Truyện Tình 2020 Hôn Nhân Bạc Tỷ Phần 6 - Lừa Dối - Mc Anh Sa

truyện tình 2020 hôn nhân bạc tỷ phần 6 - lừa dối - mc anh sa

Anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả những thính giả của chợ tình vào khung giờ phát sóng còn thuộc hai mươi giờ mỗi tối và.Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục đến với tập sáu của bộ truyền hôn nhân bạc tỷ của tác giả nguyễn ngọc ngạn.Miễn như chúng ta đã biết thì ở những phần đầu của bộ truyện này khi mặc quần hoa gặp phải một vụ tai nạn ở bên trung quốc.Đã được giá vé cửu sống và kể chuyện sau khi trở về việt nam thì tuấn anh cũng chưa từng gặp lại giá.Thế những người tập truyện này thì một lần nữa ra với lại chen chân vào câu chuyện tình yêu giữa quỳnh hoa và.Lần này thì sóng gió không phải đến từ bất kỳ một người nào khác mà là chính sự quyết định của tuấn anh.Vậy thì điều gì đã xảy đến khiến cho tuấn anh phải đưa ra một quyết định hết sức căng thẳng.Tất cả sẽ được hé lộ ngay sau đây và vẫn như thường lệ sau khi lắng này xong quý vị và các bạn đừng quên ủng hộ anh sang cũng như ekip.Bằng cách những lời chia sẻ và đăng ký kỳ cũng như để lại bình luận chia sẻ cảm xúc của mình về thực hiện ngày hôm nay.Người rất nhiều gần ngay bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập sáu của bộ truyền hôn nhân bạc tỷ.Nguyễn ngọc ngạn của hải sản.Sao thế trả lời đi.Có làm được không.Tôi.Dù là làm được anh cũng không cho phép.Tuấn anh nắm tay cổ rất chuẩn giọng nói dứt khoát.Mỗi ngày ở cạnh anh.Mỗi một giây phút qua đi.Có điều cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô.Không cần anh phải nói bởi vì mỗi hành động của anh đều chứng minh tất cả.Anh dù đứng cạnh cô vẫn rất điềm đạm để pháp nói với bà nội.Rồi à.Còn rất hi vọng nó có thể bao dung cho vợ còn một chút ở lại bên tụi con để chúng con.Ngày tiêu được quan tâm chăm sóc cho nội.Ai ở trong cuộc sống này.Đều muốn có được tất cả mọi thứ nhưng mà dễ dàng như vậy.Thế nó không gọi là cuộc sống tuấn anh.Con cũng biết là ta đã từng rất yêu thương quỳnh hoa là con bé không có gì cả.Nhưng vẫn nhất mực chọn nó cho con.Khi những đổi lại niềm tin và hi vọng của nội.Lại chuyện gì xảy ra .Lương gia.Buông thả.Không biết giữ gìn gia phong.Tao không cần một đứa cháu chiều như vậy.Con cứ yêu đi rồi thời gian sẽ giúp còn nhận ra thứ còn cần là điều gì.Tao không muốn nói nhiều nữa lên đi à cùng ta đi về quận bảy đi.Cô ấy đứng ở đó liếc nhìn cô một cái sắc bén rồi quay lưng rời đi trong vẻ mặt vô cùng hầm hả.Khó chịu sau khi bà nội rồi đi nước mắt của cô không nhịn được cô nha trang rồi xuống.Cũng không hiểu rõ cảm xúc này là gì.Có một chút tủi thân.Một chút mất mát.Một chút thất vọng.Anh nhìn cô mỉm cười lấy tay lau đi những giọt nước mắt.Nhục quá.Không sao đâu.Người lớn tuổi hay giận dỗi như vậy.Vài hôm nữa anh định nói một chút.Thì bà lại bình thường ngay thôi.Bài thương anh nhất đi.Nhưng mà em tự dằn vặt chính mình quá.Giống như em là sao chổi.Chiều ra ảnh và bà nội vậy.Anh sẽ cứng rắn giải quyết chuyện này.Nếu không thì vợ của anh sẽ chịu thiệt thòi đi.Em không vui sao.Em không.Bà nội rất tốt với em.Cũng là do em sai hết lần này đến lần khác.Thế mới xảy ra hậu quả như vậy.Thôi được rồi .Đường tự trách nữa.Em lên lầu tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi.Ngày mai còn phải đi quay hình đấy.Anh sẽ giúp em xử lý những chuyện của hôm nay.Nhưng mà em không hiểu gì cả.Không cần hiểu đâu em cứ lên ngủ sớm đi.Một buổi tối với nhiều sự kiện khác nhau diễn ra.Nhanh như chớp mắt.Cô mệt mỏi đến mức vừa nằm xuống đã ngủ thiếp đi.Một giấc ngủ không bình yên.Ngày hôm sau.Lê đình long sau khi bàn bạc với tuấn anh.Về những vấn đề mà quỳnh hoa gặp phải hôm qua.Hai người lập tức liên lạc với bộ phận truyền thông của công ty.Bố trí một buổi chụp hình.Đi kèm là một vài cảnh quay.Để người hâm mộ hiểu hơn về nữ chính của bộ phim kiêu hãnh.Cô được triệu lý huyền chàng sắp xếp.Cho ăn mặc trang điểm.Cực kỳ giản dị.Mô hình mới này của cô được hóa thân thành nữ sinh mộc mạc nhỏ bé và xinh xắn.Thêm vào một vài đoạn nói chuyện ngắn để tương tác với công chúng.Sau khi tung lên mạng xã hội.Chỉ vài phút sau đã nhận về rất nhiều lượt chia sẻ bình luận.May mắn hơn là đa số lần này.Chỉ toàn những bình luận tích cực.Ôi trời à.Nữ chính xinh xắn quá lại còn giản gì.Tôi rất thích vẻ đẹp trong sáng rồi đấy.Có nét của gương mặt điện ảnh.Lê đình lâm ngồi đọc những phản hồi tốt đẹp đó thì mình cười.Tuấn anh rất thông minh khi nghĩ ra cách này.Vừa có thể quảng bá cho bộ phim.Vợ giúp cho quỳnh hò có một sự ra mắt ấn tượng và độc đáo.Ngày ấy mình đã yêu và kiêu hãnh.Điều khiến cho anh cảm thấy hài lòng.Anh đi đến phòng tập luyện của cô.Vẫn với phong thái lạnh lùng lên tiếng.Hôm nay nghỉ sớm đi.Ngày mai phim bấm máy.Chúc cô hoàn thành xuất sắc vai diễn nhé.Quỳnh hoa từ sáng đến giờ khác cành thẳng.Nhưng sau khi nghe thấy sự động viên từ anh thì hào hứng hẳn.Mỉm cười cúi đầu nói.Dạ vâng.Cảm ơn tổng giám đốc.Tôi sẽ cố gắng hết sức.Tốt.Trả lời bọn vẹn một từ.Anh quay trở lại phòng làm việc.Cô đang vui sướng trong lòng.Để lấy điện thoại gọi cho tuấn anh để thông báo để hôm nay mình được nghỉ sớm một tiếng.Thì cũng là lúc ngày thi tuyển trường điện thoại và nền.Bắt máy.Có mệt mỏi khi nhận ra tiếng nói này.Là mẹ đi.Chuyện lại nhớ con sao rồi.hai ngày nữa con sẽ gửi cho mẹ nhé.Ừ.Lại chờ đấy.Còn gì nữa không mà.Không.Mà cứ tưởng là con quên.Thế nên gọi đến nhắc nhở thôi.Dù sao thì ngồi con ra hiện tại mẹ cũng không biết tìm ai cả.Công an như vậy xong thì cười nhạc dance.Vậy à.Được rồi con chào mẹ.Top mấy cô lo lắng cho người.Cô vẫn chưa biết phải xoay sở số tiền đó từ đâu.Cô tính hỏi chị huyền trang về việc ứng tuyển diễn trước.Nhưng nghĩ đi nghĩ lại việc đó thật không hay.Cuối cùng cô đành phải tìm đến gia vỹ.Không hiểu sao những lúc khó khăn nhất của lại nghĩ đến anh.Người bạn mà cô xem giống như chu kỳ.Không đánh rồi nhiều.Cô đeo tay gửi đến anh một tin nhắn.Anh rảnh không.Em có việc muốn gặp anh.Anh đây.Hẹn em ở quán cà phê cũ nhé.Dạ vâng.Bây giờ em đến luôn đây.Quỳnh hoa xách ba lô đề tài lập tức bắt xe taxi giờ đến chỗ hẹn cùng với gia vỹ.Khi vừa bước vào thì cô đã thấy anh chờ sẵn ở đó.Anh đến nhanh vậy.Cũng vừa đến thôi.Anh bận như vậy.Mà lại làm phiền anh quá.Không sao đâu.Thời gian của anh luôn dành cho em mà.Em có chút việc gấp muốn nhờ anh.Em nói đi đừng ngại.Anh có thể cho em.Mở một số tiền được không.Được thôi.Chuyển đơn giản mà.hai trăm triệu nhé.Rất sẵn sàng.Gia vị à.Thực sự là anh không cần biết lý do.Cũng không cần hỏi em bao giờ trả lời.Không cần đâu.Thậm chí em không cần trả anh cũng được.Sau khi đóng xong bộ phim kiêu hãnh.Nhận được tiền rồi em sẽ gửi lại anh.Không cần phải quá lo lắng chuyện đó được.Nhưng mà em muốn mọi chuyện rõ ràng.Anh cứ kệ em đi.Thôi được rồi em muốn sao cũng được.Cảm ơn anh nhé.Giữa cô và gia vỹ không có khoảng cách gì cả.Câu chuyện có tiếp nối diễn ra rất dài và vui về.Xử lý không đi tìm tuấn anh.Level không muốn anh bận tâm.Cô thử có thể giải quyết điều đó.Cô cũng không muốn anh sẽ tìm đến bà dượng và mẹ của cô để giúp đỡ.Bởi vì họ sẽ coi anh là công cụ để kiếm tiền.Cô rất sợ một ngày điều đó sẽ xảy ra.Tuấn anh yêu cô và cô cũng rất yêu anh.Nhưng không phải cứ yêu.Lại phải hiểu tất cả mọi thứ trong cuộc đời của đối phương.Bởi vì đôi khi cũng chính điều đó.Sẽ giết chết tình yêu của bạn.Trong cuộc đời của mỗi người cũng sẽ trải qua rất nhiều mối nhân duyên không thể biết trước.Tình yêu.Tri kỷ.Tình bạn.Ai cũng phải có.Nếu như anh không có thì chính là mất đi một nửa cuộc đời.Giây phút này.Quỳnh hoa đã tìm được tất cả mọi thứ.Tuấn anh gia vị.Diễm my.Làm văn người quan trọng nhất trong cuộc đời của cô.Cô không giống với những người khác.Được đi qua những năm tháng tuổi thơ bình lặng và hạnh phúc.Tuổi thơ của cô gắn liền với sự cơ cực và vội vã.Không có tình thương.Không cảm thấu cô hiểu rất rõ và trân trọng rất nhiều tình cảm của mình.Gia vị là một trăm số đó.Thế có rảnh cho anh là tình cảm chân thành từ một người bạn thân.Bộ phim kiêu hãnh cuối cùng cũng được bấm máy tốt đẹp với tập đầu tiên.Vất vả như quỳnh hoa rất vui khi nhận được lời khen từ đạo diễn và các bạn đồng nghiệp.Quốc gia về và đi ngay đến ngân hàng để gửi tiền cho mẹ.Mọi việc xong xuôi.Có cảm thấy tâm trạng nhẹ nhõm.Hi vọng mẹ cô sau khi nhận được tiền.Thế giới không làm phiền đến cuộc sống hiện tại của cô nữa.Cũng cao nhưng đó là việc đều có thể trả hiếu cho bà bởi vì bà đã sinh ra cô.Còn nếu như để nói thật lòng.Thế có thực sự không có nổi một chút tình cảm nào với mạng của cô cả.Mặc dù đã rất cố gắng nhưng vẫn không thể nào chạm đến.Việc phải làm thì cô cũng đã làm.Bây giờ thì trở về nhà ăn một bữa tối cùng với anh.Như vậy là đủ rồi.Lên lầu vào phòng của anh thấy anh chưa quay về.Cô vợ vẫn đi tắm sau một ngày dài hơn xài và mệt mỏi.Mở về không để ý.Cô đã đánh rơi bên lại gửi tiền.Ngày trên giờ.Tuấn anh rất nhanh sau đó trở về nhà.Nghe bác quản gia báo là cô cũng đã trở về và đang ở trên phòng.Thế anh hào hứng lắm.Vội vàng trả lời.Nhiều lúc này có đang ở trong phòng tắm.Thiếu tiền được và mất của anh chính là tờ biên lai chuyển tiền của cô với giá trị không hề nhỏ.hai trăm triệu.Anh cầm lên.Có chút suy nghĩ trong đầu.Cô đã dùng một số tiền như vậy để làm gì.Gửi cho ai.Vay tiền ở đâu mà cô có.Trong khi cách đây mấy tuần.Cô đã chủ động đưa thẻ atm của cô lại cho anh.Cô nói không dùng đến.Không muốn giữ nó.Đối với cô tiền không quan trọng.Vậy thì giờ đây bên lai này là gì đây.Trong lòng của tuấn anh rất mờ.Nhưng không vội vã.Anh cẩn thận để lại tờ biên lai đó vào túi xách của cô.Giả vờ xem như chưa biết.Quỳnh hoa tắm xong thì thoải mái hàn.Bước ra nhìn thấy anh lại càng thêm phần vui vẻ.Mỉm cười thật tươi rồi cất giọng nhỏ nhẹ.Anh về khi nào đấy.Anh vừa về thôi.Hôm nay chúng ta đến xong việc sớm.Có thể cùng nhau ăn một bữa tối đấy.Được về đợi anh thật quần áo nhé.Anh tắm lùn đi.Trong lúc chờ anh em sẽ đọc nốt những trường tiểu thuyết còn lại.Nhắc đến vấn đề đó.Lát nữa.Anh có chuyện muốn bạn với em đi.Cô ngạc nhìn rồi gật đầu.Tuấn anh đứng yên một chỗ.Giờ bất ngờ tiến lại gần.Ôm lấy cô từ phía sau khác thì thầm.Dạo này.Em có chuyện gì không.Em à.Cũng bình thường thôi.Em đi qua nhiều về vất vả lắm.Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.Em nhớ rồi.Anh cũng như vậy nhé.Em lấy lại thẻ atm nhé.Có gì.Thì dùng đến.Không sao đâu.Ảnh giúp em đi.Em giỏi nhất là việc giữ tiền đi.Em không cần phải giữ.Chỉ cần em xài là anh vui rồi.Sao anh không sợ em phải hết tiền của anh.Không đâu.Tiền anh làm ra để cho em phá mà.Em có pháo cỡ nào.Anh cũng được cho em phá đi.Hâm quá ai nói như vậy đâu.Anh phải rất khổ sở mới làm ra được tiền.Thậm chí còn không được nghỉ ngơi.Không ăn đúng bữa.Không ngủ được.Em sẽ không có tiền của anh như vậy đâu.Mà sao hôm nay em dịu dàng thế nhỉ.Đáng yêu quá cơ.Anh đi tắm đi không mệt đấy.Em có chuyện gì giấu anh không.Quỳnh hoa nguyễn anh rồi đó lên đầu của anh một cái bướng bỉnh cá.Không.Anh nghĩ ngợi linh tinh.Vậy anh là gì của em.Là chồng của em.Vậy thì không được giấu anh chuyện gì đâu đấy.Cứ nói với anh nha.Anh sẽ cùng với em giải quyết.Anh không muốn có bất kỳ khoảng cách nào giữa hai chúng ta cả.Em biết rồi.Anh yên tâm đi.Thật không đấy.Thật mà.Anh không tin em.Được rồi anh tin.Vậy thì mày đi đi.Sạch sẽ mới được ôm em đi.Tuấn anh cười ngọt ngào khi nghe câu nói từ nghịch đó của cô.Nhà không nên mới của một cái thật kêu.Giờ đi thẳng vào nhà tắm.Bữa tối hôm nay thật tuyệt vời đối với cả hai.Không phải có cải lương mới về.Không phải về có nến và hoa.Cũng không phải có những tấm khăn trải bàn màu trắng tinh khôi.Bởi vì bỏ qua hết thảy những bận rộn ngoài kia.Bỏ qua những mệt mỏi xô bồ.Cả hai đã có được chút thời gian ít ỏi trong thời điểm này để dành cho nhau.Tuấn anh cắt một miếng thịt bò thật lớn bỏ vào chén của cô.Em thích ăn bò đúng không.Cho em đi.Anh thích ăn cá đúng không.Cho anh đi.Anh nhìn con sâu hơn một chút vừa cười vừa cất giọng chiều chồng.Ai bảo với em là anh thích ăn cá đi.Thế hôm bữa.Sổ tay sở thích mà anh viết.Đưa cho em thấy anh có ghi là anh thích ăn cá cơ mà.Chỉ là trước đây thôi.Bây giờ anh đổi vậy rồi.Tỉa.Thế bây giờ anh thích gì thế.Có thể nào cho em biết được không.Anh thích ăn nem.Anh nói xong thì cười rất tươi có nghe anh nói như vậy thì nhăn mặt có cảnh nói.Determine.Em không thích à.Anh cứ tưởng em cũng thích chưa.Thích ăn ảnh á.Còn lâu.Biến thái quá đi.Quỳnh hoa và đưa miếng thịt bò vào miệng vừa làm ăn một cái.Tuấn anh vẫn buồn cười.Đưa tay chạm vào mũi của cô rồi nói to.Thôi được rồi.Không trêu nữa.Anh có chuyện muốn nói với em đấy.Anh nói đi.Anh đang có một dự án.Mở một chút tiệm cà phê ngôn tình.Kiểu giống như trong tiểu thuyết mà em thích đấy.Nghe có phải triển vọng đấy.Em muốn đầu tư bảo này.Thứ nhất về chưa ai đi tiêm phòng.Thứ hai là để có một lời chào các bạn trẻ giao lưu.Hẹn hò tham quan viết và đọc.Và một điều nữa.Là vì em đấy.Vì em à đúng rồi anh muốn kinh doanh một thứ gì đó mà thích anh.Thì nó sẽ nghĩ đến em.Mà sao anh biết là em thích những điều đấy.Em là cô gái sinh ra để dành cho ngôn tình đấy em nhìn em xem.Nói chuyện mọi thứ đều làm anh lên tưởng đến nó đi.Cảm ơn anh nhé.Em rất mong chờ dáng lần này đấy nhưng mà anh vẫn chưa nghĩ ra được bố cục thiết kế cho phù hợp.Thiết kế sao trong đầu của cô chợt nghĩ đến gia vỹ có một lúc nào đó.Nghe thế anh nói chuyện điện thoại liên quan đến công việc này đặc biệt là có vẻ rất thành thảo.Cô đã có ý định của riêng mình nhìn tuấn anh có dịu dàng nói cứ từ từ sẽ.Thôi không cần vội đâu em sẽ không vợ anh suy nghĩ việc đó.Anh sẽ hoàn thành điểm đầu tiên tại sài gòn cùng lúc thì bộ phim của chúng ta phát sóng.Họp báo ra mắt phim ngày đó anh cũng muốn công khai với tất cả mọi người là chúng ta đã kết hôn.Chúng ta là một cặp.Có nhất thiết phải như vậy không nhất thiết chứ em đồng ý không.Tất nhiên rồi không gian lãng mạn nhẹ nhàng của sân vườn đầy hoa thơm và gió.Cô và anh cũng đứng lên bên cạnh hồ bơi với làn nước trong xanh tuấn anh nắm tay cô khác thì thôi.Nhạc của mai một điều nhé.Nhưng mà em chứ không phải ở quán bar em đã từng nhà rất đẹp bên những người đàn ông khác.Ngày đó chỉ là ngại linh tinh thôi.Thế bây giờ cũng vậy.Không cần cầu kì đâu.Một điệu nhạc rất dễ thương vàng lên các anh và cô cùng tự do thả lỏng cơ thể.Tay cô đưa lên cao.Cmột vòng chân váy trắng tùng bài trong ánh đèn vàng.Được dệt bằng môn và những màu sắc lung linh ấm áp.Nụ cười của anh như nắng mai.Xua tan bao mệt mỏi.Lần đầu tiên trong đời có biết đến vị ngọt ấm tràn vào tim.Của những bản nhạc không lời.Đây cũng là lần đầu tiên sau khi kết thúc điệu nhảy mà anh không rời đi.Sẵn sàng bên cạnh.Chào cho có cái ôm thật chặt.Mặc kệ những cơn gió đêm làm tùng bài mái tóc.Anh nhìn cô đều ngọt ngào rất giòn.Bây giờ thì anh đã cảm nhận được.Thế nào là bình yên.Anh có thể nói với em không.Bình yên của anh.Chỉ làm đi.Là em đó.Bởi vì nếu như chưa bình yên.Thì đó chưa phải là người cuối cùng.Và người cuối cùng trong cuộc đời của anh.Chỉ có thể là em thôi.Anh chắc chưa đi.Em không chắc.Em.Cũng không sao đâu anh sẽ chờ.Một câu anh chờ em.Không biết là cần bao nhiêu dũng khí.Nhưng mà nó cần giống khế hơn hẳn so với bà chứ anh yêu em.Vậy thì có lý do gì để em không chắc đây.Tuấn anh à.Cảm ơn anh trong rất nhiều sự lựa chọn.Anh đã được cho nam.Cảm ơn em.Chồng rất nhiều lâu ra.Em cũng vẫn chọn anh.Có nhón chân lên hôn lên môi anh một nụ hôn dịu ngọt.Anh hùng cầu siêu chuẩn.Tham lam hơn một nụ hôn cháy bỏng.Đêm nay là một đêm dài.Một đêm đẩy mật ngọt của hai trái tim đang khiêu khích.Một đêm tuyệt vời.Ngày mai tôi muốn người khác lên đỉnh long bước xuống xe giả bước vào nhà hàng nhờ yên tĩnh.Với không gian chìm đắm vào nét xưa và những bản nhạc đi cùng với năm tháng của ngô thụy miên.Ánh mắt của anh như đang ráo riết tìm kiếm bóng hình của một ai đó.Giết người ở phía xa trong thế anh thì rất ngang đứng dậy vẫy tay nói.Tổng giám đốc.Ở đây.Cô cho tôi lâu không.Cũng lâu đi.Nhưng mà không sao đâu.Tôi không có tiền đến chế đâu.Chỉ là có việc đột xuất thôi.Anh chọn món ăn đi.Mà tại sao hôm nay lại muốn mở toàn sáng vậy.Dạ không có gì đâu chỉ là muốn cảm ơn tổng giám đốc hôm đó đưa tôi về nhà chăm sóc tôi.Giá mì bồi hồi nhớ lại đêm hôm đó.Cô không nghĩ là lê đình long vốn nổi tiếng lạnh lùng ở trên thương trường là có thể ân cần và chu đáo đến vậy.Cái cảm giác được anh lấy khăn ấm lau mặt đỡ khổ giấy uống nước.Làm khuôn mặt của cô bỗng chốc đỏ bừng lên.Không cần phải cảm ơn đâu.Biệt đội vốn dĩ là nên làm mà.Thật ngại quá.Những cảnh quay càng về sau càng cao vất vả đấy.Có cảm thấy là mình vẫn ổn chứ.Dạ vâng không sao đâu.Tôi chịu được mà.Vậy thì nhớ chăm sóc bản thân tốt một chút.Ảnh ngước mắt lên nhìn cô rồi lại quay đi.Cô nhẹ nhàng mỉm cười đáp là anh.Tôi sẽ như vậy.Tổng giám đốc yên tâm nhé.Cuối đầu xuống cô không biết nói gì thêm cả.Lê đình long điềm tĩnh lồng tiếng.Lâu nay cô có gặp cô ấy không.Ai à.Proshow.Đúng rồi.Close.Giờ lịch làm việc dày đặc.Nên cả hai cũng chưa gặp lại nhau từ hôm đó.Pro diễn rất tốt.Được cả đoàn làm phim đánh giá rất cao đây.Thật à.Như vậy thì mừng quá.Hi vọng là sau vai diễn này thì cô ấy sẽ có những bước tiến rõ rệt trong nghề nghiệp.Cảm ơn anh đã ưu ái cho chúng tôi cơ hội nhé.Không cần cảm ơn đâu.Đối với tôi thì công tử phần mềm.Là do hai người có tài năng.Cố gắng biết nắm bắt nha.Nhưng thật sự làm.Tôi rất tự hào khi có một cấp trên giống như anh vậy.Anh ấy có nói xong chợt mỉm cười.Anh không nghĩ là đỉnh lòng cũng có lúc thấy vui sớm trước lời khen của một cô gái đến như vậy anh nhìn.Mi có phần dịu dàng hơn.Vậy thì tôi cũng nên hãnh diện vì có một diễn viên giống như em đi.Cá nhìn nhau cười vui vẻ.Cho một buổi sáng nhạc màu của thành phố.Những câu chuyện tức như vậy diễn ra.Không có ổ nào.Chỉ là một chút sâu lắng của hai người quen.Dường như xa lạ lại biết tên nhau.Những câu chuyện không đâu không cuối.Những câu chuyện vui và kể cả chuyện buồn.Trước khi tạm biệt thế anh quay sang nói với cô một câu.Từ bây giờ nếu như cô hồn thì có thể tìm đến thôi.Tôi sẽ cùng cô đưa nỗi buồn đó đến một nơi thật đẹp tôi chả thấy cái gì cũng phải đẹp.Kể cả nỗi buồn.Remix nhẹ nhàng gật đầu.Vậy là từ nay cô cũng coi như đã tìm được chu kỳ.Chúng ta vô thường giữa cuộc đời của đau thương.Thôi thì thai về tự vùi mình vào những khoảng trống của tâm hồn.Gồm những thói quen quốc ý và nghĩ về nó.Cô sẽ mở lòng mình để tìm đến những người sẵn sàng bên cạnh cô.Một tuần sau.Tả một quán cà phê quen thuộc quỳnh hoa ôm cuốn sổ trong tay.Giường ngồi chờ đợi một người.Nhưng thật không may cho cô.Người có muốn gặp thì chưa đến.Mà người đến thì là người mà cô không muốn gặp.Hà linh vô tình xuất hiện tại đây.Mối căm ghét khi bị cô cướp mất vài nữ chính trong bộ phim kiểu hành vẫn khiến của ta để tầm.Và hận cô đến vô cùng.Nở một nụ cười gượng gạo hạt mình bước lại dần giọng nói để mỉa mai.Thật đúng là oan gia ngõ hẹp.Đi đâu cũng gặp.Đúng là trước mắt.Địa chỉ nghĩ là tôi thích gặp chị lắm sao.Quỳnh hoa cười như có như không.Cô ta trả lời bằng một thái độ thật bình thường.Đừng nên đắc trí quá sớm.Đường còn dài.Vào đời thì còn lắm chông gai đấy em gái à.Cảm ơn chị nhắc nhở nhé.Nhưng mà tôi từ trước đến giờ có một điều chế.Là phụ nữ.Cứ sống tốt đi.Ông trời từ khác sẽ có an bài thôi.Nhờ một tràng cười giống như khiêu khích.Hà linh nhìn cô nói gió to.Bất kể điều gì diễn ra trong cuộc đời của mình.Thì đều là do chính mình quyết định hết.Không có người nào đây đâu.Cứ chờ mà xem đi.Ánh mắt đảo xuống một lượt dưới tập tài liệu về dự án trước cà phê ngôn tình của cô giờ tiếp tục nhìn cô.Một nụ cười nhàn nhạt.Sau đó rất nhàn điều trước.Để lại trong không gian này nồng nặc mùi nước hoa hàng hiệu đắt đỏ.Quỳnh hoa nhìn theo bóng lưng ấy rồi hết tặc lưỡi suy nghĩ.Mình đã làm gì cô ta chứ.Tiếng của gia vỹ vàng nền.Mạng của quay trở về với thực tại.Anh xin lỗi nhé để em chờ lâu rồi.Giờ không sao đâu.Là sao em đến sớm thôi.Ad.Anh xem thử lý tưởng của em như thế nào có ổn không.Quỳnh hoa vui vẻ mang tài liệu trên tay của mình cho gia vỹ xem.Đồng thời nói ra những điều mà mình muốn ở trong đầu với anh.Em nghĩ tầm chủ đạo là màu cam rất thích hợp cho những quán cà phê.Mà phòng khách lãng mạn như vậy đấy.Từ bàn ghế khung giàn khăn trải bàn.Về trước cổng đi vào trái trang trí bằng hoa hồng nhập ngoại trên tường sẽ là những quyển sách của các tác giả nổi tiếng.Nước và nước ngoài.Còn có một góc nhỏ để chụp hình sống ảo cho các bạn trẻ.Với xích đu và rất nhiều câu trích dẫn được viết bằng tay.Xích đồ thể không dùng loại thông thường mắc phải làm từ dây đan và những thức vải mỏng manh màu trắng.Tạo cảm giác huyền ảo.Trên bàn thì được đặt những lọ hoa baby nhỏ nhắn và xinh xắn.Buổi tối sẽ có một góc nhỏ phía ngoài với toàn đèn và sao hả xuống đồng đình ấm ảnh.Anh thấy như vậy được không.Tuyệt đấy anh nghĩ là chúng ta có thể thiết kế thêm tâm hồn thạch anh ngọt ngào vào đây nữa tạo cả.Giấc mơ mộng cho những cặp đôi đang yêu nhau đi.Nhưng mà em lại nghĩ khác.Em muốn mọi độ tuổi.Đâu có thể đến đây và cảm nhận hạnh phúc.Trong lành ấm áp.Mà chúng ta muốn gửi gắm.Em muốn chọn từ màu trắng.Kem và tím pha lẫn với nhau đặc biệt phải là tín là bạn đời.Được rồi.Về phía ngoài anh sẽ chọn màu hồng tím.Xen lẫn với hoa trà mi.Với mùi hương thành mát và dịu ngọt nhé.Hay quá đúng rồi đấy.Em đã bắt đầu tưởng tượng ra nó rồi.Thật là thích quá.Quỳnh hoa xóm tài.Nhìn về xa xôi mơ màng và thích thú reo lên.Giá vẫn nhìn thấy cô như vậy thì rất được cưng chiều.Đưa tay vuốt nhẹ sợi tơ đồng bài viết về trước mắt của cô rồi nói.Hay là anh làm ngay cho em nhé.Không được đâu.Đây là dự án của tuấn anh.Giọng của cô dứt khoát và chắc nịch.Em có cần phải nhấn mạnh như vậy không.Em.Em đã từng nói với anh thế nào nhỉ.Em muốn sống cuộc sống của chính mình.Em sẽ rời đi.Sẽ bắt đầu lại tất cả.Nhưng mà cuối cùng.Thế em vẫn quay về.Cũng không một lời giải thích.Tại sao vậy.Lần đầu tiên có cảm thấy giá vé hơi nổi nóng.Biết là mình quá vô tư.Liền nhẹ nhàng xoa dịu anh.Không phải là em không muốn nói với anh.Mà.Mà là không nhất thiết phải nói đúng không.Bởi vì trong mắt của em.Anh chẳng là gì cả.Đơn giản chỉ là một người bạn.Lúc cần.Thì em sẽ tìm đến thôi.Gia vỹ à.Em xin lỗi.Anh không bắt em phải thay đổi bất kỳ điều gì trong cuộc sống của em cả.Tưởng chị vẫn luôn dõi theo em từ phía xa.Chỉ cần em nói.Là em đang cần thế anh sẽ đến.Dù là em bên ai cũng được.Anh không quan tâm.Em có thể mỉm cười khi ở bên người đó.Lúc em buồn chán.Cứ tìm đến anh.Anh vẫn ở đây.Nhưng mà hình như em chưa một lần nhìn thấy điều đó phải không.Gia vị hả.Em biết là anh rất tốt với em.Không biết là anh đã vì ai mà âm thầm làm rất nhiều điều.Nhưng.Nhưng mà em chỉ xem anh là chi kể đúng không.Được với em chứ không ai có thể thay thế được tuấn anh trong lòng của em cả.Quỳnh hoa.Anh cũng là con người.Cũng có trái tim.Anh có biết đau chưa.Em có thể không yêu anh.Nhưng có thể nào đừng xát muối vào trái tim của anh như vậy được không.Em không thể nào cho anh chút hi vọng nào sao.Nhưng mà anh là người đã có gia đình rồi.Chắc là anh cũng hiểu.Anh hiểu.Nhưng mà trong lòng của anh.Cải lương không cho phép mình chấp nhận điều đó.Anh xin lỗi.Hôm nay anh không được bình tĩnh.Ảnh để trước đây hôm khác anh sẽ gọi lại.Giá vé.Lúc này không phải là lớp để anh có thể tiếp tục câu chuyện.Anh sẽ làm anh sẽ nói ra những lời.Khiến anh phải suy nghĩ đi.Dạ vâng.Vậy anh về cẩn thận nhé.Giá vé đi rồi cô mới thực sự cảm thấy mệt mỏi.Gục đầu xuống bàn cô thở dài.Cô không nghĩ và càng không muốn mọi chuyện xảy ra như vậy cô thật sự không muốn mất đi tình bạn dành cho em.Mơ thấy một nước thì quỳnh hoa cũng già về.Đến đoàn phim và thực hiện những phần cảnh của ngày hôm nay.Buổi tối cùng ngày.Tại một quán bút không quá lớn tọa lạc tại quận một.Gọi đi là một quán bước sang trọng với thiết kế chuẩn ấm mang lại không gian thoải mái tính mà.Cho những người có mặt tại đây.Giá vé ngủ một mình suy tơ thường thức giờ.Ánh mắt của anh buồn bã đến mức ai nhìn vào cũng thấy rõ một bầu tâm sự chưa được rút bò.Anh cứ uống liên tục uống rất nhiều.Một gia vị bình lành ấm áp trưởng thành không còn nữa.Và thay vào đó là một chút buông thả bất cần một chút đau đớn là con như.Điều hòa có thể tránh khỏi những hỉ nộ ái ố trong tình yêu chưa đến một phút giây nào đó.Không cần phải yếu đuối.Cũng cần được nghỉ ngơi.Cảm xúc chính là thứ có thể khiến ta vì nó mà điên đảo rất khó để khống chế.Ở trên đời này thực sự có rất nhiều chuyện mà bản thân biết đó là vô lý là không thể làm.Nhưng tuyệt nhiên lại không thể nào dừng lại.Vợ nói đúng hơn là không muốn dừng lại không có những thứ tình cảm mà người ta biết rõ.Ngay từ khi bắt đầu đã là sai họ biết rõ đối phương không thuộc về mình nhưng vẫn nhất quyết không từ.Anh chưa từng nghĩ là mình sẽ rơi vào hoàn cảnh như vậy hợp ít nhất.Là không bao giờ có thể nghĩ đến một ngày mình lại toàn tâm toàn ý dành trọn tình yêu cho một người phụ nữ.Đã có danh phận.Có rất nhiều người đến vợ anh chân thành theo đuổi anh nhưng mà anh lại không thể yêu được.Vậy mà anh lại đi yêu một người mà mình không được phép theo đuổi muốn dành cho cô tất cả mọi thứ mà anh có.Chỉ là quên mất.Mình phải hỏi là cô có chuẩn hay không cười nhạt một tiếng uống cạn ly giữ vẫn còn dang.Đang tính chất gì nữa thì đã bị chặn lại bởi một người dễ mấy nghìn anh domicile.Giống như xoáy sâu muốn nói rất nhiều điều.Nhưng lại có nhìn xuống.Cầm lấy chai rượu rót cho mình một ly rượu cũng rất nhanh uống cà.Em làm cái gì thế.Uống sữa.Không được đâu.Phụ nữ uống nhiều không tốt đâu.Cứ mặc kệ em đi.Nói rồi có dịch lấy chai rượu trên tay của anh rồi uống tiếp.Giờ giữ chặt tay cô nhìn cô rất lâu rồi nhẹ nhàng nói.Em đừng như thế.Anh buồn.Anh có thể sai.Vậy tại sao em lại không.Chúng ta thực sự rất giống nhau.Yêu là yêu một người không yêu mình đấy.Không phải à.Phải hay không không quan trọng.Điều quan trọng là anh không muốn em giống anh.Anh sẽ chở đi chứ.Một câu hỏi khó trả lời thật đấy.Vậy thì giờ anh đã hiểu vì sao thời gian qua.Mặc dù em rất cố gắng.Cũng không thể nào.Làm được không.Chưa có cái nghề đó thôi.Cho coi cái ngày mà anh phải rời đi thôi.Là bao lâu.Hay là giấc mơ.Hay là cả cuộc đời đấy.Anh không trả lời được đâu.Ít nhất.Thì khoảnh khắc hiện tại.Anh cảm thấy là mình đang rất yêu.Chỉ cần người đó xuất hiện.Thế giới là ai.Tao cũng không cần sao.Lilia.Lúc trước anh đã nói.Không muốn em hi vọng rằng anh cả đúng không.Hôm nay cô ấy có nói với anh y như vậy đi.Cảm giác thế nào.Thật sự rất đầu đúng không.Anh không thể nào định hình được cái ngày mà mình sẽ quyết định tiếp tục hay dừng lại.Anh chỉ biết là thời điểm này.Vẫn muốn cố gắng.Không cần tương lai cũng được.Bởi vì đôi lúc vài bước chân sẽ đi sai nhịp và cũng có thể.Chúng ta sẽ lãng quên bởi những thứ được cho là lẽ đương nhiên.Nhưng mà anh là đàn ông.Anh có thể sống như vậy.Còn em là phụ nữ.Thanh xuân của em không phải là dài.Để mở máy chạy theo những nỗi đau.Em không đủ sức để làm điều đó được.Đừng lãng phí thời gian tươi đẹp của em như thế.Em không cần.Em không cần thiết thời gian.Cũng không cần tiếc những gì mà mình luôn cố chấp.Cũng không cần anh thương hại đâu.Chúng ta đều là tự nguyện mà.Tự nguyện đó.Tự nguyện yêu rồi tự nguyện chờ đợi đấy.Em nói rất đúng.Nhưng mà hạnh phúc của một người phụ nữ.Không phải là yêu được người mà mình yêu.Mà là có thể tìm được một người yêu mình rất nhiều.Hãy cho những người khác cơ hội đi.Giờ em sẽ nhận ra.Quyền anh không khó như vậy đâu.Chỉ cần tìm được cảm giác an toàn rồi.Thế em có thể yêu lại thôi.Giống như chưa bao giờ yêu ấy.Vậy còn anh thì sao.Anh cũng sẽ như thế.Nếu gặp được người thích hợp.Anh sẽ mở lòng.Mong là cả hai chúng ta sẽ làm được điều đó.Sớm một chút.Dễ nhìn anh dịu dàng tác của mình cũng nhảy vào đây rượu của anh.Hai con người.Cùng chung một tâm trạng một nỗi nhớ và một nỗi đau.Đêm nay cứ nhẹ nhàng như vậy trong tiếng nhật.Anh và cô cứ như thế im lặng cảm nhận những con sống của riêng mình.Sau mấy tháng làm việc cật lực thi cuối cùng ngày ấy mình đã yêu.Cùng với kiểu dáng công đã đóng máy một cách tốt đẹp.Một bữa tiệc liên hoan được diễn ra giữa cả hai đoạn phim và toàn bộ nhân viên trong công ty.Quỳnh hoa thì rất háo hức.Cô đã lựa chọn được trang phục cho riêng mình.Với câu lạc bộ trang phục cùng màu với bản thân của mình nữa.Diễm mi.Chưa bao giờ có cảm thấy vui vẻ hạnh phúc hãnh diện xen lẫn hồi hộp như vậy.Ngày hôm nay không phải là ngày có đứng trước rất nhiều người hâm mộ để nói lên vai diễn của mình.Chỉ là một ngày ăn uống vui trời giữa những người đồng nghiệp công đã khiến cho cô xem trọng và coi như đây là một sự.Đặc biệt trong đời.Cô sẽ cùng với anh đi đến điểm hẹn.Ở một nơi khác sau khi hoàn thành công việc ở công ty tuấn anh chọn cho mình bộ quần áo đơn giản.Vẫn không kém phần lịch lãm.Nhìn mình ở trong gương anh nhẹ nhàng mỉm cười trước mắt tưởng tượng ra hình ảnh quỳnh hòa đã.Xuất hiện.Ở bên cạnh nắm tay anh thật ngọt ngào.Tiếng chuông điện thoại vang lên.Ở đầu dây bên kia là một giọng nói phát ra cực lạnh lẽo.Trần tuấn anh.Có một thứ này nhất định anh phải xem.Ngày mai vào lúc tám:ba mươi tại đường.Tôi sẽ chờ đấy.Xin lỗi anh ai thế.Không cần biết tôi là ai.Chỉ cần biết.Người bên cạnh anh là ai là đủ rồi.Nói xong thì đầu dây bên kia tắt máy.Anh cầm điện thoại có chút gì nghĩ về những lời đó.Nhìn vào địa chỉ và giờ hạn xong thì rất nhà anh gọi cho thư ký.Dạ vâng tổng giám đốc.Ngày mai đến đường ít đường tám:ba mươi.Nhiệt độ giúp tôi.Dạ vâng ạ.Tổng giám đốc còn điều gì dặn dò không.Mà thôi.Để tự tôi đi đến đó đi.Cô ra ngoài đi.Tuấn anh thay đổi quyết định trang phút trước.Anh muốn biết người đã gọi điện cho mình là ai.Bà thấy mà hắn ta muốn đưa là gì.Đang miên man trong dòng suy nghĩ.Điện thoại của anh vang lên.Là quỳnh hoa.Anh đi.Anh chưa xong việc sao.Anh vừa xong sẽ về ngay.Chiều anh nhé.Dạ vâng anh đi cẩn thận nhé.Cờ mở khóa rồi tức tức bước đề tuấn anh không muốn cô chờ đợi lâu.Dù có chuyện gì thì tối nay chắc chắn.Vậy là một buổi tối vui vẻ có hai người.Về đến biệt thự quỳnh hòa bước dài trước mắt anh thật xinh đẹp với chiếc váy ren trắng cổ điển tay bồng.Mái tóc uốn xoăn một cách tinh tế.Trang điểm rất nhẹ nhàng.Nhưng như vậy đã càng tôn lên nét đẹp tự nhiên và mỹ lệ của bản thân.Mỉm cười nhìn anh để mà than cô nói.Tới giờ rồi mình đi thôi.Hôm nay nhìn em lại thích đi.Bởi vì ở cạnh anh em giản dị quen rồi.Bây giờ cầu kỳ một tí như vậy.Anh thấy có ổn không.Tất nhiên là có.Người yêu anh rất dễ thương đi.Cả hai nhìn nhau cười ngọt ngào.Rất nhanh lên xe đi đến bữa tiệc.Vừa bước xuống thì đến mùa trong nhà hàng đã thấy cô với tay kêu lên.Đây này tao đi.Vợ về chưa công khai với mọi người nên có và anh vẫn giữ cho nhau khoảng cách nhất định.Cô vẫy tay đáp lại bàn.Duyên dáng sài bớt trước ánh mắt ngưỡng mộ của rất nhiều nhân viên trong công ty.Mở điện sớm thế.Thì cũng vừa mới đến thôi.Nói xong thì diễm my gật đầu chào tuấn anh.Dù sao cũng còn nhiều từ trước cùng một đoàn phim.Nhưng đây là lần đầu tiên anh biết cô là bạn thân của quỳnh hoa.Hai người quen nhau à.Tuấn anh sẽ cưới hỏi.Dàn dilly là người bạn nữ duy nhất của em ở đây đấy.Em giấu kỹ thuật nhé.Bởi về công việc của anh quá tải.Em chưa có nhiều thời gian để chia sẻ với anh thôi.Ba người đang cùng nhau trò chuyện rôm rả.Thế giới đình long bước lên sân khấu tuyên bố bữa tiệc bắt đầu.Những món ăn và rượu vang được đưa lên phục vụ không ngờ.Tuấn anh nhìn cô dịu dàng nói.Em thích ăn gì anh lấy chồng nhé.Em ăn gì cũng được.Quỳnh hoa ngại ngùng nói với anh.Cô cho con thể hiện tình cảm ở chỗ đông người.Mặt khác thì công sở đồng nghiệp phát hiện sẽ thêm phần rắc rối.Cầm lấy ly nước trái cây dễ mì và cô lại tiếp tục cuộc trò chuyện.Tuấn anh diễn nhập tâm lắm đấy.Trong phim anh ấy cứ như một con người khác.Cảm âm chờ ngày ấy mình đã yêu.Tôi muốn thấy anh ấy trên truyền hình sẽ như thế nào.À hôm bữa tổng giám đốc có nói với tao đoàn phim khen mày dữ lắm nhé.Vậy hả.Nhưng mà bữa nay.Bài thân thiết với lê đình long.Này.Đừng có nói.Quỳnh hoa mở to mắt nhìn dễ mì sẽ là lên.Giúp mình nhanh chóng lấy tay bịt miệng còn lại nhăn nhó.Mày hâm à.Cái hôm mà nhậu say bí tỉ.Tiếp tục bị tổng giám đốc bắt gặp đi.Thế sao bây giờ mới nói.Thôi bỏ qua đi.Nghiêm túc vào.Giờ này mày có biết người ta thích là ai không.Không.Mày có bao giờ nói đâu mà tao biết.Thế mày thích ai vậy.Gia vỹ.Một tiếng sét vàng lên ở trong đầu của cô.Cô nghe xong thì không tin vào tai của mình.Liếc nhìn diễm my như thế bản thân đã gây ra một điều gì đó tội lỗi.Mồi câu ấp úng hỏi.Thế.Lâu chưa.Lâu lắm rồi.Vậy bây giờ sao rồi.Tao biết hết rồi.Mày biết gì.Biết là sao vị thích mày đấy.Nhưng mà.Tao thật lòng không có gì ba nháy cả.Mày tin tao nhé.Quỳnh hoa nắm tay cô này lại rồi giải thích.Kể cả mày có thích anh ấy cũng không sao đâu.Trước đây tao còn cố trước.Nhưng mà bây giờ đã nhẹ lòng hơn rồi.Dù sao thì tao cũng không hối tiếc vì thời gian qua đã cố gắng hết sức.Gia vị nói đúng đi.Chỉ cần gặp người thích hợp.Thái tử khác tạm thời quyền thôi.Đi về cũng không cần phải oán trách.Không cần đau thương.Xin lỗi nha.Mày không có lỗi.Tao cũng không có lỗi gì cả.Lỗi là ở con tìm thôi.Tuấn anh bước đến phát toàn cầu chuyện giữa hai người đều để thức ăn ra trước mặt.Một đĩa cho quỳnh hoa và một đĩa tròn diễn mì.Em ăn đi.Anh nhận giọng nói cùng với quỳnh hoa.Giờ rất nhanh qua sàng diễn mình nói tiếp.Tôi không biết là cô thích ăn món gì cụ thể.Nên cứ lấy lại đi thông cảm nhé.Dạ không sao đâu cảm ơn anh.Anh chu đáo lắm.Lê đình long từ xa đi đến cần thêm một ly rượu vang vui và cấp dòng.Nào.Cùng nâng ly chúc mừng cho tất cả chúng ta.Làm rất tốt.Cẩm ly.Tất cả cùng đồng thành hotel.Trong không gian có tiếng nhạc tiếng cười sự vui vẻ.Lê đình long quay sang diễn ôn nhu nói.Tôi có thể mời cô khiêu vũ không.Hơi đâu mà cô ngại ngùng đáp lại.Tôi rất thánh lòng.Quỳnh hỏi bên cạnh thấy như vậy thì hẳn.Nhìn giếng mì được một người đàn ông yếu tố quan tâm.Trong lòng không khỏi mừng rỡ.Miễn thị thực.Lê đình long thì quá tuyệt rồi.Chắc chắn là lê sẽ cảm động thôi.Một người đàn ông có tất cả.Như vậy thì mình cũng yên tâm.Em đang nói cái gì thế.Đang từ khi nào.Tuấn anh nhìn cô trêu chọc ánh mắt của anh ấm áp làm có cảm thấy nhất thời không biết trả lời ra sao.Có nhìn anh ngơ ngác mất vài phút rồi bình tĩnh đáp lại.Sao thế.Đừng nói là anh ghen nhé.Đúng đấy.Đang ở cạnh anh rồi còn mơ mộng đến làm nhìn khác.Em làm gì có đâu.Em đã đăng ký.Hai người họ rất hợp nhau đi.Vậy thì nhanh có mang theo vũ nào.Tuấn anh hơi cúi người đưa tay về phía của cô có xấu hổ nói.Nhưng mà em không biết khiêu vũ được.Anh sợ gì của em.Anh chắc chưa.Em sẽ làm anh mất mặt đi.Anh không sợ mất mặt đâu.Chỉ sợ mất em thôi.Tuấn anh nói xong thì mỉm cười.Trong đôi mắt ấy có giữ vị tình yêu đang nồng cháy.Cô nắm lấy tay của anh cùng anh bước đến giữa sân khấu.Hư vụng về nhưng cũng rất nhanh bắt được nhỉ.Trong không gian lãng mạn bên mùi hương nồng nàn lan tỏa của hoa linh lan trắng.Cô bảo muốn nói với anh một câu thật ngọt ngào.Nhóm chân lên sẽ thủ thỉ vào tai của anh.Bầu trời xanh.Hoa hồng đỏ em là công chúa nhỏ.Còn anh là hoàng tử bàn trai đấy.Anh nghe xong thì bật cười.Cô cứ nhìn anh cười tinh nghịch.Tuấn anh đạt.Em học được mấy câu nói như thế ở trên mạng đúng không.Không đâu.Là em tự nghĩ ra đi.Chứ không phải như thế này rất giống công chúa và hoàng tử sao.Trong truyện.Toàn đến đoạn như thế này là tỏ tình đấy.Vậy công chúa nhỏ của anh.Muốn được tỏ tình trước mặt bao nhiêu người đúng không.Không đâu ý em không phải như thế em đùa thôi.Nhưng mà chồng khoảnh khắc này.Anh cũng không muốn bỏ lỡ.Để nói về một câu.Là chúng ta mãi bên nhau nhé.Nhất định là như vậy.Quỳnh hoa dưa đầu vào lòng của anh ấm áp cảm nhận nhịp đập nơi trái tim.Giây phút này hạnh phúc lắm hạnh phúc thật sự.Bỗng nhiên em muốn sinh cho anh một đứa con kháu khỉnh.Nó sẽ gọi chúng ta là ba mươi ba và mami đi.Cùng em kết hôn cùng em sinh con.Cùng em cả đời.Cô chỉ mong được cùng anh cứ như thế bình yên.Vững vàng đi qua mọi bão giông của cuộc đời.Trải qua một đêm để yêu thương và mật ngọt.Tuấn anh dậy sớm hơn.Anh suy nghĩ đến của điện thoại đầy bí ẩn của ngày hôm qua.Và nghĩ đến cô.Những gì mà anh và cô đã trao cho nhau trong khoảng thời gian đẹp đẽ này.Có lẽ.Cả cuộc đời của anh sẽ không tìm được ở bất cứ ai.Anh không quan trọng cô là ai trong quá khứ.Chỉ cần hiện tại và tương lai của anh có có.Tuấn anh đã không đến đó nữa.Anh lái xe đi thẳng về công ty tổ chức cuộc họp về dự án chú cà phê ngôn tình.Nhưng rất tiếc.Chưa kịp thực hiện thì thư ký kim.Đã phải bước vào cuối đầu nhà rồng.Thừa tổng giám đốc.Mới sáng sớm đã có chuyện gì vậy.Dự án mới của chúng ta.Đã có công việc khác làm theo.Vợ lại còn cơm bố truyền tất cả các phương tiện truyền thông.Theo tôi nghĩ.Hồi đó muốn được quyền ý tưởng.Nên mới làm như vậy.Thế tại sao bị lọt ra ngoài thế.Chủ nghĩa thực không có ai quy định trường hợp một cách mũi nhìn như vậy.Tả về mốc thời gian địa điểm.Đặc biệt.Lại còn công bố sớm hơn để hớt tay trên.Tôi sẽ cho người điều tra thừa tổng giám đốc.Để rồi.Cô ra ngoài đi.Anh lấy tay của mình dây day huyệt thái dương.Đưa tầm mắt nhìn ra xa.Có những chuyện anh cần phải tính tầm suy nghĩ.Thư ký kim đứng bên cạnh vẫn ấp úng dường như muốn nói gì thêm sao thế.Còn gì nữa hả.Dạ lúc nãy có một người đến đó là do anh không đến điểm hẹn.Hình nền đức thân mang cái này gửi cho anh.Pokemon birthday.Nhưng mà anh ta còn nói rất quan trọng và có thể còn liên quan đến công ty.Bây giờ tổng giám đốc muốn sao.Ảnh nước mắt vào biển hồ sơ có dẫn niêm phong cẩn thận trong lòng không khỏi tò mò để nói.Thôi được rồi cứ để đấy đi.Cuộc gọi vàng đặt nhẹ xuống bàn rồi lễ phép nói không còn gì nữa xin phép tổng giám đốc.Gì chứ hủy cuộc họp sáng nay đi.Tuấn anh hết thời dài cầm lấy bị hồ sơ rồi rất nhanh mở ra.Vô cùng bất ngờ bên trong chứa rất nhiều hình ảnh.Tất cả đều có liên quan đến quỳnh hoa.Tải trung quốc.Người có bị bắt cóc.Người đưa cô vào khách sạn chính là giá vé.Cô không thể không biết.Anh ta còn hôn lên má của cô nữa lúc cô trốn anh để về việt nam bên cạnh cô.Là gia vị rồi cái đêm có không về biệt thự trần gia có nói với anh ngủ lại nhà của riêng mình.Cũng vẫn là gia vỹ đưa cô vào khách sạn.Số tiền một có cần công là do giá vé được cho cô.Ba cầu một điều cuối cùng dự án mà anh nói công là cô đã mang đến trường giả về.Tất cả những sự kiện xâu chuỗi lại thật sự không thể nào chối bỏ.Quỳnh hoa và gia vỹ có mối quan hệ mật thiết với nhau có sự qua lại.Vậy là cô đến bên anh.Là có mục đích nào.Cô là người của gia vỹ.Của đức phản bội anh.Chẳng lẽ là có lừa dối anh sao.Tuấn anh đi từ trạng thái này đến trạng thái khác.Cảm xúc chồng anh cứ lên xuống không ngờ.Tay quá jun dài.Cần những tấm hình và bức thư ghi về hành trình của cô.Mà không muốn tìm.Đây là chính là sự thật.Mặc dù anh rất muốn gặp nó ra khỏi đầu.Nhưng với một người thông minh như anh.Thử thách này anh không thể không nhìn thấy.Của điểm quyền anh không phải là về tình yêu.Những điều cô nói.Và những gì mà cô đã làm quá đỗi.Thử hỏi.Anh làm sao có thể chấp nhận và tha thứ để.Vậy là cô vợ anh gặp gỡ là do sắp xếp.Chứ không phải là trùng hợp.Ảnh đẹp quá đa tình đến mức tiền vào viễn cảnh trong những cuốn ngôn tỉnh mà cô đã dệt nên.Một màn kịch quá hoàn hảo.Hoàn hảo đến mức.Không thể nào tìm thấy một lỗ hổng.Ngày đó có nhất mực cùng anh tổ chức hôn lễ.Như vậy là có lý do.Nhất mực làm cô dâu một mình cũng có lý do.Đây nhất định không thể nào là hiểu lầm.Mặc dù anh rất muốn nghĩ.Anh chính là đang hiểu nhầm cô.Anh chưa bao giờ dám nghĩ đến cảnh.Cổ vật gia vỹ tài trọng tài ôm ấp nhau chồng khách sạn.Cùng nhau yêu đương mãnh liệt.Khi không có anh.Phải chàng.Những gì bà nội nói là đúng.Anh đã quá bà dùng google.Tuấn anh xem đi xem lại những hình ảnh đó rồi lập tức vào nát ném mạnh vào thùng rác.Cầm áo khoác rồi trở về nhà.Chiều sài gòn hôm nay vẫn nắng.Đường sài gòn vẫn được thêu dệt một bức tranh trong xanh óng ánh.Thiên đường chồng mất khoảng mọi thứ tối sầm.Anh chạy xe trong vô thức.Không biết là bao nhiêu vòng giờ cứ lặp lại như vậy.Tự trả lời cho mình câu hỏi.Bây giờ phải làm gì đây.Sao rất nhiều thời gian cho qua thì cuối cùng.Anh đã được giải quyết.Một quyết định mà nghĩ sẽ khó khăn nhất trong cuộc đời của anh.Dừng lại trước cổng biệt thự ở anh nhìn vào trong.Cái cảm giác về nhà của anh lúc này thật khác không giống mọi ngày.Không còn cảm thấy vui vẻ.Mong chờ.Mà thay vào đó là rất nhiều sự hôm đồn bối rối và đau khổ.Anh bước vào giới thiệu niềm nở chào hỏi của bác quản gia và rất nhiều người giúp việc.Vẫn giống như thường lệ.Câu đầu tiên mà anh hỏi chính là.Cô ấy đâu.Giáo án thơ cậu chủ.Cô chủ ở trên đầu ạ.Nhẹ nhàng sài truyền đến tận phòng ngủ của cả hai.Anh ngập ngừng bước vào.Khuôn mặt quảng bình thản đến đáng sợ.Quỳnh hoa đang đọc sách.Nhìn thấy ảnh thấy vô cùng ngạc nhiên.Vừa đứng dậy chạy đến ôm chầm lấy anh.Giọng nói nhong nhong.Sau này về sớm thế.Ở nhà không có anh em buồn lắm đấy.Nói xong là một nụ cười.Anh chạm tay vào tóc của cô khá lên tiếng.Anh mệt.Muốn nghỉ ngơi.Anh mệt đó.Có nhức đầu không hay là bị làm sao.Không sao đâu.Anh có chuyện gì à.Hình như em cảm thấy là anh không được vui.Ngày mai là ngày họp báo ra mắt phim mới rồi.Có phải là anh hồi hộp nên như vậy không.Quỳnh hoa.Em có gì muốn nói với anh không.Tất nhiên là có rồi rất nhiều đấy.Những điều mà em đang giấu kín.Nếu như em muốn.Thì bây giờ cứ nói cho anh đi.Chỉ cần làm những gì em nói.Anh sẽ tìm.Tuấn anh nắm tay khổ rất chuẩn.Nhìn sâu vào mắt của cô như muốn nghe một lời giải thích.Quỳnh hoa vẫn không biết gì lại vô từ đã.Giữa chúng ta thì có điều gì phải giấu diếm đâu.Cũng không có bí mật nào cả.Với em thì anh là quan trọng nhất.Nên em có chuyện gì để sẽ tâm sự với anh.Nếu như bây giờ anh có lỗi với em.Em có tha thứ cho anh không.Như vậy thì còn phải xem lỗi đó là gì nữa.Phản bội chẳng hạn.Tức là ở bên người phụ nữ khác.Đúng vậy.Tất nhiên là không rồi sẽ không.Anh có thể mắc sai lầm.Nhưng nếu là vì một người khác.Thì em sẽ ra đi.Nhưng nếu như em cho anh cơ hội được nói.Em nghĩ một khi đã như vậy.Thì anh sẽ không nói.Anh hiểu rồi.Em nói đúng đi.Cơ hội chúng ta có thể cho.Không chỉ là lần này nó còn cả lần chứ.Rất nhiều lần.Chỉ là vì họ không làm thôi.Vậy thì không cần phải nói thêm gì nữa.Tuấn anh đứng dậy đi vào phòng tắm.Tối nay anh nói có nhiều chuyện cần giải quyết.Nên sẽ sản phẩm sách để làm việc.Bảo cô cứ đi ngủ trước đi không cần phải chờ anh.Ngày mai.Quỳnh hoa thức dậy từ rất sớm bất ngờ là không nhìn thấy tuấn anh đâu cả.Nhìn xung quanh căn phòng thực sự vẫn làm.Của nghĩ chắc là anh cũng như cô.Mở việc quá hồi hộp cho buổi ra mắt bộ phim đầu tiên trong đời ngày hôm nay.Mà không thể nào ngủ được.Chắc là anh đã đi đến phòng tập thể dục.Quỳnh hoa cũng rất nhanh chóng vệ sinh cá nhân.Chạy bộ ăn sáng rồi tranh thủ thời gian chăm sóc vườn hoa.Cô cảm thấy đang rất thích thú với cuộc sống.Cô có sự nghiệp.Có tình yêu và có tất cả.Cô không những chỉ mong buổi tối hôm nay được công bố tìm tuổi.Mà còn là bởi vì cô nhớ đến lời anh nói.Ngày hôm nay cô vợ anh sẽ chính thức công khai.Anh sẽ cùng bộ với tất cả mọi người trên đất nước.Cô là người phụ nữ của đời anh.Cô cười khúc khích chạy vào nhà.Giờ lấy điện thoại kể cho thế mình nha.Đầu dây bên kia vui vẻ trả lời.Nhất mày gì nhớ.Thế thì tối nay phải thật xinh đẹp.Nhất định rồi.Thế rồi có lên phòng mở tủ quần áo ra xem chiếc đầm dạ hội.Mà anh đã chờ cho cô và tối nay.Đó là chiếc đầm của một nhà thiết kế nổi tiếng trong nước.Được đặc biệt may theo số đo của cô.Được mấy cách điệu gắn hoa hồng mong manh kiều hàng.Toàn bộ nền vải được gắn kim cương lồng lấy và xa hoa.Đưa váy được tạo ra từng tầng lớp lớp giống như sóng biển.Bằng những núm vú mịn màng.Đó là một chiếc váy đẹp nhất thế gian trong trí tưởng tượng của cô.Vợ nói dành riêng cho cô vào một ngày rất đặc biệt.Không lâu sau thì đến buổi tối.Quỳnh hoa được chuyên viên làm đẹp búi tóc cao gọn gàng và thanh toán trang điểm tông màu hồng đào dịu ngọt.Bộ váy trắng mặc lên người cô.Tôn lên vóc dáng thành tống á nhật.Mang thêm đôi giày cao gót màu bạc của pharrell lấp lánh.Có nhìn mình trong gương chợt mỉm cười.Sau đó liền xuất phát.Tuấn anh không đi cùng với cô.Chị nhắn tin hẹn gặp cô ở buổi lễ.Công ty cts.Lần đầu tiên trong đời công bố ra mắt hai bộ phim đình đám của một lúc.Cả hai bộ phim này đều do hai diễn viên chính mới tăng đảm nhận.Càng khiến cho tất cả khán giả và giới showbiz tò mò ngắm đời.Ngoài dàn diễn viên thì các khách mời.Còn có rất nhiều nghệ sĩ đến tham dự.Trong đó có rất nhiều đạo diễn của các bộ phim đình đám cũng xuất hiện và dành lời khen cho gia đình long với sản.Mới.Con nói về kiều hay một đạo diễn có tiếng trong ngành cấp dòng.Theo tôi thì thành công lớn nhất của giám đốc lê và đạo diễn trình là đã tìm được và giúp các diễn viên của mình.Có một màn thể hiện quá xuất sắc.Today.Tôi xin mời cos như quỳnh nếu chính của bộ phim kiêu hãnh.Có được điều chia sẻ với chúng ta.Tiếng của em chỉ tăng lên nam quốc nhật minh.Để có chút dở hay lo lắng.Bởi vì đây là lần đầu tiên xuất hiện trước đám đông.Theo như quỳnh hoa vẫn cố gắng giữ tác phẩm bình tĩnh gồm nhiều trả lời.Trước hết cho phép tôi sẽ được gửi lời chào và lời cảm ơn đến tất cả mọi người đang có mặt tại đây.Em xin phép được chia sẻ một chút về vai diễn đầu tiên của mình phải nói là một điều rất may mắn.Khi bạn em đã nhận được sự dìu dắt của tổng giám đốc lê của công ty cts của ca đoàn làm phim.Đạo diễn cùng với toàn thể các bạn đồng nghiệp.Đã hướng dẫn và giúp đỡ trẻ em rất nhiều để có thể hoàn thành được vai diễn.Trong vai diễn này thì cảnh khó nhất có lẽ là cảnh diễn nội tâm nhân vật.Phiên bản lĩnh là một cô tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ phải đối mặt với chính sự phá sản của gia đình.Bởi về cơ bản thì em sinh ra trong một gia đình nghèo khó nên để cảm nhận được nhân vật là một điều không.Cuối cùng thì xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến những người đã yêu thương em tất cả những thắng.Đã đón nhận.Ủng hộ và cho em cơ hội được thể hiện.Em xin cảm ơn ạ.Cô nói xong thì cười tươi.Cúi đầu xuống đập tay lên trái tim.Đôi mắt của từ đầu đến giờ vẫn luôn dõi theo anh.Tuấn anh ngồi đối diện gương mặt lạnh lùng nhìn cô cười nhạt.Giọng nói của mc lại tiếp tục vang lên làm dậy sóng người hâm mộ với bộ phim ngày ấy.Mình đã yêu hot boy vạn người mê trên tuấn anh.Giờ thì sẽ là bộ phim bom tấn của năm nay.Ngoài cương vị là vai nam chính của ngày hôm nay.Ngoài việc nói về bộ phim này thế anh chàng điển trai trần tuấn anh của chúng ta.Còn có một số điều muốn nói với một người đồng nghiệp đang có mặt tại đây.Phim mới tuấn anh.Nhìn những bức hình rắn chắc mạng máy của anh trên thảm đỏ.Quỳnh hòa vô cùng hồi hộp.Gương mặt của anh chưa đầy sự tuấn tú và tên sào.Cào cào tại thượng.Làm cho tất cả những nữ nhân có mặt ở đây.Đường hướng hành hướng nào.Cô chưa bao giờ cảm thấy trái tim của mình đập nhanh như khoảnh khắc này.Chỉ ít phút nữa thôi.Đối với cô.Tất cả đạo diễn ra ở đây giống hệt như thiên đường thu nhỏ.Cảm âm chờ đến lớp anh và cô ấy sẽ được nắm tay nhau đứng trước toàn thể mọi người.Trao gửi lời yêu thương đến nhau cái hồn lê buồn đau của ngày hôm đó.Xin chào.Xin dành lời cảm ơn đến tất cả.Những ai đã đang và sẽ theo dõi ngày ấy mình đã yêu do công ty cts sản xuất.Đại gia tuấn anh đảm nhận vai chính.Không biết nói gì hơn ngoài những cảm xúc.Trải nghiệm đã được bộ phim bằng đến thực sự tuấn ảnh rất biết ơn.Tuấn anh đã hiểu được nỗi đau của tình yêu mang lại.Và ngân đi.Cũng muốn vì chính mình một chút.Trút bỏ nỗi đau trong tình yêu.Nói đến đời anh hương lan.Nhìn sâu vào mắt của cô.Anh nhìn cô như thế đã rất lâu không nhìn thấy.Có một chút gì đó đang buồn vớ.Quỳnh hoa cũng nhìn ảnh đôi mắt lấp lánh.Mỉm cười ngọt ngào.Như đang chờ sẵn những gì mà cô hi vọng ở nơi anh.Trút bỏ nỗi đau trong tình yêu của chính tôi.Chỉ cách này.Mới có thể làm tôi rất nhanh.Dập tắt những huyền.Mà tôi đã từng tưởng tượng.Quỳnh hoa.Hay còn gọi là lê như quỳnh.Hôm nay.Người tại thời điểm này.Ảnh chính thức muốn nói về một quyết định.Đó là.Mọi người dự khán phòng đều quay mặt nhìn về phía của cô.Nhưng giây phút này chị nhìn thấy anh.Ánh mắt của cầu đồng làng bỗng trở nên đỏ hồng.Cô đang tự thấy mình cảm động trước tình yêu của cả hai.Chỉ cần anh nói một lời cuối cùng.Của nhất định sẽ là về phía anh thật nhanh mặc kệ tất cả.Về đây chính là giây phút ngọt ngào nhất.Đó là.Từ từ khách này.Tôi muốn coi về quãng đời độc thân.Không lên lấy ai.Không có cảnh ơi.Và cũng không bao giờ trở lại nữa.Tôi không muốn tiếp tục của em nữa.Chúng ta chính thức ly hôn.Cả sân khấu được một phần nào nhỉ.Anh vẫn lạnh lùng đứng đó.Tại của câu bây giờ giống như ngủ đi.Con lắc đầu nhìn anh đau đớn.Không hiểu rõ chuyện gì đang xảy đến.Tại sao.Giây phút của cứ nhớ.Mình là người hạnh phúc nhất.Được hưởng trọn sự ưu ái của ông trời.Cũng chính là giây phút có đau khổ chìm trong bóng tối.Và nhận ra.Là mình đã mất anh.Quỳnh hoa người nhất giữa không gian đồng đức.Mất của cô nhìn anh trâm trâm.Như cần một lời giải thích.Một giọt lệ chuyển dài trên má.Cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục tuổi nhập vào đau đớn tuấn anh nhìn cô.Mất sầu thảm sát này như chưa từng có những giây phút bên nhau nồng cháy.Ảnh quay lưng đi.Vây quanh cô là một dạng câu hỏi là nấm của các nhà báo họ thành nhiều tác nghiệp chụp hình.Ánh đèn flash cứ như thế liên tục chiếu vào cô khiến cô cảm thấy ngột ngạt.Diễn biến từ xa đi đến cáo cô ra khỏi vòng luẩn quẩn đó cô nương như mình đang mơ.Bên cạnh là những lời đàm tiếu của cờ khóc vừa đi vừa khóc một cách ướt.Mày làm sao thế.Nói gì đi đừng làm tao sợ chứ.Đưa mắt nhìn lê lê.Cuộc kháng nước được miễn thị thành thuốc tuấn anh anh ấy đâu.Phía sau sân khấu rồi không được tao phải đi tìm anh ấy.Quỳnh hoa như người mất hồn vừa nói vừa chạy rất nhanh khiến riêng mình chẳng thể nào giữ lại được khoảng.Này có thấy mình can đảm đến là không phải hỏi anh vì sao vì sao đối xử nhẫn tâm với cô như vậy.Cô đã làm gì sai sao.Tháo giày cao gót cầm chân tay có giống như con thiêu thân chạy băng trên đường không.Biết mọi ánh nhìn đang đổ dầu lên người của cô lúc này cô chỉ muốn gặp anh đối diện với anh.Để nói tất cả những gì chất chứa trong lòng cô không tên trên sau một ngày.Anh có thể thay đổi đến trắng ở như vậy điều gì đã khiến cô phải ra nông nỗi này ruột của.Anh và cô là gì đây cái gì mà các bạn thân mến như vậy là.Tả về cùng nhau lắng nghe sông tập sáu của bộ truyện này và với tập truyện ngày hôm nay thì còn lại là phần cảm nhận sau sẽ để lại cho.Quý vị và các bạn mọi người có cảm nhận như thế nào về tình huống vừa rồi xảy ra ở tập truyện này mọi người hãy bình luận và phê bình.Nhất vẫn là một câu nói quen thuộc giống như mọi ngày sau khi nắng này xong thì quý vị và các bạn đừng quên nhấn.Chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh xa cũng như ekip của truyện tình cảm ơn mọi người rất nhiều và hàng nhập là tất cả quý vị và các bạn ở.Chuyển tiếp theo chúc tất cả mọi người một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com