Truyện Tình Bước Ngoặt Hôn Nhân Phần 2 - Buông Bỏ - Truyện Mc Tâm An

truyện tình bước ngoặt hôn nhân phần 2 - buông bỏ - truyện mc tâm an

Kính chào quý vị và các bạn rất vui được gặp lại quý vị và các bạn trong chuyên mục đọc truyện cuộc tình bụi phố.Bật đèn pin bị phủ ngày hôm nay tao mai lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả trương huệ gửi đến cho quý vị một tác phẩm.Còn tựa đề bước ngoặt hôn nhân sẽ là phần hai của bộ truyện này rồi quý vị thân mến sau.Kết thúc phần một của bộ truyện này thì chúng ta đã biết được rằng mai cô gái của chúng ta đã bị hoàng.Bài nghị đang tổ chức đám cưới cho một cô gái khác.Và khi cô ấy đang đau khổ đang thất vọng về mối tình này thì có một chàng trai tên phong đã xuất hiện.Thần phong xuất hiện có làm cô ấy ở có thêm niềm vui hoặc là có niềm tin và trả thù hoàng thùy.Chị có bị hại của người ta mà em chúng ta cùng đón xem chi tiết tập chuyện ngày hôm nay nhé.Và cũng như thường lệ quý vị nhớ bấm like bấm theo dõi kênh để ủng hộ cho man cũng như là bà tiên tập của đình tùng media.Có lẽ bây giờ xin mời quý vị cùng đến với phần hai của bộ truyện bước ngoặt hôn nhân qua giọng đọc của tâm an.Tuổi sửu mỹ đình người đàn ông này một lát thì cũng dừng lại bởi vì người lạ thì mãi chỉ là.Không thể nào không chế suy nghĩ của tôi một thời gian quá tải được đang dọn dẹp.Tôi nghĩ đến đám thanh niên hồi nãy tôi sợ là người đàn ông không biết tí võ nào ngoài kia đi.Ở ngoài đường sẽ bị bọn chúng chặn lại mà bắt nạt dù sao thì anh ta cũng đã vì tôi.Gây thủ chước oán với bọn nó tôi không thể nào yên tâm mà ngồi trong nhà được.Vội vàng chạy ra ngoài thì thấy người đàn ông đó vẫn chưa rời đi anh đang đứng dựa lưng vào.Bên cạnh cái cửa quán đôi mắt nhìn xa xăm sáng dài này.Sao lại cô độc quá sao lại buồn mã quá sao anh còn chưa đi thế.Tôi hỏi nhưng anh ta không trả lời đôi mắt cũng không thể chuyển hướng cái dáng vẻ cô độc này.Khiến cho người ta cảm thấy vô cùng khó chịu bạn một lúc sau anh ta mới.Quay lại nhìn tôi sao thế em lo lắng cho tôi à.Em thấy tôi là một thằng đàn ông vô cùng vô dụng hai trăm.Tôi chỉ biết phủ nhận - cũng chẳng biết nói thêm bất cứ điều gì cứ mỗi.Thì đứng trước mặt người đàn ông này tôi lại không thể nào ăn nói rành mạch như hàng ngày được.Lý do vì sao thì tôi thực sự không hiểu tôi và anh ta ngồi cạnh nhau.Mở ngày trước cửa quán cả hai đều im lặng không ai nói với ai lợi nào.Chỉ có điều tâm trạng của tôi lúc này cảm thấy có một chút yên ổn bản thân sống.mười bảy năm nhưng chưa từng ngồi ngắm sau cùng với một người nào đó đây là lần đầu.Cảm giác có chút khác lạ tôi vừa mất đi người yêu.Mất đi một người cùng tôi trải qua bốn năm thanh xuân mất đi mối tình đầu không phải.Là tôi chưa từng rung động trước một người đàn ông nào đó ngoài hoàng nhưng anh là người mà tôi sẵn .Hi sinh vì tất cả mọi thứ.Nên trong thâm tâm của tôi coi người đàn ông đó luôn luôn là mối tình đầu của mình.Truyền nước mắt để nhìn những vì sao trên trời ánh sáng lấp lánh thật đấy.Nhưng lại vô cùng xa xôi.Không có cách nào có thể nắm bắt được.Cũng giống như tôi bàng hoàng nhìn từ bên ngoài thì vô cùng hạnh phúc và ấm áp.Nhưng thực ra tất cả chỉ là dối trá.Tôi đi dạy những sai lầm của tôi ở trong đấy bây giờ tôi biết phải nói như thế nào với bố mẹ của mình.Tôi đã từng rất tự tin nói với họ rằng hoàng là một người đàn ông tốt.Thường tôi vô điều kiện vậy mà.Cũng nhớ đến anh ta đến vậy sao.Câu nói của người đàn ông bên cạnh.Đưa tôi trở về với thực tại tôi không trả lời chỉ vô thức gật đầu.Ngu ngốc.Ảnh tao không thèm nhìn tôi.Bà nói ra hai tử lạnh lùng ấy thực chất thì chị chẳng cần nói.Tôi cũng biết là mình ngu ngốc.Những bốn mươi lăm cơ mà nếu quên dễ dàng như vậy thì đâu còn gọi là tình yêu nữa.Thằng đấy tôi để ý nó lâu lắm rồi.Nó không phải là người tốt đâu.Vậy tại sao anh không nói với tôi.Cho tôi hỏi cô nhé giữa một thằng đàn ông có yêu thương.Là một thằng đàn ông xa lạ.Chỉ có chọn tên này.Đương nhiên là tôi sẽ chọn tình hoàng.Mà không phải là người đàn ông này.Tôi không trả lời.Thì người đàn ông đó.Cục đã tự nhận được câu trả lời.Anh ta lại tiếp tục nói từ bây giờ cô hãy sống cho bản thân mình đi .Đừng mong chờ vào bất cứ một ai bởi vì hạnh phúc.Chỉ có thể do cô tự tạo ra.Tôi biết.Hoặc.Là cô chọn tim tôi.Sau câu nói đó.Thì cả hai cùng im lặng.Một lát sau thì anh ta đứng lên.Bây giờ tôi phải trở về nhà rồi.Một mình à.Không lẽ.Cô đưa tôi về.Cô nghĩ.Tôi yếu đuối đến như vậy sao.Ấy.Không phải đâu chỉ là.Này cô không cần phải suy nghĩ nhiều cũng đừng lo lắng cho người khác một cách quá đáng như vậy.Nhà tôi ngay ở phía bên kia đường thôi.Anh ta chỉ tay về phía ngôi nhà mà cái quán của tôi chỉ có mấy bước chân.Hóa ra anh ta lại ở gần nhà tôi đến như thế.Thảo nào lại là khách quen của quán.Thôi.Tôi đi về đây.Cô đi vào trong đi.Người đàn ông đó quay lưng bước đi.Tôi vẫn đứng ở trước cửa quán.Nhìn theo anh ka.Tôi nhìn anh ta bởi vì tôi nhận thấy sự cô độc trong từng bước chân cô độc.Giống như tôi hiện tại.Tôi mở cửa bước vào bên trong mà chẳng biết ở phía sau lưng.Có một người đàn ông đứng ở bên kia đường đang nhìn mình chăm chú.Cánh cửa đóng lại.Tuổi bắt tay vào dọn dẹp để sáng ngày mai còn bán hàng sớm.Bởi vì với cái tình trạng quán xá bẩn như thế này.Thì chẳng ai muốn vào.Đến một giờ sáng khi mọi thứ đã xong xuôi.Cũng chẳng có suy nghĩ là đi ngủ nữa.Nên tôi bắt đầu vào pha chế nước dùng.Tâm trạng thật tệ.Thì lúc này.Chị còn nấu ăn.Mới giúp tôi kéo lại được.Tôi vẫn tin.Là khi sáng ngày mai bình minh lên.Mọi chuyện sẽ tốt hơn một chút.Bản thân tôi cũng bớt ngu ngốc đi một chút bớt tin người đi một chút.Thất bại của người phụ nữ.Đó chính là để người khác.Cướp mất đi người đàn ông của mình.Còn thất bại của một người đàn ông.Chính là đánh mất đi người phụ nữ.Lúc nào cũng sợ mất họ.Vậy thì ai là người thiệt thòi hơn.Ở cái xã hội này.Đến khi nào có thể kiếm được người phụ nữ hết lòng vì mình.Nhưng còn đi kiếm được người đàn ông tốt và yêu thương mình.Thì thực sự không khó.Bởi vì sao.Bởi vì trong tâm của người phụ nữ tây.Luôn hướng đến những điều tốt đẹp.Nên mới sợ mất đi người đàn ông của đời mình.Mà tâm tốt đẹp.Thì chắc chắn sẽ tìm được người đàn ông tốt đẹp.Còn tùy theo cái thể loại.Mà lúc nào cũng tâm để phản bội.Thì chắc chắn.Kết quả không ra gì.Tôi đã nghĩ như thế đấy.Để quên đi hình bóng của kẻ khốn nạn đó.Những mỹ đức.Còn làm được hay không lại là một chuyện khác.Hôm đó là một ngày đẹp trời như bao nhiêu ngày khác đôi chân lại không nghe lời lang thang đi đến.Cửa công ty cửa hàng.Đại tràng bị ghé vào rồi.Nhưng lại vô tình.Gặp giám đốc của anh ta ở bên ngoài trước đây cũng có quen.Nên chào hỏi đôi ba câu.Dạ em chào anh.Mai làm gì ở đây vậy em.Dạ.Em chỉ tình cờ đi ngang qua thôi anh ạ.Chuyện của em với hoàng.Anh đã nghe qua rồi.Anh thấy em làm như vậy.Thực sự không đúng rồi mai à.Từ nhà sếp của hàng nói câu đó thì giật mình.Tôi làm gì đâu.Mà không đúng.Người bị phản bội là tôi cơ mà.Sau này giống như tôi mới là người phản bội anh ta vậy.Anh.Anh nói gì.Em thực sự không hiểu à.Thôi.Nói ở đây không tiện.Chúng ta bảo cái quán cà phê bên đường nói chuyện đi.Rủ chào mối quan hệ trước đây.Ảnh với em cũng thân thiết với bạn bè.Tôi thực sự rất muốn về.Người đàn ông đó muốn nói gì.Và cũng rất muốn về.Phía sau lưng tôi.Hoàng là một kẻ tồi tệ đến mức nào.Tôi ngồi đối diện với người đàn ông đó.Ảnh nhấp một miếng trà rồi nói với tôi.Anh có nghe hoàng kể lại rồi.Lại muốn chia tay nó.Phụ tử rất lâu.Nó cố gắng hiếu dữ.Nhưng em nhất định không đồng ý.Em có người đàn ông khác rồi đúng không anh ơi.Anh ta nói với anh như vậy.Ừ.Hôm trước.Hai anh em đi nhậu có tâm sự.Ảnh thực sự không nghĩ.Là em lại tuyệt tình như thế.Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.Cảm thấy rất thương hại cho anh ta.Hỏi chồng công việc thật đấy.Nhưng lại không giỏi về cách nhìn người.Một kẻ khốn nạn như thế.Mặc cũng khiến chàng ta tin tưởng.Thật sự là quá đáng thương.Sao thế.Sao anh không nói gì.Tất cả đều là sự thật à.Thì.Anh đang nghe truyện.Anh đang chuẩn bị làm đám cưới chưa anh có nghe.Tao nói cái đám cưới này.Giờ bố mẹ là thúc ép.Chứ nó cũng không có tình cảm với người con gái đó.Nó còn nhắn tin với em rất nhiều.Anh à.Anh bị lừa rồi đấy.Sau câu nói đó của tôi.Là thái độ ngạc nhiên của anh giá đỗ.Sao.Em nói sao cơ.Người vứt bỏ mối quan hệ này trước.Chính là anh ta chứ không phải là em.Bố mẹ anh ta khinh thường em.Không có bằng đại học đây ạ.Cho dù em đang kiếm ra rất nhiều tiền.Họ khinh thường là gia đình em nữa cơ.Anh có biết điều đấy không.Em đã bị anh ta.Mà tìm thêm người.Để giúp công việc để em đi học.Nhưng mà chính anh ta là người im lặng kết thúc tất cả mọi thứ.Đến cả một lời chia tay cũng không nói.Nếu như em thực sự là người muốn kết thúc mối quan hệ này.Tỷ lệ ra bây giờ.Em thấy có người đàn ông khác rồi chứ.Vậy thì cho anh vẫn một mình.Còn anh ta.Thì sắp lấy vợ à.Tất cả những gì em nói đều là sự thật.Em có thể đem cả danh dự của mình ra để thế.Tất cả những gì em có nói.Chỉ có như vậy thôi à.Em xin phép anh em về chưa.Tuổi trẻ giám đốc của hoàng rồi đi về.Xịt nữa thì những giọt nước mắt lại rơi.Cách đây ít phút.Tôi vẫn còn lưu luyến mối tình bốn năm nhưng bây giờ thì không còn nữa anh ta chờ chào đến đó.Đúng là không còn chút lương tâm của một con người.Tôi trở về quán.Thì đã là bữa trưa.Còn lại đăng chồng thời điểm đông khách.Và cũng những thử lệ.Anh bác sĩ kia đã có mặt.Nhìn thấy thôi.Tao cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt.Từ mệt mỏi ngồi xuống ghế còn dành với con huyền thấy tôi như thế thì chạy đến hỏi hát.Chị mai video về vào mồ hôi nhễ nhại.Chị mới gặp giám đốc của thằng chó nó về đây thế á ừ.Là giám đốc của thằng hoàng đây sau lưng tao.Nói tao chẳng ra cái gì đúng là thằng khốn nạn.Tôi kẹt củ đập mạnh tay xuống bàn một vài ánh nhìn như đang nhìn.Chủ lấy tôi tôi nhận ra rằng mình đã làm hơi quá trước mặt mọi người.Nên đã dừng lại.Chỉ có ánh mắt ấy.Vẫn nhìn tôi chằm chằm.Tôi đi lên phòng.Bỏ lại tất cả mọi thứ sau lưng thật sự mệt mỏi chán nản.Không có muốn nghĩ ngợi bất cứ điều gì.Người đàn ông mà mình luôn tin tưởng luôn coi là một thứ gì đó rất vĩ đại.Bây giờ lại chẳng bằng một con sâu bọ chắc rồi.Buổi tối đến.Khi đang sửa và dọn dẹp quán.Ở bên ngoài có tiếng gọi.Tôi đi ra ngoài.Thì thấy hoàng đang đứng ở bên ngoài.Ảnh của tớ đang làm gì.Cô kia cô nói gì với giám đốc của tôi.Ánh mắt của anh ta nhìn tôi gầm gừ trong giọng nói của anh ta giống như một con thú hoang dã bị trói.Tôi á.Tôi chỉ nói sự thật thôi.Có chuyện gì.Tại sao cô lại nó những điều vớ vẩn đó.Giám đốc của tôi.Chúng ta đã chia tay rồi.Đường ai nấy đi.Cô còn cố gắng phá đám tôi như vậy để làm gì hả.Tôi nghe người ta nói oan về mình.Lại không có quyền giải thích sao.Cũng nhỏ như vậy mà tôi mới biết.Mình thật là may mắn.Thịt bò được một thằng khốn nhà anh đấy.Cô tiên.Ảnh tờ tay định tát tuổi thì bàn tay anh ta bị một lực nắm chặt từ phía sau.Anh ta quay lại nhìn thì rất ngạc nhiên anh anh không anh làm gì.Là một thằng đàn ông thì không nên động tay động chân với phụ nữ chứ.Sau này khi cưới em gái tôi về cậu cũng hành xử giống một tên du côn đúng không.Em gái kết hôn đầu óc tôi xoay vòng vòng theo.Mở phòng vừa nói ra người mà hoàng định kết hôn là em gái của anh ta.Tại tối ngủ đi gần như chẳng nghe thấy bất cứ điều gì chỉ ngày thoáng qua.Tiếng rối rít xin lỗi của hoàng một lát sau thì anh ta đi khỏi lúc.Chỉ còn mình tôi bà xong bây giờ em có thể.Muốn hỏi tôi không tôi quay lưng bỏ chạy thật sự không còn.Nghĩ đến bất cứ điều gì trên đời này còn có thể tin tưởng vào một người nào khác hay không.Hàng ngoài bản thân mình ra thì không có bất cứ một sự tin tưởng nào có thể dành cho người nào đó nữa.Đến gần mười giờ đêm thì hai đứa nhân viên xin phép.Đi về tôi cũng gật đầu đồng ý bởi vì hai đứa nó còn có gia đình còn có.Mẹ đâu thể nào ở lại đây toàn ủi túi mãi được.bảy phút sau thì con giang gọi điện tín nói là anh phong đang đứng ở bên ngoài lúc đầu thì thôi cũng không.Tâm lắm bởi vì dù sao anh ta cũng là anh trai của cái đứa con gái.Trợ cấp mất đi người đàn ông của tôi.Không cần thiết phải thân thiết.Với những người như thế.Tôi cố gắng quên đi hết mọi thứ.Rồi bắt đầu tìm hiểu thêm những công thức làm các món ăn khác với hi vọng mở được.Chuyển hàng từ sáng tuần nhìn qua cửa sổ trái tim khẽ rung lên.Khi thấy người đàn ông kia.Vẫn đang đứng ở bên ngoài.Ảnh tập bị điên rồi hay sao.Đến ba giờ sáng anh vẫn chưa chịu rời đi.Đảng ta xác định đúng tới sáng hay sao.Tôi đi xuống bên dưới mở cửa ta.Chẳng hiểu sao nhìn anh ta lại cảm thấy đau lòng đến như thế.Mai.Em đang rất giận tôi đúng không.Tôi giận anh để làm gì giữa anh và tôi có bất cứ mối quan hệ nào đâu.Tôi biết.Có thể nói cho tôi biết.Anh đã biết hoàng và em gái anh.Quen nhau từ lúc nào không.Anh ta im lặng ngồi xuống ánh mắt lại nhìn về hướng xa xăm.Thịt gà.Con bé là em cùng cha khác mẹ với tôi.Căn nhà đó.Tôi đã rời đi từ rất lâu rồi.Tôi biết chuyện này chị mới.Chỉ gặp cổ dưới quê thôi.ba tuổi gọi tôi về.Tìm muốn tôi có mặt trong ngày gặp đó.Chị ấy tôi mới biết.Người đàn ông này.Chính là người yêu của em gái mình.Từ lúc ở dưới quê.Thì tại sao lúc đó.Anh không nói với tôi.Thì tôi biết nói gì.Khi em chỉ coi tôi là một người xa lạ.Cuối cùng thì tôi.Cũng là chỉ biết im lặng.Người đàn ông đó nói chuyện với tôi.Giống như đang tâm sự.Ngôi nhà mà tôi đang ở hiện tại.Làm ngôi nhà riêng của tôi.Còn ngôi nhà ba với gì.Với con bé ở.Chỉ cách đây chỉ mấy cây số thôi.Vậy là em gái anh.Ở ngay đây à.Tôi thực sự tò mò là họ quen nhau từ lúc nào.Chắc là cái xưởng trên đầu tôi đã quá dài rồi nhỉ.Nếu như đã có người con gái.Sao anh ta còn đưa tôi về tâm hát làm gì không biết.Lại còn.Để gia đình anh ta sỉ nhục tôi.Mai.Tỉnh táo lại đi.Em đừng có suy nghĩ đến người đàn ông đó nữa.Tôi lại hỏi phòng.Vậy tại sao.Một người đàn ông tồi tệ như vậy.Anh lại không ngăn cản.Khi anh trai lấy em gái của mình.Tùy tôi và họ.Không cần thiết.Câu nói ấy sao tôi nghe cay đắng quá.Dì ghẻ con chồng làm sao có thể hòa hợp.Anh em cùng cha khác mẹ.Có mấy khi yêu thương nhau đâu.Chẳng phải có lý do nào đó.mười khiến cho người đàn ông này.Phải ở một mình.Những ngày sau đó trôi qua rất đỗi bình thường.Và chẳng có gì đặc biệt.Nỗi đau trong lòng tôi.Cũng phải đi một chút.Hôm đó là một ngày vắng khách.Phòng đến quán tìm tôi lúc gần mười giờ đêm.Mấy hôm nay anh ta lặn mất tăm bên cạnh nhìn thấy một vài phút cũng không có.Tuổi cứ ngỡ.Anh ta đã biến mất khỏi cái thành phố này.Mai.Tôi có chuyện muốn nói với em.Chuyện gì thế anh không.Ngày mai là đám cưới của hoàng đế.Em có muốn.Cùng tôi tới đấy không.Rồi đấy em.Thổ địa làm gì.Tôi để chứng kiến bọn họ hạnh phúc bên nhau.Để bản thân mình đau đớn và dằn vặt được.Anh đang nghĩ đến điều điên rồ gì vậy.Tôi tôi không muốn.Với lại anh ta cũng đâu có mời mới tới.Em đi cùng với tôi.Tôi muốn em tôi đấy.Với tư cách là người yêu của tôi.Anh phong.Anh bị điên à.Đúng là trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra.Từ hai người yêu nhau.Bỗng trở thành kẻ thù.Giờ thì từ hai người xa lạ.Lại chỉ vì cái đám cưới của kẻ thù.Mà phải giả vờ yêu nhau.Vớ vẩn thật đấy.Tôi quay người định bước vào trong nhà.Tên này chắc khám chữa nhiều bệnh nhân.Nên bị tẩu hỏa nhập ma rồi.Mai.Em đứng ngay đấy cho tôi.Tôi bỏ mặc anh ta và bước tiếp.Từ đột ngột dừng lại vì tiếng hát sau lưng.Mai.Nếu em muốn trả thù.Tôi chấp nhận.Để em lợi dụng tôi.Tôi quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.Nó có trước đầu xót.Có chút khổ sở.Ảnh tôi đang nghĩ cái gì thế.Bản thân tôi chưa từng nghĩ đến chuyện trả thù bởi vì sự trả thù cũng chẳng thể nào khiến trước.Người ta cảm thấy vui hơn được nó đâu có khác gì một con dao hai lưỡi.Nếu như người khác đâu.Thì bản thân chắc chắn.Điều bị thương.Em suy nghĩ đi.Rồi nói cho tôi biết.Anh không.Tôi thực sự không hiểu lý do vì sao em phải làm như thế.Giữa tôi và anh bạn bè không phải người quen thì càng không.Anh đâu cần phải làm những điều hao tốn tâm tư như thế.Người đàn ông đó chăm chú nhìn tôi.Và không nói bất cứ lời nào tôi cảm thấy thực sự rất mệt mỏi.Bởi cái ảnh nhìn ấy.Nên quyết định đi vào trong.Nhưng chỉ mới bước được vài bước chị cánh tay bị nắm chặt.Người đàn ông đó kéo mạnh tôi vào lòng rồi ôm chặt.Mặc kệ tôi vùng vẫy mặc kệ tôi đấm đá.Những ảnh ta vẫn dùng sức.Giữ chặt lấy tôi.Thử thách này so với cái thời khắc.Mà anh ta bị mấy thằng thanh niên choai choai.Tàu.Lại mạnh mẽ hơn thế.Tôi thực sự không thể nào thoát ra khỏi cái vòng tay ấy.Bài à em im lặng có được không tôi thực sự quá mệt mỏi rồi.Anh không ai làm gì anh mà anh mệt.Anh có bỏ ngay tôi ra không.Tôi không muốn.Tôi lấy trần dẫn hạng của trần quốc phòng nhưng anh ta vẫn không hề có ý định bỏ tôi ra.Anh ta đúng là một kẻ điên rồ.Tìm lại đi.Một chút thôi.Chỉ một chút thôi.Nhiều không.Tôi sẽ chết mất.Câu nói ấy nghe sao nhói lòng quá.Khiến cho tôi suy nghĩ mãi.Đến quên mất cả cử động.Nó có ý nghĩa gì.Người đàn ông này rốt cuộc bị làm sao.Mai này.Mai.Tuổi tuổi thường ngày mất rồi.Bây giờ tôi không biết phải làm sao.Phòng buồn tuổi già.Đôi mắt anh tài nhìn thẳng vào mắt tôi.Mai.Từ bây giờ.Em hãy cho phép tôi theo đuổi em.Tuổi nhất.Không bỏ cuộc.Nói xong cô ấy thì phòng quay lưng bước đi ra khỏi quán tôi nhìn theo anh ta với những tâm trạng.Hỗn độn.Bà không có cách nào định nghĩa.Sáng hôm sau thì quán còn đàng đồng khách.Thì tôi lại thấy anh ta tới.Trên tay mang theo một túi đồ.Anh phong.Tới đây làm gì.Hôm qua tôi đã nói với em rồi mà.Này nhắc anh biến đi.Tôi đã quên cái cái khốn nạn đấy rồi.Bây giờ chứ không muốn lên đấy nữa người đàn ông này chẳng hề tỏ một thái độ nào khó chịu với.Sau câu nói đấy của tôi anh ta còn mặt dài đến mức kéo tay tôi đi vào trong phòng.Mặc thì ánh mắt của bao nhiêu người đang nhìn.Nay.Bỏ tay ra.Cứ bảo anh rồi nó không có tôi đấy rồi mà.Mai.Em muốn bản thân mình hạnh phúc.Khi đứng trước mặt họ.Hãy mãi mãi.Cho một kẻ thất bại.Chuyện này thì liên quan gì đến anh.Thằng đó.Nó chỉ là một thằng trưởng phòng công ty quảng cáo bình thường.Những con tôi.Em biết tôi là ai không.Anh là ai.Thì làm sao mà tôi biết được.Tôi chính là trưởng khoa ngoại của bệnh viện thành phố này đấy nếu em là người yêu tôi.Thì chắc chắn.Không có bất kỳ ai dám khinh thường em nữa.Anh phong.Tôi không sợ người khác khinh thường.Nên anh không cần phải lo đến chuyện đấy.Còn tôi.Tôi không muốn trả thù.Thì việc gì anh phải sắm lễ như thế.Anh làm ơn đi.Tôi rất bận.Tôi còn phải để dành thời gian kiếm tiền.Chứ không có hơi đâu mà quan tâm đến mấy chuyện vớ vẩn đó đâu.Tuổi hấp tài phòng giá.Anh ta đúng là phiền phức.Nhưng mai.Tôi chỉ muốn được ở bên em.Một lần nữa tôi quay lại.Tôi phải quay lại nhìn vào cái khuôn mặt đáng ghét ấy.Bây giờ anh muốn gì.Thì mới để cho cuộc sống của tôi bình yên đây.Rượu đường cái quái gì.Khi tôi mới bị người ta phản bội.Tôi không xúi giục em trả thù.Tôi làm tất cả chỉ để nhìn thấy em.Và muốn em ở bên cạnh tôi.Tuổi có thể cho em hạnh phúc.Tôi có thể bảo vệ em.Cho dù có bao nhiêu sóng gió.Dép dép.Tôi để mặt phòng đơn đỏ.Mà cứ đi thẳng ra quán.Cây rằng nhìn thấy tâm trạng của tôi yêu em như vậy.Thì nó hỏi nhỏ.Hải phòng.Đến tìm chị có việc gì đấy.Hỏi cái này điên rồi.Nó muốn tao đến dự đám cưới của thằng hoàng.Thế à.Thế thì tốt quá rồi.Mày bị điên à.Đến đấy nhìn bọn chúng hạnh phúc để mở tức chết.Chị mai.Chị đúng là chẳng hiểu cái gì.Chị đi cùng với anh phong tôi đấy.Để cho mẹ con mèo nó biết rằng.Là chỉ có thể tìm được một người đàn ông tốt.Gấp ba lần thằng hoàng.Anh phong.Là một bác sĩ giỏi thành phố này đấy.Thôi đi tao không đi đâu.Con huyền không biết từ đâu lao tới.Cú nhảy cái mồm vào nói.Chị mai.Em thấy chị giang nói đúng thế.Nhưng mà.Chỉ tôi đấy.Chị ăn mặc thật đẹp.Chào chủ nhật.Tôi đứng suy nghĩ một chút.Thấy hai đứa nó nói của con ý.Những khi nãy tôi tuyệt tình từ chối.Ý tốt cho người đàn ông.Bây giờ quay lại nói gì.Rồi.Quê quá.Chẳng để tôi suy nghĩ thêm.Hai đứa nó đẩy tôi vào bên trong phòng.Tôi nhìn thấy trên tay phong.Đang cần một cái váy rất đẹp.Tất cả một đôi giày đính đá vô cùng tinh xảo.Anh không.Tất cả những thứ này.Là sao.Mai này.Tôi muốn ngày hôm nay.Em trở nên xinh đẹp nhất.Tất cả những thứ này.Đều do một tay tôi lựa đấy.Cài đặt những thứ đó lên tay tôi.Rồi đi ra ngoài.Tôi đợi em nhé.Tôi cần những thứ đẹp đẽ và hoa ấy trên tay.Mà cứ ngập ngừng.Bản thân tôi.Nửa muốn tới đấy.Những một nửa lại không muốn.Sợ tình cảm mà mình cố gắng để nén trong lòng.Lại buồn.Chỉ sợ rằng bản thân mình.Có những hành động khiến cho mình phải xấu hổ trước đám đông.Chỉnh sửa bản thân.Mất khống chế và lao tới.Đập chết cái thằng khốn nạn đó.Nhưng rồi tôi cũng quyết.Tôi thấy cái giành với cái huyền nói cũng đúng.Tôi phải để cho mẹ con nhà nó thấy.Là trên đời này còn rất nhiều người tốt yêu thương tôi.Mặc trên người chiếc váy ấy.Đi đôi giày ấy.Thịt chuột nữa.Tôi khùng không nhận ra mình.Đúng là câu nói người đẹp vì lụa.Luôn luôn đúng trong mọi thời đại.Thực sự là quá lộng lẫy.Quá ảo diệu.Tôi từ trước đến từ.Luôn theo đuổi phong cách giản dị.Vừa tiện cho công việc lại vừa thoải mái.Bây giờ mới biết là bản thân mình.Khi chồng một chiếc váy cầu kỳ.Lại xinh đẹp đến thế.Tôi chọn màu son đỏ cherry để phù hợp với chiếc váy.Khi bước chân ra ngoài.Bao nhiêu ánh mắt đổ dồn về phía tôi.Điều này khiến cho tôi có chút ngại ngùng.Phòng nhìn thấy tôi thì mỉm cười.Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy nụ cười của người đàn ông ấy.Nói ấm áp đến lạ thường.Mai.Em thực sự rất xinh đẹp.Anh toàn nằm với tôi đi ra ngoài.Một chiếc xe hơi sang trọng.Đã được chờ sẵn ở đây.Ảnh chụp chiếc xe này đi à.Nhìn thái độ của phòng tôi viết được cô hỏi vừa rồi rất ngớ ngẩn tại tôi thấy giá trị của chiếc xe này.Theo như hiểu biết sơ qua của tôi thì nó phải trên hai tỷ đồng.Em không cần phải hỏi những câu chuyện không liên quan đâu cho dù là của tôi hay là đồ đi thuê.Thì tôi sẽ đưa em tới đó là tuyệt đối sẽ không khiến em phải mất mặt.Dùng cho bản thân tôi chẳng cần quan tâm đến cái chuyện cái xe này là anh ta mượn hay là của anh ta.Tôi chỉ có đi theo anh ta là được rồi đến nơi cũng.mười trưa nơi tổ chức hôn lễ là một khách sạn sang trọng nhất trong thành phố.Vợ tương lai điều kiện thế này cơ mà một đứa bán phở như tôi đúng là không có cửa.Tôi cố gắng tự biến mình thành một tiểu thư đài các với những bước đi khoan thai uyển chuyển.Lại tất cả những vội vã tất bật của công việc lại phía sau ngày hôm nay tôi muốn.Phải đẹp phải thật đẹp bố mẹ chồng hụt và người yêu cũ đang.Ở bên ngoài tiếp khách họ nhìn tôi bằng ánh mắt không thiện cảm nhưng bởi vì thấy tôi đi cùng phong.Nên không dám có thái độ gì mẹ hoàng nhìn tôi chằm chằm yến rằng nói với tôi.Mày tới đây làm gì tôi vui vẻ nói với bà ta.Thấy bác một con người có học thức ăn nói kiểu đó khách tới dự đám cưới của con.Bản lại xưng mày với tao bác phải nói là gia đình bác có học thức có văn hóa.Bà ta thấy tôi nói như vậy thì tức sùi bọt mép.Mày.Mày.Có lẽ thằng hoàng sợ mẹ nó.Chạy lào vào đánh tôi.Khiến cho nó mất mặt.Nên nó đã nắm chặt cái tay của mẹ nó.Giả hiểu là không nói nữa.Tôi nhìn nó cười nhạc bàn tay cũng nắm hai tay phòng chặt hơn một chút.Ruột bước vào bên trong.Khi tôi vào phòng bước vào bên trong sảnh của khách sạn.Chị hoàng chạy theo dõi.Tôi vào phòng nghe thấy tiếng anh ta.Thì cũng đứng chạy rồi nhìn anh ta.Khoảng tầm một gì.Anh không.Tại sao ảnh đại diện của ta tới đây.Anh và cô ta.Có quan hệ gì.Tôi và mai có quan hệ gì.Thì liên quan gì đến cậu.Cùng với câu nói ấy.Là cái nắm tay rất chặt.Cái nắm tay ấy như muốn giúp cho tôi có thêm sức mạnh để đối mặt.Anh ta quay lại.Nhìn sang tôi.Gửi ảnh mắt đục ngầu.Mai.Cô đi về đi.Nếu để cho vợ tôi nhìn thấy.Thì không hay đâu.Tuổi cưới nhạc.Có cái gì đâu mà không hay.Chiếc tàu gì.Tôi cũng thành chị dâu của cô ấy.Trước sau gì chả gặp.Chị bảo gặp luôn hôm nay.Chẳng phải là tốt hơn sao.Cô.Chẳng thèm nghe anh ta nói.Tôi cầm tay phong kéo vào bên trong.Tôi cứ ngỡ.Đây chỉ là một màn kịch.Những hình như phòng không coi là như thế.Anh ta kéo tôi đi khắp nơi.Chào hỏi bạn bè anh em.Tôi không biết làm gì ngoài cười với họ.Cười lâu cười nhiều muốn méo cả mặt.Tiền tiền này tưởng tôi là người yêu thật.Này không.Anh và tôi đâu phải yêu đương.Chào cái gì mà lắm thế.Đừng có quên thân phận của em bây giờ.Nói nhỏ thôi.Nói lớn như thế.Người ta nghe được không hay đâu.Tôi thấy một vài người đang nhìn mình thì lại tiếp tục cười.Phải đúng là ngang trái.Ảnh tao thấy tôi không dám phản ứng gì.Thì được đã làm tới.Kéo tay tôi.Đến nơi của cô dâu luôn.Cô dâu vừa nhìn thấy tôi thì tắt ngấm nụ cười.Cô.Đây là bạn gái của anh.Là chị dâu tương lai của em.Cái gì.Cô ta gần như hét lên.Xem giờ lễ cưới ngày hôm nay sẽ rất thú vị.Cô ta nghiến răng nhìn tôi như muốn giết chết rồi vậy.Hiền lành xinh xắn như tôi thế này.Lại không yêu.Lại đi yêu một đứa con gái.Vừa nhìn thấy.Cặp mắt long sòng sọc.Thật chẳng biết mặt mũi của gia đình anh ta đều ở đâu nữa.Phòng huyện bắt đầu kéo tay tôi đi chỗ khác.Đi được vài bước.Thì tôi hỏi anh ta.Anh không nè.Nhà anh điều kiện lắm đúng không.Làm gì có.Có bà có dãy trọ.Với lại một công ty bất động sản.Bà ba tôi đang quản lý.Bảo sao.Mà anh ta lại chạy theo em gái của anh như thế.Như vậy thì làm sao mà tôi đủ cửa.Để làm vợ anh ta cứ chứ.Này.Nhưng nếu như em lấy tôi.Thì tất cả những thứ đó.Điều rất thuộc pdf.Tôi im lặng chẳng nói gì.Mối quan hệ giữa tôi và người đàn ông này.Còn chưa xác định.Thì nói gì đến chuyện kết hôn.Tôi cũng không muốn vì trả thù.Mà bạn đi thanh xuân hay tình yêu của mình thêm một lần nào nữa.Cô không cần phải trả lời ngay.Cứ từ từ mà suy nghĩ.Không cần.Tôi sẽ đi tìm một đứa con gái để yêu.Chữ đàn ông các người.Sữa không thể tin được.Này bỏ ngay cái suy nghĩ đi nhé.Thì tôi sẽ không bao giờ cho phép đâu.Ảnh tay trừng mắt nhìn tôi.Tự nhiên tôi lại cảm thấy hơi sợ.Anh toàn làm trực tới tôi kéo đi một cách thô bạo.Tên này lại bắt đầu điên rồi.Tôi đứng trước một người phụ nữ.Là một người đàn ông trung niên.Tôi nhìn thấy nét ngạc nhiên trên khuôn mặt của họ.Phòng.Tao bây giờ còn đi tới.Còn cô gái này là ai.Họ khỏi phòng nhưng lại nhìn chăm chú vào tôi.Tôi thực sự cảm thấy khó chịu bởi ánh mắt ấy.Bàn tay tôi lại bị bàn tay phòng nắm chặt.Anh ta thản nhiên nói với hai người họ.Dạ.Bố mẹ.Cô ấy là người yêu của con.Sau này sẽ là dâu tương lai của bố mẹ.Hôm nay còn đưa cô ấy tới đây.Tao để chào hỏi bố mẹ trước.Mấy hôm nữa.Còn chạy đua cô ấy về nhà chào hỏi chính thức.Tôi không nghĩ phản ứng của máy ảnh tay lại như thế.Dù đây chỉ là một mối quan hệ giả vờ.Những câu hỏi của bà ấy.Khiến cho tôi cảm thấy tổn thương.Bài nhìn tôi xong rồi hỏi.Cô gái này.Có phải là bác sĩ.Làm chung với con không.Dạ không mẹ.Cô ấy không phải là bác sĩ.Bạn ở nhân mặt.Vậy cô ấy làm ở công ty nào.Quầy bán phở.Cái gì.Sao còn lại có thể để ý.Một đứa con gái bán phở chứ.Chuyện của con.Còn chị thông báo qua.Đi bà mẹ biết vậy thôi.Hai người được nghĩ.Sẽ xem được trò chuyện này.Bởi vậy con tuyệt đối không cho phép đâu ạ.Tôi được anh ta bảo vệ trước những lời nói cay đắng của mẹ anh ta.Mặc dù thái độ của anh ta đối với mẹ kế khùng mấy lễ phép nhưng tôi biết chắc chắn phải có lý.Và lý do đấy nằm sau những lời nói mà anh ta dành cho bà ấy.Bà của anh cả lúc này mới lên tiếng.Có chuyện gì.Thì lần sau đưa con bé về nhà rồi nói tiếp.Ở đấy không tiện.Hôm nay lễ cưới của em gái con.Nên để tâm trạng tốt hơn đi.Dạ vâng còn biết rồi bố ạ.Bà này.Tối nay con về nhà đi.Bởi vì ông bà thông gia tối nay.Ở lại nhà của chúng ta đó.Nếu thực sự xác định.Thì tối nay.Đưa con bé về nhà chơi.Hình như mọi chuyện đã đi quá xa rồi.Tôi cũng phong tới nơi này chị đã để cho hoàng nhìn thấy.Không có anh ta vẫn sống tốt.Trừ từ đầu có ý định lấy phòng đâu mà về ra mắt.Vậy mà anh ta lại cố tình gật đầu nhận lời.Anh thật còn thậm chí.Không hỏi qua tôi.Dù chỉ là một tiếng.Anh ta chào ba mẹ của mình.Rồi kéo tôi đi ra bàn tiệc khi đi khuất khỏi chỗ hai người họ.Tôi mới nói với anh ta.Anh anh bị điên à.Sao anh lại dám nhận lời.Sẽ đưa tôi về đến rằm hết chứ.Tôi với anh không phải người yêu.Thì tầm hấp kết quả gì.Cái đồ điên này.Thôi mà đừng cái chuyện nữa.Vô lý nhỉ.Sấm giảng các câu lỗi.Mà giờ tôi lại thành có lỗi.Nếu không phải ở đây.Chỉ tôi lại tát cho mấy phát sấp mặt luôn.Tuổi mùi cảnh anh ta.Và ánh mắt như muốn phóng hàng ngàn viên đã.Ổn định chỗ ngồi thì làm chính với nữ chính bước vào.Tay trong tay tình cảm lắm.Bác không hiểu tại sao mắt của chú rể.Clip liếc về phía nữ phụ là tôi.Kiểu lo lắng sợ sệt.Đang lo tội phạm đám cưới hay gì.Cách khử mỗi lúc một đông.Nhìn sơ sơ cũng cả mấy trăm bàn.Phòng ngủ bên cạnh chẳng có bất cứ phản ứng gì.Riêng tôi thì thực sự tò mò.Khách chắc chắn đa số là của nhà gái rồi.Nhà trai.Chị vài bản nhạc tùng.Còn chi phí.Chắc là cũng nhà cái.Chủ nhà thằng hoàng.Thì không thể nào mà tổ chức xa hoa như thế này đủ.Một bàn tiệc như thế này.Cả chục triệu chứ không phải ít.Tôm càng xanh với cua hoàng đế cơ mà.Thấy tôi cứ nhìn ngang nhìn dọc như thế.Thi tuyển bác sĩ kỳ bắt đầu khó chịu.Mai.Em ngủ đi.Người ta đang nhìn cái kia.Sau đó tôi cũng ngồi im thật.Đôi mắt lại chăm chăm nhìn lên phía hôn trường.Hai cái đó vẫn tay nắm chặt tay.Hạnh phúc lắm thì phải.Thực ra thì cô gái kia chẳng thấy có lỗi.Mã lỗi là do thằng hoàng.Và bố mẹ của nó.Chia tay rồi thì thôi.Coi như không duyên không phận nhưng mà tôi chịu ấm ức.Là không biết chúng nó đã quen nhau từ lúc nào.Mc bắt đầu chương trình.Tôi cũng bắt đầu tập trung vào phần ăn uống.Phòng cẩn thận cấp cho tôi từng miếng nhỏ.Tôm cũng được bóc vỏ giúp luôn.Hành động quan tâm này thực sự.Khiến trái tim đang bị tổn thương của tôi.Cảm thấy ấm áp vô cùng.Mai.Ăn đi chứ.Tôi đang ăn đây.Tôi muốn quan tâm em một chút.Tự nhiên phòng cưới.Cái nụ cười này đúng là mi hoặc điên người.Tuổi cơ thể gầy nhất nhìn anh ta.Gửi những ảnh gửi lại.Ảnh tay xoa xoa đầu tôi như đang xoa đầu một đứa trẻ.Đúng là mất mặt quá.Hôn lễ kết thúc tốt đẹp.Chỉ thấy thương cô gái kia.Vì lấy nhầm một thằng khốn nạn.Nhưng thực sự mà nói.Lòng thương của tôi lúc đó.Làm một điều sai lầm.Những đầu thường sau này trong cuộc sống của tôi.Lại là do chính cô ta.Và cả gia đình thằng khốn kia tạo ra.Hai đứa chúng nó bắt đầu ra cửa tiễn khách.Tôi lại được phòng nắm tay rất ra ngoài.Cả nhà đó cửa hàng hè nhìn tôi.Được cứ nhìn đi nhìn cho bố mất luôn đi mấy kẻ khốn nạn.Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười tươi tắn nhất để chào bọn họ đáp lại tôi là những cái nhìn khó chịu.Tối vui vẻ cùng phòng bước ra xe đi về.Cảm giác này đúng là thoải mái thật.Stop người.Phải tự chế.Tôi cũng phông chữ bị quán.Trên đường đi phòng có dặn dò.Mai này.Tôi về nhà nghỉ ngơi đi.Chiều anh qua đón nhé.Đón cái gì mà đón.Đón gì đâu.Phòng lấy tay cốc nhẹ vào đầu tôi một cái rồi mắng yêu tôi.Em quên bố anh đỡ mời em.Tối nay sang nhà anh ăn cơm à.Nhưng mà.Tối nay cậu hoàng cũng tới đấy.Tôi nhìn hết mặt có chút lạnh lẽo của phòng.Rốt cuộc anh ta đang muốn làm gì.Anhphong.Tại sao phải tốn công tốn sức với tôi như vậy.Không gian xung quanh trở nên im lặng đến đáng sợ một lúc lâu sau anh cảm mới nói.Những kẻ mà làm tổn thương em.Đều phải trả giá.Chỉ đơn giản là một câu nói.Dù chưa được thực hiện.Nhưng cũng khiến cho tôi cảm thấy quá đỗi ngọt ngào.Tôi bước chân vào trong nhà bằng nghe lòng mình nặng trĩu.Bản thân chưa từng nghĩ.Sẽ có một ngày mình phải tìm cách trả thù người đàn ông.Mà tôi đã coi như cả mạng sống của mình.Cũng chưa từng nghĩ.Sẽ có một ngày.Người đó lại coi mình như người xa lạ.Chưa từng nghĩ có một ngày anh ta sẽ nắm tay người con gái khác ở trên hôn trường.Chưa từng nghĩ.Vợ người đó.Lại không phải là tôi.Ừ thì mạnh mẽ.Những nỗi đau đó.Mấy ai thấu hiểu được.Tôi như kẻ ngớ ngẩn.Ngồi thẫn thờ trong quán.Nước mắt bụng rồi.Mặc dù không hề muốn.Chiều rủ bên ngoài kia có biết bao nhiêu người đàn ông yêu thương tôi.Nhưng nói đến chuyện chấp nhận ngay.Là điều không thể nào.Liệu tôi có nên tới nhà của phòng hay không.Tôi thực sự không đủ can đảm.Chứng kiến họ ân ái hạnh phúc bên nhau.Thật sự không thể nào làm được điều đó.Cái giành với cái huyền tranh thủ chạy vào bên trong.Để nói chuyện với tôi.Cụ mày.Tao có hai đứa chúng nó.Thế mới nói.Người ta lại mình không mấy quan tâm.Lại quan tâm mình.Hơn cả người mình coi là tất cả.Chị mai.Hôm nay chị tôi đấy thế nào.Có ổn không.Không ổn chút nào.Đau đầu lòng nhất.Cố lên chị ạ.Nếu mà không cố.Thì biết làm thế nào.Thì anh không xứng đâu.Chị biết rồi.Cái càng thấy tôi khóc.Thì đưa tay lên lau nước mắt cho tôi.Đó cũng bắt đầu miếu máu.Chị mai.Chị vui vẻ của trước đây đâu rồi.Chị trở lại đi.Được không.Chị đừng khóc nữa.Hai đứa chúng nó ôm lấy tôi.Thực sự ngày lúc này tôi rất thèm vòng tay của ba mẹ nhưng lại không dám nói với họ những.Tôi đang phải trải qua tôi im lặng ở trong vòng tay của hai đứa nó mà khóc.Tàu tuổi hỏi ý kiến chúng nó về chuyện đến nhà của phòng hai đứa này.Bố mẹ của anh tâm mời chị tối nay đến nhà ăn cơm đấy nhưng mà thằng hoàng với mẹ.Nó có ở đây chúng mày bảo chị có nên tôi đó không hai đứa chúng đó.Cũng suy nghĩ lâu lắm mới cho tôi câu trả lời chị mai chị có đi đi.Chị đến đấy cùng với anh phong mà anh ấy sẽ bảo vệ chị vấn đề.Bảo vệ hay không bởi vì chẳng có ai có thể đụng vào tao được nhưng mà tao.Tao chỉ sợ nhìn thấy chúng nó hạnh phúc bên nhau lại không kiểm soát được bản thân.Lúc đấy lại khoảng phong ra chị chị đừng có suy nghĩ nhiều như thế.Chị phải chứng minh cho bọn nó thấy được sự mạnh mẽ của mình chứ bây giờ chị có đi shopping mua sắm đi.Ăn mặc lộng lẫy mà mấy chị em đang nói chuyện thì ở bên ngoài có một.Shipper gọi tôi tôi đi ra thì nhận từ tay anh ta một thùng hàng tôi ngạc nhiên hỏi anh ta.Xin lỗi nha anh nhưng tôi đâu có đặt hàng có sự nhầm lẫn nào không ạ.Là người khác đặt nhưng mà địa chỉ là xã hội đây đi à chị cũng đúng là nguyễn ngọc mai không.Đúng là tôi à gọi hàng này không có thu hộ nên chị nhận giúp em nhé.Mà gói hàng có trong phòng.Thì ba trẻ em ngồi lại mở ra xem.Cả ba cùng kinh ngạc.Khi thấy trong đó.Toàn là đồ trang sức quần áo và giày dép.Có một chiếc váy và nhẹ nhàng giản dị.Nhưng lại vô cùng sang trọng.Đôi giày cao gót cảnh và lê xung quanh nhìn rất trẻ trung năng động.Bông tai dây chuyền rồi cả vòng tay nữa.Gói hàng ngày.Thực sự giá trị của nó không phải là nhỏ.Món đồ cuối cùng tôi lấy ra từ thùng hàng vừa nhận.Đó chính là một chiếc túi xách.Ai là người cười nó đến đây.Tôi còn đang băn khoăn suy nghĩ.Chỉ có tin nhắn gửi đến.Em nhận được đồ chưa.Nhớ mặt nó nhé.Vì chiều nay.Anh sẽ gái qua đón sớm.Những món đồ này là của phòng gửi tới cho tôi.Giá trị của nó lớn đến mức.Tôi còn chẳng bao giờ nghĩ.Bản thân mình sẽ mua.Chắc chắn cái này toàn là hàng hiệu.Phải đến hơn chục triệu tiền đồ đấy chứ.Bản thân tôi chỉ là một đứa bán phở.Một tháng phải lo tiền cho nhân viên.Tiền thuế.Đừng mua sắm các thứ trong quán.Còn cả tiền chi trả hàng ngày.Mua nguyên vật liệu.Cho dù cả tháng có kiếm ra vài chục.Cũng không nghĩ.Là mình sẽ mua sắm những thứ đồ xa hoa này.Tôi nhắn tin lại cho anh ta.Chủ nhật đồ dưới đây.Anh mua mấy món này ở đâu.Thì bà gửi lại cho người ta đi.Giá trị lớn thế này.Tôi không nhận đâu.Nếu như em không nhận.Thì em đem vứt nó đi.Đồ tôi đã tặng cho em rồi.Trị tuyệt đối sẽ không lấy lại.Anh xong anh bị điên.Những lúc nghĩ đến em.Tuổi bị điên à.Còn bình thường tới tỉnh táo lắm.Tôi chẳng biết phải nói gì với anh ta nữa.Còn đang loay hoay với cái đống đồ này.Thì anh ta lại gửi một tin nhắn.Em chuẩn bị đi.Một tiếng nữa tôi qua đón đấy.Tuổi ném cái điện thoại vào góc giường rồi nằm xuống.Cái huyền với cái giành cũng thúc giục.Chị mai.Anh ấy lỡ mua rồi.Thì chị cứ mặc đi.Lần sau nói anh ấy nên hỏi ý kiến của mình trước là được mà.Chứ bây giờ.Anh ấy là đàn ông nhé.Anh ấy mua đồ cho chị rồi.Chị để em đi trả.Thì chẳng còn thể diện gì đâu chị ạ.Chị nhận tấm lòng của anh ấy một lần này thôi.Nhớ.Thấy hai đứa nó nói như vậy cũng có lý.Nên tôi tặc lưỡi cho qua một lần.Dùng chị lần này thôi.Trước lần sau tôi chắc chắn sẽ cho anh quá không được phép.Mua những thứ đồ như thế này nữa.Tôi mặc chiếc váy ấy.Đi đôi giày ấy.Đeo những đồ trang sức mà anh ta mua cho tôi tôi ngắm nhìn mình trong gương lại có một chút gì đó.Không quen thuộc.Con người tôi bình thường giản dị là thế mà bây giờ lại có những giây phút sang trọng như thế này.Có phải tôi đã quá ngược đãi bản thân của mình dù hay không.Nhớ những ngày tháng trước đây luôn dành tiền để cho hoàng đi học đến một cái váy hàng hiệu cũ.Giá mua một đôi giày hàng hiệu cũng không nghĩ đến chuyện sẽ thắng.Thật đã quá bất công với bản thân.Tuổi ngước nhìn giá trị của đống đồ trên người mình mà không khỏi lắc đầu buồn chán.Lỡ mặc lên gửi rồi thì thôi lấy tiền trả lại cho người đàn ông đó vậy.Đúng là quá tốn kém.Một tiếng sau anh tới đón thật.Từng bước giảm mà cái quạt nước nhìn mình.Mấy người khách quen cũng như là khách lạ.Xăm trổ nhìn tôi cái dáng cái huyền nhìn tôi mà tí nữa thì rất cả hàm.Ngạc nhiên.Tuyệt thực sự xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ.Rộng lượng quá.Cũng là một cái tội.Phòng nhìn tôi lại đầu một nụ cười rạng rỡ.Dạo này người đàn ông đó rất hay cười không còn cái khuôn mặt u ám như trước đây.Tôi đã từng nhìn thấy.Vừa bước chân lên xe.Tôi hỏi phòng.Ai mua hết bao nhiêu tiền.Anh ghi hóa đơn lại đi.Sau này.Tôi trả tiền cho anh.Vòng quay lại nhìn tôi với cái nhìn chứa đầy sự khó chịu thật sự là.Bún chả sao.Đúng thế cũng được.Lát nữa tôi cho em số tài khoản những món đồ này cũng không nhiều đâu.Giá trị của nó tầm hai mươi triệu thôi.Cái gì.Này tôi lấy đâu ra nhiều tiền như thế mà trả cho anh.Thì nếu như em cảm thấy không thì chả thì đừng trả em chỉ cần trả cho tôi một tiếng đồng hồ.Thời gian rảnh rỗi của em mỗi ngày là được.Sẽ trừ dần vào số tiền ngày hôm nay.Tôi mua sắm đồ cho em.Như vậy ok chứ.Tôi thấy anh ta cũng chẳng đòi hỏi gì quá đáng.Tôi một phần.Thời tiết ngày mười triệu.Nên tôi gật đầu đồng ý.Người đàn ông nghĩ lại cười.Chết tiệt.Đồ đáng ghét.Đi đến gần nhà anh ta thì mất đầu trong lòng cảm thấy hồi hộp phòng rất tay tùy.Âm nhạc.Cái nắm tay ấy rất chặt rất ấm áp.Khi nhìn thấy tôi.Thì bố mẹ thằng hoàng.Hai vợ chồng thằng hoàng.Điều chú mắt nhỉ.Đặc biệt là thằng hoàng.Nói gì tôi không chớp.Có lẽ nó thấy tội quá xinh đẹp trong bộ đồ này chắc.Bởi vì xung quanh còn có ba mẹ có phong nữa nên nó không dám thổ lộ gì chỉ có.Mẹ nó là trừng mắt nhìn tôi không ngừng.Ôi tôi lại sợ quá nếu sợ thì tôi đã không đến rồi.Tôi chào hỏi ba mẹ của phòng rồi ngồi xuống ghế cùng họ nói chuyện.Phòng thì khá thoải mái chỉ có mẹ kế của phòng là hình như không thích tôi cho lắm.Đợi có thích tôi hay không thì đối với tôi cũng không quan trọng tôi đâu có ý định làm con dâu của bà.Người nói chuyện một lát.Thì tôi xin phép xuống dưới bếp phục vụ giúp việc nấu nướng bởi vì ngồi không thì cũng chán.Chưa cũng chẳng có việc gì làm.Tôn ngộ không muốn mang tiếng là bản thân lười biếng khi đến nhà của phòng chơi lần đầu tiên.Tình đầu bếp chuyên nghiệp.Nên những thứ này đối với tôi.Chẳng có gì là khó khăn.Cô giúp việc thấy tuổi nhanh nhẹn hoạt bát lại khá siêng năng.Nên vui vẻ trò chuyện với tôi.Tuổi nhìn trước nhìn sau rồi nói nhỏ với tôi.Phòng nó không có ở đây.Nên con không cần phải ít nhiều.Cứ đối xử tốt với thằng bé là được.Còn những người khác.Thì chị cần lễ phép.Không cần phải quá.Hỏi rồi không phải lấy lòng họ đâu còn ạ.Dạ vâng.Tôi cũng vui vẻ vâng vâng dạ giả với cô ấy.Đăng nhập hàng thì hoàng đi xuống.Mai.Cô ta ngoài.Nói chuyện với tôi một lát.Anh hoàng.Anh không thấy là tôi đang bận à có thời gian rảnh.Thì là vùng đất tình cảm với vợ đi.Người yêu cũ như tôi anh không nên nói chuyện quá nhiều.Tôi có chuyện muốn nói với cô.Nếu không ra thì đừng có trách tôi mày nghĩ mày làm gì được tao.Đổ vào ngành phụ nghĩa.Tôi do quá tức giận.Mà chẳng còn kiềm chế được những lời nói của mình nó nghĩ nó là ai bảo tôi làm gì.Tôi có phải làm.Thấy tôi không nghe lời.Nó lập tức nắm chặt lấy tay tôi.Định lộ ra ngoài.Đang vùng vằng với nó giới.Thì phòng đi xuống.Mày bỏ tay cô ấy ra.Cả tôi và hoàng đều xoay người lại.Và bắt gặp ánh mắt giận dữ của phòng hoàng thấy phòng thì vội vã bỏ tay tôi ra.Anh ta cố gắng giải thích.Anh không.Em có chuyện muốn nói với cô ấy thôi.Không có gì đâu ạ.Cô ấy đã không muốn nói chuyện với cậu.Sao tôi nỡ ép cô ấy.Đàn ông có vợ.Thì nên tự trọng chứ anh phòng thực sự không như anh nghĩ.Em đang có chuyện muốn nói với cô ấy thật.Thế có chuyện gì.Muốn nói gì thì nói ngay bây giờ đi.Nếu như đó là chuyện bình thường tại sao không thể nói công khai.Thằng hoàng quay sang nhìn tôi.Ánh mắt có phần tức giận.Đây là chuyện riêng giữa anh và mai.Thực sự không thể nói cho người khác nghe được.Nếu như vậy.Thì đừng có nói.Phòng nắm tay tôi kéo ra ngoài.Dường như anh ta đang rất tức giận.Mai.Nếu em gặp hắn.Thì em phải tránh tao chứ.Có chuyện gì đâu anh.Anh ta làm sao có thể gây khó dễ cho tôi được.Anh không cần phải lo đâu.Những thể loại như thế.Em không biết.Là có thể làm cho những chuyện tồi tệ như thế nào đâu.Đừng đi đâu khi không có anh bên cạnh.Nhớ.Phòng chẳng để cho tôi nói thêm bất cứ một lời nào.Ảnh tạo lập tức kéo tôi đi ra phòng khách ba của phòng gọi cho phòng ra ngoài sân có chú.Lúc này chỉ còn mình tôi ngồi ở trong nhà cùng với mẹ thằng hoàng và bà mẹ kế của.Cô dâu mới cũng không biết đã đi đâu vừa nhìn thấy thôi mẹ thằng hoàng đã đánh đều.Chị thông gia.Gia đình chị là gia đình nền hết có học thức cao thì phải làm sau lấy cho cậu không.Người phụ nữ làm vợ mới xứng đáng với danh phận và địa vị của gia đình chị chứ.Những cái loại mà học thức không đến đâu thì sớm muộn gì.Cũng phá hỏng cái thế hệ vàng của gia đình chị đấy bà ta vừa nói.Vừa liếc mắt nhìn tôi ngay lúc này tôi chỉ muốn vả cho bà ấy một cái nhưng.Tôi không phải là một đứa mất dạy.Nên mọi thứ vẫn đang ở trong tầm kiểm soát.Bà mẹ kế của phòng nhìn tôi đầy vẻ không hài lòng.Tôi biết cho chị xui nhận định tôi sẽ tìm cho thằng phòng một đứa con gái.Thế để nó lấy làm vợ.Nói tầm bậy quay quả nhìn tôi.Thế còn bán phở như thế một tháng kiếm được bao nhiêu tiền.Một gia đình học thức còn một gia đình này.Thì chắc chắn là trọng về tiền bạc.Bởi vì gia đình anh ta kinh doanh mà.Tôi cũng vô từ trả lời bà ấy.Dạ mỗi tháng.Còn kiếm được hai mươi triệu thôi ạ.Quán bán phở như thế.Mà chỉ kiếm được có hai mươi triệu thôi à.Bà tao biết rồi.Nói giọng nói về khinh thường hai mươi triệu chứ có phải là hai triệu đâu nhỉ.Rất nhiều người mơ ước.Từ cái mức lương đó là có được đâu.Gia đình anh ta quá nhiều tiền rồi.Nên khinh thường công sức mồ hôi của người khác.Tuổi tức quá không nhịn được.Điểm nổi.Dạ thưa bác.Đúng là con không có học đại học thật.Nhưng công việc này.Con bò mồ hôi tâm huyết của mình ra để làm đấy ạ.Còn yêu thích công việc của mình.Và còn không cảm thấy xấu hổ với cái mức lương đó.Mẹ thằng hoàng thấy tôi nói như vậy thì ba ta ngồi cỡ đấy đấy đấy chị thấy.Các thể loại không có học thức cho nên người lớn nói một câu là nó cãi một câu đấy chị.Lần này tôi không nhịn được nữa.Mà nói thẳng vào mặt mà ta.Cháu cũng đi học hết cấp ba.Chứ không phải là vô học bác là người lớn.Bác hồ văn hóa.Mở khi bác mở miệng ra nói chuyện.Thì lại nói loại này loại nọ thì hỏi xem.Bác là người có văn hóa đến mức nào.Bảo tàng tức.Mắt trợn ngược lên nhìn tôi.Mày mày.Bởi vì đây là nhà của phòng.Chứ nếu mà ở nhà tôi.Chị bảo ta xác định rồi.Trước đây là cho tôi nhịn.Bởi vì cứ nghĩ đến chuyện sau này.Tôi sẽ lấy hoàng.Cho nên tôi mới không cãi lại.Chữa bệnh giờ bà ta với tôi.Chỉ là hai người xa lạ.Thậm chí còn ghét nhau.Như là có hình thù từ trước.Thì tại sao tôi phải nể mặt chứ.Sakura.Để phòng định nói gì đó với tôi.Những lúc đó phòng và ba của anh đi vào.Nên bà đã im lặng.Báo của phòng ngồi đối diện với tôi ông ấy nhìn tôi chăm chú một hồi.Hỏi tôi.Bạn cũng nói chuyện với thằng phòng rồi đấy.Nó có thực sự.Là muốn cùng còn kết hôn.Gia đình bác mặc dù cũng có điều kiện thật.Bác cũng không quan trọng vấn đề là nó lấy ai ra cả như thế nào vấn đề của bác quan trọng.Đó chính là còn có thực sự xứng đáng là còn dầu của nhà bác hay không.Nhà ông ấy nói như vậy mà tôi toát mồ hôi hột thế nào là xứng đáng và.Là không xứng đáng tự nhiên tôi lại đưa mình vào thế bí không yêu thương người đàn ông này.Báo thức cũng chẳng có ý định làm vợ của anh ta mà bây giờ phải ngồi đây nhìn sắc mặt bố mẹ anh ta.Tất cả mẹ của thằng hoàng mẹ thằng hoàng thì đương nhiên không muốn cho tôi lấy phòng rồi.Bởi vì nếu như tôi lấy phong thì có nghĩa là cuộc sống của tôi sau này sẽ thay đổi tài sản của các gia đình.Chắc chắn cũng là do phòng thừa kế chứ không phải là do vợ của thằng hoàng thừa kế.Nếu như tài sản rơi vào tay tôi thì mẹ con nó chắc chắn sẽ phải xác định.Đây là suy nghĩ của bà ta lúc này chứ còn tôi thực sự là không tham lam mấy cái thư đó.Bởi vì nếu như tôi cần thì ngày lúc đầu phong ngỏ ý nói những lời yêu thương với tôi.Thì tôi đã nhanh chóng chụp lấy anh ta rồi chứ đâu có chỗ sáng mặt trời.Tôi còn đang mải mê suy nghĩ linh tinh thì ba phòng lại tiếp tục nói.Cách duy nhất để chứng minh là con có đủ tiêu chuẩn để về làm dâu nhà ta.Chính là còn phải dọn về đây ở bà thánh và sau này khi con và thằng.Lấy nhau thì quán phở hiện tại của con cũng sẽ bị đóng cửa con dâu nhà ta không.Làm việc công việc tầm thường thấy được tầm thường.Tổng việc mang tên những bữa ăn cho những người không có thời gian nấu nướng.Bà lại trở thành tầm thường.Nếu như không có những người như tôi.Thì gia đình họ khi ra ngoài ăn.Ăn bằng cái gì.Hoặc ngay trong chính bữa ăn của họ.Nếu như không có cô giúp việc nấu nướng.Bị ho ăn mặc cái gì đây.Tôi nghe ông ta nói và thực sự trong lòng cảm thấy bức xúc.Còn đang suy nghĩ có nên trả lời thẳng thắn hay không.Thiệp hồng.Đỡ giúp tôi.Bố.Chuyện này con không đồng ý.Cô ấy không phải về đây sống.Và sau này cũng như thế.Sau này khi bọn con cưới nhau.Thì lập tức dọn ra ở riêng.Công việc của cô ấy hiện tại cũng không thay đổi.Mọi người cứ biết như thế.Bài của phòng nghe thấy phòng nói như thế thì lập tức không hài lòng mà hết lớn.Tuyệt đối không được.Nếu như con không nghe lời.Thì sẽ không có bất cứ một cái đám cưới nào.Nếu như bố thực sự muốn xen vào chuyện này.Thì bố cứ xem như không có đứa con trai nào hết.Phòng nắm tay tôi kéo ra ngoài.Mặc dù đã sắp tới giờ cơm tối.Nhưng anh ta vẫn không có ý định trở lại.Sau khi nghe bà mình nói những lời như thế.Anh bỏ tôi ra.Dù sao cũng sắp tới rồi dùng bữa tối rồi.Em nghĩ.Đèn sợi đốt nổi.Khi chồng với không khí như thế sao.Thực sự là tôi cảm thấy không thoải mái.Nhưng anh có cần vì tôi.Mặc kệ đời bố của mình như thế không.Phòng không nói gì.Mà bắt tôi phải lên xe cho bằng được rồi lái xe đi.Những nơi phòng chở tôi đến.Không phải là quán.Bài làm vừa của một con sông rất lớn.Tôi đứng ở bên bờ sông.Từng đợt gió hiu hiu thổi vào người mắt này.Tâm trạng cũng theo đó mà cảm thấy vô cùng yên bình.Quý vị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi đến cho quý vị phần hai của bộ truyện có tựa đề nước ngọt hôn nhân.Và sau khi lắng nghe xong phần hai của bộ truyện này.Chị tâm ăn cảm thấy rằng là cuộc đời của cô mai đang có những chuyển biến tích cực.Vì tình yêu cũng như là sự nghiệp chắc hẳn là cũng có rất nhiều biến cố bởi vì trước mắt của cô là gia đình.Phong và cả mẹ.Kể của phòng nữa.Rất nhiều biến cố sẽ được diễn ra nhưng mà tao ăn cảm thấy là nếu như phong mà có tình cảm với ma.Thì chắc hẳn là mọi chuyện.Diễn ra suôn sẻ thôi đúng không ạ nó không biết được rằng là phong.Tình cảm của pháp dành cho mai là từ lâu.Bắt nguồn từ đâu.Tuấn được diễn biến như thế nào trong suốt bốn năm qua.Trong khi mở mai đang có tình cảm với hoàng.Không lẽ song lại yêu đơn phương mai.Tình cảm này sẽ được tâm an chia sẻ đến quý vị bật mí đến quý vị và phần tiếp theo của bộ truyện này nhé.Còn bây giờ thì cho phép tôi làm gì để trả tạm biệt quý vị.Lời chúc quý vị có những ngày làm việc thật nhiều niềm vui và hạnh phúc.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com