Truyện Tình Nhắm Mắt Yêu Em Phần 5 Nội Gián (hết) _ Mc Anh Sa đọc Truyện Audio Rất Hay-r

truyện tình nhắm mắt yêu em phần 5 nội gián (hết) _ mc anh sa đọc truyện audio rất hay-r

Bến gửi lời chào đến tất cả bởi vì và cơ bản những khán thính giả của trẻ tình bây giờ là hai mươi tối vào buổi tối ngày hôm nay.Anh sẽ mang đến cho quay về tập chuyển mặt tất cả chúng ta đều mong chiều nhất tập năm cũng chính ở tập cuối của bộ phim.Nhắm mắt yêu em của tác giả làm giàn.Quý vị thân mến nhiều chúng ta đã biết để tập chuyển chữ thì minh long đã tỏ tình với tỉnh lâm đồng.Đơn phương dành cho người đàn ông này rất nhiều năm cô sẽ trả lời như thế nào.Trong khi đó thì vương nhật nhiều bản thân của mình lòng đồng thời cũng là cấp trên của cô bắt đầu dùng đồng với.Tôi có một liệu trình này thì tất cả những ân oán tình thù của đời trước sẽ được tiết được lý do vì sao mà ở.Nhật lại bị mang tiếng là một chàng thiếu gia ăn trường khét tiếng và một lần nữa.Khối lượng ngược dòng để giành lại vị trí đứng đầu tập đoàn của vương nhật sẽ khiến tất cả chúng ta phải ngả mũ thán phục.Và để bước lên được đỉnh vinh quang đó cho anh buộc phải lựa chọn giữa tình yêu và sự nghiệp tất cả những điều gì.Xảy ra trước một cái gì mà các bạn cùng bay xa đến với nội dung của câu chuyện ngày hôm nay mọi người đừng.Những bài chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký càng nhé cảm ơn mọi người rất nhiều tâm bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết.Tập năm tập cuối của bộ truyền nhắm mắt yêu em tác giả nam giang qua giọng đọc của ánh sáng.Mình lòng cười đắc thắng bởi vì cuối cùng anh vẫn là người dành.Thế trong cuộc tranh luận với vầng nhật minh long quay sang thịnh lâm anh nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến.Em đi cùng tôi chứ tôi muốn đưa ra một lời đề nghị hãy làm bạn gái.Tôi được không nhưng mà chuyện này.Giọng nói để không tiền đi nào không để mình long hành động.Vương nhật nắm chặt lấy tay của tỉnh lâm cáo đi mình làm nếu lại và nhận về mình cú đấm trời giáng ngày.Đừng có động vào thành long của tôi.Đây là lần cuối cùng tôi cần cáo cơ.Vâng nhật giống như con thú dữ bị thương anh không cần biết mối quan hệ của mình và mạnh làm rốt cuộc là gì.Biết rằng lúc này mất lượt mối tình của minh long với mình của minh long với tỉnh lên.Anh nhất quyết không cho ai đụng đến tỉnh lên anh sợ cái cảm giác bàn tay tặng lớn tuổi.Tay anh cứ như thế vương nhật nắm chặt tay tịnh lần rồi kéo cô lên xe.Người lái xe vương nhật vẫn không hề buông tay một tay điều khiển một tay giữ lấy đôi bàn tay của tỉnh.Anh có thể nào buông tay được ra không anh có thể đưa.Về nhà không rồi sao thì dự án có bắt xong tôi cũng không cần ở lại nhà của anh nữa.Vẫn là một sự im lặng đáp lại câu hỏi của tỉnh lân chỉ là sự giận dữ và bàn tay cứ mỗi lớp một.Hơn vân nhật dừng xe trước khu nhà của anh mở cửa xe có cái thằng lâm xuống.Đến lúc này thì bệnh lần thực sự khó chịu với thái độ của vương nhật .Ảnh thôi đi tới đâu phải là người hầu của anh.Mà sao anh cứ tìm sách tôi nói như thế rốt cuộc anh muốn gì đây.Còn hỏi vậy thì có bị làm sao mà cứ năm lần bảy lượt để cho mình làm sai khiến người còn dấu rồi.Con ở mình làm nhiều đến như vậy sao.Cái quần đó kinh khủng như vậy à.Nếu như một người dùng việc tốt của mình từng làm để khống chế một cô gái yếu đuối như cô.Cao đẳng phải trân trọng như vậy không.Để trả ơn.Có sẵn sàng bất chấp cả nguy hiểm của bản thân như vậy có quá được cười không.Nói đi.Vậy làm thế nào để trả hết ơn của cậu tám bác hồ cũng nói tôi nghe xem.Chuyện đó thì có liên quan gì đến anh tôi chỉ là một nhân viên từ cao đời sống có mối quan hệ.Tôi phải kiểm soát từ như vậy.Vườn nhật đầy tịnh lâm vào thành ô tô anh.hai tay bên người có cô tạo thành một vòng khép kín.Magic skin trị lớn nhất sẽ trả lại gần gương mặt của anh hương nhật nhìn cô bằng ánh mắt đắm đuối.Có đi kêu tôi một ngày trước đó nó không liên quan.Nhưng mà kể từ ngày hôm nay đã liên quan tới bây giờ trở đi tất cả những gì liên quan.Để xác định quan đến tôi.Như thế đã đổi rõ ràng chưa.Là em ngốc.Hay là em không có tình cảm với tôi.Đến mức không nhận ra là tôi nhìn em xinh hơn vạn cô gái khác.Ảnh gốc hay sao.Mà lại không thấy tôi.Muốn nhuộm cả tìm ra.Khi nhìn thấy em cười như thế.Lại ngốc.Nền ảnh xát muối vào tim của tôi.Mơ thấy mình làm xuất hiện đúng không .Anh nói gì thế.Tôi thật lòng không hiểu.Cuối cùng thì vừa nhận đã liều lĩnh đặt lên môi của tỉnh là một nụ hôn cháy bỏng.Anh khao khát và cuồng nhiệt.Nụ hôn có gì đó để hầm hợp và hờn ghen có gì đó hoang mang nhưng tình yêu thì chắc.Rất thật.Chị làm đảng già.Tình hình sức của cô không thể nào chống lại chàng trai đang muốn điên lên vì tình.Cô từ từ khép đôi mi lại.Cảm nhận độ hồn bằng trái tim của cô hãy để cho những hoang mang ở lại phía sau.Nếu người đàn ông đó có thể dán bất chấp tất cả để hôn cô để nói yêu cô yêu bản thân.Anh còn những nỗi buồn chôn dấu tận tìm thế thì tại sao cô lại phải từ chối.Tỉnh lần đón nhận nụ hôn bây giờ thì cô cũng hồ này.Tình yêu này đến nhanh hay chậm vội vàng hay thôi thả.Tỉnh lại cũng không còn muốn quan tâm nữa.Đến là được rồi.Vâng nhật từ từ rồi bỏ vào môi của tỉnh lâm đầy nuối tiếc.Anh nhìn vào đôi mắt của cô hơi thở gấp gáp và toàn thân run rẩy vương nhật ôm tình lên.Cô tựa vào bờ vai của anh.Tôi chưa từng yêu ai là mình không giỏi trong việc đó tôi cũng không biết.Cách một chàng trai tỏ tình với một cô gái là thế nào.Nhưng mà liệu em có thể xem như nụ hôn vừa nãy là cách mà tôi nói tôi yêu em được không.Tôi đó là em sẽ hoài nghi tình cảm của tôi.Bờ vai chính tôi cũng tự hỏi.Tại sao tôi lại yêu em.Tôi cũng không biết chỉ là tôi cảm thấy nhói đau.Khi bị tổn thương.Hoặc là nhìn em cùng với mình long.Chỉ là tôi cảm thấy cái cảm giác trở về nhà.Và được nhìn thấy em nhí nhảnh đáng yêu.Thì bỗng cuộc đời trở nên rất dịu dàng.Chỉ là khi của bản thân muốn gặp em.Tôi lại cảm thấy mình ích kỉ và hèn mọn.Tôi muốn làm trả cho bằng được.Tôi chỉ muốn lập một hàng rào để ngăn những người đàn ông khác đến về làm.Đó có phải là yêu không.Nói cho tôi biết đi.Tỉnh làm toàn rời khỏi vòng tay của anh để trò chuyện cùng anh thích những vùng nhật lại ghế của trận hơn.Đừng.Em đừng nhìn thẳng vào lúc này.Em không thấy là tôi đang xôn xao.Cơ sở phải đối diện với ánh mắt của em.Bởi vì.Tôi sợ em từ chối.Còn rất nhiều điều chúng ta chưa biết về nhau.Tôi từng nói tôi không bao giờ tin ai hoàn toàn bởi về tôi sẽ phản bội.Nhưng mà lần này tôi muốn đánh cược để tin em.Tôi muốn nói với em về mọi thứ trong con người của tôi biết đâu có lúc tôi sẽ phải tổ.Nhưng mà nếu như trái tim buộc phải tổn thương.Để biết được thế nào là tình yêu.Tôi chỉ muốn người làm tổn thương tôi là em thôi.Em đồng ý yêu tôi chứ.Giữa cái lạnh của mùa đông.Lần đầu tiên đứng giữa còn phố vắng người qua lại tỉnh lên không cảm thấy sợ và cô đơn cô gái đang đợi bạn.Của mình vào cổ của vùng nhật giờ kéo hàng xuống thật gần.Nơi mà có thể thì thầm vào tai của anh.Em không biết là mình có vội vàng quá không.Nhưng mà em biết.Chắc chắn rồi em cứ bị anh chinh phục.Vậy thì chị bằng.Em nhận lời yêu anh sớm hơn một chút.Vâng nhạc nghe xong cảm giác là mình sắp nổ tung bởi vì sung sướng tình yêu với tỉnh là một bước ngoặt lớn.Trong đời anh.Một bức hoạt mà anh chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ bước tới ngày trở về đất nước.Anh chỉ có một mục tiêu.Hình dưới đây có thêm một mục tiêu nữa để anh buộc mình phải cố gắng.Vương nhật ôm lấy tỉnh lâm.Cảm ơn em.Vì đã không nói lời từ chối.Anh đem về nhà lấy quần áo nhé.Tỉnh lần khác gật đầu dần hết vào vòng tay ấm áp của vương nhật kể từ ngày mai cô có thêm một.Nữa để yêu thương.Vương nhật và tịch lần nắm lấy tay nhau bước về phía căn hộ của anh.Thi thoảng vương nhật lại đưa bàn tay của tỉnh lên bờ môi của anh và đặt vào đó một nụ hôn.Vâng ạ.Mà sao bây giờ cậu mới về thế.Làm bánh cho cậu máy.Hải yến nào đến ôm chầm lấy cổ của vùng nhật trong sự ngỡ ngàng của anh và cả tình lâm.Cô bối rối quay mặt đi nơi khác.So với hải yến rõ ràng tỉnh lại thấy mình lạc lõng.Hãy biết quá nhiều với anh.Còn cô.Ngoài trời là yêu bạn ấy.Tôi không biết thêm điều gì về chàng trai mà mình yêu cả.Thậm chí.Ngay cả lời yêu đó là thật hay không.Cô cũng chỉ dùng trái tim của mình để cảm nhận thôi.Hải yến.Sao thế.Mà sao lại uống say đến mức này.Đến lâu chưa.Tôi không gọi cho mình mà ngồi ngoài chờ đợi như vậy.Đôi mắt của hải yến mà.Và dường như không còn để ý đến sự xuất hiện của tỉnh nào.Có trường lấy người có vầng nhật.Nước mắt rơi lã chã.Mình muốn đợi chờ.Mình vẫn mãi đợi cậu như vậy.Chỉ là cậu không biết thôi.Nói gì là thế.Cậu say quá rồi đấy.Để mình đưa cậu về nhé.Bất ngờ hải yến thường lại khi nhìn thấy cảnh lời có ngoảnh mặt đi lau những giọt nước mắt.Và chỉnh đốn lại tác phẩm của mình.Thịt lợn.Xin chào.Mà sao ở đây giờ này vậy.Xin lỗi về những hành động bà nói của tôi có được hiểu nhầm nhé là tôi hơi quá chén thôi.Và lại tôi và phương nhật có chỗ thân tình hi vọng là cô sẽ không tồn tại điều này đến mọi người trong câu.Tỉnh lâm bối rối cúi đầu chào hải yến.Chào chị.Tôi nhất định sẽ không nói gì đâu.Tôi.Vương nhật bất ngờ xen vào câu chuyện.Người mà cần nhờ vả là mình mới phải.Chắc là cậu không có ý định bồi nhỏ hoàng diệu của mình.Khi tiết lộ có một cô gái xinh đẹp nhất tỉnh lâm.Qua đêm ở nhà của mình chứ.Ý cậu là sao.Chuyện của mình và tỉnh lời giải lắm.Khi nào có thời gian.Mình sẽ nói với cậu sao.Bây giờ có muộn rồi đấy.Cậu đến thì mình có việc gì không.Không có gì đâu.Chỉ là mình đi ngang qua.Muốn ghé vào thăm cầu thôi.Nhân tiện chúc mừng dự án lần này thành công mỹ mãn.Tiếc là cậu lại quá bình.Thôi mình về đây.Để mình đưa cậu về.Không cần đâu.Cậu đưa cách làm thuê đi.Cô ấy không có xe.Được rồi.Vậy thì cậu đi về cẩn thận nhé.Tạm biệt hai người.Vương nhật đô thị lam trở về nhà.Cuối cùng thì cô cũng rời khỏi cần nhà của vùng nhận.Sau một tuần bị giam lỏng.Tâm trạng lúc này của tỉnh lần thật rối bời.Cô không biết là mình nên buồn hay vui.Mọi thứ đến quá nhanh.Khiến cho tịch lên không có tâm lý để đó liền.Tiến lên.Tiến lên.Tỉnh làm giật bắn mình sau mấy câu hỏi của vùng nhật anh nhìn và mất của cô rồi khách hàng hỏi.Không phải là anh đang nghĩ đến hải yến chứ đừng có nói là em đang ghen nhé.Tỉnh năm.không vương nhật tiếng anh đọc được những hỗn hợp trong lòng của cô.Đúng là em còn nghĩ về hải yến nhưng mà em không biết gọi cảm giác trong lòng của mình lúc này là gì cả.Không phải là ghen tuông có lẽ là ghen tị ghen tị.Đúng vậy là ghen tị bởi vì cô ấy biết anh lâu hơn em.Hiểu về anh nhiều hơn em mơ thấy về quá khứ hiện tại của anh quấy đều biết gió.Còn em thì không em tự hỏi liệu mình nhận lời yêu anh có đúng không có phải là quá.Vàng không bất ngờ dừng xe lại và nhìn vào đôi mắt của cô.Những chuyện quá khứ cứ từ từ để anh kể cho em nghe.Những chuyện của hiện tại thì mong em cùng với anh trải nghiệm còn tương lai của anh thế nào.Tùy vào em cài đi em chỉ cần tin rằng trước em anh chưa từng yêu một người con gái nào.Hãy là một cô gái mà anh trân trọng.Nhưng mà không phải là tình yêu em chỉ cần tiền như vậy là đủ rồi đừng ghen với những điều cô ấy đồng.Bởi vì sao với tài khoản được viết sau này của anh em sẽ biết về anh nhiều hơn cô ấy gấp bội lần.Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà của thạch lâm vân nhật nhập ngồi như tiếp nối anh không lấy tiền lên một lần.Em không hối hận vì đã nhận lời yêu anh chứ.Em sẽ hối hận nếu như sau này em cảm thấy không hạnh phúc thì bên anh còn bây giờ.Thiệt không.Anh sẽ ghi nhớ ngày hôm nay ngày mà anh đã nói lời yêu em có lẽ chúng ta sẽ phải bước.Lần mò trên con đường yêu đối với anh không giỏi việc này cho lắm nhưng mà anh sẽ cố gắng.Anh có rất nhiều chuyện muốn nói với em muốn cùng anh trải qua anh không phải là chàng công tử được.Giờ trong giàu có được anh chỉ là một người đàn ông thèm khát được yêu thương bệnh gì anh có những cánh nào.Tiếng anh mà giờ sau này em thấy anh không hề lý tưởng em nhí mong.Em cứ không vì thế mà rời xa anh định lên nước mặt lên nhìn vương nhật.Em muốn khám phá cùng với anh mọi thứ vì thế anh sẵn sàng lắng nghe tất cả.Vườn nhật đặt lên môi của tỉnh lại một nụ hôn dịu nhẹ lần này nụ hôn mong manh như là.Đường đêm nó không vừa và cuồng nhiệt như lần đầu tiên tựa hồ như sau những phút đam mê nhận.Cái mà mình đang nắm giữ vâng nhật lại vẫn sở làm với thư tình yêu mong manh manh vừa mới có được.Nên anh tiểu dàng và nâng niu em ngủ ngon nhé chiếc xe của vương nhật.Về đi tỉnh lên vẫn nhói nhìn theo cô chạm tay lên đôi môi cảm nhận riêng về hạnh phúc vẫn còn đó.Tỉnh lên.Tỉnh lâm giật mình quay lại khi nghe tiếng người gọi cô cảm thấy bất ngờ khi người đó chính là hải yến.Hãy đến sao lại là cô ấy ở đây trở lại thế.Hải yến cười ngạc nhiên lắm đúng không.Xin lỗi cô vì sợ đường đợt này nhưng mà chúng ta nói chuyện một lát đi tình lâm sẽ gặp.Ngày hôm nay có quá nhiều chuyện xảy đến với cô và có tin chắc rằng những điều mà hải yến sắp nói sao.Cũng là một trong số đỏ.Cô và phương nhật.Hai người đã yêu nhau đúng không.Đúng vậy.Tỉnh lâm tự tình trả lời.Cảm ơn cô.Vì đã rất thẳng thắn.Nhưng mà có khi nào cô tự hỏi.Tôi và vương nhật là gì của nhau không.Tôi biết chứ.Cô bạn nghĩ là bạn.Rất thân.Vâng ạ có nói với tôi như vậy.Vợ tôi tên là nghỉ.Cộng đồng.Nhưng mà đó là câu chuyện từ phía vùng nhật.Còn từ phía tôi thì lại khác.Ý của anh là sao.Tôi yêu vương nhật.Tỉnh lâm ngay xong thì xuống sờ trước câu trả lời của hải yến.Không có bất ngờ nhưng nó làm cho cô shop.Bởi vì sự thẳng thắn.Vậy thì.Có nói điều này với tôi để làm gì.Tôi nghĩ.Người cần được nghe những lời đó là vương nhà chứ không phải là tôi.Có rất nhiều điều về cậu ấy.Mở cửa chưa biết.Nhưng mà tôi không muốn tự hào khoe những thứ đó là mình hơn cô.Cô đang đề hỏi tôi sao.Là muốn tôi dừng lại sao.Không.Tôi không hành hạ như vậy.Tôi thừa nhận tôi yêu vương nhật.Tôi cảm thấy trái tim này đau gấp trăm lần.Khi cậu ấy không nhận ra tình yêu đó của tôi.Cũng có thể là vùng nhận biết.Nhưng mà cô ấy không đáp lại.Các dòng thần tượng của tôi chưa bao giờ nghĩ.Sẽ dùng cách hành hạ để có được tình yêu của anh ấy.Có nghĩa là sao.Bao nhiêu năm qua.Chỉ có mình tôi và vương nhật bên nhau.Nếu muốn.Tôi đã làm những điều tồi tệ ấy để chiếm cái mà mình muốn.Chứ không cần phải đợi đến khi có đối thủ.Để cho cuộc sống thêm phần khó khăn.Vậy thì cứ nói những điều này với tôi về đến xong gì vậy.Tôi và cô tôi là hai người đàn bà yêu anh ấy tôi không dám chắc tôi hai cô.Nhật nhiều hơn nhưng về cô là người mang nghĩa tròn nên tôi muốn cầu xin cô một chuyện.Con nói đi tôi nghe đây nếu như cô đã nhận lời yêu thương nhận.Đã quyết định về nhà nghỉ.Đi tìm có hết yêu anh ấy thật nhiều và tuyệt đối đừng bao giờ buông tay.Vâng ạ chưa bao giờ đặt trái tim của mình vào một ai đó vì thế mong cô đừng hủy hoại nó được.Tôi không hiểu ý của cô lắm.Nhưng mà tốt nhất để cho không buông tay.Không phải vì cô nương nhận và vì chính tôi.Cảm ơn cô rất nhiều.Hãy nhớ nếu như hối hận thì dừng lại.Còn không nhất định không bao giờ được phép buông tay cô ấy.Hãy nói xong thì quay mặt đi với hai hàng nước mắt lăn dài trên má trong lòng của tỉnh.bốn nghìn cảm thấy xót xa với người con gái này bất luận cô ấy là tình địch hay là bạn bè.Thật ra là một ai khác tình cảm mà cô ấy dành cho vương nhật quả thật rất đáng trân trọng.Rau giảng đều gây ấn tượng mạnh với dòng sản phẩm trang sức mùa xuân vương nhật được đánh giá cao.Công ty anh được ông nội cần nhắc lên nắm giữ vị trí giám đốc sáng tạo xét về chức vụ.Vầng nhật đã ngân hàng với ông vương quân nhau anh biết hết tất cả chỉ là lý thuyết ở trong công ty.Ông vương quân là một thế lực mà bất cứ kẻ nào có muốn lên bờ còn là anh.Chỉ là một thằng nháy dàng có nhờ anh mai cho một vụ mà nhận được sự hậu thuẫn của ông mất lao.Được vị trí đó cái trước mà vương nhật lắm.Chỉ là hữu danh vô thực không hơn không cám.Hải yến trong phòng gặp mình trước nhé chỉ vài phút sau.Hãy em có mặt tại phòng làm việc của vương nhật.Có thằng trọng đóng chặt cửa phòng có chuyện gì sao vương nhật.Tôi sắp xếp cho mình lịch hẹn gặp những người này sớm nhất trong tuần hải yến nhìn vào bản danh sách và.Ca nhạc vườn nhật đây là những người đứng về phía còn vương quân mà.Thế là cậu định thương lượng gì bác hồ sao tất nhiên là thuyết phục.Đứng về phía của mình thôi còn nghĩ gì vậy.Định làm dự án thì sao đúng vậy.Sắp đến mình sẽ sinh nhật mở rộng thị trường ra nước ngoài đây là một kế hoạch mạo hiểm.Nhưng mà nếu như thằng công mình có tiếng nói trước ông vương quân.Tất nhiên để được duyệt thông qua dự án minh cần có ít nhất quán ở trong số ban lãnh đạo công.Đồng ý vì thế mình muốn thích phục họ đứng về phía của mình cậu biết thừa là họ luôn đi.Mình bởi vương quân và chứ không làm gì ngược lại ông ta nếu như không mang lại lợi ích.Có niềm tin vào cầu hơn nữa ủng hộ cậu.Là chống lại vương quân sẽ rất khó để thuyết phục họ bỏ phiếu tán thành cho cậu đấy.Đúng vậy đó chính là điều mà mình muốn khai thác mình muốn họ không tin mình.Tiếp tục không tin mình và là những kẻ tôn thờ đồng tiền.Hỏi không dễ để mua chuộc bằng tiền vì thế.Phần môi trường bằng rất nhiều tiền.Cái mà mình muốn không phải là họ tin mình.Không phải là họ đứng về phía mình.Mà là họ nhận tiền.Giờ bỏ phiếu đồng ý dự án của mình họ càng không tin mình.Thành công càng tốt nếu nhận được tiền của mình sau đó mình sẽ thích bài.Họ chẳng tổn thất gì cả và vẫn là những kẻ thân cận của ông vương quân.Mình hiểu rồi.Vậy thì để mình đi thu xếp mọi chuyện.Hãy đến rất nhanh rời khỏi căn phòng.Vân nhật ván tấm màn che cửa sổ.Nhìn xuống thành phố đang được nhiều người qua lại.Hùng vương quân.Màn kịch tình thân gia đình con đã đến lúc hả mà.Tôi phải chiến đấu với em.Dễ dàng là những gì đã thuộc về tôi.Cuộc họp diễn ra trong sự của tất cả các thành viên trong ban lãnh đạo của công ty.Bao gồm công phương quân.Gương mặt điềm tĩnh nhìn tất cả rồi đánh đạt thông báo.Theo như bản đề án mà các vị đang cầm trên tay.Tôi dự định mở rộng thị trường ra nước ngoài.Và điều này tất nhiên là một sự liều lĩnh.Nhưng mà thử hỏi có ai làm kinh doanh mà không có máu liều đâu.Đề thi thử anh lần này được thông qua tôi cần có sự ủng hộ của quý vị tôi cần sự biểu quyết để.Dự án sẽ được triển khai.Một vài ánh mắt nhìn nhau.Và ai cũng đưa mắt nhìn thái độ của ông vương quân hoàng chắc chắn ông quân sẽ đồng ý bởi vì.Qua cũng đủ thấy dự án bảo hiểm như thế nào.Ông quân là người sành sỏi trên thương trường.Bao nhiêu năm qua ông cùng ấp ủ dự định này.Nhưng mà chưa dám thực hiện.Uống trì một thằng nháy dàng như vầng nhật là ngựa non háu đá.Tại sao có thể thành công.Tất cả các thành viên đều nghĩ rằng người đầu tiên cần đồng ý là ông vương quân.Bởi vì khi dự án này thất bại.Người được lợi nhiều nhất.Nick thủy lồng ta.Uy tín của ông sẽ tăng lên.Tao vừa cháu nào lớn.Và mất trắng và đầu tư vào vụ này như vân.Ông hoàn toàn không có đối thủ.Các cuộc chuyển giao quyền lực và znăm nay theo lời chủ tịch hội đồng quản trị đã thông báo.Chắc chắn.Bình thắng sẽ thuộc về ông vương quân.Mọi người bắt đầu đưa tay biểu quyết.Những cánh tay mỗi lúc một nhiều hơn.Ai nấy đều cảm thấy phấn khởi mừng thầm bởi vì nghĩ sắp đến có một khoảng báo bờ rơi vào tay của mình.Thế nhưng rồi tất cả đều chồng già.Cái nhìn thấy ông vương quân giận dữ.Tôi không tán thành.Giá này quá mạo hiểm.Tốn quá nhiều tiền bạc.Trong khi đó.Thị trường trong nước sẽ bị bỏ hứng rất có thể chúng ta sẽ chất lượng khách hàng trung thành vào tay của các.Khác bởi việc quá lơ là.Tôi hoàn toàn không đồng ý.Đám lưu sông quanh bắt đầu hoảng loạn.Họ thật lòng không hiểu vì sao thái độ của vương quân lại như vậy.Đánh răng dự án sẽ làm tốn một khoản tiền.Nhưng mà đó là thiệt hại về phía công ty.Trong khi đó.Nếu như dự án thất bại.Ông quân là người được lợi nhiều nhất.Vâng nhật nhìn thấy trận rồi cười tủm tỉm.Mọi thứ đúng như những gì mà anh đã hình dung.Xổ số.Cho biết ở chỗ không có niềm tin vào dự án lần này.Nhưng mà chú thấy đấy.Theo quy định chung.Chưa cần quá nửa đồng ý thì dự án sẽ được triển khai.Tv.Cháu rất tiếc là cháu không tán thành.Thịt chó có phải làm thôi.Mong là cho ổng hộ và hỗ trợ cho cháu.Bởi vì cháu còn non kém và thiếu kinh nghiệm lắm.Vương nhật cuối gặp người cảm ơn ông vương quân.Ông già thức tuổi đúng giờ khỏi cuộc họp.Lúc này chị vân nhận không quên nói lời cảm ơn đến những người đã ủng hộ mình.Cảm ơn các về đã bỏ phiếu cho tôi.Những gì mà tôi hứa với các vì.Tôi nhất định sẽ thực hiện.Mong các vị cứ yên tâm.Họ được khỏi căn phòng.Vương nhật biết phần lớn trong số họ đều mong mỏi anh thất bại.Vương nhật mềm cười.Ôm giấc mộng của các người đi.Vâng ạ uống li cà phê và nhìn ra bên ngoài thành phố.Hãy bước vào với sự vội vã.Thật không thể tin được.Cách làm thế nào mà cậu thuyết phục được họ được mấy vậy.Vân nhật quay lại nhìn hải yến rồi bật cười.Vẫn là chiều cố thôi.Chả có ai che tiền cả đâu.Đánh vào lòng tham.Cái cầu cho hỏi cái gì thế.Mình đã nói.Nếu như mình thất bại thì mình sẽ chia sẻ cổ phần mình được hưởng trong công ty này cho họ.Còn nếu như mình thắng.Vị trí của mình tăng lên.Họ sẽ được kích nhé.Và các khoản lợi chiều cha công nhiều hơn.Tất nhiên.Hỏi trang đề nào tin là mình thắng cả.Khám họ quan tâm.Là số cổ phần sẽ được nhận sau khi mình thất bại.Trong cuộc thương lượng đó.Họ chả mất gì.Vì thế chắc chắn là sẽ đồng ý thôi.Sẽ nhường ông vương quỳnh.Ông ấy rõ ràng sẽ rất được lợi nếu như chúng ta thất bại.Vậy tại sao mới lại ngăn cản không cho cậu làm.Chọc phải để cho cậu làm.Và cậu thua.Sự kiện chúng ta cần chất thiết kế quản lý công ty sao.Vâng ạ uống một ngụm cà phê rồi trầm ngâm đáp lại.Là bởi vì ông ta biết.Nếu như mình có quyền thực hiện dự án.Mình sẽ thành công.Ông ta nhìn thấy cơ hội thánh của dự án lần này.Hình nền ôn tập.Tiếc là mình đã đi trước một bước.Để khiến ông tài không kịp trở tay.Mình hiểu rồi.Thêm mình đi lo một số việc.Cậu giữ gìn sức khỏe nhé.Dự án còn dài.Và chúng ta cần phải chiến đấu nhiều nữa.Cảm ơn cậu hải yến.Chỉ làm ngồi bên vệ đường ăn chút đồ cùng với tỉnh lân.Thi thoảng thế anh lại lén nhìn người bạn gái thân thiết của mình trong vài giây.Rồi rất thèm chén rượu ngửa cổ uống cạn.Nama.Dạo này lạ quá.Là sao.Nói mình nghe coi.Có cảm giác.Năm không còn thân thiết và gần gũi với mình như trước nữa.Cậu cứ sờ cách thế nào ấy.Thế lần cũng đâu còn gần gũi và thân thiết với mình.Lên.Muốn có ai đó bên cạnh mà.Đâu cần làm nữa.Không đúng.Lúc nào mình cũng gần cầu.Chính cậu là người bỏ mình đi chứ.Mà thôi.Không trách cưới nhau nữa.Tao nói mày nghe xem.Cuộc sống dạo này của nam thế nào rồi.Ừ thì cũng tạm tàn.Mình vẫn đi làm và ban ngày.Buổi tối thì đi kèm cho hà linh để học.Nhưng mà cũng sắp nhiều việc dạy thêm rồi.Sao thế.Cô bé ương bướng quá sao.Không.Hà linh là một cô gái đáng yêu rất ngoan ngoãn.Tên những lực học của bé.Không cần đến sự kèm cặp của mình nữa.Chỉ cần thiết phục được hà linh đồng ý đi học.Thế có ý tự động sẽ thi đấu thôi.Mà thôi đừng nói chuyện của nam nữa.Chuyện của một anh chàng độc thân nghèo kiết xác.Chả có gì thú vị cá.Nói chuyện của lâm đi.Để chúng ta được có khác gì nhau.Bữa nay lại nói như vậy.Chúng ta đều lớn lên trong nghèo khổ mà.Khác chứ.Khác ở đệm.Nam là chàng trai lớn lên trong cách nào.Bây giờ vẫn nghèo.Còn tình em là cô gái nghèo.Một cô gái như thế đáng được trân trọng.Bảo vệ và che chở.Mà thích làm thầy đi.Chồng các câu chuyện cổ tích.Chưa có hoàng tử đến cứ rốt cuộc đời của cô gái nghèo bình gì.Chưa có cô công chúa nào lấy yêu một chàng trai nghèo đâu.Tỉnh làm nhà xong thì bật cười về cái lá của chị nam.Lần nào bên cạnh anh.Tỉnh lần cũng được cười vui vẻ.Tình hình phía sau nụ cười đó là làm cái gì đó rất xót xa.Làm đúng thật là.Chỉ được cái hay đùa thôi.Lên.Yêu rồi đúng không.Chỉ làm đột ngột đổi hướng cầu truyền.Nhìn sâu vào mắt của tỉnh lâm và chờ đợi một câu trả lời.Tỉnh lần bối rối.Lâm không đánh dấu nam.Chỉ là mình vẫn chưa quen với việc đó.Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi.Không hiểu là nó sẽ đi về đâu nữa.Lạnh trà đúng không.Cái người đã từng đưa thịt lâm về nhà đi.Sao làm biếng.Chỉ làm quay mặt đi.Anh sẽ để lại cho thạch lâm beat.Những đêm mùa đông buốt giá.Bình thuốc trị vàng đường.Anh lúc sau đó để nhìn tịnh lên đường một người đàn ông giàu có khác đưa về.Làm rõ như vậy thôi.Có một lần vô tình nhìn thấy.Làm thế ánh mắt của anh ta nhìn cậu rất là.Nền.Anh nghĩ là sếp của mình đấy.Là một chàng trai bên ngoài lạnh lùng.Bên trong ấm áp.Ở bên anh thấy mình có cảm giác đi vào một khu rừng.Kỳ bí và cuốn hút.Các tổ chức sở hai.Nhưng mà cứ muốn bước vào thật sâu.Để tìm hiểu thêm thật nhiều.Nhìn đôi mắt mơ màng ánh lên niềm vui của tỉnh lâm chiến em cảm nhận được tình yêu đang căng tràn trong chế.Tìm cô gái trẻ đó.Vậy là hết.Cơ hội với chỉ là mãi mãi đóng lại.Anh cảm thấy mình thật nực cười.Đã từng cao nhất khoảng thời gian.Trong thế giới của hai người không có sự tồn tại của bất kỳ ai.Vậy mà một lời yêu anh cũng không dám nhờ.Không cần biết tỉnh lần có nhận lời hay không.Nhưng mà chết.Ngày đó lấy ra chỉ làm nên nói.Anh có thể cơ hội tụ ra khỏi tầm tay.Có không giữ.Mất đừng tìm.Chế nam tự mình đánh rơi tình yêu.Laser cái lúc mà tỉnh làm vừa mới bắt đầu gần những người đàn ông giàu có đó.Chỉ làm phải mạnh mẽ để giành lấy cơ hội cho mình.Thế anh lại hèn nhát rồi bỏ cô.Từ những loại khoảng trống cho một người đàn ông khác.Tỉnh lại phải thật hạnh phúc nhé.Tìm hiểu về mình về bắt nạt.Cậu có bảo vệ mình không.Không.Đó là trách nhiệm của người đàn ông đó.Mình sẽ không lãng sendo.Thôi mình về đây.Cũng muộn rồi.Tuyến tỉnh lâm chiều vào nhà.Chiến anh là người đứng nhìn căn nhà thân thuộc.Mà anh cứ tưởng sống cùng với gia đình của tỉnh lâm.Mọi thứ sẽ mãi trở thành một mảnh ký ức không thể nào quên.Nhưng không quên.Là để nhớ.Chứ không phải là để mãi đắm chìm.Kể từ ngày mai.Thứ tình cảm đó sẽ nằm lại trong dĩ vãng.Anh sức khỏe tỉnh làm là bạn.Mãi mãi là bạn.Nhưng từ trước đến giờ cô vẫn còn làm như vậy.Em ngủ chưa.Giọng nói của vương nhật khiến tịnh lên vui mừng quá đỗi.Em chưa.Còn anh.Em xuống cổng nhà.Gặp anh một lát đi.Tỉnh lên ván tấm rèm cửa sổ nhìn xuống.Dưới ngọn đèn vàng.Vườn nhật đứng trầm ngâm nước nhìn vào căn nhà nơi cô sinh sống.Tỉnh lần khoác chiếc áo bấm chạy vội ra ngoài.Vừa thấy cô vân nhật bước đến ôm chầm lấy người con gái mà mình yêu thương.Ảnh sao thế.Có chuyện gì xảy ra với anh sao.Không.Chỉ là anh nhớ em.Nhớ đến phát điện.Anh xin lỗi.Bởi anh quá bận cho dự án này.Đến mức một ánh mắt để nhìn em ở chỗ làm cũng không được tha lỗi cho anh nhé.Thời gian nữa thôi.Mình nhất định là của nhau.Không sao cả đâu.Em hiểu mà.Ảnh gốc quá.Đừng buông anh ra.Cứ để cho anh ôm em thêm một lát nữa.Lúc này thì sưng phổi xuống áo của vương nhật ướt đẫm.Anh không muốn trở về.Anh sợ những ngày tháng chia xa.Ngày mai anh sẽ ra nước ngoài.Phát triển thị trường để theo dự án.Mất khoảng hơn hai tháng mới xong việc.Anh biết là em sẽ rất buồn và nhớ anh.Anh cũng như vậy.Nhưng mà em đừng buồn quá.Xong việc anh sẽ về với em.Hứa và ảnh nhé.Không được buồn đấy.Nhớ chưa.Ngày mai anh đã đi rồi à.Ừ.Có rất nhiều việc phải làm.Ảnh để ghép bởi vì muốn không ai có thể kiểm soát được dự tính của mình.Em yên tâm đi.Anh sẽ chở về vạn nguyên là vương nhật của em.Chị hai tháng thôi.Vâng.Giọng nói của tỉnh lâm yếu ớt mường tượng về những ngày tháng xa nhau.Bất giác tỉnh làm cảm thấy sợ hãi.Em vào nhà nghỉ ngơi đi.Có một lắm rồi.Anh sẽ về sớm thôi.Tỉnh lâm nhìn theo chiếc xe đang từ từ chuyển động.Không hiểu sao cô có cảm giác.Đây sẽ là lần cuối cùng nhìn thấy anh.Chiếc xe mỗi lúc một xa dần.Anh đề rất chậm.Có vẻ như vầng nhật cũng không muốn phải rời xa định làm lúc này.Không hiểu động lực nào đã khiến tỉnh lầm quyết định làm điều đó.Của trẻ theo anh.Thế như vậy.Vườn nhật dừng xe lại.Từ phía sau tỉnh lâm chạy đến mở cánh cửa xe rồi ôm chầm lấy người đàn ông của cô.Em xin lỗi.Nhưng mà thấy điều cho em bên anh đêm nay được không.Tỉnh lần vật không.Toàn thân của cô run lên.Vầng nhật về chặt lấy cô.Với mái tóc buông xõa.Niệm và em giờ anh sẽ lại về mà.Em đừng như vậy.Anh không muốn em phải điện thoại đâu.Đang cho em quay lại nhé.Không.Cho em bên anh đêm nay đi.Không cần phải làm như thế.Anh tin tình yêu của em dành cho anh mà.Anh đừng nói gì nữa.Em chỉ muốn.Đều là người phụ nữ của anh đêm nay.Không phải là ràng buộc.Em chỉ sợ.Có điều gì đó sẽ khiến cho em phải hối tiếc mới về sau.Đêm đó trên chiếc giường của vương nhật tỉnh lâm nằm nép trong vòng tay của anh hơi thở hòa quyện.Nhau giao thiệp với những màn lớn không đổi say rượu đi hai tâm hồn đang hoang mang và sợ hãi.Coi như thế cả hai nằm ôm nhau.Thi thoảng vương nhật hôn nhẹ lên đôi môi của tỉnh lân.Một đêm thật ngắn ngồi.Tỉnh lần thiếp vào giấc ngủ.Trong mơ có nhìn thấy mình nằm trong vòng tay của người đàn ông mà cô yêu nhìn tĩnh lần thiếp đi.Vương nhật hôn cô thêm một lần nữa.Có lẽ ngay cả vùng nhật cũng không biết rằng đó là nụ hôn cuối cùng của anh và tịnh lâm.Tỉnh lâm tỉnh giấc và nhận ra chỉ còn một mình cô trên chiếc giường rộng lớn có giật mình ngồi.Đưa mắt nhìn cả căn phòng với nhật bay trên sớm vậy mà chị lại ngủ quên mất.Con mặc lại quần áo rồi nhận được màu giấy để lại trên bàn ngày mới tốt.Cô gái của anh anh đấy nhá.Em ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe đấy anh sẽ về sớm thôi hồ nam.Tỉnh lâm cảm thấy trong lòng trống trải và hoang mang mặc dù cô và anh mới chỉ yêu nhau thế nhưng mà.Dường như đã sâu đậm từ rất lâu.Sự xa cách này lại khiến cho tỉnh lâm cảm thấy sợ hay.Thế rồi hơn hai tuần kể từ khi vương nhật ra nước ngoài công tác tỉnh làm giống như người mất hồn vậy.Có nhìn về căn phòng đó anh ngồi làm việc rồi nén một tiếng thở dài.Công việc có về thuận lợi lần nào gọi điện về cho thằng lâm vườn nhật cũng rất tươi vui.Kiếm chủ tịch làm công an tâm phần nào có muốn hỏi anh một điều gì đó rõ ràng hơn nhưng rồi.Không thể bởi vì cơ sở gây áp lực cho anh vì thế điều mà tỉnh lâm có thể làm.Nói yêu anh mỗi khi hai bên tạm biệt nhau.Sau mỗi cuộc điện thoại dài hải yến.Hải yến tôi có thể nói chuyện với cùng một lát được không hả yến dừng lại.Cuộc gọi của thạch lam có nhiệt miệng cười được thôi.Chúng ta xuống căng tin của tòa nhà uống gì đó nhé.Ngồi đối diện với tỉnh lân hải yến quan sát gương mặt đầy lo lắng của cô rồi chủ động mở.Thêm tỉnh đồng gọi tôi trả lời có việc gì không tôi muốn hỏi một chút về dự án.Đó không biết nó có tốt không thế sao không hỏi vương nhật chứ không phải là hai.Yêu nhau sao là tôi không muốn anh thấy khó xử cô cũng biết đấy.Ông thường ngại nói về những khó khăn về thế tôi không dám hỏi hải yến.Cười rồi đáp tôi hiểu rồi.Cái này nhớ tình hình công việc vẫn tạm thời ổn định vừa nhật đang hoàn thiện nốt những khổ cuối.Trong đợt khảo sát thị trường sau đó thì chúng ta sẽ chính thức tung sản phẩm ra và chiếm lĩnh thị trường bên đó.Tuy nhiên cần rất nhiều vốn để quảng bá và giới thiệu hình ảnh của chúng ta đến với thị trường nước ngoài.Đó là một giai đoạn khó khăn nhất.Nhưng mà tôi tin cô ấy sẽ làm tốt thôi.Nét mặt của tỉnh làm rạng rỡ hẳn lên.Cảm ơn cô nhé.Hi vọng là cầu sẽ luôn ở bên giúp đỡ hỗ trợ ảnh ấy.Tôi thay mặt vương nhật cảm ơn cô rất nhiều.Không cần làm như thế được.Tôi không có ý định giúp cô.Người mà tôi muốn giúp là vương nhật.Mong nhớ cho.Tôi có nhiều cậu ấy.Vì thế những điều mà tôi làm là việc quân nhật.Chứ không phải là việc cô.Sang tuần.Tôi sẽ bay sang đó hỗ trợ cậu ấy.Thế cơm có lời nào muốn nhắn nhiều không.Lần này coi như tôi làm việc tốt một chút đi.Tỉnh nhằm ngày rằm tháng bốn trên gương mặt.Giờ lại mỉm cười tươi tắn.Tiền phim cổ động viên nhà nghỉ giữ gìn sức khỏe giúp tôi cảm ơn cô nhé.Hải yến tập chuyến bay cuối ngày đến với nước anh.Vương nhật đón của sân bay.Xin chào.Chào cô gái.Cũng khỏe chứ.Chào mừng quay trở lại nước anh.Mạnh khỏe.Trời đất à.Sao mà cứ có cái cảm giác như thế là lần đầu tiên chúng ta đến đây du học về nhà.Đúng thế.Mình cũng cảm thấy như vậy.Thành phố này vẫn như thế.Nhưng mà có vẻ như chúng ta.Đã khác quá nhiều.Cậu có lạnh không.Mình đi ăn chút gì nhé.Mình vừa đặt phòng khách sạn cho cậu xong xuôi rồi đấy.Đi thôi.Cho một quán ăn quen thuộc của những ngày còn là sinh viên.Hải yến và vương nghị.Thưởng thức món bít tết ngon tuyệt.Bác không quên nhấn nhá một chút dự vàng.Bên ngoài cửa sổ.Thành phố sáng ánh đèn.Và tuyết thì bắt đầu chơi.Ước gì chúng mình cứ ở lại thành phố bình yên này.Đi học đi làm.Thì tốt biết bao giờ.Vân nga đà.Có khi nào cậu nghe.Chúng ta trở lại đây không.Hãy đến mà.Vương nhật mừng anh.Nhìn hai yến rồi đáp lại.Cuộc sống này bình yên hơn những gì mà mình đang chọn.Nhưng mà mình không hối hận đâu.Mình nhất định phải quay về.Mình hiểu chứ.Bởi vì đó là tâm nguyện cả đời của cậu.Mình chỉ là không chắc.Khi thành công rồi.Thế cậu có thực sự vui hay không thôi.Thế cậu nói là truyện trả thù sao.Mình cũng không chắc điều đó có thực sự khiến mình hả hay không.Nhưng mà nhất định phải trở về.Bởi vì.Cô ấy còn đang đợi mình.Nghe định đề đôi mắt của hải yến rừng lê.Cô dâu nỗi buồn bằng cách.Để chiếc thuyền lên miệng uống cạn.Con nghĩ nó có thể giúp cô chè để đi hành lễ ngân nhấn người khỏe mạnh.Công việc đến đâu rồi.À.Mình đã liên hệ được với rất nhiều đối tác bên này.Họ đặt hàng với số lượng rất lớn.Tuy nhiên.Bởi vì chúng ta là thương hiệu mới.Nên mình buộc phải hạ thấp giá.Nhưng mà không sao.Chưa cần thuyết phục được họ được mấy ký hợp đồng.Chúng ta có thị trường.Ghi được tiệm vàng.Chúng ta nhất định sẽ thành công.Chúng ta muốn gia nhập.Tôi cần phải có họ hỗ trợ.Ở đây thì họ là những đơn vị kinh doanh mặt hàng trang sức hàng đầu.Chỉ cần bốn mắt sản phẩm của chúng ta được họ trưng bày và bán.Chúng ta.Nhất định sẽ có chỗ đứng.Hi vọng là mọi chuyện sẽ ổn thôi.Mà thôi chúng ta cũng về đi muộn rồi đấy.Gần một tuần nữa lại trôi qua.Những cuộc điện thoại của vùng nhận gọi về cho tỉnh lâm mỗi lúc một thưa dần.Cô không trách anh.Bởi vì có biết công việc ở đó bộn bề.Nhưng nói cô không hờn giận không ghen tuông thì là không đúng.London nước anh mười giờ tối.Tiếng chuông cửa vàng lên liên hồi.Vâng nhiệt gấp trước máy tính xuống rồi vội vã ra mở cửa chỉ vài giây sau khi nhìn thấy vị khách.Hiện trước cửa phòng cô ấy đã đổ gục linh người có ảnh vườn nhật.Đêm này mình cảm thấy cô đơn quá cậu cho mình ở lại được không.Hải yến.Cậu làm cái gì mà uống say đến thế này.Tòa nhà đi kẻo lạnh đi hải yến lúc này không còn đứng vững trên đường trần.Cô khỏi xuống trong vòng tay của vương nhật.Anh bế thức cô lên rồi tiến vào phòng ngủ của anh.Đặt câu nằm xuống chiếc giường ngay ngắn.Đợi mình một lát.Để mình phải cho cậu chút gì đó uống cho tỉnh nhé.Hòn đá.Đừng đi mà.Em xin anh đấy.Hải yến bất ngờ ôm tròn lấy có vương nhật rồi vì anh xuống cô hồn này.Một nụ hôn cuồng nhiệt bất chấp mọi cảm giác.Vợ nhặt cảm nhận được vị mặn từ giọt nước mắt đang lăn dài trên má của cô.Vòng tay của hải yến mỗi lớp một chặt lại nụ hôn nồng nàn và say đắm.Hơi thở dồn dập.Và một làn da mềm mại.Khiến cho đầu óc của vương nhật như một mình.Anh đừng đi mà.Ở lại với em đi.Một đêm nay thôi có được không.Trong đội vương nhà nước này.Tràn ngập hình ảnh của tỉnh dần.Ngay cả nụ hôn mà anh cứ lặng yên để cho hải yến cuốn mình đi cũng là bởi vì anh có cảm giác mình.Hôn người con gái mà anh yêu.Xuất tinh trong cơn mê.Vầng nhật không muốn làm hải yến tổn thương.Nhưng mà anh không cho phép bản thân mình có lỗi với tỉnh lời.Vườn nhật đẩy hải yến ra cách mạng.Cậu say quá rồi đấy.Nằm suốt ngày đi.Mình đang chuẩn bị cho cậu nước uống.Hải yến nằm vật xuống giường.Nước mắt của cô không ngừng tuôn rơi.Xào xào.Cũng đúng.Bởi vì chỉ có khi say.Thì mình mới dám làm cái điều này thôi.Mày dám nói là mình yêu cầu.Yêu nhiều thế nào.Cậu nói đi.hai trăm bảy mươi lăm ở thành phố này.Lúc nào cũng chỉ có hai con người cô độc chúng ta.Tại sao chưa bao giờ.Cậu thử nghĩ xem.Cảm giác của mình thế nào.Tại sao một cô gái ở độ tuổi cần được yêu thương và che chở như mình.Lấy quần áo để chạy theo một người bạn như cậu.Chỉ là tình bạn thôi sao.Có nhất thiết phải hi sinh những năm tháng tươi đẹp nhất của đời con gái.Kể về một tình bạn sao.Cậu nói thử xem.Mình phải làm thế nào.Thì cậu mới hiểu tấm lòng của mình đây.Tại sao không phải là mình.Mà lại là một cô gái.Mật khẩu chỉ mới gặp trong vài tháng như thế.Hãy liếm khắp nước nền ngọt ngào.Vâng nhật có muốn chạy đến để ôm lấy cô đều về và an ủi.Bởi vì hơn ai hết.Vâng nghịch hiểu.Hãy đến cô độc đến nhường nào.Nhưng mà anh lại không thể làm điều đó.Bởi vì như vậy.Sẽ chỉ làm thêm một lần chạm sâu vào nỗi đau của hải yến.Mình xin lỗi.Nhưng mà tình yêu là sự sắp đặt của số phận.Mình chưa từng nghĩ sẽ yêu ai cho đến khi thực hiện xong mục tiêu của mình.Nhưng mà khi gặp tỉnh lên.Mình đã thực sự thay đổi.Xin lỗi vì đã không thể nào mang đến cho cậu một kết cục như cầu mong đợi.Ngoài trời tình yêu.Bất cứ điều gì cậu muốn mình chắc chắn sẽ không chối từ.Muộn rồi đấy.Cậu ngủ đi.Vương nhật nói xong lạnh lùng rời khỏi căn phòng đó chứ còn lại một mình hải yến với nỗi đau thủ tự tìm.Đêm hôm đó cả hai cùng mất ngủ.Mình xin lỗi.Nhưng mà tình yêu là sự sắp đặt của số phận.Mình chưa từng nghĩ sẽ yêu ai cho đến khi thực hiện xong mục tiêu.Nhưng mà khi gặp tiến lên.Mình đã thay đổi.Xin lỗi.Bởi vì không thể nào mang đến cho cậu kết cục như cậu mong đời.Ngoại trừ tình yêu.Bất cứ điều gì mà cậu muốn.Mình chắc chắn sẽ không chối từ.Muộn rồi đấy.Cậu ngủ đi.Nỗi lòng từ vân mặt lạnh lùng rời khỏi căn phòng đó.Chỉ còn lại một mình hải yến với nỗi đau thấu tận tim.Đêm hôm đó cả hai cùng mất ngủ.Hơn hai giờ sáng.Chuông điện thoại reo lên làm hải yến giật mình.Có nhận ra điện thoại của vương nhật rơi trên sàn.Có lẽ lúc đưa hải yến vào phòng anh đã vô tình làm rơi.Hãy đến nhìn số người gọi đến.Quà tặng là ấn nút nha.Anh ngủ chưa.Hôm nay em đợi anh mãi.Nhưng mà cuối cùng không thể anh gọi.Vì vậy em gọi cho anh.Giờ này em rất sợ sẽ làm phiền anh hùng.Nhưng mà.Em nhớ nhiều lắm.Tỉnh lên.Là tôi đi hãy.Vương nhật ngủ rồi.Khi nào anh ấy dậy tôi sẽ nói lại và nghĩ là cô gọi đến.Thế nhá.Bây giờ có muộn rồi đấy.Tôi cần phải đi ngủ.Ngày mai chúng tôi sẽ có cuộc hẹn quan trọng với các đối tác.Chào cô nhé.Hãy diện tích máy.Và có cảm thấy mình hành hạ.Không hiểu mình biến thành con người như thế này từ bao giờ.Hải yến vốn dĩ không muốn dùng cách dơ bẩn thế này.Để giành lấy tình yêu.Bao nhiêu năm qua.Cô tự cảm thấy mình không phải là người tốt.Nhưng mà trong chuyện tình cảm.Tuyệt nhiên chưa bao giờ.Dùng cách dơ bẩn.Để có được vương nhật.Nếu như có muốn làm như thế.Có lẽ hơn bảy năm du học ở đây cùng với gương mặt của đất làm như vậy từ lâu.Vậy mà tại sao bây giờ cô lại làm như vậy.Với một cô gái đáng trân trọng như cảnh lâm.Phải chăng là về trước kia cô nghĩ sẽ không thể nào mất được vương nhật.Còn giờ đây.Khi cô bị đe dọa bởi một đối thủ khác.Cô đã trở nên mất để lấy chế sao.Hãy đến giật mình thức giấc khi tiếng chuông điện thoại cứ giao liên hồi.Cô đã thiếp đi lúc nào không biết.Vương nhật đi làm từ sớm.Có lẽ anh muốn tránh mặt cô.Hải yến vội vàng cầm điện thoại.Và cô nói bằng giọng bình tĩnh và tỉnh táo nhất có thể.Hải yến.Cậu dậy chưa.Có việc gấp rồi.Vâng nhật à mình đây.Mình vừa thức giấc thôi.Có chuyện gì thế cậu nói đi.Tất cả đối tác của tao đây.Đều đồng loạt đòi hạ giá sản phẩm xuống thức.Như vậy thì học mấy kiểu nhật.Không hiểu là họ được tiết lộ thông tin ở đâu.Để rồi nhất mực đòi hạ giá xuống thấp nữa.Nếu như không nhận được hợp đồng này thì coi như dự án của chúng ta đầu bề.Mà nếu như heo hạ xuống nữa.Thì chắc chắn ở với tránh thành như vậy.Chúng ta thường chế còn không đủ tiền góp để hoàn cho công ty.Chứ đừng nói là lãnh.Công ty nhất định sẽ không chịu xuất lô hàng.Khi mà giá trị thu về còn không đủ chi phí sản xuất.Nếu như bình thường ông nội nắm quyền.Thì chắc chắn.Ông sẽ lùi lại một bước để lưu sở giải lâu.Trên đường dưới đây bởi vì là chú đang có quyền quyết định.Nên nhất đấy.Ông ta chứ không bao giờ đồng ý.Cậu đến nhà gấp với mình đi.Chúng ta đi đàm phán với họ xem sao.Suốt một ngày hôm đó.Vương nhật và hải yến chiều trực khắp nơi.Đại hàn gặp các đối tác.Sẽ nhận tất cả không thay đổi quyết định.Họ đồng loạt yêu cầu hạn mức giá thấp nhất.Bởi vì đây là dòng sản phẩm chưa có uy tín tại nước ngoài.Vì thế để tránh rủi ro.Hỏi chị chấp nhận nhập với giá thành thấp.Hải yến và vương nhật thích thể ra về.Vườn nhật tức tuổi đấm tay xuống chiếc bàn gỗ cho một quán cà phê.Nhất định đóng ta.Ông tao chơi mày.Ông ta đã giao kèo với họ trong vụ này.Chắc chắn.Ông ta sẽ nói.Nếu như tìm sản xuống.Chúng ta sẽ cho họ một khoản tiền.Và tôi không mất việc à.Không biết là mình cần thơ.Nên chắc chắn mình sẽ cố gắng đáp ứng.Như vậy.Thời tiết vừa mua được giá rẻ.Vợ nhận được khoản tiền của ông vương quân.Nếu như chúng ta không theo vụ này đến cùng.Họ cũng không mất gì.Mà vẫn được tiền cho ông vương quần đảo hứa.Đúng là đồ khốn nạn.Cậu đừng có nói như vậy.Nhất định sẽ có cách thôi.Vương nhật gặp mặt và bàn tay.Anh chán nản và gần như tuyệt vọng.Điện thoại đổ chuông.Nhìn thấy tên tịnh lâm.Thế nhưng phương nhật không còn tâm trí để ngày mấy.Anh đã tắt đi.Đầu dây bên kia trái tim của tỉnh làm như có ai đó mất nhạc.Chương điện thoại lại tiếp tục vang lên.Lần này thì vân nhật toàn tắt đi.Thì giật mình khi nhìn thấy đó là số là.Linh tĩnh mạch bảo điều gì đó vừa nhật nhấc máy.Xin chào tôi nghe đi.Chào cờ vương nhật.Chắc là cậu ngạc nhiên lắm khi tôi gọi cho cậu.Vào cổng đang tự hỏi tôi là ai.Tôi làm bình dương.Là một người bạn của bố cơ.Tôi cũng đang ở anh.Vợ biết là cậu có mở đây.Tôi có thể gặp cậu một chút không.Tôi tin.Cuộc gặp gỡ lần này có lợi cho cậu rất nhiều.Tất nhiên là cả tôi nữa.Nhưng mà nhớ.Đi một mình thôi.Và điều đó tốt hơn cho cậu đấy.Vương nhật đề những hoài nghi về người đàn ông làm mệt đã gọi cho anh.Thế nhưng anh muốn thử xem.Biết đâu trường đó là một cơ hội để anh thay đổi cục diện bây giờ.Anh hẹn người đàn ông đó tại một quán ăn nhỏ vào lúc tối.Vương nhật đến khánh sớm.Bởi vì không muốn thấp lý trong lần đầu gặp.Khoảng mười phút sau đó.Một người đàn ông trung tuổi bước vào quán.Ông đưa đôi mắt nhìn khắp căn phòng rồi mỉm cười tiến về phía của vương nhật ông đến cáo game.Xuống đợt trước một bước lên bàn giờ cất lời chào cờ vương nhật.Trời thật ra ông là ai.Có vẻ như tôi đang không được đối xử công bằng trong mối quan hệ này.Không biết về tội quá gió như một người đứng trong bóng tối và còn rất quý tôi ở ngoài ánh sáng.Tôi thì lại chẳng có chút thông tin gì về ông cả trong khi đó.Ông lại biết quá rõ về tôi như vậy.Đúng vậy chàng trai trẻ.Cậu không biết rồi.Nhưng mà tôi thì biết cậu.Tôi và bố tôi là bạn của nhau.Những năm tháng của học ở đây.Cậu ra đi làm.Tôi đều dõi theo hành trình của cầu.Cho đến bây giờ tôi mới có cơ hội được ngồi đối diện với cậu như thế này.Không biết bố rồi sao.Không chỉ biết.Mà còn biết rất gió.Biết nhiều hơn những gì mà cậu biết về bố mình đây.Nhưng mà ngày hôm nay tôi đến đây.Không phải là để đảm bảo vất vả về tình cảm bạn bè trong tôi.Tôi muốn đề nghị với cả một truyền.Tôi biết là cậu đang về đối tác ở đây sửa và muốn phá giá nếu như không nhận được những.Hợp đồng này.Thế cậu sẽ thất bại trong dự án đưa thương hiệu ra thị trường nước ngoài và điều đó cũng có nghĩa là cầu sẽ mất trắng.Để có trong công ty.Nhưng mà nếu nhu cầu chiều thay họ thì lại không đủ vốn đúng không.Ông cho người theo dõi tội sao.Làm thế nào để bé thì điều đó không quan trọng điều quan trọng bây giờ.Lê có muốn hợp tác với tôi không thôi.Hợp tác khi nào.Tôi sẽ hỗ trợ vốn cho cầu đảm bảo cho cậu có đủ kinh phí đáp ứng để theo đuổi hợp đồng này cho.Khi đạt được kết quả kinh doanh khả quan.Vậy thì đổi lại tôi phải làm gì cho ông.Cưới con gái của tôi.Vương nhật bật cười thành tiếng.Ông bình dương.Tôi đánh giá cao thiện chí của ông thì giúp đỡ tôi.Nhưng mà tôi không nghĩ ông lại bán rõ ràng rồi con gái của mình như vậy.Thiên kim tiểu thư của ông sẽ cảm thấy thế nào khi cha của mình phải bỏ tiền mua một tấm chồng cho con như thế.Cậu lần rồi đấy.Đây cũng chính là ý nguyện của con bé và nó là một cô bé rồi sao cậu chắc chắn sẽ không hối.Nên cưới nó được.Và nếu như cậu đồng ý.Tôi sẽ sắp xếp một cuộc hẹn để hai đứa gặp nhau.Sau đó.Con hãy tìm đối tác hợp đồng này.Điều khoản tiền cậu thu về có thể bị lỗ.Tôi sẽ bù lỗ khoản đó cho cậu được có thể xuất được hàng từ phía công ty cầu.Có nên suy nghĩ kỹ trong chuyện này.Tôi chỉ có được mà không mất được.Đàn ông muốn mời sự nghiệp lớn và lấy một cô vợ x full lợi từ.Nếu như cậu không muốn mất tránh những gì mà mình và cha có trong công ty thì tốt hơn là cậu nên hợp tác với tôi.Chồng phải là cầu muốn trả thù sao.Nếu như cậu thua vụ này.Cô có thể nào trả thù được nước không.Ông nói như vậy là thế nào chưa thôi tôi chỉ nói đến vậy thôi.Cầu cơ sở nhi dự báo lại cho tôi sớm đây là số của tôi.Ông bình thường nói xong thì giờ đi để lại vương nhật với một mối hoang mang cực độ.Người đàn ông đó xuất hiện.Để giúp đỡ anh.Và nói những lời nhạc những bí mật mà anh không thể nào hiểu và giải thích được.Rốt cuộc.Ông già muốn gì anh đây.Hải yến gọi điện thoại cho vừa.Đánh thức anh trở lại với thực tại.Vân nga đà.Tình hình sao rồi.À.Ông xã hứa sẽ giúp mình.Ông ta là bạn của bố mình.Có lẽ mọi chuyện sẽ ổn thôi.Giúp vô điều kiện sao.Dĩ nhiên là không.Có một điều kiện.Nhưng mà mình cảm thấy nó hơi mắc cười.Điều kiện gì thế.Cưới con gái của ông già.Không hiểu vì sao lại có nhiều người đã cưới con gái mà như vậy nữa.Nghĩa là cậu không đồng ý sao.Các câu nói xem.Mình có thể được mấy không.Bởi vì tặng lâm à.Cầu sẵn sàng đánh đổi cả sự nghiệp rất thành công của mình.Kể về một cô gái sao.Thực ra thì cậu của cô ấy.Cũng đâu phải là khắc cốt ghi tâm.Cũng chỉ là trai đơn gái chiếc gặp nhau.Trong quãng đời tuổi trẻ thôi.Người ta vẫn yêu rồi chia tay để cho đấy.Sao phải hỏi tiền đồ của cậu mà bao nhiêu năm xây dựng được nhưng.Cô ấy không phải là lý do.Mình sẽ tự tìm cách.Cây cầu thực sự định thức từ ý định giúp đỡ của người kia sao.Mình tới việc cưới người mình không yêu.Rừng câu chuyện này đây đi.Ngày mai của về nước.Lời giúp mình mấy việc nhé.Mình phải ở lại để theo đuổi dự án lần này.Chúng ta nhất định sẽ ổn thôi.Hãy đứng lặng người.Cổ họng của công nghệ trắng.Tôi muốn gào thét trong cơn hận.Tại sao chứ.Tại sao phải đến nước này.Cũng không cam tâm khi thấy vườn nhật mạo hiểm mọi thứ.Chỉ vì không nếu để mất đi người con gái tên là tỉnh lên.Bước đi được vài bữa.Vầng nhật quay người lại.Giọng hát chồng xuống.Những chuyện ở đây.Đừng nói chữa bệnh làm biếng.Cô ấy chắc chắn sẽ hỏi.Nhưng mà mình không muốn cô ấy biết.Không giải quyết được việc gì.Chiều khiến cô ấy cảm thấy bản thân là gánh nặng thôi.Em đã ngủ chưa.Vâng nhận gọi điện cho chị lan vào lúc ba sáng.Anh uống rượu say mềm và nhớ cô đến cháy lòng.Anh sao thế.Anh uống rượu à đúng không.Một chút.Anh cảm thấy nhớ em quá.Nhớ một cách khủng khiếp.Tại sao càng ngày hôm nay em gọi cho anh không được thế.Anh bình.Đừng giận anh nhé.Bây giờ thật sự.Anh rất cần ở bên em.Em không hiểu anh cảm thấy cô đơn và mệt mỏi thế nào đâu.Nhất định là khi về nước.Anh sẽ nói với em mọi thứ.Nhưng mà em nhất định phải tên anh.Dù cho anh có làm gì.Em vẫn luôn ở trong trái tim của anh.Mãi mãi là như vậy.Anh nghỉ ngơi đi muộn rồi đấy.London về đêm mùa đông.Những cái này chẳng thấm vào đâu so với sự tê tái trong lòng của vân.Anh biết ở nhà tạnh làm cũng đang chơi với và lo.Giá mà anh có thể vứt bỏ tất cả để trở về bên cô.Giờ nằm ôm người con gái mình yêu vào lòng.Bỏ mặc tất cả những cơn gió rít ngoài kia.Hải yến bay về chuyến sớm nhất.Cô không muốn lãng phí thời gian thêm nữa.Có cần phải đến chỗ hàng.Hãy bước vào quán và nhìn thấy tỉnh lần cũng đang ngồi chờ cô.Sự mệt mỏi sau một chuyến bay dài.Cũng không làm cho hải yến gục ngã.Cô bước đến bàn rồi ngồi xuống.Chào tình đời.Xin lỗi nhé.Tôi đến hơi muộn.Máy bay bị delay một vài phút.Tình hình.Không sao đâu.Mà trông cô mệt mỏi quá đi.Có cần nghỉ ngơi trước không.Không cần đâu tôi bận lắm.Hàn quốc ra đây là việc có chuyện muốn nhờ nói với cô đấy.Nghe cô nói vừa về nước muốn gặp tôi ngày.Tôi cũng đoán là có chuyện gì đó.Anh vừa nhập xong rồi.Anh ấy có khỏe không.Vâng ạ vẫn khỏe.Nhưng mà tình hình công việc thì không ổn cho lắm.Tôi gặp cô hôm nay có làm việc chuyện đó.Sao thế.Tỉnh lâm đồng.Quỷ vương nhật nhiều đến mức nào vậy.Mà sao bỗng nhìn cô lại hỏi như vậy.Cô đã từng nói.Cô ấy yêu anh ấy rất nhiều.Và sẽ không bao giờ buông tay anh ấy đúng không.Đúng vậy.Được.Nếu đúng là có yêu và nhật nhiều như vậy.Cuộc chia tay đi.Sầu câu nói đỏ của hải yến.Đó của tỉnh làm như mùa mẹ.Hãy bắt đầu nói với cùng với rất nhiều thứ.Về rất nhiều sự thật.Mà chỉ trong một vài phút ngắn ngủi.Có cảm giác cả cuộc đời của mình về sau sẽ thay đổi về sự thật đó.Cả đêm hôm ấy.Tỉnh lần gặp đầu vào lòng của mẹ rồi khóc thổn thức.Cô đã từng nghĩ sẽ dẫn phường nhật đến gặp mẹ và tự hào nói rằng.Mẹ.Đây là người mà con yêu.Tên những ngày đó.Sẽ chẳng bao giờ đến nữa.mười hai giờ đêm cuối tuần.Tỉnh lần gọi cho vương nhật.Đầu dây bên kia bắt máy.Giọng của vương nhật đầy trầm ấm.Anh đấy.Mà sao giờ này em còn chưa ngủ thế.Nhớ anh quá sao.Đừng nói gì cả.Chỉ cần nghe em nói thôi.Chúng mình.Chia tay đi.Nếu như anh cần một lý do thì em sẽ nói.Em đang nghĩ là em yêu anh.Mà có lẽ là như vậy thật.Nhưng mà em không thể nào chấp nhận được chuyện đêm đó.Hải yến ngủ lại nhà của anh.Em đã gọi vào số điện thoại cho anh.Vậy cô ấy đang nghe máy.Em đã chờ đợi một lời giải thích từ anh.Thế nhưng mà anh lại che giấu.Bây giờ thì hải yến đã nói cho em sự thật đó.Em có thể chấp nhận quá khứ.Nhưng mà không bao giờ tha thứ cho hiện tại.Nếu anh phản bội em.Vì thế.Đừng bao giờ tìm em nữa.Tạm biệt anh.Vương nhật còn chưa kịp nói thêm bất cứ lời nào khi tỉnh lâm đã tắt máy.Trái tim của anh thất lạc.Giá mà có thể.Anh sẽ bắt chuyến bài ngay về đêm hôm đó.Địa điểm đền cô gái mà anh yêu.Thiên nhiên địa chỉ của một người đàn ông không cho phép anh làm như vậy.Anh nhiều lắm.Nhìn thành phố về đêm lạnh nhất.Làm như chính tâm hồn của anh lúc này vậy.Phía trước rất nhiều thứ ngổn ngang.Anh không dám níu giữ tỉnh lần.Đối với tiếng anh công sở.Không chừng ngày trở về.Anh chỉ còn là một kẻ tay trắng đánh thượng hải.Đêm hôm đó.Anh đành lòng nhìn cô gái mà mình yêu thương bước ra khỏi cuộc đời anh.Anh không có quyền lựa chọn.Chưa có quyền cấm đầu bước đi.Chuyển vô tình làm ảnh tìm.Nếu như đời này có cái gọi là duyên phận.Tiếng anh nhất định sẽ còn gặp lại cô.Chiếc điện thoại vàng lên thành âm của một dòng tin nhắn.Là hải yến.Mọi chuyện mà cậu ngờ.Mình đã thu xếp xong rồi.Cuối tuần này.Mình sẽ bay sang bên đó với cầu.Vân nhật không phản hồi ném chiếc điện thoại lên ghế sofa.Nhìn vô định qua bức tường kính.Bên ngoài dòng xe cộ lướt qua làng loãng rãnh đèn đường.Làm tốt lắm hải yến.Cậu quà thật là khiến cho mình phải thán phục.Để rồi xem.Chúng ta có thể đấu được với nhau đến mức nào đi.Một tuần nữa đằng đẵng qua đi.Cái tìm tỉnh làm việc gọi cả em thật chặt vào trong miền ký ức của vân.Anh không dám ngày càng nhắc đến tiền cổ.Bởi vì sẽ khuấy động tâm can.Để rồi những thứ cảm xúc không giận lòng được là nhỏ lên.Hãy điền tiếp tục bài sàng để phụ giúp cho vùng ngực.Trong phi vụ lần này.Hội ngồi trong một quán cà phê ấm cúng.Con đường phía bên ngoài vẫn làm loãng những xe cộ ngược xuôi.Vâng ạ trẻ gần hơn thường ngày.Anh chỉ nhìn vô địch ra phía ngoài.Thi thoảng nhầm nhìn một ngụm cà phê nằm đó.Cậu đã nhiệt độ khoản tiền chuyển vào tài khoản chưa.Hãy chủ động mở lời.Nhận được rồi.Mình có thể hỏi tại sao cậu làm như vậy không.Bán sạc tài sản ở việt nam.Tôi đến chơi tất cả về vụ này sao.Tại sao cuộc không nhận sự giúp đỡ của bạn bố cậu đi.Thậm chí.Có còn chưa gặp mặt con gái của mấy cơ mà.Biết đâu.Đó là một cô gái đồ tốt.Cậu sẽ vừa có hậu thuẫn.Vừa có một người xứng tầm để lấy làm vợ.Đừng nhắc đến chuyện đó nữa.Nó vốn dĩ là chuyện không thể nào.Sao có thể lấy một người mà mình còn chưa từng gặp mặt chứ.Cậu bán sạch tài sản như thế.Vấn đề dồn vào vụ làm ăn lần này sao.Cô đang dùng nó để bù lỗ cho khoảng hợp đồng.Để đưa được sản phẩm của công ty.Xuất hiện ở thị trường châu âu là sao.Không.Mình đâu có nhiều đến như vậy.Chỉ là nếu như vụ này thất bại.Chắc chắn.Mày không còn mặt mũi đâu mà về nước nữa.Mình bán sạch đi.Để chuẩn bị cho tương lai.Có thể là mình sẽ ở lại đây.Ánh mắt của hải yến sáng rực lên.Trong đó lên cả những hi vọng người người của sắp sẵn.Cậu.Sẽ không trở về nữa sao.Thế còn tỉnh lắm thì sao.Gương mặt của vương nhật hơi chồng sướng.Cô ấy chia tay với mình rồi.Thế nên nếu như kế hoạch lần này thất bại.Mình không còn lý do gì để về nước nữa.Chia tay.Vì lý do gì vậy.Có thể là bởi vì cô ấy không được niềm tin vào mình.Công ty mình rất thành công.Cũng không tin.Mình sẽ chung thủy.Mà dù sao thì đó cũng là quyết định của tỉnh lâm.Mình tôn trọng điều đó.Bởi vì mình cũng không thể nào làm gì khác được nữa.Không hiểu vì sao đó là một câu chuyện buồn.Thế nhưng trong lòng của hải yến lại cảm thấy khắp khỏi mừng thầm.Cô thử thách bản thân của mình hành hạ.Sự vui mừng trước những đồ vỡ của vương.Thế nhưng gần ấy năm.Làm gì hải yến cũng nghĩ cho anh.Bây giờ cô chỉ muốn được một lần nghĩ cho bản thân.Dẫu cho cái điều tốt lành mà có mâm đời.Đổi lại là cả một nỗi buồn.Mà không chừng.Là cả nỗi đau của người khác.Ngày mai còn giúp mình đi gặp đối tác một lần nữa.Nếu họ không chấp nhận kết hợp đồng với chúng ta.Theo nhiều cái giá bên ta đề ra.Thì chúng ta sẽ dừng mọi chuyện ở đây.Nhận được câu đề nghị từ vựng.Hải yến gật đầu đồng ý.Anh đứng lên.Đưa hải yến về.Trước khi tạm biệt hải yến nói.Cậu cứ yên tâm đi.Ngày mai mình sẽ gặp đối tác.Và cố gắng thuyết phục họ.Vương nhật chào tạm biệt hải yến.Anh đánh xe đi.Ánh mắt nhìn qua gương chiếu hậu.Thấy cái dáng nhỏ nhắn của hải yến bước vào ngôi nhà thuê tại đây.Anh mỉm cười tự nhiều.Dĩ nhiên là cậu phải cố gắng rồi.Cậu nhất định phải cố gắng.Vì mình đấy.Sau hai ngày.Hải yến xuất hiện trước cửa phòng của vợ nhặt.Gương mặt của cô điểm buồn.Vương nhật dài.Mình xin lỗi.Mình đã không thể nào đàm phán được với họ.Vỏ nhất quyết đòi hạ giá thấp.Mới nhập hàng để phân phối.Mình đã cố gắng rất nhiều.Nhưng mà không thể.Vườn nhật giữ gương mặt bình thản.mười hai yến vào nhà.Cậu vào nhà đi đá.Chuyện này vốn dĩ.Cũng có thể dữ liệu được.Không cần phải tuyệt vọng đến mức đó được.Hải yến đặt chân vào căn phòng của vương nhật.Cô đôi mắt nhìn mọi thứ khác thời dài.Thêm bây giờ cậu tính sao đây.Vương nhật về giọt nước cho hải yến vừa trả lời bâng quơ.Ừ thì.Mình sẽ dành một hai tuần để nghỉ ngơi một chút.Mình muốn cân bằng lại mọi truyền.Sau khi đi du lịch trở về.Thì mình sẽ chính thức thông báo với công ty.Về việc kế hoạch lần này thất bại.Mình sẽ rút khỏi công ty.Và để lại quyền điều hành cho chú.Chỉ còn cách như vậy thôi.Cậu đã giúp đỡ mình khá nhiều.Cũng nên nghỉ ngơi đi.Sau đó thì có thể tự quyết định.Vẫn làm ở công ty.Hoặc là tìm một nơi nào đó phù hợp hơn.Cầu là một nhân viên giỏi.Và mình nghĩ là dù mình có làm hay không.Thi công ty vẫn rất cần cẩu đấy.Hải yến không muốn làm phiền những thời gian bình tâm hiếm hoi của hương nhật.Có gật gù rồi đá.Được thôi.Vậy thì mình sẽ đi du lịch ở vài nước châu âu một chuyến.Khoảng mười ngày.Khi quay trở về.Thì mình sẽ giúp cầu giải quyết nốt cấp phần việc tại việt nam.Khi mà cậu muốn dừng công việc bên đó là.Cứ như vậy đi.Đi chơi vui vẻ nhé.Hôm nào đi chơi trở về.Thì mình sẽ đón cậu đi ăn một bữa.Kết thúc cuộc gặp hôm đó.Hải yến chuẩn bị hành lý cho chuyến du lịch một mình.Dường như đây là lần đầu tiên có khoảng thời gian tận hưởng cho riêng mình.Còn với vườn nhật.Bây giờ mới làm.Anh chạy đua với thời gian.Chạy đua với kẻ thù.Và chạy đua với chính mình.Một lần nữa.Anh vẫn dùng đồng nguyên tắc.Sơ đồ chỉ tin vào chính bản thân.Và luôn để trừ một đỉnh núi.Một tuần sau đó.Phía công ty ở quê nhà.Nhận được thông báo hợp đồng và phương nhật ký với đối tác nước ngoài đã chính thức có hiệu lực.Các công ty trong nước bắt đầu vận chuyển hàng hóa dành cho đối tác.Và người bất ngờ nhất đường nhìn chính là hùng vương quân.Không không thể nào hình dung được.Vườn nhật là có thể ký được hợp đồng.Có vẻ như cậu đã dùng tất cả cho phi vụ lần này.Và phải chịu một cái giá xử án.Chỉ để ký được hợp đồng.Vương quân cười xinh.Nhớ dành.Cậu có bao nhiêu vốn để chạy theo cuộc chơi này.Ngựa non háu đá.Dj xem.Chiều được bao lâu.Cậu muốn chơi với tôi.Thật đúng là ngu xuẩn.Tiếng chuông điện thoại của vườn nhật vàng lên là hải yến gọi đến.Mình về rồi.Mình muốn gặp cậu.Dĩ nhiên là vương nhật chẳng có lý do gì để từ chối.Anh hẹn cô đến một nhà hàng sang trọng.Đúng như lời hẹn đợi cô đi du lịch trở về.Ngồi đối diện với nhau.Hải yến không giữ được bình tĩnh.Cậu.Đã ký được hợp đồng với một đối tác khác sao.Tại sao cậu không nói với mình về điều này thế.Ca cổ đất giả bộ bao nhiêu tiền cho hợp đồng đó cậu có thể thay đổi được bao lâu bàn hợp đồng lần.Có thể giúp cậu không bị cười nhạo.Bởi vì đã thích hợp được đối tác chịu phân phối sản phẩm cho chúng ta ở thị trường nước ngoài nhưng mà lần sau thì.Sao đi.Không nhớ.Cô lại tiếp tục dùng tiền cá nhân để bù lỗ cho hợp đồng.Lúc này thì vương nhật vẫn ôm dung cắt miếng biết tế rồi đưa nó về phía của hải.Cậu cứ bình tĩnh gì.Chỉ là cho một phút trời ngừng bộ nhìn.Mình muốn làm như thế thôi.Thế tại sao.Lại không nói cho mình từ trước đến nay.Câu nói của mình mọi dự định cơ mà đôi mắt của hải yến ngấm nước.Thì mình đã nói là một phút bốc đầu.Chỉ là mình không cam tâm thất bại đau đớn như vậy mình dồn tiền để ký một phen.Sau đó không ký tiếp nữa cũng được thôi.Nhưng mà chết cũng không rửa mặt với chó của mình.Vì sao nước ngoài mấy tháng mà chẳng làm được cái gì cả.Chỉ một chút sĩ diện như vậy.Mở hộ chiếu mất bao nhiêu là tiền bạc và phi vụ lại xa.Thôi.Ăn đi.Chuyện xảy ra tốt nhất xảy ra rồi hải yến nhìn vương nhật đầy giận dữ.Trên đường biết được chẳng biết nói gì thêm cả một tháng tiếp theo đó phía đối tác lại tiếp tục ký hợp.Với số lượng lớn hơn lần này thì mức giá cũng được đẩy lên ngang hàng.Chỉ là vương nhật không phải bù lỗ quá nhiều.Ông vương quân ở nhà vẫn cười thầm chào xem rốt cuộc thì vốn của vương nhật có thể trụ được bao lâu.Thế mà ảnh hưởng chấp nhận ký với khách giá thấp hơn giá xuất kho tại công ty và phải tự bỏ tiền túi để.Sang đến tháng thứ ba.Câu chuyện đã không còn như vậy nữa.Trong bữa tiệc gặp mặt đối tác.Vương nhật đi cùng với hải yến đến gặp họ để đàm phán về việc ký tiếp hợp đồng dài hơn.Số lượng khủng hơn cho mười lăm đến hai yến thật không thể nào tin nổi mà lật ngược tình thế.Một đó vườn nhật đã ký được một bản hợp đồng lớn chưa từng có.Với mức giá thẩm chế là cao gấp đôi mức giá kỳ vọng của công ty.Ngay cả khi đã cầm bản hợp đồng có hai chữ ký chồng ta.Hải yến vẫn không tin đó là sự thật.Cuối cùng với vừng nhật điên sau cuộc gặp với đối tác hải yến hỏi.Vườn nhật à cậu đã làm thế nào để họ đồng ý với mức giá cao đến như vậy.Vương nhật thăm thẳm dưới đáp lại.Bởi vì họ nhìn thấy cái lợi từ sản phẩm của chúng ta với một mặt hàng có khả năng sinh lời cao như vậy.Mức giá mà họ phải mua không thể lớn được.Nhưng mà việc đẩy giá lên cao như thế mà họ vẫn chấp nhận sao.Chẳng phải hai lần kế trước.Thời điểm mua với giá thấp hơn mức bản già của bên tà và cậu phải bù lỗ à.Khi họ bị đe dọa.Và nhìn thấy cái hòa.Chị hỏi sếp phải thay đổi thôi.Ý cậu là sao vương nhật nhất để giữ chân tay giống như đang tận hưởng thứ.Của chiến thắng.Khi không thuyết phục được đối tác đầu tiên chưa ký hợp đồng với chúng ta mảnh đất chiều trương tròn chính đối thủ.Các đối tác đó thì trả lời mình chấp nhận chịu bồ lô.Nó bán cho họ với mức giá hấp dẫn nhất sản phẩm khi đã được ra mắt thị trường bán chảy.Bảng số tăng mệnh phải nhìn thấy một lợi thế nên tiếp tục tái ký việc họ chiến.Thị phần nhanh đến chóng mặt khiến cho công ty đối thủ là ngày thực sự.Và chỉ đối tác đầu tiên từng từ chối chúng ta.Đã tìm gặp mình.Đề nghị ký hợp đồng.Với mức giá hậu khánh hờn.Không muốn giành lại thị phần này.Không muốn đối thủ vượt mặt bằng quá sà.Tại sao.Cô không hợp tác lại với đối tác đó.Chọc phải đó chính là công ty mà cậu hướng đến đầu tiên.Khi đưa sản phẩm ra nước ngoài sao.Bởi vì bán cho bên còn lại sẽ được giá hơn nhiều.Khi họ biết đối thủ của mình đang muốn chèn.Mua lại sản phẩm đó để phân phối.Tiếng hò đã đề nghị được độc quyền sản phẩm.Nó không cho phía bên kia có cơ hội cạnh tranh.Dĩ nhiên giá độc quyền thì phải cao hơn.Và mọi thứ đã diễn ra đúng như mình kỳ vọng.Hãy đến ngồi lặng đi.Quả thực không còn hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.Ngày mai.Mình sẽ quay trở lại việt nam.Hôm nay thì mình thông báo với ông nội về mọi chuyện.Ông đã tuyên bố sẽ chính thức giao quyền quản lý công ty cho mình.Ngày mai sẽ có bùi cơm bộ tranh.Việc mở rộng thị trường bên này.Chồng suýt nữa làm quà.Con còn nhờ.Đã khép lại thành công.Không mấy giờ về.Lòng của hải yến ngổn ngang những nỗi niềm.Còn vương nhật.Anh nhìn thành phố này và lòng đau như cắt.Khi nhớ về một cái tên tỉnh lên.Xin lỗi.Vì đã để em chờ lâu đến như vậy.Ngày đi.Anh đang nghĩ cùng lắm chỉ hai tháng anh sẽ trở về.Về mà mọi thứ đổi thay quá nhanh.Đã hơn nửa năm trôi qua.Em.Liệu có còn đợi anh không.Từ sân bay.Vâng nhật về thằng công ty.Anh lái xe với sự hân hoan trong lòng.Anh muốn gặp người đó ngay bây giờ.Anh đã chờ đợi quá n.Vâng nhật nhìn tấm biển tên ngoài cửa cho mình cười.Anh đẩy cửa bước vào.Giám đốc vương.Ông khỏe chứ.Tôi đã trở về đây.Chiếc ghế bàn giám đốc từ từ quay lưng lại.Ông vương quân với vẻ mặt đầy hận thù nhìn vương nhật.Cháu về rồi sao.Lẽ ra ta phải ra đón mới phải.Chúc mừng cháu.Trở về thành công.Hạ bộ mặt giả tạo đã xuống được rồi đấy.Thế chẳng phải ông tìm mọi cách điều khiển cho tôi trở về trong nhục nhã sao.Bây giờ phải cố diễn giải mã tư vôi như vậy.Ông tử là bao nhiêu năm qua tôi không biết sao.Tôi đã chờ đợi ngày này quá nè.Ông hải chết cha mẹ tôi.Đang ngồi vào cái ghế đỏ.Không cam tâm.Muốn dìm tôi xuống đáy muốn đèn.Tỉnh thần phong là gì vậy.Phải chăng nó chẳng đáng giá một xu.Vân sẵn sàng hãy chết anh trai của mình.Để có được những gì mà uống.Bao nhiêu năm qua.Ông phát ra hình ảnh của tôi là một tên ngốc ngược trong mắt của ông nội.Nếu không được không tin tưởng tôi.Ông làm như vậy.Cũng chỉ là để chiếm tài sản này mà thôi.Youtube.Từ cảm ơn.Bởi vì thế khi biết được cái chết của cha mẹ mình.Tôi đã cắn răng chịu đựng.Ra nước ngoài học trong vỏ bọc của một thằng bái bất cần đời.Chỉ biết ăn chơi hưởng thụ.Tôi làm như vậy là vì sao.Để cho ông khinh thường con rể tôi.Chỉ có như vậy.Em không đánh giá đúng đối thủ.Tôi mới có cơ hội.Để lật ngược lại anh.Bây giờ thì thành công rồi.Ông thấy sao.Thật không.Tiếng cửa phòng để nhận ra từ đằng sau chủ tịch tập đoàn vương dám bước vào.Ông tuyến.Nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nghe toàn bộ câu chuyện.Thôi để vương quân.Ta đã sớm.Con không phải là đứa có thể tin tưởng.Chính vì vậy.Tao mới không ra sàn nghiệp cho con.Mặt trao cho anh trai con.Nhưng mà làm đến mức này.Thật là không thể ngờ.Ông vẫn còn hát nền đầy tức tối.Là vì ai.Một con ra nông nỗi này chứ.Nếu như không phải bố suốt ngày chỉ biết đến anh ta.Không bạn tớ sẽ cố gắng của con.Chứ còn có như vậy không.Tại sao trong mắt của bố.Lúc nào anh ta cũng gần nhất về.Bởi vì nó là một người có đạo đức.Nó không để cho lòng tham chiếm lấy tâm hồn như con.Còn chấp nhận đi.Chiều nay.Ta sẽ chính thức gồm bố và nhật.Sẽ tiếp quản cầm kỳ thầy ta.Nếu như con còn muốn làm ở đây.Cần phải xin nó một vị trí.Bằng không.Từ lâu đến cuộc đời của mình đi.Vâng nhật rời đi để lại căn phòng với hai người đàn ông.Hai người thân còn lại của anh.Gia đình với anh chê là sự đổ vỡ và đấu đá.Buổi chiều hôm đó.Trong cuộc họp toàn công ty.Vương nhật chính thức ngồi vào chiếc ghế cao nhất của tập đoàn.Chồng sự chúc mừng tán thưởng của rất nhiều người.Kể cả những kẻ đã từng quay lưng và khinh thường anh.Thói đời là vậy.Khi người ta ngồi đỉnh cao danh vọng.Thời tiết yếu trở thành chân lý trong lòng của rất nhiều người.Giờ khỏi phòng họp lớp đã tối trời.Vương nhật thế hải yến đang chờ mình bên ngoài.Vâng ạ.Chúc mừng cậu nhé.Cuối cùng ngày nay cũng đến.Mình thực sự mừng về cậu đã đạt được những gì mà cậu cố gắng bao nhiêu năm qua.Vâng nghịch bước đến khoác vai của hải yến.Mình có đặt một bữa tiệc quan trọng.Vân ơi chỉ có mình và cậu thôi.Cậu chính là người đầu tiên mà mình muốn chia sẻ cảm giác chiến thắng này.Nhờ có cửa mà bao nhiêu năm qua.Mình mới có được ngày hôm nay.Mình đi nhé.Trong nhà hàng được bao tròn.Chỉ có mỗi hải yến và vương nghị.Không khí cực kỳ dễ chịu.Cả hai cùng vui vẻ cười nói.Hàn huyên với nhau về những chuyện trong quá khứ.Hải yến liền tập uống.Như thế đang cố tạo ra sự bình thản nhất để đối diện với vầng nhật.Khi hai mã của cô đào mừng vườn nhật đưa tài nhà nghỉ.Khi hải yến định uống thêm lần nữa.Hải yến.Có thể hạ màn kịch được chưa.Bây giờ thì cầu có thể nói cho mình nha.Lý do mà cậu phản bội mình chứ.Hãy ngước mắt nhìn vương nhất.Đôi mắt của cô ngấn nước.Thế rồi có khối xuống để hội thánh.Hãy mỉm cười.Khóe mắt sản lệ.Cô không dám nhìn thẳng và vương nhật.Cậu.Biết từ bao giờ thế.Từ ngày bản thiết kế bị lộ.Lên đó chỉ có mình và cầu tình lên.Và chủ nhân của bản vẽ ấy.Tình hình giúp cuộc.Đối thủ lại có được nó.Vậy có nghĩa là từ lúc đó.Cẩu thả tim tỉnh lời.Một cô gái vừa mới quen.Con nói làm sao.Người bên cậu bao nhiêu năm qua.Càng nói.Cổ họng của hải yến lại càng nghẹn đắng.Cô đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt.Đối diện với vầng nhật.Như thế cũng tốt.Mình sẽ cảm thấy tội lỗi hơn là việc cậu hoàn toàn tin tưởng mình.Cuối cùng thì ngày nay cũng đến.Chỉ là không ngờ.Tôi là người chủ động hỏi.Thay vì mình tự thú thôi.Đúng vậy.Chính bạn là người bán đứng cổng đây.Từ đầu đến cuối.Đây là do mình.Cậu.Tôi làm mọi việc từ bao giờ về.Ánh nhìn của vương nhật vừa đau đớn vừa giận lại vừa thương hải yến đến cháy lòng.Từ hai mươi năm trước.Hải yến của nút lỗi ngọt ngào vào trong.Phải mất vài phút nữa mới có thể tiếp tục câu chuyện.Ngày ấy của hai mươi năm trước.Có một người đàn ông đến cô nhi về mua mình.Mình chỉ là một đứa trẻ bị bỏ lại.Cô độc và tội nghiệp.Ông ta chính là quân nhân.Là người được cứu rỗi cuộc đời của mình ra khỏi cái tháng này tăm tối.Không biết bấu víu vào đâu.Ông ta lo cho mình cuộc sống đầy đủ.Giờ tìm cha mẹ nuôi cho mình nữa.Và người đó.Là chú của mình đúng không.Thì phải trả lời.Hãy yên lặng lẽ gật đầu.Mình chỉ có một con đường duy nhất.Lại phải trả ơn mấy.Làm việc mà ông ấy muốn mình làm.Chính trực tiếp cận cầu.Không phải ngẫu nhiên mà chúng ta học cùng trung học.Không phải ngẫu nhiên.Mình sang anh du học cùng với cơ.Tất cả những gì chúng ta biết về kế hoạch của cậu.Về lịch làm việc.Về đối tác.Đây là do mình cam kết.Cuộc đời của mình với ông ta.Mai được rồi khỏi có như vậy đó.Vì thế.Mình phải làm tròn trách nhiệm mầm tại đã giàu.Trực tiếp là cái điều ông ta tuyệt đối cấm mình.Và cần giảm rất kỹ.Thì mình lại không làm được.Điều gì vậy.Đó là không được yêu cầu.Lần này thì cả vương nhật và hải yến đều thích lắm.Chính anh cũng không biết phải nói gì trước lời thú nhận chân tình đầy đau đớn đó.Hãy nói trong nghẹn ngào.Mình biết là quá muộn.Nhưng mà mình thật lòng xin lỗi.Mình đã muốn dừng lại.Nhưng mà không thể.Mình chỉ hi vọng là cầu.Ngừng ý định trả thù.Khi đó.Mình có thể không phải mang các thành phần nội gián này nữa.Mình cũng đang ôm giấc mộng về việc giá mà cậu thất bại.Ở lại mới nước ngoài.Có lẽ.Đó sẽ là cơ hội tốt.Để mình được ở bên cậu.Chỉ tiếc.Mọi thứ mãi mãi không giống như mình mong muốn.Thế còn người đàn ông tự nhận là bạn của bố mình ở bên anh.Là người hứa sẽ giúp mình chỉ cần mình cưới con gái của mấy là ai vậy.Là bố nuôi của mình đấy.Mình đã nhờ cậy ông ấy.Mình đã dồn hết số vốn liếng mà mình có thể giúp đỡ.Mình hi vọng cổ đồng ý cưới mình.Nhưng mà rốt cuộc.Giờ là mình thừa nhận yêu cầu.Thay đồ giả một thân phận khác.Thì mãi mãi.Mình cũng không có được cái duyên phận.Là người mà cậu lựa chọn.Nhìn bờ vai của hải yến dùm gì.Vương nhật chiều rộng nắm lấy bàn tay của cô như một sự động viên.Giống như một lời an ủi cuối cùng.Chuyển qua rồi.Hãy bắt đầu sống cuộc đời của cầu từ hôm nay.Cầu công tác quá vất vả.Có một thanh xuân phải sống không như ý của mình.Có một thanh xuân đồng hành bên mình.Giờ làm với thân phận gì.Một người tầm thường.Một người bạn.Hai thằng chế.Là một kẻ nội sáng thì chẳng nữa.Thì mình vẫn muốn cảm ơn cậu.Hãy tiến hóa khóc nức nở.Vương nhật tiến lại gần.Để cho cô dựa vào mình.Bố già lên vai cô như một lời chào tạm biệt.Ngồi trong văn phòng.Truyện chiếc ghế quyền lực nhất của tập đoàn mà mất bao nhiêu công sức.Vườn nhật mới đạt được.Anh thành lặng khá lâu.Nhìn của lịch bàn.Anh hết hơi dài.Mới đó mà đã tám tháng.tám tháng kể từ lần cuối cùng anh được ngắm nhìn gương mặt của cạnh lâm.Trở về nước lần này anh bận rộn với công việc nhậm chức.Giải quyết rất nhiều thủ tục.Những người đang yêu.Anh quên.Trên đường chỉ riêng anh thì biết rất rõ.Chưa bao giờ.Và sẽ không bao giờ có thể quên.Tiếng chuông điện thoại lại vang lên.Nhìn tên người gọi đến.Vầng nhật vội vàng xuống sảnh tòa nhà.Từ đằng xa một cánh tay với vẫn già hiểu.Là trí nam.Anh bước đến điểm tính.Phong thái và đánh đàn.Gần một năm không gặp.Cầu thực sự khác trước quá nhiều đấy.Phong độ hơn rất nhiều.Vương nhật niềm nở.Cảm ơn anh.May mắn là tôi tìm được chỗ làm đúng với năng lực và đam mê.Cuộc sống có nhiều điều thuận lợi.Chúc mừng anh với cương vị hiện tại nhé.Xem ra thì anh đã có một hành trình vất vả quá.Chúng ta vào một quán nào đó đi.Tôi không cần phải cảm ơn anh cho những gì mà anh đã thay tôi làm suốt thời gian qua.Thủ thuật.Tôi không biết trả ơn thế nào cho xứng đáng.Chế năng mềm cười lắc đầu đá.Tôi không làm vì anh.Tôi làm việc cơ bản của tôi.Nếu như ngày đó.Anh không gọi điện nè.Thì tôi vẫn phải quan tâm chăm sóc.Mở giúp đỡ tỉnh là trong những ngày anh rời khỏi việt nam đó là trách nhiệm của một người bạn.Còn nếu như anh thật tình muốn trả ơn vậy thì hãy đối xử tốt với cô ấy.Kể từ giờ trở đi tôi nhất định sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nếu nhanh lại để cho bạn tôi phải đối.Với sự cô đơn thêm một lần nào nữa đâu đấy.Chỉ làm đưa tay về phía của vương nhật rồi đưa cho anh mảnh giấy nơi đó có dòng địa chỉ đi.Thành phố điện thoại của vương nhật.Chuyển đi ăn cơm hay cảm ơn gì đó để hai người gặp nhau hãy mời tôi nhé.Tìm tỉnh nam đi.Showbiz.Anh cũng chẳng còn tâm trí làm việc gì ngoài chuyện đó nữa.Cô gái ấy đợi anh cũng đủ lâu rồi đấy.Vương nhật nhật lại việt cường.Nén lại cảm ơn xuống tận tâm can nhưng lại tràn qua đời.Anh vừa cúi chào rồi đến chiếc xe của mình phóng đi.Anh đi tìm thứ mà với anh.Nơi đáng giá nhất để anh phải quay về chiếc xe dừng lại bên một vùng biển vắng bóng dáng.Làm nhỏ bé chờ vời trước khung cảnh biển bao la ánh chiều chạng vạng anh cứ đứng ở đó.Nhìn cô như tận hưởng cái niềm hạnh phúc vỡ òa trong cơ thể khi gặp lại người con gái mà mình yêu.Người buồn bã đưa mắt nhìn xa xăm cô đưa tay ôm lấy thân mình bởi vì xe lạnh.Em bỏ trốn anh chị đến nơi cô đơn như vậy sao.Nếu như em rời xa anh thì ít già.Em nên tìm một góc nào đó tốt hơn để yêu chứ.Tỉnh làm quay người lại.Cái giọng nói đó làm cho cô giật mình quay đầu lại.Đôi mắt của cạnh lâm lệ tràn ra như thể sắp nhấn chìm luôn cả tấm hình người đàn ông trong mắt của cô vậy.Tỉnh lâm nổi lại cũng muốn chạy đi thật nhanh.Trên những đôi chân lại không thể nào cất bước.Em có thể chạy ra khỏi tôi nhưng mà trái tim thì không thể.Em có biết vì sao khi em nói được chia tay.Tôi không thể một lời nếu dữ.Lại càng tuyệt nhiên không gửi trước đau khổ là bởi vì tôi luôn cảm thấy chuyện đó bốnd.Chẳng phải là thứ có thể khiến chúng ta rời xa nhau.Về mà tôi cần phải làm là nhanh chóng hoàn thành mọi việc và quay về chứ không phải là bận quá đau.Bà nói tiếc.Em thấy rồi đấy.Tôi cũng chỉ là một gái với trái tim chằng chịt những tổn thương khi có một gia đình mờ đó người thân.Đạp lên nhau để sống.Người ta không đánh thường khi bị xã hội ghét bỏ.Nhưng thật sự là bi kịch.Khi bị những người mình yêu thương chối bỏ.Và em là người mà tôi yêu thương trân trọng nhất.Không nhớ em đừng chối bỏ tôi sao.Tỉnh lại không thể nào nói thêm một lời nào nữa cô sẽ đến bên mình ôm lấy tấm thần và cảm nhận.Lồng ngực của anh đập những nhịp đập yêu thương.Tỉnh lần dư lấy gương mặt ấy kéo hàng xuống thật gần rồi đặt lên đó một nụ hôn ngọt ngào say đắm.Những tháng ngày xa nhau làm thế nào để vượt qua được nỗi nhớ nhôm cao những dằn vặt và sở.Làm thế nào để tin rằng.Mình chứ không đánh mất thiếu tình cảm khắc cốt ghi tâm là câu chuyện thật dài phía sau nụ hôn thật nồng nàn.Họ sẽ kể cho nhau nghe tất cả trong những đêm về sau cuộc đời còn lại.Sếp phải là rất nhiều đêm cho đến khi họ già đi.Các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong tập cuối cùng của bộ truyện này và sang nghĩ rằng là rất nhiều những.Giờ cũng giống như sao vậy sau khi lắng nghe xong được chuyện ngày hôm nay thì chúng ta được hợp vào nhóm bởi về không có.Hôn cuối cùng nào xảy ra cả và có thể nói là tác giả đã tặng cho chúng ta một cô lừa thế nhưng.Đây là một cú nữa rất ngọt ngào bởi vì cuối cùng câu chuyện tình yêu này cũng có một kết thúc có hậu và.Mở một bộ truyện khép lại cùng với một kết thúc viên mãn dành cho một câu truyện tình yêu đôi lứa thì tất cả chúng ta đều cả.Thầy thích mãn nguyện và điều đó giống như tiếp thêm một hy vọng ở nào đó trong cuộc sống này của chúng ta để chúng.Có cái nhìn về cuộc sống tươi sáng hơn còn nói về những tình huống xảy ra trong thực hiện cuối cùng này thì sao nhỉ.Tất cả chúng ta đều cảm thấy rất là ngạc nhiên đặc biệt là về nhân vật vương nhật anh chàng này thì có thể nói là một.Anh chàng rất là đáng nể trên thương trường nữa những cái cách xử lý của anh ấy khiến cho anh xem cảm thấy rất là ngại.Và nể phục và tất cả quý vị và các bạn thì sao mọi người có suy nghĩ gì về đọc truyện cuối cùng này tiếng anh.Chào anh sao bằng cách bình luận ở phía bên dưới nhé và nếu như bộ truyền ngày hôm nay mang lại cho với việc cảm xúc nào đó thì.Quên dành tặng ông xã về ý kiến bằng cách nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé cảm ơn mọi người rất nhiều câu bây giờ thanh sang. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com