Truyện Tình Yêu Nhiều Năm Sau Của Anh Và Em Phần 9 Tranh Giành Quyền Lực - Mc Tâm An

truyện tình yêu nhiều năm sau của anh và em phần 9 tranh giành quyền lực - mc tâm an

Xin kính chào tất cả quý vị khán thính giả lại một ngày trôi qua và tâm anh lại được gặp lại tất cả mọi người trong chuyên mục đọc truyện vào buổi trưa.Ngày hôm nay ngày hôm nay tâm anh lại tiếp tục đồng hành cùng với tác giả lê tuyết sẽ gửi tới cho quý vị.Phần tiếp theo phần chín của bộ truyện nhiều năm về sau của anh và em.Khách hàng của chị cũng giống như chúng ta đang không hiểu vì sao lý do gì mà chàng trai tên viễn lại dùng.Thích để hạ bệ chủ nhiệm quang một người mà đã nâng đỡ và giúp đỡ cô gái tên nam của chúng ta.Từ những ngày đầu lập nghiệp lý do gì phía sau vậy chúng ta hãy cùng theo dõi để biết thêm tình tiết của cầu chì.Vào cái gì thả thính giả thân mến cũng như thường lệ sau khi nào nghe xong chuyện thì cứ bị đừng quên ủng hộ cho tâm an bằng cách nào.Chia sẻ và đăng ký kênh mình xin cảm ơn quý vị rất nhiều.Còn ngay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với phần chín của bộ truyền nhiều năm về sau của anh và em tác giả lê.Quà tặng đọc của tầm hai.Có một điều tiến triển chính là hệ số ăn ý giữa tôi và anh ngày càng nhiều sự ăn ý này thể hiện.Ở nhiều chỗ có lúc anh không cần dặn dò tôi tôi cũng có thể đặt những thứ anh cần trước mặt chị trong.Bài phút thật có lúc anh muốn tìm một người thì tôi đã đưa sẵn rồi đó đến và đợi ở văn phòng.Trong công việc này tôi đã nghiên cứu lên một cấp độ mới tới chuyển hóa toàn bộ tâm trí suy nghĩ về mối quan hệ.Giữa tôi và anh không còn mối quan hệ nào khác ngoài quan hệ công việc.Mà anh thì vẫn vậy tôi vĩnh viễn không thể nào nhìn ra được bất kỳ điều gì khác thường từ khuôn mặt vào.Nhạc của anh thoát cái đã tới tối thứ sáu chiều hôm đó tôi phải chạy lại chương trình.Tại hội trường sau khi nhắc nhở các nhân viên về trách nhiệm của họ bản thân bạn cầm váy vào phòng thay.Nói thật tôi không phải là lần đầu đi tự tiệc nhưng là lần đầu tôi đi với tư cách là một.Ký của một tổng giám đốc lượng cho nên mọi thứ đều phải thật chỉnh chu và sắc sảo bởi vì bộ.Mỗi ngày hôm nay có rất nhiều lãnh đạo tôi mà lòng thì chẳng khác gì làm mất mặt mũi.Sáu rưỡi từ có mặt trước cửa phòng việc đúng giờ bắt đầu tiếp đón những vị.Đại diện tới dự vì bản thân là thư ký có rất nhiều lãnh đạo đã gặp qua nên họ nhận.Thậm chí hoàng văn minh nhìn thấy đều không nhịn được cười.Nam nam bộ váy này rất hợp với cô đấy thật sự là rất đẹp cảm ơn anh.Đi vào trong đi mọi thứ đã xong hết rồi tôi điều chỉnh lại sắc mặt có chứ.Trước lời khen của anh vừa nói chuyện vừa đưa mọi người tấm thiệp bước vào trong.Bàn hội trường rất nhiều ánh mắt đều tập trung về phía mình tôi bắt đầu cảm nhận được một ánh mắt cực kỳ mãnh liệt.Dường như xuất phát từ một vị trí gần bụng phát biểu lần đầu lên nhìn qua.Thì tôi bắt gặp trần bình viễn trong bộ vest được cắt may tuấn tú tới mức khiến cho mọi người không.Rời mắt tay cầm ly rượu đứng rửa bên cạnh bục phát biểu đang yên lặng ngắm nhìn .Trong bộ lễ phục mà anh đã chọn khoảnh khắc ấy cho dù cách xa như thế.Nhưng tôi vẫn cảm nhận được ánh mắt như có khả năng xuyên thấu của anh hơn nữa.Vừa như giống tất cả những người đàn ông khác vừa như lại có chút khác biệt khiến cho tôi toàn.Trở nên nóng một cách bất thường sáu:năm mươi còn mười phút.Làm buổi tiệc chính thức bắt đầu chỉ còn vài vị khách nữa chưa xuất hiện tôi giải tán các nhân.Thì họ tới các vị trí khác giúp đỡ một mình ngồi trước chiếc bàn dài để chờ đợi rất nhanh.Trước mặt tôi có một bàn tay rất đẹp các khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng chia thiệp mời ra tôi thường.Đón lấy mở phòng bì.Tay của tôi bất chợt khựng lại.Từ từ lần đầu lên.Run rẩy nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt mình.Người đàn ông cao lớn này mặc áo sơ mi trắng và bộ âu phục kẹp tóc đen.Gương mặt ôn hòa đang yên lặng nhìn tôi giống như vô số những lần trước đây.Ánh mắt của anh ngập đầy sự dịu dàng.Nam nam à.Hôm nay em thật sự rất đẹp.Là chị vân tùng.Trên thế giới này anh ta là người cùng tôi trải qua những năm tháng không khan dài đảng đã trải qua quãng.Tranh đẹp nhất của đời người.Những cục biến tôi thành một toán hình.Một người thứ ba đáng hợp đáng khinh miệt.Tôi không đáp lại một câu nào bản thân cố gắng điều chỉnh lại cảm xúc.Tôi đưa anh ta đi vào trong hội trường giống như đối với một vị khách xài là.Sau đó tôi gửi đi không quay đầu lại.Nhưng trịnh văn tùng.Rõ ràng không để mặt tôi đi như vậy.Anh ta lập tức gọi thật tôi.Làm nam.Sau khi buổi tiệc kết thúc.Em có rảnh không .Em nói chuyện với anh đôi bao câu được chứ.Anh chỉ mong em cho anh một cơ hội.Tôi quay lưng lại im lặng một lúc.Dạo bước giờ đi.Ra khỏi hội trường tôi ngồi xuống sau chiếc bàn dài.Lấy di động ra gửi cho linda một tin nhắn tôi hỏi cô ấy.Trịnh văn tùng.Không phải là người làm trong chính trị.Tại sao anh ta lại được vào bữa tiệc này.Anh ta là con rể của gia tộc họ trần cho nên cũng được nằm trong danh sách khách mời.Dù sao mối quan hệ của người đàn ông này cũng khá rộng.Đọc dòng dòng tin nhắn này.Tôi nặng siết chặt tay của mình.Cuối cùng cũng chớp mắt thở một hơi thật dài.Sau khi tất cả khách khứa đều đã có mặt tôi cũng bước vào cánh gà bên cạnh bột phát biểu.Từ cường hack.Trần bình viện lên đài tiếng vỗ tay cũng tự giác vang lên.Kéo dài tựa như không có điểm kết thúc.Hơi thở chờ mòn vẫn lượn lờ.Cách nói chuyện của anh cũng có mất tiền.Không cầm giấy.Máy móc đọc cũng không nói ra những lời phối trương màu mè.Càng không bao giờ thao thao bất tuyệt chiếm dụng thời gian.Sau khi lời phát biểu kết thúc theo đúng kế hoạch.Khi máy bị cán bộ cấp cao đi xuống.Tôi đảm nhận nhiệm vụ đưa họ tới phòng tiếp khách bên cạnh.Để báo chí tiến hành phỏng vấn độc.Khi chắc chắn buổi phỏng vấn của báo chí đã được chính thức bắt đầu thuận lợi.Tôi định gọi cho nhân viên tôi bố trí ngoại cảnh.Hai người vừa đi vào chỗ rẽ thì bỗng nhiên một cánh tay giữ chặt cổ tay kéo về phía gần một cánh cửa.Khuất nẻo.Anh.Tôi nhíu mày nhìn chân gương mặt đáng ghét kia.Còn chưa kịp nói gì đã bị nhấn mày lên tường hôn mạnh mẽ.Nụ hôn mạnh mẽ dùng đây rồi.Cả người của tôi như bị bao bọc trong hơi thở của anh.Không còn chỗ trốn những nơi có thể nhìn thấy.Chào tới đều là anh.Cánh cửa này nói là ngã rẽ.Những việc có người vô tình xông vào là hoàn toàn có thể.Bên này không có đèn.Tôi cứ vậy vì anh đè chặt.Cơ thể dính vào cơ thể của anh.Răng lưỡi tựa vào nhau.Bên tai nghe thấy tiếng bên ngoài không ngừng vang lên.Tiếng người đi qua đi lại.Cười cười nói nói giống như một buổi.Ở văn phòng.Khiến cho tôi căng thẳng tới mức run bần bật.Còn anh.Dường như anh cảm nhận được cơn run rẩy của tôi.Dường như càng trở nên vui vẻ hơn.Một tay ôm eo tay kia nhẹ nhàng vuốt lên phần lưng để hở.Bút từ trên xuống.Từ từ chạm tới phần xương hông của tôi.Trần minh viễn.Cảm thấy.Tên của tôi rất hay đúng không.Tôi im lặng anh lại khẽ nheo mắt nhìn tôi.Mày tao cái nụ cười không thể nào mà cất nhà được hơn.Lần trước.Chúng ta còn chưa làm xong.Hai lần này chúng ta làm ở đây nhé.Chồng góc khuất vừa tối vừa yên tĩnh.Tư thế thần mặt này của hai người gần như dính sát vào nhau.Nhưng sự trao đổi qua ánh mắt gần như không hoàn toàn giống như vậy.Tôi nói rành mạch từng chữ.Tôi biết.Chuyển đổi của rất nhiều cô gái nhìn thấy anh.Là sẽ nhào tới lấy lòng.Và muốn được lên giường cùng với anh.Nhìn rất tin nổi.Tôi không muốn.Vậy.Kết thúc buổi tiệc này tôi.Cũng không được.Tôm việt nam.Trên đời này chỉ có một mình người phụ nữ là em luôn luôn tìm đủ mọi cách để cự tuyệt tôi.Tôi đương nhiên không phải là người lúc nào cũng khóc lóc.Đèn led trước mặt người khác.Cũng như.Nếu như tôi thấy một người đàn ông đẹp.Tôi sẽ nhào tới.Giống như những người khác.Em chắc chứ.Em có chắc là mình chưa từng khóc.Và chất rắn người khác chứ.Tôi.Tôi ngập ngừng.Trần minh viễn cửa nhật nhạc.Anh cúi đầu từ trên cao nhìn xuống tôi.Cánh môi cũng mất máy bên tay của tôi.Thôi được rồi.Em không cần phải khẩn trương như vậy.Tôi không có ăn thịt em.Tổng giám đốc.Tôi thật sự hi vọng về sau anh sẽ không bao giờ trêu chọc tôi.Khoảng cách của chúng ta nên nói dối hả.Nếu anh cố tình muốn tiếp tục phá vỡ giới hạn này.Thì tôi nghĩ.Tôi sẽ không tiếp tục ở lại vị trí hiện tại của mình.Chủ tôi có thể học được từ anh rất rất nhiều thứ.Ảnh mất của trần bình nguyễn hồi sáng lên.Lát sau anh quay đầu đi thẳng về phía trước.Một lời không nói.Khi trở về hội trường trần phú yên với trịnh văn tùng là đứng đó từ bao giờ.Bọn họ đang nói chuyện với linh đàm.Nhìn thấy chuẩn bị diễn biến này tài năng lý tiểu lên ôn hòa mềm cười.Anh ạ.Chuẩn bệnh viện gặp đồ.Anh cũng nâng tay đưa ly rượu lên.Không nói năng gì.Lúc này đột nhiên người thân cận lại dùng cái nhìn của mình trên gương mặt của anh.Vài giây sau đó lấy ra một tờ khăn giấy cung kính đưa.Tao đó giơ tay chán nên mua của mình.Nhìn thấy động tác này của anh ta.Lúc này toàn thân của tôi.Bỗng nhiên nổi da gà.Tóc gãy rụng đứng vội quay đầu nhìn sang.Rơi vào tầm mắt của tôi chính là khóe miệng của anh.Vẫn còn lưu lại vết son.Của tôi lúc nãy.Cực kỳ cực kỳ rõ nét.Cực kỳ chói mắt người khác.Như một lẽ đương nhiên.Một giây sau giữa bốn người dưới và một bầu không khí trầm mặc.Không thể nào kỳ quái hơn.Trên gương mặt của hoài sơn nổ ra một biểu cảm vô cùng vi tính.Chuẩn bị viễn hơi mím môi trầm tư.Rồi rất nhanh cảm giác.Trần vũ yến thì đồng từ xác lạnh chiều đến.Thật sự.Nếu không phải chỗ này đông người.Của ta nhất định tại nhau lên cao cấu tôi một trận ra trò.Chỉ có riêng một mình anh là tao nhã.Điểm nhiên quẹt nó đi một cách chậm chạp.Còn bản thân của tôi.Thật sự chỉ muốn nổ tung ngay tại chỗ.Vào lúc này tôi thật sự không hiểu.Vì sao hoài sơn lại vạch trần ngay tại chỗ sự việc này.Khi biết tôi biết trần vũ yến không hề yêu nhau.Còn anh.Bà nói hôm xong.Anh không thể nào quên nhau biết sao được.Cho dù cách nhau một thời gian rất ngắn đi chăng nữa.Anh ở cuối trăng.Cứ như thế đầu óc của tôi rơi vào một mớ hỗn độn.Chuẩn bệnh viện lòng với con cũng đặt tờ giấy sang một bên.Bây giờ mới điềm nhiên và trả lời.Lát nữa rảnh.Tôi sẽ bàn với chú một vài chuyện.Còn bây giờ cứ tự nhiên đi.Nói xong trần minh viễn cũng xoay người rồi đi.Và bước về phía những người khách khác.Biểu cảm vô cùng cao ngạo.Không thể chụp giả dù chỉ là một cái nhắm mắt.Tôi cũng phải chạy đi làm những việc khác.Đến khi mạch ngoài đột nhiên là bị trịnh vân từng chặng đường.Kéo vào một căn phòng.Cánh cửa lại đóng kín bên ngoài vòng lại tiếng bước chân cùng với tiếng nói chuyện ồn ào.Tôi không dám thở mạnh mắt chỉ biết chừng.Nhìn người đối diện để tức tối.Chúng tôi chẳng coi nhau người này cảnh cáo người kia.Chờ cho đến khi mọi thứ hành lang yên ắng.Tinh thần ổn định trở lại.Tôi không chịu được nữa.Tôi bị nghiến răng đầy mỉa mai.Trịnh văn tùng.Quyền anh buông tay tôi ra.Anh đang làm người khác đau đấy.Môi mỏng của trịnh văn tùng vẫn mến như cũ.Sắc mặt hoàng lạnh lùng đầy khắc nghiệt.Trong ánh mắt không ngừng chuyển động.Ảnh khóa tôi trong vòng tay của mình.Từ trên cao nhìn xuống gương mặt tái nhợt của tôi.Cải lương tâm của tôi ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve môi của tôi.Chẳng ngầm im lặng.Những email mà anh gửi cho em.Em có từng đọc.Tôi không đáp.Anh lại tiếp tục nói.Gần đây anh thực sự rất bận.Những dự án đều liên tục kéo đến.Khiến anh không có thời gian đi tìm em.Thêm nữa trần vũ yến cũng hay kể bên cạnh.Thời gian gọi điện cho em anh cũng không có.Đó là chuyện của anh.Không phải là chuyện của tôi.Anh biết.Những tổn thương anh mang tới cho em.Không có cách nào bù đắp.Kể từ giây phút đánh mất em.Có thể anh sẽ không bao giờ tìm lại được nữa.Nhưng mà anh vẫn muốn tham lam muốn thử một lần.Làm nam.Chúng ta đã yêu nhau rất lâu đã rất vui vẻ với nhau.Tôi thật sự không quan tâm.Ngày từ đầu.Ảnh lựa chọn lừa dối tôi.Nhìn anh sẽ biết kết cục.Nó sẽ như thế nào.Lúc đó anh quá vô tâm.Anh không để ý đến cảm xúc của em.Ảnh những tưởng mình chỉ cần yêu nhau là được.Rồi anh sẽ tự giải quyết mọi thứ.Ảnh của em có tiền công khai một cách quang minh chính đại.Trịnh văn tùng này.Chúng ta đã nói chuyện này quá nhiều rồi.Tôi thật sự không muốn nói đến nữa.Nam nam.Cho dù em có tin hay không.Thông tin của anh bây giờ thật sự chỉ có mỗi mình em.Ngoài ra không có bất kỳ một người nào khác.Đợi anh thu xếp ổn mọi chuyện.Anh sẽ.Không cần.Tôi không cần.Nghe được câu nói này cảm xúc của tôi có chút không ổn định.Mỗi hồi tài cài tôi cố gắng bố lấy lòng bàn tay của mình không để anh ta nhận ra bất kỳ phản ứng nào.Khi mới chia tay.Tôi không kỳ quái vật vã.Nhưng không một ai biết cuộc sống của tôi vô hồn như thế nào.Không ai biết tôi sống trong bóng đêm.Đang khóc ra sao.Tuổi thừa nhận.Có những lúc lòng tôi xao động.Mở những lời anh ta nói.Nhưng đọc những dòng chữ ấy.Nghe những tin nhắn ấy.Trái tim của tôi.Mỗi ngày là một t dài hơn.Đối với người này.Một người từng yêu đến thế.Dành tất cả nhiệt huyết tuổi xuân cho anh ta.Tôi muốn sống trọn đời trọn kiếp với anh ta.Tưởng muốn cùng anh xây dựng một gia đình.Tưởng muốn mỗi ngày mở mắt ra luôn nhìn thấy anh ta là người đầu tiên.Phát hiện anh ta lừa dối.Tôi đau đớn tưởng chết.Thật sự là vô cùng đau đứng.Có điều bây giờ.Tôi đã không còn tìm thấy tình cảm của mình ở đâu nữa.Nam nam mạng.Anh thực sự chỉ muốn em hiểu rằng.Anh không muốn em gần với trần minh viễn.Em như vậy.Anh thực sự không vui.Trái tim của anh thực sự rất khó chịu rất là đau đớn.Trịnh văn tùng từ từ thu lại nét dịu dàng thể hiện rõ toàn bộ sự kiện để.Cách nói chuyện của anh tài hiện tại.Chính là cách nói chuyện những ngày đầu tiên.Kiếm cho tôi rung động.Ruột thừa nhận.Anh ta quả thực là một người ôn hòa.Không có tính công kích.Những tuần sau trong cốt tủy là một người cứng cỏi và kiêu ngạo.Điều này khiến cho tôi si mê.Rất rất lâu sau.Cuối cùng tôi cũng lên tiếng.Khóe miệng cười khẩy.Anh lấy tư cách gì mà quản rồi.Trịnh văn tùng.Anh muốn làm gì đó là việc của anh.Nhưng đáp lại thế nào là việc của tôi.Thêm nữa.Tôi cũng hi vọng.Anh đừng dùng bất cứ một thủ đoạn nào để mà can dự vào cuộc sống của tôi.Tôi cũng muốn vợ anh tìm đến tôi để đánh ghen.Năm nào.Em khác trước rồi.Em đã khác rồi.Trần bệnh viện.Đã khiến em thay đổi à.Tôi không có nhiệm vụ phải trả lời anh.Nếu ai muốn tìm hình bóng quá khứ của tôi.Thịt lỗi nhé.Không còn nữa đâu.Tôi ngày xưa đã chết rồi.Nói xong với chị vân tổng những lời đó.Tôi cũng giơ tay lên nhìn đồng hồ.Xoay người rời khỏi phòng.Thì những thì bản thân mới đi được vài bước.Thì một lần nữa.Tủ lạnh nghe thấy tiếng anh ta vang lên.Ở phía sau em.Gangnam.Em hãy tránh xa trần vĩnh viễn một chút.Anh là đàn ông nên anh hiểu đàn ông.Ảnh có thể đọc được những thứ mà anh ta muốn hả em.Đối với em.Anh thật sự quá nguy hiểm.Em không nên như vậy.Anh nói đúng.Ảnh thằng nguy hiểm.Nhưng anh ta không thể làm tổn thương tôi.Bởi vì tôi.Không yêu anh ta.Đêm khuya đám đông bắt đầu rời khỏi bữa tiệc.Tôi đứng trước cửa.Nhìn theo chiếc xe của trịnh văn tùng rời đi.Cũng chứng kiến hoài sơn.Đường trần minh viễn lên xe.Mới xoay người đi vào làm nốt công việc.Sau khi bàn giao hết tất cả.Bản thân của tôi cũng mới xách váy đi tới tận đầu hành lang trống vắng.Cởi giày cao gót.Bước chân trần trên ban công.Rất mệt.Mệt đến nỗi động đậy một ngón tay cũng cảm thấy rã rời.Dù lại di chứng sau khi thoải mái hoàn thành sau một hạnh một công việc.Hay vì những chuyện xảy ra tối nay.Cũng đều khiến tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng.Sáng sớm hôm sau.Làm đến buổi trưa tôi bắt đầu cảm thấy sức khỏe của mình càng tệ hại.Làm cái gì cũng nửa đầu buồn ngủ buổi chiều trong lúc mơ màng trần minh viễn chẳng biết xuất.Trước mặt tôi tôi lúc nào anh hỏi tôi em đỡ hơn chưa.Tôi im lặng vài giây rồi mới trả lời chưa càng nặng thêm.Em có cần tôi tiêm che một mũi không anh đừng như vậy nữa anh đừng nói những.Ảnh hưởng đến công việc tại sao em bảo thủ thế nghỉ tôi thích người phụ nữ.Tôi đã nói với anh rồi tất cả mọi chuyện giữa hai chúng ta đã kết thúc.Ngày hôm nay anh là anh còn tôi là tôi không có bất kỳ liên quan dây dưa nào.Hôm trước em vẫn còn ngồi trên người thôi thở dốc tên gì cả người đỏ bừng chớp mắt.Nói không dây dưa này này ký ức của em chỉ có bảy giây thôi à.Không ngờ anh ta lại dám trắng trời nói ra những lời đấy cô hạnh có tôi nghẹn cứng rồi tôi cười nhạt.Thủ đoạn hiện tại của anh là hạ lưu ảnh nhắc đến làm.Tôm việt nam chẳng phải em cũng rất thoải mái và em cũng hưởng thụ sao.Nhìn anh ở khoảng cách gần thế này trong đầu tôi đột nhiên lại nhớ lại khoảnh khắc.Tôi với anh đã từng làm với nhau ở chỗ của tôi đến đó bên ngoài là cảnh đêm rực rỡ.Tôi và anh đều mạng tìm tòi lẫn nhau lúc ấy được không biết anh nghĩ gì nhưng chỉ có một khoảng.Kết quả thực đã quên hết mọi trò chơi vào bàn cờ chỉ một lòng muốn hoàn thành gọi ảo vọng của mình về anh.Tôi nghĩ ngủ với nhau rồi biết đâu tôi sẽ không còn rối loạn tâm trí với anh nữa.Với nhau rồi biết đâu tớ sẽ không còn phiền não vì anh pháo hoa rực rỡ rồi tàn lụi bữa tiệc.Vui vẻ rồi kết thúc tất cả giống như một quy luật đương nhiên.Kể cả tối ngày hôm qua khi mà anh hôn tôi tôi chỉ tay vào mặt nói với anh tôi đang ngủ.Anh sẽ đáp ứng nhưng bây giờ xem ra không có ý định buông tha cho tôi rồi.Mèo một lốc tôi bình tĩnh ngước lên ánh mắt của trần minh viễn trầm lặng anh không nói một câu gì.Nhìn anh từng lời rõ ràng tôi mong anh tuân thủ nguyên tắc của mình.Thức ăn cần tôi tôi sẽ dốc hết sức mình giúp đỡ tôi sẽ làm tốt phần tự của mình theo đúng xu.Ban đầu chúng ta cùng hướng tới nói xong với anh câu đó tức xoay người đứng dậy đi.Bên ngoài hành lang về phía nhà vệ sinh và thật là may mắn sau đấy chuẩn.Vẫn không hề mang tới cho tôi thêm bất cứ một bất ngờ nào đứng nhìn mình trong gương.Với khuôn mặt ướt đẫm nhìn mái tóc dài lò rối tung ướt nhẹp.Nhìn gương mặt đẹp đến.Người khác không ngừng mong muốn và xuýt xoa.Tôi thật chẳng biết mình nên vui hay là buồn.Tôi không biết mẹ của tôi là ai.Nhưng người ta nói.Con gái thường giống mẹ.Tôi nghĩ chắc là bà đẹp lắm.Cho nên tôi mới may mắn được thừa hưởng cái nét đẹp này.Chỉ là ngần ấy thời gian dài đằng đẵng tôi vẫn không thể biết được người thân của mình là ai.Không nghĩ thì thôi.Địa điểm tôi lại cảm thấy lồng ngực của mình đau nhói.Thịt muối.Tay lúc này cầm lấy cái điện thoại mở tin nhắn.Người gửi tin nhắn đến cho tôi là trần vũ tiến.Cô ta nói buổi tối hôm nay muốn gặp riêng tôi để nói chuyện.Nói thật.Tôi bây giờ chàng muốn gặp cô ta chút nào.Bởi vì gặp nhau ngoài xung đột và thích.Thì chúng tôi không nói chuyện được với nhau một câu nào tử tế.Hình như anh không gặp cô ta.Thì tiếp tục.Tôi sẽ bị làm phiền.Cuối cùng không còn lựa chọn nào khác.Tôi đành nhận lời.năm chiều tôi đến địa điểm mà người phụ nữ kia đã hẹn tôi.Đó là một quán cà phê cách trụ sở làm việc một đoạn khá xa.Khi tôi bước vào trần vu yến đã có mặt từ lúc nào.Cô ta mặc trên người bộ quần áo công sở đẹp lịch sự và nhã nhạc.Gương mặt đẹp tinh xào.Cùng với đó là làn da trắng ngần.Dù có không ưa.Thì tôi không thể nào phủ nhận.Của bà rất đẹp.Nhìn cô ta một lúc.Rồi lại quay sang nhìn cả căn phòng rộng lớn.Khóe miệng hơi nhếch lên một nụ cười nhẹ nhàng.Đúng là phong cách làm việc của người có tiền.Clip toàn bộ tầng hai đều đã được cô giáo và học trò.Không có bất kỳ người nào có thể tham gia hay làm ảnh hưởng đến cuộc nói chuyện của chúng tôi.Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện với người phụ nữ này.Tôi không lên tiếng.Ngược lại trần vũ yến lúc này khá bình tĩnh.Hết hàng.Ngồi đi.Muốn cái gì.Cả hai ngồi đối diện với nhau tôi cũng trước giờ sợ hãi.Đón ánh mắt của cô ta.Mà cô ta cũng không chút nào che giấu.Cái nhìn vừa sắc lạnh vừa mang theo chút gì đó uy hiếp dành cho tôi.Không cần đâu tôi không có nhiều thời gian.Nên cũng không nhất thiết phải cầu kỳ.Tôi ngàn nhà đáp lời.Thì những quả táo vẫn làm nhưng không hề nghe thấy vẫy tay gọi phục vụ mang đến hai ly nước cam.Gọi chồng chờ cho họ đi.Người phụ nữ ấy mất lòng.Chúng ta hãy cùng nhau.Nói nốt cái chuyện dang dở lần trước đi.Trần vũ yên hướng ánh mắt đến rồi.Đường ngắn mày hơi nhíu lại một chút.Sợ rất nhanh.Niệm giãn dòng.Về mặt lạnh rồi.Đây mới đúng là bản chất thật của cô ta.Trước mặt người ngoài đeo bộ mặt tháng thì thục nữ của lãnh đạo muốn nhãn bao nhiêu cũng có.Có trước mặt tôi từ khi gặp nhau cho đến bây giờ.Tìm miệng cười như cái nhìn điều hư.Không thì đâm chết người khác.Biển lỏng hà giả.Tôi đoán có lẽ cô ta thật sự sợ tôi.Bà trịnh văn tùng.Tình cũ không rủ.Cho nên từ nhất cử nhất động.Nhiều lắm gọn trong lòng bàn tay.Không để lọt.Dù chỉ là một chi tiết nhỏ.Trưởng ban trần này.Từ ngữ chỉ cần nói.Tôi đã điều nói hết với cô rồi.Tôi cảm thấy.Cô cứ để bản thân mất thời gian với tôi thế này.Quả thật là không cần thiết.Không cần thiết.Tuyển việt nam.Hai người thân mật mặn nồng như thế nào.Cảm nghĩ.Tuổi có nên lo lắng hay không.Cô lo lắng hay không đấy là việc của cô.Còn tôi tôi đã chấm dứt trịnh văn tùng.Từ khi biết được tất cả sự việc.Đến nay cũng bảy tám tháng rồi.Chứ không phải là mấy ngày hôm qua.Nên giả sử hai người có bất đồng quan điểm cái gì.Thì cũng nên hòa giải với nhau.Đứng hơi một tí.Là nuôi người không liên quan vào.Chính là tôi.Từ đáy lòng có một chút khó khăn.Và tức tối.Tôi cố gắng lắm mới để thấp xuống được cái giọng nói của mình.Để tránh cho chúng không cắt vòng lên.Mọi thứ đã qua rồi.Tôi nghĩ cô không nên mới làm.Nỗi lòng của trần vu yến.Tôi chẳng cho cô ta một cơ hội nào để nói.Nói chính xác hơn là tôi không muốn ngồi lại bàn chuyện về người đàn ông kia.Thành phần để vẽ như thế.Tốt nhất.Có nên để nó đẹp trong lòng của mỗi người.Thời gian trôi đi rồi ai cũng đều phải thay đổi.Quyết định của tôi.Tôi không thay đổi.Tôi không hối hận.Và tôi cũng hi vọng.Đây là lần cuối cùng.Tôi với cô nói về chuyện.Trần vũ yến mỹ mùi.Tôi đoán có lẽ cô ta không ngờ.Đối với việc gặp mặt này tôi lại thẳng thắn và không hề có chút sợ hãi nào.Thậm chí đến việc luống cuống hay là tránh để.Cũng không có.Cô ta nói với tôi.Cô rất thẳng thắn.Vậy trưởng ban trần.Của mỹ tâm.Tôi nên làm thế nào.Cô thử nói đi.Cũng mong muốn tôi phải là người thế nào.Tôi sợ hãi cúi đầu cầu xin cô.Thật là ngại quá.Con người của tôi.Không phải là người như vậy.Nghe tôi nói như vậy lại nhìn thấy thái độ của tôi mười hai đầy bình thản.Cô ta dần dần mất bình tĩnh.Không cam lòng có phận.Từng lời nói ta đều mang theo giận dữ.Ô tô việt nam.Tôi thật sự không hiểu.Trên đời này có người nào chưa sẽ như cô không.Ở bên chồng tôi thì dùng mọi thủ đoạn.Để leo lên tường của anh ta.Bây giờ lại đến cả anh trai của tôi.Tôi đoán.Bộ cũng tốn không ít công sức đâu nhỉ.Trưởng ban trần này.Cô đừng có nghĩ.Ai cũng giống như lời của cô nói.Lời nói của tôi không hề mang theo một chút nhân nhượng nào hết.Trần vũ yến nghe xong chỉ biết nhìn tôi chằm chằm.Ánh mắt lộ rõ sự không cam lòng.Một cảnh này ban đầu khiến cho thấy có chút giật mình.Tên những ngày sau đây tôi chỉ nhóm nhạc.Cầm cốc nước cam đưa lên miệng uống một hộp.Lặng lẽ chờ đợi.Người phụ nữ trước mặt.Cô ta từ ban đầu đã có điểm xuất phát trên vô số người.Hơn hai mươi tuổi tiền đồ phát lên bây giờ ngưỡng ba mươi tuổi.Công danh sự nghiệp.Phải nói là không ai cũng có thể làm được.Cô ta cái gì cũng có.Nhưng trong tình yêu thì lại mù quáng cách đáng sợ.Tôi đã nghĩ sai về cô rồi.Của cái gì tốt đẹp.Để người khác nghĩ sai tao.Người phụ nữ trước mặt này so với sắc đẹp.Thua cô ta.So về sự thì.Tôi cũng thua.Về tiền bạc có các mối quan hệ.Tôi cũng thua.Thế nhưng không biết điều ấy mà tôi sợ hãi.Sự tích khí chất nguồn một.Cùng với ánh mắt và người của cô ta.Dường như là dễ dàng để bản thân đi theo cái tiếp tối mà cô ta muốn.Tôi cảm thấy tôi đủ tốt là được rồi.Có đúng là thần phần của mình.Nên ở đâu cũng không biết được.Nếu nghĩ như vậy có thể khiến cho cô thoải mái.Thì cứ tự nhiên.Tôi không có ý kiến.Cô nghĩ cô có đủ tư cách.Bức tranh của nhà họ trần chúng tôi à.Cô nghĩ có sức mạnh ảnh hưởng tới anh trai của tôi sao.Tôi chưa bao giờ coi mình là người quan trọng.Tôi cũng không muốn bước vào nhà của cô.Cho nên cô không cần phải dằn mặt tôi như vậy.Trạng thái của trần vũ yến không được tốt cho lắm cô ta nghe tôi nói như vậy.Bài tiếp nhận cúp nước cam đặt trên bàn.Mắt nhìn tôi đây sắc láng.Tôi đoán có lẽ giờ khắc này cô ta đang muốn lột ra tôi.Những vị máy lạnh tốt phản kháng quyết liệt.Cho nên bản thân vẫn vô cùng cẩn thận.Trước mọi hành động của mình.Từ đầu đến cuối tuyệt nhiên chỉ dùng lời nói để công kích tuổi.Nếu như vậy tôi hi vọng.Cô có thể nghỉ việc ở nhà đài.Có phải rời khỏi thành phố này.Không xuất hiện ở đây nữa.Cô nàng ta lạnh cho tôi.Hay là có muốn thỏa thuận với tôi về.Mẹ tôi.Đang thỏa thuận với cô.Trần vũ tiến ngập ngừng nhìn tôi.Sau đó cô ta lấy chồng ví ra một chiếc thẻ.Đi về phía trước mặt của tôi.Hành động này giống hệt như mấy bà.Chỉ dùng xua đuổi lọ lem tránh xa con trai của mình vậy.Việt nam.Trong đây có một khoản tiền.Tôi không biết với cô có đủ hay không.Nhưng nó đủ.Để mua một căn hộ chung cư rồi đấy.Tuyển lãnh không nói gì.Trần vũ yến lại tiếp tục.Cuộc đời khỏi đây đi.Không chỉ tốt cho cô.Mà còn tốt cho tất cả mọi người.Biểu cảm đột ngột thay đổi của trần vu yến.Khiến cho tôi rơi vào im lặng.Đôi mắt hiền đừng nên nhìn chằm chằm một nơi vô định ngoài cửa sổ.Suy nghĩ trải dài.Cho đến khi định thần lại.Tôi mới lại rừng tầm mắt của mình ở trên người của cô ấy.Hay mất trở nên yên tĩnh.Càng ngày càng lạnh nhạt.Trưởng ban trần.Cụ bốn tuổi đi.Nhưng trần minh viễn.Lại không muốn tôi đi.Trần minh viễn có phải là món đồ.Cô bạn ta lại nghe em thật.Những cô không hiểu anh đang suy nghĩ cái gì.Tại anh ta cần có phải là tình yêu mà là một người biết tàn nhẫn có thể đồng hành với anh ta.Giúp được anh toàn trong công việc.Vậy là cô nghĩ sao.Cô đỗ hiếu anh ấy sao.Tủ chứ.Tất nhiên.Tôi đối với anh tài.Có một sự ăn ý không ai có thể làm được đâu.Ngay cả linh đá cũng vậy.Vì vậy nếu có muốn anh của cô.Có một bước tiến cao hơn.Thì tôi nghĩ.Cô không nên xen vào việc gì.Tôi ở lại hay không ở lại.Chỉ cần một mình anh ta quyết định là được rồi.Thủ đô này.Đầy người tài giỏi.Tôi không tin.Chỉ có một mình cô.Đúng.Cô nói rất đúng.Thủ đô này rất nhiều người tài giỏi.Đưa tay ra cũng có thể vợ lấy một đám.Thế nhưng cô lại quên mất một điều.Anh trai của cô chỉ cần tôi.Để lại cho trần vũ yến một lời nói như vậy.Tao đó tôi nhầm chồng đứng dậy cầm túi.Rời khỏi quán cà phê.Lúc này mặt trời nhạc về phía tây gió thổi lớn hơn khiến cho mấy sợi tóc dài buông xõa phía sau lưng.Với bay nhà nhà.Tôi đứng ở bên đường.Thật lòng mà nói tao cuộc nói chuyện với cô ta.Cảm xúc đúng là có chút bị ảnh hưởng.Thành ra cả người cứ vẫn thờ như vậy.Đến lúc về đến nhà.Tôi vẫn không thoát ra được.Sáng hôm sau vừa ngồi vào chỗ ngồi.Linda đã xuất hiện trước bàn làm việc của tôi.Tất cả lịch trình ngày mai.Tới thành phố b của cô và sếp tổng.Được sắp xếp ổn thỏa rồi đấy.Đây là tài liệu hai người cần.Tuổi nhận tập tài liệu rồi mỉm cười.Sao đỏ tôi lại bận rộn với công việc của mình.Buổi tối tôi mới lên đây cùng nhau đi uống rượu một quán bar nổi tiếng.Nhìn quay uống đến bốn mươi lăm cốc không ngừng.Tôi nhớ mày cất giọng hỏi.Cô làm sao thế linda.Tuổi.Tuổi thất tình rồi.Cổ tích tình.Linda tỉnh của cô nhiều như thế nào tôi đâu có là của nói tôi nghe xem nào cô thất tình.Lên đà lúc này mày á khẩu nhìn tôi xong.Miệng của cô bây giờ giống như sếp tổng thế vừa nghe tới cái tiền đấy tôi lập tức cả.Thấy mình như bùng nổ cô nói cái gì cũng được nhưng mà cô mà nhắc tới cái tên đấy tôi đứng.Đôi mắt xinh đẹp của cô ấy đào quan sát mặt tôi ra.Rất lâu mới hạ thấp tộc hỏi với vẻ thần bí phải chăng đã đến lúc tôi cần.Cho cô năm mươi triệu tiền mặt rồi giờ mà có sẵn thế thì có bỏ ra đây đi dù sao.Đang rất cần tiền nên đàn em nhầm mãi câu nói này của tôi đang buồn bã.Chuyển sang hoàng hót tôi biết cô ấy định có phản ứng nên chưa đợi của anh nói ra bản thân đã vội.Chuyển chủ đề thôi được rồi cứ nói đi rốt cuộc là có bị làm sao.Cái tên đấy hắn ta có vợ rồi một người vợ từ trên trời.Xuống nghe liền đá nói như vậy gương mặt của tôi cũng biến sắc bầu không khí.Đọc trong tù lá linda chuyện này không đùa được đâu đàn ông có vợ sao.Tại sao mà có thể dây dưa vào chiều rủ thắt cổ tự tử có phải cắt đứt quan hệ với hắn ta đi.Nhưng mà anh ấy nói rằng anh ấy anh đã nói cái gì.Cô cũng không được nghe nếu anh ta không phủ nhận sự thực này chỉ có bảo anh ta càng cuốc xa càng tốt.Lúc này tôi có chút kích động những điều cũng lớn hơn hoàn cảnh của linh ba bây giờ giống hệt nhưng.Tôi phát hiện ra trịnh văn tùng đầu đường đến mức không thể nào thở được đau đến mức nổ tung cả lồng ngực.Mà cuối hiện tại cũng hoàn toàn sụp đổ ôm tôi mà khóc nấc lên.Bản đồ tôi chẳng nghĩ sẽ có chuyện gì về anh ta đâu nhưng thật ra đấy.Vẫn có một chút khi vào hi vọng anh cần phải nói cho chúng tôi là có thể bắt đầu một mối quan.Tình cảm thực sự chứ không phải chỉ là quan hệ xác thịt anh đã quan tâm đến tôi tôi.Cũng có lúc nào cũng đáp ứng tôi.Những buổi chiều ngày hôm nay người phụ nữ ấy đã tìm tôi cho tôi xem hình ảnh của họ rồi.Với nhau cho tôi xem tờ hôn thú tôi thật sự không còn tâm trạng mà làm việc nữa.Trực tiếp luôn cười nhạo những người lao đầu của tình yêu nhưng thật không ngờ cũng có ngày tôi biến thành.Tả về người không ra người mà lại chẳng ra mà như thế này vì sao.Chỉ có yêu anh ta yêu rồi cô sẽ không còn giống như ngày trước nữa.Chỉ có yêu anh ta.Cuộc đời vui vì nụ cười bâng quơ của hắn.Sẽ buồn bị hành động tuyệt tình của anh.Càng ngày trong đầu.Cô chỉ nhớ đến hắn ta.Những cặp tuổi cô lại bối rối.Cô lại luống cuống.Nói đến đây tôi cũng im lặng.Một lúc sau tôi mới lại nói.Nếu như có thể.Đừng để bản thân của mình xây đến tình cảm.Đó chính là con dao giết chết chúng ta chỉ cho một khoảnh khắc rất ngắn.Rất nhỏ thôi.Sáng sớm ngày hôm sau tôi và trần minh viễn lại cùng bay tới thành phố b.Dọc đường bình an vô sự.Ngoài những công việc cần thiết.Giữa chúng tôi không còn bất kỳ giao lưu dư thừa nào.Thậm chí anh còn không buồn nhìn tôi dù chỉ là một cái liếc mắt.Giống như chuyến đi làm chưa.Vừa xuống máy bay chúng tôi đã đi ô tô tới thằng tòa nhà.Lúc này chúng ta cùng nhau gặp một vị lãnh đạo trong một số lần trước.Trong đó có bộ trưởng bộ ngoại giao.Và một đại biểu quốc hội.Bụng có tiếng tăm.Lê thành việt.Người cũng được kỳ vọng rất nhiều nhìn thấy chúng tôi ông ta giơ tay bắt từng người và nói.Rất vui khi được gặp lại mọi người nói xong ông ấy cũng chưa vội ngừng lại mà quay sang nhìn tôi.Cười nói cô là tôi việt nam đúng chứ tôi vẫn nhớ lời khen.Mở minh viễn dành cho cô.Giá chào ngày.Ngày quá khen rồi ạ.Cô đúng là càng ngày.Càng khiến mọi người phải trầm trồ.Thật là trùng hợp.Một người bạn cũ của cô.Hôm nay cũng có mặt đấy.Bạn cũ của tôi à.Tôi nghĩ hoặc nếu mày.Bớt sắc lần đầu nhìn trần vĩnh viễn.Muốn xem ảnh có biết sự tình không.Nhưng anh hoàn toàn hờ hững.Làm như không hiền hay thấy.Tôi khó chịu nghiến răng nghiến lợi.Phải cố gắng lắm.Mới không để bản thân bực bội.Mà quay lại.Hết thẳng vào mặt của người đàn ông đó.Vào phòng họp.Tôi lập tức nhìn bao quát.Muốn tìm người bạn cũ ấy là ai.Nhìn ánh mắt vừa chạm vào người ngồi trong cùng.Sắc mặt của tôi lập tức thay đổi.Cảnh mùa của tôi mất máy tôi không biết phải nói thế nào.Nam nam.Lâu rồi không gặp.Chất giọng trầm và nhẹ nhàng.Người ấy hóa ra lại chính là chủ nhiệm quang là ân nhân của tôi.Và cũng là người bị chính tay của tôi.Tùng sắc cá đồ.Ép phải rời khỏi vị trí hiện tại.Chủ nhiệm.Chú.Tôi mất máy đáp lại.Chủ nhiệm quan của chỉ gật đầu nhẹ nhàng sau đó quay sành chuẩn bệnh viện.Bệnh viện.Cậu vẫn khỏe đấy chứ.Bàn tay đang cầm tập tài liệu của tôi vô thức rung lên.Không ai hiểu được tâm trạng của tôi lúc này.Giống như bóng tối khó khăn lắm mới xua tan được một lần nữa lại bao trùm.Tôi không thể ngờ.Cục diện bây giờ.Lại bị đẩy đến mức như thế này.Lê ngọc dũng làm bộ trưởng đang đương nhiệm.Lê thành việt là đối thủ cạnh tranh với trần minh viễn.Trong việc ai sẽ ngồi lên.Hai người đi bên ngoài bằng mặt.Nhưng bên chồng lại coi nhau giống như kẻ thù cần diệt.Tôi ở bên anh.Còn chủ nhiệm quang ở bên kia rõ ràng hai người có mối quan hệ tốt.Bây giờ lại phải chửi.Thành thủ.Chẳng lẽ trước đó người đàn ông bên cạnh tôi đã biết được hết tất cả mọi chuyện sẽ như thế này.Hình ảnh bắt tôi.Tuyệt đỉnh lựa chọn.Cảm nghĩ đầu óc của tôi lúc này là một mớ hỗn độn.Một giây sau tôi bỗng cảm giác tay nắm chặt lấy tay của mình.Ép sự run rẩy của tôi.Ép xuống cẩm phả.Trái tim của tôi trầm xuống.Cảnh chặt gà.Trong phòng học yên ắng bầu không khí trở nên không thể quái dị hơn.Những tuổi phát hiện ra.Trần minh viễn.Anh ấy vẫn ung dung điểm đám như thường.Anh không hề tỏ ra bất ngờ.Cũng như là căng thẳng.Giống như anh đã sớm biết sự có mặt của chủ nhiệm quang.Cùng với lê thành việt.Nói chuyện cần nửa buổi.Khi kết thúc.Tôi nghe lời trần minh viễn đi ra ngoài ngồi đấy.Đột nhiên phía sau không biết từ lúc nào.Chủ nhiệm quan lại tiến tới nhìn sâu vào ánh mắt của tôi.Cô đã thay đổi rất nhiều conan.Thông minh lanh lợi.Bạo dạ nó lành.Vì mục đích nào.Có thể bất chấp thủ đoạn đấy.Chủ nhiệm quang nhấn mạnh.Từng câu từng chữ.Cổ đốm đã phát triển theo đúng ý mong muốn của tôi.Tôi không có gì để nói.Chuối lại tiếp tục.Tôi đã sớm biết chuyện của tôi.Là do cô vào bệnh viện thực hiện.Mất đi địa vị ở đài truyền hình.Cuộc sống của tôi không hề tốt đẹp.Trò chơi này.Chú đại từ mentos lên bàn cờ.Chủ nhiệm quan.Tôi thật sự muốn hỏi chú.Bốn năm qua những gì chúng đối với tôi.Là thật lòng.Hay chỉ là một màn che đậy.Trò chơi quyền lực này.Chú thật sự là muốn cái gì.Chú chẳng nhẽ.Cũng muốn lao mình vào cái vòng xoáy chính trị này sao.Conan nam này.Chúng ta hôm nay.Không còn là thầy trò nữa.Mà là đối thủ của nhau.Tình thầy trò cái gì đó.Tốt nhất.Hãy để đặt xuống.Tôi nhìn chuối.Anh mất bởi dùm rồi.Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.Tâm tình của cô đối với cậu ta không chỉ có vậy.Tôi nhìn tao.Cô thật sự.Không chỉ dừng lại ở đó.Bồi dưỡng sở không nói nổi một câu nào.Còn chuối để cười.Dù sao thì tôi cũng lăn lộn nhiều hơn cô cả chục năm.Chú tiểu tiếp này.Không thoát được mắt của tôi.Tuy nhiên.Tôi vẫn muốn cùng với cô.Thỏa thuận một chú.Chú nói gì à.Cũng muốn đi theo tôi.Hay là đi theo trần minh viễn.Nghe những lời nói này của chủ nhiệm quang.Trái tim của tôi chợt nhói lên một trận.Cơn đau nghệ.Buổi tối chuối chính thảo ân nhân suốt nhiều năm qua.Chúng tôi là cậu sự sống này.Tôi mang lòng biết ơn với chú ấy rất nhiều.Trần minh viễn anh ban đầu là người chứ không muốn dây nhất.Nhưng thời gian trôi đi.Tôi lại bị cuốn vào anh.Lúc nào tôi cũng không biết.Bản thân của tôi đã thật sự.Có lúc đã muốn quan tâm tới anh.Chủ nhiệm quang.Chuyện này.Chưa có thể cho tôi biết được lý do.Vì sao chú lại đối đầu với trần minh viễn không.Chúng.Chú đã thưởng rất ngưỡng mộ anh ấy.Bởi vì chúng tôi.Đứng hai cái đối đầu.Chùa bộc có thể lựa chọn ở bên cạnh anh ấy giống như tôi.Chúng ta cùng một vé.Và chúng ta vẫn là thầy trò.Không thể được.Bởi vì cậu ta không thể cho tôi.Những thứ mà tôi muốn.Chủ nhiệm hoàng lắc đầu.Chuối nhìn tôi.Sau đó lại nói.Tôi không có quyền ép cô.Nhưng tôi muốn nói cho cô hiểu nhé.Dã tâm của cậu ta thật sự rất lớn.Cấu tạo không chỉ nhắm vào vị trí bộ trưởng ngoại giao sắp tới.Và còn hơn thế nữa.Tôi.Nếu như ngày đó thật sự đến.Cũng tức là mọi thứ tình cảm vượt quá giới hạn của cô.Dành cho cậu ta.Trẻ bị tuyên án tử hình.Tôi nghĩ trong lòng của cô cũng rõ.Có đúng không.Nói xong những lời này.Chủ nhiệm hoàng cũng khẽ gật đầu với tôi.Giờ quay người rời đi.Tôi đứng một mình bên cửa sổ.Nhìn theo bóng chú ấy đi ra khỏi tòa nhà.Ngồi trên xe rồi biến mất giữa lòng thành phố.Ngoài kia người qua người lại tấp nập.Xe cũ di chuyển lượng nước.Cách chửi cũng từ từ tối đi.Lòng của tôi cũng rộn rã rất nhiều tâm tư.Không thể nào nói hết.Thời gian cứ chảy trôi.Chẳng biết đã bao lâu.Tôi nghe thấy tiếng mở cửa phòng họp.Cùng với bài tiếng nói chuyện.Sau khi tiếng người ngừng lại.Không tan một lần nữa trở nên yên ắng.Tôi quay người trở về phòng họp.Lúc này trong phòng chỉ còn một mình trần vĩnh viễn.Trong bóng hoàng hôn.Anh đeo một chiếc kính đang ngồi đối tiền.Im lặng và nghiêm túc.Ánh sáng cánh cửa.Hết lên gò má của anh khiến khuôn mặt của anh bớt.Hơn nữa anh có chút mệt mỏi.Tôi nhận ra được từ vầng trán của anh.Nghe thấy bước chân của tôi anh lần đầu lên.Tuy nhiên anh không nói gì.Tôi xoay tay quá.Sau đó từng bước từng bước bước về phía anh.Đi tới trước mặt của anh sau đó cô ấy người.Tắt lại.Nhìn vào đôi mắt của anh rồi hôn lên đôi môi của anh.Nụ hôn này tâm tư này.Tôi đang rất rối tôi không hiểu vì sao tôi lại hành động như vậy.Gửi môi mình khỏi môi của anh.Anh nhìn tôi cất giọng khàn khàn và quyến rũ.Sao thế.Suy nghĩ đã thay đổi rồi à.Tuổi kỷ mùi chuyển bệnh viện nhìn tôi.Rất lâu sau mới tháo kính xuống.Ánh mắt của anh quá chợt tôi rồi nhẹ nhàng giữ lấy cảm của tôi.Tao đó anh ghé qua.Tách muối của tôi ra một lần nữa để nụ hôn tiếp diễn.Có điều lần này.Mọi thứ.Đều là do anh chiều rộng.Ngồi thêm một lúc nữa tôi mới trở về khách sạn.Tôi đi tắm trước.Sau khi ra khỏi phòng tắm nhìn thấy trần minh viễn mặc một bộ đồ thể thao có mủ.Ngồi trên ghế sofa xem tivi.Tìm đâu cũng vừa tắm xong.Nhìn cái cảnh này.Tôi không còn cảm thấy bất ngờ nữa.Cũng chẳng muốn chất vấn anh.Tại sao anh lại tự tiện đi vào phòng của mình.Mà thẳng thừng tăng lời đi tự đi trang điểm và thay quần áo.Đã khỏi khách sạn.Đi bảo bảy mươi tám còn ngõ nhỏ vắng người.Anh đưa tôi đến một quán cháo.Diện tích của quán rất nhỏ.Cùng lắm là chỉ có thể ngồi được ba bàn.Ông chủ là một người đã ngoài sáu mươi.Bà vừa nhìn thấy anh lập tức tôi cười dẫn vào bên trong.Còn thân thiện gọi anh nữa.Cái thằng nhóc này.Còn một chút việc rồi à.Người bận rồi.Người bận rộn đây.Thế nào.Đang như cũ chứ.Ipad như vậy.Chuẩn bệnh viện đáp lại.Chẳng bao lâu sau ông chủ beta hai bát cháo nóng hồi.Tôi cần thì lên nếm thử một nhà.Không hỏi thốt lên.Ba cháu vừa đậm đà lại vừa thơm phức.Bị con sò và chọi gà thái nhỏ.Hòa quyện vào nhau.Quả thật rất khác biệt.Với các loại cháo.Mà tôi tưởng ăn trước đây.Ông chủ bên cạnh thấy biểu cảm của tôi như vậy.Thì mới cười tươi.Cửa hàng của chúng tôi.Mở được hơn ba mươi năm rồi.Rất nhiều người đến đây chỉ để ăn bát cháo này.Cô gái à tôi nói cho cô bé.Có tất cả những người từ rất nhiều vùng miền khác lặn lội đường xa xôi tới đây.Trong đó có cả vị chính khách này.Chú ấy cưới hà chỉ tay và trần minh viễn.Không mang theo sự sợ sệt nào.Giống là một người cha chú mực trên.Thoải mái và đầy tự nhiên.Cậu ấy bận rộn là thế mà năm nào cũng đều tới đây một đến hai lần.Nhưng thường.Chị đi có một mình.Hằng dẫn theo cô em gái.Đây là lần đầu tiên.Tối dẫn một người khác đến.Ông chủ nói xong thì kín đáo cười rồi đi tiếp các vị khách khác.Từ nước mắt nhìn anh.Thật tâm có rất nhiều điều muốn nói.Nhưng tôi không biết nói gì.Cuối cùng tôi đành im lặng.Hai người đàn ông đó lại cất giọng hỏi tôi.Hôm qua trần vu yến.Tìm em có việc gì thế.Tuổi à lên một tiếng.Cũng chẳng có ý định giấu diếm.Cô ta cho tôi một chiếc thẻ.Chị thảo khoảng vài tỷ.Yêu cầu tôi rời xa anh.Đi đến một nơi.Thật xa nơi này.Em có đồng ý không.Anh nghĩ thế nào.Tất nhiên là không.Chuẩn bệnh viện khẳng định.Tôi cũng không quá ngạc nhiên.Bản thân cũng gật đầu.Anh giỏi như vậy ở bên anh.Tuy vẫn có lợi hơn.Tôi nghĩ anh cũng không quá keo kiệt đến mức.Không cho tôi một vài căn nhà trong khu đô thị quốc tế.Hay là một chiếc xe.Một khoản chu cấp hàng tháng nhỉ.Nghe tôi nói như vậy.Trần minh viễn lặng lẽ mỉm cười.Ăn cháo xong chúng tôi cùng nhau đi tới một khu phố quán bar nổi tiếng tại thành phố này.Tàu đại một quán hàn náo nhiệt.Trong quán bà rất đông người.Anh bảo ông chủ sắp xếp một vị trí dựa góc không mấy nổi bật.Rồi gọi hai ly rượu không hề tham gia bất kỳ hoạt động nào.Đơn giản chỉ ngồi lắng nghe và nhìn mọi người nhảy nhót.Trong quán không bật quá nhiều đèn.Tôi cũng ngồi lắc lư theo điệu nhạc dj đánh.Mắt nhìn đám đông hỗn loạn.Rồi lại quay sang nhìn anh ở bên cạnh.Lúc này khuôn mặt của anh.Sáng nghịch tranh.Vẻ nghiêm túc hàng ngày.Điều đã bị ném bò.Còn lại sự dịu dàng vẫn hòa.Biểu cảm và chưa bao giờ anh để lộ ra ngoài.Cho người khác nhìn thấy.Trái tim như bị ai đó dùng búa.Khiến cho nó ngứa ngáy gõ có.Tôi có muốn nghĩ nhiều.Khẽ lắc đầu nhưng anh lại nhớ người đến.Ghé sát vào tai của tôi.Thở mạnh một hơi.Em thử nói xem.Tôi giỏi những thứ gì.Anh.Anh không để tôi nói tiếp.Hôn một cái lên khóe miệng của tôi.Tôi làm sao.Anh thế này.Anh lạy hồn tiếp.Giọng trầm khàn đến bên người.Tôi thế này là làm sao.Anh không nên trêu đùa tôi như thế.Anh không cảm thấy.Thật sự là rất vô vị.Đối mặt với những lời nói của tôi anh chỉ cười.Sau đó đưa tay nhẹ nhàng bế cả người tôi ngồi lên chân của mình.Cúi đầu ngậm lấy mới của tôi.Không một lời giải thích.Bảo tôi cái khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt sâu không đáy của anh.Bản thân cũng tự nguyện vòng hai tay ôm lấy cổ của anh.Nhẹ nhàng đáp trả.Chẳng biết đã qua bao lâu.Anh hơi buồn tôi già.Võ lên đôi môi của tôi nhẹ nhàng hỏi tôi.Mùi vị thế nào.Em hài lòng chưa.Tôi nhớ mày không vui.Trần minh viễn lại nhún vai cười cười.Sợ vợ em về của tôi.Em thích ai hơn.Nghe trần minh viễn nói như vậy là người của tôi trở nên cứng đờ đôi môi của tôi run rẩy lên đầy sợ hãi.Một chút động này cũng không thể.Tại thời điểm này.Tôi không thể nói điều gì.Cũng như là cao rộng đối diện vì anh.Tôi chỉ biết giữ im lặng.Mắt nhìn anh thật sâu chờ đợi màn tử hình của mình thôi.Thì những tủ lạnh không thể nhớ được.Sao im lặng vài phút.Anh lại nở một nụ cười với tôi.Sao thế.Em căng thẳng như vậy.Anh.Em đâu muốn hỏi thôi.Vì sao tôi lại biết chứ gì.Tao đúng không.Chuẩn mình vẫn cười cười.Tôi nhìn anh bình tĩnh thản nhiên.Lúc này đột nhiên không giống như được thấy tuyết trắng thuần khiết nhất.Trong trời đông giá rét nữa.Thế giới tuyết cao quý mà lạnh lẽo.Người đàn ông này là một phần của quốc gia.Ngay từ lần đầu tiên tôi gặp.Bản năng đã tạo thành nhận thức như vậy.Nhưng mà cuộc sống như vậy ở trong cái thế giới loài người.Cho dù là tính tỉnh hay là tình cảm.Đều là cô đơn và lạnh lẽo.Tuyết khùng thích hợp nhiệt liệt cùng nồng độ.Bằng không đợi nó chính là bị hòa tan.Tôi cũng rất rõ ràng một chút.Chụp tôi là người của hai thế giới.Anh đã biết từ lâu.Thì tại sao anh còn đối với tôi như vậy.Anh cho tôi nhiều cơ hội như vậy sao.Tôi trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.Trần bình viết hơi nhíu mày lại.Tôi hiểu.Là anh không muốn nói đến vấn đề này quá nhiều.Anh chỉ muốn bản thân mình.Là người đi chất vấn người khác.Đứng trên đầu người khác.Chưa bị người khác chất vấn là không thể.Câu trả lời không quan trọng.Quan trọng là em ở bên tôi.Men tuyệt đối trung thành.Đừng có như là nàng tiên cá.Phản bội tổng đài.Vứt bỏ tôn nghiêm vô tư dâng hiến để chạy theo cái thứ tình yêu mùa xuân.Tôi nghe được thành âm lãnh đạo của người đàn ông trước mặt.Tầm từ không dám để nó.Tay cầm chiếc li đưa lên miệng uống một ngủ.Thời gian đó điểm im lặng không hé lời.Chuẩn bệnh viện cũng vậy anh không đề cập gì hết tựa như cuộc nói chuyện hồi nãy chẳng thể xảy.Vài ngày sau trên chuyến bay từ thành phố b trở về thủ đô từ đầu tới cuối cả tôi và anh đều không.Nói với nhau câu gì thậm chí ngay cả chỗ ngồi cũng không gần nhau tôi vẫn vậy.Luôn thích ngồi hàng ghế cuối cùng còn anh thì ngồi ở góc chéo hàng đầu tiên vị trí cách xa tôi.Tôi muốn nhìn thật sự rất khó sau khi máy bay hạ cánh.Thời gian vẫn còn sớm nên tôi phải tìm chỗ sở để tiếp tục công việc linda vừa nhìn thấy tôi.Cuối tiến lại làm bạn giường với nhân vật đang nổi tiếng trong giới chính trị.Có cảm giác thế nào có thể được gọi là may mắn mấy lần thế.Hai bàn tay đếm không hết kỹ thuật rất tuyệt đúng không kích thước thế nào.Chất lượng lên đây nghe tôi nói xong thì đến một tiếng cô ấy kéo ghế ngồi.Kệ tôi đi công tác một tuần trở về cô đã khác hoàn toàn so với lúc trước rồi.Thật sự là có khác à cô còn nhớ cô đã nói gì với tôi không.Câu nói tình cảm chính là con dao giết chết chúng ta chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn.Tôi nhớ biết là được rồi làm việc đi nếu mà rảnh thì chúng ta ăn một bữa nhé.Ok linda thời gian cứ chậm chậm trôi đi.Thế giảm giá hơn một tháng dài tôi đột nhiên nhận được điện thoại của chủ nhiệm quang sau bao nhiêu ngày không liên lạc.Suối hẹn tôi ở một quán cà phê không nói rõ nguyên nhân vì sao lại yêu cầu như vậy chị bảo tôi.Đến sớm một chút đọc xong tìm tôi bỏ luôn bị động sang một bên những xu.Chỉ có chút mơ hồ và mông lung tự nhiên bản thân cũng gật đầu đồng ý nói thật.Việc làm này của mình là nguy hiểm hoặc có thể mang đến cho mình những rắc rối sau này tuy nhiên tôi lại không.Em làm được bởi vì sự kính trọng của tôi đối với chủ nhiệm quang vẫn luôn vô cùng lớn.Như vậy tôi làm việc đến chiều tối cũng xách túi xách đi ra ngoài tôi quán cà phê cách trụ sở một khoảng.Lúc này chủ nhiệm quang đã đến tử lâu trên khuôn mặt của chú ấy lúc này nếu không có một.Lúc nào tôi kéo ghế ngồi xuống chua ấy mới hỏi tôi.Tôi lại còn nghĩ là cô sẽ không đến không có chuyện đó tôi.Nói rồi bất kể có chuyện gì chỉ cần chú khỏi tôi nhất định sẽ không bỏ qua.Có đúng là thành thật thật sự cô không sợ trần minh viễn sẽ chất vấn cô sao.Vấn đề này tôi sẽ có cách.Giải quyết của mẹ.Tôi không cần bận tâm quá nhiều đâu ạ.Chủ nhiệm quản cầm đầu.Chuối vẫy tay gọi lấy hai ly cà phê.Sau khi nhân viên mang ra rồi rời đi.Chuối với lại nói với tôi.Lần nào cũng là vì cậu ta.Có đúng không.Tôi không bất ngờ bắt đầu câu chuyện của chủ nhiệm khoa.Lại nói thẳng tên của trần vĩnh viễn ra nhiều vậy.Bản thân có chút chấn động.Âm thầm cuộn chặt tay lại.Sống lưng dần đổ mồ hôi lạnh.Tuổi không đáp.Chuỗi lại tiếp tục nói.Nam nam này.Vẫn là câu nói đó.Cô có lợi hại thế nào.Cũng chỉ là tôi của hơn hai mươi năm trước.Ánh mắt của cô nhìn cậu ta đã bán đứng bản thân của cô.Đây là khuyết điểm chí mạng của phụ nữ.Một người phụ nữ tài danh cách mấy.Cũng không thể nào mà giấu diếm được tình cảm của mình.Đối với một người đàn ông.Trắc nghiệm quang khoanh tay lái.Dựa lưng ra ghế.Kể từ lúc cậu ta xuất hiện ở đài truyền hình.Bà ngồi lên vị trí tổng giám đốc đài truyền hình quốc gia.Kể từ khi cậu ta man suy nghĩ rồi kéo cô vào bàn cờ của mình.Tôi đã đoán.Tôi vốn dĩ muốn đào tạo cô.Thành một người máu lạnh.Có thể trợ giúp cho tôi và người kia.Nhưng tôi lại không ngờ.Cô lại xuất hiện tình cảm không nên có.Nói như vậy là từ khi chuẩn bị xuất hiện.Và trở thành mối đe dọa với chú.Là người đứng sau chúa.Nên chú đã có ý định.Lợi dụng thôi sao.Khi biết tôi và anh ta bị rơi vào vòng xoáy.Chú hỏi miệng muốn quên tôi rời xa.Những hành động.Lại muốn tôi tiến sâu hơn.Khi đã thân thiết với người đó rồi.Thì sẽ dùng tôi.Làm nội gián.Tôi sướng sở.Chủ nhiệm quảng lại tiếp tục nói.Cả tôi và cô đều biết.Hiện tại trần minh viễn đang ngấm vào vị trí của ngài bộ trưởng bộ ngoại giao.Thậm chí còn hơn nữa.Và bây giờ tâm lý của cậu ta.Cũng đã thực hiện được.Tôi chọn sai mắt.Không dám tin vào đôi tay của mình.Chủ nhiệm hoàng lại tiếp tục.Không cần đợi đến lúc tranh cử.Cậu ta đã thành công đảng ngày bộ trưởng xuống dưới.Quyết định đã có rồi.Trái tim của tôi đập thình thịch rồi đầu óc của tôi hoàn toàn hỗn loạn.Thật sự tôi không hề biết kết quả như thế nào.Tôi còn nghĩ rằng.Anh cùng với ngài bộ trưởng bộ ngoại giao kia nó cùng một vé.Nhưng mà bây giờ e rằng.Hóa ra tất cả chỉ là lừa người.Tâm tư của anh thâm sâu khó đoán.Bề ngoài bằng mặt và điểm đạo với đối phương.Nhưng phía tàu là âm thầm đi kế hoạch của mình.Để người khác ngã xuống.Dưới một vũng lầy.Chỉ cần là thứ anh muốn.Ảnh nhất định phải có bằng được.Không ai được phép tranh lấy hoặc là ngồi ở đó quá lâu.Nam nam này.Tôi biết.Của tao hết tâm sức giúp đỡ mình viễn.Đặc biệt tình cảm dành cho cậu ta.Nhưng mà tôi nghĩ cô còn hiểu rõ hơn tôi chứ.Mọi thứ tình cảm theo dưới quyền lực này.Điều không đáng một xu.Mỗi khi cậu ta ngồi lên được vị trí.Thì cậu ta lập tức bỏ rơi cô.Chú cũng biết mà.Là do tôi tình nguyện.Trước kia của không hiểu macro chất một cách ngu xuẩn như vậy.Trước kia với tình yêu cũng đều không nhìn.Dù một cái hết.Không.Chú nói sai rồi.Chú không biết đâu.Tôi đã từng bú chuẩn ba mươi lăm.Bị người khác lừa bởi.Cho đến khi gặp người đó.Tôi học được cách tàn nhẫn.Học được sự bất cần.Tên là thanh kiếm của anh.Tay tôi cũng đã dính đầy máu tươi.Dù ảnh tuyệt tình lạnh lùng chỗ nào.Thịt trong lòng của tôi.Từ đầu tới cuối chỉ có anh là người tài giỏi nhất.Năng lực và thủ đoạn của người đàn ông này.Khiến anh từ lâu trở thành vị vua duy nhất trong lòng của tôi.Mãi mãi không bao giờ thay đổi.Tôi không hối hận.Nói xong tôi chuẩn bị quay người rồi đi.Nhưng mà chủ nhiệm quang lại gọi giật lại.Nếu cô không muốn làm thanh kiếm bị cậu ta vứt mò.Chỉ có thể ra nước ngoài.Cho dù chúng ta ở hai bên đối lập.Nhưng bảo nam.Tôi muốn coi cô như con cái trong nhà.Tôi thật sự không nỡ nhìn cũng bị bỏ rơi.Có suy nghĩ cho thật kỹ đi.Tôi gật đầu.Không thể đáp lại.Bước chân rất nhanh tôi khỏi quán đi xuống lòng đường tối mờ.Tôi không trở về nhà vội vã.Bởi vì lúc này tâm trạng của tôi thực sự không tốt.Về nhà đối mặt với mấy bức tường.Con khỉ.Tủ lạnh sharp.Chỉ sợ không kịp chế độ.Lạnh nổi điên và đập phá mọi thứ.Tư thế cách nào cũng không được.Tôi bắt đầu công cuộc lang thang khắp nẻo đường thủ đô.Rồi thế nào bạn thân.Lại đi ra phía công viên hồ nguyệt.tám tuổi.Nhưng mọi thứ trở nên nhộn nhịp người người nói chuyện luôn đùa.Tôi chậm rãi từng bước trên vỉa hè.Đẩy mắt nhìn vào những nụ cười của họ.Thực phẩm thấy đáy lòng của mình nặng trĩu.Thật giả.Tôi cũng muốn được vui vẻ như vậy.Tôi cũng muốn được yêu thương như thế.Không phải sớm ngày lo lắng những chuyện vui buồn.Những chuyện không tên ở ngoài kia.Nhìn tôi vẫn không hề cảm thấy mình được thoải mái.Tôi rất muốn biết lý do vì sao lại như vậy.Nhưng tôi lại thất bại.Thất bại thực sự.Vì chính tôi cũng không biết được.Rốt cuộc là tôi đang muốn cái gì vào các thời điểm này.Vì chị và các bạn thân mến tâm an vừa mới gửi tới cho tất cả quý vị phần chín của bộ truyền.Nhiều năm về sau của anh và em của tác giả lê tuyết tập truyện này tâm ăn gửi tới cho quý vị có những cái.Đặt câu từ rất là buồn cũng giống như là cô gái nam của chúng ta khi em biết được rằng.Thịt vào viễn đã biết được tất cả mọi chuyện trong quá khứ.Viết được giảng ngày trong suốt ba năm qua cô là người thứ ba.Theo chân vào mối quan hệ của vợ chồng em gái của mình nhưng mà vẫn vẫn lạnh nhạt với cô diệu.Vẫn đang xem cô là một thứ vũ khí.Để khiến cho anh.Đi cướp bóc tất cả mọi thứ quyền lực hay là thực sự là anh có tình cảm với cô mọi rắc rối.Đã được tao nhắn gửi tới cho quý vị ở phần mười quý vị hãy cùng với tâm hồn chúng ta cũng chú ý theo dõi nhé.Còn bây giờ thì cho phép tâm hành thì được chào tạm biệt tất cả quý vị.Cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều vì đã đồng hành cùng với công an trong buổi trưa ngày hôm nay.Chỉ cần đọc truyện bụi phố.Và bây giờ xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com