Truyện Tình Yêu Thương Gửi Vào Gió Phần 15 Vương Vấn Tình Cũ - Mc Anh Sa

truyện tình yêu thương gửi vào gió phần 15 vương vấn tình cũ - mc anh sa

Xin chào tất cả những thính giả ở chợ tình bây giờ là hai mươi tối và ánh sáng rất vui được là người đồng hành tiếp.Mang đến cho quý vị và các bạn tập mười lăm của bộ truyền yêu thương gửi vào gió của tác giả lê tuyết.Quý vị và các bạn thân mến lý do vì sao mà nga cô bạn thân của vũ linh trước năm lần bảy lượt tìm.Phản đối câu chuyện tình yêu giữa vũ linh và vị tổng giám đốc rừng thành nam tập truyện này sẽ giải đáp thắc mắc đó của.Vợ có mà tập truyện này thì vũ nương đã vô tình phát hiện ra một bí mật từ dương thành nam.Anh cố gắng che giấu bấy lâu nay và bí mật này đã khiến cho vũ đình vô cùng sốc vậy thì điều đó là gì.Tất cả sẽ được giải đáp và tập truyện này và vẫn như thường lệ sau khi nắng này xong cho quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chi.Nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sạc cũng như ekip của chợ tình nhé cảm ơn những tình cảm của mọi người rất nhiều.Bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập mười lăm của bộ truyền yêu thương gửi vào gió tác giả.Qua phần chuyển động của ánh sáng.Nghe những lời nói là.Của mẹ tôi có chút giật mình cổ họng nghẹn ứ lại.Không biết phải nói gì giải thích ra sao.Một tháng kể từ khi sự việc xảy ra thì mọi việc dùng bao.Để trưởng thành nam em xuống em rồi tất cả cuộc sống của tôi cũng dần trở về quỹ đạo vốn có.Cho nên tôi dần chủ quan không để ý đến cảm xúc của mẹ nhưng bây giờ bà nói nhiều.Tức là bạn đã biết tất cả mọi chuyện.Tôi có muốn chơi cái cũng không được cuối cùng chiều có thể lấp liếm cất giọng nói.Mà.Chuyện này.Thật ra là con chưa kịp nói với mẹ thôi cho nên.Bây giờ con ở đâu.Ngay lập tức trở về nhà đi.Nếu không thì bạn sẽ đến đó còn tự chọn đi để còn về.Mày đừng tức giận như vậy được còn về rồi còn chưa kể rõ mọi chuyện với mẹ.Được tốt nhất là con cho mẹ một câu trả lời thỏa đáng còn nếu không.Toàn vụ này cho dù con không thích mà vẫn làm mẹ của con.Nào để cho con tùy hứng như vậy được giả vờ anh còn biết rồi còn trả thù sếp về sớm nhé.Để lại cho em hiểu câu nói đó tôi cũng nhanh chóng tắt máy sau đó khách thở hát ra một hơi.Giày ở đối diện thì giám đốc hà có lẽ hiểu hết mọi chuyện chị ta nhìn tôi.Qua bài gì cúng cất giọng hỏi .Có chuyện gì sao.Tôi gật đầu cũng chẳng hề giấu giếm chút nào cả.Mẹ tôi biết chuyện rồi.Bảy vừa gọi điện lên chất vấn tại đây chuyện gì chuyện trên mạng hay là chị.Cô và dương thành nam.Cả hai lần này cô ấy thực sự rất tức giận tôi nghĩ là mọi chuyện không thể ngờ.Đơn giản chỉ nói một hai câu có thể giải quyết được thì bây giờ có tính sao.Có lẽ là tôi sẽ phải về quê nếu không với tính cách của bạn tôi bảo không được tôi về thì nhất định sẽ bỏ.Đến lúc đó thì mọi thứ sẽ còn rắc rối hơn nữa những lời này.Nói hoàn toàn là sự thật mà của tôi từ trước đến giờ không hợp tính với tôi thế nhưng.Việc mà tôi muốn làm đều không thể nào qua được đôi mắt của bà việc đơn giản đến phức tạp mà không cần thi.Nhưng cũng không có nghĩa là làm ngơ như không thấy gì cả chuyện tôi bỏ chuyên ngành theo học trường kiến trúc.Đó đã từng khiến cho mẹ con tôi bất đồng không nhìn mặt nhau.Bây giờ chuyện này tôi không cho bà một câu trả lời thỏa đáng thì kiểu gì.Chuyển kìa không có lần thứ hai lặp lại.Nhưng mà vì sao bọn họ lại biết thế.Thế thôi im lặng thì giám đốc hà lại cất giọng hỏi.Từ ngày hết những lời đó.Bản thân cũng có chút khó hiểu.Bởi vì tôi cũng không biết được là ai đã nói với mẹ và dượng của tôi ở quê.Là anh làm sao.Thầy là một người nào khác.Tôi cũng không rõ.Có thể là mẹ tôi đã đọc được tin tức ở trên mạng.Trên mạng.Sau khi cô dâu đi mấy ngày tới bên truyền thông có ăn dính đã xử lý tất cả.Không cần một trang nào dẫn nguồn tin lấy cả.Như vậy thì làm sao mà họ có chuyển đọc được tin đó trên mạng.Ở nhà.Như vậy thì chỉ còn giả thuyết .Là có một người nào đó đã nói với bà thôi.Vậy bây giờ có tính sao.Tôi muốn nói với dương thành nam không.Nhắc đến người đàn ông đó đấy lòng của tôi có một chút chột dạ.Tôi biết anh thật sự rất bận.Những từ sau chuyến đi trở về.Tôi đã quyết định không để tránh mình trở nên xa cách.Hãy giấu làm bất cứ điều gì.Vì vậy nên cất giọng hỏi.Anh ấy bận lắm đúng không.Số máy bay.Tôi đã thấy anh ấy vội vàng rời đi.Đúng vậy.Nghỉ một tuần công việc dồn lại rất nhiều.Hôm nay cậu ấy còn phải tiếp chủ tịch thành phố.Cho nên ai là đến nửa đêm tàn tiệc đi.Tôi biết rồi.Tôi gật đầu đáp là giám đốc hà.Conan lại ngồi nói chuyện thêm nửa tiếng rồi có bị ra sân bay mua vé.Về đến nhà thì đồng hồ đã chỉ mười tối.Bình thường thì mệt và rượu của tôi tầm này đã lên giường.Thế nhưng hôm nay thì lại không như vậy.Bọn họ vẫn bật đèn sáng.Nhìn thấy tôi trở về thì cũng không có hỏi tôi mệt hay không.Mực chất lỏng rất lạnh.Về rồi sao.Tôi ngồi xuống ghế xã vân một tiếng với mẹ.Không thể có động tác nào tiếp theo.Rượu của tôi ngồi bên cạnh.Ông nhìn tôi phát thời dài.Cảm xúc vẫn y hệt giống như trước kia.Youtube cách làm điều gì sai thì cũng không hề lên tiếng mắng mà.Thay vào đó ông quay sang mẹ tôi.Thế thích giọng thật mà.Còn lâu mới vừa về.Lại đi đường xa.Có gì thì ngày mai em nói cũng được.Bây giờ cứ để con bé vào ăn rồi nghỉ ngơi cái đá.Ảnh được có một mình nó.Mẹ tôi gắn liền với giờ.Lần này thì bà thực sự tức giận đến mức mặc kệ lời ông nói.Mắt nhìn tôi sắp lành.Đây là chuyện của em và con.Anh có nói gì.Cũng không giúp được gì cả đâu.Nói xong với rượu mấy lời đó.Tìm bạn tôi chẳng để cho ông có cơ hội trả lời.Ngày lập tức xoay người nhìn sang tôi.Kết hôn từ bao giờ.Nếu như mà không biết.Thế còn cũng định giấu mãi mãi đúng không đây.Mà.Con và dương thành nam.Tuổi con.Thật ra thì con vẫn chưa tìm được thời điểm thích hợp để nói cho mà.Gia đình bên kia thì sao.Bọn họ có biết không.Giá trông con vẫn chưa nói.Vốn dĩ cả hai đã bàn bạc cho thời gian anh ấy hết bận.Thì còn.Không thích hợp để nói.Câu trả lời của con như vậy mà nghe được à.Nếu điều của mẹ tôi càng trở nên nặng nề bà nói tiếp.Vụ này.Kết hôn là chuyện lớn như vậy.Tôi có thể không thông báo cho bố mẹ hành à.Bố mẹ nuôi con lớn.Còn không phải là người muốn nhìn thấy con kết hôn sinh con sao.Ấy vậy mà con.Lại kết hôn cũng không nói cho mày biết.Còn làm như vậy.Còn nghĩ đến cảm nhận của người bạn là ta không.Lần này thì mọi chuyện không hề đơn giản.Cười trước những lời nói này của mẹ chỉ biết cầm đến nửa lời cũng không thúc già.Thật ra thì tôi không hề giận mà.Chỉ là cảm thấy việc làm của mạng đúng là tùy hứng.Truyền hình bây giờ mạng nổi giận cũng là điều đương nhiên.Ngày đó tôi không suy nghĩ nhiều.Tôi cũng không yêu anh.Chưa cảm thấy điều kiện đó cả hai buổi trưa được cho nhau.Chỉ muốn mọi thứ đơn giản.Thế nhưng bây giờ đều đi lệch quỹ đạo cả rồi.Anh làm thì làm ruộng bằng lên.Mẹ tôi là biết tất cả.Nên tôi nghĩ.Thay vì trốn tránh không nên cho bà một lời giải thích thỏa đáng.Như vậy mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều.Sẽ liếm mười tôi đáp lại lời của bà.Mà.Về chuyện này.Thật ra cũng có lý do.Con và chân thành nam kết hôn được hai hôm thì dưỡng gặp tai nạn.Cho nên.Vậy là từ lúc đó sao.Từ lúc đó đến bây giờ là mấy tháng rồi.Con cũng không hé răng nữa lời như thế.Còn.Đừng có nói là con không có thời gian.Vũ linh.Còn đủ lông đủ cánh rồi.Nên bây giờ không có lời của mẹ ra cái gì nó đúng không.Mà.Không phải như vậy đâu.Với cả con cảm thấy chuyện này.Không đến mức nghiêm trọng.Mẹ biết rồi thì cũng tốt.Tôi cất giọng nam lời.Nhưng mà tôi nghe xong không nhắn không hạ nhiệt chút nào.Ngược lại còn trở nên gay gắt.Tay chỉ thẳng vào mặt của tôi.Tốt.Toàn vũ đình.Con cảm thấy là mối quan hệ của con của cậu ta là tốt rồi.Không yêu nhau.Mọi thứ đều là vì giấy tờ hợp đồng.Anh cần vợ tôi cần tiền.Vậy mà cứ nói là tốt.Nghe những lời nói của mẹ tôi cảm thấy bên tay của mình lúc này giống như có những tiếng sấm nổ ầm ầm.Toàn thân cứng đơ.Mười ngón tay bẩn giác tiếp lấy nhau thật chặt.Tôi không thể sang được một câu.Bởi vì thời điểm này đó của tôi.Cùng một lúc liên tục cập đến những câu hỏi.Mẹ biết được những việc này từ đâu.Ai đã nói cho mà nghe.Thì những ngày mai ngày mai.Tôi vẫn không thể nào xác định được đối phương là người nào.Truyền hình cuối cùng vẫn chỉ có thể chấp nhận im lặng.Mà mẹ của tôi.Càng nhìn thấy tôi im lặng.Thì sự tức giận lại càng không thể nào ép xuống được.Thậm chí bà còn mất lấy chế.Cầm hết cốc nước trên bàn hất thẳng vào mặt của tôi.Phạm vũ linh.Có làm như thế.Con nghĩ đến bố của con không.Năm xưa mỹ vì con thế nào.Kỳ vọng với con ra sao.Bây giờ.Có làm ra cái chuyện đó.Để cho người khác đền mạng là cướp chồng của người khác.Để cho người ta bàn tán là dùng thân xác đổi lấy tiền.Còn cảm thấy là những lời nói là dễ nghe sao.Mà.Mẹ chưa biết còn không phải như vậy.Nếu như có ý định đó.Con đã làm từ rất lâu.Không cần phải đợi đến bây giờ ở đâu.Nhưng mà ngoài kia không mà biết còn như thế nào cả.Họ chỉ cần đọc mấy ở trên mạng.Mặc định ghép toàn các đội giành đó.Mặc định nói tôi là kẻ giật chồng của người khác.Mẹ tôi không hề nghe một lời giải thích nào của tôi.Bà luôn một mực khang khang tôi là người cao tuổi.Mặc định tôi là người sai.Nói.Lúc đó tôi cảm thấy rất hụt hẫng.Chỉ muốn yếu đuối để dựa vào ai đó.Không suy nghĩ không nhức đầu.Nhưng tôi.Chẳng có ai ngoài bản thân tôi cả.Nghĩ đến điều đó tôi hơi xịt muỗi.Tay đưa lên lau những giọt nước ở trên mặt.Đền bù đối với mẹ đi vào trong phòng.Coi điều bước chân còn chưa kịp bước.Cả người đã đột ngột được bao bọc trong lồng ngực rộng rãi để to lớn.Cùng với đó chính là mùi hương quen thuộc.Người đàn ông đó ôm tôi rất chặt.Mẹ và giờ cũng bị hành động đột ngột này có anh làm chiếc thùng xốp.Mất cái nhìn chằm chằm vào anh.Chuyển nhượng anh không một chút nào để ý.Thái độ vẫn nhận nhá đưa tay khóa sao không của tôi.Giảm giữ không để cho tôi ngốc nghếch.Mọi chuyện diễn ra quá bất ngờ.Tôi mất một lúc mới có thể định thần lại được mắt nâng lên nhìn anh được ngồi mất máy.Dương thành nam.Anh sao anh lại ở đây thế.Nghe tôi nói như vậy dương thành nam cúi đầu nhìn xuống ánh mắt ôn nhu gần như có thể chảy ra nước.Anh nói.Tôi đến để nói chuyện với bà mà.Tượng hình người dơi vào mơ hồ.Còn đang sướng sờ bởi anh mất và giọng nói của anh.Thế anh đã quay sang nhìn dượng và mẹ của tôi.Kiên quyết nói.Bà.Mà.Con của vương đình kết hôn.Nhưng lại không thông báo cho hai người.Là con không đúng.Con xin hai người đừng trách cô ấy.Món chay.Thực ra còn là được.Cậu.Mẹ tôi nhìn anh.Một lúc lâu không nói ra lời.Mất mấy phút.Bà nguyễn du.Tổng giám đốc nam.Việc cầu giúp gia đình nhà chồng chiều lúc khó khăn.Tôi thật sự thích cảm ơn.Nhưng mà chuyện cậu và con bé này.Tôi không bao giờ chấp nhận.Cho nên bây giờ cũng không cần nói gì cả.Bắt gái hả.Mình sẽ không dám nói cho hai bác.Thật ra chủ yếu là giữa hai người không đồng ý.Dương thành nam trở lại cách gọi nhìn thẳng vào máy tôi rồi nói.Bởi vì cháu tôi chưa từng kết hôn.Nhưng mà cháu đã có một cậu con trai.Năm nay mười một tuổi.Cháu biết.Người làm cha làm mẹ sẽ không bao giờ để con gái của mình chịu ủy khuất như vậy.Suy nghĩ của mọi người cháu hiểu.Nếu nhà bác không chấp nhận.Thịt chó cũng không thấy bất ngờ.Nhưng mà cháu nói như vậy.Có nghĩa là dù hai người không đồng ý thì cháu cũng sẽ không buông tay cô ấy.Bất kể là vì lý do gì đi chăng nữa.Cháu không sợ không để cho cô ấy gửi cho cháu.Chúng tôi không đồng ý.Cậu vẫn không buông tay.Mấy cậu là cái gì thế.Cậu là có tiền thì hay lắm.Là tổ trưởng mắt nhìn dương thành nam.Tổng giám đốc nam.Ở đây tôi không bàn đến chuyện cậu con trai hay con gái.Tôi chỉ biết.Cậu và con gái của tôi không thấy có tình cảm.Hai người chỉ là một bản hợp đồng.Cái loại quan hệ này nói ra.Thì chính là cậu đang bà nội nó.Tôi tuyệt đối không cho phép.Về chuyện này cháu xin thẳng thắn giải thích cho bác hiểu.Dương thành nam vẫn kiềm trẻ trước thái độ đề tức giận của mẹ tôi không hề khó chịu không hề cảm thấy mệt mỏi.Ngược lại từng động tác an ủi bố về vô cùng nhẹ nhàng.Bác là mẹ quan âm.Hiển nhiên cũng là trưởng bố của cháu.Cũng sẽ là mẹ của cháu.Bác không đồng ý tốt là suy nghĩ tốt cho cô ấy.Cháu hiểu.Nhưng mà cho dù như vậy thì cháu cũng không buông tay.Mở bài cháu yêu đi.Chồng muốn chăm sóc cho cô ấy cả đời.Cho khối hạnh phúc suốt đời.Chồng muốn cô ấy không phải mệt mỏi với tất cả.Nếu như phải bác phản đối.Cháu sẽ cố gắng làm cho hai người vừa lòng.Nhưng nếu như muốn cháu buông tay.Cháu tuyệt đối không làm được.Còn về chuyện bản hợp đồng.Ban đầu nói như vậy.Nhưng hiện tại.Nó không còn giá trị gì cả.Những lời nói của dương thành nam chân tình.Tôi nghe xong thì mất mát dần trở nên chua xót xứng sợ nhìn anh.Cảm giác rất không chân thật.Giống như tôi đang nằm mơ vậy.Mẹ tôi cũng bị những lời nói này của anh làm cho hai người.Thật lâu mới lấy lại tinh thần.Cho dù là có yêu thì cũng không được.Cậu biết gió cậu đứng ở đâu.Chúng tôi ở đâu.Cứ nghĩ là mọi thứ sẽ thoải mái và yên ổn được sao.Cô nghĩ là cậu chứ không mang đến rắc rối cho chúng tôi sao.Cậu thường làm mấy lời này qua cầu.Ý kiến sửa đổi.Bắt gái à.Thứ nhất.Việc môn đăng hộ đối gì đó đối với cháu tại thời điểm này.Không hề có một chút nào khiến cháu để tâm.Cho nên cho hi vọng.Bác không nên để nó làm bạn thân của mình bị ảnh hưởng.Thứ hai.Đây là cháu chưa kết hôn lần nào.Nhưng mà cháu ít nhiều cũng hiểu được đạo lý trường sống trong hôn nhân.Cho biết quý trọng những gì mà hôn nhân mang lại.Hơn hết.Còn biết làm sao để trở thành một người chồng tốt.Chó hi vọng bạn sẽ đồng ý mối quan hệ của chúng cháu.Cháu sẽ không dễ dàng từ bỏ.Cháu tin tưởng.Thời gian có thể chúng mình tất cả.Có thể để cho bác thấy cháu yêu mình.Không thể là đùa cợt.Mà thật lòng muốn như thế.Lần đầu tiên nhìn thấy dương thành nam nói nhiều đến như vậy.Thủ thuật.Bản thân tôi có chút không dám tin.Một người đàn ông vốn lạnh lùng.Trên thương trường có thể sát phạt được biết bao nhiêu người sợ hãi.Người lúc này đi.Rũ bỏ hết tất cả mọi hàng nhóm trên người để cuối đầu trước mẹ và dượng của tôi.Cầu xin chờ đợi họ chấp thuận mọi chuyện.Anh nói anh yêu tôi.Lời nói mà trước giờ tôi chưa từng được nghe thấy.Anh nói.Anh sẽ cố gắng để cho tôi có một cuộc sống hạnh phúc.Cố gắng cho tôi một bến đỗ.Cả cuộc đời này chỉ cần một người con gái là tôi.Nghe những lời đó.Chỉ một lần nhưng đụng chạm đến tận đáy trái tim của tôi.Khiến cho tôi dù mạnh mẽ đến mấy cũng nhẹ lòng.Nước mắt nhỏ xuống từng giờ.Sau câu nói đó của anh thì mẹ tôi không nói thêm lời nào nữa.Có lẽ bà đã bị những lời nói đó làm lay động.Dụng của tôi đứng ở bên cạnh.Hồng nháy mắt bảo tôi đưa anh lên phòng.Việc còn lại.Em sẽ giúp tôi lòng.Tôi nghe lời của em không ở lại.Có mày là mẹ tôi rồi nhìn thấy nhưng cũng không lên tiếng can ngăn.Vào trong phòng tôi mới dám thở hắt ra một hơi xoay người nhìn dương thành nam đang đứng ở phía sau.Trên người của anh vẫn là bộ thời trang đắt tiền.Miệng vẫn còn vương mười:không.Đôi mắt của anh hẳn lên những sợi máu đỏ để mệt mỏi.Sắc mặt có chút tải.Dường như đang cố gắng chịu đựng cơn đau kéo đến.Cho hỏi anh.Ảnh sao lại về đây thế.Còn thuốc thảo khùng.Anh ăn chưa.Em đi nấu cho anh cái gì nhé.Không cần đâu.Tôi không muốn ăn gì cả.Bây giờ chỉ muốn là một lát thôi.Thuốc tuổi về vụ trên nền không mang theo.Em cho tôi một cốc nước ấm đi.Được rồi anh về giường nằm đi đem đi lấy cho.Nói xong thì tôi cũng dịu dương thành nam về phía giờ.Sức mạnh của anh càng lúc càng tệ hơn.Bờ vai rộng thi thoảng bất giác trở nên run rẩy.Lúc ấy tôi luống cuống muốn đưa anh đi về.Tên những người đàn ông ấy lại chỉ mỉm cười với tôi rồi ăn ổi.Đừng đi.Thuốc của tôi đều là do bác sĩ kê.Những thứ khác.Nếu không có tác dụng đâu.Vậy.Anh còn chạy loạn làm gì thế.Anh không thể trở lại cái này sao.Quần áo cũng không mặc thêm.Giờ thành nam.Rốt cuộc là anh coi thường sức khỏe của mình như vậy.Tôi sẽ là đến triệu một chút nữa.Thì tôi sẽ không thể nào giữ được em.Mình à.Thật xin lỗi em.Vừa nói riêng thành nam vòng hai tay ôm eo của tôi nếu biết mặt áp lên bụng to.Hô hấp cũng dần không còn nặng nề kìm nén tôi cúi đầu nhìn anh nhẹ nhàng đặt tay lên máy.Cẩn thận quyến luyến phút và.Nửa lời cũng không nói tất cả bao quanh bây giờ chỉ còn đều là trầm mặc và yên tĩnh.Ngồi được một lúc thì bệnh tình của dương thành nam lại càng trở nên nghiêm trọng nó khiến cho gương mặt tuấn tú của anh.Tải để chồng thấy.Hai bên thái dương lấm tấm mồ hôi tôi nhìn lại càng sợ rớt cuộc không nhìn được nữa.Tôi nói.Đi bệnh viện đi em đưa anh đi nhé thế nhưng anh vẫn không hề để tâm đến những lời nói.Bản thân từ đầu đến cuối đều cố gắng chịu đựng từng chút từng chút tiền chỉ hỏi.Ở gần đây có hiệu thuốc nào không.Em mua giúp tôi một điều giảm đau loại tốt nhất nặng nhất được rồi với để anh.Anh làm ở đây nhé em sẽ về ngay vội vàng đáp lại lời của anh tôi ngay sau đó nha.Cổng xoay người mở cửa bước đi lớp da đến phòng khách thì mẹ và dượng vẫn ngồi ở đó mà nhìn.Tuổi hết hải nhiều người bị đuổi giết thì ngạc nhiên dù tức giận là thế nhưng vẫn không quên hỏi.Đêm hôm thế này rồi.Con đi đâu đấy.Tôi vừa cuối đầu vừa đi giáp vừa đắp lại mẹ.Giờ thành nam anh ấy bị đau dạ dày con đi mua thuốc giảm đau cho anh ấy.Đau lắm không dạ vâng cần đến thuốc giảm đau đừng có đi.Hiệu thuốc ở đây dược sĩ đều trình độ không ra sao cả không tin tưởng được đâu mà tôi cất giọng.Sau đó thì bà đứng gì đi về phía tự thú lấy ra một lọ thuốc nhỏ rồi đưa cho tôi.Cho cậu uống cái này đi đây là thuốc giảm đau loại tốt không phải đồ giả đâu uống vào một lát.Siêu thôi không phải đi ra ngoài mua thuốc tâm thần của tôi thả lỏng được tôi đưa ta.Lấy cùng lúc này thì thuận miệng hỏi mà.Sao mà không có thức làm đâu thế dưỡng của con vừa rồi bị tai nạn cần phải dùng.Giảm đau nhiều không có thì sao được dạ vâng nhận lấy gói thuốc trên tay của mẹ.Địa điểm mười một vòng gió mang nó vào cho dương thành nam.Có thuốc anh đỡ hơn.Giấc ngủ có nhanh chóng kéo đến.Chỉ một lúc thì hơi thở cũng trở nên đều đặn.Tôi ngồi bên cạnh.Ngón tay lặng lẽ đàn lấy tay của anh.Bản đồ là bút nhé.Dần dần dùng thêm một chút được xếp lại.Nước mắt không kiềm chế được rơi xuống.Tôi cảm động trước tình cảm và hành động của anh.Tôi có súp.Trước những thứ anh làm cho tôi.Tôi không cần so sánh tôi và tôi vũ đình nữa.Bởi vì những sợ hai ấy đã bị tôi gạt xuống hết.Ngồi thêm một lúc thì sau đó tôi lấy quần áo chiều về phía nhà tắm ở ngoài.Vì không muốn làm ổn anh.Lắp điều hòa phòng mẹ và dượng.Thì đột nhiên.Tai nghe thấy ông nói.Anh thấy được.Anh thấy được à.Vậy em hỏi anh.Mới chỉ có như vậy.Anh đã tin cậu toàn là toàn tâm toàn ý xào.Cậu ta đã từng đính hôn với người khác rầm rộ trên các mặt báo.Mà cái người đó lại còn là diễn viên nổi tiếng.Anh bảo vũ linh nhà mình có thiệt thòi không.Anh thấy cậu ấy đối với vụ này rất tốt.Em không nghe gọi nói sao.Cô ấy nói cô ấy sẽ cho con gái của mình một cuộc sống hạnh phúc.Chúng ta đã có lỗi và còn rất nhiều.Bây giờ con bé an bình vui vẻ như thế.Có người bằng lòng đối tốt với nó.Chúng ta cần cái gì mà phản đối đi.Ý kiến của anh như vậy.Mà cũng có là ý kiến.Ta nói cho vũ đình hạnh phúc một đời.Thì sẽ là trò chưa.Cậu ta sẽ đảm bảo con bé không bị đám người kia làm phiền nữa không.Mẹ tôi chậm rãi nói nữa khí có sức nặng nề.Nhưng iso xa một chút thì cũng thấy ẩn sâu bên trong là tiếng hàn.Dường như muốn khóc.Tôi đứng ở bên ngoài lồng ngực cũng chẳng thoải mái được bao nhiêu.Ngược lại còn giống như hàng ngàn chiếc kim nhọn đâm vào.Tôi cảm thấy chua xót mọi thứ đều tồi tệ.Không đâu.Rượu của tôi vẫn có cái nhìn tốt về dân thành nam.Ông cũng không tranh luận với mẹ.Kiên trì quan điểm của chính mình nói.Cậu năm nay.Không giống như những người khác.Em xem.Tối nói chuyện với chúng ta.Xem cô ấy chăm sóc anh trở về.Thái độ của cậu ấy.Có giống như kiểu người có tiền rồi hỏng hết không.Không hề.Cậu ấy rất biết điều.Thái độ thực hiện quyết.Chắc chắn không phải là hạng người như anh đâu.Cậu ta cho anh bao nhiêu tiền.Mà bây giờ anh một mực không thèm đứng về phía em như thế.Anh nhìn xem.Đó là con gái của em.Em sao nó để con của mình như vậy.Ảnh bìa.Nhưng mà em cũng thấy đấy.Vừa rồi cậu ta nói không phải là không có đạo lý.Tuy rằng đã có con nhưng mà vui tính cách đó tình yêu đó sự chuẩn ổn đó.Tỷ phú ninh nhà chúng ta sẽ hạnh phúc.Em là mẹ.Nên có niềm tin vào con gái.Ủng hộ con bé.Chứ không phải là ra sức ngăn cản như thế.Dượng tôi vẫn kiên trì với ý nghĩ của mình.Một lời nhỏ nhẹ không hay cáu gắt.Từng chút từng chút làm công tác tư tưởng cho mẹ tôi.Đêm hôm ấy tôi không rõ hai người nói chuyện đến lúc nào mới đi ngủ.Chỉ biết lúc sáng tỉnh giấc.Mẹ tôi chuẩn bị rất nhiều đồ ăn.Thái độ với trưởng thành nam cũng không còn gay.Giống như mấy tiếng trước.Tuy nhiên.Bà cũng không phải là hoàn toàn đồng ý.Cho nên bầu không khí chưa hẳn có thể diễn tả được bằng hai từ thoải mái.Bữa cơm kéo dài gần một tiếng.Dương thành nam về còn nhiều công việc nên phải đi đến thành phố khác để đàm phán.Từ tiếng anh.Chiều cho bóng dáng ấy khuất hẳn.Bản thân mới thu lại về mặt tươi cười.Lấy điện thoại ra bấm một dãy số.Đầu dây bên kia vàng lên tiếng tút tút.Giờ cũng có người nhấc máy.Tôi lạnh giọng nói.Nga.Tôi muốn nói chuyện với cô.Bây giờ có rảnh chứ.Ừ có chuyện gì thế.Tôi cũng đang định gọi cho cô đi.Nghe thoải mái đáp lại.Từ mũi thật chặt.Mắt nhìn về phía bầu trời màu xanh đầy nắng.Rõ ràng thời tiết rất đẹp.Như trong lòng của tôi rất bức bối rất khó chịu.Nga.Có phải mọi chuyện là do cô làm không.Chuyện gì.Pony.Đang nói cái gì thế.Quỳnh anh quên như vậy à.Vtv tôi nhắc cho con nhớ nhé.Truyện ăn để biết tôi và dương thành nam kết hôn.Tôi có thể bỏ qua cho cô.Nhưng mà anh làm đến để tìm tôi.Giường ngay đến mẹ của tôi cũng biết tất cả.Có nghĩa là có nên cho tôi một lời giải thích không.Sao lại nói như thế.Làm sao mà tôi biết đi.Tuổi chưa dứt lời thì đầu dây bên kia vang lên một tiếng cho thật lớn.Sau đó là giọng nói run run của cô ấy.Từ ngày không sót một từ.Cảm xúc trong lòng lạnh tanh để chuột chết.Đoạn tình bạn này.Tôi vẫn luôn từng ngày cố gắng muốn duy trì.Thế nhưng đến bây giờ nó thật sự đã bị cô ấy để đến bờ vực.Bây giờ có muốn cứ ván cũng không được.Nhà.Cô nói đi.Tại sao có thể làm như vậy với tôi.Tại sao.Lễ đâm sau lưng của tôi như vậy.Câu nói ấy của tôi lúc này chẳng khác gì một lời vạch trần đầy tàn nhẫn.Nó khiến cho gà vốn dĩ đã lúng túng.Bây giờ lại càng trở nên lúng túng.Nửa lời cũng không thốt ra được.Cô ấy giữ im lặng.Còn tôi trước sự im lặng của cô ấy.Chẳng còn kiên nhẫn được nữa.Cố gắng hít một hơi thật sâu rồi nói.Tôi nghĩ là chúng ta cần gặp nhau để nói chuyện.Bây giờ tôi ở đâu.Vẫn ở an giang đúng không.Ừ.Được rồi.Tôi lên tìm cô.Để lại cho anh nghe một lời nói chắc nịch.Ngay sau đó cũng không chần chừ tôi bắt già.Thẳng lên sân bay.Book vé trở về thủ đô.Qua năm tiếng đồng hồ tôi có mặt ở quán cà phê quen thuộc.Mà thôi và nga vẫn thường hẹn nhau.Chờ nửa tiếng thì cũng thấy cô ấy hết hả chạy đến.Rõ ràng là thời tiết vào mùa đông.Nhưng chiến chán của ấy xuất hiện những tầng mồ hôi mồm.Chứng tỏ để đi được đến đề bản thân đã rất gấp gáp.Nhìn thấy tôi.Nghe không bận tâm đến sự chật vật nhất nhất của mình.Tôi kéo ghế ngồi xuống rồi khẽ cấp dòng.Boney.Có đợi tôi lâu chưa.Cũng không lâu lắm.Có uống gì.Vẫn làm matcha trà xanh nhé.Ừ một lần mất cha.Vừa là đồng nghiệp vừa là bạn.Tôi và hai căn bản đã hiểu hết những sở thích của nhau.Kể cả cho dù cả hai có bận với rất nhiều dự án thì những lúc rảnh rỗi vẫn muốn cùng nhau đi ăn lẩu.Không là đi khu trung tâm thương mại mua sắm.Còn lại quán cà phê ba để xả stress.Gần hai năm nay đối với tôi.Cô ấy và giám đốc hà chính là những người quan trọng.Là người có thể khiến cho tôi bất chấp tất cả nỗ lực để hy sinh khi chẳng may họ có gặp rắc rối.Hay là gặp điều gì bất trắc trong cuộc sống.Tôi đã nghĩ tất cả sẽ mãi tốt đẹp.Tôi đang nghĩ là cô ấy sẽ hiểu được.Những việc làm của mình là đang đi quá giới hạn.Một ngày nào đó nhất định sẽ quay đầu.Tôi đã cho cô ấy cơ hội.Nhưng mà cô ấy đã để vuột.Bởi vì mọi thứ tất cả vào thời điểm này.Đang đứng sát bên má vực thẳm.Chỉ cần xài chân một cái xe nào hẳn xuống dưới hồi tối đen ngọc.Cứ như vậy ngồi im lặng một lúc khá lâu.Cuối cùng.Tôi cũng là người lên tiếng phá tan bầu không khí ngột ngạt.Dạo này công việc của cô thế nào.Vẫn tốt chứ.Tốt.Với cô thì sao.Có tốt không.Thời gian về quê có thấy thoải mái không.Thoải mái.Tôi khách mở nhạc.Đánh mất bình tĩnh nhìn ra khung cảnh bên ngoài.Đoạn đường quốc lộ đông hiệp người qua lại chậm rãi lên tiếng.Cô nghĩ sao.Tôi có nên thoải mái không.Hết rắc rối và ảnh lê.Sau đó mọi chuyện bị phần phụ trên mạng.Mọi thứ dồn dập kéo đến.Khiến cho tôi không thể nào đi làm được.Cũng không biết được là ngày nào mình sẽ trở lại với công việc.Tôi.Tôi không có ý gì khác đâu.Chỉ là thuật mi.Nên hỏi cô và quan tâm như vậy thôi.Không.Tôi biết là cậu không có ý gì khác.Trước lời giải thích của nga tôi chỉ có thể cười nhạo.Tay trái cầm cốc cà phê đèn đưa lên miệng uống.Mỗi lần tôi đều cho đường trên nhưng hôm nay lại không cho đường nữa.Chỉ muốn thưởng thức như vậy.Cốt yếu muốn xem nó đắng thật hay không.Xem cái vị đắng của nó đánh đến mức nào.Ra bây giờ sau khi nhâm nhi một hộp nhỏ.Tôi phải công nhận xe không có đường đi cà phê đen này thật sự khó uống.Nó giống như mối quan hệ của tôi và ngay bây giờ.Khi không còn tin tưởng nhau nữa thì sự bền chặt thấu hiểu.Công thức không còn.Tôi không nhìn cô ấy giọng nói cơ hồ mà mệt.Xàm cực kỳ đánh thép.Nga.Ngày hôm nay tôi và cô có thể cùng nhau ngồi lại nói rõ mọi chuyện được không.Nghe giật mình.Đôi mắt của cô ấy hiện lên hoảng sợ.Ngón tay đặt trên coopmart trà dùm dùm.Một lần này tôi đều quan sát rất gió.Tôi có thể nhìn ra được cô ấy đang lâm vào trạng thái nào.Tuy nhiên tôi không thể cất giọng nói gì cả.Mặc kệ cô ấy một lúc nào nói thì nói.Cũng may thời gian trôi đi khoảng năm phút.Tôi đang nghe tiếng hà chậm chậm đáp lại.Được.Thời điểm mắt lên khóe môi cười nhất.Không chần chừ nên đi thẳng vào vấn đề.Tờ vụ việc của anh lê.Rồi nhìn đến thái độ của cô.Tôi đã phần trước rất nhiều suy nghĩ.Có phải mọi chế.Để lần sau có làm hay không.Tôi đã gọi đến cho cô vào nói chuyện thẳng thắn.Tôi đã nói google chuyển tôi và dương thành nam là chuyện riêng của tôi.Cô đừng nên can thiệp vào.Tôi đã bảo cô.Đừng quan tâm quá nhiều đến đời sống riêng tư của tôi.Cô vẫn còn nhớ chứ.Trong phòng lập tức chìm vào tĩnh lặng.Tia nắng đến nơi sản xuất.Chứ còn lại tìm hít thở.Khuôn mặt của nhà bến tre.Cô ấy nhìn tôi.Cảm xúc không thể nào kìm được nữa.Tôi làm tất cả công làm việc cầu thôi.Là vì tương lai tôi không muốn có đau khổ.Tuổi giảng cô là người đế chế.Nhưng mà tình yêu là nhược điểm chí mạng của cô.Tôi không muốn có.Cuộc khởi nghĩa tốt cho tôi.Tôi cắt ngang.Đánh mất bùng cháy giống như ngọn.Có làm mọi thứ để tìm ra chúng tôi.Là vì lo lắng cho tôi á.Hãy thực chất.Làm về tư lợi cá nhân.Nếu như những câu nói trước đó khiến cho nga ấy và hoàng hôn.Câu nói này gần như khiến cô ấy trở nên tuyệt vọng.Gương mặt được trang điểm đẹp đã.Bây giờ trở nên trắng nhờ đó.Tất nhiên.Tôi.Sao lại về bản thân của tôi được chứ.Tôi ở nhà.Đôi mắt nhìn thẳng vào cô ấy.Nhìn thật lâu sự hoảng loạn đó.Cuối cùng chậm rãi buông ra một câu.Nga.Cô thích tôi đúng không.Sau câu nói đó của tôi thì ngay chấn động.Khối lượng xuống đến mức cả người đứng bật dậy.Tải miễn cưỡng bán nick ảnh bàn mới không để cho bản thân ngã xuống.Giọng nói của cô ấy run run nhưng không có ý phủ nhận.Một lúc sau thì mới thu được duy nhất một từ.Tôi.Trước đây.Tôi chưa từng có bạn.Cho nên khi quen cô hợp tính với cô.Tôi đã thật sự trân trọng mối quan hệ của chúng ta.Ngày mà tôi còn yêu nguyễn hữu vân.Có thể anh ta bội bạc.Có nhắc nhở tôi.Của jack ma.Rồi có nổi cơn lôi đình với tôi.Mọi thứ tôi để nhớ rất rõ.Tôi chậm rãi kể lại.Mắt nhìn chằm chằm vào chiếc mắt chà đang xóm sáng vàng cả trên mặt bàn không bằng đến về mặt của nga.Tôi cảm thấy mình thật may mắn.Khi có một người bạn là cô.Cho dù vụ ăn lễ cô có nhúng tay vào.Tôi vẫn nhẹ nhàng coi như không biết.Trước hay sau.Đều muốn cổ google duy trì mối quan hệ tốt đẹp như trước.Ngày im lặng.Tôi thấy thời giải giờ lại nói tiếp.Trước đây.Chúng ta hãy thoải mái đùa giỡn với nhau.Nhưng mà sao gần đây.Tôi đều tránh cô.Tôi nghĩ là cậu sẽ hiểu được vì sao tôi làm như vậy.Đắp mặt của nga lại càng thêm tái nhợt.Tuổi tân mùi.Trên má còn đọc lại một giọt lệ chảy dài.Ngữ điệu nhất quá.Cô.Sao cô lại bi.Sau vụ việc với anh lê.Giờ đến về cuộc đời với anh dũng.Giờ có ra sức năm lần bảy lượt khuyên tôi rồi bỏ chân thành nam.Lúc ấy tôi cứ nghĩ.Cô ấy yêu anh ấy.Nên có các phản ứng như vậy.Nhưng mà cô lại một mực khăng khăng là không yêu.Thêm nữa tôi quan sát cũng thế.Không thèm để ý đến dương thành nam.Cho nên giải thích.Chỉ có thể.Người mà có tình cảm chính là tôi.Tủ lạnh nhà đứng nhìn nha.Thế cô ấy vẫn còn người nhá thì nhịn cười rồi nói.Thật ra.Tôi không hiểu khó chịu.Tôi cũng không hề kỳ thị về tình yêu đồng tính.Nghe tôi nói gì về đôi mắt của nga rực sáng cất giọng khẩn thiết.Vì.Vũ linh.Cô.Nhưng mà tôi không chấp nhận.Tôi dứt khoát trận học không để cho nhà nó một lời nào.Nga.Tôi không thể nào chấp nhận tình yêu như vậy.Bởi vì tôi không thích cô.Tôi không yêu cô.Người tôi yêu là dương thành nam.Lại nghĩ.Có hiểu không.Tao câu nói đó thì nha kênh nào.Đôi mắt cô ấy trở nên tuyệt vọng để cho xót.Yêu hận đan xen vô cùng đau đớn.Tự hiểu.Mình nói những lời này là quá đáng là không đúng.Thế nhưng tôi không còn sự lựa chọn nào khác.Bởi vì nếu như tôi càng im lặng thì mọi chuyện sẽ càng tệ đi.Chứ không thể nào tốt hơn được nữa.Nếu đã tốt thì đã tốt từ chứ không cần phải đến tận bây giờ.Nga.Của năm nay cũng đã ba mươi tuổi.Cô cũng là người trưởng thành.Không thể nào sống tùy hứng như vậy.Cô còn bố mà.Còn phải tìm bạn trai sự nghiệp.Đừng để một phút sai lầm.Mất chính bản thân của mình mất đi tất cả mọi thứ.Điều khiến cho tất cả đều đau lòng như thế.Tôi biết.Nhà được nhìn ngọt ngào lấy tay lau nước mắt.Thế nhưng tôi không thể nào chịu được.Cô biết không.Tuấn bao nhiêu công thức mới khiến cho cô rời xa nguyên hưu vàng.Tốn bao nhiêu thời gian thăm dò cô xem.Cô yêu ai.Xẩm chế.Tôi cần muốn giới thiệu anh họ của tôi cho cô.Để xem ý của cụ già xào.Nhưng mà có đều không chấp nhận.Có biết không.Lúc đó tôi đã rất vui.Vui là bởi vì có đất liền không muốn lại gần một người đàn ông nào nữa.Nhiều vậy.Thì tốt nhất định sẽ có cơ hội.Nhưng mà tôi không thích cô.Tôi khách thời giải mạng mãi cất nhà.Tình cảm của cô là kiểu gì thế.Khi tôi còn ở bình nguyễn hữu huân.Ngày nào tôi cũng khuyên tôi rời sang ấy.Lấy sự nghiệp làm trọng.Đừng để bản thân về thuế.Bây giờ tôi yêu chân thành nam.Cơm tiệm cắt chìa ra giờ vẫn cứ là thích tôi à.Coi lợi ích kỷ và tàn nhẫn nhiều cầu không.Nhưng mà tôi không còn cách nào khác à.Cà rốt cuộc cũng hấp dẫn lên tuổi kích động.Tôi không thể nào chịu được được.Khi thấy cổ bên cạnh người đàn ông đó.Bọn họ thì có gì tốt chứ.Đều là một lũ dối trá.Là một lũ trẻ con phụ nữ giống như kẻ qua đường.Bọn họ không thể nào hiểu đâu.Không hết lòng với cô.Nhưng mà tôi thì có thể.Dù không có nhiều tiền nhưng thành nam.Nhưng mà chỉ cần tuổi bên kô.Tôi sẽ cố gắng hết sức tận dụng các mối quan hệ để giúp cô.Nhạc của tôi cũng có công ty.Chúng ta cùng nhau quản lý cùng nhau phát triển.Vũ linh.Của em.Đó là một điều tốt mà.Càng nói.Ngày càng không thể nào kiềm chế được tâm tình.Nước mắt chảy ròng ròng.Vừa lúc nãy vừa không quan tâm.Bao giờ.Con mới để ý đến tối đây.Tuổi làm.Là đồng nghiệp của cô gần hai năm nay.Từ vựng cô đã có rất nhiều lần cùng nhau đi chơi ăn uống.Thậm chí là ngủ cùng nhau.Gần hai năm qua.Chưa có một giây phút nào tôi muốn rời xa cô cả.Nhưng mà cô thì quá tuyệt tình.Cô chưa bao giờ để ý đến suy nghĩ của tôi.Chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của tôi.Có điều bất ngờ tất cả như thế.Đừng nói nữa.Tôi mệt mỏi ngân nga lại.Nhưng mà lúc này cô ấy kích động đến nỗi bất chấp tất cả giọng nói cất lên để tuyệt vọng.Tôi phải nói.Phải nói để cho cô hiểu.Nguyễn hữu văn yêu cầu mười năm nhưng mà anh ta lại về tiền vào hư vinh là lừa dối cô dâu lợi dụng cô.Còn riêng thành nam yêu cô có nghĩa anh ta yêu cầu thật sao.Anh ta chỉ là đang coi cô là cái bóng của tôi beat tình thôi.Bởi vì cô từ tính cách cho đến tác phong làm việc.Tất cả đời giống cô ấy.Anh không thể yêu cô.Người mà anh ta yêu lắm mẹ của con trai anh ta có hiểu không.Tôi đã nói rồi.Dương thành nam không phải là người như vậy.Anh nghĩ không thể coi tôi là tù phú tỉnh cũng không coi tôi là người thay thế rốt cuộc là điếc hay là cố tình.Như vậy vũ nên đàn ông trên đời này đều là một đánh tồi tệ thôi.Sẽ không bao giờ đối tốt với cô như tôi đâu bọn họ sẽ không bao giờ yêu thương con như tôi đâu.Khi nào cô không làm tôi đau khổ sao.Trần giả không kiểm soát gửi cho tôi sao tôi cười nhà cao giọng chất vấn đôi mắt trở nên sắc lạnh.Nhà.Cô mới là người kia đấy tôi yêu ai cô lên nhà ra làm bộ muốn tốt cho tôi.Nhưng mà thực chất những việc cô làm đều mang đến cho tôi rắc rối.Vụ án lệ.Tôi bị mọi người trong công ty nhìn bằng ánh mắt như thế nào.Không phải là không biết giờ đến cả bộ an là.Tôi bị fan của cô ấy cùng kích chửi rồi.Để rồi.Công ty cũng vì điều đó ảnh hưởng không ít tới trở về quê.Cô cũng tìm mọi cách để cho mẹ tôi biết bởi vì con muốn mẹ tôi kết đó.Giờ cấm đoán tôi không được yêu anh ấy yêu cô ấy.Tốt với tôi à vụ này tôi chỉ là không muốn có yêu thương thành nam.Tôi thật sự rất yêu cầu khoảng thời gian này tôi vốn đã kiệt sức vốn đã rất mệt.Nhớ đến những gì mà bản thân chịu đựng tôi không thể nào chịu đựng được nữa cuộc nói chuyện của ngày hôm nay.Vốn dĩ nó sẽ không đến mức to tiếng nếu như cô ấy không một mực khăng khăng cho là mình đúng.Tôi gửi lại rồi nói tôi không thích đồng tính có hiểu tôi mà.Tôi khôngbốn mối quan hệ của tôi và cô đi vào ngõ cụt bởi vì tôi vẫn muốn tôi và cô là bạn của nhau.Tôi muốn tôi và cô vẫn là đồng nghiệp thân thiết giống như trước đây lúc quyết định nói ra những lời này.Tôi đã lấy hết can đảm nhìn vào mắt của nga.Những khoảnh khắc vui vẻ.Những lúc đuổi dẫn thần thế.Những lần cuối bảo vệ tôi.Tất cả vẫn còn ở đó chưa bao giờ phai nhòa.Chưa bao giờ tôi nghĩ là mình sẽ quên cả.Nhờ.Dừng lại đi.Nỗi lòng của cô ấy những lời đó tương lai sau đó cầm túi xách đứng dậy.Đi về phía quầy trả tiền rồi rất nhanh rời khỏi.Trời thủ đô hôm nay có nắng.Cũng may là mùa đông.Nên không ai nhận ra tôi đã từng có một khoảng thời gian dùng bang trên mạng xã hội.Vì thế tôi có đi xe buýt thì cũng không ai để ý.Ban đầu tôi muốn trở về ngôi nhà của tôi và dương thành nam.Nhưng suy đi nghĩ lại vẫn còn sớm.Cho nên tớ cứ như vậy ngồi trên xe buýt để cho xe đưa tôi đi một vòng.Mở cho đến khi đi ngang qua nhà thờ pháp cổ kính bản thân quyết định đi xuống.Chỉ là tôi không ngờ được rằng lớp đang dạo quanh ở đây thế tôi lại nhìn thấy bóng dáng của chồng tôi.Đang lớn hướng từng bước thật chậm.Tâm tình giống như đang nổi.Lúc ấy phản ứng đầu tiên của tôi là có chút ngạc nhiên.Bởi vì lúc sáng anh còn nói với tôi là anh đi công tác ở thành phố b mất mấy ngày.Vậy mà giờ đây chỉ mỗi cái vài tiếng trôi qua.Anh đang ở đây.Rất kỹ.Là anh đang có chuyện gì.Nghị định điều đó từ hãy liếm môi một cái sau đó lấy điện thoại gọi cho anh.Ở đường dây bên kia chồng tôi bắt máy.Tôi mỉm cười hỏi anh.Anh đang làm gì đấy.Bình thường thì dương thành nam vô cùng kiên nhẫn với tôi.Nhưng hôm nay anh lại khác hả.Anh không lắng nghe cũng không nhẹ nhàng.Để lại cho tôi câu nói.Anh đang có việc bận.Sau đấy thì tắt máy.Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại.Giờ lại nhìn anh ở cách tôi một khoảng không xa.Cảm xúc có một chút ảnh hưởng lồng ngực nhói lên.Không hiểu sao cảm giác bất an mỗi lúc một cao đến gần.Lúc đó tôi tự hỏi chính mình.Rốt cuộc là anh có chuyện gì.Mà lại nói dối.Rồi chán lấy tôi như vậy.Ảnh đến đây để làm gì.Để gặp ai.Thế nhưng cứ suy nghĩ mãi vẫn không thể nào tìm ra được câu trả lời thỏa đáng.Hết suy nghĩ này đến suy nghĩ khác cướp đến.Tôi không thể nào gạt xuống được sự thấp thỏm trong lòng.Thế nền cho quyết đi.Đi theo sau lưng thành nam.Ban đầu theo anh chị đi vòng vòng ở bên ngoài.Cũng chẳng gặp ai.Chị lặng lẽ đứng nhìn từng khóm hoa.Giờ nhìn cây xanh tán rộng.Cuối cùng đi vào trong giáo đường rộng lớn.Mọi thứ tối om.Chỉ là lát ngọn đèn điện màu vàng lúa ở trên tường.Dương thành nam đi đến chiếc đàn piano được đặt trên.Lặng lẽ ngồi xuống đàn một bản nhạc.Tôi không biết đó là bài nào cả.Tôi chỉ biết duy nhất một điều.Mỗi lần nốt nhạc vang lên.Chính bản thân cảm nhận được nỗi buồn chua xót.Đau lòng.Ẩn sâu ở trong đó.Thật sự rất buồn.Ngồi trong bóng tối tĩnh mịch.Đôi mắt của tôi cứ như vậy.Nhìn một cảnh trước mắt của chồng tôi.Im lặng lắng nghe hết một lượt.Sau khi nốt nhạc cuối cùng rất hay.Thì bản thân mình nhớ là được.Bản nhạc mang đáng là bạn canon.Ban nhạc đỏ từ phút mình đã từng kể với tôi là cô ấy rất thích.Tôi kể với tôi nhờ con nó mà cô ấy gặp được vũ đình nguyên năm mười sáu tuổi.Và cũng chính nó là món quà cầu hôn của anh ấy dành cho cô.Bọn họ ngày đó.Cũng ở trong một nhà thờ giống như vậy.Bây giờ dương thành nam cũng chọn nhà thờ.Giờ đàn lại bản nhạc đỏ.Rốt cuộc.Từ của anh là thế nào đây.Chẳng nhẽ.Anh thật sự vẫn còn yêu thương tôi vũ thành sao.Thật sự chỉ coi tôi là thế thân sao.Cứ như vậy tôi ngồi yên lặng ở góc tối thật lâu.Cho đến khi trên bột xuất hiện một vị cha xứ mặc áo màu trắng.Mới đưa tay lên gạt nước.Mới đi đến biển cảnh dương thành nam lương đôi mắt nhìn anh giờ khách thời dài.Một lúc nền cất giọng nói.Mười mấy năm rồi.Tôi cần từ cậu sẽ không quay lại nữa.Dương thành nam lắc đầu.Biểu cảm khuôn mặt của anh sâu nặng đến.Tôi không thể nào đoán được.Rốt cuộc nó như thế nào.Chẳng ai thấy ảnh đáp lại.Không nghĩ là cha vẫn còn nhớ đến tôi.Tôi còn tưởng.Chứ không còn ở đây nữa.Sao lại không nhớ chứ.Ngày đó cậu hai đứa có bà ấy đến đây.Giờ đàn cho cô ấy nghe.Tôi có thể nhìn ra được hai người rất hạnh phúc.Vậy sao.Cảm ơn cha.Qua nhiều năm như vậy.Cổ vật của bé đỏ chắc là kết duyên rồi đúng không.Cô ấy hôm nay không đến với cậu sao.Cô ấy lấy chồng rồi.Bây giờ cô ấy đang hạnh phúc với gia đình nhỏ của cô ấy.Chúng tôi đã chia tay có rất nhiều nam.Nhược điểm của sơn thành nam cất lên thật nhà.Vị trà sữa nghe xong chưa đến một tiếng rồi ông ấy nói với anh.Duyên đến không cần phải quá vui mừng.Randy cũng không cần phải khóc lóc thảm thiết.Không có tình yêu.Thế bên cạnh vẫn còn có bạn bè.Không có bạn bè.Thì bên cạnh vẫn còn có gia đình.Không có gia đình.Thế vẫn còn sinh mệnh của chính mình.Duyên hợp duyên tan đều là do số mệnh.Đừng nên mãi quá khứ trong lòng không thể nào buông xuống như vậy.Thực hiện cho người bên cạnh đau lòng đấy.Tôi biết.Nhưng mà tôi.Không còn lựa chọn nào khác hơn.Tôi không thể nào để cho cô ấy buồn.Cậu yêu cô ấy sao.Cậu thường có ích thật không.Hay chỉ coi cô ấy là cái bóng của người cũ.Chàng trai.Người đến sau không có tội gì cả.Đừng vì một phút sai lầm của bản thân mà đánh mất tất cả.Tôi không biết.Là mình có yêu hay không.Tôi chỉ biết cô ấy thật sự rất tốt với tôi.Đời này.Là tôi nấu cô ấy.Dương thành nam phải cấp nhằm đáp lại.Lời nói của anh khiến cho toàn thân của tôi chết lặng ở đó.Toàn bộ chỉ giác đều ngừng lại.Từ sâu trong trái tim chuyển đến một cơn đau nhức để chua xót.Trong nháy mắt toàn chảy là nắp cả đại não.Khiến cho tôi cảm giác.Giống như mình rơi xuống địa ngục.Mấy tháng này.Lúc nào anh cũng giúp tôi.Ân cần với tôi.Cẩn thận với tôi.Từ đa nghĩa là anh đã buông bỏ được quá khứ.Để chấp nhận rồi yêu thương tôi.Bắt đầu một trang mới với tôi.Nhưng mà giờ đây.Tôi nhìn một màn kia.Thật già.Có lẽ chỉ có mỗi một mình tôi nghĩ như vậy.Thật ra.Là chỉ có mỗi mình tôi ảo tưởng thôi.Bởi vì người đàn ông ấy.Người mà anh yêu không phải là tôi.Người mà anh yêu vẫn mãi chỉ là tôi vô tình.Trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.Từ bây giờ thật sự chỉ muốn rời đi.Thế nhưng không hiểu sao đôi chân vẫn không thể nào nhắc nhở.Tôi cũng đang cố gắng kiềm chế không để cho bản thân rơi lệ.Chuyển nhượng lại không làm được.Bởi vì lúc này lồng ngực của tôi đau tự như có người khác cầm dao đâm vào.Đường đến núi nẫu thịt nhảy ngựa.Trên bụng giáo đường.Dương thành nam vẫn ngồi đó.Hai tay của anh ôm lấy khuôn mặt để mệt mỏi.Bóng lưng vốn to lớn.Bây giờ lại giống như đỡ cả một ngọn núi nào.Thịt thỏ sẽ nhìn thấy trống dồn giải theo từng cảm xúc.Anh nói vui vẻ trà sữa.Ban đầu gặp cô ấy.Mơ về tôi nhìn thấy hình bóng của người cũ trong cô ấy.Bọn họ đều giống nhau.Nhất là đôi mắt.Vừa đen.Vừa phảng phất nỗi buồn.Lúc đó.Tôi đã dặn lòng mình đừng nên có bán phiếu lấy gì cả.Thì nhớ.Sao lại không làm được.Trực tiếp cận cô ấy chăm sóc cô ấy.Tất cả đều muốn tìm lấy hình bóng của từ vô tình.Tôi biết mình là một người đàn ông tồi tệ.Thẻ nhớ khoảng thời gian đó tôi đã không thể nào để cho bản thân của mình lấy chế.Đã rất nhiều lần tôi nhìn thấy cô ấy nhỉ.Mà trong đầu thì lại cái mồm làm đến hình ảnh của người khác.Lắng nghe những lời nói của dương thành nam.Từ chỉ biết đứng nhìn ở đó giống như một pho tượng không dám động.Mở cho đến khi một giọt lệ rơi xuống.Bản thân tôi lại vội vã lau đi.Tôi không được chọn chạy trốn.Bởi vì tôi muốn tận tài lắng nghe những cảm xúc thật lòng của anh.Tôi muốn lắng nghe xem mấy tháng qua.Ảnh rút của coi tôi là gì đây.Anh có yêu tôi.Hãy chỉ là giống như những gì nhà nói.Đơn giản tôi chỉ là người thay thế.Là cái bóng của tôi vô tình.Sao lời trần tình đó thì bị trà sữa đứng bên cạnh anh sẽ thở hắt ra một hồi thật dài ông nói.Chàng trai.Nếu như đã không yêu.Hãy để cô ấy đi.Còn nếu yêu rồi.Tết gắn xuống quá khứ.Một lòng một dạ với người trước mắt.Đừng để cho mọi thứ mất đi rồi.Thế mới cảm thấy hối tiếc.Tôi.Tôi ích kỷ.Tôi không muốn để cô ấy đi.Về thì cậu cứ cố ý là bên cạnh để làm gì.Chàng trai à.Trong tình yêu điều quan trọng nhất chính là tình cảm.Lời yêu thương.Là đuổi phường cổ nhạc.Cô có thể cho có ít tiền.Cho khối cuộc sống no đủ.Nhưng lại không thể nào cho cô ấy tình cảm chân thật.Có nghĩa là nếu như có ai biết được.Cưới xin như thế nào đi.Tuổi.Tôi không biết.Con người thì ai cũng có hỉ nộ ái ố.Cho dù mạnh mẽ đến mấy cũng sẽ có lúc gục ngã.Không tỏ ra là không có nghĩa là họ không biết.Hợp âm đau lòng.Hậu cung để tân.Chàng trai à.Cuộc sống này là của cậu.Lựa chọn này cũng là của cậu.Nếu như mà cậu vẫn còn phân vân.Thì liệu là ai có thể giúp cậu được đây.Dương thành nam im lặng.Anh rửa mặt nhìn chùm đèn pha lê được treo trên trần.Đôi mắt hơi nhíu lại.Qua một vài giây tôi muốn nghe thấy anh cất giọng nói.Hôm nay.Là kỷ niệm ngày cưới của mẹ con trai tôi.Những ngày này.Tôi đều không thể nào làm được gì cả.Từ cần mình ở trong phòng.Không gặp gỡ ai.Không nói chuyện với ai cả.Vậy thì tại sao hôm nay cậu lại đến đời thế.Bởi vì nơi này.Chưa được tình cảm của tôi và cô ấy.Những lời tôi và cô ấy đã từng đi.Chồng của cô ấy.Đã cùng cô ấy đến.Tôi đã cho cô ấy một ký ức mới.Kỷ niệm mới.Gì nhất chỉ có nơi này.Là cậu ấy chưa từng đặt chân đến.Quyết định là của cầu.Suy nghĩ cho thật kỹ.Đừng vì một phút yếu lòng.Mở cả đời hối hận.Vị trà sữa khỏi lắc đầu.Ông không quen nhiều thêm một điều nào nữa.Bước chân cũng nhanh chóng di chuyển.Dương thành nam vẫn ngồi ở đó.Đầu gục xuống phím đàn bờ vai nặng trĩu.Giống như cả thế giới này chỉ còn lại duy nhất một mình anh.Không cần ai.Không cần bất kỳ người nào.Và tôi.Chỉ biết kéo khóe miệng của mình lên một nụ cười thật nhạc.Từng bước chậm rãi rồi đi.Một lần ngoái đầu cũng không có.Tôi không khóc.Cũng không lao đến chất vấn anh.Tôi cũng không bền thần đến vô tri vô giác.Nhưng mà trái tim lại đau đến âm ỉ.Tất cả mọi hạnh phúc ngày hôm qua lúc này đều vỡ tan.Giống như bong bóng xà phòng vậy.Giờ khỏi nhà thờ bên ngoài thì đã tự mở tối.Mưa đã rơi lất phất.Cái lạnh trở nên thấm hơn và rõ rệt hơn.Tôi đi về phía công viên nơi này một khoảng mỗi cho mình mấy lần tiền lại.Sao đỏ cửa như vậy ngồi thành người.Người có uống cà.Bia rất cài cổ họng cũng cày.Tôi vừa uống vừa nhớ đến những lời tâm sự từ tận đáy lòng của dương thành nam.Rõ ràng là bản thân bảo mình không được không.Không được nản lòng.Thế nhưng đoạn tình cảm ngắn ngủi này.Lời thật sự vô cùng đáng sợ.Nó khiến cho tôi dù cố gắng rất nhiều.Nhưng kết quả.Không được như mong muốn.Nói trắng ra là sự cố gắng ấy cần bản chỉ là một thứ ném vào sọt rác.Không có chút ảnh hưởng nào cả.Cứ như vậy.Tứ thần người ngồi nhìn khoảng không đen tối trước mặt.Với những suy nghĩ trải dài.Đồ ngốc thì cứ ngẩn ngờ về rất nhiều những gì mà tôi đã trải qua.Không biết qua bao lâu thì rốt cuộc.Tôi cũng được tài trà miệng hả hơi.Xoay người đi ra đường lớn bắt sẽ trở về căn nhà của tôi và dương thành nam.Chỉ là tôi không ngờ được rằng.Lúc về đến cổng tiêu khô.Thêm một lần nữa.Chính mình là gặp anh lâm đang đứng ở dưới lán bảo vệ.Cô ấy nhìn thấy tôi.Bước chân trưởng chậm tiến đến.Mất nick một lượt nên cất giọng nói thẳng.Tôi muốn nói chuyện với cô.Tôi chớp mắt.Kỹ thuật để hôm nay trong lòng đang rất khó chịu.Đối với cuộc gặp mặt này.Bản thân không thể có hứng thú.Vì vậy nên dứt khoát từ chối.Tôi không có thời gian.Mà nếu như có.Tôi cũng không muốn nói chuyện với cô.Nhưng mà chúng ta nhất định phải nói.Thế lần trước chưa xong á.Conan.Tôi nhớ là ngày đó.Cái gì cần nói.Tôi đã nói hết.Bây giờ cô đến đây cô không cảm thấy là quá dư thừa thời gian.Nói xong với anh làm những lời đó tôi không quên để lại cho cô ấy một nụ cười khẩy.Sau đó nick người đi vào bên trong.Chỉ là người đời có câu.Cây muốn lặng.Mà gió chẳng ngừng.Tôi không muốn rắc rối không có nghĩa là người khác cũng giống như vậy.Cho nên bước chân chưa bước được vài bước.Đã bị kotal lên trên line.Lần này thì có tao bắt chước mình đang đứng ở khu dân cư.Mắt đối diện với mắt của tôi dùng yến rằng nói.Toàn vũ đình.Đến giờ phút này.Cô vẫn còn chưa nhận ra.Cô hoàn toàn không thích hợp phải làm sao.Cụ vẫn chưa nhận ra.Mình vốn dĩ là một người không quan trọng sao.Những lời nói này nếu là trước kia.Đối với tôi nhất định sẽ không bao giờ ảnh hưởng.Nhưng đúng vào thời điểm này.Thì nó lại vô cùng có sức ảnh hưởng.Bởi vì nó quá đúng.Không hề sai.Với dương thành nam.Tôi mãi không là gì cả.Mới không quan trọng.Nó chỉ là một người thay thế tôi vô tình đi vào cuộc sống của anh.Không nghĩ đến thì thôi nghĩ đến thì làm ngực lại đau nhói tôi phải cố gắng lắm mới có thể điều chỉnh được.Sức khỏe môi mỉm cười ánh mắt nhìn về phía làm có thêm mấy phần tiếc nuối.Trực trực hai tiếng chưa đói.Conan.Cocobay.Cô thật sự rất đáng thương không sức mặt của anh làm trở nên bến sắc dưới ánh đèn nê ông sáng.Đôi mắt trở nên đỏ ngầu để đau lòng cô ấy không khóc nhưng mà khóe môi thì đã dùng dùm tá.Thái độ thì vô cùng giận dữ và phấn nào viết cái gì chưa.Tôi đánh thường.Phạm vũ đình cô và tôi vô tình hai người chỉ là đánh nhà quê nghèo kiết xác.Không tiền không quên không thử nghiệm các người có tư cách gì mà tranh làm với tôi.Người xứng đáng được có cuộc sống thượng lưu giống với tôi à.Xứng đáng hay không.Tôi cũng là chuyện của tôi và dương thành nam.Conan người không biết điều ở đây là cô đấy chứ không phải là tôi.Là cô ích kỷ qua khiến cho anh ấy bị đẩy vào thấy khó xử của việc đó lại người sẽ nhẫn nhịn cô.Nên không có được nước dẫn đến.Nếu như có thật sự yêu anh ấy thì sẽ không để anh ấy vào thế tiến thoái lưỡng nan.Sẽ không bao giờ mang rắc rối đến cho anh ấy.Như thế mới là đúng.Có đừng có nói thằng bậy nhé về điểm này.Cô sẽ không bao giờ bằng được tôi.Bởi vậy tôi sẽ không bao giờ mang rắc rối đến trường thành nam và tôi cũng nhắc lại cho cô nhớ tôi không.Tôi vô tình đừng nghĩ lời của cô sẽ khiến cho tôi cảm thấy là mình sai bao nhiêu chỉ nếu mà.Kỳ cục quá sai lầm rồi đấy không muốn chính mình mất nhiều thời gian với người phụ nữ không có não này quá lâu.Cho nên nói xong tôi cũng không nhân nhượng dứt khoát đi thẳng về hết tháng mấy lên đến phòng.Dương thành nam vẫn chưa trở về tôi chán nản ném trước tôi sách lên ghế sofa trần công chánh.Xỏ dép cứ như vậy đi trên sàn nhà lạnh toát đến nửa đêm anh trở về.Ban đầu tôi định mặc kệ thế nhưng nửa tiếng trôi qua vẫn nghe thấy tiếng lục đục.Cùng với mùi thuốc lá năm nào.Bản thân không thể nào kiềm chế được nữa.Nền ván chặn đứng dậy đi ra ngoài các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng.Hồng tập chuyện ngày hôm nay và quả thực thế giới là một tập truyện mang đến cho chúng ta rất nhiều điều bất ngờ từ việc nha có tí.Làm với vũ linh cho đến việc dương thành nam vẫn chưa hoàn toàn quên được tôi vô tình và vẫn xem vũ linh.Là một cái bóng của tôi vũ tình qua thật là nếu như bất kỳ ai trong số chúng ta rơi vào tình cảnh của vũ nương đề sẽ.Thấy rất đau lòng vì thì liệu rằng khi mà vũ linh và dương thành nam đối mặt với nhau thì sẽ như.Và quyết định nào sẽ xảy ra đối với gia đình sau có cảm nhận là khả năng rất cao là họ sẽ phải.Sau đây là một vài suy nghĩ cá nhân của xã còn mọi người thì sao mà người dự đoán như thế nào thấy bình luận ở phía biên giới.Và sau khi lắng nghe xong thì quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh sau đó thì.Hình quả chuông thông báo ở bên cạnh để đến trước khung giờ phát sóng chương ta sẽ luôn luôn nhận được thông báo cảm ơn sự ủng hộ của. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com