Truyện Vợ Bé Của Anh Phần 11 Chị Em Song Sinh Mc Anh Sa

truyện vợ bé của anh phần 11 chị em song sinh mc anh sa

Xin chào tất cả quý vị và các bạn những khán giả của chợ tình bây giờ là hai mươi tối và ánh sáng đã quay trở lại tiếp tục.Đến trường vui vẻ tập mười một của bộ truyền vợ bé của anh của tác giả tràn về.Đây là một câu chuyện khiến chúng ta bất ngờ nhất từ trước đến giờ như chúng ta đã biết được thực hiện trước bởi vì đỡ một phát sóng.Hội an thế kỷ đã bị trọng thường và cũng chính âm mưu ám sát này đã hé mở những bí mật động trời.Gia tộc họ tống tập chuyện này chúng ta sẽ biết kể đứng thẳng sau chủ mưu là ai những bí mật liên quan đến.Sự ra đời của người mẹ ruột tống giao hàng sẽ được phơi bày bên cạnh đó phần nào sự thật về thân thế của hoa.Thực hiện chúng ta phải ngạc nhiên.Bà cũng là tập truyện này một biến cố lớn đã xảy đến với hội an.Khiến cho câu chuyện tình yêu giữa cô và tống gia đang đứng trước nguy cơ tan vỡ.Vậy thì tất cả những điều đó là gì.Một quyết định của anh ta đi tìm lời giải đáp ở tập truyện ngày hôm nay văn sau khi nắng hay không thì mọi người đừng quên nhấn.Chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký cây đường hộ anh sao và ekip giúp chúng tôi có thêm động lực đều đặn gửi đến quý.Những câu chuyện hấp dẫn và hai mươi:một tối con gái bây giờ không để quý vị chuyển đổi lần nữa xin mời quý vị cùng với anh sẽ đến với em.Chi tiết tập mười một bộ truyền vợ bé của anh tác giả trang web có phần tiến độ của ánh sáng.Sau khi đáp chuyến bay từ anh đến sân bay nội bài.Việt nam thì cũng gần mười bảy giờ đồng hồ.Chờ lúc này cũng đã khuya cái lạnh đầu đông của việt nam không lạnh như nước anh mưa càng lúc càng giảm.Tống giành được xe chuyên dụng đón thẳng đến khách sạn.Dưới phòng khách của khách sạn một người đàn ông và một người phụ nữ chờ sẵn.Bọn họ chính là bố mẹ của hoài an thân hình cao lớn và chút ngang tàng của gia đang.Ghế sofa cà phê và trà đã được đặt lên bàn hai người ngồi đối diện anh đang giặt.Cầm tách trà uống từng ngụm nhỏ sau khi uống xong thì hai người đưa mắt nhìn ra đăng dương rồi nói.Không biết.Tổng thiếu gia tìm chúng tôi cấp như vậy.Là có chuyện gì muốn nhắc nhở thái độ của tấm đành vẫn vô cùng lễ phép.Giờ biết những chuyển mà hai người làm với cô không hề tốt đẹp.Nhưng mà dù sao thì họ cũng là người mà cô tôn kính bác trai bác gái.Trà ngon không à.Lúc này thì hai người họ thở phào nhẹ nhõm nhìn nhau gật đầu giờ nói ngon lắm.Loại trà này có nằm mơ tôi cũng không nghĩ sẽ có ngày được thưởng thức đúng là nhờ chọn thiếu gia.Sống của chúng tôi tốt hơn trước rất nhiều hai người là cha mẹ nuôi của hoài an .Hai người cùng gật đầu đúng vậy.Vậy là hai người có nhớ mình nhận nuôi có ý thế nào không.Chuyện này bà vội vàng lên tiếng.Tôi đương nhiên là nhớ à.Hôm đó chính tay tôi là người đón con bé mà.Tấm da bằng nghề sau nhẹ nhàng cười một tiếng rồi ngất môi nhuộm cà phê nhỏ ngay sau đó đặt.Xếp tiền lên bàn.Từ nước anh trở về sau không biết mua gì làm quà cả số tiền này coi như món quà tặng hả bác.Đôi mắt của hai người đột nhiên sáng bừng lên.Không chần chờ cầm lấy số tiền bỏ vào túi áo.Cậu thật tốt cảm ơn tấm lòng của cậu nhé vậy hai người đã sẵn sàng.Mọi chuyện chưa.Nhớ chưa.Chúng tôi nhớ mà.Hai người cùng đồng thanh đáp.Toàn bộ hành động của hai người được anh thu gọn trong tầm mắt.Khóe môi hơi cong lên tỏi hài lòng.Ngay sau đó thì mẹ có hỏi anh lên tiếng.Tôi vẫn còn nhớ.Hôm đó là ngày đầu tháng mười.Trời mưa phùn.Khi hai vợ chồng tôi từ ngoài ruộng trở về.Khi gặp một người phụ nữ ôm đứa bé đứng trước cổng nhà.Người phụ nữ nhìn thấy tôi thì vội vàng nói nhờ tôi nói giúp.Ban đầu thì tôi nói ý từ chối.Bởi vì khi đó hoàn cảnh của gia đình vô cùng khó khăn.Cũng chẳng đủ nuôi con của mình thì lấy đâu ra mà nuôi con người khác.Người phụ nữ ấy nói sẽ chu cấp cho vợ chồng tôi một khoản tiền.Có nói là vợ chồng tôi phải nuôi con bé ăn học nên người.Khoản tiền mà người phụ nữ ấy đưa vẫn còn dư tiền xây nhà .Nên vợ chồng tôi không chần chừ mà đồng ý ngay.Tôi hỏi người còn nhớ.Hình dáng của người phụ nữ ấy thế nào không.Có chứ.Đương nhiên là tôi nhớ.Người phụ nữ ấy tạo hình từ một cái được.Nước da trắng hồng đôi mắt thì to tròn.Mái tóc màu nâu nâu.Nhìn rất là đẹp gái.Chắc có lẽ là mẹ con bé xinh như vậy.Nên con bé giống mẹ ạ.Lúc này thì cha của hoài anh nói thêm.Mà phải công nhận.Lần đầu tiên cho thấy có người phụ nữ đẹp hơn vợ của mình.Khi đó thì vợ tôi đã thuộc hành hoa khôi của làng.Mở cô gái kìa còn đẹp hơn rất nhiều.Tổng giá đánh khẽ như mày rồi nói.Máy bay có nói bởi tên gì không.Hình như là.Hai người ngồi suy nghĩ.Mãi một lúc mới bật lên thành tiếng.Cô ấy nói.Cô ấy tìm tìm.Tấm giờ đang vội vàng hỏi lại.Hai người nó tìm sim.Đúng rồi là sim.Vậy hai người có biết cả họ không.Không.Khi nào chồng tôi cũng không hỏi nhiều.Nhưng mà lúc chào hỏi an cho chúng tôi.Người phụ nữ còn để lại một chiếc vòng ngọc.Một chiếc vòng ngọc.Vừa nãy đâu rồi.Thật xin lỗi.Vợ chồng tôi bất cẩn.Làm vỡ rồi.Đánh mất của tống gia đang nổi lên vài tiếng hoa.Sau đó từ từ lôi ra trong với một bức ảnh cũ.Được em thích cẩn thận rồi từ từ đưa cho mẹ của hoài an.Bác nhận ra người phụ nữ này chưa.Bàn ghế nhà hàng nhìn ra đằng rồi thốt lên.Đúng rồi.Đúng là người phụ nữ này đây.tám giờ đang thích hình một lúc rồi cúp điện nổi.Hai người.Có chắc là đã nói hết ra những gì mà hai người biết chưa.Chồng tôi trắng.Làm sao mà trong thời gian nửa cậu chưa.Được rồi.Hai bác có thể đi.Chuyện này nên nhớ không được tùy tiện nói ra.Chấm tôi hiểu mà.Sau đó thì hai người rồi đi.Căn phòng lúc này bột về suy nghĩ của anh anh bất ngờ xông lên.Phần nền tiếng chuông quen thuộc.Bấm nhận cuộc gọi.Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói vô cùng cung kính.Tổng thiếu gia.Đã bắt được tên sát thủ thực sự.Đêm khuya.Trong căn phòng quen thuộc.Tràn ngập những hình ảnh hạnh phúc của hai người.Mùi hương thơm quen thuộc phảng phất khắp căn phòng.Căn phòng từ từ một bàn tay lớn đẩy ra.Tự đóng cánh cửa nhẹ nhàng đến mức.Chỉ đến thở mới có thể nghe được.Anh không muốn làm công thức gì.Từ việt nam trở về suốt một chặng đường dài.Anh không hề chợp mắt.Tiệm sắc mặt của anh không tốt.Ánh đèn triệu dành chiếu lên gương mặt nhỏ nhắn đang ngồi sai trên giờ.Bóng đèn phản chiếu gương mặt xấu xa của người đàn ông điển trai.Ánh mắt rất dịu dàng.Nhìn người con gái đang say giấc.Anh ở bên giờ.Bấm nhìn cơ hội bao phủ toàn thân của cô.Dưới ánh đèn ngủ.Làn da trắng mềm tỏa ra hương thơm ngọt ngào.Ta có thể giấy lên một vẻ đẹp tinh tế.Có trời đất chứng giám.Hai ngày không được nhìn thấy cô thôi.Mà anh đã nhớ cô biết nhường nào.Lời thầm tin tưởng đến lời kể của cha mẹ cô.Anh khẽ thở dài.Ruột của mẹ ảnh có liên quan gì đến em.Cô gái hư lên một tiếng.Tiếng anh lập tức ảnh đứng dậy.Dường như vừa nhớ ra điều gì đó vội vàng rời khỏi.Trong khoảnh khắc.Anh vừa rời khỏi.Thế cô trên giường nhẹ nhàng cất tiếng.Lazada.Tăng âm nhỏ nhà có gì đó vô thức dường như là cô đang nằm mơ khi tôi tình.Thì đó là bảy sáng.Nhìn sang chiếc giường vẫn chấm không.Vậy mà tôi cứ nghĩ anh đã về.Không chần chừ tôi bước chân xuống giường đánh răng rửa mặt.Không hiểu là do quá nhớ người đàn ông ấy hay sao.Mà trong đầu của tôi vẫn luôn có linh cảm.Anh đã từng xuất hiện.Đặc biệt là mùi hương thơm cơ thể của anh không lẫn vào đâu được.Nó vẫn còn đang phảng phất trong không khí.Nước bước chân xuống dưới l.Bàn gỗ đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng.Một món ăn vẫn đang tỏa ra hơi nóng vô cùng ấm áp.Tôi nhìn thấy bà thì buộc miệng hỏi.Bà ơi.Có phải là anh đang về rồi cơ mà.Bà vũ cười cười nhìn tôi.Không có đâu.Chắc là do cô nhớ cậu ấy quá nên nghĩ như vậy thôi.Vậy à.Sao cháu cứ có cảm giác anh ấy đã về nhà.Bà vũ thị như vậy thì vội vàng nói.Thôi nào.Có mà ăn sáng đi theo đó anh ngồi hết đấy.Trời lạnh như thế này phải ăn nóng cho ấm bụng.Hình đó dạ dày của cô cũng được có tốn.Tôi gật đầu thở dài đáp lại.Vậy thì bà cùng ăn cho nó nhé.Bà vũ nhìn hoài an rồi suy nghĩ đến thiếu gia sáng nay.Bà vũ treo đã chuẩn bị hết được ăn buổi sáng rồi đấy.Khoảng sáu dưới mà hâm nóng lại đồ ăn nhé.Dạ dày cô ấy không được tốt.Bà nhớ pha sữa nóng cho cô ấy đấy.Vậy thiếu gia không mà lại dùng bữa.Cháu có việc phải đi.Đúng rồi.Bà đừng nói với cô ấy là cháu đã về nhé.Vì sao vậy thiếu gia.Bà cứ làm theo lời cháu là được.Tôi biết rồi.Vậy thiếu già đi cẩn thận nhé.Từ nước mắt lên nhìn bà vú.Bà vẫn ngồi yên chưa hề động bác.Bà ơi.Bạn sáng đi à.Hàng ngày đi.Tạm biệt phủ tấm già.Bên trong phòng khách.Các vị trưởng bối trong dòng tộc tổng già đã ngồi nghiêm chỉnh.Giải mật của họ cực kỳ nghiêm túc.Cha của gia đang ngồi chính giữa.Các vị trưởng bối ngồi hai bên.Khi mọi người nhìn thấy giờ đang đi vào thì tất cả mọi người đều ngước nhìn.Rồi xì xào bàn tán.Tống gia kỳ thấy như vậy thì lên tiếng.Da đen.Cháu đến hơi muộn đấy.Bàn tay chở cháu khá lời.Gia đình nhà chồng không hề tỏ thái độ.Mỉm cười rồi nổi.Xin lỗi mọi người.Trên đường đến đề cháu gặp sự cố tắc đường.Cha của gia đình tiếp lời.Được rồi.Ngồi xuống đi.Chúng ta bắt đầu cuộc họp.Tống gia kỳ lên tiếng.Không biết là hôm nay mở cuộc họp trước như vậy có chuyện gì à.Thiếu gia kỳ.Cuộc họp hôm nay có liên quan đến gia kiệt.Ra kiếm được người trong dòng tộc tống gia.Đồng thời cũng là con trai của chú.Cái chưa nghĩ xem.Cuộc họp này nên có hay không.Giống giờ kể có chút phấn khích giờ nói.Cậu đã tìm được người đứng sau chuyện này à.Phẩy.Mọi người cùng nhìn nhau rồi nói.Chuyện lạ có thật là cầu đất hình cho cả chiều mưa.Cháu không thích nói hai lời.Vậy thì người đó là ai.Tống giai đoạn khá nhất ngồi nhìn trang của mình.Ánh mắt kiên định nói.Trà.Con muốn xem mười một người.Tham dự cuộc họp này.Ngày lúc này tại phòng của angela.Thiếu phu nhân.Thiếu gia đã về.Camera sau khi nghe tin như vậy lên vui mừng nói.Vậy giờ đang hiện tại đang ở phòng nào.Một hòn đá.Có còn hồi tên kia về cùng không.Giảm nghe mọi người nói có mỗi mình sẽ ra thôi à.Nhưng mà nhưng sao.Thiếu gia trở về.Để họp với các vị trưởng bối.Hợp âm.Họp về lấy nào của ta làm vợ quá sao.Dạ không ạ.Em nghe nói họp về việc gia kiệt thiếu gia bị thương à.Nét mặt của anh đã thay đổi trở nên trắng bệch.Cô hầu gái nói tiếp.Hình như.Thiếu gia đã tìm ra được manh mối nào đó thì phải.Liệu.Im miệng ngay.Cô hầu gái rồng sở lấy tài tự vả vào miệng mình.Dạ vâng em biết lỗi lầm lỡ lời.Xa xa của nhìn thấy phủ nhân angela đi về phía phòng khách.Có nhìn vào vợ đánh mất để nhi hoàng.Siêu nhân angela bước về phía cánh cửa phòng khách.Bà vừa đi vừa hỏi.Có chuyện gì gấp lắm sao.Từ phú nhuận.Cái này tôi cũng không rõ.Lúc bước chân vào đến cửa phòng.Bà nhìn thấy tất cả mọi người đều có mặt đông đủ.Khiến cho bà hết giật mình.Nhưng mà rất nhanh sau đó lại khôi phục dáng vẻ vô cùng bình tĩnh.Cuối trời mọi người giờ bức thẳng đến chiếc ghế mà bà vẫn hay ngồi.Ra đồng khánh ít mùi lạnh nhạc lên tiếng.Đưa hắn ta vào đây.Từ bên ngoài một người thanh niên bị hai người vệ sĩ giữ chặt.Khuôn mặt dễ thường dính đầy máu tươi.Một vệt máu là từ khóe môi của anh tài chảy xuống.Khiến cho tất cả mọi người đều kinh nào.Tổng giờ đang đứng dậy bổ phục sang trọng ôm gòn lấy thân hình cao lớn.Anh sợ những bước chân dài tiến về phía người thanh niên kia.Hai người vệ sĩ ấn mạnh vài của tên thanh niên kia.Hắn đến khỏi xuống dưới chân của gia tăng.Cha của anh cất tiếng hỏi.Da đen.Đây là ai.Đây chính là tần suất thủ đàm sát gia kiệt.Tống gia kiệt ngày như vậy thì vội vàng phản bác.Không đúng.Bao nhiêu tôi điều tra.Tên đó đã chết.Thiếu gia kỳ.Cho cái bình tĩnh nhà hàng nói đã.Dứt lời thì anh liếc mắt nhìn về phía người phụ nữ đang ngồi kế bên cho mình nét mặt của bà thể hiện rõ.Càng hoảng sợ.Khi nhìn tên thanh niên trước mặt.Sau đó thì ra đang đưa đôi mắt sắc bén lướt qua khuôn mặt của tên thanh niên.Hắn vội vàng cất lời.Tôi chính là kẻ.Đã nổ súng vào cậu rocky.Phim khánh lồng tiếng giống như một tia sét đánh giữa bầu trời quang đãng.Mọi người đều nhìn chằm chằm vào hắn.Đặc biệt là tống gia kỳ.Nhìn muốn giết giống hán tại chỗ bảy.Bởi vì hàng mà con trai của ông nằm viện.Cũng chỉ bị ẩn.Mở mọi kế hoạch của ông phải gác lại tấm ra đang hỏi tí.Vthai là người đã sai khiến cẩu ghép thanh niên gì.Đưa đôi mắt nhìn thẳng về phía phu nhân angela khiến cho sắc mặt của bà càng trở nên trắng bệch.Dạ thừa.Lập thu nhân angela khinh ai thế như vậy bà vội vàng đứng bật dậy phản kháng.Người lão.Siêu nhân angela.Là hắn ta đang nói oan cho mẹ đấy về thì mày cứ lặng yên.Để nghe anh nói hết đã.Cha của càng lớn tiếng quá ngồi xuống toàn cầu.Có thể nói tiếng.Tên thanh niên rules giờ nói phu nhân angela nói.Ngày hai tháng mười một.Phải đứng chờ sẵn ở cổng trường rose thực hiện hành vi bị ám sát một cô gái tống gia đang lời trong.Một bức ảnh đưa ra trước mặt của hắn.Là cô gái này giờ đâu mà bà hứa cho tôi một căn biệt thự nằm giữa trung tâm thành phố.Lý hoàn thành xong nhiệm vụ.Vậy thì tại sao cô lại bán và gia kiệt là do cậu ấy đỡ đạn thầy cô gái đó.Ý cậu là gia kiệt đã biến điều này tôi không.Nhưng mà tôi nghĩ tuổi đã biết.Lúc này thì tống giờ kỳ mới nhớ lại câu nói của gia kiệt lúc chưa nếu như cha muốn giúp chị.Hạc giấy con tình nguyện chết thầy cô ấy.Bất ngờ của nhân angela đứng bật dậy lần nữa bao đỏ mặt rồi nói.Được rồi đấy cầu kia có tên là những lời nói sân bay qua cầu.Tôi sẽ đưa cậu vào tội chết không tấm ra đằng tiếp lời.Đương nhiên là con tin bởi vì con biết phu nhân angela con có bản lãnh hơn thế nữa.Giờ đang ở nhà con nói như vậy là có ý gì.Chắc là người nhận ra viên đạn này chứ.Siêu nhân angela mặt sáng sớm.Nhìn lại viên đàn trên tay của da đen.Đây là viên đàn ma trên người trong dòng tộc mới có thôi.Cũng là viên đạn được gắp ra từ cơ thể của gia kiệt.Phu nhân angela ốm rồi nói.Như vậy thì sao chứ.Như vậy thì khẳng định.Người học là ai đó chồng gia tộc của người.Đa cấp phiên bản này cho hắn ta.Thật đúng là hà hồ.Nếu như ta đưa tiền lại cho hắn.Hát chẳng phải là tự đào hố chôn mình sao.Rap về người nôn nóng muốn giết đổi phường.Để tao quên mất việc viên đạn sẽ là vật chứng phải là người.Hơn nữa.Người biết gió lực sát thương của phiên bản này rất lớn.Giờ đang.Tôi là mẹ không sinh ra con.Nhưng mà cũng có cần nuôi dưỡng.Tại sao con có thể nói cho bạn như vậy.Tấm giờ đằng hai mắt đỏ hai nghìn bà.Phải.Bà có công nuôi dưỡng tôi rất tốt.Nhưng mà chính nhờ bà mà tôi suýt chút nữa.Chẳng thể nào có cơ hội được gặp lại mẹ của tôi.Bà đã đến ngồi phu nhân.Nhưng mà vẫn chưa hài lòng.Perigard-bốn diệt cỏ tận gốc.Mọi người nghe thấy như vậy thì bàng hoàng nhìn nhau.Đầu biển nha trang của anh tối sầm mặt mày.Thiếu chút nữa lên cần đào tìm.Ông cứ tưởng là già làng rất yêu quý bà.Mặc dù ông không thương bà.Nhưng khi nhìn thấy tình cảm của gia đình với bà.Đã khiến ông phần nào yên tâm.Thật không ngờ.Mọi chuyện không như em nghĩ.Không phải nhìn mặt rồi quay sang nhìn bạn.Chuyện này làm sao thế.Bà rồi lắc đầu rồi đá.Em không có.Nói dối đấy.Giờ đang không phải biết nói dối.Mình à.Mình đừng tin con có như vậy.Anh sống với em bao nhiêu năm nay.Chẳng lẽ là mình không biết à.Không.Một chút cũng không biết.Kệ mày.Giờ đang tiếp lời.Sau khi bà biết được thần tiền trả tôi sẽ nhường quyền hành cho tôi.Nên đã nôn nóng hành động.Bà biết là hoài an là điểm yếu của tôi.Nên đã ra tay với cô ấy.Nếu như sự việc thành công.Tôi sẽ không có tâm trạng để thì nhiều cả.Và được lợi thế hợp tác với mọi người đầy tôi xuống.Nhưng mà đáng tía.Mở chuyện không thể ngờ sắp xếp của bà rồi.Siêu nhân ăn đây là hoảng loạn liên tục lắc đầu.Không đúng.Của đại não.Formula.Tôi nên gọi người là angela.Highland gần đây.Bà phượng người lại.Toàn thân run rẩy không nói nên lời.Chưa có thể dùng ánh mắt biểu cảm hoảng sợ đảng phát giả.Angela.Tôi làm điện là.Tôi không phải ăn thiên ân.Chết rồi.Đã chết từ lâu.Tống giành vẫn nhẹ nhàng thở ra một nụ cười tả về.Vỗ tay một tiếng.Dàn lập trước tính cần bước đến.Trên tay của gen.Cầm theo một thông báo màu vàng đưa cho tấm da đen.Tống giang đang sai người về hướng của cha mình.Cửa trà.Thưa các bậc trưởng bối đang có mặt tại đây.Đây chính là những bằng chứng chứng mình.Siêu nhân angela.Thực ra là anilin.Là chị gái song sinh với bạn anh g.Theo như thỏa thuận của hai gia tộc.Plaza.Người mà cha kết hôn cùng là bảo angela.Mọi người khi nghe được những lời này thì đều kinh hoàng nhìn nhau.Bắt đầu xì xào to nhỏ.Giọng nói lạnh lẽo của anh như xuyên thủng màng nhĩ của phu nhân angela.Khiến cho sắc mặt của bà sớm được trắng bệch.Đánh mất để giận dữ.Nhìn chằm chằm anh mà gầm lên.Không phải đâu.Tất cả là giả dối đi.Lá cờ.Tự tạo bằng chứng giả để hát hải tôi.Tôi sẽ kiện cậu tội vu khống.Cha của tống giành khai nếu mày.Cố gắng bình tĩnh.Mở lên phòng báo lỗi giả lập hồ sơ.Và có cả một tấm hình hai chị em sinh đôi giống nhau như hai giọt nước.Nếu như nhìn không ký.Rất khó có thể phát hiện đâu là chị đầu là em.Bà liếc mắt nhìn bức ảnh trên tay của ông.Sắc mặt tường trường không cắt ra giọt máu.Bà không tìm được đưa tay ôm đầu.Nhưng muốn cố gắng giảm bớt sự đau đớn trong đó có bà liên tục xuất hiện những hình ảnh của quá khứ.Bên tay liên tục vang lên tiếng ông anh nói gì cũng không còn nghe thấy.Cửa hàng với.Không.Mày không được sống.Mày không tin tao càng chờ tao đâu.Chị ơi.mười mẫu toàn không ngừng lan tràn quanh bà.Khiến cho bạn dịp lên một tiếng lớn.Đừng lại gần đây.Mở chả chết rồi.Còn về tìm tao làm gì nữa.Ánh mắt lạnh lùng của anh vẫn tựa như một tảng băng lớn không cách nào tan chảy.Khiến cho tất cả mọi người đều có cảm giác ớn lạnh.Giọng nói để kiên quyết.Ngày hôm nay.Mọi người có mặt ở đây.Luật để giải quyết vụ ám sát của gia kiệt.Cho đến bây giờ đã tìm được đầy đủ.Bằng chứng chứng minh người đứng thẳng sau đó vtc có các vị trưởng bối quyết định.Cha của gia đình sau một lúc trầm ngâm suy nghĩ.Rồi yên nghiệm ra lệnh.Đưa phủ nhận ra ngoài.Sau khi tỉnh táo.Sự có quyết định xử lý theo đúng quy định.Hai người vệ sĩ tên đến khoác lấy hai tay của phu nhân.Kiếm cho bà liên tục lắc đầu.Tránh ra đi.Tránh xa ta ra.Ông tìm giọng nói thêm câu nữa.Đưa đi.Tiếng gào thét của bà vẫn vàng vọng khắp căn phòng.Lúc này một vài vị trưởng bối nhưng không kìm nén được nữa.Bạn lên tiếng.Chuyện này và để lộ ra ngoài.Chồng phải là gia tộc của mình mất hết thể diện hay sao.Tấm đàn sẽ ít mồi đưa anh mất thâm sâu như biển.Nhìn ông chủ kìa lạnh lùng trả lời.Để cháu giúp mọi người.Hồi tưởng lại một vài chuyện.Năm chưa mọi người khinh thường hoàn cảnh xuất thân của người phụ nữ tên là dịu hoa.Ép buộc bà ấy phải để lại đứa con vẫn còn đỏ hòn.Để ra đề không một lời từ bi.Mọi người nói sao nhỉ.Nếu như bà ấy không rời xa nơi này.Thì tất cả mọi người sẽ cùng chống đối lại người mà bà ấy yêu thương.Bảy được cảnh răng chịu đựng.Bước những bước chân yếu ớt rời khỏi biệt phủ rộng lấy.Để lại sau lưng tiếng khóc của đứa bé đằng khách sữa.Bảy nó tự mình chịu đựng.Bởi vì bảo vệ hai người đàn ông quan trọng của đời bà ấy.Không dừng lại ở đó.Khi người đàn ông kia quay về.Tìm mọi người đã viết nên một câu chuyện rất hay.Mọi người nổi.Bà ấy đã tự ý rồi bỏ nơi này.Không lâu sau đó.Mọi người đã tìm cho mấy một người phụ nữ có thể rất tốt.Mục đích cũng chỉ làm việc hợp tác kinh tế của hạ tầng.Và bà ấy chính là kẻ đã tự tay giết chết em gái song sinh của mình.Đạt được mục đích bước chân vào tấm da.Nói xong những lời này.Ánh mắt của anh đã sớm đỏ hồng.Clip nhìn từng người một.Không một ai dám đối mặt với anh.Đa phần đều lành tránh.Riêng trà của anh.Một giọt nước mắt đã lặng lẽ tuần rồi.Nụ cười trên môi của anh càng lúc càng lạnh lẽo.Hết như nụ cười của ác quỷ.Thấm vào từng lỗ chân lông của từng người.ba mươi bốn năm trước.Các người vlx bản thân.Mà chỉ cắt một gia đình hạnh phúc.ba mươi bốn năm sau.Các người vẫn còn tưởng.Mình một tay nắm cả giang sơn.Mỗi thời mỗi khác và tôi.Đứng ở đây để cho các người bí ẩn.Tôi không giống cha của tôi.Tổng giờ kể tức giận đứng dậy nói.Giờ đang.Giờ nào vậy đi nữa.Cầu cống cầu tỉnh phú yên.Dù sao thì bọn tàu cũng là trưởng bối của cậu.Muốn người khác tôn trọng mình.Trước tiên.Coi như là hành động của mình.Có đáng để người ta tôn trọng không.Cháu thật sự cảm thấy đau lòng.Khi chính bản thân của mình sinh ra trong một gia tộc.Mà các vị trưởng bối vì lợi ích tranh giành mưu hòa lẫn nhau như vậy.Một giao.Máu mủ tình thâm.Là một thứ vô cùng xa xỉ.Ngay cả khi có một ông chú ruột gì nhất.Công tác cần thuê sát thủ.Hồng giết chết cháu mình.Nhầm nút chọn tập đoàn.Muốn mình là kẻ thống trị gia tộc.Không những vậy.Lại được vài vị trưởng bối khác tán thành.Nói bậy.Nói như vậy khác nào bộ nhỏ dành cho chúng tôi.Cháu nói bậy.Hay là nói trống lỏng chú về.À quên.Chiếu giờ kể.Tao đang suy nghĩ.Không biết có nên vạch trần việc chủ yếu là cổ đông lớn nhất trong tập đoàn hỏi bà không nhỉ.Ma tập đoàn ấy.Lại chính là đối thủ của tập đoàn tổng giờ chúng ta.Việc tài liệu cơ mật của tập đoàn vừa rồi bị đánh cắp.Cũng chính là do chú đứng phía sau say xỉn.Sức mạnh của tổng giờ để thay đổi.Trên giường vẫn rất mạnh miệng nói lại.Không phải chuyện gì cũng đều nói lên tình được như vậy đâu.Cô mà còn nói nữa.Tôi thích nhìn cậu tội vu khống.Vậy sao.Chỗ đó có đầy đủ bằng chứng.Chứng minh việc chủ lấy cắp tài liệu mật của tập đoàn.Cháu chứ không nói nhiều.Xây dựng công an quốc tế giải quyết.Nhưng mà cho rằng thế làm những điều này thì chắc hẳn sẽ có một vài người đi tự giật mình.tám kỳ tức giận siết chặt bàn tay lại tạo thành nắm đấm.Trong lòng vốn đã run run nhưng vẫn mạnh miệng nói lại.Là cậu đang cố tình trả thù tôi.Bởi vì năm xưa.Tôi là một trong số những người đã không đồng ý để lại cậu bước trên và tấm ra sao.Tổng giờ lành không hề phản bác cũng không thừa nhận.Chị lạnh lùng nở một nụ cười khó hiểu.Không khí trong phòng càng lúc càng căng thẳng rồi trở nên yên lặng.Im lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng kim đồng hồ đang chạy từng phút.Một hồi lâu sau thì trang của anh lên tiếng.Được rồi.Cuộc họp kết thúc ở đây.Còn ai có ý kiến gì nữa không.Những vị trưởng bối khác đều đồng thành không.Giờ làm được đứng dậy luôn khỏi.Cần phải lúc này chỉ còn hai cha con của anh.Ông khách thời dài nhìn anh rồi trầm mặc ít lời.Lazada.Việc gia kỳ định mười sắt còn là thế nào thế.Trà.Chả hiểu quá gió tính của chú mà.Chuối là người tham vọng.Cho cái nhìn nhiều như vậy.Cần tạo cơ hội cho chú ấy trở nên hồng hết rồi.Ngài chưa.Khi ta nhận chức kế thừa gia tộc.Ta đã hứa với ông nội của con.Phải dạy dỗ và che chở cho em mình.Nhưng mà xem ra.Nói chưa bao giờ hiểu lòng ta cả.Nokia bỏ con bởi vì nó nhỉ.Tên cướp ngôi vị này của nó.Nascar sẽ là người kế vị tiếp theo.Điều này ta hiểu chứ.Nhưng mà nói được hết.Chẳng trách này không hề đơn giản.Người đứng đầu gia tộc.Sinh ra bệnh sán là phải hi sinh.Kể cả là tình yêu.Là tao không tốt.Đã không bảo vệ được mẹ con.Tao xin lỗi.Con hiểu những gì mà cha phải gánh nặng.Còn không trả lời.Nói rồi anh xin phép rồi đi ngay sau đó.Đúng rồi.Con bé hoài an.Đã đủ tiêu chuẩn để xét tuyển làm dâu của tổng già đi.Vậy còn định bao giờ thì tiến hành.Trà.Ngoài cái tên diệu hoa ra.Cho con biết mẹ con có tên gọi nào khác không.Sao lại hỏi như vậy.Còn muốn biết.Còn muốn tìm lại trở về.Tìm.Bẫy tìm sim.Ngày đầu tiên tôi gặp bà ấy.Cũng là ngày cho mùa hoa sim đang ở đâu.Nghe đến đây.Trái tim của anh phải đau nhói.Cảm giác sắp đến nhiều người giờ trong lòng về.Hít một hơi thật sâu anh hỏi tí.Vậy.Mà có anh em họ hàng gì không mà.bảy lớn lên từ trại trẻ mồ côi mà.Ảnh hưởng thương bước đề như một người mất hồn vậy.Điều duy nhất anh hi vọng phán đoán của mình là sai.Khi nào thì có kết quả.Bà tiền nữa thưa thiếu gia.Sau khi tắt máy.Hội trường tiếp theo lại liên tục dồn đến.Trên màn hình là dãy số cần thuộc.Anh dồn nén cảm xúc thờ hết rồi một thời.Hơi thở dưới không khí lạnh lẽo.Bây giờ giống như những đám mây màu.Lơ lửng trước mặt.Có rất nhiều điều anh không biết nên làm vào lúc này là gì.Tên những tuyệt đối.Chắc chắn vào giây phút này.Tất cả những gì mà anh biết.Anh rất nhớ cô.Khi anh chuẩn bị bước chân vào trong xòe tiếng anh bước đến trước mặt.Lazada.Em muốn nghe tin anh về.Anh nhìn angela sẽ giặt đồ.Làng nghĩa địa những lời tên sát thủ kìa nói.Nốt ruồi xuất hiện.Đồng thời có một tên sát thủ khác nữa cũng xuất hiện.Vậy thì cậu.Là người nổ súng trước.Tìm sát thủ run sợ gạch đầu.Tổng thiếu gia.Tôi đã nói hết những gì tôi biết.Tôi chết cũng được.Nhưng mà trên cầu.Hãy để cho người nhà tôi con đường sống.Tìm sát thủ kìa.Là cậu đã ra tay sát hại à.Phu nhân nói tôi giết chết tìm sát thủ kìa để bịt đầu mối.Nói xong câu này.Tôi sẽ cho cậu con đường sống.Giả vờ.Tìm sát thủ kìa.Có biết ai là người đứng sau hắn chứ.Tôi nghĩ.Là thiếu phu nhân emma.Tên sát thủ đó tôi nhận ra hắn.Hắn thường xuyên phục vụ cho hoàng gia.Hãy nói tất cả cho mọi người về những gì mà cậu bé.Trở việc camera có thể sát thủ.Vâng tôi hiểu.Camera nghe người nhìn ra đâu.Mấy ngày vừa qua.Em chưa đến bệnh viện để tham gia kiệt.Không biết là bây giờ cậu ấy thế nào rồi.Tình cờ lúc này tôi cũng đang muốn đến bệnh viện.Nếu như em muốn có thể cùng đi.Được.Vậy anh chờ em một lát em đi thay đồ.Amidan vui và nói như vậy.Bên trong phòng bệnh cao cấp phòng một trăm lẻ một.Giấy b tòa nhà.Người đàn ông nằm trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt.Nhưng vẫn mỉm cười nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt.Rocket.Cảm ơn cậu nhé.Nếu như hôm đó không có cầu.Không biết là giờ này tôi ra sao nữa.Hội an tôi.N + một mạng đi.Hoài an.Có xem bây giờ tôi có sao đâu.Vẫn bình an vô sự để thối.Nút thật đấy cứ khóc máy như thế.Tôi vừa nói chuyện với bác sĩ điều gì.Với tình hình sức khỏe của cậu.Ba cây nói bây giờ cậu vẫn yếu lắm.Phải cố gắng điều trị ít nhất sáu tháng nữa thì mới hoàn toàn bình phục.Vì vậy.Công việc cố lên đây.Ra kẻ yếu ớt gật đầu rồi đá.Mà sao hôm nay có mối mang cô đến thăm tôi vậy ông anh của tôi đâu tôi thấy thời gian nhớ đến.Đá banh ngày trôi qua chúng tôi không liên lạc với nhau rồi.Tôi tự an ủi bản thân chắc có lẽ giờ này đang bận thôi nhưng mà tại sao tôi luôn có cảm.Anh ấy đang cố tình trốn tránh tôi vậy.Sao thế hai người lại gặp nhau ở tuần lắc đầu đã làm gì có.Đúng rồi bác mới có một tin vui nhé tôi đã có tấm bằng.Nghiệp trường rose cười tươi rồi nếu mày lại vì đau đớn.Là làm cậu phấn khích quá không sao chúc mừng cô nhé.Đúng lúc này tiếng cánh cửa phòng mở ra một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.Con xem.Gia đình và camilla đến thăm con này nhất thời nhịp tim của tôi rơi mất một nửa nhịp.Lại cảm thấy có gì đó không đúng chẳng phải là đang đang đi công tác sao cho đến khi quay lại.Thì tất cả mọi thứ quá rõ ràng ra đang đang đi cùng với anna.Anh đã về nước rồi sao vậy mà tôi không hề hay biết.Tấm giờ đang đứng lặng yên nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy có chút yếu đuối dùng mặc xinh đẹp động lòng người.Như một vị thiên sứ bước đến nhà giàn.Hàng lông mi cong dài sẽ này đầu khoảnh khắc này anh chỉ muốn ôm người con gái ấy thật chặt.C** gọn vào một chỗ và chỉ có một mình anh được ngắm nhìn thôi amida hỏi.Hoài an cô cũng đến tham gia kiệt nụ cười dịu dàng trên môi cô.Những cánh hoa đào trong gió nhưng hơi thở lại mang mắt một nỗi buồn vô định.Tôi cũng vừa mới đến thôi.Mẹ ra cái thấy như vậy thì lên tiếng.Bác sĩ nói phòng bệnh nhân không nên quá đông người đâu tôi biết thế đứng dậy rồi nói.Vậy cháu xin phép đi trước à.Chồng nghĩ là mình cũng đang có việc.Ừ thế cháu về cẩn thận nhé.Trước khi đi.Tôi không quen quay lại nhắc ra kịp.Cậu giữ gìn sức khỏe nhé.Hôm khác tôi lại đến thăm.Chứ không ở lại chơi thêm với tôi à.Thôi.Để khi khác đi tôi đang có việc mà.Lúc tôi bước ngang qua ra đời hai bàn tay khẽ lướt qua nhau.Khoảng cách không xa.Nhưng cảm giác xa cách nghìn hàng nghìn cây số vậy.Bàn tay của anh khít lại.Hình một lỗi không thể tùy tiện cáo của vào lòng.Ôm thật chặt rồi nói.Anh rất nhớ em.Camera nhìn hai người nghèo hoặc suy nghĩ.Khoảng mùi của cô bất giác nở ra một nụ cười hạnh phúc.Tôi lang thang dọc khuôn viên của bệnh viện.Một chốc lát quay đầu lại.Với hi vọng.Người đàn ông ấy đang ở phía sau tôi.Nhưng mà mọi thứ là một khoảng trời vô cùng cô độc.Tôi nghĩ đến anh mất vài phần sạc ai.Địa điểm đổi mới hứng khởi là khiến trái tim như bị ai đó bóp chặt lại.Một cảm giác trống trải lại thử.Khi tôi đi đến cổng bệnh viện.Thì nhìn thấy anh tuấn anh đang đứng ở trước mặt tôi.Hoài an.Chúng ta lại gặp nhau rồi.Anh tuấn anh.Mà sao anh lại ở đây.Tuấn anh nở một nụ cười tươi rói rồi đáp lại.Chắc có lẽ ông trời biết em đang cô đơn.Thế là đưa anh đến khiến em bớt cô đơn đấy.Lỡ yêu em rồi.Khi nào em rảnh chứ.Anh mới phát hiện ra cách để không xa.Có một quán cà phê rất ngon đấy.Tôi suy nghĩ vài giây rồi gật đầu đồng ý.Vậy anh chị em một lát nhé em đã nói với anh lái xe một câu đã.Được.Sau khi hoài an rời khỏi.Tuấn anh lập tức lấy điện thoại gọi đến một số khác.Em đang ở trong phòng bệnh.Sau khi điện thoại đổ chuông thì lên xin phép ra ngoài.Gia kiệt cưới hỏi.Hai người là cái nhà.Không có.Không có.Không có mà thái độ của anh lạnh lùng xa cách như vậy à.Em đang chết vẫn anh nhé.Em chỉ là đang muốn biết nguyên nhân để tìm cách giải quyết thôi.Anh có biết lúc đến đây.Cô ấy buồn cỡ nào không.Tổng gia đang dồn nén mọi cảm xúc rồi chầm chậm rất lời có những chuyện.Không phải cứ muốn là được đâu.Có những thứ dù rất đau.Nhưng vẫn phải chấp nhận.Gia kiệt nhìn ra đang đây khó hiểu sẽ nói.Anh nói cái gì thế.Anh à.Hôm nay anh làm sao vậy.Răng nhìn ra kiệt định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.Bây giờ việc của cậu là lo cho sức khỏe của mình thật tốt đi.Em mong là nhà em xuất viện.Sẽ được nhìn thấy hai người hạnh phúc đấy.Tấm ra đằng khác gật đầu lúc này tiếng anh cụm từ ngoài bước vào.Hai anh em đang nói chuyện gì vậy.Anh có việc phải đi đây.Em nghỉ ngơi đi nhớ ra kìa.Em về cùng với anh nhé.Em nghĩ cũng nên để ra kịp nghỉ ngơi.Thôi được rồi về cả đi.Anh chị về cẩn thận nhá.Dọc đường đi thi ăn pizza hỏi ra đang rất nhiều điều.Nhưng mà dường như anh không chú tâm cho lắm.Mở cảm xúc bây giờ của anh chị đang suy nghĩ về hoài an mà thôi.Tả một quán cà phê cách bệnh viện không xa.Em thấy sao.Cà phê ở đây rất ngon đúng không.Tôi biết nói sao nhỉ.Vị ngọt của sữa cũng không thể nào lấn át được vị đắng trong tâm hồn.Vài ngày trước đây thôi.Chúng tôi vẫn còn đang rất hạnh phúc cơ mà.Hoài an.Tôi giật mình ngước mắt nhìn anh tuấn anh.Khỏe mườin ra một nụ cười khổ.Rất ngon.Mắt phải rồi.Hôm trước em quên không hỏi anh.Hai bác vẫn khỏe chứ.À.Cha mẹ của anh vẫn khỏe.Đợt này sang đây cha mẹ của anh viết là gặp được em.Nên đã nhờ anh gửi lời hỏi thăm em đấy.Vậy á.Vậy thì cho em cảm ơn hai bác nhé.Cha mẹ của anh vẫn luôn mồm.Chúng ta là người một nhà.Anh tuấn anh.Anh cũng biết mà.Tổng thể ra đó đối xử vàng tốt chưa.Tôi gật đầu đáp lại.Anh ấy rất tốt.Anh ấy là người duy nhất giúp em biết yêu là như thế nào đấy.Đứa trẻ tuấn anh nắm chặt lấy tay của tôi.Hội an.Nhưng mà em không biết.Hoàn cảnh cậu ta vốn không giống với chúng ta.Hay là em cho anh cơ hội đi.Ảnh hứa.Xe cho em hạnh phúc trọn vẹn.Anh tuấn anh.Anh làm gì thế buông tay em ra đi.Không.Từ giờ trở đi.Anh sẽ không bao giờ buông tay em một lần nào nữa.Nhìn sắc mặt của tuấn anh.Đột nhiên tôi cảm thấy trong người dâng lên một cảm giác rất là.Đồ óc bắt đầu trở nên quay cuồng.Tôi định bụng đứng dậy.Thế nhưng toàn thân không hề còn lại một chút sức lực nào cả.Cả thân thể lúc này lên khỏi xuống.Ảnh.Anh chờ cái gì mà đi cà phê thế.Hội an.Anh xin lỗi.Nhưng mà anh làm như vậy cũng là muốn tốt cho em thôi.Ảnh.Lúc này ngay cả tiếng hát.Tôi cũng không còn đủ sức lực nữa.Tuấn anh ôm cô lên một chiếc xe hơi.Rất nhanh.Chiếc xe rời khỏi quán cà phê.Khi chiếc xe dừng lại trước cổng khách sạn đã có người đứng đợi sẵn.Bác sĩ tuấn anh.Phòng một nghìn một trăm lẻ hai trên tầng ba.Mọi thứ chuẩn bị sẵn sàng rồi chứ.Đây là thuốc mê không màu không mùi chưa có tác dụng trong mười hai giờ đồng hồ thôi đi.Anh yên tâm.Công chúa đã chuẩn bị tất cả.Việc của anh bây giờ là đưa cô ấy vào chồng thôi.Sau khi bước vào phòng.Cô hầu gái của anh g lên bắt đầu cởi áo trên người của hoài an.Theo chỉ thị của amira là phải cởi sạch hết đồ của cô ấy rồi ném lên giờ.Thế nhưng tuấn anh không đồng ý.Cuối cùng hai người quyết định cởi áo.Còn những thứ khác không được động đến.Cô gái liền nói.Bây giờ làm việc của bác sĩ tuấn anh.Ngày có thể cởi áo và đắp chăn lên rồi đấy.một phút sau đó.Những bức ảnh hại tiệm của hai người lần lượt.Lọt vào trong ống kính của một nhiếp ảnh gia nổi tiếng.Đường tình chụp tất cả những góc nghiêng.Đến lúc đó.Hoài an dù có trăm cái miệng.Cũng không thể nào cho cái.Bác sĩ tuấn anh.Công việc của chúng tôi xong rồi.Phần còn lại là của anh đấy.Đời đá.Sao thế.Anh có gì muốn nói à.Tuấn anh ngập ngừng.Nói với công chúa của cô.Những bức ảnh này.Chỉ được đưa cho tấm giả đang xem thôi.Tuyệt đối không được để lọt ra ngoài cái này cho anh yên tâm đi.Nói lời phải giữ lấy lời.Cô ấy chỉ là muốn giữ chồng thôi tuấn anh gật đầu nhưng mà đất mặt đầy khó xử.Quả thực ảnh rất yêu hoài an nhưng nếu như anh từ lúc có hôn mê mà làm lại chuyện đó.Nói chẳng phải không bằng cầm thú sao nếu quả thật làm vậy chia tay là giữa anh và cô không có từ.Trong lúc còn sáng suốt anh không thể nào khiến hoài an hận mình cả đời như vậy được nhỉ.Con gái xinh đẹp đang ngủ ngon đôi môi đỏ mềm mày sẽ không lên như muốn phá hủy lý trí của anh vậy.Hội an anh yêu em anh làm như vậy cũng chỉ là một.Trạm thôi nhưng lúc tầm càng của anh cảm thấy có lỗi anh lại hồi tưởng lại cuộc gặp gỡ.Ba ngày trước với angela.Chắc là anh không biết đấy người con gái mà anh yêu đang chuẩn bị làm vợ bé của người ta đi.Cô vừa nói gì cơ công chúa.Cô bác sĩ hoài an của anh.Chuẩn bị.Làm vợ bé của chồng tôi đấy.Làm vợ bé.Sao có thể như thế.Tôi biết là anh yêu cô ấy.Anh có muốn tương lai có được tốt đẹp đúng không.Thật ra thì vợ chồng tôi đã hiểu nhầm nhau một số chuyển thôi.Quyết định lấy hoài an.Chỉ là bởi vì anh ấy đang muốn chọc tức rồi.Anh cứ thử nghĩ mà xem.Sau khi vợ chồng chúng tôi trở về hạnh phúc lại như xưa.Nó chẳng phải cô ấy là một kẻ thừa trong cuộc sống của chúng tôi.Công chúa.Nhưng mà tôi nghe cô ấy nói.Anh ta đối với tôi rất tốt.Đây chỉ là lời cô ấy nói thôi.Ở trong cuộc như tôi mới biết gió.Tôi rất xem trọng tài năng của anh.Lại cảm thấy hai người rất đẹp rồi.Tại sao cô ấy phải hình thành xuân của mình và một người đã có gia đình như vậy.Hôm nay tôi muốn hẹn anh để nói về chuyện này.Anh biết rồi đã nhiều nhất định sẽ có cách khuyên giải cô ấy.Họ là người rất có chỗ kín.Cô ấy sẽ không nghe lời khuyên của tôi đâu.Cho dù anh không khuyên thì cũng phải khuyên.Bây giờ cô ấy chỉ là người mới nên nhất thời tạo hứng thú với chồng rồi thôi.Sau này khi chán cô ấy rồi.Anh ấy sẽ lập tức vứt bỏ cô ấy như một thứ rác rưởi.Về khoản hiệu trưởng của tôi tôi rất tự tin.Hơn nữa chồng tôi là lực vương già.Anh cảm thấy là thân phận địa vị của anh ấy.Có thể lâu bền với củ tỏi được không.Còn chưa kể đến.Người trong hoàng tộc nhất định sẽ không để yên chuyện này đâu.Camera lại nói tiếp.Hơn nữa.Tôi với tư cách là người vợ nhất định sẽ không để yên.Trần đời không ai muốn chồng cả đâu.Vậy.Tôi phải làm gì đây.Anh.Chỉ cần chụp ảnh thân mật với cô ấy.Nói rồi em ra nhà rộng.Kể đến kế hoạch cụ thể.Thật không ngờ kế hoạch thành công sớm hơn mong đợi.Nhưng mà sao trong lòng của anh lại cảm thấy không hề thoải mái.Bớt trẻ lúc này tiếng chuông điện thoại từ trong túi của hoài an giao lên.Anh lấy điện thoại trong túi của cô ra.Khi nhìn thấy màn hình hiện lên chữ gia đình.Thấy trong lòng của anh đánh nhau vài giây suy nghĩ.Cuối cùng nhấn nút trả lời.Trong nhất thời tống giành nhiều vị sắp đánh vậy.Máu cả người nhưng chạy.Năm ngón tay cầm điện thoại di động càng siết chặt lại.Như muốn bóp nát nó sắc mặt thì tối tăm.Trong chảo bắt đền bán giấy lạnh thấu xương nhưng muốn đóng bằng mọi thứ lại.Ở đầu dây bên kia truyền đến sự yên tĩnh ngắn ngủi thậm chí.Tuấn anh có thể cảm nhận được.Áp lực vô hình truyền đến từ trong điện thoại.Khí thế mạnh mẽ đến ship người.Khi chuẩn bị tắt máy thì giọng nói lạnh lùng vang lên.Đưa điện thoại cho cô ấy ngày mấy.Khi nói ra những lời này sự tức giận trong lồng ngực của anh không ngừng tồn cột như dòng nước chảy.Tất cả như muốn phá hủy hết lý trí của anh vậy tổng thiếu gia.Hiện tại cô ấy đang ở trong phòng tắm.Không tiền thì nghe điện thoại đâu.Có chuyện gì trên anh gọi lại sau nhé.Nói xong thì tiễn tutu vàng lên tắt điện thoại.Khóe miệng của tuấn hàng nhất về nụ cười.Ánh mắt liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi sai trên giờ.Hoài an.Đừng trách anh nhé.Anh làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho em thôi.Người đàn ông có xuất thân như vậy làm sao có thể là người chồng tốt và yêu em cả đời được.Còn trẻ như thế sẽ không thể nhận ra anh ta đang cố tình trêu đùa em đâu.Tấm da bằng ném mạch điện thoại xuống vỡ tan tành về mặt tự như một con quỷ khát máu.Cô ấy đang ở trong phòng tắm những từ này như một lưỡi dao sắc bén cắt vào trái tim của anh.Khi nó không ngừng chảy máu đầu đến nỗi anh muốn mất đi cả đế chế đôi môi mím chặt khống chế.Mọi cảm xúc là nhìn đến từ kết quả trên bàn ảnh buồn khóc mà lại bật cười.Nụ cười khóc hoài khiến khóe mi vô thức rơi nước mắt bao nhiêu lâu rồi anh mới lại có phần.Với nước mắt như vậy có lẽ đã từ rất lâu từ ngày mà anh còn rất nhỏ chiều.Anh thấy như vậy thì ngập ngừng một lúc mới dám lên tiếng.Ren.Kết quả gì đang diễn ra với cuộc đời của tôi vậy nhìn nụ cười mỉa mai số phận của anh.Kiểu này của anh vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy thiếu gia của mình mất bình tĩnh như vậy.Thế à.Shin cậu bé đánh đề tại sao ông trời lại sinh ra.Giờ này còn sinh ra cô ấy nữa tại sao lại để chúng tôi gặp nhau tại sao chứ.Tấm da bằng tấm ảnh tải xuống bản toàn bộ những ngón tay đỏ ửng lên nhưng vẫn không hề hấn.Nỗi đau trong lòng của anh ấy không lâu sau đó hộp thư email của anh báo đến một tin nhắn mới.Sau khi trở lại của anh xem xong vội vàng gặp máy tính lại chân trời không muốn anh chồng thấy.Toàn cầu vừa xem gì đấy.Thiếu giả tôi đưa đây.Trên màn hình hiện lên hình ảnh được gửi đến từ một email rất là hình ảnh một đôi nam nữ đang cần.Với nhau trên chiếc giường khách sạn y phục trên cơ thể đã bị cởi bỏ hơn nữa nét mặt của.Hay là để mãn nguyện giống như vừa trải qua một cuộc ân ái vô cùng nồng nhiệt sàn đến.Trong trò mất đèn của anh đầy tia máu không chút tình người chứ máy tính nhanh chóng cũng bị ném bỏ số sàn.Cần phải lúc này lại càng trở nên lạnh lắm nhiệt độ giảm xuống như âm độ c vậy.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng về dòng tập mười một của bộ truyện này.Vài bữa cá nhân của anh xa thì đọc truyện ngày hôm nay càng đọc lại càng cảm thấy lo sợ sao tin chắc là quý vị và các bạn.Cùng suy nghĩ giống như sao vậy dựa vào chi tiết trước đây khi mà tấm ra đang tìm về gặp mặt bố mẹ nuôi của hoài an.Và biết được trước đây thì mẹ ruột của anh là bà sim đã tìm đến họ và nhờ cậy họ nuôi một.Bé gái đó chính là hoài an sau đó thì tống ra đăng lại nói lòng khoảng cách với hoài an dương như là anh.Cố tình tránh né cô vậy vì sao lại như thế và đến tình huống cuối cùng này khi mà anh nhận thấy được.Quả trên bàn và anh thầm trách tại sao ông trời lại sinh ra anh giờ lại còn sinh ra cô ấy.Vậy tại sao lại khiến cho hai người gặp nhau nghe đến đây thì sẽ tính chắc là quý vị cũng đã biết được điều mà chúng ta lo lắng là.Có khi nào tắm ra đang vào hội an là hai anh em ruột với nhau không và chúng ta chỉ có thể tìm được.Trả lời tập truyện tiếp theo mà thôi và sau khi lắng này xong quý vị và các bạn đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút bằng.Kênh ủng hộ anh xa cũng như ý kiến của chợ tình để giúp chúng tôi có thêm động lực tiếp tục giờ đến cuối về những tập truyện.Sinh vào hai mươi giờ mỗi tối nhé cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều con bây giờ anh ra xin chào tạm biệt và hẹn gặp.Quý vị và các bạn ở câu trả lời tập truyện được phát sóng vào hai mươi tối mai có bây giờ xin chúc quý vị và các bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com