Tuổi Trẻ Và Hoang Hoải Cô đơn L Radio Tâm Sự

tuổi trẻ và hoang hoải cô đơn l radio tâm sự

Đây là nghe chương trình trên kênh love you forever.Kênh phát thanh dành cho giới trẻ.Đừng quên đăng ký cũng như nhận thông báo để không bỏ lỡ những video mới nhất nhé.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của tuần này.Bạn thân mến.Mở nhưng.Chúng ta tự thấy mình là những đứa trẻ cô đơn.Và ai trong chúng ta cũng sẽ cần một người cạnh bên sau những vì thương mệt nhoài của ngày tháng tuổi trẻ.Đằng sau những sai tươi mới.Nhiệt huyết năng động.Và một trái tim căng tràn tin yêu và cuộc đời.Từ lúc trên đường về.Tại chị lồng giữa cơn gió kiêng gà lúc chiều dần vuông.Gửi tiết trời đông buồn tênh và lạnh lẽo.Lòng người hết như hòn đá nhỏ.Nằm bất động dưới đáy hồ yên tĩnh một chiều cuối thu.Sau đây mời bạn lắng nghe radio tâm sự.Tuổi trẻ hóa da đã đi qua những ngày trầm buồn đến vậy.Của tác giả phạm thị như ý.Cúi đầu cảm ơn những nguồn nhanh.Nguyễn phiền.Và những lúc đầu chị hạnh phúc.Đức thầy đã hội ngộ nhau mình vàng nước dạo đầu cho thanh xuân mình đủ đầy dư vị.Dẫu biết chúng ta chỉ có một cuộc đời.Nên đâu ai bán vé khứ hồi.Để mình làm cuộc dạo chơi về tuổi hồn nhiên đó lần nữa.Vậy mà.Đôi khi tuổi trẻ sôi nổi như thế.Nhưng có lúc lại trầm buồn đến xót xa.Lại một ngày khách lại.Mình định nhấc máy gọi đứa bạn thân .Nhưng chợt nhận ra nó bị ốm đã bao tuần rồi trước khi.năm chiều mùa này đường đã từng mở vào tối.Nguyễn đức bảo quán cà phê.Gọi một thức uống bất kỳ nhưng nghĩ lại rồi thôi.Bài mưa răng mỗi lúc càng thêm dài và nặng hạt.Lạnh thế này mình muốn về nhà.Căn nhà của ngày xưa.Mở cửa các ngành lấy đồ.Có máy lui cui trong bếp sửa soạn cho buổi tối.Có bài đưa đền má mày ít cùi nhóm cần biết chiều đông.Các bếp trên sư.Có nồi cơm sôi trào bột mì mút khởi.Mày đi đâu mình vẫn đau đầu nhớ về.Có cái trạm tủ sơn màu gỗ kỹ nấm làm nhọ nồi.Vì má để dành cho mình những thức ăn ngon bình thạnh.Lớp dạy thì chưa kịp bữa cơm.Có con mèo mun và con chó bun nằm cạnh nhau lim dim đôi.Trứng cuộn người uống bên đống tro tàn vừa đủ cười.Có tiếng ríu rít của mình.Kể mà nghe những câu chuyện về cuộc sống sa.Từ một tuần ở ngoài phố.Chờ một màn sương đêm đặc quánh.Màu đen kịt bao chủ tiếng côn trùng vang vọng phía vườn đằng sau.Cứ thích âm yên ấm khiến mình lòng mỗi lúc đi xa.Đêm mùa đông.Mình ngồi xuống bên bếp lửa hồng.Ăn bát cơm nóng hổi thơm lừng mùi lúa mới.Ngày mình bánh tráng giòn tan rum sa.Miệng tấm tắc và hài lòng đồ ăn mà nấu.Lồng mình đã quá đủ bình yên .Rồi thời gian lấy đi của mình sự dịu dàng rất đỗi thân thương ấy.Lấy đi từng chút.Từng chút một.Mà mình từng cố gắng nâng niu.Giữ gìn qua bao năm tháng bào mòn.Nay giữa những hư hao mình nhận về.Khiến đôi chân mình chợt mời.mười ba peso đời thực.Có đôi lúc mình mong gặp được một người xóa nhòa những điểm đau chất chứa bấy lâu.Một người chẳng cần vuông câu em ổn chứ.Nhưng khi mình cúi mặt.Họ tự khắc biết đau lòng.Mình vẫn tin.Rồi chúng mình sẽ gặp được ai đó.Sữa nước mình chẳng đợi mong.Khi trái tim ngây ngô đã tự tạo ra bức tường vững chắc.Người ấy can đảm làm vỡ toàn.Những loại nấm mình chẳng hề đau đớn.Bị thương tổn nào cũng được rượu xoa.Và tan chảy trước tấm chân tình.Thật tâm.Nếu ai bán cho mình một cái ngược thời gian.Mình sẽ ngược nắng ngược mưa.Sống cho cuộc đời đó một lần nữa.Tuổi trẻ ngoài kia đang nhậu hân hoan bằng hi vọng gặp trời.Điên mình đã cũng đau cộng tin yêu rất đầy những tổn thương sức khỏe.Cúi đầu cảm ơn những nguồn ngang muộn phiền.Và những lúc đông đầy hạnh phúc.Cách thầy đã hội ngộ nhau.Cân bằng nước tạo đầu cho thanh xuân mình đủ đầy sư phụ.Sự biết chúng ta chỉ có một cuộc đời.Đến đâu ai bán vé khứ hồi.Để mình làm cuộc dạo chơi về tuổi hồn nhiên đó lần nữa.Chị mà.Đôi khi tuổi trẻ sôi nổi như thế.Nhưng có lúc lại trầm buồn đến xót xa.Bạn thân mến.Khi một chuyến xe đi qua.Sẽ có chuyến xe khác.Khi bỏ lỡ một người.Chính là để tìm người tốt hơn.Thực sự mang lại hơi ấm lâu dài.Chứ không phải hơi ấm thì cái lạnh của mùa đông.Vội vàng không làm hạnh phúc đến gần hơn.Bài để chúng ta ra xa hạnh phúc hơn.Đừng vội vàng trao tình yêu cho một người không yêu mình.Đừng để sự cô đơn đánh lửa lý trí.Rồi thương tổn trái tim.Sau đây mười bảy lắng nghe dòng tâm sự.Đừng vội vàng đưa bàn tay cho ai đấy.Khi thấy cô đơn.Một chiều mưa.Lang thang trên đường hà nội.Lòng man mác buồn.Trước đây tôi vẫn nghe người ta nói với nhau cái lạnh của hà nội.Dù làm trái tim những con người cô đơn lạnh cống.Ngồi thật lâu.Trời vẫn lạnh.Mọi người vẫn thất nghiệp vượt qua nhau nhanh đến trong ván.Một chuyến bus đã qua.Lại một chuyến nữa vụt qua.Nói chuyện này nữa là tôi đã bỏ qua ba chuyến vừa rồi.Cũng giống như những người tôi đã vượt qua.Và những người đã vượt qua tôi.Mọi người đều rất qua nhau như thế.Dù có hụt hẫng thì cũng lướt qua nhau.Rồi cũng quen nhau trong một miền ký ức không chạm tới.Nhìn những dòng xe lướt qua.Tôi thấy mình đang sống thực trạng.Phải chăng mỗi chúng ta đều đang quá vội vã trong cuộc sống của mình.Đừng như việc lỡ một chuyến về.Kể chuyện pa-xtơ đưa ta tới nơi ta cần tới.Rủ đông tới bao nhiêu.Dù banchan.Thì chúng ta vẫn vội vàng muốn bước lên không muốn bỏ lỡ.Có những lần tôi cũng vậy.Cũng đã có những lần thứ vội vàng bước lên một chuyến poster người.Người trên người vô cùng không thoải mái.Nhưng cái lạ.Là mọi người dù biết sẽ đông.Sẽ không thoải mái nhưng anh cũng bước lên thay vì lên chuyến xe sau trong vài phút tới.Đó sẽ là một chuyến tây ít người.Phải chăng vì chúng ta đang về.Tôi phải chạy đua với thời gian.Chạy đua với cuộc sống.Bà chạy đua với chính mình.Đi phục mà chọn cái không thấy máy có báo mình.Liệu có xứng đáng.Nói gì cho bớt.Cái tôi muốn nói đến còn là sự vội vàng trong mỗi chúng ta.Phải chăng chúng ta đang sống quá vội vàng giữa cuộc sống vội vã.Vội vàng trong suy nghĩ đến hành động.Từ lúc bạn nghĩ mình muốn làm việc này muốn làm việc kia.Và thế là bắt đầu vào làm mà chưa suy nghĩ chín chắn.Như thế là quá vui.Gọi ngay cả trong cách phán xét một người.Bà vui trong cả việc lựa chọn tình yêu.Cái lạnh của mùa đông.Anh nhìn hướng đến những cặp đôi hạnh phúc trên đường.Làm xuất hiện khao khát cần có người yêu.Cần có người để chia sẻ cái lạnh.Để sưởi ấm.Hay đơn giản gần người yêu.Chỉ để mang cái danh có người yêu.Để như sẽ được cười nhưng nó có thể đúng với nhiều người.Chính vì những tác động đó mà chúng ta vội vàng nắm lấy một bàn tay bất ngờ.Hướng về bạn.Như bản đang tìm về hơi ấm mà không quan tâm.Bàn tay ấy có thực sự thuộc về bạn hay không.Bà đã đủ sẵn sàng để tiếp nhận một người khác.Không phải bạn bước vào thế giới của riêng bạn hay chưa.Đó là một việc không hề đơn giản.Cái tôi của bà sẽ không chấp nhận chia sẻ.Hãy mở lòng với ai.Yoona không cảm thấy an toàn.Cứ biện minh cho hành động đó.Nhiều cách để cho nhau cơ hội.Nhưng liệu rằng có kết quả hay là sự lãng phí mệt mời.Liệu sau cái nắm tay trong bánh kia.Bạn còn đủ sức can đảm nắm tay ai khác.Vậy thì việc gì phải vội vàng.Sự thế giới này không phải mình bạn cô đơn.Còn biết bao người cô đơn như thế.Khi một chuyến xe đi qua.Sẽ có chuyến xe khác.Khi bỏ lỡ một người chính là để tìm người tốt hơn.Thực sự mang lại hơi ấm lâu dài.Chứ không phải hơi ấm vì cái lạnh của mùa đông.Vội vàng không làm hạnh phúc đến gần hơn.Mà để chúng ta ra xa hạnh phúc hơn.Đừng vội vàng trao tình yêu cho một người không yêu mình.Đừng để sự cô đơn đánh lửa lý trí.Rồi thương tổn trái tim.Chương trình được thực hiện bởi nhóm blogradio.Tình yêu thích blog radio các bạn đừng quên nhấn like xe cũng như để lại bình luận cảm nhận của mình nhé.Mày cũng có thể gửi những sáng tác tâm sự của mình đến chương trình bằng cách truy cập vào website.Clip edu.vn đăng nhập vào gửi bài.Gửi tới địa chỉ email plus video a còng vnexpress.vn chương trình phát thanh dành cho.Trẻ của blog radio sẽ được phát lại trên kênh youtube video.Điểm đăng ký cũng được nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Ngoài ra bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất bằng cách truy cập vào phần.Facebook.com gạch chéo yêu plus facebook.com gạch chéo yêu của nước việt.Robinho.Các hình xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com