Tuyển Tập Truyện Cười Ngắn P12 - Tham Quan Eo Gió Nhơn Lý Quy Nhơn

tuyển tập truyện cười ngắn p12 - tham quan eo gió nhơn lý quy nhơn
Hai vợ chồng nhà nọ điều bước vào tuổi bốn mươi.Một tối anh chồng nói với chị vợ.Em yêu.Anh đọc báo thấy nói sếp làm tiêu hao năng lượng của đàn ông.Tương đương với chảy mười km.Vậy anh là nhà vô địch thế giới.Chạy mười km mà chỉ mất có hai phút.Một anh chàng đã kết hôn hai mươi năm sống rất hạnh phúc.Nhưng mấy ngày gần đây anh nhất định đòi ly dị vợ.Anh nói hai mươi năm nay.Ngày nào anh cũng bị vợ ném bát đĩa vào người.Bạn bè biết chuyển điều khuyến mãi.Thì đằng nào cậu cũng vĩnh thái mấy năm rồi còn gì.Giờ số tự nhiên lại đòi lý dị.Anh chàng bất tử.Nhưng cô ấy ném càng ngày càng chính xác.Thấy chồng trở về nhà trong tình trạng say xỉn.Bảo vợ tức giận quát.Tùy chọn.Từ nay về sau.Nếu mỗi ông mà trả một giọt rượu nào.Thì đừng mong được chạm vào đối nữa.Người chồng nhé vậy cuối đầu lẩm bẩm.Bò bộ tiếp tục web.Giờ ông đang nghĩ gì vậy.Tôi đang cân nhắc.Bảo vợ bực mình.Ông cao nhất cái gì.Ông chồng về nhà đất.Tôi đang cân nhắc.Thử nên chọn loại rủi mười nghìn tám trăm năm mươi hai là một đôi môi bốn mươi năm .Sao một cơn say rượu tơi bời.Sáng hôm sau anh chồng dọn dẹp tất cả những thứ gì.Trong nhà có liên quan đến bia rượu.Điều đem đi bỏ.Thấy thế chỉ vợ ngạc nhiên hỏi.Sao anh lại bỏ đi hết vậy.Tôi thề.Từ nay tôi sẽ bỏ bia và rượu không bao giờ uống nữa.Chị vợ nhìn chồng cười rồi nói.Anh thì làm sao mà bỏ.Cô kinh thường tôi vừa thôi chứ.Bia rượu có gì mà không bỏ được.Không phải tôi xin ông nhưng ông nhìn lại mình đi.ba tuổi ông đã bỏ bú.Váy mà mấy chục năm sao ông lại tái nghiện thì làm sao mà bỏ được bia với rượu ghê chứ.Sao mà năn ái nồng nhiệt.Nàng bảo với chàng.Đây là lần đầu tiên của em đấy.Chàng trăm đứa quốc ôm nàng vào lòng và nói.Đây.Là lần đầu tiên của anh.Em nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt.Nàng hiểu thùng hỏi.Sao bọn con trai mấy anh cứ xong việc lại hút thuốc lá nhỉ.Chàng trả lời mà không cần suy nghĩ.Tại quen.Đứa con cưng nghịch ngợm biển ngã để lại một cách sẹo lồi rõ to ở mông.Cô vợ đưa con đi khám bệnh.Được bác sĩ kê đơn thư.Boy để chữa sẹo rỗ .Theo chỉ dẫn của bác sĩ.Hàng ngày vào buổi tối trước khi đi ngủ cô vợ đều đặn bôi thuốc cho con.Thời trang cho đi.Chiếc sẹo lồi của thằng con dần dần nhỏ lại thì cái ấy của anh chồng cũng dần dần teo đi.Cho đến khi chết sẽ lòi của thằng con biến mất.Thì cái ấy của anh chồng chỉ còn lại một mẫu bé tí tẹo.Chán chồng vô cùng lo lắng.Nhưng rồi chợt.Nhi nhi.Quốc hội vợ.Mỗi khi bôi thuốc cho con số.Cô có rửa tay không.Dạ dạ không.Hôm nào đang bôi thuốc cho con anh cũng nói như vậy làm sao em chụp nữa coi.Thuốc dùng để chữa sẹo lồi bôi xong lại nấm vào chòi thì nguy.Lỗi này là của ngành y.Hướng dẫn không kỹ có khi mắc chồi.Một nghiên cứu sinh côn trùng tại học viện nghiên cứu sinh lý của cào cào.Bắt một con để trên giấy và ô tô.Cào cào nhảy.Cào cào nhảy tung rồi lại rơi xuống tờ giấy.Bằng lấy kéo cắt hai cảnh cào cào.Để lại trên giấy và hổ to.Cào cào nhảy.Lần này cào cào đứng yên không nhảy nó nhìn lâu lơ.Nhà côn trùng học lấy giấy bút ghi một cách thận trọng vào sổ ghi kết quả nghiên cứu.Khi ta cắt hai cảnh của cào cào nó sẽ bị điếc.Hai vợ chồng cãi nhau làm tỏi.Vì thói quen bóng ghen gió của bà vợ.Ông chồng khổ sở nói.Tôi đã bảo với bà biết bao nhiêu lần rồi.Tôi không có lăng nhăng với bất kỳ người phụ nữ nào ngoài bắc.Bảo bảo yến răng.Thấy ông giải thích xem.Vì sao nửa đêm hôm qua có đứa gái thả tim vào hình của ông trên facebook.Không phải có tình ý với nhau là gì.Thôi tôi hết chịu nổi rồi.Ông chồng giơ tay đầu hàng.Bây giờ tạm thời tôi không muốn nói gì với bà nữa hết.Tôi chỉ muốn yên tĩnh thôi.Bảo vợ nghe vậy liền chú treo lên.Thấy chưa tôi biết ngay mà ông hay ra máu.Yên tĩnh là con nào.Ăn cơm.Một luật sư người mỹ đến việt nam làm việc.Và tìm hiểu về nền văn hóa việt nam.Bán riêng anh yêu một cô gái việt nam là người dạy tiếng việt cho anh.Một hôm có người yêu nói anh rằng cô muốn đi ăn cháo lòng.Thế là sáng chủ nhật.năm trăm chở người yêu đến quán cháo lòng.Thấy quán khá đông tấp nập khách cho bà bầu.Anh thơm nói với cô người yêu đứng chờ anh ở ngoài xa.Có anh chạy vào ngó nghiêng một hồi lắc đầu đi ra tỏ vẻ thất vọng.Quán hết lòng rồi em ạ.Thế là hai người lấy bon bon đi kiếm một quán khác.Đến một quán khí cũng đông khách lắm.Ăn cơm cũng lăng xăng.Trái vào ngón rồi ra lắc đầu.Quán này cũng hết rồi em ơi.Và rồi mấy quán nửa cũng chung số phận.Có người yêu lúc này tỏ vẻ bực mình và thắc mắc.Em thấy mấy quán đó người ta vẫn ra vào anh bình thường mà.Anh có bầu hỏi chủ quán chưa.Mà nó nói là hết cháo lòng.Thơm lấy tay gãi gãi đầu.Mặc thì nhiệt ca giọng nói quả quýt.Anh đâu cần phải vào hỏi chủ quán làm gì.Anh thấy họ để chữ to đùng trước cửa.Hết lòng.Phục vụ quý.Sau khi về hưu.Cặp vợ chồng già suốt ngày quấn quýt bên nhau hàn huyên tâm sự đủ thứ chuyện.Một hôm ông chồng mới hỏi vợ.Nếu chẳng may anh có mệnh hệ gì.Phải rời bỏ em.Thì em sẽ sống tiếp như thế nào.Bảo bảo đáp.Thì em sẽ tìm thuê chung một ngôi nhà với vài quả phụ nhí.Ít tuổi hơn em để khuây khỏa cho đã.Vì em khá trẻ nên phải ở cùng người ít tuổi mới hợp.Rồi bà hỏi lại.Nhớ em có chuyện chưa.Thì anh sẽ sống như thế nào.Anh cũng sẽ làm giống em.Anh không qua kỳ thi này rồi.Cố gắng hột lần sau khi lại nhé.Sinh viên năn nỉ thầy giáo.Thầy hãy cho em một cơ hội được không.Nếu thấy không trả lời được câu hỏi này.Thì thầy cho em quá thì thế nhé.Thầy giáo nghe thấy nói ngay.Được rồi.Anh hãy đặt câu hỏi đi.Sinh viên ra câu hỏi.Cái gì hợp pháp mà không hợp lý.Hợp lý mà không hợp pháp.Không hợp lý cũng không hợp pháp.Xin thầy cho biết à.Thầy giáo suy nghĩ rồi lắc đầu nói.Thôi được rồi.Tôi cho anh qua kỳ thi này anh về nhà đi.Thí sinh vào khi sau.Thầy cũng hỏi.Anh hãy cho tôi biết.Cái gì hợp pháp mà không hợp lý.Hợp lý mà không hợp pháp.Không hợp lý cũng không hợp pháp.Sinh viên trầm ngâm một lúc trả lời thầy.Dạ thưa thầy.Võ thầy mới hai mươi tuổi.Trong thi thầy đã gần sáu mươi.Điều đó thì rất hợp pháp nhưng nó không hợp lý tí nào.Võ thùy cũng vừa mới có bồ.Anh ta chỉ có hai mươi lăm tuổi.Điều đó thì học lý.Nhưng xem ra không hợp pháp hình.Và điều cuối cùng thầy cũng vừa cho bồ của vợ thì.Hoa kỳ thi vấn đáp.Sau khi an toàn đáng ra phải thi lại.Điều đó thì chẳng hợp lý.Mà cũng chẳng học pháp lý mà.Thầy nghe em trả lời có đúng không ạ.Được rồi anh đã qua kỳ thi.Buổi tối vợ vừa nấu ăn vừa kể.Hôm nay trên tivi có vụ bán dâm hai mươi lăm.không.Không thể tin được.Làm sao để phong cách anh lại có thể chết mê chết mệt cái gì.Chồng vốn hay khi người.Thế à.Em có địa chỉ hay số điện thoại không cho anh.Thế thì dã man thật đấy.Khổ thân.Không bằng một bát phở.hai mươi lăm.không đô bố ạ.Dưới thời vua louis thứ mười sáu.Có một vị quan phụ trách nữa tên là mấy cô.Hắn có một ao ước cực kỳ bệnh hoạn.Và không tưởng.Đó là được liếm láp bộ ngực đồ sộ của hoàng hậu marie.Một lần sai hắn kể cho peter.Bác sĩ của police thứ mười bốn.Nghe vậy áo ướt quá đáng này.Peter bảo mai côn.Tôi có thể giúp ông.Dương sẽ tốn mười.không phân đấy.Ok chơi luôn.Nhà có điều kiện mà.Nhân lúc hoàng hậu tắm.Peter lén vô rất ít bột ngứa vào áo.Hoàng hậu mary tắm xong mặc đồ khi bị ngứa.Vũ kêu peter vào có sao.Nitơ lỏng vua là cách duy nhất.Lò phải dùng nước bọt đặc.Pháp luân vùng bị ngứa trong hai giờ.Và chỉ có mã qua michael mới có thứ nước bọt này.Ngày.Thỏa mãn sau khi được liếm láp bộ ngực của hoàng hậu.Lại còn được hoàng hậu ban thưởng ba xúc lỗ quý.Mai cô trở về nhà thì gặp peter đang chờ.Bảng tính tráo trở.Tôi không trả tiền không.Có giỏi thì kiểu đi ông chết chắc.Bác sĩ peter dẫn sôi máu không nói gì bỏ về.Hôm sau những lúc vừa lưu ytám.Peter lén bỏ vào một ít bột ngứa vào quần sịp của vua.Chồng nói với vợ rằng anh ta sẽ đi dự hội nghị của nhà thờ trong ba ngày.Mở xếp đồ vào túi cho chồng.Chuẩn bị bữa ăn sáng cho anh và nói.Anh yêu.Chúng ta hãy cầu nguyện trước khi đi anh nhé.Anh chồng nói.Được thôi.Vợ cầu nguyễn thắng.Ôi chúa ơi.Hãy ban cho chồng của con đi trong tình thương của người.Chồng amen.Ôi chúa ơi.Hãy làm chồng có con trở nên bất tử.Nếu anh ấy phạm tội ngoại tình.Chồng im lặng.Lạy chúa.Nếu chồng có con phạm tội ngoại tình.Đừng để anh ấy trở về nhà nữa.Chồng im lặng.Và bắt đầu đổ mồ hôi hột.Ôi chúa ơi.Nếu chồng có con lừa dối con hãy viết thắng.Chồng giàu lê.Phải im miễn đi.Tôi không đi nữa.Thần khấn vừa nói với tôi rằng cuộc họp đã bị hủy bỏ.Ở quán rượu.Một người đàn ông đang ngồi nhâm nhi ly rượu mckinney.Tại quầy bar khi một cô gái xinh đẹp bước vào ngồi bên cạnh.Ông ta quay sang bắt chữ.Tôi đang ăn mừng cho một ngày.Beat.Thật là trùng hợp.Tôi cũng đang ăn mừng.Vậy ông mừng vì dịp gì.Tôi nuôi gà cảnh.Trước đây con gà mái của tôi không đẻ.Nhưng hôm nay nó nhảy ở rồi.Và cho ra một quả trứng rất xinh.Thật trùng.Nhiều năm nay vợ chồng tôi không có con nhưng bác sĩ vừa bảo rằng.Tôi đang mang thai.Thật là mừng.Thế sao con gà của ông đã được vậy.Tôi đã đổi con gà trống khác.Thật là trùng.Từ một quán nhậu đi ra một đám khoảng sáu mươi bảy người.Trong đó có một anh đi siêu bền nhất.Play chấm khóa.Duyên ngã mãi mới nổ máy xe độ.Thì lái xe thì xe nghiêng bên phải lại đảo qua bên trái.Nhóm cảnh sát hồ hải.Chạy đến dừng ngay ánh này lợi.Còn năm mươi sáu anh kia.Khi được bỏ qua.Lập tức một viên cảnh sát đưa máy kiểm tra nồng độ cồn.Nhưng tao mãi cũng không thấy máy báo có cồn trong hơi thở.Viên cảnh sát trưởng nhóm tích lắm.Trước khi thả anh ta đi.Vẫn cố hỏi nguyên do.tám chàng mỉm cười.Tôi có uống giọt nào đâu mà đòi có cồn.Phía sau anh lại đi như say vậy.Vì hôm nay đến lượt tôi làm chim mồi.Bảo vợ soi gương trước khi đi ngủ và nói với.Mình ơi.Trông em thật kinh khủng.Béo và xấu nữa.Cho em một lời nhận xét tốt hơn đi.Anh chồng bỏ quyển sách ra và trả lời.Ừ.Thủy.Của em thật là tuyệt hảo.Cô gái trẻ bị đuối nước được một chàng cứu hộ vất lên.Và có được cứu sống.Một tháng sau.Facebook ổn trong người cô đến gặp bác sĩ.Cô đã có thôi.Không đời nào tôi chưa có chồng và chưa bao giờ ngủ với đàn ông.Sau khi nghe bác sĩ giải thích là có thai.Thì phải do sự kết hợp giữa cái này.Và cái kia.Cổ tức quá hét lên.T****** hằng cứu hộ.Thế mà nó bảo nó chỉ là hô hấp nhân tạo.Tôi thấy cũng dễ chịu.Nên cứ nằm yên.Và mong cho nó hô hấp lâu hơn một tí.hai mươi năm nay anh thắng phải chịu đựng những cơn đau đầu bạo lực.Rồi một ngày kia anh quyết định đi khám bác sĩ.Vị bác sĩ bảo anh.Này ăn bánh.Tân vô là tôi sẽ chỉ được chứng đau đầu của anh.Dương tin buồn.Là tình trạng của anh rất hiếm gặp.Nên anh buộc phải không quản quang thôi.Tức là đốt sống lưng của âm đang bị hai hòn trứng nè lê.Cây lực ép sinh ra từ việc chứng đèn lên xương.Chính là thủ phạm khiến anh bị đau đầu.Chắc gì nhỉ.Là để giảm lực ép là phải cắt luôn hai hòn của anh.Thắng bằng vàng và tuyệt vọng vô cùng.Mất hai hòn rồi thì anh còn biết sống vì cái gì nữa chứ.Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác.Anh đành nhắm.Đưa cu ca phẫu thuật chém luôn của anh hai trăm triệu đồng.Giây phút bước chân ra khỏi bệnh viện.Lần đầu tiên trong suốt hai mươi năm qua.Anh thắng không còn thấy đau đầu nữa.Nhưng không sâu trong lòng.Anh biết rằng anh vẫn còn thiếu một thứ gì đó.Một thứ quan trọng lắm thay.Anh dạo bước trên đường.Từng bước chân khiến anh có cảm giác rằng.Mình đã trở thành một con người khác.Rằng giờ đây anh có thể xây dựng một khởi đầu.Và sống một cuộc đời mới.Cảm thấy một hiệu âu phục nam về nhỉ.Đúng là thứ mình cần.Một bộ vest mới.Hắn bước vào vào nó.Tôi muốn mua một bộ vest mới.Bác phó mai và cả đưa mắt nhìn anh sao bộ rồi nói.Để xem.Giày cỡ bốn mươi bốn.Thắng cười.Đúng lắm sao bác biết.Tabai đã sáu mươi năm tuổi nghề rồi.Thắng thử bột.Vào vượt y như đó.Chồng lúc thắng đang mải mê ngắm mình trong gương.Bắt phó mai cắt giọng hỏi.Cậu muốn áo sơ mi mới luôn chứ.Tháng nghỉ một lúc rồi đồng ý.Bắt phó mai nhìn thắng rồi nói.Xem nào.Quần áo cỡ ba mươi bốn và gỗ cỡ mười sáu rưỡi.Thắng nhạc duyên.Chính xác.Làm sao mà bác lại.Barbie đã sáu mươi năm tuổi nghề rồi.Thắng thử áo sơ mi và cũng vừa như y như đó.Ăn thoải mái rõ mới bước quan tiệm.Bác phó mai hỏi.Vậy thêm vài cái quần lót mới thì sao.Thắng nghỉ một lúc rồi trả lời.Được thôi.Để xem cỡ ba mươi sáu.Thắng cười.Hahaha.Lần này thì bắt nhầm rồi nhé.Từ năm mười tám tuổi tới.Tôi chỉ mặc cỡ ba mươi bốn thôi.Bác phó mai lắc đầu.Cậu không rửa mặt cỡ ba mươi bốn.Tfhai hòn trứng của cậu vào đốt sống.Và sẽ khiến cậu đau đầu bỏ từ luôn đấy.Kỷ niệm sáu mươi năm ngày cưới ông bà với cụ bà.Chúng mình sẽ tìm về hướng vỹ thở ban đầu khi mới yêu nhau em nhé.Của bà đồng ý.Thế là chiều hôm đó.Đang ngồi trong phòng đột nhiên có một cục giấy được bắn qua cửa sổ.Của bà nhật lệ.Xúc động và run rẩy mở ra xem.bảy giờ tối nay.Hẹn em ở chân cầu chà dài nhé.sáu:bốn mươi lăm chiều.Tay cầm bó hoa hồng.Ông cửu vừa huýt sáo.Vừa đến chân cầu trời của bà.bảy giờ.Rồi bảy:bốn mươi lăm.Kim đồng hồ lên tám giờ.tám:ba mươi.chín giờ.Hết kiên nhẫn.Vì lúc này sương xuống.Ông cụ hầm hầm về nhà.Mở cửa ra.Bảo quốc.Sao bà không ra.Cũng ngồi ủ rượu thuốc thích.Má không cho em đi.Một bà sau khi cho tiền ông ăn mày ở cuối nhà thờ liền hả.Vợ con ông đi.Thương.Bỏ tôi chẳng may qua đời rồi.Nếu bảo tôi còn.Thì tôi đâu đến nông nỗi này hả.Bà này liền quay sang ông chồng.Ông thấy chưa.Đàn bà.Là đảm đang.Không có đàn bà.Thì các ông chỉ có nước đi ăn mày không nhá.Nói sao.Bảo quay sang hỏi người ăn mày.Nhưng khi còn sống.bảy làm gì hả em.Thưa.Nó đi ăn mày thấy cho tôi à.Cô nhân viên nhà hàng.Đưa đồ ăn cho khách.Khi cúi xuống đặt đồ ăn lên bờ.Để lộ khe giữa hai gò hồng đào.Giỏ xách nghèo mất nghìn tin quá hi hi.Em ơi.Lối mòn kia đi xuống đâu hả em.Giá thì xuống bắc.Gã tỏ ra lịch sự.Làm ơn cho anh mượn cái bếp đó để anh nướng khúc lạp xưởng được không.Gần nhảy một chút cô gái đất.Dạ anh thông cảm.Bếp em chỉ nướng được xúc xích đức không.Lạp xưởng bé ngoan nướng ngâm trái lắm.Với lại hôm nay.Bếp của em đang bận sốt cà chua.Hai vợ chồng nhà nọ quyết định sẽ dùng mật mã để ấm chỉ chuyển.Nhằm tránh cho các con.Họ quyết định dùng từ máy đánh chữ.Một hôm ông chồng nói với cô con gái năm tuổi của mình.Hải đi nói với mẹ là bố càng đánh máy một lá thư.Cô con gái chạy đi kể với mẹ.Bà mẹ liền nó.Bảo với bố là không thể đánh máy bây giờ.Vì chiếc máy đang bị treo ban đỏ.Cô bé lại chạy đi báo với cha.Mấy ngày sau bà mẹ nói với con.Đề bảo bố là mấy giờ bố có thể đánh máy được.Cô bé chạy.Rồi quay lại.Quạt tuyên bố.Bố bảo không cần đánh máy chữ nữa.Bố đã viết thư bằng tay.Trong lớp học ở một trường phổ thông.Cô giáo dạy môn địa lý gọi học sinh lên kiểm tra bài cũ.Em nguyễn văn t.Em cho tôi biết trời có chân không.Soi cầu có hả.Cái gì.Em phải nhắc lại đi.Thưa cô em nói.Trời có chân.Ai bảo em.Bố mẹ em ạ.Bố em là ai.Bố em là giáo sư tiến sĩ địa lý.Cô giáo ngẫm nghĩ.Hay là từ trước tới giờ mình hiểu sai.Hay là có lẽ đây là một phát minh khoa học mới.Mà mình không biết chăng.Cô dễ ngàn hỏi.Bố em nói khi nào.Tối hôm qua.Thế em đi học về em thấy bố mẹ em nằm trong buồng.Em nghe thấy bố em hét lên.Trời ơi dạng chân ra. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com