Tuyển Tập Truyện Cười Ngắn P49 - Sài Gòn Vắng Vẻ Ngày 30 Tết

tuyển tập truyện cười ngắn p49 - sài gòn vắng vẻ ngày 30 tết
Một anh chàng sống xa quê lâu ngày mới hồi hương.Gặp lại người bạn cũ đang ngồi tôi chuẩn từng ngâm rượu.Anh chàng ngạc nhiên hỏi.Tại sao anh lại uống nhiều như vậy.Để quên đi.Quên cái làm tôi đã xấu hổ.Xấu hổ về điều gì.Về việc uống rượu nhiều ngày nào tôi cũng bị vợ chửi.Trong một bệnh viện nhi cực kỳ hiện đại.Có hai chú bé nằm cạnh nhau.Chúng trao đổi với nhau bằng một thứ ngôn ngữ riêng.Máy theo dõi và biên dịch.Ghi lại được một đoạn hội thoại giữa chúng.Đằng ấy bú sữa mẹ hay sữa bình.Tớ ở bú sữa bình.Thái bình có ngon không.Cũng ngon chứ.Nhưng phiền cái là khi ngạt khí nhạc.Lúc nóng lúc nguội có khi phải tự với bình mỏi cả tay.Thế còn đang ấy bú sữa gì.Thì bú sữa mẹ.Thế sữa mẹ có ngon không.Ngon chứ.Sữa mẹ lúc nào cũng ấm đều đều rác vừa miệng.Bình sửa lại đẹp nữa.Không sợ thiếu.Không sợ chuột.Nhưng thỉnh thoảng có mùi thuốc lá hay rượu whisky khó chịu không.Polyp rủ và đến thăm bà ngoại.Bà ngờ boris sửa vòi nước trong bếp vô và ngoài ngoài phòng khách.Tranh thủ nhắm nháp hết đĩa đậu phộng để trên bàn .Khi cùng bạn ra về.Vova cảm ơn bà và phân bua.Cháu cảm ơn bà về đĩa đậu phộng.Cháu đã lỡ ăn hết không chừa lại một hạt nào cho bà.Không sao.Lúc trước nó còn là đĩa sôcôla cơ đấy.Vì không có răng.Nên bà đã mốt hết lớp vỏ sôcôla bao quanh hạt đậu phộng rồi.Cảnh sát giao thông chặn một chiếc xe chạy quá tốc độ.Sau khi xem giấy tờ anh ta nói với tài xế.Dù sao đêm nay cũng lại giao thừa.Mà tôi lại phải trực.Tôi muốn mời anh cũng lấy cho vui.Tài xế nói.Cảm ơn nhưng tôi đang lái xe.Lỗi chạy quá tốc độ phạt một trăm năm mươi đô la.Nói chống người thi hành công vụ phạt ba trăm đôla.Anh chọn bí.một anh hà tiện trước cauldron đi bán chó.Ông người mỹ trả năm mươi đôla.Ông gửi anh chả bốn mươi đôla.Cuối cùng.Anh ta bắn con chó cho ông người anh.Khi về nhà.Người vỡ ngạc nhiên hỏi.Tại sao anh lại bán cho ông chả rẻ hơn.Tại vì.Từ luân đôn còn chó có thể quay trở về.Còn tại new york.Làm sao nó bay qua đại tây dương .Chồng than thở với vợ.Karaoke kết hôn.Anh mới hiểu được hôn nhân là xiềng xích năng chiểu.Người vợ gật đầu tỏ vẻ đồng cảm.Lẽ dĩ nhiên.Vậy nên mới có hai người cùng nhau gánh vác.Em nghĩ xem thế này có được không.Nếu như có ba người cùng nhau gánh vác trách nhiệm.Em cũng bớt khổ.Anh cũng thoải mái hơn.Ông nội tiếng kiếm lời.Một hôm có người phụ nữ ở công ty sản xuất đồ bếp.Đến gõ cửa xin gặp vợ ông để chào hàng.Còn đáp rằng bãi không có ở nhà.Người phụ nữ lại hỏi.Vậy tôi có thể chờ bài nhà được không.Người đàn ông đưa chỉ ta vào nhà và để chị ta ngồi chờ trong ba tiếng là.Cuối cùng shop ruột quá chị tao hỏi.Ông có thể cho biết bài nhạc bây giờ ở đâu không.Bà ấy ở ngoài nghĩa trang.Thế bao giờ bà ấy về.Tôi không biết bão ở ngoài đó đã mười một năm rồi.Mở một lớp vải vẽ.Khi giáo viên giảng về chủ nghĩa hiện thực trong hội họa.Một học viên nữ nói.Tôi nghe kể có một quả tỷ vẽ mạng nhện giống đến nỗi cô.Tưởng là mãn nhãn thịt.Nên cứ cố quét nó đi mãi suốt cả mười lăm phút.Tôi chả tin chuyện đó.Một học viên nữ khác không tán thành.Hòn giáo viên nói.Có thể có chuyển họa sĩ vẽ giống thật đến mức như vậy lắm.Võ sĩ thì có thể.Nhưng tôi chỉ không tin chuyện trên đời.Lại có cô ôsin chăm chỉ đến thế.Giữa giờ chiếu phim.Mộc bà lang quay giải ghế để ra ngoài.Khi trở lại.Bà tao hỏi ông ngồi đầu hàng ghế.Nay.Ban nãy khi đi ra ngoài.Hình như tôi vẫn phải chân ông.Vâng.Nhưng bà đừng bận tâm tôi không đau đâu.Ông cũng đừng bận tâm.Tôi hỏi chỉ để cốp biết có đúng hàng ghế của mình không thôi.William nổi tiếng là một con nợ lì lợm.Nhưng một hôm anh ta bước vào cửa hàng tạp hóa trong vùng.Và thanh toán hết mọi khoản mua chịu không hề lẩm bẩm một tiếng nào.Anh ta giải thích với ông chủ đang đứng quầy hàng.chín lá thư ông gửi tôi đã khiến cho tôi phải trả dứt nợ.Chưa bao giờ tôi thấy lá thư nào có sức mạnh như vậy.Đọc lá thư từ đó thì đến gỗ đá cũng phải xì tiền ra.Làm sao ông có thể viết được lá thư hay như thế.Ông chủ hiệu tạp hóa mỉm cười buồn bã.Có gì đâu.Tôi chỉ lấy những đoạn hay nhất trong lá thư của vợ tôi.Gửi cho tôi khi bà ta đi nghỉ mát ở một khu du lịch đất tiền.Một lỗ nhà giàu đi chợ tết xem có món hàng nào hồi sẽ mua.Chữ.Thấy một chú bé cứ nhai nhảy mấy hột áo bằng hỏi.Này nhóc.Mày nghe mãi mấy hột tao ấy để làm gì.Thưa ông để cho không người ra.Hey.Bán cho tao vài hộp được không.Ong mười₫ hai hộp.Được.Tiền đấy cầm lấy.Lão ta đơn ôm mười₫ và cầm hai hộp táo bỏ ngay vào miệng nhai lấy.Ngày để.Ngay mãi một lúc sau lão tao hỏi chú bé.Này nhóc.Tàu nha từ nãy đến giờ chả thấy không ra tí nào.Trong khi đó với mười đồng.Tao có thể mua hàng rổ táo của những người khác.Chú bé rắc trí kêu lên.Đấy đấy.Còn khôn ra rồi đấy.Một anh hỏi bạn.Anh ngồi chân tàu trong to không còn một chỗ trống.Một bà già và một cô gái đến trước mặt anh.Anh nhường chỗ cho ai.Còn tùy thôi.Nếu bà già và cô gái không quen nhau.Tôi nhường cho con gái.Nếu bà già là mẹ cô gái.Tôi nhờ cho bà già.Còn nếu bà già là mẹ chồng có tha.Có lẽ.Tôi sẽ không ngờ cho ai hết.Ở nhà hộ sinh.Người đàn ông và đầu bứt tóc nóng ruột đi đi lại lại trong phòng ngủ.Nhạc có một cô y tá bước ra nói với ông ta.Một bé gái.Người đàn ông tươi tắn hẳn lên.Tốt quá.Ít ra thì nó cũng sẽ không phải trải qua những giây phút bồn chồn.Khổ sở như tôi vừa qua.Một ông hỏi.Chiếc đồng hồ này ở đâu anh có.Phần thưởng nhờ chảy về nhất.Ăn giỏi vậy có mấy người tham dự.Cả tôi nữa là ba.Tay cảnh sát về nghi và người mắc đồng hồ về thứ ba.Một người đàn ông dừng lại hỏi viên cảnh sát.Tôi có thể đổi ở đây không.Không.Váy những chiếc xe kia sao lại đổ được.Họ không hỏi.Một người bị câm tìm mọi cách chữa mà không được.Có ai đó mất anh ta địa chỉ của một bác sĩ rất giỏi.Khi anna đến gặp bác sĩ ông này bảo.Anh cởi quần áo ra.Anh ta cởi quần áo.Anh quay lưng lại đây và cuối gặp người xuống.An táng làm theo lời bác sĩ.Bóng anh ta cảm thấy một bàn tay cứng như thép véo vào mông.Khiến anh ta đau tiến và trống lên.Bác sĩ nói.Tốt lắm.Có thể mặc lại quần áo rồi đấy.Ngày mai anh có thể trở lại đây để học tiếp âm.Ô tô.Bác sĩ sản khoa đang khám cho một người phụ nữ đau đẻ.Mà mãi vẫn chưa thấy các triệu chứng khác.Ông cháu mày hỏi anh chồng.Vợ anh đau lâu chưa.Thôi thật thừa bác sĩ tôi cũng không biết chắc à.Anh thật vô tâm.Thế cô ấy gào thét như thế này bao lâu rồi.Dạ.Từ khi chúng tôi lấy nhau ạ.Sao một hồi rượt đuổi.Ô tô tự nhiên lao xuống ruộng.Cảnh sát lỗi xuống và lôi ra khỏi xe hài anh chàng nồng nặc.Rồi hỏi.Ai trong hai anh đã lái chiếc xe này.Hai bấm nhậu còn đang lâu mới trả lời.Có ai lấy đâu ạ.Chúng tôi đều đang ngủ mà.Hài anh chàng độc thân nổi tiếng chơi ngông gặp nhau.Về đâu mà tay xách nách mang lắm thứ thế.Thiệp cưới đấy cậu ạ.Của cậu có một cái đây để tìm đã.Cái gì cơ cậu bị làm sao ạ.Có quyết định phải cưới vợ.Cô nào mà cao thủ thế.Cái cô mà hôm trước tớ tông xe vào đấy.Trời.Không ngờ tai nạn của cậu lại nghiêm trọng đến thế.Anh phục vụ bàn vội chạy đến nói với một quý bà.Thưa bà ban này đã có người đặt rồi ạ.Thì anh hãy mượn cái bàn này đi mà nó đánh cho tôi một cái.Khác và đặt vào đúng chỗ này nhé.Trong thư gửi người con gái đã làm tan nát trái tim mình.Chàng biết.Em à.Bao đêm ăn nằm khóc một mình trong đau khổ.Vì đã không nói ra ba chữ ấy.Anh biết.Là anh đã sai khi không bày tỏ với em.Anh cũng biết là nếu anh không nói thì sau này sẽ càng hối hận.Vì hết tháng này là chúng ta đã không còn bên nhau nữa.Em lên xe hoa về nhà người ta.Anh lang thang nơi đất khách.Anh rất buồn vì điều ấy.Nền hôm nay.Anh sẽ nói ra điều này.Anh không cần em trả lời ngay đâu.Chỉ cần em nghe anh nói.Ba chữ đó là.Trả anh tiền.Hai gã say đang trò chuyện trên đường về nhà.Đẹp thật nhìn trắng kìa.Tại bé.Đó là mặt trời.Họ cãi nhau chết tẩy da ổn cả.Gặp cô gái đi ngược chiều một trong hai anh chàng say xỉn hỏi.Này cô ơi hãy nói xem.Cái vật đang chiếu sáng trên kia là mặt trời hay mặt trăng.Cô gái nhìn lên rồi cao mày nói.Nó là cái đèn đường các bố ạ.Một nhà báo phỏng vấn trọng tài thổi trận chung kết giải vô địch quốc gia.Ông có cảm giác gì sau khi làm trọng tài trận chung kết giải vô địch quốc gia.Cài lắm anh ạ.Có chuyện gì thế.Ai làm cho ông kai.Không biết thằng điên nào boy ướt vào cái coi của tôi.Một người đàn ông muốn thử làm việc gì đó mới lạ.Thú vị.Nên ra cửa hàng vui vẻ mua bao cao su sắc màu.Đến nơi an ta thấy bao cao su có hai kiểu khác nhau.Một loại màu đen.Một loại có vẻ ngoài giống hạt hình chuột mickey.Anh ta quyết định mua màu đen.Bà làm chuyện ấy với vợ.Không hiểu sao.Bao công phát huy tác dụng.chín tháng sau vợ anh vẫn sinh em bé như thường.Sáo năm sao đứa bé lớn lên và hỏi cha.Cha ơi.Tại sao màu da các anh chị trắng.Còn giá của con lại màu đen.Hòn bố tử tốn trả lời.Con ạ.Con không giống chuột mickey là bố mẹ cảm ơn trời đắt lắm rồi.Chủ nhà hỏi một vị khách đến chơi.Ông ấn nhà tôi chơi lâu không.Nói tôi còn lo chuyện cơm nước.Được đó.Tôi ở chơi tới chiều lặng.Vậy ông ngồi đấy nha tôi ra tiệm bán đĩa cơm rồi về liền.Cô gái rất muốn lấy chồng nên đã tới văn phòng môi giới hôn nhân đăng.một phút.Sau khi xem xét lựa chọn kỹ càng nhân viên ở đó nói.Tôi đang có một anh chàng rất tốt cho cô.Anh ta hầu như đáp ứng đủ những yêu cầu và cô đưa ra.Nhưng anh phát là một doanh nhân.Cô biết đấy doanh nhân họ rất thực tế.Anh ta nói là muốn dùng thử sản phẩm.Trong một tuần trước thì quyết định.Nàng vẫn dữ nói.Anh có thể nói như vậy với một cô gái tử tế hay sao.Hắn tao rõ ràng là một kẻ không ra gì.Thực tế tư.Bảo với tuần dần dần đó là tôi không chấp nhận dùng thử.Nhưng tôi có thể cho anh ta xem khoảng năm mươi thư khen ngợi của những.Hàng trước.Nhà nó có cô con dâu mới.Hôm đầu tiên nhà có khách mẹ chồng bảo cô làm cơm.Sao bữa ăn bà hỏi khách.Bác thấy các món ăn hôm nay thế nào ạ.Khách gật gù khen.Ngon ngon lắm món này ngon ngon này cũng ngon.Đúng lúc ấy có tiếng gọi của bà chủ quán cơm bình dân ngoài cửa.Này cô ơi hẹn mười hai mang đĩa bắt ra trả rồi thanh toán tiền.Ăn luôn mà sao không thấy vậy.Bố mẹ chồng có giận lắm.Thoát làm mất mặt với khách.Hôm sau bố chồng bỏ con mua thức ăn nấu cơm chưa cô hỏi.Bố thích ăn món gì ạ.Món gì cũng được.Nhưng để thử cái tài của con.Bố muốn còn mùa thứ gì mà sao cũng được.Nấu cũng được luộc hay rang đều được cả.Cô con dâu leo lên.Vậy thì con mua cái chảo.Bố chồng ngao ngán.Thôi.Con mua rau cải nấu canh thịt đi.Buổi chiều hôm ấy.Mẹ đẻ của cô đến chơi.Mẹ chồng cô đón tiếp.Chồng lúc hàng quyên bà mẹ chồng nói.Trưa nay con dâu tươi nấu món canh cải thịt.Tôi ăn mà thấy mắc cả cổ họng.Mẹ cô dâu vui mừng.Thật á.Lấy chồng rồi có khác.Chứ ngày trước ở nhà nó làm biếng lắm bà ạ.Nhưng tôi tưởng ăn vào mắt ruột.Chứ sao lại mắc cổ họng hả bà.Chẳng là thế này.Thật mua vé dài nhất nấu loại không kỹ.Tôi ăn vào gãy mắt hai cái răng cửa.Giờ cứ hé miệng thôi là tôi thấy gió lùa mát cả cổ họng.Huy vào nhà vệ sinh công cộng ở mục tiêu thị.Vừa đóng cửa lại thì an toàn nghe thấy một giọng cắt lên từ bùn bên cạnh.Chào cậu khỏe không.Hơi ngạc nhiên nguyên bột miễn trả lời.Ở chào mình vẫn bình thường.Và cái gã bên kia lại nói tiếp.Cậu đang làm gì đấy.Kiểu câu hỏi quái gì vậy.Thế này thì thật là kỳ cục.Nguy hiểm từ.Thầy cúng giống cậu thôi.Chút nữa tôi qua bên cậu được không.Nguy thầm nghĩ.Đây thực sự là một gã lập vậy rồi.Mình cần phải nói câu gì đó lịch sự một tí.Để chấm dứt vụ này.Huy trả lời.Xin lỗi nhé.Hôm nay tôi rất bận.Và hôm nay cũng là một ngày rất tệ với tôi.Đến lúc này.Thì quy nghe thấy gãy ở bồn bên kia nói một cách sốt được.Nghe này.Tí nữa tớ gọi lại cho cậu nhé.Có một thằng điên nào đấy ở bồn bên cạnh cứ trả lời tất cả.Các câu hỏi tôi hỏi cậu.Bài nhé.Hai chàng ngốc nó định băng qua một sa mạc.Không đủ tiền mua ô tô.Họ đặt mua một con lạc đà.Người bán gạch đã nói.Con này có thể băng qua sa mạc.Nhưng trước khi đi phải cho nó uống nước đầy bụng.Hai chàng ngốc rất lạnh đã xuống sông ăn đầu nó xuống nước nhưng lạc đà.Không chịu uống.Một người này ra cách bảo người kia.Mình làm như cái ống hút vậy.Tàu ấn đầu nó xuống trước mày hút vào cái lỗ ở mông nó nước.Chàng ngốc kia đồng ý.Thấy là một người ấn độ.Một người hút mông có lạc đà.Một hồi sao chàng ngốc ấn đầu hỏi.Mày có hút được nước lên không.Chàng ngốc kia đáp.Có lên chút ít.Có điệu mày đừng nhắn đầu nó sâu quá.Từ nãy đến giờ tao hút lên chủ yếu là buồn thôi.Ba người con trai đi xa nhà lập nghiệp.Và điều thành đạt.Họ bàn với nhau về những món quà mà họ có thể dành tặng cho người mẹ.Nhà của mình.Người con trai trưởng nói.Anh sẽ say cho mẹ chúng ta một ngôi nhà lớn.Người thứ hai.Còn em sẽ gửi cho mẹ một chiếc mercedes và một tài xế.Người thứ ba.Các anh có còn nhớ là mẹ chúng ta thích đọc kinh thánh như thế nào không.Mà bây giờ mất mẹ không được tốt lắm.bảy bảy em sẽ gửi cho mẹ một con vẹt đặc biệt.Nó có thể đọc thuộc lòng toàn bộ thánh kinh.Những người cao tuổi ở nhà thờ đó đã mất mười hai năm để dạy nó.Mẹ chỉ cần nêu tên chương một.Là con vẹt sẽ đọc cho mẹ nghe.Sao đất không lâu người mẹ gửi cho họ những bức thư cảm ơn như sau.William.Tòa nhà con xây quá rộng.Mẹ chị ở mỗi một phòng.Nhưng phải lau dọn cả ngôi nhà.Most.Máy ép quá vậy để đi du lịch.Mẹ gần như ở nhà suốt ngày.Nang rất hiếm khi mẹ dùng chiếc mercedes.Gã tài xế đó rất thô lỗ.Thắng là một nỗi khổ tâm của mẹ.Dường như remix.Cảm ơn con.Cảm ơn con rất nhiều.Vì.Con gà có nấu rôti rách ngon.Một bà vợ thấy ngoại tình.Mỗi lần như vậy bà ta nói với chồng.Em trúng xổ số nên hôm nay nhà mình ăn tươi.Ông chồng thừa biết bà vợ mình giả dối.Một hôm về nhà mẹ vợ ăn giỗ.Ông chồng đèo vào vở về.Đến một chỗ loại ông chồng khiến xe đạp quá.Bảo vợ định lỗi quá nhưng ông chồng nhắn lại.Khi xe đạp được ông khiêng quan.Impacts and b vợ qua con suối.Bảo vợ rất ngạc nhiên.Thắc mắc trong lòng.Gần đến nhà bà ta không chịu được nữa mới hỏi.Gần hai mươi năm sống bên nhau.Tôi chưa lần nào thấy ông thương tôi như vậy.Ông chồng hỏi.Như vậy là như thế nào.Nhớ lúc đi qua chỗ lội nước ấy.À.Ăn phở cái vé xổ số của em bị ướt.Nên anh với em quá.Trước đợt bầu cử diễn ra.Vị chính khách nộp quyết định tới vận động tại một khu vực bảo tồn.Nhầm kiếm phiếu của thổ dân địa phương.Dân chúng tập trung để nghe chuyển văn của chính trị gia.Nhà chứ khách càng thuyết trình càng thân.Và đám đông cũng trở nên phần phấn khích heo.Cuối cùng ông hứa.Tôi sẽ mang lại những câu hỏi giáo dục tốt hơn cho văn bản xứ.Đám đồng nấu nhiệt hẳn lên đồngthanh thu lớn.Khô da khô da mà không hiểu về à.Nghĩa của khổ ngữ địa phương.Nhân đột kích lợi bởi sự nhiệt tình của dân chúng.Hồng tiếp.Tôi hứa sẽ sửa đổi luật đánh bạc để cho phép mở sòng bạc trong khu bảo tồn.Đám đông gào lên và nhảy nhót quỳnh quỳnh.Khô da khô da.Tôi hứa sẽ tiến hành nhiều cải cách xã hội và mang lại nhiều cơ hội việc làm.Cho người bản xứ.Đám thổ dân hú lên nhiều hoa dại.Khô da khô da khô da.Sao bài diễn văn nhà chính khách đi tham quan khu bảo tồn và phát.Một đàn bò lớn.Tầng lớn lên tại một nông trại và hiểu biết chút ít bị gia súc.chín chỉ ra tổ bẻ quan tâm.Và đề nghị tù trưởng cho phép ông ta lại gần bằng bò để quan sát được.Tàu trưởng bác.Được thôi.Nhưng cẩn thận kẻo dẫm phải hô gia của chúng hỏi lắm.Nữ tiếp viên hàng không đang ở trong buồng nhỏ ở phía đùi máy.Chuẩn bị cắt hay ăn chưa.Thì một phụ nữ trẻ xinh đẹp đến và hỏi.Cô làm ơn chỉ cho tôi biết buồn vệ sinh nữ ở đâu.Cờ tiếp viên cười và nói.Thưa cô.Bên phải đầu đằng kia máy bay phía trước đấy.Người phụ nữ đã đi quá xa.Cô ta đi dọc lối đi giữa hai hàng ghế tới phần đầu của máy bay.Mở cửa buồng ra.Và thấy trước mặt mình cơ trưởng chuyến bay cùng các trợ lý.Tất cả họ đều bận rộn với công việc của mình không nhìn thấy cô.Cô bỏ ra đóng cửa lại.Và trở lại chỗ cô tiếp viên.Cổ tích viên hỏi.Thưa cô.Cô không tìm thấy buồn đó ứ.Có chứ nhưng lại có bốn người đàn ông đang ngồi ở bồn vệ sinh nữ.Xem tivi.Đòi nguyên ương nọ quyết định sẽ thuê một phòng hạng sang tại một.Khách sạn cao tầng cho đêm tân hôn.Khi đến trước quầy lễ tân anh chồng hồ thể nói.Trốn tôi đến nhận phòng.Tôi đã đặt một phòng tân hôn tại tầng ba mươi lăm.Vâng đây là chìa khóa phòng.Cô lễ tân vừa nói vừa đưa chìa khóa cho người vợ.Chúc anh chị một đêm hạnh phúc.Ăn trộm chưa kịp để hết câu nói đã biết tóc cô vợ mới cưới trên tay.Một cách rất sành điệu và đi về phía than mái.Cô dâu mới cũng tỏ ra ngất ngây vì hạnh phúc nhưng thân.Máy đông người chờ quá.Ăn chồng trẻ với vợ trải cầu thang bộ.Khi thang máy đi đến tầng mười lăm.Cô vợ chợt nói.Anh yêu này.Em có điều cần nói với anh.Kìa em.Đừng nói gì hết hãy ôm hôn anh đi.Anh chồng vẫn bơi vợ tiếp tục.Các bước đi từng tầng.Thì đến tầng hai mươi lăm cô vợ lại nói.Anh yêu ơi.Em phải nói điều này với anh thôi.Đừng thấy em.Mọi chuyện với anh lúc này đều vô nghĩa.Chỉ cần em hãy ôm anh thôi.Chú rể vừa nói vừa bị chặt cô dâu vào vòng tay khao khát.Cuối cùng giờ bước chân của anh chồng đã chao đảo.Thì cũng lên tầng ba mươi lăm.Hai người tới trước cửa phòng anh chồng thiệu thầu.Em yêu đưa chìa khóa phòng cho anh nào.Đó chính là điều hồi nãy em muốn nói với anh đấy.Lớp ở dưới quầy lễ tân.Anh với em nhanh quá nên em chưa kịp cầm chìa khóa phòng.Trên chuyến xe beat đồng khách vào giờ cao điểm.Thằng bé vẫn mười hai tuổi ngồi thoải mái bên cửa sổ nhìn xem phong cảnh.Thay đổi và giả đò như không nhìn thấy các cụ đứng gần đó.Một quý ông thanh lịch nói với thằng bé.Nếu bác cho cháu mười đôla.Và nhường cho bác chỗ của cháu chứ.Thằng bé nói không chút ngập ngừng.Chắc chắn rồi thừa bát.Ông lấy tiền ra khỏi ví và đưa cho thằng bé.Thằng bé cầm tiền và đứng lên liền.Còn nói với một bài nhiều tuổi đang đứng cạnh.Xin mời bà ngồi ghế này.Bà táo đỏ mặt đáp lại.Cảm ơn ông nhiều.Nhưng tôi không thể nào lại ngồi vào cái chỗ mà ông phải trả nhiều tiền như thế.Ông tao nói ngay.Thưa bà.Tên bà đừng bận tâm về chuyện đó.Bà thấy đấy.Tôi là một giáo viên già có kinh nghiệm.Nếu như tôi có cho hằng bé một ít tiền.Thì cũng chỉ để dạy cho nó một bài học.Chẳng có gì tốn kém đâu bà ơi.Bà tác ngồi xuống và nói với thằng bé.Này peter.Cháu đã cảm ơn quý ông về món tiện ông cho cháu chưa.Bác sĩ sản khoa đang khám cho một người phụ nữ đau đẻ mà mãi vẫn chưa.Thấy các triệu chứng khác.Con chó mày hỏi anh chồng.Vợ anh đau lâu chưa.Thôi thật thừa bác sĩ.Tôi cũng không biết chắc à.Anh thật vô tâm.Thế cô ấy gào thét như thế này bao lâu rồi.Dạ.Từ khi chúng tôi lấy nhau ạ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com