Vấp Ngã đủ đau Sẽ Tự Khắc Trưởng Thành L Radio Tâm Sự

vấp ngã đủ đau sẽ tự khắc trưởng thành l radio tâm sự
Bạn đang lắng nghe chương trình phát thanh của blog radio.Website blogradio.vn kinh youtube.com.Gạch chéo yêu blog radio.Hãy nhận đăng ký và nhận thông báo.Để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Sau đây chúng ta sẽ cùng nhau đến với chủ đề của tuần này.Bạn thân mến.Đừng vì sợ tổn thương mà vừa xếp thường tình yêu.Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc.Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả.Tai xù dễ thương xảy ra từng tạm dừng lâu quá nhé.Đã đến lúc nhận tiếp tục rồi sau đây mời bạn lắng nghe bài viết.Chỉ là nước tạm dừng của cuộc sống của tác giả trái đất tròn.Đã bao giờ và từng ước được quay trở lại quá khứ.Đó là một ngày dài đằng đẵng không phải vì đồng hồ được tính quá hai mươi bốn giờ.Có thể khi ấy bạn đang chơi vui lắm.Cả cơ thể chỉ thấy mệt nhoài.Bạn chưa từng nghĩ là một người trưởng thành lại khó khăn tới xây.Lần đầu đặt chân trên mảnh đất phồn hoa nhưng cũng lắm xô bồ.Bà khi xưa lúc nào cũng thầm mong được tới.Bạn cứ mãi loay hoay chẳng biết nên bắt đầu từ đâu ở đó sẽ chẳng bị bố mẹ quản thúc.Dù bạn có kể cả vài bộ phim một ngày hai đi đá bóng tính muộn cũng chẳng ai xảy ra.Ở đó giảng viên dễ tính hơn thầy cô như cấp dưới bài tập có thể giao có thể không.Bạn cũng có thể làm có thể bò.Nhiều cái tên là bắt đầu xuất hiện trong danh bạ nhưng hầu như phần lớn đều chỉ là những mối quan hệ thoáng qua.Cuộc sống bon chen hơn với những lo toan.Chăm sóc bản thân cứ ngày một tự mình thu hẹp.Chúng ta cười nhiều hơn.Nhưng thực chất là buồn nhiều hơn .Dù bạn bè hơn.Nhưng mà ít người bên cạnh lúc buồn.Bạn bè trước đó cũng chẳng còn thân thiết.Bao cuộc gặp mặt bắt đầu thưa dần.Nhiều cuộc trò chuyện giảm bớt.Tình cảm bao.Người sinh như lại hóa người dưng.Tình yêu ở nơi đây.Cũng ngược xuôi hơn bạn nghĩ rất nhiều.Thế giới xung quanh và rộng lớn hơn.Chúng ta không phải ngày nào cũng đối diện với nhau trong lớp học hay chậm mặt trên sân trường.Cũng không còn đơn thuần chỉ ở bên nhau vì thích mọi thứ được ngồi trở nên phức tạp hơn bạn tưởng.Còn bà thì quá nhỏ bé đơn thuần.Lúc trước tôi vẫn cho rằng.Lớn lên để được tự do nằm ngửa lại quên mất.Tự do đồng nghĩa với cô đơn.Bạn quen với việc đi học cho một lớp học gần trăm con người.Nhưng rất khó để tìm được một cái cường nói.Đừng quên vì những bài toán cao.Ngồi cả buổi trưa chắc đã làm đổi một câu.Bạn sẽ dần quên với con đường dài từ giảng đường về nhà trọ.Hai ký túc xá mà chỉ một mình độc bước.Nghe một bản nhạc hay.Xem một video hay mà lại chẳng có ai cùng thưởng thức.Sẽ có những khoảnh khắc bạn đúng cảm thấy cuộc đời mình bị trì trệ như thế.Thiệt nhưng mà bộ phim cứ mãi mãi.Sẽ có những ngày như thế bạn chọn bừa một chuyến xe buýt và reo lên.Gửi đó đeo tai nghe.Rồi tiện tay chọn một bản nhạc.Mặc kệ mọi thứ lang thang vô định như chính thức trạng của bạn lúc mấy giờ .Bạn nhận ra mình bị lạc rồi.Không phải vì chỉ dẫn sai.Hãy cho bạn xuống âm bến.Mà là bạn muốn chẳng biết chính xác nơi mình muốn đến.Bạn tự thừa nhận rằng.Mình vốn chẳng vi phạm như bạn tưởng tượng.Ước mơ vẫn mãi mắc kẹt trong bao ý tưởng.Giải thích mục tiêu đề ra còn chưa thực hiện được bao nhiêu.Trái tim đã thôi tùy tiện vợ nhịp.Sẽ có những lúc như thế.Bạn nghĩ rằng cuộc đời mình có phải đã hỏng hết rồi không.Nhưng có mấy ai trưởng thành và dám khẳng định mình chưa từng cảm thấy mệt mùa cơ chứ.Mọi thứ chỉ đang ở trong chế độ tạm dừng.Điều cần làm là có đủ can đảm để nhận tiếp tục.Chồng dậy lúc khó khăn nhục nhạc ấy.Điều gì sẽ khiến bạn an tâm đây.Là tin nhắn mới một cuộc gọi nhỡ.Một giọng nói quen thuộc hãy chỉ một cái tên thôi.Bạn bỗng giật mình hiểu ra hạnh phúc từ lúc thật giản đơn quá đỗi.Và nó vẫn luôn luôn bên bạn.Chưa từng rời khỏi.Thì ra người bạn thân lâu ngày không gặp.Không phải vì đã quên mất bạn.Mở sự bản thân.Nhìn vẫn luôn đợi điện thoại của bạn.Thì ra sẽ có một ngày bạn lại đem lòng yêu một ai đó.Chỉ là trái tim cần thời gian nghỉ ngơi thôi.Thì ra những giấc mộng vẫn rực cháy trong tim.Chỉ đợi bạn không đủ dũng khí để bắt đầu.Chỉ cần bạn không bỏ cuộc.Sẽ có một ngày mình lại chứ phát huy.Mình đã đi được rất xa rồi.Mỗi người trong chúng ta dường như đều đã chờ đợi điều gì đó.Có lẽ là đội một người.Có thể là đợi cơ hội hãy kì i.Có thể là đang đợi thời gian thay đổi chính mình.Mỗi người đều đang chờ đợi cái kết cho câu chuyện của riêng mình.Nhưng lệ quyên rằm vì viết tiếp không ai khác chính là bản thân ta đừng vì sợ tổn thương mà.Xem thường tình yêu.Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bảo cu.Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả.Say rồi sẽ luôn xảy ra.Để tạm dừng quá lâu nhé đã đến lúc nhận tiếp tục rồi.Bạn thân mến đi qua tuổi trẻ ai cũng có những câu chuyện và kỉ niệm của riêng mình trong những.Chị ấy đều có những ký ức đẹp.Kèm theo sự người tiếp máy in dấu nơi trái tim.Bạn chỉ có một cuộc đời để sống hãy tiếp tục dấn thân và trưởng thành.Từ chỉ những vấp ngã của mình bởi luôn có ánh sáng ở cuối đường hầm.Tao đi mười bảy ứng với bài viết.Hôm nay đừng gục ngã.Cuộc sống sẽ bao dung của tác giả hữu hạn.Hoàng hôn dưới việt nắng phía sau những ngôi nhà trải dài trên mặt phố.Lang thang mãi cũng về được gần các sếp cũng mềm.Tôi chứng kiến bản thân đi qua những tháng ngày buồn bã nhất.Không muốn thay đổi.Cũng không có tâm trạng.Đơn giản là một cảm giác rất đỗi bình thường.Có những người giữ mãi một thói quen.Giữ mãi một câu chuyện.Theo thời gian mà xếp nó vào hồi ức một cách ngăn nắp.Không buồn đã không nhớ nhung không buồn.Cũng không hối tiếc.Đơn giản chỉ là mỗi người đi qua cuộc đời của bạn.Linh đàm một cuốn hồi ức riêng biệt.Không trùng lặp với bất kỳ ai.Nhìn giữ lại.Nên nhớ nên quên hay để chính những nhớ quên nhắc mình nhớ lại những ngày tháng sau.Cảm thấy thật may mắn khi thanh xuân đã trải qua những ngày như thế.Quay đầu nhìn lại.Chỉ để biết bản thân hiện tại cần gì.Đi qua những ngày cùng nhiệt chỉ muốn an phận thủ thường.Cũng có đôi lần mong muốn an yên.Chẳng có ai đấy chết bởi suy nghĩ của chính mình bao giờ.Ý tôi là một người không thể cứ mãi ngồi nghĩ.Mình cảm thấy thật đau đớn.Tí rồi lên tùng ra chết đi.Chính sự kháng cự của cơ thể.Trước suy nghĩ mới là căn nguyên của đau đớn.Nghĩ cho cùng.Có thể là sự sống.Mà bản năng của sự sống là tồn tại.Thiện nhân.Khoảnh khắc sự sống nhận dài nó đang kháng cự lại suy nghĩ.Nó cũng không biết chính xác bản thân nó đang chống lại cái gì là sự sống đang chống lại một phần của đó.Hay là chính nó nữa.Một khi cơ thể tiếp nhận câu hỏi này nó sẽ đi tìm câu trả lời.Chẳng có ai chết bởi suy nghĩ của chính mình.Tôi không bàn đến việc tại sao con người không kiểm soát được suy nghĩ của chính họ.Vì chúng ta không thể như.Cũng giống như biển vậy.Biển vẫn đầy sống không ai có thể điều khiển sóng.Nhưng người ta vẫn học được cách rang buồn.Tôi nghĩ kiểm soát suy nghĩ nhiều cũng giống như giăng buồm trên biển cà.Dẫu sao thì chết chóc vẫn là chuyện cơ thể phải gánh chịu.Suy nghĩ được toại nguyện.Tôi không muốn nói chuyện về người chết.Nhưng tôi thật sự muốn biết rằng.Đã có ai trong số họ.Chưa thấy hối hận tại cái giây phút họ thực sự thật cái chết không.Có ai đó đã nhận ra.Muốn quay trở lại và nói với mọi người rằng.Đừng nói tiếp bước chân của họ không.Có giống như khi cô vừa lao đầu vào hố đen vũ trụ không.Có phải anh tài đã nhận ra rằng.Suy nghĩ đã rất mình đi vòng quanh ngoài không gian chỉ để đến một nơi khiến anh ta chứng kiến lại toàn bộ cuộc đời.Mình.Vì lúc đó sự tồn tại của anh ta chỉ còn là suy nghĩ.Cuộc sống chuyển động liên tục như thế bánh xe lăn tròn theo quỹ đạo của nó.Như thế đã đủ cho con người gọi tên một thứ gọi là đã từng quên hay nhớ.Thấy cái gì đó vẫn còn đang thao thức trong suy nghĩ.Tất cả là do bản thân.Là hiện tại đều phải chấp nhận và bước đi.Nếu không đi đâu giải khuây thì về nhà thôi.Trời đã tối rồi.Bữa tối này đã ngủ nha nhiều câu chuyện.Vui có buồn có và mệt nữa.Tay chân đã thảnh thơi chưa.Hay vẫn còn thầm thì những vết chai ngầm như nứt nẻ khô khan.Cũng có khi tay chân vẫn phải hoạt động.Cọ xát tìm hơi ấm vì trời đã lạnh run.Ngày xài ai cũng than.Vì than là câu cửa miệng bằng người ta vẫn nghĩ sẽ được chất nào khi đã quá mệt mỏi.Tình là những ngày như thế.Vì biết đâu đó là lý do để người ta lại bắt đầu một điều gì đó tốt hơn.Tốt hơn ngày hôm qua.Hôm nay đừng gục ngã.Cuộc sống sẽ bao dung.Cho một mai bước tiếp.Để nhìn em trưởng thành.Nếu yêu thích bằng love you các bạn đừng quên nhấn nút like và để lại bình luận cảm nhận của mình nhé.Người bạn gửi những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình.Bằng cách truy cập vào website.Blu.edu.vn đăng nhập và gửi bài gửi tới địa chỉ email.Blog video a còng vnnplus.vn.Các chương trình của wto được phát tại website lovemeo.vn.Vào youtube.com gạch chéo yêu blog radio.Đừng quên ấn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Ngoài ra các bạn cũng có thể tương tác với nhóm sản xuất.Bằng cách truy cập vào phần ba.Facebook.com yêu blog radio.Bật facebook.com yêu của lớp việt.Blog video.Phát thanh xúc cảm của bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com