Vợ Bé Của Anh Phần 1 Ép Cưới - Cùng Anh Sa đón Nghe Siêu Phẩm Truyện 2020

vợ bé của anh phần 1 Ép cưới - cùng anh sa đón nghe siêu phẩm truyện 2020

Xin chào tất cả quý vị và các bạn khán thính giả của chợ tình.Bây giờ là hai mươi tối và ánh sáng đã quay trở lại mang đến trở về tập đầu tiên của một bộ chuyển mới có tiền gọi.Vợ bé của anh của tác giả trang ruby.Quý vị và các bạn thân mến câu chuyện của chúng ta kể về cuộc đời của một cô gái có tên là hoài an.Vốn là một cô sinh viên ngành y giỏi giang và xinh đẹp thiên nhiên một điều bất ngờ đã xảy đến với cuộc đời.Cô đã bị cướp đi sự trinh trắng của mình thế nhưng có lại không hề nhìn thấy rõ mặt của người đàn ông đó.Sóng gió chưa dừng lại ở đó.Một biến cố lớn xảy đến với gia đình buộc phải giành hạnh phúc của bản thân.Hiện tất cả chỉ là một cảm với một kế hoạch được vạch sẵn và cô là một con mồi béo bở.Cuộc hành trình đào tạo tìm lại tự do của cô gái này đã đưa đẩy cầu gặp được định mệnh của cuộc đời một.Rất đặc biệt và rất bí hiểm vậy thì cảm bánh và cuộc gặp phải là gì và người đàn ông đó là ai.Một cái ví cầm tay sai trong ta đến với nội dung của câu chuyện ngày hôm nay và sau khi lắng nghe trong mọi người đừng quên nhé.Chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sao về kịp nhé cảm ơn mọi người rất nhiều con gái bây giờ không.Sở lưu hương.Chúng ta cùng nhau đến với tập đầu tiên của bộ truyền vợ bé của anh tác giả trang ruby.Nhạc của elsa.Ngoài trời đổ mưa tầm tã đánh đàn đường xuyên thấu qua cửa sổ.Bên trong phòng tổng thống tại khách sạn năm sao.Bậc nhất của thành phố.Trên chiếc giường màu vàng sang trọng.Một bàn tay lạnh như băng luôn vào trong áo.Đặt một tiếng tôi có thể nghe thấy tiếng quần áo của mình bị xé toạc ra.Tiếp đó.Tôi còn cảm thấy bàn tay thô ráp đó sờ xuống đùi của tôi rồi mơn trớn.Bàn tay lạnh lẽo đó làm cả cơ thể của tôi sởn gai ốc từng đợt từng.Tôi cố gắng vùng vẫy nhưng vẫn không thích gì cả khi ngọn lửa dục vọng đang hừng hực phát ra từ trong câu.Của anh ta.Từng tia chớp lại liền tôi nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông anh tú cùng với cả mắt vì mừng đầy tả mẹ.Sản xuất một loại màn.Khiến cho người khác nhìn vào phải hồn xiêu phách lạc.Ngay cả chồng hơi thở có chút men rượu ấy cũng đòi phần quyến rũ .Bàn tay của hắn vẫn không dừng lại tiếp đến rất nhanh hắn mạnh tay tách đôi chân của tôi ra.Bàn tay đó di chuyển về hướng huyện nhỏ.Khi gần chạm đến nơi theo phản ứng tự nhiên của cơ thể hãy trần của tôi phép trở lại về thơ.Giọt nước mắt rơi xuống lăn dài trên gò má đỏ hồng.Giọng nói khẩn trương.Đừng nói tôi xin anh đấy dừng lại đi.Giọng nói run run sản xuất ấy sở truyền đến bên tay của hắn ta.Nhưng mà hắn vẫn làm ngơ.Tiếp tục hung dữ cấu xã tôi giống như một con mồi ngon vậy.Tôi thật phần sợ hay lúc này chỉ biết cắn rằng gồm cứ gửi lại mặc thức anh ta khống chế.Cơ thể.Sau một hồi cố gắng.Tôi cũng thấm mệt.Ta có thể thao đó thả lỏng.Rồi dần dần thiếp đi.Nắng mời chè nhỏ chiếu có ô cửa sổ.Xuyên qua lớp rèm cửa màu xám.Tinh nghịch nhảy múa trên khuôn mặt vẫn còn chưa hết mệt mỏi.Từ nhà mất tỉnh dậy trên đầu vẫn chuyển đến cần đầu.Sườn cốt như muốn rụng rời ra từng mình đang bên là phần dưới hạ thần đau không tả ship.Tưởng tất cả chỉ là một giấc mộng tỉnh rồi mộng tàn nhưng mà mọi thứ diễn ra vẫn còn hơn inch.Tiêu chí của tôi mọi cảm xúc vẫn mười một lên lòng trong trái tim tôi chiếc ga trải giường.Nhóm ở giữa có màu đỏ của máu không quá khó để nhận ra đó chính là máu trình.Giọt máu chồng trắng mà tôi gìn giữ suốt hai mươi ba năm qua đã bị một người đàn ông lạ mặt.Trước đó trong chiếc nhóm rồi bỏ đi không dấu vết.Trả bố cái thằng đàn ông khốn nạn.Đúng là đồ hèn được tiền.Bỉ ổi.Đừng có để buồn con đường gặp lại anh nhé.Nói cho sướng cái mồm vậy thôi .Chứ bây giờ mà gặp lại hắn tài thì tôi cũng chẳng nhớ rõ khuôn mặt của hắn.Trong trí nhớ duy nhất còn sót lại chính là hắn có đôi mắt rất ma mị sống mũi cao.Và một thân hình to lớn.Thế gian này hàng vạn người người như vậy thì đâu hiếm vừa nghĩ tôi vừa rồi nước mắt bởi vì.Việc xấu hổ sau đó từng tiếng chuông điện thoại dồn dập kéo đến âm thành quen thuộc khiến cho.Bừng tỉnh.Gạt đi nước mắt.Tôi với tay lấy chiếc điện thoại trên đầu giường màn hình phát sáng số điện thoại của mẹ tôi.Dạ vâng mẹ.Sáng sớm mà gọi cho con có chuyện gì không à.Con đang đi làm hả.Dạ vâng.Con đang đi làm à.Hôm nay ứng lương đi.Giờ ngày mai về quê nhé.Nhà mình lại có chuyện gì à.Lần trước con gửi tiền về đã hết rồi sao.Không.Vẫn còn.Nhưng mà xin nghỉ hẳn ở khách sạn đó đi.Em làm dưới bao nhiêu ngày rồi thì liệu mà rút hết về đi.Không được đâu mà.Khách sạn chỗ còn trả lương có ngày.Làm sao có thể tùy tiện lúc nào lấy thì lấy như thế.Người ta là khách sạn lớn mà.Khi nào cũng được.Nhưng mà ngày mai thì phải có mặt ở quê đây.Tôi còn chưa kịp trả lời thì tiếng điện thoại đã cắt ngang.Để điện thoại sang một bên.Toàn thân vô lực dựa vào thành giường bên ngoài có tiếng bước chân người qua lại.Tôi làm cùng bò xuống giường.Phải nhanh chóng rời khỏi phòng trước khi ai đó phát hiện.Nói chuyện xấu hổ như thế này.Không thể nào để lộ ra ngoài.Dù sao thì tôi cũng được ăn học đàng hoàng.Vừa mới tốt nghiệp trường đại học y.Nhưng mà về điều kiện vẫn chưa xin được việc làm.Công việc ở khách sạn này cũng chỉ là tạm thời.Buồn thì có buồn đấy.Nhưng mà suy cho cùng cũng không thể nào ôm nỗi buồn này mà sống qua ngày được.Nỗi đau này.Tôi sẽ chuyển vào một góc thật sâu trong đáy lòng.Cố lên tôi ơi.Mặc lại đồng phục chỉnh tề.Tôi nhẹ nhàng từng bước chân.Tiến đến mở cửa phòng.Cánh cửa vừa khép lại thì từ đằng sau.Vang lên giọng nói vô cùng quen thuộc.Trái tim gan của tôi như một bánh ra ngoài vậy.Hoài an.Lúc tôi ngoảnh mặt lại thấy ánh mắt vô tình giao thẳng vào ánh nhìn của bà quản lý.Tự chế.Cảnh mắt này không lá đã biết về rồi à.Tôi để lộ ra một nụ cười dịu dàng đáp trả.Chị ạ.Chị gọi em à.Ừ.Chiếc vòng này là em dọn dẹp mà.Dạ vâng.Phòng này là do em rồi.Nhưng mà sao không chị.Dọn phòng này đặc biệt cẩn thận.Tìm mẹ hơn cấp phòng khám.Khách của phòng này là một vị khách vô cùng quan trọng và khách sạn của chúng ta đây.Đây là phòng riêng của ngày ấy.Thế à.Vậy chỉ biết hắn là ai không.Tôi biết là mình đã lỡ lời.Ngày lập tức bị chém phải đánh mất không mấy hài lòng của chị quản lý.Trước khi được làm việc chính thức.Tôi đã phải trải qua một khóa huấn luyện khá là khách hàng.Lời nói của nhân viên vô cùng quan trọng.Mà tôi vừa phạm phải sai lầm lớn nhất.Xin lỗi lầm lỡ lời.Lần thứ nhất là nhắc nhở.Đừng để có lần thứ hai đi.Dạ vâng ạ em biết rồi.Em cảm ơn chị nhé.Thôi.Đi làm việc đi.Vừa bước đi vừa suy nghĩ.Những hình ảnh đêm qua vẫn không ngừng liên tục xuất hiện trong đầu của tôi.Tôi biết cứ nghĩ mãi như vậy thì chắc là mình sẽ chẳng có tâm trạng mà làm tốt công việc.Ngay lập tức tôi đã sang trái chạy thẳng vào nhà vệ sinh lớn.Đứng nhìn mình trước gương.Tôi nhanh chóng dùng nước lạnh vỗ lên gương mặt thiếu sức sống.Đôi lông mi dài cong vút chớp chớp vài cái cho tỉnh mộng.Bật giang.Từ bên ngoài truyền đến âm thanh vừa đủ.Để có thể nghe rõ.Cuộc nói chuyện của mấy nhân viên nữ ở bên ngoài.Lại nhớ.Mọi người biết không.Hồi sáng sớm đi.Tôi được làm việc khách đặc biệt trong phòng tổng thống rồi đấy.Ôi trời là phải nói là đẹp trai xuất sắc.Khí chất phải mút trời.Thân hình vượt trội với dàn người mẫu nổi tiếng đi.Khả nghi.Có đúng là quá mày mắn đi.Nhân viên nữ tiếp lời.Mà tôi nói nhỏ các cô này nhé.Đêm qua.Tôi thấy hỏi an.Mang quần áo vào phòng của ngày ấy.Mà mãi không thấy bước ra.Không biết là một nam một nữ trong phòng lâu như vậy.Có chuyện gì xảy ra nhỉ.Thế có chắc không.Chắc chưa.Tôi còn đứng ở đó một tiếng đồng hồ mà không thấy nó bước ra rồi đấy.Khả nghi.Có rảnh thật đấy.Nhưng mà cô nói đúng.Nhân viên với khách.Sẽ chẳng thể nào ở yên trong phòng một thời gian dài như vậy đâu.Mọi người lại nghĩ nhiều quá rồi.Cái mọi người thừa kế mà xem.Lấy cao quý như vậy làm sao mà hỏi anh có thể nào lọt vào mắt xanh của ngày đó.Cô gái khác lên tiếng.Tôi yên.Cô nào cũng đúng.Nhưng mà nếu như con hỏi anốt giờ chờ dùng mỹ nhân kế.Có trời mới biết.Ở trong khách sạn là chẳng biết.Nó được cái dùng mạo vứt phát tài nào.Thử hỏi trên đời này có màu nào chê mỡ không.Hơn nữa.Trước kia nó không có tin đồn với một vị khách nhà giàu nữa còn gì.Ừ đúng rồi phải đấy.Mà xem ra từ nay chúng ta phải đề cao cảnh giác với cái còn nhỏ đó mà được.Đúng là loại người không có liêm sỉ mình làm ra những chuyện đáng xấu hổ như vậy thôi.Mà này.Chúng ta chưa chắc chắn chưa thể nào khẳng định được như vậy đâu.Tôi cần nói đỡ cho nó.Nếu như muốn biết chứ.Thế lát nữa xem sắc mặt của nó là biết ngay.Cái kiểu gì chẳng tiều tụy đi.Phải đấy.Bà người họ vừa đi vừa nói.Bước vào phòng vệ sinh.Không ngờ đối diện trước mặt tôi.Những người nhiều chuyện này cũng không thể nào ngờ sẽ được mặt tôi ở đây.Bọn họ nở ra một nụ cười vô cùng giả tạo.Hoài an à.Nghe nói tối qua tăng ca thay cho nhà trước.Sướng nhỉ.Được phục vụ các phòng tổng thống đấy.That girl.Sức mạnh của từ lúc này vô cùng bình tĩnh.Một lời cũng không nói.Lặng lẽ nhìn bọn họ.Tôi biết là họ không thì tôi tà.Nên những lời nói để ý châm chọc.Với những loại người như thế này.Tôi không muốn tốn lời.Sau đó từng bước đi.Vừa đi vừa suy nghĩ.Đúng vậy.Nếu như tối qua tôi không phải thay ca cho nhà chú.Thế không xảy ra loại chuyện nhục nhã kìa.Trời ạ.Càng nghĩ là càng cảm thấy đau đầu thật sự.Mà thôi mặc kệ đi.Nghe nhiều cũng đâu thể nào mang mọi thứ trở về như lúc ban đầu.Bệnh giác.Từ đằng sau một bàn tay đập mạnh vào vai của tôi.Chuyển cho tôi giật mình không tự chủ được.Của học lúc này hết lên thành tiếng.Ôi trời ơi.Tao chút đi.Nghĩ cái gì mà thần người ra thế.Gọi mày nãy giờ đấy.Còn nhỏ mà.Cách làm tôi hết hồn đấy.Khiếp.Thế hôm nay lại mong manh yếu đuối thế cả.Thì gọi tao có chuyện gì không.Thì gọi mày đợi tao với.Và là nhân tiện cảm ơn mày.Thầy cà rốt vào tối qua nhé.Thế thôi á.Ừ thế thôi.Chúc này.Mày dọn dẹp phòng đấy thường xuyên đã gặp vị khách đó bao giờ chưa.Có.Duy nhất một lần.Hắn chùm như thế nào.Cao hay thấp béo hay gầy vậy.Nào có được nhìn ký đâu đang vệ sĩ vây quanh chỉ nhìn thấy thấp thoáng thôi.Nhưng mà nhớ.Anh ta đẹp trai hút hồn.Mà sao hôm nay lại quan tâm thế.Bình thường trai đẹp trước mặt của mày thì mày còn hình cơ mà.Có khi mình phải đi xem lại giới tính của mày đấy.Tầm bậy.Tao còn lo cho ba mẹ tao dưới quê nữa.Tao không muốn yêu sớm đâu giờ lấy chồng sớm chứ khổ thôi.Mày đúng là toàn là xài thôi.Để cho chị gái của mày nói lại như thế.Làm cho lắm vào rồi cũng vậy thôi.Để cho nó phá sạch đề.Chiều nay tao phải về quê một chuyến.Làm gì.Thế giới đó có việc gì à.Cứ đi đi lại lại như thế.Đường ta cũng hải đấy.Không biết.Mẹ tao bảo phải về cơ.Sáng mai có mặt ở nhà đi.Đã xin phép bảo quản lý chưa.Lát nữa ăn trưa xong ta sẽ nói.Ừ thế thôi đi làm việc đi nhé.Màn đêm buông xuống.Tôi lặng lẽ đi trên con đường làng nho nhỏ.Dưới ánh đèn.Bóng dáng nhỏ bé in giảm xuống mặt đất.Từng cơn gió biển lướt qua.Mái tóc dài óng mở tung bay trong gió.Vô thức cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ trên tay.Đồng hồ điểm chín tối vậy là từ lúc bắt xe từ thành phố trở về thì đã ngót nghét năm tiếng.Hồ trôi qua xa xa ngôi nhà cấp bốn quen thuộc hiện lên trước mặt tiếng.Sủa bằng lên rồi cất tiếng gọi.Mẹ ơi.Ra mở cổng cho con với.Người phụ nữ cào cào tùy độ tuổi ngũ tuần.Nhưng vẫn còn rất trẻ trung và xinh đẹp.Người ta nói tui giống mẹ.Tôi cũng luôn tự hào bởi vì tôi sống mà.Tôi có gương mặt trái xoan.Đôi mắt to tròn sống mũi cao.Cùng với nước da trắng và hai chiếc lớn đồng tiền khi cười rất duyên.Vừa đi mẹ vừa nói.Sao phải muộn thế.Cứ tưởng là mày không về.Đang tính gọi đi.Bà.Cái nhà có chuyện gì quan trọng hay sao mà gọi con về gấp như vậy.Vợ chồng đi đã rồi nói ba của tôi viết một hơi điếu cày rồi thở phào.Các anh về để con.Dạ vâng ạ.Thế muộn rồi ba chưa ngủ à.Ngủ được yên với mẹ mày á.Suốt từ tối đến giờ cứ làm nhà suốt cả ruột đấy.Thế chị thắm được rồi ba mẹ.Ở trong buồng ấy.Rất lời thì mẹ tôi lại nói tiếp.Ông có vào nhà rồi đi.Chúng ta bận việc gia đình.Vừa về đến nhà còn chưa kịp nghỉ ngơi thì mày đã nói bạn về gia đình.Xem trường đã có chuyện gì đó nghiêm trọng lắm đấy.Tôi nhanh chóng đạt trên bản đồ xuống ghế.Rồi ngồi ngay ngắn nghe mẹ nói.Thắm ơi.Ra đây mẹ bảo.Chị thắm lương thưởng từ trong buồng bước ra.Nét mặt nhìn nhỏ không mấy hài lòng.Mà.Khuya rồi còn gọi cái gì thế.Cái để mai không được.Trên một đống lửa của mày có đỡ được đến ngoài không.Này rất lời chị thắm cần học.Tôi cũng cứng họng không cám.Cái gì mà một đống nở.Chẳng lẽ chị thắm về ra tay họ gì nữa sao.Bình thường chị ăn chơi tôi không thèm nói.Mở máy tính của chị từ bé đã thích ăn ngon mặc đẹp.Nói đúng hơn là con nhà lính tính nhà quan.Nhưng mà nếu nhiều đến mức chi lại gây nợ tôi không thể nào chấp nhận được.Cả thanh xuân của tôi.Không phải để đi lớp nào cho người khác.Mẹ tôi lại cất lời.Hôm nay.Gọi hoài anh về gấp.Là cũng có chuyện rất quan trọng muốn nói.Hai đứa bây giờ cũng đến tuổi già chồng rồi đấy.Đứa thì hai mươi ba đứa thì hai mươi lăm.Chưa có còn bé bỏng gì đâu.Ngày mai.Một trong hai đứa.Kết hôn đi.Lời nói của mẹ như sét đánh giữa trời quang.Tâm tình của tôi bấm trước chiến đấu mạnh mẽ.Khác với tôi.Nét mặt của chị thắm thần nhìn đến là.Cứ như thế chị ấy đã biết trước mọi chuyện.Tôi vẫn nhớ rồi hỏi là.Mà.Mà nói đùa.Sao bỗng nhiên là muốn tụi con lấy chồng như thế.Mẹ chúng mày nói đúng đấy.Tao với mày chúng mày đã bàn kế bên nhà lắm rồi.Bà tôi lên tiếng.Ngày mai kết hôn.Ba mẹ làm cái gì là mua mới ra mới ở ngoài trời.Mày đâu có muốn cho hai đứa.Chỉ là chưa biết cả đứa nào đi trước thôi.Tôi định lên tiếng thì chị thắm cất nhà.Thể tích nhìn là gà mái hỏi an đi trước rồi.Tôi đã có bạn trai.Mà còn nói thẳng luôn.Là con đã trao thân cho người ta.Cũng chẳng còn trong trắng giống như bên nhà đó yêu cầu.Bạn ngân dài dọn rồi đưa mắt chuyển hướng sang nhìn tôi.Chầm chậm nói.Hội an.Con thấy sao.Con không đồng ý đâu.Còn chưa sẵn sàng bước vào cuộc sống hôn nhân.Hơn nữa con cũng chưa muốn kết hôn.Kết hôn là việc quan trọng của cả một đời người.Con mong là mẹ tôn trọng quyết định của con.Vấn đề bây giờ không phải là muốn lấy hay là không muốn lấy mà vấn đề ở đây là phải lấy còn à.Tiền thì cũng có nhận của nhà người ta rồi không lấy tiền đâu mà trả đây lời nói của bà khiến.Tôi đi từ cuốn sách này sang cấu trúc khác theo như tôi nhớ.Thì nhà tôi đã hết nợ từ hai tháng trước nếu như còn có nợ cũng chẳng đáng là bao.Làm gì đến nỗi phải gà con gái để trở nên như vậy.Như thế có khác nào bán con trời à không lá là món nợ của chị thắm mà mẹ vừa nhá.Tôi cố gắng trấn an bản thân rồi bình tĩnh hỏi rõ ràng.Nhà mình còn muốn hợp nào nữa.Mà nó có nhiều không.năm trăm triệu.Mày nói gì cơ.Làm chăm chỉ quá.Đúng vậy.năm trăm triệu₫ chén đi con à bà mẹ buôn to việc lớn gì.Như thế.Hay là tôi đều hướng mặt về phía chị thắm chị lúc này vội vàng ngoảnh mặt đi hướng khác.Không dám nhìn thẳng vào tôi.Máu mủ ruột già không thể nào vứt bỏ được từ nhỏ thì chị của con đã vất vả.Không được ăn học tử tế đàng hoàng.Không suy nghĩ thấu đáo giống như người có học.Bây giờ thì sự việc cũng xảy ra rồi.Nó không biết hối lỗi thế còn giúp trẻ con lần này nữa đi hỏi an à đến lúc này thì tôi.Thế nào kiềm lòng được nữa giọt nước mắt vô thức tồn giờ trên gò má.Ngành nào đáp lời.Mà.Mỗi lần trước làm sai thì phải điều đó chứ con như vậy.Chẳng lẽ với mẹ những ai không được ăn học đàng hoàng tử tế.Từ đầu có quyền phạm sai lầm.Đừng có đổ lỗi cho hoàn cảnh như vậy.Đó là bản chất rồi.Chị thấy bất ngờ đứng bật dậy rồi nói.Hoài an.Tao không ngờ mày là bạn gái của tao mà lại nói ra được những lời như vậy.Mày thấy chị mày chết mày không muốn giúp thì thôi đi.Chị nên xem lại bản thân của mình trước khi trách móc người khác.Chỉ làm khổ bố mẹ ngủ chưa đấy.Làm khổ những người thân bên cạnh chị đủ sữa đấy.Bao nhiêu lần sai lầm chị đều hứa là sẽ thay đổi.Nhưng mà chỉ có làm được không.Mày câm miệng lại cho tao đi.Tao tát một phát là lịch ngay cái mặt của mày bây giờ đấy.Ba của tôi gần dòng nước lớn.Im im hết đi.Đêm đến như thế rồi to tiếng chứ không phải hàng xóm người ta ngủ à.Bây giờ không chịu lấy chồng đúng không.Nếu như không lấy.Thế ba mẹ chúng mày đi nhảy xuống sông chết đi cho hết nợ.Tôi ngồi im bất động giống như pho tượng sống.Ánh mắt hết thể bất lực.Tôi biết là mẹ tôi thường chị thắm hơn tôi.Không biết vì lý do gì mà trong lòng của mẹ.Luôn muốn bù đắp cho chị ấy kể cả việc chị ấy từng làm sai rất nhiều.Nhưng mà mẹ không bao giờ oán trách.Nhà của tôi thuộc hộ nghèo của làng số tiền năm trăm triệu ấy kiếm đầu cho đổ đây nên men.Dòng suy nghĩ ý bên ngoài đã có tiếng gọi lớn.Ông bà quế đâu rồi.Ba mẹ tôi nghe được tiếng gọi thì vội vàng đứng phắt dậy chạy đến bận à.Đêm hôm bà còn đến nhà tìm chúng tôi có chuyện gì không.Người phụ nữ trung tuổi tờ báo.Đằng sau có cả bốn người đàn ông to cao lực lưỡng thảo sao.Bà ta ngả nghiêng vào trong nhà rồi cất tiếng hỏi.Cái đứa con gái út của ông bà đã về chưa.Giảm cho nó đang ở trong nhà đấy à.Nhậu này xinh gái nhỉ.Phải thế này chưa.Mẹ tôi khắc nếp gặp đầu slime.Giả vờ.Mà chị nhớ ngày mai tôi đến đón sớm đi nhé.Tôi sang đây.Để nhắc cho nhớ.Trả lại quên.Mà nhà các người cũng nhớ cho kỹ.Đừng có nghĩ đến việc sẽ bỏ trốn đi.Khôn hồn thì làm theo đúng thỏa thuận đi.Kẹo không thể đến ngay cả cách mạng cũng không giấu được đâu.Nói rồi thì bọn họ rồi đi.Xem giờ bây giờ không đồng ý thì chắc chắn đám người kia cũng không để nhà tôi được yên.Vật giá.Mẹ con người lại nâng nhà lên bàn tay thân về của tôi.Từ lúc này nước mắt cũng đã lưng chồng.Mẹ tôi nhẹ nhàng giờ nói.Hội an.Bây giờ thì con cũng thấy hoàn cảnh nhà mình rồi đấy.Mà cũng không ép ổn thì còn nữa.Tùy con thôi.Hai tác giả rồi chết đi cũng chẳng sao cả.Mẹ bây giờ.Chỉ lo các con thôi.Tôi không đáp lời của mẹ.Chưa có rửa mặt xuống.Trời bừng sáng thì một.không báo.Cùng với mấy gã thành nền lúc tối có mặt ở nhà tôi từ rất sớm.Lúc mẹ tôi thắc mắc chú rể là ai.Thì bà ta vội vã gặp sắp đi rồi nói là lấy về rồi thắt bím.Trước khi giảm giá.Tôi vẫn không quên ngoảnh lại nói với chị thắm.Cuộc đời của em chỉ có một thôi.Đám cưới chuyển nốt lần này.Chị ở nhà.Cũng giống bà mẹ đi.Phải cố gắng sống tốt.Để không làm khổ mọi người thêm nữa.Tôi nhìn thấy mất của chị thắm bấm đỏ về.Tôi ngoảnh mặt bước vào trong chiếc ô tô màu đen.Tôi không khóc.Tôi phải hiên ngang và mạnh mẽ.The first này yếu đuối cho ai xem nữa.Qua gương chiếu hậu.Ngôi nhà cấp bốn dần nhỏ bé sau giảm cây nhãn.Bỗng chốc cho cảm thấy tủi thân vô cùng.một nghìn báo ngồi kế bên tôi.Mục đích lợi.Đường còn khá xa đi.Nếu như mẹ thì cứ nghỉ ngơi đi.Cao đến đó thì lại giống như con gà rồi thế ai mà người ta ưng.Conan.Cô vừa nói gì à.Chẳng phải là loại chó bảo.Nhà cổ làng kế bên.Còn ai uống nước.Ôi trời à.Con nhỏ này.Thế mày tưởng là cô mua mày về để bước chân vào nhà cô ấy.Nhà cô làm gì có con trai.Hay là mày muốn làm lấy chồng cô à.Lời một.không nói khiến cho tôi chết lặng.Một nước rơi thẳng xuống địa ngục.Hô hấp lại càng trở nên khó khăn.Thật sự là không ngờ.Không ở được.Vậy tức là.Bà ta là kẻ buôn người sao.Miền của tôi ở cấp mãi không nên lời.Cô nói gì thế.Vậy.Quy định cảnh cáo cho ai.Gà cháo sang trung quốc.Bà tất thành nhiên nói hết sức mình tính.Tôi dám chắc không ít cô gái khác.Đang ngồi trên chiếc xe này giống như tôi.Tôi đang đứng dậy.Nhưng mà giờ chiếc xe còn đang di chuyển tốc độ rất nhanh.Nên trọng tâm không vững khiến bản thân bất lực ngã ngồi xuống ghế.một nghìn báo giúp ngồi nhìn tôi đầy mỉa mai.Rồi đưa tay nâng chiếc cằm nhỏ của tôi nè.Định đi đâu.Muốn trốn à.Không có cơ hội đâu.Toàn thân của tôi bỗng trở nên vô ích.Trong cơ thể như có một dòng nước lỗ không ngừng tấn công thẳng vào tâm can.Hình ảnh một.không báo mở dần trong đôi mắt.Đồ áo cũng thao đỏ chọn váng quay cuồng.Bên tài văn bản tiếng cười của một tí.Ngủ đi.Ngủ cho ngon nhé bé cưng.Đêm tối gió thổi mây tan.Hạt mưa lớn động trên tấm cửa kính tròn sốt.Bên trong căn nhà ba tầng của nhà ông tố văng vẳng tiếng nói.Con nhỏ này.Có anh không thì bảo.Mày nghĩ mày là thiên kim tiểu thư hay sao mà chẳng chuyện như thế.Từ giờ trở đi.Mày đó là người của tao.Ăn quả táo uống của tao.Tôi phải phục vụ cho nhà tao.Tôi muốn chặt môi nhìn người phụ nữ trước.Nửa lời không nói.Bà ta là người chung.Nhưng nói tiếng việt rất giỏi.Quả nhiên đúng với suy nghĩ của tôi.Tôi đã bị bộ nguồn báo bán sang trung quốc.Không phải để lấy chồng.Mà để làm gái thì đúng hơn.Trong lúc mơ màng.Tôi có nghe bọn họ nói chuyện với nhau.Tôi nghe thấy bọn nó ở bên này.Những người có tiền họ đang truồng con gái còn trinh.Và họ sẽ tìm ảnh tay.Để mua lại cô gái đó với giá rất cao.Mua nhà kia thì hùng hàng thanh lý tóc của tôi đang giật ngược lại.Chị bị tôi hút đổ một cái.Khiến cho một hành khách nhỏ xuống đất.Motor liên tiếp đứng dậy.Cầm cây roi gần đó giờ lên cao.Cbốn nhìn từ phía sau một người đàn ông trung tuổi tám lít tài của mỗi tổ quốc là.Bạn điên à.Đánh nó như thế.Nhớ chẳng may nó bị thương thì sao đây.Chán chả đi.Đánh chết nó.Cái thứ gì đâu mà vừa gắn liền với không biết nghe lời.Nó vừa mới để ngã rồi đấy.Thôi được rồi bình tĩnh đi.Để tao nói chuyện với nó.Bây giờ bà đánh nó.Đi ngủ nhớ nó làm sao thì mất trắng đấy.Bà càng ngày đến mất trắng thì sắc mặt rượu đi vài phần.Sau đó thì bảo tàng đều anh mất sắc lạnh nhìn ông giọng nói.Đừng có nói là ông đã sớm có ý định gì với nó nha.Cái bà này.Thật đúng là.Bà đừng có tới nhà gây sự với tôi.Chả phải là nói đúng quá.Đồng chạm đến chỗ nào của ông ạ.Bàn ăn liền thì được.Nhưng mà đừng có nói nhiều.Ảnh hưởng đến thành danh của tôi.Tôi mà thích thì không thiếu nhé.Thì đúng là không thiếu.Nhưng mà con nhỏ này thì khác.Sắc đẹp khuynh nước khuynh thành.Một đại mỹ nhân tương lai.Có thể làm chao đảo cánh bảy.Và cũng không hồi chiều em đâu.Bà ta cứ dọn đến đầu thì tôi cảm thấy ớn lạnh đến đó.Còn thêm ánh mắt của người đàn ông kia khi nhìn tôi.Thật là đói cũng nuốt không trôi.Bật giang.Tiếng chuông điện thoại trong túi của người phụ nữ giàu lên.Bà ta không ngần ngại nói chuyện trước mặt của tôi.Cơ hội là bà ta phải đi ra ngoài có việc.Trước khi đi.Vẫn không quên nước mắt nhắc nhở chồng mình.Tôi ra ngoài một lúc.Ông mà làm gì sai trái thì coi chừng tôi.Cặp đấy.Biết rồi biết rồi.Chiếc xe ô tô dây chuyền về hướng cầu.Người đàn ông đưa mắt nhìn thẳng về phía tôi.Ánh mắt bộ phận háo sắc.Tay miệng thì đầy dâu ngàn một nụ cười kinh dị.Bàn tay to lớn nâng nhạc chiếc vòng của tôi lên rồi cứ tím.Cô bé.Bảo già đấy đã đi rồi.Hay là.Thế rồi ông ta nháy mắt với tôi.Thật đúng là tình cờ.Nhìn ông ta tôi cảm thấy tởm lợm vô cùng.Nhưng vẫn cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân.Khoan đã.Sao vậy.Công thức đổi à.Đúng rồi.Anh đã thương em từ cái nhìn đầu tiên.Nếu như em chịu không.Thì ông chứ không để em chịu thiệt đâu.Vậy.Ông cởi trói cho tôi trước đi.Hắn chần chừ tôi lại nói tiếp.Không sợ tôi bỏ trốn.Chồng thử nghĩ mà xem.Nhạc sông rộng lớn như vậy.Tôi là một cô gái bé nhỏ như thế này.Thì làm sao có thể chạy thoát được người đàn ông cường tráng là ông.Vả lại địa bàn này.Tôi không cần thuộc.Ông bảo tôi biết trốn đi đâu.Tìm mà trong người không có lấy một xu như thế.Anh nghe thấy tôi nói như vậy cũng có lý liền hút dầu gật đầu rồi đó.Cũng phải đấy.Nhưng mà em thấy tôi cường tráng.Đúng vậy mà.Tôi nào có biết nói dối ai bao giờ đâu.Thôi được rồi.Cái để ôm cởi trói cho em nhé.Mấy cái con người này đúng là quá độc ác.Buộc dây gì mà chặn như thế đó hết cả tay của mỹ nhân.Thương quá cơ.Tôi ngồi cười khỉ.Đúng là trên đời này cửa khó quả nhất chính là ải mỹ nhân.Mới nói vài câu mà ông ta đã nghe giảng pháp.Hắn trả tiền vay của tôi rồi nói.Tiểu bảo bối.Thế bây giờ chúng ta.Đường.Sao thế.Lại gì nữa.Tôi cảm thấy đói quá.Hello ông để tôi ăn hết chén cơm này đá.Có làm gì thì cũng phải lo cái bụng thì mới có sức chứ.Đúng rồi các anh nhanh giờ làm nhé.Không thấy con mụ già kia nó lại về đấy.Đi dự hội cấp nước đi.Hắn rồi cảm thấy khó chịu ra mặt nhưng vẫn đứng dậy tiến về phía bàn uống nước tôi vừa ăn vừa đi.Nhìn ra ngoài thăm dò các cửa.Có thế nào cũng phải ăn để lấy sức mà chạy không chạy lúc này thì sẽ không có cơ hội nào tốt hơn cả.Hãy đề nước cho tôi.Tôi đứng dậy cầm lấy.Nhiều lúc hắn không để ý.Vội vàng thất thẳng cốc nước vào mắt của hắn giờ chạy thục mạng ra hướng cửa chính.Ngoài trời bắt đầu mưa.Từng hạt mưa rơi tí tách tê tay.Kiểu như không có dấu hiệu tải.Bước qua khỏi cánh cổng chính.Tôi cố gắng xài bước thật nhanh về phía trước.Mặc dù có đôi lần muốn vấp ngã.Còn nháy thối.Đúng rồi đấy.Không phải giết mày mới dám được không.Cứ khoảng cách càng gần tôi dần dần cũng thấy mệt.Trẻ đến thừa thiên hạ bà thì tôi không biết nên chạy hướng nào.Từ dưới mặt đất.Đột nhìn có vật gì đó cản trần khiến cho tôi nhắc nhỏ xuống đó.Cảm giác bất lực này.Có phải là do ý trời đã định.Đèn ô tô dãy thẳng trước mắt chiếu lên khuôn mặt đầy sợ hãi.Người đàn ông chồng xài bước xuống.Tôi ngước đôi mắt nhìn ôm phục của anh ta.Bỗng nhiên trong lòng sinh ra loại cảm giác bình yên.Anh ta nhìn sơ qua khánh chả giờ lắm thì ngoài ba mươi tuổi.Anh đưa tay kéo tôi đứng dậy.Tôi đưa đôi tay nhỏ nắm lấy bàn tay của hắn.Lão già cuối cùng cũng chạy đến từ sau lưng của tôi.Còn gì.Cuối cùng cũng được mày.Theo tao chưa về mau.Người đàn ông hỏi tôi.Có quan hệ thế nào với hắn.Tên ngành chỉ trả lời.Tôi nhạc chế trả lời.Bắt cóc rồi đấy.Con dành.Mới tí tuổi đầu đã nói dối như thế.Tôi không nói dối.Anh là kẻ xấu.Này chàng trai.Tránh ra đi.Đây không phải là việc của tôi.Biết điều thì cút ngay.Cài đặt tôi không khách sáo được.Tình yêu như hàn quốc thì sao.Hắn định giờ giờ nắm đấm thì tay của anh ta đã kịp thời giúp mình.Phiên chợ lần đầu lớn nhằm nhỏ.Hắn biết người đàn ông trước mặt không phải là già dễ trồng ngày lập tức nhà dòng xuống rồi nói.Ấy.Tôi xin cậu chúng ta từ từ nói nhá người đàn ông nước mắt nhìn tôi rồi hỏi lại lần nữa.Có muốn đi theo tôi không.Bây giờ thì tôi không còn lựa chọn nào khác so với việc phải quay trở lại bình tác giả kia.Thịt hà giang tôi chọn theo người đàn ông này còn tốt hơn chẳng biết là anh ta tốt xấu cỡ nào nhưng mà.Ta mang lại cho tôi cảm giác an toàn hơn lão giả kìa.Tôi đến nhanh chóng gật đầu đồng ý.Tiến về phía cửa sau xe ô tô.Giờ nói với một người nào đó trong xe.Nghe bài giả vờ như là chủ nhân của hắn vậy.Cầm xấp tiền trên tay anh ta quay trở lại nói với lão già.Tổng thiếu gia chúng tôi muốn cô gái này lão già kia khuôn mặt.Nhiễm sắc thể lắp vừa nói tống tống thiếu giả.Là người có dòng tộc cấm già.Phải.Ông nên nhớ.Người có tấm da không thích nói nhiều.Tôi tôi hiểu.Nếu như tổng thiếu gia đã thích thì tôi xin cảm.Một đồng cũng không lấy.Trị mắt lệch sau này nghỉ trở lại cho tôi con đường làm ăn thôi người đàn ông bật cười.Đặt thẳng sức tiền vào tay của lão già.Tống gia không thích được bố thí nói xong cho anh ta cũng xoay người trở về chiếc xe hơi sang trọng.Tôi bắt buộc lương tháng theo sau.Lúc bước vào trong xe còn có một người đàn ông cao lớn khác thế ra người đàn ông khi nãy chỉ là người lái xe.Thôi người ngồi bên trong mới là chủ nhân của anh ta.Đôi lúc tôi clip mắt nhìn người đàn ông bên cạnh.Bóng tối bao trùm khiến cho tôi không thể nào nhìn rõ khuôn mặt của anh ta cộng thêm trí óc của tôi lúc này.Vẫn còn mơ hồ cứ ngồi im tomtep không dám nhúc nhé.Từng cơn gió lướt quà mùi hương nam tính trên cơ thể của người đàn ông ấy sẽ thoáng qua một.Hướng dẫn đặc biệt rất quyến rũ.Giống như một đòn chí mạng tấn công thẳng vào hấp muối của tôi.Xe chạy một đoạn đường rất dài rồi dừng lại trước cổng sân bay.Người lái xe bước xuống trước rồi bước về phía cửa sau cung cánh mở cửa cho anh ta.Anh ta vừa đặt chân xuống đất.Cánh cửa này đóng sập lại.Kết quả gì thế này.Tôi không cho tôi sống cùng mà.Qua ô cửa kính.Tôi nhìn bóng dáng sau lưng của người đàn ông ấy.Bộ phục màu đen sang trọng dáng người cao lớn trường một mét tám mươi hai.Anh ta bước để hiền ngành về phía cửa sân bay.Từng bước đi cào cào tại thường giống như một bậc vương dài.Ngay cả trong mỗi động tác cũng mang theo khí chất vô cùng cao quý.Người đàn ông trước mặt tự nhiên khiến tôi sinh ra một loại cảm giác rất đặc biệt.Vừa xa vừa lại.Nhưng đâu đó lại giống như đã từng gặp ngồi trong xe một lúc rất nhiều anh lái xe mới quay trở.Mở cửa ra cho tôi.Anh ta điềm đạm rồi lên tiếng.Mở cô xuống xe tôi lúc này giống như một chú cún con ngoan ngoãn người ta bảo đi.Thế chỗ làm đấy còn hơn là phải bơ vơ giữa một thành phố rộng lớn như vậy.Vừa đi tôi vừa hỏi.Cho tôi hỏi.Mấy anh định đưa tao đi đâu về.Tôi có thể làm từ thứ.Miễn là.Đừng bán tôi vào động gái nhé.Anh ta mỉm cười lắc đầu nhưng không trả lời.Chiếc máy bay cất cánh trên bầu trời cao tâm trạng lúc này của tôi cũng lơ lửng trên chín tầng mây.Hoàn toàn không định hướng được cuộc đời của mình sẽ trôi dạt về đâu.Lúc máy bay hạ cánh là khoảng mười hai trưa.Vậy là tôi đã trải qua một giấc ngủ khá dài khiến tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.Bước xuống sân bay.Đã có chiếc ô tô đợi sẵn.Nếu như tôi không nhầm thì đây chính là một trong những chiếc siêu xe mới ra mắt.Và chúng là phiên bản giới hạn.Người phụ nữ đứng bên cạnh chiếc xe rồi nói với tôi bằng tiếng việt.Mời cô.Tôi gật đầu cảm ơn cô gái xinh đẹp đó.Dáng người cô ấy vô cùng quyến rũ.Giọng nói hết sức dịu dàng dễ nghe.Đường phố ở đây rất rộng.Giao thông khá trật tự.Và cảm giác không khí vô cùng trong sạch.Những chiếc xe buýt đường màu sắc nữa đuôi nhau trên con đường tấp nập.Hai bên đường là những ngôi nhà cổ kính được thiết kế theo kiểu phong cách châu âu sản xuất nhau.Trải dài từ đầu đến cuối.Xem ra thì thành phố này thực sự rất hưng thịnh.Người phụ nữ nhảy giọng hỏi tôi.Cô đã đến nước anh bao giờ chưa.Tôi chưa.Cô gái mỉm cười.Vương quốc anh có chúng tôi đẹp lắm đúng không.Tôi rất yêu nước anh.Yêu tất cả mọi thứ ở đây.Honda.Thế của nói đây chính ở vương quốc anh à.Cô gái ngạc nhiên hỏi lại tôi.Tôi cứ tưởng là tuấn thiếu gia đã nói với cô rồi chứ.Tôi đâu biết tổng thiếu gia là ai đâu.Thế lại nghỉ.Ngày còn dặn tôi tiếp đón của chu đáo đi.Kết quả cho tôi hỏi bây giờ chúng ta sẽ đi đâu.Chúng ta sẽ về biệt thự mà ngày ấy đã chuẩn bị sẵn cho cô.Rồi sao nữa.Sau đó thì được không gió bởi vì ngày ấy chưa dặn dò gì thêm cả.Tôi cảm ơn cô nhé.Cô rất xinh đẹp lời nói tiếng việt rất giỏi đấy.Tôi có mới hợp thành thạo tiếng việt thôi.Bởi vì để làm được người bên cạnh tống thiếu gia.Thì phải thông thạo ít nhất sáu thường tín.Trong đó bắt buộc phải có tiếng việt.Bởi vì đó cũng là quê hương của ngày ấy.Trời ạ.Một người bắt buộc phải học sáu thứ tiếng.Giỏi quá đi.Tôi mới học được ba thứ tiếng.Mà đã thì khó lắm rồi.Thế trước kia có làm gì.Tôi vừa mới tốt nghiệp trường y.Tức là tương lai sẽ làm bác sĩ sao.Tôi nở ra một nụ cười nhạt rồi đáp lại.Nhưng mà bây giờ.Dừng lại đó còn xa lắm.Sẽ trải qua một loạt khu công nghiệp cao cấp.Cuối cùng thì rẽ vào một con đường khá vắng về.Rồi dừng lại trước một tòa lâu đài màu trắng tình khít.Kiếm cho tôi không khỏi trầm trồ.Ánh mặt trời chiếu xuống.Dọc lối mòn đi vào biệt thự là hai hàng cây xanh mát.Ấn tượng đầu tiên tạo cho tôi.Chính là công trình hướng đến vẻ đẹp kiêu kỳ sang trọng của hoàng gia.Biệt thự lớn với nhiều khối nhà.Mỗi cửa sổ đều có mấy vòng rất đặc trưng.Thiết kế khung viền không kém phần nổi bật với để đổ cây xanh thảm cỏ.Hồ nước đài phun nước bước vào bên trong một lần nữa khiến cho tôi chậm cho.Bởi vì phong cách và nội thất đẳng.Phòng khách thoáng rộng đầy đủ tiện nghi.Còn có chiếc đàn piano làm điểm nhấn.Không khí thật là mộng ảo.Hương thơm ngát tự nhiên tràn ngập.Tiền của tôi bỗng chốc được nhanh tưởng chừng như muốn lọt ra ngoài vậy.Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa bao giờ có ảo tưởng.Mình sẽ được bước chân vào một tòa lâu đài nguy nga đến như vậy.Mở hôm nay.Mọi thứ diễn ra trên thực trước mắt bản thân không kìm nén được nuốt nước bọt.Ngay sau đó từ trong bước ra một bà lão đừng khóc.Cách ăn mở của bà hết sức giản dị.Tạo cho tôi một ấn tượng rất gần gũi.Cô gái xinh đẹp bên cạnh tôi cất lời.Toco.Tạm thời cô sẽ sống ở đây.Bà vũ sẽ chỉ bảo cho coi những điều mà cô không biết.Cảm ơn cô nhé.Cô gái sài người bước đi tôi gọi là.Một hòn đá.Tên gì thế.Tôi chưa biết tên cô.Lisa latinh của tôi.Còn tôi là hoài an.Lisa của nhà đầu chào bà bố rồi bước đi.Bà vũ tiến đến gần tôi tôi sang gửi lại.Nhanh điện chào bà bằng tiếng anh.Dạ con chào bà.Con là người mới trong nhà này.Có việc gì mong bà chị bảo con nhiệt tình.Con sẽ cố gắng tiếp thu à.Cô là khách của thiếu gia.Đã là khó.Không phải làm bất kỳ việc gì cả.Bà lão nói bằng tiếng việt.Tôi bất ngờ nhìn bà lão rồi cười cười hỏi lại.Bà.Không biết tiếng việt à.Con cứ tưởng.Tôi là người việt.Dạ vâng.Vậy thì con với bà là đồng hương rồi đấy.Tôi vừa dứt lời thì bà lão liền vỗ tay một cái.Một cô gái rất trẻ trùm xanh sắn vội vàng bước ra.Cô gái mặc bộ đồng phục của người làm ma túy đã từng thấy trong phim về hoàng gia.Giọng nói của bà vú không cao không thấp.Nhưng lại mang đề về uy nghiêm.Dẫn tiểu thư điên phẩm của ý đi.Dạ vâng thưa bà bố.Cô gái đáp lời.Một bước chân lên từng bậc thềm cảm giác như.Mình đang bước chân trên từng áng mây.Tôi không biết loại thảm trải này.Chất liệu của nó bằng gì.Nhưng rất mềm mại êm ái nhìn vô cùng đẹp mắt.Cô hầu gái dẫn tôi đến căn phòng nằm trên tầng hai.Cánh cửa phòng vừa mở ra.Thơ hay xứ người lại vài giây ngắm nghĩa.Cách bào chế vô cùng đẹp mắt.Có vẻ như trường nhân của ngôi nhà này.Là một người vô cùng sạch sẽ và cẩn thận.Đồng thời.Tôi cũng vô cùng khâm phục người đã thiết kế cho một công trình hoàn mỹ đến như vậy.Cô gái mỉm cười.Kích dòng nhẹ nhàng nói với tôi.Đây là phòng của tiểu thư.Đồ đạc của cô đã được sắp xếp gọn gàng trong tủ quần áo.Có gì thiếu.Cô có thể gọi điện thoại ở bản giúp tôi.Tôi sắp chuẩn bị cho câu sau.Bây giờ thì tôi xin phép xuống dưới lầu làm nốt công việc.Dạ vâng cảm ơn cô nhé.Mở cuộc gọi tôi là hỏi an đi.Tôi không phải là tiểu thư gì đâu.Khách của thiếu gia thì chính là chủ nhân của chúng tôi.Gọi cô là tiểu thư.Là lẽ phải thôi.Thôi được rồi.Thế có muốn gọi thế nào cũng được.Cô hầu gái rồi đi.Tôi xoay người lại tiến đến mở cánh cửa tủ.Quả nhiên đúng như lời cô gái đã nói.Bên trong đầy đủ với áo.Còn có cả nội đủ sắc màu.Tâm tình với yên bình một chút bây giờ đã biến loạn phức tạp bởi vì mọi thứ thật mơ hồ.Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa biết mặt chủ nhân của ngôi nhà này.Cũng chưa biết vì sao anh ta lại giúp tôi nhiệt tình đến như vậy.Hơn nữa chế độ đãi ngộ thì cực kỳ tốt.Càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy mình đang trở nên căng thẳng.Thôi thì bây giờ cứ mặc kệ mọi chuyện.Nhắm mắt một lát thả lỏng cơ thể ra một chút.Sau đó chọn cho mình một bộ váy màu trắng nhẹ nhàng.Tiến thẳng vào phòng tắm.Ngâm mình xuống bồn nước ấm.Tình hưởng từng giây phút thời gian sẽ giúp cho tôi bớt nghĩ ngợi lục trong không gian yên tĩnh.Tỏa ra mùi hương thơm thoang thoảng.Cho đến khi giật mình thất tình.Thế mới biết là bản thân đã ngâm mình suốt một giờ đồng hồ trong một nước ấm.Bên ngoài có tiếng gõ cửa phòng.Cô hoài an.Cô có xuống đó không.Chờ tôi một lát ra ngay đi.Lisa đứng trước cửa phòng nhìn đầu tóc.Cùng với chiếc váy chưa được chuyển chiều trên người của tôi.Tôi cần chờ rồi giải thích.Khi nãy tôi trong bồn tắm nên hơi vội.Tôi mang điện thoại vào máy tính đến cho cô đây.Hay mất của tôi bắt đầu sáng lên như sao trăng.Đúng là hai thứ mà tôi đang rất cần.Lúc trên đường từ nhà sang trung quốc.Tôi đã bị mụn báo tịch thu điện thoại.Mở điện thoại là loài vật rất quan trọng của tôi.Máy tính cũng nhiều vậy.Vì mỗi khi rảnh rỗi thì tôi thường xuyên sử dụng để học nâng cao.Với các khóa học và các thạc sĩ và giáo sư nổi tiếng.Bây giờ thì tốt quá rồi.Tôi không ngừng cảm tiết lisa.Cảm ơn cô nhớ lê sang.Thật là không biết lấy gì trả ơn cô nữa.Không cần chào anh tôi đâu.Bởi vì những thứ này là thiếu gia bảo tôi chuẩn bị cho cô đấy.Đó là việc tôi nên làm thôi.Thiếu gia.Lại là thiếu già.Tôi phải đến công ty đây.Khi khác nói chuyện với cô nhé.Được rồi tạm biệt cô.Tôi quay trở lại ngồi phịch xuống ghế vội vàng khởi động điện thoại.Tải tất cả ứng dụng cần thiết như facebook zalo và email.Tin nhắn trên facebook và email cứ liên tục hiện về.Đầu tiên là tin nhắn của tuấn anh.Một người anh học trên tôi một khóa.Và bây giờ đã trở thành bác sĩ khá giỏi.Hoài an.Anh đến nhà trọ tìm em thì thấy cái chúc bảo em về quê có việc.Gia đình của em có việc gì quan trọng.Hoài an.Nhận được tin nhắn này thì nhắn lại số điện thoại mới của em giúp anh nhé.Anh gọi cho em mãi mà không được.Hoài an.Đừng quên là đầu tháng chúng ta có cuộc gặp gl với giáo sư.Từ singapore trở về đi.Cơ hội rất hiếm.Đừng bỏ qua nhé.Tôi ở nhà rồi gõ trả lời anh ấy.Anh tuấn anh là một người anh.Một bậc tiền bối mà tôi rất tôn trọng và ngưỡng mộ.Bố mẹ của anh đều làm việc trong ngành y.Hơn nữa bố của anh còn là một tiến sĩ rất nổi tiếng.Đang giữ chức phó giám đốc bệnh viện.Nhiều lần anh ông ấy muốn xin việc giúp tôi.Nhưng mà cá nhân tôi lại là người độc lập.Không muốn về ai.Blog tôi biết tình cảm anh ấy dành cho tôi.Không đơn giản là tình anh em bình thường.Món nợ ân tình bao giờ cũng là một món nợ khó trả nhất trên đời.Anh tuấn anh à.Hiện tại thời gian tới em không thể lên hà nội.Bởi vậy em đang ở một nơi rất xa.Tuy nhiên các khóa học online em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ.Còn cuộc hẹn mà anh đã sắp xếp để em được dịp gặp dáng sử bảy.Tiêu là em phải thích hẹn với anh rồi.Em xin lỗi và cảm ơn anh rất nhiều tin nhắn đã gửi thành công.Màn hình sáng nền cuộc gọi video với nhỏ trước tôi chần chừ bấm mấy tiếng nói thành thành của nó lại.Con nhỏ kia hôm nay đi đâu mà gọi mãi không được.Tao có việc không tiện nói.Hôm nay chị quản lý hỏi tao bao giờ thì mày lên đây.Thiết bị có chức quyền giải quyết xong chưa.Mày nói là chị ấy giúp tao nhé.Tao xin nghỉ hẳn luôn đấy.Nghỉ hẳn luôn á.Thế là xin được việc làm ở đâu à.Ê.Bao giờ tao mới để ý nhé.Mày đang ở đâu mà đẹp thế hoài an.Cảnh ghép mà.Con này ghép gì mà như thật thế định lừa tao à.Chút này tao có việc bận lát nữa tôi gọi lại sau nhé.Tắt điện thoại tôi thở phào nhà nhóm sấy khô tóc.Rồi bước xuống dưới lầu.Xem có việc gì giúp được thì giúp chưa đi ở nhờ chẳng nhẽ lại ngồi đây giống như bà hoàng thế này.Ai dè bước đến đâu.Đều nhận được lời từ chối của mọi người.Mà công nhận là nhà này rộng thật đấy đi bao nhiêu vòng cũng không hết.Giống như bước vào mê cung không lối thoát ra tôi nhìn thấy bà vú đang tưới hoa vườn.Đủ màu sắc rất là mát và tươi đẹp.Bà ơi.Bà tuy hòa hay là bà để con phụ bà nhé.Bà vũ trường động tác rồi quay sang nhìn tôi nghiêm giọng nói.Tiểu thư.Cởi ăn trên phòng nghỉ ngơi đi.Mọi việc dưới này đã có chúng tôi lo.Tưởng giờ thì ngồi không cũng rất buồn chán.Bây giờ bà cho con phụ bạc được không à tiểu thường không biết tới hòa đâu.Duy khánh hát một lúc.Tôi cứ tưởng tuy hòa là một công việc rất đơn giản thế ai làm chẳng được.Tôi không nhớ loại hoa này là một loài hoa đặc.Tôi bụng miệng hỏi.Thể loại hoa này đặc biệt lắm hả bà.Bà vũ vừa làm vừa dứt lời.Tưới hoa cũng được xem là một nghệ thuật.Tiểu thư sang.Ở đây có vô số loại hoa khác nhau.Mỗi loại hoa.Cần mực nước khác nhau chống đề là loại hoa quý.Vợ được thiếu già hết mực còn chồng.Chỉ cần sơ suất.Thì tôi sẽ làm mình không tránh được tội đâu.Hơn nữa trong đời loại hoa lành tính.Loài hoa có được đeo duka.Tiểu thư không nên đến gần thì tốt hơn.Đừng tưởng hoa đẹp vì không có đầu.Cần những thứ càng đẹp thì càng độc đấy.Tôi gặp rồi nhìn sắc mặt và thần thái của bà bố tôi phải công nhận từng lời nói của bà rất thấm.Tiền thái tác giả cũng rất tốt.Quả nhiên không hổ danh là bà vú của một lâu đài nguy nga như vậy.Hỏi an ơi là hỏi an xem ra từ nay mày phải thật cẩn thận nhìn trước nó sau mới được.Người ta từng nói người càng giàu càng nguy hiểm quá không sai đến ngay cả người làm còn như vậy.Thì nói gì đến chủ nhân không biết xuất sắc cỡ nào đây.Người đàn ông bí mật này thật khiến cho người ta phải tò mò quý vị và.Mến như vậy là anh xa vừa mang đến cho quý vị tập đầu tiên của bộ truyện này tôi chỉ mới là tập đầu tiên nhưng mà.Sự kiện ngày hôm nay mang đến cho chúng ta rất nhiều những cảm xúc rất nhiều tình tiết bất ngờ và hồi hộp nữa.Làm sao thì cảm thấy rất hứng thú và hai nhân vật chính này và tập truyện đầu tiên để lại cho chúng ta rất nhiều những câu hỏi.Ví dụ như lý do vì sao mà hỏi an lại trải qua một đêm với một người đàn ông lạ mặt trong khách sạn.Giờ đây thì người đàn ông lạ mặt đó có liên quan gì với người đàn ông đã cứu của trung quốc hay không.Một tập truyện rồi thế nhưng mà thân phận của người đàn ông này vẫn còn là một ẩn số chia ta hãy cùng chờ đợi những điều bất ngờ nào.Hãy đến với những tập truyện tiếp theo nhé và đây là một bộ truyện dài kỳ chính vì vậy để không bỏ lỡ bất kỳ một.Nào quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ đang bị nhấn vào nút đăng ký kênh sau đó hãy nhấn vào hình quả chuông thông báo ở thái bình.Trước khung giờ phát sóng quý vị trả luôn luôn nhận được thông báo cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều con bây giờ thì anh. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com