Vợ Bé Của Anh Phần 2 Thiếu Gia Bá đạo - Không Hối Tiếc Khi Nghe Anh Sa Diễn đọc

vợ bé của anh phần 2 thiếu gia bá đạo - không hối tiếc khi nghe anh sa diễn đọc

Rất vui được gặp lại tất cả những thao tác giả của chợ tình vào ngày hôm nay thì anh lại là người đồng hành mang đến cho vui.Tập hai của bộ truyền vợ bé của anh của tác giả trang youtube.Quý vị và các bạn thân biển hoài an một cô sinh viên ngành y thông minh và xinh đẹp không bao giờ vào cảm bẫy của.Buôn người bị lừa bán sang trung quốc và cuộc hành trình trốn thoát đề gian nan của cô đã được gặp.Một người đàn ông rất giống nhưng lại vô cùng bí ẩn tập chuyện này sẽ phần nào hé lộ về gia thế rất đặc biệt.Người đàn ông này bên cạnh đó đọc truyện này đã có rất nhiều tình huống thú vị xảy ra giữa hội an.Chàng trai này một cô gái thông minh và một chàng trai bí ẩn điều gì đã xảy ra giữa họ.Xin một cái vị của elsa đến với thực hiện nhiều hôm nay và vẫn là một thông báo quen thuộc sau khi lắng này sau mọi người.Hãy nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sao vậy kiếp nhé cảm ơn mọi người rất nhiều.Bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập hai của bộ truyền vợ bé của anh tác giả trang youtube.Qua giọng đọc của anh sa.Ba ngày em mà trôi qua tôi vẫn chưa có cơ hội được gặp chủ nhân thực sự của ngôi nhà này.Trước kia bận rộn bao nhiêu.Thế bây giờ rảnh rỗi bấy nhiều mà rảnh rỗi quá thì sinh ra cảm giác nhàm chán.Cả ngày của tôi cũng chỉ xoay quanh mấy khóa học nâng cao mà mỗi khóa học chỉ diễn ra một giờ đồng hồ.Thi thoảng thì tôi có nhắn tin với anh tuấn anh và nhà chúc đèn facebook đang hoạt động của chị thắm.Phát sáng.Nhưng mà tuyệt nhiên chị không gửi cho tôi lấy một lời hỏi thăm tôi cửa nhà.Cười cho chính số phận mình đã có một bà chị gái cực tốt mới cho tôi cơ hội biết đến nước anh.Màn đêm yên lặng phủ xuống trong không khí có chút se lạnh.Ánh trăng đổi súng không cần xung quanh hết thảy xa lạ bỗng dưng trong lòng dâng lên một nỗi nhớ.Ngồi nhìn lên bầu trời sâu thẳm.Tưởng là biết bao giờ mới có ngày trở về đây.Tôi đã từng ước một ngày nào đó sẽ mặc trên người chiếc áo blu trắng nở một nụ cười thật tươi giúp đỡ mỏi.Tôi cũng giống như bao nhiêu cô gái khác ước mơ về một tình yêu nho nhỏ và đem hết thảy sự.Đẹp với người mà mình yêu thương thế nhưng ước mơ mới chỉ là mơ ước.Mọi thứ đã chẳng quay lại được như trước nữa người đàn ông cao lớn cùng đêm mưa rào ấy.Mới là một vết đau trong lòng của tôi mỗi khi nhắc đến lại càng đau.Ánh mắt u buồn khác cuộc sống.Trước mắt.Chính là vườn hoa những bông hoa rực rỡ sắc màu có lẽ đã rủ nhau đi ngủ .Nhưng vẫn để lại trong không khí một mùi hương nhàn nhạt.Ánh trăng rọi xuống bóng dáng của người đàn ông cao lớn khiến cho tôi không khỏi giật mình là anh.Quán mì hoặc hay là người đàn ông trước mặt quá ư là đẹp khiến tôi không thể nào rời mắt anh.Dáng người vô cùng tuấn mỹ đôi mắt chim ưng đen tommy chiếc mũi tao thẳng chiếc đầm kiêu căng.Bằng bộ thời trang màu đen trên người của anh ta càng làm tốt lên khi chết quý tộc lạnh lùng.Thật là không giống với người phản anh đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh vườn hoa.Trên bàn còn có một chai rượu vang đỏ.Đánh mất giấy tờ nhìn xa xăm.Thỉnh thoảng đưa đẩy rượu lên nhấp một ngụm.Rồi hứng đặt xuống.Bộ giảng lẫn hành động đều cuốn hút bụi phần.Để kiếm thủy sau gấp kỳ cầu lớn kìa.Còn có cả một đội quân vệ sĩ hồng hạnh.Tôi không khỏi kênh nào.Người đàn ông trước mặt chính là chủ nhân của ngôi nhà này.Ôi mẹ ơi.Tôi muốn xỉu ngay tại chỗ.Người giúp tôi là đạt đến mức này.Càng đẹp thì càng nguy hiểm.bốn nghìn tuổi bắt buộc phải đặt câu hỏi.Vì sao hắn lại giành tài trợ giúp tôi.Đang mù trong suy nghĩ.Thì tôi mới phát hiện ánh mắt kìa đang nhìn tôi.Ánh mắt sâu thẳm.Tuổi hổ không đấy.Nhìn tôi chăm chú khiến cho tôi không khỏi bối rối.Trong lòng dâng lên cảm giác là lạ.Tôi nhanh chóng đưa mắt quay đi hướng khác.Rồi sang gửi lại đi thẳng vào trong phòng.Khoảng trưởng hai phút sau .Có tiếng gõ cửa vang lên.Ai vậy à.Mở cô xuống vườn hoa.Thiếu gia muốn gặp cô.Ôi trời à.Là thuộc hạ của hắn gọi tôi xuống gặp hắn.Có mà người kia là người thấy quỷ dữ.Bỏ hết bà bầu lên đây hay sao mà nhanh dữ vậy.Tôi trấn an là bản thân một chút.Trong đầu không ngừng nhắn nhủ.Hỏi an ơi là hoài an.Chẳng phải là mày muốn gặp hắn ta sao.Đây là cơ hội tốt để hỏi rõ những thắc mắc trong lòng.Nào.Bình tĩnh đi.Tôi thản nhiên bước đi sau tên thuộc hạ của hắn.Mặc dù trong tầm vốn đang rộ lên những con sóng đánh xô bờ.Nhưng mà ngoài mà thì vẫn tỏ ra hết sức bình tính.Theo pháp lịch sử từ cuối nhà đầu chào hắn.-một động tác nhảy của hắn.Tên thuộc hạ phía sau kéo ghế cho tôi ngồi xuống đối diện với hắn.Giờ nhanh chóng lùi ra xa.Trước cửa nhà rồi nói.Chào anh.Tôi là hoài an.Rất vui được gặp anh.Giọng nói mềm mại vang lên trong khung cảnh nên thơ trữ tình.Anh thấy nick nhìn đôi con người xinh đẹp.Cùng với sự tò mò của người con gái trước mặt.Khiến cho khỏe môi của anh.Nhìn ra một nụ cười.Nhưng mà rất khó để ai phát hiện.Anh cẩn thận đánh giá đối phương.Có phải là một người rất bình tĩnh.Và hơn nữa vô cùng xinh đẹp.Ánh trăng lan tỏa trên nước da trắng mịn.Khuôn mặt này thật khiến cho người khác phải chú ý.Một vẻ đẹp của thiên sứ.Tôi thấy hắn ta im lặng không trả lời.Vô tình nhìn thẳng vào đôi mắt sắc như chị mừng.Khiến cho bản thân khác rùng mình.Tôi biết là anh ta đang còn sắt rồi.Nhưng lại rất hồn khảo.Tàu về hướng hờ.Đôi màu đen nhỏ khổ nhiều lại.Nhìn kỹ khuôn mặt trầm mặc giống như tôi và anh ta đang trải qua cuộc đấu tranh tâm lý đối phương.Sau một hồi thì giọng nói trầm ấm vàng lên khiến cho bản thân của tôi phải giật mình.Người đã quyến rũ mà giọng nói lại còn bội phần quyến rũ.Có những người sinh ra đã định sẵn là nguy hiểm.Hoặc là khuôn mặt.Hoặc là lời nói.Người đàn ông này thì thích thầy.Điều vô cùng nguy hiểm.Cô có thể gọi tôi là tống gia đăng.Nhớ cho kỹ.Tôi sẽ không nhắn tin tôi lần thứ hai.Vậy.Không biết anh gọi tôi xuống đây có gì chị bảo không mà.Hạng nhất mười.Cầm lấy chai rượu vàng rồi chậm rãi rót vào chiếc gì để trước mặt của tôi.Muốn uống một chút không.Tổng thiếu gia.Anh chưa cần hỏi.Nhưng mà đã rót đầy ly rượu như vậy.Thế tôi làm sao nói lòng từ chối.Tôi sẽ mỉm cười.Ngành đường đi lên trước mặt rồi nhấp một ngụm nhỏ.Cái vị ngọt ngọt còn mang theo hương thơm rất đặc biệt.Không quá khó uống.Ngược lại uống lâu sẽ dễ gây nghiện.Ngày trước làm việc ở khách sạn.Tôi có được học qua cách nhận biết các loại rượu quý.Nếu như tôi không nhầm thì loại rượu này là châu lục nào.một nghìn chín trăm bốn mươi bảy.Thuộc trong top mười rượu vang đắt nhất thế giới.Đôi mắt đền của ảnh lên ảnh cười.Nụ cười trên môi càng đậm.Người con gái trước mặt sàn già không tồi.Một câu nói vừa mang áo án cha.Nhưng lại rất khéo léo.Lâu rồi anh không có cảm giác này.Uống rượu giờ anh chàng cùng với một người đẹp.Cảm giác này cũng khá thú vị.Tôi nghe nói cô hoài an là người việt nam à.Dạ vâng.Tôi còn quê anh chưa nói lời cảm ơn anh đã cưu mang tôi trong những ngày qua.Ân tình này tôi thực sự không biết lấy gì để báo đáp cả.Tôi nghĩ là cô có đi.Không biết.Anh có thể nói rõ hơn được không tôi không hiểu lắm.Tấm thân của cô.Giọng nói không cao không thấp.Nhưng điều khiến tâm tình của tôi chấn động.Tôi hít một hơi thật sâu.Nước mắt nhìn thẳng vào đôi mắt và mẹ kìa.Càng nhìn càng có cảm giác như đã từng gặp ở đâu đó rất quen thuộc.Ủa sao vậy.Mới như thế thôi đã sợ.Tôi giật mình bừng tỉnh.Lấy nụ cười che đi sự lúng túng.Tổng thiếu gia thật là khéo đùa.Tôi chỉ là một cô gái bình thường giữa một biển người rộng lớn.Làm sao đủ tư cách.Vợ chồng thiếu gia chưa.Tôi nói cô đơn.Thì cô sẽ được.Nhưng mà chắc là cô hoài an đã hiểu nhầm ý của tôi.Tấm thân mà tôi nói ở đây.Chính là sự tận tâm hết mình làm việc cho tôi.Tôi nghe xong có chút ông sờ.Trong ánh mắt bỗng chốc ngừng lại.Từ sâu thẳm trong đáy mắt lên một chút xấu hổ.Lời nói của người đàn ông này thực sự đúng là nguy hiểm.Vừa mang ý trêu chọc mà lại sắc bén như lưỡi dao đâm thẳng vào tâm can của đối phương.Tôi mỉm cười bảo chiếu cho bản thân nhằm cha để cảm xúc thật trong lòng.Rượu của tổng thiếu gia có lẽ là quá đặc biệt.Nên rồi chị mới uống một chút công khiến cho tôi suy nghĩ không chín chắn rồi.Thật là ngại quá.Tôi cần đang không biết tôi có tài cán gì mà có thể giúp được tổng thiếu gia vậy.Thực ra cũng không có gì quá khó khăn.Trước mắt.Câu hỏi an cứ yên tâm hưởng thụ thời gian này.Chẳng phải đây là lần đầu tiên cô đến lúc anh sao.Ngày mai tôi sẽ cho người đưa cô đi tham quan vài nơi.Còn về công việc.Chúng ta sẽ nói sau.Vậy phiền tổng thống già quá rồi.Không phiền.Người của tôi xứng đáng được chế độ đãi ngộ tốt.Quan trọng là phải xem thành ý của đối phương thế nào thôi.Dứt lời thì ăn hết một thời điếu thuốc xì gà.Đánh mất cả mình sẽ nghèo lại nhìn tôi dò xét.Từng cơn gió thoảng qua.Chiếc lá cây già theo làn gió tùng bày trước mặt.Khoáng chất.Tôi thấy chiếc lá cây nằm gọn trong lòng bàn tay.Cho đến khi bàn tay của anh ta mở ra.Chiếc lá cây đã vỡ bụng.Từng động tác nhanh như một tia chớp.Khiến cho tôi phải rùng mình.Không thể bắt đầu trở nên yên lặng.Im lặng đến nỗi.Có thể nghe được tiếng lá kỳ rào trong gió.Bao nhiêu tâm tình.Bao nhiêu câu hỏi đã định sẵn trong đầu.Vậy mà khi đối mặt đã tiêu tan vào không khí.Tôi biết là người đàn ông này cực kỳ nguy hiểm.Nếu như không phải là hắn có tính toán gì đó.Thì nhất định sẽ không giúp đỡ rồi.Mà nếu như đã nằm trong vòng tính toán của hắn.Thế có muốn trốn cũng không trốn được.Muốn hỏi.Chắc gì là hắn đã trả lời.Anh nói là anh muốn xem thành ý của mình.Cũng được.Gì chứ thành ý thì bổn cô nương đây có thừa.Vậy bây giờ không phiền tấm thế gian nữa.Tôi xin phép lên phòng nghỉ ngơi chưa.Được.Bóng dáng cô gái nhỏ nhắn khuất dần khỏi tầm nhìn.Nụ cười trên môi của anh càng đậm.Anh đã từng gặp rất nhiều người con gái.Phản ứng đầu tiên của họ khi gặp anh.Là sẽ vui mừng không rời mắt.Phim những cô gái này rất đặc biệt.Vô cùng bình tĩnh và khéo léo.Không quá phô trương.Hơn nữa dùng mạo phải khiến cho bất kỳ người đàn ông nào cũng muốn trình phục.Dập tắt điếu xì gà xuống gạt tàn.Ảnh cắt lời.Rain.Chuẩn bị giao cho tôi.Mệnh lệnh vừa thốt ra.Người đàn ông cách đó không xa vội vàng tuần này không hỏi gì thêm.Có lẽ do tác phẩm làm việc quá chuyên nghiệp.Vâng thiếu gia.chín sáng.Tại tháp lần.Tháp london là một di tích lịch sử nằm ngay trung tâm thành phố.Trên bờ bắc của sông than.Theo như tôi được biết.Thì nơi đây từng là pháo đài và là nơi giam giữ nổi tiếng.Unesco đã công nhận.Đây là di sản thế giới.Lisa mặc chiếc đầm ren trắng bó sát vào cơ thể.Tôn lên ba vòng vô cùng quyến rũ.Cô vừa đi vừa nhẹ nhàng giải thích.Hoài an.Cô có biết người đây được coi là nơi bị ma ám dữ dội nhất và anh không.Tôi ngạc nhiên hỏi lại.Lisa.Cô cũng tin vào chuyện ma quỷ nữa.Tiền chứ.Bởi vậy chính mắt tôi đã nhìn thấy ở lâu đài.Ý cô là.Lâu đài mà tôi đang ở.Không.Cô tưởng là thiếu gia có mình lâu dài đó thôi sao.Lisa cười lắc đầu.Thực sự thì tôi chưa biết gì về thiếu gia cả.Từ từ thì cô sẽ biết thôi.Cho đến bây giờ thì tôi theo thiếu gia hai năm rồi.Mà mới chỉ biết được một phần mười.Thời gian còn dài không vội.Bây giờ tôi kể của nhà nhé.Nơi đây đã xảy ra quá khứ vô cùng tàn thương thảm khốc.Một số các hồn ma nổi tiếng.Được cho rằng đã xuất hiện ở tháp lần đầu.Lan hoàng hậu apple.inc.Bị chặt đầu bởi chính chồng của mình là vô hành gì thứ tám.Có người từng thấy hồn ma của bài trong hình dáng ôm chiếc đầu của mình đi lang thang ở tháp dành và tháp.Nguyện của khu này đấy.Lisa rất lời thêm một luồng gió lướt qua sau gáy khiến cho tôi khai rùng mình.Rõ ràng là bà đưa mình đi chơi.Mà lại dẫn mình đến những nơi u ám thế này.Lisa bật cười nhìn tôi.Cô hoài an sợ chưa.Tư tưởng là cô mạnh mẽ lắm chứ.Từ thiếu gia đánh giá cô rất tốt.Thiếu gia đánh giá tôi á.Đảng ta nói gì với cô vậy.Thiếu gia kiệm lời lắm không nói gì nhiều cả.Và lại công việc bận rộn.Tôi cũng không có thời gian tiếp xúc nhiều với thiếu gia.Hôm nay lẽ ra tôi phải đi theo thiếu gia đến hội nghị bên pháp.Nhưng mà thiếu gia bảo tôi đều có hỏi an đi tham quan vài nơi.Lịch trình và địa điểm do thiếu già sắp xếp.Mặc dù là tôi rất muốn được cô đi đến những nơi vui vẻ.Nhưng mà xem ra tôi không thể nào chống lại lời thiếu gia được.Cô thông cảm nhé.Hóa ra là vậy.Không sao đâu.Thiếu gia của cô có khách đãi ngộ.Đúng là rất đặc biệt.Đến những nơi này sẽ giúp tôi hiểu về lịch sử nước anh hơn.Chuyển tốt mà.Đã làm phiền của lisa nhiều rồi.Có gì phiền đâu.Dân có đi chơi tôi vẫn được trả lương như thường.Thôi.Thế bây giờ tôi dẫn cô đến cùng điện.Xưởng đúc tiền kho lưu trữ kho vũ khí vườn thú.Những vật phẩm được sử dụng trong lễ nghi của hoàng gia.Có rất nhiều thứ cần phải khám phá đi.Tôi gật đầu đi bên cạnh lisa.Cô gái đầu tiên tôi gặp được trên nước anh.Không những xinh đẹp lại còn rất thân thiện và nhiệt tình.Chúng tôi có một giờ đồng hồ tham quan.Sau mười giờ bắt đầu đóng cửa.Sau đó thì đi xa lái xe.Đưa tôi đến một nhà hàng rất lớn.Tôi tò mò hỏi cô ấy.Lisanna.Có thể cho tôi hỏi chút không.Thiếu già của bác hồ làm nghề gì vậy.Lisa bật cười rồi đáp lại.Thống chỉ mọi lĩnh vực.Tôi mơ hồ không hiểu rõ.Mọi lĩnh vực.Có nghĩa là bao gồm tất cả các ngành nghề.Mà không hỏi chiều cao h bằng.Lisa nổi tiếng.Mà thôi.Chúng ta gọi món nhé.Có những thứ càng biết nhiều chị càng nguy hiểm thôi.Cứ nghĩ đơn giản cho đời thanh thản đi.Tôi gật đầu đáp lại.Phải đây.Có lẽ là càng đơn giản.Thì sẽ càng thanh thản.Dùng bữa trưa xong thì lấy sào được rồi trở về biệt thự.Lúc này đồng hồ đã điểm mười hai trưa.Để tôi bước vào bên trong.Thì gặp bà vũ ngay trước cổng nhà.Lời nói của bà tui lạnh nhà nhưng ai ký thì lại vô cùng ấm áp để sự quan tâm.Đừng đợi cô về ăn chưa.Nhưng mà chắc có lẽ em có đang ở bên ngoài cùng đi xa.Nếu như cảm thấy đói thì đứa bé vẫn còn rất nhiều đồ ăn.Có cả món việt nam đi.Dạ vâng ạ.Con cảm ơn bà nhé.Bạn tốt quá.Không cần cảm ơn.Làm việc nên làm thôi.Bà bước đi được ba bước rồi bất ngờ quay người lại nói.Phải rồi.Giáo xứ bạch đang ở bên trong chờ cô đấy.Đi nhanh.Không thể ngày ấy phải đợi lâu.Ôi trời à.Tôi có nghe nhầm không.Bà vũ vừa nhắc đến giáo sư tử.Liệu có phải là bạch tiên sinh trong tương truyền.Thần tượng của tôi.Đợt vừa rồi nha anh tuấn anh nói đến cơ hội được gặp dáng sử bạch mà tôi cứ tiếc ngẩn ngơ.Thật đúng là không ngờ hôm nay có dịp gặp ngày ấy ở đây.Thật là quá diễm phúc.Người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi trên người mặc bộ com lê màu xám tro.Khuôn mặt tuy đã có nhiều nếp nhăn và đồi mồi.Nhưng vẫn toát lên một phong thái tri thức vô cùng.Ông thấy tôi bước vào.Nhẹ nhàng lại chiếc kính lão.Đúng là giáo sư bạch đang ở trước mặt tôi.Tôi không thể mơ.Từ tín thật nhanh về chỗ giáo sư.Rồi vui vẻ rất lời.Giáo án sử bảy.Đúng là giáo sư rồi.Cháu rất vui được gặp giáo sư à.Cô chính ở hội an.Dạ vâng ạ.Giáo sư biết tên của cháu à.Hôm nay được gặp giáo sư cháu còn cứ nghĩ là mình nằm mơ.Tôi nghe nói là chó công thức nghiệp trường đại học y.Dạ vâng.Cái đó làm việc ở bệnh viện nào chưa.Dàn cháu chỉ mới được thực tập thôi.Chưa được làm việc chính thức.Giáo xứ bạch cẩn thận quan sát đánh giá của gái trước mặt.Nhìn tận số còn mất ấy.Có thể thấy rõ tình yêu nghề đang rực cháy trong đôi mắt lòng lành một cô gái nhìn trường rất nhàn.Và từ nay rất có thể.Là một bác sĩ giỏi.Ôm không ngừng thầm khen ngợi mất nhìn người của tống thiếu gia công rất chuẩn.Hiện tại tao đang sinh sống ở bên này nếu như có gì muốn học hỏi cháu có thể tìm đến ta.Đây là danh thiếp của ta cháu có thể tìm đến giáo sư.Và nhiều giáo sư chỉ bảo nhà tôi vui mừng hỏi lại.Phải ai chưa nếu như là người của tống thiếu gia thế lúc nào tao cũng sẵn sàng.Ừ đúng rồi tao đang mở một lớp học nâng cao ở bên này.Tuy nhiên số lượng học viên đăng ký cũng không phải là ít nếu như cháu hứng thú thì ta có thể ưu tiên một số ít.Nhưng mà cố gắng đi học càng sớm càng tốt để theo kịp chương trình cùng với mọi người tôi vui mừng đáp lại.Thật tốt quá giáo sư đồng ý dạy nâng cao cho cháu.Chưa hẳn đã tốt đâu tôi những người cho hỏi lại.Cháu không hiểu lời giáo sư vừa nói à tốt hay không phụ thuộc vào chủ nhân ngôi nhà ấy.Phải để xem cho có thuyết phục được cậu ấy đồng ý cho cháu đi học nâng cao không đã đủ.Vì vui mừng quá mà tôi không nghĩ ra tôi đang ở nước anh ở nhờ nhà của người ta.Muốn để đồ hay làm gì thì cũng phải xin phép người ta nhưng mà cơ hội tốt như vậy.Tôi không muốn bỏ qua vội vàng nói.Cháu sẽ cố gắng thuyết phục này ít có gì liên lạc sớm để tao sắp xếp nhé.Ta tặng cháu tập tài liệu này.Nó sẽ rất có ích trong việc học nâng cao của cháu đấy dạ vâng cháu cảm ơn ạ được gặp.Ừ thế này lại còn được tặng món quà quý như vậy nữa thật đúng là vinh hạnh cho cháu quá.Thôi được rồi.Cháu cứ tìm hiểu nghiên cứu cho kỹ đi.Bây giờ tao có việc phải đi trước là đúng rồi.Ngày mai tao có một chuyến về việt nam cùng với vài người bạn.Chó có muốn gửi đồ gì về cho người thân không.Chạm đáy lòng của tôi khác vượt lên nỗi đau.Trước cửa nhà lắc đầu đáp.Dạ không ạ.Giáo xứ bạch về cẩn thận.Tôi hết thầy vui mừng cần tập tài liệu lên phòng.Những kiến thức rất bổ ích được tôi tìm mình ghi nhớ cách ghi nhớ nhanh nhất mà tôi từng làm không chỉ được.Học thuộc mà còn cẩn thận ghi chép lên từng trang giấy khác.Dừng lại vài giây suy nghĩ mà tại sao giáo sư bạch lại biết tôi.Với lại còn biết rất gió.Thế nào mọi chuyện cũng là một tay thiếu dài sắp xếp.Tôi chỉ nhớ đến hình dáng người đàn ông đó cùng với đôi mắt và mẹ rất quen thuộc.Tôi lắc đầu thở dài.Không thể nào.Chắc chỉ là trùng hợp thôi.Đây là nước anh chứ đâu phải là việt nam.Nghĩ đến những hình ảnh mưa rào đêm đó.Trái tim của tôi lại khẽ run lên.Mấy ngày sau đó tôi vẫn chưa có cơ hội được gặp lại anh ta.Cơ hội anh ta lúc ẩn lúc hiện rất khó nắm bắt.Tôi có hỏi bà vũ cùng với mọi người làm trong nhà.Nhưng chẳng một ai biết cũng thích anh ta đang ở đâu.Giáo sư bạc hôm nay từ việt nam trở về.Cho nghe anh tuấn anh kể lại cuộc gặp gỡ với giáo sư ở việt nam mà vui lên trong lòng.Ngài giáo sư bạch trở về tôi lại càng nôn nóng muốn được gặp anh ta.Với hi vọng sẽ được đồng ý đi học nâng cao.Buổi tối hôm nay luôn nào đến khó ngủ.Làn gió se se lạnh.Sẽ đưa hương thơm dịu dàng trong gió.Tôi đứng dậy đi ra khỏi phòng.Đi từ trên tầng hai đi xuống.Rồi dọc theo con đường lát gạch đỏ.Tiền đến cho xích đu.Tất thảy mọi người trong nhà đều đã yên liền rất nhiều.Màn đêm lẻ loi cùng tôi cô độc dưới ánh trăng sáng.Bớt trở trong không khí có lên lòi một mùi hương nam tính cuốn hút vô cùng.Hương thơm tự nhiên có thể mê hoặc bất cứ ai khi hít vào.Bóng dáng cao lớn in xuống mặt đất.Tiến lại gần.Vô thức từ nước mắt nhìn lại.Ánh mắt giao thẳng vào đôi mắt sắc lại kìa.Giọng nói trầm ấm cất lời.Đêm hôm không ngủ.Ngồi đây đợi ai à.Hay là đang đợi tôi.Tôi nhìn anh ta.Tâm can đã sớm vượt lên hồi xúc cảm.Nhưng mà anh mất hẳn nhìn nhìn thẳng rồi đáp lời.Tổng thiếu gia.Anh về rồi à.Có vẻ như là cô đang nôn nóng gặp tôi thì phải.Tổng thiếu gia.Đúng là chẳng có gì qua được mắt của anh cả.Tôi muốn xin anh.Câu nói về anh ta cắt ngang lời.Đi theo tôi.Anh ta hướng hình xoay người lại.Tôi mất đăng giấy lớn hơn bước theo sau.Phải công nhận.Người đàn ông ấy mỗi bước chân đều toát ra khí chất mút trời.Dáng vẻ hình nhàng cao cao tại thường.Bộ âu phục màu đen vừa vặn ôm lấy dáng người không kém bất kỳ người mẫu nổi tiếng nào cả.Đã thế truyền người lại còn tỏa ra hương thơm sang chảnh đậm chất quý tộc.Tao nói sao cho đúng vậy.Đúng là một kiệt tác của tạo hóa.Đi thảo giọng nói vườn hoa.Trước mặt của từ lúc này chính là hầm rượu vang.Theo điều khiển của chiếc khóa điện tử trên thành ta.Cửa hàng bất ngờ mở ra.Ánh đèn vàng chiếu được cấp căn phòng làm cho hương thơm của rượu.Kèm theo màu sắc vô cùng bắt mắt.Khách sạn trước kia tôi làm.Cũng có một hầm rượu vang lớn.Nhưng không lớn cỡ này và cũng không có nhiều dự quý như vậy.Nhìn sơ quà theo tôi được biết top mười loại rượu đắt nhất và nổi tiếng nhất thế giới.Đều nằm trọn trong bộ sưu tập của anh ta.Xem ra thì người đàn ông này còn có sở thích sưu tầm giờ.Chấp hành là tiểu luận của anh ta cũng không tồi.Anh cười nhà.Đánh mất thẩm thúy.Nhìn thật sâu vào đôi mắt chồng vào của người con gái trước mặt.Giống như xuyên thấu của tận sâu tâm hồn nhỏ bé.Lên sau đó lạnh lùng cất lời.Trong hầm rượu này.Từ trước đến giờ.Chiều dài bước chân vào ngoại trừ tôi.Bây giờ thì đã có cô đấy.Từ nước mắt nhìn anh ta.Ánh đèn vàng chiếu thẳng xuống khuôn mặt cường nghỉ vô cùng cuốn hút.Nước da trắng cùng với đôi môi đỏ.Khiến bản thân của mình không muốn rời mắt.Anh nói tôi là người thứ hai bước chân vào đây sau hắn.Liệu có tin được không.Nghe thì có vẻ sai sai.Nhưng mà giọng nói lại vô cùng nghiêm túc.Tôi và hắn mới gặp nhau.Thậm chí tôi còn chưa biết rõ về hắn.Thì làm sao mà hắn lại xem trọng tôi đến nỗi.Dẫn vào một nơi mà hắn xem là báu vật như vậy.Thật không thể nào tin được.Tổng thiếu gia nói như vậy.Thật khiến cho tôi phải suy nghĩ.Cảm ơn toàn thể gia đã coi trọng tôi.Tôi đang ấy sẽ rất vui.Nếu như cùng người đẹp thưởng thức rượu trong một khung cảnh lãng mạn như vậy.Sẽ rất thú vị.Tôi là người luôn thích những gì thú vị.Bao gồm những người phụ nữ.Khiến cho tôi cảm thấy thú vị.Từ đoan trang.Có lẽ là tình trường của tổng thiếu gia.Cũng phải dài dẫn giống như chiều dài lịch sử nhỉ.Anh ta im lặng một hồi rất lâu.Dường như không mấy quan tâm đến câu hỏi của tôi.Đôi tay linh hoạt bật một chai rượu vang.Rất để hai chiếc lý trước mặt.Rồi sau đó di chuyển một chiếc lý đến trước mặt của tôi.Nhàn nhạt kích lời.Đàn bà bên cạnh tôi không thiếu.Nhưng mà chưa có mối tình nào khắc cốt ghi tâm.Tùy vào sức khỏe chào mày.Không biết vì sao trong lòng lại như gợn sóng.Nụ cười như có như không thật khó để người khác nhìn thấy nội tâm bên trong.Hạnh cũng không chần chừ.Mà thừa nhận bên cạnh không thiếu đàn bà.Một người đàn ông thật khiến người khác phải suy ngẫm.Hắn lắc đầu cười rồi nói tiếp.Điều này khá mảnh đi.Phụ nữ nên uống ít một chút.Tao không kiềm chế được bản thân.Thì lại nói tụt hết tâm tư trong lòng.Không hay đâu.Nói đúng hơn là tuổi thiếu gia rất chán ghét những người phụ nữ.Có thể khiến cho ngài nhìn rõ nội tâm.Bởi vì khi đó sẽ không còn thú vị nữa.Hay cho câu nói đó.Tôi cho phép cô có thể nói chuyện mà mình muốn nói với tôi.Tổng thiếu gia.Tôi muốn xin anh cho tôi đến lớp học nâng cao của giáo sư bảy.Tôi biết là chắc anh đã biết rõ giáo chờ.Nhảy rất giỏi.Cơ hội được học cùng với người ấy là rất hiếm.Nền.Tại sao tôi phải đồng ý.Coi như là tôi cầu xin anh đi.Tôi thích sự chân thành.Sự chân thành.Tôi bất ngờ đứng dậy tiến gần bên cạnh anh ta.Chẳng biết là ma xui quỷ khiến thế nào.Lại đưa hai bàn tay bám vào hai bả vai rắn chắc của anh ta.Sai một chút.Để đối diện với khuôn mặt của tôi.Anh mất hết thảy nhìn thẳng vào đôi mắt ngỡ ngàng đối gì.Đôi môi mềm mỏng khác ít lời.Anh nhìn sâu trong mắt của tôi.Đã thấy được sự chân thành chưa thiếu gia.Trong độ của anh bây giờ là một loại cảm giác khó tả.Người con gái này đúng thật là to gan.Chưa có ai dám hành động như vậy vợ anh cả.Nhưng mà anh lại không hề cảm thấy tức giận.Ngược lại.Toàn thấy thú vị.Bất giác anh nick mồi giờ tắm nick của áo của cô.Kéo sát lại khuôn mặt của anh.Vừa vặn để hai đứa ngồi khi chạm nhau.Tôi bị hắn nhìn chằm chằm.Khiến cho toàn thân cảm giác mất tự nhiên.Nhịp tim được nhìn tăng lên.Là một cảm giác hoảng loạn.Đàn sàn cảm xúc rất khó nói nên lời.Nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu khó lường đó.Tới nhanh chóng vội vã giờ đánh mất đi hướng khác.Bàn tay vô thức để người đàn ông cao lớn ra xa.Vừa muốn rời khỏi đã bị bàn tay to lớn của hắn đặt lên hai eo kéo lại.Khoảng cách rất gần.Tưởng chừng như có thể nghe được nhịp lực của đối phương.Giờ khắc này thì hai tâm hồn như hòa làm một.Một lúc sau thì hắn khá nhất ngồi.Buông lỏng tôi già.Ánh mắt hướng hãy nhìn xuống rồi má đang đỏ.Tôi cố gắng trấn an là bản thân.Nuốt nước miếng khiến cho ít hầu chuyển động.Giọng nói trầm thấp nhàn nhạt lại vang lên.Tôi thích sự chân thành.Nhưng có vẻ như tâm lý của tô hoài an không được chân thành cho lắm thì phải.Tượng thiếu gia.Tôi vẫn chưa hiểu rõ sự chân thành anh nói là gì.Anh nói đi.Chỉ cần làm việc tốt làm được.Nhất định tôi sẽ làm.Cánh cửa nhà nhấp một lít rượu vang rồi nói.Thế đã có ai vậy cô.Cách hôn một người chưa.Tôi lắc đầu anh ta lại nói tiếp.Ở đây thì việt nam nữ hôn nhau.Là chuyện rất bình thường.Hay là chẳng lẽ đến một nụ hôn.Cô cũng còn tiếc à.Hay là có muốn để dành nói cho ai vậy.Thấy nụ cười trên môi của hắn cảnh đời tư nhanh chóng trả lời.Thì tất nhiên.Ai mà chẳng muốn dùng hết thảy những gì tốt đẹp nhất cho người mình yêu thương.Hắn ta gật đầu vài cái.Ánh mắt chăm chú nhìn xuống vì rượu vang đỏ trên tay.Rồi im lặng một hồi rất lâu.Vậy bây giờ thiếu gia cho tôi hỏi.Anh có đồng ý cho tôi đi học nâng cao ở nhà của giáo sư bạc không à.Sự kiện quyết hỏi lại lần nữa.Hạnh nước mắt nhìn tôi.Ánh mắt tả mẹ.Giọng nói lạnh lùng cất lời.Tôi là doanh nhân.Làm việc gì cũng hướng đến lợi nhuận.Không hiểu cả về đầu tư bảo cô.Về đến nhà bây giờ tôi đồng ý thì tôi được lợi gì đây.Chết thì có phải cho tôi một lý do chưa.Vừa nói thì ánh mắt của hắn chăm chú nhìn tôi.Khóe môi hơi cầm lên.Có vẻ rất hứng thú nhưng cũng sao về bất cần.Khiến trong lòng của tôi không tránh khỏi bối rối.Anh nói cho hắn một lý do sao.Tôi mỉm cười thẳng thắn đáp lại.Tôi nhớ là từng thiếu gia từng nói.Muốn tôi tận tâm tận lực làm việc trong ngày.Mặc dù là tôi chưa biết rõ về anh.Nhưng mà tôi nghĩ địa vị xã hội của anh không hề nhỏ.Nếu như đó là người có địa vị xã hội.Thế trước là ngày không muốn người làm của mình kém cỏi chứ.Tôi thấy bản thân của mình đi học nâng cao.Quả thật rất hợp lý.Trước là để nâng cao cho bản thân.Sao lại muốn giúp ích cho anh.Theo như tôi được biết.Đa số những người giàu có đều có bác sĩ riêng.Con người mà.Sinh lão bệnh tử.Không chịu một ai cả.Cũng chẳng ai nói trước là mình sẽ mãi khỏe mạnh.Anh đã từng nghe nói.Nuôi quân ba năm.Dùng một giờ rồi chứ.Đôi lông mày rậm của anh ta khá nhiều lại.Đôi mắt tựa hồ như không đấy.Nét mặt cương nghị.Nhìn người con gái trước mặt rồi cẩn thận đánh giá.Người con gái này quả thực rất thông minh và khéo léo.So với những người mà anh đã từng gặp.Bọn họ nhất định sẽ giả bộ yếu đuối.Để được lòng thương.Anh thậm chí còn không thể phản bác lại được lời có nói.Bởi lá có nói rất đúng và rất hợp lý.Tôi thấy thái độ chuẩn chiều của anh ta.Thừa thế lại nói tiếp.Nếu như được tấm thiên tài chấp nhận.Tôi nhất định sẽ rất cảm kích anh.Hắn hỏi lại.Còn nếu không.Nếu không thì cũng không sao cả.Tôi có thể tự mình tìm hiểu giữa học dần.Người ta nói học nữa học mãi học cả đời cơ mà.Dù sao thì vận mệnh của tôi cũng đang nằm trong tay của anh.Tôi đã không thể tùy tiện quyết định số phận của tôi nữa rồi.Từ khách thời dài nói tiếp.Đúng là không có gì quý hơn độc lập tự do.Biết sao đây.Đôi mắt đền của anh tài lên ảnh cười.Tôi có thể nhìn thấy rõ ràng.Nhưng rất nhanh sau đó liền biến mất.Trở về ánh mắt sắc lạnh.Cơ hội người đàn ông này không muốn để cho ai nhìn thấy từng từ trong lòng.Rất khó đoán.Người ta vẽ người sẵn nắng chiều mưa giữa trưa thì gió mùa đông bắc.Những người như vậy thực sự rất nguy hiểm.Mà thôi bây giờ cũng không hi vọng gì nhiều.Là anh ta sẽ đồng ý.Lúc này thì bất ngờ tiếng nói vang lên.Như mở sẵn một bầu trời mới vậy.Được.Từ nước mắt nhìn anh ta vui mừng rồi hỏi lại.Tức là anh đã đồng ý.Anh vào buổi sớm nhìn đồng hồ trên tay giờ nói.Muộn rồi đấy.Cô có thể về phòng nghỉ ngơi.Nhưng mà.Anh vẫn chưa.Anh ta chuyển đổi ánh mắt giả mì.Ngay cả giọng nói cũng để ý trầm trọng nhất là của tôi.Sao thế.Hay là câu hỏi anh vẫn còn lưu luyến tôi.Tôi cho cô hai nhé.Tôi là người đàn ông sang lấy bình thường.Trong khung cảnh án mùi như thế này thì chắc chắn sẽ phát sinh những điều không hay.Cô muốn.Người đàn ông trước mặt và ánh mắt cực kỳ nguy hiểm.Nguy hiểm cả trong lời nói.Gương mặt của tôi chợt đỏ bừng lên.Tìm gái đập rộn lên.Trời mẹ ơi.Loại cảm giác gì thế này.Nhưng mà ai thèm hắn chứ.Khốn nạn như là ai cũng giống như hắn.Đúng là vô liêm sỉ.Ổn định lại tinh thần một chút chứ mềm cười đáp lại.Tôi xin phép về phòng trước.Không làm phiền không gian riêng tư của anh nữa.Bóng dáng cô gái nhỏ bé khuất dần sau cánh cửa.Anh nhớ ra một nụ cười quỳnh dị.Cảm giác muốn trình phục lạ lùng.Thời tiết đầu thu của nước anh.Nắng sớm mai với những cơn gió se lạnh.Khắp đất trời như một màu vàng đỏ của rừng cây thay lá.Ánh mặt trời chiếu xuyên qua tán cây.Người hầu mặc đồng phục trắng nối đuôi nhau đi ra.Tiếng bước chân dồn dập có và rất bận rộn.Lúc tôi bước xuống lầu.Một mâm cơm thịnh soạn bài đẹp đã chết.Vừa và những món thuộc trong sở thích của tôi.Đánh mất không thoát khỏi sự hứng thú.Với cách trang trí và hương thơm lan tỏa.Không khí thật mộng đào.Tất thảy mọi thứ đều có lực hấp dẫn tôi vô cùng.Bà cụ nước mắt thủy tôi.Nó ra một nụ cười nhẹ nhàng rồi nói.Mời cô vào bàn ăn sáng.Dạ vâng ạ.Lúc tôi kéo ghế ngồi xuống thì tất thảy mọi người đều lui khỏi.Tôi ngạc nhiên hỏi bà vũ.Thế mọi người không ngồi xuống ăn cùng với cháu à.Cho thức ăn này là đặc biệt chuẩn bị cho tiểu thư.Mọi người đều không có quyền.Chúc tiểu thường ngon miệng.Một mình cháu với cái mâm lớn như vậy ạ.Chẳng phải đi đều là món cô yêu thích sao.Dạ đúng rồi.Nhưng mà cháu ăn không hết rồi à.Hay là bà bảo với mọi người ngồi xuống ăn cùng với cháo cho vui.Không được.Vậy bà ngồi xuống ăn cùng với cháu luôn đi.Tôi sẽ ăn sau.Dứt lời bà vũ lùi đi.Một mình tôi với mâm cơm thịnh soạn.Nào là cua hoàng đế tôm hùm sò huyết.Thịt hun khói và còn nhiều món khác nữa.Ôi mẹ ơi.Lần đầu tiên trong đời tôi được thưởng thức những món ăn vừa xanh vừa ngon như vậy.Không biết về đầu bếp hôm nay thế nào mà thích thể món ăn đều rất vừa miệng.Phải nói là ngon xuất sắc.Ăn thử món này có món khác.Đến khi cái bụng đã chẳng còn chỗ chứa.Nhưng mà trước mặt vẫn còn khá nhiều thức ăn.Sau khi tôi đứng dậy.Hai cô gái bước ra thôi giọt nốt phần thức ăn còn lại.Bỏ vào trong chiếc túi ni lông màu trắng.Tôi ngạc nhiên hỏi.Ni cô.Đừng nói là chỗ thức ăn này bỏ đi nhé.Dạ vâng ạ.Phải như thế.Có mấy món từ còn chưa động đến cơ mà.Hai cô gái mỉm cười nhìn nhau.Chẳng nhẽ là tôi nói gì sai à.Thật đúng là quá lãng phí.Coi những món ăn cả đời những người nghèo chưa bao giờ được chạm đến.Lúc này thì đi xa từ cửa bước vào cười tươi rồi nói cô hoài an đã chuẩn bị xong.Tôi quay lại nhìn lisa hôm nay cô ấy mặc bộ đồ công sở vừa thanh lịch lại vừa.Cuốn hút cô ấy mỉm cười nói tiếp.Tôi được lên đón cô ra ngoài đấy.Chúng ta lại đi đâu à.Đến nhà của giáo sư bài không muốn đi không.Tôi chọn xe mất hỏi lại tới nhà giáo sư bạch phải.Cô còn không nhanh lên à mười lăm phút nữa tiết học bắt đầu rồi đấy đợi tôi một chút.Chút thôi.Lisa nhìn thấy bóng dáng cô từ đằng sau mỉm cười lắc đầu nói tôi đi bình tĩnh.Chiếc xe chạy dọc về hướng khu công nghiệp.Rồi dừng lại trước một tòa cao ốc nghe nói giáo sư bạch đang ở tầng mười hai của tòa nhà.Bước đi trước tôi bước theo sau căn phòng màu vàng nhạt với thiết kế không gian mở tạo cảm giác.Cổng rộng lớn điều khiến tôi ngạc nhiên chính là cậu thiếu niên với khuôn mặt anh tuấn dáng người cao lớn.Lộ rõ vẻ tạo quý bộ trang phục vừa vặn khéo léo tôn lên tương đương cong trên cơ thể.Anh đang trò chuyện khá vui vẻ với giáo xứ bạch cho đến khi tôi bước vào thế khuôn mặt của hắn bến xe.Trở nên lạnh lùng nhìn hắn tôi lại nhớ đến người đàn ông mang tên tống gia đăng tôi.Nhìn hắn về mặt vô cùng bình tính bước từng bước vào bên trong.Giáo xứ bạch thấy tội thì ngày ấy niềm nở đứng dậy chào tới rồi à.Mùa xuân đó đi năm phút sau chúng ta bắt đầu học nhé.Dạ vâng ạ.Lisa mỉm cười chào giáo xứ bảy nhờ giáo sư vạch dạy bảo cô ấy cho.Phép đi trước à.Cô lisa thích không mở lại uống với tôi một ly cà phê được à.Dạ thôi à cháu xin phép.Bởi vì còn rất nhiều việc đang chờ.Về tạm biệt cô nhé.Giáo sư bạch gửi tôi giới thiệu.Khóa học này là một khóa học đặc biệt.Tôi chỉ được phép nhận hai thành viên.Giới thiệu sơ qua một chút nhé.Gia kiệt.Cô gái này là hoài an.Sẽ làm bạn học với cháu chồng sức khỏe.Cô ấy bằng tuổi cháu đi.Từ nước mắt nhìn sang cậu tạ rồi vui vẻ nói.Chào cậu.Tôi là hoài an.Rất vui được gặp cậu.Cậu ta liếc mắt nhìn tôi.Khoe mùi hơi chồng lên nụ cười quỷ gì.Rồi gật nhẹ đầu.Giáo sư bạch lại nói tiếp.Còn đây là gia kiệt nhé hỏi an.Dạ vâng ạ.Thôi được rồi.Chúng ta bắt đầu thôi nhé.Mỗi tiết học kéo dài chín mươi phút.Đề nghị tập trung.Để tuyệt đối đạt được kết quả tốt nhất.Dạ vâng.Kết thúc buổi họp từ đứng lên xin phép về trước.Bản thân cảm thấy rất vui.Vì đã được học không ít kiến thức bổ ích.Mà chưa từng được nhắc đến.Lúc đấy xuống hành chính thì đã có một chiếc ô tô màu đen sang trọng độ ven đường.Tôi nhận ra chiếc xe đó.Chính là chiếc xe thường dùng ở lâu đài.Anh vệ sĩ mặc đồ đen cúi đầu chào tôi.Cẩn thận mở cửa xe.Chào cô.Tôi đón cô trở về.Tôi gật đầu cảm ơn cho hỏi lại.Principle.Không đi đón tôi được.Nên bảo anh đến đón à.Tôi không nghe thấy có đi xa nói gì cả.Thế anh chờ một chút.Tôi lấy máy gọi cho lisa.Chào cô ấy là mất công đến.Cửa phòng giáo sư bạc hãy mở.Âm thanh bên trong vọng ra.Vừa đủ để có thể đứng bên ngoài nghe rõ toàn bộ câu chuyện.Tôi định bụng bước vào bên trong.Lúc sở tuổi áo thì mới phát hiện điện thoại để quên trên phòng.Khi bàn tay chạm đến năm cánh cửa.Tên trộm bất ngờ vang lên giọng nói.Khiến cho tôi phải không chân lại.Giáo xứ bạch.Cô gái vừa nãy ở đâu ra vậy à.Chồng nhớ là trước kia anh của cháu từng nói muốn giáo sư kèm cặp một mình cháu thôi cơ mà.Cô ấy là hỏi an.Cháu biết tên cô ấy.Nhưng mà cô ấy là ai mà có tư cách người đi học cùng với cháu.Cái này thì tôi không rõ.Tôi nghĩ là cậu nên đi hỏi tôi thiếu gia.Ý giáo sư nói là cô gái này có quen biết với anh cháu ạ.Tôi được lệnh của tổng thiếu gia sắp xếp cho cô ấy vào lớp học thôi.Giáo sư.Sáng nay giáo sư có quyền uống thuốc không vậy.Anh cháu từ trước đến giờ.Làm gì có thời gian để ý mấy chuyện linh tinh như vậy.Đến ngay cả chị anna ở nhà.Anh ấy còn không còn tâm nữa là.Rocky.Tôi không nói linh tinh đâu.Nói dối cậu làm gì.Rocket trầm ngâm một lúc.Đánh mất dần thu lợi rồi cất lời.Cái chẳng lẽ là anh của cháu bởi vì sắc đẹp mà động lòng mà.Cái này tôi không rõ.Tôi không lấy làm lạ khi cậu ấy còn đích thân mở lời.Muốn tôi đến nhà.Thật sự là không thể nào tin được.Nhưng mà bắt buộc phải tìm thôi.Gia kiệt gật đầu rồi đáp lại.Cô gái ấy quả thật rất xinh đẹp rất cuốn hút đàn ông.Nhưng mà cho cá.Cũng chẳng được nằm bữa nửa tháng là người sẽ chán thôi.Giáo sư cũng biết anh ấy là người làm theo cảm hứng mà.Có thể hướng thiếu lúc này thì chả được nhiều.một thì hết hứng thú.Thì lập tức sẽ vứt bỏ giống như một món đồ thừa thôi.Tôi nghĩ là chưa chắc đều.Lần này cô ấy chủ động hết hẳn mọi chuyện không còn là đơn giản.Tôi đứng ở ngoài tìm đến từng hơi thở.Một phần cũng hiểu được toàn bộ cuộc nói chuyện.Nhưng thôi không sao cả.Bản thân của tôi cũng biết phải có lý do gì đó.Tìm một người cao quý giống nhà anh ta mười dứt ở lại bên cạnh.Thậm chí là một cuộc đầu tư không hề nhỏ.Giờ phút này đứng ở đây tôi cũng cảm thấy may mắn.Ngồi nhớ hôm đó mà rơi vào tay của lão giả kia thì chắc chắn là số phận của tôi.Còn thê thảm hơn bây giờ nữa.Số miền cười mà cánh cửa.Bình tĩnh nổi như chưa hề nghe thấy điều gì cả.Giáo xứ bài.Xin lỗi đã làm phiền.Cháu gọi lại để lấy điện thoại.Gương mặt của giáo sư có chút đến sắc khi nhìn thấy tôi.Chỉ có giá kệ là vẫn thản nhìn.Giáo sư nói.Cháu bảo xem điện thoại để đâu thì lấy đi.Nãy giờ tao cũng không để ý.Tôi tiến lại bàn cầm lấy điện thoại rồi rời khỏi nhà lúc đó.Chiếc xe bắt đầu chạy thẳng đường quốc lộ rồi dừng lại trước một cửa hàng thời trang rất lớn.Tôi ngước mắt nhìn vào cửa hàng rồi ngạc nhiên hỏi người tài xế.Đợi anh.Anh có nhầm không về.Người ta sẽ không nói gì cả.Lặng lặng bước xuống mở cửa ghế sau cho tôi.Tôi không có nhu cầu mua quần áo.Từ bên trong từ một người phụ nữ trưởng ba mươi tuổi bước đến.Nước da trắng mái tóc vàng.Nhìn sơ qua có thể đón cô ấy là còn lại.Nếu như tôi không nhầm thì cô ấy mang hai dòng máu châu á và châu âu.Cô ấy nở một nụ cười vui vẻ nói với tôi bằng tiếng việt.Chào cô.Con là hoài an.Mở cô vào bên trong cửa hàng chọn đầm dạ hội.Cô có nhầm lẫn gì không.Tôi đâu có đi đâu mà cần phải mặc đầm dạ hội chứ.Cô có thể vui lòng bước xuống xe không ạ.Là được.Mở cô đi theo tôi.Tôi gật đầu bước sau lưng cô gái ấy.Địa điểm cửa thì đã có dàn nhân viên cúi đầu chào.Ôi mẹ ơi.Tôi gần như bị choáng ngợp bởi nơi này.Còn rất rất nhiều đầm đẹp.Thiết kế thì vô cùng sang trọng.Tôi được đánh thần và quốc phòng vip.Người phụ nữ bạn hãy nói với tôi.Mở câu trận đồ.Nhưng mà khoan đã.Chết thì cô có phải cho tôi biết vì sao phải chọn đồ.Và chọn đồ cho bữa tiệc gì à.Tôi nghĩ là tôi có quyền biết.Cô gái mỉm cười rồi đáp lại.Tống thiếu gia muốn cô đi đến bữa tiệc gặp gỡ doanh nhân + ngày ấy.Ngày yêu cầu tôi là người lên trang phục giúp cô.bốn tiếng sau sẽ có xe đưa cô đến bữa tiệc.Trời à.Công tùng thiếu gia này hình như có thói quen tạo bất ngờ cho người khác vậy.Anh ta đưa tôi tới bất ngờ này sang bất ngờ khác mà không có cách nào kháng cự.Nhiều lúc muốn gọi hồn mười tám đời tổ tông nhãn lên ghê gớm.Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì bản thân bây giờ đang nằm trong tay của hắn.Sau cùng thì lại âm thầm ngoan ngoãn nghe lời.Lướt qua một vòng nhìn những chiếc đầm dạ hội đổi sắc màu.Phải nói là vô cùng xuất sắc.Lộng lẫy cùng với những viên đá pha lê lấp lánh đường may thì vô cùng tinh xảo.Thiết kế rất quyến rũ.Sau cùng tôi thích thứ nhất với chiếc đầm màu trắng ở đối diện.Phần ngực khoét hồi sầu tôn lên vòng một quyến rũ.Quần áo tuổi bó sát ôm trọn vòng hai.Khi nhìn và vừa quyến rũ nhưng lại rất thành lê.Trong lòng của tôi lúc này không khỏi những lời khen cho chủ nhân thiết kế chiếc đầm này.Đúng là một kiệt tác.Cô gái nhìn thấy ánh mắt lộ rõ vẻ hứng thú của tôi.Thế có cười tươi rồi nói.Cổ tích chiếc đầm này.Tôi mỉm cười gật đầu.Vay tiền tài chính của vào phòng thử đồ nhé.Cô rất đẹp.Chiếc đầm cũng rất đẹp.Tôi nghĩ là sẽ không có ai hợp với nó hơn cô đâu.Cảm ơn cô.Vậy thì phiền cô rồi.Quả nhiên bây giờ tôi mới thấm câu nói.Người đẹp vì lụa.Đứng nhìn mình chiếc giường thậm chí tôi còn không nhận ra chính bản thân.Mái tóc xoăn nhẹ được sài gòn trong chiếc cặp ngọc trai lấp lánh.Chiếc đầm vừa bạn tôn lên số đo ba vòng trên cơ thể.Tôi chưa từng nghĩ có một ngày sẽ được lộng lẫy đến như vậy.Mọi người đứng đằng sau không ngừng dành lời khen có cánh cho tôi.Cô ấy đẹp thật đấy.Cứ như là tiền nữ dáng chuẩn vậy.Thật sự là rất đẹp.Tôi mỉm cười quay lại cảm ơn mọi người.Một lúc sau thì chiếc xe màu đen kia lại xuất hiện đón tôi đến điểm hẹn.Mặt trời dần khuất nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo.Ánh đèn rực rỡ sắc màu tại khách sạn năm sao bậc nhất.Trong phòng tiệc của khách sạn đã có rất nhiều nhân vật nổi tiếng.Cùng với mỹ nhân xinh đẹp mỉm cười đưa tình.Dàn nhạc nhẹ nhàng.Tiếng dương cầm rừng làm tỏa khắp căn phòng rộng lớn tạo nên một bầu không khí vô cùng lãng mạn.Tôi hít một hơi thật sâu rồi thả lỏng cơ thể.Nhấp mười một hộp nhỏ dự vàng để cho bản thân phù hợp với không khí nơi này.Từ lúc bước chân vào đây tôi cảm nhận được không biết còn mắt nhìn tôi.Giống như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.Mà đến giờ phút bước vào đây đã hai mươi phút trôi qua vẫn chưa thấy cái tên tống thiếu gia chết tiệt kia đâu.Vừa liếc nhìn xung quanh và lầm bầm trong miệng.Khu ba hồn bảy vía tổng thiếu gia nhà anh.Anh đang ở đâu thì xuất hiện đường cho tôi.Vừa dứt lời thì tiếng bước chân ngày một đến gần.Không lẽ lại linh thiêng như vậy à.Lúc tôi quay người lại.Một người đàn ông có khuôn mặt cũng khá đẹp trai.Dáng người cao lớn.Nhìn cách ăn mặc rất sang trọng nhưng mà ánh mắt thì vô cùng dâm đãng.Ảnh nhẹ nhàng hỏi tôi bằng tiếng anh.Có thể mở tiểu thư lên dịu được chưa.Tôi đang cất tiếng trả lời thêm một giọng nói trầm thấp vàng nền.Muốn mời rượu cô ấy.Tại sao em có đồng ý không đó.Tôi cần có cái đàn ông xoay người lại.Trước mặt của tôi lúc này chính là anh.Người đàn ông đẹp nhất mà tôi từng thấy.Dưới ánh đèn rực rỡ càng tôn lên nước da trắng.Đôi môi mọng đỏ.Khi nhất ngồi cười thì lại vô cùng lạnh bằng.Dáng người cao lớn.Nằm gọn trong bộ thời trang màu đen.Chân mang theo độ xảy ra.Tay có đồng hồ mạ vàng là điểm nhấn.Nhìn tổng quan hàn giống như một kiệt tác của thượng đế có thể trình phục bất kỳ một người phụ nữ nào khinh.Hạnh bước từng bước chân về chỗ của tôi.Một bước để thầm dòng giống như một bậc vương giả đều ủy quyền.Ôi cái mùi hương trên cơ thể của hắn.Bắt đầu phảng phất giống như một đòn chí mạng xông thẳng vào hút mũi của tôi.Mùi hương này thực sự rất đặc biệt.Đặc biệt đến mê hoặc.Tôi tự trấn an bản thân một chút.Giờ nước mắt xanh giá đàn ông đứng bên cạnh.Bây giờ mới để ý khuôn mặt của hắn đã chuyển sang trắng.Ôi nhìn thật đúng là quá mắc cười.Có lấy người này đang sợ thì phải.Cái dáng vẻ tự tin bản đồ đã sớm chiều tàn.Nhường chỗ cho sự rụt rè.Giá đàn ông khép nép cuối đầu trước mặt của tấm da đen.Tổng thiếu.Thật không ngờ là hôm nay anh có mặt tại bữa tiệc này.Được gặp anh tôi cảm thấy thật là may mắn.Cấm giờ đành không buồn liếc mắt nhìn hắn ta.Thử tài ráp một lịch sử rồi nhấp môi.Một lần không khí lạnh bằng bắt đầu lan tỏa.Một lúc sau thì ảnh tám với đặt lên rượu xuống rồi nói.Rượu ngon.Cùng với người đẹp.Tôi có lý do gì mà từ chối bữa tiệc này đây.Câu nói thế là không được rồi đấy.Nói như vậy với như tôi luôn xa lánh mọi người ạ.Giá đàn ông đưa tay lau những giọt mồ hôi đang lấm tấm trên trán.Trong tháng bây giờ không khác gì con rùa rụt cổ rừng dồn cắt lời.Tưởng thế gia.Tôi có nói gì không đúng thì mong anh động lòng bỏ qua cho.Rất là để hắn tự đưa tay lên và vào miệng của mình mấy cái rồi nói.Chỉ tại cái miệng này nói mà không biết suy nghĩ cái miệng đánh chết.Cái chết tiệt này.Thôi thôi đùa đấy.Người đẹp đang ở bên cạnh mà cậu cứ làm như vậy.Công trường sẽ giỏi cô ấy hồn xiêu phách lạc đây.Dạ vâng tôi biết rồi à.Nếu như không còn việc gì nữa.Cậu có thể rời đi.Vâng.Vậy tôi xin phép.Chúc tổng thiếu gia vui vẻ.Giá đàn ông vội vàng rời đi rồi lặn mất giữa đám đông tôi đang tự hỏi không biết tổng thế gian này là người thế nào.Mặc dù chỉ là một lời nói của mỗi lực khiến người ta sợ mất vía như thế.Clip mắt nhìn anh ta.Đôi mắt đèn lấy giao thẳng và anh mất à mệt đầy ý cười của hắn.Cho một phút ngắn ngủi.Con tim của tôi phải bối rối.Nụ cười cũng theo đó mà nhạt dần.Tiệc tùng sang trọng như thế này vốn không thuộc về thế giới của tôi.Đột nhiên tôi cảm thấy mình thật khó thở.Khi cảm nhận được ánh mắt dò xét của hắn.Ánh mắt của hắn quá sắc bén mập mờ và khó lường.Khoản một của hãng nhất lời nói.Đợi tôi lâu chưa.Cũng vừa đủ để cảm nhận được là mình lạc lõng cỡ nào thôi.Xem giờ hôm nay là tôi không đúng.Để cho một người đạt bơ vơ thế này thật là cảm thấy có lỗi.Tôi thiếu gia hình như là hơi quá lời rồi đấy.Tôi nào dám trách tổng thể ra đây.Hôm nay.Cô rất đẹp.Ôi trời à.Anh đang khen tôi á.Mà sao bỗng nhiên tôi lại cảm thấy hưng phấn như vậy.Tôi thật sự không hiểu cảm giác lúc này là sao.Ngày sau đó từ bình tĩnh trả lời.Cảm ơn anh đã dành lời khen cho tôi.Cậu vui chứ.Vui.Đương nhiên là vui.Phụ nữ được khen đẹp thì ai chẳng vui.Tôi không biết đường khan rất nhiều phụ nữ đẹp.Nhưng mà chưa có ai thẳng thắn như cô cà.Thế của anh là tôi không biết à thật giống như người khác.Là tôi đang dành những lời tán thưởng cho cô đấy.Tôi thích sự thẳng thắn.Xem ra thì xung quanh tổng thiếu gia không thiếu gì những người phụ nữ đẹp nhỉ.Đúng vậy.Nhưng mà chưa ai đẹp giống như cô cô.Trời ạ.Tôi có được xem đây là một lời thả thính không.Mà không được.Hắn là một người tâm sự khó đón thật giả lẫn lộn.Không thể nào đặt niềm tin.Clip mồi để dựa vàng rồi mỉm cười đáp lại.Bữa tiệc rất đẹp.Không khí bắt đầu trở nên yên lặng.Đối diện một người đàn ông nguy hiểm như thế này.Tôi thật sự không biết nói gì cho phải.Thỉnh thoảng lại điều lệ dự và nhấp một ngụm nhỏ che giấu để sự nông cống.Rượu hết rồi.Tôi đưa mắt nhìn xuống vì rượu.Đúng là đá gà.Ngay sau đó thì hạnh nâng nhà trà rất và chiếc ly của tôi.Nụ cười trên khóe môi càng đậm.Bản thân của tôi lúc này muốn tìm một cái lỗ để chui xuống này lập tức.Xấu hổ muốn chết.Thế rồi tiếng bước chân ngày một đến gần.Những người đàn ông ăn mặc lịch sự.Nhìn qua cũng biết là rất giàu có.Bọn họ tiến đến chào hỏi anh ta.Trong ánh mắt mọi người thể hiện rõ vài phần cánh chồng.Tổng thể già.Về tiểu thương hại là mấy nhân bên cạnh anh sao.Cô ấy thực sự rất đẹp.Phải nói là còn mất của tổng thiếu già rất tình từ.một mỹ nhân đẹp nhất trong dàn mỹ nhân của tối hôm nay.Cô ấy là người phụ nữ châu á.Bọn họ nói chuyện với nhau bằng tiếng anh.Nhưng mà tôi có thể hiểu được.Bởi vì trước kia tôi cũng từng tự hào mình cũng là học sinh giỏi môn tiếng anh.Xem giờ bây giờ mới thấy được lợi thế thực sự của việc học tiếng anh ngày xưa.Tâm sự già đưa mắt nhìn tôi rồi ngần ngại trả lời.Phụ nữ đẹp nên để ngắm.Nhưng mà ngắm kỹ quá thì cũng không tốt.Từng lời nói phát ra từ miệng của anh ta thật sự đáng để người ta lo sợ.Đơn giản.Nhưng mà mang ý nhắc nhở.Thậm chí là dàn đề.Những người kia thấy như vậy cũng không dám hỏi nhiều.Từ đó cũng không dám đưa mắt nhìn về phía tôi.Nụ cười trên môi của anh ta càng lúc càng được rồi bắt đầu vui vẻ nói chuyện cùng những người đó.Bọn họ bắt đầu bàn về công việc.Cho nghe sơ qua thì hiểu.Mấy người này đang cầu xin được anh ta hợp tác làm ăn.Thật lòng mà nói mấy chuyện làm ăn thế này tôi không hứng thú cho lắm.Chị cảm thấy lạc lõng chán ghét.Cứ phải nở ra một nụ cười giả tạo.Tiễn bước trình từ giày cao gót đến gần.Tích thời những người đàn ông kia đều quay lại.Chỉ có anh ta vẫn bình thạnh giúp ngồi liệu vàng.Người phụ nữ trước mặt tôi có thân hình vô cùng quyến rũ và nóng bỏng.Bộ váy khoét ngực tận sâu tôn lên vòng một đầy đặn.Cảm giác bóng đá.Từng bước chân buồn áo khiến cho vòng ba mềm mại dây chuyền.Không thể phủ nhận cô ta có gương mặt khá xinh xắn.Nhưng mà nhìn thì chẳng hợp gu của tôi.mười cách ăn mặc lẫn biểu cảm lần lưu vô cùng.Cô ta liếc mắt về phía của tổng đài.Nhanh như chớp.Suối tiên đến nhà người vào lòng của hắn.Bàn tay mơn trớn chiếc cổ áo xuống đến.Giờ đúng liều nổi.Chồng thiếu gia.Lâu lắm rồi người ta mới được gặp anh đấy.Từ hôm đó đến giờ.Thế sao không đến tìm em.Em nhớ anh muốn chết.Tôi nhíu mày nhìn thấy.Xem giờ tôi có nhìn nhầm người không đây biết hắn là người bá đạo nhưng mà tôi từng thấy hắn rất lạnh lùng.Cuối cùng họ già cũng chẳng khác với đám đàn ông kia là bao cả.Hắn nhìn tôi ngồi cười nhẹ đưa cánh tay rắn chắc của mình ôm chặt lấy cô gái kìa tôi.Hắn chăm chú nhìn tôi.Tìm bản đồ mất để hướng khác giả bộ là không nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.Vậy thì cục cưng muốn tôi đền bù gì đây.Cái tuổi này ở bên người ta nhé được.Tôi đang xem cái gì thế nhỉ.Giữa bao nhiêu người mà hai người này thể hiện tình cảm thân mật.Khiến cho tôi ổn lại.Chưa kể đám đàn ông kia đang đứng ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt.Tống giành.Tôi đúng là đánh giá sai anh rồi đấy.Xem già không ổn tôi mà còn chứng kiến thêm nữa thì chắc là sẽ chết vốn lạnh mất tôi.Phép đi vào nhà vệ sinh một lát.Lúc tôi bước đề cô gái kìa bắt đầu hỏi cô ta là ai thế.Người phụ nữ của tôi.Ảnh cục cưng em nên biết điều một chút.Không thì chỉ có thiệt thân thôi cái tên tùng thiếu giả chết tiệt.Trả lời cái quái gì vậy ai là người phụ nữ của anh ta bấm bấm nút cục tức vào trong.Tổ chức thẳng đến khu nhà vệ sinh đứng nhìn mình trước gương.Tôi chỉ biết thở dài rồi chợt nhận ra mình vào đây làm gì nhỉ.Tôi không lẽ cô đừng nói như vậy.Chỉnh lại trang phục một lúc âm thanh từ ngoài vọng vào.Tưởng thế gia trong truyền thuyết bây giờ cũng xuất hiện tại đây đấy mọi người à.Ôi cái chẳng mấy khi được gặp anh ấy.Chúng ta phải tranh thủ cơ hội này mới được các cuộc hội gì người ta đã có chỗ ở.Rồi người ta quý như vậy chỉ có thể đứng từ xa nhìn chứ làm sao mà lọt vào mắt xanh của anh ấy được.Vợ của người ta là công chúa một dòng tộc đấy con nghĩ sao mà đồ trình sớm với công chúa.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng hai sông tập hai của bộ truyện này.Là chính là em trai của tống gia đăng một người đàn ông rất lạnh lùng và bí hiểm câu hỏi mà gia kiệt hỏi giáo sư bảy.Tìm các cuộc chiến ở câu hỏi mà tất cả chúng ta đều cảm thấy thắc mắc lý do vì sao mà tấm đang đối xử tốt với.Anh đến như vậy.Cứu giúp cô thoát khỏi nguy hiểm.Và có vẻ như là hiểu rất rõ về cuộc sống cá nhân của cô nữa cơ sở thích ăn uống cho đến việc học hành.Và.Người đàn ông đã lấy được sự trinh trắng của hỏi chồng khách sạn là ai liệu rằng người đàn ông đó và tống gia.Có phải là một người hay không và nếu như phải thì lý do vì sao lại xảy ra sự cố chứ chiều như vậy.Tất cả sẽ được giải đáp ở những tập chuyển tiếp theo và đều không bỏ lỡ bất cứ tập truyện nào quý vị đừng quên nhấn like.Đặc biệt là nhấn vào nút đăng ký kênh sau đó nhấn vào hình quả chuông thông báo ở phía bên cạnh để trước khung giờ phát sóng.Nhận được thông báo cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều con bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và chúc.Quý vị và các bạn một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com