Vợ Chồng Là Duyên Phận đời Trước Kiếp Này, Sức Người Khó Lòng Thay đổi _ Góc Suy Ngẫm

vợ chồng là duyên phận đời trước kiếp này, sức người khó lòng thay đổi _ góc suy ngẫm
Bạn thân mến.Trong cuộc đời mỗi người chúng ta sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn người có người sẽ ở bên ta một thời gian.Nhưng cũng có người chỉ thoáng qua như một cơn gió con người gặp nhau là bởi chữ.Sống và yêu nhau.Là bởi chữ nở đặc biệt là với vợ chồng người đồng hành của chúng ta suốt cuộc đời.Khi càng phải có duyên phận mới có thể bên nhau nhiều người không hay biết rằng vợ.Chồng là duyên phận đời trước kiếp này của nhau vì vậy hãy cùng lan phương lắng nghe ba câu chuyện sau.Câu chuyện thứ nhất.Đêm khuya.Trong một ngôi chùa có một người quỳ dưới chân đức phật nhờ ngày dạy về chuyện tình yêu.Người thừa đức phật thánh minh con là một người đã có vợ.Phát hiện các yêu say đắm một người đàn bà khác.Có thật không biết nên làm thế nào.Đức phật còn có thể xác định người đàn bà con đáng yêu hiện nay là người đàn bà.Cùng và duy nhất.Trong cuộc đời con không người tư vấn.Đức phật còn ly hôn sau đó lấy cô ấy người.Những vợ con hiện nay dịu dàng lương thiện thảo hiền còn bỏ cô ấy liệu hợp.Có mất đạo đức không thừa đức phật đức phật.Hôn nhân không có tình yêu.Mới là tàn nhẫn và mất đạo đức.Con hiện giờ đã yêu mệt.Không yêu vợ nữa còn lạnh như thế là đúng.Người.Những vở con vẫn rất yêu con.Quả thận yêu con rắn kiểu đức phật.Đức phật.Vậy thì vợ con hạnh phúc.Người.Sau khi còn chia tay vợ để lấy người khác vợ con sẽ rất đau khổ tại sao lại hạnh phúc.Thừa đức .Đức phật.Trong hôn nhân.Vợ con vẫn có tình yêu đối với con.Còn con đã mất đi một tình yêu đối với vợ con.Bởi vì.Mãi yêu người khác.Chính vì có hạnh phúc.Mất đi mới đau khổ.Cho nên người đau khổ.Là con.Người.Nhưng còn cắt đứt vỡ.Sau đó cưới người khác vì là cô ấy đã mất con.Cô ấy mãi là người đau khổ.Đức.Con nhầm rồi.Con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân.Cứ một người như con không tồn tại thì tình yêu thật sự của vợ con.Thể tích nối sang một người khác.Bởi vì tình yêu thực sự của vợ con cho hôn nhân xưa nay.Chưa từng mất cho đêm vợ con mới là người hạnh phúc.Con.Mới là người đau khổ.Người vợ con đã từng nói kiếp này chỉ yêu mình con thôi.Cô ấy sẽ không yêu ai khác.Đức phật.Còn cũng đã từng nói thế.Phải không.Người.Con .Con.Con.Đức.Bây giờ con nhìn ba ngọn nến trong lư hương trước.Xem ngọn nào sáng.Người.Quả thật con không biết.Hình như đều sáng giống nhau.Đức phật.Ba ngọn nến.Biển như ba người đàn bà.Một ngọn trong đó là người đàn bà hiện giờ con đang yêu.Đông đảo chúng sinh đàn bà đâu chỉ là mười triệu trăm triệu.Ngay đến một trong ba ngọn nến.Ngọn nào sáng.Con cũng không biết.Cũng không tìm được người con thật đáng yêu.Chỉ làm sao con tắt điện đi.Người đàn bà hiện nay.Là người đàn bà cuối cùng.Cho cuộc đời con.Người.Con.Con.Con.Đức phật.Bây giờ con cần mở cây đến.Để tâm nhìn xem.Ngọn nào sáng nhất.Người.Đừng nhìn ngọn trước mặt rắn.Đức phật.Bây giờ con đặt nó vừa triệu vũ.Lại sim.Bọn nào dám.Người.Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọt ngào sáng.Đức phật.Trượt patin đến con vừa cầm.Giống như người đàn bà cuối cùng cô đã tiêu hiện nay.Tình yêu nảy sinh từ trái tim.Chỉ còn cảm thấy yêu nó để tâm lắm í a.Còn chưa thấy nó sáng nhất.Icon để đâu về chỗ cũ còn lại không tìm được một chút cảm giác rắn.Cứ hỏi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con.Chỉ là hoa.Trong gương tráng dưới nước.Suy cho cùng chỉ là.Con số không.Một cuộc tình.Chấm giống.Người.Con hiểu rồi.Không phải đức phật bảo con ly hôn vội vã.Đức phật đang điểm chú.Làm cho con ngủ đạo.Đức phật.Nhìn thấu sẽ không nói trắng da.Còn đi đi.Người.Bây giờ con đã biết thật sự con yêu ai.Người đó chính là vợ con hiện nay.Từ đức.Đức phật.A di đà phật.Câu chuyện thứ hai.Chất liệu quan âm mỗi ngày có vô số người tôi thắp hương lễ phật.Khói hương nghi ngút.Trên cây xà ngang trước miếu.Có con nhỏ.Tâm tư.Mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời.Cổ nhạc.Tuyệt tình cốc.Tính.Trải nghiệm năm tu luyện.Nhện.Bắc ninh.Bật lại hỏi nhỉ.Ta khắp nơi hẳn là có duyên.Tao hỏi người một câu.Tìm người tu luyện một nghìn năm nay.Có thịt thông tuệ.Được không.Nhện gặp được phật rất mừng rỡ.Vội vàng đồng ý.Phật hỏi.Thế gian.Cái gì quý giá nhất.Suy ngẫm.Rồi đá.Thời gian quý nhất.Là những điều không có được.Ước gì đã mất đi.Bệnh giật đầu.Lại một nghìn năm nữa trôi qua.Dịch bất tu luyện trên thanh xà.Chất liệu quan âm.Phật tính của nhện đã mạnh hơn.Một ngày.Vật lý chất béo.Hỏi nhện.Người còn nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không.Người đất ruộng đó thu sắc hơn chưa.Dịch nói.Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là.Không có được.Đã mất đi à.Phật bảo.Người cứ nghĩ nữa đi.Xích lại tìm người.Một nghìn năm nữa lại qua.Có một hôm nói gió lớn gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhà.Nhện nhìn giọt sương long lanh trong suốt sáng lấp lánh để bé quá.Nhện có ý yêu à.Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui.Nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua.Bỗng dưng.Gió lớn lại nồi cuốn giọt sương đi.Nhện xe khách thì mất mát.Cây cô đơn.Lúc đó phật tới.Ngày hỏi.một nghìn năm qua.Người đẹp suy nghĩ thêm chưa.Thế sách này cái gì quý giá nhất.Nhật ngữ tic ở xương.Thế cái này cái quý giá nhất.Chính là cái không có được.Và cái đã mất đi.Phật nói.Tốt.Nếu người đến nhận thức như thế.Ta cho người một lần vào tấm cách người nhé.Bạn thấy lạ.Nhiệt độ thai vào một nhà quan lại.Thành tiểu thư đại ca.Bố mẹ đặt tên cho nàng là châu nhi.Khoáng chất châu phi đã mười sáu thành thiếu nữ xinh đẹp yêu đi.Zing sản.Hôm đó tân trạng nguyên can lộc độ đầu khoa.Nhà thuốc quyết định mở tiệc mừng sinh nhật quyền.Tác dụng người đẹp tươi yến tiệc trong đó có châu nhi.Giải trưởng phòng công chúa.Trạng nguyên trọ tại thì cả trên tiệc nhiều tai nghe khiển mới thiếu nữ trong bữa tiệc.Được phải là.Thiếu nhi không thể lo âu cũng không ghen bời năng biết.Chàng là bốn nhân duyên mở phận.Đưa tới.Cho đạt.Qua vài ngày.Tình cờ châu nhi theo mẹ lên miêu lễ phật.Cùng lúc cam lộ.Đưa mẹ tới miếu.Sau khi lễ phật.Hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện.Trường y và cam lộc thì tới hành lang tâm sự.Thiếu nhi vui lắm.Cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu.Nhưng tấn lộc gần nhất quá khách sáo.Thì nói với cam.Chẳng còn nhớ việc buổi sáng năm trước.Con nhện.Chính tả miếu quan âm trăng.Cách lập kinh ngạc.Hài.Chồng ý cô nương.Cô thật xinh đẹp.Ai cũng hâm mộ.Nên trí tưởng tượng của cô.Quá nhiều.Nói chuyện.Chàng của mẹ chàng.Đi khỏi đó.Trước khi về nhà.Phật đã bài.Mỗi nhân viên này.Tao không để cho chàng.Nhớ tắt chuyện cũ.Âm lịch.Vì sao lại không hề có cảm tình với ta.Vài ngày sau.Vua có chiếu ban cho trả nguyên can lộc.Khánh duyên cùng công chúa trường xong.Châu nhi được sanh duyên với thái tử chi thu.Tin như sấm động giữa trời quang năng không hiểu vì sao.Thế chồng đi bò ăn uống.Nằm khô nhắm mắt những người đau đớn.Vài ngày sau.Linh hồn nàng thoát khỏi thân xác.Tĩnh mạch tai thỏ.Thái tử chi thủ đức tin tội phạm tới phục xuống vĩnh tường.Nói tiếng đàn.Quần đó trong những cô gái giữa bước tiếp trong tuần thực quyền tác vừa gặp nàng.Yêu thương đã khốn khổ cầu phụ vương để chắc.Cho các khí ngàn.Nếu như nạp chết.Chỉ ra còn sống làm chi.Nói đoạn.Rút gươm tự sát.Và tí.Phật xuất hiện.Phật nói với linh hồn cắt lìa thể tác châu nhi.Nhện.Người đã từng nghĩ ra.Giọt sương.Lại cho ai mang đến bên người trắng.Lọc gió.Trưởng phòng.Mang tới đấy.Rồi gió.Lại bằng nó đi.Can lộc.Thuộc về công chúa trường phong.Chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi.Mạch huy.Con.Thái tử kỳ thú.Chính là cái tên nhỏ.Trước cửa miếu quan âm đó.Anh tài đang ngắm người.ba nghìn năm.Yêu người bác nghìn năm những người.Chưa hề cuối xuống.Nhìn anh ta.Nghỉ.Bà lại đến hỏi ngươi thế sách này cái gì là quý giá nhất.Những người ta sự thật chợt tỉnh ngủ nàng nói.Chế xuân này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi mà là hạnh phúc.Hiện đang nắm giữ vừa nói xong.Phật đi mất linh hồn trâu như quay lại thân pháp.Mở massage thấy thái tử chi thủ điện tử sát làng.Đỡ lấy thanh kiếm.Câu chuyện thứ ba tôi và vợ tôi.Không phải là người cùng một tỷ.Khi tôi chán nản buồn bã đã quên được cô ấy sau này trải qua bao nhiêu trường ngày.Chúng tôi mới kết thành vợ chồng.Thời gian đó chúng tôi đã vượt biết bao khó khăn trong tâm tôi luôn cảm thấy mình.Rất nhiều.Cô ấy có tính hay dựa dẫm vào tôi.Nếu một ngày không nhìn thấy tôi.Kỳ tâm thần beckham.Đứng ngồi không yên.Tôi khi mở một số ký.Ở những đợi chờ.Vợ tôi cũng vì thế mà tưởng thách thức tôi.Kiếp trước.Em và anh.Rốt cuộc là có quan hệ nhân duyên thế nào.Anh không thể sinh một chút sao.Tôi nói cho cô ấy biết rằng.Điều này không thể cưỡng cầu được.Vào một buổi tối.Tôi là một lần nữa vượt qua không gian và thời gian của luân hồi trở về hơn một nghìn năm trước.Nhìn thấy được những ân oán.Cho tôi gặp vợ chồng kiếp đó.Tác dụng năm từ sống mũi tên xuống khi trở về chùa vĩnh khoa thì sư phụ đã viên tịch.Bởi vậy chúng tăng trong chùa chọn tôi.Lên làm trụ trì.Không lâu sau tôi bắt đầu lập đàn giảng kinh tuyên tượng phật.Khi đó tôi chưa đến ba mươi tuổi.Những người thường.Họ nói đùa tôi.Là tiểu phương trưởng.Kết quả trong chùa càng ngày càng thịnh vượng.Khách hành hương.Cách tính trú.Những người hỏi đạo đến tôi đều không cự tuyệt.Một hôm.Một nhà tàu họ lý có việc đi qua chùa.Hướng dẫn cho người nhà.Tiện đường liền linh núi thắp hương kính phật.Vì uống trả nó chuyển thì biết được cả nhà ông đều tính phật pháp hay là việc thiện.Anh nói tôi tu luyện trong phật pháp đạt được trình độ nhất định nên ghé vào thăm.Thuận tiện cho chúng tăng một ít đồ cúng.Đi cùng còn có con gái của ông.Rắn tài khoảng mười sáu mười bảy tuổi.Chúc mào đoan trang.Nhìn thấy những câu kể tôi biết liền cầm lên trên hội lâu.Rồi chợt hỏi chuyện một cách tò mò.Tôi khiêm tốn trả lời.Câu hỏi.Không lâu sau.Thì họ phải lên từ.Khi từ biệt tôi mới phát hiện ánh mắt của lý tiểu thư không rời khỏi tôi.Ánh mắt đó từ trước đến giờ.Tôi chưa từng tiếp xúc quá.Bỗng nhiên tôi thị trấn.Tâm tư suy nghĩ bớt đi.Tự chủ.Tattoo hàng từ nhỏ đến.Tự nghĩ định lực bản thân không thể thông cảm.Lại tao.Chất lượng.Lại tất cả cái này.Từ hôm đó.Ngu ngày khi đào tạo.Không thể nhập định được.Những suy nghĩ bất chính liên tiếp đến nhân dân phải qua thời gian dài.Mới có thể chết.Được tầm ba ngày.Từ đó.Tu luyện trong phật pháp.Không dám có chút buông lơi nữ.Một năm sau.Dãy núi có người vội vã đưa đến một bức thư.Lá thư của lý biên hòa.Tôi vừa mở ra xem.Múa lân liền thoát ra.Vội vàng niệm phật hay.Trong từng biết còn cái lý bên ngoài từ sau khi ở chùa trở về.Không lâu sau thịt nạc bệnh.Không cách nào chữa.Tìm không ra nguyên nhân căn b.Tiểu thư không nói.Người nhà.Cũng không có cách nào.Nhiều biết.Là vì tương tư tôi nên thành phần.Nghĩ tôi là người trong phật môn truyện nay chẳng phải trò cười.Anh sao.Nhưng không biết làm thế nào với sức khỏe con gái ông ngày càng nguy kịch chị còn khách mời.Tử vi xuống núi thăm con gái ông.Việc cứu người.Lạc khẩn cấp sau đó tôi vội vàng thu xếp công việc và đồ đạc rồi thăm người đưa thư.Xuống núi.Tác dụng này thì đến được lý phủ.Lý thuyết ngoài trong lòng.Nóng như lửa đốt nhìn thấy tôi đến bên ta đón rồi dẫn tôi vào trong nhà.Tưởng như đã có người sớm báo cho tiểu thư bên ngoài ở bên ngoài.Gọi tiểu thư.Con gái con xem ai đến này.Tiểu thư từ từ ngồi dậy khỏi giường nét mặt ứng hồng sẽ hỏi tôi.Tóc tăng.Ngài đã biết rồi sao lời nói có vẻ mệt mỏi.Tôi vội vàng thi huế.Tác dụng của không nên cử động nhiều.Sau đó tôi xài về phật pháp muốn coi vượt qua chướng ngại tình cảm nam nữ.Nhưng.Gối tựa như.Nhạc.Mà không nghe.Lúc sau hỏi tôi.Cao tâm kiếp này.Ngài và tôi không thể đến được với nhau.Tôi liền lập trưởng nói đúng.Tuyệt đối không thể được.Nước mắt của gái lăn dài trên má.Một hồi lâu sau của anh chỉ vào có đổi trên bàn và nói.Hôm nay gặp nhau.Không biết khi nào mới là tương phùng.Tôi tắm ngày một bó turn.Làm đồ tự sướng.Mong tao đăng nhập.Chó.Tùy ấp úng nói.Cái này.Dáng vẻ của cô ấy là.Tôi không đủ tự tin.Vậy bệnh tăng sinh.Cần tải đưa thịt chủ.Bình tân.Tình cảm tử.Tìm nữ thí chủ.An tâm nghỉ ngơi dưỡng bệnh đọc nhiều kinh phật.Sức khỏe.Xét xử hồi phục.Im lặng.Tôi liền quay người bước ra khỏi phòng.Cao tăng.Xin hãy thông thả.Tiểu thư ở sau lưng tôi hỏi.Tôi quay người lại.Nữ thí chủ.Vẫn còn việc gì muốn nói.haisao.Ánh mắt cô gái lộ vẻ kỳ lạ.Nếu đời này.Ngày tốt không thành.Thịt xào.Tôi đáp lời cô ấy.Nếu đời này.ba mươi tu thành.Để xong vẫn tiếp tục làm tăng.Nếu đã như vậy bà nội này.Cách làm tĩnh vật.Kiếp sau tôi lại lên chùa.Tìm ngày.Nói xong.Tiểu thư quanh người.Đi vào trong.Chiều cái chùa.Được hai năm sau khi tôi rời khỏi đó không lâu.Lý tiểu thư đã qua đời.Trong giàu nghèo.Dịch ngày.Đá quý được cả một đời của tôi.Quả nhiên trong kiếp đó tôi tôi.Không thành.Trước mắt đã biết đời sau.Từ quảng yên lại chuyển sinh thành hòa thượng.Sau đó ở chỗ tính hoa tiếp tục làm chủ trì.Thần thú.Mấy năm trôi qua.Đã lại đức trung thu.Ngày thứ hai là ngày hương hội.Buổi tối khi tôi đã tỏa nhập định bỗng nhiên trước mặt hiện lên một khoảng không rõ ràng rồi xuất hiện.Nhìn được tương lai quá khứ.Tôi biết.Mình là phương trưởng tiền nhiệm chuyển thế.Và cũng biết được chuyện gì sắp xảy ra.Sau khi xuất tinh.Chỉ biết thở dài thanh tâm.Đỉnh số.Đúng là đỉnh súng.Ngày hôm sau người đứng hạng thương rất đông.Được chưa.Nghe thấy phía bên ngoài cổng chùa có tiếng truyền vào.Trong tâm tôi máy đi.Cuối cùng cũng đã đến.Lắc đầu các cách tăng dẫn người có sáng tạo.Lộc an viên đi bảo đại điểm.Clip ăn xong ở trong phòng khách.Mới tôi tiếp trắng.Vì con vừa thấy tôi liền nhìn kỹ trên dưới rồi không ngừng gật đầu.Quả đúng như thế.Quả đúng như thế.Hai tay tôi hợp lại trước ngực.Xin hỏi đại nhân.Đến có việc gì.Người đá bóng như giật mình tỉnh giấc.Trả lời.Ta đến từ trường an.Vì con gái mà đến quý tử tìm người.Tôi nói.Tìm người yêu.Trường an cách tính khoa tự cả trong trắng.Làm sao có người cô ấy cần tìm được.Các cách tăng đều cảm thấy kỳ lạ.Là như vậy.Người chó giải thích.Ta có một cô con gái.Nó giống như viên minh châu.Trong tay vợ chồng ta.Chẳng mấy chốc đã đến tuổi kết hôn.Có tác dụng gì nó cũng thấy cửa mắt.Một hôm.Nằm mơ thấy chồng mình là người nước cửa phật.Hơn nữa kiếp trước từng ước hẹn cụ thể hiện tại ở chùa nào.Rắn về sẽ làm sao.Còn có tính vật làm chứng nói rõ ràng mười mươi.Ta cũng là người tin phật mặc dù.Bán kính bad và vẫn muốn đến chứ.Để hỏi trò toán hình học trên cao cấp nhờ quả thật rất đúng bên đời con gái.Nói không sai chút nào.Các từ để đựng cá.Nghe không lọt tai nữa tức giận nói vớ vẩn.Phương trưởng chúng tôi là cao tăng áp đảo sao lại có thể giống lời ông nói được chứ.Tôi đưa tay lên ra hiệu bảo họ đừng nói nữa rồi đi vào nhà kho mở hòm gỗ của phương.Tiền nhiệm để lại lấy ra lấy đồ để lâu đã bị bụi phủ kín.Cảm xúc dâng trào.Sau đó trở lại phòng khách đặt gọi đồ lên bàn rồi nói với dì quan tiên.Đi chính là tín phật mà con gái nhảy nói đó là duy vật của tổ sư.Lúc này các tăng dần trong chùa tủ lại ngày cảm đông.Gửi trên vào trong phòng đúng không được liền chết lên bên cửa sổ chen nhau mà hờ hững.Chăm chú và mọi chuyện tình cảm ở đây em nói vậy thì.Ngày cách mở khóa đồ đó.Mọi người lần lượt hướng ánh.Vị trí tôi.Được rồi.Tôi nhẹ nhàng mở khóa chuột xác quả nhiên là một bóp vải lụa màu trắng.Mọi người đều ngạc nhiên.Tự nhiên xác nhận các băng nhân cùng tục niệm phật hiểu.Phục xuống quỷ này.Lúc lâu sau mọi người biết giật mình tỉnh lại vì con tim đó nói với tôi.Nếu tất cả đều là sự thật chỉ tiêu cao tăng thu xếp rồi của tôi.Đường vào tủ chạn ngày để cùng tiểu nữ hoàn thành quân tử con gái.Thích hợp với ngày đúng là trai tài gái sắc.Mọi người đều tỏ ra vô cùng lo lắng.Tôi suy nghĩ một lúc rồi chỉnh lại ăn y ngồi ngay ngắn trên chiếc bồ đoàn tay.Truyện phật châu niệm một đoạn dài vật hiểu nước mắt lăn xuống với dáng thể thao.Lại được nghiệp kiếp trước làm ta hay đời không thể giải.Được đảng đoạn.Từ đây đợi đến khi chắc là.Chính phủ.Nói không.Tự mình.Làm tỏa hóa mặt trời đi.Tọa thiền cho đến khi viên tịch.Đây chính là quan hệ nhân duyên rất tôi và vợ.Trải qua luân hồi hàng nghìn năm.Suốt đời này chúng tôi đều sinh ra trong gia đình nghèo khó.Đời chuẩn thấy mênh mông này.Nối tiếp tiền duyên.Mặc dù xa cách nghìn dặm nhưng cuối cùng chúng tôi.Cũng đến với nhau hơn nữa lại là sẽ làm.Quy y.Pháp.Bỏ đi.Tiếp tục tu hành.Trong một phát môn không cần xuất ra.Mà vẫn có thể tu thành.Vậy mới biết.Mọi thứ trên đời.Đều là chữ.Nhân.Duyên.Lời phật dạy.Vietsingle.Phật nói.Người vợ ở kiếp này.Là người bạn chọn kiếp trước.Sự trả ơn cho bạn.Đứa con trai ở kiếp này là chủ nợ của bạn ở kiếp trước.Tới để đòi món nợ.Chưa trả.Hồng nhan tri kỷ của kiếp này.Là anh em của kiếp trước.Biết chia sẻ.Những tâm sự.Chưa nói hết.Người giàu có kiếp này.Là người dù lòng thiệt kiếp trước tớ nhận phần công đức.Đã phát là kiếp trước.Phật nói.Nếu không đỡ nhau.Làm sao gặp gỡ.Duyên đến nên quý.Duyên hết.Nên buông.Wander là hữu tình.Hoa rơi.Lập dàn ý.Người đến.Lập tức khởi.Người đi.Lạc duyên tàn.Duyên sau thì hợp.Giấc mộng thịt anh.Vạn pháp sư xuyên.Vạn sự.Tùy duyên.Bởi yêu khắc cốt ghi tâm mà cảm thấy cuộc đời như mơ.Kiếp trước ngoái đầu nhìn năm trăm lần mới đổi được một lần gặp mặt ở kiếp này.Đừng bỏ lỡ.Cội nguồn của tình yêu nằm trong mỗi chúng ta.Chúng ta có thể giúp người khác hạnh phúc một lời nói.Một hành động một suy nghĩ không có thể làm tôi nỗi buồn.Thật hạnh phúc.Tu trăm kiếp mới chung thuyền tung hoàn kiếm.Mới chung chăn gối kiếp trước ngoài đầu năm trăm lần.Đổi lại kiếp này một lần.Gặp gỡ.Nhiều cặp vợ chồng đôi lứa đang sống với nhau mà một trong hai người bỗng có tình cảm với.Chia tay.Những người chồng sẽ nói người kia là trăng hoa đều cắm sở khanh.Nhưng thật ra.Đó chỉ là người ta lát chả sắp nở và đã đến lúc.Ảnh giờ đi và chuyện tình cảm không thể níu kéo được.Trong cuộc đời mỗi người chúng ta sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn người.Có người ta ở bên ta.Một thời gian dài.Nhưng cũng có người.Chỉ thoáng qua.Như một cơn gió.Con người gặp nhau là bởi chữ duyên.Sống và yêu nhau.Là bi.Trước.Để yêu một người.Chị không cần cố gắng.Chỉ cần có duyên là đủ.Dùng để tiếp tục và tự tình yêu đó.Thì phải cố gắng.Tình yêu giống như sợi dây.Hai người ở mỗi đầu cùng kéo.Chỉ cần một bên kéo căng.Bỏ lỡ.Tình yêu ý sẽ căng thẳng.Hoặc chủng sướng.Khi bạn tìm kiếm người ở đầu dây bên kia hãy cân nhắc thật kỹ hoặc.Máy dùng sợi dây tình cảm hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới.Khi dây đã đứt bạn không còn can đảm.Cách làm tin tình yêu.Để đi tìm một tình yêu mới nữa.Bích kể thêm.Thì sợ gì đó đi.Bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn.Gửi đó đã mất đi.Một người yêu hả.Mất một người không biết trân quý bạn có gì phải buồn rầu.Bởi đó chính là cơ hội để bạn gặp được người biết quý giá.Phải trân trọng.Bạn cùng lắng nghe chương trình góc suy ngẫm được thể hiện qua giọng đọc của lan phương và nhóm sản xuất lắp radio.Chương trình được phát trực tuyến trên chuyên trang web edu.vn và đồng phát tại kênh youtube.Gạch chéo.Yêu blog radio.Nếu bạn có những ý kiến đóng góp xin gửi về địa chỉ email blog radio a còng.Plus.vn truy cập fanpage facebook.com gạch chéo.Việt để kết nối cổng nhóm sản xuất.Bạn truy cập kênh youtube.com gạch chéo yêu blog radio để theo dõi.Nhiều chương trình hấp dẫn.Xin chào.Phải hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com