Vợ Mới Vợ Cũ - Phần 2 - Truyện Tâm Lí Xã Hội 2020 - Truyện Mc Anh Sa-bbj

vợ mới vợ cũ - phần 2 - truyện tâm lí xã hội 2020 - truyện mc anh sa-bbj

Xin chào tất cả những khán giả của chuyện tình anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả quý vị và các bạn ngày hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau tiếp tục.Đến với tập hai của bộ truyện vợ mới vợ cũ.Quý vị và các bạn thân mến.Có thể nói được sau khi nắng này xong tậpmột thì tất cả chúng ta đều bị lôi cuốn bởi bộ truyện này.Vô cùng hồi hộp và kịch tính.Phan.Ở sau khi kết thúc tập một thì tất cả chúng ta đều cảm thấy rất đỏ mỏ không biết là điều bí mật gì làm.Trong căn phòng ở lầu một.Và người phụ nữ xuất hiện trong giấc mơ của nữ chính vì sao cô ta lại nói rằng thuận.Tức là chồng của nữ chính không phải là một người đàn ông đơn giản.Vậy thì thực sự anh ta là người như thế nào.Vậy lý do nào đã gây nên cái chết.Cho người phụ nữ xuất hiện trong giấc mơ của cô.Và tất cả những điều đó sẽ được hé mở phần nào trong tập hai của bộ truyện này.Dành cho những khán giả nào mà mọi người không quen nghe về đề tài có những yếu tố tâm linh như thế này.Thì mọi người cứ yên tâm lắng nghe bộ truyện này bởi vì đây là một bộ truyện chỉ có ba tập thôi một người và nó rất là hay.Nếu bỏ qua thì khá là đáng tiếc và mọi người cứ nha đến cái phần cuối.Thì mọi người nếu cần cảm thấy rằng là sợ.Anh mất ngủ sao đấy.Mọi người yên tâm nhé mọi người này làm chút xíu và nghe.Địa điểm chia sẻ cảm nhận của cá nhân xa vẫn rất tin là sau khi lắng nghe xong cái phần chia sẻ của anh sao.Cuối tuần.Thì mọi người sẽ đi vào giấc ngủ.Nó dễ dàng và êm ái hơn là như vậy thế nên là.Nếu muốn thì mọi người tuyên án lại đến cuối tập để tăng nhanh ra chia sẻ nhất có mấy giờ thì chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết.Tập hai của bộ truyện vợ mới vợ cũ qua phần diễn đạo của anh.Cảnh quay già bí mật nhìn chị ấy chị ấy lập tức ngừng bật.Tôi thắng nhìn qua ánh mắt của anh có chút gì từ.Trầm lắng hẳn xuống.Nhưng rất nhanh sau đó.Anh lại bình thường trở lại .Chị hàng xóm thấy vậy.Bộ chuyển chủ đề.Thôi thôi đừng nhắc đến chuyện con cái nữa.Có duyên thì con sẽ đến thôi.Mình có muốn cũng chẳng được.Có mà nhìn dáng vợ của chú sau này tình còn dễ lắm.Các cụ vẫn bảo.Phụ nữ ngực răng.Mong rằng mồm.Vừa khéo chiều chồng lại khéo chăm con.Cả nhóm người lại phá lên cười vui vẻ.Thật sự mà nói tôi thấy hạnh phúc vô cùng.Tiếc là niềm hạnh phúc của tôi không được bao lâu.Cơn ác mộng lại ập đến.Tôi nhớ ngày hôm ấy.Chúng tôi cùng mấy người bạn đi xuống vĩnh long để mua xe.Việc không kịp về nhà nền đêm đó anh ở lại.Lúc tối từ nhà anh gọi điện báo tin mà buồn lắm.Những việc công việc.Tôi cũng chẳng biết làm gì hơn.Tôi giận gió anh.Ăn uống cẩn thận rồi nghỉ ngơi sớm cho khỏe.Anh không cần phải lo cho tôi.Anh ấy nói nếu ở nhà một mình buồn quá.Thì anh gọi điện mẹ con con nhi sang ngủ cùng với tôi cho vui.Từ ngày nói như vậy thì phải cười.Anh cứ làm như em là trẻ con không bằng ấy.Bản gì đang nuôi con thơ bận bịu lắm.Tự dưng.Anh bắt còn bé sang bên này làm gì .Bây giờ bé nhi cũng có gia đình riêng rồi.Hơn nữa.Em cũng sắp bốn mươi tuổi.Chứ có phải trẻ lên ba lên năm.Bánh làm ở nhà một mình buồn.Thì anh là lo cho em ở nhà một mình không quen sợ buồn thôi.Em không sao thì anh cũng yên tâm rồi.Chúng tôi nói chuyện chừng nửa tiếng đồng hồ thì dừng lại.Anh nói về nhà nghỉ ngơi tắm rửa.Rồi cùng mọi người đi ăn.Ngày mai anh sẽ tranh thủ làm xong đi.Để về sớm cùng tôi.Đêm hôm đó.Một mình tôi.Ở trong căn nhà rộng lớn.Bình thường lúc nào cũng có anh bên cạnh.Nên tôi cũng khá quen với căn nhà của mình.Nhưng không hiểu sao.Cảm giác lạnh lẽo vẫn bao trùm lấy tôi và các nhà.Ở một mình tôi lại bắt đầu hình dung ra những chuyện khủng khiếp.Bình thường.Tôi không phải là người sợ bóng tối.Thầy sẽ ở một mình.Trước đây khi còn đi học.Tôi cũng toàn ở một mình.Hãy kể mẹ tôi đón bà sang ở với mẹ.Tôi cũng ở một mình.Chồng cất nhà cũ.Chỉ thế mà buổi tối ngày hôm nay.Tôi lại có thể lớn lạnh rùng mình.Một cảm giác sợ hãi.Đang dần dần chiếm lĩnh tinh thần của tôi.Dường như tôi chưa quên được.Giấc mơ ngày trước.Tôi bắt đầu tưởng tượng và tự hù dọa chính mình.Tôi lấy điện thoại gọi video cho mẹ để nói chuyện.Nhìn thấy bà ngoại.Mọi lo lắng sợ hãi trong tôi chưa tan biến.Tự nhiên tôi không thể nói chuyện thật lâu được với bà và mẹ.Vì hai nơi.Lệch múi giờ.Bên này là mười tối thì bên mẹ tôi là mười một.Tôi đành miễn cưỡng chào mọi người để tắt máy.Vì tôi muốn để cho bà đi nghỉ sớm.Mẹ tôi bảo.Nếu ở nhà một mình buồn thì mẹ sẽ nói chuyện với tôi đến khi nào tôi ngủ mới thôi.Bột nhìn tôi nhận thấy.Có mẹ.Thật là hạnh phúc.Nó không tồi tệ như tôi tưởng tượng ra trước kia.Và xu trong lòng tôi.Lại mơ ước.Được làm mẹ.Bé nhi cũng như chồng tôi đều rất tốt.Bé cũng quan tâm đến tôi.Cũng gọi tôi một tiếng mà.Nhưng tôi lại không quen cho lắm.Bởi lẽ dù sao dì cũng là con riêng của anh.Và nhi kém tôi chỉ có mười ba tuổi thôi.Chúng tôi ra đường người ta toàn chào hai chị em.Mặc nhìn nhi vẫn luôn miệng kêu mẹ mẹ con con.Nhiều người chứng kiến cảnh đó cũng bất ngờ lắm.Và rồi mọi người lại phép tuổi trẻ thế.Mà đã có con gái lớn.Tôi ngồi cười trường giang.Cũng chẳng biết nói gì hơn.Nhi thì vô tư lắm.Con bé lại còn phụ họ.Mẹ cháu trẻ đẹp.Đơn giản là vì mẹ cháu biết yêu thương và được yêu thương.Bà cháu chăm mẹ tỉ mỉ chu đáo nên mẹ cháu càng trẻ và đẹp.Cho cô xem có khi vài năm nữa mẹ con cháu ra đường.Người ta lại gọi cháu là chị của mẹ cũng lên đấy nhỉ.Từ mải mê suy nghĩ rồi từ từ chìm vào giấc ngủ từ khi nào.Tôi đang ngủ.Thì cửa phòng bật mở.Tôi giật mình tỉnh giấc.Thật ngạc nhiên.Người đứng ngoài cửa phòng lại chính là chồng tôi.Từ vựng ngạc nhiên lại mừng rỡ.Anh.Xin lỗi ngày mai mới về cơ mà.Anh đi như vậy chắc mệt lắm.Đèn pha nước tắm cho anh nhé.Không thấy tiếng anh trả lời.Tôi thắc mắc.Sao anh không nói gì.Mà sao anh lại không nhìn em anh có chuyện gì à.Không gian tĩnh lặng như thơ.Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ.Tôi không nhìn rõ khuôn mặt của anh cho lắm.Có điều tôi bất giác rùng mình.Một cảm giác lạnh lẽo đáng sợ đang bao trùm lên căn phòng.Tôi nhắc lại.Anh à.Anh mua bật đèn phòng lên đi chợ sáng.Chắc là anh đi về nhà.Nên muốn đi nghỉ đúng không.Mà cũng khuya lắm rồi.Hay là anh không cần tắm anh thay quần áo đi rồi nghỉ cho khỏe nhé.Anh vẫn không đáp lại tôi.Anh từ từ tiến lại phía giường.Tôi lên với tay.Lấy cái remote.Bật máy lạnh lên.Bởi anh ngủ luôn bật máy lạnh.Bình thường anh bật máy lạnh khi ngủ.Tôi thì thường xuyên phải đắp chăn.Nên hôm nay anh nói không về.Tôi chỉ bật quạt phe phẩy cho má.Chứ không bật máy lạnh.Lúc này thì anh từ từ nằm xuống giường.Tôi quay lại nhìn anh.Thì đột ngột.Tôi hoảng hốt hết lên tất thành.Toàn bộ khuôn mặt của anh bị biến dạng.Hoàn toàn.Mẫu thì chải bb.Từ không tin vào mắt của mình nữa.Nhau khỏi giường.Rồi chú đức.Ảnh đưa tài toàn kéo lên người của tôi là.Tuổi sợ hãi bỏ chạy khỏi phòng.Tiếc rằng cổ chết của tôi đã biết anh nắm lấy.Từ lúc này sợ hãi van xin.Làm ơn cho tôi.Tiếng anh đạt lại rất nhẹ.Anh là chồng em.Đừng sợ.Kéo tôi lại chiếc giường.Tôi hoảng hốt lấy gối đập vào đầu của anh.Càng.Tay của anh lại càng ship mạnh hơn.Lúc đó.Có mấy củ tỏi.Mà tôi vẫn để ở đầu giường.Tôi cầm lấy ném vào người của anh.Ảnh nền thả tay ra và nói.Nói lại tránh anh.Anh ở trường của em cơ mà.Tự lắp bắp nói.Không đúng.Chồng tôi.Đang ở vĩnh long.Chồng của tôi.Không phải là.Làm ơn.Mày đi khỏi đi đi.Làm ơn tránh xa tôi ra.Làm ơn.Anh kéo lấy tay tôi gần dọn.Đừng sợ.Là anh.Anh yêu em.Chúng mình cùng nhau sinh con nhé.Tôi hoảng loạn.Dãy đập lung tung.Hết lịch.Có mủ.Bộ trắng da.Nếu anh dám làm bậy tự cắn lưỡi chết trên xe.Nói rồi cố gắng.Cảnh thật mạnh vào lưỡi.Điện thoại lúc này bất chợt đổ chuông.Anh từ từ thả lỏng tay ra.Mở tình người anh tung ra.Nhuộm đỏ trứng gà rừng.Tôi nhắm chặt mắt niệm phật.Tự động đọc liên hồi cho đến khi thấy chiếc giường chống trơn.Tôi cảm giác như anh đã bỏ đi mới nhưng đọc và hè mất nhìn ra cửa.Một lần nữa tôi sẽ đứng tim khi thấy.Anh vẫn đứng ngay cạnh giường nhìn tôi.Tuổi nhâm tuất mất tiếp tục niệm.Tiếng nói vang lên.Làm tức sửng sốt.Là tín của một người phụ nữ.Rõ ràng là hình dạng của anh nhưng lại là tính phụ nữ vang lên.Máy cũng giỏi lắm còn hồ ly.Mày đừng tự.Làm như thế thì tao sẽ sợ nhé.Từ mở mắt ra và khẳng định là chị tác giả trò.Tôi tự trấn tĩnh lại.Có người nói với tôi.Nếu bị mà trêu thì phải bình tĩnh không được hoảng sợ.Mình càng sợ.Nó sẽ càng hồ mình.Nên cho cố tỏ ra mạnh mẽ.Tại sao.Chị âm hồn bất tán như thế.Sao chị cứ đeo bám lấy tôi không vui.Đâu có thù oán gì với chị.Chị ta cười.Giọng cười hoang dại và rùng rợn.Mày dám chất vấn tao.Đây là nhà của tao.Ai cho phép mày ở đây.Tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi.Mày cướp nhà của tao.Cướp trưởng của tao.Ngay cả đứa con gái yêu dấu của tao.Mày cũng cướp nốt.Mày bảo tao.Cứ phải đứng yên nhìn một con hồ ly như mày.Các quy tắc quá hay sao.Tôi không có cái gì của chị cả.Chị đã từ bỏ cuộc sống.Từ bỏ anh tuấn.Từ bỏ bé nhỉ.Đó là lỗi của chị.Tại sao chị lại đổ lên đầu tôi.Mày câm miệng cho.Tuấn chỉ có mẹ con tao mà thôi.Nếu mày không mê hả.Thị trường và con của tao.Sao lại xiêu lòng với mày.Loại hồ lý ngư chúng mày phải đẩy xuống mười tám tầng địa ngục.Chuyện của chị là quá khứ rồi.Giờ tôi mới là vợ của anh ấy.Chị thấy bố con đi nghỉ yêu thương.Để chị ganh ghét thì sao.Tại sao.Chỉ là ích kỷ như thế.Mày mơ à.Vẫn chưa khi nào quên tao.Mày biết lý do tại sao.Căn phòng của tụi tao được đóng cửa không.Bởi vì ở trong đó.Là kỷ niệm của hai đứa tao.Tất cả đồ đạc của tao được giữ nguyên.Theo mày thì tại sao tuấn lại là nhất thế.Là bởi vì anh ấy chỉ yêu tao.Chỉ có một người vợ duy nhất là tao mà thôi.Tôi không tin.Chị đừng tìm cách chia sẻ tình cảm của chúng tôi.Chị ta lại cười rồi nói tiếp.Vậy thì mày có thể tự tìm hiểu đi.Tao chỉ sợ là khi biết sự thật rồi.Mày lại lên cơn đau tim.Chết cũng đền đấy.Thì đã sao.Ảnh lưu giữ kỷ niệm của hai người.Càng chứng tỏ.Anh ấy sống có tình có nghĩa.Như vậy càng chứng tỏ.Tôi đã không chọn nhầm chồng.Khi tôi nói câu đó thì chị ta giận dữ lắm.Chị tào lao đến bóp của tôi mà hết.Tao giết chết mà.Mày đừng mơ.Được sống yên ổn hạnh phúc trong căn nhà vốn dĩ không phải là của mày.Khi nào mà tao còn ở đó.Mày muốn sinh con nữa.Mơ đi.Từ vị trị táo bón cổ tới nghẹt thở.Nước mắt của tôi chảo gia.Ô tô buýt.Nhìn gương mặt.Bà bác máu của chị ta đang chứng mắt giận dữ.Trút giận lên tôi.Điện thoại lại vang lên lần nữa.Chị ta nới lỏng tay ra và cười lên thay thế.Mày dạo này có phải ngàn quá nhỉ.Từ hôm nay trở đi.Đêm nào tao cũng sẽ về tìm mày.Mỗi đêm tao sẽ trò chuyện tỉ tê với mày.Và ngay ngày mai.Tao không muốn mày ăn không ngồi rồi nữa.Mấy mẫu cho bà vẫn nghỉ việc đi.Nếu mày không làm được.Thế tao sẽ thấy mày.Cho bảy nhỉ.Chị ta nói rồi từ từ bỏ đi.Trước khi đi chị ta cần nói thêm.Mày nhìn thấy hình anh tuấn lúc nãy rồi chứ.Sẽ là như thế.Nếu mày dám không nghe lời tao nói.Tao có thể khiến.Chiếc xe bơm gặp sự cố ngày cưới của mỹ.Thì cũng có thể khiến.Chiếc xe du lịch của tuấn bị lật bất cứ lúc nào mà tao muốn.Tai nạn bây giờ nhiều lắm.Mày không tin thì cứ đợi mà xem.Lúc này thì tôi mới thực sự hoảng sợ.Chị cứ gửi lên sung sướng.Mày biết tại sao tuấn lại chậm giờ đón dâu không.Tại sao tuấn lại mất điện thoại đúng ngày cưới không.Tất cả là tao làm đấy.Như thế.Đồ để mày tin chưa.Cái gì tao không có.Thì đứng hồng kẻ khác có được.Tiếng chị ta cứ xa dần xa dần.Rồi mất tích trồng khoảng không tĩnh lặng.Nước mắt của tôi cứ tuôn rơi.Không phải tôi đâu mà cho tôi hỏi là.Tất cả mọi chuyện.Có phải hay chăng.Điểm số bàn tay của chị ta sắp.Tôi cần làm như vậy mắt chân chân mở ra nhìn lên trần nhà.Tôi nghe thấy tiếng kim đồng hồ tik tok.Thời gian như ngừng trôi.Tôi sợ hãi và hoảng loạn tột độ.Tôi lại tiếp tục nhắm mắt niệm phật.Chẳng biết tôi đã nhịn bao lâu.Cho đến khi chiếc điện thoại của tôi bỗng dưng giao lên.Tiếng chuông điện thoại giáo rất chồng màn đêm tĩnh lặng.Làm tôi trưởng tỉnh.Tôi ngồi bật dậy.Cả căn phòng.Vẫn y như buổi tối qua.Khi tối đi ngủ.Thậm chí là đền.Tôi còn chưa kịp.Từ vơ vội chiếc điện thoại thì thấy mẹ tôi đang gọi tới.Tôi nhìn đồng hồ chỉ mới là bốn giờ sáng.Linh ka.Có chuyện gì đó chẳng lành.Bởi không khi nào.Mẹ gọi tôi sớm thì thế cả.Từ giấy vụn út nha.Vừa bắt máy.Tiếng lại tôi hỏi dùm.Con gái.Có chuyện gì với con vậy.Sao mày gọi cho con mà con không bắt máy.Lúc này thì tội cố ý.Không có chuyện gì đâu mà.Con đang ngủ.Cô nàng lọ bên ấy có thiệt.Nên mẹ gọi cho con giờ này.Còn không gọi cho mẹ sao.Không có.Con chỉ gọi cho mẹ lúc tối thôi.Kỳ lạ thế.Đêm qua điện thoại của mẹ.Nhận cuộc gọi của con.Nghe tiếng còn la hét trong điện thoại mẹ hỏi.Nhưng mà con không nghe.Mẹ mới gọi điện lại cho con mẹ gọi mấy cuộc liền.Con đều không bắt máy.Con không hiểu gọi cho mẹ.Đêm qua cơn mơ thấy ác mộng.Một giấc mơ rất đáng sợ.Cần vẫn rất sợ.Công thức sự rất sợ.Còn bình tĩnh lại đi chỉ là mơ thôi.Con nợ mẹ.Trong giấc mơ của con có mấy cuộc điện thoại gọi đến.Không lẽ.Chính là mẹ gọi à.Mới sao mà thật được.Chắc là vẫn còn rẻ ở nhà còn lại hoảng sợ.Mình nghĩ linh tinh nên mơ mộng chứ gì.Không phải đâu.Chồng giấc mơ con thấy.Lúc thì là anh tuấn.Lúc lại là người phụ nữ ấy.Còn đã niệm phật.Nhưng hình như không hiệu nghiệm.Chỉ cần nói.Còn cướp nhà cướp chồng con của chị ấy.Chế còn đề dọn con nhiều lắm.Còn lo cho anh tuấn quá.Ấn tượng của mẹ ơi.Còn nghĩ nhiều quá rồi.Giấc mơ chỉ là giấc mơ thôi.Nếu không yên tâm.Ngày mai con lên chùa cầu an đi.Đại trấn an tôi một hồi giờ nhắc tôi tranh thủ ngủ lại cho đỡ mệt.Tôi nhìn quanh căn phòng.Không có gì đặc biệt.Ngoại trừ mấy củ tỏi đang vương vãi dưới.Thật ra mà nói lúc ấy tôi sợ lắm.Tôi siết chặt lấy điện thoại rồi nhận lấy củ tỏi ở trên giường.Đưa lên miệng nhai.Vịt hỏi cây lùng xông lên làm tôi thấy tỉnh táo hơn.Tôi thậm chí không dám mở cửa bước ra khỏi phòng.Cứ như thế tôi ngồi lặng im.Chờ trời sáng.Ngoài đường thi thoảng có tiếng xe chạy qua lại.Nghe thấy những âm thanh đời thường.Tôi mới bớt sợ.Và cảm thấy yên tâm hơn.Khi đã bình tĩnh hẳn lại tôi mới kiểm tra nhật ký cuộc gọi.Quả nhiên là đêm qua.Từ điện thoại của tôi có cuộc gọi đi cho mẹ.Mẹ đã bắt mấy hơn một phút liền.Sau đó cũng có hai cuộc điện thoại.Bạn gọi lại cho tôi.Từ lúc này cảm thấy hoang mang.Không lẽ nào giấc mơ kia.Không phải là mơ.Người phụ nữ ấy đã hiện về.Gặp tôi.Chứ không phải là mơ như tôi nghĩ.Tôi ngẩng lên nhìn chiếc máy lạnh.Đúng là chiếc máy.Vẫn đang chạy đều đều.Để cho tôi đã bật.Trong đêm qua trang.Bệnh nghĩa là.Chị tao đang cố chứng minh với tôi rằng.Chị ta đang tồn tại.Hay là có lý do gì khác nữa.Tôi bắt đầu.Khu đô với một mớ câu hỏi hỗn độn.Nếu là thật.Thì tôi sẽ phải làm gì đây.Mệt mỏi và lo lắng.Nên tôi nằm và ngủ thiếp đi.Lúc nào không hay.Mới đến khi nhà có tiếng chuông bấm liên hồi.Tôi mới chạy xuống.Mấy cậu nhân viên và cô vân đang đứng trước cửa.Tuổi ất sửu cúng xin lỗi vì ngủ quên không biết trời sáng.Mấy người họ nhìn tôi.Bằng ánh mắt kì quái.Làm tôi bất giác chột dạ.Nhìn lại mình một lượt.Thấy quần áo chỉnh tề.Direct windows.Lúc này thì cô vẫn hỏi tôi.Sao sắc mặt của quốc kém thế.Cổ của cô bị làm sao thế kia.Tôi sờ tay lên cổ hỏi lại.Giờ.Của cháu bị làm sao.Cô ấy lại hỏi.Cậu tuấn hôm qua mấy giờ mới về hả cô.Anh tuấn chưa xong việc nên chưa về cơ à.Tối qua anh gọi điện nói hôm nay mới trở về.Mấy cậu nhân viên bắt đầu xì xào sau lưng tôi.Tôi đoán chắc họ đang nói về tôi.Tùy vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân.Mở hoảng hồn.Khi nhìn thấy mình ở trong gương.Khuôn mặt của tôi hợp âm.Vọng cổ hận lên những vết bầm.Y chang như đêm đầu tiên.Tôi ở trong căn nhà này.Tôi chạy lên phòng lấy điện thoại gọi điện cho anh.Tôi kể lại cho anh nghe sơ qua về giấc mơ.Ai nghe tôi kể.Thì lặng im.Không nói gì.Mọi sao tôi mới thấy anh nói.Em bình tĩnh.Chờ anh về.Tôi đã.Là thật.Không phải nằm mơ.Bởi vì đêm qua.Bây giờ biết tím vẫn chưa hề biến mất.Sợ lắm.Các mẫu về nhà sớm đi.Cô vân nghe thấy câu chuyện tôi kể cũng ngạc nhiên.Câu hỏi.Chuyện của kể là thật à.Từ gật đầu đáp.Cháu không bị chuyện đâu.Nhìn cổ cháu đi.Khùng lễ cháu lại tự dưng bóp cổ của mình sao.Quần áo cho cửa hàng rồi thì thầm.Thực ra tôi làm ở đây hơn mười năm rồi.Tôi đã từng chứng kiến những điều kỳ lạ trong ngôi nhà này.Đã mấy lần tôi tính nghỉ làm.Những cậu tuấn cứ nài nỉ động viên.Vả lại tôi thương bố con cậu ấy.Nền cố nén lại.Làm cho điểm bây giờ.Của.Cụ thể cho cháu nghe những gì có thấy đi.Cháu rất muốn nghe.Tôi nghĩ.Cổ đại.Hồn ma của cô yến về đấy.Của.Tại sao chị ấy lại mất hả cô.Chuyện này.Cô để cậu tuấn tự nói để hay hơn.Bởi tôi không chứng kiến tận mắt.Nên tôi không biết gì để nói.Karaoke của nghe những gì tôi đã thấy thôi.Sau khi có biến mất.Cậu tuấn vẫn ở lại căn phòng ấy.Nghĩ tôi ngủ lại đi luôn.Cùng với bé nhi.Đêm nào tôi cũng thấy tiếng cậu ấy cãi vã trong phòng.Có lên tôi nghe thấy cô ấy quá chẳng phòng.Nghe như là cô ấy đang nói chuyện với ai đó.Tôi còn nghĩ cậu ấy dẫn ai về nhà cơ.Nhưng mà sáng da.Khi mà tôi hỏi thì cậu ấy lại bảo là không có.Tôi lại cứ nghĩ.Tuổi dậu.Liên khúc.Một lần.Tôi đi vệ sinh.Thủy phần của cậu ấy mở.Lại có tiếng cãi vã bình chồng.Tôi đánh liều ghé vào nhìn.Tôi thấy cậu ấy đang ngồi trên giường.Tự nói chuyện một mình.Tôi nghĩ là cậu ấy mộng du nên khép cửa lại rồi đi về phòng.Đấy là điều là thứ.Điều đại thứ hai.Là cái kệ và bàn ghế ở trong phòng.Tôi là người dọn dẹp nên ngày nào tôi cũng quét và lo.Nên vị trí từng thứ tôi đều nhớ rất rõ.Có đi rồi sau khi cô yến.Cậu tuấn có thay đổi vị trí.Kể lại mấy cái kệ với bàn ghế.Mặt nạ lắm nhé.Cứ qua đêm.Làm mấy đồ trong phòng lại quay về vị trí cũ.Mấy lần.Cô ấy cần nhắc tôi.Sao cứ kê lại kệ với bàn ghế về vị trí cũ như thế.Tôi thì cũng ngạc nhiên lắm.Vì tôi thực sự không làm.Có ý đổi riết rồi cũng chán.Vì sao không thèm kể lại nữa.Còn điều này nữa.Hôm đó bé nhìn bị sốt.Cậu tuấn lại đi nhậu với bạn nửa đêm chưa về.Người con gái nóng quá.Tôi cho uống thuốc mà con bé không hả.Đời người trông con bé thì dưới nhà có tiếng động rất lớn.Lúc đầu tư nghĩ cậu tuấn về.Nhưng không phải.Tư tưởng nhà có trộm nên vội chạy xuống kiểm tra.Tôi không dám bật đèn.Tôi nghe như có người ở trong bếp.Nên nó vào.Lúc ấy tôi sợ hãi bởi cái tiếng động ở trong bếp.Vừa bước đến cửa.Tuổi hết hồn.Để có đôi mắt sáng.Đang nhìn chăm chăm vào tôi.Mặt xám xanh lá cơ.Bài hát lên ngoài cửa.Hàn tín đồ đạc bị xô đổ sập xuống.Tự nhìn ra ngoài cửa thì thấy cái giá đựng ống nước đổ xuống sàn.Có tiếng mèo kêu rất thảm thiết.Lúc quay lại nhìn vào bếp tôi không thấy đôi mắt dành đầu nữa.Tôi chạy vội lên phòng gọi điện thoại cho cậu tuấn kể lại sự việc.Tối nó sẽ kiểm tra.Lúc sau.Tuổi gọi nói không thì cái gì đựng ống nước nào bị đổ cả.Cô ấy xem qua camera.Trên điện thoại cơ mà.Nửa tiếng sau cô ấy cũng về đến nhà.Tôi cũng bất ngờ vinh ngoài cửa hàng vẫn y nguyên như cũ.Tôi bảo còn nghe thấy tiếng mèo kêu nữa.Vậy những lúc cậu ấy mở camera.Cửa hàng thì vẫn là không có gì xảy ra cả.Sau đấy tới.Nên mới không ngủ lại buổi tối mà thuê nhà trọ gần đây.Nhiều khi tôi nghĩ.Liệu có phải ngôi nhà này kỳ lạ như thế.Là do cô yến làm hay không nữa.Thực tế mà nói.Thì chưa gặp ma bao giờ cả.Cho nghe cô vân kể mà rùng mình nổi da gà.Cảm giác ớn lạnh.Tuổi hợi.Vậy sao anh tuấn.Không mở căn phòng đó nữa.Giỏi nhỉ lại khóa cửa phòng mấy lại.Cái đấy thì có hỏi cậu tuấn đi.Tôi chỉ là người lạ.Cũng không dám nói thì quá vẫn đều.Nhưng mà cậu tuấn thương cô là thật lòng.Cô đừng nghĩ bậy mà tội nghiệp cho cậu ấy.Trước đây mọi người cứ đồn thổi.Tuổi đào hoa lăng nhăng.Cơ mà thật sự nó không giống như thế đâu.Từ từ rồi cô sẽ hiểu thôi.Nghe cô vịt nhút mở mở.Chuyện về người vợ quá cố của anh.Làm tóc cũng tỏ thêm.Tôi mong anh từng giờ từng phút.Để muốn nghe chính miệng của anh kể về chị ấy.Buổi chiều tối hôm đó anh mới về đến nhà.Nhìn anh mệt mỏi bơ phờ.Chẳng khác tôi là mấy.Bao nhiêu câu hỏi ở trong đầu mà tôi đã soạn ra từ trước.Khi người thích nhìn thấy khuôn mặt của anh.Tôi lại không mở lời được nữa.Bữa cơm tối diễn ra trong trầm lặng.Tôi cảm thấy có sự thay đổi không hề nhẹ.Từ phía của anh.Cuối cùng.Không chịu được sự ít.Tôi đã lên tiếng hỏi anh trước.Anh.Có chuyện gì muốn kể cho em nghe hay không.Thực ra.Cũng có nhiều chuyện.Anh không muốn em bận tâm.Cho nên mới không nói cho em biết.Tuy nhiên nó không kỳ bí và đáng sợ.Giống như em kể với anh đi.Vậy là anh đang nghi ngờ những gì em nói sao.Anh không có ý đó.Chị lắng nghe em nói những chuyện ma quái và kỳ bí.Anh thực sự rất bất ngờ.Nhưng quả thật.Em không phải rụng trứng.Những giấc mơ từ ngày chúng ta chưa làm đám cưới.Cho đến bây giờ.Đều là sự thật.Ngày tối ngày hôm qua thôi.Em đã gặp hồn ma của chị ấy.Thực sự rất sợ hãi.Là em tò mò muốn biết.Hãy còn có một lý do nào khác nữa.Tải.Có những chuyện đã là quá khứ.Anh không muốn đào xới lên nữa.Hơn nữa khi nhắc lại những việc này.Anh sợ.Làm bảng i buồn.Anh sợ bé nhìn.Vậy anh có nghĩ đến em không.Thà rằng.Mình đang sợ cái gì.Còn hơn cứ bị tra tấn tinh thần như thế này.Nó rất đáng sợ.Ảnh không trải qua.Anh không hiểu được cảm giác của em đâu.Thật ra trước giờ anh không tin vào ma quỷ.Thế kỷ hai mươi mốt rồi.Làm gì có.Quỷ hiện về quấy phá người dưng.Anh em kể.Mà cũng hồ đồ theo em rồi.Vậy em hỏi anh.Trong căn phòng kia.Có chứa điều gì đặc biệt.Mà anh không muốn cho anh bước vào.Có phải.Chồng căn phòng ấy.Lưu giữ kỷ niệm của anh và chị ấy hay không.Sản phẩm đó.Chữa tất cả đồ đạc tư trang của chị ấy.Đúng không.Tại sao.Chị ấy đã ra đi.Gần chục năm trời.Mà anh vẫn còn lưu luyến kỷ vật của người quá cố như thế.Anh về tuổi hỏi tiếng ngạc nhiên lắm.Em đã vào căn phòng đó.Em tuyệt nhiên không có.Có trời đất chứng giám.Em chưa hề bước chân.Vật chất phòng ý.Em vẫn mong sẽ có một ngày.Hãy kể cho em nghe.Câu chuyện về cuộc đời mình.Và em cũng mong.Anh chính là người.Sẽ dắt tay em.Bước vào căn phòng ấy.Chứ không phải vì sự tò mò.Mà em tự ý đi vào căn phòng anh đã cố ý khóa.Em chưa bao giờ muốn khơi dậy.Hay động chạm vào nỗi đau trong lòng của anh.Tự nhiên có quá nhiều khúc mắc trong lòng.Mà em không thể nào giải đáp được.Sự sợ hãi.Vừa nãy đang gọi của chị ấy hỏng đêm.Làm em hoang mang tột độ.Chứng minh chị ấy nói cho em biết về căn phòng đó.Còn tin hay không thì tùy anh.Chỉ cần nói.Cố ý làm xe hoa gặp sự cố.Giấu điện thoại của anh.Đúng vào ngày cưới.Nếu.Đó chỉ là những trùng hợp ngẫu nhiên.Thì em không nói làm gì.Anh có biết.Chồng giấc mơ đêm qua.Khi nhìn thấy gương mặt bị biến dạng của anh.Em đã sợ hãi đến thế nào không.Chị ấy nói có thể làm xe hoa gặp sự cố.Thì cũng có thể.Lật đổ.Chiếc xe du lịch của anh.Nghị định đấy thì em rất sợ.Rất sợ lời chị ấy nói là sự thật.Bởi vì.Chúng ta.Phải tự tìm ra khúc mắc để giải quyết chứ không phải là để trách móc hay là nghi kỵ lẫn nhau như thế.Anh trầm mặc không nói gì.Tôi nói tiếp.Có vết thương lòng không muốn giãi bày cùng ai.Em cũng là người bước ra từ đâu.Chính anh đã cho em thấy ánh sáng của tình yêu và hạnh phúc gia đình.Hơn ai hết.Chúng ta sẽ có một cuộc sống hạnh phúc.Bởi vậy.Cả hai.Hãy mở lòng thực sự.Cùng nhau chia sẻ.Được cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn.Được không anh.Thôi được rồi.Vậy bỏ qua chuyện này đi.Hôm nay anh rất mệt.Muốn đi ngủ sớm.Có chuyện gì.Ngày mai chúng ta sẽ nói cho rõ ràng.Anh cũng không muốn giấu diếm em điều gì cả.Anh hi vọng cả hai sẽ cùng tìm được hạnh phúc thực sự.Từ những đau thương của quá khứ.Quá khứ đã qua.Thì không cần thăm đến.Có tâm sự gì.Ngày mai sẽ giải quyết bằng hết.Ảnh hot.Sự không giấu em bất cứ điều gì nữa.Em là vợ anh.Anh không hi vọng sẽ xảy ra điều gì đáng tiếc.Đêm hôm đó.Anh vẫn ôm tôi ngủ như thường.Có điều nửa đêm tôi giật mình dậy vì quá lạnh.Cái cảm giác không khác gì đêm đầu tiên về nhà chồng.Tôi kéo cái chăn đắp lên người rồi nick dần về phía anh.Là một nước.Tôi nghe có tiếng mở cửa rất khó.Tìm tôi đập loạn xạ.Tôi biết rằng có anh bên cạnh nhưng cảm giác sợ hãi không thêm giảm trước nào.Tôi tính gọi anh dậy như này thế nào anh cũng không tỉnh lại.Tôi đang hoang mang.Chị thấy chị ta đứng ngay đổi giờ.Nhanh nhờ nhìn tôi mà cười.Bài hát lên sợ hãi.Chị tao hôm nay mặc một chiếc váy trắng toát.Mặt chị ta sáng rực.Cây lưỡi đỏ lòm lệ dài ra.Tôi không dám nhìn mà nhắm chặt mắt lại niệm phật.Từng câu chị ta nói vẫn vang lên quanh đầu của tôi.Mày đừng tưởng.Mày làm như thế thì sẽ chia cách tao và thuận.Tao không cho phép mày thích làm gì thì làm đâu.Chị đừng cố tình dạy là tôi.Tôi sẽ không sợ chị nữa.Chị đã là quá khứ rồi.Tôi mới là hiện tại.Chị đập phá lên cười.Hiện tại mà làm cái quái gì.Trong khi tuấn luôn luôn nghĩ đến tao.Trong lòng của tuấn.Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tao mà thôi.Tính lưu giữ tất cả mọi kỷ vật của tao.Thì mày phải đi.Tầm quan trọng của tao trong lòng của tuấn như thế nào rồi chứ.Là chị cốc.Để cho tôi biết bí mật căn phòng ấy.Mục đích của chị.Tôi đã hiểu rồi.Chị đang ghen tị với cuộc sống hạnh phúc của tôi và anh tuấn.Nên muốn tìm cách chia sẻ chúng tôi.Tôi.Sẽ không bị mắc mưa của chị nữa đâu.Tại sao.Sao lại phải ghen tị với mày.Trong khi mọi thứ tất cả đều thuộc về ta.Tao sẽ làm cho mày phải ghen tị.Thật khổ sở.Sống không bằng chết.Thì tao mới cảm tâm.Chị cứ nói tất cả mọi thứ.Là của chị.Đốm.Đó là của chị.Nhưng mà của chị ở trong quá khứ.Chị phải nhìn vào hiện tại.Nếu chị thực sự yêu anh tuấn.Thì chị phải cầu mong cho anh ấy có được hạnh phúc chứ.Không phải là đi theo giữ khư khư lấy anh.Vật phá hoại cuộc sống trong hiện tại và tương lai của anh ấy.Như thế là quá ích kỷ.Con ranh con này.Cho phép mày lên giọng với tao.Máy xúc.Cũng chỉ là con hồ ly mà thôi.Sớm muộn gì tuấn cũng đã mày rất khỏi cuộc sống.Nếu thuận không làm.Thì tao sẽ có cách.Làm cho mày mãi mãi biến mất.Không xuất hiện trước mặt hắn được nữa.Tao có thể làm những gì.Thì mày không biết được đâu.Mày cứ chờ đấy mà xem.Tôi không muốn nghe thấy giọng nói là nhà của chị ta thêm nữa.Đền cứ nhắm chặt mắt lại và chuyên tâm niệm phật.Chị tải nhảy hẳn lên trên người tôi mà hét lên rằng.Mày mở to mắt ra mà nhìn tao đi.Niệm phật cũng không có tác dụng với tao đó.Tao đã bảo mày cho bà vân nghỉ việc mà mày không làm.Ngày mai.Mày sẽ thấy.Hậu quả của việc làm trái ý tao.Từ từ rồi mày sẽ đi.Tao có thể làm gì.Đêm nay.Tao lại đến tâm sự với mày.Mày đăng ký lạnh lắm đúng không.Bởi vì.Mày đang ngủ.Cùng một cái xác chết.Chị thanh nói xong lên ngửa mặt lên trời mà cười rồi bỏ đi.Tiếng cười xa dần.Sorry.Rồi bím.Trong màn đêm.Tôi đang lạnh mà sợ đến tất cả mồ hôi tôi ngồi bật dậy.Cục.Máy ảnh rẻ.Lợn thầy người anh cứ đưa và lạnh toát.Tôi đưa tay sờ lên ngực anh.Thủy tìm không.Top hình mở xuống ngực anh.Mở nhạc.Nhưng cảm giác mát tôi lạnh như vừa chạm vào nước đá.Quá sợ hãi.Gạo lên thảm thiết.Điện phòng bật sáng.Từ mở mắt sợ hãi nhìn sức cửa.Anh đứng đó ngạc nhiên nhìn tôi.Là vội ra ôm chầm lấy anh.Tuổi sửu mặt anh.Giúp mật dựa vào tim anh.Nghe rõ tiếng từng nhịp đập đang dồn dập.Có lẽ anh đang rất hoảng hốt.Nền nhịp tim mới được nhanh đến vậy.Anh hỏi.Có chuyện gì mà em hết nên giữ thế.Em lại mơ thấy ác mộng à.Tôi gật đầu đáp.Mơ thấy tim anh ngừng đập.Người anh tỉ lệ nhất.Sợ lắm.Anh đi đâu thế.Ảnh vừa ra ngoài hút điếu thuốc thôi.Tuổi thân.Anh không ngủ được hay sao.Mưa nửa đêm beat thuốc.Là tại em đúng không.Lâu lắm.Em không thấy anh hút thuốc cơ mà.Không có chuyện gì đâu.Có phải vì.Muốn suy nghĩ nền hút thuốc cho tỉnh táo.Từ giờ anh không hút nữa.Chúng ta đi ngủ thôi.Trời sắp sáng rồi đấy.Tôi bỏ lửng.M thấy chị ấy về.Anh nhớ mày nhìn tôi thật lâu rồi chậm rãi nói.Em thực sự bị ám ảnh bởi cô ấy đến vậy sao.Em sợ em lo cho anh.Chị thanh.Gửi cho cô vân nghỉ việc.Hiếu khùng.Chị tao sẽ tự làm.Em đúng thật là.Nếu đúng là cô ấy có về báo mộng cho em.Thì cô ấy cũng mất lâu rồi.Còn chuyện cô vân làm.Anh nhỉ.Là do anh và em quyết định.Nhưng mà anh sợ lắm.Anh ăn ổi tôi.Em bình tĩnh đi.Cũng chỉ là giấc mơ mà thôi.Giờ em tranh thủ ngủ lại đi.Ngày mai.Anh sẽ đưa em đến một nơi.Chuyện gì em muốn biết.Sẽ để cho em biết cả.Ảnh tắt điện rồi uống thuốc ngủ.Tôi không tài nào ngủ được nhưng cũng nhắm mắt nằm im chờ trời sáng.Dường như anh cũng giống tôi.Cũng không ngủ được nhưng nhắm mắt nằm lặng im.Cả hai chúng tôi.Lại lặng lẽ.Theo đi.Các dòng suy nghĩ khác nhau.Sáng hôm sau anh dặn cô vân ở nhà không cần nấu cơm cho chúng tôi buổi trưa.Vì chúng tôi đi có vô.Tối mới về.Cô cũng không hỏi gì mà còn vui vẻ.Vậy trưa nay ba cô cháu tôi ăn thai hai người luôn nhé.Cậu nhân viên nhảy vào phụ họa.Cô vân mới được bà con cho vịt xiêm.Quy định làm món vịt xiêm om nước dừa.Vậy là tụi cháu hôm nay có lộc ăn rồi.Anh giận giờ mấy cựu nhân viên.Xếp hàng đi giao cho khách theo hóa đơn hàng thủy sản từ sáng sớm.Rồi cùng tôi.Rời khỏi nhà.Anh đưa tôi đi ăn sáng ở ngoài chất thay đổi.Bởi từ ngày lấy chồng tôi toàn ăn sáng ở nhà.Chúng tôi vừa rời khỏi quán ăn sáng thì anh có điện thoại gọi đến.Là cậu nhân viên gọi.Bởi tôi nghe anh mở điện thoại.Còn mắng cậu ấy.Vừa ra khỏi nhà đã dẻo.Chẳng biết cậu ấy nói cái gì mà chồng tôi tái xanh cả.Rảnh quá.Cô ấy sao rồi.Tôi dự đoán được sự việc không lành nên hỏi anh.Ở nhà có việc gì hả.Ảnh quầy sạc đất lưỡi tôi.Cô vẫn bị trượt té cầu thang.Tôi hoảng sợ.Sự cố y tế cầu thang.Trước tình hình có ý như thế nào rồi.Mấy đứa nổi hình như bị gãy chân.Bây giờ tụi nó đang đưa cô vân vào bệnh.Chắc vợ chồng mình.Phải quay lại vào bệnh viện thôi.Tôi gật đầu đồng ý.Vậy là hai chúng tôi lại vội vàng quay trở lại bệnh viện.Lúc chúng tôi vào đến bệnh viện.Thì hai cậu nhân viên đang ngồi ở sảnh.Chồng tôi vội hỏi.Tình hình cô vân sao rồi mấy đứa kể lại cho chú nghe sự việc xem nào.Cậu tí nói.Tụi cháu có biết gì đâu.Cô ấy thì lâu giận ở trong nhà.Tụi cháu thì đang.Ship hàng.Ở ngoài theo hóa đơn mà chiếu đưa hồi sáng.Đang làm thì cháu nghe thấy tiếng của vân hết lê.Cậu khải lúc này cướp lời.Không phải là tiếng hát.Là tiếng mèo kêu.Từ hội nói xen vào.Ở nhà làm gì có mèo.Mở cậu nghe thấy tiếng mèo kêu đức.Cậu tiến thấy vậy thì thua theo.Đã bảo là tiếng cô vân hết lên mà.Chồng tôi nói.Thôi được rồi.Tín gì cũng được.Rồi sao nữa.Mấy đứa kể tiếp đi.Cậu tuyến nội tiết.Thịt chó với thằng khải ngày thấy vậy rồi lại mất.Nên không chạy vào nhà mà tiếp tục kiểm hàng.Một lúc sau thấy trong nhà có tiếng đổ rất mạnh.Mới chạy vào xem thì thấy cô vân nằm ở dưới sàn nhà rồi.Cái thùng nước lau nhà đi đổ lênh láng từ trên lầu một xuống dưới.Hai đứa cháu nương cô ấy.Chị thấy chân cô ấy bị gì.Mới đoán là bị gãy chân.Cháu hồ lên thì hàng xóm chạy sang đi.Người thì gọi xe.Người thì đỡ cô ấy đưa vào viện.Lúc đấy cháu gọi điện cho chú biết đấy.Anh hỏi.Thì bác sĩ bảo sao rồi.Tụi cháu vào bác sĩ kêu làm thủ tục.Và đóng tạm ứng xong ngồi chờ ở đây.Tuổi vẫn trong phòng cấp cứu chưa ra.Tôi nghe hay cậu ấy kể mà mặt.Không còn giọt máu.Nước mắt của tôi bất giác thấy nhau chảy xuống.Ảnh thấy vậy bạn an ủi tôi.Không sao đâu em.Chúng ta.Phải tin tưởng và bác sĩ.Tải tối ngủ đi.Không nghe rõ lời anh nói.Em nói.Là chị ấy.Là chị ấy đi.Anh thấy tuổi như vậy dường như hiểu được suy nghĩ trong đầu tôi.Anh kéo tôi ngồi xuống ghế.Em đừng lo lắng như thế.Địa chỉ là trùng hợp mà thôi.Lật nữa cô vân tỉnh lại.Chúng ta sẽ nói chuyện với cô ấy.Tôi cứ luôn miệng lầm bầm.Là chị ấy.Chính là chị ấy.Anh thấy vậy được cáu với tôi.Làm sao vậy.Anh đã bảo tất cả là trùng hợp thôi.Ban ngày ban mặt.Ma quỷ đâu ra chứ.Anh nói khá to làm hai cậu nhân viên lẫn những người xung quanh đều quay lại nhìn chúng tôi.Anh quay sang nói với mấy cậu nhân viên.Thôi có chữ ở đây rồi.Hai đứa về tranh thủ giao hàng cho khách.Con người ta lại hối.Nói xong anh lấy điện thoại ra báo tin cho người nhà của cô vân.Tôi bảo với anh.Anh à.Chắc chắn là chị ấy là.Chỉ có nói.Sẽ làm em hối.Không nghe lời chị ấy.Bình thường.Của vân không bao giờ tất cả thùng nước lau sàn.Leo cầu thang như thế.Lẩu nào.Cũng có thùng nước lau sàn cơ mà.Hơn nữa kết ủng hộ.Lùn đặt trong nhà vệ sinh.Mỹ linh em sẽ ra.Cuối tuần bảo em cứ để bên trong nước đỡ vương giật sản.Thôi được rồi anh bình tĩnh đi.Giờ chúng ta chở bác sĩ.Em đừng suy nghĩ lung tung nữa.Cô vẫn như vậy.Chắc không thể tiếp tục làm chiếc nhà mình đỡ rồi.Để tính xem.Kiếm ai làm tay cô ấy đi.Sự.Bếp lửa quá.Lúc này thì tôi đã.Anh không cần kiếm nữa đâu.Rồi sao.Em cũng không có việc gì làm.Anh cứ để em làm tròn trách nhiệm của một người vợ đi.Nhà mình trước giờ toàn cô vẫn làm.Cứ để anh tìm người phụ em.Chưa một mình em vất vả lắm.Trả lại em còn bận quán xuyến cửa hàng nữa mà.Không sao đâu.Em là được mà.Cũng chỉ là dọn cái nhà.Về nấu mấy bữa ăn thôi.Trước em đi đi.Còn vất vả hơn như thế nhiều.Buổi chiều hôm ấy còn của cô vân cũng vào viện chăm mẹ.Lúc ấy cô ấy được bác sĩ xử lý cho đi chụp ct đầu và x quang chân.Đồ cố ý không vấn đề gì.Nhưng chắc da trắng vàng.Nên bất tử.Chân cô thì bị gãy cả hai xương cẳng chân.Nên bác sĩ hẹn hôm sau mổ nẹp vít cố định.Bác sĩ nói do cô vân tuổi cao nên canxi xương sẽ chậm.Phải mất khoảng tám tháng mới phẫu thuật lần hai.Tháo nẹp vít được.Tất cả chi phí nằm viện của cô.Gia đình tôi đứng ra lo liệu.Với cái chân đó.Chắc sau này.Cô cũng không thể làm trước nhà tôi được nữa.Sau khi tỉnh lại.Cô vân có kể cho chúng tôi nghe chuyện lúc sáng.Cô nói cô đang lau dọn trước phòng ngủ của chúng tôi.Chị thủy phòng bếp.Có tiếng mở cửa.Kotex sơn nước nó sang xem.Ai lại mở cửa vào nhà như thế.Thì bất ngờ có cái gì đó rất nhanh.Vượt qua ngày trước.Nền cô hút hoặc đánh rơi trên nước tẩy đa năng ra.Làm trên nước bắn tung toé khắp hành lang và cầu thang.Lúc định thần lại có mới nghĩ mình bị hoãn.Nên vào nhà tắm.Cách cây thùng lau sàn ra lau sạch cái chỗ bị đổ nước tẩy rửa ra.Vừa xách thùng nước ra tới cầu thang.Thì bị ngã úp xuống.Đặc trưng của triệu cầu thang rất đau.Rồi.Sau đó cô liền đi.Có điều cô nói hình như lúc cô bị lộn cầu thang.Có nhìn thấy một người ở trên lầu.Chuyện xảy ra quá nhanh nên cũng không nhìn rõ.Hoặc cũng có thể.Giờ cô bị hoảng loạn và va đập mạnh.Nền thấy ảo giác.Có kể lại mọi chuyện người nghe rất bình thường thôi.Nhưng không hiểu sao người ta bất chấp.Nổi giận.Anh thấy vậy bạn hỏi là sang chuyện khác.Giờ có thủy đậu không.Có cần khó chịu chỗ nào không.Nếu có khó chịu chỗ nào cũng phải báo ngay cho bác sĩ xử lý nhé.Cô cảm ơn vợ chồng tôi đã nói trước cô chu đáo.Có con của cô ở lại chăm nền vợ chồng tôi trở về nhà.Mỗi nghìn nghệ và lo sợ trong lòng tôi càng ngày càng lớn.Sau vụ của vườn bị ngã.Tôi càng có thể khẳng định chắc chắn rằng.Người vợ quá cố của chồng tôi đang hiện hữu ở đây.Có điều cô ấy có thể thấy chúng tôi.Thế nhưng chúng tôi.Không thể thấy và biết cô ấy sẽ làm gì.Tôi không dám nói với anh.Bữa tư sở.Anh sẽ không tin tôi.Học trái lại.Anh sẽ cảm thấy khó chịu về tôi.Học như anh lại nghĩ tôi đang ghen với cả người đã.Để giữ hòa khí vợ chồng.Tôi chấp nhận chịu đựng.Nỗi sợ hãi một mình.Và chính thức quãng thời gian làm dâu vợ cũ của chồng.Bắt đầu.Sau khi của vật nằm viện mọi việc trong nhà tôi làm thế chỗ cô từ nấu nướng đến dọn dẹp.Và dĩ nhiên.Không tránh thì cứ phải bước vào căn phòng đóng kín ấy.Anh chưa có thời gian kể cho tôi nghe mọi chuyện về căn phòng đó.Nhưng dọn dẹp.Thì thôi.Buộc phải mở cửa.Bước vào.Cảm giác bước vào phòng không đáng sợ nhất tôi tưởng tượng.Đó là một căn phòng.Tất cả được trang trí bởi tông màu trắng.Khác biệt hoàn toàn với những căn phòng còn lại.Rèm cửa đến ga gối.Thầy tủ kệ bàn ghế.Hoàn toàn là màu trắng.Tuy căn phòng đã đóng cửa từ rất lâu nhưng chắc do cô vẫn dọn dẹp hàng ngày.Nên rất sạch sẽ.Mọi đồ đạc sáng bóng.Không hạt bụi.Trong phòng có tấm hình rất lớn của một người con gái rất đẹp.Tôi nghĩ.Đó là người vợ quá cố của anh.Trên bàn trang điểm con để nguyên từng vật dụng của cô ấy.Đã gần mười năm trôi qua.Nhưng mọi đồ đạc vẫn còn lưu lại.Giảm mới nguyên.Thuật nhìn phim mới bước vào phòng.Tôi lại cứ cảm giác như.Căn phòng này của một cô gái nào.Mới lớn.Thích màu trắng.Vừa sạch sẽ.Tôi kéo rèm cửa cho ánh nắng tràn vào phòng.Căn phòng này lớn nhất trong nhà.Mặt chứ.Hướng ra đường.Toàn bộ phía trước là cửa kính.Tôi đang lúi húi lau dọn căn phòng.Thì bất ngờ.Có người đứng phía sau.Thổi nhẹ hơi vào cổ tôi.Lần thứ hoảng hồn hết lên.Quay lại thấy bé nhi đang ôm bụng cười rất là.Mẹ.Con dở một xíu làm gì mà mẹ sợ thế.Sao con sàng không báo với mẹ một tiếng.Con nghe bà nội bảo vân bị ngã nhập viện.Nên con ghé thăm.Hôm nay có được nghỉ.Thế còn thằng tuấn đâu.Con không cho nó về chơi à.Giá tủ đang ở dưới quán trưa với bà nà.Nhìn ngồi xuống ghế nhìn căn phòng một lượt rồi nói.Căn phòng đã lâu lắm rồi.Nhưng vẫn không có gì thay đổi cả.Câu hỏi.Tại sao căn phòng này lại toàn màu trắng hả con.Nghị buồn buồn nói.Làm.Tại mẹ con trước kia.Thích màu trắng.Mẹ con đi đột ngột quá.Cả nhà ai cũng bất ngờ.Mà dù sao chuyện này.Cũng đã là quá khứ rồi.Giờ nhà ta có mẹ rồi.Để con bảo ba dọn căn phòng này đi.Trang trí lại.Ba và mẹ.Chuyển qua phòng này chất rộng và thoáng.Đồ đạc của mẹ con.Chuyển qua phòng nhỏ của con để được rồi.Phòng bên kia nhỏ quá.Ít nữa lại sinh em thì phòng đó chật và bí khổng tốt cho trẻ con đâu.Tôi thầm cảm ơn ông trời đã ban cho tôi một đứa con hiểu chuyện như bé nhi.Tôi cũng đã từng nghĩ.Chắc mẹ con bé khi còn sống.Phải là người tuyệt vời lắm mới dậy ra được một cô gái đáng yêu như thế.Tôi và nhi đang trò chuyện vui vẻ thì anh bước vào.Dường như anh nghe được phần nào câu chuyện của hai chúng tôi.Nhiều lúc này lên tiếng nói.ba.Còn nghĩ đến.Dẹp căn phòng này lại rồi bà.Cái gì của quá khứ thì để nó qua đi thôi.Thực ra là ba lo cân buồn thôi.Có gì mà buồn hả ba.Còn lại cứ lo ba ôm chuyện quá khứ.Không mở lòng với ai.Ai cũng chả đi.Con đi lấy chồng rồi không lo cho bà được.May mắn giờ có mẹ rồi.Còn cũng thấy yên tâm.Ừ bà cụ tính thuê thợ và sửa lại căn phòng này.Body xem phong thủy.Thì nói.Căn phòng bác đang ở.Không hợp hướng lại quá tối.Ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe.Câu hỏi.Anh đi xem phim nào thế.Anh mới đi về liền đây này.Ảnh chụp hình cho thầy xem.Thì nói em ở căn phòng đó không hợp.Nền sức khỏe kém.Chắc vì thế mà em hay mơ thấy ác mộng.Ngành nổi tức cảm động lắm.Tuy nhiên người bỗng dưng thấy dài dài.Tôi rùng mình lạnh người.Nhìn thấy hốt hoảng.Tại sao thế.Từ từ chờ.À không có gì.Dạo này chắc mẹ hơi yếu người nên thi thở vẫn bị như vậy.Tôi không phản đối anh.Nhưng trong lòng lại có chút lo lắng.Bida.Đêm nay chị ấy lại về chửi tôi cướp phòng của chị ấy.Chế chồng giấc mơ đáng sợ vô cùng.Tôi bột miệng.Em không muốn ở phòng này.Em không muốn cướp phòng của chị ấy.Ảnh của bé nhi đều ngạc nhiên khi nghe tôi nói như vậy.Bệnh gì có vẻ hơi buồn.Anh thì nói.Sao em lại suy nghĩ như vậy.Ở đây là nhà của chúng ta.Anh cũng muốn thoát khỏi những ám ảnh trong quá khứ.Giờ em là vợ của anh.Em chưa bao giờ cướp cái gì của ai cả.Em hiểu không.Tôi quay lại nói với bé nhi.Bạn không muốn làm con buồn.Thực sự xin lỗi.Nhi cười cười.Bà nội đồng ý mà.Mẹ còn cũng ra đi cả bảy mươi tám năm rồi.Cái gì quá khứ.Cứ để cho nó qua đi.Vả lại.Có mẹ về nhà.Ta lại vui vẻ.Và mẹ không cần suy nghĩ về mẹ của con đâu.Tất cả mọi người đều hiểu mà.Nghe bài gì nói như vậy tôi cũng thấy thoải mái dễ chịu hơn đôi chút.Tuy nhiên tôi lại lo sợ một vấn đề khác.Bởi vậy.Tôi rất sợ.Rất sợ.Hằng đêm chị sẽ đến quấy rầy tôi tra tấn tôi.Tôi có thể làm tất cả mọi việc.Dù khó dù mệt tôi cũng không trách.Những nỗi sợ hãi khi bị đe dọa về tinh thần.Thì không tài nào tôi vượt qua được.Cô vân.Chính là một minh chứng tốt nhất.Trả lời đe dọa của chị ấy.Còn chồng tôi nữa.Tôi không biết chị ấy sẽ gây ra những chuyện gì tiếp theo.Quảng yên.Đêm hôm ấy chị ta đã về tìm tôi.Linh ơi chị tao đứng im nhìn tôi.Chị tao không quất thảo.Không hỏi hết.Không nhảy lên bóp của tôi như những lần trước.Tự nhiên.Chị ta cười.Nụ cười của chị ta.Hoàng giỏi và rất đáng sợ.Tôi cố bịt tai lại niệm phật để không nghe thấy giọng cười của chị ta nữa.Shopee.Chị tập kích tuyển nổi.Mày giỏi lắm con cáo chín đuôi.Một bà vẫn chưa đủ làm cho mày sợ hãi đúng không.Tao sẽ dần dần.Xử lý mười từng chút một.Mày đã thấy căn phòng của tao rồi chứ.Vì mày.Mà thuận quyết định.Dọn dẹp nước ở của ta.Để nhường chỗ cho mày.Mày đừng tưởng.Mày ở yên được.Trong căn phòng đó.Tôi bảo với chị ta.Tôi không muốn cướp căn phòng của chị.Và cũng chưa bao giờ muốn cướp căn phòng ấy của chị cả.Ngày mai.Tôi sẽ bảo anh tuấn.Giữ nguyên căn phòng đó.Tôi.Vẫn ở căn phòng này.Chị đập phá lên cười.Không cần thiết.Ở chung thì càng vui.Hằng đêm.Tao đỡ phải mất công sản phẩm của mày.Thậm chí.Tao còn muốn mày ở trong căn phòng ấy nữa.Trên cửa phòng có treo tấm hình của tao.Tao cấm mày không được tháo nó ra.Mày cứ để yên như thế.Để mỗi lần.Mày bước vào trong phòng.Điều phải chuối phía dưới tao.Tao lúc nào cũng ngồi ở trên đầu của mày.Như thế chẳng phải là rất tuyệt hay sao.Còn nữa.Tao thích phòng này màu xanh.Tao ghét màu vàng.Mày tự biết làm gì chứ.Đừng để tao điên lên.Kẹo tao lại lỡ tay làm ai đó nha.Không hay đâu.Từ thấy chị ta thực sự là cực kỳ quái đản.Tôi không biết rằng.Trước lúc mất.Chị cứ ghi cứ như vậy hay không.Nhưng nếu chị thật ghê gớm.Thì sao lại nuôi dạy.Một cô gái ngoan ngoãn.Đáng yêu.Hiểu tâm lý người khác như bé nhi.Sáng ngày hôm sau chồng tôi cho người đến sửa lại căn phòng.Tất cả mọi đồ đạc trong phòng đều được chuyển sang phòng của bé nhi.Anh thấy tất cả đồ đạc trong căn phòng của tôi.Và chuyển sang.Gà màu vàng y như phòng tôi.Tôi cũng đồng ý làm theo ý kiến của anh.Bởi thực ra.Thì tôi cũng thích màu vàng trước nhẹ nhàng ấm áp.Sự việc cũng chẳng có gì đáng nói nếu như cậu thợ sơn.Không bị trượt chân té từ trên giàn giáo xuống.Khi bắt đầu sơn trần nhà.Lúc này tôi mới bắt đầu thấy sợ.Tuy rằng liên tiếp mấy ngày sau chị tao không về tìm tôi.Nhưng.Tôi lại tuyệt nhiên.Không dám trái ý chị toàn nữa.Tư bản với anh.Đôi dép màu phòng sang màu xanh.Chồng tôi khá bất ngờ với thay đổi bất ngờ của tôi.Tuy nhiên anh cũng không phản đối.Mà kêu thợ đổi màu sơn theo ý của tôi.Sau khi sơn xong phòng thì mọi người bắt đầu kết lại đồ đạc trong phòng.Chồng tôi đặt mua mới lại mọi đồ đá.Bật ghi theo hướng dẫn của thầy phong thủy.Chỉ sau vài ngày.Căn phòng của tôi đã khoác màu áo mới.Và dĩ nhiên.Tấm hình của chị ấy chúng tôi cũng tháo ra cất gọn trong tủ bên phòng bé nhi.Chứ không treo lên.Cầu mới sơn lại mùi khó chịu nên vợ chồng tôi vẫn ngủ lại căn phòng cũ.Buổi trưa.Tôi nằm ngủ.Thì lại mơ thấy.Mình đang nằm trong phòng mới.Và chị ta cũng đang ở căn phòng đó.Chị tao có vẻ đang rất tức giận với tôi.Chị ta mặc chiếc váy trắng tinh nhiều lại lên nước mà mẫu tết lại.Tay chị ta vẫn còn cầm con dao dính máu.Mất chị ta trợn lên nhìn thẳng tôi mặc quần.Tao đã nói phải để nguyên tấm hình của tao trong phòng cơ.Ai cho phép mày thảo tấm hình cắt vào trong tủ như thế.Hình như.Mày vẫn không biết sợ thì phải.Mày có cần tao.Dạy cho mày biết nghe lời và phụ tùng không.Tôi không đáp lại lời của chị ta mình nhắm mắt lại.Tôi tự nhủ.Bản thân mình.Bài tập làm quen với việc.Sống chung với vong hồn của chị ấy.Một vòng hồn cực kỳ ghê gớm.Chị thấy tôi làm thiêng không phản ứng gì.Thì lại càng tỏ ra tức giận.Chị tình ném con dao về phía tôi và nói.Mày đừng tưởng.Mày cứ lặng im như thế mà.Khi tao điên lên.Bản thân tao cũng không biết tao sẽ gây ra những chuyện gì đâu.Mày liệu hồn mà phụ tùng tao.Mày không đi.Phụ tùng tí tao sẽ dạy cho mày phải làm như thế nào cho phải đạo.Tôi vẫn không đáp lại lời của chị ta.Chết điên cuồng lao đến bóp lấy cổ tôi.Tôi biết chắc chắn chị ta.Có thể làm cho tôi sợ hãi.Nếu có thể vượt qua sợ hãi của bản thân mình.Thì không biết chữ.Tôi có thể thay đổi được cục diện.Nghĩ vậy nên tôi càng cố trấn tĩnh mình.Trong đầu tôi liên tục nghĩ đến.Sẽ thoát khỏi ám ảnh và sợ hãi trước mắt.Tôi cần tự tỉnh táo thoát khỏi giấc mơ này.Chỉ cần các tỉnh dậy.Chị ta sẽ không nghe rõ được tôi nữa.Chị ta từ từ buông tay tôi ra và rời đi.Một lúc sau tức cảm giác.Chị ta đã bỏ đi nên mới dám mở mắt ra.Nhưng đáng tiếc.Chị ta đang đứng ở đó.Đôi mắt chị ta giận dữ nhìn tôi.Mẫu tử mất chị ta trao giấc ngoài.Cảnh tượng ghê rợn khủng khiếp.Tôi bất giác hết lên.Chị tập thấy vậy thì phá lên cười.Mày tưởng lặng im mà làm tóc nản lòng bỏ đi à.Mơ đi cưng.Tao không có gì ngoài thời gian.Từ từ.Tao sẽ có cách làm mày phục tùng.Nếu không treo tấm hình của tao về vị trí cũ.Thì tối nay.Thuận.Sẽ thấy mày hứng chịu hình phạt.Anh thật dám ngang nhìn dẫn hồ ly về nhà lại cũng phục mày.Đã đến lúc anh ta phải nhận trừng phạt rồi.Những tháng giả của anh xài thân mến sau khi lắng nghe xong tập hai của bộ truyện này.Thì nếu như mà mọi người nghe và đúng không được phát sóng lúc hai mươi giờ mỗi tối thì vào giờ này hẳn là mọi người.Hiện tượng đi ngủ rồi đúng không vậy thì anh ta có một câu hỏi quan tâm đến tất cả những khán giả của.Mới xong mọi người có cảm thấy khó đi vào giấc ngủ không được vì ngày hôm nay mọi người lắng nhanh tay chia sẻ đi tìm.Những gì tôi chia sẻ sẽ giúp cho mọi người chìm vào giấc ngủ một cách.Địa chỉ và êm ái hơn ngày hôm nay và sau khi đọc xong câu chuyện với một cái đề tài nó khác hả.Với những đề tài trước đây mãi xa đã dùng đến tất cả và quý vị và các bạn ở trên chợ tốt.Đây là một câu chuyện nó mang cái yếu tố tâm linh ở trong đấy.Bạn.Đừng nhìn nó lại là một đề tài mà khiến cho anh sao muốn nói nhiều.Chia sẻ với mọi người một chút xíu nhé ngày xưa khi mà xa.Đi học.Là sinh viên thì ngày hôm đấy ở trong lớp học văn.Thầy dạy văn của anh sa.Thì.Là một tiến sĩ.Thế là.Tiến sĩ.Viết văn.Thì tính ngày hôm đấy ở trong lớp thì thấy sao không nhớ rõ là cái ngày ấy thầy.Thầy giảng về cái bài gì sao quên mất rồi.Nhưng mà sẽ nhớ cái câu hỏi mà thầy hỏi tất cả những cô cậu học trò trong lớp ngày đó.Thế hỏi như thế này.Các em các em có thể trả lời cho thầy biết theo các em nghĩ.Thì ở trên đời này.Có ma hay không.Thì lúc đó sẽ nhớ ở dưới lớp.Người thì láo nháo là có người thì láo nháo là không.Cũng có một số thì im lặng không biết trả lời như thế nào.Sao thì sao nằm trong cái số im lặng không biết trả lời như thế nào.Cách đây cũng vài năm rồi khi đấy mình cũng còn ngây thơ lắm.Sau đó thì sau khi mà cả lớp nhốn nháo được một lúc.Thì thầy mới.Bình tĩnh trả nợ.Thấy không bi.Thì nói là thầy không biết.Được cái đó thì có nói như thế này.Đối với những tư vấn đề trong cuộc sống mà chúng ta không.Chúng ta không cần phải đưa ra câu trả lời là có hay không.Chúng ta cứ trả lời là mình không biết.Cái câu cái câu cái câu chuyện ngày hôm đó của thầy nó đi theo xa cho đến tận bây giờ.Hình ảnh hưởng rất nhiều đến cái cách sống của sa luôn.Có những điều xa.Khi mở ra thực sự không biết là sẽ nói là mình không biết.Tôi không bao giờ đưa ra câu trả lời có hay không mình khẳng định chắc chắn như.Và.Ngày hôm nay.Ở mình là một mc và mình đọc một cái câu chuyện đó là một phần công việc của anh sa.Và.Việc của mình là mình đọc cái câu chuyện bánh truyền tải cảm xúc.Đến tất cả những dáng của mình.Tự nhiên.Ở với cá nhân của anh sa.Riêng với bộ chuyện ngày hôm nay.Thì sao lại có đôi điều hơi khác.Sao muốn nói đôi điều.Từ từ cảm.Từ cái suy nghĩ cảm nhận của mình đến tất cả mọi người chứ không phải ở cái vị trí.Là một mc.Đặt một câu chuyện.Tao muốn nói với mọi người như thế này.Đây là một câu.Và nó được viết nên từ cái trí tưởng tượng của một con người giống như chúng ta.Mọi người mọi người hãy nhớ điều này cho nó.Nó được viết nên từ trí tưởng tượng.Của một con người giống như chúng ta.Chính vì vậy cho nên những điều xảy ra trong câu chuyện này.Chưa hẳn là có thật đúng không ạ.Và sâm muốn nhắn gửi đến tất cả những cái gì.Của gia.Chính tả nghe nó.Như một câu chuyện thôi.Và.Còn nếu như mọi người hỏi xa là sao có tin vào những điều ở trong câu chuyện này hay không.Xin lỗi như thế này.Vẫn là câu trả lời như cũ.Những điểm sao không bị.Ở những điều mà xa.Sao sẽ không khẳng định về những điều mà sao chữ từng gặp trong cuộc sống.Tao chưa bao giờ gặp ma mọi người.Sau đây là sai sẽ không thể nào khẳng định về cái gì.Là nó có hay không mà trên đời.Thế nhưng mà nếu như mọi người hỏi xa dần.Sao có muốn tin vào điều này hay không.Thì sẽ trả lời.Đây là góc nhìn cá nhân của anh sang nhé.Sao sẽ trả lời như thế nào.Tao muốn tin vào những gì mà nó hiện hữu xung quanh chúng ta.Sao muốn tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.Vậy sao muốn tin rằng.Sao muốn tin vào chính mình.Tao không muốn tin vào những điều mơ hồ mà mình không xác định.Bà ta muốn.Hôm nay sau khi cùng sau khi tập luyện để phát sóng.Tôi muốn nhắn gửi đến tất cả mọi người.Chúng ta hãy tin vào chính mình chúng ta hãy tin vào đôi mắt của mình.Tin của những gì mà mình có thể.Khẳng định được xác định là.Và những cái gì mà nó khiến cho chúng ta có cái suy nghĩ tiêu cực.Khiến cho chúng ta có cái suy nghĩ mơ hồ lạc lạc hướng.Thị trấn thật tốt quyền không tìm nó.Ngày hôm nay xóm muốn nhắn gửi.Cái kế đến tất cả những khán giả của mình thông điệp như thế.Đây là chuyện của chúng ta nghe nói như là chuyện thôi.Hãy tin hãy tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống tin tin vào chính bản thân mình.Tin vào những gì hiện hữu xung quanh chúng ta.Và vì sao mà sao lại hướng mọi người.Sau khi mà mọi người biết hôm dạo gần đây khi mà đọc xong những câu chuyện.Ra luôn muốn đưa ra cái nhìn của mình biết cảm nhận của mình.Bởi vì xa luôn muốn những khán thính giả của mình.Hướng đến những điều tốt đẹp chúng ta thấy rõ những cái gì đúng và cái gì sai ở trong cuộc sống.Và đã là những điều mà chúng ta không thể nào khẳng định được là nó có hay không mà trên đời này.Chúng ta có quyền lựa chọn điều mà chúng ta tin tức.Chúng ta có quyền lợi.Chúng ta có quyền không tin vào những cái gì mà nó khiến cho chúng ta sợ hãi khiến cho chúng ta trưởng bước.Khiến cho chúng ta trở nên con người chúng ta bị chùng xuống.Thay vịt.Chọn tin vào cái điều như thế.Chúng ta.Tin vào những cái điều.Nó khiến cho con người chúng ta tích cực hơn.Vui vẻ hơn sống lạc quan yêu đời hơn.Hãy tin vào những cái gì mà tốt đẹp ở trên cuộc đời này tin vào chính mình mọi người nhé.Và câu chuyện ngày hôm nay thì nó có đề cập đến tôn giáo.Là một vấn đề nhạy cảm đúng mà.Vây cá nhân của anh ta thì tôn giáo nào cũng tốt cả.Cũng hướng con người chúng ta đến những điều tốt đẹp.Sau khi lắng nghe xong câu chuyện này chúng ta cần tỉnh táo.Chúng ta cần phân biệt được cái sự tốt đẹp của tôn giáo.Và cái mê tín dị đoan nó khác nhau rất nhiều.Chúng ta được nhập nhờ giữa hai vấn đề đó mọi người nhé.Và nếu như những gì mà xa vừa chia sẻ ngày hôm nay nó khiến cho các tập tiếp theo nó bị tụt view thì hết.Vẫn sợ nó.Vì cái điều mục đích bởi vì chuyện thì bộ này xong thì đến bộ khác đúng mọi người.Mình vẫn muốn mang cái điều gì đó tốt đẹp đến với khán thính giả của.Cho nên là chúng ta có quyền.Mọi người nếu như mà chị em nào mà cảm thấy nghe nói xong mà mình cảm thấy.Nó câu chuyện này nó ám ảnh chúng ta mà nó ảnh hưởng không tốt đến mình.Chị em cứ không nghe.Không nè cũng được mọi người nhé.Bạn.Còn nếu như mà anh chị nào mà vững tinh thần.Vẫn thích nghe kết thúc của câu chuyện này thì chỉ còn một tuần nữa thôi thì sẽ kết thúc câu chuyện.Mọi người chờ đợi tập tiếp theo nhé.Và sau khi lắng nghe ta nói xong thì mọi người càng thấy dễ đi vào giấc ngủ hơn chưa nếu nhưng mà mọi người cảm.Thích những gì mà sao người chia sẻ thế mọi người đừng quên nhấn like và chia sẻ và đăng ký kênh ủng hộ anh sa và ban biên tập.Tình nhá cảm ơn mọi người rất nhiều mỗi ngày xưa mà mọi người biết không có việc đầu tiên vào buổi sáng thì mày sẽ thích.Nghĩa là sao đọc bình luận của mọi người đó là cái điều đó là nó là cái động đực cái nguồn động viên rất lớn đối với xa.Ngày hôm nay tự nhiên không biết sao mà tâm trạng ra nó muốn nói nhiều quá luôn nãy giờ nó cũng nhiều rồi thôi nó thì.Tí xíu nữa.Có đôi lúc mình cảm thấy.Có đôi lúc công việc nó cũng vẫn khiến mình đâu đó mình cảm thấy mệt mỏi.Nhưng mà cái điều mà động viên sa lớn nhất là cái gì mọi người biết hôm là những bình luận của mọi người đó sẽ nói thật luôn.Cảm ơn mọi người rất nhiều cảm ơn những tình cảm của mọi người dành cho anh sang nhé và đêm nay thì chúc tất cả những thính giả của anh gia một.Ngọn gió. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com