Vợ Nhặt (kim Lân) _ Đọc Truyện Và Phân Tích _ Ngữ Văn 12

vợ nhặt (kim lân) _ Đọc truyện và phân tích _ ngữ văn 12

Vợ à.Kim lân.Đọc truyện và phân tích.Bạn đang lắng nghe văn học trong nhà trường được phát trên website và kênh youtube video.vn.Đừng quên nhấn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất.Trong chương trình tuần này chúng ta hãy đến với truyện ngắn vợ nhặt của nhà văn kim lân.Trước kia mỗi chiều.Cứ vào lúc chạng vạng mặt người thì chàng đi làm về.Phấn nước nhật như ở trên con đường khẳng khiu luồn qua cái sống trở.Của những người ngủ cư.Vào trong bến.Anh vừa đi vừa tủm tỉm cười.Hai con mắt nhỏ tí gà gà đắm vào chim.Hai bên quai hàm bạch giác rung rung làm cho cái bộ mặt thu hoạch quán lúc nào.Nhất trí như ý nghĩ gì.Vừa lý thú vừa giữa.Hạnh phúc.Vừa đi vừa nói.Hãy làm nhảm than thở những điều hắn nghĩ.Trẻ con trong xóm cứ thích cái thân hình to lớn vật và của hắn từ dốc chợ đi xuống.Vì lấy hàng.Reo cười ván.Anh chàng anh chàng đã về chúng mày ơi.Anh chả ơi bế em mấy anh chàng ơi đã uống rượu chưa.Anh chàng ơi.Đứa túm đẳng trước đứa túm đằng sau đứa củ đứa kéo nữa lôi chân không cho đi.Trang chị ngửa mặt lên cười hàng thật.Cái xóm ngủ cư tồi tàn ấy mỗi chiều lại xôn xao lên được một.Những đội.Khi trẻ con không đứa nào buồn ra đón trả nữa .Chúng nó ngồi ủ rũ dưới những xóa đường không muộn lúc.Chồng bóng chiều nhá nhem.Chẳng đi từng bước mệt mỏi.Chiếc áo nâu tảng vật sang một bên cánh tay.Cái đầu trọc.Nhẫn.Chú về phía trước.Hình như những lo lắng chật vật trong một ngày để số cái lưng to do.Nhìn lưng gấu của.Biệt đội.Đã tràn đến xóm này từ lúc nào.Những gia đình từ những vùng nam định.Thái.Đối chiếu lũy.Bồng bế.Rất giống nhau nên xanh xám như bóng ma và nằm ngổn ngang khắp lều chợ.Người.Chết như ngả rạ.Không buổi sáng là người trong làng đi chợ đi làm đồng.Không gặp ba mươi bốn kết thôi.Nằm cổng qua bên đường.Không khí vật lên mùi ẩm thối của rác rưởi.Và mũi dây của xác người.Giữa các.Tối sầm lại bị đói khát ấy một buổi chiều người trong xóm bỗng thấy chàng về.Với một người đàn bà nữa.Mặt phẳng.Có một vẻ gì phởn phơ khác thường.Thám tử tìm một nụ cười một mình.Và hai mắt thì sáng lên lấp lánh .Người đàn bà đi sau hắn chừng ba bốn bước.Thì gấp cái thúng con đầu hơi cúi xuống cái nón rách tả nghiêng nghiêng che khuất đi nửa mặt.Chị có vẻ nó genève.Mấy đứa trẻ con thế lại vội chạy ra đón xem.Sợ chúng đuổi như trước.Trang vội vàng nghiêm nhất mặt lắk.Giới thiệu cơ bản.Mấy đứa trẻ đứng dừng lại nhìn sang.Được x có đứa gạo lên.Anh chàng ơi.Chẳng quay đầu lại.Nước tân cổ gạo lên nữa.Trông vợ hai.Chảnh bất kỳ.Bố già.Người đàn bà có vẻ khó chịu lắm.Thì như được mày là.Đưa tay lên sắp xếp lại tà áo.Ngã tư xóm chợ về chiều càng xác xơ hút từng trận gió từ cánh đồng thổi vào ngăn.Hai bên dãy phố úp tối om.Không nhà nào có ánh đèn ánh lửa.Dưới những gốc đạt gốc gạo sỉ bóng những người đói giật giờ đi lại lặng lẽ như những bóng ma.Tiếng quạ kêu trên mấy cây gạo ngoài bãi chợ cứ gào lên từng hồi.Thời tiết.Nhìn thấy bóng chày.Và bóng người đàn bà nội thúy đi về bến.Người trong xóm lại.Họ đứng tả trong ngưỡng cửa nhìn ra.Hình như họ cũng hiểu được đôi phần.Những khuôn mặt hốc hác u tối của họ bỗng như rạng rỡ hẳn lên.Có cái gì là cái lùn tươi mát.Thổi vào cuộc sống đói khát năm tối ấy của họ.Một người ý thường.Người khác thì sẽ thì thầm hỏi.Ai đấy nhỉ.Hạnh là người dưới quê.Bà cụ tứ mới lên.Chả phải.Từ ngày còn buồn mà ông cụ tứ có thấy họ mạc nào lên thăm đâu.Quái nhỉ.In một lúc.Công nghệ bỗng cười lên dùng rồi.Hay.Làm vợ anh cu tràng.Ừ.Thiếu mà vợ anh cu tràng thật đấy anh em ạ.Chồng chị ta.Thèm thèm.Hay táo để.Ôi trào giờ đất này còn giúp cái của nợ đời về biết con nuôi nổi nhau sống có được cái này không.Họ cũng nín lặng.Người đàn bà như có biết xung quanh để thấy anh nhìn dồn cả về phía.Thủy canh lượng nhẹ.Chân nó cứ bước ríu cả bảo trân ca.Anh cũng biết thế.Những đại lý vậy làm thích trí lắm.Cái mặt thương binh binh.Tự ngắt với mình.Người đàn bà cướp cầu nhậu câu gì ở trong miệng.Cảnh quay lại hỏi.Gì hả.Không.Anh cũng cầu nhỏ.Làm gì mà họ khỏe nhìn thế không.Hạnh phúc đứng dừng lại nhìn ngang nhìn.Bát tràng.Bất chày.Sống ở khuôn cửa gỗ.Một cái đầu trọc thở ra gọi giặt sợ.Chàng lật đổ.Quay lại.Về muộn mấy hãng vào chơi đã nào.Chẳng đứng lạnh thoái thác.Thôi.Ông để cho đến hôm khác.Cái đầu trọc nhảy nhảy một con mắt.Thích thích về phím đàn bà.Cách nào đấy người quen.Thôi để hôm khác hồng nhé.Anh quen mắt trở ra.Lật đật chạy theo người đàn bà.Như người xấu hổ chạy trốn.Người đàn bà đã đi đến trước kim yếu cũ.Chàng gọi với.Rẽ lối này cơ mà.Đợt này á.Hai người lặng lẽ xuống một con đường nhỏ.Con đường sâu thăm thẳm luôn giữa hai bờ tre cao vút.Ở đây vắng vẻ thoải mái nó định nói với chị một vài câu rõ tỉnh tứ.Mà chẳng biết nói thế.Anh cứ lung ta lưu tuấn tài lọ xoa xoa vào vai kia.Đi bên người đàn bà.Thì cũng không nói.Iphone mất từ lượng nhìn ra phía trước.Tiếng gió trên bờ jerry giả.Bật tiếng lá khô kêu xào xạc dưới bàn chân.Cho một lúc.Chàng hình như quên hết những cảnh xấu pc trẻ tăng tối hẳn.Quên cả cái đói khát ghê gớm.Đang nghe rõ.Quên cả những tháng ngày trước mắt.Trong lòng hắn bây giờ.Chỉ còn tình nghĩa giữa hắn.Với người đàn bà đi bên.Một cái gì ấy mới mẻ.Lạ lắm.Chưa từng thấy ở người đàn ông nghèo khổ ấy.Nó ôm ấp.Mơn man khắp da thịt chà.Tựa hồ như có bàn tay vuốt nhẹ trên sớm lưng.Sắp đến chưa.Game bà chữa khỏi.Nhà có ai không.Có một mình tôi.Mail.Chị tưởng tiếng cười.Đã một mình lại còn mấy u.Bé lắm đấy.Hắn bật cười.Câu chuyện xem chưởng đã thân.Nhắn tin sắt gần bên chị.Dẫn một.Trần khánh dư cái chai.Vẫn còn cầm năm trăm năm mươi mốt bên tay nè.Khỏe.Giàu tối thất đây này.Sang nhỉ.Khá thôi hai hào đấy.Đắt quá.Cơm mà thôi chả cần.Hoàng nó vừa vừa chứ.Ảnh chặt lưỡi.Vợ mới vợ đi.Thì cũng phải cho nó sáng sủa một tí.Chả nghe.Chiều tối.Đã giúp vào ngày.Hi.Khi gió.Thị phát đánh tết và lưng hắn.Khuôn mặt.Thầy thích trí nửa cổ cười khanh khách.Mấy con chó giật mình.Nghệ thuật vào trong mũi to mồm ra sủa ván.Chàng ngậm ở hòn gai.Vân tay.Nét.Mẹ bố chúng mày.Chán gì thế.Vẫn.Chưa đến à.Còn chán.Khiếp.Chị cao mặt lờ.Dãy núi.Hắn ta chỉ cười.Cúi xuống nhất cảnh do.Rất cổng ra.Vèo vèo.Đây rồi.Cứ lặng theo hai vợ chồng nhà.Cái nhà vẫn cao đứng giúp gió trên mảnh vườn mọc lộn gồm những bụi cỏ dại.Chị đảo mắt nhìn xung quanh.Chiến lược giày dép ngô hạt lên.Nét nổi tiếng.Giải.Trà samsung bước vào trong nhà.Nhất tấm phiên dịch sang một bên.Thu dọn những ipad sống ảo.Vứt bừa bộn cả trên giường dưới.Quay lại.Nhìn thị cười cười.Không có người đàn bà nhà cửa.Thế đấy.Thịnh nhất mép cười nhạt nhẽo.Chàng vỗ xuống giường đon đả.Ngồi đây ngồi xuống đây.Tự nhiên.Vien bà theo bảy tháng.Ngồi bấm xuống hết giường.Cái bống cũng như anh.Chàng đứng tây ngây ra giữa nhà một lúc.Chợ cán thấy sở.Chính hắn cũng không hiểu sao hắn sợ.Lấy.Bước vội mấy bước ra sân gác lê.Sao hôm nay bảo lão về muộn thế không.Khánh linh quỳnh hết chạy ra ngõ đứng lắm.Lại chạy vào sân nhìn trộm vào trong nhà.Thì vẫn ngồi im ở mép giường.Hai tay ôm khư khư cái thúng.Bệnh thận.Hắn nghĩ bụng.Quay.Sao buồn thế nhỉ.Sao nó lại buồn thế nhỉ.Nhổ vu vơ một bãi nước bọt.Tùng.Cười một mình.Nhìn thấy ngồi ngay giữa nhạc.Đến bây giờ hay vẫn còn người ngỡ như không phải thế.Ra.Anh đã có vợ rồi đấy ư.Việc xảy ra thời hạn không ngờ.Anh cũng chỉ tầm cỡ tầm pháo đâu đó có hai bộ.Ấy thế mà thành vợ chồng.Ít lâu nay hắn xe thấp liên đoàn.Lên tỉnh.Mỗi bạn qua cửa nhà kho lại thấy mấy chỉ con gái ngồi vô ra ở đây.Anh đoán.Họ ngồi đấy nhặt hạt rơi vãi hay ai có công việc gì.Gọi đến thì làm.Một lần hắn đang gò lưng.Kéo cái xe bỏ thấp và dốc tỉnh hết hồn một câu chơi cho đỡ nhớ.Họ rảnh muốn ăn cơm trắng mấy giờ này lại đây mà đẩy xe bò với anh.Chủ tâm.Hắn cũng chẳng có ít chẳng ghẹo cô nào.Nhưng mấy cô gái lấy thứ bảy cô ở này ra với hắn.Cười như lắc nẻ.Anh ấy gọi.Tôi muốn ăn cơm trắng mấy giờ thì ra đẩy xe bò với anh ấy.Thi công kính có khối cơm trắng mày giỏi.Này nhà tôi ơi nói thật hay nói khoác đấy.Chàng ngoáy cổ đại.Vuốt mồ hôi trên mặt cười.Thật đấy.Có đẩy thì già màu lên.Chị vùng đứng dậy.Chạy lại đẩy xe cho chàng.Đã thật.Gì đấy.Sợ gì đang ấy nhỉ.Tỷ lệ nước mắt của.X.Chàng thích lắm từ chat sex mẹ để đến giờ chưa có người con gái nào cười với án tỉnh tứ thế.Lần thứ hai.Trang vừa trả hàng xong.Ngồi uống nước ở ngoài cổng chợ tỉnh thì thì ở đâu sầm sập chạy đến.Thì đứng trước mặt hắn sưng sỉa nói.Bia.Người thế mà tiêu.Ánh dương mắt nhìn chị.Chị không hiểu.Thật ra lúc ấy anh cũng chưa nhận ra thì là ai.Hôm nay thì rách quá.Áo quần tả tơi như tổ đỉa.Gần shop hẳn đi.Trên cái khuôn mặt lưỡi.Xám xịt.Chỉ có thể.Hai quả con.Cô ấy leo leo cái mồm hẹn xuống thế mà mất mặt.Thành ngữ giải.Ăn tết miệng cười.Chả hôm ấy thì hôm nay.Hãy ngồi xuống ăn uống dầu đã.Ăn gì thì ăn.Chán giàu.Thì bất đứng cơn trước mặt hắn.Đây.Muốn ăn gì thì ăn.Anh.Võ túy.Nick baq.Hai con mắt trũng hóa của thủy tức thì sáng lên.Dự đoán đã.Ăn thịt nhé.Ừ ăn thì ăn sợ gì.Thế à.Thì ngồi sà xuống ăn thật.Chị cầm đồ ăn một chặt bốn bát bánh đúc liền chẳng chuyện trò gì.Ăn xong.Thì cầm dọc đôi đũa quẹt ngang miệng thở.Ngon.Về chị ấy thấy hụt tiền.Thì bỏ bố.Lạc đất thì có vợ này.Nói đùa chứ có vẻ với tớ thì ra khuôn hàng lên xe.Rồi cùng về.Nói thế.Chàng cũng tưởng là nó rồi.Ai ngờ.Thị vệ thật.Mới đầu anh chàng cũng trợ nghĩ.Sắp gạo này đích thân mình cũng chả biết con nuôi nổi không.Lavender s blue.Sau.Không biết nghĩ thế nào.Chắc dễ một cái.Chắc.Hôm ấy hắn đưa thị và trợ từ.Bỏ tiền ra mua cho thì kết thúc con được vài thứ lặt vặt và gia hạn cơm đánh một bữa thật no nê.Rồi cũng đẩy xe bò.Chàng chợt đứng dừng lại lắng tai nghe.Ngoài ngõ có tiếng người cũng thắng.Một bản án từ chặt tre lọc học đi vào ngõ.Bà lão vừa đi vừa làm bầm tính toán gì trong miệng.Thấy mẹ.Chành xe lên như một đứa trẻ.Và gọi với vào trong nhà.You đã về đấy.Lật đật chạy ra đón.Hôm nay sau về muộn thế làm tôi đợi nấm cả ruột.Bà cụ tứ nhấp nháy hai con mắt nhìn trên.Chậm chạp hỏi.Có việc gì thế vậy.Thì cũng cứ vào trong nhà đã nào.Bà lão phúc thọ bước theo con vào trong nhà.Đến giữa tân bà lão đứng sững lại.Bà lão càng ngạc nhiên hơn.Quay.Sao lại có người đàn bà nào ở trong ấy.Người đàn bà nào lại đứng ở đầu giường thằng con mình thế kia.Sao lại chào mình bằng u.Không phải con tép được mà.Ai thế nhỉ.Bà lão hấp hai cặp mắt cho đỡ buồn vì tự dưng bảo đã chết mất mình nguyền rác.Blog nhìn kỹ người đàn bà lần nữa vẫn chưa nhận ra người nào bà đã quay lại nhỉ con.Tỏ ý không hiểu.Chàng tươi.Thì thu hãng vào ngồi lên giường nên việc chỉnh trên đã nè.Bà lão lập cập bước vào như đàn bà tưởng bà lão già cả chiếc lá.Chị cất tiếng chào lần nữa.Ừ đã về.Ô hay.Thế là thế nào nhỉ.Bà lão ăn khu.Ngồi xuống.Chả nhắc mẹ.Kìa.Nhà tôi nó trà cú.Thế mà vẫn chưa.Anh bước lại gần nói tiếp.Nhà tôi nó mới về làm bạn với tôi đã yêu à.Chúng tôi phải duyên phải kiếp với nhau.Chẳng qua.Nó cũng là cái số.Bà lão cúi.Nín.Bà lão hiểu rồi.Lòng người mẹ nghèo khổ ấy còn hiểu ra.Biết bao nhiêu cơ sự vừa ai oán.Thương cho số kiếp đứa con mình.Chao ôi.Người ta dựng vợ gả chồng cho con là lúc trong nhà ăn nên làm nổi những mong sinh con.Cái mở mặt sau là.Còn mình thì.Trong kẽ mắt kèm nhèm của bà rủ xuống hai dòng nước mắt.Biết rồi.Chúng nó có nuôi nổi nhau sống qua được cơn đói khát này không.Bà lão khỏi thở dài.Đứng lên.Chân đầm gì người đàn bà.Thì cuối mật xuống tay vân vê tà áo đã rách bởi.Bà lão nhìn.Vợ nghĩ.Người ta có gặp bước khó khăn đói khổ nè.Người ta mới lấy đến con mình.Mở con mình.Mới có được vợ.Thôi.Bổn phận.Bà lành mẹ.Bà đã chẳng lo lắng được cho con.Mày ra bảo qua khỏi được cái tao đoạn này.Thì thẳng con bản.Cũng có vợ.Nó yên biểu nó.Chẳng may ra ông giỏi.Chết cũng.Chịu chưa.Biết thế nào.Mà lo hết cho.Bà lão lặng lẽ.Dạng háng một tiếng.Nhẹ nhàng.Nói về.Giống mới.Tôi thì các con đã phải duyên phải kiếp với nhau.Cũng mừng.Chàng thẳng vào một cái ngực nhẹ khẳng.Anh hỏi một tiếng.Bước từng bước giải ra sân.Bà cụ tứ vẫn từ tốn.Tiếp.Nhạc tái nghèo con ạ.Vợ chồng chúng mày liệu mà bảo nhau làm ăn.Rồi ra may mà ông dở cho khá biết thế nào hả con ai giàu ba họ.Ai khó ba đời.Có ra thì.Rồi con cái chúng mày về sau.Bà lão đăm đăm nhìn ra ngoài.Bóng tối chủ lấy hai con mắt.Ngoài xa dòng sông sáng chế world cup trong cánh độc tố.Mùi đốt đống dấm ở những nhà có người chết theo gió thoảng vào hết.Bà lão thở nhẹ ra một hơi dài.Bà lão nghĩ đến ông lão.Nghĩ đến đứa con gái út.Bà lão nghĩ đến cuộc đời khổ đẳng đặc của mình.Vợ chồng chúng nó lấy nhau.Cuộc đời chúng nó.Liệu có hơn được bố mẹ trước kia không.Con ngồi xuống đây ngồi xuống đây cho đỡ mỏi chân.Bà lão nhìn người đàn bà.Lòng đầy thương xót.Nó bây giờ là dâu.Là con trong nhà rồi.Người đàn bà khổ nhất nhất.Chị vẫn hack nick.Đứng nguyên chỗ cũ.Bà lão hạ thấp.Súng thần bảng.Kể ra.Có làm được dăm ba mâm thì phải đấy.Nhưng nhà mình nghèo cũng chán người ta chấp nhận làm chi cái lúc này.Code.Sao chúng mày hỏa thuận là út mừng rồi.Năm nay.Thì đói toi.Chúng mày lấy nhau lúc này.Yêu thương quá.Bà cụ mẹ lời không nói được nữa.Nước mắt cứ chảy xuống dòng.Chẳng đứng ngoài thấy vậy hắn bực mình quá.Hầm hầm bước vào trong nhà.Đánh diêm đốt đẹp.Từ sáng bà lão vội vàng lau nước mắt ngược lên.Có đèn đấy à.Ừ thấp lên một tí.Cho nó sáng sủa.Đầu bây giờ đắt gớm.Mày à.Bà lão đứng dậy.Quẩy xanh rửa bên kia.Chàng lại bầu sắp đẻ.Chán quá.Chẳng đâu vào đâu.Tự nhiên cũng khó.Tiếng bà cụ tứ bên kia nói với xa.Hôm nào nghỉ ở nhà.Kiếm ít nữa.Đang coi phim mà nhăn da.Vâng.Chả ngoan ngoãn đáp lời mẹ.Anh ta quay lại bảo thị cởi áo đi nằm.Những thế thì ngồi bần thần dưới chân giường tự nhiên hắn lại không dám.Hãy lặp lại ngồi xuống cái ghế bên cạnh.Cả hai cùng sướng sùng.Chả biết nói gì.Ánh đèn vàng đục ở góc nhà tỏa ra ấm áp và kéo dài hai cái bóng trên vách.Bên ngoài gió từ mặt sông thổi lên rì rào như tiếng người thì thầm nói chuyện.Giữa tự im lặng của đôi vợ chồng mới có tiếng ai hờ khóc ngoài xóm lọt vào.Tỉ tê lúc to lúc nhỏ.Người đàn bà bỗng thở dài.Chẳng quay lại sẽ hỏi.Buồn à.Không.Gớm sao lúc nãy nói chuyện với ai thế.Đợi suốt cả ruột.Tí lượng ăn.Không trả lời.Ảnh xích lại cười cười.Thôi.Khuya rồi đấy.Ngủ đi.Thì giơ tay cũng vào trán thắng.Chỉ được cái thế là nhanh.Giờ.Cười hì hì.Viên.Thổi tắt đột ngột.Trong đêm khuya.Tiếng hát t.Nghe càng rõ.Sáng hôm sau mặt trời lên bằng con sáo.Chàng mới trở dậy.Chắc người em ai lửng lơ như vừa ở trong giấc mơ đi ra.Việc không có vợ nên hùm này hắn vẫn gặp gỡ nhà.Nhưng không phải.Chắp tay sau lưng lĩnh từng bước ra sân.Ánh nắng buổi sáng mùa hè sáng lóa sói và hai con mắt còn cây xẻ.Đèn chớp chớp liên hội mấy cái.Và bỗng vừa chợt nhận ra.Xung quanh mình vừa có cái gì ấy thay đổi mới mẻ.Khác.Nhà cửa sân vườn.Hôm nay đều được quét trước thu dọn sạch sẽ gọn gàng.Mấy chiếc quần áo rách như tổ đỉa.Vẫn vắt khi minions ở một góc nhà đã thấy đem ra sân không.Hai cái ăn nước vấn đề khô căng dây gấp đổi đăng ký nước đẩy máu.Đống rác mùn tung hoành đây nói đi.Đã hết sạch.Ngoài vườn người mẹ đang lúi húi dễ những bụi cỏ mọc nhanh nhỉ.Vợ hắn quét lại ít dân.Tiếng chổi từ nhá tiêu sản sạch trên mặt.Cảnh tượng thật đơn giản bình.Nhưng đối với hắn.Lại rất thấm thía.Bỗng nhiên anh thấy thương thương yêu gắn bó.Viết cái nhà của hắn lạ lùng.Hắn.Đã có một gia đình.Hết.Sẽ cùng vợ sinh con đẻ cái ở đấy.Cái nhà như cái tổ ấm che mưa che nắng.Mọi nguồn vui sướng phấn chấn đột ngột tràn ngập trong lòng.Bây giờ anh mới thấy hắn lên người.Anh thấy ăn cướp bổn phận phải lo lắng cho vợ con sau này.Thắng.Xanh xanh.Chạy ra giữa sân.Ảnh cu muốn làm một việc gì ấy để dự phần tu sửa lại căn nhà.Bà cụ tứ chợt thấy con dài đã già.Bà nói nhẹ nhàng bảo nàng dâu.Anh ấy dậy rồi đấy.Có đi dọn cơm ăn chẳng buồn.Vâng.Người đàn bà lẳng lặng đi vào trong bếp.Tràn ngập thị hôm nay khác lắm.Rõ ràng là người đàn bà hiền hậu đúng mực không còn về dì chao chát trong lòng như mấy lần chàng gặp nhá.Không biết có.Vì mới làm dâu mà thị tu chí làm ăn không.Bà mẹ chàng cũng nhẹ nhõm tươi tỉnh khác ngày thường.Cái mặt bụng béo quán của bà rạng rỡ hẳn lên.Bà lão xăm xắn thu giọt quyết tức nhà cửa.Tính như ai nấy đều có ý nghĩ rằng thu xếp nhà cửa cho quang quả để né.Thì cuộc đời họ có thể khác đi.Làm ăn có cơ khấm khá hơn.Bữa cơm ngày đói trong thật thảm hại.Giữa cái mẹt rách có được một lùm rau chuối thái rối.Và một đĩa muối ăn với cháo.Nhưng cả nhà đều ăn rất ngon lành.Bà cụ vừa ăn vừa kể chuyện làm ăn.Giá cả.Với con dâu.Bà lão nói toàn chuyện vui.Toàn chuyện sung sướng về sau.Trà nhạc.Khi nào có tiền tao mua lấy đôi gà.Teens.Chỗ đổ bếp kia làm cái chuồng gà tiện quá.Nay ngành y ngoài lắm.Chả mấy mà có ngay đàn gà cho mà xem.Chảnh chị vân.Vâng.Rất ngoan.Chưa bao giờ trong nhà này mẹ con lại đầm ấm mà hợp như thế.Câu chuyện trong bữa ăn đang đá vôi.Bỗng ngừng lại nấu cháo lỏng bóng.Mỗi người được có lưng hai.Đã hết nhẵn.Bà lão đặt đũa bát xuống.Nhìn hai con.Vui vẻ.Chú mày đợi nhé tao có cái này hay lắm cơ.Bà.Chạy xuống bếp.Lễ máy bơm ra một kết nối.Khói bốc lên nghi ngút.Bà lắp đặt kết nối xuống bên cạnh mẹ cơm.Cẩm tiên môi vừa khuấy cười.Chè đấy.Bà lão bồ tát.Chìa khóa án đây.Ngon đáo để.Người con dâu.Đón mấy cái bát.Đưa lên max nhỉ.Hai con mắt thì tối là.Thị điểm ngân vào miệng.Chàng cầm cái bát thứ hai mẹ đưa cho.Người mẹ vẫn tươi cười đon đả.tám đấy mày ạ.Ngon đáo để.Cứ thử ăn mà xem.Xóm ta.Khối nhà.Con chả có cá mà ăn đâu.Chàng.Cẩm đu đủ.Gọi một miếng bỏ vội vào miệng.Mặt hắn chum ngay.Miếng cảm đắng chát nhẹ bước trong.Bữa cơm từ đấy không ai nói câu gì có cắm đầu ăn cho xong nè.Gọi tránh nhìn mặt nhau một nỗi tủi hờn.Mày định bỗng có tiếng một hồi trống.Tôi lên dồn dập.Vội vã.Đoàn quả thích những cây gạo cao chót vót ngoài.Hút hoàng bay rủ lên lượn thành từng đám bay vần lên nhìn trời như những đám mây đen.Người có râu cái thở dài.Lợi ích trong việc chống gì đấy nhỉ.Trống thúc thuế đấy.Đặng thị nó bắt cổng đây.Đặng thị nó bắt đóng thuế.Trời đất này không chắc đã sống qua được đâu các con à.Bà lão.Ngoại vội ra ngoài.Bà lão không dám để con dâu nhìn thấy bà.Người con dâu có vẻ lắm.Chị lầm bầm.Ở đây.Vẫn phải đóng thuế cơ à.Im lặng một.Thịt.Trên mạng thái nguyên bắc giang người ta không chịu đóng thuế nữa đâu người ta còn phá kho thóc của nhật.Chia cho người đói nữa đấy.Chàng.Thần mặt.Bí mật to lớn khó đâm đâm.Viết cảm nhận trong miệng ăn.Đảm bảo.Thắng.Đang nghĩ đến những.Phá kho thóc nhật chàng hỏi vội trong tiếng anh.Việt minh phải không.Nhà biết.Chàng không trả lời.Chú ý nghĩa của hán việt hiện tất cả những người nghèo đói ầm ầm.Kéo nhau đi trên đây rồi.Bảng.Có lá cờ đỏ to ra.Cô ấy.Anh lắng nghe người ta nói họ lại việt mình đấy họ đi cướp thấp đi.Chàng không hiểu gì sợ quá kéo vội sẽ thấp của liên đoàn tắt cánh đồng đi lối khác.Ra họ đi phá kho thóc chia cho người đói.Tự dưng phan thiết ăn hả.Tiếc rẻ vẩn vơ khó nhỉ.Ngoại tình.Tiếng trống thúc thuế vẫn dồn dập mẹ và vợ chàng đã buông đũa đứng dậy.Chăm sóc trẻ.Vẫn thấy đám người đói.Và.Lá cờ đỏ.Bay.Với.Các bạn vừa nghe truyện ngắn.Vợ nhặt.Của nhà văn kim lân.Dưới đây là một số ý chính cho đề bài yêu cầu phân tích truyện ngắn làng.Phim mở các bạn tham khảo.Kim lân là một trong những nhà văn viết truyện ngắn từ năm một nghìn chín trăm bốn mươi.Sáng tác của ông tập trung phản ánh bức tranh của nông thôn việt nam và hình tượng người nông dân.Dưới ngòi bút tài hoa của kim lân bức tranh hiện thực của nông thôn việt nam.Cũng như nỗi niềm.Cuộc sống cảnh ngộ.Và khát vọng của người nông dân được thể hiện chân thực và sinh động.Vợ nhặt.Là một trong những tác phẩm thành công của kim lân.Với cốt truyện độc đáo cùng với lối dẫn chuyện hóm hỉnh hấp dẫn người.Lấy cảm hứng từ nạn đói năm một nghìn chín trăm bốn mươi lăm.Nhà văn kim lân đã tái hiện sự thực bức tranh.Ngày đó ai ám ảnh trong từng câu chữ từng trang văn của ông.Bằng ngòi bút tả thực kết hợp.Kim lân đã tái hiện cảnh vật với xác xơ password của vectơ sóng trở về chiều.Giữa hai bên dãy phố up giúp tối om cái nhà vắng teo đứng giúp gió một mảnh vườn.Mọc lộn nhộn.Từng ấy thôi.Ngòi bút của ông đã tô đậm lên bức tranh u tối với cảnh chống đói nghèo của nông thôn bắc bộ.Những năm một nghìn chín trăm bốn mươi lăm.Tất cả hiện lên biểu cảm cõi xác xơ rách rưới.Ở đó không chỉ có cảnh ngộ.Mà con người cũng hiện lên lụi tàn cũng chết đói.Tình nghèo.Cây chết cũng được ghi lại trong âm thanh thi thi.Tạo nên sự ghê rợn người.Ở đó như đang dồn đuổi sự sống của con người đến đường cùng.Âm thanh của tiếng quảng.Trên mấy cây vàng.Của tiến hpt và cả tiếng trống thúc thuế mỗi lúc một dồn dập hơn.Chỉ vì.Thôi mà nhà văn như tôi lại điện.Tố cáo sự tàn ác của bọn phát xít đế quốc thực dân với những chính sách vô cùng hạn.Rẻ rúng mặt giống của con người.Trong cái không gian ấy hình ảnh con người được khắc họa lại khiến người đọc không khỏi bàng hoàng về quê.Đói năm một nghìn chín trăm bốn mươi lăm.Sử dụng những câu văn dài nhiều về.Kết hợp với biện pháp liệt kê kim lân đặc tả hình ảnh người.Bồng bế rất dịu nhau như những bóng ma nằm ngổn ngang khắp lều chợ.Vịt đói.Những người sống đang nay nhất giặt dở.Sống một cuộc sống không phải cuộc sống của con người.Người chết thì như là giả.Và cái chết trở thành nỗi ám ảnh đau đớn bệnh nhức nhối.Của biết bao con người.Có lẽ chính vì thế.Mà nó thôi thúc kim lên phản ánh lại bằng những trang văn đầy ám ảnh như vậy.Những bức tranh đói khổ ấy.Câu chuyện của kim lân muốn kể với người ta.Là câu chuyện đầy đủ bảy mươi hai.Ở đó cốt truyện của nhân vật tràng.Nhặt được cô vợ trong những ngày đói khổ.Kim lân rất tài tình.Trong việc khắc họa tưởng tâm trạng của nhân vật chính.Xoay quanh cốt truyện độc đáo.Sự thay đổi tâm lý rất phù hợp từ lúc gặp thị là vợ chồng.Trên đường đưa thị về nhà.Đi khi về đến nhà.Đặc biệt là tâm trạng sáng ngày hôm sau và tâm trạng trong nước.Điều được kim lân tái hiện lại chân thật.Bằng những ngôn ngữ giản dị.Hình ảnh gần gũi mộc mạc.Nhà văn đã cho người đọc thấy rõ.Được hiện thực cuộc sống thê thảm qua câu chuyện cưới vợ của chàng trong ngày đó.Cũng thực hiện thực thế thảm đấy và qua đó.Người đọc nhìn nhận được niềm tin.Của nhà văn.Ông tin tưởng vào tương lai dù có thế nào.Du học có bị đẩy vào bước đường cùng thì vẫn le nói xử sống bằng tình yêu thương đùm bọc lẫn nhau.Giữa con người.Với con người.Đồng thời cũng cho thấy được khát khao hạnh phúc gia đình mãnh.Của người dân lao.sáu hình ảnh nhân vật tràng khi nhân vật thì cũng hiện lên với bản lý lịch trích ngang hoàn toàn trắng xóa.Không gian.Không người thân không nhà cửa không tên tuổi.Thì hiện lên như một sinh vật khốn khổ bị căng quá.Hiện lên là một con số không tròn chính trong cơn lốc xoáy cuộc đời.Chỉ có giải bông lúa.Đơn giản.Thí nghiệm nhiên trở thành vợ của chàng.Và.Như những người khác khi về nhà chồng thì cũng trải qua đầy đủ mọi cảm xúc giữa ab.Xấu hổ.Đến niềm vui.Chữa bệnh thận lo lắng cùng chàng.Và bà mẹ chồng.Về kết nối.Cái nghèo của.Nhưng trong đó vẫn là niềm vui.Khát vọng sống của từng ấy con người.Từ bức tranh hiện tượng ấy mà kim lân một lần nữa ca ngợi khát vọng sống.Khát vọng hạnh phúc.Của con người như một giá trị tốt đẹp.Xây dựng một kết thúc.Cùng với nước kể truyện độc đáo lời văn giản dị chân thành mộc mạc.Nhưng rất có sức gợi hình.Kim lân rất tài tình trong việc phản ánh chân thực nạn đói của xã hội việt nam những năm một nghìn chín trăm bốn mươi lăm.Số phận của người lao động bị rẻ rúng thấp hèn.Đi cái nghèo đói bụng.Trong vô số những chính sách hà khắc của chế độ thực dân.Qua đó ông cũng thể hiện giá trị nhân đạo.Đó là các người khác.Sống chân trụ.Và dép vào lòng người đặt một niềm tin.Thay đổi hoàn cảnh.Đâu phải tố cáo xã hội đen tối tố cáo những chính sách.Khiến người dân càng lâm vào cảnh lầm than.Xin mời bạn nhấn đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất bạn có thể lắng nghe những chương.Hoạt hình hay nhất trên website.Blogradio.vn.Và trên youtube.com.Gạch chéo youtube radio.Đừng quên tương tác với nhóm sản xuất quà trang fanpage.Facebook.com.Gạch chéo roblox.Bật facebook.com gạch chéo yêu blog về chiều.Chương trình được thực hiện bởi hằng nga.Và nhóm sản xuất video với giọng đọc sơn tùng.Xin đặc biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com