4 Nổi Khổ Của Kiếp Người Ai Cũng Nên Nghe 1 Lần Tiêu Tan Mọi Phiền Não Khổ Đau #rất Hay

4 nổi khổ của kiếp người ai cũng nên nghe 1 lần tiêu tan mọi phiền não khổ Đau #rất hay

Bến cũ.Thuyền về bến cũ sầu trăm ngả.Củi một cành khô lạc mấy dòng.Huy.bốn sự thật của loài như.Bài học thứ.Khổ đế.Khi nghiên cứu về đâu.Các nhà học giả ai cũng ra công tìm hiểu tứ diệu đế.Tứ diệu đế là bốn sự thật nói về con người của đạo phật.Đó là bài pháp đầu tiên của ngày.Thuyết giảng cho năm anh em kiều trần như.bốn sự thật của con người mà đức phật giảng dạy.Là bốn điều rất cần thiết cho con người.Gì vậy mọi người ai cũng cần phải thấu hiểu.Nếu không thấu hiểu bốn sự thật mà.Thì con người sống trong đau khổ mà cứ mãi chịu trong đau khổ.Đức phật người đã thấy biết bốn sự thật đau khổ nè.Rất rõ ràng.Nên muốn giúp cho con người thấu hiểu.Giờ biết rõ ràng thân phận của mình.Là một khối đau khổ.Chồng bốn sự thật.Có sự thật thứ tư là phương pháp chỉ thẳng đường lối tu tập làm chủ bốn sự đau khổ của kiếp.Là xinh.Già bệnh chết.Đạo phật bắt đầu tú tập từ chỗ khổ đau.Đến chấm dứt khổ đau.Tức là bắt đầu tú tập bằng cách triển khai chi kiếm chạy.Nhờ có triển khai chi kính hiểu.Nên mới có kích thước ghi chục lý bất thiện pháp .Hàng ngày dùng chuối chín chạy thoát.Đơn duyệt xã các chướng ngại pháp rất dễ dàng.chín xã chướng ngại pháp dễ dàng.Đinh diệp bảo vệ tâm bất động không còn khó khăn nữa.Sau khi giữ gìn tâm bất động được trọn vẹn.Thì tâm luôn luôn bám sát trên tứ niệm xứ.Thời gian suốt bảy ngày đêm thì tâm có đủ đạo lực làm chủ.Xin chào.Bệnh trĩ.Thì tầm bất động thanh thản an lạc và vô sự.Tức là tâm thanh tịnh.Vì chồng rất thanh tịnh.Thì tâm nhập tứ thánh định.Rất dễ dàng.Không còn khó khăn và mệt nhọc nữa.Do nhờ tu tập đúng như vậy.Nương tử phẩm phu đến chứng quả thận dễ như trở bàn tay.Khi nghiên cứu.Chúng ta phải bắt đầu từ chân lý thứ nhất.Chân lý thứ nhất đã xác định con người.Là một khối đau khổ.Điều này không ai dám phủ nhận.Cho nên có người khổ đau từ lúc nằm trong bụng mẹ.Chỗ đứng khi chi.Rồi lại tiếp tục tái sinh vào bụng mẹ nữa.Giải như vậy sự khổ đau mãi mãi không bao giờ.Từ đời này kiếp đời.Như một vòng tròn khổ đau không có lối thoát ra.Nhưng may mắn thay.Chúng ta nhờ ơn đức phật .Người chỉ dạy đường lối tu tập để có người thoát ra khỏi vòng tròn đau khổ này.Nhưng có mấy ai đã hiểu biết như vậy.Vậy cố gắng thoát ra khỏi vòng tròn đau khổ.Con người ai cũng sợ khổ.Ai cũng muốn thoát khổ.Nhưng họ không muốn lìa chuột không muốn sao.Gì thế.Hỏi luôn luôn cứ lắm á.Sống chung.Thường làm khổ mình khổ người.Dạ khổ chúng sinh.Dũng.Chính là nguyên nhân sinh ra muôn vàn sự đau khổ.Gì thế con người tu tập.Thì cô tu tập.Mà cứ mải mê ôm dục hư trong lòng không muốn về.Tôi như vậy làm sao giải thoát được khỏi quỹ.Tôi mãi không đạt được kết quả giải thoát.Rồi chỗ đó là con đường của đạo phật khóa tu.Sự thật con đường giải thoát của đạo phật không phải khóa tu.Mở khó hay dễ.Đều là do con người.Nếu những ai muốn thoát khổ thì tu hành rất dễ dàng thoát khổ.Họ chỉ cần.Clip đồng tâm của mình.Thì ngay đó là có giải thoát liền.Chứ đâu phải ngồi lim dim như con có công điểm khởi như thiền tông trung quốc.Cho nên những ai không muốn sống liên tục đi áp thấp.Là những người còn ham muốn sống trong đau khổ.Những người còn ham muốn sống trong dục.Thì rất khó tu tập theo đường lối của đạo phật.Dù có tube.Cũng không giải thoát.Bởi chính họ còn ưa thích.Trần lý thứ nhất đức phật đã xác định rõ ràng.Con người là một khối đau khổ nhiều trên đã nói.Nếu người nào còn thức sống trong đau khổ.Không muốn buông bỏ mọi sự đau khổ.Thì con đường đạo phật họ không thể đi được.Dù đạo phật có đến với họ.Vẫn lạc us.Có người hỏi.Có người là một khối khổ như thế nào.Xin chỉ rõ cho chúng con hiểu.Xin quý vị hãy lắng nghe.Cái khổ thôi.Thân con người là một khối khổ.Hút từ khi còn nằm trong bụng mẹ.Còn là một bào thai.Bụng mẹ giống như một nhà tù.Giờ chủ thai nhi.Như một chuồng cọp trong nhà tù rất chật chội.Gì vậy thai nhi xoay trở rất khó khăn.Nhất là nơi thai nhi nằm toàn là nước nhờn nhớt bẩn thỉu huế trượt.Đó là nơi bất tỉnh nhất trên trần gian này.Thế mà có người trước khi sinh ra.Không ai tránh khỏi bị giam mình trong ao tù bất tỉnh này.Đó là cái khổ thứ nhất.Cái khổ thứ hai.Khi sút hay.Chui qua một cái cửa quá chật hẹp.Thân người phải kéo nhẫn dài ra.Già nhờ người đỡ đẻ.Tức bà mụ kéo ra.Cho nên khi qua cửa này đau đớn vô cùng.Một quả bưởi.Đó là cái khổ thứ hai.Cái khổ thứ ba.Thì ra khỏi bụng mẹ.Miệng-mũi đều đầy nhớt nhau nên bà đỡ phải móc miệng mũi.Làm cho sạch đổ nhớ.Nên rất đau khổ.Thai nhi là khóc thét lên.Đó là cái khổ thứ ba.Cái khổ thứ tư.Cơ thể khi giao tiếp khí hậu bên ngoài.Nên gửi lẫn dung rất là khổ sở.Đó là cái khổ thứ tư.Cái khổ thứ năm.Cơ thể mới sinh ra.Giống như một cục thịt để đâu nằm đó.Nên bài tiết một chỗ.Cơ thể nằm trên nước tiểu và phân của chính mình.Rất là hôi thối.Gì vậy ngứa ngáy rất khổ sở.Đó là cái khổ thứ năm.Cái khổ thứ sáu.Cơ thể mới sinh ra.Giống như một cục thịt không lăn lộn trường bò được.Nên bị mỏi và đau nhức khó chịu.Đó là cái khổ thứ sáu.Cái khổ thứ bảy.Khi cơ thể trường bò được.Nếu không người trong nó.Thì khi trường bò trên giường giá.Thương bị rơi xuống đất nền đau đớn vô cùng.Đó là cái khổ thứ.Cái khổ thứ tám.Khi cơ thể mới biết đứng thì đứng lên cái xuống liên.Mà mỗi lần té là đau gì.Đó là cái khổ thứ tám.Cái khổ chứ chín.Khi cơ thể mới biết đi.Đi được giày.Điền tế.Giờ mỗi lần té đều bị đau đớn khổ sở.Đó là cái khổ thứ chín.Cái khổ thứ mấy.Mỗi lần mọc răng.Là cơ thể bị bệnh nóng sốt bất an khó chịu.Đó là cái khổ thứ mười.Cái khổ thứ mười một.Cơ thể sinh ra bị tật nguyền tay chân không bình thường hoặc nguồn.Đó là cái khổ thứ mười một.Cái khổ chú mười hai.Trí óc đừng đổ mushi.Không nhớ thường quên trước quên sau.Nên không được đến trường học hành.Đó là cái khổ thứ mười.Cái khổ thứ mười ba.Ham chơi không thuộc bài.Bị thầy cô giáo đánh phá.Đó là cái khổ thứ mười ba.Cái khổ thứ mười bốn.Theo bạn hư thân mất nết sinh ra trộm cắp đánh nhau nên bị tù tội.Đó là cái khổ thứ mười bốn.Cái khổ thứ mười lăm.Khi lập gia đình.Hai vợ chồng thường thấy cãi vã đánh nhau.Đó là cái khổ thứ mười lăm.Cái khổ thứ mười sáu.Vợ chồng sinh con đẻ cái phải nuôi bò nhẩm.Đối lập cái khổ thứ mười sáu.Cái khổ thứ mười bảy.Khi con cái bẩn đâu phải cho uống thuốc ăn cháo đi bác sĩ.Đôi khi phải ở lại bệnh viện.Đổi lại cái khổ thứ mười bảy.Cái khổ chưa mười tám.Cơ thể già yếu đi đứng không vững.Thường trung dữ.Đối lại cái khổ thứ mười tám.Cây khổ cho mười chín.Không tự ăn uống.Con cái phải đút từng muỗng cơm hay cháo.Đó là cái khổ thứ mười chín.Cái khổ thứ hai mươi.Khi cơ thể sắp chết không chỗ nào không đau nhức.Đổi lại cái khổ thứ hai.Trên đây là hai mươi cái khổ.Thì có thương con người.Cho nên đức phật dạy làm người khổ.Chỉ khi nào chấm dứt không còn là người làm chúng sinh nữa thì mới hết khổ.Những muốn chấm dứt làm người làm chúng sinh.Thì phải làm sao.Phải theo đường lối bát chánh đạo của phật giáo tube.Thì mới chấm dứt mọi khổ đau.Vậy xin mời quý vị hãy nghiên cứu tập.Phật giáo không bị ảnh hưởng bất cứ một giáo pháp nào của ngoại đạo thì sẽ rõ.Trường giang.Sống thượng trường giang.Bum bum.Con thuyền xuôi mái nước.Săm soi.Thơ của huy cận.Bài học thứ hai.Tập chín.Tập đế là đến thứ hai trong bốn thế mà đức phật đã xác định.Đó là nguyên nhân sinh ra muôn sự đau khổ của con người trên hành tinh này.Vậy nguyên nhân sinh ra đau khổ con người trên hành tinh thì như thế nào.Tập đi.Là lòng tham muốn của con người.Dạy làm người.Có hay không có lòng tham muốn không.Không ai dám bảo là.Con người không có lòng tham muốn.Cho nên.Con người.Ai cũng có lòng tham muốn cả.Ham muốn nhiều.Facetime ít mà thôi.Nhưng làm con người bảo rằng.Không dám uống.Là sai.Không đúng.Chính vì lòng tham muốn.Mà con người phải chịu khổ vô vàn cay đắng.Bởi gốc khổ của con người là lòng tham muốn.Cho nền đức phật dạy.Lòng tham muốn của con người.Là nguyên nhân sinh ra muôn sự khổ đau.Lòng ham muốn ý.Là một sự.Nói là bản chất của con người khi còn ở trong bụng mẹ.Nền đức phật gọi nó là chân lý thứ hai.Con người sinh ra từ nghiệp.Nhưng chủ động để đi tái xanh là chụp.Dục tức là lòng tham muốn có con người.Siêu nhân đạo phật là đạo diệt.Người còn làm gì.Thì không thể tu theo đạo phật.Trường mọi người ngồi im lặng bất động.Thủy tâm hay lăng xăng nghĩ ngợi điều này thế kia.Đó là cho lòng dục của con người.Gửi gì.Phật dạy.Người mới tu tập.Cách dùng giấy kiếng giải thoát.Bé hàng thì.Ly.Đi bất thiện pháp.Đi dùm đi bất thiện pháp.Là thúy nhi có giải thoát li.Quý vị cứ làm thử xem có đúng như vậy không.Người nào siêng năng trong từng phút từng giây.My dục remix thiện pháp.Thì người ấy luôn luôn ở trong tâm bất động.Sâm nhung bất động là chính đạo.Cho nên chứng đầu của phật giáo.Đâu phải khó khăn.Nếu biết cách tu tập thì chứng đạo một cách rất dễ dàng.Ở đời.Người ta thường bảo.Lòng ham muốn của con người.Nhạc túi tham không đáy.Đúng vậy.Lòng ham muốn của con người.Thăm biết bao nhiêu cũng không hết hàm mũ.Có cái này.Thì ham muốn cái khác.Ham muốn ăn.Món ăn mì món ăn khác.Tao muốn ăn thứ gì.Đến thứ khác.Trần đình thức ăn thì gì.Người ta chế biến đủ loại.Bước vào gian hàng buôn bán thực phẩm.Không biết bao nhiêu mặt hàng ăn uống.Hay.Hạt muốn mặc quần này áo kia.Trên bước vào cửa hàng buôn bán quần áo.Thì mặc thoải mái mặc đủ loại.Đủ màu sắc.Gà bông hoa đủ kiểu.ba.Ham muốn nhà ở.Có nhà này thì ham muốn nhà khác.Nhà giật cấp xong thì thế nhà người khác sang đẹp hơn.Tỷ lệ sinh tâm ham muốn.Bởi vì.Sự khác muốn biết sao cho vừa lòng ham muốn.Chính lòng ham muốn không biết rừng.Thì sự khổ đau sẽ không bao giờ chưa.bốn.Ham muốn danh làm ông thì bà kia.Cách làm được ông này bà kia.Thì lại ham muốn làm ông bà lớn hơn nữa.Cho nên lòng ham muốn không bao giờ cùng.Hbốn lợi của cải tài sản tiền bạc.Nhiều bao nhiêu cũng không đủ.Có một trăm thì muốn có một triệu.Khi có một triệu thì lại ham muốn có một tỷ.Đó là lòng ham muốn.Không bao giờ đủ.Sáng.Ham muốn dân.Bao nhiêu vợ cũng không đủ.Khi có bạn bè thì lại muốn bà kia.Cho nên gặp phụ nữ thiên nhìn ngó say mê không bao giờ buông bỏ đi.bảy.Ham muốn nhậu nhẹt rượu chè say xỉn không bao giờ biết dừng.Heo đất con người rượu chè say xỉn trở thành kẻ giết người một cách dễ dàng.Trong xã hội ngày xưa cũng như ngày nay.Biết bao nhiêu người say xỉn giết người không gớm tay.Tắm.Hạt muối xe cộ có xe này đời xe khác.Trong nhà năm mươi ba chiếc xe mà còn muốn xe khác nữa.Chính.Ham muốn đi chơi du ngoạn nơi này nơi khác.Đi không biết bao nhiêu chỗ mà vẫn còn muốn đi.Mà.Hà muốn có nhiều người phục vụ làm tay sai lính hầu người hạ.Thế mà.Chưa dừng.Còn muốn mọi người phục giật mình nhiều hơn nữa.mười một.Ham muốn mình là con người có tài có đức hơn người.Nhưng khi có tài có.Thì lại muốn hơn nữa.Thật là lòng ham muốn biết sao cho vừa.Cho đủ.mười hai.Ham muốn làm thầy thiên hạ.Muốn ai cũng tôn xưng mình là thầy chân dung.Cho nên tu hành chưa làm chủ xin chào bệnh chết.Mà đã rời bỏ chỗ ẩn cư tu hành để tiếp xúc vật tử.Lập chuỗi to phật lớn.Làm chủ trì chùa nào.Tịnh xá kia niệm phật đường nào.Bài học thứ ba.Nhiệt độ.Nhiệt đới là một trạng thái tâm vô lậu.Tâm vô lậu có nghĩa là tâm không còn tham sân si mạn nghi.Khi thân tâm không còn tham sân si mạn nghi nữa.Là tâm đã giải.Nhiệt đới.Có nghĩa là dịp hết mọi sự khổ đau.Tức là diệt tận gốc đau khổ.Trạng thái chấm dứt mọi khổ đau.Đó là tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự.Tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự.Là một sự thật.Đi mỗi người dù chưa tu tập một pháp môn nào cả.Nhưng vẫn có trạng thái tâm này.Nếu chúng ta cứ ngồi lại im lặng và lắng nghe.Chiếc nhẫn ra liền tâm bất động đó.Mặc dù trong bất động chỉ hiện tiền trong một phút giây rồi bị cắt niệm lăng xăng hiện ra.Làm mứt tâm bất động đó.Tâm vô lậu này.Là một sự thật của con người.Nền đức phật gọi nó là chân lý thứ ba trong đạo.Trường lý thứ ba của phật giáo.Là một sự thật nên đức phật chỉ thẳng cho chúng ta biết.Để hộ chị.Và bảo vệ chân lý.Một chân lý để giúp con người thoát ra khỏi con đường đầy đau khổ.Để giúp con người chấm dứt luân hồi.Dạ không còn đi tái sinh nữa.Sau khi nghiên cứu kỹ về chân lý thứ ba của phật giáo.Chúng tôi mới thấy đạo phật rất tuyệt vời.Những cái tên là đạo giải thoát.Đúng vậy.Giúp ai biết giữ gìn và bảo vệ chân lý này.Thì giải thoát nhi liền tại chỗ.Không phải cần có thời gian tôi.Xin quý vị vui lòng lắng nghe chúng tôi.Chị thẳng cho quý vị những váy liền chân lý thứ ba.Không có khó khăn.Nhất là không cần phải tu tập.Mà quý vị vẫn nhận ra chân lý một cách dễ dàng.Bởi chân lý không phải bên ngoài quý chị.Mà nó là tâm quý chị.Bây giờ.Xin quý vị ngồi im lặng.Rồi lắng nghe tâm của quý gì hiện ra.Một trạng thái bất động.Thần thánh.An lạc.Giá vú sữa.Trạng thái đó.Lại chân lý thứ ba.Khi nhận ra chân lý thứ ba rồi.Chúng ta mới thấy sự giải thoát của phật giáo.Là chân.Không dối người.Không dối.Khi nhận ra chân lý thứ ba.Nếu ai muốn được giải.Thì cố gắng giữ gìn.Và bảo vệ chân lý đó.Thì thâm tâm không còn đau khổ nữa.Khi nhận ra chân lý thứ ba.Mà xem thường không năng nổ chuyên cần siêng năng tu tập.Bảo vệ và giữ gìn.Thì cuộc sống luôn đau khổ như một người chưa biết.Chúng tôi xin nhắc lại quý chị.Trần lý thứ ba rất quan trọng trong sự tu tập đi trên đường giải thoát.Người nào muốn cầu giải thoát.Thì chỉ cần nhận ra chân lý này.Khi nhận ra chân lý này.Chỉ cần biết sống với nó là trứng gà.Cho nên chứng đạo của.Rất đơn giản.Dễ dàng.Không mấy khó khăn chút nào cả.Bởi vậy.Chúng ta đến với nhau.Là đứng dưới sườn chạy thoát nhiệt.Không phải chờ tôi tập năm mươi hai mười lăm.Quý vị có nghe chúng tôi nói.Chị cứ làm thử xem.Thì sẽ thấy ngay liền giải thoát.Bài học thứ tư.Đảo đế.Đậu đế.Đó là một chương trình giáo dục đào tạo người tu chín quả vôlê.Nó có tên riêng gọi là bát chính đạo.Tức là tám lít tuhu.tám lớp tiểu học như sau.Trứng kiến.Hài.Tránh tư duy.ba.Trạng ngữ.Bún chấm nhiệt.năm mươi chín mạng.sáu mươi chín tin tức.bảy.Chấm điểm.Chán chán đi.Chấm lớp du học thì được phân chia ra làm ba cấp như sau.Cấp một.Du học dưới luật gồm có năm lớp.Từ lớp chín đến lớp chín bạn.Cách thay tu học thiền định.Gồm có hai lớp.Từ lớp tráng tinh tấn đến lớp chấm điểm.Cấp ba.Du học thụy tam minh.Gồm có một lớp tráng định.Như trên đã trình bày.Đậu đen.Là một chương trình giáo dục đào tạo những bậc tu chín tháng quả a la hán.Đó là một sự thật.Chắc không dùng lời dối người.Xin quý vị đừng chỉ quả a-la-hán là cao siêu vi diệu.Nó chỉ là một trạng thái tâm vô lậu.Trần anh gửi tu chứng quả a la hán.Chồng thích gì mọi người.Yên tâm họ thì khác hơn.Vì họ không còn ham muốn bất cứ một vật gì trên thế gian này.Nhất là họ không tiền dựng bất cứ một người nào.Tất cả ác pháp đến với họ.Không cần làm cho họ dao động tâm.Hồi sống rất thanh thản an lạc và vô sự.Lúc nào cũng có một niềm vui trong lòng.Nhất là thể hiện nụ cười qua khóe mắt.Trên môi.Trần lý thứ tư của phật giáo là một sự thật.Gì thế.Những pháp môn đầu tu học không ở trong chân lý thứ tư.Tức là.Ngoài chương trình giáo dục đào tạo của bát chính đạo nữ.Lập pháp môn của ngoại đạo.Xin quý vị lưu ý.Nghỉ thi giáo pháp của đức phật đã bị pha trộn rất nhiều giáo pháp của ngoại đạo.Nếu quý vị không cẩn thận sẽ tư vào các pháp tưởng giải của các vị tổ sư thiền tông độ trung quốc.Cách nhảy tu hành chưa đến nơi đến chốn.Dì chín lợi mà đem ra chị người tube.Nhưng kết quả chẳng đi đến đâu.Hình trai vô tình mà lừa đảo người khác.Như quý chị ai cũng biết.Đại thừa dạy tu tập.Nhất tâm bất loạn.Còn tiền tôm dị.Biết vọng liền buông.Xét cách thức tu tập của các pháp này rõ ràng là ức chế ít.Trong khi đức phật dạy.Ý làm chủ ý tạo tí.Dẫn đầu các pháp.Thế mà đại thừa và thiền tông.Lại chạy ngược lại của đức.Gia bảo rằng nó thành lời dạy vô ngôn của.Niêm hoa vi tính.Vậy chúng ta tu theo.Hành tinh.Hãy tính các tổ sư trung thu.Từ khi phật giáo trung quốc truyền sang qua việt nam làm cho phật giáo việt nam không cần phật giáo việt nam.Chiến dịch cúng bái tế lễ đến những việc tu tập thiền định.Điều tập khuôn theo phật giáo trung quốc.Vậy mà.Các tu sĩ phật giáo việt nam đại thánh.Pháp môn ngoại đạo mang nhãn hiệu phật giáo.Những pháp môn tu học hiện giờ của phật giáo được pha trộn rất nhiều giáo pháp.Của ngoại đạo.Như kinh pháp hoa dại.Ru chó tạo một tội hơn núi cả.Diệu pháp liên hoa tùng máy hàn.Đối là chính sách ngoại đạo lừa đảo phật tử thứ nhất.Kinh nói rõ.Ru chế tạo tội hơn núi cả.Diệu pháp liên hoa tùng máy hàn.Làm gì có chuyện tạo tội ác làm khổ người.Mà tụng kinh hết tuổi bao giờ.Chỉ có những người phật tử ngu ngốc mới tin những lời dạy như vậy.Trong khi đức phật dạy.Các con tự thắp đuốc lên mà đi.Ta không cứu khổ các con đi.Thế em ở đây chỉ có tốn kinh pháp hoa giải bán hàng.Là tội ác như núi sẽ tiêu tan.Như vậy chúng ta tự hỏi.Có một người trộm cắp.Cướp của giết người.Chỉ có về nhà ngồi tụng niệm vài ba câu kinh pháp hoa.Thì công an không bao giờ bắt vào tù.Nếu công an không bắt giam những kẻ trộm cướp của giết người như vậy.Vì thế gian này sẽ ra sao.Quý vị cứ suy ngẫm đi.Nếu nhà nước không đặt ra pháp luật.Bắt giam cầm những kẻ làm ác gây rối trật tự an ninh.Thị xã hội này ra sao.Nếu ai cũng tụng kinh pháp hoa.Rồi mắt tình vui lắm.Guitar đau cũ trong muôn người.Mà cũng có pháp luật trừng trị.Thì đất nước đó.Là đức đức đoạn.Chứ không phải là một đất nước thanh bình.Vô trộm.Cướp của giết người.Mà có chư phật chư bồ-tát gia hộ.Thì còn ai dám bắt họ phải không biết gì.Nếu có sự giao hữu như vậy.Thì ai cũng muốn đi ăn trộm ăn cướp giết người.Để làm giàu sung sướng hơn.- ra làm kiếm từng đồng từng cấp quá rất.Tục ngữ dân gian có câu.Một đêm ăn trộm bằng ba năm.Ba năm làm giúp đỡ khổ sở vô cùng.Mới có được một số tiền như vậy.Thế mà chỉ mới bằng người đi ăn trộm trong một đêm.Kỹ thuật là làm nghề ăn trộm sung sướng biết mấy.Phải không thưa quý vị.Nếu ai cũng nghĩ như vậy.Thì thế gian này.Toàn là những người ăn trộm.Thị xã hội.Sẽ còn gì.Rồi đây con người hiền lương sống sẽ ra sao.Người ta cứ dựa vào kinh pháp hoa.Dù chốt tạo tội hương núi cả.Diệu pháp liên hoa tùng mấy.Kinh đại thừa giải câu này làm cho những người sống có đạo đức trong xã hội.Hội chuẩn còn lòng tin vào những kinh sách.Chỉ cần cầu cúng tụng niệm kinh pháp hoa rồi đi ăn trộm ăn cắp.Thì sẽ có chưa.Chư bồ-tát của đại từ.Sĩ giao hữu.Chị bao nhiêu tuổi ác giết người cướp của như núi như non.Sẽ đều bị diệt trừ.Không có một chút khuyết nào đến với họ.Cho nên kinh pháp hoa.Là một loại kim dung tuấn những kẻ làm ác quỷ gì có thấy.Kinh vô lượng thọ.Kinh di đà.Kinh kim cang bát nhã.Kinh tâm kinh bát nhã ba la mật.Kinh đại bát nhã.Kinh phụng vụ.Kinh pháp bảo đàn.Kinh đại bảo tích.Kinh hồng danh.Kinh vu lan buồn vong.Tất cả những quyển sách trên đây là những kinh sách tưởng do các vị tổ sư trung quốc ngồi trong mát ăn.Giết cha để mua xe.Phật tử.Nhất là những phật tử bị lừa đảo.Thì tốn công sức và tiền của rất nhiều trong việc tụng niệm cầu cúng.Và bỏ tiền rất ít những loại kinh sách nè.bảy bán gấp.Trong các chùa đại thừa và thiền viện.Để có cửa hàng buôn bán những loại quần sát nách.Những loại kim sách này hiện giờ được tin ra.Và phổ biến rất nhiều khắp mọi nơi.Nhất là tiếng việt.Còn chữ hán.Thì chỉ có trong các chùa cổ xưa.Nếu chỗ nào không có những bộ kinh sách này bằng chữ hán.Thì được xem là chùa mới cấp sao.Đêm những kinh sách này áp dụng vào sự tôi.Thì bị ức chế tầm.Hướng dẫn cách trạng thái tuấn.Còn không tôi tập những phát.Thì lại tụng kinh niệm chú.Cầu thang được chưa.Chứ bộ.Tỷ lệ rước vào mê tín lạc bộ.Mù quáng.Trình xách tay hải như vậy.Xin quý phật tử lưu ý.Vô lòng ham to cầu giải.Mà không đúng lời dạy của đức.Nên quý vị phải gánh chịu những hậu quả của nó.Bởi nhân nào quả nấy.Cho nên trước khi tu thi.Phật giáo.Quý vị nên chọn một vị thầy đã tu hú.Làm chủ sinh già.Bệnh chết.Rồi luôn luôn thân cận bên người thưa hỏi cho kỹ lưỡng.Những pháp tu hành.Rồi sao mới tu tập.Chứ đừng giỏi nghe đâu đó thì rất nguy hiểm.Kinh sách đại thừa và thiền tông.Là kinh sách phật giáo.Là tư tưởng của người trung quốc.Vậy quý vị cần nên cảnh giác.Những kinh sách này sẽ không giúp quý vị đạt được cứu cánh niết bàn.Nó toàn là những kinh sách tư tưởng khổng giáo.Già lão dấu của người trung quốc.Như quý vị đều biết phần nhiều kinh sách này.Lại vô tuyến tưởng giải của các tổ trung quốc giết cha.Các tổ trung quốc là những người không có kinh nghiệm tôi tập làm chủ sinh già bệnh chết.Nên sản sinh ra các loại pháp môn.Biết vọng liền buông.Chuẩn điểm thi.Niệm.Bảng lai truyện.Hiển thị.Dạ kiến tính thành phật.Còn kinh kim cang đại thừa vậy.Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ lạ.Đốt toàn là những pháp môn ức chế ít.chín chỗ ý thức không còn khởi.Trong khi đức phật dạy.Ý dẫn đầu các pháp.Vậy cưng sắt đại thừa và thiền tôn dạy nghiệp ý thức.Khi còn ý thức ở đâu mà vẫn cách pháp.Như vậy.Kinh sách của các tổ sư trung quốc.Và những lời phật dạy trong kinh sách nguyên thủy.Thì rõ ràng.Là hai đường lối tu tập khác nhau.Mà còn cãi nhau một trời một.Do sự sai khác.Của những loại kinh sách này.Người đời thường gọi là kinh sách à.Là kinh sách phát triển.Khi nói đến kinh sách phát triển.Là người ta biết ngay kim này.Do người sao pin sạc.Rồi gắn danh phật thuyết.Để dễ lừa đảo những người.Khi chúng ta bắt đầu đọc những tin này.Thì câu giao hàng đầu ti.Như sau.Để đánh lạc hướng mọi người lầm tưởng kinh sách này là phật dạy.Đó là một lý do.Các tổ sư trung quốc sợ người ta phát ra.Nhắn tin giả hiểu.Nên mới dùng những câu này để lừa gạt những người dễ tinh.Chứ làm sao gặp được những người tu chứng.Như thị nhã dân.Tượng phật xá về quê.Kỳ thọ cấp cô độc diễn giữa kỳ đà.Xét tuyển cùng chúng ta thấy rất rõ những kinh sách này không nằm trong bát chánh.Già như vậy.Nói là giáo pháp của ngoại đạo dán nhãn hiệu đạo phật.Để đánh lừa.Phật tử.Xin quý phật tử hãy lưu ý.Để tránh những tàu pháp này.Đạo phật của những pháp môn riêng biệt độc lập một.Không giống bất cứ một pháp môn nào của ngoại đạo.Nên ngoại đạo mút l** pháp môn của mình vào giáo pháp của đạo phật rất khó.Vì người nào tú tập làm chủ sinh già bệnh chết được.Thì hỏi điều phát hiện ra những pháp môn của ngoại đạo.Như hiện giờ chúng tôi đang giặt đồ.Lật tẩy sự giả dối của kinh sách đại thừa và thiền tông trung quốc.Mẫu nhẫn là cứu phật giáo.Làm cho mọi người phát hiện sự mạo nhận phật giáo một cách dễ dàng.Chúng tôi đem ví dụ để quý vị dễ hiểu.Một đoàn bò đang ăn cỏ trên một cánh đồng.Thì ai cũng thấy toàn là bò.Nhưng trong đoàn bò lại có hai con dê.Như vậy quý vị có nhận ra hai con dê không.Bò khác d.Thì làm sao giống bò được phải không quý vị.Cho nên những con dê dễ bị phát hiện giữa bầy bò.Mà ai thấy bếp cũng dễ dàng.Kinh sách đại thừa và kinh sách thiền tông cũng.Nhìn vào là người ta nhận ngay ra.Đâu là kinh sách bát chánh đạo của phật giáo.Giải đấu là kinh sách đại thừa trả tiền công của các tổ sư trung quốc.Cho nên hai loại tinh sách này không thể lường gạt ai.Gì rốt pháp của phật giáo có tiêu chuẩn cụ thể rõ ràng.Là bát chánh đạo.Còn kinh dị.Cũng cắt cổ thì không có.Truyền hình chúng ta cứ dựa vào bát chánh đạo.Thì đó pháp nào cũng ngoại đạo quốc lộ tẩy mặt thật của nó ra.bốn thiền của ngoại đạo.Giá bốn thuyền của đạo phật khác xa nhau.Từ cách tutu.Đến cách nhập.Muốn nhập bốn thuyền của đạo phật.Thì phải tu tập các pháp.Giới luật.Tứ chánh cần.Tứ niệm xứ.Sau khi tu tập sông tứ niệm xứ.Thì mới nhập được bốn thuyền.Để nhập các tỉnh.Thì ngoại đạo không có.Cho đến các cách nhập vốn định.Thiên ngoại đạo cũng không có.Tùy tên bốn thiện có giống nhau.Nhưng cách thức tôi.Thì không giống.Vì chỗ này người ta dễ làm lại tướng thiền của phật và tứ thiền của ngoại đạo là một.Hiểu như vậy là yêu sai.Hiểu không đúng.Dì phước thiền của phật giáo bắt đầu thu thập bằng cách ly chuột li bất thiện pháp chồng pháp nguồn tức.Ngoài đảo không có phép luôn.Sau khi tới chín cần tôi tập trung.Thì tâm quý vị sẽ bất động thanh thản an lạc và vô sự.Khi tâm được ở trong trạng thái.Thì quý vị sẽ tube.Tứ niệm xứ.Sau khi tu tập tứ niệm xứ bảy ngày đêm chuyên rồng tâm bất.Thì lúc mấy giờ.Tứ thần tốc xuất hiện nơi thương tâm của quỷ.Giờ cứ tự túc.Thúy diễm mới nhập được tư tháng.Nếu không có cứ tự túc thì cứ thấy định chỉ đứng ngoài cửa chứ không thể nếm được mùi vị thiền định của phật giáo.Phần này ngoại đạo không bao giờ biết.Gì thế.Tướng cướp chế ý thức để không còn điểm khởi là thành tựu.Thần tượng nhất kinh sách đại thừa và thiền tông vô phân bì.Những người tu theo pháp môn này.Chết trở thành những người loạn thần.Không mặc quần áo đi ngoài đường phố nơi đông.Thì quyền nghĩ sao về những người này.Hộp bút phải là những người loạn thần kinh không.Phần này chúng tôi sẽ giải rõ.Điện giúp cho quý vị hiểu biết một cách tường tận tướng khánh định của phật giáo.Dạ tứ thân.Của ngoại.Sợ thật.Dưới cây hồng táo.Lúc bấy giờ đức phật còn bé.Theo vua cha đi dự lễ hạt điều.Theo phong tục ngày xưa.Lễ hạ điền là buổi lễ tổ chức rất long trọng do nhà chua và nhân dân tổ chức.Đến nhà chua là người xuống ruộng cày đầu tiên.Kiếm chờ một năm mưa thuận gió hòa.Lúc bấy giờ đức phật ngồi dưới cây hồng táo để tránh thắng.Nhấn để tu tập lyric react app.Tiếng nhật sư thầy.Siêu thị này chắc chắn là sơ thiền của ngoại đạo.Vì lúc bấy giờ đức phật còn là một cháu bé ngây thơ.Chị biết bắt chước người lớn như chu cha và các quan trong triều được luật sư ngoại đạo vậy.Tập bốn thì.Vô tư duy điều gì.Chín chắn.Nên chúng tôi xác định.Bún thịt này của ngoại đạo.Chị lúc bây giờ đức phật chưa tu chính đạo.Gì thế.Không thấy gọi bún thiện thì là của đạo phật.bốn thì thì là của luật sư trong đức.Xin quý phật tử cần lưu ý và quan tâm đến những điểm sai khác nhau.Trong bốn nghìn ngày của ngoại đạo và của phật giáo.Mà chúng tôi chỉ sợ.Để quý vị hiểu biết tường tận pháp nào đúng giờ pháp nào sai.Bắt đầu của phật giáo và pháp nào của ngoại đạo.Những học giả nghiên cứu đọc đến đoạn kinh thì.Thì phải xem xét cho kỹ.Thì sơ thiền của ngoại đậu và số tiền của đức.Là hai pháp môn.Chết khôngmột pháp môn.Chứ đừng nghe tên sư thiền thì cho cả hai pháp này là một.Sơ thiện của máy đậu cũng bảo.Ly.Aliexpress.Mới nhập sư thiền.Viết sơ thiền của phật giáo cũng bảo như vậy.Nhưng ly dục đi asus có nhiều cách.Sơ thiền của loại đậu.Đi dục đi bất thiện phát.Bằng cách tu tập ức chế ít.Không chơi ý thức thử nghiệm.Kỹ thức không thử nghiệm thì cho đó là nhập sư thầy.Đó là một sự sai khác.Dạy cách tu tập không giống nhau chút nào cả.Sư thiện của phật tu tập cũng gọi ly dược lý bất thiện pháp.Những cách thức li dục lý bất thiện pháp.Không giống như xưa thiền của ngoại đạo.Bởi ly dục li bất thiện pháp của phật.Là phải bắt đầu sống đúng với luật của phật đã dạy.Nếu chết luật chưa sống đúng.Thì dù tôi như thế nào cũng không đi được lý bất thiện pháp được.Cho nên người ta không hiểu.Vì không ai hướng dẫn chỉ vậy những sự sai khác trong tu tập sơ thiền của phật giáo.Mày đâu.Người ta đâu hiểu rằng.Sư thiện của phật.Dịch sư thiền của ngoại đạo.Là hai pháp môn.Vậy cách thức tu tập cũng khác xa.Như chúng tôi đã nói ở trên.Vì chúng tôi đã nói ở trên bắt đầu tu tập sơ thiền của phật giáo.Lại phải sống đúng với.Thì sống đúng với.Là đã ly dị clip phần thô.Thí dụ.Giải pháp phần thô đã đi.Thế giới luật mới sống nghiêm chỉnh.Cầu giấy luật chưa sống đứng nghiêm chỉnh thì đi.Giải pháp thuộc chưa li.Dục giả kết thôi chưa đi thì dù ta tu pháp môn nào.Cũng bị ức chế ý thức hết.Chính chủ này là điều quan trọng mà quý vị phật tử cần nên lưu ý.Nếu không lưu ý những điều quan trọng này.Dù quý vị có hontou cũng chịu uống công mệt thôi.Nhiều chúng tôi đã nói.Muốn ly.Điều bất thiện pháp.Thì quý chị nên lấy giới luật.Làm pháp đầu tiên.Rồi chết đó.Bếp tu tập pháp môn tứ chánh cần.Ngân ác diệt ác pháp.Xin thiện tăng trưởng pháp.Đây là pháp thứ hai trong khi tu tập đi dù đi bất thiện.Vậy chứ chị sơ thuyền cuốn ngoại không có pháp môn này.Có đúng như vậy không.Thưa quý vị.Khi tu tập pháp môn tứ chánh cần.Danh nhân s và diệt các.Nên tâm bất động.Thanh thảo.Anh.Videos.Gì thế.Tắt luôn luôn bám trên tứ niệm xứ.Tu tập đến thì pháp nhập sơ thiện của ngoại đạo cũng không có.Như vậy chúng ta thấy.Sư thiện cũng phải đậu và sơ thiền của phật không giống nhau quá rõ ràng.Khi tâm bấm trên tứ niệm xứ bảy ngày đêm.Thị tâm có đủ đạo lực.Động lực đó gọi là tứ thần thú.Tứ thần tốt gồm có.Một.Tình tấn như ý túc.Hay.Định như ý tục.Bà.Tuổi như ý tục.bốn.Dục như ít.Tu tập đến đi hàng giả có định như ý thức.Thì mới nhập được bốn thiền của phật giáo.Vậy chứ vị bốn thiền của phật giáo và bốn thuyền của ngoại đạo không giống nhau chút nào cả.Chuyện của mày đậm.Muốn nghe.Không cần định như ít.Gì pháp tu tập của ngoại đậu không có định như ý tứ.Mà chỉ có một pháp duy nhất.Làm ức chế ý thức.Làm cho ý thức không khử niệm.Trời bão đó là ly.Dieppe pháp.Bây giờ quý vị đã hiểu sơ thiền của đạo.Dịch sơ thiền của ngoại đạo.Chân thì giống nhau.Những pháp tu tập để nhập vào bốn thiền.Thì khác nhau một trời một vực.Cho nên đức phật ngồi dưới cây hồng táo tu tập sơ thuyền.Đó là sư thiền của mày đó.Còn đức phật tu tập sơ thiền trước đội bồ đề.Lecture thiền của đạo.Vì số tiền dưới cội bồ đề là chó đức phật truy tìm pháp môn tu.Để nhập được sơ thi.Vì lý do này.Chúng tôi mới nói rằng.Đạo phật có đường lối tu tập riêng.Không bị ảnh hưởng dù bất cứ một phát môn nào.Cũng vậy đâu.Không vô biên xứ tưởng.Đức phật rồi bỏ cung vàng.Biển ngọc.Vợ đẹp.Con thư.Liền đi tìm một chú sĩ ngoại đạo nổi tiếng nhất bây giờ.Nhập được đỉnh không vô biên xứ tư.Chỉ tu sĩ ngoại đạo này có tên là alaska panama.Đức phật đến thọ giáo với ngày.Dạ được hướng dẫn tận tường.Chẳng bao lâu sau đức phật đã chứng nhập.Không vô biên xứ tưởng.Sau khi trứng.Không vô biên xứ tưởng.Ngày nhìn lại tấm mình vẫn thấy tâm tham xuân.Si mạn nghi.Còn nguyên vẹn.Nền đức phật đến từ giảng dạy thầy đã hết lòng truyền dạy cho mình.Ngày sinh từ giã đi nơi khác.Để tìm pháp nào tu tập giải thoát làm chủ bú sướng khổ đau.Shin.Dạ.Bệnh chết.Sau khi nghe được người đệ tử của mình xin từ giã.Hình ảnh alaska kurama.Hết lời khuyên nhân đức phật ở lại.Nhưng đức phật một mực xin đi tìm một vị thần.Mong sao nhờ giải tu tập được giải thoát mọi khổ đau của bản thân.Và số này có thể giúp đỡ mọi người tu tập làm chủ sinh.Dạ bình chết.Phi tưởng phi phi tưởng xứ.Nghi thức phật trời khỏi đạo tràng của alara kalama.Trời dưới sông hằng tìm đến đạo tràng unica học tập.Ở đây.Đức phật cũng được gì thầy này sẵn sàng chỉ đi.Đức phật tu tập chẳng bao lâu.Mình nhập được định phi tưởng phi phi tượng xứ.Định phi tưởng phi phi tượng xứ.Là một loại đỉnh cao nhất của ngoại đạo lúc mấy giờ.Nên các vị thần ngoài đời.Có ai tu đạt được thiền định này.Nhưng chỉ có đức phật nỗ lực tube.Trong một thời gian ngắn.Mà ngài đã nhập được một cách dễ dàng.Khi nhập xong định phi tưởng phi phi tượng xứ.Thì đức.Được nhảy alcatel.Chia cho nửa tòa để cùng lãnh chúng.Tùy đức phật nhập được phi tưởng phi phi tượng xứ.Nhưng cảm nhận tâm mình vẫn còn tham sân si mạn nghi.Gì thế.Đức phật sinh tự giải gì thì đã tận tình hướng dẫn tôi.Để đi tìm một vị thầy dạy tube.Làm chủ sự sống chết.Và chấm dứt luân hồi.Từ vị thầy này đứng dậy thì.Nhìn đến đầu cái chỉ thì đều tu tập rèn luyện thần thông hơn là chú ý đến giải quyết mọi.Khổ đau của kiếp người.Gì thế.Đức phật đi tìm mỹ.Giờ gặp một số tu sĩ tu tập khổ hạnh để làm chủ sinh già bệnh chết.Nhà thế.Đức phật liền nhập vào số những người tu sĩ này tôi.sáu năm khổ hạnh.Được mỗi người chỉ cho.Đức phật đến gặp một số tu sĩ ngoại đạo đang tu tập của hạnh để làm chủ sinh già bệnh chết.Ngày nhập vào nhóm tu sĩ tu khổ hạnh.Bình chí thanh.Suốt sáu năm.Vì ăn quá ít.Đơn côi thủy ngày kiệt huệ.Ngày không còn đứng dậy đi tới lui như bình thường được.Nằm thở thoi thóp chợ tốt.Một cô bé chăn dê trong thấy thương.Đơn chắc một bát sữa đem cúng dường đỗ cho đức phật của.Nhờ bác sữa mà đức phật hồi phục sức khỏe.Vì sức khỏe hội.Ngày tư duy suy nghĩ.Hữu hạnh không mang lại sự giải.Mà còn làm thêm khổ đau.Từ suy nghĩ này.Bắt đầu đức phật từ bỏ khổ hạnh.Rời xa nhóm tu sĩ khổ hạnh.Giờ hướng về dòng sông nin.Tìm nơi yên tĩnh tu hành một.Dưới cội bồ đề.Trước mặt là dòng sông ni liên.Mặt nước lặng là tôi về một chân trời vô định.Tin tức cây bồ đề.Ngày thấy đây là nơi tu hành rất lý tưởng.Gì thế ngày phát đại nguyện vĩ đại.Nếu không thành đồ.Thì nát xương dưới cội bồ đề này.Khi phát bị sai.Ngày âm thầm lặng lẽ một hình một bóng tu tập theo sự tư duy của mình.Mà không cần nương tựa vào giáo pháp của ngoại.Mỗi lần muốn đi chụp đi.Thì ngài lại tư duy cách thức tu tập như thế nào.Để không ướt chế ý thức.Duy pháp tu tập của ngoại đạo đều bị ức chế ý thức.Do tư duy suy nghĩ như vậy.Đến ngày từ nghĩ ra pháp tu tập nhân á.Già việt pháp.Xinh thiện.Giá tăng trưởng thiện.Nỗ lực tu tập hàng ngày không biến trễ.Vì thế ngài cảm thiết tâm mình liên tục li bất thiện phát rất nhiều.Nước ngoài tiếp tục tu tập cho đến khi tâm rất tự nhiên bất.Thanh thảo.An lạc vô sự.Dò kết quả nè.Ra cổng với sự siêng năng cần mẫn tube.Nên ngày đặt tên phương pháp tu tập này là.Tứ trấn cổ.Tức là bốn pháp chân chính cần phải tu tập hàng.Bởi vì giáo pháp của đức phật do ngài tu tập theo suy nghĩ tư duy của ngài.Mà sản sinh ra các.Các pháp này do chính từ ngày.Là cha đẻ của nó.Nên chúng tôi nói rằng.Phật giáo có đường lối riêng.Không bí ẩn.Sơn thịnh.Dưới cội bồ đề.Nghi thức phật tu hành khổ hạnh không tìm ra được sự giải thích.Nên ngại từ bỏ khổ hạnh và rời bỏ kết dị ngoài đầu tu khổ hạnh.Vì khổ hạnh không mang đến sự giải thoát.Bật còn khi tạo ra sự đau khổ nhiều hơn.Những loại dưỡng thì chạy thể dục.Mà chạy theo em.Thì bao đời hết khổ.Do tư duy như vậy.Đêm ngày bỏ đi và tìm đến một cội cây bồ đề.Dưới bụi cây bồ đề mát mẻ.Có một tiếng đã to.Mặt hướng ra sông đi liên.Thật là nơi tu hành lý tưởng.Trọn đời tu hành yên tĩnh sông.Ngày quyết định sống ở đây cho đến khi tu hành thành chính quả.Khi có chỗ ở tốt cho sự tu hành.Ngày mới truy tìm một phương pháp nào tube.Đi được giải thoát hoàn toàn.Về nhớ lại lúc còn bé theo vua cha làm lễ hạt điều.Ngồi chứ tụi cây hồng táo bắt chước vô cha tôi tập sơ thiền.Bây giờ.Ngày cũng lấy phương pháp sơ thuyền đó ra tube.Nhân ngày lễ tư duy tu tập sơ thiền ly dục giáp như vậy.Nước giấy tâm.Cố gắng giữ gìn tâm không giọng niệm.Thì làm sao đi được giáp pháp.Tự đặt ra câu hỏi.Chửi ngày lại tiếp tục tư duy suy nghĩ.Dũng.Là lòng ham muốn của mình.Mà lòng còn ham muốn.Là cổng đau khổ.Cho nên phải dứt trừ lòng ham muốn.Viết chữ lòng ham muốn bằng cách nào.Câu hỏi được đặt ra.Những câu trả lời chưa có.Nên ngài đã tiếp tục tư duy.Trung tâm ta thường hay bị chướng ngại do các pháp bên ngoài tác động vào làm cho nó khổ đau.Những đối tượng bên ngoài phần đông đã phá.Nên khi chúng ta tác động dầu thân hai tâm.Đặt chúng ta thấy bớt ăn liền.Như vậy.Mục đích giáo dục lisa.Còn nghĩa là.Ngăn ngừa lồng dục bên trong.Tức là không cho khởi lên lòng ham muốn.Nếu nó có khởi lên lòng ham muốn.Thì phải quán xét tư duy việt nốt nhiều.Như vậy.Trà mới có pháp tu tập lý dục lisa.Chưa nổi đi dục ráp.Thì chỉ là lời nói suông.Thì đâu có phát hành.Cho nên nói ly dụ xmas.Mà không có pháp tu từ.Thì biết ly dục giáp pháp như thế nào.Một câu hỏi bà ngoại đạo không thể trả lời.Mà có chỉ muốn ước và bảo rằng.Thầy tổ xưa nay.Điều chạy sau thì tu tập vậy.Như thầy tổ vậy.Chẳng niệm thiện niệm ác bản lai diện mục hiện tiền.Biết vọng liền buông.Biết vọng không theo.Tham thoại đầu.Tham công án.Niệm phật nhất tâm.Sổ tùy chỉnh quá.Hoàng thịnh.Vân vân.Đó là những phương pháp xưa này cho thấy tổ từng dạy các đệ tử tu tập như vậy.Là đi được lipit.Đi dục giáp như vậy làm sao đi được gì áp thấp.Làm sao đúng pháp thành của phật giáo được.Bởi vậy.Khi đức phật ngồi dưới cội cây bồ đề tư duy về các chị thầy ngoại đậu dạy tu tập sơn.Điều nói.Đi dục xmas.Những kỹ thuật là không có pháp đi dục gia pháp.Mà chỉ có pháp ức chế ý thức.Kiếm chỉ thức không cần niệm khởi.Gì thế.Tâm tham sân si mạn nghi.Không bao giờ ly và việt nó được.Cho nên kinh sách đại thừa và kinh sách thiền tông dạy không bao giờ tôi tập chứng đạo làm chủ.Xin chào bệnh chết được.Thì cứ diện nghiên cứu kỹ lại.Thì giáo pháp của phật dạy.Ví dụ xmas.Các pháp môn tu tập hẳn hoi.Giới định tuệ.Lập phương hướng xác định đường lối tu tập theo phật giáo từ thấp đến cao.Nếu ai chưa tôi với.Mà tu định là tu sai pháp của.Nếu ai chưa nhập được định.Bà bảo mình có trí tuệ.Là người này lừa đảo người khác.Căn cứ vào giới định tuệ.Mà chúng ta biết được người tudu.Hãy tô sài phát.Biết được người tu theo pháp.Hãy tùy theo phát ngoại đạo.Đó là chúng ta chỉ căn cứ vào.Giới định tuệ.Mà còn biết sai đúng như vậy.Đúng là chúng ta căn cứ vào bát chánh đạo.Thì phát môn loại đậu không thể lừa phật tử được.Nhờ đó.Kinh sách đại thừa.Vậy chính sách thiền tông.Không cần dối trá lừa người khác đi.Kinh sách đại thừa.Vậy chính sách thiền tông rất khôn ngoan.Muốn biến kinh sách của mình thành những lời phật thuyết.Nên chúng dựng lên bộ sử ba mươi ba vị tổ sư ấn độ và trung hoa.Trước giờ thi.Đức phật chỉ ghi chú.Các thì tùy theo.Sau khi ta trực.Hãy lý giới luật của ta làm thì.Đừng lấy ai làm thì.May mắn thay cho đời sau.Giờ có lời dạy của đức phật như vậy.Mời quý phật tử không bị lầm mưu kế gian xảo của đại thừa và thiền tông trung quốc.Vào đầu kinh sách đại thừa cuốn sách nào cũng có câu này giới thiệu.Như thị nhã vân.Thời phật tại khá tuệ quốc.Kỳ thọ cấp cô độc viên giữa kỳ đà.Đọc câu này ít ai để ý.Nên cứ lầm tưởng kinh sách này do phật thủ.Cho nên từ xưa đến nay.Còn biết bao nhiêu người học tu theo kết tổ trung quốc.Mà cứ ngỡ mình tôi theo.Thật là tội nghiệp.Tứ chánh cần.Khi tu tập sơ thiền ly dục đi express.Đức phật đã thấy rõ các pháp môn của ngoại đạo.Toàn giả ức chế ý thức.Chứ không vậy sở tâm ly ruột lisa.Nên đức phật theo sự tư duy của mình tôi.Từ đó đức phật dùng tia kiến quán sát vào tâm của mình trước tỉnh táo từng phút từng giây.Tắt ý đến ngân.Da diết lòng tham mù.Nhiều chế ra pháp tu hành như vậy.Mà lòng tham muốn càng lúc càng chạm càng lìa ra.Cuối cùng tâm dục lần lượt bị liệt mất.Về ấp pháp của tu tập như vậy.Mỗi khi có áp thấp nào tác động giao thương.Thì đức phật liền quán sách tư duy nhanh chậm.Già diệt ác pháp đóng l.Nhờ có phương pháp tu tập hàng ngày như vậy.Nên thương tâm đức phật trở nên bất động.Thần thánh.An lạc resort.Do kinh nghiệm thu thập tự bản thân của mình.Nền đức phật tự đặt phương pháp tu tập này.Có một cái tên rất phù hợp.Tứ trấn cần.Một cái tên rất tuyệt vời mà không có một tôn giáo ngoại đạo nào trong thời bây giờ.Có pháp môn này được.Pháp môn này.Được sinh ra từ đức phật.Cho nên người nào tu thiền theo phật giáo.Vũ ly rượu pháp pháp.Điều với tu tập tứ chánh cần.Gì vậy xin quý vị đừng hiểu.bốn mươi chín ngày đức phật ngồi dưới cội bồ đề là tu tập bốn thì.Tức là.Từ sơn.Nghĩ thiển.Tommy.Giã từ thiện của ngoại đạo.Sự thật đức phật tú tập nhân.Diệt ác pháp xuân thiện tăng trưởng thiện pháp chống pháp môn.Tứ trấn.bốn mươi chín ngày trước cội bồ đề.Đức phật tư duy suy nghĩ theo sự kiến chạy của.Nên tự sáng tạo ra pháp môn tu tập đi dục giáp phát.Bún.Nên thân tâm được giải thoát hoàn toàn.Đó là nhờ pháp mà.Tứ trấn cổ.Tứ niệm xứ.Sao thời gian tu tập tứ chánh cần.Đức phật cảm nhận thân tâm mình.Tham sân si giảm bớt thấy rất rõ ràng.Dệt chặng thái tâm bất động thanh thản an lạc vô sự rõ ràng hơn.Giờ mỗi ngày đức phật càng tăng thêm thời gian dài ra trạng thái đó.Lúc mấy giờ.Đức phật thích tâm mình trước lại.Đảng luôn luôn cảm nhận toàn thân tâm của mình.Trong hai thử xa.Dạ khi thử giày.Từ kênh này sang kênh khác.Không có một niềm nào xen vào.một cáp nào khởi ra đủ.Nhất là các pháp bên ngoài công tác động vào được thân.Giờ chẳng thấy thì.Đức phật không cần phải nhân việt.Giảng pháp.Người chồng pháp môn tu tập tứ chánh cần.Thi tu tập pháp môn tứ chánh cần.Thì nên.Dây điện áp phát khởi liên tục.Còn bây giờ thì khác xa.Tầm không có một niềm mác thể dục khởi lên một cách rất tự nhiên.Chứ không phải còn gò bó ra công tu tập như ngày xưa nữa.Giấy kết quán xét thân thọ tâm pháp nè.Từ ngày này sang ngày khác.Chỉ duy nhất có một cảm nhận quan sát trên toàn thân.Khi trạng thái này xuất hiện.Thì sự tu tập tâm bất động của đức phật.Rất dễ dàng và thoải mái.Suốt thời gian còn lại hơn bảy ngày.Chồng bốn mươi chín ngày tu tập dưới cội bồ đề.Đức phật thích rất rõ tâm mình có một cảm nhận trên thân quán thân như vậy.Không có một trăm điểm nào khác nữa.Trong suốt bảy ngày đêm.Mà đức phật tưởng chừng như.Trong một thời gian rất ngắn hơn một phút.Ở trạng thái tâm đi kéo dài.Cho đến khi tầm vô lậu hoàn toàn.Giờ tâm vô lậu hoàn toàn.Nên mới có đầy đủ tứ thần tốc.Đó là lúc trứng đầu giải thích.Từ trạng thái thu thập tam kỳ.Đức phật mới đặt cho nó một cái tên đúng nghĩa.Quán bốn chỗ của nó.Tứ niệm xứ.Bởi vậy.Các môn tứ niệm xứ chỉ có đạo phật mới có.Còn tất cả các tôn giáo khác.Đều không có pháp môn này.Tại sao lại gọi là tướng niệm xứ.Tứ niệm xứ.Có nghĩa là bốn nơi dùng để quán xá.Nó gồm có.Mộc.Thân.Thơm là phần cơ thể đầu mình hai tay và hai chân.Hay.Thỏ.Là các cảm thọ của thân và tâm.Bạn.Trâm.Lập phần sáu thức tiếp xúc sáu trận.bốn.Phát.Là thân thọ tâm và sáu trần đang xung quanh chúng ta.Trong bốn đây nè.Chỉ cần quán xét một nơi.Đặt quán xét tất cả bốn nơi.Canon mới gọi là tứ niệm xứ.Tứ niệm xứ là một phương pháp tu tập lớp thứ bảy.Cách làm đất chánh niệm.Chùm bát chính đạo.Lớp thứ bảy là lớp tu chứng đạo của phật giáo.Ngoài pháp môn tứ niệm xứ thì không có pháp nào tu chứng đạo giải thoát được.Ngoại đạo.Không bao giờ có pháp môn tứ niệm xứ.Cho nên.Ngoại đạo không có ai tu chứng nào giải thích.Giờ có thích môn tứ niệm xứ.Nên ngoại đạo không thể lừa dối vật tử.Lấy pháp nguồn của mình cho là pháp môn của phật.Trước khi nhập diệt.Ngày để ghi chú.Sau khi ta nhập diệt.Các chị tùy theo hãy lý giới luật và giáo pháp của ta là làm thầy.Giáo pháp mà đức phật đã di chúc ở đây.Lập pháp môn.Tứ niệm xứ.Lịch trình tu tập của đức phật.Từ những pháp môn ngoại đạo đến từ thiện của phật giáo.Từ một thái tử giàu sang tột đỉnh.Nhưng đứng trước bốn nỗi khổ của kiếp người.Sinh già bệnh chết.Đức phật nghĩ đến thân phận mình.Giờ mỗi người khóc trên thế gian này.Không ai tránh khỏi bốn sự khổ đau này.Đức phật từ bi.Làm sao cứu.Cửu gia đình.Giờ mỗi.Thoát ra bú sữa đau củ này.Chính vì những khổ đau này.Mà những tôn giáo ra đời dạy con người tu tập thế này hay thế khác.Để mong thoát khổ.Nhưng ngoại đạo tu toàn pháp môn ức chế.Thì không làm sao làm chủ bú sự khổ đau này được.Những tôn giáo ra đời để giúp con người thoát khổ.Nhưng lại không biết pháp tu.Nên cứ nghĩ tưởng sinh ra pháp này phát khác.Nhưng cuối cùng không có pháp nào tu tập giải thoát.Không giải thoát được.Các tôn giáo mới nghĩ ra cách ăn muối tinh thần của mọi người.Bằng cách giữa lưng vào thần thánh tướng.Để an ủi tinh thần.Do nghỉ tưởng như vậy.Nên mới chạy người cúng bái tụng kinh niệm chú niệm phật để cầu siêu.Thoát lên thiên đàng hay cực.Nhờ có siêu thoát lên thiên đàng hay cực lạc.Thì không còn xin già bệnh.Tức là không còn tái sinh vào cõi thế gian này nữa.Hình thức tu hành của các tôn giáo.Đại thừa mật tông và thiền tông.Cho chúng ta thấy quá rõ ràng.Các tôn giáo này đang tìm cách tránh né.Trốn trại bốn sự đau khổ.Bằng cách tạo ra cảnh giới thiên đàng và cực lạc từ.Đó là những cảnh giới tưởng do tưởng uẩn tạo ra.Nên nói là cảnh giới không có.Vì thế những người theo các tôn giáo này.Tu tập chín hoài công vô ích.Thường sống trong ảo.Rồi đầy đau khổ lại càng đau khổ.Giờ cứ mãi tiếp tục tái sinh luân hồi từ kiếp này sang kiếp khác.Không bao giờ chấm dứt.Thật là đau khổ và tổn thương thay cho các tôn giáo.Cứ ngỡ rằng có chư phật từ bi đức mẹ bắt cái đón nhận chúng ta về cõi thiên đàng cực lạc.Hình ảnh mà chúng ta thường gặp đức mẹ hiện ra.Thầy chư phật giảng.Đều là hình bóng tưởng do tự lòng tin không di chuyển của chúng ta.Nên tưởng nuôi.Giúp chúng ta thỏa mãn lòng ta.Các tôn giáo không có người tu chứng đạo làm chủ bú sự đau khổ.Nên không biết lối nào thoát ra.Họ giống như cuội chỉ rồi.Vì thế những tôn giáo loanh quanh tìm kiếm ngoài những pháp tụng kinh niệm phật.Cầu khấn.Lại lễ sám hối.Ăn hiền ở đàng.Điểm ông phát ra bốn xương khổ đau này.Nhưng những pháp môn này có giải quyết được những gì đâu.Khổ đau này chồng chất lên khổ đau kia.Chúng ta hãy cứ nhìn xem cách bật tôn chúc hòa thượng thầy tổ của chúng ta.Không có gì nào trước khi chết.Mà không bệnh khô.Không đi nhà thương.Không đi bác sĩ.Không chích thuốc uống thuốc nhân dân.Nhìn chung những tôn giáo ra đời trên thế gian này.Đều có chung một mục đích như nhau.Đó là mục đích giúp người thoát ra bố nội khổ đau.Nhưng tử xứ đất đai.Hầu hết các tôn giáo trên hành tinh này.Điều xây dựng cho mình một thế giới siêu hình ảo tưởng giải thoát.một đứng vạn năng ban phước cứu khổ loại người.Hiện giờ nếu chúng ta chịu khó xem xét lại tất cả các tôn giáo trên hành tinh.Thì chúng ta biết rất rõ không có một vị giáo chủ nào làm chủ sống chết như đức phật.Hộ chiếu toàn sống trong ảo tưởng.Ra rẫy người tu hành cũng đều trong phát tướng.Tulen biết bao nhiêu người tu hành.Nhưng không có ai thoát ra bốn sự đau khổ.Trước.Chúng ta nhìn thấy trong cuộc đời.Dù người theo tôn dấu thì không theo tôn giáo.Vẫn chịu chung số phận xin già bệnh chết như nhau.Còn có công tu tập hơn một chút.Thì lót dầu định không tưởng.Định không tưởng chẳng có lợi ích gì cho loài người.Nhập dầu điểm này sẽ trở thành cục đá gốc cây.Còn ngược lại đạo phật dạy chúng ta sống bình thường như bao nhiêu người khác.Mở tâm luôn luôn mất.Không có một phát nào.hai mươi mốt hoàn cảnh khổ nào làm cho tâm chúng ta dao động.Sống bình thường mà lại phi thử.Vì thế người thế gian không thể so bị sống được như chúng ta.Bưởi đạo phật là một tôn giáo rất tuyệt vời.Không cần phải ngồi thiền nhập định từ ngày này sang ngày khác.Không cần ngồi thiền dưới gốc cây cục đá.Chỉ cần sống như một người bình thường.Nhưng làm chủ thân tâm một cách cụ thể rõ ràng.Thì tăng ham muốn ăn muốn ngủ.Ham muốn tiền bạc.Ham muốn sắc.Ham muốn nhà lầu xe hơi.Ham muốn làm ông này bà kia nhân dân.Thì người tu hành theo phật giáo đều làm chủ thân tâm.Món ăn.Thì vậy anh đứng chờ.Muốn ngủ thì cũng phải như vậy.Chứ không được ăn ngủ phi thời theo thiền tông trung.Đói ăn khát uống mệt đi ngủ.Như vậy chúng ta thấy rất rõ thiền tông trung quốc không làm chủ ăn ngủ.Thì làm sao làm chủ sinh già bệnh chết đi.Phải không quý vị.Đạo phật không giống như các tôn giáo ngoại đạo.Khi một người bước chân vào đạo phật.Thì phải sống làm chủ ăn ngủ trước tiên.Rồi sau đó tiếp tục tập ngăn chặn và diệt những thói quen tập sống khác.Cho nên người tu hành theo đạo phật.Hỏi làm chủ tức cháy dục và các fan trong khi họ đang sống bình thường như mọi người.Giáp đến chí hòa.Thì hồi vùng chiến hiểu biết liền tống cổ dục và ác phát ra khỏi chân.Với một nụ cười hồn nhiên trong sáng.Yêu một người vô sự không vướng bận một việc gì trên thế gian này.Di tích cả pháp thế gian là pháp của.Cho nên gửi tu theo phật giáo.Là người tìm sự giải thoát ngay liền trong cuộc sống hàng ngày.Chứ đâu phải cần nhập thức ra mình ở tù.Người tu theo phật giáo.Họ sống không tách lìa xã hội loài người.Phải dầu non vào núi mới thu thập được như các tôn giáo khác.Khi chưa có đậu phụ.Nên đức phật bắt chước ngoại đạo.Bỏ cung vàng điện ngọc.Cha già vợ yếu con thơ.Vào rừng núi tu tập.Đó là một cái sai hết.Mà các tôn giáo đều nằm chung số phận.Sau khi đạo phật ra đời làm sáng tỏ vấn đề này nên mới có câu.Phật pháp không ly thế gian pháp.Cho nên người tu theo phật giáo.Báo cùng sống chung nhau trong một xã hội loài người.Mà tâm họ không lưu ý đến sự sống của anh.Họ chỉ biết sống và giữ gìn tâm bất động của họ mà thôi.Cho nên tắm họ luôn luôn không phối.Xin quý vị lưu ý lời dạy của đức phật.Ta thần chánh giác.Là nhờ tâm không phóng trực.Còn bây giờ quyết gì.Ở trong thức mà để tâm phú giật chạy tứ tung.Chị có biết không.Tu tập như quý vị biết chừng nào sống rất miễn phí một đời tu hành của chị ạ.May mắn thay trên hành tinh này còn có một người.Người ấy là ai.Phật thích ca mâu ni.Xà bông năm bài mở tu tổng tất cả giáo pháp của ngoại đạo.Nhưng chẳng của giáo pháp đạo của ngoại đạo.Tu tập làm chủ bú sự đau khổ của kiếp người.Nền đức phật đành ném bỏ tất cả rồi lặng lẽ ngồi một mình dưới cội bồ đề để truy tìm ra một.Đường lối riêng biệt.Độc lạ.Không bị ảnh hưởng.Không dây mượn một pháp môn nào của ngoại đạo.Nếu một người tu theo phật giáo.Mà không hiểu điều này tức là không hiểu phật giáo.Như chúng ta biết.Hiện giờ mỗi người khắp nơi trên thế giới hội đều tu theo phật giáo.Nhưng sự thật.Họ đang tu theo pháp môn của ngoại đạo.Nguyễn thị có thấy điều lệ không.Phụ tùng chó phật giáo có tám mươi bốn ngàn pháp môn.Truyền hình pháp môn nào của ngoại đạo cũng đều là của phật giáo hết.Những lời dạy này của ngoại.Xin quý vị lưu ý đừng để bị lừa đảo.Phật của giáo pháp của phật.Ngoại đạo của giáo pháp của ngoại.Cho nên người tu hành theo phật giáo.Cần phải lưu ý đừng để thiền tông và đại thượng lừa gạt quý gì.Bảng tóm lại.Đường lối tu tập của phật giáo.Đức những.Trước tiền một người muốn tôi theo phật giáo còn trong chiếc ấn người cư sĩ thì là.Ngày tới tu tập đức hạnh nhân bản nhân quả.Sống không làm khổ mình khổ người.Vợ cũ tất cả chúng sinh.Muốn sống đạo đức như vậy.Thì mình lấy năm đức của phật giáo mà làm nền tảng cho sự sống.Một.Đức hiếu sinh.Hai đứa ly thân.Bà.Đức chung thủy.Bốn bức thành thực.Nhầm đức minh mẫn.Khi muốn sống đúng được năm đức hạnh thì.Thì phải học.Để biết cách sống với mọi người bằng sự thể hiện đức hạnh những.Bởi vì trong cuộc sống thường chung đụng với mọi người.Nên có nhiều ác pháp xảy ra.Bác sĩ ra trường mang đến sự khổ đau cho loài người.Muốn ngăn chặn những sự đau khổ này thì phải diệt trừ ác.Cáp thép đầu tiên.Thì chỉ có đức hạnh nhẫn nhục mới diệt trừ được mà thôi.Nghĩa phát được dệt - thì trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.Mấy cái sự bình an yên vui.Trong cuộc sống dù gặp muôn vàn ác pháp như thế nào.Thì đức hạnh nhân.Sự giúp cho quý vị có cho mọi nỗi khổ đau.Gì vậy.Hạnh nhân.Là hàng đầu trong sự tu tập theo phật giáo.Đó là phong cách sống cao thượng hơn mọi người.Quý vị cần nên nhớ điều đó.Người sống dưới đất nhẫn nhục.Là sống không làm khổ mình khổ người.Quý vị có thấy điều này không.Ai sống được với đức nhẫn nhục.Lần nâng cao sự sống của mình nên hàng với những thánh nhân.Bởi vì.Muốn làm tháng mà không sống được dưới nước những.Thì không thấy làm tháng được.Những bậc thánh hơn người là những người biết sống trái đất dẫn dụ.Tùy thuận bằng lòng.Trong cuộc sống này.Nếu ai biết sống nhẫn nhịn.Là người biết sống đem lại giữa an vui cho mình và mọi người.Vì đức hạnh dẫn dục luôn luôn không làm khổ mình.Khổng lồ.Sống hạnh nhẫn nhục như thế nào.Mộc.Người ta chửi mình mình không nên chửi lại.Đó là hình ảnh ẩn dụ.Người ta đánh mình.Mình không nên đánh lại.Đó là hạng những gì.Bạn.Người ta nói dối không.Nhưng mình không nên chỉnh sửa sai những điều đó.Chị chỉnh sửa sai những điều đó.Người ta sẽ xấu hổ sinh thù quán.bốn.Người ta nói nặng lời với mình.Những lời nói thô lỗ.Mình không nên nặng lời và dùng những lời nói thu lũ chứ họ.Vì dùng những lời nói của lại chị.Chẳng khác nào như chửi mắng nhau.Đó không phải là đức hạnh những gì.Nhầm.Người ta nói xấu mình nhưng mình không nói xấu lại.Đó là đức hạnh nhẫn nhục.sáu.Người ta hay tranh luận hơn thua với mình thì mình nên tránh.Comment luận hơn thua giết họ.Gì chất lượng hơn thua như vậy là thiếu đức nhẫn nhục.bảy.Người nói đúng nói sai mình chỉ biết làm thinh không nói đúng sai nói phải nói trái.Mặc dù chúng ta biết rất rõ đúng sai phải trái.Nhưng không phê phán ai cả.Đó là hạng những gì.Tắm.Người ta cho mình ăn cái gì.Chỉ mình ăn cái nhỉ.Không chê dở.Pate ngon.Đó là hàng những.Đức thủy thủ.Bản thân sống ở đời ai cũng biết tùy thuận lẫn nhau thì làm sao có sức bực mình tức giận.Buồn phiền khổ đau nhân dân.Gia đình vợ chồng không biết tùy thuận lẫn nhau.Thì không chán cơm không rảnh canh không.Lúc nào cũng sống trong cảnh bất an.Xã hội mọi người biết tùy thuận nhau.Thì không tranh đua hơn thiệt cao.không số đo giàu nghèo sang hèn.Thì không bao giờ có xung đột và chiến tranh.Thị xã hội sẽ có trật tự an ninh.Đức thánh tùy thuận.Là một đức hạnh giúp cho loài người sống bình an yên vui.Gì thế.Nó có một giá trị rất lớn cho đời sống con người cùng sống chung nhau trên hành tinh này.Dùng danh từ tùy thuận thì người ta hiểu nghĩa một cách lờ mờ.Không sâu sắc bằng chúng ta đưa ra những hành động cụ thể tùy thuận.Một.Kinh sách đại thừa dạy cúng bái cầu siêu cầu an.Vậy mình cũng nên tùy thuận.Trung điểm cầu siêu cầu an.Để quý thầy đại thưởng nhờ.Nhưng mình sẽ dùng pháp lý.Đi bất thiện pháp tu tập thì có ai biết đâu.Hi.Minh tui thuận ngồi thiền như các thầy bến xe miền đông độ.Nhưng mình cứ tu theo pháp môn của phật dạy nuôi ruột giáp.Thì có ai biết đâu.ba.Tùy thuận nhưng không bị lôi vào ác phát.Có một người mời chúng ta đến ăn chỗ.Chúng ta sẵn sàng đến bạn.Trong bữa ăn dọn nên toàn là thực phẩm thịt cá.Mỗi người đều cầm đũa ăn ngon lạ.Chúng ta cũng vậy.Lễ toàn ăn rau cải.Chứ không thể ăn miếng thịt nào cả.Đó là khi chúng ta tùy thuận với bạn bè.Nhưng họ không hiểu mình là người giữ gìn đức hiếu sinh.bốn.Người sống với đức hạnh tùy thuận.Là người biết sống hòa hợp với mọi người.Mà không làm khổ mình khổ người.Năm.Đức hạnh tùy thuận.Là một hành động súng đạo đức trong muôn ngàn hành động sống đạo đức khác.Không làm khổ mình khổ người và khổ chúng sinh.sáu.Ai sống beat tủi phận.Là biết đem lại sự an vui cho mình cho người trong cuộc sống.bảy.Gửi mail sống trong gia đình cũng như ngoài xã hội.Điều phải lấy đức tùy thuận mà sống.Thì gia đình trong ấm ngoài em.Còn xã hội thì có trật tự an ninh.tám.Trong xã hội bộ người ấy cũng biết sống tùy thuận thì xã hội ấy là thiên đàng.Chính.Người biết sống tùy thuận.Là người luôn luôn có nụ cười trên môi.Tôm hùm họ lúc nào cũng thanh thản an lạc.Dạ thường hoan hỷ với mọi người.mười.Người biết sống tùy thuận là người ít bệnh.Tai nạn.Cuộc sống thường được an vui hạnh phúc.Bởi vậy.Đức tùy thuận.Là một đức hạnh cao thượng đối với mình với.Không bao giờ à.Của anh.Đức bằng đồng.Bằng lòng là một tức hạng xã tâm cao nhất trong phật giáo.Gì có bằng lòng.Đầm mới có an vui.Bằng lòng tức là vui lòng chứ không phải bằng.Nghĩa là vui lòng trước mặt.Mặt sau lưng thì không vui.Đang làm ở đây là vui lòng chấp nhận mọi ý kiến và việc làm của người khác.Không có chút gì còn chướng ngại trong lòng.Bằng lòng tức là chấp nhận.Và vui vẻ.Một người luôn luôn giữ gìn được thăm bằng lòng.Thì người ấy sống không còn chúc gì đau khổ trong lòng.Nguyên nhân cuộc sống chung đụng với mọi người mà người biết sống với đức hạnh bằng lòng.Thì người ý không còn bị những ác pháp làm đau khổ.Không còn bị các chướng ngại pháp làm khổ đau.Đầm lầy.Trong xã hội loài người.Mà mọi người ai cũng đều biết sống đối xử khác nhau.Bằng những hành động thân miệng ý.Luôn luôn thể hiện đức hạnh.Dũng.Tùy thuận và bằng lòng.Thì thế gian này yên vui và hạnh phúc biết bao.Thầy biết rõ ba đức hạnh.Nhẫn nhục tùy thuận và bằng lòng này.Sẽ đem lại sự lợi ích rất lớn cho loài người.Truyền hình chúng tôi thường ước nguyện sao cho mọi người.Thấu hiểu sự sống của mọi người rất quý báu vô cùng.Ước mong mọi người hết gì sự sống chung nhau trên hành tinh này.Bài diệt trừ lòng ích kỷ nhỏ hẹp của mình.Để sống vì mọi người.Sống vì mọi người.Không phải là lời nói suông mà bằng cái hành động.Sống vì mọi người là sống vì sự sống của mình.Giày của những người khác.Bếp cùng nhau xây dựng một xã hội bình an yên ổn bằng tình thương cho nhau chân thật.Bà đứng hạng nhì.Lớp ba đức hạnh của người tại gia.Xin quý chị cứ ghi khắc trong tim.Chị những lời dạy này là để cho những người tại gia có một lối sống cao thượng.Sống vì yêu thương mình và mọi người.Đạo phật.Là một tôn giáo dạy đạo đức cho con người.Sống như thế nào để được bình an yên vui.Và hạnh phúc.Chứ không phải vậy thần thông biến hóa tàng hình kêu mưa gọi gió.Zing.Mà cũng không phải dạy cầu cúng tụng kinh niệm chú hoặc niệm phật cầu tha thứ.Cho nên mục đích của đạo phật ra đời.Là chị trúc có người sống sao cho xứng đáng làm con người.Nhất là những người còn sống tại gia đình.Phải đối xử với ông bà cha mẹ cô ba.Anh chị em chân dung.Như thế nào.Để không làm khổ mình khổ người và chúng sinh.Tức là phải biết thêm sự sống đạo đức hòa hợp cùng mọi người.Phải biết nhẫn nhục tùy thuận và bằng lòng trong mọi nghịch cảnh.Còn duyên phận người xuất gia.Thì hãy xem phần tiếp nối vậy sao đây.Chúng tôi sẽ giảng dạy từng pháp môn tu tập vai nhi tránh hạnh trong giai đoạn mới bắt đầu.Từ người chạy ra cho khỏi nhà thiết bị.Mấy tuổi trở thành người xuất gia.Bị dị bắt đầu dầu chùa trước khi xin xuất gia.Thì phải phát tu học phát nào trước pháp đầu sau.Trong khi đó với được một vị thầy tu chứng đạo hướng dẫn.Giờ phải cố gắng siêng năng lần lượt tube.Tu tập với đoạn kết quả ở pháp này xong thì mới tôi tập ở pháp khác.Nước chưa có kết quả.Thì tu tập chừng nào có kết quả.Thì mới tư tập pháp môn cao hơn.Về với luật cũng vậy.Thế giới luật đức hạnh thì giữ trọn vẹn.Thì mới giữ gìn giới luật đức hạnh khác.Chứ không phải ôm đồm tất cả với.Mày dưới nào cũng vi phạm.Cách tu tập cũng vậy.Cách nào phải tu cho sông pháp lý.Chứ không phải pháp nào cũng tu tập.Lúc nào cũng tôi tập.Là tú tập trung thu.Tôi như vậy.Chẳng có kết quả gì trước cổng cơm tu tập.Mai còn phí thời gian về.Hạnh ăn uống.Khi đã chúc gia thì người tu sĩ cần phải ghi nhớ.Và giữ gìn đức hạnh ăn uống.Người xuất gia không được ăn uống phi thời.Cho nên người xuất gia là người đã buông bỏ tất cả những gì của thế.Chỉ còn ba in một bát.Để sinh cơm sống hàng ngày.Chỉ có một bữa ngọc trai mà thôi.Tôi nên ăn uống phi thời ngày hai bữa.Là không đúng hạnh người xuất gia.Hiện giờ quý thầy tu theo phật giáo thì nhiều.Nhưng ăn uống phi thời.Thì được xem như quý thầy không làm chủ cái ăn của mình.Ăn uống mà không làm chủ.Thì còn làm chủ gì được thân tâm nè.Bởi phật giáo dạy li dụng ipad.Mà không đi được giục ăn.Thì làm sao ly được giục ngủ.Ăn mà không làm chủ được.Thì ngủ làm sao làm chủ được.Ăn cũng là một may như trấn hạnh của phật.Thế mà quý thầy không làm chủ được cái ăn.Thì quý vị đi tu theo phật giáo để làm gì.Diễn viên cứu lại kỷ những vai như tránh hạnh này của phật giáo.Những hoài nghi trấn thành này.Điều nằm trong cấp bộ giới luật của phật giáo.Những hoài nghi đức hạnh về ăn uống.Mà trong kinh sách phật thường nhắc đi nhắc lại rất nhiều.Quý vị nên đọc một trăm giới chúng nó.Chồng đó sẽ dạy những mai nhi trấn thành của một người tu sĩ.Còn ở đây chúng tôi xin nhắc với gì về ăn uống.Nếu cái gì không tu tập làm chủ được cái ăn uống.Thì quý vị đừng mong làm chủ sự sống cho.Trong giai đoạn đầu tiên.Quý vị mới bước vào tôi.Người hướng dẫn quý vị tôi tập làm chủ xin chào bệnh chết.Sẽ lưu ý cách sống của cái gì.Nếu quý vị ăn uống phi thời không giữ trọn ngày một bữa.Thì quý vị bị loại ra khỏi dòng tu tập.Người hướng dẫn sẽ không chấp nhận.Dạ không vậy quý vị tôi tập dù bất cứ một pháp môn nào.Ăn mà không làm chủ được cái.Cứ chạy theo ăn uống ngày hai bữa.Thì quý vị nên về đời sống thế gian.Chữ tu tập phạm giới như vậy có ích lợi gì.Không làm chủ cái ăn mà muốn tu tập làm chủ sự sống.Chỉ có khác nào quý vị nằm mộng.Ronaldinho.Bí quyết tập làm chủ căn.Muốn làm chủ cái.Thì quý vị phải có nghị lực và gan dạ quyết tâm thả chết.Chứ không để vi phạm về giới không nên ăn khi thi.Có quyết tâm như vậy.Thì quyết diệt ăn ngày một bữa dễ dàng không có khó khăn.Khi nào ăn ngày một bữa sông thì quý vị tiến tới tu tập phá hôn.Thủy pin du ký.Đây là một giai đoạn khó khăn hương giai đoạn phản ứng.Giai đoạn này không khó.Nếu quý vị chịu khó siêng năng đi kinh.Hay đi kinh hành.Thân hành niệm.Thì sẽ đạt được kết quả mong muốn.Ngủ nghỉ là một may nghi tránh hạnh của phật giáo.Người nào muốn thông suốt thì phải nghiên cứu tập sáu.Giới đức thánh tăng và thanh ni.Dò tu viện chơn như biên soạn.Thì sai hiếu chó.Nếu quý vị ngủ mà không làm chủ.Thì nên trở về đời sống thế gian để ăn ngủ cho thỏa.Trong sự tu hành làm chủ sự sống chết.Mà không làm chủ được anh ngủ.Thì con đường tu theo phật giáo không chấp nhận quy.Quý vị nên rút lui trước.Thì hay hơn.Hạnh ngủ nhỉ.Đến với đạo phật.Về đời sống hàng ngày.Chúng ta cần phải khắc phục cho được hạnh ngủ.Hạnh ngủ trong giới tu sĩ được xem là khó nhất.Nếu chúng ta không đề cao cảnh giác.Thì chúng ta sẽ dễ rơi vào khuôn trần thùy miên du ký dần ngoan không.Những ai thường đi cát tuyền.Thì sẽ gặp những tu sĩ ngồi gục xuống vẫn lên như con gà muốn.Nhất là buổi tối lúc chín đến mười:không.Vào buổi khuya.Vào lúc hai giờ hoặc lúc gần xả thiền bốn:năm giờ gần sáng.Một người quyết chí tu tập.Thị trường biết kinh thành gần như suốt đêm ngày.Còn những người lười biếng thì ít đi trấn thành nên ngồi đâu ruột đó.Bây giờ một thiền đường thấy các thiền sinh đi kinh hành.Là biết tu tập đúng pháp.Còn thấy các thiền sinh tu hành mà ngồi nhiều.Thì biết đó là tôi sai pháp.Tại sao vậy.Ra đi kinh thành nhiều.Mà các thiền sinh phá được hôn trần thùy niên du ký ngoan không.Con người rất tỉnh táo.Con thuyền sinh ngồi nhiều là những thiền sinh lười biếng.Cho nên tu hành không phải chỗ ngồi.Mà cũng không phải chủ hết vọng tưởng.Bà chủ tâm tịnh thức.Biết rõ từng tâm niệm của mình để xã.Dàn ý tất cả các niệm chướng ngại pháp làm tâm bất an.Cơ sở ly hết cách niệm chướng ngại pháp.Nên cầm bất động thanh thản an lạc và vô sự.Mục đích tu hành là phải tâm luôn luôn lúc nào cũng phải tỉnh giác sáng.Không bị hôm trần thùy liên tấn công.Ngồi đâu chụp đó.Cho nên.Đi kinh thành là một phương pháp phá hôn chồng thùy miên đệ nhất.Nếu ai tu hành.Mà lười biếng đi kinh hành.Thì thầy khuyên những người ý.Nên về đời anh vũ cho thỏa.Còn ở trong đạo.Bạn ngủ như vậy.Thì có đức hạnh của người tu sĩ phật giáo.Đi kinh thành có thời pháp.Một.Đi chân thành như người đi bình thường.Đi mình biết từng bước đi.Đi kinh thành với tập tin người vô sự.Không nên đi nhanh.Mà cũng không nên đi chậm.Hay.Đi kinh hành theo pháp thân hành niệm.Mỗi hành động bước đi.Điều phải tác ý trước khi bước đi.Khi không bị hôn trầm thủy miên vô kế hoan không.Thì các ý trong đầu.Còn khi bị hôn trầm thủy men du ký dẫn quanh khu.Thì minh tác ý ra tiếng nói như quyền linh.Khi mới bước chân vào chùa tube.Thì nên tu tập các pháp đi kinh hành này cho dù nguyễn.Nếu chương trình tu tập bảy mươi lăm chứng đạo.Thì nên đi kinh hành suốt năm năm liền.Dạ hai năm cuối mới có người chú ý.Tu tập với chị mới thấy chứng đầu của đạo.Đâu phải khó khăn.Chỉ có siêng năng mà thôi.Cho nên.Người nào muốn chứng đạo.Thì nên đi kinh thành gì.Gì thế trấn thành nhiều tâm mới tỉnh táo.Nhờ tâm tỉnh táo mà không có trách nhiệm ác pháp nào sang giàu.Vì thế tâm sẽ bất động thanh thản an lạc vô sự.Phá được hôn chồng thì nên chạy vô ký.Điều ngờ đi kinh hành quý vị nhớ cho.Để ki tu tập.Đừng nên xuân tâm lười biếng.Màu tím một đời tu theo phật giáo.Hạnh độc cơ.Độc cư là một đức hạnh dùng phòng hộ sáu trăm.Mất tay.Muối.Miệng thân ý.Người tu sĩ không phòng hộ mắt tai mũi miệng thân ý.Thì tâm luôn luôn phóng giật theo sáu trận.Do tâm phóng xạ.Thì làm sao tâm thanh tịnh độ.Sửa đức phật dạy.Ta thần chánh giác.Là nhờ tâm không phóng xạ.Nếu muốn tâm không phóng.Kỹ năng phòng hộ sáu căn cho chặt chẽ.Phòng hộ sáu căn chặt chẽ.Thì chỉ có hành động cư là để nhất phát.Gì thế.Người tu sĩ phạm vào giới hạn đọc thư là phạm vào tội rất nặng.Tội không còn tu tập được nữa.Tu theo phật giáo sức cấm kỵ nói chuyện.Thích nói chuyện là phóng sự.Mà phóng giật là đi ngược lại đường lối tu tập giải thoát của phật giáo.Cho nên những người phá hạnh đọc thư là những người tu tập theo phật giáo đại thừa thiện.Vậy nên trở về đời sống tiếp tục làm người cư sĩ còn tốt hơn.Sống chiếc áo tu sĩ.Mà đi nói chuyện với người này người khác thì không đáng là người tu sĩ phật giáo.Xin quý thầy lưu ý cho.Đi tu rồi là phải giữ gìn tâm thanh tịnh.Lê quý.Lấy con thích nói chuyện.Đi tu thì phải cho đúng người tu sĩ.Còn không tu thì thôi.Chứ đi tu mà thích nói chuyện.Thì mất ý nghĩa thanh tịnh tu hành theo phật giáo.Tóm lại.Khi bước chân vào đường tu tập giải.Thì quý gì phải nhớ kỹ những điều cần thiết không nên để vi phạm.Một.Không nên ăn uống phi thời.Hi.Không nên ngủ nghỉ phi thời.ba.Phải nghiêm khắc giữ gìn trọn vẹn hạnh động cơ.Đó là ba điều mà người tu sĩ nào vi phạm.Thì bị loại trừ ra khỏi đoàn thể tăng chơn như.Ba đức hạnh này là giai đoạn tu tập thứ nhất.Nếu giai đoạn thứ nhất này tu hành chưa.Thì đừng mong tu tập những giai đoạn trích.Xin quý vị lưu ý.Như quý vị đều biết khi đức phật đi tu.Thì ngài đã từng tu tập cũ hạ.Có nên ăn ngũ không có phôi thai.Khi đến dưới của cây bồ đề tâm.Thì ngài giữ trọn vẹn đọc cư một trăm%.Vì lúc bây giờ của năm anh em kiều trần như cùng tu tập với đức.Từ khi thấy đức phật bỏ khổ hạnh.Nên năm anh em triệu chứng như xa lánh.Không còn đến thư hỏi điều này chỉ khác.Nhờ có nhân viên đó nên đức phật mới sống trọn vẹn hạnh đọc thư cho đến khi trứng to.Đọc cư là một phương phòng hộ.Tai mũi miệng.Thân ý tuyệt vời.Nó giúp cho người tu sĩ giữ gìn sáu căn trọn vẹn.Không tiếp xúc với bất cứ một người nào.Nhiều đó tâm mới trễ chuyến đầu.Do kinh nghiệm tuh.Nên khi tôi chứ.Đức phật đã truyền bố như sau.Ta thành phật chánh giác.Là nhờ tâm không phóng xạ.Tí không phải nhờ hạnh đọc thứ.Bởi vậy hạnh độc cư rất quan.Trong sự tu tập theo phật giáo nguyên thủy có thấy không.Quý vị đường xem thường hạnh đọc thơ.Thì con đường tu tập của quý vị chẳng có kết quả.Dạ cũng chẳng đi về đâu.Thật là uổng công tube.Xin quý.Cứ nghĩ lại.Tứ trấn cần.Như chúng ta ai cũng biết.Khi đức phật đến cội cây bồ đề tu tập giải pháp môn đầu tiên là pháp sư thiền của ngoại đạo.Ngồi dưới cội bồ đề ngày nhớ lại lúc còn bé ngồi dưới cây hồng táo tôi tập đi.React.Nhật sư thiện.Theo pháp môn sơ thiền của ngoại đạo.Nhưng đức phật không thu tập hành pháp theo lối ly dục giáp pháp của họ.Bà hằng theo pháp giờ sáng kiến ly dục giáp pháp của mình.Bên biến pháp thành nè.Hình những hành động.Nhân ác.Diệt ác pháp.Xin thề.Tăng trưởng thiện pháp.Hàng thì đêm từ cách mạng.Đến cần hai.Từ compa.Đến canh từ.Canon.Từ từ ngày này sang thì thế.Đến khi tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự hoàn toàn.Thì đức phật để tâm tự nhiên kéo dài bảy ngày đêm.Sau khi ở trong trạng thái này suốt bảy ngày đêm rồi chị.Thì biết mà.Đạt chính nào.Lúc mới tube.Tâm còn chướng ngại pháp rất nhiều.Người sói.Nền đức phật nhanh và diệt các pháp đó.Không lúc nào ngơi nghỉ.Nhưng khi các pháp đó không còn nữa.Thì đức phật cảm nhận tâm mình bất động thanh thản an lạc vô sự luôn luôn.Đang ở trên bốn chỗ của thân.Thỏ tâm và pháp.Gì thế.Ngày gọi trạng thái tâm đó.Đọc pháp môn tứ niệm xứ.Do tự tử tu tập.Mà đạo phật mới có những pháp môn tứ chánh cần.Giải pháp môn tứ niệm xứ.Trong các pháp môn căn bản nhất của phật giáo đầu tiên chúng ta tu tập.Thường nghe thấy pháp môn tứ chánh cần và tướng niệm xứ.Gì thế ngoại đạo không làm sao có được hai pháp môn.Chỉ có đậu.Mới tìm thấy.Hay phết nhỉ.Có là do đức phật tự tu tìm trang.Trở lại chính tiền tôi tập của đức phật.Ki tu tập đến đi đức phật thấy giai đoạn tu tập sơ thuyền đầu tiên theo kinh nghiệm bản thân của mình.Thì không giống ngoại đạo chút nào cả.Mình đức phật liền đập cho phát hành này cái tên tứ chánh cần.Nữ chính cần là bốn điều cần phải siêng năng tu hành hàng ngày.Không nên biến chỉ.Đường có bốn điều cần nên thôi.Như sau.Một.Ngân các.Hay.Diệp các.ba.Xin các thiện pháp.bốn.Tăng trưởng các thiện pháp.Một cái tên mà xác định được sự tu tập sơ thiền của phật giáo.Gì vậy.Đức phật còn gọi phát môn chứ chín cần thì với một cái tên rất gần thiền định.Định tư cũ.Tức là phương pháp tu tập sơ thiền.Muốn tôi tập sơ thuyền thì không phải trên pháp sư thiền.Mà tú tập.Mở phải tu tập trên pháp môn tứ chánh cần.Trời đến tứ niệm xứ.Gì tôi tập dữ vậy.Bên ngoài đậu không bao giờ có phương pháp tu tập thiền định theo kiểu gì.Đến đây quý chị để thấy rõ từ sơ thiền của ngoại đạo.Để trở thành tứ chánh cần của phật giáo.Phật giáo đã làm đảo lộn tất cả pháp môn tu hành của ngoại đạo.Làm cho chúng đi đâu.Nhất là kinh sách đại thừa và thiền đông độ.Đang bị dao động mạnh bởi sóng gió tứ chánh cần.Đi tu tập theo dấu pháp của đức.Thì quý vị nên nhớ.Thầy tu tập tứ trấn cần.Đó là những pháp đầu tiên đánh vào cơ quan đầu não của nhật sinh tử luân hồi.Cho nên.Những đoạn đánh ngân ác diệt ác pháp như sấm sét.Vui vũ bão.Thì mới mong ngân và diệt ác pháp được.Thì tu tập về đêm hết ý chí dũng mãnh kiên cường trang giả.Đánh đòn đầu với chính xác.Ra đầy đủ sức mạnh.Thì mới mong nhân vật diệt được áp.Zitu tập siêu siêu cho lý có.Thì không bao giờ quét sạch hôn trầm thì nên.Du ký nhận ngoan không.Quý vị tu tập thì phép thuật tú.Tôi cho đúng pháp.Vậy đi kinh thành cho nhiều.Tôi mà ngồi nhiều thì chính trả lười biếng.Thì tu hành chứ vậy.Chẳng đi đến đâu cả.Chi phí công suất và mức thời giờ về.Trong các môn tứ chánh cần của phật.Lập pháp môn nhân á.Diệt ác pháp tuyệt vời.Nếu không có pháp môn vị.Thì mọi người tu tập.Đều bị ức chế ít.Xin thiện tăng trưởng thiện pháp.Câu này không có nghĩa vậy chúng ta đi làm việc từ thiện đi làm phước giúp người bất hạnh.Xã hội.Mà dậy chúng ta nên sống không làm khổ mình khổ người và tất cả chúng sinh.Vậy sống không làm khổ mình khổ người.Nhạc cụ tất cả chúng sinh.Thì phải sống như thế nào.Yêu chồng pháp môn tứ chánh cần.Phật dạy.Xuân thiện tăng trưởng thiện pháp.Thiện pháp ở đâu.Nghĩa là tâm bất động thanh thản an lạc vô sự.Chứ không có nghĩa thiện đơn thuần.Hàng thì giữ gìn và bảo vệ công tốc độ.Thì đó là những điều toàn thiện phước thiện.Chuyện đó mới thực sự là thiện.Truyện không làm khổ mình khổ người và khổ tất cả chúng sinh.Bởi pháp thiện tâm bất động là thiện cứu cánh.Đó là chân lý của phật giáo.Nếu ai từng sống với nó là người chứng đạo.Cho nên chứng đạo của đạo phật.Là chính đạo một cách dễ dàng không có khó khăn mệt nhọc chút nào cả.Tứ niệm xứ.Khi tu tập tứ trấn cần thuần phục.Thì không còn áo pháp tới vui nữa.Chị đức phật cảm nhận được tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự.Nếu kéo dài trạng thái này ra.Thì cảm nhận như tâm đang quan sát bốn chỗ.Thân.Thỏ tâm.Fap.Theo nhịp hơi thở ra vô rõ ràng một cách cụ thể.Cảm nhận được tâm quan sát bốn chỗ này.Nên cảnh quan sát tâm.Thì càng lúc tâm trạng bất.Thấy thấy đức phật cứ để tự nhiên cho tâm thường xuyên quán sát bốn chỗ.Nhờ thường xuyên quan sát bốn chỗ này trên thân.Nên tâm ở trong trạng thái bất động dễ dàng hơn.Tâm càng ở trạng thái mất.Thì tâm trạng thanh tịnh.Và kéo dài từ ngày này sang ngày khác.Đó là.Giá trị xuất hiện.Kỷ niệm jaki xuất hiện xung.Thị định rất chi xuất hiện.Quy định rất chi xuất hiện xong.Thì kế tiếp một trạng thái khi nhan dia chi.Khi xi nhan jack gì xuất hiện sau.Thì chỉ rất ghi xuất xứ.Khỉ jaki xuất hiện xung.Thủy tinh tấn rác khi xuất hiện.Thủy tinh tấn chắc khi xuất hiện xong.Thị xã giáp chi xuất hiện.Thị xã rạch gì xuất hiện sông.Thì chặn pháp giác gì xuất.Khi chặn pháp giá trị xuất hiện do.Thì tứ thần túc xuất.Đến đây.Đức phật đã hoàn tất pháp môn tứ niệm xứ.Mục đích quả tâm vô lậu hoàn toàn.bốn thì.Khởi đầu đức phật tu tập sơ thiền của ngoại đạo.Nhưng do sáng kiến biết sáng tạo ra những pháp tu hành để ly dụng đi.Làm chủ sinh già bệnh chết.Thích là làm chủ thân tâm.Giờ cuối cùng đức phật thành tựu tâm vô lậu bằng pháp môn tứ niệm xứ.Chứ không phải nhập sơ thiền theo pháp môn của mày đạo.Khi đức phật thành tựu pháp môn tứ niệm xứ thì nghi trên trạng thái tâm vô lậu của tướng.Đức phật đã tìm thấy tứ thần chú.Khi có tứ thần tốc.Đức phật liền dùng hai câu trạch pháp giác chi.Âm ly dục life.Chứ.Dạ chú thiền thứ nhất.Nhập sơ thi.Một trạng thái hỷ.Girls học sinh với tầm với tớ.Tức thì thâm tâm đức phật nhập vào một trạng thái siêu thuyền.Năm chi thiền hiện ra rõ ràng.Một.Hay.Tứ.Ba nhất tâm.bốn tỷ.Năm lập.Sau khi nhập xong sơ thiền đức phật xuất ra khỏi sư thiền.Liền về trạng thái tâm chưa.Khi ở trong trạng thái tâm vô lậu đức phật liền dùng câu trận pháp giáp chi.Diệp tầm tứ chứng và chú thiền thứ hai nhập nhị thiên.Một trạng thái hỷ lạc cho định sinh không cần.Thông tư.Nổi tiếng nhất tâm.Wikipedia thân tâm đức phật liền nhập vào nhị thì.Sao thức ngưng hoạt động hoàn toàn.Chỉ còn có một trạng thái hỷ lạc do định của nhị thiền sinh ra.Gồm có.Một.Hỉ cho định sinh.Hay.Lạc gia định sinh.Bà.Nội tỉnh nhất tâm tức là tỉnh giấc vào nội thân tâm.Sau khi nhập xong ngồi thiền.Đức phật liền xuất ra khỏi nhị thì.Bằng định như ý tục.Và trở về trạng thái tâm vô lậu.Khi ở trạng thái tâm vô lậu đức phật liền dùng trận pháp giác chi.Ly hỷ chú xả chánh niệm tỉnh.Thân cảm sự lạc thọ mà các bậc thánh gọi là xã niệm lạc chú.Chứng giãn chú thiền thứ ba.Nhập tâm thiện.Tức thì thân tâm đức phật nhập tam thiền.Muốn nhập được thì thứ ba.Thì dùng đỉnh như ít.Thuyền định xã các loại tưởng hỷ lạc.Các loại khỉ lạc tưởng khi nhập vào gì thiền do định sinh.Khi xã hỷ lạc tưởng đó.Thì giàu trọn vẹn được tam thể.Ở trạng thái nghỉ thiền và tam thiền và tứ thiền.Thì sáu thức bị gì.Nên không còn hoạt động.Gì thế.Chúng ta muốn xuất ra khỏi hay nhập vào vị thiền.Tam thiên đệ tứ thiên.Đều phải dùng định như ít.Dùng đỉnh như ý ý.Là phải sử dụng.Pháp giáp chi.Giải.Chả thủ diệp thủy ưu đãi cảm thọt.Trứng và chú thiện thứ tư.Không ngủ.Không lời.Xã niệm thanh tịnh.Giải.Sở cũ diệt quỷ ngưu và xã niệm thanh tịnh luôn.Như vậy.Nhập tứ thiền là xã tất cả các cảm thọ.Sở các cảng thọ.Thì vết tỉnh chỉ hơi thở.Channel.Muốn nhập tứ thì.Còn có một câu trạch pháp giác chi rất tuyệt vời.Tỉnh chỉ hơi thở.Nhập.Tứ thiện.Đạo phật.Rất tuyệt vời là làm chủ được hơi thở.Channel.Muốn nó thử là nó thở.Muốn nói rừng là nó dừng thở.Làm chủ được hơi thở là làm chủ được mạng sống của mình.Cho nên.Tứ thìn của đạo.Là một phương pháp muốn dừng hay muốn thở đều nhập vào tứ thì.Ngoài thì thứ tư này thì không có pháp môn nào làm chủ được hơi thở.Gì vậy.Mục đích nhập thiền thứ tư là làm chủ sự sống chết.Quý vị cần nên lưu ý loại thiền định này.Tứ thần ký.Tứ thần.bảygio từ bãi rác khi xuất trên tâm zone.Vậy tứ thần tốc là gì.Tử thần.Là bốn sức mạnh như thần.Dùng để thực hiện nhập bốn thiện.Nam định.Giải trí tuệ tâm.Tứ thần tốc gồm có.Một.Dục như ít.Có nghĩa là ý muốn cái gì.Trung tâm làm theo cái này.Hài.Tin tức như ý tục.Có nghĩa là thương tâm sim năng theo ý muốn của mình không còn biển trễ.Đỉnh như ít.Có nghĩa là thương tâm muốn nhập định nào.Tùy thân tâm nhật nhi định.bốn.Tuệ như ý ý.Có nghĩa là ý muốn hiểu biết một điều gì.Dù bất cứ ở thời gian.Không gian nào.Tâm luyện biết nha.Tí tuổi hiểu biết như vậy.Thì chỉ có những tâm vô lậu hoàn toàn.Chứ tâm phạm phù thủy không thể có được trí tuệ như vậy.Cơ bản nhất của sự tu hành theo phật giáo là tâm vô à.Võ lâm vô lậu.Là có tất cả.Quý vị nên ghi nhớ lời dạy này.Gì đó là một điều quan trọng nhất của phật giáo.Tam minh.Muốn sử dụng thanh minh.Thì chỉ có tuổi như ít.Máy điều khiển nó đi.Tam minh gồm có.Mộc.Chúc bạn minh.Cước nghĩa là một trí tuệ hiểu biết thú suốt nhiều đời nhiều kiếp của mình.Của những người khác.Xem thời trang quá khứ và tương lai.Muốn sử dụng thuốc bạn mi.Thì tới dùng tuyển như ý tục.Thì mới thấy biết nhiều đời nhiều kiếp.Hay.Thiên nhãn minh.Có nghĩa là đôi mắt sáng suốt nhìn thấy thú suốt không gian và vũ trụ.Dù cách núi cách sông vẫn thấy biết rất rõ.Như thế chỉ tay trong lòng bàn tay.Muốn sử dụng thiên nhãn pin.Thì phải dùng dục như ít.Thì mới thấy biết như ý mình muốn.Bạn.Lẩu tấn minh.Có nghĩa là một trí tuệ tĩnh giác sáng.Tuyệt vời nhìn thấu suốt tâm mà.Kiếm cho lâu hoặc bị liệt mất.Mà chỉ còn lại một thân vô lậu hiện tiền.Muốn có một trí tuệ tĩnh giác sáng suốt như vậy.Thì phải sử dụng.Tin tuấn vừa ít.Thì mới có trí tuệ tỉnh giác diệt tận lậu.Trên đây là ba trí tuệ mà bật tôi chứng mới có.Nhưng rất ít khi sử dụng.Gì bật tôi chính là chính tâm vô lực.Mình lúc nào cũng sống chết tâm bất động thanh thản an lạc.Dịch vụ sự đó.Dù trước các pháp nghịch cảnh.Hai thuận cảnh.Họ đều thẳng nghiêng tâm họ như cục đá. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com