6 Việc Xấu Bố Mẹ Làm Khiến Con Cái Phải Gánh Tội - Hptk @tÂm SỰ Eva @audio CuỘc SỐng-sgyx8hzc

6 việc xấu bố mẹ làm khiến con cái phải gánh tội - hptk @tÂm sỰ eva @audio cuỘc sỐng-sgyx8hzc

Chào mừng quý vị và các bạn đến với kênh.Hạnh phúc.Thiện tâm.Có những.Bố mẹ làm trong đời.Là những tội ác.Sẽ gặp báo ứng.Khi về già.Con cháu sinh ra.Cũng phải gánh nợ.Chịu tội thay.Bố mẹ và con cái.Làm mỗi nhân dân.Từ kiếp này.Hoàng tiếp.Sự gắn kết.Trẻ không thể.Lời.Người xưa có câu.Đời cha ăn mặn.Đời con khát nước.Những việc bố mẹ làm.Có thể gây ảnh hưởng đến cuộc sống của con cái sau này.Họ chính là người.Có tác động lớn nhất.Để sự phát triển và hình thành nhân cách.Của những đứa con.Vì thế.Có những việc gì.Bố mẹ làm trong đời.Sẽ khiến con sinh ra .Phải tính tuổi thai.Cả đời khổ sở.Mèo túm bị lừa gạt.Tà dâm ngoại tình.Việc làm sai trái với đạo đức của bố mẹ này.Sẽ mang tội.Rất lớn.Việc có mối quan hệ như vợ chồng với người khác.Không phải là vợ chồng chính.Của mình.Là một hành vi xấu xa.Bất chính thấp hèn.Đây chính là ác nghiệp.Nó không chỉ khiến người đời dòm ngó.Stress.Mà còn khiến.Con cái mình xấu hổ.Tủi hờn.Khi có người bố người mẹ nhiều.Đây là tội không thể tha thứ.Nó sẽ khiến hôn nhân đổ vỡ.Sự nghiệp.Hủy hủy hủy.Gia đình.Ly tán.Điều quan trọng là cha mẹ gieo nhân nào.Thì con vật quả ấy.Vậy nè.Con cái của những kẻ ngoại tình.Cũng không có .Hôn nhân hạnh phúc.Phải chịu khổ sở.Sống trong tủi nhục.Hay.Khẩu nghiệp.Trong cuộc sống hàng ngày.Cần phải lựa lời mà nói.Không được dùng từ đây nhiều.Xúc phạm.Hay làm tổn thương.Người khác.Trước khi nói bất cứ điều gì.Cũng cần phải xem xét.Cần.Kỹ lưỡng.Biết nói lời hay ý đẹp.Làm việc mà cha mẹ cần làm.Để tích đức cho con.Khẩu nghiệp.Làm.Chúc những nghiệp nào.Tụi nó dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng.Nói đến sự đổ vỡ.Dẫn đến sự đau khổ tột cùng.Dẫn tới một.Sự phiền não.Một lời nói vô tình.Có thể làm mình.Ba người khác đau khổ.Giày dép.Tả cuộc đời.Có những người.Cả đời chẳng bao giờ làm chuyện thiếu đạo đức.Thế nhưng.Những lời nói không đúng đắn.Những lời khó nghe.Và thiếu đức.Đảo khẩu nghiệp mỗi ngày.Cũng là tạo nghiệp.Và đổi con cháu sẽ phải gánh đổ.Ba trộm cắp.Trộm cắp là hành vi sai trái.Người trộm cắp.Sẽ chịu quả báo nặng nề.Đó là.Nghèo khổ cả đời.Con cái sau này.Dễ bị người khác.Cướp đoạt tài sản.Người.Cướp dù có.Hỏi lưới pháp luật.Nhưng lương tâm.Lúc nào cũng lo sợ.Và nhân quả nghiệp báo.Ừ kiếp sau.Không thể tránh khỏi.bốn.Rượu chè cờ bạc.Bố mẹ nghiện rượu chè cờ bạc.Sống buông thả.Ăn chơi sài.Tốn kém không chỉ khiến gia đình suy yếu kinh tế.Con cái hư hỏng.Không ai chăm sóc.Mà còn mắc nhỉ.Rất.Về sau này.Nghiện ngập những tệ nạn.Sẽ gây không ít hệ lụy.Cho cá nhân.Gia đình.Bà xã hội.Tao ác nghiệp.Này khổ.Đời sau khổ.Keo kiệt.Không làm điều thiện.Người sống kỳ bò.Chỉ biết tới mình.Nhất định.Không phải là người có phúc.Người không có tấm lòng bác ái.Mình.Duyên sẽ rời xa.Cuộc sống sẽ bị gì.Thảm họa.Khi gặp người bị nạn.Gặp khó khăn.Tỷ lên giúp đỡ.Chứ đừng quay lưng bỏ đi.Vô cảm thì bắt về sau sẽ gặp quả báo.Bố mẹ muốn đời này và đời con.Hưởng những điều tốt đẹp.Thì phải chăm làm điều thiện.Xuất phát.Từ tấm lòng từ bi.Cuộc sống nhắn mùi.Cần phải biết tận dụng thời gian.Của cả.Đi làm lợi ích.Biết san sẻ của cải vật chất.Cho người khốn khó.Chính là làm với đi.Tính ích kỷ.Karaoke.Mở rộng.Lòng thương.Chỉ khi bố mẹ làm được việc này.Con cái sau này.Giá sống dùng sướng.Được mọi người.Giúp đỡ.sáu.Bất hiếu với cha mẹ.Đây là việc xấu bố mẹ làm trong đời.Khiến con cái phải gánh tạ.Đừng bao giờ bất hiếu với đấng sinh thành.Nên nhớ rằng.Tuổi bất hiếu.Chửi mắng.Đánh.Bà nói những lời không hay với cha mẹ mình.Thì sẽ phải gánh chịu quả báo rất là.Vì sao.Điển hình là bị chính con mình đối xử tệ bạc.Y.Như cách mình đã làm.Trên đường đời của nhân sinh.Thường thường sẽ đụng phải rất nhiều vấn đề khó khăn.Không thể giải quyết.Mà có lẽ.Cũng không phải.Là không giải quyết được.Chỉ là.Bạn.Hồng nghĩ thông suốt mà thôi.Đại minh là một người rất giàu có.Nhưng anh ta lại cảm thấy cuộc sống này.Không có trước gì thú vị cả.Tuy anh muốn gì có lấy.Nhưng vẫn luôn cảm thấy bản thân.Vĩnh.Trống rỗng.Không vui.Nhưng.Không nói rõ đi.Rốt cuộc.Là bởi nguyên cớ gì.mười hai.Có một người ăn xin có cửa nhà anh xin ăn.Người giúp việc thấy vậy liền vội vàng số đó.Nét.Của người ăn xin bỗng chốc.Chuyển từ hy.Càng tuyệt vời.Mất xác trong giây phút đó.Không hiểu tại sao.Đại minh lại cảm thấy rất khoan khoái ở trong lòng.Có lẽ đây chính là điều duy nhất trên đời.Khiến mình cảm thấy vui vẻ.Đại minh thẩm mỹ.Kể từ đó.Lại mình trở nên độc đoán.Khó tính đến nỗi có hiểu.Thường xuyên quét lạc là mắng bầu cử người khác.Bạn bè lúc đầu còn tưởng đại minh đang có chuyện gì trong lòng nền cũng thông cảm.Nhưng sau họ nhận ra.Đại minh không có chuyện gì cả.Chỉ là thích hành xử như thế.Nên dần dần xa lánh.Một lần.Thì đi ra ngoài dạo chơi một mình.Đại minh bỗng nhìn thấy một ông lão nhặt ve chai rất kỳ lạ.Khuôn mặt của ông.Từ như tỏa ra một loại ánh sáng dịu dịu.Còn trên mặt.Lúc nào cũng nở một nụ cười.Tỷ lệ.Loại người kiếm sống bằng việc nhặt ve chai này.Sao lại có thể cười.Thuốc như thế.Dường như sống là rất vui vẻ vậy.Khải minh thẩm mỹ rồi quyết định.Mời ông lão về dinh thự của mình.Để ông có thể tận hưởng.Chốt lạc thú của thế giới.Chơi được mấy ngày.Đại minh liền xoay người.Tống cổ ông lão sẽ ngoài đường.Đưa ông ta lên thiên đường phai ngày.Tôi trả lại địa ngục.Xem thử tâm trạng của ông thế nào.Nói không chừng.Còn sẽ kiếm.Ông hoài nghi ý nghĩa cuộc sống của mình nữa ấy chứ.Đại miền đắc chí.Mấy ngày sau đại minh một mình đi ra chỗ lần trước.Những điều khi.Anh không thể ngờ.Ông lão này vẫn vui vẻ như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.Cảm cúm.Những thằng cắt đầu như thường.Con người này thật phi phàm.Sống trong hoàn cảnh cực khổ như vậy.Mà vẫn lạc quan được.Đại minh thẩm mỹ và có sức khâm phục.Tiền mời ông lão về nhà mình chơi một lần nữa.Ông lão ông đã lớn tuổi như vậy rồi.Ngày tháng còn lại cũng chẳng bao nhiêu.Bé nào.Ông không cảm thấy cuộc đời này.bốn đã cùng đường rồi sao.Tại mình hỏi.Chàng trai trẻ.Cảm ơn cậu.Về sự chiều đáy của mấy ngày trước.Cậu có muốn nghe từ.Câu chuyện của tôi không.Đại minh gật đầu.Ông lão.Bắt đầu kỳ.Năm tôi bốn mươi tuổi.Có một công việc khá ổn định.Hơn nữa.Cũng có một người vợ.Rất là xinh đẹp.Mỹ nhân.Thì đứa con đầu lòng của chúng tôi chào đời.Thì mọi thứ mẫu trống.Đều thay đổi.Vì sinh muộn nên con trai chúng tôi bị thiểu năng trí tuệ.Thế là chúng tôi bắt đầu cãi nhau.Và những cuộc tranh cái ngày dần nhiều lên.Chồng nhiều lần cãi nhau đó.Ngoài vấn đề về con cái.Pin đều dần cảm nhận.Những clip.Ẩn sâu bên trong.Đã bắt đầu manh nha từ trước khi đứa con chào đời.Mọi thứ cứ thế diễn ra.Tựa như hai chiếc đũa không ngừng được khỏi nhau.Cho đến khi chúng không còn điểm giao nhau nữa.Chúng tôi ly hôn.Sau khi ký tên.Cô ấy rời khỏi nhà.Tôi vẫn đi làm như cũ.Một thân một mình nuôi đứa con khôn lớn.Mọi người đều nói những đứa trẻ thiểu năng trí tuệ.Là người hạnh phúc nhất.Chúng không bao giờ phiền não.Không tranh đấu với ai.Là những người thuần chân lương thiện.Tôi cũng cảm thấy một cách sâu sắc như vậy.Tôi yêu nữa một người đơn thuần của nó.Thường khiến tôi quên đi hết thầy mọi phiền não trong đời.Nhưng năm năm sau.Con trai tôi trong một lần băng qua đường.Đã bị tai nạn chết.Kể từ ngày đó rời xa tôi thế giới của tôi như thay đổi hả.Sao nhãng công việc.Cả ngày chỉ uống sữa.Đắm chìm trong cơn say.Để quên hết mọi việc.Những ngày tháng như vậy.Chỉ duy trì được một năm.Sau khi tiêu hết tiền.Chẳng biết phải làm gì.Người đến từ cả ngày ngoài đường chờ chết.Trong lúc đang mơ màng như vậy.Đột nhiên nhớ tới đứa con trai bé bỏng của mình.Nhớ lại hồi đó.Thật ra tôi nuôi nó cũng rất.Ở bên ngoài có rất nhiều những đứa trẻ khác.Thường xuyên bắt nạt nộ.Nhưng tôi không thể lúc nào.Cũng ở bên cạnh để bảo vệ.Chở che cho nó đi.Tôi một ngày nào đó nó cũng sẽ phải lớn lên.Sẽ phải đối.Với thế gian còn hiểm ác hơn nữa.Có lẽ.Rời khỏi thế gian này.Cũng là một sự giải thoát cho nó.Trong giây phút đó tôi chợt thấy cuộc đời này không có gì đáng phải tiếc nuối nữa.Những chuyện ngày xưa bỗng dưng giống như từng thước phim quay chậm lại.Hiện giờ trước mắt.Lúc đó tôi cũng đột nhiên.Nhớ tới người vợ trước của mình.Vốn dĩ mấy năm nay.Tôi cũng rất nhớ cô ấy.Tôi nghĩ giờ sao tôi chính cũng sắp.Rồi.Chi bằng.Hãy đi gặp mặt cô ấy một lần cuối.Mà tôi cũng không thật sự muốn gặp mặt cô ấy.Chỉ là muốn nhìn thấy cô ấy một cái mà thôi.Có lẽ như vậy.Mới có thể không còn tưởng nhớ gì nữa.Tôi nghĩ đến lá thư mà cô ấy đã để lại trước khi rời khỏi nhà.Cô ấy nói sẽ chở tôi.Cô ấy hiện giờ đang thuê một gian nhà nhỏ ở bên ngoài.Tôi tìm đến ngôi nhà đó.Những người xưa nay đã không còn ở đó nữa.Cô ấy đá giọt đi từ lâu rồi.Tôi liền xác hàng xóm chào hỏi tin tức của cô ấy.Ông harry của cô ấy.Người hàng xóm hồi.Tôi là anh họ của cô ấy.Ở miền bắc đến thăm cô ấy.Chúng tôi đã không liên lạc.Từ từ.Nên hôm nay.Tôi muốn đến thăm.Ừ tiểu lệ.Cô ấy đã kết hôn từ năm ngoái rồi.Họ đã chọn về đài bắc sống rồi.Cô ấy giờ sống có tốt không.Tôi hỏi.Cô ấy đối với mọi người đều rất tốt.Lúc đầu cô ấy sống ở đây một mình.Vì sao có một người đàn ông.bốn là cấp trên theo đuổi cô ấy.Đó là một người đàn ông tốt.Chúng tôi đều quen biết cả.Có nói chuyện nữa.Sau này đám cưới của họ.Chúng tôi cũng có tham gia.Lúc đó người hàng xóm còn nhiệt tình.Dẫn tôi vào nhà.Cảm ơn ảnh chụp về đám cưới của họ cho tôi xem.Anh có cần số điện thoại của cô ấy không.Chúng tôi vẫn còn giữ liên lạc với nhau.Không cần.Cảm ơn.Tôi nói rồi vội vàng bỏ đi.Ông lão trầm ngâm một lát.Rồi nói tiếp.Cậu.Không khi tôi vừa mới nghe tìm cô ấy kết hôn.Đồ điên.Có chút gì đó cảm thấy.Nhưng lúc nhìn thấy cô ấy trong ảnh chụp.Nụ cười vẫn tỏa sáng như ngày xưa cô ấy vẫn cười với tôi.Không phải.Nụ cười còn ngọt ngào hơn.Còn người đàn ông tròn tấm ảnh.Cũng làm cho người ta cảm thấy.Rất ấm áp.Tôi chợt nghĩ.Thế nào mới là yêu cô ấy một cách.Sự.Chẳng phải là để cô ấy.Sống bên người mà khiến cô ấy hạnh phúc sao.Từ vốn là người.Không đáng để cô ấy đường từ.Cậu biết không.Lúc đó chỉ chồng phút chốc.Bao nhiêu phiền muộn trong tôi đều tan biến.Nhẹ nhàng.Thoải mái.Không còn so đo hãy cảm thấy oán hận.Gì nữa.Tôi cảm thấy.Thật ra tôi vẫn còn có rất nhiều hồi ức tốt đẹp mà.Không kỳ là hồi ức với con cái.Khi nào với cô ấy.Tôi đã có nhiều hồi ức đẹp đẽ đến như vậy.Làm sao nỡ chết được.Vậy nên tôi quyết định sống.Cần phải ôm giữ những hồi ức này.Nhiều hơn nữa.Nó đó kia một đời không hoàn mỹ này của tôi.Trở nên hoàn mỹ.Lúc đó hai bàn tay tôi đã bắt đầu suốt đời.Người đã gần tám mươi tuổi.Cũng không tìm được công việc nữa.Nhưng mà không ngờ.Những thùng giấy cũ này.Đã cứu từ một mạch.Vậy nên tôi cũng phải cảm ơn chúng.Chúng giúp tôi có đủ thời gian để hồi tưởng lại.Đời người.Đúng là hạnh phúc.Mà.Câu chuyện của người ăn mày.Khiến đại minh xúc động mạnh mẽ.Dường như đã hiểu ra điều gì đó.Mà suốt đời anh tìm kiếm.Mà không lý giải được.Anh trở nên vui vẻ hơn.Và thích giúp đỡ người khác.Cũng đã tham gia rất nhiều hoạt động công ích.Anh mãi mãi ghi nhớ câu nói sau cùng của ông lão.Cuộc sống.Bốn sẽ không mang đến cho cậu thứ gì.Malaysia.Cậu để lại điều gì cho cuộc sống này.Thái độ của cậu.Với cuộc sống này.Như thế nào.Thì đó.Chính là cuộc đời mà cậu chó.Sông có khúc.Người có lúc.Vạn sự.Tùy duyên.Không tranh đấu.Thì hạnh phúc.Đong đầy.Chuyên mục.Kính chúc quý vị và các bạn.Sống hiện tại.Để anh. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com