9 Nghề Thất Đức (không Có Hậu) Tiền Nhiều Cỡ Mấy Cũng Tuyệt Đối Không Làm _ Audio Pháp Hay.-zssau9tif

9 nghề thất Đức (không có hậu) tiền nhiều cỡ mấy cũng tuyệt Đối không làm _ audio pháp hay.-zssau9tif

Có sáu người ác.Trong kinh an làm dần hai kg.Đức phật.Đánh răng cấm người cư sĩ.Không nên thành sáng gì á.Gì sống về này.Không phù hợp với tâm từ bi của đạo phật.Sáng giác đó như sau.Một.Không làm nghề săn bắn.Nghề săn bắn là một ngày cực ác.Giết hại biết bao nhiêu loài cầm thú rừng.Nike kỷ chuồng heo gà rừng.Và các loại chim chất khác nữa cơ.Không làm nghề chài lưới.Nghề chài lưới cũng là một nghề rất độc ác.Truyện bác tôm cá.Giết hại loài thủy tộc như đặt rõ là chài lưới vó câu vân.Bạn.Không làm nghề buôn bán thịt sống.Nghề buôn bán thịt sống là nghề sát sanh trâu bò heo.Dê ngựa.Chó gà vịt.Vân vân.Người làm nghề này.Gọi là đồ tể giết gia súc bán tuần kg cho người khác mua về làm thực phẩm.Nghề này rất độc ác.Giết hại chúng sanh không chúc lòng thương xót.bốn.Không làm nghề buôn bán thịt chín.Nghề buôn bán thịt chín là nghề lấy thịt chúng sanh .Đấu thầu thực phẩm.Dưa bở.Cháo lòng.Hủ tiếu bánh canh.Vì trả.Nên.Vâng vâng.Nghề này cũng thành người độc ác.Người hành nghề này cũng đánh bớt tâm từ bi.Không làm nghề sản xuất.Chào buôn bán rượu.Vì sản xuất và buôn bán rượu khiến người ta nhập say sưa.Thông cổng trí thông.Nên họ có thể là sớm nắng lành.Chửi vợ mắng con.Bất chỉ cha mẹ anh em ruột thịt.Không biết dơ sạch.Nằm ngoài đường ngủ bụi ngủ bờ.Đầm xương nằm nắng.Làm mất thể diện con người.Thân thủ dễ sinh bệnh tật.Tạo cảnh khổ đau cho cha mẹ anh em vợ con vân vân.sáu.Không làm nghề buôn bán người.Nghề buôn bán người là nghề mãi nô bán nô lệ.Nghề buôn hương bán phấn nghề mại dâm.Cụm làng nghề buôn bán người.Nghề này rất độc ác.Dùng thủy lực tiền bạc.Vật chất .Bắt ép những người cô thân thấp thế đang cảnh nghèo đói.Bản thân làm nô lệ.Làm gái mại dâm.Khiến là gia đình khổ đau và tan nát.Ngày mấy dâm là một nghề đồi bại làm mất nhân phẩm của con người.Khiến con người không còn đạo đức.Giờ còn tệ hơn loài thú vật.Vì con vật.Có lúc dâm và cũng có lúc không dâm.Truyền hình.Để làm gì bán trôn nuôi miệng.Nhạc trẻ làm xấu xa thân phận làm người.sáu nghề nghiệp này.Đợt sóng về nghiệp độc ác.Giết hại chúng sanh.Giờ làm khổ đau bệnh tật muốn người.Nhất là nghề sản xuất và bán rượu.Sản xuất và bán thuốc phiện.Sản xuất và bán xì ke ma túy.Sản xuất và bán thuốc lá thuốc lào.Là những thứ gây bệnh tật nhiều nhất.Hao tốn tiền bạc.Của cải.Tài sản biết bao nhiêu người.Trải qua bao nhiêu thế hệ và chính lấy hậu quả đau khổ này.Dò thế.Những người hành chính nghề nghiệp này để nuôi thân mạng.Cha mẹ gia đình.Dạy làm giàu trên sự đau khổ của muôn người muôn vật.Họ là những người vô minh không thấy luật nhân quả đang chi phối.Diễn biến từng phút.Từng giây.Trong mỗi con người.Luật nhân quả sẽ không tha thứ một đây.Nếu ai đã làm điều ác.Thì phải hứng lấy hậu quả của đau.Nếu quý vị không tin lời phật dạy.Thì hỏi thăm những gia đình đang hành những nghề nghiệp này.Trong bề ngoài có dễ giàu sang sung sướng.Nhưng bên chồng.Chẳng có hạnh phúc gì cả.Thường những gia đình này hay có những người đau ốm bệnh tật.Không người này thì đến người khác.Tai nạn thường xảy ra.Kiếm ra đào bất an.Lúc nào cũng lo lắng sợ sệt.Cuộc sống của gia đình họ.Chẳng bao giờ em ấy.Yên vui hạnh phúc.Làm ác thì phải lãnh quả khổ không làm sao và cũng không ai cứu thoát khổ được.Gì thế.Đức phật biết rất rõ nhân quả thiện ác.Linh ngài muốn cho đệ tử của mình thoát ra khỏi cảnh khổ đau.Ngày thường ngăn cấm.Không cho người cư sĩ hành sáu nghề nghiệp.Dù nghề nghiệp ý kiếm tiền rất dễ.Nhưng đó không phải là hạnh phúc chân chính.Giờ đó.Ngài muốn cho các đệ tử của mình sống an vui hạnh phúc chân chính.Không còn gặp cảnh đau khổ nữa.Chính trị hàng ngày.Trong cuộc sống chúng ta.Đã tạo ra nhiều nhân ác.Nên phải chịu những quả khổ đau đời đời kiếp kiếp.Chứ không ai mang đến quả cũ ấy cho ta được.Dù kẻ đó là quỷ thần ác độc.Cũng như.Không có một vị thần thánh nào.hai mươi mốt đức phật.Cùng những vị bồ tát nào.Ban phúc lành cho chúng ta được.Xin các bạn lưu ý cho điểm này.Nhân quả.Là một đạo luật công bằng.Chính chúng ta làm cha là chúng ta phải chịu.Không thể người khác chịu thay cho chúng ta được.Vì thấy.Không ai mang đến khổ đau cho chúng ta.Mà chính chúng ta.Cũng như không ai mang đến hạnh phúc an vui cho chúng ta.Bạch chính chúng ta.Bởi.Người cứ sĩ.Không thấy luật nhân quả rất công bằng.Và công lý.Cho nên.Trong cuộc sống.Hỏi không biết chọn nghề nghiệp.Chị thấy nghề nào làm ra tiền và có cơm ăn áo mặc dễ dàng.Nhất là môi trường sống.Lời đó.Mọi người làm nghề sát sanh là dễ kiếm tiền.Thì họ bắt chước làm theo.Nhưng không ngờ lại tạo ra vô vàng tội ác.Từ những hành động tạo ra sự chết chóc và đau khổ cho chúng sanh.Thì chính bản thân họ.Vật lý cả gia đình đều phải thọ lãnh những quả khổ đau ấy.Từ người này đến người khác.Là đệ tử của đức phật.Những hàn cư sĩ phiêu lưu ý sáu nghề nghiệp độc này.Luôn luôn phải tuân theo lời dạy của đức phật.Thì mới tìm thấy trơn hạnh phúc.An vui của cá nhân.Phạt của cả gia đình mình.Thành nghề đúng như vậy mới gọi là chính nghiệp.Chính nghề nghiệp chân chính mới nuôi được chánh mạnh của mình.Thật của mọi người trong gia đình.Hạnh phúc từ ấy sẽ đến với các bạn.Các bạn có tin những lời dạy này không.Họ dụng thực phẩm động vật.Không thấy không nghe.Và không nhi.Số nghề nghiệp ác đã dậy trong tập sách này.Chúng tôi có ghi chú thêm để quý thì và các phật tử nhận thấy rõ.Tại sao lại có chư tăng nam tông.Họ dùng thực phẩm động vật.Có phải đức phật đã cho phép chưa tăng thọ dụng thực phẩm động vật hay không.Để trả lời những câu hỏi này.Và làm sáng tỏ phật giáo.Các nhà sư nam tôn không biết dựa vào lời dạy nào của đức phật.Mà dám thọ dụng thịt động.Thừa quy hoạch thưởng.Quý sư thầy.Và các phật tử.Hãy đọc lại bài kinh số năm mươi lăm.Ivica.Trang bảy mươi mốt.Kinh trung bộ tập hai.Bản tin việt nam.Hòa thượng minh châu chuyển ngữ.Từ tiếng pali sang việt ngữ.Trong bảy kim này.Đoàn kinh thứ nhất.Đức phật đã dạy người tu sĩ.Không được thọ dụng thịt động vật.Thấy nghe và nhi.Này chibica.Bà nói chồng bà chửa.Thịt động vật.Không được trọng dụng.Thấy nghe và nhi.Ý nghĩa của đoạn trích này.Khi một vị tỳ kheo.Thấy thực phẩm của người phật tử cúng dường có thịt chúng sanh.Thì không được ăn.Đó là trường hợp thứ nhất.Kỳ thực phẩm của người phật tử cúng dường không thấy có thịt chúng sanh.Nhưng lắng nghe người khác nói.Trong thực phẩm đó.Có thịt chúng sanh.Thì không được ăn.Đó là trường hợp thứ hai.Khi thực phẩm của người phật tử cúng dường.Không thấy có thể.Và cũng không nghe nói có thịt chúng sanh.Nhưng tâm.Nảy sinh nghi ngờ.Thực phẩm này có thịt chúng sanh.Vì có mùi tanh.Thì không được ăn.Đó là trường hợp thứ ba.Shop quà ba trường hợp trên đây.Rõ ràng đức phật không cấm ăn thịt chúng sanh.Mày chỉ có lời khuyên để chúng tuyệt theo ý thức sự đau khổ của chúng sanh.Mà không ăn thịt.Ý thức sự đau khổ của chúng sanh.Mà không ăn thì.Tức là thực hiện lòng từ bi thương xót chúng sanh.Có nghĩa là sống đúng đạo đức hiếu sinh.Còn cấm.Tức là.Giới cấm.Dưới cấm là có sự bắc bộ.Không ăn thịt chúng sanh.Có nghĩa là ăn chay.Nhưng.Ăn chay ý là ăn chay theo kiểu đại thừa bà-la-môn giáo.Ăn chay giò giới cấm.Còn ngược lại.Phật giáo nguyên thủy chỉ dùng giới đức không cấm.Nhưng.Khuyên người tu sĩ.Thích tự giác ăn như thế nào để thể hiện được đạo từ bi đúng nghĩa của từ.Trong trường hợp thứ nhất và thứ hai thì quá rõ ràng.Còn trường hợp thứ ba.Làng nghi ngờ.Dường như mơ hồ.Nhưng thực ra.Thịt chúng sanh chỉ có mùi tanh hôi của chúng.Mặc dù chúng ta không thấy không nghe.Nhưng mùi cá.Làm sao không tên cá.Mua thịt bò làm sao không hôi bò.Muối thịt heo.Làm sao không hôi heo.Mua thịt gà.Làm sao không thanh gạt vân vân.Tất cả.Thịt động vật đều có mùi riêng của nó.Làm sao chúng ta không nghi ngờ.Mà đã nghi ngờ thì không được phép ăn.Vì lương tâm và tình thương của chúng ta.Không cho phép nuôi mạng sống.Bằng sự cố đau của loài vật khác.Phật dạy lần thứ hai.Này chi bắp cải.Ta nói trong ba trường hợp.Thịt được thọ dụng.Không thấy.Không nghe và không nhỉ.Có lẽ dựa vào lời dạy này mà các nhà sư năm tôn đã dùng lý luận biện hộ cho.Hành động tội ác của mình.Phong thủy những nhạc không thấy người giết con vật.Để cúng dường cho mình.Không nghe.Nghĩa là không nghe tiếng kêu của con vật.Khi bị để cúng dường cho mình.Phùng nghị nghĩa là thấy thực phẩm động vật phật tử cúng dường không nghi ngờ.Cha giết con vật làm thực phẩm.Để cúng dường cho mình.Cho nên.Trong bài kiên trì và cây.Có mở ngoặc và đóng ngoặc.Vì mình.Mày viết.Bốn chữ này.Lại cho người sau.Tiếp thêm vào.Để hóa mãn dục vọng tham ăn thịt chúng sanh.Xưa.Các tổ không có điều gì mặc không dám làm.Học thêm bớt rất nhiều trong kinh sách nguyên thủy.Ngày nay cũng vậy.Tao cũng dám lý luận làm sai lệch lời dạy của đức phật.Có khi chỉ vì bảo vệ danh dự của mình trong lúc vi phạm giới luật.Và cũng có người vì không hiểu phương pháp.Hoặc cho tu tập vừa trứng.Nếu bảy kinh chấm dứt ở đây.Thì chúng ta khó làm sáng tỏ được phật giáo.Những bài kinh là dạy tiếp phần thứ hai.Vào tuần thứ ba.Nên chúng ta mới thấy rõ bộ mặt bất thiện.Và lòng tham dục của các nhà sư nam tôn.Đ** thèm khát.Khéo lý luận bóp méo kinh sách của đức phật.Đề thi tội ác tày trời.Nên tất cả các thứ phật giáo nam tông.Tu hành chẳng đến đâu.Nhập định điên khùng.Minh sát tuệ.Tu hành không đúng tứ niệm tứ và tứ thánh định của động vật.Trẻ pháp mồm tứ niệm tứ ra từng mảnh.Đây là trường thiền tu tâm niệm tứ.Đây là trường thiền tu thân niệm tứ.Đây là trường.Thiền tu thọ niệm tứ.Vẽ tóc mồm tứ niệm tứ ra từng mảng như vậy.Mà lại còn hô hào dùm ben viết trên sách phổ biến khắp nơi.Làm cho người sau hiểu lầm phật pháp.Tu hành phyris.Chẳng giải quyết được sang giàu.Bình chết.Trong khi cắt mồm tứ niệm tử rất tuyệt vời.Tu là thấy kết quả ngay liền.Tu tập là có những thần lực kêu việt không thể nghĩ bàn.Giờ chia sẻ pháp môn tu niệm tứ nên các nhà tư năm tôn tu hành chẳng tới.Chỉ loanh quanh trong các định tử chẳng bao giờ đạt được sự giải thoát của phật giáo.Các nước theo phật giáo nam tông.Lấy phật giáo làm quốc giáo.Mỗi thanh niên đúng tuổi đều phải vào chùa tu tập ba mươi lăm.Nếu ai muốn tu luôn thì ở lại tiếp tục tu hành.Còn không muốn tu thì phải túc sảy.Xuất phải có nghĩa là ra đời hoàn tục.Lập gia đình.Nhưng những người thanh niên này.Đã tu theo đạo phật mà không có chút lòng từ bi nào cả.Họ đã dám cầm dao súng vũ khí diệt dân tộc họ.Như giết heo gà về vâng vợ.Bởi.Tu hành.Mà còn ăn thịt chúng sanh.Thì thành ác quỷ thiết lập sao thành phật được.Bạch kim chi baka đức phật đã dạy như vậy.Mà cắt tổ bên anh tùng giám bị ra.Ăn năm thứ bất tịnh nhục.Thật là đau lòng.Tại sao vậy.Tại vì.Tu sĩ phật giáo nam tông ăn thịt chúng sanh.Linh tâm họ rất hùng ác.Đời sống tu sĩ của họ.Sống ngược lại với đạo đức.Không làm khổ mình khổ người.Vào phủ tất cả chúng sanh của đạo phật.Đạo phật.Là đạo đức của loài người.Đạo đức của loài người.Sao lại nỡ nhẫn tâm ăn thịt chúng sanh.Mà không chút lòng thương yêu.Vậy.Những người tu sĩ này có phải là tu sĩ của đạo phật hay không.Hình các bạn trả lời cho.Cũng trong bài ca nhí.Đức phật dạy tiếp.Chờ các vị viettel.Không nên ăn thịt chúng sanh bằng phương pháp tu tập và trau dồi.Tứ vô lượng tâm.Viking dạy.Này chibica.Tỉnh nghèo sống dựa vào mục làng hay một thị trấn nào.Bị ấy phải bluetooth tập tâm mình.Biến mảng.Cùng một phương.Với lòng từ và an trú.Phương thứ hai thứ ba.Thứ tư.Cùng khắp thế giới.Trên dưới bề ngang.Hết thảy phường tứ.Cùng khắp vô biên.Tâm vị ấy biến mãi.Và câu hữu với lòng từ quảng đại vô biên.Không hẳn.Tùng sơn.Và an trú.Ý nghĩa của đoạn kinh này.Cứ một vị tiếp theo ăn uống thì phải quan sát khắp cùng trên món ăn của mình.Đồng thời khởi tâm từ bi thương xót tất cả muôn loài chúng sanh.Nếu thấy có thịt chúng sanh.Thả tiết.Chứ không ăn.Đó là thực hiện.Đảo từ bi.Lòng hiếu sinh của mình.Bài pháp vậy rõ ràng như vậy.Thế mà các nhà sư nam tông nữ nhẫn tâm ăn thịt được thì chúng tôi rất.Thương hại cho họ.Chỉ một đời tu hành.Mạch chẳng có ích lợi gì cho bản thân mình.Cho tất cả chúng sanh.Khoảng cách này.Đức phật đã xác định rõ ràng.Một người tu sĩ độc và.Cải lương tu tập.Tứ vô lượng tâm.Người đã tu tập tứ vô lượng tâm.Thì còn lòng dạ nào ăn thịt chúng sanh được.Cái việc không các bạn.Vậy mà.Các từ năm tùng.Vẫn nuốt trôi được thịt chúng sanh.Mic cực lạc hai.Về phần cắt viettel đức phật đã dạy.Không ăn thịt chúng sanh.Bằng hai mươi bảy pháp tuyệt vời.Một.Ăn thịt chúng sanh không thấy không nghe.Và không nhi.Ngày.Ăn thịt chúng sanh.Với lòng từ bi biến mảng.Sắp mùng mười phương trên dưới.Cũng trong bài kiến ấy.Đức phật dạy người cư sĩ phải cúng dường thực phẩm cho phật.Và chúng tháng tư.Này chibica.Người nào vì như lai.Thay vì đệ tử của như lai.Mà giết thầy sinh nhật.Làm thực phẩm cúng dường.Người ấy chất chứa nhiều phi công.Do nằm nguyên nhân.Khi người ấy nói như sau.Hãy đi và dắt con thú này đến đây.Đó là.Nguyên nhân thứ nhất.Người ấy chất chứa nhiều phi công.Con thú ấy.Khi bị dắt đi.Bị lôi kéo nuôi cổ.Nơi cảm thọ đau đứa khổ yêu.Đó là nguyên nhân thứ hai.Người ấy chất chứa.Nhiều phi công đức.Khi người ấy nói.Hãy đi và giết con thú này.Đó là nguyên nhân thứ ba.Người ấy chất chứa nhiều pi công đức.Khi con thú ấy bị giết cảm thọ đau đớn khổ sở vô cùng.Đây là nguyên nhân thứ tư.Người ấy chất chứa nhiều phi công.Khi người ấy cúng dường như lai hai đệ tử của như lai.Một cách đi pháp.Đó là nguyên nhân thứ năm.Người ấy chất chứa.Nhiều phi công đức.Qua đoạn trích này chúng ta thấy rất rõ.Đức phật đã dậy rất kỹ cho người cư sĩ.Không nên cúng dường phật và chúng tháng tăng thực phẩm động vật.Vì cũng giống như vậy.Là cúng dựng phi pháp không có phước mặt tổn đức thêm trọng tội.Sát hại tâm linh.Một bài kinh rất có giá trị.Với các từ điển nằm tùng.Bài chi vậy card.Chồng trung bộ kinh đắt khẳng định người tu sĩ độc vật.Không được ăn thịt chúng sanh.Nên ăn thực phẩm thực vật.Với mục đích là để trau dồi tâm từ bi hỷ xả của mình.Đến ly dụng aliexpress.Chuyển cho thằng tâm thanh tịnh.Nhập được các loại thiền định.Làm chủ được từ sống chết luân hồi.Ngược lại.Một người tu sĩ còn ăn thịt chúng sanh.Tức là tâm dụng ly ác pháp chưa lìa.Thì rất uổng cho một đời tu hành theo đạo phật.Mà chẳng hưởng được sự giải thoát của động vật.Mà lại còn dọa vào địa ngục.Địa ngục hd không phải cõi địa ngục mà tràn hết đau khổ.Thân.Hết tiền nào của tâm.Two.Mặt còn tâm ác như vậy.Thì phải mang nợ đàn ma túy chủ muôn đời muôn kiếp.Hiện giờ.Các nhà sư nằm tôn ăn uống cho phái khẩu thân hình mập béo.Lấy ác ma.Mà nuôi thân mạng.Thi rớt mạng này.Fuckyou thọ khổ muôn vàng.Vì đất em vào thân.Những sự đau khổ của chúng sanh.Thì làm sao.Tránh khỏi sự đau khổ ấy.Ghi chú.Đọc bài kinh di papa.Chúng ta nhận xét về đạo phật.Đạo phật là một tôn giáo tự lực.Dạy đạo đức nhân bản nhân quả rất thực tế và cụ thể.Cho nên.Đức phổ.Là một nhà tâm lý học thông suốt mà tình cảm tâm tư và nguyện vọng của mọi người.Vì thế giáo pháp của ngài giày toàn là đạo đức làm người.Vì dạy đạo đức làm người nên nói về tâm lý của con người rất là sâu sắc.Một.Vậy người cư sĩ không làm nghề nghiệp khác để tránh nhân quả xấu như tai nạn.Tật triệu tử vân vân.Hài.Vậy trước ăn không ăn thịt chúng sanh.Bằng sự ý tứ cẩn thận trong từng miếng ăn của mình bằng một tấm lòng thương yêu rộng lớn.Đối với muôn loài chúng sanh.Bà.Về phật tử không nên cúng dường thịt chúng sanh.Làm rất thực phẩm cho vợ.Và.Chúng tháng tăng.Cúng dường như vậy là vi phạm.Vì cùng đức.Không có phước báo mà còn thêm tội lỗi.Toàn bộ giáo lý của đức phật từ sơ thiện.Trung thiện đến hậu thiện.Ngày giải phóng người cách thức sống trong thiện pháp.Ngăn ngừa và đoàn nhất các pháp.Vì thế mà ngay từ bước đầu tiên đức phật đã dạy người cư sĩ không làm xấu nhỉ.Như trên đã giảng.Cách thức tù của động vật rất cụ thể.Ở đây.Quý thì và các thực tử phải hiểu cho rõ ràng.Đổi nghề nghiệp.Không làm nghề ác nữa.Tức là tu hành.Tức là sửa đổi thay đổi làm tốt lại.Làm thiện lại.Và không làm khổ mình khổ người và khổ chúng sanh.Chứ không phải ngồi đó có mỏ tụng kinh niệm phật lần chuỗi ngồi thiền.Lại.Hồng danh sám hối mà tiêu tội hưởng phước được vàng.Quý vị đừng làm hiểu theo sự hướng dẫn tu tập của các nhà học giả.Mỗi một số hệ phái.Kỹ thuật tập là phải ngồi thiền.Nhập thất.Tụng kinh sám hối niệm phật niệm chú.Truyền tâm ấn.La hét đánh xô đẩy.Để ngộ phật tánh.Đó là hình thức tôi tập.Nhiều ảnh hưởng ngoại lai của các tôn giáo khác.Chẳng giúp gì cho chúng ta giải thoát tâm.Tham sân si tiền não.Thương ghét giận hờn thù oán tịch đố nhi kỳ.Và các ác pháp khác.Cách thức tu tập của đạo phật trong kinh điển nguyên thủy dạy.Thực tế và cụ thể hơn.Có kết quả ngay liền.Thì bắt tay vào tù.Không như những khách hàng.Các nhà học giả dại ở trên theo kinh sách phát triển của một số hệ phái.Như trên đã nói.Quý vị đổi nghệ ác làm nghề thiện là quý vị không làm khổ chúng sanh.Không làm khổ đau cho chúng sanh.Tức là quý vị không làm khổ đau cho quý vị.Không làm khổ đau cho quý vị.Tức là giải thoát.Vậy người không làm nghề ác.Không làm việc ác.Tức là tu thiện đấy các bạn.Các bạn có hiểu biết điều này không.Vậy người không cúng dường thực phẩm bằng thương máu chúng sanh.Tức là tạo nghiệp thân ít bệnh.Tuổi thọ sống lâu.Dậy chưa tăng không ăn thịt chúng sanh là cháu rồi tâm từ bi hỷ.Giá để đuổi chị tâm.Tham sân si ích kỷ nhỏ mọn vân vân.Bài chín này.Quý thầy và quý phật tử nên lưu ý lời dạy của đức phật.Ăn thịt chúng sanh.Phải không thấy.Không nghe và không nghe.Lời dạy này.Có nghĩa là trong sự ăn uống vậy châu rồi mắc tay của mình.Vậy ý tứ cẩn thận.Piano khi uống phải biết rõ trong thực phẩm.Đang ăn.Có tường máu và sự chết chóc đau khổ của chúng sanh.Chồng đỏ hay khùng.Nếu có.Chúng ta thà chết trong giới luật của phật.Chất khùng ăn.Mập phạm giới.Tại sao vậy.Tại vì.Người tu sĩ gặp phật thường châu rồi tu tập tâm mình.Lòng thương yêu rộng lớn đối với tất cả chúng sanh.Đối với những loại khắp mười phương thế giới.Nếu chúng ta.Giết vì bổ béo sắt thần vô thường bất tỉnh này.Mà chạy theo dục lạ.Ảo giác ngon ngọt của vị giác.Thì chúng ta chưa phải là một vị tu sĩ độc vật chân chánh.Có lòng từ bi.Đạo phật.Ăn chay trên ăn chay.Ăn chay.Vì lòng thương yêu chúng sanh vô bờ bến.Ngược lại.Trong thế gian này.Có những người ăn chay.Không ăn thịt chúng sanh.Nhất là cực phẩm.Giống như thịt chúng sanh.Thì đó là ăn chay theo kiểu phạm phụ.Ăn chay còn thèm thịt.Nên tạo thực phẩm chay.Giống như thực phẩm thịt chúng sanh.Để ăn đỡ thèm.Cách thức ăn chay như thế.Đức phật cùng chấp nhận.Đạo phật.Tube.Làm việc thiện.Từ trong lòng hiện sanh ra.Ăn chay vì thương xót chân thật đối với chúng sanh.Nên không nỡ ăn thịt chúng sanh.Ăn chay.Chỉ vì sợ địa ngục.Sợ quỷ vô thường.Quỷ dạ xoa hàng hà thiêu đốt.Đâm chém cắt lưỡi móc họng rất gần bằng.Ăn chay đi cầu xanh.Việc cực lạc.Thiên đường vân.Ăn chay đi cầu chấp tai qua nạn khỏi bệnh tật tiêu trừ tuổi thọ chống lâu cần.Ăn chay như vậy.Đạo phật không chấp nhận.Vì không phải pháp tu hành để giải thoát.Đó là một loài ăn chay để an ủi tinh thần.Ăn chay như vậy.Giống như con bò.Chấn nghiệp và chấn mạng.Đạo phật rất tuyệt vời dạy tu tập để thoát ra cảnh khổ đau của đời sống con.Bằng sự thay đổi trong nghề nghiệp khác.Để không làm khổ mình khổ người.Tỉnh dậy ăn uống.Để nuôi thân.Bằng những thực phẩm không có sự đau khổ.Bố thí cho mọi người già cúng dường chư tăng.Việc cúng dường không được vi phạm.Không làm tổn phước đức.Đầy đủ phước báo hiện tại.Giảm hay sao.Một.Đầm thị trấn nghề nghiệp á.Và hành động ác.Thầy.Tăng thị tứ cẩn thận.Không thấy đúng đâu ăn đó.Gặp gì ăn ý.Ăn có nơi có chủ.Không phải ngồi quán ngồi lều giữa chợ giữa đường gia công phải trải tâm từ bi.Biết ơn người làm cha của cúng dường.Không nhẫn tâm ăn thịt chúng sanh.Để lòng thương xót hấp cùng.Cúng dường chư tăng bằng mồ hôi nước mắt của mình làm cha.Không được gian thăm trộm cắp.Không được giết hại chúng không.Người tu sĩ khi thọ thực phẩm.Phải tránh ăn thịt chúng sanh.Bà còn phải quán xét xử tu tập của mình.Công thức.Có xứng đáng thọ dụng hay không.Từ một nghề nghiệp chân chính.Chấn nghiệp.Làm bằng sức lao động chân tay hoặc bằng trí óc.Tạo ra những thực phẩm lương thiện.Để nuôi thân mà.Chán nản.Không có sự gian ác.Giờ đau khổ trong đó.Chồng bát chánh đạo.Đức phật đức khẳng định.Có hai nếu.Hài lớp học.Tôi tập chỉ về cách sống của người tu sĩ chân chính.Tránh nhiệt.Chính mạng.Đó là.Hay nếu tu tập để thoát ra cảnh giới địa ngục.Nhà quỷ và súc sanh.Một người hành nghề nghiệp giết hại chúng sanh.Làm đau khổ người khác.Thì nghề nghiệp ý.Đạo phật gọi là.Tả nghi.Trả nghiệp.Còn có nghĩa là hành động.Lời nói và ý nghĩa ác.Hành động giết hại chúng sanh.Giờ làm đau khổ người khác.Thì mắng chửi người khác.Nói xấu người khác.Rùa khống người khác.Chuyển ít giúp cho nhiều thêm bớt.Vân sơn.Đó là.Hành động á.Hành động áp là tà nhi.Nhưng tả nghiệp thì quá thấy khổ đau.Không chạy tránh đường nào được cả.Cho nên.Nhân quả không thể chúng chấn.Dù có trốn lên trời hay chui xuống đất.Cũng không thoát khỏi.Tao nghiệp cần cắt nghĩa là nhịp quả khổ.Thấy một người gặp tai nạn khổ sở.Có thể đi đến tù tội và tử hình.Thì đó.Điều lệ do nghiệp quả ác của họ.Người bệnh tật đau khổ trên la trăng chở suốt đêm ngày.Cho đến khi chết.Thì đó cũng là nghiệp quả ác của họ.Do họ đã tự tạo ra nhân ác trong quá khứ.Dân trí.Trả nghiệp.Còn gọi là.Thói hư tật xấu.Như người.Đam mê bài bạc.Rượu chè để thỏa.Điểm đảng.Du đãng vân vân.Tao nghiệp.Còn lại những hành động phóng giật.Chạy theo dục lạ các pháp thế gian làm khổ mình khổ người khổ chúng sanh.Nhân dân.Tà nhiệt.Còn là những hành động sai trái pháp luật.Làm cho tiền của đem về nuôi thân mạng.Cũng như những hành động bắc và giết hại chúng sanh.Để trao đổi và buôn bán làm cho tiền nuôi sống cha mẹ.Gia đình.Vợ con.Thì đó là lấy tờ nghiệp nuôi lớn và mặn.Không phải chỉ riêng mình mà còn cả gia đình.Dưới đôi mắt của đức phật.Nhìn những nghiệp ác của chúng sanh đem về nuôi thân mạng.Thì đó là đem giàu thân bạn một nghiệp á.Một sự cũng đau một tay quả lớn.Đền ngài dạy những hành động đó.Là những hành động không chân chánh.Những hành động tà nghiệp nuôi dưỡng tà mạng.Nuôi tội ác và nuôi đau khổ cho mình.Cho người.Muốn không tạo ra các tài nghiệp.Đức phật nhân cấm.Không cho đệ tử của mình thành sáu người khác.Để tránh đem giàu thân bạn những sự khổ đau.Doanh nghiệp quả ác chính mình đã tự tạo ra.Gì chán mạng.Đức phật còn dậy thì.Đừng nên ăn thịt chúng sanh.Vì ăn thịt chúng sanh.Là nuôi tà mạng.Đêm giao thừa ăn mặn những bệnh tật tai ương.Đêm biểu cuộc sống.Kiếm sự đau khổ tai quả hiểm nghèo.Đem vào gia đình những chuyện bất an bất toại nguyện vân vân.Người cúng dường và bố thí cho chư tăng bằng sự gian ác.Sẽ không được phước báo.Bà còn phi công đức.Họ lý những quả khổ địa ngục xuất xanh.Người nhận của bố thí cúng dường mà không thấy từ sự gian ác của người cúng dường.Thọ dụng dữ vậy là nuôi tàn mạng.Do núi tà mạng.Thân tâm không thanh tịnh.Không ly được giục.Giảng pháp.Gì thế.Gì thịt heo này tu hành uổng công.Chẳng có kết quả.Chẳng nhập đủ.Tứ thánh đình.Chẳng thực hiện được.Bởi vậy đức phật dạy.Chưa đăng phải thiểu dục tri túc.Thừa kế pháp.Không nên thừa kế thực phẩm.Không thể dục di chúc.Không thừa kế pháp.Luôn thừa kế vật chất và thực phẩm.Thị tâm tân tra tham nhũng.Ham muốn phóng dịch.Chạy theo những dục lạc.Ăn uống tiêu thời.Ngủ nghỉ phi thời.Trí tuệ đừng đụng.Tưởng tụi phát triển.Thường luận đông luận tây.Che đậy lỗi lầm.Phá sạch dưới bụng.Sống đời sống ngục lạc.Chẳng biết sự hãy những lỗi nhỏ nhẹ.Chẳng biết xấu hổ kêu oai nghi tế hạnh cũng không có.Đi đứng nhìn nó giống như người thấy gian.Chấn nghiệp.Tức là nói về những bài học.Về hành động thân miệng.Dàn ý.Cái chân trắng.Ở đây có nghĩa là.Ubin ơi này.Tu tập không làm hành động á.Chánh mạnh.Tức là nói về những bài học sự nuôi dưỡng thân bạn chân trắng.Thân bạn chân chính ở đây.Có ý nghĩa tu sữa.Không ăn uống lặt vặt phi thời.Ăn uống không đúng giờ đúng lúc.Ăn uống có tiết độ.Ăn uống không phải vì thèm khát.Ăn uống là gì sự sống để tu tập.Không gì lợi dưỡng không ăn thịt chúng sanh.Không ăn uống những chất độc hại.Cây tạo cho cơ thể bệnh tật khổ sở.Dùng những thực phẩm đó.Cơm ngon ngọt béo bổ đến đâu cũng nên tránh xa.Đó là.Nuôi tráng bàng.Thân bạn được nuôi sống chân chánh.Có những ích lợi.Thân không trả nghiệp quá khổ đau.Thầy.Thân không bệnh tật khổ đau.Bạn.Tuổi thọ được lâu dài.bốn.Thân được mạnh khỏe tu tập dễ dàng hơn.Năm.Thân được mạnh khỏe tâm hồn được an vui thanh thản và.Dù sự.Người tu theo đạo phật.Cần phải siêng năng tu tập.Đâu rồi những bài học.Gì tráng nhỉ.Và chính mạnh.Gì đó là đạo đức nhân quả.Nằm trong cuộc sống của mỗi con người.Thi tu tập theo đạo phật.Chúng ta.Là những đệ tử của đức phật.Không thể xem thường chính nghiệp và chánh mạnh.Dì chín nghiệp tốt thì tránh mạng mới tốt theo.Chính nghiệp thanh tịnh thị trấn mạng với thanh tịnh.Do đó.Đời sống mới được an vui hạnh phúc.Bằng ngược lại.Chấn nghiệp giấu thị trấn màn với chịu nhiều tai ương họa khổ trên chân.Dị tỳ-kheo để tưởng của đức phật cũng phải lưu ý tránh nghiệp và tránh.Nếu chính nghiệp không đúng vạn hạnh.Phạm phải những lỗi lầm nhỏ nhặt.Không biết xấu hổ.Thị trấn mạng tu hành chẳng tới đâu.Tâm đậu hoặc không sao diệt được.Thiền định thì số dầu là thêm.Gia đình.Từ suốt đời chẳng có ích lợi gì.Còn mất thì giờ rồi.Gì thế.Người cứ sĩ cũng như vậy thì theo.Muốn được giải thoát an vui hạnh phúc.Trong kiếp sống này.Thì sử tu hành với tôi đến nơi đến chốn.Trước tiên.Cách tu tập chính nghiệp.Dịch cháu ruồi muỗi hành động thân miệng ý của mình hoàn thiện.Tiếc là không làm khổ mình khổ người.Giờ đó.Mới nuôi thân bằng chính mạng.Thì chắc chắn có muốn phạm người tu theo đạo phật.Điều đạt được kết quả giải thích như nhau.Nếu mọi người biết sống đúng chánh nghiệp.Nuôi thân bằng chánh mạnh.Thì thế gian này.Lạc thiên thần cực lạc.Không cần phải đi tìm nơi đâu.Không cần phải niệm phật cầu vãng sanh tên phương.Phải không các bạn.Niềm tin.Nếu trên bước đường tu tập đầu tiên.Một quyết bị đánh nghe lời dạy của đức phật.Thay đổi nghề nghiệp ác.Bằng những nghề nghiệp thiện.Là quý vị đã đặt trọn niềm tin nơi đức phật.Phát.Như hiền thánh tăng.Và dưới luật.Niềm tin đó.Có được nơi quý vị là do chủ suy tư quán triệt lời dạy của đức phật.Viết như ngày giờ phút này.Đừng làm khổ mình.Mỗi người thì sẽ thoát ra cảnh khổ.Với lời dạy này.Biết áp dụng vào đời sống.Thì rất đúng không sai.Có kết quả ngay liền.Ngày dài.Thay đổi nghề nghiệp.Chúng ta tư duy thấy rất đúng.Vì những nghề nghiệp đó.Chúng ta đang hành.Là những nghề làm đau khổ.Bài viết hài chúng sanh rất nhiều.Nhưng nghề chài lưới săn bắn.Bán rượu.Thuốc phiện bằng vàng.Người có trí sau những lời dạy này.Chúng ta cũng đủ đặt trọn niềm tin ở người.Vịt đỏ.Là một lời dạy rất thực tế.Đem lại sự an vui cho mình cho người.Và cho các loài vật.Đang sống trên hành tinh này.Dò thủy.Chúng ta tin.Và không bao giờ có ai lấy chuyển được lòng tin ấy.Tại sao vậy.Tại vì.Lời giải cúng ngày rất thực tế và cụ thể.Đem đến sự giải thoát an vui hạnh phúc cho chúng ta và tất cả muôn loài vật.Như trên đã nói.Mình không làm khổ ai.Chắc không ai làm khổ mình.Nếu có người khác làm khổ mình.Có lẽ người ta chưa nghe.Và chưa hiểu lời dạy của đức phật.Nếu mọi người ai cũng được nghe hiểu và thực hành theo đúng lời dạy của ngài.Thì thích ăn này là thiên đàng cực lạc.Hạnh phúc biết bao cho muôn loài.Khoảng đầu đau khổ nữa.Pháp môn thủ tập bốn ngày rất thực tế mang lại tự giải thoát phù thể ngay liền tức khắc.Nếu chúng ta chỉ thay đổi nghề nghiệp ngày đó.Chúng sanh thoát chết.Thoát khổ.Người mạnh không ăn hiếp người yếu.Con vật lưỡng hùng ăn thịt con vật nhỏ.Nhìn thấy cảnh phát chết thoát khổ của chúng sanh.Tâm hồn chúng ta hân hoan.Bằng tay chúng ta không còn làm.Sống cùng với máu nữa.Mắt chúng ta không còn thấy sự chết chóc.Đau khổ của chúng sanh nữa.Đó là hạnh phúc biết bao.Trong muôn loài vạn vật.Đang sống trên hành tinh này.Từ sự suy tư quán tính.Và tên nhắc kỹ lưỡng.Thấy rất rõ rệt mắt cho mình.Người và chúng sanh.Sự thay đổi nghề nghiệp ác.Chuyển thành nghề nghiệp hiện.Mà con được hạnh phúc như vậy.Giải thoát như vậy.Thì cứ hỏi người tu sĩ xuất gia sống vai mười một.Thì còn dễ thoát và hạnh phúc biết nhường nào.Nhất là nhập các định làm chủ sanh tử luân hồi chấm dứt tái chanh.Thi long tin ý.Phải như thế nào.Nhờ có kết quả chúng ta mới tin xấu hơn.Vì vậy.Lúc đầu chúng ta trinh vợ.Pháp bằng.Mất lòng tin ấy chưa phải là lòng tin sâu.Vậy.Kinh phật pháp tăng và dưới như thế nào mới gọi là tình sâu.Muốn niềm tin được sâu lâu dài và bền bỉ.Thì kết quả tu hành giải thoát trong cuộc sống hàng ngày.Thân và tâm mới được thành tựu giải thoát cụ thể trong mọi pháp môn tu tập.Mỗi sự thực hành tu tập.Điều phải có kết quả.Dù ít dù nhiều.Phim lồng tiếng chỉ mới tăng trưởng bền bỉ và lâu dài.Mới đầu quý vị chỉ có tư duy theo lời dạy của đức phật.Mày nhìn thấy những người khác thay đổi nghề nghiệp được hạnh phúc an vui.Giờ thể quyết bị quyết tâm thay đổi nghề nghiệp.Trước tiên quý vị thấy kết quả giải thoát là không còn thấy những sự giãy dụa.Khổ và chết chóc của loài vật.Đôi bàn tay quý tỵ cũng không còn làm đổ máu chúng sanh nữa.Không còn thấy những người say rượu đi ngoài đường.Té xuống đứng lên.Trần bước tới trần bước lùi chửi vợ mắng con.Quạt chửi làng chửi tám.Không còn thấy phụ nữ làm nghề bán thân nuôi miệng đồi bại.Như một loài thú vật không biết xấu hổ.Không còn thấy.Những người ngồi quán ngồi lều ăn thịt chúng sanh.Như loài ác thú.Không còn thấy những loài thủy tộc mắt lưới mắc câu giãy giụa đau khổ trước cái.Không còn thấy những loài thú vật trời hải.Chạy toán loạn.Trước những người thợ săn.Lòng quý vị hân hoan sung sướng.Nhìn thấy cảnh đó.Là cảnh giải thoát cho mình.Cho người.Và cho muôn vật.Thật là hạnh phúc biết bao.Cho con người và loài vật trên hành tinh này.Ngoại cảnh yên vui của mọi người và muôn vật.Đất ngoài nhiệt với tâm hồn quý vị thanh thản an lạc.Khiến cho đời sống.Càng hạnh phúc hơn.Và lòng yêu thương của mọi người mọi chúng sanh.Càng lúc càng thấm thía hơn nhiều.Phải không quý vị.Mới đầu chúng ta đổi nghề còn thấy vất vả và khó khăn.Sau một thời gian mới lấy lại bình thường không còn lo lắng sợ hãi.Như lúc ban đầu.Dần dần.Nghề nghiệp mới phát triển thơ.Nghĩ tới hồi nào.Còn đi chạy lưới.Giờ này còn ít sống ở biển.Mỗi kỳ.Có gió to bão lớn sự sống chết.Như chỉ mành treo chuông.Người thân trong gia đình đau đớn khổ sở lo lắng.Thức suốt đêm cầu nguyện cho người thân mình tai qua nạn khỏi.Bể lần tố nhiên.Nỗi khổ tâm nhất.Là những người làm nghề giết hại chúng sanh.Thường gia đình.Chống chồng nỗi lo âu bệnh tật tai họa thường hay xảy đến cho họ.Nhưng họ.Nào biết được.Đến với đạo phật.Thực nghiệm sống đúng lời dạy của ngài.Người nào chịu khó nghiệm test.Sẽ thấy nhiều điều kiện may mắn đến với họ.Hương là những tài khoản.Hồi tưởng lại.Khi còn làm nghề nghiệp khác.Thường có nhiều sự tai biến bất an xảy ra cho gia đình.Nhưng họ không để ý.Khổ thì cứ khổ.Lo lắng thì cứ lo lắng.Những cuộc sống cứ thả trôi theo dòng đời ba chìm bảy nổi mãi mãi và mãi.Nhưng khi bước chân vào động vật.Bằng sự thay đổi nghề nghiệp đúng như lời đức phật đã dạy.Mở đắt tìm được thì giải thoát khổ trong những hành động thiện.Chứ không phải chờ đợi mười năm.Ngày.Hai ba chục làm sầu mới thấy được tự giải thoát đó.Giải thoát ngay liền.Chúng ta sống thiện.Làm những điều thiện.Tức là.Không làm khổ mình khổ người và khổ chúng sanh.Có những người hiểu sự giải thoát của đạo phật một cách làm lạc.Nghĩa là giải thoát của họ là tù gì mới được nghỉ.Muốn gì phải được toại nguyện đấy.Cái đó.Không phải tự giải thoát của đạo phật.Mà nó lại tự chạy theo của lòng ham muốn.Và bị sự trói buộc thêm của vật nhất thế gian.Tiếng càng khổ.Lại càng khổ thêm.Nhiều hơn nữa.Đạo phật.Bún bung ra.Để không hổ.Từ bỏ lòng tham muốn để thoát lì sàng tử gần hội.Tài xế.Các ngành pháp của động vật là như vậy.Ôm vào.Thủy sang ác pháp.Boomerang.Hi.Biện pháp tăng trưởng.Sống.Chồng cảnh cơm ăn áo mặc đầy đủ.Không giàu sang danh vọng.To.Nhưng tâm hồn thanh thản biết đủ.Ăn nhàn ít muốn.Thảnh thơi an lạc.Biết nhẫn nhịn.Tùy thuận.Bằng lòng.Trước mọi cảnh.Mọi người.Cây đỏ.Không phải là giải thoát của đạo phật sao.Tiền bạc danh vọng sắc đẹp ăn uống ngủ nghỉ khen chê sợ hãi.Lo toàn tuần vân.Điều không làm đồng tâm.Gì đó.Chẳng phải là giải thoát sau.Giải thoát của động vật.Là nhầm vào chỗ tầm bất động trước mọi cảnh mọi vật mọi sự cám dỗ của cuộc đời.Và mọi sự quán thỏ đau đớn khổ sở vô tận của thanh tâm.Chứ không phải chỗ tức hồn nhập tác.Ngồi thiền năm mươi bảy ngày.Họ hưởng nghỉ lạc tưởng.Thầy.Ngồi trầm tư mặc tưởng một thế giới siêu hình nào đó.Nó cũng không phải thần thông phép lạ.Mà cũng không phải là kiến tánh thành phật vân.Đó là.Những thứ ảo giác nguyễn huệ.Giàu tưởng tượng.Nằm mê hoặc lừa đảo tín đồ.Nhờ có kết quả giải thoát thật sự như vậy.Nhờ cô tu tập tâm bất động được như vậy người ta mất tin đạo phật.Mới bỏ hết cuộc đời như đức phật đã dạy.Cao bỏ râu tóc.Đắp áo cà sa.Sống không gia đình.Không nhà cửa.Đời sống chỉ còn ba in một mét.Đi xin ăn mà thôi.Nếu không kết quả thật sự như vậy.Thì chẳng còn ai dám theo đạo phật.Vì cuộc sống của đạo phật rất khổ.Ta liền ngủ dục lạc thế gian.Vả lại sự tu hành không phải giày công.Và còn nhiều gian nan vất vả khác nữa.Chẳng hạn.Như quý thầy hiện giờ.Đang tu tỉnh đông độ suốt cả năm năm mười năm có người đã tu từ mười lăm đến hai mươi.Rồi mà vẫn chưa thấy giải thoát gì cả.Kiến tánh rồi.Tìm twoo.Mà cứ tung mãi tu hoài.Tù cho hết bọn tưởng.Và hàng ngày cứ ngồi thiền.Ngồi đó mong giữ cho tâm hết vọng tưởng để làm vật.Những kỳ hết vọng tử lệ rơi vào vô ký và rơi vào những trạng thái nghỉ là của tư.Khi tỉnh như thế này cái thì như thế khác.Lúc được lúc mất.Nhưng gặp việc gì thì tâm tham tân chi.Vẫn còn chẳng mất.Thấy anh lợi tiệm tâm vẫn còn tham.Ăn uống với thời không đúng hàng tháng.Thì làm sao.Gọi là giải thoát được.Từ bắt đầu tu tập ngồi ba mươi phút.Tăng dần đến một rồi mười:mười hai giờ.Vọng tưởng.Lúc hết lúc không.Lúc rất ổn ổn có lúc rất bất an.Tiến tới thì không tới được nữa.Lui thì rất uổng công.Trường hợp hoàn cảnh thu tập này.Quý thầy có thối tâm hay không.Chỉ còn mỗi mình.Bằng những lời nói của các tổ.Tù.Phải trải qua nhiều kiếp.Có tổ bảy tù hai ba chục năm vân vân.Quyết thì.Nuôi hi vọng và tự an ủi mình.Chắc có lẽ mình tu chưa đến nơi đến chốn.Phải ráng tu thêm nữa.Mười năm qua nhìn lại.Tấm nào.Vật lý.Tham sân si còn đủ.Thôi thì phải ráng tu tập thêm.hai mươi năm qua tu tập hết sức mình làm chủ sự sống chết.Thì chẳng thấy gì.Mà cứ có ai động đến tâm.Thì tham sân si.Lạnh nổi lên ầm ầm.Phiền não đau khổ vẫn còn.Thu mãi tu hoài.Mà tao không hết được.Ngồi thiền bảy mươi tám tiếng đồng hồ cho đến mười một mười hai tiếng đều được.Nhưng ngồi mười hai ngày.Thì lại không được.Tại sao vậy.Tại vì.Công tác phát hành.Và tu tập không đúng pháp nên kết quả không có.Tu tập dậm chân tại chỗ.Nhưng đã lỡ two.Lỡ dại người khác.Mấy giờ.Biết ăn làm sao nói làm sao.Đó là những thầy lớn.Nói ra thì mất danh mức lợi.Nói ra.Có mà nói.Tiến thoái lưỡng nan.Thôi mặc kệ.Tới đầu ngày tới đó.Cứ nhắm mắt làm liều.Còn các thì nhỏ thì đã lỡ rồi.Ra đời thì sợ người ta chê cười mà tu thì chẳng đến đầu tư.Muốn gặp phật tử mà sống bằng cách thuyết giảng.Nay chân này mai kinh khác.Như trao đổi thực phẩm để người ta dễ ăn dễ nuốt.Thường dùng những lối lý luận mơ hồ trừu tượng.Bằng những pháp huyền pháp thoại.Ở đầu môi chót lưỡi loanh quanh nghĩa lý nhai lại.Của các tủ có mấy nhiều.Cứ lặp đi lặp lại.Thèm mắm ngâm muối.Làm có vẻ mới mẻ để lừa đảo người.Cho nên có người bảo.Coi chừng.Bị lưỡi lừa của ông ta.Những ai đã gõ cửa đúng của động vật.Tỉnh ai đó có sự giải thoát liền.Chiêm nghiệm được sự giải thoát đó một cách cụ thể.Vả lại.Khi bước chân vào đọc và.Chúng ta thấy sự tu tập rất cụ thể giải thoát rõ ràng.Không có mơ hồ.Khi phát hiện và phát xít.Ai cũng có thể dễ nhận ra.Nói như vậy.Có nghĩa là những người nào đã học trong đạo đức nhân quả.Thì mới dễ nhận ra pháp và pháp thiện.Tu hành của đạo phật.Tức là sống.Sống thiện là giải thoát.Sống ác là đau cổ.Đổi nghề nghiệp.Làm nghề nghiệp thiện.Nếu biết từ gì quan sát ngay liền có một tâm hồn yên vui an lạc.Không những một mình mặc cả gia đình.Nhất là những người biết thiểu dục duy túc.Thì sự yên vui hạnh phúc lại càng gia tăng gấp bội.Những ai đã tin sâu nhân quả.Và đã học được đạo đức nhân bản nhân quả.Thị trấn nghiệm bước báo rất rõ ràng.Dù người đó không tồn mong điều gì.Cứ hân hoan sung sướng.Làm việc thiện.Thì luật nhân quả sẽ đèn phước báo đến cho họ.Và họ luôn luôn tưởng chọn đầy hạnh phúc của cuộc sống.Đối với những người này.Ác pháp đến với họ.Như nước đổ trên lá khoai mồm.Đạo và đời.Muốn thành tựu được lòng tin tịnh chính sâu sắc.Quý phải suy nghĩ cho kĩ và so sánh giữa cuộc sống đời và cuộc sống đạo.Đời có cuộc sống theo đời.Đảo có cuộc sống theo đạo.Sự sống theo đạo.Lại đi ngược lại sự sống theo đời.Đạo thì buông xả ra.Đời thì ôm lấy vào.Cho nên quý vị đừng tưởng.Cuộc sống đời và cuộc sống đạo giống nhau.Không hoàn toàn không.Không giống nhau một chút nào cả.Người tu sĩ đạo phật có cuộc sống như thế gian.Biết là có vợ có con sống chạy theo danh lợi.Ăn ngủ tiên thời.Là những người cư sĩ trọc đầu.Chứ không phải là mục gì theo xuất gia đệ tử của đức phật.Diệt phật giáo chết cũng giống như trùng trong lòng sư tử sẽ diệt sư tử.Người tu sĩ phật giáo sống như người thế gian.Ăn ngủ khi thời.Không buông xả giật nhất.Tâm dễ dính mắt sắc.Thanh hương vị xúc pháp.Ngủ triền cái luôn luôn che mờ trí tuệ họ.Thức kích sử thường trói buộc như dây xích sắt.Khiến họ khó tiểu vùng.Bên họ để trở thành ma ba tuần.Gì thế.Làm sao sống lúc vạn hạnh.Đi dục giác pháp được.Làm sao nhập tứ tháng định làm chủ sinh tử chấm dứt luân hồi được.Làm sao nhận định vô lậu đã tâm việt ngã chấm dứt khổ đau.Làm sao nhận định bất động tôm sống thanh thản an lạc.Rạp vô sự.Nếu một người tu sĩ mà còn có lối sống như thế gian.Thì không thể nào thu hằng theo đạo phật được.Đó là những kẻ mượn chiếc áo phật giáo.Tìm miếng cơm để sống.Sống như chị là sống một cách hèn hạ.Chỉ biết lừa đảo tín đồ mê muội để sống bằng mồ hôi nước mắt của người khác.Thật là đáng khinh bỉ.Có người làm hiểu đạo phật cho rằng.Chỉ cần biết được pháp môn tu tập.Chứ không phải do sự sống đúng vạn hạnh.Kiểu như vậy là hiểu sai.Hiểu như vậy có nghĩa là.Sự sống và sự tu tập là hai lối khác nhau.Niệm phật.Tụng kinh buổi sáng.Niệm chú ngồi thiền trước điện phật.Con nhập gì vào cuộc sống đâu.Đó là cái hiểu về tu hành nông cạn.Của những người tâm còn tham đấm quá nhiều vật chất.Đời không muốn bỏ.Bà đảo lại muốn thêm.Đạo phật vốn tu nghĩa là sống.Sống biết sửa sai xử lý những lỗi lầm.Biết ngăn chặn không làm những điều ác.Biết xa lìa mọi cám dỗ vật nhất thế gian.Biết tiếp độ trong ăn uống ngủ nghỉ.Biết thể dục tri túc đối với đời sống.Biết phòng hộ mắt.Tai mũi miệng thân ý của mình.Biết giữ chánh niệm để tâm được thanh thản an lạc.Giải vô sự.Đấy cuộc sống đạo của những bậc chân tu đem so sánh với cuộc sống người thế gian.Bên nghèo khổ.Bên nào thoát khổ.Khi đã so sánh như vậy.Giờ mới thấy.Đời sống con người thật khổ.Khổ như thật.Đời sống xuất gia tu hành phóng khoáng như hư không.Không gì trói buộc được.Không gì làm động đít tâm họ đủ.Khi đã thấu rõ cả hai cuộc sống.Ta mới quyết định chọn một trong hai con đường này.Nếu không so sánh.Không thể thấu rõ.Mà vội vàng chọn lý con đường tôi.Thì em rằng chúng ta nông nổi.Bông bụp.Đến trường chào đạo.Để trở thành một tu sĩ.Thuyết trình đó tiến thoái lưỡng nan.Đời sống đạo rất khó.Không phải dễ như mọi người lầm tưởng.Trời đây.Cuộc sống đạo chẳng ra đạo.Đời chẳng ra đời.Chết cũng dở.Sống cũng trở.Lấy cuộc sống của mọi người.Và suy ngẫm cuộc sống của mình.Đời sống trong gia đình đầy rẫy những truyền thống.Biết bao dây mơ chỉ má trói buộc.Biết bao nhiêu vật chất cám dỗ và lôi cuốn vào đường tội ác.Đường đời đầy rẫy ô nhiễm vật lý.Biết bao chông gai và hút ẩm của ác pháp đang chờ đón.Càng suy ngẫm.Chúng ta mới thấy rằng.Đời sống con người xin cha là để khổ.Khổ thật.Chúng ta.Mới lớn lên chưa lập gia đình.Đời còn tươi đẹp giống như một giấc mơ.Ăn trưa đi học.Chẳng lo nghĩ gì hết.Đổi n có cha mẹ lo.Đến khi lớn lên một chút.Beat tham uống biết xài tiền.Biết ăn chơi vui đùa.Chết chưa biết khổ là gì.Nên thường rủ rê bạn bè uống rượu cờ bạc.Tôi đánh nhau.Vật đua xe gắn máy.Gây tai nạn giao thông.Gãy chân gãy tay.Có thì mất bạn.Bây giờ mới thấy khổ.Diện tích khổ đó có thấm vào đâu.Đến khi lập gia đình.Chừng đó mới thấy cái khổ của đời sống con người.Vợ con.Tìm bạn.Nhà cửa.Và những vật dụng tiêu thụ hàng ngày.Khi cha mẹ còn sống.Có thiếu hụt cái gì thì ông bà giúp đỡ cho.Đến khi cha mẹ mất.Chẳng còn ai giúp đỡ.Tự mình phải lo lấy cuộc sống của mình.Trên giày chất gánh nặng phải lo toan đủ thứ.Thế mà vợ con đâu biết.Lên đâu phải lúc nào cũng ngọt ngào với mình.Vợ con cũng phải có những tư tưởng riêng.Lối sống ưa thích riêng.Do những đặc trưng chuyên biệt.Mình cũng vậy.Cho nên.Sống với nhau.Đâu phải lúc nào cũng hợp nhau được.Do sự khác biệt đó.Nên trong nhà thường có sự lục đục.Giày da.Trái ý nha.Làm cho tâm mình bất toại nguyện.Phiền não.Chứ đâu phải sung sướng gì.Nếu không nhẫn nhịn.Tùy thuận với nhau.Thì gia đình là một địa ngục tại trần gian.Càng tư duy suy nghĩ ta cảm thấy đời sống khổ đau.Quá khổ.Không có gì là hạnh phúc.Nhìn nó lại trói buộc chặt hơn bất cứ một thứ gì.Chẳng hạn.Đang sống chung với nhau.Có một người chết.Thử hỏi những người còn sống có buồn khổ không.Chắc chắn không ai là không đau khổ.Hai vợ chồng ngồi trong mâm cơm vừa ăn vừa nói chuyện hàng xóm.Chốt cuộn ghế gỗ giao.Thì thử hỏi có vui sướng gì không.Thủy thế.Đời sống có vui sướng gì.Hai vợ chồng sống chung với nhau không tiền không bạn.Vợ thì ham muốn cái này cái kia.Giờ đó vợ chồng cãi cọ tuần giận nhau.Thế mới biết đời khổ khổ mọi điều.Nhưng ở đời.Người ta đâu biết đâu thế cái khổ đó.Người ta chỉ thấy cái ảo ảnh bề ngoài.Tưởng là hạnh phúc.Nhiều đôi vợ chồng trẻ.Ngồi trên chiếc xe hơi bóng loáng.Vật trên chiếc xe honda.Hình ảnh này thật là hạnh phúc.Nhưng lòng dạ họ.Đau khổ.Đảo ai biết.Một người nghèo nói.Tôi nghèo.Không có cơm ăn áo mặc.Từ quá khổ.chín tuổi giàu có.Lời nói.Tôi có tiền có bạn.Tôi lại càng khổ hơn nữa.Tôi ngủ không yên chợ trộm cắp.Đó là mọi thứ khổ đau đầu não của cuộc đời.Ở gần nhau con gà con vịt.Con chó.Con heo.Qua lại.Địa chỉ ra những trận ghi gỗ.Làm náo loạn cả xóm làng.Con cái chơi giỡn với nhau.Gì vinh con để xảy ra chuyện lớn.Kẻ đi tù.Người nằm nhà thương.Có hai gia đình thì hận nhau mãi.Chuyện nhỏ mọn lặt vặt đó.Kiếm cho đời người bất an bất toại nguyện.Nhìn lại.Đời sống xuất gia phóng khoáng như hư không.Không có một vật gì đó ib.Không có một hoàn cảnh nào làm dao động tâm.Tâm hồn trọng lớn như đất trời.Bao dung tất cả mọi thứ.Giờ xấu bất tịnh cũng chẳng buồn.Thuốc đẹp quý báu như vàng bạc ngọc ngạn cũng chẳng mừng vui.Bởi vậy.Thật khó cho những người còn sống ở trong gia đình.Không thể thực hiện sống theo pháp hạnh đầy đủ hoàn toàn.Trắng bạch với vỏ ốc.Của những người xuất gia.Thêm so sánh giữa hai đời sống thế gian và xuất thế gian.Đời sống thế gian suốt đời nô lệ của vật chất.Đời sống xuất thế gian hoàn toàn cởi bỏ ếch nô lệ vật chất.Gì thế.Nên không cần một việc gì hết.Chỉ cần bay.Một bát.Tối ngủ yên nhé.Không sợ trộm cắp gì cả.Không sợ hư hao gì hết.Bởi vì còn có gì nữa đâu mà hư sau.Nhà cửa cũng không.Gia đình cũng không.Lấy gì mà sợ vợ đói con khác.Cuộc sống người xuất gia là như vậy.Nên tâm hồn an vui thanh thản.Bảo hoàn toàn hạnh phúc.Tâm hồn trong trắng như vỏ ốc.Không có vật gì làm hoen ố.Áo khoác.Không làm dao động được ta.Họ sống độc cư độc bộ độc hành.Nhưng để biết hòa bình trong mọi cuộc sống của người khác.Bằng đức nhẫn nhục.Tùy thuận.Bằng lòng.Từ chiếc áo của người cư sĩ chúng ta đem so sánh với chiếc áo của người.Tay nhận xét.Người cư sĩ tôi theo đạo phật.Hoàn toàn khó giải thoát.Giết người xuất gia.Chị giải quyết được cuộc sống bằng thiện pháp.Giờ không thể thực hiện được sự làm chủ sống chết bằng tiền đình.Thì quán triệt cuộc sống đời và đạo.Đam mỹ thú rõ.Người tu sĩ đạo phật.Không thể sống theo dục lạc thế gian.Không thể sống có vật chất tài sản được.Factories tiệm ly tất cả.Buông bỏ xuống hết.không chùa to tháp lớn.Thông tivi tủ lạnh.Thông xe hơi xe cub.Không điện thoại di động vân vân.Chấm đời thể dục.Ti ti.bay một bát.Hàng ngày sống một bữa ăn.Không ăn uống lặt vặt phi thời.Đi cấp thực nuôi thân.Chẳng thân chẳng chơi với ai.Trắng tìm nhẫn bạc.Chẳng danh chẳng lời.Ai hỏi đạo.Thì chỉ thẳng chẳng nói.Chẳng dậy điều mê tín gặp người.Vì thế.Cuộc sống đời và cuộc sống đạo không thể giống nhau được.Giống nhau thì không phải đạo.Ở đi.Trong tu viện k tu sĩ và cũng có cư sĩ.Nam có.Nữ có.Nhân sự cân nhắc tu hành quả thực.Chỉ có buông bỏ.Mà quý vị chưa hoàn toàn buông bỏ ra.Chúng tôi biết rất rõ quý vị nghe chúng tôi giản để hiểu biết.Chiến sự thật tu hành để giải thoát cảnh trần lao đau khổ.Nghị quyết nghị không đủ ý cương quyết và khả năng thành trì được.Người có tâm đi tìm sự giải thoát.Thì phải ghen giả.Gọt bỏ dâu tốc.Mặc áo xấu xa.Cắt đứt dây mơ rễ má tình cảm với gia đình cha mẹ.Anh em.Chị em ruột.Vợ con và người thân quyến thuộc.Lại còn phải bỏ tất cả tài sản của cải châu báu vàng bạc.Có đoạn trước được như vậy thì con đường thiền định của đạo phật.Mới tu tập được.Cách tu tập được thiền định.Tứ thánh hiện tại an lạc chú đình.Thì mới làm chủ được sự sống cho.Mới tỉnh chỉ được các hình.Độc thân.Sử tu hành này.Nó không đơn giản mà phải tôi tập hết sức.Chắc thì phải tự suy nghĩ.Các hàng đang hoạt động trong thân của chúng ta như.Tim đập.Ghen.Phèo phổi.Thần kinh đang hoạt động không ngừng nghỉ.Hơi thở đang sạc vô tự động.Ra đăng bài tí.Tất cả những sinh hoạt này đang tạo ra một sức sống cho thân mạnh chúng ta.Thế mà.Tu tập bốn tháng đi.Chúng ta điều khiển làm cho nó ngưng hoạt động.Thì đây không phải là một việc dễ làm.Nếu tầm của chúng ta chưa thanh tịnh.Chưa ly dục lý ác pháp.Còn thương còn chế.Còn giận còn hơn.Cổng tham muốn giật này giật khác.Chưa đoàn lửa tình cảm thế gian.Thì chắc chắn quý thì không thể thực hiện.Không thể làm chuyện gì đại này được.Giáo lý của đức phật.Đây dịch ra con đường tu hành rất rõ ràng.Lấy nhân quả làm nòng cốt đối tượng cho sự tu tập.Gì thấy.Thay đổi nghề nghiệp.Là hành động đầu tiên trao rồi thân tâm thiện.Chán.Chỉ định.Chúng ta lần lượt tu tập những hạnh bố thí cúng dường để xã bỏ lòng ích kỷ hẹp hòi.Biệt tài liệu lỏng ham muốn nhiều của mình.Nhà hàng ngày còn trao dồi đức nhẫn.Tùy thuận.Bằng lòng trong mỗi đối tượng mỗi hoàn cảnh.Mọi sự việc.Chính những sự tu tập này đã mang đến cho quý vị và gia đình.Mẫu chữ an vui hạnh phúc tuyệt vời.Người cư sĩ chỉ cần tôi tập mấy yêu đây cũng đủ đem lại một cuộc sống an lành.Hạnh phúc mà hầu hết mọi người trên thế gian này đều mơ ước.Chỉ có những người chưa biết an phận.Thì con đường tu tập này không phù hợp.Nếu không có đạo phật chỉ đường dẫn lối giải thoát cho loài người.Thì mọi người đi tìm hạnh phúc trong ảo tưởng.Đó chỉ là một giấc mơ đẹp mà thôi.Ở đây.Chúng tôi xin lưu ý các bạn.Đời và đạo.Không thể đi chung cho một đường.Mà hai nếu rõ ràng.Đời là đau khổ.Đảo là giải thoát.Đời thì ốm vào tất cả.Đạo thì buông ra chẳng còn một giờ.Gì thế.Mà các bạn quan sát biết rõ người tu đúng và người tu sai.Người nào tu theo đúng chánh pháp của đạo phật.Người nào tu sai lạc vào tàu pháp của ngoại đạo.Thì các bạn không cần làm người.Đó là.Đạo và đời đã xác định rõ như vậy. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com