Audio Book - Phong Linh Trong Gió - Đọc Truyện Đêm Khuya

audio book - phong linh trong gió - Đọc truyện Đêm khuya

Chương trình hôm nay chúng ta cùng đến với truyện phong linh trong gió.Của một cây viết rất quen thuộc.Bà nguyễn thị mến ở hàm thuận bắc bình thuận.Chuyện thứ nhất.Tôi còn nhiều trắc trở đó là vào một buổi sáng tháng mười hai.Khi gió đông tràn về của quốc cửa sổ lớp học.Tuyển sinh trường lắp đặt những lá bàng rơi.Tôi kéo cao khăn choàng cổ và nước mình trong đó.Chân nhịp những giai điệu sản sinh trưởng xã.Asia đón gió giao mùa.Rồi tôi gặp không.Sửa những vạt nắng hiếm hoi của mùa đông.Chỉ làng xóm làng tiếng chuông ngân vang.Giữa sân trường lá bảng bay sang lối.Đậu đen ăn được một bên bước những bước xài băng qua khu tập thể tín lại cái đá tôi ngồi.Nụ cười làm cả khuôn mặt cậu bừng sáng.Bạn cho mình hỏi.Đúng lúc ấy tiếng trung vào lớp vang lên.Một đợt gió đông vừa chở tới.Cuốn lời nói của cậu mang đi xa mất.Khôi là mối tình đầu của tôi.Chúng tôi sống cạnh nhà nhau từ thời còn nhỏ xíu.Ấn tượng lúc bé thôi chẳng có gì nổi bật so với đám nhóc cùng khu phố.Xạ đen nhiều.Mái tóc tém khuôn mặt cương nghị.Với đôi mắt to đen láy.Cậu ấy sống cùng với người dì của mình.Một ngày.Một buổi đi học một buổi cậu phụ chỉ soạn thảo ra bán ngoài chợ.Quỷ kỳ bắt chuyện với ai.Cô ấy làm gì và ít nói .Ban đầu tôi không thích không.Nhưng từ khi không con mèo mini qua nhà.Đưa cho tôi khi bắt gặp nó lang thang ngoài chợ.Còn tôi thì nó lại lên tìm khắp mọi nơi.Chú ý tôi quyết định.Sẽ làm bạn với khô.Hoặc ít.Là tôi sẽ chủ động bắt chuyện với cậu ấy.Chúng tôi lớn lên cạnh nhau được phải là.Cũng có đủ thứ kỷ niệm vui buồn.Điểm năm tôi lên mười.Cô ấy cùng gì chuyển đi.Giúp bà mẹ tôi phụ sỹ chất đổ đạp lên xe.Cậu ấy đưa cho tôi một chiếc phong linh bằng nhựa.Có cái ống hút đủ màu xếp cạnh nhau.Ở giữa có một phiên đã bé xíu treo trên sợi dây cước.Nhìn tôi một hồi cậu nói.Nhớ cho nó lên chỗ cửa sổ đó nha.Trật tự đi.Tả chúng tôi mất liên lạc từ dạo đó.Sao đó bảy mươi lăm.Khi tôi lên cấp ba.Gia đình chúng tôi chuyển nhà.Chiếc vòng linh bằng nhựa với những cái ống hút đủ màu bị bỏ quên + thùng giấy cũ.Trên căn gác xép tầng hai.Ở lại đó là cả có tính kỷ niệm cùng hồi ức đẹp đẽ về không.Bỏ lại cả những cảm xúc trong sáng tinh khôi như những hạt nắng vàng ươm mùa hạ.Hay lãng đãng cơn mưa đầu mùa.Trong chiều thu lộng gió.Để rồi hôm nay gặp lại khi mọi thứ có lẽ phải nguyên nhưng vốn sở vẫn thế .Nếu như.Mình tên là hoa.Có gì nhà bạn giúp đỡ nha.Kịch bản chia tay về phía tôi nở nụ cười thật tươi.Tuyển người phải xây sau đó đập tay cờ bạc là lớn.Nè cậu đừng có đùa nữa.Ở đâu ra cái tên hoàng vậy.Cơ bản hồi tưởng lại nghiêng đầu.Đâu mày trao lại cho chịu khó hiểu.Mắt mở to ngạc nhiên.Một khoảng không im lặng được nhiều kéo dài.Bạn có kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi.Không nói gì và lấy tập vở ra để lên bàn.Tôi chờ người tới lấy cánh tay cẩu.Không.Cậu là không mà.Cơ bản hơi nhích người về phía sau vẻ mặt cười.Chắc nhận nhầm rồi.Mình tên hoàng mà.Mình nè mini men ngày xưa ở gần nhà cậu đó.Cậu không nhận ra mình hả.Cho hỏi rồi một cảm giác hoang mang và tủi thân cực đã.Thông tin ở đâu kéo đến.Làm từ sun.Tại sao chỉ có mình tôi nhớ mọi thứ về thôi còn cô ấy thì không.Diễn ra sự kích động của tôi kêu bạn nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra rồi nói.Xin lỗi cậu.Mình không nghĩ là trước đây mình đã gặp cậu.Tuổi lúc ấy thể chủ nhiệm bước vào lớp và bắt đầu tiết học đầu tiên.Chúc buổi học hôm ấy tôi không thể tiếp thu được gì ra hồn ngoại trường hành các câu hỏi của ông xuất hiện trong đầu việc không.Tôi đã chuyển đi đâu những năm qua cô ấy sống thế nào.Ý nghĩa về việc cô ấy trưởng thành ở một nơi xa lạ và không có tôi làm cho buồn bã.Chẳng lẽ khuyên tôi trẻ thơ.hai đúng như cậu ấy nói.Cõi là hoàng chỉ là giống khối thôi.Câu chuyện thứ hai.Của bạn ấy tân minh.Mình có một giải gì đó rất riêng.Nữa như diệu tràng đầm thấm nữa ngựa phá cách cá tính.Cô bảy có mái tóc đen dài ngang thắt lưng và thấy thả tóc khi mặc áo dài.Smart otp.Nhưng lại mang gì đó rất buồn.Nó như chứa mình mà nước.Chất chứa cả những điều xấu kính mà tôi không thể nào đoán ra được.Nhiều lần đầu tiên khi tôi về trường mới.Của bạn ấy tôi gọi tôi bằng cái tên rất.Không.Có lẽ cô ấy nhận nhầm tôi với một người bạn cũ.Tôi không hình dung ra được mình giống của bạn ấy đến thế nào.Đến mức min cứ khăng khăng tôi đã khôi.Dù cho tôi có giải thích ra sao đi nữa.Chỉ đến khi thấy mắt miệng ẩn nước.Toma hồi không cửng.Mỗi khi cô bạn gọi tôi bằng một cái tên khác.Lần đó.Tôi đang ngồi ôn bài trong giờ giải lao.Thì miền tây.Áp lực nước lạnh lên má khiến tôi giật mình.Của bạn ngồi xuống bên cạnh nếu là.Lúc này cậu thích uống lắm nè.Tôi bật cười.Đúng là loại nước này tôi cũng thích.Nhưng tôi nghĩ có lẽ là giờ nó khá phổ biến.Biển lại tiếp.Ánh mắt mơ màng.Cõi nhớ khu đất trống bên cạnh hàng rau của dì cậu không.Hồi đó chúng mình còn chế ra đủ loại na.Tôi ngừng uống.Quay sang nhìn biên.Tuyết chẳng có kí ức nào về những việc như thế cả.Nhiệt miệng cứ thỉnh thoảng lại nhắc đến quá khứ nữa không.Rồi mặc định nó là tôi.Làm tôi cảm thấy khó chịu.Min.Cô bạn quay đầu lại nhìn tôi.Miệng cười rất tươi.Hình những kí ức ấy hiếu rất đẹp.Nhạc quan trọng gmail.Hít một hơi thật sâu.Tôi nói nhỏ.Cậu đức xử tốt với mình.Vì mình tao giống không.Có đúng không.Mình không nói gì.Mắt của bạn cụp xuống.Mái tóc dài buông phủ trên bờ vai của cô.Một lúc sau.Bị nhức đầu lên maca nước.Tôi bối rối.Không biết phải làm gì.Bằng giấy tay quệt rồi giọt nước mắt đang lăn dài trên má của.Sao bạn đó.Của bạn không gọi tôi là khuya nữa.Nhưng cũng chẳng gọi tên tôi là hoàng.Câu chuyện thứ nhất và câu chuyện thứ hai.Hạnh là cậu phải thích hôi lắm.Làm của bản thân thì thầm vào tai tôi.Khi hai đứa đang ngồi phải lao xem từ con trai trong lớp đá bóng.Ngày trước khi chơi bóng rất cừ.Cô ấy mà giữ bóng thì nó trẻ con bọn tớ chẳng cướp được đâu.Sự tân khoảng cách đón bóng.Cậu di chuyển quả bóng qua lại.Nhưng chỉ một nắng sau trái bóng cá nằm trọn dưới chân vũ và di chuyển được đường dài.Trước khi phát tung lưới của đội hoàng.Tìm tôi bụng chất độc mạnh.Bóng khoảng đổi chảy trên đỉnh.Tập chín từng bước một cậu rời sân.Cậu bị đau.Tôi lo lắng trẻ ra nước ra trước.Khoảng không ẩm lên mặt cầu đỏ bừng vì nắng vì mệt.Tả chắc là vì đâu.Cậu nước đi.Mình không.Cảm ơn.Còn làm sao vậy.Chân cậu bị thương à.Mina.Cậu hãy ngừng quan tâm mình theo cái cách mà cậu quan tâm đến không có được không.Khoảng gạt tay tôi ra.Nhắc nhở tôi điểm thi.Lần đầu tiên tôi thấy một khoảng mất bình tĩnh.Cậu mất bảy môi định nói thêm điều gì xong lại thôi.Đạn cối đứng dậy xách ba lô và tím cho bãi đỗ xe.Nhìn sáng đi làm nổi của cậu.Không tin tôi cảm thấy rất đau lòng.Lúc ấy tôi đã yêu.Giá mà có thể trả lại còn bên cầm tay phải đi cùng cậu.Vậy thôi.Con người ta đôi khi thật khó để quyết định giữ việc ở lại và ra đi.Cũng như thiệt nhập nhầm từ quá khứ và hiện tại giữa hồi ức và kỷ niệm.Quên đi thì khó mà giữ lại thì lại bi.Vậy nên sau cùng cũng là tự mình làm khổ mình.Tôi đã dành nhiều ngày để suy nghĩ về những thứ đã qua.Những kiểu đang đến.Về cảm xúc của bản thân về bảng hồi ức không sưng trán phải trong ngày đông buồn bã.Từ những thứ đến chở đi trong đời.Thật khó để quyết định phải làm thế nào.Tiếp theo.Vì tôi biết việc khó khăn nhất là phải học cách chấp nhận.Những quyết định ấy ngay cả khi bản thân chúng ta.Không thể bú.Câu chuyện thứ n.Miền tuổi tôi đi dạo.Tôi để cô bạn chồng giàu có mấy con dê.Giá chiều hiu thổi.Cũng mấy chiếc lá chao đảo và dòng rồi đáp xuống.Miền cười khanh khách mỗi khi thấy một chiếc lá li ti đáp xuống tóc tôi.Nhìn nụ cười của bạn.Tôi bỗng thấy lòng mình bình yên đến lạ.Mina.Miền đã thôi lấy chồng chứ tôi.Từ số đẹp ở sân đá bóng.Của bạn gọi tôi là hoa.Gọi đúng tên tôi.Thế nhưng không hiểu sao điều đó lại chẳng khiến tôi dễ chịu như tôi nghĩ.Ngày trước.Cậu có treo một chiếc phong linh ở cửa sổ ban công.Sao giờ mình không thấy nữa.Miếng gừng diệt thầy tùng mấy cánh hoa lên.Quay lại nhìn tôi.Tao có biết ngày trước mình có treo phong linh ở cửa.Cậu không kể cho mình nghe chuyện như vậy hả.Miệng liên tục.Rồi trước khi quay đi.Của bạn nhìn tôi.Khi ấy còn đáng ghét nở một nụ cười khó hiểu.Câu chuyện thứ n +.Tôi thích cảnh sát kéo rèm lên và mở tung cửa sổ và mỗi sớm mặt gió kéo nhau rồi từng đợt vào phòng.Đẩy phong linh kiện lan can.Âm thanh trong trẻo quy ngộ đấy để lùi cảm giác bức bối ngọt ngào hầm hố thì trực chờ kéo tuổi.Chạy xuống cái hố sâu hơn.Tự nhiên phòng tôi chẳng có chiếc phong linh nào cả.Hoặc giả trăng là do tưởng tượng ra âm thanh của nó.Chả sao cả.Khi bạn thích một thứ gì đó bạn có thể nghĩ phải nó.Hoặc tử tự do.Miễn là nó khiến bạn vui.Bài làm tâm trạng bạn thoải mái.Buổi sớm tháng hai.Trước cổng sắt xuất hiện ở chiếc phong linh.Khi tôi kéo cổng ra để đi chạy bộ.Một đợt gió lùa vào.Đẩy phong linh kêu leng keng.Bên cạnh xuất ra tờ giấy nhỏ.Nhớ cho nó lên cửa sổ đấy nhé.Một câu chuyện.Đôi khi.Tôi có những giấc mơ kỳ lạ.Giải trong số đó làm tôi lo lắng.Số khác khiến tôi sợ hãi.Cũng có giấc mơ làm tôi mỉm cười hạnh.Và có cả những giấc mơ kéo nhưng cảm xúc bản lãnh không.Chỉ khiến bản thân thể.Giá mâm dung suy nghĩ.Có những thứ đều đổi thay.Tôi cảm nhận rõ.Chồng giấc mơ rồi tối qua.Tôi lăn ra để đường số một tai nạn xe.Đầu óc trống rỗng.Tôi hoàn toàn không ý thức được mọi chuyện đang kiểm tra.Đến khi tỉnh dậy.Một người đàn ông trung niên có khuôn mặt phúc hậu ngồi b.Tội quấy đều tô cháo nóng.Họ gọi tôi là hoa.Và tôi sống cùng chị họ.Mọi ký ức hoàn toàn mờ nhạt.Chỉ mơ hồ hình ảnh tôi cầm tay một cô bé.Mái tóc dài.Chơi đùa trong khoảng xương đầu ngõ.Tay của bé cầm chiếc phong linh.Làm từ cái ống hút đủ màu.Ở giữa có viên đá bé xíu treo trên sợi dây cước màu trắng.Gió thổi làm chiếc phong linh kêu lan can. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com