Blog Radio 565 - Mùa Trăng Ta Bên Nhau

blog radio 565 - mùa trăng ta bên nhau
Bạn thân mến.Trung thu không chỉ là ngày tết dành cho thiếu nhi.Mà còn là ngày vui chung của tất cả mọi người là việc đảm tiền gia đình nói yêu thương.Với yêu em.Các cô bé đà lạt với anh toàn thành bài trúc mã trong buổi cho nam.Anh ra đi không một lời tám.Bóng.Một ngày gặp lại.Hội sẽ đối diện với nhau thế nào.Trong chương trình cuối tuần này.Mời bạn lắng nghe.Truyện ngắn.Mùa chay.Ta bên nhau.Của tác giả.Trần mỹ hiền.Sáng giữa thù trong lành mát mẻ.Thành phố chào ngày mới với những âm thanh huyền ảo.Sơ đồ của dòng xe cộ.Hai bên đường những cây hoa sữa chánh ngừng sản xuất hương thơm đặc trưng trong không gian.Hương mùa thu hà nội.Cái mùi hương ký người không.Cảm thấy đau đầu.Khó chịu.Nhìn lại khiến những ai thích hoa mê đắm bởi sườn hồng hàn.Lưu lưu.Đến khó quên.Nắng sáng thôi nhẹ nhàng.Tươi mát.Xuyên qua từng tán lá hoa trắng.Bà nghĩ đến cái phải tinh khôi .Dễ chịu.Hiếm thấy giữa phố thị hối hả.Bụng bự.Những dấu hiệu nhẹ nhàng mơn man ấy.Báo hiệu cho người ta biết rằng.Thư đã về rồi.Vội vã bước lên chuyến xe bus cho kịp giờ làm.Hàng tháng mình trên bàn ghế.Đứa bé.Ngắm nhìn thành phố.Sau một đêm vất vả với đống giấy tờ.Cửa từ thái tự thưởng cho mình vài phút bình yên.Trước thì tiếp tục lao vào vòng xoáy công việc.Thành phố hôm nay vẫn như mọi khi.Vẫn những dòng xe cũ hối hả.Vẫn nhìn tiếng còi xe ồn ào.Những phút vừa thay.Bỗng dưng đẹp lạ.Hai bên đường những sạp hàng bán bánh trung thu.Những quán xá bán đồ trang trí náo nhiệt khách ra vào.Thành phố được trang hoàng đèn lồng cơ hoa rực rỡ.Những cánh hòa bình thường tràn ngập sắc màu lung linh giữa phố.Vậy em giờ hết cho cha mẹ đi mua sắm.Khuôn mặt rạng rỡ tươi vui.Tràn ngập hạnh.Cô đã bỏ lưỡi rìu.Một mùa trung thu nữa lại đến.Khung cảnh trước.Truyện cười nhớ về một ngày nào đó.Xa lắm .Đêm trăng.Giữa tháng.Đêm trung thu.Ngày ấy cô cũng như những em bé kia.Hào hứng mong chờ.Ngày lễ của riêng mình.Những kỷ niệm tuổi thơ nhẹ nhàng.Đẹp đẽ.Phút chốc theo dòng hồi tưởng.Hiện về thực sống động trong cơ.Thần nhớ lắm cái mâm cỗ trung thu mà kia không chuẩn bị.Coi nhảy chúa ngự sau vườn.Kết quả bưởi đào trước khi ăn.Có bó hoa cướp ngày mua ngoài chợ.Có cặp bánh trung thu với hai loại bánh nướng và bánh tẻ.Bà có cả vài ba loại kẹo mua ở cửa hàng bắc sơn đầu làng.Toàn là những thứ quà quê dân dã.Bình dị.Mà sao nhớ.Tất cả được mẹ khéo léo.Sắp lên một chiếc bàn nhỏ xinh.Mâm cỗ trung thu của tuổi thơ.In đậm trong ký ức cô.Những ngày này cứ gần tôi thấy đêm trăng rằm là cô cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa.Luôn mẹ yêu đời ba mẹ sắm cho kì được một cây đèn ông sao bọc giấy bóng kính tình.Có cánh cầm dài.Để lúc trăng lên trẻ con trong xóm lại rủ nhau rước đèn phá của ngoài sân đi.Hằng vô thích mỉm cười.Hình ảnh ai đó nổi bật giữa các ý.Về ngày lễ trung thu.Chồng tuổi thơ cô.Ngốc ơi.Trăng lên rồi.Đi rước đèn nhanh thôi.Tiếng hát.Anh bạn hàng xóm rủ hàng đi rước đèn.Cười thích trí nhanh chóng với cái đèn ông sao.Chạy nhanh cho nhá.Ai cũng giàu người nuôi nấng.Hát hò dưới trăng.Anh huy thấy gì không.Anh thấy chiếc đèn ông sao của hàng đẹp không.Cô cầm chiếc đèn chưa cao.Đôi mắt long lanh.Lời bài hát tự hào về chiếc đèn của mình lắm.Dưới ánh trăng có bóng dáng hai đứa nhỏ.Tung tăng bên nhau.C** vàng những bài hát mừng trung thu.Hành tinh nghịch chạy lên phía trước bỗng dưng một đám.Chơi đuổi bắt người đùa không ai đâm vào cô bé.Thằng bị ngã bất ngờ.Đánh rơi chiếc đèn xuống.Cô bé chưa kịp đứng dậy.Tin tức đèn yêu quý đã bị lỗi nhất vô ý dẫm lên.Nhìn chiếc đèn nhỏ xinh bị gãy ngay trước mắt.Cô bé ảo liền có.Tức tưởi.Anh nói mà có size.Lệnh nhảy.Huy chạy vội lại để cô bé đứng dậy lời.Hỏi han.Phải đi đứng cẩn thận chứ.Tại sao lại chạy nhanh thế làm gì.Cô bé càng khóc lớn hơn.Hủy giúp trắng hở hang.Em đau lắm hả.Đấu trường nào chỉ anh xem nào.Được gì để đứng dậy nhưng cô bé vẫn chẳng nói gì chỉ khóc nức nở.Nhìn chiếc đèn trời chán chứ đức huy nhanh chóng thoát ra lý do.Của nhóm này khóc không phải thì nháy đâu.Huy ân cần lau gạt những sợi tóc mai vương trên má hồng.Đẹp gì những giọt nước mắt.Cậu bé nói.Trung thu thì không nên khóc chứ nhỉ.Hôm nay là ngày tết của em kia mà.Tại sao lại khóc.Như vậy xấu lắm.Của nhóm sụt sùi.Nhìn cây đàn đầy luyến tí.Tôi đã nhìn cậu bạn thân mai.Khi nào thích nụ cười tươi nhìn hàng.Rồi xoa đầu cô bé nói.Nhìn nè.Cái đèn của anh cũng đẹp lắm chứ bộ.Những ngày đấy giờ anh cầm hoài mỏi tay lắm rồi.Em cầm giúp anh nha.Nụ cười ngay lập tức rạng rỡ trên khuôn mặt còn chưa kịp qua nước mắt của cô bé.Hàng những lý cây đèn từ tây huy.Kích dục.Anh mới tay sao.Mỏi lắm rồi.Thế để em cầm giúp anh nhé.Em cầm cái tối nay cũng không nổi đâu.Cô bé tình làng mở lời.Đôi mắt cũng mỉm cười theo đôi môi nhỏ xinh.Vì vậy cười kéo tay hàng tiếp tục cuộc vui.Khi đã tắm.Hai đứa ngồi nghỉ dưới gốc đa đầu làng.Nhìn lũ trẻ đôi đùa và ngắm nghía vầng trăng.Đi kể cho thằng nghe huyền rất nhiều chuyện về ngày lễ trung thu vì chị hằng.Về chú cuội.Cô bé thích thú người bên cạnh hai thị trấn cần im lặng lắng nghe.Ánh trăng đêm ấy tròn vành vạnh.Sáng lung linh.Như tấm gương giữa trời đêm.Bảng điểm được chàng hoàng với muôn vàn ánh sao lấp lánh.Bầu trời thu thanh khiết đẹp mê hoặc lòng người.Vầng trăng đẹp thực anh nhé.Anh có biết tại sao trang đẹp thế.Anh mới to đôi mắt long lanh nhìn ngắm bầu trời cất tiếng hỏi.Vì sao thế.Anh không biết.Cô bé nhỏ phải hiểu biết chỉ tay lên trời giảng giải.Vầng trăng đẹp như vậy.Bởi vì nó là duy nhất.Anh có thấy những ngôi sao kia không.Nó cũng đẹp chứ bộ.Những quần đó còn rất nhiều ngôi sao khác nữa.Cô bé ngây ngô có những suy nghĩ thực dễ thương.Phim vĩnh hằng quốc tiến.Anh lại nghĩ khác em.Ảnh thấy hình hai vầng trăng cơ.Không phải chỉ có một vầng trăng trên trời kia đâu.Hài cười.Những vầng trăng ở đâu ra anh chị em.Cô bé nhảy ngược bất ngờ hỏi.Vầng trăng trên trời.Vào phần chân bên cạnh anh đây này.Chẳng cũng có tên gọi khác là thằng mà.Cô bé nửa điệu cười tươi sáng cho một dự án tràng tiền.Ủa vậy à.Thế vầng trăng nào đẹp hơn hả anh.Tất nhiên là vùng trên bên cạnh android.Huy nhìn khuôn mặt ngây thơ nhẹ giọng đáp.Điều khiển cô bé thích thú lại gặp hỏi.Thật thế hả.Em đẹp hơn vầng trăng trên trời kia.Người ta bảo trăng rằm là đẹp.Không gì sánh bằng đâu.Sao anh lại nghĩ khác nhỉ.Thế thì em không biết rồi.Trăng trên trời cũng đẹp.Nhưng mà nó ở xa lắm.Ở xa.Nên không nhìn rõ nó đề cử nào.Cảm âm vầng trăng trước mặt anh đây nè.Vì ở gần.Nên anh nhìn rõ lắm.Và nhìn rõ.Để anh thấy đẹp vô cùng.Đẹp nhất luôn.Cô bé cứ tiến gửi vàng vui sướng.Lego thích thử trước lời khen của anh bạn thanh mai trúc mã.Cái biểu cảm ngây thơ ngộ nghĩnh ấy kiên huyền nhớ mãi không quên.Hai đứa trẻ là nhìn nhau có tiếng cười phan một khoảng trời.Tiền gửi chồng trẻ ngày thơ.Bts kỷ niệm.Sau này cô mới biết chứ.Trang trí đẹp.Khi được ngắm nhìn từ xa.Đôi bạn thân bài trúc mã đi đâu cũng có nhau.Cứ nhẹ nhàng và tự nhiên như thế.Ở trở thành một phần ký ức đáng nhớ trong tuổi thơ mỗi người.Thế mà một ngày.Anh lại bỏ cô đi.Vì theo gia đình chuyển đi nơi khác.Hàng còn bí ẩn đi đâu.Chị biết sao.Ảnh cứ thế đi.Chẳng nói của cô bé một lời từ biệt.Những ngày sau đó.Cô bé đã buồn rất nhiều.Buổi sáng cùng còn ai ý ơi gọi cô đi học nữa.Buổi chiều cũng không còn ai cùng cô tung tăng trên con đường rất thương yêu.Chẳng còn ai cùng chơi đua.Cũng chẳng còn ai cùng cô rước đèn mỗi mùa trung thu.Anh.Người kiến tuổi thơ của cô trở nên trọn vẹn.Nhưng cũng chính anh.Đã kiếm đó kiếm quỷ.Bực.Không tập trung làm việc mà cứ mơ mộng vớ vẩn cái gì thế.Bảng kế hoạch bị tháng tài ném xuống bàn không thương tiếc.Tiếng động mạnh khiến mọi người trong phòng đủ dùng hết việc.Vừa vừa lớn tiếng với cô.Chính là sếp cương vị trưởng phòng mới nhận chức hơn một tháng trước.Để tự đánh giá thì đó là một người kín cả.Khó tính.Hack.Nhiều lúc vô tình.Nói chung là khó ưa.Không.Phải thật đáng ghét mới đúng.Nhìn hình như trong cái phòng này.Chỉ mình cô thấy thế.Đang mãi sống lại những giây phút tuổi thơ tươi đẹp.Bỗng dưng bị đánh thức bất ngờ bằng những lời gác cổng.Chẳng cái nào bị tháng một gáo nước lạnh.Cô xem lại cách làm việc của mình.Có xứng đáng với đồng lương được nhận mỗi tháng.Bảng kế hoạch làm cho bột.Mà sơ sài thiếu căn cứ thế à.Dạ em xin lỗi.Em sẽ sửa chữa lại ngay.Cô đã đứng dậy cúm núm cúi đầu đón nhận những lời chỉ trích.Vậy mà cơn mưa phê bình vẫn tiếp tục rơi xối xả.Không có chỉnh sửa gì hết.Làm lại.Làm lại ngay cho.Cuối giờ lập tức nộp lại không xong không về.Nói rồi xếp thắng tay quán luôn bảng kế hoạch vào thùng sát trước thì sợi dây còn thông báo với cá khô.Tối này nghỉ lễ trung thu mọi người sẽ được về sớm với gia đình.Nhưng nhớ là phải hoàn thành xong xuôi công việc ngày hôm.Nói rồi lạnh lùng quay lưng bước đi.Mọi người reo hò.Ôi hoàng ngồi xếp đẹp trai.Sếp là tâm lý nhất đấy à.Phẩy.Người như sếp đúng là của.Trưởng phòng tài năng.Hào hoa phong nhã.Đã thế lại còn tâm lý.Người yêu sếp chắc phải tôi mấy kiếp.Mấy cửa nhân viên nhìn theo xin số người như anh ta.Tâm lý cái gì kia trước ai vỡ phải tiền chết bà mấy có mà vô phúc thì đúng hơn anh ta đâu có đi.Là cô phải mất bao nhiêu đêm thức trắng.Mới có thể hoàn thành bản kế hoạch.Tâm lý bảo vô tình quán tâm huyết của người khác vào thùng rác thế sao.Rồi còn bao nhiêu công việc thế nào.Nói là cho phép về sớm.Chẳng cách nào thách thức chọc tức cô mà.Chẳng lẽ cô từng vô tình rắc rối với anh ta.Không thế nào.Mà kể cả có như vậy.Thì cũng phải hết công thương binh chứ.Lúc nào cũng khác cũng khó chịu.Công việc của cô.Từ khi anh ta những chất cũng tăng lên rất nhiều.Hôm nào cũng phải tăng ca.Lúc nào cũng là người về muộn nhất phòng.Đến và kể về buổi sáng cũng trở thành công việc của cô.Tiền ship đánh các này cũng tên huy mai táng sao không tốt của một chút giang huy của cô nhé.Anh huy dễ thương.Anh hiền lắm.Vợ trước thanh lý nữa.Sẽ chẳng bao giờ đối xử với cô như vậy.Thật là ức chế quá đi mất.Cô hận không thể làm gì được ánh ta.Từng người từng người rời khỏi phòng làm.Chị ở bàn kế bên vai cô động viên.Cố gắng làm cho nhanh cần về nhà em.Và cuối cùng phải biết trân trọng những giây phút thế này đi.Chẳng phải vướng bận gia đình con cái.Thà khổ thời gian làm việc trước như chị bây giờ chán lắm.Chỉ mỉm cười nhìn cô.Người thở dài.Cô cảm ơn nhìn chị và đồng nghiệp ra về.Tươi cười khó.Có lẽ của mình hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình.Là kỳ vẫn xa.Nắng vẫn vàng.Giải trí ý thì đời vấn đề.Lấy lại tinh thần.Cô chuyên tâm làm lại bán kết.Phố đã lên đèn.Dòng người từ mỗi nhái.Vốn đã cấp.Ngày tết trung thu lại càng thêm nhộn nhịp.Xe cộ nối đuôi nhau.Những bài hát trung thu tiếng trống mỗi lần vang lên rộn ràng.Hằng cũng chẳng mấy để tâm.Tết trung thu nước ta không còn là ngày lễ của cô từ lâu lắm rồi.sáu rồi bảy.Giờ cơm tối cũng đã qua.Cẩm cù có đống giấy tờ.Đôi tay muốn ruộng trời trên bàn phím.Ảnh mắc mệt lá dán trên bàn phím máy tính.Cuộc cố gắng kết thúc thật nhanh bằng kế hoạch.Xong rồi.Cuối cùng thì cũng xong rồi.Clip mắt nhìn đồng hồ.Bây giờ đã là.chín:ba mươi.Cô vội vã cầm bảng kế hoạch và văn phòng đều cho vị sếp khó tính.Anh ta vẫn làm việc sao.Khuôn mặt vẫn đang chiều xem xét hồ sơ.Cô đặt nghe gắn bàn kế hoạch lên bàn.Bà đợi chờ những lời nhận xét.Những lúc như thế này trông anh ta cũng đâu đến nỗi khó ưa.Sống mũi cao.Khuôn mặt toát lên phía trước nổi bật.Tẩy trang trước kia là do cô quá nhạy cảm sẽ.Đôi mắt anh ta bấm đưa lên nhìn khuôn mặt ngây ngốc của cô.Khiến cô giật mình thức tỉnh.Cười đã nghĩ cái quái gì thế này.Dành chống cắt lời phát thanh cái bầu không khí trầm mặc với suối.Ở đấy.Cửa xếp tôi đã hoàn thành xong bán kết.Tiếp tiền qua sim đỡ ốm chưa hả.Thật may mắn.Là ánh mắt anh ta.Đã chuyển từ khuôn mặt của cơ xuống tập hồ sơ trên bàn.Nêu đầu tìm chút nữa có lẽ cầu chết đứng vì bối rối và áp lực.Người ta cười siết chặt phía trước.Hồi hộp theo dõi từng phản ứng trên asus là của.Cầm bảng kế hoạch trên tay.Anh lực lược vài trang.Chưa xài nước hoa vậy.Đôi lần này trâu lại tỏ thái độ không hài lòng.Ném tập hồ sơ xuống thành.Anh lại chỉnh.Cô có hiểu những gì tôi nói hồi chiều không.Tại sao chẳng có chút gì thay đổi so với bản kế hoạch của.Say.Chưa tốt thì có thể sửa.Nhưng tôi ghét nhất thái độ làm việc chống đối kiểu gì.Mệt mỏi ức lúc chiều tưởng như đã phơi đi phường.Bây giờ lại bốc lên vùng ngực.Tâm sự của cô bao nỗ lực và cố gắng của cô.Tại sao anh ta không nhìn rõ.Bài suốt ngày chỉ biết chỉ trích.Cửa cuốn công nghệ nghĩ sai về hắn ta.Bực tức.Đường lên tới đỉnh điểm.Cuộc không kiềm chế được bản thân.Anh có giỏi thì tự làm luôn đi có người anh nhỏ nhen hẹp hòi.Lúc nào cũng biết phê bình và không bao giờ trân trọng công sức lao động của.Các thực chẳng xứng với vị trí trưởng phòng.Cô cầm bản kế hoạch.Lật mở từ.Phản ứng.Anh đã xem kỹ bàn kế hoạch của tôi bao giờ chưa.Ảnh có biết tôi bảo bao nhiêu công sức vào đó không.Lúc nào cũng chỉ lực lượng vài trang.Rồi lại thẳng tay quá nhiều mới chí phụ tôi được tuyển vào công ti.Để làm đúng nghĩa vụ và trách nhiệm của mình.Chứ không phải buổi sáng làm chân trái.Pha cà phê cho anh.Tôi cũng là con người cũng có lòng tự tôn của riêng tôi.Người như anh không đáng để tôi tôn trọng.Bao nhiêu nước mắt kìm nén bấy lâu tung ra.Cú ném thẳng bàn kế hoạch xuống mặt bàn ngay trước mắt anh ta.Rồi quay bước.Đầu óc trống rỗng.Cô vừa làm gì thế.Cô đã nói gì vậy kia chứ cảm xúc lẫn lộn.Cô chạy thật nhanh ra khỏi văn phòng ngược nhạc chưa bao giờ cô khao khát một vài phút bình yên như vậy.Cứ gì mình bé lại.Ước gì được trở về ngày nay.Bao nhiêu năm trước.Bây giờ có lẽ cô đang ngồi bên ai đó đang cười rất vui.Cơ thể chất lồng ngực phập phồng.Quá mắc bỗng dưng đỏ.Bước ra khỏi công ty trước mặt là đường hướng với dòng người nhộn nhịp.Tôi đứng đó như hình.Cuộc khóc vì cơn gió vô tình thổi và hot.Không.Gió thu nhà lắm.Mát mẻ và dễ chịu vô cùng.Vì ấm.Có lẽ cũng không.Sao phải khóc vì điều chẳng đáng.Thì có lẽ vì cô đơn.Vì khát khao mong ước một giây phút đã qua.Trẻ muốn màu cảm giác máy chỉ là ký ức và nhớ nhung đến giữa hai chiếc một người.Máy.Chỉ là tuổi thơ.Cô thảo nền nức nở cô không quan tâm đến mọi người xung quanh nữa.Cuộc.Như một đứa trẻ.Trung thu thì không nên khóc chứ gì.Tại sao lại khóc.Như vậy xấu.Một giọng nói trầm âm vang lên phía sau cô cái này quen quen mà lạ lạ.Rồi câu nói kia nữa.Không thể nào nhầm.Cô công nhằm đâu điều trần là mấy ai đó từng nói với cô câu này mà.Cô vội vàng quay lại.Đôi mắt nhòe đi.Bị những dòng lệ cố gắng mở to.Để tìm kiếm một khuôn mặt thân quen nào đó.Chẳng có ai cả.Chỉ có tiền trưởng phòng đánh.Mới vừa bị cô mắng xối xả đang đứng phía sau.Khuôn mặt này.Ánh mắt này.Sao hôm nay hiền hòa đến lạ.Cái cảm giác thương quen cô đã nhận thấy là sao.Vẫn còn đang hoang mang tột độ.Bản thầy cô nhanh chóng bị kéo đi.Không tự chủ được cứ thế lao theo.Tên khủng này.Đang làm gì vậy.Tại sao lại nắm tay cô.Tại sao lại kéo cô lên sân thượng làm gì.Cô không hiểu.Cuộc khó chịu.Những câu hát.Thực sự mệt lắm rồi.Cuộc không còn đủ sức để kháng cự đại bàn tay khỏe khoắn đó.Mở tôi.Anh làm cái quái gì thế.Câu hát lên bằng chút hơi sức cuối cùng.Chưa hết hoàn toàn.Cười để tiếp tục bất ngờ.Trước mắt cơm cảnh sân thượng của tòa nhà công ty.Hiện lên lung linh và đẹp rực rỡ.Để được giăng mắc khắp nơi.Xung quanh còn có thêm những ngôi sao áo màu bạc.Là lỗi phản quang được trang trí khéo léo.Ánh trăng hòa cùng đánh đàn.Ban nhạc cảm.Nhẹ nhàng.Kính bảo không khí trở nên thật ấm cúng và lãng mạn.Chính giữa là một chiếc bàn.Bên trên có hoa tươi và nến thơm.Còn có cả.Việt nhí.Làm mâm cỗ trung thu của tuổi thơ cô.Đầu óc của rối ren với bao hoang mang bất ngờ.Thắc mắc.Anh nắm lấy cả hai tay qua.Nhìn vào đôi mắt ấy luôn cảm xúc cô cô.Anh mỉm cười.Một nụ cười bé.Để tôi kể tôi nghe câu chuyện này nhé.Trước kia từng có một cặp thanh mai trúc mã thân thiết và rất quý mến nhau.Suốt những tháng này tuổi thơ đẹp đẽ nhất hoặc có nhau bên cạnh.Thế nhưng một ngày cậu bé phải rời xa cô bé.Không đủ dũng khí để nói để từ từ.Cậu cứ thế bỏ đi.Biến mất khỏi tuổi thơ của cô.Sao nhìn cậu ấy cứ thế lớn lên trong sự hối hận và dằn vặt.Cậu chưa bao giờ quên khuôn mặt với nụ cười ngây ngô dễ mến của cô bé ấy.Bây giờ thì có biết gì không.Thực ngày vắng.Cậu bé tìm thấy của bạn thân bài của mình trời.Nhưng không biết phải đối mặt với cô ấy thế nào.Cậu bé tạo bởi cơ hội để gần gũi của bé.Nhưng lại vô tình khiến cô bé cảm thấy bị xúc phạm.Tượng đài kiến cô ấy đau lòng.Cậu bé đã nhớ của bạn ấy nhiều lắm.Đã hối hận nhiều lắm.Bà xã không bao giờ để mất của.Lần nữa.Và.Cô bé.Không.Khác chính.Là tôi.Nếu cô bé ấy có biết không nhỉ.Địt cô bé ấy.Còn nhớ tôi không nhỉ.Cảm xúc hỗn độn khi nãy bây giờ chỉ còn là xúc động hàng nào.Bà có cả vui sướng hạnh phúc.Anh tiếp tục.Anh thấy hai vầng trăng.Vầng trăng trên trời.Và phần chân bên cạnh anh đây nè.Trang cũng có tên gọi khác.Nhà hàng mà.Thêm.Vầng trăng nào đẹp hơn.Cục cức tiếng trồng lạc đi.Tất nhiên là vầng trăng trước mặt rồi.Nhìn cô với đôi mắt.Là cả trường nhớ nhung da diết sao vào mùa ra ca.Là em.Ở đồng than cứ tuyến trong nước mắt ngọt ngào và nụ cười hạnh phúc.Ảnh vẫn đang khóc cơ không tin vào những gì mình đang nghe đang nhìn.Bác của nhà đi.Cứ thời trang đừng trôi thêm nữa.Dừng lại ngay tại đây.Ngày lúc này.Chỉ một chút thôi cũng được.Anh ôm cô vào lòng.Vòng tay vững chãi này.Hơi ấm thường thuộc này.Không nhầm được.Không phải là mơ.Cuộc m.Sau bao nhiêu năm.Cô mới được cảm nhận hơi ấm.Là anh thực sự.Anh huy.Là anh thật sao.Nước mắt rơi theo từng lời từng chữ của nói ra.Nhìn cây chiều tím.Lau nước mắt cho cô.Gạt những sợi tóc còn vương trên má.Vẫn là những cử chỉ của anh thuộc bao năm về.Anh đặt lên đôi môi nhỏ xinh một nụ hôn ngọt ngào say đắm.Nụ hôn là nhớ nhung bao năm xa cách.Là yêu thương kìm nén bao mùa trăng non.Là anh.Anh đây.Anh cầm tay cô nhẹ nhàng đi tới chiếc bàn.Giúp cường ngồi sướng.Những khung cảnh lung linh lãng mạn.Ở cổng nhau ôm lại những kỷ niệm cũ.Thành phố về đêm sáng rực ánh đèn.Trên bầu trời trăng rằm tròn vành vạnh.Tỏa sáng dịu.Thầy.Súng dân gian.Cảm xúc ngày lúc này đây thật khó diễn tả thành lời.Phải đếm bằng bao nhiêu hạnh phúc.Vậy đó bạn bao nhiêu ngọt ngào.Cô và anh.Cũng không biết nữa.Undercut.Hình như lúc này có ai giận dỗi thì phải tăng ca.Không được về sớm đi chơi trung thu thì phải.Giận dỗi gì.Bà cũng đâu còn là nghỉ lễ của em nữa.Trung thu mày thiếu gia.Đi đâu thế gọi là trung thu.Cũng giống như anh.Thiếu vầng trăng trước.Chị tâm tối cả đời.Những lời nói ngọt ngào trước chưa hết bao nhớ nhung yêu thương.Và chờ đợi.Thành người là nhìn nhau mỉm cười hạnh phúc.Một người bạn thân mai trúc hả.Một người ăn tốt bụng ân cần.Một mối tình đầu tự nhiên mơ hồ như có như không.Và giờ đây anh không chỉ đơn thuần là tuổi thơ mà còn là cả bầu trời đêm.Trang là cô tỏa sáng.Từ năm nay cũng như năm ấy.Và cả những vụ trung thu sau này.Có tranh.Có sao.Có mầm của nhỏ.Có anh và có em.Chiều một mình trên phố năm xưa.Lớp bốn giữa đêm đông.Anh cũng đi qua.Sưởi ấm con tim nhiều.Nụ cười vàng.Anh muốn đam mê trái tim đôi ta cùng sợi.Con thuyền không còn theo.Tình yêu ấy thiết tha chân thành.Sinh bước bên nhau cùng.Superman.Trái tim anh đổi thay.Con tai khuyên em.Bạn gửi đến nhà truyện ngắn.Mùa trăng ta bên nhau.Điều kiện đến từ tác giả trường nghỉ hè.Nếu bạn có những tâm sự sáng tác.Muốn chia sẻ đến lắc tỳ hưu.Mời bạn truy cập vào website.Blackwidow chấm vn.Đăng nhập và gửi thư.Bạn có thể lắng nghe những chương trình phát thanh hay nhất trên pc.Blogradio.vn.Bật kênh youtube.com.Truyện yêu.Video.Đừng quên tương tác với nhóm sản xuất và fanpage facebook.com.Yêu luffy.Facebook.com.Xịt yêu.Leader.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha.Bà diễm sản.Xuất video.Với chồng.Hài.Xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại.Nâng ngực nổi tiếng.Tình yêu ấy thiết tha chân thành.Bên nhau anh chẳng.Làm trái tim em đổi thay niềm hạnh phúc.Khuyên em.Đêm tình yêu dưới trăng.Tôi đưa nhắn tin đang đùa vui đắm say càng buồn cho tay đến tay.Dùng và nghe tim ngất ngây tình này trao anh tìm mãi không bao giờ phai.Rồi tình yêu chúng ta.Qua trời xin lặng im luôn hôm nay thì thầm em nói với anh một lời.Anh có biết được trái tim em yêu mình.Anh có biết được. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com