Blog Radio 602 - Nếu Thuộc Về Nhau Liệu Mình Có Trở Lại

blog radio 602 - nếu thuộc về nhau liệu mình có trở lại
Đêm in trôi dưới chân cầu.Những ánh đèn thành phố ngàn hoa trước mắt không hiểu sao tôi cứ nghĩ là những chòm sao.Ở trời quê.Khi tôi đang dựa vào cái cục thuế trên cầu vượt mà lại thấy chân nôn tao như đang đạt ngọn cỏ bên.Lucy.Lâu lắm chẳng trở về nơi đó.Chẳng biết dòng sông bờ đó còn nhớ đến tôi không.Những kỷ niệm mỏng như tơ nhưng ra dẫn tới tận bây giờ.Mỗi lần chìm vào bình tĩnh rồi lại muốn quên đi.Làm tôi cảm thấy những cơn đau nên ngực trái lại thêm dữ dội.Hồi kia nhiễm hóa chất.Vợ chồng tao với cái đất này có cái quán gì với mày có hai bảo đứa đi năm năm trời không về.Tôi đáp gọn.Còn làm có tiền con đưa ba má lên thành phố.Đến thế thì mai cũng chỉ hơi dài.Cúp máy casio.Tôi không ngồi bên má nhưng biết rằng mát sẽ tay đập đập nơi tám,một tay nếu song cửa sổ.Lắc đầu kéo với ba dòng sầu sầu mỗi lần thấy máy sầu lòng.Sầu thật sâu.Thương thật thương.Nhưng có những nỗi đau lại còn xót xa hơn nhiều.Mỗi lần nói chuyện xong với má.Lạ là tôi nhớ út vô cùng.Sau một lần nhớ má.Nhớ út nhiều quá dần đồng không được.Sau năm năm.Từ bát túi về quê một tuần trời.Ba điều không từ đầu ngõ.Đánh bùm bụp vào vai tôi.Như thời trước đóng còn giải ngủ.Chẳng biết sao mà xin lỗi mà hát được .Đám cưới trường nghe máy chạy like cho xong.Mà có mấy hòn nước trực chờ vỡ sau bờ mi.Sau lần đầu khi tôi về nhà chăm hơn má đỡ buồn.Dù mỗi lần về đều nhớ chào lại nhớ dòng sông chảy dưới cách nhà mấy bước chân.Nhớ cái bài bùi thoại cò hết còn viết bóng cho qua không khóc bên bờ sông.Nhớ chị d trơn chuỗi từng nằm mạng cả thời trẻ dại trên rừng tự nhiên.Không chịu bước tới một lần.Dĩ vãng như một con dao sắc nhọn.Không cẩn thận chạm vào tôi sẽ làm trái tim mình lại bị thương lần nữa.Nhà út cách nhà tôi một khoảng đất trồng sau.Nhớ hồi còn chân trần chạy long nhong trưa nắng.Nút thoát viber gần bãi sau của má một cái bậc rất nhanh.Deka kêu tôi ra sao.Tuổi thơ của tôi và mút kế thì tài.Nhưng cuối cùng chỉ có gọn trong những trưa rập về bên sông nước.Có bao nhiêu trò đánh bia yeobo món khoai cuối mùa.Đánh đô tôi điều chửi hơn út.Địa chỉ có bơi là bị úng bỏ xa.Kỳ chúng tôi vất vả uống no nước phù sa tập dưỡng xảy bơi đầu.Em đã một chớp mắt dễ nước tới giữa sông.Vùng như con rái cá.Yêu nước yêu mỗi dòng chảy.Yêu cả cái phù sa ngồi nhậu mà âm thầm nơi đây.Hồi đấy còn nhỏ lắm.Tôi cũng còn cười lắm.Nhưng vẫn cảm thấy út có một điều gì đặc biệt vô cùng.Chồng em có một chồng sức sống và sức thuốc cứ hầm chảy mà làm người ta nhớ hơn cả nhớt.Phù sa.Tuổi giúp quấn quýt với nhau không trời.Một ngày không thấy rắn đang điểm của .Lại nhớ vô cùng.mười lăm tuổi.Không còn cùng chúng tôi chạy tùm bơi thì như hồi trưa.Từ lúc giận rồi cái gì mình tôi là chờ sang nhà thăm giờ máu út.Út cười như nấc nè.Thật là.Con út nó lớn rồi chứ đâu còn trẻ con như tụi bay.Như hòa nhịp cùng câu chuyện mấy cái áo khác hơn với cùng đóng đồ của úc trên dây phơi theo gió.Trước nhà.Đập ngay vào mắt.Từ vỡ trả lời bài út nói.Tìm hiểu bước về nhà.Thế bà chuẩn đời tôi buồn được mấy hôm phút là lên men nhập hộ.Nhưng chỉ giống người nuốt nước bọt nhìn chúng tôi bị bẩm dưới sông.Thuốc bổ.Tube chán nhảy lên thuyền thì nằm lăn trên bếp có nhìn trời.Gửi mấy câu không đầu không cuối.Úc nằm cạnh huawei cần cảm âm.Nói đủ thứ chuyện trên đời.Cười giòn như trong xe.Quên luôn cả chuyện không phải lội.Những năm tuổi thơ trôi nhanh như nước chảy qua cầu.Chẳng thể nhớ ok với tôi những gì.Nói của từ bao nhiêu.Mày những gì đó trôi nhanh và đẹp lại thì đến thế.Tôi dám chắc câu mà những năm tháng ấy tôi nghe nhiều nhất.Đó là.Út kể anh nghe.Nhiều khi đêm mơ còn lớn thoáng câu nói của úc cứ ngỡ mình sao vẫn còn nằm trên cánh đồng.Cần có mây của úc hơi trước mắt.Đến năm mười tám tuổi.Tôi mới biết thế nào là tình yêu.Ngày người ta yêu nhau vì đôi mắt bờ môi vì mái tóc dài ngang lưng ông.Phim nụ cười tỏa nắng.Trực tôi thấy sầu sầu.Chẳng lẽ trên đời không có cả như tôi.Yêu người ta chỉ vì một câu nói không đầu không cuối.Nhưng rồi chuyện đó cũng chẳng còn quan trọng.Thì có lần tôi thú thật với út.Anh thích thuốc chỉ vì một câu nói bâng quơ mỗi lần kể chuyện.Út tiền không.Gật đầu cái rúp tỉnh queo.Tin tức.Yêu đâu cần lý do.Yêu rồi người ta mới nghĩ ra lý do đấy chứ.Ừ.Hay là thế út nhỉ.Tôi yêu em từ lâu lắm rồi mà giờ chỉ làm mới nghỉ được lý do đấy thôi.Hồi ấy chắc chỉ mỗi tôi vẫn cứng trong lòng vì chuyện đó.Tổng dường như cái thế giới xung quanh.Ba tôi bé út.Bạn bè.Váy đuôi cá.Để mặc nhiên xem chúng tôi đến với nhau như một lẽ dĩ nhiên của cuộc đời.Đã là dĩ nhiên rồi ai tìm lý do cho mẹ.Tình yêu hồi đó đơn giản hơn bây giờ.Chúng tôi hẹn nhau ở tiền giang gây xôn nhà.Làm xoài cho bãi cỏ nhìn ngắm bầu trời.Cần nhớ bầu trời năm ấy tao trọng vô cùng.Từ gồm các cách tại sao mình không thể bắt gặp khoảng sang bên ông ấy.Vào những năm về sau.Chờ đến ngày tôi nhận ra rằng.Bầu trời năm ấy đẹp đến đau lòng.Chỉ bởi vì tôi từng nhìn đó bằng con tim bình yên nhất.Trong những năm tháng đẹp đẽ nhất.Bên cạnh đó là con người tuyệt vời nhất.Dù không nhiều nhưng cũng có những lúc chúng tôi cãi nhau.Hầu như đều vì một cái thứ ba luôn quần của những bình cả nước.Chồng đám trẻ nước bị bẩm bời cùng nhau ngày đó.Tôi biết hai chiều để ý đến em.Mặc cho cả thế giới biết tôi và em là một đôi.Anh ta vẫn hiền nhỉ chả đồ kiếm chuyện sang nhà thuốc chơi.Biết rồi mà út cũng chẳng coi là cách.Những ngày đầu út còn bên chậm chạp.Anh hai triệu mét em thì sang chơi chứ có ý gì đâu.Bảng tính hiền như hồng đức.Ảnh chế cho bạn bè nhiều.Nhà lên yêu người.Anh đừng ghen chia cho tôi.Sao rồi nhận ra những điều kỳ lạ trong mắt hai chiều nhưng út vẫn vứt rác.Anh tán út thì mặc ảnh anh có phải là người út thương đâu.Báo úc hay dặn dò.Bài thơ hay ngày xưa là bác sĩ chiến trường thứ ba về cái mạng.Bài hát đau khổ trước cái bác khổ cũng kiếm việc này nọ cho mất ngủ chữa cháy công cao gấp đôi gấp ba người.Hoài mày có yêu đó như mày phải đối xử đàng hoàng với nó.Đừng để người ta bảo nhà mình.Anh ở không đến chốn đến nơi nghe út.Út ráng dùm thôi.Từ vựng quay đi.Chắc tại lâu riết rồi quen.Tôi quen với cả cả nhà út có cả tôi cờ úp và cả hai chiều.Dù không phải nói gì nhưng tôi thôi không nói.Dù sao út vẫn chỉ yêu mình thôi.Còn các ứng cái nghĩa ở đời vẫn cần phải trả.Chúng tôi lên đại học lại học cùng trường.Cách nhà cũng chỉ ba trăm bốn mươi cây.Cái mối tình hai người còn liên quan theo một cái thứ ba.Nhiều lúc làm tôi muốn điên người.Nhưng mỗi lần nhìn mắc cười là chẳng giận nào cho nổi.Nhiều lần tôi gặp thằng hai chiều nó chó.Anh chỉ cười nhạt kêu chẳng để tâm.Chưa cưới làm sao cậu biết út thuộc về ai.Út chưa lấy chồng tôi vẫn còn chơi út được.Hồi mới ra trường tôi được nhận vào một công ty nhật bản.Để chuyển sang nhật học tập gần một năm.Lúc chưa xin được việc làm về quê phụ bán lúa thủy sau.Ngày đầu bán hai triệu đổ bệnh hắn cũng ở quê cả năm trời.Lòng tôi như lửa đốt.Từng ngày ngập đầu trong công việc đều mệt mỏi tôi vẫn cố giành những phút ở thế có thể cho trong kỳ.Nói về chưa út.Thời trang trôi chậm hơn mỗi ngày sao út.Thầy bắt ốc dầu sầu.Làm những dự cảm không lành trong tôi càng thêm chạy lên.Có những cảm xúc bất lực trước khoảng.Đôi khi tôi chỉ muốn bỏ hết đi mà việc ôm chầm lấy út.Nhật bản như cứ lạnh vào cha tôi đếm không hết những đêm ôm cô ấy trong trăng nhớ nhà.Nhớ bác.Nhớ út ướt cả lòng.Cảm ơn.Những tin nhắn cuộc gọi từ lúc thưa dần.Tôi cũng chẳng biết là em có nhớ tôi hay không.Ngày tôi sắp về nước.Bác gọi điện nói chuyện cái tiếng rồng.Beat bài hát chẳng bao giờ phòng và nhiều chưa.Tôi cố gắng hỏi mà lòng mơ hồ sợ câu trả lời.Thấy như người ngồi trên đống lửa.Mày nói từ từ.Hả.Mà hãy chịu mất được ba tháng rồi bị bệnh.Ừ thì bà cũng già rồi.năm mươi ngày mai nó thằng nhỏ vì cái xe thùng cắn phân.Giờ nằm một chỗ.Không biết cậy vào ai.Cũng tội.Còn lúc nó trông thành hai chiều từ hồi ấy đến giờ.Tháng chạp này nó làm đám cưới.Tôi đến chơi chiếc điện thoại xuống sàn tay ôm lấy lồng ngực.Việc không chừng đó sẽ vỡ tung sao.Khi đó thằng bằng phẳng bên xem đám cưới bao nhiêu lần.Cái đêm hôm đó tôi thấy cổ họng mình.Phát ra từng tiếng rên hư hửng như một con sói bị thương nước mắt chảy ngược vào lòng.Chat.Ngày tôi về lúc biết nên xây nhà.Từ ngồi phòng trong không xa.Nghe tiếng bước chân của má rừng chẳng thấy cửa chính.Máy giặt cây bèo tấm thiệp hồng trong tay bút quảng xuống sàn.Nói lớn vẫn giữ mà giọng lại lạc tiên.Về đi này không sinh con ra để người ta đã qua đó lại làm trò cười.Nhà tôi khổ sở nhiều năm chịu sao cũng.Chị buổi chiều nhục chiều không có được thôi.Cúp nước mắt chảy vòng quanh khóc ngất.Mai đừng nói vậy tội nghiệp con.Còn có lượng phía.Còn có lỗi với má con cũng có cái khổ riêng.Kiếp này không được.Hẹn kiếp sau.Còn thiếu bài hát theo anh trả nợ.Nút gạt nước mắt thì về.Một khoảng lặng đáng sợ bao trùm mấy văn phòng.Tôi và bài hát không nói một lời nào.Điểm đó hết bệnh giúp người ta lắp hoa đài dựng rạp cưới.Tôi lạnh lạnh có đùa đi thành phố.Nhìn những kỷ niệm gian tràn ngập trước mắt.Chủ nhật út lên xe bông với người ta.Tôi cảm ơn thêm đất này buộc hôm thôi cũng không thở được.Để lau nước mắt bước lên xe đò.Tôi tự hứa với lòng đã là đàn ông con trai đầu đội trời chân đạp đất có chuyện một người con gái.Quên không đưa.Tôi sẽ ở thành phố.Có tiền gấp ba chất má lên cùng.Ở dưới cái vùng chó ăn đá gà ăn sỏi.Nhìn đâu cũng thấy nhức lòng như thế.Có đôi lần út gọi nhưng tôi không nghe.Nghe rồi biết nói gì đây.Rồi sao nhận được thương thay của máy.Cái dài.Nhưng đại ý là.Út nó quyết là đó là nó cũng không biết nói sao.Nó đỡ máy rằng con giờ sự nghiệp đã thành.Muốn thương thì thương được bao nhiêu người hơn đó.Thằng hai chiều về nhà chẳng còn người lại nằm một chỗ.Đã không thương lấy thì khác chia giết người.Con gà.Mát khùng mông con thương hận.Ba biết là bất công nhưng còn hiểu cho nó phần nào.Cầm đầu một con ốc đau mười.Hỏng hết rồi muốn chết.Buồn thay đến lúc cần thận tôi cũng không cần lý do chính đáng để mà chuẩn.Vậy các chì kẻ không biết thường người.Nhìn thôi chuyển thương người dành phần út thôi.Chắc đồng tôi cuộc đời không hiểu cũng không muốn hiểu.Những năm tháng tuổi trẻ trôi qua như thế.Sau một vết thương sâu rất sâu tưởng chết đi.Gửi tao vẫn sống sờ sờ ra đấy thôi.Ai nói có những nỗi đau không qua nổi.Tôi cười.Ở đời không có nỗi đau không qua nổi.Chỉ có nỗi đau.Trưa qua đối.Ai mà chẳng phải quên đi mà sống tiếp đời mình.Sao biết lần tôi lưỡi câu.Nó chẳng dám nhắc thêm đến úc.Thấy tôi một mình chẳng chịu thêm người nữa.Ba chục đổ đất.Sự không có cháu nối dõi tông đường.Hồi trước ba mươi tôi bảo má.Tuổi này người ta lo sự nghiệp ai yêu đương gì mà.Sau ba mươi.Hát ru.Tôi lại chống chế.Có duyên nó tự đến.Chưa cưới ép sao mày được.Rồi bốn mươi.Như bây giờ.Mỗi lần mà nhìn thấy tôi chỉ cách chuyện cho con.Tôi cười hề hề.Tuổi này ai lấy con mắt nữa mà dùng bác ơi.Cũng không đếm được chục năm qua má cho đi coi mắt bao nhiêu lần.Cơ thể gầy quá.Cô thủy béo quá.Cơ thể tóc ngắn quá.Cô lại da đen.Cô thì nói chuyện khéo quá.Nghe không thật.Cô cục mệt quá lại thấy khó gừng.Cô nào cũng có những điểm tôi không ăn.Tôi cũng không biết hình mẫu của tôi tìm được người con gái thế nào.Có thể là hao hao giống.Có lần sau một cô gái chấm điểm mười mà tôi còn lắc đầu hoài vậy.Đã bỏ vào trong phòng nói lại.Đặt xuống khổ đời này tôi không có cháu bé bồng.Bao nhiêu người rồi mày vẫn chưa vừa lòng.Kiểu gì cũng chơi đầu chơi đuôi.Muốn tìm người giống con út thì phải chịu.Từ nhìn má.Gửi nhạc nhạc.Má ơi bao nhiêu năm rồi còn gì nữa.Chỉ là.Còn chưa có duyên thôi.Máy lạnh chuyển qua rồi sẽ.Nói chưa con út đời nó cũng khổ.Lấy chồng được nửa năm thì chồng mất.Trẻ như thế đồ đã long không.Giờ nó về ở với ba nó.Lần đầu có việc vẫn qua phụ má.Những chiếc đến bảy là nó chán hẳn đi.Giận đó má cũng giận.Bài thương đó mà cũng thương.Từ các mác.Còn có hỏi út đâu mắc ỉa chi.Mà cũng có.Còn tao sơn ra tao biết thừa.Bài.Mà không thương nó nữa thì giờ này tao đã tay bồng tay bế.Từ về với má.Nhiều khi nói chuyện cùng.ba mươi nhắc đến úc.Chia sẻ về thành phố thì chẳng còn ai nhắc nữa.Từ bận rộn suốt ngày.Đời chỉ quay qua máy tính và mấy con số.Điểm thể copy loncin vũ rồi thôi.Chẳng có lấy một chút thời gian rảnh để dành bạn nhớ nhung ai.Thời trang cho vùng được khi nhìn lại tôi cũng giật mình.Nỗi đau người đó làm sẹo giặc khẩn vì ngày cũ.Chẳng còn ai nhắc cho nữa mà chạnh lòng.Tại sao ngày đó chúng ta không chọn đến với nhau.Nếu có em trong đời đời tôi có hạnh phúc không.Những câu hỏi đó giờ tôi đã thôi không hỏi nữa.Sau bao nhiêu vất vả để sắp xếp lại tâm hồn bị đào bới lên.Đã ổn.Đến cuối tuổi chỉ muốn bình yên.Có chút tôi với tôi hãy về với bé hơn.Tuần một lần lái xe về quê cũng chẳng phải với phụ thuộc đã sai như trước nữa.Gửi hai mươi ba mấy rồi sau sau hàng.Mơ thấy tóc bạc thêm nhiều quá.Tóc mày cũng sắp bạc nữa là đốt mát.Sự nghiệp đã có rồi mà định đem hát về quỹ đất mà không có cháu bồng đó hả.Tôi cười.Hát văn bài của bác.Máy tìm được dâu về là con cưới luôn.Chỉ sợ giờ chẳng ai thèm lấy con cái thôi.Đau bụng dừng lại từng thần.Nhìn về bên gà úc.Hồi trước bác không dám kìa sợ mày nữa.Chứ hồi đó mất cũng qua nhà con út mấy lần.Tại bán mì quá.Cũng một trăm hai mươi lăm chi rồi đó mà nói chồng con không còn nữa.Cũng không có con cái gì.Mày là con làm lại với thằng khùng à má.Chứ nó vẫn còn thương con nhiều lắm út à.Tôi giật mình nhìn.Bác sao không hỏi con trước mà tuyến hỏi người ta vậy.Hết rồi.Út bảo sao.Từ cầu bài hát dự thi ruột cắt lên hồi hộp.Mày biết tính đó mà.Nó từ chối chứ sao.Nó nói với má.Còn giờ có phải là út ngày xưa đâu.Đau cột sống có ảnh hưởng.Anh hùng.Sự nghiệp đánh nền.Tìm người hơn con đâu có khó.Còn đau một lần lỡ duyên với anh.Container ảnh tám mươi mốt đời.Kiếp này còn mặt mũi nhìn ảnh không còn sao còn dám đi kết lại duyên.Mà nhiều khi.Ở một mình không vướng bận vậy cũng vui mà.Tôi thở dài nhìn bác hồ.Duyên chứ có phải dây nhà má đâu mà má muốn nói là má đi lối vậy.Nói xong người ta lại cười cho.Điểm đó tôi bắt bẻ của trường cây vọng bắt buộc mà nhiên nhìn bầu trời những ngày cuối tháng mười.Điểm cực đẹp.Những vì sao ở quê có vẻ đẹp long lanh là kỳ.Mỗi lần ngắm là tôi muốn ở nhà hẳn luôn với má.Tại sao ngày đó mỗi lần tôi muốn đưa máy lên sài gòn.Mới nhất quyết không chịu.Chắc chắn vì sài gòn kiếm bởi bác không ra một đêm bầu trời đẹp như hôm nay.Tôi nằm suy nghĩ vẩn vơ.Giải câu hỏi vẫn quanh quẩn trong đầu.Nếu có thể.Từ cái chấp nhận đúng không.Nếu có thể.Còn chấp nhận tôi không.Những kiểu câu hỏi và trả lời được.Hoặc là không.Điều dẫn đến việc đau đầu như thế này đều làm tôi phát mệt.Tuổi còn đôi mươi tôi cũng hay bọn mình với những câu hỏi kiểu lao tâm khổ tứ như thế.Rồi sau mới nhận ra rằng nếu không một lần thứ.Câu trả lời luôn chỉ là một dấu chấm hỏi lửng lơ.Tôi thì đã qua hai mươi tuổi.Được hai mươi năm.Sự trưởng thành không cho phép tôi lao tâm của tứ.Vì những điều như thế.Sức chịu đựng của người trưởng thành.Dường như mỏng hơn người cá.Tuổi tác làm những đôi chân trước khó khăn không còn đều lĩnh đào tiên nữa.Bài nhẹ nhàng quay đầu.Ừ thì cứ kể đi.Nếu có duyên.Chửi up xe thành một cặp.Nghĩ chi cho mệt người.Cuối tháng mười hai.Giá tiền.Sao cảm mộc tuần.Bà mới gọi cho tôi.Bữa nào về lòng như lửa đốt.Người phụ nữ một lòng thương tôi.Chỉ có má.Tôi cần chín nghỉ mà bị làm sao thì tôi sẽ sống bằng cách nào.Mày hút ẩm làm gì.Bác cao tuổi rồi thì bệnh tật là chuyện thường.Ai mà chẳng phải dài đi chứ.Mà nói thì nói nhưng đôi mắt nhìn tôi.Tuổi chín mươi ba kỳ kỳ.Tuyển người hát nhìn theo bác bác.Thì thấy đang đứng nép nép trong góc phòng từ lúc nào.Tay cầm hợp cháo vừa đặt xuống.Tôi nên cười chào em cho phải phép hay nên im lặng lờ hoa.Dù gì hơn chục năm cũng chưa nói thêm với nhau con thảo.Giờ mở lời nói sao cũng thành thượng hiệu.Bởi sự phân vân của tôi.Gật đầu trước rồi đã khá.Con gà cháo trên bàn ăn luôn cho nóng.Còn còn chưa rõ nét ở nhà.Zing mpba bài hát.Xin phép.Út nước hoa kỳ tôi vẫn còn không hiểu chưa kịp dứt lời.Mày thử xài quay mặt đi.Đêm hôm đó thì bị lại nằm vắt vẻo trước hiên nhà.Bây giờ giờ ra bờ đê.Bãi cỏ bên sông giờ đá mòn vẹt đi một lối.Chắc sao nghỉ ấy vẫn có những tình yêu nảy nở nơi đây.Những kẻ cùng nằm bên nhau nghe sông.Ngày đêm như chúng tôi của nhiều năm về trước.Tôi gặp lại sông như gặp người bạn cũ.Những ký ức cứ ùa về dữ dội xong cây đồng lên mất.Qua bao nhiêu năm sống vẫn giữ phản nguyên bình yên.Massage cái rồi bỏ.Chỉ có mình.Từ nhớ con nước ngầm vùng xa đục ngầu ngày nào.Bút cổng trẻ nước cười như chuông sao.Nhớ bờ cỏ.Còn cùng lúc nằm kể chuyện trên trời dưới.Tôi đã già.Nước đã già.Chỉ có dòng sông là trẻ mãi.Có phải những giận hờn quốc hận song bùi thành phù sa rồi để nước mang hết đi.Đến đến giờ tiếng nước vẫn sắc đổi diệu chàng.Rốt cuộc là tôi có phải không chịu giải thoát mình nên lòng không thể an yên.Gánh nặng lòng ngày đó có chăng là nên buông bỏ.Địa chỉ ở nhà được ba ngày rồi lại phải đi thành phố.Số đẹp hợp với tự nhiên lòng tôi dậy lên một ý định là lùn.Là muốn bỏ phố về quê.Ở phố về nhà thì ra là thế.Trước khi gắn bó với quê thì biết đâu tình yêu lại thấy lại một lần nữa.Tuổi chậm nhỉ.Biết đâu gặp lại hồn nhiên như lúc xưa nằm quê hương ăn có thể.Quên hết chuyện đời huyền thuê.Ok anh nghe.Với tôi như hồi trẻ.Câu nói ngọt như đường bà cúc ngọt như dao.Nhắc lại làm tim tôi khẩn đi một dây.Điểm hợp sau.Tôi lấy ra tiền đó xây nhà định ngắm thêm dòng sông lần nữa.Bài giải thi.Bụng nghiêng thì út người nhận người bên bếp nữ.Thế tôi không giật mình.Thằng út biết tôi cũng xảy ra đây đêm nay.Tôi đặt người nhẹ nhàng xuống cạnh bên.Từ quỹ cần có.Thấy đêm chồng về như hai chục năm về trước.Sau một lúc ngồi im lặng để mở lời hỏi trước.Anh hùng sao còn chưa lấy vợ.Từ bỗng nhiên phải cười.Cút khỏi dung hát gì.Vợ chồng là duyên số.Tôi muốn hay không cũng đâu có được.Tôi nhìn sang úc ngành vừa hỏi lại.Thế sao hồi đó út không có con.Út cười trả lời.Còn cái là duyên số.Út muốn hay không cũng đâu có được.Tôi lại cười.Điểm chuẩn xuất nhanh.Xuyên qua những câu chuyện không đâu không cuối.Chúng tôi dừng lại không thể tiếp tục có cười vì những câu chuyện của nhau.Giữa hai bàn tay cách nhau có một cành cỏ.Mà là cá một khối đêm sâu thăm thẳm.Tôi thuốc tiên ánh trở về.Xa khơi lại chuyện năm xưa.Lại chơi tổ hố đen không hút ấy.Nếu để tổn thương lần nữa chẳng biết cuối đời có còn gượng dậy được không.Biết võ nhà út.Tôi đánh liều đi oa.Lòng anh.Vẫn còn như ngày đó.Úc có còn.Tuổi bạo lực những câu nói khi thấy một giọt trong veo tràn nhanh trên má em.Cả một khoảng không im lặng nặng nề vũ tràng nên chúng tôi.Không nói chỉ nhìn thôi.Chỉ đến khi tôi buôn vạt áo.Em mới trở vào nhà.Đẹp điểm trôi lặng lẽ.Tôi biết lòng út cũng như lòng tôi đang phủ đầy sương khuya lạnh.Sáng hôm sau tôi dọn đồ lên thành phố.Khi chồng lồng ngực còn một nỗi hụt hẫng rất sâu và chạy vào trong nhà.Cầm thêm mấy đồ nhét vào xe ô tô cho tôi.Tôi tính k hóa quà tết còn về hẳn ba đứa làm chưa nhiều nhưng biết ăn không nổi lại thôi.Út đứng nép bên cửa nhìn sang.Từ khi trường phải xem em định nói gì.Liệu em còn tiến tới không gần người mãi đi không được.Thế thì mai dục đi nhanh kẻo mưa tới thì tôi lên xe.Thế em vẫn đứng đó không trời.Đôi mắt xanh sâu thẳm làm người ta.Đau lòng.Tôi lên xe rồi đi.Lòng chân hả mông lung.Đã bao lần trời em bài thi.Từ điển không quay đầu nhìn lại.Em đang cười hay đang khóc.Em vẫy tay chào.Hay là đang lau nước mắt được không hãy về.Tuấn giấc mơ.Âm nỗi đau của mình bảo đi mặc kệ những khúc sâu thăm thẳm cho người ở lại.Để tưởng hai mươi năm rồi tôi vẫn còn được nhìn út tiếng mình liệu có phải đợi.Tôi đã bỏ lỡ điều gì hay không.Cơn mưa ập xuống như trút nước kính xe.Tôi giật mình bừng tỉnh.Vội vã quay đầu xe lại con đường xuống dần trong vòng.Thấy cuộc sống bản mưa vẫn là úc ngồi co ro bên cổng nhà.Tôi biết em đang khóc cho phút chia ly.Cần mình đang có.Bị phút giây gặp lại.Từ biết có chút ngày gần trước khi em lao vào ôm tôi và khóc nấc không thành tiến.Những đội tất cả để bị cơn mưa chiều hôm đó cuốn đi.Những ngày tuổi trẻ không có nhau đã được đánh đồ hip bằng giây phút siết chặt em.Khi chúng ta sắp sang góc bên kia con nhất.Sự sống sau khi trưởng thành của một người đàn ông đã không thể thân được tôi nức nở lên khi biết rằng.Mình vẫn còn có em trong đời.Đừng khóc.À.Anh chỉ muốn dành cả đời này để bình yên.Bên em.Vừa lắng nghe truyện ngắn.Nếu thuộc về nhau.Liệu mình có trở lại.Cuối tác giả dùng nhái.Đi thích truyện tháng ngày bạn hãy nhấn like xe chương trình và để lại bình luận cảm nhận của mình nhé.Blog radio được phát hành hàng tuần trước website và kênh you.Doctailieu.vn đừng quên đăng ký và những thông báo để không bỏ lỡ những blog radio mới nhất.Gọi điện cho bạn cũng có những tâm sự sáng tác của mình muốn chia sẻ với chương trình bạn hãy truy cập vào website.Blogradio.vn đăng nhập và gửi bài.Chương trình được thực hiện bởi hàng k và nhóm sản xuất lót ly.Qua giọng đọc hà diễm xin chào tạm biệt.Tải hình cực đại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com