Chấp Nhận Yêu Xa Là Chấp Nhận Cả Cô đơn Và Tổn Thương _ Radio Tình Yêu

chấp nhận yêu xa là chấp nhận cả cô đơn và tổn thương _ radio tình yêu

Chấp nhận yêu xa là chấp nhận cả cô đơn và tổn thương.Trong tình yêu.Đệ nhất đào chính là yêu xa.Bị chúng ta luôn là sự ra mặt cách lòng.Thế nên người ta mới nói.Thì chấp nhận yêu xa.Tức là đã chấp nhận cả cô đơn và tổn thương.Lặng lẽ ngồi ở nơi góc phòng.Tôi miên man theo điệu nhạc một bài hát rất cũ.Bài hát mà ngày xưa tôi vẫn thường cùng anh nghe chung.Ngày xưa.Tôi thương lắm đã tựa đầu vào vai anh.Anh lặng lẽ cho nhẹ vai tôi.Cả hai cũng kể cho nhau nghe về một ngày dài học tập và làm việc.Quả độ yên bình.Đêm nay.Vẫn say rượu thân quen đến ngột ngạt trong căn phòng lạnh lẽo.Những bài hát xưa cũ.Nhưng chỉ còn lại một mình.Anh đi rồi.Giày da tuổi rồi.Cũng chẳng qua ba năm rồi.Thời gian thật tàn nhẫn.Ký ức thịt tàn nhẫn.Và anh cũng thật tàn nhẫn.Khi đã vô tình rời khỏi cuộc sống của tôi.Rời bỏ đi cuộc tình của chúng tôi.Điện với một nơi xa thật xa.Mà tôi chẳng bao giờ với tay chạm đến được.Rồi kiếm một người con gái.Yêu xa ngay từ đầu đã là một thử thách rất lớn .Không phải ai cũng đủ mạnh mẽ.Đủ niềm tin để chờ đợi một người ở quảng.Hơn cả nửa vòng trái đất.Nói đúng hơn.Yêu xa đối với các cặp đôi như là một dạng đặt cược đầy đủ lĩnh.Nếu trải qua chừng ấy năm xa nhau.Giấy khoảng cách không thể gần nhau.Mà tình cảm vẫn bền chặt vẹn nguyên như thuở ban đầu.Thì thực sự quá tốt.Còn nếu ngược lại.Yêu thương thì chia xa mà vội vàng thay đổi.Vội vàng quên hết tất cả kỷ niệm từng có với nhau.Tìm với một người mới.Thì chỉ nên trách bản thân đã yêu.Và đặt niềm tin nhầm người mà thôi.Tôi khi đó đã chọn cách chờ đợi anh.Chất.Uống hộ mọi quyết định của anh.Dù cho có xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa.Đổi lại việc chấp nhận cho anh rời xa.Là những chuỗi ngày nhớ nhung đến khắc khoải.Là những thầy cô đơn nối tiếp cô đơn.Liên lạc thưa dần.Người dân từng ngày.Các cuộc gọi hỏi thăm hãy tin nhắn chúc ngủ ngon.Cũng không còn điều.Vì lý do bận bịu.Tôi ngậm ngùi chấp nhận.Sở cách tiếp tục đặt niềm tin nơi người tôi thương.Cố che giấu đi sự nhớ nhung vào trong từng tiếng nấc nghẹn ngào .Người ta nói.Yêu xa bắt buộc phải có một trái tim thật sự sắp đá.Một ý chí thật sự kiên cường.Không phải chỉ để tiếp thêm dũng khí cho bản thân chờ đợi đến cùng.Mà còn đài để tự an ủi bản thân.Chồng những ngày buồn đã vì vắng bóng một người.Yêu xa cơ bản là không có bất kỳ sự cam đoan nào.Trong một sự không thay đổi.Khoảng cách xa như vậy.Lại còn không gặp nhau thường xuyên thử hỏi cảm giác yêu thương có dần dần bị phai nhạt hay không.Tôi nhận được tin nhắn gần đây nhất của anh là khoảng ba năm về.Súc ruột khoảng thời gian dài cánh mới lại rảnh gửi tin nhắn cho tôi.Nhưng không ngờ đó lại là tin nhắn cuối cùng.Kết thúc trừ mấy năm một cuộc tình.Với nội dung là muốn chia tay.Tôi không nhắn nhiều.Chỉ nói là chấp nhận.Rồi tự cười bản thân vì đã ngốc nghếch tin tưởng anh quá nhiều.Tình cảm nơi anh quá nhiều.Vì anh mà dừng khoảng trời thanh xuân của tôi trong chừng ấy năm.Cho biết trở và đợi.Để rồi tổn thương lại phải một mình gánh chịu.Tôi khóc một chút.Những loại cá đi giọt nước mắt rất nhanh.Vì kết cục như thế này.Ngay từ đầu đã là do chính tôi chọn lựa.Chồng vòng luẩn quẩn suốt mấy năm qua.Chuyện tình cảm giữa tôi và anh.Rất cần một sự giải thoát nào đấy.Phải chia tay chính là sự giải thoát tốt nhất dành cho một người như anh.Tình cảm cho một người như tôi.Và tả cuộc tình của đôi ta.Chắc sẽ lâu lắm tôi mới có thể quên.Mới nãy có thể mở lòng yêu thêm một ai khác.Nhưng chắc chắn sẽ có một ngày tôi quên được.Vì mối tình này đã phải vào tôi trong đau đớn quá lâu.Đã tổn thương trái tim tôi quá sâu.Chẳng có lý do gì để níu kéo ký ức.Cùng sống trong rừng ấy sự đau khổ thêm một lần nào nữa.Đúng không anh.Trong cuộc đời này.Khoảng cách đúng là thứ đáng sợ.Bởi nó luôn khiến cho con người ta cảm thấy hoài nghi về tình cảm của đối phương.Và có lẽ vì thế.Mà nhiều người nghĩ yêu xa sẽ chẳng thể nào mắc lại.Hạnh phúc.Có rất nhiều người chia tay vì khoảng cách.Nhưng cũng có rất nhiều người cũng tin và tình cảm của mình và đối phương.Cho nên chẳng quan trọng là bạn yêu một người ở ngay thành phố mình sống.Thầy đã yêu một người cách xa bạn đến hàng ngàn km.Chỉ cần có đủ niềm tin và chất tình.Thì chắc chắn tình yêu ấy rồi cũng sẽ nở hoa.Và với những người yêu xa.Sự cũng sẽ tìm về bên nhau.Yêu xa cô đơn lắm phải không anh.Tại thức dậy ở hai đất nước khác nhau.Tưởng như liên quan mà lại thật xa lạ.Ta vẫn còn những sinh hoạt hàng ngày.Giống như khi anh còn ở nhà.Em vẫn lấy bật facebook trong giờ làm để chat với anh.Vậy kể cho anh hoạt động thường nhật em vẫn làm.Vẫn nhắn tin chúc ngủ ngon vào mỗi tối.Nhưng chỉ có thế thôi.Và chỉ có thế thôi thì không đủ.Anh biết đấy.Tao không còn ở cái tuổi rung động nhờ những message.Icon cuộc gọi.Tao biết thế nào là cô đơn trong chính cuộc tình của mình.Anh biết không.Sẽ có một ngày mà khi em giận dỗi.Chẳng có ai đến thì mọi cách làm hoa.Cũng chẳng còn ai đâu mua thuốc cho em mỗi lần em ốm.Em sẽ phải mở danh bạ để tìm xem phải gọi ai khi học xe giữa đường.Tìm số điện thoại em yêu trong phím.Đang cách xa cả nửa ngày bay.Anh biết đấy.Chúng ta không thực sự đến nỗi phải dựa dẫm vào nhau đến từng hơi thở.Nhưng tao biết thế nào là cô đơn.Thì những điều muốn có người san sẻ.Sao phải tự sẻ chia một mình.Anh biết không.Sẽ có một ngày mà em đi qua những nơi mình từng cùng nhau đến.Dễ nhìn thấy cặp đôi mãi không kết thúc những câu chuyện của mình.Từ góc trong cùng một quán cà phê.Sẽ nhìn thấy chàng trai tìm nghỉ lâu đôi đũa cho bạn gái mình trong quán ăn.Chúng ta.Cũng có đủ những cử chỉ.Đủ những yêu thương.Nhưng sẽ cô đơn biết mấy.Nếu như không phải là nó đang diễn ra.Mà đã diễn ra.Hợp là rồi sẽ diễn ra khi anh trở lại.Anh biết đấy.Khoảnh khắc hạnh phúc nhất là khoảnh khắc hiện tại.Chứ đâu phải là quá khứ hay sự tưởng tượng trong tương lai.Và tao biết thế nào là cô đơn.Thì không được cùng người mình yêu làm những điều thân thuộc.Anh biết không.Sẽ có một ngày bà bầu trời không cần màu xanh lam.Vừa đủ trắng xóa cả con phố.Em có khách không được tựa đầu vào vai anh.Ngồi cạnh nhau trong quán cà phê ấy.Để than thở những mệt mỏi cuộc sống em gặp phải.Chắc anh cũng biết em khao khát được xong rồi cùng anh qua mọi ngõ ngách con phố.Mà những tiếng cười nói cứ mãi không thôi.Anh biết đấy.Yêu xa còn cô đơn hơn cả việc chẳng có người mẹ yêu thương nữa.Sao bầu trời vẫn không thay màu từ ngày anh đi.Sao con phố quen vẫn cứ đông đúc.Dù mình chẳng còn hay lui tới.Anh không biết sau khi nick của anh không còn sáng đèn.Lời giúp em kéo ngược lên trên cửa sổ tin nhắn.Để tự đọc lại tất cả những đoạn chat mình từng chat.Buồn ngủ quên mất từ khi nào.Anh cũng không biết em mất nick của mình đi để anh yên tâm đi ngủ.Rồi lại vào xem tất cả ảnh của anh trong điện thoại.Bài sáng hôm sau khi thức dậy.Cả hai lại nhìn lên lịch và đếm ngược.Lại thêm một ngày nữa bắt đầu.Lại gần hơn với ngày về bên nhau.Chúng ta thật giỏi giấu đi những cảm xúc thật vì lo cho nhau.Vì không ai muốn ai biết mình đang nhớ người yêu quá nhiều.Cũng chẳng ai muốn ai vì thế mà phân tâm.Vì thế mà không hoàn thành được những điều mình đang theo đuổi.Sau cùng thì em nhận ra.Bầu trời vẫn luôn đó.Khi nhận được tin nhắn từ anh.Cuộc sống vẫn thật vui trong một ngày nhìn em check in xong chơi.Cùng những người bạn.Dù chẳng ai biết sáu bức ảnh đó có bao nhiêu nỗi niềm.Bao buồn vui em luôn giấu kín.Em cũng sẽ luôn cảm ơn sự cô đơn này.Sự cô đơn muốn dậy vào em mỗi khi nghĩ đến anh.Nhưng cũng nhờ nỗi cô đơn đó mà em biết được.Bản thân em yêu anh nhiều đến thế.Bệnh viện lắng nghe chương trình lớp radio.Được thể hiện qua giọng đọc pp và nhóm sản xuất lốp radio.Chương trình được phát trực tuyến trên chuyên trang blogradio.vn.Và được phát tại kênh youtube.com gạch chéo yêu blog radio.Nếu bạn có những ý kiến đóng góp.Xin mời gửi về địa chỉ email blog radio a còng vnexpress.vn.Vào truy cập vào.Facebook.com để cháu yêu plus.Để kết nối cùng nhóm sản.Xin mời bạn truy cập kênh youtube.com gạch chéo yêu blog radio.Để theo dõi thêm nhiều chương trình hấp dẫn.Xin chào và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com