Chiếc Ghế Của Người Kép Hát _ Đọc Truyện Đêm Khuya _ Truyện Ngắn Về Tâm Lý Xã Hội Mới Nhất Vov 286-xesnkrn

chiếc ghế của người kép hát _ Đọc truyện Đêm khuya _ truyện ngắn về tâm lý xã hội mới nhất vov 286-xesnkrn

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Những đắng cay đời nghệ sĩ khuất lớp sau bức màn nhung.Được thể hiện trong nhiều sáng tác văn học.Chương trình đọc truyện đêm nay.Giới thiệu tới các bạn khóc nhìn sâu thẳm của tác giả.Trần tùng trinh.Về nỗi niềm ấy qua truyện ngắn.Thiết kế của người kéo hát.Mời các bạn cùng thưởng.Cầm vén cái bản màu xanh đã thủng lỗ chỗ chat ảnh phía sau quán.Đút đầu vô cái hộp trận nghe.Mà mọi người đang chen chúc nhau ngồi tự tay hóa trang cho mình căng thẳng khi nhìn thấy sáng.Ánh sáng.Bữa nay đông khách.Em bán luôn cái ghế của anh lên.Sáng đang kẻ chân chim con nít cho vay ông già tám hiền lành trong vở cánh đồng gió.Nghe kêu tuổi teen bấm nhí mày lấy một cái biến nét mặt mình trong gương thành nhân vật phản diện.Không ảnh nghen.Để cái ghế đó cho tôi.Đi mà anh.Tắt điện thoại money nè.Đã nói không là không.Tôi xí cái chỗ đó.Tôi trả tiền đàng hoàng.Nách người vô rằng mạnh lên nước thuốc dòi nấu với đường phèn uống cho thông dọc gần bên.Độ sáng.Nhanh chóng quay buổi bỏ ra.Không quên bỏ ngỏ giọng lại sau lưng một câu nhưng cũng đủ cho sáng và mọi người nghe thấy.Ông khùng lần nào cũng chửi một ghế chồng ma nó coi.Sẵn làm bằng .Tầm không thì có.Mấy hôm qua diễn xong về.năm trang trọc khó ngủ.Đến khi ngủ.Thì trong giấc mơ sân.Sáng thấy mẹ con thoa ngồi ở cái ghế đó rõ ràng.Bản đồ cũng tưởng là hoa không tới.Dáng đứng bên góc hậu đài gái mất nhìn xuống khán phòng tối thui.Địa chỉ vĩnh để sống.Nhưng rồi đến sát giờ kéo màn thịt hoa tới.Thoa tắm đứa nhỏ.Nạp thẳng tiến.Thằng con trai còn quá nhỏ.Để mẹ nó dắt đi coi bà nó dễ.Lúc giảm vai nhập tâm sáng không biết thằng nhỏ ngủ hay là.Nhưng khi chuyển cả.Chờ đến hỏi có phiên mình.Sáng lại cái mất nhìn và thấy nó nằm ngủ cuộn tròn trong lòng thoa.Còn hoa thì cầm cây quạt giấy phép phải đuổi muỗi cho thằng nhỏ.Nhưng mắt vẫn hướng về sân khấu.Nhưng chờ đến vai của sáng.Cảm giác đó thật đến nỗi nó kêu sáng đến lúc mở mắt thức.Nhìn cháu cháu lên lớp mùng.Các vùng rộng dinh từ khi thoa ẩm thẳng tiến về bên ngoài.Sáng nhớ là trên dưới cũng chục lần.Hà nội.Tôi về bên má đi.Tôi chịu hết nổi rồi.Tôi biết thằng tiến cũng cần phải ăn phải sống.Ở với ai .Rồi cũng có ngày anh rao bán mẹ con tôi để đi theo cái cánh hát của anh thôi.Thật là không phải là một cái gánh hát.Không phải như hồi xưa.Những cây cảnh hát cải lương rong ruổi lưu lạc dài đây mai đó.Trên những chiếc cây mỏng mảnh ngược xuôi đầu sông cuối bãi.Sáng để làm ở nhà văn hóa huyện từ khi học hết tú tài.Bé làm ca sĩ lại có chút năng khiếu.Thêm những trải nghiệm làm xoài.Từ mấy cuộc thi văn nghệ ở trường hay ở phường ở xã.Sẵn mặc kệ tím má biểu xướng ca vô loài.Quyết tâm xin vào đội văn nghệ xung kích của nhà văn hóa.Tham dự mấy cuộc liên hoan nghệ thuật quần chúng.Được mấy chú ở sở văn hóa thông tin để ý.Rút sáng về đoàn văn công tình.Ở đó.Sáng gặp ma.Hoa là diễn viên múa.Chỉ mấy bận dựng chương trình thi diễn.Với bài tiết mục ca múa minh họa.Và trăm ba tiểu phẩm kịch tuyên truyền.Hai người thành một cặp đẹp đôi của đoàn.Dân nghệ sĩ.Chất lãng mạn tràn trong mạch máu.Gặp người trong mộng như bị sét đánh trúng.Chỉ biết là cái đùi và lòng nhau.Mãnh liệt yêu và bất chấp mọi thứ.Cho đến một bữa hoa biển.Chết rồi.Sao tháng này em bị trễ kinh.Và khi biết có một sinh linh nhỏ xíu bơi loài quỷ trong bụng hoa.Thì cả hai quyết định xin phép trưởng đoàn.Về quê gặp ba má tôi.Tính chuyện cưới hỏi.Ông già thoa đầu búa có mặc bộ đồ lễ của mấy ông xứ đạo.Ngồi rót nước trà qua mời sáng.Tự làm nghề các.Dạ thưa bà.Con nằm ở đoạn văn công tỉnh.Giọng sáng không chút tự tin.Công việc của cậu là cái gì.Là con làm đủ thứ sáng tác kịch bản.Đóng tiểu phẩm.Từ khi mấy tiết mục văn nghệ thiếu người vô đứng tốp ca.Con cũng làm luôn.Hình như sáng cũng có chút phấn khích thì nói đến chuyện đóng kịch ca hát.Ông già thằng thắng rồi quay qua nó với báo hoa lúc đó đang đứng ngay bên tay phải của ông.Lùi về phía sau.Đó.Bạn thấy tôi đoán có đúng không.Rồi cũng đến lúc này thôi.Huy học phổ thông.Phát được thầy cô phát.Bà tham gia mấy cuộc thi văn nghệ trong ngành giáo dục.Hoa đẹp gái.Hát hay.Còn múa thì phải nói là năng khiếu trời cho.Mình ship hàng hóa tỉnh đã xong nó chấm thoa vô đoàn văn công.Đăng thiếu của diễn viên trẻ.Vừa có thanh vừa có.Tính năng khiếu văn nghệ văn gừng gặp cơ hội thoại thì rớt tú tài.Đã đưa đẩy thoa theo đoàn văn công.Lúc đó ba của tha phản đối dữ lắm.Ông béo.Thi rớt thì ở nhà tao nuôi.Đợi mai mốt có đám nào ngon.Tao gả cho một tấm chồng bằng nương tựa.Nhưng bh bố quá.Tối này thoa thủ thỉ với má.Mã hoa lại chiều con.Nên rủ rỉ rù rì mưa dầm thấm đất.Cho tới lúc bà thoa đồng ý.Nhưng rồi không phải lúc nào đoàn cũng có những show diễn theo kế hoạch b để tăng thu nhập ngoài nhiệm vụ gì.Là xây dựng biên tập kịch bản tập dượt và công diễn chương trình văn nghệ.Cho các địa phương trong tỉnh bằng mấy ngày lễ lớn.Tất nhiên là sau lần gặp đó.Ông già thoa không đồng ý.Ông nói.Nghề của sáng nay đây mai đó.Xướng ca vô loài.Thương vay khóc mướn.Hát xong tuồng vu phạm son phấn phủ phím mà ăn cho no.Lý áo mũ cân đai màu mẹ trên sân khấu mặt đất sao cho ấm.Đổi tiền đô.Có chết.Tao mới cho nó lấy thằng két hát.Ông nói vậy mà linh.Không lâu sau đó.Một buổi đi ở tổ đình cúng lễ hạ điền.Mắc một cơn mưa đầu mùa đông rét hết sức lớn.Nóng ruột bằng đồng về.Ông già ngã bệnh có mấy ngày thì mất.Cũng không kịp trăng trối gì.Dù sau này khi thoát bồng con về mác của hoa có kể cho con gái nghe.Là hồi ba miền.Tổng con nói là gì thì gì.Bà cũng ráng kiếm tấm chồng ngon lành cho con hoa.Có cuộc sống ổn định.Ráng nhắn đó.Đừng ép thẳng sáng cách hát.Nói nhiều đó.Rồi ông trút hơi thở cuối cùng.Nhưng mã rất thương tho.Thôi thì con gái mười hai bến.Bụng dạ để cho ai.Thì theo người đó.Bác hòa không đỡ ngăn cản con.Không ngờ lời của ông chồng nói cấm có sai.Theo anh kép hát không cưới hỏi hôn thú gì.Sau khi khởi để ôm cái bụng bầu vượt mặt.Thỏ đẻ ra một thằng con trai đỏ hỏn.Phim truyện ca múa biểu diễn của hoa đành xếp lại cất đó.Sẵn bài hát.Cách ra khỏi đoàn văn công tự lập đoàn biểu diễn.Buổi đầu khó khăn.Bao nhiêu của cải dành dụm đội nón xếp hàng ra khỏi nhà.Theo mấy tuần mới dự của sáng.Rồi thằng nhỏ thiếu sữa.Từ bữa ăn của mẹ nó cũng chắc bán đổi đắp cơm đường trắng trở.Rồi lâu lâu nổi đạn nổi ban.Nhẹ thì nóng sốt dăm ba bữa.Nặng thì phút nằm nhà thơ mười ngày nửa tháng.Sáng chạy vô chạy ra.Chạy qua chạy lại.Giữa kết tổ của mình và gia đình đoàn hát mới.Giữa sân khấu rực rỡ simi và hội trưởng bá phiếu ở mức tồi tàn.Chạy hụt hơi nền mất giàu lắm lại.Hợp vai ông già.Cơm áo gạo tiền đổ vào thì hợp vai phản diện.Vợ chồng bắt đầu tự tắm đắng.Dọn mâm xắn chén.Từ lúc cái gọi lại không lành canh không còn ngọt nữa.Thỉnh thoảng thì thằng nhỏ.Muối mật về với má.Bỏ lại sáng muốn làm gì đó thì làm.Sáng nhớ vợ còn lắm.Khi ở cạnh một bên bận rộn ít dòng nó tới.Nhưng cũng biết nó nằm đó.Trên cây phỏng buộc tạm bợ trên mấy thanh cột che chắn dưới gầm sân khấu.Nó quay qua.Nhưng không khóc.Như thế biết ở trên ba má.Mấy cô mấy chú đang khóc dùng trong mấy bữa tuần rồi.Hoa cúng ở đó.Có mặt nặng mày nhẹ.Nhưng khi sân khấu về khuya vắng tuồng.Chồng giúp vào người vợ hết hả.Năn nỉ ỉ ôi một chút thì về.Thoa nghĩ đến chồng.Dầu gì cũng có.Tính năng hiển.Không nhậu nhẹt gái gú dù trong bản không ít môi son má phấn đẩy đưa.Vì cũng đi.Chị cái tủ mì hả.Mi diễn nhập tâm với sân khấu mà vô tâm với đời.Chỉ dẫn những khi thoa có cảm giác hai mẹ con mình bị bỏ rơi.Tiền mua sữa cho con bú có khi đặt lên bàn cân tính tới tính lui.Chương máu đầu tư giản dựng vở mới để được hát được diễn nổi lên.Thịt bao nhiêu tiền chắt chiu cũng không.Giảm béo disney.Nghĩ tốt giấy.Rồi cũng có hồi có không.Thế thì chịu hết nổi.Hoa dứt áo đi.Sáng cũng hùa theo.Thôi thì em thảo đưa con về bên ngoài.Nhưng nhớ là anh vẫn mong em từng giờ từng phút.Mạng.Sẵn mong lắm.Đoàn thượng được lúc qua khó khăn.Gặp anh mạnh thường quân bhp diễn.Trong bốn chỗ đêm đêm sáng đèn với giá cả vô cùng tượng trưng hữu.Rồi thì khán giả sau một vài lần ghi ngại họ đến ngồi thưởng thức say sưa.Với những số phận trên sân khấu chạm vào tim.Được nghe.Được xem giá.Được một lít cà phê rô bắp kể có mùi cũng.Quan trọng là không quá đắt.Sầu tím lành đồn xa.Rồi có cả fan hâm mộ.Và có đồng vô đồng ra lo cho đoàn.Dù thì sáng cũng dành dụm chút đỉnh đi gửi ngân hàng.Công việc.Thì cứ tới tới.Sáng không có thời gian để thu xếp về thăm vợ con.Chỉ.Alo em à.Anh nhớ con lắm.Em chín bỏ làm mười.Lên đây cho anh gặp thằng nhỏ thường xuyên.Có em đỗ đình thêm cho đoàn hát.Bệnh lên anh chờ.Hay là liên làm khán giả coi cũng được.Lâu rồi em không xem anh diễn mà.Chỗ này xuất thần nha.Nhờ nhớ vợ đó.Cứ nghĩ đến vợ con là diễn được cảnh chảy nước mắt.Anh chở ghế cho em.Chửi hoài.Không nên.Không nên cũng chưa.Một vé mấy chục ngàn đó.Đừng để bỏ không nên em.Đi mà.Vợ ơi.Nhưng tao không thèm tới.Sau đó thì điện thoại ở ý.Bảo số điện thoại này không liên lạc.Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.Và tây ghế đó đêm diễn nào cũng bỏ không.Thịt gà.Tin tức lắm.Đức bản.Giận mà thương.Vậy nên dù luôn miệng chửi sáng khùng.Ẩm thực hay xát lại vờ như tình cờ.Chăm chút lo lắng cho sáng từ khẩu phần ăn.Xử lý nước uống.Bảng bình cất công nấu nướng chế biến.Biết là mỗi lần diễn vở cánh đồng gió mà cầm.Luôn lao hóa trang cho mình luôn cụm ngang nhau.Để vụ vai vợ chồng giả với sáng.Khùng vậy chứ lên sân khấu.Sáng luôn cân cần nâng niu cầm trong từng nét vẽ.Từ ánh mắt đến lời thoại đều rất nồng nàn.Ai cũng biểu là một cặp xứng đôi.Có nên cha cường trong đoạn độc mồm độc miệng.Nhưng mấy cái bài apple thằng chả hai diễn.Cúng tế và ôxy già.Biểu.Sáng à.Làm gì còn thoa.Chắc nó bỏ mày thiệt.Biết đâu thằng nhỏ có ông bố dượng rồi cũng nên.Hay là mì với con cầm sát lại cho cả đoàn một bữa nhậu đã đời ra mắt luôn đi.Tuồng rỉ.Tinhte.Làm tới luôn đi mày.Khà khà khà khà.Sau cái hôm nay ông cường ác miệng đùa dai nhắc tới mẹ con thoa.Sẵn tăng bảng thông cáo cho đoàn nghỉ hát mấy bữa.Tùy tức tức quá sang xe về quê tiền tho.Thì ra người dân ở bến đò rạch sâu chỗ băng sông là nhà của hoa.Nói y như đời ông cường.Miếng ăn mắm ăn muối.Bán tầm bậy chúng tầm bạ vậy.Sáng lần tôi đến.Được như chính mẹ của thoáng ngập ngừng sắc.Bà mẹ nói nhiều lắm.Nhưng đại phóng rằng là.Con dưa hai đứa hết duyên hết nợ.Thì thôi vì để cho con thỏa nó làm lại cuộc đời.Thằng nhỏ cũng là con của bay.Baby đi hát hò ca diễn quanh năm suốt tháng.Thì để cho nó nuôi con.Rồi thì.Lá cũng rụng về với cội thôi mà.Lời của má thoa lởn vởn bên tai sáng trên chuyến xe chở về đoàn hát.Phải rồi.Linh bảo này.Hoa được người ta hỏi cưới đàng hoàng.Trừ đồng giờ sáng hồi đó trẻ người non giả.Rất yếu ăn ở với nhau.Để ra thẳng tiến.Mà vẫn không có tờ hôn thú.Lưng sao mà làm khai sinh cho thằng nhỏ được tới trưởng đi học với người ta.Rồi còn tương lai của nó nữa.Vợ chồng thoát giờ cũng món ăn ổn định ở trên thành phố rồi.Ngày đầu bán mua gì đó.Tiền tỷ cũng vững vàng.Hoa chỉ việc ở nhà.Mỗi ngày nấu cơm nấu nước.Chăm sóc đưa rước thằng tiến đi học.Buôn bán trong ngôi nhà ống cúm chờ chồng về cùng ăn cơm rồi quần với nhau.Lâu lâu chồng còn cho ít tiền gửi về cho má tiêu xài.Quá im rồi.Đấu với sáng.Đắm đuối tiếng việt dã.Tiền chất gốc gửi ngân hàng chưa nóng chỗ đã rút ra đầu tư cho vợ mới.Sức nặng bạc tỷ hồ.Giật gấu vá vai qua ngày đoạn tháng.Ngày nắng ráo có đồng vô đồng ra thì rôm rả.Ngày mưa gió bí ẩn.Thì bắt mâm ngồi nhậu.Sản dịch lại mấy bài ca tài tử.Nào là.Điệp ơi mai anh lên chốn thành đô nhà xe rực rỡ.Xin đừng quên bến đò xưa con sông nhỏ.Rồi lại.Võ đông sơ đành chia tay vĩnh viễn bạch thu hà.Sáng trở lại đoàn hát.Thất tình như vai chính trong vở tuồng.Người phu khiêng kiệu cưới.Ai hỏi gì cũng không nói.Lầm lầm lì lì.Chỉ khi nào lên sân khấu mới trở lại lạnh sáng nhập tâm xuất thần như lên đồng.Súng để vọng cổ.Thì vẫn ngọt lịm.Có khi còn mùi mẫn nức nở hơn xưa.Rồi thì cầm cũng.Ông cường cũng biết.Cả kết đoàn hát nhỏ như lỗ mũi mà ai hoặc một tiếng mọi người đều rành sáu câu.Cũng biết.Từ ngày trở lại đoàn.Sáng có nhiều thay đổi.Nhìn thấy quen chữa cái ghế trống thì không bỏ được.Bệnh viện cái ghế vẫn cứ nằm đó mỗi đêm.Thân thiết như ruột thịt với sáng.Mà ông cường cũng bực mình chịu không nổi.Cũng chửi.Đủ thằng khùng.Biểu.Nếu mình lỡ chưa.Thì chửi luôn bàn ghế đi.Thằng tiến đâu phải như hồi nào nằm trong lòng bố mẹ.Bà hai mẹ con ngồi chung một chỗ vừa coi cải lương.Vừa phẩy quạt.Còn thêm ông bố dượng quần áo nữ.Không lẽ đứng coi.Sao mày không bắt cái ghế đó ra giữa sân khấu.mười con cầm ngồi lên.Bà nói với khán giả thanh thiên bạch nhật.Cái ghế là của cô này mới đúng.Hiện thời.Đây mới là người thương tôi thật lòng nè.Mày làm thử coi có phải vậy không.Mỹ nhân ngư.Hắn lầm bầm chửi động vài câu.Rồi bỏ đi ra ngoài hút thuốc.Cẩm thủy gỗ chắc chắn bùn lưng cha cường đăng mạnh miệng nói năng bỗ bã vô tình xát muối vô.Sáng cắt luôn trong giá của cẩm.Nói.Ông tào lao bắt dế quá ông cường ơi.Ông toàn rượu vào lời ra.Phát biểu linh tinh.Tự dưng.Cầm cũng bực mình.Nhưng không biết làm gì.Chứ như sực nhớ ra gì đó mở dương phục trang của đoàn hát.Lục ngạn ra mấy bộ tuồng cổ.Ruồi bá chỗ này nếu chỗ kia.Hai tặng cụ tết.Mấy cái chủ kim sa hột lựu bị rút ra.Có khi lấy mũi kim nhọn vờ như không phải đầu ngón tay để có cớ kêu.Sui gia.Dù nước mắt.Mỹ tu bố bãi bông côi của cường.Rồi cũng trôi tan theo những ngày đắp đổi của đoàn hát.Thiết lập tuần mới rồi biểu diễn.Hết lòng ăn uống rồi ngủ nghỉ.Có khi lên đường lưu diễn dài đây mai đó.Để hiện lúc đoàn của sáng đi tìm thêm khán giả.Động lại ở một vùng đất phiêu dạt nào xa xôi.Sao lúc vẫn hát.Dọn dẹp sân khấu về khuya.Ếch nhảy côn trùng tiêu dân gian đôi khi trời lại mưa rả rích.Để tết lạnh vào trong mùng.Thể dục cẩm có trở mình ủ ấm rỗi.Thì đêm vẫn cứ thế.Kính nhìn nha dai dẳng kéo dài đến sáng.Bạc tình.Thì hết nằm xuống.Lại ngồi lên nóng nó cái dáng thu nu quen thuộc bên ngoài.Đăng xuất khỏi thả vào bóng tối.Cẩm nghĩa.Là sáng thấy hết biết hết.Bộ đui sao không thấy.Trời phú cho những người nghệ sĩ như sáng như cẩm.Độ nhạy đủ.Để nhập vô mấy vai diễn.Hắc gửi quý họ đau khổ.Anh hạnh phúc cùng với họ.Làm sao mà sáng không nhận ra.Cái giản hát của cẩm.Ánh mắt vừa tha thu.Vừa ấm ức của cả.Huống chi những lo lắng ân cần không che dấu.Dù cho cần có làm điều đó.Cho tất thảy anh em trong cả cái gánh hát này.Ngay cả khi vào vai trên sân khấu.Những chức năng mà người là chồng người là vợ.Những nồng nàn thắm thiết trong cử chỉ điệu bộ và lời ca.Như thế bao nhiêu lỗi ẩn khuất đời thường được cầm không gói hút.Dưới bả vai của mình phản xạ.Để rút ván tuồng thanh hóa.Việc gì hậu trường cẩm cũng xắn tay vô sang trái.Nhưng đừng ai biểu cần dọn ghế sau khi khán giả đứng lên lục tục kéo về.Bởi cánh ghế.Mảnh đất nào sáng cũng để trống đó như một chỗ đặc biệt riêng tư trong lòng mình.Dùng lẫn lộn trong đống ghế nhựa rẻ tiền kia.Nhưng không bao giờ mặc đầm không nhận ra.Trước tết mảnh đất nào trước giờ khai diễn.Sau khi sẵn khấn vái đầy cung ký.Trước bàn thờ tổ bên hông sân khấu.Y như rằng.Anh sẽ đến nhẹ tấm dài nhung đã cũ.Để bút ánh nhìn đuổi theo tiếng thở dài.Hình như thoa có đính.Có ảnh theo thẳng tiến đang bú vừa.Có điều dù chỉ đến trong giấc mơ mà nè.Và cũng không bao giờ.Ngồi lên cái ghế để sẵn đó.Một lần nào.Lối viết kỹ lưỡng gọn gàng truyện ngắn.Chữ ký của người kéo.Làm đến hình thù bóng dáng khá ấn tượng của sáng tác này.Tuy nhiên.Điều đó được nhìn vô tình làm được.Yến mạch.Thiếu động.Tác giả trần tùng chi.Rõ ràng thể hiện khả năng quan sát tinh tường.Cũng như khả năng tạo lúc lang.Và điều khiển các chi tiết chị.Điều này giúp cho cốt truyện đời nghệ sĩ khá chặt chẽ liền.Vì thế câu chuyện dễ dàng gây dựng được cảm tình.Và sự thật lòng của người đọc người nghe.Đáng tiếc.Ngoài nhan đề chưa thực sự coi.Truyện thiếu đi kịch tính.Cũng như một lý giải thất thuyết phục.Cho lý do người vợ không giá thú của người khác hát đi lấy chồng.Tác giả đã băng qua chi tiết này hơi nhanh.Khiến người đọc người nghe có phần hội ấm.Tuy vậy đây vẫn là một sáng.Đến cuối vẫn đọng lại dư vị.Vì đam mê.Tình yêu.Vì nỗi cô đơn nét thủy chung.Tính làm ấy tác giả đã biết cách nhắn nó gửi lòng mình vào trang.Cho nên ta không có công để băn khoăn chuyện có thật hay không.Chị thấy mình mang thêm những nỗi niềm đã cũ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com