[hay] Ép Hôn - Tập 1 - Truyện Thực Tế 2020 - Mc Anh Sa đọc Truyện-w8oq9perw

[hay] Ép hôn - tập 1 - truyện thực tế 2020 - mc anh sa đọc truyện-w8oq9perw

Xin chào tất cả quý vị và các bạn vào hai mươi mỗi tối thì anh xài lại được gặp lại tất cả những thính giả thân thương của chợ.Và ngày hôm nay anh sẽ mang đến cho quý vị một bộ truyện mới.Đây là một bộ truyện về đề tài tình yêu tâm lý xã hội có pha một chút buồn tỉnh hiện đại.Câu chuyện rất hấp dẫn rất thú vị và hài hước.Kể về một cô tiểu thư.Vì trốn tránh của hôn nhân do bố của đường sắt.Tên cho một lần trốn chạy thì cô đã chạm trán phải một anh chàng.Rất hài hước.Và rất thú vị để rồi sau đó.Duyên phận là một lần nữa.Mang họ đến với nhau.Có thể nói đây là một bộ truyện mang chúng ta đến với những cảm giác rất nhẹ nhàng thư giãn và hài hước.Sau rất nhiều những bộ truyện hồi hộp và kịch tính trước đây.Bây giờ không để quý vị và các bạn chờ lâu hơn nữa.Chúng ta cùng nhau đến với nội dung chi tiết tập đầu tiên đội tuyển sv tác giả phạm hoàng yến.Còn phần diễn độc của iphone.Tiểu thư đừng chạy nữa.một tuổi theo tiểu thư đi.Khoảng chục tên vệ sĩ áo đen chạy thêm một cô gái kiểu diễn phía trước.Những cô gái dường như vẫn không chút sợ hãi.Chạy thuận thoát và rất điệu nghệ.Khiến cả lũ người phía sau phát.Mộng mộng là tiểu thư độc nhất của tập đoàn hồ thị.Chính vì thế mà chủ tịch hồ luôn đặt sự an toàn của con gái lên hàng đầu.Ừ đã rất nhiều lần tìm vệ sĩ riêng cho cô.Nhưng chẳng hiểu vì sao tất cả họ làm trên một tuần.Đều lần lượt cấp áo ra đi.Không một lần muốn trở lại.Cô con gái tinh nghịch của ông.Thật khó mà chịu nổi.Nhưng chủ tịch hồ đức hiểu rằng .Tôm càng gò bó càng ép buộc cô.Chiếc càng muốn tự do mà bứt phá ra khỏi hàng rào kia.Cũng giống như hôm nay.Một ngày trọng đại.Kỷ niệm mười năm thành lập của tập đoàn hồ thị.Đồng hồ đã cố ý sắp đặt cả chục tên vệ sĩ tâm đắc.Đến tận nơi chung cư của cô.Để hộ tống cô đến buổi tiệc.Nhưng kết quả vẫn là để cho cô chạy thoát.Tiểu sử ở bên đó ở bên đó kìa.mười một nhanh chân rẽ sang bên trái mà vẫn bị một tên vệ sĩ nhìn thấy.Cố gắng chạy với tốc độ nhanh hơn rồi lại rẽ phải.Chạy qua hàng loạt căn hộ cao cấp.Bước chân của cô fungus.Cứ thấy cánh cửa một căn hộ đang hé mở.Còn chần chờ thêm nữa.Cũng chẳng cần chịu căn hộ cho phép.Của nhanh chân lạnh vào phía bên trong.Đóng sập cửa lại.Mắt vẫn lén nhìn qua lỗ tròn nhỏ trên cánh cửa ra vào.Mộng mộng thực phẩm nhẹ nhõm.Bên ngoài bọn vệ sĩ cũng vừa đủ đến.Chuẩn nhìn tứ phía dưới thân với nhau.Mất dấu tiểu thư rồi.Chia tay đi.Chúng mày bên này còn lại theo tao.Những tưởng là mình thoát.Mụn nhẹ nhõm có hai người vào phía bên trong.Thì bất ngờ.Gặp cảnh sắc rừng xanh .Làm củ hết hồn mà hết lên.Lâm dật phía đối diện cũng ngỡ ngàng.Vì sự xuất hiện của một cô gái là ở trong căn hộ của mình.Anh càng bàng hoàng hơn thì cô ấy lại nhìn thấy thân thể cường tráng.Không mảnh vải che thân của anh.Hai tay anh vội vàng đan chặt cậu nhóc cùng thế giới.Mặt mũi anh tưng bừng.Mồm cũng không thể nào nhập lại được.Giật mình hết lớn.Mộng lúc này một tay che trời.Tay kia chị thằng và lâm giận chửi rủa thậm tệ.Đột biến thái.Cút ra khỏi phòng tôi đi.Cô gái này đúng là vô duyên hết cỡ.Làm giật thầm nghĩ trong lòng.Tải ảnh tính anh với lấy tấm thân gần đó mà quấn vào phần giới.Rồi thất trảm nghìn mộng mộng nói.Là thứ biến thái là có biến thái hả.Cô tuyết trong phòng của người khác mà chưa được sự cho phép.Tôi còn chưa kiện cô về tội xâm nhập bất hợp pháp là may rồi đấy.Ra ngoài ngay cho tôi.Trước khi tôi chưa có ý định báo cảnh sát.Lâm dật nhà ta làm sao không tức tối cho được.Rõ ràng là phòng của anh.Ảnh con nút hay tự sự.Cũng là quyền của anh cơ mà.Tự dưng trên trời rơi vào phòng anh một cô gái chửi rủa sỉ nhục anh.Thử hỏi xem có ai không út cho được.Lúc này cô nàng mộng mới vỡ mồm nhìn khung cảnh xung quanh.Thế mà cứ nghĩ đây là phòng của mình.Là tên lâm giật của súng vào phòng của cô giờ trò đồi trụy.Mụn ngại ngùng gãy được rồi chớp chớp mắt nhìn lâm giật cầu cứu.Anh gì ơi.Cho tôi xin lỗi nhé.Là tôi nhầm.Nhưng mà anh làm ơn đừng đổ thừa ra ngoài lúc này được không.Chàng trai lâm nhật thực sự tức giận.Một tay anh tuấn của ác mộng.Tay còn lại vạn trước cửa.Nhưng nàng cũng đâu chịu thua.Nàng ta còn nhanh chân hơn ghì chặt vào cánh cửa.Ai cũng đã nắm chắc lấy tay của lâm.Không cho anh toàn mở chốt cửa.Một một một lần nữa xuống.Van serum.Vì có biết ngoài kia.Bọn vệ sĩ đã nghe thấy tiếng hét của cô khi nãy.Ảnh đẹp trai.Khoai to.Thân hình chuẩn người mẫu ơi.Coi như là tôi xin anh.Ảnh từ mạng giúp tôi thêm một lúc.Một chiếc lá tôi cũng được.Chỉ còn là đám người kia rồi đi.Là tôi cũng điền đi về phòng nha.Không làm phiền anh đi.Lời nói của mộng vừa ra.Thì bên ngoài đã có những tiếng đập cửa dữ dội.Kèm theo những lời đề giả.Mở cửa.Mở cửa đi.Chúng tôi biết là tôi đang ở trong đó.Nếu cô không mở cửa.Chúng tôi buộc phải phá cửa mà trung vào đấy.Phía bên trong lồng giặt mỗi lúc một szmột mỏng hơn.Không biết là anh ta đang cố tình lợi dụng.Hay trả đũa cô.Nhường cái mùi hương nam tính trên người anh ta cứ phảng phất quanh cổ.Đội lớp lại bị lạc dẫn lý trí.Cái bản tính mê trai của cô không thể nào chối bỏ được.Mở trong hoàn cảnh như thế nào.Thì làm sao có thuốc thử chưa được.Ánh mắt của mộng cứ chăm chăm nước nhỉ.Vẻ đẹp trai của lâm giật không chết.Cục phiên bản đi nhiệm vụ của chính mình.Cho đến khi giọng nói trầm sản nam tính của lâm giật khai thác kích lên bên tai.Có mới thoát ra khỏi cái ôm nghề đó.Này.Đừng nói là cô ghi thủ với bọn xã hội đen đấy.Mụn thì thầm trả lời.Không phải đâu.Tôi xin anh đấy anh đừng mở cửa nhé.Nói dối một mộng chết cả hai tay lại khẩn khoản cầu xin làm gì.Phải nói là trước cái vẻ đẹp kiều diễm của mộng.Làm giật cũng không nỡ lòng nào mà vùi dập cô.Chỉ là lúc đầu cô ấy đáng ghét.Làm anh thấy khó chịu thôi.Chưa cái lúc cô khốn dễ thương như con cún thế này.Anh sẵn lòng vì người đẹp.Làm dệt khai thuế xuất khẩu hồ.Cô vào trong tìm chỗ trốn trước đi.Để tôi xử lý đám người này giúp cô.mười một nhanh chân tiến bước vào bên trong.Cô không quên nháy mắt nhìn lâm giật thông cảm ơn.Một màn mỹ nhân kế ngoạn mục được mộng thể hiện quá chỉ là xuất sắc.Chàng trai lâm giật không hiểu lầm cũng đổ rạp mà thôi.mười một nghỉ hưởng tìm nơi trú ẩn.Rồi mềm tuổi rang me.Nhìn chàng trai ngu như ở ngoài kia.Anh ta đâu ngờ rằng những lời ngọt ngào khi nãy của cô.Đều là sony.Cô đang cố tình lấy lòng lâm nhật chứ chẳng hề có tình ý gì với tên biến thái nhà anh cả.Kể ra đẹp trai thì lâm giật cũng đẹp trai thật.Những trai đẹp bu quanh mộng mộng đâu có thiếu.Có chàng chỉ là có cảm nắng tạm thời với các bạn tính mê trai cho người.Nó ăn sâu vào máu thôi.Chàng trai ngoài kia vẫn còn ngu ngơ và dại khờ lắm.Cạch một tiếng.Cánh cửa phòng được lâm giật khác mở ra.Giải toán vệ sĩ gần trực t.Cũng lần lượt xông vào.Tên cầm đầu nhìn lâm giật rò xếp lên tiếng.Cậu ở phòng này sao.Cậu có thể cố gắng chụp ảnh này không.Chạy vào đây không.Làm gì khi lắc đầu.Rồi đưa hai tay dơ lên không trung nhún vai nói tỉnh bơ.Không thấy.Đừng có nói dối.Rõ ràng tôi nghe thấy tiếng là hết của một cô gái trong.Cậu đã làm gì tiểu thư nhà chúng tôi.Lục sát cho ta.Khoan đã khoan đã.Các anh làm cái gì mà nóng thế.Đây là phòng của tôi.Chưa được sự đồng ý của tôi.Các anh lấy quyền gì mà lục sát.Tôi gọi bảo vệ bây giờ đấy.Cậu cứ việc gọi nếu cần.Lục sát màu.Lâm trạch rồi cố gắng càng nhanh.Những đám người kia quá đi.Khiến anh khó lòng mà ngăn cản.Và lại anh lại không chừng nào động tay động chân trong tình huống này.Khi cho biết thân thế thực sự của họ là ai.Họ tìm kiếm một hồi kết quả không tìm ra gì.Lũ lượt bỏ đi.Lần giặt cũng thật sự bất ngờ.Vừa mới đó thôi mà cô nàng kia đã nhanh chân lần đi như vậy ư.Anh như chưa tin.Tự mình đi vào trong tìm kiếm là một lần nữa.Thực sự là không thấy bóng dáng cô ấy được.Sực nhớ đến còn nhà tắm.Lâm dật vội vã chạy lại.Mở toang cánh cửa nhà tắm.Kết quả tang nhận được vẫn là không gian trống rỗng.Anh hỏi cô.Ngược lên thì nhìn thấy cảnh tượng đẹp mắt.Mộng mơ.Chồng chiếc váy xếp li.Đang gắng gượng bảng dự lấy góc tường phía trên nhà tắm.Toàn bộ phần thân dưới của cô lộ ra.Cả chiếc quần chip màu hồng kitty đáng yêu.Cũng được và mất của.Lâm dịch không khỏi ngỡ ngàng miệng há hốc.Nước miếng đã trải tàn nhang bên mất từ khi nào.Mụn phát hiện ra tên biến thái phía dưới đang cố tình nhìn trộm mình.Định giơ tay kéo váy lại.Những tay cô lại vô tình xuất khỏi bức tường.Cả cơ thể của cô theo đó rơi thẳng xuống phía dưới.Để lên gửi làm gì.Mộng hết lên tất thành.Làm giật cũng không kém phần bất ngờ.Rửa tay chống chọi rửa mat lên.Nào ngờ đâu.Hai bàn tay lâm giật lại chạm đúng vào hai quả bưởi đào bự chà bá của mộng mơ.Còn cậu bé phía dưới của anh cũng không chịu thua.Qua lớp khăn tắm mỏng manh.Đã hiên ngang dương cờ dựng đứng.Chọc thẳng vào người của mộc mộc.Lúc này mộng cũng cảm nhận được bàn tay lâm.Cùng các vật thể loại cứng thế giới đang biểu tình.Cô vội vã lồm cồm bò dậy.Tay giơ lên tất thẳng vào mặt anh ta.Không quên.Tặng cậu nhóc của lâm.Một cuốn tạp chí mà.Đột biến thái.Anh dám sàm sỡ tôi.Lâm dật hai tay ôm lấy cậu nhóc mặt thứ nhất nhỏ.Này.Là tự có phôi bài ra.Ai mà không nhìn cho được chứ.Còn mây trôi cô hôm nay gặp một đại quân tử cho tôi.Nếu là một kẻ tiểu nhân hèn hạ nào khác.Chắc gì có đảm bảo thân thể của mình nguyên vẹn được.Anh còn dám biển minh.Màu nước miếng đi quá đi mất ánh mắt lần giật vẫn hướng về phía đùi non của mộng mơ.Hai bàn tay anh cứ nấm và mở ra như tưởng tượng lại khoảnh khắc ngắn ngủi khi nãy.Thế hành động thiện của lâm già.Mộng lứa tuổi.Đặt thêm một đòn nữa vào cậu nhóc của anh.Bỏ đi buôn lại một cơ.Đừng để tôi gặp lại tên biến thái như anh lần nữa đấy.Lâm dật phía sau đau đớn ôm lấy của em.Muốn đuổi theo cô cho cô ta một trận cũng khó lòng mà đuổi được.Rõ ràng là anh làm ơn mà lại thành mắc ói.Cô gái này thật là quá vô lý.Quà tặng những người đẹp trai người người nhất anh thiếu gái theo sao.Chẳng qua cũng chỉ là một mỹ nữ nhỏ.Nhưng anh có cần kết luận kiêu kỳ như thế.Cái chảo.Hẹn là không bao giờ gặp lại.Tại nhà hàng hoa hồng lớn nhất thành phố.Buổi tiệc linh đình kỷ niệm mười năm thành lập tập đoàn hồ thị đang diễn ra.Không khí hết sức vui nhộn.Cùng những lời chúc mừng của quý khách thập phương.Họ đa số là những doanh nhân trí thức.Quan chức cấp cao của thành phố.Đồng hồ.Trong bộ vest đen.Đang vui vẻ đi tiếp rượu từng vị khách.Thủy tinh vệ sĩ cầm đồ bảo vệ cho mộc mộc bước đến ghé sát tai ông thầm thì.Nét mặt của ông lập tức thay đổi.Ly rượu trên tay thiếu chút nữa đập tan thành những mảnh vụn.Nhưng ông không thể nổi cáu tại đề.Ông cố gắng kìm nén cảm xúc của mình.Ông lặng lẽ bước chân rơi ra bên ngoài sảnh chờ.Giọng của ông đang thích nói.Đi tìm nó về ngay cho ta.ba mươi phút nữa.Nếu không dẫn được tiểu thư về đây.Chúng mày đừng dẫn xác về nữa.Cho anh một tiếng.Rất lời.Ly rượu vang trên tay của ông hồ cũng tan tành dưới mặt.Có chuyện gì khiến bác hồ bực tức đến vậy.Một chàng trai trẻ lặng lẽ bước theo sau tuấn gửi ông hồ.Tuyến giờ trước dọn rác ít lời.Vợ nhìn thấy chàng trai này.Đồng hồ lập tức thay đổi sắc mặt.Ôm niềm nở bước chân chào hỏi chàng trai.Lý hà nam.Chiều đến từ khi nào đấy.Sao không báo.Để báo cho người tiếp đã chu đáo hơn.Dạ bác đừng khách sáo thế.Trước sau gì chúng ta cũng là người một nhà mà.Phải rồi phải rồi.Cháu theo tao vào trong nhé.Chuyển lưu bên ngoài này.Để cho đám người của ta giải quyết được rồi.Khoan đã bác hồ.Mộng em ấy không đi cùng bác sao.Con gái mà cần có thời gian trả chút trang điểm.Nên đến trễ một chút thôi.Cháu thông cảm nhé.Vậy.Không sao ạ.Cháu cũng muốn vợ tương lai của mình luôn rạng rỡ xinh đẹp.Chúng ta cùng vợ bắt nhé.Ừ vậy thôi cháu.Ông hồ thượng phào nhẹ nhõm vì tạm thời đã tìm được lý do chính đáng.Kéo dài thêm thời gian tìm mộng đến đề.Nhưng lòng ông vẫn đang nước lo sợ không ngồi.Đứa con gái bướng bỉnh này thật là không biết trời cao đất dày.Nó muốn bức chết ông mà.Ngày đặc biệt quan trọng như hôm nay mà nó cũng dám trốn tránh.Từ chối lời đề nghị của ông.Để xem.Tàu hôm nay.Ông sẽ chịu nó ra sao.Bữa tiệc phía bên trong vẫn đang diễn ra hết sức kem đẹp.Tất cả mọi người đều đã dành những lời chúc mừng.Cùng những món quà ý nghĩa nhất cho tập đoàn hồ thị.Tiết mục mở màn cũng bắt đầu.Ông hồ ngồi ở bàn chính diện về trên.Tùy điều hòa và thành người.Thế nhưng mồ hôi ông vẫn tối ra như mưa.Ông vẫn không thể nào tập trung được vào bữa tiệc khi chưa thấy tin báo về mộng.Lý hải ngồi bên cạnh.Nhận thấy sự lo lắng trên khuôn mặt của ông.Vợ lại bữa thì cũng đã bắt đầu hơn mười phút rồi.Mà vẫn chưa thấy sự xuất hiện của mộng mơ.Lý hàn dường như cũng mập mờ đoán ra điều gì đó.Anh kể tay ủng hộ sẽ nói.Bác hồ.Cháu có việc muốn nhờ bác.Bước ra ngoài với cháu một chút nhé.Phía bên ngoài sàng chờ lý hành chiều rộng lên tiếng.Bác hồ.Cháu mạn phép hỏi bác.Có phải mười một lại chạy trốn không.Ông hồ ngập ngừng nói.Cái này.Bác không cần phải giấu cháu.Cháu sẽ giúp bác giải quyết vụ này.Đúng là con bé lại bỏ trốn.Bà cụ đã sai đám ma tà đi tìm.Nhưng đến giờ vẫn chưa có tin tức.Bác đừng nghĩ nhiều nữa.Bất cứ vào trong trước đi.hai mươi phút nữa.Chỗ sẽ được mười một đến.Bác cứ tin ở cháu.Lý hạn cuối xuống nhìn đồng hồ đeo tay của quỷ.Với việc tìm một cô gái nhỏ như mộng trong cái thành phố này.Không phải là khó với một chàng đại tá như anh.Chiếc xe lao vun vút trong màn đêm.Chàng trai trong xe container nói vững.Lật mặt vẫn bình thản không chút biến sắc.Đeo tay nghề.Lý hàn ấn điện thoại gọi.Cho đến khi đầu dây bắt máy.Một giọng nữ trong trẻo vang lên.Anh hán.Tiểu hạ.Em đang ở đâu đấy.Tiểu hạ là cô bạn thân từ bé của mộng mơ.Truyền hình lý hà đoán chắc chắn tiểu hạ sẽ biết rõ mộng đang ở đâu.Thật sự.Anh cũng không muốn gọi điện hỏi tiểu hạ.Nhưng vì tình huống cấp bách nên lý hàn gạt bỏ cả sự tự tôn của bản thân.Để tìm cô.Tiểu hạ vui mừng khi được lý hải quan tâm.Em đang chuẩn bị ra ngoài.Anh có nhã hứng không.Lý hàn dứt khoát trả lời.Tôi không có hứng.Tôi muốn hỏi em về mộng.Vậy mà em cứ nghĩ.Em có biết mỗi đang ở đâu không.Nếu em nói là không.Liệu anh có tin không.Cô nàng tiểu hạ đang cố tình vòng vo.Thực sự là cô rất thích lấy hàng.Mà chưa dám thổ lộ.Trên đường gặp anh ở nhà mộng thừa còn bé.Cô đã mang lòng thầm thương trộm nhớ.Mới đó đã gần hai mươi năm trôi qua.Cô bình yêu đơn phương lý hàng.Vậy mà trớ trêu thay.Lý hải lại sắp đính hôn với mộng.Tìm động trời này khiến cho tiểu hạ mất ăn mất ngủ cả tuần nay.Cứ nghĩ đến cái cảnh lý hàn và cô bạn thân mộc mộc nắm tay nhỏ bước vào lễ đường.Ruột gan của cô lại sôi lên sùng sục.Thịt kho để có thể chấp nhận được điều này.Tiểu hạ vừa trả lời lý hàn vợ nghĩ đến lời hứa với mộc nhĩ.một tuần trước.Tiểu hạ.Tiểu hà.Bảo mẫu ra đây cho tôi.Tiểu hà hốt hoảng chạy ra khi nghe tiếng chuông cửa dồn dập.Cùng tiếng gọi của bản thân.Cục bộ mà.Mới sáng sớm mà.Mộng treo bộ dạng tàn tạ đứng trước mặt tiểu hạ.Thửa ruộng được gấp gáp giờ nói.Có chuyện lớn rồi.Tao phải làm sao đây.Tính sau đây tiểu hạ ơi.Tiểu hạ vẫn nhất ngắn nhất giải rồi đá.Chuyện gì mà chẳng có cách giải quyết.Mở cứ bình tĩnh vào nhà kể tôi nghe xem nào.Không thể nào bình tĩnh được rồi.Bảo mày đi theo tôi ra ngoài đi.Khoan đã.Nhìn bộ dạng của tôi như này.Mà tính kéo tôi ra đường sao.Không quan trọng đâu.Vị trí của tôi.Mặc kệ cho tiểu học có đồng ý hay không.Mộc mộc nhất quyết lôi tiểu hạ đi bằng.Tiểu hạ trong bộ đồng hồ chưa kịp thay.Đành chấp nhận leo lên xe cùng của bạn.Làm gì mà đi ăn cướp thế.Muốn chết thì chết một mình.Đừng có đùa với tao.Tiểu hạ sợ hãi nhìn tốc độ lái xe trên bàn thờ của một mẩu than vãn.Mụn thì vẫn là đi vun vút.Không quan tâm đến lời nói của cô.Im đi không.Có nói nữa tức là nhanh hơn đấy.Bụng lúc này xịt một tiếng.Tiểu hạ giá lên tất thành.Còn mụn thịt rùa thần.Đúng là chết tiệt.Chúng ta chết rồi sao mộng.Tiểu hạ.Biết ở mộng đi mở mắt ra dùm tôi đi.Chỉ là cái lốp xe bị xịt thôi mà.Vậy là tôi chưa chết sao.Hiền quá.Lốp xe bị liệt cũng đúng lúc ghê.Mà còn dám vui mừng trên sự đau khổ của tôi sao.Hai cô nàng cứ thế to nhỏ một hồi giờ cảnh vẫy taxi.Trở lại nhà tiểu hạ.Tôi khó khăn lắm.Tiểu hạ mới viết được lý do để thiên kim tiểu thư mộng nhà ta chịu rút về.Về đến nhà tiểu hạ.Mệnh mộc đứng ngồi không yên.Cô cứ đi đi lại lại trầm tư suy nghĩ.Làm cho người ngồi bên cạnh nhìn thôi cũng thấy chóng mặt theo.Chửi bà có thui đi không mà cứ đi đi lại lại hơn cả một trăm là mấy vòng rồi đấy.Bạn muốn tôi quay cuồng thứ ba.Đến lúc đấy.Anh chỉ cách cho bà đi.Tiểu học tôi biết phải làm sao đây.Chưa muốn lấy chồng đâu.Càng không muốn gửi đó là lý hàn nữ.Tôi đang nghĩ cách giúp bà đi.Hai chữ lấy hàng từ miệng của một mộng thuốc lên.Khiến cho trái tim của tiểu hạ.Kẻ ngoại đạo.Thật là nghiệt ngã.Mộng mộng không yêu lấy hàng.Lại được định đoạt hôn ước với anh.Cần người yêu đơn phương anh bấy lâu nay thì lại không được anh để ý đến.Những mẫu mọc lại muốn trốn chạy của hôn nhân này.Thì cũng không thể nào trách tiểu hạ là người chen ngang phá hoại được.Tiểu hạ thẩm mỹ.Cô là đang giúp bạn không làm gì có lỗi với lương tâm cả.Có khách rồi.Vừa nghe tiểu hạ thuốc lên mụn vui mừng nhảy cẫng lên rồi hỏi.Cách gì cách gì thế.Bà nói tôi nghe.Tiểu hạ ghé sát tài mộng thì thầm.Thế này này.Đỹ.Bạn đã hiểu chưa.Bạn đúng là bạn tốt của tôi mà.Thế chốt vậy nhé.Bây giờ bà yên tâm về ăn ngủ đi.Tiểu hạ.Tiểu hà.Em còn nghe máy không.Tiếng gọi của lý hàn ở đầu dây bên kia.Khiến tiểu hạ bừng tỉnh trở về với hiện tại.Đôi môi của cô ngàn nụ cười nữa miệng khẽ đáp.Em vẫn nghe.Nhưng thực sự em không biết mộng đang ở đâu cả.Lý hàn vẫn vừa lái xe vừa nói.Nếu như mộng có tìm em.Thì nhớ em bảo với tôi nhé.Bây giờ tôi có việc gấp cần giải quyết.Nói chuyện với em sau nhé.Tắt máy lý hàn vội tấp xe vào lề đường.Hai tay anh chấm lên thành vôi.Nhìn lên đồng hồ đã nằm phút chuột quà.Đầu óc của anh bắt đầu tập trung cao độ.Suy nghĩ về những lời mộng có thể đến.Như nghĩ ra điều gì đó.Lý hà nộimáy lái xe bon bon.Chạy thẳng về phía trước.Viết một tiếng.Chiếc xe ô tô fun.Rừng trước cửa quán bà quý.Bậc nhất của thành phố.Lý hàn bước xuống trong bộ vest dành lịch lãm.Về đến trai mê hồn của anh đã khiến các cô nàng xung quanh không khỏi xôn xao.Có người thì nói lớn.Có người thì ship xong về một người con trai hoàn mỹ như anh.Nhưng đối với lý hàn lúc này họ không lọt vào tầm mắt của anh.Bởi vì trong trái tim của anh đã chiếu được hình bóng.Một cô gái hồn nhiên tinh nghịch.Tiền hồ mộng.Anh hiên ngang bước đi mặc chứ đánh con gái xung quanh nước nhỉ.Bên trong quán bar.Tiếng nhạc xập xình trong tiếng hò reo của các cuộc cậu nam thành nữ tố.Khiến cho không khí càng thêm phần sôi động.Từ ngoài cửa lý hàn đã nhìn thấy bóng dáng bé nhỏ quen thuộc.Anh mỉm cười lắc đầu vì suy đoán của mình quả không sai.Anh chậm rãi bước đến gần phím mọc mầm.Một cô gái nhỏ trong bộ váy body màu đen bó sát.Bước lên trên phía khán đài.Cướp micro của mc nói chuyện nha.Mọi người chú ý chú ý.Hôm nay.Hồ mộng này sẽ bao trọn quán.Các bạn cứ vui chơi thỏa thích nhé.Một bộ mang xuống đi.Mất dạy quá rồi đấy.Chúa sai.Tôi là ai chứ.Hồ mộng đấy bà biết chưa.Hồ mẫu này.Không bao giờ biết đến chữ c là gì cả.Điều hòa.Chúng ta ra ngoài tiếp đi.Tôi vẫn chưa quẩy đã đâu.Tiểu hạ thực sự lo lắng cho mộng.Nhưng cô nàng cũng đang mừng thầm.Vì rút kéo được mụn khỏi bữa tiệc kỷ niệm của tập đoàn hồ thị.Bác hồ sẽ không thể nào thông báo sự kiện đính ước giữa mộng và lý hàn.Như thế là cô vẫn còn cơ hội với lấy hàng.Tiểu hạm và nghĩ đến lý hàn chính ngước lên đã nhìn thấy anh đứng trước.Của xưởng sở nói mãi mới thành lời.Mụn.Anh.Lý hàn giơ tay ra hiệu cho tiểu học im lặng.Anh không muốn làm mộng hoàng sợ mà bỏ chạy thêm.Buông xả.Bỏ ra đi.Anh lấy cái quyền gì mà bắt tôi như thế.Mộng bị lý hàn bác gọn trên vai vẫn liên tục kêu là.Dù cho men rượu ngà ngà.Cô vẫn nhận ra được.Người con trai thế giới là ai.Lấy hàng mặc kệ cho một mạng giãy dụa anh vẫn khăng khăng đưa cô ra khỏi nơi này.Đôi bàn chân của anh bước để thuận.Ánh mắt sắc bén.Khiến người ta nhìn vào không khỏi khiếp sợ.Phía trên.Mộng cảm thấy sức công phá của mình là chưa đủ.Để hạ gục lý hả.Cuộc tiếp tục là.Đập mạnh hơn.Anh có nghe tôi nói gì không.Không bỏ tao xuống đi.Tôi thích làm gì là quyền của tôi.Anh là cái gì mà bắt ép tôi chứ.Hiện tại thì chưa là gì.Nhưng sau này sẽ làm chồng của em.Như thế đã đổi sức thuyết phục chưa.Anh đừng có vô lý.Tôi chấp nhận lấy anh khi nào.Dù em có chấp nhận hay không.Thì vẫn phải lấy tôi.Đừng có phần khánh vô ích.Bật một tiếng.Nói rồi lấy hàng đặt mộng vào xe đóng chặt cửa lại.Anh tuấn sang bên đối diện.Tay vừa chạm vào cánh cửa ôtô thì tiểu hạ đuổi đến.Bí ẩn.Em nói đã.Em thực sự không muốn giấu anh về mộng.Làm cho cô ấy bảo em không được nói với anh.Điều đó có ý nghĩa gì không.Bây giờ tôi có việc gấp cần đi chứ.Tạm biệt nhé.Tiểu hạ vẫn cố níu tay lý hẳn lại.Giải thích để anh không hiểu lầm em thấy.Em sợ anh nghĩ.Em là người không tốt.Tốt hay không là ở bản thân của em.Tôi cần quan tâm.Tiểu hạ thực sự bực tức.Vì thái độ hời hợt của lý phản đối với cô.Anh chưa thể một lần nhìn thẳng cô.Anh cũng chưa từng chút có cơ hội nói chuyện với anh quá lâu.Chẳng lẽ cũng không được xinh đẹp sắc sảo.Để anh để ý tới hay sao.Tỏi với mụn cóc có thua kém gì.Thậm chí.Có còn hơn mụn rất nhiều mặt cơ đấy.Cũng không cam tâm.Cuộc càng không thể nào chấp nhận để người con trai mà cô thầm thương bấy lâu nay.Rồi bỏ cô đến với mộng mơ.Lý hàn vừa xoay người định bước đi.Thì bất ngờ bị tiểu hạ kéo lại.Cả cơ thể của anh đổ về phía tiểu hạ đè lên cơ thể của cô.Hai người dựa sát vào cạnh phía sau ô tô.Nhìn như một cặp tình nhân đang ốm yếu đi.Cái cảnh tượng đẹp đẽ đó đã nhanh chóng được một người chụp lại.Có hí hửng cười vui thầm cảm ơn cô bạn thân của mình.Cô cứ ngây ngô nghĩ rằng.Tiểu hạm là đang hy sinh bản thân giúp đỡ mình.Mùa đông ở rừng.Đằng sau đó là một sự thật khác.Mất trường một phút lý hàn buông tay rời khỏi người tiểu.Anh vẫn chưa nhận ra đây là một cái bể.Giọng trầm khản cất lên.Xin lỗi.Tôi không cố ý.Tiểu hạm tỏ ra bối rối.Ở người xin lỗi phải là em mới đúng.Tôi phải được mười một đi gấp chào em nhé.Tại nhà hàng hoa hồng.Đồng hồ vẫn đang thấp thỏm lo âu.Vì sắp đến phần công bố quan trọng.Mà chưa thấy cả một lần lấy hàng có.Ông đứng ngồi không yên.Nhưng tôi hi vọng cuối cùng và chàng trai lý hàn.Chắc chắn sẽ không khiến ông thất vọng.Kiếp một tiếng.Ông chủ.Cậu lý đã đưa tiểu thư đến rồi.Vợ nhận được tin báo thì đánh người dưới ông hồ phấn khởi hẳn lên.Thực phẩm nhẹ nhõm lại hòa mình vào cuộc vui.Ngoài sảnh chờ của nhà hàng.Lý hàn nối bằng được cộng vào trong.Anh em nghĩ ra lệnh cho chuyên gia trang điểm.năm phút.Để biến đổi thành nữ hoàng.Dạ vâng cậu lấy cứ yên tâm.Lý hàn quay sang phía mọc mụn cần giọng nói đã đến đây rồi thì em ngoan ngoãn.Đừng quậy phá nữa.Đừng làm cho bác hồ lo lắng thêm.Mày bảo chồng đi.Đợi em ngoài này.Một mẫu rất ngoan ngoãn nghe lời không còn chống đối như khi nãy.Lý hoàng cũng thấy hơi kỳ lạ.Nhưng chắc là do anh nghĩ ngợi nhiều.Còn về phía mộng mơ.Cô đang chờ đợi cơ hội để công bố bức ảnh mập mờ của lý hàn với cuộc gái khác.Đến lúc đó thì chắc chắn.Bố cô sẽ cho phép cô hủy hôn với lý hàn.Và sau đây là màn phát biểu của chủ tịch hồ thị.Quý vị hãy dành cho một tràng vỗ tay để chào đón ông hồ.Tiếng nói vang vọng của mc vừa ký tên.Đồng hồ trong bộ vest đen lịch lạc bước lên sân khấu.Lật mặt của ông rực rỡ từ tuổi hơn bao giờ hết.Nguồn rẻ vào micro.Phát biểu đưa lời cảm ơn đến toàn thể quý vị có mặt ở đây hôm nay.Sau đó ông thông báo.Tàu đi.Tôi xin thông báo một tin đặc biệt quan trọng.Mời quý vị chú ý lắng nghe.Tàu lời thông báo của ông và khán đài thế giới mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao.Phục hồi lại tiếp tục lên tiếng.Không để mọi người chờ đợi lâu nữa.Tao đi từ chính thức tuyên bố về hôn lễ của gia tộc họ hồ và họ lý.Tin mới con gái và con rể tương lai của tôi bước lên sân khấu.Tiếng vỗ tay giòn tan.Vang vọng khắp hội trường.Một mẫu như một nàng công chúa trong bộ váy ren trắng tinh khôi.Cùng lý hành sánh vai bước lên khán đài.Họ kính cẩn nghiêng mình cúi chào quý khách biên giới.Đồng hồ tuy cười rạng rỡ.Vì mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch.Hôn lễ mà ông sắp đặt bấy lâu nay.Cuối cùng cũng được tuyên bố với toàn thể mọi người cũng nhờ cái hôn lễ này sẽ giúp tập đoàn hồ thị như.Tiên cánh.Một chàng trai nghiêm lý hàn.Bất cứ gia tộc nào có con gái.Cũng muốn săn đón anh về làm gì.Một anh chàng đại tá thừa kế cương nghiệp khủng của tập đoàn lý thị.Còn gì để chê trách.Nếu như không phải hai gia đình có thân tình từ thời ông ấy còn sống.Ông hồ cũng khó lòng mà kiếm đi.Chàng rể tải ba như thế này.Xin quý vị cho một tràng vỗ tay nồng nhiệt cho mối quan hệ hai bên gia đình hồi lý thêm sự gắn kết.Tao đi lấy hàng sẽ có đôi lời phát biểu.Tàu câu nói của ông hồ bên dưới tiếp tục là những tràng vỗ tay giòn tan.Tất cả mọi người ai nấy đều vui mừng thay cho hồ thị có song hỷ.Nhưng thay vào đó cũng có những thành phần ghen ghét đố kị với hồ sơ.Lý hoàng nam chặt lấy tay mộng không giờ.Anh nhìn thẳng xuống khán đài bắt đầu cất lời.Rất cảm ơn quý vị đã có mặt tại đây ngày hôm nay.Tôi xin thay mặt bố vợ tương lai.Kính cận.Cảm ơn cuối thị một lần nữa.Nhân buổi lễ kỷ niệm hôm nay.Tôi và tiểu thư hồ.Team chính thức công bố.Về lễ đính hôn của chúng tôi.Đến hôm đấy.Chúng tôi sẽ gửi thiệp mời tận tay quý vị.Mời tất cả quý vị đến tham dự.Câu nói của lý hàn vừa ra.Mọi người còn đang hứng khởi chúc mừng.Từ một giọng nói khác cất lên tràn nhà.Rễ không có buổi lễ đính hôn nào cả.Mọi người là bắt đầu xì xào.Cánh nhà báo cũng bắt đầu đổ dồn về phía người cất lên câu nói đấy.Mọc mụn phía trên khán đài rời khỏi bàn tay của lý hàn bước liền trên.Về mặt của cô tràn đầy tự tin dọn rác tuyên bố.Cánh phóng viên bắt đầu nhóm nhạc quay hình của với xung quanh thế giới hỏi rồi.Người thứ nhất hỏi.Tiểu thư hồ.Cô nói vậy là có ý gì.Có phải là có điều gì khuất.Kiến của không chấp nhận cuộc hôn nhân này không.Câu hò.Có thể nói rõ hơn cho chúng tôi biết.Lý do của thằng thường từ chối kết hôn với lý thiếu gia là gì không.Cô hồ mộng.Tại sao cô lại từ chối kết hôn với lý hàn.Trong khi ông hồ lại không hề hay biết gì như thế.Lúc này cả hồn lẫn lý hàn nhìn nhau không khỏi ngạc nhiên.Cơn tức giận cho người của ông hồ đang bốc lên ngùn ngụt.Nhưng ông vẫn phải cố kìm nén.Ông cố gắng nở nụ cười rạng rỡ.Dắt tay lý hàn lên đứng cạnh mộng mơ.Ông ngồi nhìn thẳng đám phóng viên biên giới.Giơ tay ra hiệu và bắt đầu nói.Xin quý vị hết sức bình tĩnh.Con gái của tôi từ trước đến nay.Lùn có tính lịch hay đùa như thế.Lời tuyên bố khi nãy.Đúng là một trò đùa của con gái tôi thôi.Để cho không khí thêm phần lao động thôi.Một tiếng ồn khá lớn sau câu nói của chủ tịch hồ.Tất thảy mọi người thở phào nhẹ nhõm lại trở về đúng với không khí ban đầu của bữa tiệc.Trong khi đó ông hồ ghi mệnh tay mộng mơ.Ánh mắt liếc nhìn cô như ra lệnh cho cô.Không được quậy phá nữa.Tưởng đâu cô nàng mộng sẽ chịu nhún nhường trước sự đe dọa của bố mình.Ai ngờ đâu có lại càng mạnh bạo hơn.Khoan đã.Những lời tôi nói.Hoàn toàn là sự.Không phải là một trò đùa như tao nói đâu.Ông hồ tức đến run người.Mụn.Cánh phóng viên lại tiếp tục nhóm ngáo.Câu hò.Có thể nói rõ hơn không.Nguyên nhân vì sao cô lại từ chối cuộc hôn nhân này.Lý hàng thật sự bất lực trong hoàn cảnh này.Anh cảm thấy như mình đang bị mộng mơ.Và thằng một cái vào mặt thật đau đớn.Nhưng anh là con người giữ được bình tĩnh.Vẫn chẳng sẽ im lặng để lắng nghe mộng sẽ tiếp tục làm gì.mười một tiến lại đỡ lấy bà cô rồi nói chắc chắn.Bà.Còn chuyện cho bà thủy.Lý do vì sao cậu lại làm như vậy.Những gì cần làm ngày hôm nay.Hoàn toàn là sự lựa chọn đúng.Không khiến bạn thất vọng đâu.Mọi người hãy nhìn đi.Lời nói của mười một vừa kết thúc.Trên tấm màn hình lớn phía sau đã hiện lên tấm hình lý hà.Đang âu yếm một cô gái khác.Không phải là mộng mơ.Lúc này mọi người lại đổ dồn ánh mắt về lý hàn.Ông hồi lúc đầu còn ấy lấy thì có lỗi với anh.Những ngày sau khi nhìn thấy tấm hình.Ông đã thêm phần tức.Chỉ tay thẳng vào mặt anh nói.Lý hành.Cậu giải thích sao về tấm hình này.Phóng viên cũng thuận thế hỏi đến.Phải đấy cậu lý.Cũng có thể cho chúng tôi biết rõ.Vì sao lại có tấm hình này không.Có phải là cậu đang có nhân tình bên ngoài.Rồi bị cổ phát hiện ra nên mới đưa tới quyết định hủy hôn không.Cậu có thật sự là con người trăng hoa như vậy không.Câu nói đi cậu lý.Lấy hàng thì vẫn im lặng.Anh biết thời điểm nhạy cảm này.Dù anh có nói gì đi chăng nữa thì mọi người ở đây cũng cho là anh đang nói dối.Anh muốn chờ đợi đến giây phút cuối cùng.Đợi hồ mộng dở hết những trò mèo của cô ấy ra.Mộng mộng cũng bị hỏi những câu tương tự như lý hàn.Cô nàng tự vệ hùng hồn.Bây giờ quay sang vay ông hồ dựa dẫm.Nước mắt ngắn nước mắt dài sướt mướt như đúng rồi.Cô làm bộ dáng đáng thương đứng trước đám phóng viên trả lời.Tôi không muốn chồng tương lai của mình lại có một mối quan hệ mập mờ bên ngoài.Lúc đầu.Tôi thật sự không nhỉ.Anh nghĩ là con người như thế.Cho đến khi tận mắt chứng kiến.Tôi.Tôi không cần trả tiền.Bí ẩn.Thật sự là một con người không đàng hoàng như thế.Đồng hồ vỗ về an ủi con gái bé nhỏ của mình.Ôm quay sang phía lý hà.Thằng thắng nói.Lý hùng.Câu nói gì đi chứ.Tôi không nghĩ cậu lại là con người như thế.Nếu thật sự như những gì mộng nói.Thì tôi chấp nhận.Hủy bỏ lễ đính hôn này.Bí ẩn lúc này mất tiến lên phía chứ.Chậm rãi cất lời.Bác hồ.Bắc bình tĩnh ở chỗ nói đã.Tấm hình kia là sự thật.Lời nói vừa thốt lên một tiếng thì sao lớn lại làm náo loạn hội trường.mười một lễ hoàng hí hửng cười thầm trong lòng.Đồng hồ càng thêm tức tối.Hình nhà lý hàn thừa nhận.Giường một hồi lý hàn lại tiếp tục nói.Đó mới chỉ là một nửa sự thật thôi.Đúng là chàng trai lấy hàng.Luôn khiến mọi người đốn tim.Cảng thốt lên cầu nào lại là mọi người lặng im mà nghe.Sau đó lại nhốn nháo lên với câu nói tiếp theo của anh.mười một lúc này bắt đầu lo lắng về kế hoạch của cô sắp đặt.Cố tình náo loạn thêm một lần nữa.Lý hải.Đừng học chữ cái.Chính mắt tôi nhìn thấy.Anh và tiểu hạ thân mật với.Anh đúng là bị gì.Cách làm chuyện hẹn sau lưng tôi.Với người bạn thân từ bé của tôi như thế.Anh còn gì để biện minh sao.Mụn mà.Con nói cái gì.Lý hàn với cô gái kia.Là tiểu hạ sao.Những tưởng cứ nói lính pháp lý hơn là mộng chiếm được lợi thế.Ai ngờ đâu cô lại bút miệng nói ra cái tên tiểu hả.Nếu nhìn vào tấm hình kia.Thì chưa chắc đã nhận ra khuôn mặt của tiểu.Nhưng lỡ miệng để bác có biết rồi có tính sao đây.Thôi thì đành xin lỗi cô bạn thân.Để cho tiểu đóng vai xấu cho chó vậy.Sông dài nhất.Sẽ đền đáp cho tiểu hạn sau.Dạ.Đúng là như thế à.Lý hiền.Cậu còn gì để nói nữa không.Đồng hồ thật sự nổi nóng.Điện thoại trong túi hàn rung lên.Là cuộc triệu tập gấp của quân đội.Lý hành.Thì vẫn bình thản.Lật mặt không chút biểu cảm.Quay sang phím mụn nói.Momo.Những gì em nhìn thấy mới chỉ là một nửa sự thật thôi.Giữa tôi và tiêu hạ.Không tồn tại mối quan hệ gì cả.Bức ảnh kia.Em có thể gặp trực tiếp của bạn thân của mình để đối chứng.Màu đỏ lý hàn quay sang phía ông hồ cúi đầu chào.Bác hồ.Trường thịnh phát.Chưa có việc gấp ở quân đội cần giải quyết.Hẹn gặp bác lần sau.Rất lời lý hàn thẳng bước tiến rằng ngoài.Trong khi mọi người vẫn còn nhiều người hoa.Nhưng công việc của anh gấp gáp đến mức.Không cho anh nhiều thời gian để dừng chân thêm tại đây.Vốn từ trước đến nay.Lý hoàng cũng đâu phải con người nói nhiều.Những gì cần nói anh cũng đã nói cả rồi.Chị còn xem mọi người có chịu hiểu và tin vào anh không thôi.Có bao nhiêu công cuộc cố gắng phá hủy của mộng.Kết quả của nhận được từ ba mình vẫn không thể rõ ràng.Đồng hồ vẫn chưa có quyết định chính thức tuyên bố hủy hôn lễ với lý hàn.Tâm trạng mộng càng thêm tồi tệ.Đang say giấc nồng tiếng chuông điện thoại lại reo lên.Mộng mộng kho tay với lấy chiếc điện thoại đặt lên tay.Vẫn còn ngái ngủ nói.Alo.mười một nghe đi.Bên kia sông hồ truyền đến giọng ồm ồm.Hồ mộng.Còn đến ngày công ty gặp body.Nếu là về chuyện hôn lễ.Còn giữ không thay đổi ý định đâu.Chuyện đó tạm thời gác lại.Ta đã tìm được vệ sĩ mới cho con.Loại vệ sĩ nữa sao.Nói đến hoài tự vệ sĩ.Khiến mộng tỉnh hẳn.Có thật không thể nào tin được.Bà mình lại có thể kiên trì đến mức.Tìm đến người thứ một trăm lẻ một làm vệ sĩ cho cô.một trăm người trước tình nguyện sách z ra đi còn chưa đủ để bác còn hạn chế sao.Chẳng lẽ cách ứng phó của cô và đám vệ sĩ chưa đủ mạnh tay.Lần này nhất.Cô sẽ làm cho người thứ một trăm lẻ một này khiếp sợ.Để không còn ai là người thứ một trăm lẻ hai ráng xin làm vệ sĩ cô nữa.Tải tập đoàn hồ thị.Một chàng trai trẻ đành nhờ ngác nhìn xung quanh.Tìm đường đến phòng chủ tịch.Tiếng gõ cửa vang lên.Bên trong có tiếng truyền ra.Mời vào.Chàng thanh niên bước vào.Trên tay là bộ hồ sơ.Cúi đầu kính cẩn nói.Chào.Có phải là chủ tịch hồ thị không ạ.Đúng rồi là tôi đi.Cậu là.Xin tự giới thiệu.Tôi là lâm dịch.Người được ông trương giới thiệu đến.Dạ thế.Cậu ngồi đi.Đây là hồ sơ của tôi.mười ông xem qua.Được rồi cậu uống trà đi.Ông hồ cầm tập hồ sơ của lâm giật lên bắt đầu dò xét một hồi.Sau khi xác nhận mọi điều kiện của lâm giật đều đạt tiêu chuẩn đề ra.Đồng hồ từ tốn lên tiếng.Cậu lớn.Rất mong được hợp tác với cậu lâu dài.Tra cứu đã nghe ông trường nói qua về trường hợp đặc biệt của con gái tôi rồi.Dạ vâng ạ.Tôi từng làm vệ sĩ cho nhiều ca khó đỡ.Cũng chưa dám khẳng định chắc chắn với ông nhưng tôi tin vào khả năng của mình.Cậu là người thứ một trăm lẻ một.Hi vọng con số đặc biệt này sẽ không làm tôi thất vọng.Đây là thông tin về con gái của tôi cậu xem qua trước đi.Cạch một tiếng cánh cửa phòng từ từ mở ra.Hồ mộc một bước vào.Chưa kịp nhìn xung quanh đã nói.Bà.Còn thức không thể nào hiểu được.Tại sao ba luôn muốn tìm vệ sĩ riêng cho con như thế.Đám vệ sĩ rởm lý.Thân mình còn chưa lo được.Uống gì mà lo cho con.Đồng hồ nhất khảo vì thấy hơi ái ngại với làm giật.Mặt mụn.Mụn vừa khép cửa vừa nói.Không thèm để ý đến sự có mặt của ai kia.Có nói thật đấy bà đừng có tốn công vô ích.Còn đảm bảo.Tên vệ sĩ thứ một trăm lẻ một.Không chịu quá một tuần đâu.Cô nàng nói chắc như đinh đóng cột.Vừa xoay người lại đã động chống ánh mắt sắc lạnh của chàng trai ngồi đối diện bà cô.Lâm diệp có chút tức tối khi bị mụn ví von không ra gì.Đặc biệt.Anh nào có thể quên hình ảnh cô tiểu thư kiêu kỳ bữa nhỏ vô duyên sớm vào phòng của anh.Đúng là ông trời đang cố tình sắp.Để anh gặp lại cô nàng trả lại những gì cô đã gây ra cho anh.Nến lại sự bực tức lần dịch cười cười nói.Tiểu thư hồ.Rất vui được gặp cô.Cái bản mặt đê tiện của tên biến thái làm giật đàng nhân nhiều trước mặt làm cho cô nàng mộng không khỏi.Mặt của tròn xe nhìn lâm giật không chớp mắt lập nói.Biến thái.Sao sao anh ở đây.Lâm nhật thành viên đá.Tôi đến đây làm vệ sĩ thứ một trăm lẻ một của cô.Không đời nào.Tôi không bao giờ chấp nhận.Cút thịt.Mộng bực tức.Ông hồ thật sự khó chịu vì có con gái bướng.Quất lâm.Hổ môn.Còn coi ba là ba nữa không đấy.Trật tự ngồi xuống nhà bà nói.mười một đoàn cánh rằng nhiệm lại cục tức trong miệng mà ngồi xuống cạnh làm gì.Nghe bà cô giáo huấn.Từ ngày hôm nay trở đi.Cậu năm đầy chính thức trở thành vệ sĩ riêng cho con.Đây là điều lệ mặt cả hai bên phải tuân thủ.Hai đứa đọc đi.Thế không hợp lý chỗ nào.Thì để tao xem xét.một trăm mười lăm trang nó.Còn thấy cái bản mặt anh ta.Không hề hợp làm vệ sĩ cho con.Bà đã tìm hiểu kỹ về anh ta chưa.Còn nói cho bà biết.Mộng lúc này sẽ thì thầm liếc nhìn lầm gì.Anh ta là một tên biến thái.Bà đổ người khác đi.Con không thể nào chấp nhận được đâu.Đồng hồ kiên quyết nói.Không cần phải nói nhiều.Việc này không nằm trong điều lệ.Không được chấp thuận.Mộng ấm.Bên cạnh lâm dật đang rất vui vẻ tươi cười.Cũng may là khi nào.Anh đã trình bày rõ sự việc tình cờ gặp mộng.Đương nhiên là sẽ kể tốt về anh.Và bỏ qua mấy chi tiết nhỏ nhặt không cần thiết.Chính vì thế đồng hồ mới không chịu nghe lời nói của con gái.Làm dịch của thế tử tù tì.Cho đến khi ông hồi.Cầu lông.Thấy sao và điều lệ này.Lâm nhật vẫn chưa thoát khỏi suy nghĩ của mình.Miệng vẫn cười toe toét.Ông hồ gọi lớn.Cầu lông.Dạ bác gọi cháu à.Cậu thấy sao.Thế ổn cả bắc hà.Vậy quyết định làm như những gì ghi trong điều lệ.Bên nào vi phạm thì bên đó sẽ phải bồi thường hợp đồng.Mệnh mộc nhâm hát lên tiếng.Bà.Không hỏi ý kiến của con thế.Ta quyết thay con rồi.Cái đó không được.Còn thấy điều năm đường số tám pmười một.Không hợp lý chút nào.Sửa lại đi.Sao có thể để anh ta ở cạnh con hai mươi ba/hai mươi bốn như thế được.Khác nào bác dương mỡ đến miệng mèo.Con không cần phải thắc mắc.Sẽ không bao giờ có những chuyện tồi tệ xảy ra với con.Vì trong điều mười lăm đã ghi rõ.Hai bên không được nảy sinh tình cảm với đối phương.Chuyện đó thì không đời nào xảy ra.Dù cho cả thế gian này có tuyệt chủng đàn ông.Con cũng không đụng đến cọng lông chân của anh ta đâu.Cuối cùng mụn vẫn không thể cãi lại lệnh của ba cô.Cô đang hậm hực chấp ở.Có thể một cái đuôi từ đây.Cách đuổi một cô gái vô bờ bến.Muốn cắt thái tiến ra làm trăm ngàn mà.Anh làm gì thế.Sao lại chui vào xe tối.Lâm rất tự nhiên nói.Tiểu thư.Có nhanh quên quá vậy.Tôi là vệ sĩ thứ một trăm lẻ một của cô.Ảnh ngồi im đấy cho tôi.mười một tức lắm mà không làm gì được.Thôi thì đành sống chung với lũ tử đây.Cụ cố tình lái xe thật nhanh dọa cho tiền đáng ghét người bên cạnh một chữ.Nhưng chẳng hiểu sao lần dịch không cảm thấy khó chịu.Lại còn lăn ra ngủ ngon lành được.Vì sao phanh lại.Những tưởng là xe phanh gấp.Sẽ làm cho tên lâm giật kia ta hòa.Nào ngờ đâu anh chàng vẫn ngủ một cách ngon lành.Tức quá tiện tay ấn khỏi nữ.Lâm giật lúc này mới lấy hai tay bịt lỗ tai.Từ từ mở mở.Hút hoàng nói.Cháy nhà cháy nhà ở đâu.Cháy nhà cái đồ ăn.Chạy ngay đến nơi rồi.Dậy thì dậy.Làm gì mà cất lên dữ vậy.Tắt cái này đi.Cái này cái này nữa.Mộng vừa mở cốp xe đã lôi ra một đống đổ vứt cho lần.Chẳng biết có ổ đồ từ bao giờ mà lắm quá như thế.Nhìn đống đồ cao chót vót trên tài lầm gì.mười một lúc này mới tạm hài lòng nghịch mà cười nói.Tạm như vậy đi.Mang đồ đi theo tôi.Làm giật phía sau fennel.Trời ơi.Cố định để chết tùy sao đợi tôi về.Dù cho có nói gì thêm.Lâm nhật vẫn phải làm tròn nhiệm vụ.Lão đảo sách đổi theo sau mộng.Nhưng chẳng hiểu sao.Đi qua tháng mấy.Mụn vẫn chưa chịu dừng bước.Lâm nhật thủy vị cương ý.Cô nàng không để ý nên gọi với theo.Này.Tháng mấy ở đây có đi đâu thế.Mộng mộng nhân nhân.Xoay người lấy tay che miệng cười cợt nói.Quên không nói cho anh biết.Đợt này tôi đang giảm cân.Chủ yếu là đi thăm bộ thôi.Được cô giỏi lắm.Ngải cứu nổi đỏ của một.Nhưng những âm thanh nó đoan của pháo hoa.Làm giật cây cối.Nick nhìn bụng muốn chết và con người.Anh thức đến tận cổ.Thật là không thể nào lên cho một trăm mười một.Đôi bàn tay anh mỏi như.Đôi trần vẫn phải gắng gượng bước tiếp về phía cầu thang bộ.Mới ngày đầu tiên làm.Đã bị cô nàng hành hạ.Làm giật tức lắm nhưng vẫn ôm cục tức này trong.Rồi nhất.Sẽ có cơ hội anh trả thù.Làm giật ngồi xem tivi cố tình cười như phá là.Kiếm chưa mười một đang xây dựng trong phòng cũng cảm thấy khó chịu.Cô hùng họp xong ra rút điện cái.Thấu kính nói.Muốn sáng sớm.Anh cứ để tôi ngủ không thế.Cũng ngủ là chuyện của cô.Tôi xem tivi là chuyện của tôi.Liên quan gì đến nhau sao.Này.Anh cười như phá là.Cứ hỏi xem anh ngủ cho đủ chứ.Thì ai bắt cô phải nghe đâu.Có luật cấm gửi từ khi nào à.Anh được lắm.Đi mua đồ ăn sáng ngày cho tôi đi.Cô nàng mộng tay cố không cãi lại được anh chàng.Bàn giữa tròn xoay và.Hành hạ anh.Lần giặt cũng tức lắm mà không làm gì được.Anh bận môi tai nấm hình quả đấm mặt phùng phường gần lên từng chữ.Cô.Đợi đấy.Này.Nhớ là phải mua bánh tráng cuộn ở quán bảo hoa béo bên phố lạc trung.Tôi không ăn ở quán khác rồi đấy.Cố định hàng hết rồi sao.Chân từ cẩm sư ngủ lên về cái vụ đi cầu thang bộ hôm qua đấy.Có đúng là người không có tình nghĩa.Con chó nó còn hơn cả cô ấy.Chủ về còn biết vẫy đuôi để mừng.Anh nói cái gì thế anh đi ngay cho tôi.Ở đấy mà còn nhà.Tôi tắm xong mà chưa thấy anh mua đồ ăn.Hiệu trưởng.Nói tới nói lui.Lâm nhật vẫn phải chạy thục mạng ra quán bảo hòa mua bánh tráng cho mộng.Người ở lại thích khách tuổi thơ.Người chạy đi thì mệt bở hơi tai không ngừng chửi rùa.Trường mười phút sau lên giặt trở về.Nhìn sang bọc màu đen trên tay anh cười khúc khích không.Đặt mộng bánh tráng lên mặt bàn.Làm giật bước khẽ tiến đến phía nhà tắm.Anh biết rõ mỗi lần mộng vào nhà tắm.Phải mất mười lăm phút mới trở ra.Nên anh chàng cố tình cân thời gian.Chạy thật nhanh để kịp về dành cho cô một bất ngờ nho nhỏ.Lâm dật chị tay vào bọc ni lông trên tay hưng nói.Nhờ chúng mày chăm sóc của tao hỗ tao nhé.Dòng suy lầm rất nhanh chóng phi tang vật chứng.Cách loại bọc bánh tráng đứng ở cửa chờ đợi thời cơ.Bên trong nhà tắm.Mộng vẫn đang yêu đời.Vừa tắm vừa copy.Chưa hề biết sự xuất hiện của những cá thể lại bên dưới chân.Bỏ bỏ.Nghe thấy tiếng động lạ.Đồng thời cảm thấy được nhiều ở dưới chân.mười một đang say sưa được cúi xuống nhìn.Cô nàng giật bắn mình lên hét lớn.Khoảng năm mươi sáu còn cốc đang thi nhau lượn lờ nhảy múa với dưới sản tắm.Cô nàng sợ hãi với vội cái thân tắm quấn người.Mở cửa.Chạy súng ra nhá.Lâm nhật đã nghe thấy tiếng hét thất thành của cô.Anh cười khúc khích một hồi giờ đến lại còn cười.Dạ dày sốt sắng bước vào nói.Có chuyện gì thế.Đúng lúc thấy lần giặt bước vào mục nhảy bổ vào người anh ta bắn chim.Chỉ tay về phía nhà tắm.Ảnh bò bắt chúng nó cho tôi đi.Chở củi xuống trước đi.Tôi không xuống anh bắt chúng nó trước đi.Cô bán tôi như thế này thì còn làm được gì.Kệ anh đấy.Tính giờ cho một một một xíu nào ngờ cô nàng lại sợ đến mức này.Lâm dật gắng gượng lên từng bước chân.Cân luôn cả cơ thể của cô phía trên người.Tay anh mở toang cánh cửa phòng tắm nhìn đám cấp còn thản nhiên nói.Mấy con cóc.Cô có cần cửa trên người tôi lâu như vậy không.mười một lúc này vẫn ôm chặt lấy cổ lâm.Hai chân quắp chặt lấy người của anh.Chừng nào anh bắt chúng nó xong thì tôi mới xuống.Còn không.Cứ ở trên này đi.Cô đang là một số thành phần của tôi thì khó chịu rồi đấy nhé.Bút mực tím.Biến thái.Dám nhìn.Bé bằng hai quả đào.Không nghĩ là tôi thèm chứ.Còn quá đáng ở tư phải xuống.Mồm thì nói thế nhưng thi thoảng lần giặt vẫn đã đưa mắt liếc trộm mộc mộc.Bất đắc dĩ lắm con nào mất phải chú ngựa tạm thời trên thân thể của tên biến thái nhà anh ta.Nếu không về mấy con cóc thối mà.Từ đâu xuất hiện thì cô đã có mặt dài đến mức.Quấn mỗi chiếc khăn tắm mà.Mà cứ khư khư ôm trai vào lòng như thế này.Các tư thế của cô và lâm dậy lúc này chẳng khác gì của những cặp tình nhân.Đang làm cái điều mà các bác nghĩ đi.Về phía lầm giật anh ta thật sự cảm thấy khó chịu.Hai cặp bưởi đào căng mọng của mộng cái nhô ra nhấp vào ngày trước.Khiến anh ta khó chịu vô cùng.Còn bên dưới thì cứ ai up chọn đi chọn.Làm cho cây gậy của anh đã sưng sưng húp nhanh từ khi nào.Chàng trai nào trong trường hợp này có thể là một thằng vô dụng kém khoản đó.Lúc này lần giặt đứng cũng không xong ngồi cũng không.Anh hì hục vác thêm gần nửa tạ chết người.Khó khăn lắm mới xua đuổi được năm mươi sáu phần quốc kỳ.Để gọi là gậy ông đập lưng ông.Làm giật nào nghĩ đến tình huống này xảy ra.Nếu biết trước gặp phải cảnh này.Tiếng anh thả rằng ấm.Mà chịu đựng.Không bày trò bắt cóc chọc ghẹo mụn còn hơn.Chật vật một hồi làm giật toàn thân nóng hừng hực nói.Bắt xong rồi đấy xuống được chưa.Không cần anh phải nhắc.Tôi cũng đang định xuống đi.Mộng vừa tụt từ trên người lâm nhật xuống.Thì chiếc khăn quấn người cô cũng theo đó từ từ được tháo ra.Nhìn lại mới thấy nó bị vướng vào cái móc khóa trên quần của lâm nhật.Cô nàng hốt hoảng một tay che ngực.Một tay che xuống phía dưới.Vừa hết vừa chạy vào nhà tắm đóng cửa lại.Đột biến thái.Nhắm mắt vào đi.Thật sự lâm giật cũng chưa kịp nhìn kĩ.Những thứ gì được vào mắt anh thì anh cũng đã thấy hết.Ảnh nuốt nước bọt cái.Rồi nhìn theo bóng dáng bé nhỏ của cô nàng.Mặt tiếc nuối trong lòng.Cũng lúc đó.Từ ngoài cửa có người bất ngờ xông vào.Chẳng nói chẳng rằng lao đến giờ thằng nắm đấm về phía lần.Làm giật bị đòn đánh bất ngờ.Miệng hơi rỉ máu.Chảnh chó mất vài giây rồi cũng nhanh chóng đứng vững lại.Ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng người kia thách thức nó.Hai người đàn ông nhìn nhau chẳng nói lời nào lại tiếp tục dùng nắm đấm thể hiện sự mạnh mẽ của bản.Không ai chịu nhường ai nhưng xem chừng tài nghệ của họ cũng đang tẩm nhau.Cả hai cùng chịu những cú đấm sấm sét đối phương.Cho đến khi mọc mụn từ trong nhà tắm bước ra.Nhìn khung cảnh hỗn loạn trước mắt.Cô chỉ tay về phía hai người kia hết lê.Dừng lại đi.Cải lương dập và lý hàn lúc này mới chịu dừng lại.Nhìn lại bộ dạng thảm hại của đối phương cũng thấy đã quá đủ.Hai người mệt nhoài nằm xoài dưới nền nhà thở dốc.Những thính giả của truyện tình thân mến như vậy là quý vị và các bạn vừa cầm vẫn pha lắng hay không.Đầu tiên của bộ truyện này với rất nhiều những bộ truyện rất kịch tính và hồi hộp trước đây.Chuyện này giống như một lần gió mới mang đến cho chúng ta những cảm giác thư giãn thú vị nhưng.Không kém phần hấp dẫn và ở tập đầu tiên thì với rất nhiều những tình huống hài hước đã xảy ra hứa hẹn.Chuyện tình tay ba này sẽ vô cùng hấp dẫn và thú vị về sau.Vì vậy nếu như việc các bạn không muốn bỏ lỡ những tập tiếp theo thì đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé.Và mọi người cũng.Để lại những bình luận chia sẻ cảm xúc suy nghĩ của mọi người về tập đầu tiên của bộ truyện này anh ta cũng như bao.Tập cuối chợ tình cảm ơn mọi người rất nhiều còn bây giờ anh sẽ xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com