Khánh Bạc Leng Keng _ Đọc Truyện Đêm Khuya_ Tuyển Chọn Truyện Ngắn Về Tâm Lý Xã Hội Mới Nhất Vov 260-jpjg_

khánh bạc leng keng _ Đọc truyện Đêm khuya_ tuyển chọn truyện ngắn về tâm lý xã hội mới nhất vov 260-jpjg_

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn tìm đến.Buổi đọc truyện đêm khuya hôm nay.Bật nhạc nghe.Khánh bản lên thêm.Một truyện ngắn mang nhịp điệu mười rượu vợ.Tác giả hữu vi người dân tộc thái ở con cuông nghệ an.Lấy cảm hứng từ miền đất anh sinh ra và lớn lên.Một ngày mùa đông tôi chợt nảy ra ý định.Sẽ sửa một chi tiết nhỏ trong chiếc kháng bạc của đàm.Ngày ấy tôi ốm nằm tại trên cánh rừng tạm giữ rừng của cánh thợ săn.Dưới đầm lán có con nai chúng thương đang nằm sim gì và ba con vượn bị chóng biến.Tôi sẽ chỉ làm khác đi một chút thôi.Điểm thêm hình mặt trăng tròn và bên cạnh những ngôi sao đơn lẻ và những đường hoa văn chi chi.Nhìn đến tối mắt trên thân chiếc khánh.Một chút thôi.Tôi tự nhủ.Mặt từ đó là điều tôi không được phép.Làm vậy lập bạn vào linh hồn nàng.Tôi và nàng định.Chuyện đơn giản có phải.Hết như chó trẻ nhỏ ném con quay trên sân.Con quay xoay tít bọn nhỏ thích thú cười nhất rồi hứng nó lên tay cho vay thêm ít vòng nữa.Trước khi bóp cho con quay chết hẳn.Chứng nhân mối tình của tôi có tìm và cổ thụ.Và một khúc sông xanh.Còn vầng trăng nữa.Trăng hôm đó thật kỳ lạ.Tròn vành.Mặt trời thì không một gợn mây.Năm mà buồn lòng .Nàng nói với tôi một lời giản đơn tưởng như là điều dư thừa.Đôi giày không được tới nhau nữa nhé.Tôi chỉ cười và ghì chặt nàng hơn.Trong đầu tôi.Trận hiện cái gì sao sáng lên lấp lánh lấp lánh.Cảm giác của kẻ đi xa lâu ngày trở về tay không.Nay thì đang mỉm cười.Với con mồi bắt được.Bóng tối đánh đồng lõa với nụ cười của tôi.Cách ẩn và mãn nguyện.Cuối cùng.Tôi cũng làm cái điều mà ông cha dặn lại.Cởi chiếc áo ngoài.Khoác lên người làm.Đó là kỷ vật ngày đính ước.Nàng nhựa chức vòng lý ở cổ quản cho tôi.Nàng tự cắt còn lại trong tay lắc lên rộn rã cả một khúc sông.Chiếc tháng tù huyện mang theo đây.Nói còn sáng bóng.Như vừa được lấy ra từ khuôn đúc.Bây giờ vẫn nằm gọn trong tay tôi ngoan hiền nhất chính nàng trong vòng tay tôi cái.Định.Trước khi vác súng đi.Lão kém chủ phường xanh có dặn kỹ tôi.Mày thích ở nhà canh chừng cẩn thận mấy con thú đó.Hôm nay đi săn sẽ không cần đến mày đâu.Con gấu này khôn lắm.Đi đông chỉ thêm ồn ào nó chạy mất.Tôi gật đầu và trải tấm chăn ra dán tính ngủ một giấc cho lại sức.Những ngày săn bắn hãy còn dài .Phải biết lượng sức.Cái lán quay mặt xuống chung đúng.Buổi sáng bacaan dài trên cánh rừng dưới kia.Phải đến trưa tôi mới có thể nhận ra con sông xa mờ có cây và cổ thụ dưới chân núi cảnh.Làng thân thuộc.Tôi nhắm mắt và hình dung thân thể nàng sáng mời dưới trăng vào cái đêm dính ướt nửa năm.Cây mã cảnh dòng sông vừa bị đốm đi tháng trước.Cách đây mấy hôm tôi đã thủ thỉ rằng.Hình ảnh nhân chứng của chúng ta chết rồi.Mật đắng cay.Vẫn còn cái gốc cây này.Sau đó mặt trời mới thôi.Nàng không nhìn tôi mình nhìn vẫn khúc và cục nguồn đứng chơi vợ.Mặc cho dòng nước bảo sói.Rồi bỗng dưng.Đang hỏi đến chiếc khánh bạc và luồn tay vào cổ tôi tháo chiếc vòng bạc cầm trong tay lắc lên nghe.Hình ảnh.Ngày mai đi rừng anh nhớ mang theo nó đó nha.Em sẽ luôn đeo chiếc kháng của em trong những ngày xa anh.Nàng trả chiếc vòng bạc lại cho tôi và chạy hút đi.Bóng ngàn lần vào đêm tối.Tôi chỉ còn nghe tiếng khánh bạc vang lên lanh canh.Chính đêm ấy tôi nằm mơ rất là.Tôi thấy đình biến thành thanh âm chiếc khánh bạc của nàng.Nàng lắc khánh.Mà tôi bay lên cao mãi cao mãi.Dù hòa bình vào một khoảng không vô định.Con này bị trói nghiến dưới gầm dán đã tỉnh lẻ.Bắt đầu dạy dỗ.Bắn đạn trúng bảng file lệnh bán ở tầm xa không đủ để giết chết nó.Đi đánh là lần thứ ba con vật tỉnh lại.Trước khi đêm sử lãnh có dặn kỹ tôi phải để tâm đến con nai.Đừng để nốt tổng mà.Nếu đến chiều nó vẫn chưa chết.Chúng ta sẽ comment tiết hòa giờ.Lạnh nói đến món tiết nóng hòa dở.Kiếm tùy hứng thú hả.Méo tay lão giật giật liên hồi.Lão cười khùng khùng.Bắt mạch vai tôi rồi quay quắt bước đi.Toán thợ săn cũng nhập vội bát nước rồi buôn bà theo não.Tôi tự nhủ.Cách thức đến chiều.Để canh chừng.Không để lũ vượn mò đến.Kiên xác bảng chúng đi.Bọn vườn khi bị bắn không chạy trốn mà sẽ trở lại.Tìm cách cứu xác bản.Nói là loài sống tình nghĩa nhất trong rừng.Lão có bảo vậy.Lão không biết rằng.Bọn vượn kia thiên xác đồng loại về tổ và sẽ chia nhau ăn thịt.Điều này.Tôi từng nhìn thấy trong một lần cùng ông nội đi săn.Và đã mò vào sát tổ của bệnh vườn mà chúng vẫn không hay biết.Chúng còn mải lo chia nhau chén thịt một con vượn già sắp chết.Lần đó chúng tôi đã hạ không dưới mười con.Toàn lũ tay dài nam xuất xưởng và dâm đãng.Con trai lại hợp lên từng hồi và dãy dữ hơn.Vẫn đang cố thoát khỏi cái dây trói một cách tuyệt vọng.Nó khiến tôi khó chịu quá.Vừa thấy thương hả.Vừa muốn giết khách đi.Tôi cố nhắm mắt tìm kiếm một giấc ngủ.Cô chỉ để trốn tránh nỗi ám ảnh bởi tiếng kêu của con thú.Mà sao ngay giống con người ta khi hấp hối quá.Quỳnh như điểm cơn hấp hối của ông nội tôi ngày xưa cũng kéo dài đến nửa ngày.Người ta.Khi sắp lìa đời.Cũng như con thú soccer thôi.Đớn đau và tuyệt vọng.Ông đã trả bảo nhưng.Từ cái này tôi biết tập đọc về săn bắn.Những người sống quyết liệt.Mới có được cái chết quyết liệt như thế.Lại có chỉ tay tôi nói thế sao cái buổi sáng người làm đưa ông tôi về bãi tha ma cuối bàn.Nhưng.Cái chết của ông ám ảnh tôi dai dẳng đến nỗi phải gần năm năm sau.Tôi mới đủ can đảm cầm khẩu súng đi săn.Trước ngày uống lìa trần nửa tháng.Một buổi trưa nắng và vắng lặng.Tôi đặt ông đích thân trao cho khẩu súng đã theo ông khắp các nhà rừng suốt gần bảy chục năm trời.Đời tao chỉ còn lại.Thôi mày giữ lấy.Thằng bố mày không theo được nghề săn.Nó vô thần.Không sợ thần sừng thì thần vật chết nó thôi.Nó còn biết trách mình thôi.Ông nói rồi tự đổ rượu thanh bát tôi một hộp cà gai leo.Tôi đón đấy nhận khẩu súng.Cảm giác như đang cầm một cục nóng lạnh ngắt ngày hè.Tuổi thấy sợ vừa thích thú.Tôi chỉ còn ông và mẹ là người lớn trong nhà.Người làng lệ quyên.Một người trong một đêm.Hạ đến hai con hổ.Diệp trước nay chưa từng ai làm đi.Chuyện về con voi trắng bị ông tôi bắn chết nhiều người cho là người lành phim.Trên đời làm gì có thứ vi trắng.Tôi hỏi ông ẩm ở không nhỉ.Cũng không chối.Duy ca đêm ông bán được hai con hổ.Thì tôi được chứng kiến.Mày có muốn xem săn hổ thì chuẩn bị đi nha.Ông chỉ nói thế rồi cuộn thuốc.Coi như đã xong chuyện với tôi.Đến chiều ông thắp trước bàn thờ ba nén hương vái xin thần rừng.Súng ra lau chùi cẩn thận.Nhưng khi xưa người ta chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tồn.Buổi chiều.Tôi ăn quả quýt bắt tôi.Rồi cùng ông ngược núi về phía dãy trường sơn.Phía bên kia đã là nước nào.Điểm chỗ xác con trâu bị hổ ăn mất một nửa.Tiểu bảo tôi dừng lại.Chọn bột kitty cao trèo lên ngồi chờ.Đêm xuống rất nhanh tối tăm đặc quánh.Mắt tôi như bị băng kín bởi màn đêm.Tai ù đi.Trong tiếng gió rít.Ông đội nói chắc như đinh đóng cột.Nó đến đây.Làm tôi run lên vì sợ.Cả vì hồi hộp nữa.Nó đi đôi.Ông.Cứ để bọn chúng say mồi và say tỉnh đi đã rồi ta hãy ra tay.Nó.Đã ăn mất con trâu to nhất hợp tác xã.Bột mặn châu ta phải đòi lại hay mạnh hổ.Nói rồi ông tụt khỏi cái chả cây.Tôi toàn leo xuống thì ông nhắn lại.Mày chỉ ngồi xem thôi.Chưa kịp nói thêm lời nào tôi đã bị ông nắm tay ấn xuống chả cây thế là bi.Envy ông cũng mất hút vào màn đêm phía dưới chân tôi.Online lại rim lên và dãy rồi.Lần này nó khiến tôi phải thò đầu nhìn xuống gầm láng.Nó đang dần lại sức.Vẫn đang cấp đổ lên kêu tắc tác nó tôi sợ hãi.Con này kiến tôi hào hứng đến lạ.Không nghĩ đến món tiết hòa rượu một thứ thuốc quý giúp con người ta mạnh khỏe.Uống vào gân cốt săn chắc leo đèo không biết mệt thôi những con gì.Tội nghiệp.Tuyệt phẩm của chim buôn làng phải rồi.Sinh ra.Để dành thỏa mãn cơn khát máu của con người.Tôi thích thú với ý nghĩ này.Duyệt tự dưng nhớ đến các tháng ba.Treo trên vách lắm.Tôi với tay lấy xuống và bắt đầu công việc tạo tác của mình.Con dao nhỏ đi rừng được dùng thay cho con sao trảng bàng.Tôi nắn nót gọt tỉa.Và cuối cùng cũng nên hình một mảnh trăng tròn.Tựa như hạt nước nơi chiếc lá sớm mai.Bên cạnh.Đội hình ông sao mà nàng hằng gọi k là.Sao bắt đậu xanh biếc ở chân trời phía bắc.Ta chỉ thấy vào những đêm trời trong và không có xương.Mà thường là vào mùa hè.Kiếm động mạnh dưới gầm lán khiến tôi giật bắn mình buông rơi gà con sao và chiếc vòng bạc.Con này đã thoát ra.Không biết cách gì nó rất được sợi thừng.Nhưng ngồi phải tổ kiến đất tôi bật dậy và lao theo con thú với một nỗi thất vọng tràn.Kể.Ôi còn thịt.Vậy là bị thoát đi rồi.Tôi muốn gào lên cô ấy nhưng chỉ tồn tức giận và bước chân.Con vật đã khuất vành sau tán lá.Thật là xui quá.Điên cuồng lục lọi từ bụi cây nhánh lá.Trong nội thất.Con tao vùng liên bang loáng phạt đức những cành cây tỏa ra ngăn lối.Tôi sẵn sàng cho con nay một nhát chết tươi nếu mà đuổi kịp nó.Mãi đến gần trưa.Khi rẽ một đám lá lấy lối đi.Thì tôi phát hiện có dấu móng.Những giọt máu còn tươi nguyên chưa kịp đông lại.Điều này nói lên rằng.Con thú đang ở rất gần đây chưa đi đâu xa cả.Kỹ thuật trồng rễ lá tiến lên.Ngọn lửa hứng khởi của kẻ đi săn.Đã được nhóm trở.Tôi nín thở và chờ đợi.Rừng vắng lặng quá.Lúc này chỉ mong có tiếng động thân thuộc của loài côn trùng để xua đi nỗi sợ hãi đang ngày một lớn.Trong tù.Cảnh vật dần sáng lên kim vầng trăng cuối tháng đón.Mảnh trăng ngu khỏi tặng túi đẳng đô.Thả xuống cánh rừng những luồng sáng mờ mờ thằng tóc.Tôi đã lấy lại bình tĩnh.Đưa mắt nhìn lên truyền rồi.Nơi có quốc kỳ còn đưa con trâu bị hổ ăn thịt vẫn nằm phơi sáng.Mà tôi đã nhìn thấy đầu buổi tối.Tôi.Ông nội cũng đang nấp ở một xó rừng nào đó.Một mô đất hay bụi cây mắt cùng nói về một hướng như tôi.Mây đã tan vỡ.Làm mọi vật sáng rõ như ban ngày.Liên khúc kỳ cách cho tôi ngồi chừng hơn mười mét.Cặp tỉnh con trâu vẫn khách lên nhưng khi nó nằm ngay cò.Bỗng nhiên.Chú gửi thế có mùi măng chua thối.Cảm giác đó đến bất chợt.chín tuổi dùng bình chăm chú quan sát.Những loài sống ở rừng là kẻ giấu mặt tài tình.Ta phải biết quan sát và thật nhiều dừng thì mới nhận ra chúng được.Bùi măng chua thối mách bảo rằng.Kẻ săn mồi đang ở rất gần đây.Lực căng mắt nhìn ta cũng chỉ có rừng cây nắng xanh thắm dưới trăng.Rừng vẫn bình yên chở che những điều bí mật.Rồi.Con hổ.Hàng xuất dư.Cảm tưởng nó vừa từ dưới lòng đất chui lên.Sau này tôi mới biết đó là hồ cái.Tiến đến bên xác con trâu ngó nghiêng hồi lâu.Rồi thản nhiên.Rất thịt ăn ngon lành.Nó không hay biết.Thần chết.Đã chụp sẵn chờ nó đến.Đảm bảo.Hai anh đừng lên rừng đi săn nữa nhé.Anh chỉ đi một tuần trăng thôi mà rồi lại về thôi.Con mai rừng không vật đổi anh đâu.Tôi nói mắt dõi về hướng con đập nước cuối dòng.Vừa qua cơn mưa.Nước thượng nguồn đổ về tràn qua đập suốt ngày đêm.Đảng lấy tay bịt miệng tôi.Anh không được nói dở.Mong sao các ngài không nghĩ ngợi gì mà xóa tội cho anh.Tôi chỉ cười nhất của nước lên vai cho nàng rồi cùng đi về làng.Năm nay lúa chín tới.Từ ngày lễ cơm mới tôi đã phải về ở nhà nàng.Status khi kiếm đủ tiền cưới nàng.Chỉ là nguyệt thực sự thuộc về tôi.Mẹ tôi cũng đang đợi ngày mình có con dâu.Tôi nhắc lại.Chiều nay anh lên rừng với nó quá đấy.Nhưng tối qua em mơ lạ quá à.Nhưng một lúc lâu nàng lại tiếp lời.Em mơ thấy hai đứa mình cũng biến thành một thứ tiếng vang nghe đến chói tai như là cái khác.Vậy.Rồi cả hai đứa bay lên.Em kêu mãi vẫn không dừng lại được.Tôi lại đùa.Ngủ nhiều thì bơ nhiều chứ sao.Tôi được nhập phường xanh.Nên không thể vắng.Trong chuyến lên từng này.Nếu không đi lão có sẽ loại tôi khỏi hội săn bắn của lão nhai.Tục lệ đã quy định vậy.Tiếng súng vang lên.Mà tú quân tay ngã ngửa ra sau mắt nhắm nghiền.Chính sợi thừng ông nội buộc quanh người.Đại giữ cho tôi khỏi rơi xuống đất.Tuổi cho nghe tiếng ông hét lên bên tai.Mày làm sao vậy.Tôi mở mắt nhìn xuống.Ông đệ tỷ súng lên cảnh cây nổ liền ba phát.Sau đó là tiếng con thú.Luôn sống lên văn động núi là.Tính ông thản nhiên.Xong rồi.Tôi viết đến dáng cây đu lên.Cái gì xong vậy nhỉ.Chết rồi.Hai con hổ.Ông nhắc.Sau bữa rượu ăn mừng chiến tích của ông nội.Cha tôi bỗng trở nên câm lặng.Không nói thêm một lời nào nữa.Ba ngày sau cha trốn đi không bảo với ai một lời.Tôi đi tìm khắp các chó rừng.Gọi than cả giọng nhưng biển vô âm.Gần năm sau có người nói trang về ở tại một nông trường nơi đóng quân ngày xưa.Biển tam sa tế.Mẹ tôi.Cách công vào đến nơi.Nhưng không ai biết cha tôi nữa.Lại có người nói nhìn thấy cha.Trong một lần đi bắt ong.Họ bị một bầy vượn tấn công rồi cướp hết mật lấy đi.Chúa tể mượn ấy là một con dãi nhân mặc áo vỏ cây năm mặt quen lắm.một về bảo.Còn nhìn rõ cái sẹo to tướng án chán của ông ta.Thấy tôi.Hắn còn giấu mặt kia mà.Một người trong bọn họ quả quyết nói vậy.Thế là cả tuần liền.Tôi bỏ học.Mang gạo sách nó lên sừng.Tôi đi tìm cha.Lễ hội đếm hàng cả tiếng.Đáp lời tôi chỉ có tiếng vách đá và tiếng con cú chúc ban đêm.Sau chuyến đi ấy.Tôi ốm một trận.Nhưng khi hồi phục lại.Tôi cũng không thiết tha gì chuyện đi tìm cha tôi nữa.Cũng như ông nội.Tuổi dần quên cha.Tôi phát hiện ra con lai đang núp trong bụi cây dong riềng.Pin một lối mòn.Xem ta.Nó cũng khôn ngoan.Beat trọn đời người ta ít ngờ tới nhất để đương thân.No đã kiệt sức không còn có thể chạy trốn được nữa.Tút con sao vào bao và mỉm cười trêu ngươi đó.Con vật nhìn tôi không hề run sợ.Dù sao thì.Ta đã cùng đường.Có lẽ nó nghĩ vậy.Cơn giận trong tôi chợt bốc lên ngùn ngụt.Tôi bổ tới túm lấy con gai trong tay.Con thú chỉ nặng hơn mười ký thịt rãi ruột yếu.Nam thật hay thảm.Tôi lại nhớ đến câu nói của ông.Con thú kỳ soccer.Cũng đớn đau tuyệt vọng.Diễn biến con này ra đấy.Và siết chặt cổ họng đó.Chỉ một lúc nó đã mềm nhũn dưới tay tôi.Nhìn vẻ mặt lõm thì biết là mụn đang không vui.Tôi thận hỏi lão mới nói.Con gấu trốn mất rồi.Thiết lập cả ngày hôm nay chỉ mệt người vô ý.Online cũng chết rồi.Tôi nói.Nó sống xa và con đã giết nó.Lão chỉ gật đầu.Đổi về thuốc ngồi và kết tổ ngồi tư lự chưa vội trong đó.Ván trượt ăn cũng bơ phờ bịp.Ngọc ngạn người xa lánh chờ tôi làm cơm.Một lúc sau tiếng ngáy của bọn họ đã vang lên.Như có đàn gấu đang gầm gừ chức xã.Tôi lặng lẽ ra sau lán làm thịt con nai.Vì mọi người đang đói.Nên tôi mổ lấy tim gan con thú làm trước.Mua thịt rừng đánh thức những dạ dày đang đói.Bữa ăn được chọn xa trên những chiếc lá chuối nằm âm.Những ai cũng thấy ngon miệng.Rượu vào.Lão quán bắt đầu hát lên một điều quái g nghe sởn gai ốc.Đó là điệu hát.Trong ngày lễ cầu hồn.Giọng hát buồn bã thi thiết.Bài ca về những linh hồn chưa tìm được nơi nương nóng.Anh con trai lắng nghe thấy khó chịu mắng mấy câu.Rồi sách chúng ta rừng.Ăn nấm bổ.Tàu.Tao về kiếm con cầy bay ngày mai đổi món.Tôi cũng bỏ ra sau láng ngã đầu lên tảng đá nhảy lưng.Lúc này.Fullface đã dâng lên nhấn chìm tôi vào giấc ngủ.Có lẽ đã quá nửa đêm.Hình ảnh làm cho tôi tỉnh giấc.Trăng cuối tháng đã cao bằng cả con sào trôi lửng lửng.Đừng im lặng như chưa từng có sự sống của cây.Chưa từng có ban ngày.Tôi ngồi dậy.Bằng ngắm nhìn thung lũng dưới trăng.Tool sai.Vẫn chưa chịu nổi.Gió lạnh lại tràn đến.Con cú đêm vẫn giúp lên đều đều nghe thật buồn.Lúc đầu.Chỉ một con vượn can đảm nhất đàn từ bỏ đá nhảy xuống.Nó nhìn tôi một lúc lâu chắc đi.Xác định đối thủ.Trong gửi tôi vẫn nồng nàn hơi men.Đứng nguyên tại chỗ đáp lại cái nhìn của con thú.Và nhận thấy vẻ nào đúng trong mắt nó.Tôi tiến lên một bước.Quảng yên.Con vượn bắt đầu đi giật lùi.Tội nó quay đầu nhảy phát lên mầm đá.Tôi cũng đút vào lán cầm khẩu kbốn mươi bốn diesel.Đã không còn một con vượn nào nữa.Chắc.Chúng rút lên núi cao cả rồi.Túi xách súng tiến về phía núi.Niềm vui thích của kẻ đi săn.Lệnh cuộn lên khi kết lại dần xua tan hơi men trong người ta.Một lúc sau mồ hôi đã ướt đẫm vai áo.Và.Chụp hình phẩm bước.Khoản từng trước mặt tôi lúc này bỗng xao động như có luồng gió lớn tràn qua.Thận trọng mở chốt an toàn.Anh đặt lên cò súng.Đón chờ cuộc tấn công của bầy cừu.Trên đầu.Chăn vẫn bình thản soi võ những mỏ đá bạc.Cuộc tấn công đến từ phía tay trái.Một hòn đá sạc qua vai tôi lăn tròn xuống vực núi.Chụp ảnh bụi súng để hướng kẻ vừa ném đá.Mà dễ dàng nhận ra con vượn đang đứng bằng cả hai chân.Nhưng người hiên ngang trên một phiến.Một tay nó bịt cái dây leo.Tay kia.Hình như vẫn thủ một hòn đá sẵn sàng trong một cuộc tấn công mới.Quỳnh nhầm với con thú.Lại cò.Phát đạt.Hất tung con vật ra sao.Long nhãn vắt người những khối đá.Vì thế.Nó sẽ không ngã lăn xuống dốc.Như ý muốn của thôi.Tôi rút con tao rừng thận trọng đi lên chỗ con vượn.Bây giờ.Tôi đã nhìn rõ nó hơn.Con vượn cao gần mét rưỡi.Một tay nhưng vẫn nắm chặt một vật gì đó.Máu từ vết thương trên nước nó trào ra như suối.Một lúc sau.Mức lương đứng dậy què hoài nhìn tôi.Hòn đá.Vẫn cầm chắc trên tay.Cuối cùng.Nó cũng vung tay lên chuẩn bị chút tất cả đội câm vẫn xuống đầu kẻ vừa bắn mình.Bàn tay nó rung rung.Bên tai tôi chợt vang lên một thứ âm thanh kỳ quái.Phim ma.Của kim long.Bluetooth kiếm người như thế vừa có nguồn điện từ bàn tay con vượn truyền dọc sống lưng tôi.Tiếng kêu.Của chiếc vòng bạc.Con rùa.Vẫn bình thản nhìn tôi chiếc vòng bạc cầm họ trong tay nó nhắc.Lan can.Rancon.Lan can.Giọng đọc nghệ sĩ ưu tú thì thùng vừa mang đến câu chuyện mang hơi thở xa xăm vùng đất rừng thẳm.Đời vẫn còn đó huyền thoại ấp ủ trong con người.Những câu văn trong truyện ngắn.Ảnh ảnh.Của tác giả hữu vi.Chẳng có gì cao siêu huyền bí dụng không.Cốt truyện dư bếp lửa mùa đông không đầu không cuối.Urê không dứt.Vậy mà cứ an toàn không.Nếu chỉ một lần tới nó nhìn những cánh rừng già mà em biết.Sọc dài xung xa.Làm sao biết nổi những câu chuyện không dứt.Không nguyên mai hồng hoang huyền hoặc.Tác giả hữu vi chia sẻ rằng.Đúng là khánh bạc lên kênh mượn khung cảnh quê hương của anh miền núi xứ nghệ.Nên người ta đã và vẫn còn sinh nhai bằng nghề săn thú rừng.Nơi đó.Thiên nhiên không chỉ là môi trường sống.Mà với người bản địa.Con gà tâm linh.Đánh bạc lên kênh.Hay là thứ âm thanh nhấp nhổm lay động lòng người.Truyện như được kể từ thời xa lắm.Cái thời mà đôi cánh bạc trai gái trao lời ước hẹn.Thời chi vượt tìm gấu.Tân hổ tsonline.Thời thao thiết dương dương câu chuyện người rừng bơ vơ lạc lối.Khánh bạc lên kênh kể chuyện bằng nhịp tâm trạng mà điệu thê lương tăm tối mịt mù.Tâm lĩnh bao phủ đôi khi như muốn nhấc bổng cả ý tưởng sản đơn của tác giả lúc ban đầu.Vì anh chỉ muốn gửi tháng một điều rằng.Chỉ những người miền núi cũng đang băn khoăn.Không biết nên ứng xử thế nào.Để hài hòa với thiên nhiên.Mà không làm hại đến điều.Mà đối với.Rất đỗi thiêng liêng.Tình yêu và ẩn ức.Hỏi cách nào của cuộc săn sau thảm sát.Chắc gì đã nhấc máy niềm vui sướng của kẻ thắng.Tác giả hữu vi một lời lên án bàn tay đã bấm còi lên khẩu súng săn.Nhưng.Xót xa.Chúng ta đã đọc được sông sớm nhỉ.Trong lực yếu ớt làm cây.Cục ngã cẩm tú.Người tuyết và cả chúng ta.Đã cảm nhận được rằng những con thú cũng có trái tim cũng biết quỹ đạp cầu cứu trong không.Và những vết cứ từ lời cảnh tỉnh vang lên trong tiếng khán giả lên. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com