Nghe Lời Phật Dạy Mỗi Tối Hết Sạch Nghiệp LÒng NhẸ Ngủ Sâu Giấc Mọi Sự May Mắn Suôn Sẻ Vô Cùng.

nghe lời phật dạy mỗi tối hết sạch nghiệp lÒng nhẸ ngủ sâu giấc mọi sự may mắn suôn sẻ vô cùng.
Sinh ra lòng người là một điều khó.Gặp được chánh pháp còn khó hơn.Đúng vậy.Hơn hai.năm trăm năm sau khi đức phật nhập diệt.Chánh pháp của ngài đã bị phủ lên bao lớp triết học trừu tượng.Vào lớp tôn giáo ức chế mơ hồ.Tưởng giải.Dựa dẫm vào tham.Bởi vì.Đạo phật từ một phương pháp tu hành thực tế.Dùng trí thức dẫn thân tâm vào thiện pháp một cách tự nhiên.Để vượt qua nhân quả.Làm chủ bốn nỗi khổ.Sinh ra.Bình.Chết của đời như.Bị biến thành một tôn giáo cầu cúng tụng niệm.Mong chờ khi chết được tái sinh vào các thế giới ảo tưởng.Do tưởng tiêu của con người dựng lên.Bị biến thành các pháp tu từ ước chế tâm không vọng tưởng.Nhắm đến các trạng thái định tưởng phật tỉnh.Các thần thông biến hóa.Biết chuyện quá khứ vị lai nhân dân.Nhưng các kết quả này.Đâu giúp tâm con người hết tham sân si mạn nghi.Cho nên tu mãi.Mà vẫn không thế nào làm chủ được sự sống chết.Không thể chấm dứt tái sanh luân hồi.May mắn thay cho nhân loại.Khi ở đây .Chánh pháp của phật một lần nữa được trùng tuyên sống dậy trở lại.Như những gì nói giống có.Đạo phật được dựng lại với một phương pháp tu tập rõ ràng.Cụ thể.Tỉa mỹ.Có ốp lan từ thấp đến cao.Qua những bài giảng.Qua những cuốn.Của đức trưởng lão thích thông lạc.Đó là những tác phẩm tâm huyết.Kết quả kinh nghiệm từ cả một cuộc đời gian khổ tu hành.Giành chiến thắng trước nhịp sinh tử của trưởng lão.Sau khi đức trưởng lão thích thông lạc nhập diệt.Tu viện chơn như biên soạn tập sách nhỏ này.Tập hợp bún cuốn sách mỏng từ những tác phẩm của thầy.Pháp tu của.Từ tứ chánh cần đến tứ niệm xứ.Chỉ rõ cách thức tu tập của đạo phật được sinh ra từ kinh nghiệm tu hành.Giải pháp.Umười chín đức.Đó là một phương pháp.Vào ngày tự mình tìm ra.Hoàn toàn khác biệt với cách thức tu hành của các tôn giáo khác.Nếu quý phật tử và bạn đọc muốn tìm hiểu toàn bộ quá trình tu hành của đức.Từ lúc xuất gia đi tìm đạo.Cho đến khi trứng quả vô lậu giải thoát.Xin mời tìm đọc cuốn sách.Phật giáo có đường lối riêng biệt.Của đức trưởng lão thích thông lạc.Hài .Thời khóa tu tập trong thời đức phật.Phân tích thời khóa biểu tu tập.Mà đức phật chế ra.Cho chúng tỷ-kheo tân.Giá tuýp led.Từ đó chỉ ra phát hành của đạo phật là xã tâm.Khỏi các chướng ngại pháp.ba.Trâu rồi.Tứ vô lượng tâm.Phát hành cụ thể để tu tập tăng trưởng bốn trăm vô lượng.Từ.Bi hỷ xả.Mà đức trưởng lão thường nhắc đến bốn trăm.Bằng một cụm từ thuần việt là.Yêu thương và tha thứ.bốn.Niệm phật.Tứ bất ngoại tình.Phương pháp tu tập niệm phật.Niệm pháp niệm tăng niệm giới.Theo đúng kinh sách nguyên thủy.Để đạt đến sự giải thoát hoàn toàn như phật như pháp như chúng thánh tăng và như giới.Mong rằng tập sách nhỏ này.Giúp cho quý phật tử và bạn đọc nhìn nhận ra.Một vật pháp chân chính.Từ đó áp dụng vào đời sống và sự tu hành của bản thân.Để vượt thoát được mọi sự khổ đau.Mà nhân quả đang đi quanh quý bà.Chính trị.Tu viện chơn như.Pháp tu của phật.Từ tứ trấn cần đến tứ niệm xứ.Các tù của phật.Sau khi trứng đạt hai loại định.Không vô biên xứ tưởng.Và phi tưởng phi phi tượng xứ.Kiếp đỏ thực hành sáu mươi lăm củ hạng tối đa.Đức phật nhận thấy.Không có sự giải thoát.Nhìn lại thân mình.Đức phật thầy.Tâm tham sân si.Mạng.Vẫn còn nguyên.Dạy nhảy không thể làm chủ được bốn nỗi khổ.Xin già.Bệnh chết.Đức phật tư duy suy nghĩ.Các phương pháp tu tập như vậy của ngoại đạo.Không thể tìm đến kết quả giải thoát.bảy.Chúng đều ức chế thân tâm.Giờ còn tạo ra sự đau khổ nhiều hơn.Gì vậy.Đức phật ném bỏ tất cả.Dưới cội cây bồ đề bên dòng sông nin.Đức phật nhớ lại phương pháp đi.Ifs.Nhập sư thiền.Mà khi còn bé.Ngày ngồi dưới cội cây hồng táo.Tu tập bắt chước vua cha.Đó cũng là pháp tu từ ức chế.Ngày suy nghĩ.Tu tập sơ thuyền ly.Điện áp như vậy.Nước chí tâm.Cố gắng giữ gìn tâm không vọng niệm.Thì làm sao đi được das được.Tự đặt ra câu hỏi.Chơi ngày lễ tiếp tục tư duy suy nghĩ.Dục.Là lòng ham muốn của mình.Mà đồng còn ham muốn là còn đau khổ.Cho nên phải chứ - đồng ham muốn.Nhưng giúp trừ lòng ham muốn bằng cách nào.Câu hỏi được đặt ra.Những câu trả lời.Chưa có.Đến ngày là tiếp tục tư duy.Trong tầm tay.Thường hay bị chứng hại cho các pháp bên ngoài tác động vào.Làm cho nó khổ đau.Những đối tượng bên ngoài phần đông đã phát.Nên khi chúng tác động vào thân hai tâm.Để chúng ta thấy bớt ăn liền.Như vậy.Mục đích giáo dục.Lisa.Còn có nghĩa là.Ngăn ngừa đồng dục bên trong.Tức là không cho khởi lên lòng ham muốn.Nếu có khởi lên lòng ham muốn.Thì phải quán xét tư duy.Diệp nói nhiều.Như vậy.Chúng ta mới có pháp tu tập đi đi.Vì ác pháp.Chứ chị nói suông lyric.Aliexpress.Thì đâu có pháp hành.Thì biết tu tập đi dù lys pháp như thế nào.Bởi vậy.Khi đức phật ngồi dưới cội cây bồ đề.Tư duy về các vị thầy hoại đạo.Dạy tu tập sơ thiền.Họ đều nói.Lý dục.Riot.Nhưng kỹ thuật là không có pháp đi được lý ác pháp.Mà chỉ có pháp ức chế ý thức.Khiến cho ý thức không cần niệm cởi.Gì thế.Tầm thâm.Sân si mạn nghi.Không bao giờ đi ra diệt nó đi.Channel.Không bao giờ tôi tập được chứng đạo.Làm chủ được xin.Dạ.Bệnh trĩ.Nếu quý vị nghiên cứu kỹ thì sẽ thấy giáo pháp của phật dạy.Ly dụ xmas.Có pháp môn tu tập thẳng hơi.Dưới.Định tuổi.Lập phương hướng xác định đường lối tu tập theo phật giáo.Thử thách.Điểm cầu.Nếu ai kêu tôi với.Mã bưu điện.Nhạc ru sai pháp của phật.Nếu ai chưa nhập được định.Mà bảo mình có trí tuệ.Là người thầy.Lừa đảo người khác.Căn cứ vào giới.Định tuyến.Mà chúng ta biết được người tôi đúng.The two sides never.Biết được người tu theo pháp.Hãy tu theo pháp ngoại đạo.Đó là chúng ta chỉ căn cứ vào giới-định-tuệ.Mà còn biết sai đúng như vậy.Thúy hà.Chúng ta cần cứ vào bát chính đạo.Thì pháp môn ngoại đạo không thể lừa phật tử được.Trước giờ thì.Đức phật chỉ vì chút.Các thầy tỳ kheo.Sau khi ta.Hãy lấy giới luật của ta làm thì.Đừng lấy ai làm thì.May mắn thay cho đời sao.Giờ có lời dạy của đức phật như vậy.Bật quý phật tử còn có duyên trở về với chánh pháp giải thoát.Trở lại với đức phật.Lúc này.Ngày đang âm thầm lặng lẽ một hình một bóng.Tu thành dưới cội cây bồ đề.Mỗi lần muốn ly dục reaction.Thì đức.Để tư duy cách thức tu tập như thế nào.Để không ức chế ý thức.Giống ngoại đạo.Vô tư duy suy nghĩ như vậy.Nên ngài tự nghĩ xa pháp tu tập xã tâm.Ngơ ngác.Dạ chị tác pháp.Xinh thiện.Trẻ tăng trưởng thiện pháp.Từ đó.Đức phật nỗ lực tu tập hàng ngày không biến trễ.Dùng cho ý kiến quán xét vào tâm của mình.Đức tỉnh táo.Từng phút.Từ giấy.Các ý để ngăn và diệt lòng ham muốn.Nhờ chế ra pháp tu hành chưa chị.Mà lòng ham muốn càng lúc càng giảm.Càng lìa xa.Cuối cùng.Tham dự.Lần lượt bị liệt mất.Về asus.Cũng tu tập như vậy.Mỗi khi có áp pháp nào tác động vào thân tâm.Thì đức phật.Liên quan sát tư duy ngăn chặn và diệt ác pháp đó nghi liền.Nhờ phương pháp tu tập hiệu quả như vậy.Nền đức phật cảm thấy tâm bình.Càng lúc càng lý dục.Đi bất thiện pháp rất nhiều.Cứ như vậy.Ngài tiếp tục tu hành cho đến khi tâm rất tự nhiên trở nên bất động thanh thản.An lạc.Chạy vô sự.Dò kết quả này và cộng với sự siêng năng cần mẫn tôi tập.Nên ngày đặt tên phương pháp tu tập này là tứ chánh cần.Thiết lập bốn pháp chân chính cần phải tu tập hàng ngày.Pony được sinh ra từ đức phật.Cho nên người nào tu thiền theo phật giáo.Muốn ly dục ly ác pháp.Đều với tu tập tứ chánh cần.Kính kỳ.Tu viện chân như.Tứ trấn cực.Như chúng ta đã biết khi đức phật đến cội cây bồ đề tu tập với pháp môn đầu tiên.Là pháp sư thiền của ngoại đạo.Ngồi dưới cội bồ đề.Ngày nhớ lại lúc còn bé.Ngồi dưới cây hồng táo tu tập liên.Đi express nhập siêu thị.Cũng dưới mục đích tu tập nhập sư thiện như ngoại đạo.Nhưng đức phật không tu tập hành pháp theo lối liên tục diot ức chế tâm của họ.Màn hình thế pháp do sáng kiến xã tâm ly.Diophante của mình.Tiếng pháp hàng ngày.Thành những hành động nhân ác.Diệp chi.Xinh thiện.Tăng trưởng thiện pháp.Giữ tấm hình này.Suốt ngày đêm từ cánh một đến căn hai.Từ căn ba đến trạng từ.Công nông.Rồi từ ngày này sang ngày khác.Đức phật nhiệt tâm ngân.Già vip lòng ham muốn và cách khắc phục.Cho đến khi tâm bất động.Thanh thản an lạc.Già vú sự hoàn toàn.Thì khi đó.Đức phật để tâm tự nhiên kéo dài bảy ngày đêm.Sau khi ở trong trạng thái này suốt bảy ngày đêm như vậy.Thì biết mình đã chứng đạo.Lúc mới tụ tập.Tâm cẩm chướng ngại pháp rất nhiều nhưng sống.Nên đức phật x và diệt các pháp đó.Không lúc nào ngơi nghỉ.Nhưng khi cắt áp thấp đó không còn nữa.Thì đức phật cảm nhận tâm mình bất động.Thanh thản an lạc và sushi.Luôn luôn đang ở trên bốn chỗ của.Thân.Thỏ.Tâm.Giảng pháp.Gì thế.Ngày gọi trạng thái tâm đó là pháp môn tứ niệm xứ.Do từ đức phật tử tu tập theo sáng kiến của mình như vậy.Mà đạo phật mới có những pháp môn tứ chánh cần.Giờ pháp môn tứ niệm xứ.bốn mươi chín ngày dưới cội bồ đề đức phật tư duy suy nghĩ.Theo số chín giải của mình.Nên tự sáng tạo ra pháp môn tu tập liên.Đi oxford đúng pháp.Gì vậy cuối cùng thân tâm ngày được giải thoát hoàn toàn.Đó là nhờ hai pháp môn tứ chánh cần.Già tứ niệm xứ.Đây cũng là các pháp môn căn bản nhất của đạo phật.Mà đầu tiên chúng ta tu tộc thường nghe nói đến.Tất cả ngoại đạo không làm sao có được hai phát luôn nè.Chỉ có đạo.Mới có hai pháp môn này.Là do đức phật tử tu mà tìm ra.Trở lại vấn đề tu tập của đức phật.Khi tụi tao đến đây.Ngày thức giai đoạn tu tập sư thiền đầu tiên theo kinh nghiệm bản thân của mình.Thì không giống ngoại đạo chút nào cả.Nên đức phật liền đặt cho phát hành này cái tên tứ chánh cần.Tứ trấn cần là bốn điều cần phải siêng năng tu hành hàng ngày không nên biến trễ.bốn điều cần nên tu tập này như sau.* các tác phẩm.Hài.Diệp các asus.ba.Xin các biện pháp.bốn.Tăng trưởng các thiện pháp.Một cái tên mà xác định được sự tu tập sơ thiền của phật giáo.Gì vậy.Đức phật còn gọi pháp môn tứ chánh cần nè.Với một cái tên rất gần thiền định.Định tư cũ.Tức là phương pháp tu tập sư thiện.Còn trung bát chánh đạo.Tứ chánh cần.Là lúc thứ sáu lớp tránh tình tứ.Như vậy.Muốn tu tập sư thiền.Thì không phải trên pháp sư thiện mà tube.Mà phải tu tập trên pháp môn tứ trấn cần.Rồi đến tứ niệm xứ.Sự tu tập điều trị khác hẳn với ngoại đào.Duy ngoại đạo không bao giờ có phương pháp tu tập thiền định theo kiểu này.Đến đây quý vị đã thấy rõ.Từ sơ thiền của ngoại đạo đã trở thành tứ chánh cần của phật giáo.Phật giáo đã làm đảo lộn tất cả pháp môn tu hành của ngoại đạo.Làm cho chúng điên đầu.Thì tu tập theo giáo pháp của đức.Thì quý vị nên nhớ phải tôi.Tứ trấn cờ.Đó là những pháp đầu tiên đánh vào cơ quan đầu não của giặc sinh tử luân hồi.Cho nên những đoàn đánh ngân ác diệt ác pháp nhiều sấm sét.Như vũ bão thì mới mong nhân và việt pháp phát được.Kỳ tu tập.Bảy đêm hết ý chí dũng mảnh kim cường gan dạ.Đánh đàn nào phải chính xác.Ra đầy đủ sức mạnh.Thì mới mong nhăng và diệt được ác phụ.Chơi tụ tập siêu siêu cho lấy có.Thì không bao giờ quét sạch khuôn chồng thùy miên du ký.Giá ngoan không.Quý vị tôi.Thì phải thật tu.Tu cho đúng pháp.Bảy đi kinh hành nhiều tu mà ngồi nhiều thì sinh ra lười biếng.Tu hành yêu chị chẳng đi đến đâu cả.Chi phí công sức và mất thời giờ về.Chồng tứ chánh cần gồm có bốn pháp tu tập.Một.Chánh niệm tỉnh giác định.Hài.Trịnh vô lậu.ba.Định sáng suốt.Bún.Định niệm hơi thở.Những loại định này đều tôi tập trên bốn chỗ.Thâm thúy.Âm nhạc.Tức là tứ niệm xứ.Gì thế.Người mới vào tu đều phải bắt đầu tu tập bốn loại định này.Nếu ai không tu tập bốn loại định này mà tôi tập pháp nào khác.Là tu tập sai pháp tứ chánh cần.Là tu theo ngoại đạo.Tứ trấn cần của phật.Là pháp môn nhân ác.Diệp khắc tuyệt vời.Nếu không có pháp môn này.Thì mỗi người tú tập đều bị ức chế ít.Vậy áp thấp cần phải nhân và diệp là gì.Asus.Tức là tả điểm.Nó có hai phần.Một.Tà niệm thuộc rễ tô.Có nghĩa là tâm ham muốn lo lắng sợ hãi.Buồn rầu giận hờn ghen tức.Tâm thủ.Thương nhớ phiền não dâm.Hi.Tài liệu thuốc gì thân.Có nghĩa là thân bị bệnh khổ đau nhức chỗ này đau nhức chỗ kia.Ngứa ngáy chóng mặt đau lưng.Đi đứng không vững vàng.Mỏi mệt.Hôn chậm dần dần.Những tên điểm này thường xảy ra trong thâm tâm.Hương thỏ tầm pháp của chúng.chín trò cuộc sống của chúng ta bất an.Gì thế.Chúng ta phải nhân và việc chúng.Để luôn sống và tăng trưởng trong thiện pháp.Xin thiện.Tăng trưởng thiện pháp.Câu này không có nghĩa vậy chúng ta đi làm việc từ thiện.Đi làm phước giúp người bất hạnh trong xã hội.Mà dậy chúng ta nên xóm không lầm của mình.Đỗ mười.Dạ của tất cả chúng sinh.Vậy sống không làm khổ mình khổ người và khổ tất cả chúng sinh.Thì phải sống như thế nào.Như trong pháp môn tứ chánh cần phật dạy.Xinh thiện tăng trưởng thiện pháp.Tiệm pháp ở đi.Có nghĩa là tâm bất động.Thanh thản an lạc và vô sự.Chứ không có nghĩa thiện đơn.Hàng ngày giữ gìn và bảo vệ tâm bất động thì đó là những điều toàn thiện rất hay.Chuyện đó mới thật sự là thiện.Thiện không làm khổ mình khổ người và khổ tất cả chúng sinh.Bởi phát hiện tâm bất động.Là thiện cứu cánh.Nói là chân lý của phật giáo.Nếu ai từng sống dưới nó là người chứng đạo.Cho nên chứng đạo của đạo phật.Là chứng đạo một cách dễ dàng.Không có khó khăn mệt nhọc.Chút nào cả.Tứ niệm xứ.Khi tu tập tứ chánh cần thuần thục.Thì không còn ác pháp tới lui nữa.Đức phật cảm nhận thân tâm mình tham sân si giảm bớt thấy rất rõ ràng.Đồng thời trạng thái tâm bất động thanh thản an lạc.Vô sự rõ ràng hơn.Giờ mũi thì.Đức phật chàng tăng thời gian kéo dài thêm trạng thái đó.Lúc mấy giờ.Đức phật thích tâm bình rất lạ lùng.Là luôn luôn cảm nhận toàn thân tâm của mình.Trong hơi thở xa.Vợ khi thử giàu.Từ cân này.Sang kênh khác.Không có mục niệm nào xen vào.một ác pháp nào khởi ra được.Nhất là các pháp bên ngoài.Công tác động vào được thân tâm.Vào trạng thái này.Đức phật không cần phải ngăn diệt dục giả pháp.Nhưng chồng pháp môn tu tập tứ chánh cần.Khi tu tập pháp môn tứ chánh cần.Thì niệm dục giả pháp khởi liên tục.Còn bây giờ thì khác xa.Tầm không có bất kỳ một niềm mác hai dục khởi lên một cách rất tự nhiên.Chứ không phải gò bó cha con tu tập như ngày xưa nữa.Giấy cách quan sát.Thân thọ tâm pháp như vậy.Từ ngày này sang ngày khác.Chỉ duy nhất có một cảm nhận quán xét trên toàn thân.Khi trạng thái này xuất hiện.Thì sự tu tập tâm bất động của đức phật rất dễ dàng và thoải mái.Suốt thời gian còn lại hơn bảy ngày.Chồng bốn mươi chín ngày tu tập dưới cội bồ đề.Đức phật thấy rất rõ tâm bình có một cảm nhận trên thân quán thân như vậy.Không có một trăm điểm nào khác nữa.Trong suốt bảy ngày đêm mà đức phật tưởng chừng như trong một khoảng thời gian rất ngắn.Chị hơn một phút.Ở trạng thái tâm đi.Kéo dài cho đến khi tâm vô lậu hoàn toàn.Nhờ tâm vô lậu hoàn toàn.Nên mới có đầy đủ tứ thần tốc.Đó là đốt chứng đầu giải thích.Từ trạng thái tu tập năm ngày.Đức phật mới đặt cho nó một cái tên đúng nghĩa.Quán bốn chỗ của nó.Tứ niệm xứ.Cởi đồ đức phật tu tập sơ thiền của ngoại đạo.Nhìn giàu sáng kiến biết sáng tạo ra những pháp tu hành.Để ly dục ly ác.Làm chủ sinh và bệnh chết.Thức để làm chủ thân tâm.Và cuối cùng.Đức phật thành tựu tâm vô đậu bằng pháp môn tứ niệm xứ.Chứ không phải nhập sơ thiền theo pháp môn của ngoại đạo.Bởi vậy.Phát buồn tứ niệm xứ.Chỉ có đạo phật mới có.Còn tất cả các tôn giáo khác.Đều không có pháp môn nào.Tại sao lại gọi là tứ niệm xứ.Tứ niệm xứ có nghĩa là.bốn nơi dùng để quán sét.Nó gồm có.Một.Thơm là phần cơ thể.Đầu mình hai tay và hai chân.Hài.Thỏ là cách cảm thọ của thân.Dạ tâm.Bà.Tâm là phần sáu thức tiếp xúc sáu trận.bốn.Pháp là thân thọ tâm.Gsáu trần.Đang xung quanh chúng ta.Trong bốn nơi thì chỉ cần quán xét một nơi.Đợt quán xét tất cả bốn mươi.Cho nên mới gọi là.Tứ niệm xứ.Trên tứ niệm xứ có ba giai đoạn tu tập.Tứ chánh cần.Tu tập trên tứ niệm xứ.Giai đoạn này người mới tu dẫn tu tập được.Giờ tôi tập dữ vậy.Mới có căn bản.Hay.Tứ niệm xứ.Tu tập trên tứ niệm xứ.Giai đoạn rất khó tàu.Nếu mất căn bản.Thì không giúp phục được tham mưu.Trên thân thỏ.Tâm và pháp.Bà.Thân hành niệm.Tu tập trên tứ niệm xứ.Giai đoạn này.Đời trai đoạn cuối cùng của tứ niệm xứ.Nó chuyên tu tập định lý thực hiện tứ như ý túc.Tứ chánh cần.Tu tập trên tứ niệm xứ là phương pháp tu tập lớp chín tin tức.Lớp thứ sáu trong bát chính đạo.Còn tứ niệm xứ tu tập trên tứ niệm xứ.Lập phương pháp tu tập lớp thứ bảy.Tức là lớp chánh niệm.Chồng bác chín đầu.Lớp thứ bảy là nước tu chứng đạo của phật giáo.Ngoài pháp môn tứ niệm xứ.Thì không có pháp nào tu chứng đạo giải thoát.Bẫy trên tứ niệm xứ có ba giai đoạn tu tập.Cho nên có những bài kinh đức phật dạy tu tập tứ niệm xứ.Nhưng đó là dạy tu tập tứ chánh cần.Kinh tứ niệm xứ.Đây.Chúng ta hãy lắng nghe phật dạy.Những tỳ-kheo nào.Này các thì kêu.Mới sức nhà tù chẳng bao lâu.Mới đến trong những pháp luật này.Những tùy theo ý.Này các tỷ-kheo.Cần phải được thiết lập.Cần phải được hướng dẫn.Cần phải được án chú.Tu tập bốn niệm xứ.Thân thủ.Tâm pháp.Hãy chuyên chúa với tâm thanh tịnh định tĩnh.Nhất tâm.Để có chánh trí như thật đối với các pháp.Tương ứng bộ.Nguyễn đông.Trang bốn mươi bảy chương ba.Tương ứng niệm xứ phẩm một.Alpha poly.Cho nên.Người mới xuất gia dẫn tu tập pháp môn tứ niệm xứ.Nhưng phải tu tập ở giai đoạn đầu.Là tứ chánh cần trên tứ niệm xứ.Bởi vậy.Nếu một người không có tu tập.Thì không thể nào hiểu được pháp môn tứ niệm xứ.Và cũng không hiểu được với luật.Thưa các bạn.Các bạn muốn biết rõ pháp môn tứ niệm xứ.Thì hãy lắng nghe đức phật dạy.Một thời thế tôn ở vasily tại rừng tam paris.Ở đi thấy tôn gọi các tiền theo.Bị cắt bị kêu.Ticker cần phải chú chánh niệm tỉnh giác.Đây là lời giáo giới của như lai cho các thì.Giờ này các tiền kêu.Thế nào là tùy theo chính hiệu.Thử đi.Này các tỷ-kheo.Thịt heo trú quán thân trên thân.Việt tân.Tỉnh giấc chánh niệm.Nhiếp phục tham ưu ở đời.Chủ quán thọ trên các thọ.Nhịp tâm tỉnh giấc chánh niệm.Nhiếp phục tham ưu ở đời.Trú quán tâm trên tâm.Nhiệt tâm tỉnh giấc chánh niệm.Nhiếp phục tham ưu ở đời.Trú quán pháp trên các pháp.Nhiệt tâm.Tỉnh giấc chánh niệm.Nhiếp phục tham ưu ở đời.Như vậy.Này các tỳ-kheo.Là tỳ kheo chánh niệm.Trung bộ một.Kinh niệm xứ.Đoạn kiên trên đây dạy chúng ta kích thích chánh niệm.Tức là học lớp chín nghiệm.Chị chánh niệm là gì.Theo đoạn kênh này.Thị trấn niệm.Làm niệm thanh thản.An lạc.Và vô sự.Niệm thanh thản an lạc vô sự.Hiện tiền trên bốn chỗ.Thân thọ tâm pháp.Chỉ tả niệm không bao giờ xen vào được.Nếu ta niệm xen vào được thì tức khắc phải nhiếp phục.Không được để chúng tác động vào thân thọ tâm và pháp.Như đã nói ở phần tứ chánh cần.Tra điểm.Nhạc cát niệm dục giả pháp trên thân tâm.Nhân sang giai đoạn tu tập tứ niệm xứ.Thân tâm chỉ còn cách tàn niệm về y tế.Chứ không còn chết tại điểm thu.Nhiều lúc mới tu tập ngân ác diệt ác pháp.Vậy còn.Tên thân quán thân là như thế nào.Trên thân quán thân tốt nghĩa là.Dùng mắt nhìn thấy.Cay đắng nha.Thân cảm nhận sức chậm và ý thức quan sát ngay trên thân.Nếu thân có đau nhức chỗ nào liền biết đi.Thần đi biết thân đi.Thân ngồi viết thân ngồi.Thân nằm viết thân nằm.Thần đứng biết thân đứng.Dần dần.Tùy nói trên thân quán thân.Nhưng thực sự là đang quán bốn chỗ thân thọ tâm và pháp.Gì biết thân là biết thôi.Biết thọ là biết tâm.Biết tâm là biết pháp.Biết pháp là biết thân.Cho nên.Trên tứ niệm xứ.Biết chỗ này.Thì liền biết chỗ khác.Bốn chỗ này như một khối.Tùy nói bốn nhưng mà một.Quán thần trên hưng.Thích lệ tâm tịnh thức trên thân.Nên thân xảy ra một điều gì dù lớn lao hay nhỏ nhỏ.Tâm đều biết rất rõ.Cho nên nói trên thân quán thân.Trước kỷ thật là.Quan tâm bất động.Nếu tâm bất động suốt bảy ngày đêm.Lịch tu tập chính đạo.Còn ngược lại.Trong bảy ngày đêm.Tầm thường bị hôn trầm thùy linh.Du ký.Giai đoạn tưởng.Thủy ngân dùng pháp.Quần áo.Việt á.Để mà dịp các pháp này.Bởi vì.Bát mồm tứ niệm xứ là một pháp môn tu tập để chính đạo.Pháp môn này chút quan trọng.Nếu ai không tôi tập nó thì không bao giờ chứng đạo.Cho nên chúng ta cần phải thông suốt đường lối tu tập như thế nào đúng giờ như thế nào sai.Một lần nữa.Chúng tôi xin nhắc các bạn.Thầy tu tập pháp môn tứ chánh cần.Rồi sao mới tu tập đến pháp môn tứ niệm xứ.Nếu không biết thì đừng nên tôi tập.Bởi có tụ tập cũng chỉ uổng công mà thôi.Kết bạn đừng nghe nói pháp môn tứ niệm xứ.Bạn ham to cao.Pony dành cho những bậc giới luật nghiêm túc.Dành cho những bậc tâm đã bất động trước các pháp.Giờ các cảng thọ.Chứ không phải pháp môn này bất cứ ai muốn tôi tập.Là điều tu tập được.Nếu các bạn tôi tập.Mà không biết khả năng trình độ của mình thì đó là tôi tập xài phí.Xin quý vị cần lưu tâm.Bất cứ thơm làm điều gì.Điều biết.Thần ăn biết thân ăn.Thân ngủ biết thân ngủ.Thần quyết xưng biết thân quét sân.Thân nhật rau viết thân mặt sau.Thân ngồi in viết thân ngồi yên.Giờ ký thân ngồi yên bất động thì biết hơi thở sa hơi thở vô trên thân.Tất cả hành động đều được xem là trên thân quán thân.Vụ quán hơi thở ra hơi thở vô cùng chính là trên thân quán thân.Trên thân quán thân được như vậy là phải có sức tỉnh thức.Đi.Chúng ta hãy nghe đức phật dạy cách thức tu tập tỉnh thức.Giờ này các thì theo.Thế nào là tùy theo tỉnh giác.Tự đi này các tiền theo.Chỉ cao tỉnh giáp khi đi tới đi lui.Cảnh giác thì nó tới.Nói vui tỉnh chết khi coi tay rửa tay.Tỉnh giác khi mang áo xanh hati tan ra đê.Mà bác.Nàng y.Cảnh giác khi ăn uống.Khi nhai.Đến.Cảnh giác khi đại tiện tiểu tiện.Tịnh giác khi đi đứng khi ngồi nằm khi thức.Thì nói khi im lặng đều tỉnh chết.Này các tỳ-kheo.Như vậy tùy theo sống tỉnh giấc.Trung bộ một.Kinh niệm xứ.Đoạn tin trên đây đã xác định sự tỉnh giác trên thân thành của chúng ta.Vậy thân thành của chúng ta là gì.Thân hành của mỗi người được chia ra làm hai phần.Một.Thân hành nội hơi thở.Hai thân hàng ngoại.Tất cả mọi sự hoạt động của thân.Thân thành hoạt động gồm có ba nơi.Một.Thân hai miền.ba.Tí.Như vậy.Muốn tỉnh chết trên thân hình.Thì các bạn hãy phản tỉnh lại thân miệng ý của mình.Khi phản tỉnh lại thân miệng ý của mình.Là các bạn hãy chủ động điều khiển thân thành thủ thành ra ít hàng.Kiếm cho thân thành khẩu hàng.Ý hàng của các bạn không có lỗi lầm.Thân hình củ hành lý hàng của các bạn.Không có lỗi lầm.Tức là chánh niệm.Còn có lỗi lầm là có tài tìm.Bài kinh dị đức phật dạy chúng ta vi phạm tĩnh lợi thân thành khẩu hàng giả.Hàng.Nói chung.Mà chạy chú ý tất cả các hành động của thân.Đó là tỉnh gì.Nhưng nếu nhà như chị.Trời ơi các bạn tu tập chỉ là chú ý tập trung trên thân thành một cách ức chế tâm cho hết.Niệm khởi.Thì đó là một điều tu sai lệch pháp hết sức.Đó là các bạn đã hiểu sai biện pháp xã tâm của phật thành pháp ức chế.Đức phật rất sợ chúng ta tu tập tứ niệm xứ lầm đạt.Chỉ tay hải không lường được về hậu quả.Bởi vì phát ngôn tứ niệm xứ là một pháp môn độc nhất.Đi đưa con người có đủ năng lực làm chủ nhân quả.Tức là làm chủ mời sự hoạt động của chúng ta hàng ngày.Tức là như lời đức phật dạy ở đoạn trên.Tùy theo phải sống an chú chánh niệm tỉnh giác.Truyền hình.Chúng ta hãy hiểu cho rõ ràng.Để biết cách sống an chú chánh niệm tỉnh giấc.mười sai lầm trên pháp môn tứ niệm xứ.Đi.Xin các bạn hãy lắng nghe đức phật dạy tiếp.Vậy này các tỳ-kheo.Các thì phải gội sạch khai pháp cơ bản về các biện pháp.Và thế nào là hai pháp cơ bản về các biện pháp.Chính là giới thiệu thanh tịnh và tri kiến chính trực.Này các tỷ-kheo.Khi nào các thì được giới thiệu thanh tịnh và tri kiến chánh trực.Các thì hãy cứ trên dưới.Trang chủ trên dưới tu tập bốn niệm xứ.Thân thọ tâm pháp.Tương ứng bộ năm.Trương ba phẩm anh ba đi.Đoạn kinh trên dạy rất rõ ràng.Giới luật và tri kiến.Bởi vậy.Muốn khắc phục những tham mưu trên thân thọ tâm và pháp.Thì phải cứ trên dưới luật.Sống không hề vi phạm một lỗi nhỏ nhặt nào.Thì mới mong đẩy lui cách chướng đầy pháp trên đó.Khắc phục tham mưu.Thưa các bạn.Chồng kim ước nguyện đức phật cũng đã nhắc nhở chúng ta rất nhiều về giới luật.Gì với luật rất quan trọng trên con đường tu tập giải thoát.Muốn ước nguyện kết quả một điều gì trong sự tu tập.Thì giới luật tới nghiêm chỉnh.Thử đi.Tu tập tứ niệm xứ.Đức phật cũng dạy chúng ta lấy giới luật và chi kiến làm nền tảng.Cho sự nghiệp phục những tham mưu.Trình tứ niệm xứ.Nghĩa là.Muốn đẩy luôn những sự khổ đau trên thân.Thỏ tâm và pháp thì giới luật phải nghiêm chỉnh.Giới luật nghiêm chỉnh thì tri kiến thanh tịnh.Tri kiến thanh tịnh.Thì giới luật mới nghiêm chỉnh.Giới luật làm thanh tịnh đi kiếm.Tìm kiếm làm thanh tịnh giới.Đó là nền tảng vững chắc để chúng ta tu tập tứ niệm xứ.Mà làm chủ bốn sự đau khổ.Sâm già bệnh chết của đời người.Bị gì.Rất buồn tứ niệm xứ.Là ngọn đèn soi sáng.Là chỗ nương tựa vững chắc cho chúng ta.Đây.Các bạn hãy lắng nghe.Và suy nghĩ kỹ những lời đức phật nhắc nhở ông anăm.Mì anna.Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình.Hãy tự mình nương tựa chính mình.Chết tương tự một điều gì khác.Dùng chính pháp là ngọn đèn.Dùng chính pháp làm chỗ nương tựa.Chữ nương tựa một điều gì khác.Này ananda.Thế nào là tùy theo tự mình là ngọn đèn cho chính mình.Tự mình nương tựa chính mình.Không nương tử bột điều gì khác.Dùng chánh pháp làm ngọn đèn.Dùng chính pháp làm chỗ nương tựa.Không nương tựa một điều gì khác.Ở đây nè anaconda.Tìm theo chú quán thân trên thân.Nhịp tâm tỉnh giấc chánh niệm.Nhiếp phục tham ưu ở đời.Chủ quán thỏ trên các thọ.Nhịp tim.Tỉnh giấc chánh niệm.Giết phục tham ưu ở đời.Trú quán tâm trên tâm.Nhiệt tâm.Tỉnh giấc chánh niệm.Nhiếp phục tham ưu ở đời.Chủ quán pháp.Tên các xã.Nhịp tâm tỉnh giấc chánh niệm.Nhiếp phục tham ưu ở đời.Chứ gì nè angela.Tỳ kheo tự mình là ngọn đèn cho chính mình.Tự mình nương tựa chính mình.Không nương tựa một điều gì khác.Dùng chính pháp làm gọn đều.Dùng chính pháp làm chỗ nương tựa không nương tựa một điều gì khác.Trưởng bộ một.Kinh đại bát niết bàn.Các bạn có nghe chăng.Tứ niệm xứ là ngọn đèn chánh pháp.Là chỗ nương tựa vững chắc cho các bạn.Như vậy tứ niệm xứ.Đúng là một pháp môn rất quý báu.Nền đức phật lập đi lập lại nhiều lần để chúng ta đừng quên pháp môn này.Ớn lạnh kim trinh.Đức phật dạy chúng ta hai điều.Một.Đấy mình làm còn tiền làm chỗ nương tựa vững chắc.Để ý muốn dạy điều gì đây xin thưa cùng kết bạn.Tự mình là ngọn tiền cho chính mình.Tự mình nương tựa chính mình.Không nương tựa một điều gì khác.Để thú rõ và xác định ý nghĩa của câu này.Chúng tôi xin lập lại.Tự mình là ngọn đèn cho chính mình.Tự mình nương tựa chính mình.Đó là tri kiến của chúng ta đấy các bạn ạ.Hay.Dùng chính pháp là ngọn đèn soi sáng dùng chính pháp làm chỗ nương tựa.Không nương tựa một điều gì khác.Lợi ích vật muốn dạy phát môn gì đây.Xin thưa cùng các bạn.Đó là dưới đất.Giới hạng dưới hàng.Chợ hóc môn tứ niệm xứ.Đọc đến những đoạn kinh trên đây.Chắc các bạn đã thú hiểu.Giá phân biệt chánh pháp của phật là pháp nào.Con tàu pháp của ngoại đạo là pháp nào.Nếu không có những lời xác định chánh pháp của phật.Thì đứng trước rừng kinh sách hiện giờ.Cách làm dễ sợ và kiến giải thưởng của ngoại đạo.Như chúng tôi đã nói ở trọn trước.Nếu một người không có tôi tập thì không thấy nào hiểu được pháp môn tứ niệm xứ.Và cũng không hiểu được giới luật.Bởi vì.Trong khi trần tứ niệm xứ.Cấp ba giai đoạn tube.Thì giới.Giới hạn.Giày dưới thành.Cũng đã ban hành động đạo đức hành nghề thì để tu tập giới luật.Thực hiện giới luật là phải luôn luôn thực hiện dưới chị kiến cho nên kinh dị.Giới luật ở đâu là chí kính ở đó.Đi kiến ở đâu là giới luật ở đó.Giới luật làm thanh tịnh tuy kiếm.Chị kín làm thanh tịnh giới luật.Nếu người tu sĩ và người cư sĩ không thực hiện giới luật nghiêm chỉnh.Còn vi phạm những lỗi nhỏ nhất.Không thấy xấu hổ và sợ hãi.Thì.Tu tứ niệm xứ.Chẳng bao giờ có kết quả rốt sáu.Chị hoài công vô ích mà thôi uổng phí một đời tôi.Ngoài đầu.Không bao giờ có pháp môn tứ niệm xứ.Cho nên.Ngoại đạo không có ai tu chứng đầu giải thoát.Nhờ có pháp môn tứ niệm xứ.Nên vậy đậu không thể lừa dối phật tử.Lấy pháp môn của mình cho là pháp môn của phật được.Đốm lại.Khi tu hành theo phật giáo.Thì không nên tu tập bất cứ một phát môn nào khác.Bà chỉ nên tôi tập trị kiến với lực.Dạ tứ niệm xứ.Trước khi nhập kịp.Đức phật đã di chúc.Sau khi ta nhập diệt.Các vị tiền theo hãy lấy giới luật.Giáo pháp của ta mà làm thì.Giảng pháp mà ngài đã di chúc ở đây.Lập bắt môn.Tứ niệm xứ.Pháp môn tứ niệm xứ là pháp môn nhiếp tâm bất động cuối cùng.Cổ phật giáo.Vì chín người tu tập sống được với tâm bất động.Là đã chứng đầu.Thử đi không còn tu pháp môn nào khác nữa.Cho nên.Rất mồm tứ niệm xứ được xem là pháp môn tu tập cuối cùng của phật giáo.Gọi là chánh niệm.Nơi đây.Tất cả năng lực làm chủ thân tâm sẽ được xuất hiện trên mảnh đất bất động.Bị giáp chia cũng xuất hiện đầy đủ trên tâm bất động này.Gì thế.Quý vị đừng vội vàng tu tập tứ niệm xứ.Mà đơn xếp lại tâm mình đã bất động chưa.Nếu tầm bất động thì mới tu tập tứ niệm xứ.Còn chưa thì nên trở lại tôi tập pháp môn tứ chánh cần.Gì vậy.Xin quý vị đừng hiểu rằng bốn mươi chín ngày đức phật ngồi dưới cội bồ đề là thu tập bốn thì.Tức là từ sơ thiền nhị thiềm tam thiện và tứ thiền của ngoại đạo.Sự thật.Thông cảm hết sáng tuần đầu.Đức phật tu tập ngân ác diệt ác pháp.Xinh thiện tăng trưởng thiện pháp.Đồng phát mồm tứ trấn cường.Chị bí đỏ.Hơn bảy ngày cuối cùng.Đức phật an chú tự nhiên trên tứ niệm xứ để quét sạch các tài liệu y tế của thân tâm.Cho đến khi bảy giác chi sung mãn.Thì cứ thần túc giờ tăng minh xuất hiện.Mục đích quả tâm vô lậu hoàn toàn.Điểm kỳ.Chặng đường tu hành làm chủ sinh già bệnh chết.Của đức phật đã thành công.Thời khóa tu tập.Trong thời đức phật.Trung tạng kinh pali.Thời khóa tu tập trong thời đức phật.Trong kinh nikaya thuộc tạng kinh pali.Chúng tôi tìm thấy được một thời khóa biểu tu tập trong thời đức phật còn tại thế.Mà ngài đã hướng dẫn chúng tỳ-kheo tu tập.Thời khóa biểu này có một giá trị thực hành cụ thể rất lớn.Đối với những người tu tập theo phật giáo hiện nay.Nó chỉ định cho chúng ta những phát hành cụ thể rõ ràng.Đúng chánh pháp của đức phật.Ngân ác diệt ác phát.Già nếu nói về thiền định thì.Ly.Aliexpress.Ngân ác diệt ác pháp.Dạ lý dục riot.So sánh với những từ trong thời khóa biểu này là.Tẩy sạch tâm tư khỏi các chiếu giải pháp.Chắc quý vị đá hiệu chướng ngại pháp là gì.Nó không khác dục và ác quỷ.Nhưng nó còn rõ nghĩa hơn.Ví dụ như quý vị ngồi kiết già.Mà hai chân đau.Đó là chướng ngại pháp.Sáng quý diễm ăn chiều quý vị muốn uống sữa đốt cũng là chướng ngại pháp dân.Xưa đức phật đã thành lập thời khóa biểu này cho chúng chỉ theo tăng.Cũng như tỷ kheo ni tube.Chúng tôi xét thấy.Không có lỗi thời.Mà còn rất phù hợp vào thời đại của chúng ta.Lúc mọi người đang hướng tâm về thiền định.Thiền định theo trong thời khóa biểu này.Là thiền định xã tâm.Con tất cả các loại thiền định của quý vị đang tu tập.Là thiền định ức chế tâm.Đó là thuyền trưởng thuyền của ngoại đạo.Mà xưa kia đức phật đã sáu năm khổ hạnh tu tập không kết quả chạy thoát.May mắn thay.Thời khóa biểu của đức phật ngày xưa còn lưu lại.Là một bằng chứng chứng minh hùng hồn cụ thể xác định được pháp môn và sự tu tập.Phật giáo chân thật.Mà không thể cứ một giáo pháp ngoại đạo nào.Báo nhận của phật giáo.Chúng tôi biên soạn thời khóa biểu này ra.Để quý vị thăm xếp lại con đường tu của mình có đúng là của đạo phật hay không.Đúng thì quý điểm mới gọi là tu theo phật giáo.Bằng không thì quý vị đừng mượn danh phật giáo mà biến nó thành một tôn giáo lừa đảo.Thật là đau lòng.Theo thời khóa biểu này.Huyền tu hai mươi là ở quý vị.Còn riêng chúng tôi biên soạn ra đây.Để xét thấy cái đúng.Cách xay hiện giờ trong phật giáo.Cái tu được.Trại tù không được.Cái đạo đức cái phi đạo đức.Cái không mê tính cái mê tín.Cái không tưởng tượng.Cái chủ tượng.Cái không lừa đảo.Cái lừa đảo dân.Để quý suy ngẫm.Cuối cùng chúng tôi xin dừng lại nơi đây.Hẹn gặp lại quý vị ở những tập sau.Những lời gốc phật dạy để chúng ta sẽ lần lượt ráng lên lúc bụi mù của bà-la-môn gió.Và những kiến giải của các nhà học giả xưa và nay đang phủ mời phật giáo.Tính gì thích thông.Tu viện chơn như.Ngày mười lăm tháng hai năm hai nghìn.Đời phật dạy.Người tu sĩ có chín điều cần tu tập hàng ngày.Váy đầy đủ hoài nghi chán hạnh.Hay.Sự hãi trong các lỗi nhỏ nhặt.Bà.Chấp nhận giữ gìn giới luật.Bún giữ gìn mắt.Tai mũi miệng thân tí.Không cho dính mắt sáu chân.Năm.Ăn uống phải tiếp độ.Không nên ăn uống khi thời.sáu.Ban nhảy khi đi kinh thành hai trong lúc ngồi.Luôn luôn phải tẩy sạch tâm tư khỏi các chướng ngại pháp.bảy.Ban đêm canh đầu.Đi kinh thành.Thấy chồng lúc ngồi.Luôn luôn phải tẩy sạch tâm tư khỏi các chướng ngại pháp.Ban đêm canh giữa phải nằm nghiêng.Chánh niệm tỉnh giấc.Luôn luôn phải nghĩ đến thức dậy.Chính ban đêm càng cuối thức dậy đi kinh thành hay ngồi luôn luôn phải tẩy sạch sẽ.Từ khỏi các chướng ngại pháp.Phụ chú.Một.Váy đầy đủ oai nghi trấn thành.Tức là đi đứng nằm ngồi.Nói lính.Phường phải quan sát.Mỗi hành động thân miệng ý của mình.Máy được ôn tồn.Phim ái nhẹ nhàng khoan thai tử tù.Đổi mới là mai nhi đúng chánh hình.Trông nghĩa tỉnh thức chánh niệm của đạo phật.Hay.Sợ hãi trong các lỗi nhỏ nhặt.Luôn luôn lưu ý đến những lỗi lầm nhỏ nhặt mà hàng ngày chúng ta có thể vô tình làm nổi.Những lỗi nhỏ nhặt chúng ta vô tình xem thường.Thì sự tu tập của chúng ta sẽ không có kết quả.Ví dụ như khởi niệm muốn uống một ly sữa một ly cà phê một tô nước chè.Hút một điếu thuốc lá nhân dân.Đó là phạm vào những lỗi nhỏ nhặt.Nếu chúng ta xem thường những lỗi lầm này trong ý.Thị trấn bao giờ tâm chúng ta ly dục đi faptv.Thì dù có tu ngàn kiếp cũng chẳng đi đến đâu được.Trong khi đang ngồi chơi.Bụng nhớ đến một câu kinh phật một câu công án.Một bài thơ đường.Một câu ca dao một bài dân ca.Một bức tranh danh họa hoặc một niềm nhớ nghĩ về gia đình con cái nhân dân.Đó là chúng ta đã phạm vào những lỗi nhỏ nhặt của đạo phật trong con đường tu tập giải thoát.Nếu chúng ta xem thường đó.Không giữ tâm thanh thản an lạc vô sự.Thì dù tu muôn kiếp cũng chẳng giải thoát được gì.Bị lỗi đầm tuy nhỏ gì còn trong ý.Nhưng nếu không thấy nó là một lỗi lầm lớn trong sự tu tập.Thì dù chúng ta có từ muôn ngàn kiếp cũng chẳng đi đến đâu cả.Do gì mà đức phật đã vậy.Sự hả.Trong các lỗi nhỏ nhặt.Chấp nhận giữ gìn giới luật.Dưới luật là pháp môn của đức phật dạy đạo đức làm người làm tháng.Muốn giải thoát.Mà không sống đúng đạo đức làm người làm tháng.Thì giải thoát cái gì.Nói đạo đức.Tức là nói sự giải thoát cho mình cho người.Nghĩa là người có đạo đức.Là người không làm khổ mình khổ người.Giới luật của phật dạy người tu hành giải thoát.Là dạy đạo đức.Chứ không dạy ngồi thiền lạy phật tụng kinh.Cúng bái sám hối làm phước.Làm chuyện mê tín hiệu dừng.Gì ngồi thiền niệm phật.Tụng kinh sám hối.Làm chuyện mê tín bố thích nhân dân.Điều còn trong phước hữu lậu.Mà phước hữu lậu có.Thì còn làm khổ mình khổ người.Dù phước hữu lậu giàu sang có tột đỉnh như thạch sùng.Uy quyền thế lực như vua chúa.Cũng vẫn còn làm khổ mình khổ người.Chỉ có đạo phật dưới luật của đức phật.Thì mất không làm khổ mình khổ người.Không làm khổ mình khổ người thì mới chạy thoát.Do con đường tu tập của đạo phật như vậy.Nên giới luật chính là chi chiến chạy thoát của người tu sĩ.Ngoài dưới luật.Người tu sĩ đi tìm truy kiến giải thoát.Thì không bao giờ có.Cho nên người tu sĩ đạo phật.Chấp nhận giữ gìn giới luật.Tức là tu tập chui chín chạy thoát.Trong kinh trường bộ.Đức phật dạy.Người có giới hạn.Nhất định có trí tuệ.Người có trí tuệ nhất định có giới hạn.Vì thế người tu sĩ có giải thoát nhất định có giới luật nghiêm chỉnh.Người tu sĩ có giới luật nghiêm chỉnh nhất định có giải pháp.Thiền định của đạo phật.Là một thứ thiền định giải thoát vô lậu.Định vô lậu.Chứ không phải thứ thiền định ngồi lim dim như con.Nguồn gốc cây cục đá.Ức chế thân tâm như ai bẻ giò bẻ cảnh.Đầu căng thẳng như keo đá.Có khổ rồi cục dân.Tập tu khổ sở mà chẳng được những gì.Chỉ được ba tấn rưỡi lừa đảo người có sách vở mà thôi.Nhìn lại chi phí uống cuộc đời của mình.Chẳng ích lợi gì cho mình cho người.bốn.Giữ gìn.Tay.Mũi miệng thân giấy không cho dính mất sáu chân.Người tu sĩ đào.Muốn tu hành giải thoát mà không phòng hộ.Tai mũi miệng thân giấy.Thì cũng như người quét nhà.Muốn cho sạch sẽ.Mà không chịu đóng cửa.Cứ để gió bụi tung vào nhà.Thì có quét muôn đời cũng chẳng sạch.Cho nên những điều phòng phụ mắt tai mũi miệng thân dãi của mình.Là một sự quan trọng hết sức.Cho đường tu tập theo phật giáo.Những ai muốn tìm đường giải thoát của đạo phật.Mà không biết phòng hộ sáu trăm.Thì vụ của tu muôn đời muôn kiếp.Cũng chẳng có kết quả gì.Muốn phòng hộ sáu căn duy chỉ có một pháp môn độc nhất.Đó là động cơ.Năm.Thằng úm phải tiếp đi.Không được ăn uống phi thời.Ăn là một trung ngủ dục lạ.Sự.Zing.Lợi.Thực thủy.Người tu sĩ đạo phật.Nếu ăn uống không tiết lộ ra luôn luôn ăn uống phi thời.Đi dù có tung ngàn kiếp cũng chẳng tìm thấy sự giải thoát.Gì nguyên nhân sự đau khổ của con người là trục.Mà ăn uống phi thời là chạy theo trục.Chạy thể dục.Thì làm sao có giải thoát.Đây là loại răng nhất của đức phật.Ăn uống phải tiết lộ.Không được ăn uống phi thời.Diễm giải thoát ly rượu maxxforce.Thì ăn uống phải đúng giới luật.Thừa tử phu.Chứ không thừa tử thực phẩm.Ăn uống đúng với luộc là không ăn uống phim thời.chín ngày một bữa.Người tu sĩ nào ăn uống hai ba bữa.Là kẻ ăn uống phi thơ.Là người thừa tử thực phẩm.Chứ không phải thừa tự phát.Là kế thừa từ thực phẩm.Chứ không phải là kẻ tu sĩ đạo phật.Là chùm lông sư tử sẽ giết chết đào.Kẻ còn tham ăn tham uống như người thế tục thì làm sao tìm sự giải thoát trong đạo phật.sáu.Ban ngày đi kinh thành hai trong lúc ngồi.Luôn luôn phải tẩy sạch tâm tư khỏi các chướng ngại pháp.Ban ngày tu tập như trong lời dạy trên đây của đức phật.Dù đi kinh thành hai người đều phải tu tập tại trừ dục giả pháp.Vì dục giả pháp làm cho thân chúng ta chướng ngại khổ đau.Theo thời khóa biểu này ứng dụng vào các pháp tứ niệm xứ tứ chánh cần.Và sống đúng với.Thì tube.Mới có hiệu quả tỷ trừ các pháp.Chứ không phải ngồi thiền ức chế tâm chẳng niệm thiện niệm ác.Mặc niệm lục tự.Phật a di đà.Hoặc khán công án tham thoại đầu mà tẩy sạch tâm tư khỏi chướng ngại pháp.Do sự tu tập này.Chúng ta biết các pháp tu tập của đại thừa và thiền đông độ.Không phải là của phật giáo.Mà là của bà đã muôn và cuộc chiến giải từ các nhà học giả xưa và nay.bảy.Ban đêm cân đo.Đi kinh hành hay trong lúc ngồi.Luôn luôn phải tẩy sạch tâm tư khỏi các chướng ngại pháp.Cách thức tu tập ban ngày cũng như ban đêm trăng đầu.Duy nhất có một việc làm là tẩy sạch các chướng ngại pháp trong tâm.Đó là một điều thú tập quan trọng của đạo phật.Ngoài vấn đề thể dục life.Thì không có tu tập một pháp môn nào khác không.Nếu tu tập pháp môn nào khác hơn ngoài giới định tuệ.Thì không phải là giáo pháp của đức phật.Không phải giáo pháp của đức phật.Thì không bao giờ làm chủ sang già bệnh chết và chấm dứt luân hồi.Giới định tuệ của đạo phật.Là pháp môn duy nhất ly rượu.Diệt ngã xã tâm đoạn dốc lậu mặt.Thực hiện đạo đức làm người làm tháng.Không làm khổ mình khổ người.Dạ cổ tất cả chúng sanh.Giới định tuệ.Là một pháp môn dạy đạo đức làm người làm bánh nhân tuyệt vời trên hành tinh này.Nếu ai đã có đầy đủ duyên mới gặp được pháp môn này.Vậy mà chẳng chịu tôi tập rèn luyện thân tâm bình.Kỳ thật là một người bạc phước vô cùng và gucci không chỗ nói.Duy pháp môn này vừa lợi ích cho mình cho người và xã hội.Dù đem đến cho cá nhân một tâm hồn thanh thản an lạc và vô sự.Điểm đến cho xã hội một trật tự an ninh.Phồn vinh giảng hạnh.Chấm.Ban đêm canh giữa phải nằm nghiêng.Chánh niệm tỉnh.Tâm luôn phải nghĩ đến thức dậy.Trên đây là lời dạy của đức phật.Tranh giữa tức là lúc nửa đêm.Chỉ có nằm nghiêng giữ chánh niệm tỉnh giấc.Giờ phải luôn nghĩ đến thức vậy.Chứ không được lười biếng nằm dáng.Chị thúy không rủ.Thì đơn thức dậy nhiều.Để tu tập rèn luyện tẩy trừ tâm phải chướng ngại pháp.Tức là ly dục aliexpress.Chính.Ban đêm canh cuối thức dậy đi kinh hành hay ngồi.Phải tẩy sạch tâm tư khỏi chướng ngại pháp.Đối với đậu phụ.Thời gian chia ra tu tập rất rõ ràng nhất là ban đêm.Cần cuối tức là vui khuya.Phải thức dậy đi tiến hành hoặc ngồi nếu không buồn ngủ.Luôn luôn không được lười biếng ham ngủ.Ban ngày cũng như ban đêm đầu tranh hay cuối tuần.Điều duy nhất tu hành có một mục đích là xã tâm phải trừ các chướng ngại.Ngoại trừ có kinh giữa ban đêm thì mới nằm nghỉ một chút.Nhưng phải giữ tâm chánh niệm tỉnh giác không được tham nhũng.Trước khi nằm ngủ với tập tính phức rồi mới ngủ không được nằm xuống là ngủ nên điều.Phải nhớ lời dạy này.Trên đây là bài pháp về thời khóa tu tập thời đức phật còn tại thế.Địa chỉ dạy cho chúng tôi theo tôi.Một cách rất rõ ràng và cụ thể.Tôi nhận thấy bài pháp này về thời khóa tu tập của đức phật thời xưa.Đối với thời đại của chúng ta hiện giờ.Nó không có lỗi thời.Mà còn có một giá trị chỉ rõ về phát hành.Giá phù hợp với hoàn cảnh tu tập của chúng ta.Do đó.Tôi xin ghi lại bài phát này.Cống hiến cho những ai có tâm thiết tha tìm cầu sự giải thoát trong đạo phật.Thời khóa biểu này.Chúng ta không thấy nói gì buổi sáng.Buổi trưa và buổi chiều mà chỉ dùng danh từ chung chung là ba ngày.Đọc lại toàn bộ kinh sách của đức phật.Tôi thấy buổi sáng đức phật và chúng tỷ-kheo khi chưa đến giờ đi thất thủ.Thì hãy đến thăm vĩnh chỉ bạn em luôn.Thì thức thực sông dễ ăn.Rồi nghỉ trưa một chút.Buổi chiều thì tôi.Như vậy trong thời khóa biểu này.Nổi ban ngày tôi tập tức là nói buổi chiều.Kiếm gì thích thông lạc.Tube.Vị trí khi yêu phải làm gì khi họ nhận của cuốn gia.Oai nghi tế hạng của một vị tỳ kheo.Chuyên nhận tứ sử của tuấn khí.Cúng giường phải làm gì.Trước khi thỏa thuận phải làm gì.Sau khi thực phải làm gì.Sau khi nghiên cứu tận kinh nguyên thủy.Chúng tôi tìm lại được một thời khóa tu tập trong thời đức phật còn tại thế.Ngày đó dùng thời khóa này.Hướng dẫn cho các đệ tử của mình tôi tập kết bè hai nghìn năm trăm bốn mươi ba năm.Đó thực là một thời khóa có giá trị rất lớn cho đường tu tập của các vị tỷ kheo tăng thì.Giả nam nữ cư sĩ nói chung.Là tín đồ phật giáo.Khi đọc đến bài kinh ước nguyện trong kinh trung bộ.Chúng tôi ghi nhận lời phật dạy muốn ước nguyện một điều gì.Thì giới luật phải được giữ gìn nghiêm chỉnh.Thì ước nguyện ấy mới có kết quả.Vào những lời dạy chúng tin này.Tôi soạn ra những lời ước nguyện.Để thực hiện nguyện vọng tha thiết làm chủ sang già bệnh chết của mình.Giờ của tất cả mọi người trên đường tu tập.Nghĩ chị heo mới xuất gia tu hành giới luật chưa thanh tịnh khi thoại nhận thực phẩm của đảng.Chủ quán giường phải làm gì.Sau đây là những lời ước nguyện của người tu sĩ mới xuất gia.Giới luật trưa thanh tịnh.Khi thọ nhận sự cúng dường.Ước nguyện của tân ticker.Khi nhận thực phẩm của đảng ra thí chủ cúng dường sông.Người khất sĩ.Vậy đứng yên lặng ước nguyện.Hôm nay con thọ nhận.Của tính thí cúng dường.Ước nguyện con tu tập.Dưới hạnh trần nghiêm túc.Không hề vi phạm đổi.Tâm ly dùng clear.Không làm khổ mình người xứng đáng để tượng phật.Gương sáng cho mọi người.Thắp lên ngọn đèn pháp.Chấn hưng lợi phật giáo.Con xin phật chứng minh.Nam mô phật bổn sư thích ca mâu ni.Ước nguyện của cựu ticker.Người tu lâu năm giới luật đã thanh tịnh.Không còn duy phạm lỗi và đã nhập được sơ thiện.Khi có nhận tướng sự của đảng nga thí chủ cúng dường.Người khác sỹ phải đứng yên lặng nước miếng.Hôm nay con thỏ nhận của tín thí cúng dường.Ước nguyện con hồi hướng.Cho tất cả mọi người.Điều cũng được như con.Dưới ruột tròn thanh tịnh.Không hề vi phạm lỗi.Thương địa chủ nghĩa.Súp thời gian tu hành.Không làm khổ mình người.Xứng đáng để tử phật.Đức giới cho mọi người.Thắp sáng ngọn đèn flash.Chấn hưng lại phật giáo.Dưỡng sinh phật chứng minh.Nam mô phật bổn sư thích ca mâu ni trước nguyện trước thì thọ.Trước khi thở thở.Người tu sĩ phải ngồi xếp bằng trên ván giường ghế hoặc trên mặt đất dưới.Chồng trời tranh rét lá.Phải đặt bát cơm trước.Hai tay chấp lại.Lòng thành kính dâng lên.Tỏ lòng biết ơn chư phật.Tổ tiên ông bà.Cha mẹ nhiều đời nhiều kiếp.Dạy đọc đời ước mơ.Hôm nay bữa cơm này.Chúng con xin thành kính.Cúng dường phật thích ca.Ba đời chưa thuyền tháng.Tổ tiên và ông bà.Cha mẹ vợ quyến thuộc.Anh em cùng bạn thử.Đổi ngoại cùng đôi bên.Nhiều đời vô lượng kiếp.Chúng con cũng cuối sinh.Cúng giường khắp pháp giới.Chúng sanh và tất cả.Hữu tình và vô tình.Đều được hưởng cơm này.Na đồng như chúng con.Để rồi quyết chí tu.Dãy trường tâm ác độc.Tăng trưởng hạnh từ bi.Thương xót thấp quần xanh.Thể hiện pháp thiền định.Ra khỏi nhà sinh tử.Làm chủ đường luân hồi.Báo đáp bốn trọng quân gìn giữ ngôi tam bảo.Cửu trụ bảy muôn đời.Nam mô phật bổn sư thích ca mâu ni sau khi thần độc đời ước nguyện kính dâng lên.Thành kính biết ơn của mình.Người tu sĩ ăn.Một.Miếng cơm thứ nhất.Ước nguyện.Lyric.Nhân ái.Diệt ác pháp.Hay.Miếng cơm trước hai.Ước nguyện.Sân thiên.Tăng trưởng thiện pháp.Miếng cơm thứ ba ước nguyện.Tất cả chúng sanh đều ly dục aliexpress.Sống không làm khổ mình khổ người.Sau khi đọc xong lời ước nguyện.Người tu sĩ bắt đầu giữ gìn ăn uống trong sự im lặng.Ước nguyện sau khi thọ thực.Sau khi thực và uống nước sông.Người tu sĩ chắp tay lên.Thầm đọc lời ước nguyện biết ơn những đàn na thí chủ.Đã cúng dường tứ sự nuôi thân cho mình.Nguyễn thọ bữa cơm này chúng con mãi nhớ ơn.Người nông phu khó khổ.Kẻ dệt cưỡi nhập nhầm.Giọt mồ hôi nước mắt.Làm ra của cúng dường.Người đàn ông s chủ.Gì phật pháp trường tồn.Chẳng nghề công khó khổ.Kính ngưỡng cúng dâng lên.Chúng con nguyện giữ gìn.Chẳng dám phung phí phạm.Ngày một bữa nuôi thân.Chẳng dám ăn phi thời.Chi phí thời phí phạm.Như ăn thịt con mình.Chúng con nguyện hết sức.Năng nổ xiên tu hành giải thoát thân tâm mình.Ra khỏi nhà sanh tử.Đền đáp ơn chư phật.Ơn sinh thành dưỡng dục.Hương đàn lá thúi chủ chúng con cũng nguyện cho.Kẻ còn người đã mất.Đều được hưởng phật pháp.Tâm ly ly.Không làm khổ mình người.Nam mô phật bổn sư thích ca mâu ni.Xin quý chị tìm được đường về xứ phật.Từ tập một.Đến tập mười.Biết gì sẽ rõ những thông ít độc ác của bà la môn.Quyết tâm diệt sạch phật giáo trên hành tinh này.Giày những kiến giải sai lệch của các nhà học giả xưa và nay.Vì danh lợi đã biến phật giáo.Phần một giáo lý bị thế tục hóa.Trâu rồi tứ vô lượng tâm.Tứ vô lượng tâm.Trước đây chúng tôi đã giảm về tứ vô lượng tâm.Nhưng chưa có nêu phát hàng rõ rệt.Bây giờ chúng tôi sẽ trình bày những phát hành cụ thể.Cũng giống như sau khi được địa danh.Bây giờ tao lấy địa chỉ rõ ràng.Để đi đến nơi điểm chuẩn.Tâm ta dũng chỉ đầy ốc tham sân si.Không phải hàng ngày cứ nói thiệt tham sân si.Mà nó hết đi.Phật nói dùng tâm từ.Để diệt tân xuân.Nhưng tâm chưa có từ.Thì làm sao việt được xuân.Vậy làm thế nào để trau dồi tâm từ.Mấy câu rồi.Tập sống với tâm như tâm phật.Rộng lớn vô bờ bến.Viết tập viết áp và thể hiện tình thương rộng lớn.Ví dụ khi người chửi ta.Liệu ta có thương họ mà tha thứ cho họ được không.Hầu hết chúng ta đều nhớ lời phật dạy.Lấy tâm tử để diệt lòng sân hận.Nhưng có mấy ai làm.Giờ làm thế nào.Để thể hiện tâm tự do pin.Tu là phải thực.Rèn luyện từng trúc.Mới có được từ bi hỷ xả.Nếu thì nói mà các con nghe chơi già chẳng thực tập gì cả.Thì thật là uổng công mệt.Mức thị trường vốn.Khi đau đầu.Trước tiên chúng ta nhớ là phải không hiểu.Sau khi thông hiểu.Thì tao phải trâu rồi.Nhìn vào địa chỉ để mà đi.Thế nào là tứ vô lượng tâm.Tứ là bốn.Vô lượng tâm.Là tâm rộng lớn mênh mông.Vũ trùm tất cả chúng sanh.Không thể nào suy lưỡng tính toán được.Tầm này thoát ra khỏi sự ràng buộc dây mơ rễ má của mọi tình cảm thương ghét.Giận thường chỉ hiền.Kiêu căng.Nghi ngờ ngã mạn của phạm phú.Phá vỡ mỗi tà kiến thân chiến.Chụp kín.Càng châu rồi tấm này.Thì lúc càng rộng lớn và sự hiểu biết của chúng ta càng phát triển.Từ đó ta mới thực hiện tâm vô ngã.Nếu không có bốn tâm từ bi hỷ xả.Thì tao khó thực hiện được tâm vô ngã.Vô lượng tâm còn có nghĩa là thẳng tâm.Là tâm bình đẳng.Xin người giật giật như nhau.Tầm này tự nhiên.Không so đo cao.Hương kém.Mà phổ biến ban rãi khắp mọi nơi mọi chỗ không giới hạn.Lỗ châu giỏi tâm bình đẳng này.Mà làm lợi ích cho vô lượng chúng sanh thoát khổ.Âm này có công năng mang lại cho chúng sanh vô lượng phước báo.Nghĩa là không bao giờ làm phiền lòng ai.Biết rằng ở đời ai cũng có cái khổ.Biết khó khăn.Nên ta cần phải thường xuyên áp dụng tâm mi.Ví dụ khi có một người tức giận ta.Tao hiểu là người ấy đang khổ.Bởi vì tâm bình thường đâu có đau khổ.Khi thực hiện tâm bi là thực hiện ở chỗ đau khổ tai nạn của người.Nếu thực hiện được tâm tư.Thì ta có thể đem lại lợi ích cho chúng sanh trong.Và các nước.Ta sẽ sống an vui.Không có chiến tranh đau khổ.Dung lượng.Phải hiểu qua năm trường hợp sau đây.Một.Vô lượng nhân lạnh.Đem lại nhưng lạnh cho mọi người.Thí dụ khi người ta chửi mình.Thì mình không giận mà còn năn nỉ để họ mát dạ không chửi nữa.Đó là ta không cảm.Và giúp đỡ họ.Hi.Dung lượng quá đẹp.Luôn luôn đem đến sự tốt đẹp không phiền toái.Kiếm trò chúng sanh nào cũng được ăn lạnh.ba.Vô lượng chúng sanh.Mang lại lợi ích cho rất nhiều chúng sanh.Thí dụ trong áo của chúng ta có đầy kín.Học tập tâm từ thì ta không nên đọc vũ mạnh khiến cho chúng có thể bị châm chích và chế.Vì mưa gió cho nên chúng nó chạy vào nhà tìm nơi trú ẩn.Nếu ta không muốn cho chúng giàu thì phải ngăn chặn từ đầu.Bây giờ nó vô đây tao ở nhà mà tao quét đủ hết ra ngoài mưa.Hoặc đem đốt đi thì tội vô cùng.bốn.Dung lượng thế giới.Cả thế giới trùng trùng điệp điệp.Tức là không gian.Năm.Dung lượng đầy kỳ.Đời đời kiếp kiếp được an lạc.Tức là thời.Thành phần và hàng tướng của tứ vô lượng tâm.Thành phần của tứ vô lượng tâm là từ vô lượng đi vô lượng hiển vô lượng.Dạ xã vô lượng.một la mã.Từ vô lượng.Từ vô lượng.Đàn ông mến thương vô cùng.Vô tận của chúng ta đủ hết tất cả chúng sanh.Từ con người đến con vật.Cây cỏ.Lòng từ ban chảy khắp tất cả.Thì ta sẽ chán.Vô tình.Kỳ đau khổ cho chúng sanh.Giờ đem lại cho chúng sanh cái vui chân thật.Cái vui do chính lòng từ mang đến.Cách làm cho vạn vật vui mừng.Cổ tay tôi.Chồng đó có ta.Đức phật.Thì đi còn không dẫm đạp lên cây cỏ sợ nó héo úa.Thậm chí còn không bỏ thức ăn lên cỏ.Vì sao thức ăn mặn làm chết cỏ.Còn ca.Thì cứ đạp vừa lên nhổ tận gốc rễ.Bởi vậy.Chúng ta cần phải thực hiện tứ vô lượng tâm.Nói về lòng từ.Thì trong đời sống của chúng ta.Có hai cái vui.Một.Cái vui bền bỉ chân thật.Đây là lòng từ.Đi chỉ xã của ta.Bàn chải cấp mọi loại chúng sanh trong mọi hoàn cảnh.Kiếm cho tất cả đều được an vui.Cái vui ngắn ngủi giả thật.Đây là cái vui còn bị phiền não chi phối.Gì có tham sân si đòi hỏi.Cái vui này là vui theo dục lạc.Được thì vui.Mức thì buồn.Giày dục lạc không bao giờ có thể thỏa mãn hoàn toàn.Phật dạy.Cảnh gucci roman mới chạy thể dục là.Đó là thứ dục lạc ở chế.Không có thật.Chỉ có người trí mới hiểu biết mà thôi.Bởi vậy.Theo lộ trình mà thầy hướng dẫn.Thì phật tử phải đi theo đúng đường.Để thoát khỏi phiền não.Tham sân si và không bị dục chi phối.Nó không ồn ào sôi nổi mày im lặng nhẹ nhàng.Một bóng một mình mà vui trong cảnh giới siêu phàm.Thiết hòa bình cùng cái vui của vũ trụ.Dạng hũ.Trong niềm vui bất diệt của giảng pháp.Thấy tờ có dễ cô đơn.Bà thực sự không cô đơn.Tao phải so sánh để chọn lấy một nguồn vui chân thật.Muốn tìm được nguồn vui chân thật.Thì hàng gầy quý vị phải trao dồi thân tâm của mình trong ban hành động của nó.Nghĩa là hàng gì.Đâu rồi ba hành động của thân.Bằng pháp môn cụ thể.Trong đời của ta.Có bài tiến hành khác nhau.Là thân thành.Thủ thành.Dãy hàng.Ta phải lấy tứ vô lượng tâm để trao dồi ba cái hình này.Thân hành có hai.Chân thành và tai hàng.B.Thủ thành gồm có hai.Ăn và nói.Dịch.Lý hùng.Gồm có ba.Tí thiện.Ý ý.Vậy không thiện không ác.A lớn.Đâu rồi tự tâm nơi thân hạnh.Một.Trấn thành.Khi đi thì tao phải theo sát hành động đi và có pháp hướng tâm như lý tác ý.Đi gửi lên lòng thương yêu của ta đối với chúng sanh.Đây không phải là tu chánh niệm tỉnh giấc định.Mà là mượn cái hành động chân đi.Để thực hiện tâm từ ở dưới bàn chân.Trong mỗi bước đi của chúng ta.Mỗi người có thể tùy theo đặc tướng riêng của mình.Soạn thêm những câu pháp hướng tương tự cho phù hợp với.Đi.Cần phải phân biệt thế nào là tâm.Dạ thế nào là ý.Ý là nhưng.Tâm lạc quá.Cho nên ý làm mà tâm chịu.Tí làm ác tâm chịu khổ.Ý làm thiện tâm hưởng phước.Kinh pháp cú có câu.Ý dẫn đầu các pháp.Ý làm chủ ý tạo.Nếu như ý ô nhiễm.Nói lên hay hành động.Khổ não bước theo sau.Yoona theo vật kéo.Ý thì có ý cân.Ốc đảo.Còn tâm thì không có tâm cân.Vì tâm là quả của ý.Ý là nhân của tâm.Nếu gọi tâm mà bảo là ý thì cũng như đánh trâu kéo cày giữa la lá dưa leo.Chỉ con trâu biết đường đâu mà đi.Bởi vậy.Nên có người mới thắc mắc mà.Tại sao vùng pháp hướng nhất tâm mà nó vẫn trơ trơ không có kết quả.Tại vì có đặt không đúng chỗ không đúng tên không đúng trường hợp của nó thì làm sao có kết.Bây giờ các bạn đã phân biệt được ý và tâm.Điều đó chúng ta dùng ý dẫn tâm.Để thực hiện tâm từ nơi bước đi.Dưới bước chân ta đi.Có rất nhiều sinh vật nhỏ bé và thảo mộc đang sống.Tao phải đi cẩn thận để tránh thương tổn.Hoặc giết hại các sinh vật.Nhiều nhất như vậy mà tâm ta tỉnh thức và lưu ý ở bàn chân.Đi một lúc.Sợ nốt one thì tao lại chắc nữa.Nhớ nhắc nhở hoài.Nó ghi cho ta tâm thương yêu thấm thía.Nếu hàng ngày câu rồi tôi tập như thế.Vì lòng từ của ta hơn tập thành thói quen thương xót.Giá bàn rãi khắp chúng sanh.Vì tâm tử tao banh giải.Thì ngọn cỏ ta cũng không nỡ đạp lên.Sợ lúc mềm yếu héo úa.Khi ta trao dồi lòng từ như vậy.Thì nếu người ta có chửi mắng ta.Ta cũng không giận.Bi lùn ơi.Nếu ta không cho rồi thì dù có nghe có lặp lại.Quán tử vi để tân xuân.Nhưng ta không.Bộ tộc không rút ra.Thì khó mà thành công.Quán thị ngồi im lìm.Nối lại tình.Còn đi là động.Tao với câu rồi trong hành động.Trên đây là cách tập luyện thực tiễn của người cư sĩ.Đợi đến khi thành bồ tát rồi mấy câu rồi tứ vô lượng tâm.Là một điều sai lầm.Người cư sĩ phải học tập.Giá trâu rồi nhai tâm từ bi hỷ xả.Để cuộc sống an vui.Xã hội tốt đẹp hơn.Già đất nước thanh bình.Không có tranh chấp chống đối nhau.Còn các thì khéo thì học tập để giữ gìn giới luật và tube.Thiện nữ.B.Đức.Khi đứng ta cùng đi.Chúng sanh xung quanh ta có rất nhiều.Nếu tao đứng trên chúng.Thì chúng có thể bị tổn thương héo úa.Hoặc bị đè bẹp mà chết.Từ nay mỗi ngày tôi phải ráng thực tập ít ra dài ba lần.Có tụ tập như vậy.Thì lòng ta mới thấm ngừng yêu thương chẳng giật muôn phương.C.Nằm.Khi nằm tao cũng nhắc như vậy.Và đỏ trong ngày nếu có bao nhiêu lần ta đi đứng nằm ngồi.Thì ta được bấy nhiêu lần cháu rồi.Cũng như người thợ đó tên.Mỗi ngày cứ chăm chỉ gót mũi tên cho nhọn và đều.Thì cuối cùng cũng sẽ đạt như ý muốn.Thần tài cũng phải câu rồi như vậy thì tâm ta mới được an vui.Đây là cu pháp hướng khi nào.Tất cả chúng sanh xe ở dưới lưng ta.Tải xem xét kỷ chỗ nằm có chúng sanh ở dưới đó không.Rồi mới làm.Nhiều lúc tao quá mệt mỏi và tao không để ý có các sinh vật ở dưới.Nếu ta vô tình nằm lăn qua lăn lại.Là ta đã giết chết chúng sanh.chín nhện giáng bọ cạp nhân dân.Nốt la đau đớn mà ta nào có hay.Bởi vậy khi lăn qua lăn lại.Bà phải nhắc tâm.Lưu ý và thực hiện trước.Tử vi thị xã.Muốn trau dồi lòng từ.Tử vi hàng ngày.Tao phải siêng năng nỗ lực tôi tập.Thì mới có kết quả.Tâm tác dụng dần sẽ thống ngừng trọng nướng bao la.D.Ngồi.Khi ngồi tao cũng nhắc như vậy.Khi ngồi ta có thể đè bẹp xuống sân ở phía dưới.Vậy tao phải cẩn thận quan sát.Xem có chúng sanh ở chỗ ngồi không.Nếu không để ý.Khi nồi lắc qua lắc lại.Ta có thể làm đau khổ và chết chóc chúng sanh.Sao rồi tứ vô lượng tâm là thể hiện tâm từ dung lượng.Mà còn là phòng hộ sáu trăm.Người tu sĩ mà ngồi lắc lư thì mất trang nghiêm.Mắt lão liên nhốt quá nhỏ lại.Là không đoan trang.Người tu sĩ thì không nên nhìn người khác phái.Mà phải nhìn xuống dưới đất.Để tránh gây đau khổ chết chóc cho chúng sanh.Trên đây là cháu rồi hành động của thân khi đi đứng nằm ngồi.Tức là ta tưởng.Để tránh gây đau khổ chết chóc cho chúng sanh.Sao rồi hành động của thân.Chúng ta càng ngày càng tăng thêm tình thương đối với chúng sanh.Để công suất tỉnh thức lớn lòng thương yêu nhiều nhờ đó mới diệt trừ được tham xuân.Giày giúp từ ngũ tiền cái.Khi tứ vô lượng tâm ngự trị ở trong ta.Thì ngủ tiền cái sẽ không còn đeo đẳng theo ta nữa.Sự thật không phải đơn giản.Mà chính ta phải ra sức tu tập bền chỉ siêng năng mới thắng được.Mình nói mình thương chúng sanh.Mà thực tế là mình thương mình.Nhưng chưa có thương ai hết.Xưa có câu chuyện của hoàng hậu videi hỏi vua bình sa vương.Pin sala.Trần.B hạ có thương thần thiếp không.Dù rất đỗi ngạc nhiên đáp rằng.Tổng không thương ai cân thì còn thương ai nhất trên đời này.Hoàng hậu.Hoàng thượng nói vậy chứ thực ra hoàng thượng thương hoàng thượng đế.Xấu lạ vậy.Ví dụ bây giờ thằng tiếp yêu một ông quan nào trong chiều.Thi quan thưởng quốc còn thương thường tiếp nữa không.Hay là bắc giang tiếp vào trong ngục hoặc đem xử tử.Đó là hoàng thượng thương hoàng thượng chứ đâu có thương thầm thiết.Quá khứ.Giữa thủy tinh vợ mình lấy một người khác.Tìm người chồng sẽ nổi cơn thịnh nộ ngay.Vậy thì yêu ở chỗ nào.Nếu là yêu thật sự.Thì phải để cho người mình yêu được hạnh phúc chứ.Là đệ tử phật khi bị một con vật cắn đau dù là con bọ cạp.Ta cũng không nỡ giết hại nó.Chính vì lòng ích kỷ nhỏ nhen đó mà xã hội mới có tranh chấp bất an.Chứ nếu lòng thương yêu của chúng ta rộng lớn.Chắc chắn không có sự bất hàng đó.Cho nên bài học đầu tiên trong phật pháp là tứ vô lượng tâm.Tại sao thế.Vì muốn con người biết thương yêu nhau và xây dựng một xã hội tốt đẹp.Có thật tự an ninh.Hình thức bên ngoài thì ta thấy các quốc gia xã hội có trật tự.Mở bên trong thì chưa có.Đời sống ngày càng khó khăn.Chỉ lòng người càng ly tán.Đức phật dạy ta phương pháp để lâu rồi tâm sự.Khi ta đang đi thiền hành.Già biết dùng pháp hướng nhất tâm tức là ta đang trâu rồi tâm sự.Còn nếu trong bước đi mà ta thấy trong ta có tình thương yêu rộng lớn.Và luôn luôn tránh né.Để không dẫm đạp lên kiến hay bất cứ một loại côn trùng nào.Tức là ta duyên mãn lòng từ vô lượng.Giữ tâm từng yêu chị.Thì tao không nỡ đạp lên cỏ.Nhất một ngọn lá.Bẻ một cành cây.Thì hái một cành hoa.Tâm tao phủ cùng thương yêu khắp rạng rỡ.Chỉ cần một pháp này cũng đủ để chạy thoát.Vì có lỏng thương rộng lớn thì không tham không giận.Và nhã chấp cũng không có.Thương yêu cá nhân.Thì ngã mới có.Không phải chờ đến khi nhập tứ thiền.Chắc tầm minh mới hết lâu mập.Chẳng phải chờ đến khi nhập niết bàn.Mà lòng ta đã là nhất bạn.Sau mười lăm tuổi.Dân trí.Giờ đây chúng ta mới hiểu vì sao phật cấm các tỳ-kheo trồng cây cối.Hoa kiểng không làm một nghề nào cả.Còn làm là còn động đến chúng sanh.Đang làm cho chúng sanh đau khổ.Không phải tại ích kỷ.Mà gì ta muốn thực hiện lòng yêu thương vũ tùng rạng rỡ.Tóm lại.Hàng ngày chúng ta phải đâu rồi tâm tử trong bốn oai nghi đi đứng nằm ngồi.Bằng pháp hướng tâm.Hi.Tay hả.Đâu rồi tâm tử trong hành động tay.Là khi đang cầm nắm.Tất cả những vật dụng.Quạt khi mặc áo ăn cơm.Ta phải luôn luôn như lý tác ý.Ví dụ như câu.Tất cả những vật dụng.Cơm ăn áo mặc.Thuốc thang.Điều ra mồ hôi nước mắt của người.Vậy ta phải biết ơn.Thương yêu hả.Giá thương yêu mọi người.Dù người đó có hay không có cúng dường cho ta.Thậm chí nếu có người đánh mắng chửi rủa ta.Ta cũng không bao giờ đánh mắng chửi rủa hay to tiếng với họ.Làm cho họ khổ sở.Ta phải nói lời nhẹ nhàng cho người vui và không buồn khổ nữa.Khi cầm nắm bắt.Tay ta cũng phải nhẹ nhàng từ tốn.Gì trên đồ vật ấy có thể có chúng sanh.Nếu ta mạnh tay là ta có thể giết chết sinh vật ấy.Tập luyện như vậy là tập luyện tỉnh thức trong hành động để trao dồi tâm từ bi hỷ xả.Chứ không phải là chánh niệm tỉnh giác định.Mũi trâu rồi tâm từ trong các hành động nơi tay.Thì tóc phải tắc ý thường xuyên để không vô ý làm đau khổ chúng sanh.Thủy tinh tấn siêng năng tu tập.Tức là ta thực tập cảnh giác.Dần dần ta mới thực sự thương yêu chúng sanh.Khi chúng sanh đang mạnh giỏi.Mà tao thương yêu là tao bán lòng từ rộng lớn.Còn khi chúng sanh bị nạn đau khổ.Mà tao sang sóc giúp đỡ.Là tác cực tộc lòng bi.Hàng ngày có phải tính nữa.Để cho chúng sanh sống an vui ca hát.Đó là ta trao dồi lòng từ.Từ thuộc rễ nhân.Thì chúng sanh không bị đau khổ.Thuốc diệt cỏ.Khi chúng sanh đang bị đau khổ.Người ta đang sợ hãi mà tao đến trấn an là bi.Giường tủ ngồi cho một bà già đang đi trên xe đò là từ.Lòng từ biến mảng khắp mười phương khiến cho cỏ cây dạng giọt sống an vui.Không có sự sát hại gây khổ đau.Dù là vô tình dẫm đạp lên côn trùng.Có lòng từ.Thì không có tâm chấp nhận.Chỉ có sự bình đẳng thương yêu nhau xuất phát từ trong đáy lòng của ta.Nếu ta không trau dồi lòng từ.Thì nó chỉ là hình thức xuống.Là những danh từ hoa mỹ từ bi bác ái.Mấy lần này tao nghe thấy các danh từ ấy.Nhưng ta chưa thực hiện đúng mức giữa người và người.Cũng như những người già.Nói cho cùng.Chúng ta làm chất thương tâm này là ngã của ta.Bây giờ tao còn làm chất như thế là ta không có lòng từ bi thật sự.Muốn được thực sự có lòng từ bi thì hàng ngày ta phải trâu rồi nó.Thì tao mới có được.Nhờ đó mà bắn ngã ta mới tiêu buồn và tao thấy trong trạng giật có mình mà như không.Ta cần phải có câu pháp hướng để thực tập.Đây là điều rất quan trọng.Nói là ngọn đuốc soi đường ta đi.Khi nắm bắt lấy một vật gì.Tao phải hành động nhẹ nhàng từ tốn.Đây là oai nghi tế hạnh của thầy tu.Mỗi hành động của tay chân.Điều hướng tâm.Nhất tâm ta thương yêu mọi loại.Từ đó tâm ta mới thấm rừng sâu tận xương tủy.Già biến mãn ra thương mình đầy lòng thương yêu chân.Cần ghi nhớ.Ở đây không phải ta tu tập chánh niệm tỉnh giấc định.Mà là tút đọc hạnh nhân.Tùy thuận bằng lòng.Tu tập tịnh thức để thể hiện lòng từ bi.Người có lòng từ bi không bao giờ biết sợ hãi trước ác thú hiểm nguy.Loài vật chung quanh ta cũng biết sợ hãi.Cột beo voi gấu.Do sợ hãi mà nó nhìn ta trâm trâm.Vì mất ta có vẻ hung dữ.Con vật thấy người tu mắt nhìn xuống thì nó an tâm và không sợ hãi.Người không tuổi.Cứ thích con vật lớn thì lo cao chạy xa bay.Khi thấy con vật nhỏ.Chị đánh.Bởi vì.Hộp có thể bị ác thú giết hại.Vì trong người họ toát ra từ tượng.Người có tâm sự thì không hãm hại thú dữ mà còn thương yêu nó nữa.Tu sĩ sống trong rừng hài hòa với thú là do lòng từ.Chứ không phải là gió công phu thiền định.Những con vật nhỏ hơn như rắn rết bọ cạp.Có chất độc là để bảo vệ thân nó.Khi nó bị tấn công mạng sống bị đe dọa.Khi có lòng từ.Thì đi trên xe đỏ ta cũng không sợ bị móc túi.Dì đã bán rã lòng tự cho họ.Người thương.Nếu có cái gì quý giá.Thì đó nơm nớp lo sợ.Còn ống thủy tinh.Thì có cái gì mà sợ mất trộm.Để kết luận.Ta có thể nói rằng.Trau dồi lòng từ.Không phải là chuyện đơn giản.Đạt được phân nửa là ta đã sống an vui thanh thản.Nếu muốn đạt lòng tự trọn vẹn một trăm%.Thì tao phải vứt bỏ hết tất cả tài sản của cải thế gia.Guitar thực sự của tâm tư.Thì trong lòng không còn sợ hãi nữa.B.Trau dồi tâm từ nơi này.Khẩu hàng.Thi ăn uống.Nhai nuốt.Phải cẩn thận trong khi ăn uống kiểu nhai nuốt lòng chúng sanh.Thí dụ.Khi ta rồi giờ ăn một cái bánh có mấy con kiến là ta nuốt chúng luôn.Tao phải từ từ.Lấy quà nhỏ đưa con vật.Kính sau ra khỏi thức ăn của ta.Rau cải trái cây bánh nhân dân.Người tu sĩ cũng như cư sĩ đều phải thực tập như thế.Luôn luôn phải như lý tác ý.Khi ăn uống ngay nước ta phải cẩn thận.Để công dân nước chúng sanh.Làm cho chúng sanh đau khổ chết chóc.Trong khi ta ăn uống là một điều tội lỗi.Hay.Thì nói.Muốn nói một điều gì.Thấy gần nhất.Suy từ chính chắn trường mới nói.Lấy đó làm câu pháp hướng để không nói lời làm khổ mình khổ người.Lời nói ác độc.Nói đùa nghĩa mai.Cũng làm cho người ta đau khổ.Hầu hết chúng ta không biết trao dồi lời nói.Khi muốn nói là tụi nói tùy thích.Không hề nghĩ đến hậu quả của nó.Không nên đặt điều nói lời quá mức cho người khác.Chuyện có nói không.Chuyện không nói có.Nếu mình không muốn người ta nói lời qua nhức cho mình.Thì mình cũng đừng nói lời qua nước cho người.Phải gìn giữ lời nói đúng đắn không làm khổ mình khổ người.Để trao dồi tứ vô lượng tâm.Ta là người hay nhiều chuyện.Nấm mồm.Vậy thần kỳ.Tao phải trao dồi niệm.Tùy theo nhược điểm của mình.Bài đọc thêm cho mình những câu pháp hướng tương tự cho phù hợp với đặc tướng của mình.Góc giữa đàn.Mang vào cổ.Truyện người bé.Chuyện mình mình hay.Đừng có tài khoản mà trước lấy quà dầu thơm.Thật là vô ích.Thiên bình đến can thiệp vào chuyện của người để rồi tranh chấp đôi co.Nếu thường xuyên hướng tâm.Thẻ cào trước tỉnh táo.Thì nói sẽ cẩn ngôn.Suy tư trường mới nói.Giày giảm tốc độ.Có thì giờ suy nghĩ trước khi nói.Nếu gặp chuyện xảy ra.Mày nói đi lịch.Nữ nói rồi làm sao lấy lại được.Nước ta không khéo.Nữ phóng theo tư tưởng nhảy chất.Thì có kỳ sẽ chuốc họa vào thân.Từ nay ta phải im lặng.Sống trầm lặng đọc thư.Không được lắm mồm.Trước mọi hoàn cảnh mọi đối tượng.Rò miệng lưỡi nói ra.Bàn ghế sân người khổ kẻ nguyên sinh.Cho miệng lưỡi và gia đình ly tán bè bạn tránh xa.Cho miệng lưỡi nói ra.Bài giảng giật sinh linh phải chết.Đến nhà người bạn chơi.Phim con gà tốt quá.Nếu làm thịt ăn thì ngon rồi.Do miệng lưỡi nói ra.Mà có người bị tù đầy biệt xứ.Miệng lưỡi nói ra.Mà gia đình người ta xào xáo.Anh em chia lìa.Tăng đoàn tan rã trên dân.Nói chung.Sự đau khổ của con người ta ở thế gian mì.Phần đông là do miệng lưỡi.Vậy hàng ngày.Chúng ta phải trao dồi miệng lưỡi.Để nói lời rằng lời tim.Phải thường xuyên như lý tác ý câu này.Ta không nói thì thôi.Bà nói ra thì phải làm vui lòng người.Đổi sa.Bà làm vui lòng người đã ta thương người.Làm người ta phải thương người.Thấy sự đau khổ của người như chính sự đau khổ của ta.C.Đâu rồi tâm tử lời ý hạnh.Muốn châu rồi ý.Ta phải tư duy.Thần tất cả chúng sanh cũng như thân ta thường đau khổ đối khác.Ta hãy thương yêu.Và chăm sóc chúng như chăm sóc con tay.Thứ tư duy được nhắc đi nhắc lại nhiều lần khi nhìn hoạt động các loài vật.Một đàn kiến đi qua.Nó có buồn vui đau khổ.Nó ra sức bảo vệ khi bị con vật khác tấn công.Từ đó.Tao tư duy đến đời sống của các sinh.Khi công chức bị gặp tai nạn ta phải ra tay cứu nó.Con kiến té xuống nước mà ta rất lên là hành động của từ tâm.Khi nghe con nhái bị con rắn cắn thì ta phải mau mau chạy ra can thiệp để cứu nó.Khi một bầy chó hùa nhau tấn công một con chó khác trong xóm.Thì tao phải cá nhân.Một con chim nhỏ bị con chim lớn mổ cắn thì tao phải ra tay cứu giúp nó.Khi để ý quan sát đời sống của loài vật.Thì ta mới thương yêu cảm thông chúng.Lúc ngồi nghỉ ngơi mà có thể giúp đỡ được cho chúng thì lòng ta thấy vui mừng tâm thanh tịnh.Giờ tao cũng tu tập thiền định nhanh hơn.Là cứ ngồi yên một chỗ luyện tập hơi thở.Sĩ quan sát còn làm cho chi kiếm ta ngày càng rộng lớn hơn.Từ đó.Tattoo duy mới thấy hạnh phúc ở trần gian chỉ là giả tạo.Ngồi thiền nhập định để làm chủ sanh tử mà không trao dồi tâm ý.Là một điều thiếu sót lớn.Mỗi ngày chúng ta cần phải bỏ ra dài ba phút.Hoặc hai bà trưng.Để quan sát mỗi loại lắng nghe tiếng kêu khổ cầu cứu của chúng sanh.Hành động giúp chị.Sẽ giúp cho sự tu tập của ta rất nhiều.Từ trước đến nay chúng ta tu tập mà không có người hướng dẫn chặn kẻ.Không biết phải tu tứ vô lượng tâm như thế nào.Châu rửa ra sao.Nên lấy cái sau to phía trước lấy cái trước đem thu phí sau.Sao rồi lòng từ là tôi cái tham sân si.Chứ không phải diệt tham sân si.Rồi mấy tu tập động từ.Cứ mãi lo nén tâm tập hơi thở mùi thiền.Làm cho dứt sanh tử luân hồi.Trong khi tham sân si chưa dứt thì làm sao có lòng từ.Đức phật dạy các tu sĩ và cư sĩ tu tập để sống một đời an vui xã hội có trực.Ăn ổn.Nếu tatu một trăm hai mươi lăm và châu rồi tứ vô lượng tâm qua thân khẩu ý.Thì chắc chắn.Ta sẽ có hạnh phúc rất lớn.Hạnh phúc chân thật cho ta giải gia đình ta.Hãy tự hỏi.Bấy lâu nay ta tu tập năm mươi lăm.mười năm hai mươi năm.Mà chứ định ta có ăn vui giải thoát không.Hay là như ngục tù đau khổ.Nơi nào đạo phật đến.Thì phải có giải thoát thực sự.Nước không thấy giải thoát thật sự thì đó không phải là đạo phật chân chính.Có bao giờ quý diện nhìn cỏ cây ngắm hạt sương đọng trên cỏ vào buổi sáng tinh mơ.Có bao giờ quý vị để ý đến ngọn cỏ non mấy bữa trước.Hôm nay đã bung ra thành lá cỏ khô.Hãy theo dõi cuộc sống đang diễn biến trước mắt chúng ta.Rồi ta mới thấy thương yêu có cây loại giật.Có cây giả loại giặc mà ta thương được.Thì làm sao mà ta không thương được con người.Dù cho người có quán ghét ta.Ta cũng không để già.Mà phải sống buông xả giả thanh thản.Do đó đời ta không có người thù.Mà chỉ có người đã hiểu.Và người chưa hiểu ta mà thôi.Khi tắt châu rồi được ý.Trị thâm nhập khẩu sẽ không còn khó khăn nhiều.Hai la mã.Bi vô lượng.Bi vô lượng.Là lòng thương vô bờ bến trước nỗi khổ của chúng sanh.Người có đồng bi không đành đồng ngồi yên nhìn sự thống khổ của chúng sanh.Đền trần sự đau khổ của thế nhân.Là cái duyên nhân quả.Nhưng lòng bi không cho phép chúng ta làm ngơ.Thể dùng lời khuyên bảo thăm hỏi.Có hành động cứu.Thì thấy con vật bị gãy chân.Ôm nó vào lòng.Xoa nhẹ trên vết thương.Đừng sợ mất thì giờ trong cuộc đời ta.Khi phải lo giúp đỡ cho người dành cho vợ.Hành động đó.Thời gian đó.Quý báo hơn là vàng bạc.Ngai vàng của nhà vua.Làm được việc ấy.Thì lòng ta cũng thấy hân hoan.Vàng bạc của bác.Không thể đem lại nguồn vui lâu dài.Bằng niềm vui giúp người nhật bị hâm nặng khổ đau.Nên nhớ.Thì giúp cho chúng sanh được an vui hạnh phúc.Tao cũng tìm cách giúp cho chúng sanh xa lìa nhân ác để sống vui.Chứ không phải chỉ giúp họ khi họ bị khổ.Về khí hậu của rơi vào đường khổ.Thì cứ dạy cho họ hành động thiện.Tập nhân tố.Để tránh quả khổ.Lúc còn ở hòn sơn.Thầy đã lấy cái que kem khay con kiến ra.Mà nó chỉ túi xách vô đánh nhau hoài.Cuối cùng.Thì phải can ra.Dạy cách ly hai con vật xa.Thì chúng nó mới hết cơn giận.Con vật mà chưa vậy.Cún hổ là cơm sưng thận của con người.Kỳ chúng ta trao dồi tâm từ.Lại ngăn ngừa những điều kiện có thể làm cho chúng sanh đau khổ.Còn cháu rồi tâm bi.Để ngắm ngay vào sự đau khổ của chúng sanh.Để mà xoa dịu.An ủi.Muốn được như vậy.Thì lúc nào tao cũng cao rồi.Nhắc nhở tâm ta.Hãy thương người đang sân.Khi nào rảnh rỗi.Thì phải tự nhắc tâm như thế.Chứ không phải đợi đến lúc sân hận nổi lên mới áp dụng.Nếu thường xuyên thực tập.Nhắc nhở như thế.Thì khi thấy một người đang sơn với ta.Tao mới có thể thương được.Hãy thương người đang bị bệnh khổ.Nhiều lúc.Tao cứ tưởng là ta thương người.Phim thật ra.Ta không thương người bằng ta thương ta.Đó là một trận pháp.Mà ta phải thường áp dụng để nhắc nhở tâm mình.Hãy thương người đang buồn khổ.Nhắc tôi làm như thế.Để ta tìm cách giúp đỡ người.Đồng thời.Cũng cởi được nơi ta lòng thương người đang buồn khổ.Hãy thương người có tai nạn.Hãy thương người trộm cắp.Đó là những câu trạch pháp mà ta thường áp dụng để nhắc nhở.Và tìm mọi cách.Địa chỉ cho họ thấy cái nhân đau khổ.Để họ không còn tham lam trộm cắp.Dì thương vợ.Nên khi thấy người đến trộm cắp của ta.Thì tao không giận mà còn thương hại họ.Nước ta không thường cao rồi lòng bi.Thì ta có thể bắt họ bỏ tù.Hãy thương người đang say mê.Người đang uống rượu.Hút thuốc.Cờ bạc kiên giang.Đã gửi đang si mê.Giả sử có người đến chửi mắng ta.Khỉ mũi quạt cuộc hạt ngũ.Giờ còn gọi là thầy chùa này.Thầy chùa nó.Liệu ta có chịu đựng nổi không.Lúc ấy tao phải nhắc tâm.Tập thể hiểu là.Họ đam mê muội.Thì ta thương hại họ.Nếu tha thứ được cho người thì ta sẽ không khổ.Hãy thương người đang chị hiền.Thì biết có người tị hiềm.Tìm cách nói xấu ta.Bà ta không giận họ.Trái lại.Còn thương hải hả.Hãy thương người đang cống cao ngã mạn.Kẻ nào cho rằng mình hiểu biết tất cả.Giờ đã chứng ngộ.Là người đàn ông si mê.Cầu dân.Vấp ngã rất nặng.Do đó.Bạc trắng tranh luận chế họ.Để đem lại sự ăn uống cho ta.Dành cho người.Hãy thương người tàn tật.Trong khi có sáu căn đầy đủ hãy thương yêu những người khốn khổ.sáu trần khiếm khuyết.Hãy tặng cho họ một món quà nho nhỏ.Như cục xà bông.Kem đánh răng.Thì cái bàn chải cũng đủ an ủi họ.Phải thường xuyên trao rồi nhắc nhở tâm.Nếu không nó sẽ quên đi.Vì nó bận theo đuổi theo những sinh hoạt của người đời.Hãy thương người già yếu.Vì một ngày kia ta cũng sẽ như vậy.Kính cho họ lối đi.Nhường cho họ chủ người.Đưa họ băng qua đường.Hãy thường tất cả chúng sanh.Vì tất cả chúng sanh đều đau khổ.Ta thấy đặt một tình thương rộng lớn.Từ vô lượng.Đi vô lượng.Từ đó.Anh ta lúc nào cũng ăn vui với dạng hữu.Tình thương đầy khắp tất cả.Trên hòa mọi nơi.Và ta sống thảnh thơi an lạc trước dạng hữu.Và thường xuyên trao dồi tâm bi vô lượng của ta.Ba la mã.Chỉ vô lượng.Có từ bi nên mới có hình.Chỉ là vui.Vui vẻ với mọi người.Gửi thương kẹo án.Nói cho đủ là tùy.Dung lượng là tràn đầy vũ trụ.Mỹ tâm có hai loại.Chỉ vô lượng chục lạc.Vui theo ngủ dục lạc.Đây là cái vui ngắn ngủi mê muội của người phàm phu chạy theo trần cảnh.Xa.Thanh hương vị.Trúc pháp.Nó có sức cám dỗ con người đi đến chỗ đau khổ bất tận.Cái vui này ở xa như hạt kim cương.Khi đến gần chỉ là nước mắt.Cho nền đức phật mới dậy.Nước mắt chúng sanh nhiều hơn bốnb.Đó là chỉ vô lượng chụp.Tâm con người là một cái túi không đấy.Chạy thể dục lại để tận hưởng.Dạ không bao giờ biết ngừng.Như con thiêu thân lao vào ánh đèn.Thế nên con người cứ phải quanh đi lộn lại sang tử muôn đời muôn kiếp.Không bao giờ dứt khổ.Khi có nhà lá.Chỉ mong có căng nhận gói.Lúc nhỏ nhoi.Thì mơ được căn nhà lầu.Quốc là kẻ đang đi xe đạp thì ước ao được đi xe honda.Xe máy.Khi có xe honda.Thì lại muốn có xe hơi như người ta.Đây là nghỉ vô minh.Cuộc gọi là khỉ ảo ảnh.Chạy theo ăn ngon mặc đẹp dần.Vui thể dục là.Là vui theo giá cũ.Thì thấy người sát sanh trộm cắp tà dâm hút à.Đã không ngăn cản.Mà cổng router.tám thần chỉ vui chơi theo con đường ác là chỉ vô lượng tâm theo ác ma.Áp thấp cũng nhiều dung lượng.Biểu đồ này chúng ta chỉ nghe chỉ vô lượng tâm.Tức là tiếng pháp.Youtube.Thì mới là nẻo của đạo phật.Nếu có thiện pháp.Sự giải thoát an lạc.Thể dục lạc thế gian lại ác.Tạo cảnh địa ngục trần gian.Chẳng cần phải đợi mai sau.Cái hình này.Tạo cho ta địa ngục ngay tại trần thế.Từ nay biết được như thế thì ta phải xa lìa.Diễn đi.Vứt bỏ đi.Chắc chắn chúng ta sẽ không có điều luật ở trần gian.Cái gì đau của biển đợi tầm lúc này chỉ có người ký mới thoát.Con người vũ minh minh.Khó mà có khỏe.Chúng ta tu tập sáu.Giới định tuệ.Thì phải có trí tuệ siêu việt mới mong tu tập.Nếu không thì ta vẫn còn nằm trong vòng tay.Cụ các loại khỉ này.Quý vị hãy tự xem xét mình đã thoát khỏi vòng tay ý chưa.Nếu còn trong vòng tay của các loại này.Chỉ đời đời kiếp kiếp ta sẽ chuốc lấy tai ương.Vũ châu rồi tâm mỹ dung.Thì ta phải nhắc tâm ta bằng như lý tác ý.Chỉ của lục lạc là tai nạn là bệnh tật.Là củ đậu.Vậy tao phải lánh xa cái gì.Phải thường xuyên quan sát cao rồi trong tay như thế để cảm giác xa nữa nó.Vì nó có sức cám dỗ ta rất mạnh nhưng đó làm cho.Thỉnh thoảng ta lại nhắc tâm như thế.Lục lạp là tai nạn.Lại bệnh tật là của ta.Sorry my ngủ dục lạc.Khỉ của ngủ dục lạc là ảo giác là thuốc độc.Là rắn độc giết hại con người.Ta hãy tránh xa các loại kiểu.Chó thường xuyên nhất tâm như thế.Cho nên chú ý chăm sóc thương yêu nồng nàn.Trước sắc đẹp lộng lẫy ta mới đem lòng sợ hãi.Nhìn thấy thật là khả là.Khả ái hôm tết.Nhưng đúng giàu nó.Là đông giống cây trồng.Không phải là hạnh phúc gì đâu.Biết được nhiều trái.Thấy suốt như vậy là không rủ minh.Nếu không biết như vậy.Không thấu suốt như vậy là dù minh.Câu này.Tao cũng phải thường xuyên nhắc đi nhắc lại.Trích đoạn nhức lòng ưa thích thế giới.Tùy theo đặc tính của mỗi người.Mà tao tùy nghi thêm giàu câu pháp cú.Để có đủ sức mạnh.Bà giúp ta thoát khỏi những cám dỗ của vật chất.Vui theo áp suất.Là khỉ tâm vô lượng ác.Làm đau khổ chúng sanh.Là giết hại chúng sanh.Ta hãy tính sai này.Diễm my chínx.Từ bỏ hết.Đó là các câu trạch pháp mà ta phải thường ghi nhớ.Đâu rồi tâm bình.Để tube.Tiếng bà chống lại thật à.Là người tu sĩ phật giáo.Thì thấy ai làm ác là phải tránh xa làm gì có sự vui theo.Một ông thầy tu.Không thể đứng trước hạn.Hoặc nấm tô phở có mấy lát thịt nằm trên đó.Thấy cái app.Ký sự đau khổ chết chóc của chúng sanh.Nếu ta không thể can thiệp giúp đỡ à.Thì tải lẫn xa để không nhìn thấy cảnh tang thương khốn khổ.Mẫu đủ thịt dơi đau lòng nát giả.Khi thấy hai người đang đánh nhau chí tử.Nếu không can ngăn họ.Mở con cũ vũ vui thì.Tuổi tác không phải là người đệ tử.B.Khỉ.Tâm vô lượng giải thích.Là chưa chế việc làm từ thiện của người khác.Khi có người bố thí cúng dường.Vậy xây nhà tình thương trường học.Thì ta liền tám tháng vui theo.Và tận tâm giúp đỡ hết lòng hân hoan sung sướng.Sự vui theo nè.Là một bước tiến trên đường thiện nghiệp.Nước ta có tiền của thì ta nên đóng góp giúp đỡ người.Nếu không có tiền của thì ta hãy bỏ công sức ra phụ giúp công tác từ thiện ý.Vịt hầm bia vô lượng.Thấy quá nhiều khổ đau trong xã hội.Nên ta không thể ngồi yên mà tư duy xuống.Tao mới làm một cái gì đó để góp phần ban vui cứu khổ cho mọi người.Làm sao cho mọi người được nó ấm.Thoát khỏi bệnh tật khổ đau.Bệnh viện.Thuốc than chỉ xoa dịu sắc thân của họ.An ủi.Cảm thông.Khuyên vũ.Để xoa dịu thương đau của tinh thần.Hành vi tâm như vậy cũng chưa đủ.Ta phải làm cái gì hơn thế nữa.Diệt tận gốc khổ đau của muôn loài.Chỉ có trung tâm an dưỡng từ thiện ra đời.Mới là nơi giúp đỡ người ta được an vui.Học tập đạo đức nhân quả.Diệt tận mầm mống đau khổ.Những việc làm gì khiến ta vui theo.Vì nó mang lại lợi ích thiết thực cho con người.Chấm dứt nhân à.Tăng trưởng nhân là.Còn gì sung sướng cho bằng con người thấy rõ đường đi lối về của nhân quả.Biết được nhân quả.Thì loài người không làm điều ác.Loài người sắp làm điều đó.Thì đừng chết thì là cõi niết bàn.Lịch thiên đàng.Giật không cần có người bất hạnh trong xã hội.Ý của thầy bấy lâu nay.Để xin phép thành lập trung tâm an dưỡng.Để người ta có thể về đó ăn dưỡng một vài tháng cho đến hai trăm ba mươi lăm.Và được sự hướng dẫn đường đi nước bước của nhân quả.Và đạo đức nhân bản nhân quả.Đời sống an vui.Diệt diệt tận gốc cổ đau của con người.Từ đó.Hỏi không làm điều ác.Tự họ đem lại hạnh phúc cho bản thân mình.Dạy cho người khác.Tâm nguyện của thì là như thế.Nhân duyên chúng sanh chưa đủ.Khó mà thực hiện được.Nếu trung tâm an dưỡng ngày thành hình.Thì biết bao nhiêu người trong xã hội này sẽ được lợi là.Khi những người được tôi tập nơi đây.Thể hiện sự an lạc bằng chính cuộc sống và hành động của họ.Thầy.Tổng có nhiều ước mơ.Mà trước tiên nói ra.Ước gì tất cả trường học trên đất nước này sẽ giảng dạy môn giáo dục đạo đức nhân bản nhân quả.Các học sinh.Còn gì sung sướng cho bằng.Thì thấy các học sinh mầm non của đất nước.Là công dân tương lai.Mà biết sống trong đạo đức.Thấm nhuần lý nhân quả.Hạnh phúc thay cho những ai.Có được duyên may học tập đạo đức nhân quả.Chính bản thân họ là người tốt.Gia đình họ sẽ được hạnh phúc.Giờ xã hội cũng được an vui tốt đẹp.Không phải được người ta đem cho vàng bạc.Của báo mà ta vui mừng.Mà niềm vui khi thấy con người làm thiện.Thiết nghỉ đức thế tôn nhập diệt đã đâu.Chắc cũng sẽ quan chỉ khi thấy chúng ta biết tu tập.Giờ sống trong đạo đức nhân quả.Từ đó.Lòng từ bi hỷ xả.Sẽ lan rộng ra các nước khác.Khi con người biết sống trong đạo đức nhân quả.Thì họ sẽ không tchín trân giết hại người ở nước ta.Muốn trao dồi tâm hỉ vô lượng.Tao thấy dùng như lý tác ý mà nhá.Ta hãy vui mừng theo ý kiến của người khác.Để mình và người đều vui.Nếu người ta chấp vào ý kiến của người ta.Thì mình cũng không nên chống đối làm gì.Ngày xưa.Có ba vị đệ tử phật.Là ai là luật tôn giả.Kim tôn giả.Dạ an an đà tôn giả.Cùng sống hài hòa tại một trụ xứ.Đức phật hỏi.Các ông sống chung thì có ăn vui tu tập không.Tôn giả ielts.Con sống theo ý các bạn đồng tú.Chứ không sống theo ý của con.Hai vị kia cũng đáp tương tự như thế.Đức phật khen.Như vậy là tốt lắm.Đây mới thật là động cơ.Đọc thư ở đây.Không có nghĩa là ngậm miệng.Mà là không có ý kiến chống đối nhau.Đây cũng là khỉ vô lượng tâm.Ý của người.Thì vô lượng.Và ta cũng vui theo ý kiến của người.Ta phải thường nhắc đi nhắc lại câu pháp hướng kể trên.Để tâm không chống lại ý của người.Bà còn chúa theo ý của người.Đó là sống tùy thuận.Thấy thực tập như vậy suốt một năm.Chứ không phải chỉ có một hai ngày.Mà thần công lược.Nếu không trao dồi như vậy.Thì ta khó mà theo ý của người khác được.Bản chất của người ta.Là hay khoe cái giỏi.Cái hay của mình.Bản ngã.Nơi nào có bản ngã.Thì nơi đó không có hỷ tâm vô lượng.Cái gì của ta cũng là đúng.Mà của người thì sai.Sao rồi hỷ tâm vô lượng là tao nghiệt ngã.Vô ngã là niết bàn.Hầu hết chúng ta đều sống với cái ngã.Đền cứ khổ hoài.Thực diễm phúc cho những ai biết sống nghiệt ngã.Tỉnh hay khoe khoang thế hay.Cái giỏi của mình.Đạt chướng tâm là ngoại đạo.Ta hãy từ bỏ.Ra đề kết thói xấu này.Thấy từ dũ là.Ta có giỏi gì đâu.Đó là tâm hủy diệt trừ bản ngã.Chạy nữa.Tải nhắc tâm.Phải biết dung hòa trong mọi công việc làm.Lấy giết người làm việc mình.Đây là tập cho tâm vui mừng trước mọi việc làm của người khác.Công việc làm của người vô lượng.Thì ta cũng vui theo dung lượng công việc làm của người.Đó là chỉ tâm vô lượng trong việc làm của người khác.Nếu cầu pháp hướng chính xác.Thủy tâm sẽ thấm nhuộm.Da hiệu quả sức lớn.Mà tao không mất nhiều thì giờ.Ta cũng như lý tác ý vui cùng cái vui của giản dị.Nước ta là một điều không vui.Đã tan làm cho cây giảm giật cũng không vui.Thí dụ.Mọi việc đang sống an lành mà ta nổi cơn xuân diệu.Rùa.Giết thầy.Thì môi trường trung quốc.Cũng bị ảnh hưởng.Cho nên có câu.Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ.Trong giản dị.Để có niềm vui trang quà.Tải hòa bình cùng chế niềm vui ấy.Nước ta làm điều gì không vui.Tức là ta đã làm buồn muôn loài rạng rỡ.Có cây.Câu này.Ta phải thường xuyên trao rồi.Để đem lại sự an vui cho mọi loại.Ví dụ.Trên đường đi dầu.Nếu ta vô tình gặp phải con kiến.Làm cho nó chỉ chân.Khi công việc năng lượng đau khổ.Thì có cây giành giật cũng đau khổ theo.Tùy thấy cỏ cây có vẻ như vô tình.Nhưng thật ra.Có sự giao cảm giữa dạng giật.Bằng chứng là.Có người trồng cây xung quanh vườn.Vì chiến tranh phải giảm cân.Bỏ đi.Thì cây trái héo úa.Không còn xinh tươi như trước.Cho nên những cây trồng gần nhà.Bao giờ cũng tươi tốt sâm xe hơn là những cây chồng xa nhà.Gì hàng thì nó được nghe ta nói.Thấy tao chùm.bốn mươi lăm.Xã dung lượng.Xã là xóa bỏ không dùng nữa.Không che.Chiếc ba lô.Xã vũ lượng là bỏ hết tất cả dịch pháp ở thế gian.Dư thầy tu thì chỉ có bay một bát.Không có một vật gì.hai mươi mốt chướng ngại nào trong tâm.Dạy các pháp ở thế gian là pháp gì.Các pháp thế gian.Là pháp tối buồn như mạng lưới mà ta khó thoát ra.Có pháp lý là.Tác dụng.Tài sản thế gian.Vật chất.Vật chất nhỏ.Nhà cửa ruộng vườn.Danh thơm tiếng tốt.Tiếng khen tiếng chế.Thức ăn ngon dở.Ngủ nghỉ.Anh em bè bạn gần xa.Chùa to tháp lớn.Biểu tình ký tự cúng bái.Tụng niệm canh âm tủ giường bàn ghế.Đi chén xoong nồi.Tivi radio tủ lạnh.Kinh.Kiến thức học tập.Thiên văn địa lý.Toán khoa.Kinh tế chính trị.Dịch số bói toán.Và cách nghề thợ mỏ.Thợ may.Thầy thông thầy ký.Thầy bùa.Thầy cúng nhân dân.Nói chung toàn bộ các nghề trên thế gian.Đúng vào đâu nó cũng dính với ta.Đổi nghề nó cũng dính với ta.Từ cái ly cái chén trong nhà cho đến kiến thức học.Tâm ta cứ chấp cái này cho đến cái kia.Chín cha.Làm cho chúng ta không chạy.Nếu không sợ hết.Thì nó sẽ làm tao bận tâm.So sánh chống đối.Tao phải sợ hết mục tiêu kiếm trong đầu của chúng ta.Để cả những kinh sách mà ta học được bấy lâu.Chỉ còn một điều duy nhất trong đầu.Là xã tâm trúc hoàn toàn trong sạch.Đúng như vậy mới là giải thoát.Nếu trong đầu còn nhớ phật đã nói như thế này.Thầy đã nói như thế kia là chưa sợ.Bởi vậy phật đã bảo.Chống pháp của ta còn phải bỏ.Cũng khổ là pháp thế gian.bảy xã vô lượng tâm.Gì tâm đúng đâu là dính đó.Đạo phật là đạo siêu súng.Giờ mục đích của đạo phật là xã xã dung.Xã cũng là một chiêu phần của thức jaki.Xã tối đa được phần nào là tốt phần ấy.Nghĩa là trong giai đoạn một của người cư sĩ.Ta phải xã thực sự.Vỏ ốc mới có thể bước sang lộ trình thứ hai của đạo giả đá.Súc vật.Những người cư sĩ không chuẩn bị sẵn.Ở giai đoạn tứ vô lượng tâm.Thì cái xúc gia.Khó mà tu hành tùy theo.Gì đến đây ta phải tu tập các hạng.Những người cư sĩ.Ta không có nghĩ đến việc xả cái bàn cái l.Hai giã từ vợ con.Mà phép tập luyện tứ niệm xứ.Tứ thì.Bát chánh đạo.Dạ tứ diệu đế.Nếu sở kỹ thì khi dụng công nhưng.Chỉ cần một tuần cho đến hai hai mươi ba tuần là có thể chứng ngộ.Đạp siêu thị.Không sao.Thì tao bị trói buộc hoài.Bị trói buộc thì làm sao giải thoát.Có những người xuất gia năm năm mười năm hai mươi năm.Mà cũng không xả sạch hoàn toàn.Do đó.Thầy phải lòng gương ẩn bóng để xả cho sạch.Giờ để làm gương cho mọi người thấy là xã bỏ tất cả.Giã từ tu diệm xa rời đệ tử.Không có một chút tài xã nào cả.Nếu muốn làm lợi ích cho chúng sanh.Thì ở đâu mà không làm lợi ích cho chúng sanh.Cần gì phải ở chùa.Làm chủ trì mới đổ được trúng số.Ở đâu có người tu.Thì tán đến đó đổ họ.Xong rồi thì mình đi đến chỗ khác.Cho nên đời sống du tăng khất sĩ là đời sống tuyệt vời xã hội.Đây là nó.Đặc trưng của đạo.Gửi nào không thực hiện được như thế không phải là tu sĩ đệ tử.Cần phân biệt người tu chân xạ thủ.Giờ người thú giả.Không dám sợ hết.Chỉ sợ nữa chứ.Hoặc không xã gì cả.Xã dục lạc thế giang kỳ thầy tu có thể sẽ được.Nhưng chùa miếu thì nhiều người không xả được.Tóm lại.Bún chấm dứt sinh tử luân hồi thì dứt khoát phải buông xả tất cả.Phải nhớ.Được thân người rất là khó.Nếu không nổ lực tuh.Phim mãi mãi trôi lăng trong sanh tử luân hồi.Một.Tu tập xã cái gì.Xã bỏ năm thứ dục là.Sắc dục.Tiền.Danh tiếng.Đăng vũ.Một.Tránh xa sát thủ.Đừng gần gũi người khác phái.Thầy.Không cất giữ tiền bạc châu báu.Đó là con rắn độc.Khiến cho ta phải nô lệ nhỏ suốt đời.Bởi vì trong giới.Phật cấm các tỷ-kheo cất giữ tiền bạc.Mà những người mới xuất gia thọ giới sa di.Cũng không được cất giữ tiền bạc.Bạn.Tránh xa danh lợi.Nếu ai khen mình tụng kinh hay.ba minh phụng.Thu ban đêm phổ biến.Thì đó là cầu danh.Nếu ai can thuyết pháp giỏi.Mà mình chai sức thuyết pháp hoài thì cũng là dân.Thể dục lại.bốn.Ăn mỗi ngày một bữa.Phải quán thức ăn là bất tỉnh.Nhiều thuốc trị kẻ đói cho ta.Đầu.Ngủ thấy dùng luôn tỉnh.Không có sợ thiếu ngủ thèm ngủ.Đầm suốt đêm không ngủ là xã ngủ.Nằm thứ dục lạc nè.Bà ta không xả được.Thì không bao giờ đã được những thứ khác.Nếu ai khen mà ta mừng.Đẹp gái đẹp mà nhìn.Nhân dân.Thì đến khi xả sáu thứ dục lạc thế gian.Chắc sinh hương vị xúc pháp.Làm sao trả nổi.Nước còn khó hơn ngủ dục lại rất nhiều.Đây là đối tượng của tâm.Nó luôn luôn cám dỗ ta để trở lại phục vụ năm thứ dục lạc ở trên.B.Chả bò.sáu thứ dục lạ.Đó là đối tượng của sáu giác quan.Sắt thành.Hương vị.Xúc phạm.Một.Sắt.Sắt là đối tượng của mắt.Sắt trong ruột lạc là sắc.Cầu sắt trong sáu chừng là hình ảnh.Các tướng của các pháp.Giữa các set tivi tủ lạnh.Bàn ghế ly tách.Nhạc xe người.Phật.Những hình ảnh có sức cảm vụ ta.Làm tăng ca thích thú khảo.Chả là.Cả tỉ.Hài.Thân.Âm thanh của người.Vật.Nhạc cụ làm cho tâm ta thấy khả ái.Khánh.Chả huế.Thí dụ.Thích thú khi nhảy đầm theo điệu rumba.Vip.Lambada dân.Bà.Hương.Mùi thơm của các pháp.Có sức hấp dẫn khiến cho ta thấy khả ái.Khải.Khả thi.bốn.Vì.Mùi vị ngon.Cay đắng.Có sức cám dỗ.Làm cho ta dễ chịu.Chả ai.Chả là.Chả hiểu.Đứa con ăn cái bánh ngon.Cả tháng.Mà vẫn còn nhớ con thèm.Giờ cứ nhắc hoài.Chừng nào ba đi chợ nhớ mua cho con cái bánh hiệu.Năm.Xúc.Sự ra chậm của các.Xin chào cảm giác mát đêm nóng lạnh đau nhức.Nhẹ nhàng lên lưng.Say say.Cảm giác khoái lạc cảm giác khó chịu.Cảm giác sung sướng mừng vui.Buồn khổ.Người tu thiền mà có trạm thấy thích thú say mê.Đã đi giàu khanhquy.Nên nhớ là.Tu thiền để làm chủ sinh tử.Tức là làm cho các hàng ngưng hoạt động.Sau đó.Thì ta cho phục hồi sinh quá.Chú rể hơi thở bình thường.Du thiên.Không phải là đi vào đó.Mỹ thọ dùng cái lập thuốc của thiền định.Mà là để lấy lại sức cho ngày hôm sau.Tiếp tục làm gì.Pháp.Pháp ở đây không có nghĩa là bàn ghế nhà cửa.Mà lịch sự hiểu biết của củ kim nhân loại.Lớp bao gồm cả khoa học.Toán học.Văn học sử học thiên văn.Các chính sách của các tôn giáo lớn trên thế giới và giáo lý của đức phật.Đó là kiến chấp của người thế gian.Nối đuôi cún và làm cho thân ta chưa.Xem đó là chính xác.Là đúng.Ôm chặt thứ thứ.Chờ đó là khuôn vàng thuốc ngọc.Tu hành như thế.Khiến cho ta thấy khả ái khả lạc khả thi.Rồi chính mắt không buông bỏ được.Gì thế.Cho nên.Mới có tranh luận hơn thua.Chỉ ra pháp này phát nổ.Không có gì giải.Thí dụ.Cũng kín dầu cái thẻ giỗ kỵ.Ở nhà.Vật là giỗ tổ ở chùa.Nếu ta không làm thì bị mọi người than phiền chỉ trích.Mà làm.Tức là bị cắt pháp trói buộc ta làm nô lệ cho phong tục.Tập quá.Cho nên phải cương quyết bước bỏ.Mặc cho ai công thức phản đối.Tao phải nói.Tôi là thầy tu tôi không thể làm chuyện mê tín như thế.Tóm lại.Các pháp thế gian là pháp cám dỗ lôi cuốn con người đi đến chỗ làm.Đào bao cảnh khổ cho nhau.Người ta sát phạt nhau.Bằng lưỡi gươm miễn kiếm.Có người chấp và pháp tu của mình.Chị nói xấu các thầy khác.Hài.Cách thức tu tập xã hội.Muốn trau dồi tâm xã các pháp.Thì tao phải làm sao.Hãy tìm một nơi thanh vắng tĩnh mịch như trong rừng.Gốc cây hàng đá.Khe núi bãi tha ma.Dùng cây ngoài trời.Bóng mát.Công tuổi lá để tóc sả các pháp.Ở ngay trung tâm thành phố thì khó mà sợ.Nhất là đối với người server.Sau khi ăn cơm đổ hai tiếng đồng hồ.Thì thức ăn đã tiêu hóa.Lúc không thấy lo.Tao mới bắt đầu tôi.Ngồi kiết già.Lưng thẳng.Anh tú.Đặc điểm trước mặt.Quan sát.Gà nướng.Sắc dục.Con người ta sinh ra từ sắc.Nó là con đường sinh tử luân hồi.Cho nên tao phải lấy nó làm đối tượng quán chiếu.Nó là con đường đưa đến đau khổ cho ta và cho người.Thương yêu cưới nhau rồi sinh con đẻ cái.Lo nuôi nấng cho con lớn khôn.Rồi dựng vợ gả chồng cho nó.Cả một đời đau khổ.Vậy mà người ta cứ chạy theo sắc dục.Quả lạc vô minh.Quá là ngu si.Ta phải như lý tác ý.Sắc dục là con đường sinh tử của môn là.Con đường đau khổ từ kiếp này sang kiếp khác.Ta phải trả bỏ.Từ phước.Thoát ly ra khỏi.Từ giã.Không nên để tâm dưỡng mắt nó nữa.Ngồi yên lặng một lúc.Thì ta lại tắt ý xã nữa.Xã hoài cho đến khi nào ta thấy tâm ta hoàn toàn sạch hết.Thì sự tu tập mới viên mãn.Đức phật dạy như thế mà thôi.Thiên thần.Rút ra từ kinh nghiệm bản thân.Thầy dạy cho các con để tôi tập dốt sáu.Để thấy con đường giác ngộ thênh thang.Nếu không đặt niệm trước.Không dùng pháp hướng như lý tác ý chỉ khó mà xã được năm lần.Nó chờ cơ hội để bùng lên như lửa.Ta phải tu tập hoa.Để cho nó thấm mừng tận xương tủy mới thôi.Chứ có tưởng ngồi im lặng một lúc thấy kinh an chỉ lạ mà hài lòng.Hàng ngày.Các con phải siêng năng châu rồi tôi tập câu này.Để đoạn.Nhất tận tầng mái dốc.Bản thân chúng ta sinh ra từ cha mẹ ta.Cũng là do tâm này.Cho nên ta cũng không dễ gì mà giúp được nó.Nếu câu này mà chưa đặt được kết quả.Thấy cột.Thì tao hướng tâm như lý tác ý.Sắc dục là bất tỉnh là lý trượt nhất nhau.Bùi thúy khó chịu vô cùng.Tao muốn nhàn thật bệnh tai ương.Giá tiền núi nhau nhưng quả luân hồi.Từ kiếp này sang kiếp khác.Không bao giờ về.Một người để lại mua người khổ.Ngủ tiếp nhau vô cùng vô tận.Ta phải xả bỏ ra đi.Diễn đi vĩnh viễn.Xem nó như trắng đỏ.Tuấn ngọc.Cho nó là yến nguyên.Là tai họa.Là ác.Là bệnh truyền nhiễm nan y khó chữa.Dứt khoát từ bỏ.Câu sau mạnh hơn.Như quyền lĩnh thì may ra tờ mới có thể xa lìa.Cuộc đời tu hành là cả một sự rèn luyện cao rồi.Chứ không thể nói suông được.Nhắc sông tân ngồi đó để lặng tâm giữ tâm thanh thản.Một lúc sau ta lại nhắc nữa.Nhắc hoài.Đọc những nhát búa để cho tâm dần dần thấm nhuần.Tao rồi tâm xã sạch sắc dục.Thấy sắc dục là tao quản sợ không dám nghĩ tới.Nếu không.Thì nó sẽ ngủ ngon.Tạm thời lòng yến.Nhưng có dịp là nói liên lén ngắm nhìn người nữ.Tu tập được thì thấy nó như rắn.Lọc bệnh tật là khổ đau không còn cảm giác thích thú nữa.Tụng kinh tứ niệm xứ có dại trên thân quán thân.Nhưng đây là dạy chung chung.Người tu tập chưa nắm giữ.Ví dụ phật dạy tên thân quán thân.Để khắc phục tham mưu của mình.Mà mình không biết lúc nào khắc phục tham mưu.Lúc nào khắc phục bất tỉnh.Ở đây ta sẽ trả cái tâm sắc dục tâm máy.Bằng cách đặc nhiệm trước.Tức là tên thân của ta quán thư.Quán thương mình.Dạ quán các pháp bất tỉnh.Sau này có dịp thì sẽ giảm rõ hơn.Dùng câu pháp hướng nào để phá vỡ cái nào mà ta đang bị vướng mắc.Người đọc kinh sách phật.Không hiểu mà tôi tập này pháp này mai pháp khác.Không có kết quả cụ thể.Càng lúc càng chán nản lầm đường lạc vào pháp tu của ngoại đạo.Mà cứ tưởng là pháp phật.Bún chả tâm vô lượng lyric.Thế gian.Thì tao phải siêng năng trâu rồi tâm xã của ta hàng ngày.Không được biến trễ.Thì mít xã ly rượu.Hãy tin tức.Chỗ của phúc vật theo nó.Nghĩa là luôn luôn tin tuấn ngăn chặn.Nhất là đối với nữ sinh.Đó là điều tiên quyết quan trọng.Đừng có nhìn gương mặt người nữ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com