Những Điều đáng Suy NgẪm Về CuỘc SỐng Nghe Là Xua Tan Mệt Mỏi Giác Ngộ Thân Tâm An Lạc Mỗi Ngày.

những Điều đáng suy ngẪm về cuỘc sỐng nghe là xua tan mệt mỏi giác ngộ thân tâm an lạc mỗi ngày.

Làm thế nào để đối diện với sinh tử hợp tan.Dù bệnh tật vẫn không đau khổ.Về lĩnh vực y học.Mức lương tây y hay đông y.Khi đối diện với các nỗi bệnh khổ của con người.Đều có những căn bệnh không thể chữa khỏi.Cho nên.Chúng ta thì nghe nói về những bệnh nhân mắc nhiều chứng khoán là.Dù có chữa trị bằng phương pháp nào đi nữa vẫn không thể khỏi được.Bệnh tật có thể chia thành hai loại lớn là thân bệnh và tâm bệnh.Người xưa có câu.Bệnh tùng khẩu nhập.Tức bệnh từ miệng giàu.Phần lớn thân bệnh đều cho ăn các loại thức ăn chứa nhiều độc tố mang lại.Có lúc vẫn còn lê qua tay.Lê qua mắt lại quay ra.Dân chơi.Nội thất khác chỉ cần chúng ta chiếu ý thức vệ sinh không biết cách điều tiết trong ăn uống.Điều dễ dẫn đến bệnh tật.Tâm bệnh con người.Dò sáu cần tiếp nhận sáu trần mang lại.Cháu càng trị mắt.Tay.Muối.Miệng lưỡi.Thư giãn.Tâm bệnh đi theo sáu con đường dẫn trên.Lớp sáu cần nói trên.Một khi bị tâm bệnh chúng ta cần tìm đến bác sĩ tâm lý để chữa trị.Tuy nhiên.Đó chỉ là sự phân chia thân và tâm một cách gượng ép .Viết thực tế.Thì thân tâm ảnh hưởng lẫn nhau.Thân bệnh có thể dẫn đến tâm bệnh.Ngược lại tâm bệnh cũng chẳng đến thân bệnh.Hiện nay các phương pháp chữa trị thân bệnh tâm bệnh theo đông y.Điều trượt vào việc chiết xuất tinh chất trong đồng thực vật.Có tính chữa trị cũng có thể chữa trị bằng cách châm cứu bấm huyệt massage nhân dân.Nhưng để chỉ là những cách chữa trị nhọt.Chứ không phải là cách chữa trị tầng khớp.Về mặt y tế dự phòng.Người ta cũng chỉ hạn chế ở việt duy trì môi trường sống vệ sinh sạch sẽ.Khuyến khích sống đúng khoa học.Tiết chế ăn uống nâng cao thể chất bằng cách luyện tập thể dục thể thao.Dân chơi.Nhưng chuẩn chưa quan tâm.Chú ý đúng mức về cách bảo vệ tâm bệnh của con người.Thậm chí.Các bác sĩ tâm lý cũng thế.Thông thường họ chỉ hỏi bệnh nhân về môi trường hoàn cảnh sống trước đây như thế nào.Kinh nghiệm sống ra sao.Có biểu hiện bất thường gì về tâm sinh lý không.Rồi hướng dẫn cách chữa trị quá chảy.Đây quả là cách chữa trị hay.Mang lại hiệu quả nhất định.Có thể tạm thời trì hoãn bệnh tình của bệnh nhân.Nhưng rốt cuộc vẫn chưa thể chữa trị tận gốc tâm bệnh.Trong các học trò học thiền trí tôi.Có nhiều chị là bác sĩ tâm lý.Hoặc nhà tâm lý học.Coi thường giúp người bệnh chữa trị .Giải thích đan nguyên bệnh tật.Nhưng bản thân họ lại mắc phải nhiều chứng tâm bệnh nghiêm trọng.Có người mời các bác sĩ tâm lý nổi tiếng khác chữa trị cho mình vẫn không hiệu quả.Gì thế.Họ tìm đến tôi.Mong rằng tôi sẽ dạy thiền để giúp họ chữa trị tâm bệnh.Chúng ta thường gắn liền hai từ bệnh giặt khổ vào nhau.Những đau khổ do tập bệnh mang lại.Thuộc lĩnh vực tâm lý hay sinh lý.Thật nhỉ.Để giữ như thuộc giày thân bệnh.Gì thân có bệnh.Cảm thấy đau đứng nên mới thấy khổ.Thực ra.Đâu không có nghĩa là khổ.Gì khổ là cảm nhận về mặt tâm lý của người bị thâm bệnh lâu ngày.Nhưng không cam tâm nghĩ rằng mình đang bệnh.Họ không còn hi vọng.Không biết làm thế nào để thoát khỏi tình trạng đó.Nếu tâm lý khỏe mạnh.Có niềm tin.Có quan niệm khoáng đạt đúng đắn.Chị thân bệnh bất quá chỉ mang lại cảm giác đau.Chứ chúng vẫn chưa phải là kiếm đề gì nghiêm trọng.Trong lòng vẫn chưa thấy gì là khổ cả.Có một vị cư sĩ mắc chứng ung thư giai đoạn cuối.Vô cùng đau khổ.Nhưng giờ chị này có niềm tin mãnh liệt vào tam bảo.Nên chui đầu đứng nhưng không thấy khổ.Trước lúc lâm chung.Gì đó còn tỉnh táo nhiệm trên hiệu phật di đà.Giờ tìm được cho mình hướng đi của tâm hồn.Nên chị đó vui vẻ xả bỏ báo thân một cách nhẹ nhàng.Điều đó cho thấy hiệu quả thần diệu của niềm tin vào phật giáo.Trong dân số trên hiệu.Có một vị phật tên là vô thường y dương.Thầy thuốc bậc nhất.Vậy đó là bậc thầy.Trong các bậc thầy về trị bệnh cho chúng sinh.Ngày chị khỏi cả thân bệnh lẫn tâm bệnh.Cho nên chỉ cần chúng ta có niềm tin vào phật.Thì mức lương ai.Mắc phải bệnh gì.Đều có thể giảm bớt đau khổ.Thì họ biết cởi chọn thân tâm mình trên niềm tin chào phật pháp.Chỉ cần chúng ta trút bỏ gánh nặng tâm bệnh.Chị thân có bệnh đi chăng nữa.Vẫn sẽ giảm nhẹ đi rất nhiều.Đây chính là một trong những công năng cứu khổ cứu nạn của đạo phật.Lão hóa là hiện tượng tự nhiên.Mọi người thường nghĩ.Xin là việc đáng mừng.Thực ra.Xin là một sự thật về đau khổ.Khổ từ khi cất tiếng khóc chào đời.Cho đến khi trút hơi thở cuối cùng.Hãy gửi từ nỗi khổ của sinh là già khổ.Bệnh khổ.Già chết khổ.Mình có thể tổng kết rằng bản thân của sự sống.Của xinh bạn là khổ.Một đời người chỉ một lần sinh ra và chết đi.Nhưng trà lão là cả một quá trình liên tục.Trong quá trình lâu dài chạy liên tục đó.Người ta thường mắc bệnh cho một thời gian nhất định.Có nhiều trường hợp bệnh tật suốt cả một đời từ khi sinh ra từ đến thì chết.Quả thật.Già và bệnh dại dột con người chọn cả một đời.Có người nhầm khi cho rằng sau khi sinh ra.Chị phải xin bệnh mới đến giai đoạn tràn nuôi.Thực ra.Không phải đợi đến khi tóc bạc ra mùi mới được gọi là gì.Mà chả lẽ.Là kết quả tích lũy trong từng giờ từng phút trong suốt một thời gian nhất định.Từ khi sinh ra đời.Cái chết đã định sẵn cho chúng ta.Dạ khoảng thời gian từ khi sinh ra.Chưa đến thì chết đi.Là cả một quá trình lão hóa.Một đứa bé đang lớn lên cũng có thể nói.Đây là một quá trình lão hóa.Con người đang già theo từng giờ từng phút.Nền trong bài kể tán ở khó tuần buổi chiều.Công phu chiều có câu.Chỉ nhật chỉ quá.Mạng diệt tủy giảm.Như tiểu thủy ngư.Tư hữu thả lại.Đại chúng đương cần tin chiến như cứu đầu nhiên.Thân giật phóng giật.Một ngày qua đi.Mạng sống giảm trừ.Như cá trong ao nước cạn.Hỏi có gì vui.Mọi người phá lên tiên tiến tu hành.Chữ của võ tuấn.Hồi cậu bé.Ai cũng mong mình sớm thành người lớn.Vì một khi lớn sẽ hưởng thụ được những quyền lợi của một người lớn tuổi.Có thể đi chơi.Làm việc tùy thích mà không bị ai ngăn cấm.Thì đó.Thầy cô bố mẹ không còn quá nhỉ.Cũng không phải nghe lời người khác dạy chỗ.Hưởng được sự tự do cao nhất.Sợi chỉ thở nhỏ chúng ta có cách nghĩ thế.Vì chúng ta chưa từng biết cảm giác già là gì.Cuộc đời ngắn ngủi.Học hết cấp một.Cấp hai cấp ba được vào đại học.Tốt nghiệp đi làm.Dự vợ cả chồng sông là giật mình thấy tóc trắng trong tay.Vì ngày xưa lý bạch nói.Tóc sáng tin nhắn mà chiều đã bạc trắng.Nhiều người nghĩ.Lại thêm một năm trôi qua.Cái bà chẳng làm nên trò trống gì.Trong khi người ta đến đầu tuổi này đã cứu thành danh toại.Cách so sánh tuổi tác như thế cũng là một nỗi khổ.Thủy lão hóa là một hiện tượng tự nhiên.Nhưng nhiều người nhất là các cô các chị.Chích nhảy mỗi khi có người đề cập đến chúng.Họ thường dấu tuổi của mình như một bí mật cá nhân.Thế có người hỏi đến liền cho rằng hỏi như thế là thiếu lịch sự.Khi người khác bán tuổi mình trẻ hơn tuổi.Thịt chuối.Và cho rằng khuôn.Dạy vẽ ở ngoài của mình trẻ hơn tuổi.Phần lớn ai cũng sợ già.Không muốn cho người khác thấy mình đã già.Họ muốn giữ mãi tuổi thanh xuân.Muốn mình trẻ mãi trong mắt người khác.Tâm lý sợ già.Trốn tránh sự giận đua của tiến trình tự nhiên quả thực là một trong những nỗi khổ của con người.Đeo đẳng mãi.Dạ con nhất thiết chỉ già đến độ lẩm cẩm.Nhưng đến tuổi suy lão quả sức khổ.Nhiều người ăn ổi tô.Sư thầy.Thì trả lời.Trông như chỉ mới năm mươi thôi.Tôi nói a di đà phật.Đạo hữu trước khen tôi quá thế.Năm nay tôi đã bảy mươi.Tôi thế nào chỉ mình tôi hiểu.Thế mà nhiều người lại muốn lừa tôi.Em tuổi trẻ khỏe như chỉ đội ngũ tuần.bảy mươi tuổi là bảy mươi.sáu nghìn lẻ năm mươi.Là sáu nghìn lẻ năm mươi.Giống nhau thế nào để.Nhưng xuất phát từ tâm lý sợ già sợ tuổi tác.Đây cũng là một nỗi khổ.Vì thế chúng ta cần cảnh giác mọi lúc mọi nơi trong suốt quá trình lão hóa.Đồng thời.Phải biết tận dụng từng giây phút của đời mình.Gì thế.Chúng ta mới giúp mình sống hữu ích trong thân xác tạm bợ.Và thời gian tồn tại ngắn ngủi này.Hoàng.Nhưng không tàn phế.Sự chiếu ngại về thân thể có nhiều chủng loại.Nhiều cấp độ.Đồng thời cũng có nhiều nguyên nhân khác nhau.Có những bệnh tật.Chướng ngại chị thân thể bẩm sinh.Nhiều mù điếc.Cơm nguội quái thai dị tật.Có những chiều ngày cho điều kiện môi trường.Vật tay họ sau khi sinh.Nhưng do chiến tranh.Bệnh tật.Tai nạn.Những người mang tật bẩm sinh đã đành chấp nhận số phận.Con người ta.Do nguyên nhân ngoại tài sau khi sinh.Chỉ có thể họ sẽ mất hết niềm tin và ý chí để tiếp tục sống.Tuy nhiên.Với những người như thế.Nếu chúng ta biết các hướng dẫn.Thích lệ thì họ chỉ là những người tàn thân chứ không tàn tâm.Thậm chí những người khuyết tật thường phát huy được những khả năng tiềm tàng hơn những người khỏe mạnh.Đây chính là phần bù trừ.Tuy nhiên.Chúng ta phải biết quan tâm yêu thương và giúp đỡ họ.Tôi gặp rất nhiều người tàn tật có rất nhiều bản càng to.Như họa sĩ thần thánh cô chẳng hạn.Ông là họa sĩ nổi tiếng ở đài loan mỹ.Tôi còn quen thân với một bác sĩ tai mũi họng nổi tiếng bị điếc.Tùy ý.Nhưng ông đã là một bác sĩ nổi tiếng.Có chuyên môn cao.Những người khuyết tật muốn lấy lại niềm tin.Làm lại cuộc đời rất cần chúng ta quan tâm ủng hộ.Nhất là về phương diện tâm lý.Theo tôi đây là trách nhiệm chung của toàn xã hội chứ không kiên trì người thân của họ.Chúng ta phải giúp họ bằng lòng chứ những gì không thể thay đổi được.Thân có thể tàn tật.Nhưng tâm tuyệt đối không thể tàn tật theo.Vẫn có quyền hiểu biết.Quyền tự do.Giành chính quyền cơ bản khác không kém gì những người bình thường.Không nên tự ti mặc cảm.Một người tàn tật.Thiếu sót một bộ phận nào đó trên thân thể.Sẽ sinh tâm lý tự ti mặc cảm.Đó cũng là phản ứng tâm lý tự nhiên.Chị họ không thể không so sánh họ với những người bình thường khác được.Nên chúng ta cần khuyên họ rằng.Bảng.Và giá trị con người là hai khái niệm hoàn toàn tích nhau.Quan trọng là tâm trí bạn sẽ cống hiến của bạn không thua kém gì so với một người bình thường.Thế nên bạn đừng tự ti mặc cảm.Chúng ta không những chiếc họ về phương diện quan niệm.Niềm tin chế đời.Mà quan trọng hơn chúng ta cần giúp họ có niềm tin tôn giáo.Gì có niềm tin tôn giáo.Họ sẽ hiểu.Và giảm bớt phần nào gánh nặng tâm lý.Giúp họ điều chỉnh quan niệm sống.Thay đổi chính mình.Chồng nhân viên của phật giáo.Có cái gọi là canh thường xuyên.Tăng thường duyên tức là sự giúp đỡ từ bên ngoài.Tạo điều kiện thuận lợi cho nhân chính phát triển.Tuy nhiên sự giúp đỡ đó.Tầng thượng duyên.Có lúc là những nhân tố có lợi tác động trực tiếp đến đối tượng.Nhưng có lúc lại là những nhân tố xấu gọi là nghịch tăng thường xuyên.Tức là tổng nghịch cảnh để thích thích.Tạo điều kiện ngăn cản giúp đối tượng khẳng định mình trong nghịch cảnh.Gì thế.Theo quan điểm đạo phật.Mọi trở ngại về mặt thân thể của con người.Biểu lạc tăng thường xuyên.Thế nên.Chúng ta cần bình tĩnh cánh chịu.Đối diện và chuyển hóa chúng nhằm giúp mình trưởng thành hơn.Khi một người tàn tật có niềm tin tôn giáo.Tin theo phật giáo.Chúng ta sẽ giúp họ biết cách tụng niệm sám hối.Bố trí.Để giảm bớt mâu thuẫn xung đột trong lòng họ.Khi lòng họ khôi phục trạng thái bình thường.Xóa hết tự ti mặc cảm.Trở nên phóng khoáng tự tin.Chị khó có khả năng khai thác những khả năng tiềm ẩn của mỹ.Giờ thế.Thực hiện được tôn chỉ.Thân tàn nhưng tâm không thấy của mình.Chết.Chẳng có gì đáng sợ.Phật giáo cho rằng.Đời người có bốn nỗi khổ cơ bản.Đó là khổ do sinh ra.Khổ cho già nua.Khổ cho bệnh tật.Khổ gì chết chóc.Từ đó không ít người nhầm tưởng rằng đạo phật là đạo bi quan yến thế.Thực tế là.Trong các quan điểm của đạo phật về nhân sinh.Về thế giới.Chỉ là những nhận xét đúng về thực tế của note rốn vậy.Sự thay đổi biến hóa của thân thể từ khi sinh ra cho đến khi chết đi.Chỉ là một tính trạng hư giả không thật.Chúng ta cần học và vượt lên trên những tính trạng thư giãn đó mới đích thực là người đệ tử phật.Mới hiểu được chân ý nghĩa của giáo lý đạo phật.Đức phật sở dĩ thành phật là nhờ ngày đã tự quan sát thể nghiệm và thấu triệt tất cả chúng sinh.Sinh ra trong cõi đời này.Đều không thể vượt qua được sinh.Dạ bình.Chết.Đã có xin.Có tử.Sống và chết là hai trạng thái.Hai giai đoạn của chuỗi luân hồi vô tận.Một khi đã sinh ra nhất định sẽ có ngày chết đi.Xin lỗi bệnh tử là một chuỗi mắt xích.Là hiện tượng tự nhiên.Chồng quá trình lão hóa sẽ có các hiện tượng khác kèm theo như bệnh.Suy yếu kéo dài mãi cho đến khi chết mới hết.Đây là sự thật ở đời.Mà không một người nào có thể vượt qua được.Mình sinh ra trong đời.Chịu khổ nạn.Chứ không phải để trưởng thành.Dù có thì cảm thấy hạnh phúc.Thì cũng chỉ là tạm thời.Dù ít khổ nhiều.Cũng giống như việc nấu ăn.Chúng ta phải chuẩn bị nhiều.Từ đi chợ cho tới nấu nướng.Điểm chuẩn cơm.Thời gian ăn không bằng một nửa thời gian chuẩn bị để ăn.Khổ vui là anh em song sinh.Không thể chia ô.Bạn thân của vua.Là kết quả của khổ.Và cứ thế bạn thân của vui là khởi đầu của khổ.Giống như chúng ta đang ở giữa mà hai đầu là nữ.Tuy chưa bị lửa đốt nhưng luôn bị lỗi tấn công uy hiếp.Vì thế có thể nói rằng.Người hàng xóm của tôi là khổ.Người đời có câu.Sướng quá hóa buồn là thế.Tức là khi con người hưởng thụ bia sướng.Chỉ truy đã ẩn mình trong khổ.Nếu chúng ta muốn vượt qua khổ đau trong cuộc sống.Thì anh phải học cách đối diện và nhìn nhận sinh tử.Dưỡng da khỏi sự ràng buộc của chúng.Sống chết do nhân duyên.Xinh không hẳn là chuyện đáng chuyện đáng mừng.Chết gì tức là điều đáng đâu đắng khổ.Tham sống sợ chết biết rõ là không giúp ích gì cho chúng ta.Những ai cũng tham sống sợ chết.Tuy nhiên.Trong biển khổ luân hồi.Ai ai cũng phải đối diện với chú.Bởi vì sự sống là thế.Đây là hiện tượng tự nhiên không ai khác khỏi.Chế linh.Chúng ta hà tất phải tham sống sợ chết.Vì đã không những cho ít mà còn chút thêm khổ đau vì não.Chúng ta cần biết bản thân của sự chết không có gì đáng sợ.Gì sau khi chết là có một sự sống bắt đầu.Điều đó khác đầu ngày đêm.Bằng nhảy lao động vất vả.Điểm đến ngủ nghỉ để tiếp tục đón ngày mới.Ngoài cha sin là một kết quả.Chúng ta hãy tận dụng kết quả đấy để chuẩn bị cho cái chết.Sau khi chết.Tất cả tài sản trên lợi đều không mang theo.Chỉ có nghị lực.Là cách đeo đẳng chúng ta như bóng theo hình.Gì thế.Điều mà chúng ta mong muốn mang đi chỉ có tâm từ và trí tuệ.Cho nên khi chết.Chúng ta chế bận tâm rằng mình sẽ đi về đâu.Mà hãy xem thử trong hiện tại.Mình đã chuẩn bị những hành lý gì.Hãy tận dụng tấm thân hiện tại để tiếp.Chích chòe.Đến mục tiêu cái chết gần kề.Chúng ta không còn sợ hãi lo âu nữa.Từ điểm này chúng ta thấy.Phật giáo tuy luôn luôn nhấn mạnh rằng.Cuộc đời là biển khổ.Nhưng không tiêu cực như một số người thường nhận xét.Ngược lại còn giúp chúng ta dám đối diện với tất cả.Ngay cả điều đáng sợ nhất là cái chết.Phật pháp dạy chúng ta tích lũy công.Hãy thực hành điều thiện.Giúp đỡ mọi người để biến cuộc đời này thành cõi cực lạc.Đến kỳ thân bạn chấm dứt.Chúng ta mang theo công thức đó về cõi nước cực lạc thật.Đây mới là nơi tán được chúng ta trở về nương tựa.Mới có niềm hạnh phúc thật sự mãi mãi với thời gian.Mối quan hệ tự tại.Mạng xã hội của con người hiện đại ngày càng phức.Mối quan hệ giữa người với người cũng ngày một nhạc đi.Gì thế ở những nước phát triển có nhiều người muốn trốn tránh cuộc đời.Tìm đến ở những nơi thăm sơn cuồng cốc.Tuy nhiên.Trong cuộc đời tương quan tư duyên này.Muốn sống hoàn toàn độc lập là điều quan tưởng.Ít nhất.Chúng ta vẫn còn những người không thể bỏ như cha mẹ.Anh chị em quan hệ họ hàng thân thuộc.Lớn lên chúng ta cần phải đi vào xã hội tham gia lao động kiếm sống.Chị càng không thể xa rời cuộc đời.Con người sống được nhờ nương tựa nhau phục vụ cho nhau.Siêu nhân.Trong quá trình từ sinh ra từ đến khi chết đi.Chúng ta luôn luôn gắn bó với mỗi con người.Nền thực sự không thể tách biệt khỏi đời sống xã hội này.Mối quan hệ giữa người với người cải cách là nhân gian.Những người chết người.Đức phật thích ca đã cúi xuống các nỗi khổ đau của con người.Mới chắc ngộ thành.Thực ra.Hài nỗi khổ.Ấy biệt ly.Đức yêu thương chia lìa.Giáo án tân hội khổ trước quán thuộc gặp gỡ.Chồng bác vũ điệu đến từ mối quan hệ giữa người chết người.Đây cũng là những nỗi khổ đau không thể tránh được của con người.Quán thủy gặp gỡ.Những người bán thận nhau nhưng chém nhau không được.Người ta thường gọi là oan gia ngõ hẹp.Ví dụ như oán hận nhau mà một người phải chuyển nhà.Nhưng sau khi chuyển.Mới phát hiện nhà hàng xóm mới.Chính là kẻ thù của mình trước khi chuyển nhà.Quạt khi đi công tác.Trâm lòng đang nghĩ chuyển cảnh của người đoán trước.Nhưng đến khi gặp mới biết đó chính là kẻ thù của mình đang đoán mình.Đi có là điều kỳ lạ.Thông thường.Những người chúng ta muốn gặp lại không.Ngược lại những người muốn tránh lại cứ.Thực ra mối quan hệ giữa người với người đều có duyên.Nếu biết phát triển riêng đó thành viên tốt.Chị thành người thân.Ngược lại nếu không trân trọng mất quen biết.Giờ làm cho nó xấu đi.Chị thần thụ quán.Khi ân oán chưa giải.Thì phải gặp nhau để trả nợ.Vật tiếp thêm tình cảm.Gì thế.Khi gặp người thù oán.Nếu là người con phật thì chúng ta hãy chủ động giảng hòa trước.Nếu có lỗi hãy thành thật nhận lỗi.Nhằm mục đích là phải kích thêm mối thiện truyền chế họ.Thực ra chỉ phải đối diện nhận lỗi.Mới được gọi là giải được lãnh thổ.Còn về ấy biệt ly.Yêu thương chia lìa.Chúc chị những người thương yêu chuột.Hoặc người mình yêu thương nhưng không thể gần gũi nhau.Sự chuyên đề này có thể là đi xa vì một lý do nào đó.Hoặc lạc không may qua đời.Truyện chúng ta mãi mãi không bao giờ gặp lại được nữa.Khi những người thân yêu đang chung sống.Bỗng nhiên phải xa nhau.Họa sĩ cảm thấy trống trải hụt hẫng và đau khổ.Nhất là khi người thân yêu quá trời.Nỗi đau cindy tử việt thật khó nói hết.Nhưng chúng ta thử nghĩ xem nguyên nhân nào dẫn đến nỗi đau chia lìa.Bán rùa gặp gỡ kia.Có một nữ phật tử khóc lóc đau khổ suốt mấy tuần.Vì người chồng bất hạnh qua đời.Tôi hỏi trần.Cô cúc bi thảm thấy rốt cuộc là gì.Dạ đương nhiên là con khóc cho chồng của con.Ông ấy nỡ bỏ con một mình trên đời này.Thực đau khổ lắm thầy ạ.Ông ấy thực hành những.Chồng đã mất.Lại còn thích là tàn nhẫn.Thực tế là cô không phải khóc vì ông ấy mất.Mà khóc vì mình đã bị mất chồng.Đây bất quá chỉ là khóc vì thương bản thân mà thôi.Truyền hình.Khi có người thân đi xa.Trước tiên chúng ta phải tự hỏi.Tại sao mình đau bụng.Phải chăng đau buồn vì lòng ích kỷ.Nếu mình đau buồn chỉ lo cho đối phương thì hãy nghĩ rằng người ta chết đi không thể sống lại.Cốc cốc không những không giúp được gì cho người ta đi.Mà ngược lại còn kiếm người ta đi không được yên lòng.Điều chúng ta cần làm lúc này.Là phải tụng kinh niệm phật.Làm nhiều điều kiện để hồi hướng công đức cho người đã khuất.Đồng thời.Phải thành tâm cầu cho người chó giảm sinh tây phương.Bực được sinh ra ở những cảnh giới tốt đẹp hơn.Ngoài cha những người thân ra đi vì sự nghiệp tiền đồ.Thì chúng ta càng không nên đau lòng.Mạng nên chúc mừng chúc tụng để người đi yên tâm.Phải tỏ ra cứng rắn.Động viên khích lệ.Và xem đó như một cách ủng hộ hữu hiệu.Mức lượng là yêu thương chia lìa.Thì quán tục gặp gỡ.Chúng ta được không chị lòng tự tư ích kỷ của mình mà trước lấy thêm đau khổ cho cả đôi bên.Chỉ khi nào chúng ta chịu được nỗi đau chia lìa.Dũng cảm đối diện với những nỗi đau mà người khác khó đối diện.Buông xả sự chấp trước.Chúng ta mất tự tại vô ngại trên con đường tu.Cũng như trên đường đời.Người thật sự hiểu được tình cảm.Có người nói.Người xuất gia đã từ bỏ gia đình cha mẹ.Họ hàng.Bè bảng người thân.Nên họ không cần tình cảm nữa.Cũng có người nói.Người xuất gia không lấy vợ lấy chồng.Không có con cái.Nên căn bản không hiểu tí gì về tình cảm.Thực ra tình cảm chỉ mối quan hệ sự quan tâm giữa người với người.Và cả người dưới sự vật.Sự cố.Mức lương là ai.Cũng không thể không có.Nếu không.Họ không phải là người nữa.Phật pháp gọi chúng sinh lạc hữu tình.Hữu tình có nghĩa là những loài chúng sinh có tình.Có tình cảm.Tình cảm có thể chia thành ba.Một là tình thân trong quan hệ gia đình họ hàng.Hay là tuần về bạn thầy trò đồng nghiệp.Ba là tình yêu thương nam nữ.Người xuất gia chỉ không có tình cảm nam nữ.Nhưng tình cảm còn lại đều có hết.Người xuất gia cũng cần phải quan tâm chăm sóc bố mẹ.Những người từng cướp vợ chồng con cái mới xuất ra cũng cần quan tâm đến họ.Đây tôi cũng là biểu hiện tình cảm.Nhưng thứ tình cảm đó đã được tình hóa.Cách trở thành thứ tình cảm thuần khiết cao thượng.Nói khác đi.Đó là lòng từ bi.Tử vi hữu theo một khía cạnh nào đó.Là tình cảm.Nhưng tình cảm ở đây đã thăng hoa.Tình cảm cũng có thể chia thành tình đồng đạo và tình đời.Tình đời triển những mối quan hệ tình cảm của thế gian.Quyến luyến bám chặt lấy nhau.Tình chồng đạo đạo chỉ tình cảm giữa những người trong đầu.Cùng tube.Người giúp ra biến tình bạn thành tình thân trong đầu.Độ bền quan tâm đến nhau vì những điều nên quan tâm.Chứ không phải quyến luyến thần nữ.Tu hành.Giúp tình cảm của mình thăng hoa thành từ bi.Từ hữu tình có tình cảm.Thần chết hữu tình.Giác ngộ cho chúng sinh có tình cảm.Bản thân đức phật cũng có tình cảm.Nhưng tình cảm của phật.Đã chuyển hóa thành từ bitum.Tình cảm đó quan tâm đến hết thảy chúng sinh.Tình cảm rộng vô biên.Yêu tất cả chúng sinh như bản thân.Trong đó có cả cha mẹ.Con cái.Dự bạn bè nhưng chân.Người có lòng từ bi.Thì yêu thương bình đẳng trước mọi đối tượng.Điểm chuẩn có sự sai khác về sakura.Người thân với người xa lạ.Người trước với người sau.Những người được ngài tiếp độ.Thường là những người đã trao duyên cho.Sau đó với độ cho những người ít vi.Mặc vô duyên sao.Sake giác ngộ.Ngày liền nghĩ đến bạn cùng tu khổ hạnh.Năm anh em ông kiều trần như.Tiếp theo ngài độ cho thân mẫu là maya phu nhân.Sau đó mới đồ cho người thân trong họ hàng thế tục như bà ngoại.Mẹ kế.Con trai.Từ ví dụ thực tế có thực là đức phật thích ca.Chúng ta thấy rằng.Từ người xuất gia tôi tết.Bồ tát.Không nhận sóng có tình.Mà còn rất hiểu về tình cảm.Nhiều người sẽ đi máy bay.Vì một khi máy bay từ trên cao rơi xuống.Khả năng sống sót cực kỳ hiếm.Một người bạn tự kể với tôi rằng.Lần nó.Hai vợ chồng anh ta đi máy bay.Không mai trời sáng.Máy bay không thể đáp xuống như gia đình.Mà cứ lượn vòng trên bầu trời.Vợ anh ba khuya.Rất hiếm khi máy bay gặp nạn.Nếu gặp nạn.Thì chúng ta chết.Nên ông có lo lắng cũng vượt đít.Cứ yên tâm đi.Vợ anh ta nói thế.Nhưng vẫn không giấu được nỗi lo lắng sợ hãi trong.Tôi nói đùa với anh ta rằng.Lần sau nếu đi máy bay gặp trường hợp tương tự như vậy.Thì anh cứ nghĩ đó là chiếc nôi đông đưa thôi.Anh thử nghĩ xem.Lớn như vậy.Mà vẫn được nằm nôi chẳng phải là cách đi ngược thời gian để trở về với thời thơ ấu.Đang nằm trong nôi đó hay sao.Được nằm nôi quá thực là điều thích thú.Đó là những cách quán tưởng hay giúp chúng ta liệt khổ trong trường hợp như thế.Hoặc khi đó chúng ta cứ niệm phật.Niệm bồ tát để có nơi bám phiếu cho tinh thần.Những lúc như thế.Nếu là người bình thường.Thì tốt nhất nên cầu phật.Cầu bồ tát và la hán.Giàu hết sự sống niềm tin và những vị bồ tát.Thì không những chúng ta có thể nhắm mắt niệm phật.Mà còn tận hưởng giây phút chao đảo lắc lư trần không.Đó chính là sức mạnh của niềm tin việt.Vì thế.Khi chúng ta lâm vào trường hợp khẩn.Khốn nạn trùng trùng.Tốt nhất không nên hốt hoảng lo sợ.Nhất định vị vững tâm.Lấy bất biến ứng vạn biến.Đồng thời.Phải khéo léo vận dụng các phương pháp tu tập.Niềm tin tôn giáo để xử lý tình huống cấp bách trước mắt.Ví dụ.Truy cập hóa.Nếu chúng ta chậm tỉnh niệm danh hiệu phật bồ tát.Thì không những giúp chúng ta giảm bớt lo âu.Trấn tĩnh lộc.Mà còn giúp chúng ta đủ sáng suốt để tìm cách thoát thân nữ.Đó chính là mình tự cứu.Nhưng nghĩ là phật cứu.Rất nhiều trường hợp chết không cho lửa thiêu.Mà chết cho tâm lý hoảng loạn kỳ.Ví dụ nêu trên cho chúng ta thấy người có niềm tin tôn giáo biết áp dụng các phương pháp tu tập.Đời sống thực tế trong lúc khổ nạn nguy cơ.Tuy chưa thể giải thoát hoàn toàn đau khổ.Nhưng ít nhất.Cũng giảm bớt rất nhiều khổ đau.Hơn nữa.Cũng như vậy.Mà giúp họ tăng thêm niềm tin vào phật pháp.Ảo giác buông xả cái tôi.Ai cũng cho rằng khi sống.Xin mạng mình chính là tôi.Sau khi chết.Thân thể hoài diệt.Nhưng linh hồn vẫn còn tồn tại.Nên tụi đó.Họ lại tiếp tục nghĩ rằng.Linh hồn kia chính là tôi.Như các bạn biết.Chó có linh hồn của chó.Mèo có linh hồn của mèo.Người có linh hồn của người.Thậm chí là linh hồn của người cũng phân biệt linh hồn của nam nữ.Vì thế.Chồng cắt tử luân hồi sinh tử kỳ.Linh hồn cũng không phải là điều gì đó bất biến.Chỉ cần linh hồn thay đổi.Thì tôi cũng thay đổi theo.Nên có thể nói.Không có điều gì có thể gán cho nó là tôi cả.Người lần đầu tìm hiểu vô ngã.Đều có cảm giác rất sợ.Thực ra.Vô ngã.Mới là cách khẳng định nhã đúng đắn nhất.Chúng ta hãy nghĩ kỹ đi.Tôi là gì.Lạc tâm của chúng ta hay là thơ.Hay là những sự vật mà thân và tâm sở hữu chúng.Tư tưởng tài sản tranh chấp.Giá trị là tôi chứ.Hay chỉ là khái niệm của tôi.Đó chính là tôi.Ví dụ đơn giản dễ hiểu lắm.Tôi đây tên thắng nhiều.Nhưng ở đài loan.Có đến bốn vị xuất gia cùng tên là thánh nghiệp.Vì thế.Nếu sau này có người nhắc đến hòa thượng thánh.Thi xét chỉ vì nào.Hơn nữa.Có lần tôi đến viện bảo tàng anh quốc xem các kinh điển khai quật ở động đông.Trung quốc.Cũng có vị hòa thượng tên tháng nhịn.Việc này không những cùng phát ra.Mà chùm cái họ ở đời của tôi là họ trương nữa.Các tên tục của vị này cũng hoàn toàn giống tôi.Lạc trường thắng nhì.Trong lịch sử.Có rất nhiều người cùng họ cùng tên cùng nghề nghiệp.Chứng tỏ rằng.Cái tên gọi tuyệt đối không phải là tôi.Cũng theo lẽ đó.Thân thể của tôi không phải là tôi.Họ tên tôi không phải là.Tất cả mối quan hệ của con.Vật chất.Đều không phải là tôi.Từ đó.Chúng ta thấy.Cái mà mọi người cho là tôi kìa.Đều là hư gia.Khổng tử.Tuy nhiên.Vẫn còn rất nhiều người rất sợ vô ngã.Nghĩa là không có cái tôi thực sự.Của đạo.Vì hãy nói đến vô ngã.Họ liền cảm thấy tất cả giá trị lập trường mục tiêu.Phương hướng của.Đều tác tận mây khói.Tôi có một đệ tử người mỹ.Tin học thiền giữa.Rồi bỏ về nước với lý do.Là vậy đó sau khi thăm thiện và tìm hiểu giáo lý phật giáo.Bỗng cảm thấy cuộc đời này càng ngày càng trống rỗng hư vô.Tôi hỏi tại sao không học nữa.Anh chả nói.Cứ thấy.Con càng ngồi thiền càng thấy cuộc đời trống vắng.Không còn gì quan trọng nữa.Nhưng con cảm thấy như thế là không ổn.Vì ở nhà con còn có vợ.Con sợ rằng một khi đã khai ngộ đạt đến vô ngã thì con không cần vợ con nữa.Con có thể không cần vợ.Nhưng con biết vợ rất gần con nên con muốn về nước.Những gì vì ấy là.Đều xuất phát từ tâm từ mi.Nên phải về nước giúp.Không muốn học thiền.Hai khi nhổ nữa.Biết thế.Toilet bảo.Còn thật chẳng hiểu biết chút gì về phật pháp.Một khi giác ngộ.Tuy không còn lòng vị kỷ.Tự tư tự lo.Nhưng lại có tâm từ bi rộng lớn.Có đại trí đại dũng.Mở rộng cái tôi hữu hạn.Thành kết nối vô hạn lượng.Vì đó con không những giúp được nhiều điều lợi ích cho vợ.Mà cổng phổ độ chúng sinh thoát khổ sinh tử.Đến bởi in vui nữa chứ.Phật giáo cho trẻ.Hết thảy muôn vật quanh ta.Từ hữu hình đến vô hình.Đều đang không cần thay đổi.Sống trong môi trường như thế.Chúng ta vô tình giật nên mạng lưới sinh tử khổ đau vô tận.Hiểu rõ đạo lý phương đã giúp chúng ta buông xả ảo giác về cái tôi.Của tôi.Tích cực tu tập hạnh nguyện bồ tát.Vì chúng sinh thường xem phật như một vị có cái tôi thực thụ.Nhưng trong kinh kim cương.Đức phật thích ca thường tự xưng là ta.Còn trong các kinh luận khác.Tưởng nói.Tam đảo.Tàng thuyết pháp.Tao đang độ chúng sinh.Tất cả các danh từ tự xưng kia.Chỉ là cái tôi giải.Với mục đích.Giúp chúng sinh hiểu được pháp mà đức phật đang nói.Nên buộc phải nêu lên một đối tượng tạm thời như vậy.Thực tế thì từ từ xương của phật là ta.Chính là sự vô ngã.Bỏ cái tội phạm full.Và chỉ còn lại là đức phật vô ngã.Đó mới chính là cái tôi cứu cánh.Mới phát huy chính pháp trong cõi đời này.Buông xả mọi gánh nặng cuộc đời.Nhìn cuộc đời bằng con mắt vật tuệ.Sẽ thấy sao.Mọi chúng sinh bao gồm hoàn cảnh.Tâm sinh lý.Tinh thần.Vật chất.Các hiện tượng tự nhiên.Đều do trùng trùng duyên khởi.Giữa duyên khởi và duyên.Chưa từng có một cái tôi thật sự bất biến nào.Tồn tại vĩnh.Nền tất cả đều là tính không.Đó chính là.Duyên khởi tín không.Mà phật pháp máy tính.Cây sâm đất có gì.Giữa sinh hoạt nhiều.Là một quá trình thay đổi không gián đoạn.Chồng đó.Không có một nhân tố nào giữ nguyên không thay đổi.Mọi sự vật chỉ tồn tại tạm thời trong chu kỳ xin việc mua.Và.Xem đến cuối.Thì nó vốn là không.Trong thực tế.Không đợi đến khi hỏi gì.Mà ngay trong quá trình thay đổi biến hóa.Chúng ta đã có thể nhìn thấy bản chất không tính của chúng.Ví dụ.Một hiện tượng.Một sự vật nào đó tuy là biểu hiện rất đẹp.Nhưng nó không bao giờ cố định.Nó đang thay đổi từng giờ từng phút.Chính xác là.Cái đẹp bên ngoài đó không ngừng biến mất dần đi.Jack từ quá trình thay đổi kia.Chúng ta sẽ thấy bản chất của cái đẹp ấy là không.Vì vậy không không có nghĩa là.Sự vật hiện tượng không tồn tại.Mà tụi nó không mang định tính trong quá trình chuyển bị.Đây là ý nghĩa đích thực của sắc tức thị không.Sắc tức là không.Ví dụ ở vùng phía đông nước mỹ.Một khi vào thu.Lá cây điều nhuộm một màu vàng úa.Đẹp như tranh vẽ.Những.Khi một bức họa về phong cảnh đó được vẽ xong.Đại thể có thể bảo lưu được vài chục.Vài trăm năm.Nhìn cảnh sát thực của mùa thu chỉ kéo dài được một đôi.Các loại hoa cúc.Mỗi loài hoa mang một màu sắc đặc trưng hoặc đỏ hoặc vàng.Nhưng nó luôn thay đổi trong từng giờ từng phút.Để cuối cùng trước khi lìa cúm.Chúng không còn giữ nguyên màu sắc như khi còn tươi nữa.Mà có thể trở thành màu đen màu trò.Điều đó chứng minh.Các loại thực vật cũng không thể giữ được tính chất đặc trưng của mình mãi mãi với thời gian.Mọi vật đang thay đổi trong từng giây tùy theo môi.Tùy theo nhân duyên của chúng.Điều này cho thấy.Mai vật trong đời.Đều không thể làm chủ được tính chất đặc trưng của mình.Mà chúng sẽ luôn thay đổi tùy theo hoàn cảnh nhất.Con người cúm.Có người cho rằng ta sinh ra là đàn ông.Thì mãi mãi là đàn ông.Tương tự.Nếu sinh ra là nữ.Thì mãi mãi là nữ.Thực ra.Ngay cả những việc tưởng như đã được cố định kia.Cũng không phải là điều không thể thay đổi.Nếu mở rộng thêm thời gian để nhìn về kiếp trước.Kiếp sau.Thì có thể vì nữ kia trước đây mạnh thằng nào.Kiếp này mang thân nữ.Và kiếp sau.Lại có thể là thằng nào.Ví dụ như những đứa trẻ vừa mới sinh.Chúng ta gọi chúng.Những đứa trẻ.Nhưng trẻ cũng không phải là bản tính vốn có của chúng.Trung luôn lớn dần theo năm tháng.Và đến một độ tuổi nhất định nào đó.Chúng không còn là trẻ con nữa.Từ đó chúng ta thấy con người.Không có một tính chất cố định bất biến nào cả.Thân thể và môi trường sống của chúng ta.Đều do ngũ uẩn gồm sắt vẫn.Thuốc uống tưởng uẩn hành uẩn thức uẩn.Giá hộp mà thạch.Trong đó.Ngay cả chủ thể của sinh mệnh chúng ta là thước chuẩn.Cũng không có từ tính.Nếu chúng ta biết vận dụng quan điểm này để nhìn nhận cuộc đời.Thì thật sự chẳng có gì là điều không thể tìm cho.Đồng thời cũng chẳng có điều gì đáng được chúng ta ghét bỏ phiền muộn và chấp nhận.Vì nhân viên luôn luôn vận động thay đổi.Tất cả đều chích.Những hiện tượng mang tính tạm thời.Khi nhân viên thanh trả.Chung cũng tan rã theo.Xét theo một khía cạnh khác.Các hiện tượng tốt có thể duy trì.Và phát triển tốt hơn.Hiện tượng xấu đến đâu chúng ta cũng có thể chuyển dần theo chiều hướng tốt.Nhìn đời bằng cái nhìn vô thường.Sẽ giúp chúng ta thấy được bản tính của mọi sự vật hiện tượng.Lạc.Không có gì là vật bất biến.Gì vậy.Chồng bát nhã tâm kinh.Phật dạy.Ngũ uẩn đều không.Thân năm uẩn là không.Mưu sự muôn vật đều dây nhãn riêng hòa.Duyên khởi.Nên cũng mang tính khùng.Như vậy quả thực chẳng còn khái niệm được gọi là khổ nữa.Đủ trí tuệ hiểu duy khởi tính khùng.Chúng ta mới đủ khả năng đối diện khổ xa liệt khổ.Mà bản thân của việc liệt khổ là đã được vui.Hạnh phúc.Đây là niềm hạnh phúc không phải có được nhờ ăn no uống đủ.Không phải nhờ sự hưng phấn của các giác quan mang lại.Cũng không phải nhờ dùng thuốc kích thích.Chút kỷ niệm mang lại.Mà là hạnh phúc của sự buông xả hết gánh nặng trong.Đồng thời.Đây còn là niềm hạnh phúc ngờ vượt qua mọi sự cám dỗ của các giác quan mang.Chúng ta gọi hạnh phúc là tìm việc làm.Có nghĩa là.An lạc nhờ tâm tĩnh lặng.Và diệt trừ hết dục.Cách diệt lạc.Là sự hoan lạc.Hạnh phúc thực sự.Sau khi chúng ta đã diệt hết khổ đau.Một khi đã đạt đến cảnh giới này.Sẽ không còn cảm giác hạnh phúc khổ đau.Màn chính đối đãi nữa.Mà đó là trạng thái đạt được của một người.Đã siêu vượt lên sướng khổ.Đây là niềm hạnh phúc của tinh thần và trí tuệ.Cũng là trạng thái hạnh phúc hoàn toàn thanh cao trong.Thiếu dục.Là hạnh phúc đức.Cho cuộc sống.Chúng ta thường có nhiều cảm nhận về hạnh phúc.Ví dụ.Kỳ công thẳng chân to.Được người khác khen ngợi.Hoặc khi đời sống bình yên ổn định.Thấy con cái trưởng thật ngoan ngoãn.Sạc cảm thấy rất hạnh phúc.Nước mỹ mãn.Chúng ta có rất nhiều cảm nhận về hạnh phúc trong cuộc sống gia đình.Trong môi trường làm việc ngoài xã hội.Trong sự nghiệp làm ăn buôn bán học.Tất cả những điều đó đều là những cảm giác về hạnh phúc mà chúng ta không thể phủ nhận được.Nhưng nếu nghĩ kỹ thì.Sẽ dễ dàng nhận thấy rằng.Đời sống con người.Là sự giao thoa thành chuỗi của các cảm giác hạnh phúc.Khổ đau.Chồng đó thường là vui.Khổ ghê.Phần lớn thời gian của niềm vui.Mà chúng ta cảm nhận.Thực ra chỉ là kết quả của việc nhẫn nhịn đau khổ.Còn bản thân niềm vui cuối cùng cũng sẽ trở thành nguyên nhân của đau khổ.Vì thế.Theo quan điểm phật pháp.Vui là điểm khởi đầu cuối khổ.Và thông thưởng vui cũng chính là kết quả của khổ.Ví dụ.Trong một thời gian dài chúng ta vất vả gian khổ lắm.Kiếm tiền.Sau khi có tỉ trọng tài.Chúng ta lại nghĩ cách tiêu tiền.Thực ra là dùng tiền để phục vụ cho cảm giác vui sướng của năm giác quan.Mắt to.Muối.Thật.Tuy nhiên.Thời gian cảm nhận niềm vui từ các giác quan qua đi rất nhanh chóng.Hơn nữa.Nếu hướng thủ quá độ sẽ mang lại kết quả không tốt giống như mình hết tiền.Nên đi vay người khác để tiêu.Một khi đã về.Tắt phải trả.Đó chính là sự đau khổ.Điều này cũng như việc phạm pháp.Hoặc làm chuyện có lỗi với người khác.Ban đầu có vẻ tốt đẹp.Nhưng cuối cùng phải vướng lưới pháp.Đăng ký đó.Thì khỏi phải nói về đau khổ nữa.Phật giáo cho rằng.Cuộc đời này vốn đã đầy rẫy khổ đau.Khổ và vui làm.Niềm vui trong đời chỉ thoáng chốc ngắn ngủi.Chống lụt.Còn khổ thì đeo đẳng như hình với bóng.Vì thế.Khi chúng ta cảm nhận được chúc hạnh phúc trong.Thì đừng bao giờ cho.Nó sẽ tồn tại mãi mãi không bao giờ thay đổi.Phật giáo tiếp tục nhận định thế gian.Vốn đã đau khổ.Thì tại sao chúng ta không thể nhận khổ.Dũng cảm đối diện.Và chấp nhận khổ.Chỉ như vậy.Khướu mái vip.Nếu cứ một mực muốn hưởng.Hưng phúc.Thi một khi hết.Sẽ chịu khổ nhiều hơn.Vì thế.Trong phật giáo có một phương pháp tu tập nữa đó là.Hoàng thọ thì khổ.Có nghĩa.Cảm thụ khoái lạc là khổ.Trong đời sống thường.Nếu muốn được tự do tự tại.Tức phải thực hiện bằng được hai nguyên tắc.Thể dục tích hợp muối và tiêu.Biết.Chỉ có thể dục và tri túc.Chúng ta mới ngăn chặn được mua vàng tham uống phục vụ.Với đủ mọi hình thức.Và không đi ngủ tìm kiếm chúng nhưng đói.Chuyện gì.Ý nghĩa đích thực của thể dục youtube.Không có nghĩa khuyên chúng ta buông bỏ đời sống hiện thực.Muốn thực hiện thủ tục kết thúc.Chúng ta cần phải trả một cái giá nhất.Đó là dâng hiến hết trí tuệ và sức lực của mình cho con người.Chúng ta rút hết tâm lý.Trí lực cho con người.Mới mong mình trưởng thành.Mới tăng trưởng trí tuệ.Phúc.Và tâm từ bi.Người giàu lòng nhân tử một lòng muốn giúp đỡ người khác.Sẽ không quá coi trọng đến sự thỏa mãn dục vọng cá nhân.Mới mong thực hiện được kiểu trục vít.Để mưu cầu hạnh phúc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com