Tâm Sự -hôn Nhân Bên Bờ Vực Thẳm ...vì M ẹ.hãy Nói Cùng Tôi_giọng đọc Ngọc Tuyết_tâm Sự Blog-

tâm sự -hôn nhân bên bờ vực thẳm ...vì m ẹ.hãy nói cùng tôi_giọng đọc ngọc tuyết_tâm sự blog-

Chào bạn đến với tâm sự và.Tâm sự về nước luôn mong muốn đem đến cho bạn những giây phút thư giãn thật thoải mái.Cảm ơn bạn trong thời gian vừa qua đã luôn đồng hành cùng tâm sự và.Mong muốn mang đến cho bạn những giây phút thoải mái nhất.Nếu bạn thấy video hay.Đăng ký kênh.Để theo dõi những video mới nhất theo khung giờ phát sóng của thành tựu và lớp mỗi ngày bạn nhé.Mời bạn lắng nghe dòng tâm sự có tựa đề.Sao đêm tân hôn thật.Chồng đưa cho tôi chiếc máy tính và báo cho em đó mà học.Rồi ôm trăng sang phòng khác ngủ.Bạn bè thường nhận xét tôi là cô gái cổ hữu ăn mặc thì giản dị.Chẳng biết đánh phấn son yêu đương gì cả.Có lẽ chính vì sự ngốc nghếch đó mà hai mươi lăm tuổi rồi.Tôi vẫn chưa có đàn ông nào để ý.Cho đến khi tôi hai mươi bảy tuổi.Thì bác họ đã làm mai cho tôi một người đàn ông.Anh ấy công việc ổn định.Người cao ráo dễ nhìn tôi rất tương ý.Chồng suốt sáu tháng quen nhau anh ấy chưa một lần vượt quá dù chỉ là nụ hôn.Chính vì vậy tôi càng tôn trọng và yêu anh ấy nhiều hơn.Sau nhiều tháng tìm hiểu cuối cùng anh cũng nói lời cầu hôn.Và đám cưới của chúng tôi nhanh chóng được tổ chức.Cô hạnh diện khi đêm tân hôn mình còn trong trắng.Nên rất tự tin để đối mặt với.Thế nhưng khi vào cuộc.Anh bắt tôi phải thực hiện đủ kiểu.Giày vò vờ như là con rối.Anh không để ý đến chuyện trinh tiết mà chỉ quan tâm đến việc tôi đã làm gì cho anh hài lòng và vui.Đến hôm sau tôi vào giường để chờ chồng đi ngủ cùng.Nhưng anh bước đến với vẻ mặt lạnh lùng .Anh đưa tôi một chiếc máy tính.Bảo hãy xem những thứ trong đó và học.Sau đó anh mang chăn gối sang phòng khác ngủ mà không thèm nói với vợ một lời.Tôi liền hỏi anh là tại sao.Anh đáp lại tôi bằng cái đùi đáng sợ.Chỉ cho tôi không dám hỏi tiếp nữa.Nằm một mình không thể ngủ được.Nên tao bò vậy để xem trong máy tính chồng có cái gì mà anh thấy bắt vợ học như thế.Vừa mở ra tôi đã choáng váng khi nhìn thấy màn hình nền là một cô gái sexy.Đầy ắp những folder mà chồng đặt tên theo thứ tự.Clip thử để xem.Thì bên trong toàn là những hình ảnh những video khiến cho tôi mượn đáo cá mập.Tôi thực sự sốc.Khi bắt gặp hình ảnh chồng đang ôm ấp một cô gái nằm trên giường.Không thể bình tĩnh được nữa.Tôi cầm chiếc máy tính sang để hỏi chồng.Anh hờ hững nói đó là tình cũ của.Chia tay nhau đã được ba năm.Tao hỏi chồng.Muốn có học thứ gì trong máy này.Anh bảo không thể chấp nhận người vợ khô khan.Hãy xem video và học cách chiều chồng.Anh có nghĩa mai là không ngờ.Gần ba mươi tuổi mà vẫn ngây ngô trong chuyện đó.Người thì đơ như khúc gỗ.Nghe xong từ rất tức giận.Chắc anh đã ngủ với biết bao cô gái và giỏi chuyện đó nên anh đem họ ra để so sánh với vợ.Anh nhớ mép mà nói chuyện yêu là một chuyện còn cưới là một chỉ.Con ngủ với cả trăm người thì anh cũng chỉ lấy một.Nói xong anh quay mặt vào tường ngủ tiếp mặt cho tôi đứng lặng người .Và thực phẩm vì chồng nhưng tôi chẳng biết phải làm sao.Tôi chỉ mới cưới đâu có chỗ nào để đi.Mở lại thì phải chiều theo ý của chồng.Tôi phải làm sao bây giờ hả mọi người.Xin hãy tư vấn giúp tôi.Tiếp sau đây mà đánh lắng nghe dòng tâm sự thứ hai có tựa đề.Chàng rể với từ mặt bố vợ suốt mười sáu năm vì không cho tiền khởi nghiệp.Tôi năm nay bốn mươi ba tuổi là nhân viên của một cơ quan nhà nước.Chồng tôi là chủ một doanh nghiệp.Hiện chúng tôi đang sống ở một căn biệt thự liền kề.Ngoài ra chúng tôi có một căn hộ tập thể và vài mảnh đất để cho thuê.Trong nhà thì kinh tế với chồng tôi quản lý nhưng tôi không thấy khó chịu về việc gì.Tôi chỉ khổ tâm vì mối quan hệ của chồng tôi và gia đình vợ.mười sáu năm trước.Bố mẹ tôi là những người có kinh tế và địa vị.Chị tôi đang ăn thì bố kiên quyết không đồng ý.Bố bảo.Lấy ai cũng được miễn không phải người này.Tôi hỏi lý do thì bố chỉ nói anh ta là một kẻ cơ hội.Chồng tôi khi đó chỉ là một sinh viên nghèo mới ra trường.Gia đình anh thì quanh năm thiếu ăn.Nhưng điều đó không ngăn cản được tôi đến với anh.Và anh cũng.Biết bố không.Nhưng tuần nào anh cũng đến nhà tôi.Cùng tôi lau dọn nhà cửa sửa chữa đồ hư hỏng.Bố tôi có nói nặng lời.Anh cũng chỉ xin lỗi và khẩn cầu mong bố tôi chấp nhận tình yêu của hai đứa.Mẹ tôi ban đầu không thích anh nhưng dần dần thì cũng chấp nhận.Mẹ sinh tố cho chúng tôi làm đám cưới.Những bố vẫn giữ quan điểm.Định vị tôi có thai.Hôn lễ của hai đứa mới được diễn ra.Nhưng không có mặt bố.Cưới xong thì chúng tôi ra ngoài để thầy trò.Mẹ tôi thấy thương nên lo xin việc cho hai vợ chồng.Tuy nhiên.Ảnh hưởng của mẹ không lớn nên hai vợ chồng chỉ có thể vào làm một cơ quan nhỏ.Mức lương được nhận ít ỏi lại thêm việc phải trả tiền thuê nhà.Nuôi con mọn khiến cho vợ chồng thôi rất khó khăn.Mẹ tôi giống giấu cho tôi thêm tiền.Tuy nhiên.Cuộc sống vẫn thiếu trước hụt sau.Chiến dịch chúng tôi liên tục cái phá.Một lần khi uống rượu say.Anh giúp tôi về nói chuyện với bố bảo bố xin cho việc khác.Hoặc là sinh tố tiền để anh mở công ty.Tôi từ chối vì biết bố sẽ không đồng ý.Vậy mà anh đòi qua tiếng lại rồi đánh tôi.Mấy hôm sau khi đã nguội cân dần.Tôi bảo anh.Nếu muốn xin tiền bố đầu tư.Thì hai vợ chồng phải đi gặp bố.Anh nghe theo bài chúng tôi đã quỳ xuống đi xin bố giúp đỡ.Nhưng đáp lại là thỉnh cầu của các con bố tôi lạnh lùng từ chối.Và nói hai đứa nên nghĩ đến việc tự mình phấn đấu đừng có trông chờ vào ai.Vậy là hôm đó trở về.Anh đã không đủ nghĩa và tuyên bố sẽ không bao giờ nhìn mặt gã đó nữa.Tức là bố của tôi.Tôi nghĩ.Anh chỉ nói trong lúc nóng giận nhưng không ngờ anh hận thù đến tận bây giờ.Ngày lễ ngày tết.Anh rất ít khi đến nhà bố mẹ tôi.Nếu có anh chỉ xuất hiện trường năm mươi phút.Anh bảo anh đến nhà tôi vì nghĩ đến sự giúp đỡ của mẹ tôi khi xưa.Sau khi bố từ chối thì mẹ đã lấy cho chúng tôi một khoản tiền để lấy vốn làm ăn.Nếu như mẹ không còn nữa thì cả đời anh không bao giờ bước chân đến căn nhà đó nữa.Tôi đã khóc rất nhiều nhưng tính anh đã quyết nên tôi không thể thay đổi.Hai năm gần đây sau khi về hưu.Bố mẹ tôi có đầu tư tiền bạc vào một dự án sản xuất.Không ai.Do ảnh hưởng của dịch covid-mười chín.Lại thêm việc bị đối tác lừa nên sản phẩm làm ra không thể bán.Thế là tìm vốn thì nằm đắp chiếu mà còn tiền lãi và các khoản chi tiêu khác nảy sinh.Khiến cho bố mẹ suy nghĩ đến bạc đầu.Có lẽ vì lo lắng cho nên bố tôi đã đổ bình.Hiện ông vẫn nằm điều trị trong bệnh viện.Nhưng tiêu lượng thì rất xấu.Hôm đến thăm bố tôi nhìn bố gầy khô.Trời nhìn mẹ khóc nức nở mà tôi đứt từng đoạn ruột.Về nhà tôi bảo chồng đến thăm bố vợ và xem có thể hỗ trợ kinh tế để ông bà đỡ căng thẳng.Top hai mươi.Nhưng anh lạnh lùng từ chối.Anh bảo nếu như bây giờ ông ấy quỳ xuống xin anh thì anh sẽ xem xét.Còn không đừng bao giờ nói chuyện giúp bố vợ với anh.Tôi cay đắng vô cùng.Lúc này tôi mới hiểu vì sao bố tôi không muốn từ kết hôn với người đàn ông này.Nhưng nhận ra sự thật bây giờ thì đâu có ý nghĩa gì.Có phải từ kém cỏi và bất hiếu quá hai trăm mọi người.Tiếp sau đây mời bạn lắng nghe dòng tâm sự thứ ba có tựa đề.Hôn nhân bên bờ vực thẳm do mẹ vợ.Vợ tôi.Đã biết đường ly hôn và ký sẵn vào đó.Chỉ còn chờ tôi tí nữa là xong.Nhưng tôi đang nhất định không ký bởi có gì sai sai.Vợ chồng tôi chẳng ai phản bội ai.Cũng chẳng phải vì tình cảm đã hết.Mà nguyên nhân khiến cho cuộc hôn nhân của tôi đứng trên bờ vực thẩm chính là do mẹ vợ.Chúng tôi đến với nhau không được sự tán thành của nhà vợ tôi đâu.Nguyên nhân.Mẹ cô ấy phản đối vì tôi là dân tỉnh lẻ.Chưa có nhà cửa ở hà nội.Trong khi nhà em thì tương đối khá giả là dân hà nội gốc.Trước mặt tôi mẹ em không ngần ngại lắm.Đường quen không đi mà đi đường bụi rậm.Rừng xưa nay.Mấy cha mẹ nào mà thắng được con cái.Nhưng không được.Mẹ cô ấy đã đồng ý.Lần đầu bà đề nghị tôi ở dễ nhưng tôi không chịu.Để bà vui lòng.Vợ chồng tôi thuê một căn hộ nhỏ ở gần nhà mẹ để có thể tiền qua lại thăm nông.Và sai lầm của tôi đã bắt đầu từ chỗ đó.Cưới nhau xong.Vừa dọn về nhà mới.Mẹ đã tự ý sắm sửa hàng loạt các đồ dùng trong nhà.Mà không hỏi ý kiến của chúng tôi.Tôi nói rằng tôi có thể lo được cho vợ con.Mà không phải phiền đến nhà vợ.Nhưng vợ tôi thì nói.Mẹ cô ấy vì thương con chứ không có ác ý gì.Với lại chúng tôi còn nhiều việc phải lo như tích góp để mua nhà để dành tiền để đi.Dù sao mọi vật dụng của mẹ cũng mua rồi.Chẳng thể bắt bà trả lại.Nhưng thật lòng tôi thấy không thoải mái.Nhưng đó chưa phải là vấn đề.Vấn đề nằm ở chỗ.Vợ chồng tôi mới cưới nhau nhưng đã năm lần bảy lượt to tiếng với nhau.Vì thế động đến việc gì vợ tôi lại bắt đầu bằng câu.Mẹ em nói.Với vợ tôi.Cái gì mẹ nói cũng đúng và nhức.Từ chuyện tiền tiết kiệm đèn gửi ngân hàng ba cũng bảo vợ tôi rút về để bài giữ cho an toàn.Cho đến việc sinh con bà cũng chỉ tay vợ tôi.Bảo phải cố gắng tránh thai.Vì năm nay và cả năm sau sinh con đều không đẹp tuổi.Tất tần tật mọi việc trong nhà từ lớn đến nhỏ.Không có việc gì là không có mẹ vợ tham gia.Đã nhiều lần tôi bực bội bảo với vợ.Chuyện vợ chồng thi thử vợ chồng giỏi quá.Làm sao em cứ kể với mẹ hết vậy.Thế nhưng vợ tôi lại nước mắt ngắn dài mà bảo rằng.Mẹ cô ấy có thể chẳng cần quan tâm gì cho nhập thân.Chẳng qua bà thương con lo lắng cho con nên mới thế.Có lần cô ấy bảo tôi thù dai hận vật.Vì trước đây mẹ vợ ngăn cản cấm đoán chúng tôi đến với nhau.Vợ càng bên mẹ.Có những câu khiến cho tôi rất bực mình.Thực ra vợ tôi là cô gái ngoan.Chỉ là cô ấy được bao bọc từ nhỏ.Cô ấy nói từ nhỏ đến lớn cô chẳng phải lo đến cái quần cái áo kể cả là dây buộc tóc.Thi đại học cũng là mẹ chọn trường.Ra trường.Mẹ cô ấy chạy về.Ngày cả việc kết hôn bà cũng đã chuẩn bị vài đám.Nhưng có lẽ do vợ tôi ngây thơ và tiểu thư quá khiến cho anh chàng nào cũng mấy ngày.Vì được chăm lo từ a đến z như thế.Nên với vợ mẹ giống như là thánh và mỗi lời bà nói tuyệt nhiên không bao giờ sai.Đến bây giờ tao cũng không hiểu bằng cách nào mà trong cuộc đấu tranh vì tình yêu để cưới được cô ạ.Tôi lại thắng được mẹ vợ.Chiều nào đi làm về tôi cũng thấy mẹ vợ ở trong nhà.Bài xanh bị nấu cơm cho vợ tôi đỡ mệt.Bà vừa dọn nhà vừa cào nhào việt thời để đồ không đúng chỗ.Tôi vào phụ rửa rau thì bà bảo.Còn phải rửa bốn nước nhé.Tao phơi quần áo mà cũng để ý để săm soi.Tính bàn gọn gàng sạch sẽ tôi làm gì bà cũng chê.Lâu dần tôi chẳng còn muốn làm nữa.Thế là bảo bảo vợ tôi.Số còn khổ.Gặp phải cái thằng chồng không làm việc nhà giúp vợ.Còn bà đẻ thằng con trai nữa thì suốt đời làm ôsin cho bố con đó.Tôi nghe mà không biết nên khóc hay nên cười.Đỉnh điểm của mâu thuẫn là vừa rồi mẹ tôi lên thăm.Mẹ thì ở quê.Những vật dụng hiện đại đâu có biết dùng.Bà thông gia sợ mẹ tôi ở nhà cái máy làm không được nên xanh dạy bà đúng một ngày.Sử dụng.Mẹ vợ tôi nói.Mọi thứ trong nhà này toàn là đồ đắt tiền cho tôi mua.Bà thấy không.Con trai bà khác nào chuột sa hũ gạo.Thế mà còn chưa chịu hài lòng.Mẹ tôi vừa kể với tôi nghe và vừa khó chịu bảo.Chào con cái gì cũng phụ thuộc vào nhà vợ như thế để người ta coi thử.Có thể dùng không có thì thôi.Ai lại ngửa tay nhận đồ của mẹ vợ hết vậy.Tối hôm ấy tôi bảo vợ nên góp ý với mẹ mà.Mẹ tôi chỉ lên chơi có quà ngày.Mong đừng có nói gì là mẹ tao.Chẳng biết vợ tôi nói thế nào.Mà một lát sau thấy mẹ vợ đã chạy sang khóc lóc với mẹ tôi.Bảo tôi ăn ở không biết trước biết sau.Thế này thế nọ.Hôm đó dù có mẹ lên thăm.Tôi cũng không thể nhẫn nhịn nên đã cãi to với vợ.Và cô ấy chạy về nhà mẹ đẻ.Vì giận tôi cũng mặc kệ.Hai ngày sau.Đưa mẹ về quê xa.Tôi mới sang nhà vợ.Đáp lời lời chào của tôi là vẻ mặt lạnh lùng của mẹ vợ.Còn vợ tôi thì sau một hồi sục.Thấy mẹ dưới mày cô ấy chiều ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn.Mọi sự diễn ra quá sức tưởng tượng của tôi.Thà tôi bồ bịch bên ngoài.Thà là vợ không còn thương tôi nữa.Lần này cô ấy nói.Mẹ bảo anh không coi trọng mẹ em.Cũng không quan tâm em.Để em về nhà hai ngày.Nhà cách có mấy bước chân mà không thèm sang hỏi.Rằng từ ngày em lấy anh.Mẹ không được một ngày thảnh thơi.Trời ạ.Ai khiến mẹ vợ tôi bận bịu.Ai làm cho mẹ vợ tôi sầu não.Là tôi chắc.Mẹ vợ vốn không ưa tôi đã đành.Lần này vợ tôi cũng không biết phân.Việc nào đúng việc làm sai.Đã bao lần tôi chịu khó tỉ tê phân tích cho vợ hiểu rằng cuộc sống hôn nhân có nhiều vấn đề.Chỉ có hai người trong cuộc mới hiểu.Mọi ý kiến của người khác chỉ là để tham khảo.Vợ thôi cũng tỏ vẻ hiểu chuyện được.Vậy mà không hiểu sao.Cứ gặp mẹ cô ấy là như bị tẩy não.Tôi đã suy nghĩ rất nhiều.Biết là vợ tôi chỉ nhất nhất nghe mẹ chứ chắc chắn không phải là muốn bỏ tôi.Tôi cũng thương vợ thật lòng.Không thương thì đã không đi đến với cô ấy.Tôi bảo nếu muốn chúng ta cứ tạm thời đi thân.Anh cho em suy nghĩ kỹ.Suy nghĩ chán chê rồi mà vẫn thấy muốn sống với mẹ hơn với anh thì anh chấp nhận.Sau đó tôi cũng đã chuyển nhà đi sang nhà mẹ vợ.Để khi vợ chồng tôi thấy họp đỡ phiền hà.Vợ tôi thì ngày nào cũng gọi điện không báo.Em nhớ anh lắm nhưng mà em nói.Ôi vợ ơi là vợ.Bạn thân mến thông qua ba tâm sự vừa rồi bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên hay nhận xét về tâm sự xin hãy để dưới phần bình luận của video nhé.Cảm ơn bạn đã lắng nghe tâm sự buồn.Xin chào và xin hẹn gặp lại ở video tiếp theo. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com