Tâm Sự -quá Khứ Của Vợ..bạn Thân Tôi Rõ Nhất.hãy Nói Cùng Tôi_giọng Ngọc Tuyết@nghe Truyện Đêm Khuya

tâm sự -quá khứ của vợ..bạn thân tôi rõ nhất.hãy nói cùng tôi_giọng ngọc tuyết@nghe truyện Đêm khuya

Mời bạn lắng nghe tâm sự có tựa đề.Nhận nuôi đứa trẻ bị bỏ rơi.Vợ cay đắng biết được sự thật sau sáu mươi lăm.Tôi và chồng kết hôn từ năm hai nghìn lẻ năm.Lúc đó tôi hai mươi bốn tuổi chồng tôi ba mươi tuổi.Cả hai đều khao khát cháy bỏng có được một đứa con.Nhưng nhiều năm châu.Chúng tôi vẫn không có tin vui.Đi khám chữa nhiều nơi.Ca sĩ thiều bảo.Lỗi phần lớn là do tôi.Còn bệnh của chồng tôi thì chỉ cần ăn uống bồi bổ nghỉ ngơi nhiều hơn.Tôi đã nghĩ ngợi rất nhiều.Có lần tôi còn ngồi để viết đơn ly hôn.Muốn giải thoát cho chồng.Thế nhưng chồng tôi kiên quyết giữ vợ à.Anh nói ngày nay y học tiến bộ.Hai vợ chồng ở hiền sẽ gặp lành.Sẽ có ngày gặp được thầy thuốc cao ta.Trường hợp không thể sinh con thì hai vợ chồng sẽ nhận con nuôi.Chứ anh không thể sống thiếu em.Nói xong anh liền xé đơn ly hôn và cấm tôi nhắc đến chuyện chia ly nhựa.Tôi gạt đi nước mắt.Cùng anh cố gắng.Đến năm hai nghìn lẻ mười hai.Công ty nơi tôi và chồng làm công nhân ở hà nội gặp khó khăn.Chúng tôi không được tăng ca.Và phải nghỉ luân phiên.Đồng lương của hai vợ chồng mang về chưa bằng một bằng ba thu nhập trước đó.Vì thế khi hai vợ chồng quyết định về quê để xây trang trại nuôi gà nuôi lợn.Mặt nổi sau khi vay mượn đầu tư rất nhiều tiền cho trang trại .Thì chúng tôi lại thất bại.Gà lợn bị bệnh.Chết gần hết.Khó khăn chồng chất khó khăn.Hai vợ chồng tôi nhìn nhau chỉ biết thở dài.Nghĩ số phận hai đứa quá khổ.Nhưng rồi may mắn đã mỉm cười.Ấy là khi bà cô của chồng tôi ở lạng sơn.Cách nhà tôi gần bốn trăm cây số.Gọi điện báo.Có một đứa trẻ mới sinh.Cần một tổ ấm.Mẹ của bé đã để lại trước cửa nhà cô.Vợ chồng tôi mừng như bắt được vàng lập tức đón xe lên nhà cô.Làm thủ tục với chính quyền địa phương trời sinh con về nuôi.Có con vợ chồng tôi vất vả hơn nhưng tiếng cười tiếng nói của trẻ thơ tràn ngập khắp căn nhà.Chuyện cho chúng tôi có thêm động lực để phấn đấu.Việc làm ăn của hai vợ chồng cũng vì thế mà khá dần.Vài năm sau đó chúng tôi đã xây được nhà to.Trong nhà đầy đủ tiện nghi.Tuy nhiên.Khi mọi thứ suôn sẻ thì tôi lại có nỗi khổ à.Nhiều người thân quen của tôi bảo trân.Đứa trẻ càng lớn càng giống trồng tô.Khuyên tôi nên đi xét nghiệm adn.Tôi đã cố gạt đi vì trên đời này thiếu gì những trường hợp giống nhau nhưng chẳng có máu mũi gì cả.Thấy nhân.Càng ngày những lời bàn tán đến tay càng nhiều hơn trước.Và gần đây.Vì muốn đập tan tin đồn .Tôi đã bí mật mang mẫu tóc của chồng và con trai.Lên hà nội để xét nghiệm.Kết quả khiến cho tôi bà ngủ.Họ có quan hệ cha con.Điều đó khiến tôi buồn đến mức không muốn về nhà.Tôi đến nhà bố mẹ đẻ và ôm lấy mẹ mà khóc nức nở.Trách số phận mình hẩm hiu.Bị người ta gạt bao nhiêu năm nay cũng không hề hay biết.Mẹ khuyên tôi nên bình tĩnh vì sao.Tôi cũng là người có lỗi khi không thể sinh con cho chồng.Tôi không đồng ý với quan điểm đó.Trò chơi săn.Vợ chồng thì nên thẳng thắn với nhau.Anh ta không có quyền biến tôi thành một con rối.Chồng tôi biết thông tin qua bố mẹ vợ đã vội tìm đến và xin tôi tha thứ.Anh nói anh yêu tôi.Không muốn mất em.Nhưng trong một lần say rượu anh đã chót dài với cô gái của quán hả.Không ngờ cô này lại mang thai.Anh và gia đình chồng đành phải thuyết phục của ta giữ lại đứa bé.Khi sinh nở thì đưa lên lạng sơn rồi đền bù cho cô ấy một khoản tiền lớn.Cô gái ấy chỉ cần tiền nên sau khi sinh con đến nay chưa từng liên hệ.Anh bảo với anh.Tôi là duy nhất anh yêu.Cũng là người duy nhất xứng đáng làm mẹ của đứa trẻ.Việt anh qua đêm với người phụ nữ khác.Là lỗi của anh nhưng anh không thể sửa sai.Vì thế mà gia đình anh đã tạo ra bạn.Để có thể giữ thể diện và hạnh phúc cho hai vợ chồng.Anh không hề có ý qua mặt tôi.Tôi rất buồn rất đau nhưng khi anh mang đứa trẻ đến.Thuyết phục tôi về nhà.Tôi lại thấy mỗi lần.Tôi nên quyết định như thế nào.Anh đã lừa dối tôi một lần liệu có lần nữa hay không.Nếu một ngày mẹ của đứa trẻ trở lại.Có phải tôi sẽ mất mọi thứ hai mươi.Mong mọi người hãy cho tôi lời.Tiếp sau đây xin mời bạn lắng nghe tâm sự thứ hai có tựa đề.Đồng nghiệp thân thiết bỗng tuyên bố không tới dự đám cưới.Tới tận phòng trọ thuyết phục thi tới mới rụng rời khi phát hiện sự thật phía.Trong đám bạn thân thiết ở công ty thì tôi thân nhất với vợ.Nó bằng tuổi tôi.Nhà thì ở quê rất nghèo nên nó phải lo toan mọi thứ.Thấy nhưng nó trời rất đẹp.Tiền bạc thì phân minh tình ái dứt khoát.Chưa bao giờ anh không của ai bất cứ thứ gì.Nhiều nước tôi biết nó khó khăn.Mà định mời nó đi ăn nó cũng không chịu.Phải lừa nó là nhân dịp này nhân dịp kia nó mới gật đầu.Nhưng chỉ đợi tới lúc có lương là nó cũng đòi đưa tôi đi ăn để bù lại chứ không phải cứ thế à.Nó bảo.Anh không của người ta ngượng mồm lắm.Tôi thì mắng nó là cái thói sĩ diện hão của bọn nhà quê.Nó vẫn cười hì hì.Chưa chả giận dỗi gì.Xong nó lại chùng xuống và chốt lại.Ừ nhà quê từ bé nên tính cách thế rồi.Muốn thay đổi cũng chả đủ.Miễn sao thấy thoải mái với lựa chọn của mình là.Quan trọng gì.Không chỉ khi đi với nhau ở bên ngoài mà trong công ty nó cũng cực kỳ tử tế.Nhân viên mới vào vĩnh luôn nhiệt tình giúp đỡ.Chị em bê vác gì là nó lại chủ động xin làm.Rồi chúng tôi nhờ vả.Chiều nay rảnh nó cũng làm hộ.Nói chung vĩnh được nhiều người quý.Làm cùng được ba mươi lăm.Tôi xin nghỉ vì ra mở công ty.Vĩnh cũng lên chức.Cả nhóm có bốn mươi lăm người chơi thân với nhau.Vẫn thi thoảng hẹn nhau đi nhậu nhẹt đá bóng.Tôi rất coi trọng hội bạn nè.Thời gian gần đây ta chuẩn bị làm đám cưới.Thực ra thì cũng có chút gấp gáp.Tổng thời gian tán yêu và quyết định cưới ly chỉ có ba tháng rưỡi.Lý do là vì hiện tại cô ấy đang mang thai.Không cưới ngay chả lẽ đợi đẻ xong mới tổ chức hay.Mẹ tôi thì mong có cháu còn tôi thì thấy ly gia đình cũng bình thường nhưng hiền lành ngoan ngoãn.Thôi lỡ rồi chữa rồi thì đẻ thôi.Hồi đầu tao cũng chỉ nữa đùa nữa.Kể với hội bạn rằng sắp cưới.Chả ai tin.Cây cảnh vĩnh.Tất cả đều bảo tôi nói.Vì xưa nay tôi thường tìm kiếm khá kỹ lưỡng với con trai.Mà bây giờ chưa út cảnh bạn gái lên facebook mà đã nói cưới thế là bọn chúng cho là.Tôi bảo giờ phải đốt cháy giai đoạn vì lỡ chữa trước rồi.Và tất cả bọn họ vẫn chốt lại.Thiệp mời trao tay với tinh.mười ngày sau kể từ cái ngày tôi nửa đùa nửa thật thông báo.Tôi và hội bàn lại gặp nhau.Vĩnh dù lên chức nhưng có vẻ phong cách vẫn không thay đổi.Nói ăn mặc giản gì mặc thì hấp thêm vì vất vả.Rau còn đâm ra tủa.Nói là đưa đến muộn nhất.Khi nhìn thấy tấm thiệp trên bạn vẫn cứ dũng.Rồi lắc vai hỏi tôi cho trai lạ.Tôi chỉ cười vì sự ngây thơ của nó.Mọi thứ tới nước này rồi còn không chịu à.Tôi mới mở phải ảnh cưới trong gmail ra.Tôi đầy thì anh bạn thật chết điếng.Nó nhìn chăm chăm cô dâu.Cái nhìn thất thần lạ lùng lắm.Rồi nó xé nát tấm thiệp.Đặt điện thoại của tôi lên bàn và nước gì.Tao không bao giờ đi cổ mày đồ bạn tôi.Còn chúng mày mai này có cưới.Nếu mời tao thì đừng mời vợ chồng nó và ngược lại có vợ chồng nó thì không có tao.Cả đám bạn ai cũng bị sốc nặng.Chuyện gì đang xảy ra vậy.Ai làm gì nên tội.Mà thằng vĩnh nó lại vậy chứ.Nó bảo vệ.Chúng tôi vẫn ngồi lại bàn tán.Truy trách nhiệm nhưng cuối cùng vẫn chỉ.Không nghĩ ra được lý do.Hôm sau tôi phải mò đến tận phòng trọ của vĩnh để thuyết phục nó đi ăn cưới vì nó không chịu trả lời.Tin nhắn gọi điện cũng không trả lời.Nào ngờ.Vừa thấy tôi cậu đồng nghiệp đã xua đuổi.Tôi thấy gạo lên.Mày bị điên à.Có chuyện gì thì phải nói ra chứ.Từ khi nào mà học cái thói nữa úp nữa mở thế.Ngập ngừng mãi vĩnh mới bảo.Mày với con ly quen nhau lâu chưa.Tao xin lỗi khi nói ra những lời này.Nhưng mày có chứ.Đứa bé trong bụng phải là con của mày hay không.Sao mày lại hỏi thế.Vì tao không có tin con bé đó.Chưa nó tí là em dâu của tao nó cũng bầu.Bão của thằng em tao.Xong sau khi quét sạch được mấy chục triệu của thằng em thì nó lại lật mặt.Nó nói là không phải.Và mày còn nhớ khoảng hai năm về trước tao vay mày năm mươi triệu.Đó là đợt tao lo cho đám cưới thằng em đi.Rồi con bé đó nó ôm tiền đi phá thai đi sửa mũi.Thằng em tao lúc đó mới phát hiện bị cắm sừng.Tôi trốn váng khi nghe cậu bạn đồng nghiệp tiết lộ.Tôi lại chút vấn nó tại sao không nói sớm cho mình biết.Nó bảo.Mày mà nói với tao từ lúc yêu thì có phải đã không nổi này hay.Chứ bây giờ gạo đã nấu thành cơm.Tao biết nói gì đây.Tao không thể bình tĩnh đi dự đám cưới của mì sợ làm hỏng chuyện vì con ra đó.Mày mày nói thật à.Tao nói láo mày những chuyện hệ trọng như thế bao giờ hay chưa.Tao rất hận con bé đó.Nó đã lừa thằng em tao khiến thằng bé phóng xe đi tìm và bị tai nạn giờ chân thành tài.Tôi bàng hoàng trước câu nói của cậu đồng.Tân vĩnh.Cũng từng tinle.Nhưng niềm tin ấy đang dần bị lung lay.Tôi có nên đề nghị vợ sắp cưới của mình đi xét nghiệm adn bào thai trong bụng.Như thế có phải xúc phạm của dân.Và nếu như đứa bé là con của tôi vào vĩnh cũng nói sự thật.Thì tôi phải làm sao.Tôi không thể bỏ mà con ma.Nhưng cũng ái ngại khi chung sống với người phụ nữ có quá khứ phức tạp và tâm địa xấu xa.Xin mọi người hãy tư vấn giúp tôi.Đánh thức bấm thông qua hay tâm sự vừa.Bạn nghĩ như thế nào.Nếu có lời khuyên cho tâm sự xin hãy để dưới phần bình luận của video.Tâm sự.Xin dừng video.Xin chào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com