Truyện Audio 2020 Bản Tình Ca Mùa đông Phần 3 Người Tình 7 Năm

truyện audio 2020 bản tình ca mùa đông phần 3 người tình 7 năm

Xin được miếng gửi lời chào đến quý vị và các bạn nhưng khán thính giả của chợ tình bây giờ là hai mươi tối vào buổi tối.Xin mời quý vị chúng tôi tiếp tục đến với nội dung của tập ba bộ truyện bản tình ca mùa đông của tác giả nguyễn.Quý vị và các bạn thân mến ở tỉnh huống cuối cùng của tập truyện chữ thì đã có sự xuất hiện của một người đàn ông đang tính.Mặc lâm dương giám đốc của một công ty truyền thông lớn không biết rằng nếu sự xuất hiện của người đàn ông này có vai trò gì.Có phải anh ta đến để dành lấy trái tim của cô đầu bếp ăn thì giống như hàng ngàn thiếu gia tuấn khải và tuấn kiệt.hai mươi đọc truyện này sẽ có sự xuất hiện của một nhân vật mới một cô gái mà anh sợ tình cha.Sự xuất hiện của cô gái này sẽ khiến cho mối quan hệ giữa tuấn khải và an thi bị lung lay.Vậy thì cô gái này là ai sao mà có thể cùng bay xa đến với nội dung tập truyện ngày hôm nay và sau khi lắng nghe xong quý vị.Nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sáng cũng liên tiếp trở thành nhé cảm ơn mọi người rất nhiều.Con gái bây giờ rất là nội dung chi tiết của tập và bộ truyền bản tình ca mùa đông âu tác giả nguyễn ngọc ngạn có phần.Của ánh sáng.Chàng trai.Bật cười giúp ra một tấm danh thiếp có cầm lấy rồi đọc.Mặc lâm dương giám đốc công ty truyền thông.Bé tìm chưa nhưng mà sao anh lại giúp tôi chứ.Bởi vì hãy xem như đó là duyên phận đi có duyên gặp gỡ.Có phần thì giúp đỡ.Đi thôi do ngày hôm qua xảy ra quá nhiều sự việc vui có buồn có.Làm cho cô lại tiếp tục có một đêm không ngủ được và sáng hôm nay cơ thể mệt mỏi vô cùng.Tâm trạng cũng vì thế trở nên cáu gắt.Ăn thì lương thưởng bước xuống xe buýt đi về phía nhà hàng đang miên man suy nghĩ thì bỗng nhìn một chút.Xe hơi dừng lại bên cô em thấy giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên ăn thôi.Lên xe nói chuyện với anh đi tuấn phải nắm nhà lấy tay của cô nhìn có một cách.Dịu dàng khiến trái tim của cô cảm thấy nhói lên.Nhưng mà em đến chỗ làm rồi.Em không có thời gian để nói chuyện với anh đâu em lên xe đi.Anh sẽ chịu trách nhiệm.Nhưng mà em không cần trong câu nói vẫn cảm theo sự khó chịu.Việc lão hạc ngày hôm qua.Em chào thế còn giận anh à.Anh xin lỗi .Lan có cuộc họp đột xuất.Nhưng mà anh lại quên không thông báo cho em.Anh thì cười buồn nhìn anh rồi cất tiếng.Em không giận anh đâu thậm chí là em không có quyền gì để giận anh cả.Mình là gì của nhau vay cho em được câu trả lời chứ.Đúng như vậy đó.Công việc của anh mới thực sự quan trọng với em không có một vị trí nào đáng lưu tâm đáng nhớ đến cả.Không phải như vậy đâu.Là như vậy đấy.Anh không cần nói nữa.Cô gái tay của tuấn khải già rồi đi rất nhanh về phía nhà hàng.Cô không dám quay mặt lại bởi với cô sợ sợ là mình sẽ yếu lòng.Có thích anh.Nhưng mà cô không muốn mình cứ máy đuổi theo anh ép buộc anh cũng không muốn anh thương hại cô.Lại càng không muốn anh vì sợ quá đau lòng mà ở lại bên cô tuấn khải có đứng yên như vậy nhìn anh.Giờ đi anh quay lại xe và chạy về công ty.Trong lòng của họ lúc này đều tràn ngập những hình ảnh của nhau.Tuấn kiệt đang ngồi tại nhà hàng.Nhấm nháp một ly cà phê chưa.Nhìn thấy anh thấy bước vào ánh mắt u sầu.Khuôn mặt thì không mấy vui vẻ.Anh ta đến đứng dậy nhìn cô nhẹ giọng giờ nói.Hôm nay chúng ta ra ngoài làm việc nhé.Ra ngoài.Đi đâu à.Tôi sẽ đưa cô đến trường từng thương mại của nhật.Chúng ta sẽ đi ăn một số món ở đó.Đi ăn sao.Đúng vậy.Làm nghề này thì có phải thở thật nhiều món để cảm nhận hương vị được tốt hơn .Vâng.Khuôn mặt của cô lúc này vẫn ủ rũ y như vậy.Xuất phát thôi.Cây gật đầu rồi đi về phía của anh.Tuấn kiệt vui vẻ mở cửa xe.Vào đi.Bất chợt anh lấy tay đặt lên đầu của cô.Anh sẽ là cô không để ý được đầu khi ngồi vào trong.Hành động này khiến chàng thì thật ngạc nhiên.Cô hương dừng lại một chút.Liếc nhìn anh rồi thì thầm nói.Cảm ơn anh nhé.Không bao lâu thì họ đã đến nơi.Chỗ này đông đúc và sầm.Người qua lại thì tấp nập.Người việt nam rồi cả người nước ngoài.Và đây cũng là lần đầu tiên có được gái vào.Phút chốc cảm thấy phấn chấn và hào hứng hẳn lên.Tuấn kiệt mua cho cô rất nhiều đồ ăn và nước uống.Hai người cùng nhau trò chuyện rất thoải mái.Ăn nhiều vào nhé.Tao nghe nói là khi mình có chuyện buồn.Tốt nhất là đèn.Ăn xong rồi thì mọi nỗi buồn sẽ tan biến.Ăn thiên anh nói khuôn mặt lộ ra ý cười rạng rỡ.Thật như vậy sao.Thế thì tôi phải ăn hết chỗ này mới được đấy.Mà có chuyện gì à.Chỉ là chuyện cá nhân thôi.Buồn vu vơ ý mà.Ăn xong thì tôi sẽ được có đi chơi trò chơi nhé.Đảm bảo là cô ấy sẽ quên hết mọi thứ đi.Cô tròn mắt nhìn anh đánh đầu rồi nói.Trò chơi.Trò chơi gì mà nguy hiểm đến như vậy.Cảm giác mạnh.Dám thử không.Tôi.Tôi không dám thở đâu.Tôi nhận tải lắm.Mẹ tôi bảo sinh tôi ra là con người nhưng mà lá gan là của thỏ đế tuấn kiệt bật cười tòa.Câu trả lời đó vậy đi nhanh để tôi xem con thỏ này sẽ làm được gì đây.Ăn thiên nhiên mặt và liên tục lắc đầu nói.Thôi tôi không đi đâu.Tôi sợ lắm.Anh nắm tay cô rồi kéo cô đứng dậy.Thế mà tay của cô vẫn cứ nắm vào thành bàn không buồn.Thế bây giờ là em tự nguyện.Hay là muốn tôi cưỡng chế đây.Thôi.Có chết tôi cũng không đi đâu.Mạng tha cho tôi đi.Bây giờ thì tôi cảm thấy hết buồn rồi không cần phải đi nữa.Tôi lấy mệnh lệnh của cấp trên.Lên cho cô phải đi.Một.Ai.ba.Thôi được rồi.Tôi đi được chưa.Ăn thì vừa đi vừa nhìn xung quanh các dàn hàng.Thật đẹp và thật lòng lấy.Cô thầm nghĩ như vậy.Đi ngang qua một cửa hàng bán giày.Cô tò mò đi lại gần hơn.Đôi giày búp bê màu đỏ được đánh đá hình chiếc lá trông thật mềm mại và đáng yêu.Mắt của cậu cứ nhìn vào đó không rời.Anh nhìn cô rồi nói to.Ăn thi.Làm cái gì đó lâu vậy.Anh cho xem đồ.Đợi tôi một tí.Có thích cái đó à.Anh thấy đẹp không.Đẹp nhất.Tôi sẽ để dành tiền mua nó.Đừng nhắn nữa.Nhanh lên sắp đến nơi rồi đấy.Tuấn kiệt bá đạo nằm nick này của cô rồi rất đi.Ăn thì bực bội kêu lên.Bỏ tôi ra đi.Chưa muốn đi mà.Mắt anh liếc nhìn về phía tôi rồi nói.Không muốn cũng phải đi.Tại sao anh lại nắm tay tôi.Người ta hiểu nhầm bây giờ đó.Cô nghĩ là tôi muốn nắm tay cô à.Tôi cũng sợ bị người ta hiểu nhầm đi.Nhưng mà cô vừa đi chậm lại vừa nhắn như thế này.Nhớ đâu cô bị lạc thì sẽ mất thời gian của tôi.Hiểu chưa.Đến trước quầy gắp thú nhồi bông anh lên đứng lại quay sang nhìn anh thi.Nụ cười nham hiểm.Đâu.Cái gì mà cảm giác mạnh đâu.Ở đâu.Ở đấy.Anh chỉ tay vào những con thú cho nói như vậy.Ở đây á.Anh chào tôi chơi cái trò này á đúng thật là dâu sướng tôi thích trò này lắm đấy.Thấy sao.Bệnh bướu cổ đúng không.Tuấn kiệt.Đúng là chỉ có anh hiểu tôi thôi.Đợi tôi một tí nhé tôi đi đòi tiền xu đá.Anh thì tập trung cao độ.Quyết tâm phải gấp cho bằng được con mèo doraemon.Nhưng mà gấp máy vẫn không thể được.Quốc khánh nhân nhỏ rồi nói nhỏ với tuấn kiệt.Cái này đúng là đồ lừa đảo.Chơi mãi không được.Để đấy.Tôi lấy nó về cho em nhé.Anh nhìn cô dịu dàng nói như vậy.Giọng của anh ấm áp như có một vị ngọt rót vào tìm cô.Cố gắng mãi thì cuối cùng anh cũng làm được.Cô nhảy lên rồi vỗ tay âm ý.Ôi bắt được rồi này.Tặng em đi.Cảm ơn anh nhé.Nhớ ôm nó đi ngủ mỗi khi sợ.Mỗi khi buồn.Và mỗi khi trời đổ mưa.Nó sẽ là bạn của em.Và luôn bên em.Tôi nhớ rồi.Từ nay tôi không còn cô đơn nữa.Vì đã có môi.Cảm ơn mày đã đến bên tao nhé.Thế bây giờ về được chưa.Dạ vâng.Vừa vào đến phòng bếp thì cô để pháp chào chú làm bếp trưởng phương nhi từ đâu chạy ra kéo của bảo mật.Anh thi.Tôi có chuyện này muốn tâm sự với cầu.Chuyện gì thế.Có phải là cầu.Rất thân với cậu chủ kẹt không.Vợ.Tớ.Với cậu suốt ngày được tiếp xúc và anh ấy còn gì nữa.Ừ thì cũng có.Thêm tới nhờ cậu việc này nhé.Ừ cậu cứ nói thử xem.Nhưng mà có phải hứa giúp đỡ đấy.Tên anh đi cầu.Nhưng mà chuyện gì mới được.Cậu phải nói thì tôi mới biết là mình có đủ khả năng để giúp cậu không chứ.Chúng ta là bạn thân đúng không.Ở.Mà bản thân.Thì phải luôn mong cho nhau hạnh phúc đúng chứ.Đúng.Tưởng.Tớ thích cậu chủ kia.Mất quản thì tròn to kinh ngạc nhìn phương nhi.Cậu thích tuấn kiệt.Đúng vậy.Tôi thích anh ấy.Thích ngay từ cái nhìn đầu tiên.Rồi sao.Mỗi khi cậu đi qua anh ấy.Có thể nào nhất về tớ nói tốt với tớ được không.Cậu có thể giúp tớ có cơ hội được ở bên anh ấy.Dù chỉ là một lần được không.Tôi sẽ cố gắng để giúp cầu.Vừa dứt lời thì tiếng của kim lân quản lý văn lê.Đi đâu hết cả rồi.Dạ vâng em đi à.Ăn thì chuyển lắp bắp.Có người tìm em đi.Đề nghị em nấu món ăn cho anh ta.Là ai vậy chị.Nổi tiếng lấy liền.Người đứng đầu công ty truyền thông.Ok.Lật mặt lâm dương à.Anh ấy đến đầy sao.Ừ.Anh ấy là khách quan ở đây.Và cũng là bạn thân của cậu kiệt.Âm mưu đi làm đi.Mày đừng để sai sót đi nhé.Đúng thật là hữu duyên.Anh ấy lại là bạn thân của tuấn kiệt.Khái niệm cười của bắt tay ngay vào việc.Anh ấy tuổi rất giàu có và quyền lực.Theo những cách ăn nói lại vô cùng giản dị và trường mà.Chứng tỏ anh ấy là một con người rất tình cảm.Chắc là anh sẽ nhìn về các món ăn việt nam.Mai anh lại đến từ miền bắc.Hay là mình sẽ nấu một món ăn mang đậm hương vị miền bắc.Chiều hôm nay thì cũng khá nóng.Ăn đồ nước sẽ dễ hơn.Nó đòi thì có quyết định nấu bún thang các nguyên liệu được chuẩn bị thật tinh tế.Hành lá có được cắt thật nhỏ.Màu sắc hài hòa.Một chiếc màu vàng của trứng.Một chút màu đỏ của tôm.Một chút màu trắng của thịt gà.Trước về đặc trưng của dao dằm thêm vài lát ớt.Tầm hai long.Ăn thì hồi hộp không biết là hàng sẽ phản ứng ra sao.Một lúc sau thì cô được nhân viên đến và gọi ra ngoài.Bởi vì có người muốn gặp.Lễ phép chào hỏi cô nói.Chàng lâm dương.Rất vui được gặp lại anh.Tôi không ngờ là bạn ngủ ngon đến như vậy đấy.Đây đúng là mùi về của quê nhà.Bé làm tôi nhớ hà nội da diết đấy.Cảm ơn anh đã khen tặng.Và cũng rất cảm ơn anh.Bởi vì đã giúp đỡ tôi ngày hôm qua.Tuấn kiệt từ đằng xa đi đến vỗ vào vai của lâm dương.Về hồi nào thế.Vừa về đến hôm qua.Chỉ tay về phía ăn thì lầm giường cấp tiến.Thuần việt kiếm đồ ra tài năng trẻ như vậy.Thật sự xuất sắc.Cô gái nguồn đỏ mặt cúi đầu xuống anh ấy lại tiếp lời.Vừa xinh đẹp.Là có một tâm hồn đẹp nữa.Tuấn kiệt nhìn anh cười rồi nói.Có phải quan tâm hơi thái quá đến nhân viên của tôi đi nha.Nhưng mà cô ấy cũng là bạn của tôi mà.Bất ngờ.Tuấn kiệt nhìn cô rồi nhìn lâm dương tỏ vẻ không hiểu là chuyện gì.Ăn thì mất máy giải thích.Làm một sự trùng hợp ngẫu nhiên.Nếu như vậy thì hôm nào cậu phải mời tôi một chiều đi.Nếu không thì tôi cấm cậu gặp cô ấy.Vô tư thôi.Nói xong thì linh trường đứng dậy ra về không quên nhìn cô.Ăn thịt.Hôm nào chúng ta đi uống cà phê nói chuyện tiếp nhé.Tôi về trước đi.Hẹn gặp lại.Dạ vâng hà gặp anh sau.tám giờ tối.Một ngày làm việc nữa cũng trôi qua như vậy.Anh thì lấy túi xách thay quần áo rồi ra về.Đến trạm xe buýt vừa ngồi xuống được vài phút thì bỗng dừng một người áo đen xuất hiện tỉ trọng nói.Mở cô chủ đi theo tôi à.Cô chủ.Anh nhầm người rồi đấy.Tội châu tuấn khải đang đợi cô.Ngạc nhiên xen lẫn tò mò cô trả lời.Tôi phải về.Anh nói lại và nghĩ tôi không đến được đâu.Cô chủ.Sinh con hợp ca.Nếu không.Anh thì nhìn thấu được vấn đề đành gật đầu chấp nhận.Họ đưa cô đến một rạp chiếu phim lớn.Dân cổ vào trong phòng chiếu.Nhìn thấy anh bao nhiêu xe ôm mức trong cô lại tràn về.Cô quay mặt làm việc khác.Tuấn khải bước đến làm nick tay của cô.Em.Qua đây ngồi đi.Em không muốn.Anh bỏ em ra đi.Cần gì cứ nói là đi.Em mệt lắm.Giận giữ vào nhá.Cách nói cách anh cười.Vẫn hết sức kiên nhẫn với cô.Hơi rượu lại anh thấy trả lời.Em bé thật đấy.Chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.Ngồi xuống đây đi.Cùng nhau xem một bộ phim nhé.Ở nơi này chỉ có hai người với nhau những gì mà anh nói đi sâu vào lòng của cô.Anh xin lỗi.Bây giờ thì anh sẽ không như thế nữa.Anh sai rồi.Tha lỗi cho anh nhé.Em.Chỉ là có chút bực bội.Có chút giận dỗi thôi.Anh biết mà.Và.Có cả một chút quên nữa.Quẻ.Lý do.Vậy anh không trả lời tin nhắn của em đấy.Bật điện thoại lên tuấn khải bận đến mức còn chưa kịp đọc tin nhắn của anh thi năm triệu hiện tại.Trên màn hình.Bất chợt em nhớ anh anh nhìn cô không nói gì cả.Rất nhanh anh kéo cờ ôm vào lòng mùi hương của anh sợ vào mỗi cô mang theo hương vị lưu luyến.Nồng đậm anh khẽ nói.Vậy trời.Anh cũng thấy trái tim của mình nhớ em đừng giận anh nữa nhé.Cái ôm ấy vòng tay ấy thật ngọt ngào và làm cho cô say mê.Có nghe trái tim của mình như dừng lại một nhịp vậy.Khoảnh khắc đó không gian này giờ nhưng lại.Nơi đây tuấn khải đưa tay lên vuốt tóc của cô.Xem phim ba chàng ngốc.Dạ vâng một bộ phim lãng mạn kéo dài gần hai tiếng kết thúc bằng một câu nói.Đi.Anh sẽ đưa em đi khắp thế gian.Không cần biết là đi đâu.Chỉ cần chúng ta đi cùng với nhau khóc bởi vì sụp đổ sau bao nhiêu sóng gió.Trở về bên nhau.Tất cả nhìn cô rồi cất tiếng.Đừng khóc nữa.Giống trẻ con quá.Thích trẻ con vì sao đâu.Em thương anh chỉ có người tuổi thôi.Trẻ con thì phải ngoan thế nhưng mà em thấy không ngon gì cả.Ai bảo em không ngoan.Lúc sáng ai dỗi thì bỏ đi luôn như vậy.Cái đấy là do anh chưa.Ừ anh làm cho em không muốn ngon nữa.Chứ bình thường thì em rất ngon.Quay cảnh lấy lá trầu cho cái mồi nhỏ rộng nhóm nhé tuấn khải nắm chặt tay của cô.Nhìn cô thật sâu ôn nhu rồi nói.Ăn thịt.Lúc sáng em có hỏi anh.Mình là gì của nhau.Bây giờ thấy anh trả lời cho em biết.Mình là người yêu của nhau.Anh không hứa sẽ không làm em buồn.Anh không chắc sẽ luôn làm cho em vui.Nhưng mà chắc chắn có một điều sau này.Anh sẽ đưa em đi đến những nơi mà em thích.Sau này thì anh sẽ đưa em đi đến những nơi có tuyết rơi.Nơi nào có tuyết rơi.Thì chúng ta sẽ tay trong tay đi đến nơi đó.Em đồng ý đi cùng với anh chứ.Những lời anh nói là thật.Hoàn toàn là sự thật.Anh thích em.Ăn thì hạnh phúc tôi cười gật đầu rồi đáp lại.Em đồng ý.Tuấn khải à.Chúng ta chơi một trò chơi đi.một trò chơi điên rồ.Điền giỏ.Là trò chơi gì vậy.Anh có tin vào duyên phận không.Anh tin.Bởi vì duyên phận đã cho anh gặp được em.Vậy thì anh có tin.Giữa con đường ngược lối.Chúng ta vẫn có thể trả vào nhau thêm một lần nữa không.Ngược đường.Ngược hướng.Nhưng mà không được yêu thương chỉ cần luôn nghĩ về nhau là anh chắc chắn vẫn sẽ tìm được em.Vậy thì chúng ta chơi thôi.Anh và em chúng ta sẽ quay lưng về phía của nhau trong vòng hai cây số có những ngã giá.Những hàm quanh co những đường tết.Để xem là chúng ta có tìm lại thấy nhau không.Em muốn chơi sao.Em chắc chứ.Em trước mà em rất muốn.Vậy thì bắt đầu thôi.Bước ra khỏi rạp chiếu phim anh và cô quay mặt về hai phía.Cô đến.Một.Hài.Bà.Có mà được quay đầu lại đấy.Anh phải tìm được em nhé.Được thôi.Tuấn khải cứ như vậy bước đi từng bước rất vội vã.Đi được một đoạn anh chợt rẽ vào một hẻm nhỏ quanh co.Hết hẳn ngờ thì anh lại rẽ sang bên phải.Đi hết con đường bên phải thành quyết định rẽ vào con đường tắt bên trái.Đi gần ba mươi phút.Anh vẫn không tìm thấy an thi.Mồ hôi đổ ra như tắm hoang mang vô địch.Anh dừng lại thở ra.Bỗng nhìn một giọng nói quen quen cất lên.Tuấn khải.Anh nhìn sang bên phải đi.Chỉ là những dòng xe đông đúc.Tuấn khải.Anh nhìn sang bên trái đi chỉ là những dòng người tức là.Tuấn khải à anh nhìn về phía sau đi.Ngày tết khác anh chợt quay lại và nhìn thấy cô.Nhiều là cách xào thịt lợn.Anh trả lời rồi ôm chầm lấy cô ăn thì thầm bên tai của anh.Khi anh mệt mỏi.Cái nhìn về phía sau nhé bờ vai anh sẽ luôn ở phía sau chờ đợi anh.Anh thấy em không làm theo lời.Em sai luật rồi đấy.Bởi vì anh.Em tình nguyện phá với những nguyên tắc.Anh thi à hình như anh bắt đầu yêu em.Nhắm mắt bờ môi trao nụ hôn một nụ hôn cho những khởi đầu mới.Anh khi về nhà họ tạm biệt nhau trong nhung nhớ tuấn khải bước lên xe chuẩn bị rời đi.Thì chuông điện thoại kêu lên là thủy tiên thư ký của anh gọi đến.Tại sao cô ấy lại gọi cho anh vào giờ này nhỉ.Vội vã bắt máy.Đôi mắt của hình gợi lên nỗi buồn xa xăm.Cô ấy.Trở về.Huyền nhiên ngồi vào bàn trước bản ngày cảnh sát cửa sổ mang theo một bó hoa cẩm chướng màu đỏ.Tay của kobayashi sữa nên uống từng ngụm nhỏ thi thoảng là đưa mắt nhìn ra xa như đang ngóng chờ.Ai đó về một lúc sau thì tuấn khải đi đến vẫn ở phòng thái tôn nghiêm lạnh lùng.Vẫn là khuôn mặt hút hồn và thanh xà.Tên nhưng hôm nay vượt lên một vài tâm sự kèm theo đó là vài nét căng thẳng hiện rõ trên trán.Huyền nhìn thấy anh đôi mắt long lanh có đứng dậy nhẹ nhàng và mong manh kết giọng nhỏ bé.Anh em ở đây.Anh nhìn cô.Hàn mất lâu ngày chạm vào nhau.Thịt sườn.Như phá tan đi mọi khoảng cách về thời gian tuấn khải đứng im bất động.Chị không biết là mình phải làm gì vào lúc này.Anh định có đứng máy rồi đó sao.Rảnh hơi bất ngờ.Bất ngờ bất ngờ với em trở về nhà.Thật ra thì khi thấy tiền thừa kế của anh thông báo anh đã không tin được anh không tin là một ngày.Em có thể lựa chọn quay về quyền nhi bối rối hít thật sâu rồi chan chứa tình.Dành cho anh.Em trở về.Là vì anh đấy.Vì anh.Đúng vậy.Em suy nghĩ kỹ rồi.bảy năm không quá dài.Nhưng mà lại không hề ngắn ngủi.Khoảng thời gian đó.Em đã hiểu một điều.Không có thể quan trọng hơn hạnh phúc.Và không có giữ hạnh phúc nào ấm áp hơn.Khi được ở bên anh cả.Tỉnh thành nghìn câu trần nhầm không lên tiếng.Những lời đó đến với anh vào thời điểm.Thật không hề thích hợp.Trong lòng giống như có một tảng đá đang đè nặng.Anh không thể nào tới cho mình câu trả lời vào lúc này.Anh đừng suy nghĩ gì cả.Phía trước còn rất dài.Chúng ta còn rất nhiều thứ để thực hiện.Truyền hình.Anh trai một cơ hội.Tay của cô đặt nhà lên tay anh.Ánh mắt của cô yếu đuối làm động lòng của anh.Tuấn khải nguyễn nghị quan tâm giữ hỏi.Em ăn sáng chưa.Em chưa.Nhưng mà để lát nữa đi.Em.Một nhóm ảnh trước đã.Anh ở đây mà.Một nhóm lúc nào chả được.Em phải ăn thì mới khỏe.Nhưng mà dạo gần đây em hơi gầy đấy.Tại vì nhớ ai.Em không ngủ được.Dậy đi.Còn anh thì sao.bảy mươi lăm quà có lúc nào anh nhớ em không.Hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ anh.Tay của cô nếu chặt vào phía dưới tấm khăn trải bàn.Xin chào nó hơi nhân nghèo là.Đang mơ hồ trong những câu hỏi tình cảm dồn dập từ uyển nhi.Thịt bê xào tuấn khải vô tình nhìn thấy.Một người đang đi vào.Ánh mắt của anh nhìn chăm chú vào hình bóng đó.Cô này like tay của anh.Anh.Anh nhìn gì vậy.Sao không trả lời người ta chứ.Không có gì đâu em.Nhanh chóng rút tay của mình ra khỏi tay cô.Anh hưng đáp lại cho qua chuyện.Vào đến cửa nhà hàng.Đập vào mắt quả ăn thì là hình ảnh anh và một người con gái khác.Nhìn kỹ coi hơn một chút.Cứ tưởng tượng ra được những tiểu thư khuê các ngã nhận.Duyên dáng trong các bộ phim ngày xưa của trung quốc.Cô ấy mang một vẻ đẹp hoài cổ rất riêng.Cải cách của cô ấy khiến cho tất cả đàn ông đều muốn bảo vệ.Mái tóc ngang vai màu đen tuyền.Được uốn xoăn lọn to cổ điển.Một bộ váy ren trắng.Tay dài bồng bềnh.Với độ dài quá gối.Trang sức ngọc trai tình xào khiến cho vẻ đẹp đó lại càng ảo diệu hơn.Khép nép.Không khác gì đó hoa tường vi vừa chớm nở.Cô cứ ngắm nhìn mãi sắc vóc đó quên hết cả mọi thứ xung quanh.Tiếng gọi bên tai vàng lên.Khiến cho cô trở về với thực tại.Anh thi.Ăn thì.Nghe chị nói không vậy.Dạ vâng ạ.Chỗ làm bền nên chưa đến.Em vào làm buổi sáng cho cậu chủ và bạn cậu ấy nhé.Kim long quản lý thuốc độc cô.Dạ vâng ạ.Em làm ngay đi.Lật đật chạy vào bếp.Chưa kịp bắt tay vào việc tại phường nghề đã nhanh nhậu rồi nói.Này.Con kia.Biết chuyện gì không.Chuyện gì thế.Chuyển động trời mà cậu không biết.Không.Tớ không biết.Cậu triệu khải.Mang bạn gái đến đấy.Một cô gái kia đẹp thật nhớ đẹp xuất sắc luôn.Bạn gái.Sao cậu biết là bạn gái của anh ấy.Phương hiền cảnh sát vào tai của cô rồi nói nhỏ.Có phải giữ bí mật đấy nhé.Lúc nãy đã nhìn thấy hai người họ nắm tay nhau đầy tình tớ đi.Nghe xong thì cảm thấy chạnh lòng hoang mang của lớp em.Cậu chắc không.Chuyện này không thể nào nói tầm bậy được đâu.Cái con quỷ này.Sao lại không tin tớ.Chắc chắn một trăm%.Thế còn chụp lại được ảnh cơ mà.Sự tò mò dừng lên lý trí thức để ăn thì vội nói.Đưa tài sản với.Đây này.Phương vy lệ tài phóng to bức ảnh lên.Lại càng làm cho nó như rõ ràng hơn.Thấy chưa.Cử chỉ này.Ánh mắt này.Địa chỉ có những người đã từng hoặc là đang yêu nhau mới vẽ lên được thôi.Máy cẩu đã nghe câu.Tình yêu ẩn chứa sau mổ mắt hay chưa.Một mảnh vỡ nhẹ nhàng trong tim cô rơi xuống tan tành.Vừa hạnh phúc ngày hôm qua.Từ ngày hôm nay anh là em đều rất tài một người phụ nữ khác.Chơi vơi giữa dòng suy nghĩ.Anh thích thầm nhớ là mình chưa trả lời lại phường nghi.Có bốn nói.Ừ.Tưởng nấu ăn cho họ đã.Thế làm tốt nhé.Tình yêu không là việc của chắc đấy.Cách viết mà.Phương y lại còn to dòng nhắc nhở cô.Cảm giác ngột ngạt làm tràn thì không thể nào tập trung.Để làm được món ăn.Cô vừa nấu vừa suy nghĩ về mọi thứ.Đặc biệt là về những gì mà phương huy vừa kể.Có một chút chưa dừng nền trong lồng ngực.Cô bãi biển trang trí một chút thì món ăn cũng đã xong.Pisa để hai người thưởng thức.Tuấn khải ân cần nói với yến nhi.Em ăn nhiều vào nhé.Anh cũng như vậy nhé.Đưa biến đổi tiền mồi thì chuyển ngay lập tức bị sai.Nó quá cay và quá mà.Có nên tập hai mươi mốt chàng dài như vậy.Em sao thế.Tuấn khải vừa nói vừa lấy nước về phía của cầu lắng.Anh được ăn nhé.Sự thật đi.Rất mặn và cài nữa.Đoàn sao.Gọi được viết ra đây cho tôi đi.Anh thì ngày cậu phục vụ làm nói xong thì trong lòng hoảng hốt liên tục trách mảng hậu đầu.Cô bước về phía bàn của anh ngồi lớp ốm.Xin lỗi chế.Tôi sẽ là món khác thay thế ngày à.Tuấn phải nhỏ dọc giờ nói.Làm sao.Giả vờ.Em mệt à.Sao lại nấu ăn gì vậy.Nếu em mệt hôm nay cứ về nghỉ ngơi đi.Lúc này chuyển nhiều vô cùng ngạc nhiên trước thái độ của tuấn khải dành cho cô đầu bếp kia.Bình thường chàng rất nhiều khác.Nhưng mà đi thì lại nhẹ nhàng và đầy lo lắng.Có chút thắc mắc không thể nào lý giải được.Clip mắt nhìn thì kỹ hơn.Em không mệt đâu.Chỉ là bất cẩn sai sót.Mong hai người bỏ qua.Em đi làm món khác ngay đây.Thật xin lỗi.Tuấn kiệt từ nãy đến giờ chứng kiến một màn này thì trượt tiến lại gần hơn.Quyển nhi.Em về từ khi nào vậy.Anh kiệt.Lâu quá không gặp anh đấy.Em vừa về được mấy hôm thôi.Em về chơi hay là về luôn vậy.Quyền nhị phải đưa mắt nhìn tuấn khải nhà gồm rồi đá.Em về luôn à.Thế có gì thì anh em mình uống cà phê nhé.Ok em.Nói xong cho anh nhìn anh thi lên tiếng.Đoàn này tôi sẽ ngủ.Tôi đang có hứng thú với một món ăn mới.Em cứ vào trong nghỉ ngơi đi.Dạ vâng.Có gì mọi người cúi đầu xin phép sau đó thì thao tuấn kiệt đi vào.Trả một góc yên tĩnh.Cô buồn bã cầm điện thoại.Nhìn không chớp mắt vào màn hình không biết là để làm gì.Một tin nhắn bất chợt đến cô mở ra.Em có chuyện gì sao.Là của tuấn khải.Em không có.Anh thế là em không được vui đấy.Đừng hiểu nhầm nhé.Anh và cô ấy chỉ là bạn cũ thôi.Chỉ là bạn thôi sao.Đúng vậy.Tôi không tin anh à.Em.Tên anh.Được rồi.Anh đến công ty đây.Mình gặp nhau sau nhé.Chỉ là vài tin nhắn ngắn gọn và như vậy thôi đã làm cho tinh thần của cô phấn chấn.Cô cứ đọc đi đọc lại cả chục lần rồi tự nhủ.Mày suy nghĩ nhiều quá rồi đấy thì.Ai mà chẳng có quá khứ.Quan trọng là hiện tại và tương lai.Anh ấy có mày là được rồi.Đứng dậy nơi sau một nụ cười tươi.Gặp mọi chuyện vớ vẩn sang một bên.Cô quay lại phòng bếp.Trùng hợp là tuấn kiệt cũng đang đi tìm cô.Ăn thế này.Tuần sau sẽ có đoàn người nước ngoài qua đây để làm việc.Họ đã chọn nhà hàng chúng ta ăn uống gặp gỡ đối tác.Tôi muốn nhận chuyện này.Nêu các món ăn việt nam giới thiệu rộng rãi.Tạo một dấu ấn cho bạn bè quốc tế nhớ đến.Tôi vào những lần sau họ sẽ nhắc đến thuần việt chúng ta.Như là một nơi để họ tìm về mỗi khi đến đây.Vậy nên tôi muốn về miền tây.Tìm hiểu về một vài món ăn đặc biệt ở đó.Các món ăn miền tây dân giá nhưng mà lại khó quên.Chúng ta sẽ đi hai ngày ba đêm.Cô sẽ đi cùng tôi.Tôi đi cùng sao.Nhà hàng cần có chỗ nào mở lại.Bà ngoại quốc gia thì không ai đi được cả.Nhiều thế thì tuyệt quá.Tôi rất thích để khám phá như vậy đấy.Ăn thì sung sướng sao nền.Điểm đến là châu đốc an giang.Ở đó nổi tiếng với các thể loại mắm.Chiều nay sẽ xuất phát bây giờ thầy cô về nhà chuẩn bị quần áo rồi tranh thủ nghỉ ngơi một tí.Đúng giờ thì tài xế sẽ thằng đó.Dạ vâng được à.Ừ đúng rồi.Cầm lấy cái này đi.Về nhà rồi hãy mở ra nhé.Đây là.Đừng hỏi.Về nhà thì cậu sẽ biết thôi.Dù không biết trong này là gì.Nhưng mà vẫn cảm ơn anh trước nhé ăn thêm anh dò sách rồi lãnh thưởng ra về.Xe buýt chật chội khiến cho cô cứ loay hoay mãi mới tìm được chỗ ngồi xuống mơ mơ màng màng.Cứ ngủ quên và mơ một giấc mơ trên xe đó của cô quay của.Giật mình tỉnh giấc côn đầu thở hổn hển mồ hôi cứ đổ ra ướt cả tóc của cô.Không chần chờ gì nữa.Có số điện thoại gọi ngay về nhà.Giọng của cậu vội quá và lo sợ.Mà.Bà vẫn khỏe chứ.Mọi việc đều ổn.Có một khách sạn vừa mở đây.ba con may mắn xin được vào làm làm giám sát mà nhàn rỗi lắm nên rất khỏe.Con yên tâm đi.Vậy mà.Như vậy thì còn yên tâm rồi.Tắt máy.Cô yêu thầm.Hóa ra chỉ là một giấc mơ.Vừa đến trạm dừng thì có bước xuống và đi vào nhà.Việc đầu tiên là cô liền mời trước hội tuấn kiệt đưa cho mình.Ca nhạc phim nhìn thấy đôi giày mà mình đã thích cô cười dùm anh chở vào vừa y và thật mềm.Quốc khánh cười.Mà sao nghỉ biết size giày của mình nha.Mà sao nghĩ là tặng dành cho mình chứ.Nhìn kỹ vào trong chiếc hộp là một tấm thiệp rất nhỏ có ghi dòng chứ.Trảng dài không phải là để rời xa nhau.Mà để luôn đi cùng nhau hãy mang đôi giày này đi đến những nơi mà em muốn cảm ơn em.Đã làm việc rất tốt cho nhà hàng trong những ngày qua.Cô đọc xong thì cảm thấy vô cùng xúc động.Cơm tấm thiệp nhỏ đó cất vào một chiếc hộp nhỏ.Ăn thì vội vàng.Nghĩ về những chuyện đã xảy ra.Buổi chiều đúng giờ hàn thì có ra công viên gần nhà đúng rồi anh có mang đôi giày của tuấn kiệt ảnh chế.Trong lòng bỗng ngập tràn sự vui vẻ không bao lâu thì xa của anh đến.Bởi vì đi ít ngày nên ăn thì cũng mang theo rất ít đồ baga vào trang mười ba lô mang.Người sẽ dừng lại tuấn kiệt bước xuống xách đồ bỏ ra phía sau giúp cô.Ăn thịt trâu một chân của mình lên rồi cười tươi hỏi anh.Tình không cảm ơn anh nhé.Tuấn kiệt không chần chừ đáp lại ngay.Tỉnh lắm không có gì đâu.Đó là phần thưởng cho cô về sự nỗ lực.Tôi có sao tôi chẳng làm gì ra hồn cả lúc sáng.Mắc lỗi.Nhưng mà cô đã nhận được rất nhiều lời khen kể cả mặt lên giường một người nổi tiếng tại.Khó tính cũng senko thì đó không phải là điều dễ dàng đâu.Ăn thì nhìn anh lầm bầm.Dù sao thì tôi cũng rất thích.Nhưng mà nó có giá trị cao quá khiến rồi hơi ngày.Thôi.Lên xe đi.Bởi vì di chuyển khá xa nên cô cũng khá mệt sau vài tiếng có thiếp đi lúc nào không hay.Anh ngắm nhìn cô say sưa trong giấc ngủ sẽ cười vuốt sợi tóc đang dính trên gương mặt của cô.Nhìn cô ngủ thật đúng là đáng yêu làm sao bởi vì mất ngủ nhiều ngày nên anh.Cứ như thế ngồi rất bình yên lúc này đâu có cô tự hành có vay của anh tuấn kiệt.Có thức giấc vội lấy tay ôm qua viko.Để cho cô yên tâm ngủ ngon hơn.Cuối cùng cũng đến nơi.Họ dừng chân tại một khách sạn lớn.Anh thì cũng tiền gì.Có nhìn anh nhỏ dọc rồi nói.Bây giờ chúng ta làm gì.Nghỉ ngơi đi ăn.Ngày mai tính tiếp.Nhận phòng và kết hành lý an thiền đi tắm để cho cơ thể sảng khoái và đỡ mệt mỏi.Điện thoại kêu liền có ngay lập tức ngày mấy.Alo.Anh đi.Tuấn khải.Em đang định gọi cho anh đi.Em đi miền tây ngày kia mới trở về.Anh biết rồi.Kim linh đã nói và anh.Lúc nãy anh sang tìm em thì gặp cô ấy.Giả vờ.Ăn thế này.Lúc em về thì cũng là lúc anh đi công tác.Công tác sao.Anh đi mấy ngày về.Hai tuần.Hai tuần.Lâu như vậy sao.Anh sẽ nhớ em đấy.Em cũng như vậy.Em sẽ nhớ anh đấy.Ngày mai anh về thì mình lập tức gặp nhau nhé.Nhưng mà đó là ngày bao nhiêu anh.Ngày mười.Ngày mười sáu.Như chợt nhớ ra điều gì đó của hội nói.Ngày đó nhất định phải gặp nhau.Được rồi.Vậy nhé.Tạm biệt anh.Tắt máy thì cũng là lúc tuấn kiệt đến gọi cô đi ăn.Sau đó thì họ đi dạo một chút quanh thành phố.Giờ về nghỉ ngơi giữ sức để ngày mai với những kế hoạch đã đặt ra.Ngày đầu tiên ở châu đốc.Hôm nay thì anh dẫn cô để tham quan chợ châu đốc nơi đây bán rất nhiều các loại mắm mắm cá linh.Cá lóc ăn thịt chuột này ra một ý tưởng.Hay là chúng ta sẽ nấu lẩu mắm cho ngày hôm đó.Bánh tráng cuốn thịt chấm mắm anh thấy sao.Tôi cũng nghĩ như vậy.Hương vị của mắm là hương vị đặc trưng của đất nước chúng ta.Vậy thì tôi sẽ làm những món đó cô tự tìm chứ tôi tự tin mà.Sau khi tham quan hết các sản mua những món cần thiết thì anh nói.Bây giờ tôi sẽ dẫn cô đi ăn những món mà khi đến đây nhất để phải thử một lần.Làm món gì vậy.Cá lóc nướng trui.Lẩu mắm châu đốc.Bún cá châu đốc.Canh chua cá linh nấu bông điên điển.ba còn nhiều món khác nữa.Tuyệt quá thế thì chúng ta bắt đầu thôi.Sau khi ăn uống no nê cả hài thực sự thấm mệt bởi vì lang thang ngoài đường cả ngày.Là một quán nước thích hợp.Giường ngồi nghỉ ngơi một chút.Giờ nằm ở phía đối diện tuấn kiệt.Lên đưa tay ra rồi nói.Đi.Hướng dẫn qua đường.Hình ảnh ngày có đưa tay ra đi theo anh.Anh mang lại cho cô một sự an toàn và vững chãi.Ngồi xuống ghế bên cạnh ăn thì liền nói.Ảnh chiều đá và tâm lý quá cô gái nào mà yêu được anh thì chắc sẽ rất hạnh phúc đấy.Tôi chỉ mong là cô ấy sẽ nhận ra tình cảm của tôi.Anh yêu rồi sao.Chỉ là đơn phương thôi.Nhưng mà tôi sẽ luôn âm thầm bên người tôi yêu.Như vậy thì có được coi là đau khổ không nhỉ thế em đã ngày một câu nói.Phụ nữ thì thường sẽ chọn người làm cho họ cười cho họ vui về.Còn đàn ông thì là yêu sâu sắc người khiến cho họ phải khóc.Tôi thì chả đau khổ bên người tôi yêu con hơn ở bên người tôi không yêu trong sự yên.Cả hai chúng tôi im lặng sau câu trả lời của tuấn kiệt mỗi người đều đang theo đuổi những.Nghĩ của riêng mình ngày thứ hai tại châu đốc ăn thi dài từ rất sớm có hào.Với địa điểm mà mình sắp được đến đó chính là làng nổi châu đốc.Sinh ra và lớn lên ở miền biển nên được đi đến những vùng sông nước khiến cho cô có một cảm giác thật gần gũi.Tuấn kiệt nhìn ăn thì cất giọng.Em biết chèo xuồng không.Em không biết.Tyrande.Tôi đang đi.Anh biết chảo xào.Không những biết.Mà còn biết bơi nữa yên tâm đi anh ngắm ngã tay đỡ cô ngồi im vào vị trí.Nhìn xuống nhẹ nhàng lướt trên mặt chồng ra xa phong cảnh thật hữu tình.Nhà nhà nổi trên mặt nước nằm sát cạnh nhau bầu trời trong lành với mây bay và gió thổi.Khỏi khiến cho ăn thì thích thú.Tuấn kiệt.Khi nào có dịp thì tôi hi vọng mọi người trong nhà hàng sẽ được đi chơi cùng nhau một chuyến ở nơi đây.Được rồi tôi sẽ sắp xếp.Còn có cả phương gì nữa nhé.Phương nghi.Phương nhi là ai vậy là phụ bếp gần chỗ làm đi cô ấy rất tốt bụng và dễ thương lắm nhé.Thế sao cô ấy tên là phương nhi và em sao.Đúng vậy.Cô ấy là người bạn duy nhất của tôi ở đây.Đặc biệt là cô ấy rất ngưỡng mộ ảnh đấy tôi cũng như thế thật không ngờ anh lại giỏi như vậy.Giỏi sao em khen tôi sao anh là công tử con nhà.Nhưng mà cách sống của anh khiến tôi cảm thấy rất gần gũi giản dị anh sống hòa mình với thiên nhiên.Và những người dân lao động nghèo khổ như chúng tôi.Anh đã biết làm rất nhiều việc mà tôi nghĩ là những người như chúng tôi mới phải làm thôi.Anh không cho tôi cảm giác trống tạo hai thế giới khác biệt nhau.Nói chung suy nghĩ của tôi về anh thay đổi rất nhiều.Thậm chí là tất cả.Tôi đang phân vân những người như anh thì có ước mơ hay không.Bởi vì anh quá để đổ rồi.Thì ước mơ cũng là điều đơn giản.Ai sinh ra mà không có ước mơ.Câu hỏi báo.Có lý tưởng của riêng mình chứ.Và tôi cũng như vậy.Khi thời gian trôi qua.Khi tôi lớn hơn một chút.Tôi mong sẽ cùng với cô ấy.Người mà tôi yêu.Xây một căn nhà trước biển.Sống những ngày tháng thật êm đềm.Cùng nắm tay nhau già đi.Anh đúng thật là lãng mạn đấy.Vậy anh có muốn ngày ước mơ của tôi không.Rất muốn.Tôi là một cô gái đa sầu đa cảm.Tôi thích những thứ mà người ta thường gọi là ngôn tình.Tôi thích những người có tuyết rơi.Bởi vì khi nhìn những bông tuyết đó tôi cảm thấy.Mọi thứ thật đẹp.Tôi mong sẽ được bên người tôi yêu cùng ngắm tuyết rơi.Cơm chưa tắm cho nhau trong những ngày giá lạnh.Ngày đó sẽ đến thôi.Sẽ nhanh thôi đúng không.Hi vọng là như vậy.Kết thúc chuyến đi miền tây đầy kỷ niệm.Ăn thịt sắc nhìn tuấn kiệt nhẹ nhàng nói.Cảm ơn anh.Đã cho tôi những trải nghiệm thật tuyệt vời.Tôi sẽ không quên những giây phút đó.Những giây phút bên một người bạn.Người đồng nghiệp nhà anh.Cảm ơn anh đã cho tôi những ngày thật yên bình.Đó là những ngày.Thật bình yên.Trở về sài gòn với cuộc sống thường ngày với những thói quen trong công việc.Đi sớm về muộn.Những chuỗi ngày liên tiếp và đều rất lặng lẽ.Tính nhanh thì đã đến mười ngày.Vậy là hai tuần công tác của tuấn khải công đã hết.Anh thì nhìn điện thoại mong chờ.Bởi vì hôm nay sẽ được gặp lại anh.Những ngày vừa qua có thực sự rất nhớ anh.Thêm một chiếc váy màu xanh ngọc thật lung linh.Có lẽ bởi vì hôm nay là một ngày đặc biệt đối với cô.Nghệ thuật son môi màu hồng dịu ngọt.Tập sách mềm.Vẫn là tám tối.Cô giáo chỗ cô bạn rất nhiều lần đợi nhau.Tuấn phải đến sớm.Bù nhìn thấy ăn thì cho anh ngay lập tức bước lại nhìn cô thật âu yếm sẽ vuốt tóc cô rồi nói.Em làm việc có mệt không.Không.Em quen rồi.Lên xe đi.Dạ vâng.Vào trong xe với không che giấu được nỗi khao khát mong đợi khi phải xa nhau.Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô bất ngờ trao cho cô một nụ hôn cháy bỏng.Anh nhớ em lắm.Em không nhớ anh sao.Em nhớ chứ nhưng mà em hơi ngại.Về rồi.Có ai muốn đi đâu đấy.Đi công viên ăn quán cóc.Và nghe những bản nhạc nhẹ nhé.Vậy thì anh sẽ mở tặng em một bài hát.Đợi anh nhé.Nhạc hay vang lên.Ngày không em không lung linh nắng trên con đường dòng người lướt qua riêng anh ngẩn ngơ miên man.Và em hỡi.Em có biết tim anh vẫn vương bóng hình đợi mong nhưng anh đến làng.Không dám chạy đến bên em.Vì ngày em hững hờ.Hay vì sợ làm em sống sao.Vì nếu như em cần một bờ vai em.Nếu như em cần những phút bình yên.Anh sẽ đến ngồi kề bên em.Rèm khóc giọt nước mắt chứa chan.Giữa phòng ba anh sẽ đến bên em.Cho dù không làm em cười anh sẽ đến để được khóc cùng em.Vì nếu như em cười nụ cười long lanh.Con tim anh hạnh phúc rạng ngời.Anh sẽ đến như bao lần.Để mình cũng tựa vào vai nhau.Em thấy sao.Em rất buồn tựa vào vai anh như thế này chứ.Em sẽ không buông tay anh.Trừ khi là anh buông tay em thôi.Vào công viên anh nắm tay cô đi dạo anh kể cho con nghe những ngày xa cách nhau.Ăn thì cũng vui vẻ kể cho anh nghe những ngày chưa qua vừa rồi.Mua một vài món ăn vặt mà cô thích.Ngồi vào một góc ghế đá.Croatia tràng ăn thử những món ngon rồi khác cười.Bỗng nhìn anh thì giống nhau.Tuấn khải.Anh cõng em đi.Cảm ơn em.Em sẽ là người đầu tiên mà anh tắm đi.Lên đây.Cô sung sướng nhảy lên lưng của anh hai tay ôm lấy của anh rồi nói.Và em sẽ là người cuối cùng chứ.Giờ lại bất chợt để xuống con nhìn anh thì thầm.Tuấn khải.Em yêu anh.Chuông điện thoại bất chợt vang lên.Trấn thành nhìn vào màn hình.Mắt bỗng nhiên trầm xuống là thường.Anh suy nghĩ trồng dày lá.Bước đi vài bước về phía trước.Phút trước bấm nhà máy.Anh nghe đi.Anh có thể đến đề một chút không.Em bị sốt.Em đang ở nhà một mình nữa.Em chợt nhớ là hôm nay anh về.Cười gì nói với dòng thể thao đề mệt mỏi khuôn mặt của anh bỗng trở nên lo lắng.Em sắp thế nào vậy.Em rất mệt.Quay mặt nhìn về phía ăn thi trong lòng của anh buồn về những cơn sóng anh trả lời.Được rồi.Đợi anh nhé.Bức ảnh về phía của cô anh cứ tiến.Anh xin lỗi anh có việc gấp phải đi.Làm việc gì vậy anh.Anh sẽ nói sao.Lên xe đi anh đưa em về.Nhưng mà em chưa muốn về.Thật sự là anh rất gấp.Vậy tháng cứ để trước đi em sẽ tự về.Nhưng mà.Anh không cần lo cho em đâu.Vậy em nhớ cẩn thận đấy nhé.Tuấn phải nói xong thì không do dự đi thẳng ra bãi đậu xe đi được một đoạn ngắn ăn thịt không.Đều chạy theo.Ôm anh từ phía sau rất chuẩn.Tìm cầu đập từng nhịp đập mạnh mẽ giỏi dùm dùm.Anh đừng đi.Hôm nay là sinh nhật của em đấy.Em muốn được ở bên anh.Anh đừng đi nhé.Tuấn phải nghe những lời nói của anh thi.Trong lòng có chút bất ngờ tràn lan anh ấy.Anh thật sự cũng đang rất lo lắng cho yến nhi.Bộ quay mặt lại nhìn cô cất giọng.Toàn thi à.Anh xin lỗi.Nhưng mà anh phải đi.Anh đi đâu.Em đi theo anh nhớ được không đi đâu cũng được à chỉ cần là đi cùng với anh em không ngại đâu.Ảnh ảnh rất tiếc.Nhưng anh không thể nào đưa em đi cùng.Vậy em sẽ ở đây đợi anh tuấn khải à.Em ở đây đợi anh nhé.Giọng của cô run run.Anh thật sự cảm thấy rất khó xử cho một phút hoàng mà bối rối bằng cái gật đầu.Vậy em một tiếng nữa anh cứ quay lại nhất định nhé.Em đợi.Nhất định.Chúng ta sẽ đón sinh nhật của em bên nhau.Em đừng khóc nữa.Em vui lại rồi anh đi ngay đi.Tính phải nói xong thì rời đi.Bỏ lại tôi với một khoảng không đen tối mù mịt.Anh thì cứ ngồi nhà gốc ở đó cô chỉ dám ngồi yên tại vị trí không hề nhúc nhích.Bởi vì cô ta chỉ cần là cô đứng lên.Tiếng anh khi đến sẽ không tìm được cô.ba mươi phút trôi qua ăn thì vẫn vui vẻ nhìn vào một nơi vô địch.Cô hát hát thật nhiều để cảm nhận thời gian trôi nhanh hơn.Một tiếng đã trôi qua theo những ảnh vẫn chưa đến con đã bắt đầu chìm sâu vào bóng tối vô vọng.Phim của cô bắt đầu cảm thấy đó.Cô cứ nhìn ra xài mong ngóng hình bóng đó có hiểu.Là một lần nữa thành lỡ hẹn cùng cô.Lần này thì có quyết tâm sẽ không gọi cho anh.Đồng hồ lúc này đã điểm hai mươi ba.Khoai lang thang trên từng góc phố.Một mình gặm nhấm sự tủi thân cô độc cô bắt đầu khóc một giọt buồn rơi xuống đất vỡ.Mười phút giây hạnh phúc vừa mới đây thôi chợt tan biến như bọt biển giọt thứ hai rơi xuống sông.Anh chỉ toàn là những mảnh vỡ tình yêu.Nước mắt cứ như thế liên tiếp rồi sống hối hả.Vừa khóc vừa nấc có trốn vào một góc tối để không ai nhìn thấy trái tim của cô đã rách nát.Theo từng bước chân của anh.Cô yêu anh.Lúc này có thật sự yếu đuối và tuyệt vọng.Cô đứng ở đó rất lâu rồi không.Không thể nào ngừng khóc bỗng nhiên lúc này một bàn tay ấm áp nhẹ lau để những giọt nước mắt đó.Ăn thì bất ngờ ngước mặt lên.Là tuấn kiệt.Có ngại ngùng nhìn anh giống như tìm được một điểm tựa.Vội vàng lao vào lòng của anh do khóc nức nở.Tuấn kiệt ngập tràn đau lòng ôm lấy cầu thật chặt.Cố gắng xoa dịu hết thầy nhưng vết thương trong cô.Cứ khóc đi.Đến khi nào em không còn buồn nữa thì thôi.Anh sẽ vẫn ở đây.Anh thiên nghe từng lời anh nói giúp đỡ rừng nền là càng khóc to hơn một lúc sau.Sao rồi.Em đỡ hơn chưa.Cây xấu hổ kết dọc nhỏ nhà.Em ổn rồi.Cảm ơn anh nhé.Có đi theo anh đi.Anh đang đến một nơi.Đi đâu vậy anh.Đưa nhau đi trốn.Em chịu không.Tuấn kiệt trêu chọc làm tràn thì bật cười như trẻ con.Em cười rồi nhá đi thôi anh dắt tay cô lên xe anh quay qua thắng.An toàn cho cô chưa đầy mười phút sau thì đã đến nơi.Xuống xe.Tuấn kiệt nhìn ăn thi rồi nói.Nhắm mắt lại.Nhóm hát.Đúng vậy.Có một điều bí mật dành cho em đấy.Dành cho em sao.Anh làm em hồi hộp quá đi.Nhưng mà trước thế.Em phải mặc cái này vào đã.Anh ấy một chiếc áo nào mặc vào cho cô qua một chiếc khăn lông thật dài kèm một chiếc lồng sắt.Xong chưa anh.Sắp xong rồi.Em ngồi xuống đây đi.Tuấn kiệt diệu cô ngồi xuống ghế.Anh ở nhà lấy bàn chân của cô ra khỏi dài.Mang từ trước với trần vào cho cô.Anh khẽ mỉm cười.Con ăn thì vô cùng bối rối.Cuối cùng cho anh mạnh rồi vào tay và đôi bàn tay nhỏ bé đó.Xong rồi đấy.Anh mở cửa và rất cô đi.Ăn thì cảm nhận được có chút lành quanh đây không khỏi tò mò để cất tiếng hỏi anh.Đã lên tiếng trước.Bây giờ thì mở mắt đi.Nhẹ nhàng mở tao mi mắt.mười dàn lại nấm tất cả đều là bao.Cây trên từng bông tuyết trắng xóa đang thể nào rời xuống cô cứ ngỡ là mình đang mơ đôi mắt lòng.Nhìn về phía đối diện.Tuấn kiệt cùng với chiếc bánh kem sinh nhật.Đưa về phía cô thật tình cảm rồi nói ăn thì chúc mừng.Một chút niềm vui lên lời vào trong tim đôi môi của cô mất máy.Tuấn kỳ đà.Tất cả những điều này.Đây là dành cho em sao.Đúng vậy.Tất cả.Ngay cả căn phòng này nữa.Để anh chuẩn bị.Tại sao chứ.Tôi không tin và chưa bao giờ dám tưởng tượng.Sinh nhật của cô lại hạnh phúc như vậy.Đưa tay chạm vào những vùng tuyết cô thích thú dạo này.Hết hàng rồi về lạnh buốt của bằng.Tâm hồn bỗng nhìn dịu ngọt trở lại của là to.Tại sao vậy.Bởi anh không muốn đầu bếp sinh đạt xuất sắc của mình buồn đâu.Cảm ơn anh nhé.Tuấn kiệt.Không kiềm lòng được.Qua nhà ôm lấy anh.Nào.Bây giờ thì thổi nến thì.Nhưng mà hồi đó em ước em muốn ước trước đã.Anh cũng nhớ anh cũng ước anh đã ước gì vậy.Anh ước tất cả sinh nhật sau này của em.Để giữ hạnh phúc trọn vẹn ăn thì nhìn anh long có bố nhìn ấm áp sau những.Mưa nước mắt nhạt nhòa kia.Buổi sáng ngày mai.Tuấn khải thức giấc.Bên tai có ảnh đảo yến nhi.Đang nằm ngồi một cách ngon lành.Khuôn mặt nhợt nhạt mệt mỏi khiến cho anh cảm thấy xót xa.Anh qua nhà sàng ôm lấy cô.Tìm ảnh bất chợt khựng lại.Suy nghĩ về làn thì trượt lái lên trong đầu cảm giác tội lỗi cái liền tiếp càng xa anh.Hoàng bảo yến nhi già ngồi dậy.Anh muốn thay quần áo rồi giờ đi.Cánh tay mong manh đó đưa ra giữa anh ở lại.Anh đi đâu thế.Em cứ ngủ thêm đi.Em đỡ mệt chưa.Em đỡ rồi.Hôm qua em em vui lắm bởi vì anh đã đến.Chăm sóc và lo lắng cho em.Không có gì đâu.Em biết bình là tốt rồi.Ở nhà.Mình qua nhà hàng ăn sáng nhé.Tuy nhiên vòng tay ôm lấy anh rồi nói tuấn khải hơi lúng túng.Từ hôm trở về đến nay chúng ta chưa thực sự có những giây phút thoải mái bên nhau.Em muốn cùng anh ăn cơm.Cùng anh đi dạo.Có mấy làm những việc mà trước đây.Chúng ta đã từng làm khi bên nhau.Em muốn ra ngoài.Nhưng mà sức khỏe của em.Có anh thêm khoảng hai thôi.Anh ở bác sĩ nhân ái của em mà.Thu được.Vậy thì để anh dậy làm vệ sinh cá nhân đã.Cậu mãi mãi như thế sao anh đi được.Em nhớ anh.Làm có phải dậy thay quần áo đi.Đi ngang anh đưa em đi nhé.Nhưng mà anh muốn anh bế em cơ.Giống như ngày xưa ấy.Tuấn khải nhìn gương mặt đáng yêu của cô thì không thể nào không chịu trường.Được rồi anh bế.Tuấn khải đúng là số một đấy.Sau khi chuẩn bị xong anh nhanh chóng lái xe đưa uyển nhi đến nhà hàng thuần việt.Anh muốn đến sớm.Bởi vì làm anh không thèm muốn ăn thì phải chứng kiến cảnh này.Anh sợ.Một nỗi sợ vô hình.Sợ rằng thì sẽ tổn thương.Vừa đến nơi không như mọi ngày hôm nay cho ăn thì là là người đến sớm nhất.Chỉ sau một vài nhân viên phục vụ và quản lý kim linh.Đang hỏi lõi khám phá tủ đồ ăn đề nghiên cứu thiết kế ra một vài món mới.Thì chị kim lành tươi cười khi này.Em làm buổi sáng cho cậu chú khải và bạn cậu ấy nhé nghe đến tiền của anh cảm giác.Đầu lại hiện hữu trong tim cô bạn của anh là ai về tò mò rồi có đáp lại.Dạ vâng ạ.Nhưng mà bạn anh ấy là nam hay nữ.Đang chuẩn bị đồ ăn phù hợp và.Lại biển gì đấy cô gái hôm trước nhưng mà hôm nay được lập lại sai sót do nữa em nhé.Vâng ạ lại là cô gái đó dường như cô ấy và anh có một sự.Viết rất đặc biệt như thẩm hiểu ra điều gì đó giờ đang thái dao bấm ngừng lại.Trả nhé cô ấy là người yêu khi xưa của anh sao chảnh anh bỏ cô đi.Làm việc có ý bây giờ vẫn còn rất sớm họ là đi bên nhau.Có khi nào đêm qua nghĩ đến đây toàn thân của cô chợt run rẩy tay của cô nàng.Ngăn không cho nước mắt chực trào rơi xuống ăn thịt cố gắng hết mức tập trung vào món ăn.Tôi không muốn ảnh thượng hải chiến mình cô không muốn bản thân mình chồng thật thảm hại trước mặt của họ.Cuối cùng thì cô cũng chuẩn bị xong vừa ăn rồi tạm hài lòng.Nhìn qua khe cửa.Có nhìn thấy những hình ảnh tình cảm của anh dành cho yến nhi giống như cô ấy không muốn ăn và anh.Thì lại đang rốt ràng dường như cô ấy đang rất mệt dường như là anh đang hết sức kiên nhẫn.Đút từng thìa cho cô ấy.Ảnh vuốt tóc cho cô anh lấy tay sờ nhẹ lên trán cô ấy.Giờ làm mọi thứ chỉ để cô ấy vui vẻ.Lúc này.Mở thế trước mắt đối với cô tối sầm lại.Tìm cây đào thần nước mắt thì cây sả xuất ra cho sự ngu ngốc của bản thân.Bao nhiêu lâu nay có sống trong cái thứ tình cảm được gọi là lừa dối.Tuấn khải tại sao lại làm với em như vậy.Tại sao lại coi em như một trò đùa như thế không chịu đựng được nữa cô đưa tay bịt miệng.Anh không đẹp trai nghe thấy tiếng khóc chuột chạy ra khỏi nhà hàng anh vừa kịp nhìn thấy cô.Cô ấy cũng nhìn thấy cô nhưng mà trong lòng có lúc này chỉ toàn là cay đắng.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng này xong tập ba.Bộ truyện này và quả thật là với tình huống vừa rồi thì lại càng khiến cho xa có cảm nhận là tình cảm của.Khải dành cho anti chưa thực sự được gọi là tình yêu ở đó là cảm nhận chủ quan của cá nhân.Sao rồi sao không biết là quý vị và các bạn có suy nghĩ như thế nào với anh chàng tuấn khải này dường như là anh ấy vẫn còn tình cảm với.Bao tình cảm dành cho ôn thi chưa đạt đến mức gọn tình yêu xa nhớ không nhầm thì có những lần anh.Thổ lộ những câu nói tình cảm dành cho thuê đa phần chỉ là những câu nói anh thích em hoặc là dương.Là anh bắt đầu yêu em nó rất là mong manh vợ thiếu sự chắc chắn bên cạnh đó thì tuấn.Em trai của tuấn khải thì sao lại cảm thấy tình cảm âm thầm của người đàn ông này dành cho ăn thuê.Nó mạnh mẽ và nó an toàn.Nó khiến cho người phụ nữ cảm thấy chắc chắn hơn rất là nhiều vậy thì giờ đây có sự xuất hiện của một.Luật mới đó chính là uyển nhi người tình cũ năm xưa của tuấn khải đã quay trở lại hứa hẹn sẽ mang đến rất nhiều đề.Bất ngờ và thú vị ở những tập chuyển tiếp theo về thì câu chuyện tình yêu giữa bốn con người trẻ tuổi này sẽ có những điều mà.Nó xảy đến quý vị và các bạn hãy trả lời anh sa vào hai mươi:mười tối ngày mai trên kênh chợ tình nhé vẫn như.Sau khi lắng nghe xong quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và đặc biệt là nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sạc cũng như.Chợ tình cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều con bây giờ thành sang xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn.Một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com