Truyện đời Hay Nhất 2020 - Đêm Giông Phần 2 Nhầm Phòng Lúc Nửa đêm

truyện đời hay nhất 2020 - Đêm giông phần 2 nhầm phòng lúc nửa đêm

Rất vui được gặp lại những khán giả của chuyện tình đô giờ là hai mươi tối và ánh sáng đã quay trở lại tiếp tục mang đến cho vui vẻ.Tập hai của bộ truyền bình dầu của tác giả thành thành quý vị và các bạn thân mến sau mười.Kể từ đêm định mệnh đứa trẻ bị bỏ rơi năm nào giờ đây đã trở thành một cô thiếu nữ vô cùng xinh đẹp.Rời xa quê nhà để lên thành phố học tập và được bố mẹ của mình gửi vào ở nhờ nhà của người quen đó.Bảo an và tập luyện trước thì giống con trai của bà loan sau nhiều tháng công tác xa nhà.Bất ngờ quay trở về vào một đêm say bí tỉ.Và cũng chính vì vậy giống đất đụng độ với dịp cho một tình huống vui của mỗi an đọc truyện này chúng ta sẽ biết.Sau đêm say đỏ thì anh chàng đẹp trai là sẽ đối mặt với diệp như thế nào rất nhiều những tình huống hài hước và thú vị.Sẽ xảy đến và chúng ta hãy cùng đến với nội dung chi tiết của thực hiện ngày hôm nay sau khi lắng này xong thì quý vị đừng quên.Chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sáng cũng như ý kiến của chợ tình nhé sau khi nhấn vào nút đăng ký thêm.Hãy nhấn vào hình quả chuông thông báo bên cạnh để trước khi được chuyển mới được phát sóng thì chúng ta sẽ luôn luôn nhận được thông báo.Bởi vì đây sẽ là bộ truyện dài kỳ của tác giả thành thành con gái bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với nội dung chi tiết bộ chế.Đền trần tác giả thành thành qua giọng đọc của ánh sáng.Giờ đến hành lang thì dùng mình ở xa.Đúng là sai quá không biết trời đất gì cả phòng của anh cũng ở cạnh cầu thang.Nhưng mà là ở bên phải.Cứ nói anh đi lên thì lại rẽ tay trái.Chẳng trách vào phòng của diệp.Đối mặt quá tải hả.Hết sức tài hải.Đã nhiều thế kỷ nay còn thản nhiên.Cởi quần áo trong phòng có ý nữa cũng may mà vẫn còn mặc lại cái quần short.Chứ nếu không thì.Giống cười khổ khi nghĩ là kết cục tồi tệ hơn.Khi chắc chắn là giống đất về phòng của mình.Bà loan nghe tiếng cửa đóng rầm lại thế mới rón rén đến gần dịp.Thế bác hỏi thật nhá.Phim thái thằng dũng nhà bác.Có làm gì cháu không.Bề mặt của bà loan căng thẳng hết sức.Điều đó khiến cho diệp cảm thấy hàng ngày cô công sở nhưng mà không phải là sợ con trai của bác mà là .Biểu hiện lúc này của bà ấy.Sao bắt đánh giá của thế này thế kia.Diệp đúng rồi trả lời.Sao không có đâu bác ơi thực sự là không có gì cả anh ấy vừa mới vào thì cháu đã hét ầm lên.Không xảy ra chuyện gì cả.Bác phải tình cháu chứ bảo lòng thở phào nhẹ nhõm không phải là bà đánh giá rệp hư hỏng hai.Mà là vì bà lo cho cô.Nếu như thằng dũng nó cố tình trêu gạo con bé chỉ sợ sau này dễ sợ hãi không dám ở lại.Thì bảo không biết phải ăn nói sao với bố mẹ của diệp ở quê.Như thế thì tốt.Nó là thằng dũng mà bác hay kể đấy.Hôm nay nó về bất ngờ quá bác chẳng hay biết gì cả.Chắc là đi uống rượu về khuya nên sẽ đánh được mọi người đấy.Lúc này bà loan bỗng nhiên nhẹ nhàng khác hẳn với thái độ hổ báo khi nãy đúng là dịp hơn.Nhìn về cách nói chuyện của bà loan.Birthday thường hai bác cháu sống với nhau.Trước khi nào thấy bác to tiễn xưng hô mày tao như thế cả.Dạ vâng anh ấy đúng là đẹp trai giống bát hương bát nhạc việt dành lời khen cho.Bà loan nghe như vậy cũng vui lời nói như vậy chưa về lo cho dàng tiếp của diệp nên bà mới làm lớn.Như vậy thật lòng thì bà cũng xót còn lắm.Nhưng mà đêm hôm khuya khoắt giống tự nhiên xuất hiện trong phòng có dịp là không bình thường và phân xưởng.Quan của mày là không có chuyện gì xảy ra chứ nếu như có thật mà bên con của mình thì gì.Rồi ông trí bà hương lại còn thưởng già thành thử.Ừ.Nó giống bố của nó nhiều nốt ruồi.Từ cái mặt.Thêm muối vào cái dáng đề cũng không chết đi đằng nào được.Bà loan nói với giọng tự hào.Mpba yêu chồng lắm xin được trông đứa con trai như vậy.Chính là hạnh phúc của cuộc đời bà .Bao nhiêu tức giận tàn biến thay vào đó là cảm giác muốn tâm sự và khoe khoang con trai của mình.Có lẽ đây cũng là tâm lý chung của những bậc làm cha làm mẹ.Thế thôi chào chút cửa cẩn thận rồi đi ngủ tiếp đi.Đúng là đêm hôm khuya.Mở cái thằng dở hơi đánh động cả nhà.Đài loan nói khánh rồi đứng dậy đi xuống dưới.Tâm sự nên để lúc khác thì hơn.Nhìn đồng hồ bây giờ đã hai giờ sáng.Dạ vâng cháu nhớ rồi bác ngủ ngon nhé.Dịp lễ phép chào bác gái rồi chốt cửa cẩn thận.Tên của cậu lúc này vẫn còn đập rất nhanh bởi về câu chuyện gỡ nhiều chỉ có chồng phiền vừa mới xảy ra.Không ngờ rằng anh dũng qua lời kể của bác loan.Ngoài đời thì lại đẹp trai đến như vậy.Diệp hiểu được khi nãy bắt gái muốn bình.Và giữ thể diện cho cô chứ có thấy giống không giống như kiểu người biến thái xấu xa gì cả.Bỗng nhìn có cảm thấy vui.Căn nhà xuất hiện một chàng trai như thế.Chắc là sẽ thú vị lắm đấy.Giống trằn trọc trở mình liên tục vì không thể nào ngủ được.Có lẽ em đã khiến cho anh căng thẳng.Hoặc cũng có thể là sự xuất hiện của cô bé dẻ.Từ mùi hương mái tóc của gin.Còn vấn vương đầu đây.Bỗng nhìn giống cảm thấy khoan khoái là kỳ.Anh rất tò mò.Không hiểu vì sao dịp lại xuất hiện trong nhà của mình.Cô ấy là ai thế nhỉ.Nhìn mặt còn ngây thơ thế thì chắc vẫn là sinh viên.Đầu óc cứ lần lần rủ miền màn chào đón giờ ngủ đi lúc nào không hay.Không nhớ đã ngủ bao lâu.Nghe tiếng chào thất lịch kịch dưới nhà thì giống mơ màng tỉnh giấc.Mùi thơm cứ ba ngày.Bụng anh thiệt đó mà.Đêm qua say rượu nôn sạch xã dưới gốc cây cổ thụ.Chưa tỉnh hẳn.Nhưng mà mùi xào nấu kích thích quá khiến cho giống nuốt nước miếng trong vô thức.Trực tiếp thị.Cái gì mà thơm dữ vậy.Bột miệng nói ra câu đó rồi dũng cũng thành hà.Đang nằm lì thèm nhưng mà xem ra cái bao tử không cho phép.Nhìn ngắm mình trầm gừng giống thầm lắc đầu.Không nghĩ là say rượu có một đêm thôi mà da dẻ sạm đi nhiều như vậy.Bà ơi.Mày nói cái gì mà thơm thế con đói quá.Giọng nói nhiều hết lên rồi hí hửng ra khỏi phòng.Bà loan nấu nướng dưới nhà vọng lên.Đói thì xuống mà ăn tạm cái gì đấy con.Khác hẳn với vàng hôm giữa đêm qua.Bà loan bây giờ lại nhẹ nhàng và quan tâm con trai giống như thường lệ.Nhà chỉ có duy nhất là dũng nên tình cảm và dành cho con là không đong đếm xỉa.Hơn hai mươi năm có lẽ.Nhưng giống vẫn được cưng chiều giống như trẻ lên ba vậy.Vì vậy anh không phải thế mày lại và bố mẹ.Đúng lúc đi đến cầu thang thì dịp cũng từ trong phòng chạy ra.Hai bên nhìn nhau nhất thời không biết nói gì cả.Truyện đêm qua chị vẫn nhớ như in.Nên khi thấy giống có chút bối rối.Ngược lại.Giống thì chẳng nhớ gì cả.Ngủ một giấc dậy anh quyền rạch giá.Đến khi nhìn thấy gì cho anh mới ngủ nhờ.Dạ em chào anh ạ.Diệp lấy phép rồi bỏ đi xuống chứ.Giống cái tần ngần đứng ở đó đời giống như họ tử.Một lát định thần chiều lại cho anh lặng lẽ đi xuống dưới cái cảm giác đói bụng tan biến.Thay vào đó là sự tò mò về cô gái này.Tại sao cô ấy ở trong nhà của mình nha.Kẹo ghế ngồi vào bàn ăn.Giống cây lấm lét nhìn mẹ rồi nhóm đồ ăn cho vào mi.Cái cảm giác ăn vụng thế này bao giờ cũng rất ngon.Đúng lúc ấy thì dịp nhìn thấy rồi nói.Sao anh không dám đó.Ăn như vậy mất vệ sinh lắm.Giống cảm thấy mình quê độ vô cùng.Môn hóa hết chưa kịp khép lại thì cũng là lúc mà lòng quay ra nói.Đời này.Rửa tay trước khi ăn.Mà không có được dùng tay trực tiếp cầm nắm đồ ăn như thế.Chồng mất của bà thì giống vẫn là một đứa trẻ vô lo vô nghĩ ngay cả cách ăn uống cũng khiến cho bà phải lưu tâm.Còn món gì nữa không mà để cháu làm nốt trả.Diệp nhanh nhậu đi đến phòng bếp.Chiều rộng giúp bà loan nấu ăn.Thôi.Có cái gì đâu.Bác làm xong cả rồi đấy.Cháu ngồi chơi bang giống đi.Mà hai đứa chưa gặp nhau bao giờ đúng không em.Giống này.Cái gì là con gái của chú chế và cô hương ở dưới quê lên đấy.Em đi học ở gần đây.Thời gian này sẽ ở nhà của mình nha.Mà hình như mày nói chuyện này với con rồi mà.Mà nói khi nào thế mà sao con không nhớ.Giọng hát đáp lại.Ừ thì cũng lâu rồi chắc là còn không chú ý thôi.Có thể.Dùng đá côn lôn.Bữa ăn có thêm sự góp mặt của giống nên dịp cảm thấy không tự nhiên cho lắm.Phiên bản on thì phấn khởi ra mặt.Con trai đi xa thành thỏ mới có dịp về nhà.Mỗi lần con về là lòng của bà cứ bù nghỉ tết vậy.Tất bật nấu nướng được các món.Suốt bữa bà chỉ gắp thức ăn cho hai đứa rồi ngắm nghía con trai ăn ngon lành.Giống giống như gì.Sự có mặt của cô khiến trái tim của anh xao xuyến.Anh cũng không thấy ngon lắm anh mất hai người nhìn nhau giống như thăm dò vậy.Đợt này về nghỉ lâu không con.Ở nhà chơi với mày đừng có đi linh tinh nữa rượu chè lại hư người già đi.Bảo loan nói với dũng.Giá đợt này con về nhà ở hả.Không đi xa nữa đâu.Giống đắp lại đời của mẹ.Ngay lúc đó thì ánh mắt của anh cũng dừng lại ở khuôn mặt của gì.Anh tò mò muốn biết nếu nhà anh ở nhà.Hàng ngày sẽ đối diện với cô ấy.Liệu là gì có vui không nhỉ.Hơi ảo tưởng.Bởi vì mới gặp nhau lần đầu.Dòng dưỡng gồm có cảm giác là mình muốn chinh phục cô gái này.Trái tim của diệp như nối nhịp khi nha anh tuyên bố câu đó.Một chút vui xen lẫn sự hồi hộp.Nhưng mà cô rất khó lão trà để.Lặng im nghe hai mẹ con bà loan tâm sự với nhau.Bà loan thì mừng rỡ vô cùng vỗ bản cái rừng.Thích thật đấy hả con.Như thế thì lại mừng quá.Không đi xa nữa thì tốt quá làm gần nhà ngày ngày đi về mà cũng đỡ lo.Bố mày cứ lênh đênh trên biển suốt.Còn để đi công tác xa.Thời gian này cũng may là có cái gì ở bên mẹ cũng đỡ buồn đi.Nói rồi bà loan quay sang nhìn dễ.Mẹ cứ làm như con đi chiến tranh không trở về.Cái gì mà cảm xúc dữ vậy.Giống pha trò.Trả bố nhà ảnh đi.Sau này anh làm bố làm mẹ mới hiểu được.Toàn đi.Thức ăn nguội hết rồi không ngon đâu.Diệp ăn đi cháu ăn đi ăn đi.Hai đứa ăn đi mặc vội quá chả muốn ăn cái gì cả.Nếu như trước đây mỗi lần đi công tác trở về.Để giống thường tụ tập bạn bè.La cà quán xá.Nhưng lần này thì khác.Đặc biệt nghe lời của mẹ ở nhà máy không đi đâu cả.Cũng bởi vì sự có mặt của dì vào trong nhà.Nghe mẹ kể thì dịp là sinh viên năm nhất.Bố mẹ ở dưới quê là con một mà cũng thân thiện đáng để.Không có cái kiểu kêu cần giống như mấy người mà anh từng biết.Điều quan trọng hơn là dẹp rất xinh.Gái quê nhưng mà da dẻ thì mệt mà đồ ăn mặc cũng khá ổn.Buổi tối đến bà loan theo mấy bác trong khu phố đi họp hội phụ nữ.Chỉ còn giống và chìm ở nhà.Lên đại học thời gian rảnh rỗi cũng khá nhiều thường thì không phải học bài cũ giống như cấp bà.Nhưng mà tại vì hôm nay có giống ở nhà.Bắt gái lại đi vắng nên dịp lấy lý do học bài.Giờ cứ ngồi ru rú ở trong phòng máy.Rượu muốn kiếm cớ phát triển mà chẳng biết nên mở lời ra sao.Cứ đi đi lại lại trong phòng khách.Hết mờ rồi lại tắt tivi.Đi lên phòng ngõ nhà sàn bên kia cầu thang.Giờ em ăn cơm không rõ một lớp.Giống hệ là một cách hay và hí hửng đi vào.Do khổ.Ở cùng nhà với nhau mà chẳng dám nói chuyện.Dba.Điệp ơi.Rồng đứng trước cửa phòng thì có mấy cái.Dạ em đi anh dũng à.Nghe tiếng gọi.Nhưng mà dịp không mở cửa ngay.Có chút tình cảm với anh chàng này rồi.Chồng bây giờ nhà chỉ có mỗi hai đứa với nhau.Còn chưa kể cả đêm qua mới ồn ào với nhầm phòng nữa.Vấn đề phòng thể hơn.Ừ anh đây.Mở cửa ra vào cái này cái.Tôi có thể nói luôn đi em đang học bài mà.Nghe câu trả lời của dế giống đoán chắc là cô nàng về phòng mình về chuyện tối qua.Hình nền mở đáp lại.Thế thôi em học đi nhé.Lúc khác anh nói sao cũng được.Câu nói ấy làm cho dịp hụt hẫng.Sao anh làm càng thôi.Chưa cô cũng rất thích được nói chuyện với anh.Vừa mới nói có chuyện gì đó bây giờ lại bảo thôi.Thật là người ta tò mò phát điện.Diệp hỗn hợp bỏ sách xuống bàn giờ hãy đi ra phía cửa.Cứ nghĩ là xuống đây rồi có lẽ mở cửa ra.Nào ngờ.Điện giật thoát về dũng đang đứng nhiều pho tượng trước cửa phòng.Cô thản quá đỏ mặt bởi vì hành động của mình.Giống thì im lặng nhưng trong lòng thì đến bảy mươi tám phần thích thú.Em sao thế.Không học nữa à.Trứng bắc thảo.Em.Nhân cơ hội đó dũng đi thẳng vào trong phòng có dịp ngang nhiên ngồi lên giường cô rồi ngắm nghía.Hồi nhỏ anh ở căn phòng này đấy.Dưỡng bình thành kể chuyện.Tại sao anh lại không ở nữa.Thì lớn rồi.Anh thích mình kìa hờn.Chơi gần ban công.Thỉnh thoảng của hóng gió thú vị hơn nhiều.Mà em đang đọc sách gì thế.Dạ em em học tiếng anh à.Thế có hiểu gì không.Em học cũng bình thường không hiểu lắm anh à.Thế thôi em đừng học nữa.Qua đây nói chuyện với anh đi.Chả hiểu anh còn hơn.Diệp nghe xong thì đỏ mặt không hiểu sao mỗi lần nói chuyện với anh.Coi đỏ mặt nhưng.Giống đang tán tỉnh cô sao.Nghe thì có vẻ không đúng.Nhưng mà trong lòng cô lại nghĩ anh ấy tán mình.Anh cứ đùa.Em không học bài thì làm sao mà qua môn được chứ.Diệp giả vờ cầm bút giờ viết lại mấy từ tiếng anh trong sách ra vở.Nói thật.Giống hôm nay đẹp trai quá.Anh ấy không sai.Thần thái cũng tươi tắn hơn đêm qua rất nhiều.Ở gần giống trong không gian nhỏ bé này khiến trống ngực của cô cứ đập liên hồi.Giống không nhìn dịp bơ với anh hiểu tâm lý của con gái.Biết là con người anh chú ý quan sát căn phòng.Trước đây thì anh cũng chẳng chế gì đặc biệt cả.Diệp vào ở một cái chồng khác ngày.Những con hạc giấy đủ màu lớn nhỏ thì trèo khắp nơi.Trên giá sách thỉnh thoảng có những mẫu giấy hình thù ngộ nghĩnh vì chép những câu nói hay của người nổi tiếng.Nhìn tổng thể đúng là rất vừa mắt.Việc chắc chắn là con nhà lành với cách ăn mặc và cơ sở của cô rộng rất thích.Một chút mềm mại nữ tính một chút hèn.Cảm giác muốn trình phục cơ hội thấp trong lòng của giống.Thật là kỳ lạ.Thế trước đây em theo học khối gì vậy.Giống ngựa truyền.Dạ em học khối d hay nhà.Nhưng mà môn anh văn của em hơi kém.Nói về chuyện học hành thì việc cảm thấy tự nhiên hơn.Phim nếu như có gì không hiểu thì cứ hỏi anh nhé anh giải đáp cho.Môn anh văn ngày xưa của anh đi thi olympic đấy nhé.Thật đó.Em nhìn anh giống anh đang đùa không.Giờ anh đang làm việc cho một công ty nước ngoài mà.Tiếng anh của anh không tệ đâu nha.Nghe dũng nhấn mạnh diệp gái đáp lại.Dạ vâng em nhớ rồi.Chất liệu như có bài nào khó thì nhất định anh chỉ bảo nhé.Rõ ràng.Động tác ký.Ở quê em có gì thú vị không.Quê em á.Ừ.Anh chưa đến đó bao giờ cả.Nghe bố anh bảo cho em đẹp lắm mà.Em thì thấy cũng bình thường.Có lẽ là ở lâu rồi nên không thấy đẹp lắm.Khi nào có dịp.Anh về nhà em chơi nhé em dẫn anh đi.Em hứa đấy nhé.Chuyện này cũng dễ mà anh.Chỉ sợ là anh bận không có thời gian thôi.Mà khi nào anh đi làm trở lại về.Hôm nay là ngày hành chính cơ mà.À.Anh mới đi công tác về được nghỉ ba ngày.Cuối tuần anh mới đến công ty.Đi chơi được nhiều chưa.Thế hôm nào rảnh rỗi anh đưa em đi nhé.Dạ em em chưa đi đến đâu cả.Mới từ nhà đến trường rồi từ trường về nhà thôi.Mà thỉnh thoảng em có đến mấy hiệu sách lớn còn bạn.Anh mới mua được một cd nhạc âu mỹ hay lắm đấy.Qua đây anh cho nghe thử nhé.Thế giờ xuống đứng dậy chủ động đi về phòng của mình.Diệp bối rối không biết có nên quàng đỏ hay không nhưng mà nói thật là cô cảm thấy tò mò.Muốn biết bên trong trông như thế nào.Với cả muốn nói chuyện với dũng nữa nhưng mà cái cảm giác nhảy nhầm cứ bủa vây.Diệp trần trường mới không đứng dậy được.Giống chiều một lát không thấy dịp sang thế bàn quay lại rất tài bồ đề.Cứ bảo sao mà chờ mãi không thấy đâu mà xa thế.Nhạc hay lắm.Em ngại đó.Em.Diệp bước đi giống như chú mà ở phía sau chưa gì mà dũng đã nắm tay như thế này.Chưa đến phòng nhưng mà tiếng nhạc du dương đã phát ra.Quả đúng là như vậy.Âm thanh trong veo.Những nốt nhạc thánh thót khiến cho tâm hồn dễ chịu vô cùng.Thế nào.Có hay không.Giống thích thú khi thấy dễ cứ chăm chú lắng nghe.Đúng là hay thật đấy.Nói rồi dịp không bỏ lỡ cơ hội.Ngắm nghĩa căn phòng.Bên này đúng là rộng rãi và thoáng hơn phòng có cô thật.Cửa sổ nhìn thẳng ra ban công ngắm nghĩa được toàn thành phố về đêm nữa.Đẹp hết.Gam màu chủ đạo là màu nâu trầm quần áo của anh cũng là màu tương tự.Diệp vô tình thốt lên.Anh thích em ở đâu á đúng rồi.Thí nghiệm phòng của anh có đơn giản quá không dạ không anh là con trai mà.Như thế nào là đẹp rồi không như con gái thích trang trí linh tinh đấy.Thêm vào hàng bên trong ngay chỗ đá đi đứng ngồi như thế này kiểu thanh tra vậy.Giống rất tài của dịp đi vào.Cô không có vẻ gì từ chối cả.Lương thưởng đi vào bên trong.Âm nhạc rộn ràng.Gió thổi nhè nhẹ.Không gian sao mà sâu lắng quá.Diệp ngơ ngác nhìn quanh.Cô chú ý đến bức hình để trên bàn làm việc.Đó là ảnh của gia đình dũng.Bát hương bác loan và giống.Ba người cho mười hình nhìn rất tươi tắn và hạnh phúc.Nhìn anh giống bố nhỉ.Diệp thuốc lê.Trước để dũng chưa về.Cô mới gặp qua bác hưng nên không tưởng tượng ra.Bây giờ nhìn hai người trong khung hình đứng cạnh nhau.Cô mới thừa nhận rằng.Bác loan nói đúng.Hai bố con giống nhau thật.Ai cũng nói giống như em vậy đi đó là anh giống bố của anh.Giống gạch gỗ giờ nói tiếp.Nhưng mà anh đẹp trai hơn em có thấy như vậy không.Giống loại pha trò dịp tuần tìm.Thế anh còn trẻ đương nhiên là đẹp hơn bác ấy rồi.Nói như vậy chứ thời còn trẻ bát hương cũng không kém cạnh anh đâu.Ánh.Tương đối là đào tỉnh đi.Công nhận đời sống tình cảm của bố anh phong phú lắm.Lớp anh còn bé.Mấy lần mẹ dắt anh đi đánh ghen đấy nhá.Dẹp nhà xong thì ngạc nhiên.Chuyện này có vẻ như không tốt đẹp gì cả.Mà sao anh nghĩ lại nhà nhìn đề là kể cho con nghe như vậy nhỉ.Lên nào anh không sợ người khác đánh giá gì sao.Nhưng rồi cô lại nghĩ đó là chuyện của người lớn.Cô chưa từng chứng kiến qua thì sao có thể về thế.Mà suy nghĩ khác về người ta được.Em không tin.Mà sao tự nhiên anh lại nói xấu bố mày như thế.Không.Không phải là anh đang nói xấu bố anh đâu.Điều anh nói là sự thật.Giống làm mặt nhìn.Thay đổi này khiến cho dịp tin tưởng hoàn toàn.Trên nền nhạc du dương dịp ngồi tựa vào ghế.Giống đứng bên cửa sổ trầm ngâm muốn nói ra tâm sự của mình.Lúc còn ngồi.Anh suy nghĩ đơn giản lắm.Thế mà của anh buồn bực giận dỗi về bố đa tình.Lắm khi cũng hùa theo mẹ rồi giận bố.Nhưng mà sau này lớn lên chút nữa thì anh mới hiểu.Tình cảm là thứ gì đó rất kì là.Không phải cái gì cố gắng níu kéo cũng hạn nguyền giống như thuở ban đầu được.Anh ở đang nói ra cái sai của bố anh.Không phải là đang nói xấu mấy đâu.Xin lỗi em nhé.Tự nhiên lại nói mấy cái cùng vui cho em nha.Có lẽ em còn trẻ chưa hiểu hết được những chuyện của người lớn.Em bước sang tuổi mười chín rồi chứ có phải là trẻ con đâu.Mà bạn em mấy đứa lấy chồng rồi đấy nhá.Ừ.Nhưng mà chuyện của người lớn phức tạp.Thôi.Cứ coi như anh chưa nói gì nhé.Cuộc trò chuyện trở nên lắng xuống.Giống chìm đắm trong những mảnh vụn của ký ức năm nào.Những tổn thương mà bố anh gây ra cho mẹ.Còn gì.Qua lời kể của giống cô có mơ hồ đoán ra những cuộc cãi vã không tên của gia đình anh.Một người chồng ham vui hết hạn sẽ khiến gia đình lộc.Nhưng đó cũng chỉ là suy đoán là m mà thôi.Tâm hồn ngây thơ của một cô gái mười tám đôi mươi.Thực sự chưa hiểu hết được thế nào là thành vật đau khổ.Đang ngồi thì bỗng nhìn có một con chuột nhắt.Truy tử giám sát của gió.Có lẽ anh đi xa lâu ngày.Phòng không có người ở nền chụp và dán tìm chỗ ẩn nấp.Con chuột khá bảo nó gửi ngay đến chỗ của diệp đang ngồi nhảy phát qua cánh tay của cô rồi tiếp đất.Đang nghe nhá diệp giật mình hát liền.Anh dũng có chụp kìa.Giống mẹ tiếng hát của diệp làm cho giật mình.Nhanh như chớp.Anh chạy ngay đến biển cô.Thế con chuột đã chui đầu.Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô dũng phải cười rồi nói.Có mối cần chuẩn bị tạo thôi mang cũng sợ nó.Diệp chuẩn mắt gật đầu.Nhìn dáng vẻ của cô lúc này khiến trở giống động lòng quá.Bỗng nhìn anh muốn dang rộng vòng tay ôm diệt vào lòng biết mấy.Hai bàn tay khẽ đưa lên phía trước đánh con gì.Xong anh lại thu tay về.Mới gặp gỡ trong chốc lát.Đến anh làm như thế không trường diệp dẫn xem thường.Cho rằng anh cơ hội rồi thế này thế nọ.Thấy giống cái nhìn mình đắm đuối diệp ngượng nồng đứng dậy bỏ về phòng.Bước qua anh chưa được ba bước.Cây giống mít nữa gọi lại.Việc cẩn thận đấy.Con chuột đang chạy vào tim.Không biết có phải là thật hay không.Nhưng mà anh nói như thế có sợ hãi nhạc cũng lên giống như đứa trẻ con.Quay ngược trở lại bên trong.Cứu em với em sợ lắm.Quá hoảng loạn bởi vì chả chụp.Nên thiệp cũng không chú ý giữ khoảng cách.Đúng lúc của hoài lại thì vào người có giống.Anh thì cứ đứng thẳng nhìn như không.Nhân cơ hội dệt sợi.Giống hồng chặt cô vào lòng bàn tay khẽ vuốt ve mái tóc giả hà nội.Được rồi không sao đâu có anh ở đây.Theo lý mà nói nếu như có chỗ.Để giúp mình chuyển động đuổi nó đi.Bởi vì biết là rệp sợ.Nhưng mà lúc đấy anh lại nhà nhìn ôm cô ấy.Đến khi hiệp định thần trở lại thì mới phát hiện mình đang ôm chặt lấy giống.Mùi hương nam tính từ cơ thể của anh toàn ra thật cuốn hút.Diệp nhắm mắt và thầm cảm thán.Diệp ơi là gì.Máy mài chà đến mức này sao.Diệp từ từ buông lỏng cánh tay có đi giật lùi không dám ngẩng đầu lên.Khi khách sạn giống vài bước chân thì cô lĩnh nói.Ở em xin lỗi.Ta là em sợ chuột quá chứ em không cố ý đâu.Nói rồi có đỏ mặt chạy biến về phòng.Bỏ lại dám đứng ở đó với khuôn mặt hết sức mãn nguyện.Cảm giác ở một cái thôi cũng lưng đến khó tả.Mùi hương của dì vẫn còn vương vấn đầu đây.Anh nhắm mắt và tranh thủ hít hà hương thơm ấy.Cánh tay trong tư thế ôm điệp vẫn còn chưa vợ giữa khoảng không.Giống ơi là giống mày đang nghĩ cái gì vậy.Giống kiểu đặt câu hỏi cho chính mình.Anh không hiểu tâm trạng lúc này là gì nữa.Chỉ biết rằng sự xuất hiện của dị khiến cho anh rất vui.Bận rộn học hành nên kể từ khi nhập trường ở nhà bác hương đến này.Đã hơn hai tháng rồi chưa về thăm nhà.Hôm ấy là cuối tuần.Nhân dịp đại hội gì đó được nghỉ ba ngày dịp tranh thủ về quê.Muốn cho mẹ bất ngờ nên suốt dọc đường cũng không gọi của điện thoại nào cả.Khi xem về đến thị trấn thì dịp với xe ôm về nhà.Mới xa nhà có mấy tháng mà cảm giác mọi thứ thay đổi nhiều quá.Căn nhà cấp bốn khuất giả sau những bóng cây cổ thụ.Diệp đón bây giờ mẹ đang ở nhà.Túi lớn tụi nhỏ bác loan chuẩn bị để làm quà cho bố mẹ cô.Diệp khách mời cả tài mới vào đến sân.Cửa vẫn mờ.Nhưng chưa thấy mẹ đâu cả.Diệp để đồ lên chiếc ghế đã được học.Đúng là nặng quá đi.Nói rồi cô vươn vai mấy cái.Nghe tiếng người nói.Bác hương vội vàng đi từ bên trong nhà ra.Đi về đấy hả con.Thế sao không gọi điện về để mẹ đi đón.Con chào mẹ.Mang đồ đạc gì mà nhiều thế này.Tiền đâu mà mua thế.Mẹ cho tiền để mua sách vở đấy nhớ chưa.Dạ vâng.Không phải là con mua đâu.Bác loan gửi bố mẹ đấy.Con đã không nhận nhưng mà bác ấy cứ nói từ chối là bác cái gì.Hình nền.Thôi được rồi mẹ hiểu rồi.Khi nào lên trường mẹ chuẩn bị mấy thứ rồi mang lên biểu bác ấy giúp này nhé.Bác chu đáo quá.Đã cho con ở nhờ rồi còn tìm mẹ thế này nữa.Mà thôi mày vào nhà đi con.Lần sau không được tự ý về như thế nhé.Dọc đường có xảy ra chuyện gì thì bố mày biết thế nào mà lần đây.Bà hương có nhà bà trắng của diệp mấy cái và cân nặng.Con gái đi học xa về đúng là vui như tết bà mong ngóng từng ngày.Buổi chiều hôm ấy giống từ công ty trở về nhà.Bữa cơm chiều vắng bóng của diệp.Anh cứ cảm thấy thiếu thiếu cảm giác hàng ngày được nhìn thấy cô ấy trò chuyện một chút.Hay đơn giản là nhìn trộm lúc có làm việc nhà.Mẹ ơi.Diệp về khi nào mới lên à.Giống hỏi bà loan.Thế chắc là sang đầu tuần con bé mới lên đây.Mà sao thế.Tưởng anh em chúng mày nói chuyện với nhau rồi chứ.Thì con nghe loáng thoáng nhưng mà quên khuấy đi.Không biết là hôm nay thì về quê.Ừ.Nhà bán bóng nó cũng buồn hẳn đi.Mà còn bán nước hoa thật đấy.Dạo này mẹ mong có được đứa còn dầu giống như vậy thôi.Bà loan buổi ngồi nói lên tâm sự của mình.Kể ra thì rỗng cũng đến tuổi lập gia đình.Nếu nhà anh lấy vợ thì bà sớm có cháu bế bồng.Nhà cửa có bớt cổ quảng.Mai lại có ý gì đấy.Còn là con chưa muốn lấy vợ đâu.Còn trẻ như thế này cứ nhấc mấy chuyển vợ còn chán kinh khủng.Giống lẩu bò giống như trẻ con vậy.Anh thực sự là chưa muốn lập gia đình vào thời điểm này.Thanh niên trai tráng chưa hưởng thụ được bao nhiêu.Giải gì mà bật vào vợ còn chưa.Ăn của loài lưỡng bất gồm dưỡng bỏ dở đi lên phòng.Không phải về mẹ nhắc chuyện vợ con.Bởi vì gì.Thiếu cô anh ăn không thấy ngon miệng.Bà loan cứ ngỡ là mình quá lời nền chạy thảm định còn.Quay lại ăn cơm đi con mẹ xin lỗi.Chỉ là mày thấy buồn nhà cửa có khoảng vắng quá thì mình nói như vậy thôi.Ăn tiếp đi kẻo đói bụng thì chị làm sao mở được con.Thôi mày ăn đi con không thấy đói.Nhưng mà làm sao mà lại xin lỗi con mày có làm gì đâu mà xin lỗi.Ở thì tính của mẹ hay nói nhiều.Thế chắc là vật lý còn à.Thôi con không giận mẹ đâu.Chuyện đó có gì đâu mà giận chứ.Con không muốn ăn thôi.Thế còn công an thì làm sao ngăn nổi đây.Bà loan phụng hiểu chưa gì đã dùng giống nước mắt.Giống không chịu được cảnh đó.Nói thật là anh nhìn rất sợ mẹ khóc.Trồng cây.Số lần mẹ khóc trước mặt của anh quá nhiều.Từ từ thôi con xin mẹ đi.Hai mẹ con mình ra ăn cơm được không ạ.Giống xuống nữa.Đúng rồi phải như thế chứ.Mẹ nấu nướng bao nhiêu thời gian.Mẹ mày.Gì thế.Tí nữa con sẽ có gì.Chắc là mấy ngày con mới về được.Thế là đi đâu thế.Mà sao bảo bây giờ về hẳn rồi không phải đi công tác nữa cơ mà.Đề tài nhân lực mới về công ty chưa quen có đi kèm lần đầu.Họ thay thế vị trí của mình.Chỉ là lần này thôi.Đi nhanh mà.Thế đi mấy ngày.Chắc là khoảng hai ngày.Nhớ về sớm đi.Dạ vâng con nhớ rồi.Thế là chúng mày đã kéo nhau để hết.Còn mỗi mẹ thối đúng là chán chết.Bà loan thở dài.Thế thì mẹ sang bên nhà bà cúc bà hay mà chơi.Thường ngày chẳng tụ tập suốt cứ bảo chán là sao.Giá mà có đứa cháu thì vui biết mấy.Mẹ.Lại nữa à.Mẹ quên tôi không sao đâu còn cứ đi đi mà nhớ hai ngày về đi nhé.Giống đeo ba lô và ra khỏi nhà lúc hơn tám giờ tối.Gọi xe ôm ra bến xe nó như một lượt.May quá vẫn còn chiến cối trở về quê của diệp.Anh không hiểu mình bị khùng hay gì.Nhưng mà từ lúc đi làm về đến giờ không thấy dịp lòng dạ cứ bồn chồn khó tả.Cảm giác muốn gặp cô ấy ngày trong ngày vậy.Nếu không chắc anh phát điên vì nhớ mất thôi.Nói dối mà là đi công tác.Thế rồi giống âm thầm tìm đến nhà của.Chuyến xe cuối ngày khi vắng khách.Đào tạo mấy người ngồi giải giáp trong xe.Giống tròn chiếu cuối cùng ôm dùng đeo tai phone vào nghe nhạc.Thỉnh thoảng xem giờ đoán già đoán non xem.Diệp bây giờ đã ngủ hay chưa.Mấy lần định gọi điện cho cô ấy nhưng rồi lại thôi.Sở diệp nói anh khùng rồi không cho về thì hỏng bét.Chỉ bằng cứ đến đó rồi mới thông báo.Lúc ấy có muốn đổi thì cũng không kịp nữa.Xe vẫn khác nền đề rất nhanh.Chưa đến hai tiếng đồng hồ.Đã về đến bến xe thị trấn.Về khuya thị trấn nhỏ thưa thớt bấm người.Giống ngừng hát nhìn quanh bởi vì nơi đây là lần đầu tiên anh đặt chân đến.Khánh đường đột.Nhưng bởi vì đi có chỗ để.Nền tâm trạng hào hứng lắm.Ngậm nghĩa máy mới gọi được anh xe ôm.Trời tối vẫn thế.Anh ấy tranh thủ chợp mắt trên ghế đá.Tránh bị bắt nạt.Giống độc thông thạo địa chỉ nhà diệp cho anh lái xe ôm nghe.Bởi vì có lần trò chuyện diệp cửa hàng nhắc nơi cô ở nền ảnh đã nhớ.Anh lái xe cứ ngỡ giống là sinh viên đi học xa về.Nền trò chuyện rôm rả.Bàn tán về mấy vụ kinh thiên động địa ở huyện mới xảy ra không lâu.Đi qua nhà máy điện quốc tế.Đến con đường hai bên trồng cây phi lao cao ngất trời.Trong bóng tối.Ánh đèn xe máy chiếu rạp.Làm giống thấy gai cả người.Không ngờ lại ở quê buổi tối là yên tĩnh đến như vậy.Cảm giác cơ sở mà thế nào ấy.Anh tưởng từ những bóng mà đang ở nốt sao rằng phi lao nếu như đi một mình chồng sẽ nào ra.Lấy người đi đường.Ban đầu đã nói dối là sinh viên học xa nhà trở về nên bây giờ vẫn không dám hỏi xem sắp đến nơi chưa.Vì những gì nói ra thì khác nào.Anh tự nhận là mình nói phét đâu.Rất may là giọng phim nào chỉ một quãng ngắn là hết.Ngay khi đi vào khu dân cư đông.Anh lái xe ôm lên nói.Khu này đúng là ngủ sớm thật đấy.Này mà không gọi anh thì chắc là chỗ em đi bộ mà về đây.Người nhà ngủ hết còn đâu nữa.Dạ vâng em cũng nghĩ như vậy nên không gọi người nhà hôm nay em về đột xuất quá.Gần đến địa chỉ nhà diệp thế anh xe ôm dừng lại.Chưa biết phải đi tiếp thế nào.Nhưng đến được đây rồi thì ngại gì nữa giống trả tiền rồi toàn bộ lang thang chưa xác định được nhà.Điệp là nhà nào cả ở quê thì không có đèn đường thỉnh thoảng có nhà treo đèn trước cổng thì chồng.Đường một tỷ.Giống hồi hộp mở điện thoại ra bấm số của gì.Ngày thường thì bà hương có thói quen đi ngủ sớm.Nhưng mà hôm nay con gái về.Mẹ còn tâm sự chuyện này chuyện kia.Đến tầm mười giờ tối.Căn nhà vẫn còn rầm to nhỏ.Hai mẹ con ngồi trong phòng khách xem tivi.Trước đây thì dịp đi học xa nhà.Hai người hay xem phim buổi tối mới đi ngủ.Đang bàn tán cảnh nữ chính bị người yêu phản bội thì có điện thoại.Nhìn xem thì đúng là số của dũng.Tìm cổ đập rộn ràng mà sao anh ấy lại gọi giờ này.Cô lớn lửa không dám nghe máy sợ mẹ cô hỏi này nọ diệp ấn tắt máy.Khuya rồi mai còn gọi cho con thế.Bà hương tò mò hỏi số này mà còn không nghe máy.Đúng đấy còn hôm trước có số là gọi cho mẹ mà sao họ tài thế nhỉ.Biết đó là mình ở đâu rồi tư vấn mua hàng rồi tí nữa thì bị lừa đấy mà số là gọi đến thì còn.Ngày mấy nhé.Có khi là mất tiền oan đấy.Dạ vâng còn biết mà.Dịch giả vờ đáp lời mẹ.Thế nhưng trong lòng cô đang bồn chồn khó tả.Anh dũng gọi điện giờ này chắc là có việc gì đó.Hãy đặt một câu về quê nên giống nhớ nhỉ.Diệp thấy suy nghĩ của mình có chút hoàng đường.Chắc là không phải như vậy đâu.Anh ấy hỏi ngã với mình như vậy.Có lẽ là việc quý.Anh em chung nhà với nhau chứ không có ý gì khác à.Có lẽ là tự mình đa tình như thế thôi.Cô cảm thấy như vậy không ổn tí nào cả.Diệp tán nhẹ vào máy của mình mấy cái.Rồi chăm chú xem tivi.Bà hương quan sát nãy giờ nên nhìn ra đủ.Có lẽ là còn biết rằng nói dối.Cuộc gọi kia chắc chắn là người việt quen beat.Mà tại sao con bé lại không nghe.Lẽ nào.Diệp có bạn trai rồi nên ngại không dám nghe máy sao.Diệp ấn máy bệnh không nghe.Đang làm cho dũng sốt ruột.Anh cứ đứng bờ vợ ở ngoài đường như thế này sợ chết khiếp đi được.Tiếng côn trùng kêu râm ran.Làm cho anh tưởng tượng ra ma quỷ.Ấn tiếp cuộc nữa.Hi vọng là dịp tết ngày mấy.Lần này thì thiệt không tắt đi thật.Cô láng đứng dậy bỏ ra ngoài sân nghe điện thoại.Ảnh súng.Anh gọi em có việc gì không ạ.Ngày kỷ niệm ra ngoài thì bà hương cũng lén đứng ở cửa.Nghe con gái nói chuyện.Không phải là bà cấm cản chuyện yêu đương.Nhưng bảo vệ có mới chân ướt chân ráo ra ngoài xã hội.Chỉ sợ là ngây thơ quá bị người ta lừa thôi.Bà muốn nghe thử xem diệp nói gì với bên kia.Không nghe được tất cả.Nhưng mà ít giờ cũng sắp mình được có phải là còn đang yêu hay không.Ừ.Trẻ em đã ngủ chưa.Giống bối rối về sắp đến không biết nói thế nào đây.Về đi đường đột quá mà.Dạ em chưa.Em đang xem tivi với mẹ ạ.Thế à.Giống ngập ngừng.Dạ vâng.Mở khuya rồi anh gọi cho em có việc gì không ạ.Anh.Bình thường thì giống ít khi ngập ngừng như vậy.Có gì nói ngay.Hôm nay tự đặt mình vào tình huống khó xử ở lại còn là ban đêm nữa.Anh không biết phải làm thế nào.Nếu như đây là thành phố thì chuyện sẽ đơn giản hơn rất nhiều.Anh có thể gọi một chiếc taxi.Rồi tất vào nhà nghỉ nào đó chờ trời sáng.Nhưng mà đây là một khu cách xa thị trấn khoảng ba cây số khá bình dị.Đến cả xe ôm con hiếu.Thì taxi nào giờ này chứ.Còn chưa kể là anh không thông thạo đường sá.Diệp này.Nhà em ở đoạn nào.Lấy hết can đảm giống đành nói ra suy nghĩ trong lòng.Không can đảm không được.Anh không thể nào đứng ở đây cả đêm được.Ngủ có thể không ngủ.Những mảnh sợ ma lắm.Anh hỏi làm gì à.Em có miêu tả anh cũng không hình dung ra được đâu.Quê của em anh chưa đến lần nào cơ mà.Em cứ miêu tả đi anh sẽ tìm được.Giống xuất sắc.Diệp thể người khác thật sự.Không hiểu nửa đêm nửa hôm anh ấy bảo miêu tả nhà để làm cái gì nữa.Mì ý anh là gì vậy anh dũng anh nói rõ đi.Dịp này.Anh đang ở gần nhà em rồi ra đón anh được không.Giống đành phải thừa nhận.Cái gì cơ.Diệp thuốc lên kha khá.Không ngờ rằng giống lại tìm đến tận đây vào khung giờ này.Thật là quá bất ngờ.Nhưng mà tại sao anh ấy lại làm như thế.Anh dũng.Anh đang nói đùa em à.Nhưng rồi hiệp định thần trở lại.Cô ấy có thể anh ấy đang đùa giỡn với cô.Chỉ một câu nói đùa.Mà sao trái tim cô lại đập nhanh đến như vậy.Anh không đùa đâu.Anh đang ở rất gần nhà của em đấy.Con đường đến chỗ em đi qua giọng phi lao cao nhất đúng không.Ở gần bến xe thị trấn có con sông to đùng.Đúng không.Giống sở diệp không tin anh bàn kể ra một vài chi tiết đặc biệt để chứng mình mình thực sự đã đến.Diệp tiền thật.Đúng thế.Những gì anh ấy nói không hề sai.Vậy anh đang ở đâu đấy.Diệp lo lắng hỏi lại.Anh đang đứng gần cây cầu cho trạm bơm nước.Không biết ở nhà em ở chỗ nào.Nên anh mới gọi điện đi.Thêm.Anh chờ em một lát nhé.Diệt tắt máy rồi tắt vào máy của mình hai cái thật đó.Cô vẫn chưa tìm được đây là sự thật.Bỗng nhìn vui quá xá.Bởi vì trong lòng đúng là cô có thích thích giống.Anh nghĩ đến đề chẳng phải cũng là về thích cô nên mới làm như vậy sao.Nhưng mà bây giờ phải nói với mẹ thế nào đây.Diệp văn khoa.Cuộc gọi gõ cửa vào trong nhà.Bà hương vội vã ngồi lại salon.Làm như chưa nghe thấy gì cả.Mẹ ơi.Diệp bối rối.Sao thế con.Chứ ai gọi có chuyện gì à.Con ra đầu ngõ một lát nhé.Làm cái gì.Muộn rồi ra đấy để làm gì.Còn sẽ vào ngày thôi à.Thôi được rồi đi nhanh về nhanh nhé.Được mẹ đồng ý giúp nhanh chóng chạy ra khỏi nhà.Bà hường dễ dàng đồng ý.Làm bảo vệ khu dân cư này khá làng.Không có biến thái hay trộm cắp gì cả.Dân làng sống với nhau tình nghĩa.Còn chưa kể diệp sống ở đây gần hai mươi năm trời.Còn bé còn lại gì nữa.Diệp hồi hộp.Có hi vọng ra ngoài đó sẽ gặp được dũng.Từ phía xa nghe tiếng bước chân vào bóng dáng của rễ.Giống nhận rằng hai.Không chiều có gọi đến anh nên nói.Diệp anh ở đây.Ảnh giống.Sao lại đến đây.Anh có việc đi qua đây nên tiệm ghé thăm nhà của em luôn.Anh vào giờ này có tiền không em.Giống không dám thừa nhận tình cảm của mình.Anh đành phải nói dối.Diệp hiệu chó.Ngày thường anh em tâm sự.Cô chưa từng nghe anh nói là công tác ở chỗ của cô cả.Chắc chắn là anh không thích cô.Nhưng mà thôi vẫn lên để anh có chút sĩ diện chứ nhỉ.Có gì mà không tìm chứ.Mấy khi có dịp đi ngang qua.Anh ở nhà em chơi nhé.Mẹ em chưa gặp anh bao giờ đúng không.Thấy mà khoan đã.Em nói với mẹ chưa.Giống chuột già.Chuyện gì à.Thì chuyển anh đến đấy.Em chưa.Mệt quá.Em đừng nói với mẹ em nhé.Nhưng mà lần nào anh chẳng vào nhà.Kiểu gì mà em chẳng biết.Thì đúng là như thế.Nhưng em cứ nói anh là bạn em.Đừng có nói anh là con ông hưng bà loan nhé.Vì sao hả.Thiệt.Anh nói dối với mẹ của anh là đi công tác.Mày mà biết anh về đây lại mắng cho.Lúc này bảy dằn vặt mãi.Bảo hai đứa để hết mọi buồn đi.Vậy.Anh nói dối em đó.Anh có đi công tác nữa.À thì.Giống bối rối giấu đầu hở đuôi.Diệp cũng không gặp hỏi nữa.Nhưng anh ấy muốn như thế thì cô có vui và nhà tao.Ở nhà bố mẹ của anh lâu rồi anh đến đây một vài ngày có là gì đâu.Thôi anh đi cho em đi.Đừng để lâu mà em lại lo đi.Giống ngoan ngoãn thì bên cạnh gì.Ngày thường anh vẫn công sở.Hôm nay thì đổi vô.Quần jean sơ mi buông lời giày thể thao năng động kết hợp mũ lưỡi trai cá tính.Thần thái cưới như sinh viên.Đúng là rất nam tính.Anh tự ngô.Mày quá.Đêm này không phải làm mồi cho ba rồi.Diệt vào nhà bên cạnh xuất hiện một thanh niên cao lớn bảnh bao.Bà hương giật mình.Cứ nhớ là con gái ra ngoài nói chuyện điện thoại cho tự nhiên.Nào ngờ có bạn đến nhà.Nhưng mà bạn bè gì đã đi chơi khuya đến như thế nhỉ.Dạ cháu chào cô ạ.Giống lễ phép.Nghe dì và bà loan mẹ của anh kể nhiều rồi nhưng mà giống chưa gặp lần nào.Thế mà hay nhất của hường nền giống cũng chào cô.Có điều nhìn gì mà không giống nhau chút nào cả.Chắc là cô ấy giống bố hơn.Gió âm thầm nghĩ như thế.Chào cháu.Cháu là.Bà hương ơi hát không hiểu gì cả.Mẹ ơi.Đây là bạn con ở trên hà nội.Anh ấy có việc đi qua đây thì nên ghé vào chơi à.Ừ thế cháu vào nhà ngồi chơi nhé.Bà hương niềm nở ngoài mặt nhưng trong lòng vẫn không ngừng giờ sáng.Nhìn cậu thanh niên trẻ tuổi này.Sao mà thấy quen quá.Cảm giác rất quen.Nhưng bà không biết đã gặp ở đâu.Còn chưa kể cách mà dịp nghe điện thoại.Bật của chị hai đứa dành cho nhau khiến cho bà cảm thấy nhớ.Cô ơi.Thật ngại quá.Cháu bảo chơi dạo này có phiền cô và điệp không ạ.Cháu vẫn đi chuyến xe cuối ngày.Thành từ bây giờ mới đến nơi.Nếu như cảm thấy không tiền thì cháu xin phép đi ngay.Giống rào trước đón sau.Trình bày lý do thuyết phục như thế.Thì có chủ nhà nào mà nó từ chối đây.Thôi không sao đâu.Bạn bè ở xa đến trường là quý hóa quá.Không phiền gì cả.Cháu cứ nghĩ lại đi nhé.Mpba.Cũng muộn rồi đấy.Con dọn phòng cho bạn nghỉ tạm đi.Chỉ cho bạn chỗ tắm giặt luôn nha.Anh dũng đi theo em nhé.Diệp nhìn giống dừa ra hiệu.Anh đứng dậy đi thẳng vào trong nhà.Căn nhà cũ ngày nào sửa sang lại khá tươm tất.Vỏ ốc thoải mái cho cả khách lẫn chủ nhà.Bà hương ngồi thần mặt ra.Trong lòng suy đoán.Chẳng lẽ hai đứa nó yêu nhau thật đấy.Nhưng mà con bé mới đi học xa có mấy tháng.Không có lấy mà là yêu sớm đến như vậy cả.Khi mà vạn vật đều say giấc.Thì trong căn nhà cấp bốn bé nhỏ kia.Có ba con người vẫn băn khoăn trăn trở.Từ giờ cho đến trẻ.Ai cũng có nỗi niềm riêng không ai chợp mắt nổi.Lâu ngày không về.Nên tôi ấy điệp ngủ cùng phòng với mẹ.Theo lý mà nói thì mẹ còn tâm sự rất lâu.Nhưng mà bỗng nhiên giống xuất hi.Khiến cho diệp ngại ngùng khi mở lời.Cũng không biết phải nói chuyện với bạn thế nào về anh ấy.Nếu nói là con của bác loan phimmoi trên xe khác.Nhưng mà giống lại muốn giữ bí mật.Bạn bè đến nhà giờ này.Chắc chắn là phải thân thiết mới cho vào nhà như vậy.Diệp cơ hỗn loạn vừa mới suy nghĩ đó.Bà hương cũng như thế.Không biết giống là ai.Từ đâu đến.Nhưng mà đến nhà chơi vào khung giờ đặc biệt.Không khiến cho bà phải lưu tâm.Chị ai là tuổi trẻ chúng nó yêu nhau quá rồi dễ mắc sai lầm.Dũng không ngủ được một phần về vui khi gặp được gì.Anh không hiểu bản thân của mình đang làm gì nữa.Giống như một trò phiêu lưu vậy.Bấm bấm điện thoại mấy lần.Đừng nhắn tin cho anh.Nhưng mà rồi anh lại xóa đi.Loài hoài rồi ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.Trời cuối thu.Càng về sáng nhiệt độ lại hơi xe lại.Không gian đồng quê yên tĩnh vắng vẻ.Nên uống say giấc không biết gì cả.Anh dũng.Anh dũng ơi.Giấc mơ màng tỉnh giấc khi nghe thấy ai đó gọi tên mình.Anh dũng ơi dậy đi muộn rồi đấy.Chính xác là giọng của gì.Giống ở mắt nhìn quanh.Căn phòng nhỏ giản dị tràn ngập ánh sáng.Nhìn nắng gấp thế này cũng gần trưa rồi thì phải.Dba mấy giờ rồi thế em anh mệt quá ngủ quên mất.Hơn chín giờ anh à.Anh dậy đi em nấu mì cho anh ăn nhé.Tiếng của diệp vừa dứt thì cũng là lớp âm thanh lịch từ phòng bếp rồi vào.Giống cảm thấy vui đến là.Cảm giác nhớ anh và cô là một gia đình nhỏ vậy.Chồng ngủ nướng vợ say sưa nấu ăn.Cảm giác này tuyệt quá.Việc làm.Cô và anh chỉ là anh em mà thôi.Dịp này.Cô hương đâu rồi em.Ăn xong buổi sáng trong mới nhớ là không thấy mạng của diệp đâu.À.Mẹ em sang nhà máy rồi anh ạ.Cái nhà máy của cổ ở ngoài đường phố một quán thế.Dạ vâng đúng rồi.Đi tới như vậy mà anh cũng nhớ.Xem kể mấy lần rồi mà.Với cả hôm qua anh cũng có chú ý một chút.Mà em sắp sửa về hư còn gì nữa.Dạ vâng.Kể ra thì cũng nghỉ được rồi.Nhưng mà em không thích.Bố em cho hai đi xa.Ở nhà một mình cũng buồn.Thế nên.Anh hiểu rồi.Mà anh mà giống như mà em thì vui biết mấy.Bởi cứ ở nhà rảnh quá giờ lại nghĩ mình tình đầu đổi.Mà em bảo khi nào có dịp về quê em dẫn anh đi chơi.Thế bây giờ đi được không.Dạ được chứ.Mẹ đi làm đến chiều mới về đem dẫn anh đi chơi quanh thị trấn nhé.Hơi nhà một tí nhưng mà có nhiều cái hay lắm đó.Giống cảm giác được quay trở lại tuổi thơ.Hai người ngồi trên chiếc xe đạp của diệp năm nào.Bằng bằng có những con phố.Ngân hàng cây rợp bóng.Đi qua mỗi địa danh.Diệp đều giới thiệu tỉ mỉ.Giống như đi du lịch thực sự vậy.Mọi thứ cứ bình lặng yên à.Không giống với chốn số bố thành thị đồng.Đặc biệt là ở bên người mình thích.Thì nhìn cái gì cũng thấy đẹp và đáng yêu cả.Buổi chiều thì giống đi chạy thể dục.Chọn con đường có nhiều cây phi lao để đi anh thấy rất thích dịch vụ bạn nấu cơm.Có bao nhiêu câu hỏi dồn nén từ đêm qua cho đến bây giờ.Bà hương đem ra tâm sự.Đẹp này.Tom và giấm.Có quan hệ gì với nhau đấy.Nghe câu hỏi của mẹ giật mình.Không ngờ là mẹ cô nhạy cảm đến như thế nhìn ra được tình yêu của con gái.Nhưng mà đó là tình cảm từ phía cô.Cũng mơ hồ đoán dũng thích mình.Nhưng mà chưa một lần nào anh thừa nhận điều đó.Bởi vậy hai người hoàn toàn trong sáng có điều hai tuổi quan hệ mẹ nói khiến cho cô.Tập hơi nhiều.Dạ còn vài ngày chỉ là bạn bè bình thường thôi.Mẹ cũng hi vọng là như thế.Nhưng mà còn mới xa nhà ít ngày.Bạn bè không thân thì làm sao mà biết rõ nhà mình ở đâu mà đến hả con.Phải được sự đồng ý của con thì người ta mới dám đến chứ.Diệp nghe xong thì cứng hỏng.Đúng như thế.Ở trên lớp cô không có cần thiết với một ai cả ngay cả nhà mình ở đâu cũng chỉ trò chuyện qua loa.Tiền ngoại tệ.Nhưng mà anh bảo phải giữ bí mật.Mở cô cũng có chút tình cảm gì.Nên sợ mẹ và bác loan biết nếu như bị cấm đoán thì còn như sông.Con xin lỗi mẹ lần sau con không tự ý làm như thế nữa việc đó không xấu.Bạn bè đến trời là rất quý hợp với mình thì họ mới đến.Nhưng mà còn có phải chú ý.Xã hội có nhiều kiều như.Mà tao không thể nào lường trước được đâu không nên đặt niềm tin quá nhiều con hiểu ý mẹ chứ.Để anh gọi cho em về nhà trước nhé.Anh đi chỗ này có công.Buổi tối anh về sau.Giọng nói với diệp rồi vội vã xuống xe.Từ dưới quê lên nên bà hương chuẩn bị khá nhiều thứ cho con gái mang theo đi xe ôm sợ không mang hết được.Thế sao anh không về nhà rồi đi.Diệp hứng về thế anh không phải chung với mình.Ngọc hà.Anh trót nói dối mẹ là đi công tác.Bây giờ hai đứa dắt nhau về.Thế chẳng phải là lộ hết bí mật.Thì anh cứ nói là về nhà em chơi cũng có sao đâu.Giấu được mấy sào.Mẹ em mà lên thăm thì kiểu gì chả gặp chứ.Thì trước mắt có như vậy đó.Khi nào bị lộ thì tháng hai.Đến bến xe về nhà bác loan cách một quả nhãn.Ngồi taxi chưa đầy mười phút đã đến nơi.Bác loan thấy dịp lên thì mừng rỡ.Ông.Diệp lên là cháu.Sao bảo ngày mai mới lên cơ mà.Nói rồi bà loan phụ giúp cô mang đồ đạc vào trong nhà.Dạ cháu không được như thế.Nhưng mà sợ ngày mai kẹt xe nên lên trước một ngày bác à.Đúng rồi đấy.Đường xa cách chủ động như thế cũng hay.Mà sao mang lên nhiều đồ thế này chứ.Làm mẹ cháu gửi đồ biếu hai bác đấy à.Ôi giời.Cái cô hương lại cứ vẽ chuyện.Như thế này thì ăn bao giờ mới hết đây.Thằng dũng thì lại đi công tác cháu ạ.Đang ở nhà một mình buồn chết đi được.Cũng may là có dịp lên đây.Diệp làm như không biết gì cả giờ vừa hỏi lại.Giờ thằng dũng là đi công tác à.Sao bảo là về công ty hàng rồi mà.Ừ.ba công tắc mắc như vậy.Mà nó cứ đi.Chẳng biết thế nào cả.Thế thôi cháu lên tắm gội đi bữa tối để bác làm cũng được.Tối nay hai bác cháu lại vui rồi nhé.Bà loan cười tít mắt.Thật lòng mà nói cái gì vừa xinh xắn lại ngoan ngoãn.Chả chê được nét gì.Nên bà quý như con trong nhà vậy.Nhiều lúc cũng ao ước có được con gái như thế mà chẳng được.Chỉ mong sao sau này giống con trai của bà lấy vợ.Con lấy được người giống như dịp thì tốt biết bao.Có gì ở dưới quê lên bà loan cười nói không ngớt.Ăn tối xong lại thảnh thơi đi tán gái bên nhà hàng xóm.Diệp đi xe đường dài hơi mệt.Chả là mấy hôm về quê.Giống theo về cùng.Sự có mặt của anh khiến cho cô suy nghĩ hơi nhiều.Nên mấy ngày qua ngồi ít quá.Xem tivi một lát diệp lên đi nhỉ.Nhìn sản phẩm của dũng thấy im lìm.Cấu tạo mà không biết là anh đi đâu đến giờ vẫn chưa về.Đừng bấm điện thoại mấy lần.Chồng diệp lại tắt để bởi vì lâu ngày.Mình và anh ấy thực sự có là gì của nhau đâu.Người yêu không phải.Em gái thì cũng không.Nếu như nỗi lo lắng.Thì chỉ có bác loan mẹ của anh mới có tư cách lo lắng và quan tâm anh về sớm hay muộn thôi.Quá mà.Diệp ngủ thiếp đi.Nửa đêm nghe tiếng lạch cạch mở cửa phòng có giật mình tỉnh giấc.Đó là dũng trở về.Diệt xuống giường đi ra nhìn trộm.Ánh đèn hành lang mm.Nhìn bóng của anh ấy siêu vào như sắp ngã.Cô vội chạy đến thì thầm nói.Ảnh dũng.Sao anh về muộn thế.Giống giật mình.Đáng lý giờ này cô ấy phải ngủ say rồi chứ.Tại sao lại biết anh về mà chạy ra đây.Anh gặp bạn thì nên uống mấy chén mà.Em đã khá thôi cảm anh lại còn nhau đi.Anh lại uống rượu à.Lần trước sau như thế còn chưa sợ sao.Diệp tỏ vẻ không vui.Trong trắng và lúc này của cô giống như hờn dỗi vậy.Tự nhiên dụng muốn hôn lên má của cô qua.Anh xin lỗi.Gặp bạn vui quá thế nên anh uống cho vui.Chứ không say như lần trước đâu.Đáp lại sự quan tâm của diệp là câu nói hết sức chân thành của giống.Dường như đôi bên đã hiểu được ý của nhau.Thêm anh vào ngủ đi nhé.Về muộn thế ngày mai bác lại mắng cho đấy.Anh ngủ nhé.Ngày mai anh còn đến công ty nữa.Dạ vâng.Diệp đáp lời nhưng trong lòng có chút nuối tiếc.Thực ra cô vẫn muốn trò chuyện với anh thêm lớp nữa.Vừa quay lưng chưa kịp bước đi thì dũng đã kéo tay của diệp giữ lại.Giây phút ấy có đứng hình mất mấy giờ.Không hiểu anh ấy định nói gì.Giống ôm chầm lấy dịp từ phía sau.Anh gục đầu vào vai của cô.Vòng tay siết chặt.Cả người có lúc này nằm gọn trong vòng tay của anh.Anh dũng.Diệp nhận lời.Ở đây với anh một lát được không.Giống nói như van xin.Cánh tay của anh lại siết chặt hơn nữa như thế sợ quá chạy mất rồi.Anh dũng à anh sai rồi đấy.Diệp rất thích cảm giác anh chủ động thế này.Những cơ sở.Bởi vì anh đang say.Mà hành động của người say thì không thể nào tin được.Biết đâu anh chỉ là đang đùa giỡn với cô thì sao.Không có đâu.Anh không hề sai.Anh đang nghiêm.Tóc của diệp cậu và má khiến cho dũng cảm thấy nhục.Của dãy rồi em muốn trốn chạy.Nhưng tay của anh rất chặt.Em đừng diễn nữa.Không phải là em công thức anh sao.Chuyện gì thế này.Anh ấy vừa nói gì vậy.Tại sao giống lại biết ở cổ tích anh.Diệp đỏ mặt.Cải lương tuồng tìm cách thoát thân.Anh nói gì thế.Ai nói với anh em thích ăn chứ.Anh nói.Anh cảm nhận được điều đó từ ánh mắt của em nhìn anh.Giống nói một câu chắc là.Ảnh.Không đúng hả.Gì vậy.Anh rất vui với em có tình cảm với anh.Nếu như không thích anh.Tại sao giờ này em chưa chịu đi ngủ.Không phải là em đang chờ anh về sao.Là em đang lo lắng cho anh sao.Giọng nói rùng rợn.Diệp thẫn thờ.Anh ấy đang đọc được suy nghĩ của cô vậy.Anh nói gì thế.Chỉ là vì em muốn đi vệ sinh thì nên tỉnh giấc thôi.Diệp cố gắng vẽ ra một lý do để che để đi tình cảm chân thật trong lòng của cô.Về cầu thực sự chưa tự tin cho lắm.Tổng hợp như thế à.Đúng lúc anh về.Sao em lại muốn đi vệ sinh.Em.Anh thích em.Giọng nói ra câu đó không ra giờ.Diệp cảm giác tin của mình đập thật nhanh.Cuối cùng thì đều có mong muốn cũng trở thành sự thật.Nhưng cô vẫn cảm thấy chưa tin tưởng lắm.Bởi vì anh đang say.Anh lại đùa em á.Zinba.Anh thích em là thật đấy.Anh đang rất thật lòng.Em đừng nghĩ là vì anh uống rượu nên nói lên tình nha.Từ.Từ khi nào à.Từ lần đầu tiên gặp em.Em có thể không tin anh.Nhưng mà dễ biết không.Hôm đó đi làm về không thấy em anh buồn lắm.Cứ cảm thấy trống vắng.Hình nền anh mới bảo gan về tìm em.Em không nhìn ra được sao.Em.Giờ còn đang ngỡ ngàng trước câu nói của giống thế anh chủ động quanh với cô lại.Hai người đứng đối diện với nhau.Không ai nói với nhau câu gì.Chồng tích tắc giống đất việt khóa môi của cô.Với dịp thì đây chính xác là nụ hôn đầu đời.Có chút là lớn bơ nhớ.Nhưng bởi vì đó là người con trai mà cô thầy thích.Nên cảm giác hạnh phúc lắm.Diệp có đứng im.Bờ môi chạm nhau ngọt ngào say đắm.Bóng dáng hai người in thành việt dài chiếu lên tường.Cảnh đêm mờ ảo.Được trái tim đập rộn ràng trong lồng.Có lẽ giây phút tuyệt vời nhất cho tình yêu thầm kín bao nhiêu ngày là d.Chỉ là một cái chả mùi thôi.Giống không đòi hỏi gì hơn.Mơ về anh tôn trọng cô muốn nâng niu và tạo niềm tin cho dịp.Bản năng đàn ông là đánh thức từ khi nào nhưng anh cố kìm nén.Không muốn về một phút giây bốc đồng để rồi đánh mất thiện cảm với gì.Em.Em về phòng đi.Diệp bình tân.Có để giống già rồi bước nhanh về phía cầu thang.một phút cũng không quay đầu lại nhìn.Bởi vì cô ngại.Rồng đứng ở đó cảm xúc nhiều toàn chậm.Nụ hôn vẫn còn vương vấn đầu đây.Cảm giác này thật tuyệt.Diệp chốt cửa rồi đứng dựa lưng vào tường.Khai mạc nóng sàn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.Trái tim trong lồng ngực cứ thổn thức từng hồi.Không lá mình đã yêu thật sao.Mình đã yêu anh dũng sao.Cô tự đặt ra câu hỏi cho chính mình.Cho bóng tối.Hai mắt của diệp lồng làng tất lên ý cười.Tình yêu là như vậy là có sức mạnh vô hình.Chỉ một câu nói hay đơn giản là một cử chỉ nhỏ nhỏ.Cũng khiến cho người ta bồn chồn nôn nao.Giống này.Sao mà con hai cái kêu đi về khuya thế nhỉ.Là uống rượu à.Bà loan tỏ vẻ không hài lòng với con trai.Kiểu mà.Hôm qua là lần thứ hai thôi.Mẹ dùng từ hai quán ở cần thơ.Giống biển bạc.Nhưng mà có uống không.Nói xong anh lại quay sang nhìn dịp.Cô lập tức của mạng để tránh ánh nhìn ấy.Đúng là tối qua anh uống thuốc gì.Trong lòng cảm xúc khó tả nên mạnh dạn nói ra tình cảm trong lòng.Còn sai thì không hề.Hôm nay mẹ giặt quần áo.Thế buổi giờ vẫn nồng nàn.Lạc trôi.Thế con uống có chút chứ mấy có sai đâu.Bạn bè ít thôi.Chào người hư ra đấy.Bố mày ấy.Bây giờ khổ vì rượu bên kia kìa.Dạ dày thì cứ đầu suốt thôi.Mà nhất là không có cửa đâu.Con biết rồi.Diệp lặng lẽ anh.Từ đầu đến cuối không nói câu nào.Hai mẹ con giống đối thoại qua lại liên tục.Giống bị mẹ mắng.Thỉnh thoảng bắt máy tật xấu của anh.Nên anh xấu hổ với dịp lắm.Hình không thể nào chui xuống lỗ nào.Cho biến mất ngày.Là bởi anh đang có tình cảm với cô.Chưa thể hiện được chút phòng độ nào.Thì đã bị mẹ phù hết rồi còn đâu.Ở cùng nhà cũng có nhiều cái rất khó xử.Buổi tối thì dịp ngồi học bài.Sách vở ngổn ngang trước mặt.Nhưng thần trí của colour đánh.Tướng mắt là cửa sổ rồi suy nghĩ linh tinh.Không tập trung học hành gì cả.Mai khuya vẫn chưa tắt đèn đi ngủ.Ở phòng bên này thì cũng không ngủ được.Bao nhiêu lần định sang nói chuyện với cô.Những ảnh nhảy.Lần trước nội thích gì.Nên bây giờ đối diện với nhau cứ cảm thấy không tự nhiên.Bản đồ mới.Anh đánh liều nhắn tin.Em ngủ muộn thế.Học ít thôi kẻo một đầu ra đây.Điện thoại báo tin nhắn đến dịch vụ lấy giống như cái gì quý giá về.Là giống nhắn tin.Tìm của câu lập thành.Thì ra là anh đang quan tâm cô sao.Việc để làm sáng thực sự đã phát huy tác dụng.Giải bài khó quá.Em nghĩ mãi không ra.Là sao anh ngủ muộn thế.Ngày mai đi làm sao.Giống định nhắn lại là.Em chưa chịu ngủ.Tranh ngủ thế nào được.Nhưng mà anh lại xóa đi rồi gửi tiền khác.Em chăm học thật đi.Hồi xưa học đại học có mấy khi anh học bài nhớ em đâu.Toàn chưa cả thôi.Lúc nào gần thi rồi mới học cơ.Đọc tiền đâu mà diệp cứ tưởng tiền cười.Cô nàng có tâm hồn như anh nghĩ đâu.Có nhắn lại.Thế à.Thế sao anh vẫn giỏi như vậy.Anh có giỏi đâu.Mày lý thuyết chồng sách đúng là rất hay.Nhưng mà khi đi làm rồi thì mới thấy.Áp dụng trả được bao nhiêu cả.Chủ yếu là mình phải thích nghi.Nhưng mà anh nói như vậy thôi.Không phải vì thế mà bỏ bê việc học nhé.Dạ vâng.Diệp này.Đầu tháng để chờ và ảnh nhá.Đi đâu vậy anh.Diệp hồi hộp muốn chết.Anh ấy rủ cô đi chơi.Là đi riêng thấy gì nhỉ.Giống đỉnh tỏ tình với ngôi sao.Không phải vậy chứ.Lý nào lại chóng vánh đến như vậy.Không ngồi đối diện nhau mà hai má của dì vẫn nóng giàn.Người ta muốn nói có một câu mà cô đã suy luận đủ điều.À.Đứa bạn của anh đã tổ chức sinh nhật.Em đi cùng với anh nhé.Em ngại lắm.Đến chỗ đông người như thế em không quen đâu.Dịch từ chối như vậy thôi chứ trong lòng đang thích thú.Hơn cả là cũng phải làm giá.Người ta đề nghị gì mình cũng làm thì hỏng bét.Không sao đâu.Cũng không được người lắm đâu.Khoảng chục người thôi bọn anh giờ không thích ồn ào phải thật sự thân thì mới gặp gỡ.Chúng nó có đồ cặp cả rồi.Chỉ có mỗi anh đơn lẻ thôi.Ý thức của giống quá rõ ràng.Diệp sướng run cả người.Cứ cười tủm tỉm.Cô không biết nên nhận lời hay từ chối.Im lặng một lúc tin nhắn của dũng lại đến.Đi với anh nhé.Có anh rồi không phải ngại đâu.Em trả lời anh sao được không.Được.Hi vọng là em cho anh câu trả lời anh muốn.Em cứ suy nghĩ đi.Cũng muộn rồi đấy.Không nên thức khuya quá.Anh đi ngủ đây.Chúc em ngủ ngon nhé.Thế là cuộc trò chuyện kết thúc diệp cảm thấy hơi hụt hẫng.Cô đang muốn nói chuyện với anh thêm chút nữa thế anh lại nói đi ngủ.Truyện đêm trước anh uống rượu nói thích cô vẫn nhớ mãi.Anh nói anh không say là thật lòng.Phi nhung hồ mấy anh uống rượu.Lấy gì để đảm bảo nghỉ.Bây giờ trước mặt cũng làm như không có gì cả nhắn tin thì cũng qua loa tại sao anh không nói thích.Chiều hôm ấy chỉ nói ngủ sớm thôi.Có muốn được quan tâm hơn thế kia nữa diệt bực bội ôm điện thoại với mỗi suy nghĩ tào lao rồi.Ẩm thực đi ngủ.Giọng nói như vậy thôi chứ anh không thể nào ngủ được.Bởi vì chính anh cũng không biết nên tiếp diễn cuộc trò chuyện thế nào chị về một lời nói lúc đầu uống gì.Thấy chưa làm cho người ta thấy lòng tin.Anh muốn ngỏ ý mời dịp đi sinh.Công chứng là hình thức thăm giờ.Nếu như hiệp thích anh thì chắc chắn sẽ đồng ý tham dự.Và hôm ấy.Anh sẽ có động thái riêng của mình không mượn giờ không sai.Và nhân buổi tiệc đó sẽ giải bài tình cảm.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng này xong tập hai của bộ truyện này và quả thực.Đúng như những gì mà dũng vừa chia sẻ thì tập chuyển tiếp theo vào bữa tiệc sắp đến thế anh sẽ thổ lộ lòng mình.Nhưng mà anh xa cũng có một thông tin rất thú vị muốn tiết lộ và quý vị và các bạn đó là ở bữa.Sắp đến thì cũng sẽ có sự xuất hiện.Của một nhân vật mới một người đàn ông không hề tầm thường và rất có thể người đàn ông này sẽ có một sự tác động.Hồi nhỏ đến câu chuyện tình yêu còn chưa bắt đầu giữa dịp và giống vậy thì người đàn ông đó là ai.Chiều dài cùng chiều đó là được chuyển tiếp theo nhé và vẫn như thường lệ sau khi lắng nghe xong thì quý vị đừng quên ủng hộ anh sao.Kiếp chợ tình bằng cách nhấn like nhấn vào nút chia sẻ và đặc biệt là nhấn vào nút đăng ký kênh đây là.Tưởng hộ hoàn toàn không mất phí vì vậy hãy ủng hộ anh sao về ý kiến để chúng tôi có thêm động lực đều đặn.Đến quý vị và các bạn những bộ truyện hấp dẫn vào hai mươi mỗi buổi tối.Còn bây giờ anh sang xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com