Truyện đời Thực Con Hoang Phần 4 Giấc Ngủ 7 Năm - Mc Anh Sa Diễn đọc

truyện đời thực con hoang phần 4 giấc ngủ 7 năm - mc anh sa diễn đọc

Anh sẽ rất vui mừng được chào đón quý vị và các bạn đã quay trở lại với cảnh chợ tình bây giờ là hai mươi tối và đến với truyền.Truyện dài kỳ trong buổi tối ngày hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau đến với tập bốn của bộ truyền con hoang đến từ tác.Dạ thảo.Quý vị và các bạn thân mến rời bỏ hà nội vào sài gòn để bắt đầu một cuộc sống mới tại thái nguyên đã gặp.Và đem lòng yêu người đàn ông này mang thai.Những người đàn ông này lại không hề thiết tha gì đến kết thành trong bụng của cô cô.Quá đau đớn của quyết định quay trở về hà nội sẽ mang đến rất nhiều điều bất ngờ.Chúng ta sẽ biết được lý do vì sao năm xưa thật lại im lặng rời bỏ nguyên như vậy.Và một lần nữa.Thái nguyên đã gặp lại lão tủ ngày xưa đã cướp đi đợi con gái của cô.Vậy thì biến cố nào đã đưa đẩy đến màn gặp gỡ này để xin một cơ thể và các bạn của vân sáng trung tâm đến các nội dung chi tiết của.Ngày hôm nay và sau khi lắng nghe xong thì quay về các bạn đừng quên nhấn vào nút like chia sẻ và nút đăng ký kênh.Em hỏi anh sao cũng như ekip rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người còn ngay bây giờ chắc là người sống chi tiết của tập bốn.Truyện con hoa tác giả dạ thảo qua phần tạo của ánh sáng.Tôi mỉm cười thật tươi.Rồi gật đầu sau đó theo chân chị.Mang đồ xuống dưới nhà hai chị em màu trắng thì ra bến xe để về quê ngay vào đây thì có.Sử dụng chứng minh nhân dân của chị thoa.Nên có thể đi tàu.Còn bây giờ thì đi cùng với chị nên hai chị em bắt buộc phải đi ô tô đưa đón với tôi không quá quan.Miến xào có thể trở về quê an toàn là được đặt chân lên đất hà nội lòng của tôi vừa.Lại vừa màn mắt buồn.Bác gái ở bến xe đón chị em tôi mở mắt cứ dừng dừng lại.Hai bác cháu ổn nhòa khóc bác cứ liên tục hỏi tôi.Đi đường xa có mệt không con tới nhắn hay sao mà cười quá nhỉ vậy.Con không sao đâu con vẫn khỏe mà.Nếu như ai đó nhìn vào sẽ nghĩ rằng tôi là con ruột của bác chứ không phải là chị thoa bờ về ngay đến chết.Cũng phải ghen tị rồi thốt lên.Kiểu mà.Rốt cuộc ai mới là con gái của mày đấy thì cả hai đứa đứa nào cũng là con gái.Của mẹ cả .Thế sao mẹ không hỏi xem con đi đường có mệt không.Trả bố nhà chị.Em có bờ biển gần như thế thì bạn hỏi trước thôi có làm sao đâu ăn tiền như thế.Mà còn cái thân của chị nữa đấy.Lấy chồng sinh con đi rồi tự khác tôi hỏi đấy.Chị thoa ngày thì bắt gái nhắc đến chuyện chồng con.Thì lại ngồi rồi đấy.Thôi.Chồng con gì.Con vẫn còn bé.Bà nói gì nữa.hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi đầu rồi.Gia đình làm bà cô già.Tự nhiên cái thu cái thảo đi.Chồng con đề huề cả rồi đấy.Lần nào cũng như thế cả cứ nhắc đến chuyện chồng còn là chị thoa lại lá chanh.Bản thân của tôi sau khi trải qua hai mối tình ngang trái.Thì thấy tất cả đàn ông trên đời này.Đều không đáng tin.Tiền vệ cũng chỉ dám giấu được cái xinh thế chồng đầu chứ không dám nói ra.Suy cho cùng thì mỗi người đều có số mệnh gì.Có muốn cưỡng cầu thì cũng không được.Ba người cùng nhau trở về căn nhà quen thuộc nơi ngoại ô.Sau mấy ngày nghỉ ngơi cho lại sức.Tìm bác gái thích thần đời tôi đi khám.Đường nghe nhịp tim của con thì tôi bỗng giờ nước mắt chồng về thứ.Bé con của tôi.Tôi thật là có lỗi.Phim ngày ấy đã có suy nghĩ phá bỏ nó.Nhìn sang bên cạnh thấy bác gái cũng đang mỉm cười thì lại thường bác .Bác giống hệt như bà tiên cứu giúp cuộc đời tôi.Bây giờ thì lại cơm anh hai mẹ con rồi mà chưa một lần than thờ.Mỗi lần nhìn bác lo lắng cho mẹ con tôi.Thì lòng tôi lại thầm ước bác là mẹ đẻ của tôi.Nếu được như vậy thì cuộc đời của tôi sẽ hạnh phúc biết mấy.Hôm trước tuổi dậu bác.Lệnh bất đắc dĩ đến quán của mẹ.Giờ cho mẹ có thể đến cỡ nào.Thì tôi vẫn không thể nào ngăn được lòng mình nhớ đến bà.Rất là bà sẽ thấy tôi.Rồi bắt đầu lại.Nhưng mà tôi lại không thể nào không đến.Ngồi trong xe nhìn sang bên kia đường.Ngôi nhà mà tôi đã từng sống này được mẹ tôi sẽ sửa lại khang trang hơn.Khiến cho tôi phải khó khăn lắm mới nhận ra.Mà giờ đây đã không còn trẻ nữa.Thân hình cũng gầy gò hình trước.Nhìn mẹ mỉm cười thật tươi với những vị khách là.Lòng tôi lại dấy lên một nỗi chua xót.Hóa ra chỉ có mình tôi nhớ mà.Còn mẹ.Có vẻ như bà sống tốt hơn khi không có tôi.Người ta sẽ thấy tôi rơi nước mắt lại nghĩ là tôi đi giành chồng.Thomo hồi.Em đi tìm chòm sao.Vâng ạ.Không phải.Thôi.Ở đây anh thấy nhiều vụ rồi.Đàn ông ấy mà.Thằng nào chẳng hám của lạ đâu.Mất công đi dành làm gì cho đau lòng như vậy chứ.Tôi không giải thích thêm nữa chỉ buồn bã rồi nói.Vâng ạ.Dành cho em về chỗ cũ đi.Mấy ngày sau đó cứ nhớ đến nụ cười của mẹ với mấy người đàn ông là.Thì lòng tôi lại buồn man mác.Nokia ấy chính là nụ cười mà nhiều năm rồi tư vấn mơ được nhận từ mà.Mà có thể dễ dàng dành tặng cho những kẻ qua đường.Nhưng mà lại keo kiệt với chính con đẻ của mình.Sẽ có người nói tôi nên quên bà ấy.Tập trung sống tốt cho cuộc sống hiện tại.Từ hoàn cảnh của tôi thì mọi người mới hiểu được.Ngày trước ở xa.Có thể không nhớ.Nhưng bây giờ ở gần.Máu mủ ruột già.Đâu thể nào nói bỏ là bỏ ngay được đâu.Là có thể tệ với tôi có thể bỏ tôi.Nhưng mà tôi thì không thể làm như vậy được.Ngày tháng cứ dần trôi đi.Mới đó mà được bán trong buồng tôi đã được tám tháng.Buổi sáng tôi phụ cùng bác gái bán cháo.Buổi chiều thì lại làm đồ handmade cho chị thoa để bán.Thời gian đầu tôi có để tìm việc.Nhưng khi biết tôi có bầu thì không nên nào nhận cả.Không nghe thấy cũng buồn.Cho mày mò lên mạng học cách đàn ông.Mấy món đồ nho nhỏ xanh xanh.Điều tôi móc bằng len.Thịt thỏ bán khá chạy.Cũng nhờ thế mà tôi có thêm chút thu nhập khá để lo cho con.Cũng như mọi ngày sau khi hết khách để hai bác cháu sẽ dọn dẹp hàng quán.Sau đó thì bác gái thì chờ.Còn tôi thì ở nhà dọn dẹp nhà cửa.Hoặc là tranh thủ làm đồ handmade.Mà ngày thì tôi vẫn có thể tự mình lo cầu thang.Chẳng hiểu sao hôm nay đang lo thấy tiếng chuông điện thoại bất ngờ giao lên.Tôi giật mình trượt ngã.Cô nàng khiến phần bụng dưới của tôi không nói đâu.Ngay sau đó một tiếng bột nghệ như thứ gì đó vớt ra.Nước ở đâu giày da ướt đẫm quần áo.Kèm theo đó là những cú thúc mạnh dưới xương chậu.Cơn đau bắt đầu tăng lên khiến tôi càng lúc càng hoảng sợ.Vợ và bấm máy gọi cho bác.Tên những trời xui đất khiến thế nào.Tiếng chuông của bác lại vàng trong phòng bếp.Vậy là hôm nay bỏ quên điện thoại nhà.Không nghĩ ngợi nhiều tôi mau chóng gọi ngược cho chị thoa.Từng tiếng tút tút cứ như thế kéo dài.Càng làm cho nỗi sợ hãi chồng tôi tăng dần.Chị thoa cũng không bắt máy.Cơn đau thì ngày một tăng dần.Tâm trạng cũng theo đó hoàng loan.Cho đến khi tôi sực nhớ rằng mình cần phải đi ra cửa cơ cấu hàng xóm thì cũng là lúc trước mắt của tôi mọi thứ bất.Tỏi đen.Cứ như thế tôi dần mất đi ý thức.Chẳng còn nghĩ được gì.Nhưng mà vẫn cố cầu nguyện cho con.Ôi trời ơi.Hãy cứu lấy con của cháu với.Dùng một chút được toàn cuối cùng thì tôi vẫn cố gắng cầu nguyện cho đứa bé bình an.Cầu cho bác gái hoặc là ai đó nhìn thấy tôi và đưa tôi đi cấp cứu.Đáp là những lời nguyện cầu ấy của tôi chỉ là sự im lặng đến đáng sợ của căn nhà.Tầm này thì học sinh thì đi học.Người lớn cũng đi làm.Một số người thì đi chợ chuẩn bị cho bữa cơm trưa.Không biết là tôi gắng gượng được đến khi bác rồi trở về hay không nữa.Một chút tỉnh táo cuối cùng.Tôi không giữ được nữa.Thế rồi dần dần tôi nằm bất động trong vô thức.Thế giới thì bé còn của tôi đang thúc thật mạnh xuống xương chậu.Thế nhưng tôi không còn cảm nhận được nữa.Chẳng biết là tôi nhất để bao lâu.Chỉ biết là sau đó tôi bị đánh thức bởi mùi thuốc sát trùng trục thẳng vào mũi.Giật mình nhìn xuống.Thế giới nhỏ hơn ngày thường xuyên cho tôi hoảng hốt.Muốn chảy đi tìm con.Trên những đôi chân tê cứng không thể nào điều khiển được.Bác gái nhìn thấy tôi tiền lại thì vui mừng cho hỏi.Con tình rồi sao.Ở đâu hay là mình ở đâu không.Mà.Còn còn của con đò.Có nằm xuống đi.Thằng bé vẫn ổn.Bác sĩ trò nằm lồng kính theo dõi mấy hôm.Mà trộm vía.hainăm kg đấy.Nghe thấy như vậy thì tôi thở phào nhẹ nhõm nằm xuống nghỉ ngơi.Còn bác gái vội vã chạy đi gọi báo sẽ đến kiểm tra cho tôi.Báo sẽ đến thăm khám có một chút.Dặn dò bài cầu cho công đi.Còn lại mình tôi và bác gái.Tôi mới nhớ ra sự việc lúc sáng nên hỏi.Mà.Là mẹ đưa con vào đây sao.Sinh nhật bác gái lại lắc đầu rồi đá.Không phải mẹ đâu.Làm chủ được con vào viện.Sau đó còn nhiều người ra chợ tìm mẹ đi.Công tố.Con không tin ông ta đâu.Là thật đấy.Hàng xóm ai cũng nói như vậy cả.Mày biết là còn vẫn còn hơn mấy.Bản thân của mẹ cũng không thể nào tha thứ cho những việc ông ấy đã làm với con.Nhưng mà sự thật.Vẫn là sự thật.Hóa ra thì người đưa tôi vào viện cấp cứu không phải bác gái mà là ông tố.Ông ta có công việc đi ngang qua nên định giá vào gửi cho chị thoa ít đồ.Thấy tôi đang nằm trên đất người thì rớt xuống.Vội vàng nhờ người đưa đi cấp cứu.Ở mỹ còn dùng trên xe ô tô của ông ta.Đề tài bảo vệ.Cũng chính ông ta là người tạm ứng viện phí.Bao nhiêu bác sĩ có hàng để cho tôi được mụn nhanh nhất.Ông thanh ở tôi đời con gái.Nhưng mà mẹ con tôi là nơi ông ta một mạng.Người ngoài thì ai cũng nghĩ tôi cần phải nói với ông ta một tiếng cảm ơn.Nhưng mà tôi không làm được.Trong lòng của tôi vẫn mang nhiều oán hận dành cho ông ta.Rồng tao cứu tôi.Hãy chết trước mặt của tôi.Thì tôi vẫn không thể nào ngừng hơn ông ta.Cũng may là có bác gái hư.Bán cho từng app tôi làm gì mà tôi không muốn mà chỉ nhẹ nhàng nắm tay của tôi an ủi.Cái gì đã qua thì đừng nghĩ nữa.Con mới sinh xong đấy.Nghi ngờ nhiều không tốt cho sức khỏe đâu.Cố gắng nghỉ ngơi thật nhiều để có sữa cho thằng cu nhé.Nhưng mà.Mẹ hiểu là con nghĩ gì.Nhưng mà thôi kệ đi.Cứ xem như đó là mỹ đang trả nợ cho con.Cho những tội lỗi đã gây ra đi.Bây giờ sức khỏe của con mới là quan trọng nhất.Mấy thứ khánh không cần quá bận tâm đâu.Biết là như vậy.Nhưng mà tôi lại không thể nào ngừng suy nghĩ.Còn con trai của tôi nữa.Bác sĩ nói nếu như thằng bé đang được khám kiểm tra về hô hấp.Và các dị tật bẩm sinh.Sau đó sẽ chuyển vào lồng kính.Sau này thế nào thì sẽ khám vàng da.Đến ngày thứ mười thì kiểm tra lần cuối về chức năng thận dột não.Nếu như đáp ứng tốn thì có thể được ghép mạnh ngay sau đó.Nhiệm vụ hàng ngày của tôi là vắt sữa theo cứ hai tiếng một lần.Để bắt gái mang đến cho thằng bé.Đường sứ thằng bé ăn cái gì.Trộm vía.Tôi có đủ sữa cho con.Mà không cần phải dùng đến sức khỏe.Tôi cứ để đặt tên cho con là bình minh đều mong cuộc đời của thằng mãi sau này.Lúc nào cũng tươi sáng như nắng sớm.Mấy ngày nằm viện thì bác gái luôn ở cùng tôi.Một vài bước chăm sóc cho hai mẹ con tôi vô cùng chu đáo.Buổi tối còn có thêm chị thoa.Một nhà ba người chúng tôi nằm ở phòng tự nguyện.Cùng nhau bàn luận về con trai tôi.Chết hòa cường thằng bé đến mức năng nặc đòi nhận làm con nuôi.Tôi đương nhiên là không phản đối.Con trai tôi có trị yêu thương tiếp đó là phúc phần của thằng bé.Và cũng may mắn cho mẹ còn tôi nữa.Tôi từ phòng hồi sức và phòng tự nguyện.Thì ông tú có bảo thủ.Nhưng mà tôi không nói chuyện.Nằm quay mặt vào tường.Ông thầy ngồi được một lớp rồi cũng tự động đứng dậy đi về.Trước khi rời đi đâu có nghe thấy ông ta lính ý rồi nói.Xin lỗi.Tôi không biết là bản thân nghe nhầm hay không.Nhưng dù ông ta có thật lòng hối lỗi.Tôi vẫn không muốn tha thứ.Có lần tôi vô tình nghe chị thoa nói chuyện.Đứa con gái út của ông ta với vợ hai.Suýt nữa bị người ta dâm ô.Có lẽ vì thế nên ông ta mới cảm thấy day dứt về những việc mà mình đã làm.Còn với tôi.Nửa đời ông ta gây ra cho tôi thấy cả đời này.Tôi cũng chẳng thể nào tha thứ.Sang đến ngày thứ năm thì vết mổ của tôi đỡ đau.Mà sức khỏe của bình mình còn chai tôi cũng ổn hơn.Nên tôi có thể cho con tìm trực.Khoảnh khắc thì liền nhất cuộc đời tôi chính là giây phút được cá bờm thằng bé trên tay.Dù đã nhiều lần nhìn ngắm con qua lồng kính.Nhưng mà khi được trực tiếp chạm vào da thịt con.Tôi vẫn bật khóc bởi vì hạnh phúc.Điều làm mẹ là một trải nghiệm hạnh phúc nhất đời tôi.Tanin trong niềm hạnh phúc ấy là một chút tuổi thân.Không phải về sanh non.Bởi vì tôi chạnh lòng nhớ đến mà.Chẳng biết là giây phút chào đời có được bà yêu thương.Vỡ ôm vào lòng như cái cách mà tôi đang ôm con tôi hay không.Thằng bé trước không cảm nhận được tình mẫu tử.Nên cứ mở to mắt nhìn tôi.Khoảnh khắc ấy.Nhìn thấy hình bóng của mình phản chiếu trong mất còn tìm tôi như tan chảy.Vừa vui và hạnh phúc.Nhưng cũng vừa có một chút gì đó lo lắng cho sức khỏe của con.Nonstop anh sẽ nói thằng bài khá tốt.Nhưng mà tôi vẫn không khỏi lo lắng.Tôi là thằng bé sinh non sức khỏe chứ không được tốt.Lo bản thân vụng về không chăm sóc tốt cho con.Cụ mày thằng bé viết thường mẹ.Trẻ sau hai mươi ngày làm việc.Hai mẹ con cũng được về nhà.Vẫn là bạn gái chăm sóc rồi.Bác truyền kỳ lắm.Chẳng cho tôi động dài và thứ gì cả.Nhiều lúc thì tôi vẫn thầm ước giá như bác là mẹ ruột.Thì đời tôi sẽ hạnh phúc biết bao.Ngày tháng cứ dần trôi như vậy.Mới đấy mà đã đầy tháng của con.Hôm nay thì chết hòa cũng xin nghỉ làm.Để làm mâm cơm nhỏ cúng đầy tháng cho con tôi.Đang vui và nói chuyện cùng mọi người trên điện thoại của bạn gái đột ngột đồ chua.Thế là bác nhờ tôi ngày mai xuống.Alo.Cho hỏi.Đây có phải là số của duyên không à.Giọng nói này quen quá.Nhất thời tôi chưa thể nào nhớ ra là ai.Vội vàng hỏi lại.Dạ vâng đúng rồi.Lại thế hả.Đường dây bên kia không trả lời mà hỏi ngược lại tôi.Là nguyên có phải không em.Ai vậy.Tôi biết rồi.Là anh đây thật đấy.Thịt xào.Là người nhiều năm trước đã bỏ rơi tôi.Người đã nhẫn tâm đạp tôi xuống vực thẳm tăm tối thì sao.Bao nhiêu tuổi hờn đau khổ năm ấy lại ùa về khiến cho tôi khó chịu tắt máy.Chồng biết là anh ta gọi làm gì nhưng mà chắc cũng chả có gì tốt đẹp đâu.Bác gái thấy tôi nghe điện thoại xong lại không nói gì nên hỏi.Có ai thấy con.Tôi còn chưa kịp trả lời câu hỏi của bác thì điện thoại của tôi lại tiếp tục dùng trường.Vẫn là số máy đuôi tám mươi chín gọi tới.Là làng ta.Tên thật đáng ghét.Anh gọi cho bạn gái để làm gì chứ.Tôi nhìn điện thoại tôi vào thuật đã là chuyện của quá khứ.Nghĩ lại mà trái tim vẫn còn chút nói đâu đấy.Những giây phút thật đạt độ tại thấp hi vọng trong tôi.Thì cũng là lúc tôi và anh ta chẳng còn gì liên quan đến nhau nữa.Lần đầu bấm nút tab từ khái niệm cười trả lời bắt gái.Là người ta gọi nhầm số thôi mà.Tên những vừa quay lưng thì số điện thoại kia lại tiếp tục gọi đến vì là máy của bác gái nên tôi không thể nào bấm nút tắt liền.Đành bấm nút nghe.Sau đó mười loa ngoài cho bác gái nói chuyện.Alo ai đấy.Nguyễn.Không phải.Vô duyên.Duyên có phải không.Đứa nào đấy.Công nghệ bán cả tháng nay rồi nhé.Ba gà cứ nghĩ ai đó gọi đến đặt cháo.Còn thuật lại chẳng quan tâm đến việc bác đã nghỉ bán vội vàng hỏi.Chùa nguyên đang ở nhà sao à.Nguyên vé số có đúng không.Nhưng mà đứa nào đấy.Hỏi cái nguyên làm gì.Chạm là con thuật đây.Cô còn nhớ con không.Bác gái rừng động tác gọi niềm khác câu mày suy nghĩ.Chị thoa đăng nhập dò cũng quay vội ra nhìn.Bởi vì mở loa ngoài thế nên chị thoa cũng nghe thấy.Chơi chạy vội đến cao rộng cho hỏi.Tường thuật.Cho mày tìm cái nguyên nhà tao có chuyện gì không.Cho con nói chuyện với người một lát được không mà.Nguyên ơi bận chăm con rồi.Không có thời gian nói chuyện.Thế mày đi thì đi luôn đi cho mất dạy.Đừng có mà trở về nữa.Chị nhé.Nói xong thì chị cũng thọ tài tí lùn cuộc gọi.Mặc cho thấy đầu dây bên kia đang cố hỏi.Chăm con.Vậy.Nguyễn đã có gia đình.Tuy im lặng bác thời dài tiếp tục công việc đang dang dở của bản thân.Còn chị thoa thì lầm bầm chửi.Thử đàn ông hám tài.Chặn luôn số đó đi bò sữa người ta xong bây giờ còn bày đặt.Cho con nói chuyện với win mặt dày cũng vừa thôi mà nguyên này chỉ cấm mày nói chuyện với nó đi.Chị à em có còn là con khờ ngày xưa nữa đâu em giờ chỉ cần có mẹ.Các chỉ với cả bình minh là đủ lắm rồi.bốnd nỗi đau về thuật đã ngủ sâu trong tim tôi anh ta đang bới lên.Nói không buồn là tôi đang nói dối nhưng mà tôi sẽ cố gắng.Không để ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi có nhiều.Lại gần chiếc nồi nơi mình đang say giấc.Mỗi khi có chuyện gì đó không vui.Tôi thường chọn cách ngắm nhìn con trai.Chỉ cần được thấy thằng bé khỏe mạnh và lớn khôn từng ngày.Thì tất cả mọi một phiền bỗng hóa hư vô.Tiền đầy tháng của con trai kết thúc.Thì cũng là lúc bạn gái nói tôi đi ra ngoài đường.Mua một thứ gì đó gọi là độ phòng lòng.Tôi không rõ về tục lệ này cho lắm chỉ thấy bác gái vào thế tôi làm theo thôi.Vốn để mua thứ gì đó ở gần đây.Vậy mà không hiểu sao cho lại chạy xe thẳng đến quán của mẹ chồng báo thức.Kể từ khi bầu sang tháng thứ sáu.Thế tôi không còn đến để nữa.Tôi sợ nhìn thêm hạ tôi thì tôi sẽ lại khóc.Hết rồi ảnh hưởng đến con trai.Sau khi sinh thì bệnh chăm con.Thằng bé sinh non.Nên chăm sóc công cực hơn những đứa trẻ khác.Chờ đến tận hôm nay tôi mới dừng lại ở đây.Đối diện với quán của mẹ.Trái ngược với những lần trước tôi đến.Lần này thì quán của mẹ đóng cửa.Tôi cũng không quá ngạc nhiên bởi vì trước kia.Cũng có ngày mà đóng cửa cả ngày.Cho nhân viên nghỉ ngơi.Bởi vì đêm hôm trước qua đông khách.Người ta nói có sinh con mới hiểu lòng cha mẹ.Nhưng mà tôi thì khác.Có con chăm con.Nó lại càng không thể nào hiểu được vì sao.Mẹ tôi lại đối xử với tôi như vậy.Năm tháng cuộc đời đã cho tôi nhận ra trên đời này không phải chỉ có mình tôi bất hạnh.Mà có rất nhiều đứa trẻ không phải cha mẹ hắt hủi như tôi.Tôi là chưa từng gặp hồ.Nhưng mà tôi lại đau chung một nỗi đau với họ.Nỗi đau bị chính người sinh ra mình ghét bỏ.Đứng thì một lá vẫn không thấy mẹ mở cửa tôi đành đi về.Đi thật chậm để chờ cho nước mắt khô rồi mới vào nhà.Tôi không muốn bắt gái thế thôi trong bộ dáng này.Không muốn bác phải lo lắng thêm về tôi nữa.Ôi trời ở đây rồi.Đi đâu mà lâu như vậy.Đã bảo rằng hai đầu ngõ mua thôi.Mới vừa sinh xong không chịu kiên cứ cái gì cả.Tìm con đi loanh quanh một tí cho thoáng thôi.Cả tháng này còn cũng chả đi đâu rồi.Chị đấy.Tôi nói không nghe.Sau này khổ đừng có khách đấy.Tôi vào nhà đi.Mà nhớ bắt cái sữa lạnh bên ngoài đi ra thấy cho thằng bé bú.Không nó lạnh bụng đấy.Vâng ạ con nhớ rồi.Tôi đi vào phòng nhìn con trai thì đột nhiên nghĩ đến chồng.Nếu rảnh tao biết rồi dành cho anh ta một đứa con trai.Liệu rằng có bất ngờ hay không.Chắc là không.Nếu như anh ta là người tỏ tình.Thì giây phút nhìn thấy chấm nhỏ xíu trên màn hình siêu âm đã không lạnh lùng ký vào giấy.Ép tôi phá thai.Người nhanh ta tôi chưa từng đến tiếc.Chỉ có một nỗi buồn bởi với không cho con trai được một gia đình trọn vẹn.Cũng phải thế tôi luôn cố gắng dành thật nhiều tình thương cho con trai.Hi vọng có thể bù đắp cho con.Chiều nay thì thuật lại tiếp tục gọi điện cho bác gái.mười hai đó nói chuyện với tôi.Tâm trạng của tôi đang không được tốt nên thẳng tay chặn luôn số của.Đấu tranh ta liên lạc với lý do gì đi chăng nữa thì cả hai cũng đã là quá khứ của nhau.Không cần thiết phải nói chuyện dài dòng.Chặn số này thì thuật lại dùng số khác.Dường như anh ta nhất định phải gặp được rồi.Không có chút tò mò xem anh ta muốn nói gì.Sau vài ngày đến đó.Tôi cần quyết định ngày mấy.Câu đầu tiên anh ta hỏi tôi.Nguyễn.Xem lại lấy chồng vậy.Nực cười chưa.Tôi lấy chồng hay không liên quan gì đến anh tài chứ.Vì sao tôi lại không được lấy.Thêm.Em sống có hạnh phúc không.Cảm ơn anh nhé.Nhớ ơn của anh tôi vẫn sống tốt.Có tiếng thở dài truyền đến tài tôi.Tôi không hiểu lý do vì sao năm ấy thuật bỏ rơi tôi.Mà bây giờ lại có phải nuối tiếc khi tôi lấy chồng.Câu hỏi là.Mày muốn gặp tôi có việc gì không.Anh.Chỉ muốn hỏi xem em sống thế nào thôi.Thế thì bây giờ anh có câu trả lời rồi đấy.Thử thách mày nhé.Thật nhanh như vậy thì vội vã hát lên.Khoản đá.Chuyện gì nữa.Chuyển em gửi mail cho anh.Hôm đó.Anh đã đầu.Chuyện đó qua nhiều năm rồi.Tôi không muốn nhắc lại nữa.Tôi và anh bây giờ công có cuộc sống riêng.Mong là anh đừng làm phiền tôi nữa.Tắt máy rồi tôi quên mất là mình còn chưa hỏi xem.Vì sao năm xưa thật không nói với tôi một lời chia tay.Mà cứ lẳng lặng bỏ tôi như vậy.Anh ta không biết rằng chờ đợi không đáng sợ.Mà điều đáng sợ là bản thân không biết chờ đợi đến bao giờ.Nhưng mà nghĩ lại quên cũng tốt.Ghi lại chuyện xưa chỉ thêm đau lòng thôi.Ngày hôm ấy thì thuật chỉ để lại một tin nhắn.Chúc em hạnh phúc.Sau đó thì lại biến mất nhiều cách đây mấy năm trước.Tôi bận chăm con nên cũng quên luôn tin nhắn đó của thật.Cho đến hơn một tháng sau thì đột ngột anh ta đứng trước cửa nhà bác gái.Thật thay đổi đến mức nếu nhanh ta không lên tiếng.Thì suýt chút nữa tôi đã không nhận ra.Già thì trắng hơn.Nhưng mà cơ thể thì gầy hơn trước rất nhiều.Chạy dọc bên má còn có một vết sẹo khá lớn.Tóc thì cắt sát da đầu.Không còn là thuận vui tính hay cười mà tôi biết.Thật nhìn tôi rất lâu sau đó thì bật khóc rồi nói.Nguyên à.Anh đi tìm em suốt mười năm bây giờ mới gặp.Anh tìm tôi.Anh nghĩ tôi là trẻ con à.Sao phải nói câu đó.Anh biết là em không tin anh.Nhưng mà em nhìn đi.Vết sẹo này.Tả về nữa.Tất cả những thế này.Lamborghini năm xưa anh muốn chè bất ngờ.Ngày mất dấu em bắt xe vào sài gòn.Quá đúng là bên má trái trên chân và tay của thuật đều chi chít những vết sẹo lớn nhỏ.Nhưng mà cũng không thể vì thế mà tôi dễ dàng tin vào lời của anh ta được.Nhìn thấy tôi vẫn còn vài như hoàng thì thuật vội nơi túi hồ sơ đưa cho tôi cho nói.Em xem.Anh hôn mê suốt nhiều năm.Mới không thể nào đi tìm em.Tôi cầm xấp hồ sơ tài dù đọc từng chứ.Nguyễn văn thuận.Nhập viện do tai nạn giao thông.Tình trạng hôn mê sâu.Ngày tháng trên này đúng là khoảng thời gian đó.Vậy là thật nó đúng sao.Anh đi tìm tôi chứ không phải là bỏ rơi tôi.Vậy tại sao anh lại không tìm tôi sớm hơn.Tại sao đợi đến tận bây giờ.Nhưng mà tôi đã trót trao thân cho người khác và sinh ra bình minh.Bây giờ đang tìm tôi.Đưa những thứ này.Còn ý nghĩa gì đâu.Nước mắt của tôi trời làm nhà đi dòng tên của anh trên giấy.Bao nhiêu oán hận năm xưa bông hoa thành tích núi.Giáng anh nói với tôi một lời.Chúng tôi đã không gặp nhau một đời như vậy.Giá như tôi biết anh về tôi.Bỏ công việc ngoài này.Tôi sẽ không oán hận anh.Sẽ chờ đợi anh.Và chúng tôi sẽ vẫn là một đôi.À mà không.Là một gia đình hạnh phúc mới đúng.Đây là những tiêu đỏ.Chỉ gói gọn máy trong hai từ giá như.Tôi bảo hành giống như hai đường thẳng cắt nhau tại một điểm.Rồi mãi mãi rời xa nhau.Tôi bây giờ đã có bình minh.Và cũng qua cái thời mộng mơ để mà chọn tình bỏ nghĩa.Hơn ai hết tôi hiểu một đứa trẻ thiếu thốn tình thương.Khổ sở đến mức nào.Thịt có thể thường tôi.Hi sinh cho tôi.Nhưng mà còn bình minh.Thế không ai dám chắc được điều gì cả.Tôi sẽ không bao giờ ích kỷ tròn hạnh phúc của bản thân.Mà để cho con trai của tôi khổ đau.Thuật nhìn thấy tôi cứ khóc mãi như vậy.Thì nắm tay của tôi đau lòng rồi nói.Em đừng khóc nữa.Đừng khóc nữa mà.Anh đau lòng đấy.Vậy tại sao chưa.Tại sao không tìm em sớm thôi.Xin lỗi.Anh xin lỗi để cho em phải khổ.Sang em nói em phải chăm con.Cứ ngỡ là em đã có gia đình.Không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống của em.Cho đến khi anh biết em là mẹ đơn thân.Anh hiểu là mình không thể nào mày im lặng được nữa.Tên hình xuất viện và đi tìm em.Gần nhất đến hải từ xuất viện tôi chọn xe mất dấu hỏi.Xuất viện.Nhìn thấy tôi ngạc nhiên như vậy thì anh cũng khác gặp đầu xác nhận.Không nhớ là anh nằm viện từ ngày hôm ấy cho đến bây giờ.Và đó là lý do cho đến giờ này.Anh có thể tìm tôi.Không đâu.Chắc là không thể nào nặng đến mức như vậy được.Nhưng mà đến nhưng không phải thì tôi thật sự không giải thích được vì sao.Tôi lại không đi tìm tôi suốt nhiều năm qua.Mà phải chờ cho đến tận bây giờ.Nghe đọc được sự thắc mắc chồng mất của tôi.Từ từ giải thích.Anh chỉ mới tỉnh lại hai tháng này thôi.Tỉnh lại.Ý của anh là trước đó anh hết à.Không.Là hồn mẹ.Vẫn là cái gật đầu đó thuận nói tiếp.Mọi người ai cũng nghĩ là anh sẽ sống cuộc đời thực vật.Cho đến hai tháng trước.Không hiểu vì sao anh lại nghe thấy tiếng của anh cầu cứu.Anh cảm nhận được em gặp nguy hiểm.Nên muốn để giúp em.Nhưng anh không làm được.Mở mắt ra thành mới biết là mảnh hồn mày suốt bảy năm liền.Bố mẹ của anh đang muốn xin việc cho anh về nhà.Thì bất ngờ anh tỉnh lại.Nghe cứ như là chuyện cổ tích cái nhỉ.hai tháng trước.Anh cảm nhận là em gặp nguy hiểm.Phải đấy.Anh không biết giải thích cái nào cả.Nhưng mà trong tiềm thức của anh cảm nhận được như vậy.Không phải lo cho em thế nên.Tôi vội vàng nhất lời của thuật giờ hỏi lại.hai tháng trước.Là ngày nào thế.Ngày nào nhỉ.Ngày hai mươi bốn tháng ba.Có chuyện gì sao em.Đó chẳng phải là ngày sinh của bình minh sao.Chẳng lẽ khi thường vấn đề.Anh đã cảm nhận được.Tôi cần những thứ kỳ diệu này chỉ có trên phim thôi.Không ngờ là hai trăm đời thường cũng có.Lau nước mắt tôi nhìn thật.Từ nãy đến giờ anh đứng khá lâu.Nên có phải mệt và dựa vào cửa để thở.Lúc này tôi mới sực nhớ ra là anh vừa mới tỉnh lại.Cơ thể chắc vẫn còn yếu tôi vội vàng nói.Anh vào đây đi.Ngồi xuống ghế cho đỡ mệt.Thèm cho anh vào à.Không ghét anh sao.Có chứ.Nhưng mà đó là trước kia.Bây giờ thì biết rồi.Bật anh vào nghề đi.Nhiều người một lát cho đỡ mệt rồi về biển nhé.Sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.Anh trốn đi như vậy.Bố mà anh sẽ lo lắng thế.Phần mềm tính tiền không đợi tôi nói.Đã vội đi vào ghế.Nhìn vẻ mệt mỏi của anh tôi trở thấy xót xa.Anh mệt như vậy.Mà một mình đi từ tận trong quê ra hà nội tìm tôi.Quãng đường hơn một trăm cây số không quá xa.Nhưng với người ốm mới dễ như anh.Quả thật đúng là một thử thách.Tôi và thuật đã xa nhau bảy năm.Bản thân cũng chẳng yêu thêm một người nữa.Tôi không nghĩ là mình còn tình cảm với thuật.Nhưng mà cảm giác đau lòng và xót xa khi thấy anh.Trong lòng tôi không thể nào lý giải được.Tôi nhìn anh.Có quá nhiều chuyện muốn hỏi.Nhưng mà lại không thể nào mở lời.Cơ sở nếu như biết quá nhiều thì bản thân sẽ đau lòng.Ba tôi và anh cũng rơi vào một cái vòng luẩn quẩn.Thôi thì chỉ cần biết trưởng ấy để không hình ảnh nữa.Còn lại thị duyên đã lỡ.Thôi thì đành để cho gió cuốn trôi.Từ cuộc sống của em thế nào.Tại sao lại chọn làm mẹ đơn thân vậy.Em vẫn ổn.Máy đến thân cũng tốt mà.Em cảm thấy hài lòng với cuộc sống hiện tại.Nếu như khi xưa anh không tai nạn.Thì chắc là bây giờ bọn mình đã.Thuê nhà.Chuyển câu đừng nhắc lại nữa.Bây giờ thấy anh vẫn bình an như vậy là tốt lắm rồi.Thật ngạc nhiên khi thấy mới vài phút trước thì tôi vẫn còn khóc lớp đau lòng.Vậy mà giờ đây lại trở nên lạnh lùng như thế.Anh ốm rồi nói.Nhưng mà anh.Em hiểu chứ.Nhưng bây giờ em còn có bình minh nữa.Đã bảy năm rồi.Bây giờ thì mình chỉ có thể là bạn thôi.Tôi biết là anh sẽ bù.Anh bỏ qua sức khỏe.Địa điểm cần đi tìm tôi.Chứng tỏ tình cảm anh dành cho tôi vẫn còn rất lớn.Chỉ tiếc là hiện tại tôi không thể nào đón nhận tình cảm đó.Thật muốn nói thêm gì đó để thuyết phục tôi.Nhưng bình minh khóc nên tôi không còn thời gian nói chuyện với anh nữa.Thật nhìn tôi ngỏ ý muốn xin số điện thoại.Nhưng mà tôi lại viện cớ đang bận với con rồi từ chối khéo.Rất hiểu ý tôi.Anh ngồi thêm một lát thì cũng buồn bã ra về.Ra đến ngoài cửa thì có gặp bác gái đi trở về.Bác đã nhìn thấy thuận thì ngạc nhiên lắm.Nhưng mà thật đang buồn nên chị trả qua loa vài câu rồi cũng định ngày.Bác gái chắc là sợ tôi gặp thuận sẽ buồn nên vào phòng xem biểu cảm của tôi.Thế tôi vẫn ổn thì bác sẽ hỏi.Cái thằng thuận đến đây làm gì thế.Dàn.Anh ấy đến để nói cho con biết bảy năm trước.Không phải im lặng để rồi bỏ con.Mà là người muốn đi tìm con.Và cho con bất ngờ.Tình hình tại sao sau đó nó lại không gặp con vậy.Tôi nhìn bác gái khác thời dài.Và kể cho bác nghe toàn bộ câu chuyện giữa tôi và thỏ.Nghe xong thì bác có chút nghi ngờ.Nhưng mà khi thấy tôi khẳng định đã nhìn thấy giấy nhập viện và những vết sẹo mới trên người của thuật.Thì bạn cũng chiều tiền.Bác gái thì vốn là người có lòng trắc ẩn.Bây giờ lại nghe tôi kể với bệnh tình của thời thế xót xa rồi nói.Khổ thân thằng bé.Tên bao nhiêu năm qua bị mọi người hiểu nhầm như vậy.Tình hình chị thoa lại phản ba.Tin về mấy lời của mấy thằng đó.Muốn lừa tình thì nói gì chả được đâu.Nhưng mà chị à.Tai nghe có giấy nhập viện và gia viện hẳn hoi đấy.Mấy cái giấy thì làm mấy hồi.Tôi không tin thật là người như vậy.Nếu x thực sự bỏ tôi khi trước.Thế bây giờ cũng đâu cần mất nhiều công đến tìm lại tôi chứ.Cũng về chuyện của thuật mà trong nhà chia thành hai pha.Tôi có bác gái thì tìm thuật-thương thuật còn chị hoa thì là nhất bực mình.Về phẫu thuật sau nhiều ngày nói chuyện thông qua máy của bác gái.Thì tôi cũng được mấy cho hằng số điện thoại của tôi.Anh luôn hỏi thăm mà còn tôi.Nhưng mà lại chưa từng thấy tôi điều gì cả.Anh nói muốn giải được thoải mái.Tôi muốn tôi phải suy nghĩ nhiều vậy anh.Với tôi thì khoảng thời gian xa nhau là bảy mươi lăm.Là đau thương là nước mắt là đổi thay.Tìm x thuộc chỉ như một giấc ngủ say rồi tỉnh dậy.Bởi vì vậy anh đau lòng khi thấy tôi thay đổi.Anh không thể nào chấp nhận được về tôi không còn dành nhiều tình cảm cho anh như xưa nữa.Anh đau khổ.Từ dằn vặt chính mình.Anh tưởng cho rằng sự thay đổi của tôi là lỗi do anh.Mọi đau khổ từng trải qua trong bảy năm qua.Cũng từ anh mà ra.Mỗi lần như vậy thì lòng của tôi lại thương thật thêm một chút.Tôi cũng là con người.Và trái tim của tôi cũng biết dùng.Vì thế mỗi khi nhà thuận nói muốn che chở cho mẹ con tôi.Tôi vô cùng cảm động.Tiếc là tôi không đủ can đảm để mạo hiểm.Tôi không muốn cuộc sống của mình bị xáo trộn.Lại càng không muốn đèn cuộc đời của con trai ra đánh đổi.Chuyện của tôi tôi còn chưa biết nên làm thế nào thì chị thoa đi làm về lại tiếp tục nói cho tôi một tin động trời khác.Nguyên.Em nhìn xem đi.Đây có phải là anh của em ngày bé không.Bức ảnh được chụp khá lâu.Nước ảnh không được gió.Nhưng mà tôi làm sao lại không nhận ra chính tôi được chứ.Bức ảnh này được chụp nhân dịp sinh nhật của tôi tròn mười lăm tuổi.Căn nhà địa ngục đó có hóa thành tro thì tôi vẫn nhận ra.Việc đầu cho tôi vội vã hỏi.Nhưng mà.Ai mà lại có hình của em như vậy chứ.Chị không biết.Hôm nay thứ mấy đứa bạn nó chia sẻ thế giống mày quá thế nên lưu lại cho mày xem đấy.Chia sẻ.Em hỏi chia sẻ ảnh quá khứ của em để làm gì chứ.Chị toàn viết tay trên màn hình điện thoại.Sau đó thì đưa cho tôi đó.Bảng chia sẻ khánh dài.Và nội dung chính là mẹ tôi mắc căn bệnh thế kỷ.Bà không còn sống được bao lâu nữa.Nên muốn tìm tôi.Tìm lại đứa con gái đã bỏ nhà đi nhiều năm nay.Mẹ tôi bị bệnh.Có phải vì thế nên hùng chữ tặng quà quán mới đóng cửa.Bệnh tình của bà thế nào.Nặng nhẹ ra sao.Cái máy tính sao đây.Hồi nãy là bàn tay in hình.Mình nói lời xin lỗi con gái.Có thai thử không.Tôi không trả lời chị thoa tiếp tục kéo xuống phía dưới.Đọc bình luận của mọi người.Có người nói tôi nên tha thứ cho bà ấy.Bởi vì dù sao thì bà cũng là người sinh ra tôi.Ngữ văn cho tôi hàng hải và sự sống.Nhưng mà hỏi được biết những gì tôi đã phải trải qua.Ừ thì bà có công sinh thành.Công có công dưỡng dục tôi nhiều năm.Vậy còn những tổn thương trong lòng của tôi thì ai thấu để.Người ta đâu có sống cùng với tôi những năm tháng đó.Cũng không phải là tôi để cảm nhận hết những tổn thương khổ cực.Những lời đay nghiến.Và cả những trận đòn roi mà bà trút lên người của tôi nữa.Năm thằng đó rất nhiều lần tôi nghĩ đến cái chết.Nghĩ rằng chỉ có chết mới có thể giải thoát rồi khỏi những khổ đau.Tôi cũng chịu biết bao nhiêu lời tình yêu và sự khác biệt của người đời.Nhưng mà nó đâu có thấm gì so với nỗi đau mà mẹ bạn cho tôi.Đau đớn và ám ảnh đến mức tám mươi lăm rồi.tám năm kể từ cái ngày tôi chạy thoát rồi vẫn không thể nào thôi ám ảnh mỗi khi vô tình nhớ lại quãng thời.Đó.Tôi đang sống hơn chín năm trời trong cái trạng thái ước gì mình chưa từng được sinh ra.Ước gì nằm đó mà có thể phá bỏ tôi đi.Ngay sau khi tôi chào đời cũng đủ.Tôi căm ghét ngày sinh nhật của chính tôi.Ngày mà thôi vệ sinh ra đời.Và phải bắt đầu một kiếp người đầy oan trái.Thật đau đớn khi mà chính người sinh ra tôi người thân duy nhất trên đời của tôi lại không thương tôi.Còn người ngoài thì lại hết mực yêu thương và bà bầu.Nhiều lúc tôi ước được mà yêu thương giống như bao nhiêu đứa trẻ khác.Mỗi đêm tôi đều nằm mơ được mà ôm ấp trong lòng và ca hát dù cho tôi ngủ trên những đắng.Sự thật vẫn mãi là sự thật tôi biết.Bởi vì ngay từ khi tôi hình thành thì tôi muốn phá bỏ tôi.Nhưng không thể mẹ tao ghét rồi mà hành hạ tôi để trút dần mỗi khi có khách hàng nào.Khiến cho mẹ khó chịu.Tôi thường mẹ.Đơn giản bởi vì mẹ là người sinh ra tôi nhưng mà tôi lại không hề cảm thấy biết ơn vì điều đó tôi ghét.Cách để tạo ra tôi.Giá như tôi được lựa chọn đấng sinh thành tôi sẽ không đời nào chọn mà tôi không giống như những đứa trẻ.Tôi được sinh ra từ một lần mẹ đi bán dâm tôi đã hiểu quà có cái nghề tăm tối đó thứ bảy.Đời sinh việt xã hội này mệt thì mọi người sẽ không bao giờ hiểu được sự tuổi hồ buồn chán.Của các cụm từ còn hoàng.Tôi không muốn sống với một số phần khiếm khuyết.Không muốn là một đứa trẻ bất hạnh cả đời.Tôi không cổ ngọc cơm đi tìm hiểu người đàn ông giang mầm sống trong bụng mẹ với tôi.Ông ta là một khái niệm vô nghĩa.Tôi đã bỏ họ chỉ vì tôi quá cô đơn.Tôi để mặc cảm và sữa chuối bỏ chính bản thân của mình.Mọi người có biết là tôi từng muốn được thử cảm giác của một người độc ác.Để con có hiểu mà.Tôi muốn hủy hoại cuộc sống.Việc học hành của chính mình.Về hỏi tương lai bởi chán chường.Tôi chưa bao giờ có niềm vui sống cả.Tôi cũng chưa bao giờ thấy hạnh phúc bởi vì cuộc sống của tôi chỉ toàn là sự khinh rẻ của người đời.Và những trận đòn roi từ mẹ.Bà chính là người làm cho tôi cầm chén và thù hận bản thân.Lớn lên biết nhận thức.Tôi đã luôn thường trực một câu hỏi.Tại sao mày lại không thể cho tôi cuộc sống bình thường ấm áp và tươi đẹp.Mà lúc nào cũng là một cuộc sống bất bình thường.một số phận không giống ai.Chị lớn nền hiểu chuyện.Mỗi ngày tôi càng thấm nhận rằng.Mẹ giống như một con quỷ độc ác.Mã kỳ mày chọn con đường lầm là không giống ai.Hát về tình cha tôi.Cài đặt tôi trên con đường muôn vàn bất trắc và đau khổ.Đau khổ hơn nữa là tôi không được quyền từ chối hay lựa chọn.Bắt buộc phải chấp nhận.Có lúc tôi tự hỏi.Mẹ sẽ cảm thấy như thế nào nếu như bạn đặt mình vào vị trí của tôi.Làm bài lựa chọn tình tuổi già.Chứ không phải là tôi đòi hỏi ra đời.Tại sao lại không thể nào một lần cho tôi cảm nhận được hơi ấm tình mà.Tại sao lại tàn nhẫn độc ác với tôi như vậy.Để rồi bây giờ lại tìm tôi thử chứ.Tại sao.Sự tàn nhẫn của máy chính là thứ mà tôi không thể nào tha thứ được.Đã có quãng thời gian tôi làm trái ý mà.Xe buýt sao đỏ tôi sẽ nhận được.Cơn mưa chiều nay tuổi mẹ.Nhưng tôi vẫn cố chấp chống đối.Tôi muốn làm trái ý của mẹ.Làm cho mẹ chuối đến rồi.Để cho mày có thể một lần hỏi xem.Tôi muốn gì và cần gì.Tôi ghét mẹ.Tôi ghét cả cái nghề của mày nữa.Bởi vì nó mà tôi mới được sinh ra.Bởi vì nó mà tôi phải sống cuộc sống không trọn vẹn.Để rồi tâm hồn của tôi mãi mãi.Có những khoảng trống không thể nào lấp đầy.Không có thời gian thì khoảng trống mấy lần lớn lên.Hành hạ tôi bóp méo tâm hồn của tôi.Dao động cưỡng nổi trong bóng tối.Những khoảng trời mới khiến tôi luôn nhìn cuộc sống.Bằng mắt chán chường và méo mó.Vậy nên.Đừng ai nói với tôi nghĩ đến cùng sàng thành mà tha thứ cho mẹ.Bộ phim là một người quá được à.Đọc báo với chính đứa con của mình đã giúp ruột để ra.Cũng bởi vì ghét mà.Ghét cái nghề của mẹ.Tôi đã không cho phép bản thân lập là những sai lầm của bạn nữa.Bởi vì tôi muốn có một cuộc sống bình thường.Một cuộc sống.Không bị rảnh cái mác còn hoàng.Hay là cái điểm.Tôi luôn muốn bản thân và quên mã đề.Rồi quên cả những tháng ngày tầm tối đó nhưng mà tôi không làm được.Trong người của tôi vẫn có một nửa là dòng máu của mà.Trái tim nhỏ bé của tôi vẫn còn đó tỉnh thân mẫu từ tôi nhớ về mà như bao nhiêu người khác nhưng để tha thứ.Và trở về sống bên mẹ.Như lời khấn cầu trên mạng.Thế tôi không làm được.Tôi tự hỏi chính mình.Nếu như mà không mắc căn bệnh thế kỷ.Bệnh tiểu đường hàng không cần kéo và cái chết.Thì liệu là bạn có nhớ đến tôi hay không.Bác gái nhìn thấy tôi khóc.Thì lại gần ôm lấy bờ vai đang run rẩy của tôi khi nói.Nín đi con.Dù con tròn thế nào đi nữa thì mẹ và chị vẫn luôn ủng hộ con.Chết ở bên cạnh đồng tính sẽ nói.Phải đấy.Mà chê thì chỉ mong là mày đừng có tha thứ cho mẹ của mày thôi.Chẳng việc gì mà phải tha thứ.Hay là nhìn mặt lần cuối cả.Tôi không tha thứ cho mẹ.Một phần bởi tôi hận bà ấy.Phần nữa sẽ làm cuộc sống con trai tôi xáo trộn.Bây giờ nó vẫn còn bé.Chưa nhận thức được mọi thứ.Nhưng mà tôi không muốn thằng bé bị người đời xa lánh bởi vì căn bệnh của bà ngoại.Mẹ có thể không thương con của mẹ.Nhưng mà tôi thì không thể nào được giống như mẹ được.Đề nghị bác gửi tôi suy nghĩ lung tung.Thì bác lại sang ngủ cùng với tôi.Đã lâu lắm rồi kể từ khi bình minh đầy tháng cho đến bây giờ.Tôi mới lại được ngồi cùng với bác.Tôi thức trắng như vậy.Giờ bác gái có mất ngủ cả một đêm.Báo giúp tôi thay bỉm cho bình minh.Rồi sau đó thì lại phân tích và an ủi tôi.Mà không biết là còn đang nghĩ gì.Cũng không biết là còn có thể thiếu cho bà ấy không.Nhưng mà biết là bà ấy là người sinh ra con.Và sự thật đấy thì con không thể nào chối bỏ được.Con có thể có hai lựa chọn.Một lần có thể coi như không có chuyện gì xảy ra.Và hai đã chấp nhận tha thứ.Trở về gặp mặt bà ấy.Mpba yếu là người đã sinh ra con.Dù cho con chọn cách nào thì cũng đừng sợ ai chê trách gì cả.Bởi vì thế.Hãy chọn cách nào mà khiến cho con cảm thấy thanh thản nhẹ nhõm nhất.Để cho mười hai hai mươi năm nữa thì con cũng không ân hận hay day dứt vì cả.Vậy nếu là mẹ.Ngày ta chọn cách nào.Con có thể không chào bình minh nhận bà ngoại.Không có thể không về sống và chăm sóc bà ấy những ngày cuối đời.Nhưng mà con nên đến gặp mặt bà ấy một lần.Để tròn chữ hiếu.Cũng là để xem bài có điều gì muốn nói với con không.Nhưng mà còn.Con hận bảy mươi lăm.Mà biết chứ.Đài truyền hình con kể lại đã cảm thấy những việc bà ấy làm quá ác độc với con.Nhưng mà coi nè.Nghĩa từ nặng nghĩa tình.Tha thứ cho người cũng là tha thứ cho mình.Buông bỏ được quá khứ thì còn có thể có cuộc sống tốt hơn ở hiện tại.Tôi thở dài ngẫm nghĩ một lát rồi giặt nói.Nhưng mà còn sợ.Con sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của bình minh.Sự thật máy sức khổ giống như con ngày xưa vậy.Toàn cảnh lúc này.Có đến gặp bà ấy một mình.Có cái gì đó mà ảnh hưởng đến thằng bé.Dạ vâng ạ con hiểu rồi.Ừ đúng rồi còn chuyện này nữa.Mẹ không có ý kiến thì.Nhưng mà nếu như còn đến đó thì cũng phải để ý.Đừng có để cho bản thân bị bệnh thảo đi.Còn còn chưa quyết định mà mẹ.Thế là mẹ cứ nói như vậy thôi.Quyết định thì vẫn nở con.Thế giới thế nào đi nữa vẫn mình cho đến sức khỏe của bản thân là đủ.Tôi đưa mắt nhìn theo bóng đêm đoàn kết về trước.Mơ thấy trong lòng tôi lúc này dối gian.Không biết lựa chọn sao cho phải.Tôi đã từng lần đọc tất cả những bình luận của mọi người trong bài chia sẻ.Của chị lệ.Nhân viên và cũng là người làm ở quán.Từ khi tôi vẫn còn sống ở đó.Có người nói tuổi bỏ qua để làm tròn chữ hiếu giống như bác gái.Nhưng mà cũng có người tình dục mẹ tôi.Hỏi nói rằng mẹ làm gái.Mày phá nó biết bao nhiêu gia đình.Khiến cho bao nhiêu đứa trẻ mất đi mái ấm.Thế không xứng đáng nhận được sự tha thứ của tôi.Tôi có thể gặp lại mà.Nhưng mà những ký ức về mẹ là khiến tôi gần như muốn đoạn tuyệt với bà.Tôi đau đớn quá.Tôi phải làm sao đây.Cả một đêm đó thì tôi không thể nào chợp mắt.Bạn gái dường như cậu mất ngồi thao.Chỉ có bạn mình là vẫn vô từ không vướng sử đời.Nhìn con ngủ say tôi lại ướt là mình được quay lại khoảng thời gian bài thơ.Khoảng thời gian vẫn còn sống về bản thân.Vô lo vô nghĩ.Tháng này có như vậy trời đề bình yên.Tiếc là bà đi quá sớm.Và tôi chưa một lần được báo đáp lại công ơn của bà.Sáng sớm hôm sau khi ngoài đường có một vài tiếng giao hàng quen thuộc thì tuyệt hòa vội chạy sản phẩm.Gọi cho rằng hoài chờ vào.Này.Mày suy nghĩ kỹ chưa.Quy định thế nào đấy.Em vẫn chưa lấy chồng trẻ.Em giận mẹ đi.Nhưng mà.Nhưng vì cái gì nữa.Chị em lại kể lại còn thích cầm hộ mày.Tốt nhất cho mặc xác đi.Lúc khỏe mạnh đối xử không ra gì.Lúc ốm đau vai trò nhân thần tìm con.Cho biết có phải là thật lòng không.Hay là muốn tìm mới về.Uhai mươi bảy cuối đời.Chị linh ở mẹ già bệnh lừa tôi.Khi tôi tìm về cho bác khám sau đó bắt đầu làm gái giống như xưa.Tôi thì lại không nghĩ như vậy.Chẳng ai đem tính mạng của mình ra đùa cợt như thế cả.Cái nghề của máy rất nhạy cảm.Mà chắc không ngờ mọi người như vậy đâu.Trẻ.Em không nghĩ như thế được.Mấy cái hàng người ấy thầm độc lắm.Đừng có một vụ tiền thảo lê bình và người đi.Chị nói xong quay người rồi đi.Như chợt nhớ ra điều gì đó nên quay người lại cho nói tiếp.Mày chỉ nói trước nhé.Lấy mai có đi đền chăm sóc bảy.Để thằng bé lại đi.Nó còn bé tí như thế còn cả tương lai phía trước.Mà ngồi nhớ con muỗi nhà hiểm truyền bệnh cho nó.Khổ cả đời đấy.Chắc là không đến mức như vậy đâu chị ạ.Không cái gì mà không.Mấy cái loại này nó kỳ lắm.Đồ lót trong đó sạc đầy.Không nên chủ quan.Kể cả mộta không lây bệnh cho thằng bé.Chị mày vẫn phản đối việc nó nhận một tay là bà nhá.Tao không có còn hơn.Bằng tiếng.Lăng loàn địa điểm gì kể cho mày nghĩ mà xem.Bây giờ thằng bé bị ác cảm.Tìm người đời chỉ đỏ như mày nằm dưới đó sống làm sao đây.Chị nói cũng có phần đúng.Đó cũng là điều mà tôi lo sợ nhiều.Tôi sợ người ta biết về xuất thân của tôi.Giờ lại mang điều đó ra.Làm đề tài chế rượu còn tôi.Hơn ai hết tôi hiểu cảm giác bị người đời coi phim.Bị bạn bè trêu chọc tuổi hồ thế nào.Giờ tôi có phải chết.Thế tổng quyết không để con trai thì phải sống trong tủi nhục như tôi ngày nào nữa.Chị toàn thấy tội người suy nghĩ thì cô nói thêm.Chị nói rồi đấy.Mày không nghe lời.Đến gặp bà ta một mình.Đừng có bao giờ thằng bé đi làm khổ nó như thế.Tôi chưa từng có ý định cho con nhận là bà ngoại.Mà tôi cũng không biết đến sự tồn tại của thằng bé.Vậy thì cứ để như thế à.Tránh làm xáo trộn cuộc đời của cả hai.Bởi vì bản tính của tôi sống khép kín nên tôi không có quá nhiều bạn bè.Mỗi lúc như thế này thì lại không biết tâm sự cùng ai.Qua b tháng tôi đang kề với thuận.Dù sao thì anh cũng biết được hoàn cảnh của tôi.Viết đồ ăn lại có một góc nhìn khác về mọi chuyện.Và cho tôi một lời khuyên bổ ích.Sau vài lần ngất lên đặt xuống cho điện thoại.Tôi có quyết định nhắn tin cho thôi.Anh à.Anh đã khỏi hẳn chưa.Anh ổn rồi.Xem có chuyện gì đúng không.Sang hỏi thế.Từ bình thường có bao giờ em chiều rộng nhắn trước cho anh đâu.Nghệ thuật nói như vậy thì nỗi buồn bỏ lỡ tình duyên trong tôi lại sống lại.Học cùng với nỗi buồn về mà tạo cho tôi tâm trạng trước khi nào tồi tệ đến thế.Thôi cùng tâm trạng buồn chán ấy tôi kể cho anh nghe về bài đăng của chị lê.Rồi về căn bệnh của mẹ tôi.Và những suy nghĩ trong lòng của tôi.Ngày trước giờ em vẫn lớn đứng từ phía sau còn sắt mà.Vẫn một lần được nói chuyện vui vẻ cùng mẹ.Vậy mà bây giờ cái này muốn gặp em.Em đã đánh đòn.Là muốn để cho bà sống trong ân hận.Để cho anh hiểu cảm giác của em chưa.Có phải em như vậy là ích kỷ lắm không anh.Không đâu.Để anh anh ở trong hoàn cảnh của em thì cũng xa như thế thôi.Thậm chí là anh còn không lớn đến nghìn đấy.Với anh.Anh sẽ thật bảy cả đời.Vậy thì em có nên đến gặp mẹ không anh.Cái này không phải là nên hay không.Ma túy theo suy nghĩ của em thôi.Gặp cũng được.Mà không gặp thì cũng được.Quan trọng là cách nào khiến cho em cảm thấy thoải mái nhất thì em cứ làm thôi.Bản thân anh thành sẽ không gặp.Nhưng mà đấy chỉ là suy nghĩ của riêng anh.Và anh cũng chưa từng trải qua những thứ tồi tệ ấy đã làm với em.Và anh lại cũng không phải là em nữa.Suy nghĩ của em về các anh.Em sống tình cảm.Bàn phím mềm lòng hơn anh.Tôi không biết mình có phải là người sống tình cảm hay không.Chỉ biết là tôi trở nếu như không gặp mẹ một lần.Sau này thì lòng tôi sẽ day dứt không thôi.Tôi cũng hiểu được suy nghĩ ấy.Sau mấy ngày tâm sự cùng tôi.Thế một nghìn thay đổi ý kiến.Hay là em cứ gặp phải một lần đi.Biết đâu nhờ thế mà lòng em sẽ nhẹ nhàng hơn.Đám ảnh về quá khứ.Nhưng mà.Còn bình minh thì sao anh.Thằng bé vẫn còn nhỏ.Cuộc sống của bà ý khá phức tạp là thêm cần phải kiêng nữa.Anh ấy là trước mắt em cứ phải một mình thôi.Gặp đèn bảy thế nào rồi quyết định tiếp.Lời thật nói nhiều gỡ được nút thắt trong lòng tôi.Dù sao thì mày cũng chẳng còn mấy ngày nữa.Tôi gặp bà cũng xem như tự mình phá bỏ những ám ảnh về quá khứ trong lòng.Còn sau đó thế nào cứ để cho cuộc gặp gỡ ấy sau đó tính tiếp.Trao đổi với thuận thêm một lát nữa thì tắt máy.Mấy hôm nay do căng thẳng.Lại thêm mất ngủ.Đường sức của tôi giảm đi rõ rệt.Bạn ấy thì bình minh bố không được nó cứ khó chịu mãi.Nếu như tôi không sớm giải quyết khúc mắc trong lòng.Chỉ là thằng bé là người chịu khổ nhiều nhất.Tôi nói về bác gái và ý kiến của thuật.Bác không đồng tình.Và khuyên tôi.Nếu như còn vẫn còn đắn đo thì có thể xem người đăng bài số của bà ấy.Sau đó thì điện trực tiếp nói chuyện xem sức khỏe hiện tại bởi thế nào thế mà mấy hôm nay tôi.Thay vì cứ mãi đánh đòn gặp mặt hay không.Sao tôi không thể gọi điện trước.Buổi để xem tình hình sức khỏe của bạn thế nào.Vừa là để xem ý của bạn ra sao.Tiện cả đôi đường.Sau một hồi lần tìm tôi không xin được số của mẹ.Hít thở sâu bao nhiêu lần.Tôi muốn có can đảm bấm mấy.Kể chuyện chú đỗ xe bên kia truyền lại.Thì cũng là lúc lòng bàn tay của tôi ướt đẫm mồ hôi.Chỉ là một cuộc điện thoại thôi mà.Đâu cần phải căng thẳng như vậy đâu nguyên.Rùa cổ trấn an bản thân thế nhưng mồ hôi vẫn cứ tiếp tục diễn ra trên trán.Cho đến hồi chuông thiên đàng thì đầu dây bên kia mới có tiếng người phụ nữ yếu ớt cất lên.Alo.Có phải là mẹ tôi không.Giọng của mạng ngày trước chùa ngoài lắm cơ mà.Sao bây giờ có phải run run như vậy chứ.Bên kia không thấy tôi nói gì cả khó nhọc rồi hỏi tiếp.Ai đấy.Có phải.Có phải là máy của bảng hà đúng không.Có phải là con không.Nghe mẹ hỏi như thế thì tìm tôi được nhìn thất lạc.Tôi không nghĩ là mày nhận ra từ một cách dễ dàng như vậy.Mày thấy được phẩm đáp thể dùng rồi hỏi tiếp.Nguyên à.Có phải là nguyên không.Mà yêu đến mức giọng nói cũng run rẩy thiếu sức sống.Tưởng tượng đến cái ngày mà mày già yếu bệnh tật và nằm một chỗ.Số máy của tôi chợt tay xà.Đầu dây bên kia mẹ vẫn nói trong tiếng thở khó nhọc.Có nói gì đi chứ.Trả lời mẹ đi có được không con.Nguyên à.Con đang ở đâu đấy.Cuộc sống của con thế nào rồi.Tôi nghe đến đây thì bắt đầu khóc lớn miệng cứng không nói được một lời.Đầu dây bên kia mà cũng khóc lóc van xin tôi.Mà xin lỗi.Mẹ ân hận quá.Mẹ biết lỗi rồi.Bà đang bị quả báo.Mở con à.Còn có thể nào gặp mày một lần đi.Chỉ một lần thôi.Được không con.Lúc trước thì thôi còn có chút đắn đó.Nhưng bây giờ nghe thấy giọng của mày yếu như thế.Thì tôi cũng không do dự gật đầu.Tôi thích gặp ma.Tôi muốn gặp mà.Muốn biết mà sống thế nào bệnh tật ra sao.Tôi chấp nhận bỏ qua quá khứ.Chấp nhận tha thứ cho mẹ.Và cũng là trút bỏ gánh nặng trong tôi.Sau một ngày chuẩn bị tâm lý thì tôi quyết định trở lại căn nhà cũ.Nếu mà tôi đã từng sống với mạng nhiều năm qua.Khi tôi vừa bước ra cổng thì bất ngờ gặp thật anh mỉm cười thật tươi chia tay ra trước mặt tôi rồi nói.Chúng ta đi thôi.Nhưng mà sao anh lại ở đây mà đi đâu.Đi gặp mẹ em.Nhưng mà.Anh không yên tâm cứ để em một mình như vậy.Có mà biết được có cái nào trong đó không.Anh nghĩ là mình cần bảo vệ em.Phim tâm lý.Anh sẽ im lặng thôi.Chứ không làm phiền khi nói chuyện với bà ấy.Anh chỉ làm đúng nhiệm vụ bảo vệ cho em thôi.Chủ nhân của trái tim anh.Tôi không nghĩ là mẹ giả bệnh.Và tổ chức nhận người đồng hành là anh đi cùng tôi.Hai người bọn tôi cùng ngược trở lại quá khứ.Đối mặt với nỗi đau chính là cách nhanh nhất để chiến thắng nó.Suốt quãng đường đi thì tôi vào thuật đều theo đuổi những suy nghĩ riêng mặt trăng hay nói và lời nào cả.Cụ mày là quãng đường đến căn nhà cũ.Nơi tôi từng ở không quá xa.Nơi nào xưa từng khá nhộn nhịp và được xếp vào một trong những quán đồ ăn khách nhất khổ.Bây giờ thì lại đóng cửa.Khóa trái im lìm.Lá vàng rơi đầy trước cửa cũng chẳng ai thèm quét cả.Trên cửa còn có dầu rán niềm phòng nhỏ.Quán của mày đã bị công an buộc phải đóng cửa.Hiện tại thì mình sống trong căn phòng dành cho nhân viên ở phía sau.Bên hông nhà.Tôi đi vào theo một con đường nhỏ khoảng tầm mười m thì sẽ đến khu nhà ở của nhân viên.Vào khu này thì cũng đầy đủ tiện nghi nhưng với những người bệnh tật nhưng mà thì có đôi chút bí bách.Con đường đi vào nơi mẹ đang ở.Cũng có để lá vàng.Nhiều đến nỗi mỗi bước chân của tôi đều nghe tiếng sột soạt của lá khô.Về màn hình trước thời điểm đi lại nghĩa là mẹ đóng cửa.Bởi vì hôm trước quá đông khách.Không ở là mẹ bởi vì ốm mới buộc phải đóng cửa như thế.Chẳng biết vài chồng tôi mẹ ốm mà phải nhờ đến cộng đồng mạng chia sẻ thì mới biết nữa.Càng nghĩ như vậy thì lại càng cảm thấy số phận chiếu chiều.Em vào thôi anh sẽ vào đó cùng em được chứ.Tôi đã nói là thật đứng ở ngoài đời tôi nhưng mà nhầm là như thế thì tội cho anh quá anh đây mà.Đường xa đến đề chiều bị lo lắng cho tôi thế là tôi lại để cho anh đứng ở ngoài đó thì không phải chút nào.Như vậy tôi gật đầu đồng ý sau đó bấm máy gọi cho mẹ cuối về.Như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong tập chuyện ngày hôm nay và chỉ còn một tuần nữa thôi thì sẽ đáp lại bộ truyện này.Chúng ta cùng chiều rồi xem mà gặp lại sau nhiều năm xa cách giữa hai mẹ con của nguyên rất dài đến như thế nào.Ở đây có tồn tại một cái bẫy nào đó hay không bên cạnh đó thì câu chuyện tình yêu giữa nguyên và thuận.Liệu rằng có kết thúc có hậu nào dành cho hai người hai nghìn lẻ mười bảy về bản gặp lại anh sa vào hai mươi giờ buổi tối ngày mai.Cảnh chợ dành và nếu như mọi người yêu mến tập truyện này thì đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh.Đừng bỏ anh ra cũng khiếp nhất và sự ủng hộ của mọi người sẽ là động lực giúp cho anh xa về ý kiến.Cố gắng hơn nữa để gửi đến mọi người những bộ truyện hấp dẫn hơn trong thời gian sắp đến bên cạnh đó nếu như mọi người yêu mến.Đọc của anh xa thì có thể gặp lại anh sa vào mười hai mỗi buổi trưa trên kênh chị dậu và hiện tại.Ở trên kênh chị dậu thì cũng đang được phát sóng một siêu phẩm một siêu phẩm đến từ từ.Giả nguyễn nhật thương và đây là một đề tài khá nhạy cảm ở thế nhưng mà sức hút của nó thì chưa bao giờ hạ nhiệt.Đó chính là về đề tài những cô gái làng chơi những cô gái kiếm tiền trên thân xác.Câu chuyện đó có tên gọi đó chính là.Đường ren sẽ nối và quý vị và các bạn hãy nhớ đón nghe và ủng hộ tiếp nhất cảm ơn mọi người rất nhiều con.Thanh sang xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com