Truyện Đời Thực Hay Em Gái Tìm Chồng Phần 1 Gặp Lại Tình Cũ - Mc Anh Sa

truyện Đời thực hay em gái tìm chồng phần 1 gặp lại tình cũ - mc anh sa

Anh xin được mấy gửi lời chào đến tất cả quý vị và các bạn những khán giả của trở thành bây giờ là hai mươi tối và chúng.Được gặp nhau và khung giờ phát sóng quen thuộc này cùng nhau đến với tập đầu tiên của một bộ chuyển mới đến từ tác giả.Phương linh.Quý vị và các bạn thân mến kiều chi là một cô gái rất giỏi giang thành đạt trong sự nghiệp thế nhưng mà cô vẫn chưa đủ.Và chính điều này đã khiến cho bố mẹ của cô giúp cô phải kết hôn và đám mai mối cho cô gặp một chàng trai.Điều thú vị ở đây đó là chàng trai này kém tuổi cô và anh chàng này cũng mang một nét cá tính khá đặc biệt.Vậy thì hai con người với hai nét cả tình thú vị này khi gặp gỡ nhau sẽ nảy sinh những tình huống bất ngờ như thế nào.Xin một cái gì mà các bạn hãy cùng bay xa chúng ta đến với những diễn biến đầu tiên trong câu chuyện tình yêu giữa họ nhất.Sau khi lắng nghe không thực hiện việc mà các bạn cũng đừng quên nhấn like chia sẻ hoặc là những vào nút đăng ký cần điều hòa.Kiếp chợ tình cảm ơn mọi người rất nhiều con ngay sau đây sẽ là nội dung chi tiết của tập đầu tiên bộ truyện này.Tác giả nguyễn phương linh qua giọng đọc của ánh sáng.Cô.Gì đấy đừng hôn tôi á tôi không có sở thích hôn gái già.Tôi cũng không muốn bị mang tiếng là cho già khoái gặm cỏ non tốt lắm.Cũng không muốn làm phi công trẻ lái máy bay bà già.Cậu dán hay là có muốn cho hồn của.Này đừng có mà season nhé.Bây giờ tôi biết lý do vì sao ba mươi tuổi đầu rồi.Cô vẫn không có được chồng của một ít vì sao không.Chính xác là hai mươi chín tuổi.Nhắc lại cho cậu nhớ.Và tôi cũng không cần biết cái lý do lãng xẹt nó chán.Gặp vỏ dừa không biết mọi người thế nào chứ tôi đến tết dường như sắp sửa đến nỗi không.Ở nhà nào là dọn nhà mua đồ gói bánh chưng đổ thế truyền là.Gái lớn truyền như vậy thì vốn dĩ là chuyện nên làm nhưng mà vẫn một đứa được gọi là chúa lửa như tôi.Thì thật là phải xem xét lại.Chị còn cả một đống bát đĩa để mà.Ngủ cái gì mà tầm này chưa dậy chị ơi con gái con lứa ngồi chung.Lên như vậy à.Xuống dưới này không thì bảo tiếng để tôi gào thét để sửa nhà làm cho tôi ngủ cũng khó.Ngon giấc đến tiền cả đồi lan hết bên nọ sang bên kia rồi hả cảnh cái bộp xuống .Nhà cuối cùng thì tôi vẫn phải mò dài bắt đầu chiến dịch mang tên tế.Có một nỗi ám ảnh đáng sợ.Mang tiền dọn nhà.Chưa kể là cứ đến tết để chúc tết.Gặp ông bà và các bác.Câu nói của anh thuộc và muôn thuở.Bao giờ lấy chồng khá mảnh tôi thực sự.Mỗi lần như vậy tôi lại trả lời thế này.Giảm còn còn trẻ lắm mà chưa nghĩ đến chuyện chồng con đâu.Trẻ cái gì nữa.Gần ba mươi tuổi rồi cái này nó kém mày năm tuổi.Đã có con rồi đấy.Màu nâu mà tính đến chuyện lấy chồng đi cháu.Không khéo sau này.Thành bà cô ế thật đấy đừng có hàng nhé.Thế là sau những ngày như vậy cuối cùng thì tí.Cũng có một cách không êm đềm là mấy.Và tôi là chính thức bước sang tuổi hai mươi chín.Tôi tên là kiều chi.Thực ra thì tôi cũng có một vài mối tình vắt vai.Nhưng mà chỉ là thoáng qua.Thực sự muốn lâu dài thì không thấy phù hợp.Sau khi đi du học nhật ở bảy mươi lăm.Tôi về việt nam mười một công ty về tư vấn du học nhật bản.Người ngoài nhìn vào thấy tôi có một sự nghiệp đáng ngưỡng mộ.Cuộc sống đáng mơ ước.Nhưng không.Đó chỉ là vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài mà thôi.Bởi vì thực sự.Tôi vẫn còn đau đầu trong vấn đề tình cảm lắm .Tôi có một hồi bạn thân mang tên.Nhưng còn quả độc thân quyến rũ.Nha khoa tiền thì các bạn cũng hiểu rồi đấy.Thân thể.Mở toàn đi nói xấu nhau thì nhiều.Liên.Còn bạn đang làm phiên dịch cho công ty tôi.Phương.Thằng bạn bà lễ hội nữ tính đang mở một quán trà sữa.Lâu lắm thì chúng tôi mới lại có dịp tụ tập như vậy.Lên thấy tôi thì lên nói.Dạo này trông mày có phải xuống sắc đấy.Thằng phong thủy như vậy không chịu ngồi yên nên nói thêm vào.Cái này nói chuẩn đấy.Bà chỉ của em có lẽ là thật rồi đấy nhỉ.Vừa nghe xong những lời nói đó tôi liền giật mình đứng dậy.Tay giật lấy chiếc giường trên tay của thằng phương mà soi.Rồi tự nói một mình.Vết nhăn không có.Đồi mồi cũng không có.Chúng mày chửi tao à.Tôi đành mất hình viên đạn.Nhìn về phía hai còn trời đánh.Hai người đó thì biểu hiện của tôi như vậy.Liền lăn lê bò càng dài mà cười khoái chế.Đúng là lũ bạn thân khốn nạn mà.Tôi bực dọc tay làm hình khẩu súng chĩa vào hai đứa chúng nó.Coi chừng tao đi nhé.Nên cười xong thì có vội chỉnh lại thái độ nghiêm túc nhìn tôi.Bà mày gần ba mươi tuổi rồi.Chứ không tính đến lấy chồng thấy chị.Lên nó vừa gặp quả táo vừa nói.Chẳng qua là nó cũng vừa lấy chồng được tầm mấy tháng.Lại lên mặt với tôi mà.Thử không có xem có màu xám.Tôi vội vàng phản biện bằng những lý lẽ của tôi.Lấy chồng là đeo gông vào cổ đấy.Một đứa như tao không bao giờ cho phát triển đó xảy ra.Mày hiểu không.Tân phương thế như vậy liền đứa nào tiến lại gần.Hay là để em giới thiệu trai đẹp cho chị nhé.Nghe xong lời nói của nó mà tôi không thể nào nhịn được cười.Cái thằng quỷ này.Một mình mẹ con đã đủ đau đầu lắm rồi đấy.Công việc kết thúc tôi lái xe về nhà cũng là lúc trời sáng tối.Công an theo đồng hồ.Nên tôi đón khoảng tầm mười chín tối.Về đến nhà cơm canh đã được chuẩn bị sẵn.Tới nhanh chóng nền phòng.Cứ đồ đạc rồi đi xuống dưới nhà.Hôm nay là ngày gì mà nấu nhiều món gì vậy.Nhà mình có khách sáo.Tôi thích không nấu được là sao cô nương.Mẹ này.Thấy hai mẹ con như vậy bố tôi bỏ tớ bảo xuống nhanh chóng ngồi vào bàn ăn rồi bằng tiếng nói.Thôi.Hai mẹ con ngồi xuống ăn cơm cho bố nhờ đi.Sau lời nói đó là tuyến trường nhà được ai đó ấn vào.Bố tôi nhanh chân chạy ra.Mở cửa.Trong đầu của tôi định hình.Không nhé lai là cái hồn em tôi và chồng nó.Mà dáng vẻ của bố là thế nào thế.Thật đúng là khó hiểu.Bình thường có hàng hải như vậy đâu.Mà sao hôm nay lại nhanh nhẹn đến bất thường.Dạ con chào bác gái.Khuôn mặt và lời nói nằm ngoài dự đoán của tôi.Tôi vẫn nhớ nhắc không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Anh chàng đang đứng trước cửa nhà tôi.Bằng một chiếc áo sơ mi màu trắng.Tao chắc khoảng mộtbảy mươi tám gì đó.Mặc quần âu.Khuôn mặt chồng khá chim chào.Tôi quay về mặt không thể nào nhạc nhìn hơn dành cho mẹ cố gắng gặp hỏi.Nhà mình có khách nào.Mẹ tôi thì cứ tập trung vào mấy món đồ ăn chẳng thèm để ý đến câu hỏi của tôi.Tôi thể cái con người này có vẻ gì đó quen quen.Rõ ràng đã gặp ở đâu.Tất nhiên có một đứa có trí nhớ kém thì tôi.Thì không thể nào nhớ ra nổi.Bố tuổi thìn như vậy thì làm nhanh chóng chạy lại giới thiệu.Chế.Con không nhớ sao.Đây là phòng.Con của bác trước.Ngày xưa cổng cơ quan của bố.Hãy đến nhà mình chơi đánh cờ đấy.Nghe đến đây thì tôi mới dần dần nhớ xa.Đúng là mười mấy năm không gặp.Thằng nhóc này có sự thay đổi khác biệt.Thảo nào ngay từ lúc tôi thấy đứng ở xa là ai rồi.À còn nhớ ra rồi.Công nghệ thằng nhóc ngày xưa bây giờ lại trở nên đẹp trai như vậy.Dậy thì thành công rồi.Mẹ tôi thấy tôi nói như vậy nên xấu hổ không để đâu cho hết.Giơ tay đánh mạnh vào vai của tôi một cái.Chị.Anh nói vớ va vớ vẩn.Mau ngồi xuống đi.Còn lúc này cậu ta cũng chẳng thèm tỏ ra quan tâm tôi là mấy.Thậm chí một câu chào hỏi đúng không.Cái thằng nhóc hỗn xược đó.Càng lớn càng bảo.Tao mà.Con tàu đi.Dùng với hai bác nhé.Hắn ta vội trả lời.Xã vân hà.Vậy con cũng không khách sáo đâu.Anh ta đặt giỏ hoa quả lên bàn rồi nhanh chóng di chuyển ngồi trước ghế nhà bên cạnh.Làm cho các phần nước hàng khó chịu đồ trốn.Rõ ràng nó nhỏ hơn tôi hai tuổi lại dám không cho phép tắc gì cả suốt cả bữa ăn.Bố mẹ tôi vui vẻ nói chuyện với hắn mà không hề mảy may quan tâm đến tôi.Rõ ràng tôi mới là con ruột của học cơ mà.Con này.Hình như là con vừa nhập trở về đúng không.Dạ vâng ạ du học xong làm bên đấy.Nhưng mà được mấy lần nhớ gia đình quá nhớ việt nam quá nên còn quyết định trở về.Tôi nghe anh nói xong và muốn phát lùn.Tôi vội vàng trên nhanh.Mà nghe sao có phần hơi giả tạo thế nhỉ hắn ta chỉ nhìn tôi rồi cười làm tôi phát bực.Tôi thì điện thêm vào con chưa tìm việc được có đúng không.Dạ vâng.Con bé hơi gấp trên nền cái gì nhà bác có công ty bên du học nhật bản.Hay là con về làm cùng với nó đi.Tôi nghe mẹ nói xong liền sạc này miếng cường vẫn còn trong miệng.Mà bà nói gì thế.Công ty của con đường nói dối.Thế mày vẫn thế mày bảo thiếu giáo viên dạy đi thôi.Nhưng mà.Tôi không nói nhiều nữa.Ngày mai.Tôi sẽ đến công ty của con làm việc.Chuyển đã chẳng đâu vào đâu.Nay thì bố tôi lại đổ thêm dầu vào lửa.Ba mẹ tôi là hỏi tiếp truyền hình.Mà còn chưa có bạn gái đúng không.Dạ vâng ạ.Chào bác đít à.À bố còn nói với bác như vậy vậy thì nếu như con không che bác.Tuổi còn với cái gì nhà bác nhé đạt đến cảnh giới này tôi không thể nào kiềm chế thêm.Mất nền nhìn ba mẹ.Bà mẹ.Bà mẹ đang nói gì vậy.Ta nhỏ hơn con hai tuổi đấy.Thế có sao đâu.Gái hơn hai trai hơn một.Có đúng không.Kiểu mà.Đúng là quá đáng mà.Bữa ăn và kết thúc xong xuôi.Bố mẹ còn mất rồi đưa hắn toàn về nhà nữa.Đến ở pháp.Trên đường đi không ai nói với ai câu nào.Hạnh cũng chẳng thèm hỏi chuyện.Thậm chí đánh mất cũng chẳng nhìn tôi lấy một lần.Tôi khỏi hẳn xong.Này.Tôi có tên đàng hoàng nhé.Open.Tom.Lâu lắm không gặp lại.Ít ra thêm có nên chào hỏi chị một tiếng chứ nhỉ.Trẻ.Anh ta tỏ vẻ khá ngạc nhiên rồi bắt đầu quay sang nhìn tôi.Tôi lớn hơn cậu hai tuổi đấy nhóc mà.Anh thật nghề xong thì cười phá lên.Nhanh chóng.Cơm tràn lên tay lái của tôi đang lái xoay ngược lại dừng lại ở bên đường.Tên các hành động đột ngột như vậy.Bài hát nền gương mặt thì toát cả mồ hôi.Đang làm cái trò gì vậy.Không biết như vậy là nguy hiểm lắm không.Kiều trinh nhất gần ngày xưa.Không thay đổi bản chất nhỉ.Tôi nhanh chóng sửa soạn là thần thái vốn có.Điều chỉnh nói lại cậu ta.Cậu ăn nói cho cẩn thận đấy.Ngày mai tôi sẽ đến công ty của cô làm việc.Ai cho phép anh chứ.Ba mẹ cô.Anh ta đưa khuôn mặt dưới sát bề mặt tôi.Lần đầu tiên tôi có một sự tiếp xúc gần đến như vậy.Bạn tự bấm trước nóng ran và đỏ như trái cà chua.Anh ta thấy biểu hiện của tôi như vậy.Ánh mắt tỏ vẻ thích thú nét lại nụ cười.Chúng ta nên tìm hiểu nhau kỹ hơn nhờ.Biết đâu đấy.Ảnh.Tôi nhựa cứng hỏng bởi lời nói đó.Motor và mua anh ta chắc chỉ còn cách nhau vài cm nữa thôi.Tay của tôi nắm chặt mép váy.Vội vàng nhắm mắt.Trong lòng có duy nhất một suy nghĩ.Chẳng nhé cậu ta định hôn tôi sao suy nghĩ ấy và anh ta tại một gáo nước này.Bằng một câu nói vô cùng lạnh lùng không hờn không cảm.Tôi không có sở thích hôn gái già đâu.Đừng có suy nghĩ đến tôi như vậy chứ.Tôi mở mắt bừng tỉnh lại.Để người anh toàn ra khỏi phía xa người tôi.Cái gì thế.Anh ta vừa nói mình là gái giả.Nói cho anh biết nhé.Tôi cũng không có sở thích chiều già khoái gặm cỏ non.Được.Tốt thôi.Bởi vì vốn dĩ tôi cũng không muốn trở thành kẻ mang tiếng.Phi công trẻ lái máy bay bà già.Đúng thật là.Bây giờ tôi mới biết.Lý do gần ba mươi tuổi rồi.Cô vẫn chưa có ai lấy.Muốn tôi nói cho cô biết vì sao không.Khỏi cần đi.Tôi lái xe màu trắng chiều cái tên dở hơi này về nhà.Thật đúng là một ngày tồi tệ.Tôi cố gắng thức dậy thật sớm để đến công ty.Bb còn nhiều việc chưa giải quyết.Nay lại còn nhiệm vụ đón tiếp với tiền dở hơi kia đến làm việc nữa.tám giờ.Tôi sẽ có mặt ngay trước cầm của trung tâm đời tôi.Qua làm việc từ nhật trở về.Thời gian chính xác không sai một giờ.Tôi bước già tay vẫn cầm nguyên một xấp giấy tờ.Mua đi theo tôi.Anh không trả lời lặng làm theo phía sau.Sau một thời gian ngắn ngồi làm quen với nhân viên văn phòng.Cấu tạo được tôi sắp xếp làm phiên dịch tạm thời.Bởi vì trung tâm của tôi liên kết với các trường đại học của nhật bản.Trình độ nmột của anh ta cũng khá ổn.Thành tích có phần xuất sắc.Giao tranh ta công việc này cũng rất hợp.Đến giờ nghỉ trưa.Cà văn phòng cùng nhau đi ăn mừng thành viên mới còn tôi nhưng cái bản mặt của cậu ta khỏi.Để rồi cái đường huyết cầu tà máy liền nhanh chóng trả lời dấu hỏi.Này.Có phải cậu ta là thằng nhóc mà ngày hôm qua đến nhà cậu mà cậu đã kể không.Chẳng hạn đấy.Chết nhá.Cái này được gọi là nhân duyên trời định đấy.Ôi thôi.Đang đau hết cả đầu đây.Biết đâu mấy ngày nữa.Sếp chỉ nhà ta lạc vào trong xứ sở tình yêu.Bay bổng lãng mạn.Bên cạnh chàng hoàng tử đã gắn bó với mình suốt thời thơ ấu thì sao nhỉ.Thưởng cái con khỉ ấy.Ba mẹ tôi.Còn muốn mai mối cho bạn đi.Ôi trời à.Ba đình tây ấy thật á.Con nấu.Tôi hơi bị có giá đấy nhé.ba mươi cái xuân xanh rồi còn gì nữa đâu.ba mươi cái đầu mày ấy tao chỉ mới hai mươi chín thôi.Thế mày không tính tuổi mà còn dở hơi.Đừng ai hỏi em chưa lấy chồng.Tao không muốn lấy chồng ok.Lên có phần chọc tức tôi.Nó vừa nói vừa hát câu hát chế quen thuộc.Đừng ai hỏi chị chưa lấy chồng.Mùa xuân này chị vẫn ế chồng chị vẫn ế chồng.Tôi cần đến bó tay với đội này có cái lũ bạn điên khùng này.Bởi vì bây giờ đang là thời gian cao điểm cho đợt nhập học.Nên trung tâm tiếp nhận học viên vô cùng đông.Biết bao nhiêu việc cần phải làm.Thời gian chăm sóc bản thân cũng không có.Nhân viên đồ lúc còn phải ở lại tăng ca làm thêm giờ và tất nhiên.Tôi sẽ là người cuối cùng ra về.Đến xung quanh quan sát một lần.Giờ mới tắt điện thoại.Đột nhiên tôi cảm thấy trống trải vô cùng.Hóa ra bản thân mình từ trước đến nay cô đơn đến như vậy.Tôi khẽ mỉm cười rồi lấy túi xách ra về.Hôm nay tôi không đi xe.Gọi taxi mai không đến.Đang cho đi xe buýt vậy.Tôi nhìn ra ngoài cửa.Hóa ra hà nội về đêm lại đạt đến như vậy.Nhìn người ta ngoài đường lời những nụ cười trên môi những cặp đôi cầm tay nhau hạnh phúc làm.Một chút nỗi lòng và ghen tị.Ánh mắt thèm khát hạnh phúc là bùng cháy chồng tôi về từ ngày tôi sinh ra tôi chưa bao giờ.Vẫn tình yêu thương của bà mẹ và người thân.Cái tôi cần nhất chính là được một lần cảm nhận xem.Tình yêu nó như thế nào tình yêu có ngọt cao đẳng có cây hay không.Tôi muốn được yêu muốn được gan muốn được quan tâm.Một người con gái mạnh mẽ như tôi rất thành công trên con đường sự nghiệp nhưng cũng chỉ là vỏ bọc.Bên trong l** mong ngóng khao khát một lần được chạm đến tình yêu riêng của cuộc đời.Collagen trời chưa đánh tôi đang đợi người ta tìm tôi vậy về đến nhà sau khi.Rửa xong rồi cũng gần mười hai giờ đêm tối không ăn cơm chưa lấy vài quả táo ăn chưa có.Chậm rãi lướt facebook để cập nhật tình hình hôm nay trang cá nhân của tôi hiện lên một lời mời.Bạn từ tài khoản mang tên vũ power vị thần tình yêu tôi thấy cái tên khá thú vị.Mình đang tìm kiếm tình yêu kênh xác nhận thừa biết đâu may mắn mỉm cười với mình thì xa.Tôi đang một bức ảnh đen trắng đang xoay lưng về phía mặt trời kèm theo một dòng chảy.Một cảm giác ngay lúc này từng nút này + bình luận làm.Trả lời câu hết tôi trả lời lại vài cái rồi chuẩn bị đi ngủ thì tin nhắn báo có.Nhắn mới tôi đang mở ra xem tin nhắn đến xem nội dung là gì thật không thể bất ngờ hơn.Đó là tin nhắn đến từ vú vị thần tình yêu mà tôi vừa xác nhận một cảm giác ngay lúc này.Có phải là rất cô đơn đúng không chẳng hiểu sau khi đọc xong dòng tin nhắn đó tôi bật khóc nhạc.Vốn dĩ là đứa lì lợm môn tôi khóc không phải là điều dễ dàng ấy vậy mà chỉ vì.Tin nhắn của một người xa lạ là bật khóc ngon lành đến như vậy.Không.Cô đang khóc đúng không.Không.Tôi đang nói dối có đúng không.Tôi đã nói là không.Chuyện buồn gì rồi cũng sẽ qua thôi.Tìm tôi đi.Tại sao tôi phải tin anh chứ.Bởi vì tôi luôn ở bên cô.Tôi không tin.Vậy thì hãy lắng nghe đi.Lắng nghe gì chứ.Âm thanh từ trái tim cô.Thế mà tôi không ngốc nghếch.Đưa cài đặt nền lắng nghe tìm của tôi.Chỉ nghe thấy có tiếng đập thôi.Có đúng là ngốc thật đấy.Anh dám lừa tôi.Cô tự làm mà.Chắc đàn đau đầu vùng trống lấy à.Toàn biết hay vậy.Dạo gần đây.Chẳng phải đó là xu hướng sao.Tôi không nói với anh nữa tôi đi ngủ đây.Khoan đá.Tôi buồn ngủ lắm rồi đấy.Tôi là vị thần tình yêu đấy.Cô có muốn thực hiện điều ước gì trước khi đi ngủ không.Không.Nhạc nhí quá.Thật đấy.Suy nghĩ một lúc từ điển nhanh tay.Trả lời lại.Anh giúp tôi tìm tình yêu của tôi đi.Chuyển quá đơn giản.Tình yêu luôn gần ngay bên cạnh cô đấy.Được thôi.Chấp nhận.Ngủ ngon nhé với thần tình yêu.Chúc cô ngủ ngon.Cứ như thế tôi luyên thuyên nói chuyện với một người.Mà chẳng còn biết đến tận ba sáng mới đi ngủ.Tôi rất là một được tin nhắn rồi mỉm cười.Lần đầu tiên có một người có thể tâm sự và hiểu tôi như vậy trong lòng tôi thực sự tò mò.Không biết đối phương là ai.Nhưng mà ngay lúc này lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.Phía bên kia màn hình khóa miệng của người con trai cong lên nơi sắp một nụ cười vô cùng đẹp.Anh thật gấp màn hình máy tính lại tắt đèn và lên giường.Khóe miệng thế thì thầm vài câu.Kiều trinh.Ngủ ngon nhé.Quả thật thức đêm quá muộn sáng hôm sau kết quả là tôi thức dậy chế.Khỏi phải nói.Tôi đã vội vàng thế nào.Nhìn bộ dạng của mình lúc này trồng gừng chỉ muốn độn thổ bị mất.Tôi nhanh chóng vệ sinh cá nhân.Hãy tả một bộ quần áo rồi nhanh chóng đi làm.Đã muộn rồi hôm nay tối nay sực nhớ là say chưa đổ xăng.Đúng là phát điên mất.Gọi taxi.Vậy là giờ cao điểm nên họ không đến ngành được.Bất ngờ.Tôi đang đi xe buýt.Đúng là đông người khủng khiếp.Trang đánh số đề muốn ngạt thở.Và cũng tắc đường không cảm.Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ trên tay của mình chết rồi hơn tám rồi.Hôm nay tôi lại có cuộc họp quan trọng nữa.Cũng tại cái tên thần tình yêu gì đó.Lên thuyền và hắn cả đêm.Đến bây giờ mới ra nông nỗi như vậy.Của mày vừa đến công ty cũng là lúc kịp giờ làm.Mọi người nhìn thấy bộ dạng và thần sắc của tôi có chút bất ổn.Không giống ở ngày nên nhau lên cho hỏi thăm.Sếp à.Hôm nay sếp sao vậy.Anh mặc hôm nay hơi khác nhé.Lại còn không làm tóc trang điểm mắt thì lại hơi thơm.Có phải là chị bị ốm không.Tôi lúc này mới chịu để ý hỏi lại bộ giảng của mình một lần nữa.Đúng là không thể nào tìm được.Tôi đang cường gà siêu nhanh chóng lần vào phòng làm việc.Tôi không sao.Hôm qua thức khuya làm việc một tí thôi.Mọi người quay lại làm việc đi.Thế rồi là một ngày làm việc trôi qua.Tôi khác bên mình cho đỡ mệt mỏi.Cả ngày hôm nay tôi không nhìn thấy bóng dáng của cậu ta.Không biết là có đi làm không nữa.Tôi nhìn xem có ai gọi lại văn phòng không.Sau khi xác nhận chỉ có mình tôi.Tỷ lệ truy cập vào máy tính để xem lịch làm việc.Xác nhận lại xem hôm nay cậu ta có đi làm không.Mình là sếp mà.Sao phải cứ lén lút như vậy nhỉ.Mà tại sao phải quan tâm đến cậu ta.Thật đúng là hoàng đường.Đóng sập màn hình máy tính rồi lấy túi xách ra về.Lúc này mới hơn bảy giờ tối.Xem như công việc kết thúc sớm hơn dự kiến.Về nhà thôi.Đi được nửa đoạn đường còn chưa kịp gọi xe.Đã nhận được điện thoại từ mẹ.Con nghe nè.Con đang ở đâu đấy.Con đang chuẩn bị về nhà.Chắc khỏi cần về nhé.Đến bệnh viện luôn cho mẹ đi.Mà có chuyện gì sao.Không phải mà mà là cái hồng nó có chuyển rồi.Dạ vâng con đến ngày đi.Bắt máy không được chiếc taxi nào.Trong lòng vô cùng lo lắng.Không biết là con em gái của tôi có chuyện gì.Vậy là nó đang mang thai em bé thứ hai nữa.Đúng lúc này một chiếc xe mô tô phóng nhanh qua cho tôi.Đi đứng kiểu gì vậy.Tôi bận tập nhìn theo chiếc tàu ấy mà nói.Người chủ xe có như thế rừng gà quay lại đứng ngay trước mặt tôi tôi lúc này có một chút sợ hãi.Có phải là vừa nãy mình hơi quá lời không.Số thực là tôi sợ bị đánh.Yamaha bệnh viện nữa thì chỉ còn nước ngập mặt thôi.Thực hành nuốt nước bọt.Tay nắm chặt vào thành tối cắn răng nhẹ nhàng rồi nói.Tôi xin lỗi.Ý tôi không phải là thế được.Bây giờ anh có thể đi được rồi đấy.Cô xin lỗi tôi.Ý là có phải chân thành một chút chứ.Lúc này người chủ xe mới hà mũ bảo hiểm.Tôi muốn nhìn xa la phông đúng là suýt bị cầu ta giỏi một trận hết hồn.Cấu tạo cứ cười khi thấy biểu hiện của tôi.Không ngờ có một ngày kiều chị liều lĩnh nhà tôi phải ở nhà muốn trước một người khác.Tự nhiên cậu ta chằm chằm mặt tôi thì đỏ bừng lên sắp khóc.Câu đố như vậy vui lắm.Phòng không nghĩ trò đùa này làm tôi bị dọa đến phát khóc.Chân tay luống cuống đang cường gào nói lời xin lỗi.Tôi quay mặt đi.Bây giờ không phải là lúc đùa sớm cô vẫn chưa về nhà sao tôi quay đi.Chẳng thèm rước lễ cầu tạo một cái không phải chuyển qua cầu tầm này bắp xào.Hãy để tôi đưa cô về nhé trong lúc cấp bách này có lẽ không nên làm giá.Sau một lúc chần chờ cuối cùng tôi cũng đồng ý ngồi lên xe của cầu ta.Tên những địa điểm dừng chân là bệnh viện.Cậu ta có hỏi lý do gì mà tôi từ chối trả lời.Tôi đồng ý đi chơi cùng với cô.Nhưng mà cậu phải đảm bảo an toàn cho tôi.Cái này tôi không làm được đâu.Sống chết có số mà.Cho tôi không đi nữa.Tôi đùa thôi.Tôi nhất định sẽ không để cô chết đâu.Cái gì mà chết.Tôi chỉ cần anh giữ an toàn cho tôi là được.Cô ta ném cho tôi một cái nón bảo hiểm.Trong khi tôi nói hoài không biết sử dụng ra sao.Cái này dùng thế nào để.Cấu tạo không trả lời đi thẳng đến đồ cho tôi.Gương mặt hai chúng tôi sắp vào nhau.Nói thật giây phút ấy tôi có nín thở vài giây.Gương mặt của cậu ta đập vào mắt khiến tôi bị dùng giành không ít gì thì cứ đổ mê trai đẹp đâu.Ai cũng không hết.Cấu tạo van tay ga rồi sau đó di chuyển ban đầu đi với tốc độ khá chậm.Rồi vừa.Sau đó tìm nhanh đến chóng mà.Tôi ngồi đằng sau chị sợ văng ra đường.Tay cứ run run nắm chặt vào vạt áo ra đằng sau lưng của phòng.Này.Đi chậm chậm thôi muốn chết đấy.Tuổi hết đều.Gió dục thẳng vào cổ khiến tôi hôn nhẹ vài cái.Không muốn chết cái bám chặt vào đi.Cái đồ điên này.Tôi đành bất lợi bán tràn vào nhà của cậu ta.Phía trước phòng nhìn xuống bàn tay đang ôm.Mùi nào cho nụ cười vô cùng mãn nguyện.Vòng tay càng thêm ấm áp.Đó cũng là lần đầu tiên tôi thực sự cảm nhận được một cái ôm đồng nghĩa.Chẳng mấy chốc đã đến bệnh viện.Tôi nhanh chóng cởi bỏ chiếc mũ bảo hiểm.Và di chuyển vào trong.Chưa kịp nói lại với cậu ta vài câu.Cảm ơn cậu nhé.Có cần tôi vào cùng không.Không cần đâu.Về nhà cẩn thận.Cây dáng và có phần gấp gáp của tôi.Phòng cũng không nói gì thêm.Chỉ đứng nhìn bóng lưng của tôi rồi giờ đi.Theo lời của mẹ tôi.Tôi tìm phòng cấp cứu mà em gái vừa được đưa vào.Vừa nhìn thấy mà đang ngồi đợi.Có nên chạy đến.Về lâu rồi những giọt nước mắt.Tôi nhìn thấy nhưng lại vừa không thấy.Chuyển nhà hôm nay có vẻ rất nhiều trò.Bà ơi.Không có chuyện gì vậy.Con gái bị ngã.Không biết là giờ tình hình thế nào rồi.Tôi chẳng phải là nó đang có thai sao sao lại bất cần như vậy chứ.Mẹ cũng không rõ nữa mai đưa nó đến đây.Trong đó đường tại sao không thấy mặt.Nó.Mẹ tôn tập ngừng như muốn giấu tôi điều gì đó.Tôi biết nền quyết định hỏi thẳng mẹ tôi.Mẹ nói cho con biết đi.Mẹ.Tôi hết tiền bất ngờ.Cảm giác như muốn nổ tùm và đập phá tất cả mọi thứ.Em còn cãi nhau với chồng.Trong lúc hai đứa lời qua tiếng lại.Mày dẫn đến cơ sở này đấy.Còn biết ngay mà.Cái thằng khốn kiếp đó.Làm bài sai.Tại sao khi đổ mái cho em còn lấy một người chồng không ra gì cả.Để nước này rồi.Mà còn bênh vực được nữa.Con là con không thể nào chịu được nữa.Mẹ shin còn cái gì à.Đừng làm to chuyện nhé.Ca nhạc bên đó.Hành hạ tinh thần cơn bão số mấy năm nay.Còn chịu hết nổi rồi.Cái hùng nó là con của mày đấy.Mơ thấy bên nhà chồng nó được một lần đối xử tốt với nó chưa.Tôi thấy mày im lặng.Bao nhiêu ước tuổi thân của em gái tôi phải sống trong nhà chồng với mẹ chồng.Em chồng đi cai nghiện khiến tôi thương xót không thể nào chịu được nữa.Lần này mà em còn có chuyện gì.Con sẽ làm tôm hết cả chuyện này đây.Cái nhà đó.Tôi không bao giờ được yên ổn cả.Chuyển đổi thiên hải rồi.Đêm tỉnh dậy đã xem ý của nó thế nào.Còn thế nào nữa.Ly hôn đi.Nó mà không li hôn.Con sẽ biết nói gì hơn cái thằng khốn nạn đó.Hết cờ ba lại cái gối chưa được.Con nó.Con sẽ kiếm tiền.Để nuôi.Mà khỏi cần phải lo lắng.Với tính cách nóng này của tôi.Mở tin nhắn tới khi nào tôi cũng không chịu.Nhất định phải là vụ này ra ngô ra khoai.Đem gái từ bình an vô sự.Tôi ngất đi.Cho cái thằng chồng khốn kiếp đó một trận.Em gái tôi thật già coi em bé từ trước.Lúc đó đang học cấp ba.Vì yêu hắn mà bị đau rồi dẫn đến có thai.Bỏ học cấp ba giữa chừng.Thằng đó và gia đình của nó về gia đình tôi bắt cưới.Nếu không sẽ kiện đành phải chấp nhận.Thực chất thì bà chồng cũng chả ai ưa gì con hồng nhà tôi cả.Thậm chí ngày giỗ hai ngày tết cấm cấm cửa không cho về.Cái hòm hay gọi điện tâm sự.Rượu cá sấu nhưng mà tôi hiểu nó quá mà.Đấy.Không sợ lấy chồng muộn.Chỉ sợ lấy nhầm chồng.Nó đè tiểu thuyết không sao một tài mẹ tôi chăm sóc.Mai chồng nóng có giúp được cái gì đâu.Thằng trường thì vẫn đang học đại học.Ăn chơi đàn đúm.Hết cờ bạc rượu chè gái gú.Một lần tôi đã đi đánh ghen hộ em cái.Đợt đấy mà không có mọi người toàn ngành.Sôcôla tôi đã sản xuất thẳng để ra làm trăm mảnh.Khuyên hồng ly hôn.Vậy mà nói nhất định không chịu.Nó bảo với tôi rằng.Em không muốn còn em không có bố đâu.Mày ngu nó cũng vừa vừa thôi mà.Khi nào chị làm vợ làm mẹ.Thế thì sẽ hiểu cảm giác của em thôi.Tao bảo nhé.Lấy chồng sớm.Để bây giờ phải khổ như vậy đấy.Quay lại hiện tại bác sĩ để con bé trong tình trạng vô cùng yếu ớt nó đã không giữ được còn.Chưa bằng truyền được đẩy ra phòng hồi sức.Tôi nhìn thấy em gái đáng thương tội nghiệp này trong lòng không khỏi chua xót.Trong khi các bạn đang cắp sách đến trường thì nói là mình trước mà.Còn bây giờ các bạn cùng tuổi thành đạt.Ô tô ra nhà xe cấp cứu.Thì nó vẫn chỉ bán hàng online kiếm thêm thu nhập nuôi con.Nghe đến mà lại chua xót.Đã hai giờ trôi qua.Em vẫn chưa tình.Tôi chỉnh lại chân.Nhìn ống truyền nước trên bàn tay nhỏ nhắn của em gái.Em gái của chị.Mạnh mẽ lên nhé.Đợi mãi vẫn không thấy mặt của thằng dũng.Chồng của cái hồng.Hãy ở bên nhà chồng có nói đến thần.Cũng không hề có một cuộc gọi.Bệnh học vô tìm đến như vậy là cùng.Cũng là con người với nhau.Sao lại như vậy chứ.Cái thời gian một tiếng tôi được những gì.Đi ra ngoài chỗ gần cổng bệnh viện mua trà nước.Khi nào vẫn thấy phòng đứng cạnh chiếc xe môtô đứng đợi tôi.Tôi khá ngạc nhiên.Tôi muốn nhìn đồng hồ trên tay đã quá mười hai giờ đêm.Đã muốn như vậy rồi.Sao không về đi.Ở đây làm gì thế.Tôi đời cô.Thế lúc nãy không nghe thấy gì sao.Không phải chuyện đó.Cái chuyện gì nữa.Lúc này thì phòng mà lấy già phần cơm hộp và vài chiếc bánh mì cùng chai nước đưa cho tôi.Tôi nhớ là câu chuyện gì cả sợ cô đói thế này.Tại đang định mời trà nước tôi liền thường lại.Ánh mắt của cậu ta nhìn tôi là gì vậy cậu ta đang quan tâm tôi sao.Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì vậy tôi cũng không thể nào hiểu được chỉ biết giây phút này có người.Đời mình những hai tiếng đồng hồ để đưa đồ ăn vì sợ mình đói cảm giác đó thực sự.Giống như bà đang đứng giữa trời tuyết lạnh mai đó được cho bạn một chiếc chăn ấm.Là cảm giác cho mùa hè nóng bức để cảm nhận làn gió mát của mùa thu là cảm giác dịu nhà.Mát của sắc hương mùa xuân là cảm giác mùa thu dịu nhà bình yên thoang thoảng mùi hương.Tôi lạnh lùng mà bước đi từ chối cầm món đồ đó cũng chẳng biết tại.Tôi lại hành động như vậy nữa.Xin lỗi tôi không đói tôi lỡ mua rồi.Thôi thì tôi cầm tạm vậy rất nhanh chóng tôi đi qua mặt cậu ta nhìn thấy cái thùng.Tôi liền vứt cả hộp cơm vào đó trong lúc này tôi không muốn ăn uống gì cả phòng tốt.Nhưng mà tôi vào lớp không đúng thời điểm có lẽ hành động của tôi đã lọt vào tầm mắt của cậu ta.Tôm đã vô cùng thích vọng phong đứng ở đó cánh tay dần dần hạ xuống.Công tắc không ngờ tôi lại có thể nhắn tin từ chối lòng tốt của cậu ta như vậy từ giờ thì tôi cũng cao.Buổi tối đền quay lại xin lỗi nhưng mà nhìn thấy phòng đã phóng xe đi từ lúc nào.Chiếc xe môtô của mình trên đường cao tốc với tốc độ chóng mặt có lẽ cậu ta dần tôi sao.Tại sao tôi phải quan tâm đến điều đó vốn dĩ chúng tôi chẳng là bạn bè chỉ là đồng nghiệp cùng công ty.Cũng không được thân thiết lắm nên tôi nghĩ rằng mình không cần cảm thấy có lỗi.Đợi đến sáng hôm sau em gái tôi cũng tình là được một lúc tôi và mẹ đều ra sức khỏe.Xem có muốn ăn uống gì không thích chưa nhận lời một câu hỏi vô cùng đau lòng.Mà.Còn của con mất rồi đóng cơ mà.Câu hỏi nhớ nhất rào cửa sổ vào trái tim của mẹ tôi.Mà cũng đang là người mà.Nỗi đau này chỉ có những ai làm mẹ mới có thể hiểu được thôi.Tôi không chỉ nhập ngồi bất lực đứng nhìn.Đứa bé dù sao cũng không còn nữa việc quan trọng bây giờ là phải giúp cái hồng vượt qua cú sốc này.Còn lại tinh thần.Hình nữa còn bé con ở nhà nữa búp bê cặp lồng cháo vẫn còn nóng hổi trên tay các ngồi xuống.Giường nhẹ nhàng rồi nói.Hồng mai.Mày nấu cháo cho em đấy có ăn một ít để lấy lại sức nhé.Khuôn mặt con bé sẵn sàng do mất máu toàn thân giới vẫn còn đau nhức đôi môi thì nhập.Càng nhìn càng không thể ngừng thường còn bé mới chỉ hai mươi bốn tuổi thôi.Em không muốn ăn đâu.Giọng nói của nó thì vào rồi quay mặt vào góc tường.Chắc là nó đang mệt mỏi lắm rồi.Em nghe chị nói đi.Không.Nó thấy tôi nói nhiều quá nên nổi cáu với tôi.Đây là lần đầu tiên mà lớn tiếng với tôi như vậy.Em đã nói là không ăn rồi chị mang đi đi.Tôi thì nó khóc rồi ôm bụng.Có lẽ nó còn buồn hơn tôi tưởng.Chẳng biết.Càng nhìn nó tiêu thụ như thế này tôi lại càng không nhớ.Valse đánh tôi cũng nóng.Thế em về như vậy ai lại không xót.Chị bảo này.Giờ ăn nhanh đi.Em nói chứ không nghe rõ sao.Bây giờ mày đánh mắng chửi phải mày xàm.Hồng.Mày mà cứ như vậy.Làm sao mà phải lại đi.Nó bật dậy hết đồ cặp lồng cháo trên tay tôi.Trường trường mắt nhìn tôi.Mấy người trong phòng thì như vậy cũng ngạc nhìn sau đó cũng nói nữa.Mẹ nói nhỏ bảo tôi cố gắng nhẫn nhịn.Tôi sẵn sàng dọn dẹp đống cháo hấp đổ đó.Sổ đỏ thì bà bác sĩ thai lại bóng chuyền.Do vừa nãy nó cử động mạnh quá làm dây chuyền về.Bác sẽ rời đi cũng là lúc thằng dũng chồng của nó.Và mẹ chồng nó đến.Con dâu vừa mới bị như vậy mà ngay đến một câu hỏi thăm cũng không có.Chơi nhạc nhạc giỏi.Bao giờ được xuất viện vậy.Đứa bé ở nhà nó khóc đòi mẹ mà đau cả đầu ấy.Thằng giống như vậy nhưng mà nó cũng ngoan ngoãn.Chào tôi lấy phép.Đằng này cái bà này lên cả mẹ tôi.Cũng chẳng thèm gọi được một câu thông gia hay là hỏi bà có khỏe không.Bà không có câu nào từ thế hôm sau.Tôi chỉ nước mắt nhìn bà ta.Cũng chẳng thèm chào hỏi cho tốn nước bọt.Tôi chỉ quay sang nhìn thằng giống rồi nói.Mày làm cái gì mà bây giờ mà có mặt thì.Nó cứ ấp úng vô cùng sợ tôi.Từ sau cái vụ đánh ghen.Nếu như không thì chắc nó cũng chả coi tôi ra gì cả.Tao hỏi mày.Em tao bị từ tối qua đến giờ.Cũng nhờ có người đưa nó vào bệnh viện.Chứ không khác giờ này chết ở nhà mày không lên.Nhờ phúc của mày.Nó mất một đứa con rồi đấy.Giấu mặt.Mày có phải là thằng đàn ông không vậy.Nó có phải là người có trách nhiệm không vậy.Cứ như thế mà xì và nó thậm tệ.Tôi đáng bị như vậy.Cứ nghĩ đến là tôi lại bực bội.Thật là con gái.Chị nếu như là con trai.Tôi thề.Tôi sẽ đến đó vào cái bản mặt của nó.Bà thấy tôi nói thằng giống như vậy liền kéo nó ra đằng sau tính số của bạn của tôi.Mày làm cái gì mà thằng dũng nó chửi không mấy.Sảy thai cũng say rồi.Một người chăm sóc là được.Nhiều người đến làm gì.Giống nó còn bao nhiêu việc như thế.Có giống như em gái của cậu đâu.Bạn nói như vậy mà nghe được sao.Này.Đường cầu hôn.Nhìn là tính cách của mình xem.Hỗn láo như vậy.Bây giờ gần ba mươi tuổi rồi.Chụp ảnh thức à.Bài tôi thấy thái độ của tôi như vậy liền nhanh chóng tàn lại trước khi mọi chuyện căng thẳng hơn.Chị.Không được không.Tôi đành phải im lặng.Mà lúc này mới quay sang tao nói với mẹ chồng có con hổ.Tôi là mẹ ruột của nó.Tôi còn nói đi.Chỉ có nên để tôi một tí.Chứ không thể nói như vậy được.Thằng dũng là chồng nó.Bờ biển như vậy phải có trách nhiệm.Nó đại lý còn chị.Xanh cháo cho trẻ.Thì chị cứ phải lo cho nó.Lo cho đứa con trong bụng của nó chứ.Sao lại nói cái hồng nhà tôi như vậy chứ.Bài tôi nhẹ nhàng giải thích.Phim những bà ta đâu có chịu.Tỏ thái độ ra mặt thì thầm.Đúng là con hát mẹ khen hay.Bài cô giáo giảng ngày thấy nhưng cũng trao quà quay sang thằng dũng.Con là trường của nó.Trước đây tôi hỏi cưới nó đã gửi những gì.Vợ con bị như vậy.Cũng một phần lối của con một phần lối của hồng.Hai vợ chồng phải biết bảo ban nhau.Bài thật sự rất xót khi thấy con gái của mày như vậy.Bà rất thất vọng với con đấy.Nhìn thái độ của giống có vẻ hối lỗi nó xin lỗi mà tôi cho bà sẽ ở lại chăm sóc.Đúng lúc con hồ mới quay mặt lại nó vừa ngồi dậy tôi thấy như vậy liền chạy ra đỡ.Anh về đi.Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh nữa.Mai cũng về đi.Tôi không cần phải quan tâm.Gia đình các người nhện cầm vẫn còn tôi lắm.Từng lời nói vẫn còn thổn thức những giọt nước mắt không chỉ đau thể xác mà còn là nỗi đau tinh thần.Đang giải giáo em gái tôi.Còn tôi mất rồi.Không muốn nói gì nữa.Tôi cũng không muốn về nhà đó nữa.Tao nói rồi nắm tay tôi ý bảo tôi hãy bảo họ về.Bệnh viện không được nói lớn truyền.Để mà tôi đánh mời họ đi về.Thằng dũng vẫn có về rắn thường nhưng mà.Thôi con về đi.Bây giờ tinh thần còn bé vẫn yếu.Đời khi nào nó khỏe hai đứa nói chuyện sau.Nhưng mà có gì mà xin còn đi.Từ ngày cái hồng vào viện tôi phải liên tục di chuyển từ công ty rồi lại chạy vào bệnh viện.Bác sĩ nói tình hình sức khỏe có chút biến chuyển nhưng mà tinh thần vẫn còn rất yếu.Tại bé con của hồng tên thường gọi ở nhà là bé.Năm nay bảy tuổi.Mấy hôm nay sau khi đi học về tôi cũng đón nó xuống với mẹ để tâm sự cho đỡ nhớ nhau.Bài văn về nhà với con nhé.Mày sâm hỏi thôi.Cái bé đặt tay lên vòng qua hồng rồi nói.Em vẫn khỏe mà.Câu hỏi ngây ngô của đứa con gái lớn làm cho người mà như hồng phải cắn chặt rằng không khóc cố gắng chịu đựng.Em hơi ốm một tí nhưng mà không sao đâu.Vâng ạ mà có phải ăn nhiều như bà để mau khỏe nhé.Tao đón thành kẻ về nhà cho mẹ tôi chăm sóc.Tôi không hỏi qua ý kiến của thánh gióng nền cũng không sao.Mẹ chồng nó thì vẫn còn hầm hợp vài điều.Đứa em gái tôi đỡ rồi vợ chồng nó tính như thế nào thì đành như vậy.Mấy hôm nay tôi cũng ít gặp cậu phòng ở văn phòng hay là cậu ta đừng tránh mặt tôi.Tôi vẫn còn ai nói chuyện hôm nọ mình gặp để xin lỗi.Nhưng vẫn hơi ngại nên thôi.Cũng chả quan tâm nữa.Hôm nay được lúc nào cầu tài nhà xe.Thậm chí còn chẳng thèm chào hỏi tôi một câu.Thái độ này là như thế nào đây.Tom.Tôi gọi hai ba cầu liền thì cậu ta mới quay lại.Thực sự bực bội.Tưởng nước mắt nhìn lên.Nay.Cậu biết được rồi cậu bao nhiêu lần được không.Cuộc gọi tôi có chuyện gì sao.Không có chuyện gì tôi về đây.Tôi xin lỗi.Vì chuyện gì.Ở bệnh viện hôm đó.Tâm trạng có hơi.Hình nền.Chưa kịp nhà hết cầu tao đang vội nói.Tôi quên rồi.Tôi không giận tôi chứ.Không.Một câu trả lời cột lùn leo lên xe phóng đi.Cũng không thèm tạm biệt nhau vài câu.Cái mặt đó rõ ràng vẫn còn giận mà lại còn bày đặt đúng là.Trên đời này có nhiều loại người không thể hiểu được.Này.Cậu đúng là đồ nhỏ mọn đi.Tôi nhanh chóng trở đi sau đó để làm thủ tục xuất viện cho cái hồng nó sẽ về nhà mẹ về để tỉnh rượu.Đặt hàng lấy xuống dưới đất.Không vào tai bé thì ở phòng cũ trước đây.Xe chưa đi lấy chồng.Tòa nhà xếp quần áo gọn gàng rồi mới ngồi xuống.Hôm nay ở đây để theo dõi tình hình sức khỏe nhé em khỏe rồi mà.Không được đâu vẫn còn yếu lắm không cần làm gì cả chỉ nuôi em.Thôi không cần đâu tôi nhìn thẳng vào mắt nó mà chắc lệch nói em là em.Rẻ nhất của trẻ chỉ có thể nuôi em nuôi được tay bé.Nuôi được bố mẹ ai được một giám đốc trung tâm tiếng nhật đem gái của mình đang bệnh.Làm việc vất vả được không.N ba mẹ và chị quá nhiều rồi.Chúng ta là gia đình.Không phải nợ nần gì nhau cả hiểu không.Em biết em sai rồi.Tôi lặng ôm nó vào lòng.Thực sự rất muốn khóc.Nhưng mà tôi chỉ sợ nó lại đau lòng hơn mà thôi.Em gái yếu đuối của chị.Nhất định phải thật mạnh mẽ lên nhé.Có những chuyện buồn giấu trong lòng có muốn chèn dấu đi.Nhưng có một lúc cũng sẽ bộc phát.Tôi là nhớ đến facebook có tiền vú.Mà trước đây kết bạn với tôi.Mấy hôm nay bận chưa có thời gian để online chỉ có một tin nhắn gì nhé.Dù có chuyện gì cũng phải mạnh mẽ vượt qua nhé.Một cái đầu yếu đuối sẽ chẳng thể nào làm được gì đâu.Tôi cũng chỉ mỉm cười mà không buồn trả lời.Bỗng nhiên cảm giác hứng thú hôm nay lại không còn nữa.Tôi nhìn lên đồng hồ.Lúc này mới là tám giờ tối.Hôm nay thời gian trôi cũng lâu thật đấy.Tôi ra ban công ngắm nhìn bầu trời đêm thế thấy dưới cùng có tiếng chuông.Tôi nhìn không ai khác là phòng.Mẹ tôi ra mở cửa.Có lẽ ta đang cho mẹ tôi cái gì rồi trở về.Tên gần nhất usb bài tôi cáo ở lại chơi.Không hiểu sao tôi lên lầu hai phi xuống lầu một.Rồi hạ cánh ở phòng khách.Mất rồi vào mắt cậu ta chạm nhỏ có đôi chút ngượng ngùng.Nghe cái hồng nhập viện mai thằng phong rồi ít sample hàn quốc.Thế vẫn sớm thì nền mà kéo nó vào đây chơi.Mà tôi giải thích.Vâng ạ.Còn có nói gì đâu.Bài hai đứa nói chuyện đi.Bà đến nhà có cái bé.Mà.Sao lại là con.Mày nói xong thì rời đi.Bỏ rơi tôi lại cùng với cậu ta.Cả hai chẳng biết nói gì tốt lành ngược gồm bảo cậu ta dành cho thích đồ tôi đi lấy nước.Qua cho cậu ta một cốc trà đào ấm.Tôi uống gì.Trời nóng này mà uống trà uống như thế này thì nóng lắm.Mặc dần ta nhưng cậu ta vẫn vui vẻ và hài hước chiều tối.Còn nói như vậy nữa.Tôi có uống được đây.Uống trừ.Không hiểu sao tôi cũng ngồi cảnh lùn bền trích đồ cùng với cậu ta.Giờ còn nhìn lên bầu trời với hàng ngàn vì sao lấp lánh.Hải phòng.Ừ.Có ai đã từng nhìn thấy sao băng chưa.Tất nhiên là chưa.Nó chỉ có ở trong phim truyền thôi.Vẽ.Nghe nói cái thế sao bạn mọi điều ước sẽ thành sự thật và đúng không.Đừng nói với tôi là cô tiên những điều đó nhé.Tôi cũng là con gái mà.Vậy nếu như có sao băng có ước điều gì.Ước điều gì nhỉ.Những điều cô muốn.Tôi chỉ mong những người mình yêu thương luôn được hạnh phúc.Đơn giản như vậy thôi sao.Sớm lấy được chồng đi.Thôi nhé.Lại còn trêu tôi nữa tôi quay sang đánh vào tay của hãng mấy cánh cho báo thức.Tôi chỉ một lớn lên sẽ thành đạt.Kiếm thật nhiều tiền vậy mà bây giờ ước muốn đó được thực hiện tôi đã chẳng thấy.Hàng ngày cứ phải quần quanh với đống công việc tớ về nhà cũng là công việc có đôi lúc tôi chỉ muốn.Thời gian dành cho gia đình thôi.Để có được thành công.Thì phải chấp nhận đánh đổi người ta cứ hỏi rằng liệu một người con gái như tôi dễ khóc hay không.Nhưng mà tôi thực ra cảm thấy mình yếu đuối.Mà khi đối diện với gia đình của mình.Tôi lại nổi tiếng kể chuyện luyện thuyền có những nước.Khóc mà không khóc được cô đơn chưa có mình chịu đựng trong quá khứ tôi.Về tương lai đánh mất nhiều thứ tình bạn tình yêu và rồi giờ đây nhìn lại vẫn.Có gì nhất gia đình là bờ vai vững chắc tôi đã từng rất ngây thơ hiền lành với bạn đã lợi dụng.Từ đó thì tôi trở nên mạnh mẽ và bây giờ thì tôi không thể nào quay lại là tôi của ngày xưa nữa.Bỗng nhiên khi nói ra những dòng tâm sự đó tôi lại bật khóc còn lại những nút ướt bao nhiêu lâu nay ở đồng.Sự bùng nổ phong nhìn tôi khó mà anh ta bối rối tôi liền nhanh chóng lau đi giọt lệ rồi trình là.Nói bố như là nói lên tình cái gì không biết không sao đâu.Một con này anh có muốn ước gì không ra thì cuộc sống bây giờ.Đang tạm ổn không muốn ước gì cả khổ khản không phải là cô còn hơn tôi.Anh có cần phải phản bác tôi như vậy không.Tôi đùa thôi vậy teemo nói đi.Tớ sẽ được một lần nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên môi của cô trên môi giới.Tên kiều chi mà tôi đã từng qua mười bảy năm về trước.Đúng lời nói để thuốc lên tới chính mình của cậu ta chứ không phải là ai khác.Ngày phút giây ngày khoảnh khắc này.Tôi nói là không dùng đồng thì chắc chắn là nói dối.Có một cảm giác cực kỳ nở hoa trong lòng chứ không thể nào diễn tả được.Tôi đang nghe người được một lúc và nhìn cậu ta rất lâu.Đại chiến.Cô ta gọi giúp tôi thoát khỏi những dòng suy nghĩ.Đừng bảo là cô đang là tôi thích cô đấy nhé.Đúng thật là.Cấu tạo giống như nhìn trúng tim đen của tôi.Tôi cố gắng giấu đi phải ngượng ngùng đó.Cố gắng khai hãng dòng rồi chỉnh lại tư thế ngồi.Tránh để cho cổ tay hiểu nhầm.Là hình tượng bao nhiêu lâu nay của tôi xây dựng sẽ tan biến mất.Tất nhiên là không bao giờ rồi.Vậy thì tốt.Cô ta lấy tay bóp vào trán của tôi một cái.Gần ba mươi tuổi rồi đấy.Đừng có một người nữa.Nhanh chóng kiếm chồng đi.Chuyện đó không phải là chuyện một cầu cần quan tâm.Nhớ bố mẹ tôi cùng bố mẹ cô bắt hai đứa lấy nhau thì sao nhỉ.Yên tâm đi.Tôi sẽ không để điều đó xảy ra đâu.Chồng tôi có thể là bất cứ ai.Chữ cái thằng dở hơi giống như cầu.Được.Vậy thì cứ đợi xem.Cái thằng dở hơi này sẽ làm nhiều lắm đấy.Kể tên này vừa làm cho cảm xúc người ta đến mây xanh bây giờ là cho tôi một phát xuống mặt đất.Cũng may là tôi vẫn còn tỉnh táo mà hạ cánh an toàn.Nếu không biết chừng nếu đầu tìm mà xa vào những lời đường mật này.Sau câu nói đó của hắn thì tôi cũng đối kháng án về.Mất công ngồi nói chuyện tào lao.Thực sự bực chết đi được.Tôi nghĩ buồn.Chắc cô nào yêu phải hắn.Cho công nghệ hàng lên hàng xuống giúp thôi.Không biết là ai sẽ bù phước mà dính phải hẳn đi.Nghị định thôi mà trong lòng cảm thấy sung sướng.Bởi vì tất nhiên người đó chứ không phải là tôi.Dù cho bố mẹ có mày mỗi điểm thế nào.Tôi cũng sẽ không bao giờ yêu có tiền nhất cảm bằng tận hai từ.Hình nữa là còn rất đáng đá hơn cả tôi.Đặc biệt là vô cùng dở hơi nữa.Tôi đến phòng laptop.Thì tin nhắn ở facebook của bố vừa được gửi đến được mười phút.Tôi đến nhanh chóng vội vàng trả lời lại.À vừa nãy tôi về.Bây giờ mới nhìn thấy tin nhắn của anh.Phía bên kia nhắn lại.Có chuyện muốn nói với chị.Vô nói đi.Chứ không nhớ tôi thật sao.Chúng ta chỉ mới quen nhau mà.Mặt còn không biết sao lại hỏi tôi kỳ như vậy.Vô học trường đại học tokyo campuchia đấy.Nhưng mà tôi có chút không nhờ gió.Bởi vì cũng lâu rồi.Vô học hòa quảng trị.Trường đại học khoa ngôn ngữ học đấy.Lúc này thì tôi lục lại ký ức.Bắt đầu nhớ ra điều gì đó.Đứng chính xác là cậu ta.Nguyễn đình vũ.Chị nhớ dành rồi sao.Cơ cấu việt bình.Lúc khác nói chuyện sau nhé.Nhưng mà mình có chuyện này nhất định phải nói.Tôi có thể gặp chị không.Lúc khác nói sau nhé.Tạm biệt.Tôi vội vàng kết thúc đoạn chán.Người con trai này.Tôi không ngờ có một lúc nào đó tôi lại có thể quyền tiền đành tài như vậy.Chính xác thành phố bằng tuổi tôi.Như là sàn du học trước rồi hơn hai năm.Cây xăng nhật vô tình lại còn viết vàng ta nên cũng giúp đỡ nhau nhiều.Có những lúc nhớ nhà căng thẳng về việc học.Số tiền chi tiêu các thứ.Cậu ta đều có mặt an ủi giúp đỡ rồi.Xuất khoảng thời gian học đại học đó tôi đã thực sự dùng đầu.Chỉ cần nói đó có vú xuất hiện.Tôi cũng vui vẻ hạnh phúc mà tiếp nhận.Trên đường tình cảm non nớt chẳng bao giờ dám nói ấy.Lại kiếm trái tim tôi tổn thương.Khi cô ấy bắt đầu hẹn hò với một bạn học cùng lớp là người nhật.Tại sao cậu ấy có bạn gái.Mà luôn quan tâm đến tôi như vậy.Hôm đó thì tôi quyết định hẹn gặp cô ấy để nói rõ mọi chuyện.Vũ.Chế.Cửa hàng tôi ra đây có chuyện gì sao.Cậu và camera.Đang hẹn hò.Ừ.Có lẽ mình nên nói với cậu sớm hơn.Chuyển tôi hẹn hò với ai.Tôi không cần nhất thiết phải nói với tôi.Chị.Cầu sao vậy.Câu dân mình sao.Vô nhiễm sắc mặt của tôi.Cấu tạo có vẻ lo lắng.Rốt cuộc đối với cậu ta tôi là gì vậy.La bàn.Hay chỉ là một người đang nhận được lòng thương cảm từ cậu ta.Sống.Về cốm hay sao.Hay là thấy không khỏe ở đâu.Tay của vũ trả vào trán của tôi.Số đếm lùi lại.Ngước mắt lên nhìn thẳng vào mắt của cậu ta rồi nói.Tại sao cậu lại luôn quan tâm tôi như vậy.Câu nói gì vậy.Chúng ta là bạn mà.Đối với cậu.Tôi mãi mãi chỉ là bạn thân thôi có đúng không.Đúng thế.Tôi nghĩ là cậu đang có chút hiểu nhầm về chuyện chúng ta đi.Tôi đã biết cậu là bạn.Nhưng mà đối với tôi.Cô là một người vô cùng đặc biệt.Trẻ.Có biết là mình đang nói gì không.Tôi không phải là trẻ con.Tôi hoàn toàn tỉnh táo để biết là tôi nói những gì.Được thôi.Vậy thì nói đi.Ngày hôm nay ở đây.Hãy nói tất cả những điều mà chỉ muốn nói.Vũ.Cầu thủ ích kỷ.Tại sao tôi lại luôn quan tâm đến tôi như vậy.Cô có biết là tôi thích cậu nhiều đến thế nào không.Nhưng mình đã có bạn gái rồi.Mình xin lỗi.Tao để cho chị hiểu nhầm như thế.Có nghe chó đi.Từ bây giờ tôi không muốn nhận sự quan tâm từ cầu.Cũng không muốn cầu tràm sắp rồi.Hôm nay.Tôi.Sẽ chính thức từ bỏ tình bạn này.Tôi sẽ từ bỏ cuộc.Nguyễn mạnh tuấn.Trẻ.Nghe mình nói đó.Đừng thương hại tôi nữa.Xin cậu đấy.Chị.Tôi không muốn nhìn người tôi thích tay trong tay với người khác.Ca khúc muốn tình yêu đơn phương nguồn gốc này làm tổn thương trái tim tôi nữa.Cậu không say.Chính tôi mới là người sai.Vì đã tin vào những hành động ấm áp mà cậu dành cho tôi.Đảo thường và tình cảm trong trái tim của cậu.Nói xong tôi liền chạy nhanh lên tàu điện cho đi mất.Ở trường tôi cũng tránh mặt cầu ta.Tôi không muốn tình cảm đơn phương này dằn vặt tôi thêm nữa.Tôi quyết định chuyển trường.Bây giờ rất khó khăn.Nhưng mà cuối cùng thủ tục cũng hoàn tất.Và hôm đó.Vũ đã để nấu chuyến tàu để gặp tôi nói lời tạm biệt lần cuối.Kể từ ngày đó tôi và vũ cách mở liên lạc.Bỗng nhìn bây giờ cậu ta lại xuất hiện và nói muốn gặp tôi.Trong lòng ngay lúc này không biết như thế nào.Trái tim tôi vẫn còn đập mạnh khi nhớ về chuyện đó.Và đó cũng chính là lý do gần ba mươi tuổi.Tôi vẫn còn độc thân.Tao không muốn yêu đường bất cứ ai.Coi lấy hình bóng của cậu ấy vẫn thực sự ám ảnh đâu đấy làm tôi không thể nào dứt ra được.Tại sao cậu ta lại quay lại gặp tôi trong lớp cuộc sống tôi đang tốt đẹp như vậy.Bắn tiền một thời gian.Tôi dần quay trở lại với công việc thường ngày.Dường như khoảng cách giữa tôi và phòng dần dần được thu hẹp lại.Tôi cũng không còn ghét cậu ta nhiều trước.Thỉnh thoảng.Công suất quan tâm tôi.Cái hôm em gái của tôi thì đang nhanh chóng làm thủ tục li hôn với thằng dũng.Giống hỏi.Hâm.Em suy nghĩ kỹ chưa.Tôi mệt mỏi lắm rồi.Nên giải thoát cho nhau thì tốt hơn.Anh xin lỗi.Cho anh một cơ hội nếu được không.Việc còn được không em.Từ thực tiễn khách hàng quá nhiều cơ hội.Thì mày cứ thử thương mại còn tôi không.Đến hôm nay.Tôi đã hiểu cho.Lần này anh nhất định sẽ sửa sai mà.Tôi nói anh không hiểu.Hay là cố tình không hiểu vậy.Tôi sợ anh.Giờ mẹ anh và gia đình của anh lắm rồi.Làm ơn.Buông tha cho tôi đi.Dù có như thế nào thì nhất định.Anh sẽ không được nghỉ hè.Đừng dùng cách này đối phó và nhiều.Bỏ tay ra đi.Anh không bỏ.Được rồi.Vậy tôi và anh sẽ hẹn gặp nhau tại tòa.Em từng bước để chồng xử lạnh lùng trên gương mặt.Đàn bà đã âm thầm chịu đựng.Nhưng mà đến một lúc nào đó người chồng đi quá giới hạn sẽ chẳng còn gì để nói nữa.Thế em gái làm vậy.Trong lòng tôi cũng đau lòng chút ít.Nói gì thì nói.Ly hôn là chuyện chẳng dễ dàng.Nó rất dễ.Nhưng làm thì cũng khó.Ngày hôm nay tôi nhận lời tham dự một buổi giao lưu cho các học sinh nhật và việt.Tôi chọn một bộ quần áo khá sang trọng và kín đáo để tiện hơn.Buổi giao lưu nhiều người hơn tôi tưởng và mọi người có biết rồi gặp ai ở đó không.Cô giáo.Trước đây dạy tiếng nhật cho tôi.Không có mạng và giới thiệu cho tôi gặp một người.Đang công tác cùng beko.Và đó chính là bố.Cấu tạo xuất hiện và đứng trước mặt trời giống như một giấc mơ vậy.Nụ cười trên môi chợt tắt khi nhận ra đó là vui.Trái đất họ già cũng thật tròn.Tôi chạy trốn bố bố là muốn tìm thôi.Khi nào ông trời lại sắp đặt cho chúng tôi gặp lại nhau.Mấy lần này mới gặp lại.Có những cảm xúc vô cùng khác.Tôi đã mất vài giây.Nhưng mà được ở bên cạnh nhắc khảo nhanh chóng chỉnh đốn lại cảm xúc.Vú mềm cười rồi đưa tay xa.Chế.Cuối cùng đã tìm thấy cậu.Hai đứa quen nhau sao.Cô giáo cũng hỏi.Dạ vâng ạ chúng em là bạn cũ thì có trả lại không gian cho hai đứa nhé.Từ đầu đến cuối tôi đều im lặng không muốn nói cũng chỉ vì muốn quan sát rèn biểu hiện cấu tạo như thế nào.Quả thật từ ngữ làm cho quà.Cô ta thực sự vẫn không thay đổi vẫn là gương mặt đó hình dáng đó nụ cười đó.Mà chỉ khác một điều rằng tôi đã không có được người mà thôi từng đem lòng thích tình yêu vốn chẳng làm.Cao siêu cà.Đối với nhiều người là như vậy nhưng mà đối với tôi thì khác cô ấy đã bước vào trái tim tôi một cách bình.Nhìn như thế và cũng ra đi một cách bình yên như vậy thử hỏi có những tình cảm tôi chỉ nghĩ.Rung động nhất thời nhưng ở ngoài lại mưa hóa ra đó là cả cuộc đời.Bây giờ thì bố đang ở đây cô ấy là bước đến bên tôi một lần nữa tôi có nên chủ động hàn gắn mối quan.Biết đâu đấy tôi là có thể cùng cậu ấy viết lên câu chuyện tình yêu vẫn còn đang dang dở.Điều rằng tôi có thể cùng cậu ấy viết lên những ký ức của bảy năm về trước không đưa mình trở về.Hiện tại chuyển cho vợ nghe là quá hoàng đường đúng tôi sẽ không cho ai làm tổn thương trái tim.Rồi thêm một lần nào nữa cô ấy đã từ bỏ tôi một lần thứ nhất định sẽ có lần thứ hai.Không cho phép mình mù quáng nữa tôi là chi là người con gái mạnh mẽ bản thân đã phải đánh đổi.Nhiều nước mắt nỗi buồn để có được ngày hôm nay tôi đặt lên rượu vang đỏ xuống bàn rồi chạy đi.Từ chỗ cái bất tài của bố tôi chưa thực sự sẵn sàng để đối mặt nói chuyện với cậu tôi xin phép.Chị lý do là gì vậy lý do là gì.Là người biết rõ nhất tôi cố gắng chạy trốn khỏi đó nghe lúc này có lẽ chưa phải là thời điểm thích hợp.Để tao vô nói chuyện cũ thú thật tôi thực sự vẫn không dám nhìn vào mắt của cậu ấy.Tôi đã từng yêu đơn phương đến quên cả bản thân của mình.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng hai mươi tập đầu tiên của bộ truyện này.Nói về tình yêu đơn phương thì chắc hẳn là trong số tất cả quý vị và các bạn chúng ta ít nhiều cũng ít thôi.Trải qua cảm giác này giờ đây thì sau nhiều năm gặp lại nhau một bên là một người đàn ông mà có.Dành tình cảm đơn phương rất nhiều nằm một bên là một người đàn ông mà cô vừa mới xông động vậy thì chúng ta hết.Chờ đợi xem là câu chuyện tình tay ba này sẽ có những diễn biến tiếp theo như thế nào nhé và với việc các bạn cũng được.Đồng hồ ông xã về kiếp bằng một thao tác rất đơn giản đó chính là nhấn like chia sẻ hoặc là nhấn vào nút đăng ký kênh cảm ơn.Người rất nhiều còn bây giờ anh xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com