Truyện Hay Tống Thị Phương Anh - Đừng Làm Thế Phần 1 Người đàn ông Bí ẩn

truyện hay tống thị phương anh - Đừng làm thế phần 1 người đàn ông bí ẩn

Xin được gửi lời chào đến tất cả quý vị và các bạn nhưng tháng sau của chuyện tình bây giờ là hai mươi tối và buổi tối.Quay trở lại với chị một chuyện dài kỳ thể anh sẽ mang đến cho quý vị và các bạn tập đầu tiên của một bộ chu.Mới đến từ tác giả tống thị phương anh có tên gọi đừng làm thế cuối thân mến câu chuyện cổ.Kể về cuộc đời của phương một cô thiên kim tiểu thư thích nhưng lại sống trong một gia đình không hạnh phúc.Điều này đã khiến cho cô nàng vào những cuộc chơi trở nên ương bướng và lì lợm đúng vào lúc này thành người bố của cô.Mang một người con rơi từ bên ngoài trở về và chính sự xuất hiện của người đàn ông này đã đảo lộn hoàn toàn cuộc sống.Gia đình và xin mời quý vị cùng với ánh sáng chúng ta đến với nội dung tập truyện đầu tiên này sau khi nắng hay xong.Đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nhé cảm ơn sự ủng hộ của mọi người còn nếu bây giờ chúng ta hãy cùng nhau đến với.Chồng chị tiên tập đầu tiên của bộ truyền đừng làm thế tác giả tống thị phương anh có phần diễn đạo của anh.Đừng làm như thế làm ơn đừng giết còn tôi tới cầu xin các người.Mày cũng không sống được bao lâu nữa cứ lo cho thân của mày trước đi đó là.Phát ra từ một bộ phim trong rạp kết thúc bộ phim thì mọi người vỗ tay bởi vì xúc động khi mà người mẹ.Thần cứu đứa con của mình em thế nào sao rồi em buồn.Chỉ là em cảm thấy tình mẫu tử thật sự thì liền sau này chúng ta có còn có lẽ là anh sẽ hiểu hơn.Bây giờ thì chưa có nên cũng chả hiểu là mấy tôi cười nhà tôi là phương.Con gái của một công ty xuất nhập khẩu thủy hải sản lớn nhất của miền bắc bên cạnh tôi là sơn.Bạn trai đánh hồng khi tôi vừa tròn mười tám anh là con trai của công ty bất động sản có tiếng chúng.Đều là cậu ấm cô chiêu con nhà giàu khi đang đi trên đường thì bất chợt có một cơn mưa nhỏ và lạ.Xúc động hơn khi nhìn thấy bên đường một người mà ăn xin đang treo cho con cua chết cho con.Hộp thức ăn ngồi bên lề đường bất giác tôi cảm thấy trong lòng buồn thật sự.Anh dừng xe đi sao thế đang mưa mà em mua gì sao anh.Xem lại đi tôi bước xuống mở ví đưa cho người mẹ ăn xin đó một triệu rồi mỉm cười.Chế cầm lấy mua gì cho con ăn nhé mưa to lắm đấy hai mẹ con đi trú mưa đi.Đêm nay có bão đi cảm ơn cô nhé thật sự là mong trời phật phù hộ cho cô.Gặp may mắn.Chỉ có nhiều vợ nhé nhất định phải thật khỏe mạnh.Để còn nuôi đứa trẻ thành người cảm ơn cô con ạ đi thôi.Tôi vừa bước lên xe thì thái sơn đã đặt bàn ở một quán bar anh đặt bàn rồi đấy.Lạnh mày đúng không em cẩn thận đấy bây giờ lừa đảo nhiều lắm.Dù có lừa thì em cũng chả sao mình thích thì mình làm thôi đúng không.Ok em làm gì cũng được anh luôn ủng hộ em tại nhà của phương bố mẹ .Phương thức đang cãi nhau em toàn anh nói anh có còn gì.Anh điên à anh dám phản bội tôi xài với có còn gì là thế nào.Xin lỗi nhưng mà lúc đó chỉ ghé chơi bời qua đường trước khi quen em thôi nói là có.Anh đã có con trai với người đàn bà khác anh đâu rồi sao mà có thằng bài.Rồi anh mới biết anh thật sự không hiểu biết gì cả.Anh em đi.Tôi sẽ rời khỏi căn nhà này.Anh bốn tuổi và phường bến nghé.Thế mới vừa làm sao.Trẻ em anh thật sự là không biết gì cả.Vậy thành chọn đi.Một là em.Hay là nó.Nó còn hơn con phương đến cả ba tuổi.Anh bảo tôi phải chấp nhận thế nào đây.Cậu con trai hai mươi ba tuổi đứng ôm chiếc cặp chân đi đôi dép tổ ong dán về quê.Đến cuối đầu lặng lẽ ở góc nhà.Anh muốn chúng ta là một gia đình.Anh có lỗi với em.Nhưng mà thằng bé thì không có lỗi gì cả.Chúng ta chấm dứt câu chuyện ở đây đi.Được không em.Tôi sẽ không để yên chuyện này đâu.Mai phương đi ngang qua lượng cậu nhóc ở gốc dừa.Bố phương thờ sai rồi vẫy tay.Là đẻ con trai.Đừng lo gì cả.Từ nay thì bộ sẽ bù đắp cho con được chưa.Cô ấy có vẻ không thích tôi.Tôi sẽ ra ngoài sống .Cũng được.Con cháu nhà họ lê này sao có thể lòng vòng bên ngoài.Ngày mai bố sẽ đưa con đi gặp ông nội.Ông gọi cho bố đến cả trăm cuộc.Ông mất ăn mất ngủ bởi về biết có cháu trai.Ông mừng lắm đi.Con đi theo cô giúp việc lên phòng nghỉ ngơi đi.Tôm này.Bộ xin lỗi.Bởi vì không biết đến sự tồn tại của con.Là do mẹ tuổi sửu.Tôi cũng không trách em đâu.Về đề tài sao con không gọi ta một tiếng bố.Từ nhỏ tôi đã không có bố.Cho nên vẫn chưa thích nghi ngày được.Con đứng nhìn chân dung gia đình của ông vĩnh nguyên phương quá bức ảnh.Ông vẫn cười rồi nói.Đó là em gái của con đấy.Vui tính hoạt bát.Và cũng rất hàm trời.Không không nói gì cả.Lâm li đi thẳng lên phòng.Tại quán bar.Phương uống rất nhiều giờ.Của lắc lư theo điệu nhạc.Mà phải công nhận là ngôi nhà rất đẹp.Đỉnh núi các chàng trai trong quán đều không thể nào rời mắt.Cho đến khi sơn bước đến.Ôm eo rồi nói nhỏ vào tai của phương.Hay là đêm này.Chúng ta về nhà anh đi.Anh định rồi em sao dù gì chứ nếu em không thích thì có thể đến khách sạn.Tuần này rồi mà về nhà thì lãng phí quá.Phương nhìn vào mặt của sơn cười ngạo nghễ.Nhìn mặt của anh.Ngu vãi lúa.Yêu em lâu rồi.Nhưng mà vẫn chưa thể nào chạm vào em.Đó là sự sỉ nhục đối với anh đấy.Thế anh cứ tiếp tục mà nhục đi không sao cả đâu.Yêu nhau thì làm chuyện đó là bình thường thôi mà.No no.Em không khói mấy cái mồm đấy.Em chỉ thích dịu thôi.Vấn đề sơn ra rồi đưa chai rượu lên nói với đám bạn.Uống gì.Hôm nay tao mới.Lên nào.Cô con gái nhà đại gia cười rạng rỡ bên đám bạn.Sơn đường miệng cười nhất mười.Bề mặt trời cũ.Bản sơn thì phải vay.Sao thế.Vẫn chưa thì được nó sao.Ừ.Mở cài đ** chịu được.Hay là nó có vấn đề về giới tính nhỉ.Nó có về không có chút tình cảm nào với tao hay sao ý.Nhưng mà nó vẫn nhận lời yêu mày đấy thôi.Theo đuổi ác thế cơ mà.Không nhận lời thì có mà điên à.Nhà nó giàu có như vậy đã về lại còn là con một.Mày có nói nhìn sướng rồi phết nhỉ.Phải công nhận là nó xinh xắn con nhà giàu.Tao thấy ok cả.Mỗi cái tôi.Đ** cho tao chán thôi.Mày cứ thử máu một lần xem.Cho cái này vào dự của nó đi.Đảm bảo nó thèm nhỏ dãi đấy.Thôi.Phương mà biết thì chết tao.Tao không chơi dài đâu.Cái thằng ngu này.Đàn bà quan hệ nhiều thì nó quen nó sướng ngay ấy mà.Nhưng mà.Nhưng nghĩ cái gì nữa làm đi.Sơn trà về thuốc và rượu của phương rồi đưa cho cô.Uống cấp này của anh đi.Có về không được ngon lắm đấy.Phường niệm niệm rồi nhìn mặt.Ngon mà.Vừa nói vừa tô hết.Rất tiếc đi tải nhạc của phương.Vòng bộ ảnh của mạng đặt lên bàn.Ở mỹ rất giàu có mà.Ông ấy nói sẽ cho mẹ một ngôi mộ to nhất gia.Còn thật sự.Rất nhớ mà phương sai mềm đọc porsche.Bật nhạc lên bật rất quá đi.Đứa nào cho đồ vào rượu của em thì phải.Phương vừa nói vừa thở mạnh.Sơn không làm chiều được nữa bắt đầu đưa tay sờ ngực của cô.Phương toàn lấy tay của sơn khiến chàng ai.Đêm nay cùng anh nhé.Đưa em về đi nhanh lên.Sao anh không đưa thì sao.Hôm nay anh nhất định phải ngủ với em.Bên ngoài trời mưa rả rích.Phương trong cơn phê thuốc.Vẫn đang có phản ứng lại thái độ của sơn.Trên nhãn gà chạy thẳng vào khách sạn để phường để trồng tháng mấy cô đơn rồi lên tiếng.Đi đâu đấy.Đến nhà rồi.Anh đưa em lên phòng.Không đốm.Gọi mẹ cho em.Vừa vào đến phòng thì sơn nhanh tay sẽ toàn chiếc váy của cô về mặt khát khao chìm hư.Giờ lúc này giống như một con thú khát tình.Hơi thở của màn tử hỏa lớn với thuốc kích thích lần tỏa khắp căn phòng.Phương thế sơn đang gần mình hôn lên ngực của mình một cách vội vã và vòng về.Google đặt tay lên miệng của sơn.Dừng lại đi.Đem về nhà.Nếu không cần sẽ phải hối hận đấy.Anh cũng biết tính của em rồi còn gì.Em điên à.Chúng ta yêu nhau cơ mà.Khi nào cưới hhai.Lúc này thì điện thoại của phường hoàng liệt.Là mẹ cuộc gọi đến.Sơn nhìn thấy thì đến chở hai.Phường bật dậy cài lại cúc áo.Sơn thủy ngoài đời đấm trên giường anh nói.Phương à.Rốt cuộc là em có yêu anh không về.Tất nhiên là không.Anh thừa biết điều đó phương cười nick ngồi cô giờ khỏi căn phòng với dáng vẻ là đào.Cố gắng giữ bình tĩnh khi ngồi trong phòng từ một mình như dài.Phương.Em phúc quá rồi đấy em được lắm tại nhà của phương.Cô cố gắng nứt trần vào cửa hồ bơi ở cạnh sân phường gục đầu xuống cho tỉnh táo trên thế giới.Có người nhìn cô chừng chừng.Tướng hoàng hôn.Ôi mẹ ơi cái gì thế.Nhìn thấy mặt nước tính là phương sợ hãi chạy vội vào nhà dưới bể bơi phòng nổi lên.Rồi nhận ra đó là cô em gái cùng cha khác mẹ của mình.Anh lên bờ rồi nhặt lấy sợi dây chuyền có tên lê hoàng phương.Tại khách sạn.Chuyển tiền kiều đến nỗi nhân viên dọn phòng đi ngang qua vẫn còn ái ngại.Sau khi phương trời đi.Sơn đã gọi một cô gái đến để thỏa mãn dục vọng.Cô gái đó lại là chị họ của phường người đã yêu thầm sơn từ lâu.Buổi sáng hôm sau phương vừa mở mắt thì đã nhìn thấy mẹ ngồi bên cạnh cảm nhận.Mày còn ngủ được cho con nhanh đi.Còn sớm mà mà có chuyện gì thế.Bố mày đưa con chưa về nhà kia kìa.Mà mà lại hoang tưởng sao.Tao bảo là dậy ngay.Bà vừa nói vừa đánh mạnh vào bar cà phê.Mày làm cái gì thế đâu con.Mẹ con mình đi ra khỏi đây thôi.Tao không thể nào chịu được nữa.Ông ấy phản bội mẹ con mình sẽ lấy phương à.Nhìn thấy mệt không phương nền bật dạy đúng lúc bố cô bước vào nào.Hai mẹ con xuống nhà ăn sáng gì chưa.Mẹ của phường quốc lê.Tôi không anh.Tôi và con vượn sẽ đi khỏi cái nhà này.Tôi không thể nào sống khi mà thấy thằng còn rồi đó ở trong căn nhà này đâu.Câu cá thu đi không.Không có cần giờ nào đi cả.Nó là con tôi.Là con cháu nhỏ lên này.Là vì tôi không có phước.Để con trai cho nhà anh.Bây giờ anh đang đổi khác lại còn tôi sao.Cửa sổ tay.Kiểu mà mày cứ bình tĩnh xem nào.Sao mà anh nói với bố không nghe gì vậy.Thế mày cũng như thế à.Dạ đề ở đến nơi rồi còn à.Mày có phải là con tao không đấy.Google ơi là ngu.Tôi mệt mỏi bước vào phòng tắm rửa mặt xong thì bố gọi tôi ra nói chuyện.Lúc trước khi chưa quen mà bố đã từng yêu một cô gái.Người đó cũng chính là mối tình đầu của ông.Nhưng mà được một thời gian thì bố tôi đi nước ngoài hai người có mất liên lạc từ đã kết hôn với mẹ.Nhưng mà ông vẫn không thể nào quên được người phụ nữ đó thời gian qua ông vẫn âm thầm cho người tìm hiểu.Người phụ nữ đó.Thật không mày.Người đàn bà ấy đã ra đề về căn bệnh hiểm nghèo.Chỉ có một đứa con trai duy nhất.Hỏi độ tuổi của phòng thì khá trùng khớp với thời gian ông già nước ngoài.Để chắc chắn hơn thì đã xét nghiệm adn với phòng để đối chiếu.Cho xuống nhà thì đổ nước anh chàng lần đầu lên nhìn tôi.Tôi cười tươi rồi đi đến ngồi bên cạnh.Chào anh trai.Em lập phương rất vui khi được gặp anh.Anh.Anh là xong.Chả đúng là anh mình có khác.Bàn tay ấm áp như mảnh vậy.Anh không biết đâu.Từ nhỏ.Em đã ao ước có một ngày anh trai.Em còn ghen tị với những đứa bạn con trai đấy.Nhật thực có phải là quá điên rồ không.Song cửa nhà rồi cúi đầu đất nước bố tôi đi đến.Nhiều thứ hai anh em hòa hợp như vậy bố thật sự rất vui.Mở phẩm này.Mẹ phương bảy đang giận bố nên mức cơ sở như vậy.Thật ra thì bà ấy cũng tốt tính lắm.Con đường để bụng nhé.Bộ này đúng đi.Mà em phải bỏ thôi.Đừng nghĩ gì nhé.Phòng cười tươi.Anh thích nhìn trộm phường lúc anh.Chiếc xe đắt tiền màu đỏ đồ sắt trước cửa là sơn.Anh ta vào nhà cuối chào bố của phương.Cháu chào bác à.Sơn đấy à.Thế lại đi ăn sáng thì con.Tôi giới thiệu với cháu.Đây là phòng.Đứa con thất lạc lâu nay của chú.Hai đứa chào nhau đi.Phương anh nhỏ.Chàng ấy đi.Anh trai của em đấy.Tên cũng vui vẻ chào phong.À vâng.Em chào anh.Em là sơn.Là bạn trai của phương à.Chào em.Phạm cấm vui vẻ chào hỏi sơn.Ngồi được một lúc thì đến giờ tôi phải đi học.Bố à.Con đi học đi.Em đi nhé.Buổi tối về anh em mình nói chuyện thêm nhé.Ừ.Tôi đang trên xe thế sơn có vẻ im ắng không nói nhiều như mọi lần sau nay em thế.Chẳng biết nói gì.Khi mà em nói em không yêu anh.Dịch cơ.Em cứ nói như vậy sao.Không em thì ai.Anh thật sự rất buồn đấy.Thôi mà.Anh chúc gì người sai chứ.Con đứng trên phòng anh ta đọc tin nhắn từ điện thoại.Mọi chuyện đúng như kế hoạch chưa.Đúng mà.Mày yên tâm.Con sẽ khiến cho nhà của hãng ta tan gia bại sản.Đúng như ý muốn.Đúng là con trai ngoan của mẹ.Không bỏ cơm mẹ nuôi dưỡng.Mẹ tìm con.Đừng làm lại thất vọng đi.Tôi nhớ lại đêm qua.Trang trại nổi nhớ mẹ và nhìn vào khung ảnh chàm chàm.Anh ta biết ông vẫn đang đứng ở cửa.Tình hình cố tình giết như vậy.Ông vẫn mở cửa bước vào thì thấy phòng đang đứng hút thuốc.Không thấy ngày về.Lên nhanh tay dập điếu thuốc.Không cần phải làm như vậy đâu.Cứ làm những gì mà còn thích.Từ nhỏ thì con đã rất thiệt thòi.Từ bây giờ trở đi bố sẽ bù đắp cho con.Bố nghe nói ở quê con lái xe ô tô tải đúng không.Vâng ạ.Pokemon quà nhỏ cho con đi.Gì vậy con đi theo ta đi.Vòng cổ vòng vàng bước xuống nhà.Trước mắt anh ta là một chiếc xe màu đen trị giá năm tỷ.Cái này.Là của con sao.Đúng vậy.Nó là của con đi.Con thích chứ.Còn cảm ơn bố.Không có gì đâu.Nào.Con lái thử đi.Con bước lên xà.Anh ta nhận ra rồi phóng đi anh ta làm theo chỉ thị của mạnh nuôi.Giờ làm con của lê vĩnh hồng làm cho gia đình của ông phá sản.Đang lái xe thì điện thoại của anh ta reo lên.Alo em đi.Em gái của anh đi.Phương hà.Thế buổi chiều anh đến trường đón em nhé.Được rồi.Cho anh địa chỉ đi.Em gửi xong rồi đấy.năm anh nhé.Ô tô lái xe điện trước một cái hồ.Anh ta dừng xe lại rồi bỏ thuốc rồi hút và mặt đều tư.Anh nhớ là chuyện suốt mấy năm qua mình phải làm nô lệ tình dục cho bà mẹ nuôi.Phòng nhắm mắt nghĩ lại.Còn yêu.Con đang ở đâu thế.Michael kors đến bên bà.Lúc này thì tin nhắn đến phòng mở mắt về mặt chán nản.Trời trở lạnh.Những cơn gió đầu mùa xa xe.Tạo cho người ta cảm giác thật kỳ lạ.Lúc này thì phường nhìn ra phía hàng cây đang rụng lá dưới sân trường.Cùng nghĩa.Mình con trai sao.Điều đó là thật sao không phải mời chứ.Phương mỉm cười khi nhìn thấy phòng đứng dưới cổng trường anh ngước lên rồi cười nhẹ phường với tài.Rạng rỡ em ở đây phạm công viên với tay phương.Đến rồi đưa tay quờ trăng phong khiến cho anh ước nào đi cho anh à.Xe mới kìa đẹp thật đấy.Bố vừa tặng cho anh đấy nhưng mà nó có về không hợp với anh sao lại không hợp.Em thấy hợp mà bố là người rất có mắt thẩm mỹ đi nhé mà thôi cứ kệ đi.Nói rồi phương cầm lấy tay của phong trào đi anh ngạc nhiên khi thấy hành động đó của phương anh mỉm cười.Băng giá chạy theo cô phường được phòng lên xe buýt với con.Anh yên tâm đi không ai biết đi được đâu em muốn đi xe buýt một lần cho biết.Không cười rồi nhìn dáng vẻ ngây thơ của phương ngồi trên xe buýt phường cưới gật gù ngủ gật.Anh à đến cho anh chưa đâu để lâu thật đấy.Nói xong thì lại nhắm mắt lại phương yên đầu tựa vào vai của phòng khiến cho anh bối rối trong nước mắt.Giá cửa kính trên xe phản chiếu gương mặt của phương anh thở dài buồn bã hai người.Đến và trung tâm thương mại phương đông cho phòng nhiều mẫu áo sơ mi sặc sỡ anh không.Mấy cái này đâu anh của em đẹp trai thế này cơ mà không mặc thì hơi phí nhé chuẩn không.Hai lùn.Chắc chắn là anh trai của em rất khiến nhiều cô gái đào điên cho xem em không ngại khi chúng.Không cùng huyết thống sao ý anh là chuyện anh là con dơi.Cái gì anh ánh trai của em và em trân trọng điều đó nghe phương nói như vậy.Không ngại ngùng cúi mặt anh đi vào trong thời đồ thì chuông điện thoại reo lên mặt của phòng biển xanh.Ông ta bệnh tim rất nặng giờ đã phẫu thuật ba lần nên chỉ cần một thứ.Top tại hạn chắc chắn sẽ không thoát khỏi lưỡi dao của tử thần đâu tôi biết rồi tắt máy.Bên ngoài thì phương gọi lớn anh ơi thấy ngồi trong đó luôn rồi sao.Còn gượng cười bước ra chúng ta về thôi nhưng mà chưa.Nhưng mà anh có việc rồi gương mặt của phòng niềm nghệ anh ta vội vã rời khỏi.Xem thương mại phương ngồi trên taxi trở về nhà.Nhớ lạnh phòng kín ái thái độ khách hàng.Không còn ánh mắt hiền từ như lúc ban đầu.Tòa nhà phương mai phương cứ ngủ mê man.Thức được một chút rồi lạnh hồ giống như một người đang bị ngấm thuốc mê.Mở mắt nhìn người đàn bà đứng bên cạnh.Chị là ai.Tôi là người chăm sóc phòng khi mẹ thằng bạn mới.Từ giờ thì tôi sẽ phụ trách trông nom nhà cửa giúp vinh.Chị hiền đâu.Chế có việc gấp xin nghỉ hẳn rồi bà cho cái yên tâm đi.Tôi là thơ.Tôi sẽ chúc chị hiền làm việc thật tốt người phụ nữ đó nói xong thì cười nhất miệng.Cho sơ đồ mạch phương rồi nhỏ thứ gì đó vào trong cốc nước trên bàn không đến một căn biệt thự.Chồng không biết người phụ nữ trẻ hơn bốn mươi tuổi nhìn thấy phòng thì lên ôm chầm lấy.Con về rồi sao.Mà nhớ còn quá nhiều đến nỗi không chịu được mà gọi con về đấy.Cái chuyện gì ra chuyện đó đúng không nào.Người phụ nữ vừa nói vừa vuốt và má của phòng.Rồi dùng lưới của mình liếm nhẹ vào môi anh.Nắm tay thành nắm đấm.Mạt thế không cảm xúc.Nếu như chị lâu.Sự kiện đồng tâm nghi ngờ đấy.Trời ạ.Chuyện đó thì con không phải lo.Tất cả đã nằm gọn trong tay ta.Vậy còn là cứ làm theo thôi.Không cần lo lắng như vậy đâu.Nào.Con lại đi.Bà ta ra hiệu để phòng bế lên rồi nở ra một nụ cười xảo trá.Phòng bếp được đóng mạch cửa lại.Người phụ nữ vòng tay và cổ của anh.Phần hồn bà ta một cách vừa vào.Để em.Xem gọi là anh được không.Không thích tự kinh tởm người đàn bà này.Anh nhắm mắt mặc cho người phụ nữ đó làm gì thì làm.Mãi bên nhau anh nhé.Tôi trở về nhà bước vào cửa thì nhìn thấy gương mặt của mẹ tái đi.Người đều đến ở sân vườn.Thưa mẹ con mới về.Mẹ ốm à.Phương à.Mẹ cảm thấy.Cơ thể không được khỏe.Nhưng mà đi khám thì lại chẳng sao cả.Mà cứ ngủ xíu.Nhưng mà vẫn có thấy mệt.Chắc là tại mẹ suy nghĩ nhiều quá thôi.Không đúng.Nhà mình có giúp việc mới.Còn phải để ý nhé.Người giúp việc mới về nước già về mặt đoàn là.Chào cháu.Cháu lập phương đúng không.Cô là thơ.Trước đây là người chăm sóc phòng.Bây giờ thì ông với thương tình đưa về làm giúp việc.Cũng mừng lắm thế có gì không phải mong gia đình bỏ qua nhé.Vâng ạ.Cháu chào cô.Tôi nhìn thấy mặt cầm tay của tôi giật nhẹ.Bà già gạt tay mẹ ra khỏi tay tôi.Bà triệu không được khỏe.Cái để tôi đỡ bà lên phòng nhé.Tôi tự đi được.Không cần phèn chế.Mày vừa đứng lên thì ngã rồi rồi tôi vội vàng đó mà.Thôi cứ để đấy cháu được mạnh lên phòng cho.Thôi để đi cô.Cháu đi thay quần áo đi rồi xuống nhà ăn cơm.Cô giáo sẵn rồi đấy.Vâng ạ.Vtvmột cô nhá.Bài thơ đưa mẹ phương lên phòng rồi lại đưa cho mẹ cô một lần nữa.Nào.Uống đi.Uống vào sẽ đỡ mệt hơn đấy bà chủ.Cô ta cẩn cấp nước vào mẹ của phường.Khi mà bà không còn sức lực để đỡ trước.Phòng trở về nhà.Anh ta lên thẳng phòng rồi tắm rửa kỳ cọ.Kỳ đến núi cơ thể đỏ bừng cả lên.Vòng tức giận đấm tay vào tường.Mẹ kiếp.Còn một già.Tắm xong thì phòng ra ngoài nhìn thấy cúp sữa chua trân châu trên bàn.Cầm tờ giấy.Anh uống đi.Em thấy anh có về không được vui.Em đi chơi đi.Không nhìn ra bên ngoài cửa sổ thế phường đang tự lái chiếc xe mui trần ra ngoài.Anh nhìn chữ viết rồi mỉm cười.Phòng nghỉ bụng.Mình muốn cô gái ấy.Tại quán bar.Phường nhảy múa điên cuồng theo điệu nhạc.Sơn thì ôm giá cao của cô.Phường cũng chả thèm quan tâm đến sơn.Cô cứ mải mê đùa cợt với đám bạn.Khiến cho sườn không mấy thích thú.Thế hôm nay cho mày vui nhỉ.Chứ sao.Em có anh trai rồi đấy nhá phải vui chứ.Em thích nó à.Chồng cái gì thằng nhà quê.Ảnh áo à.Anh nói kiểu gì đấy.Anh trai em đấy.Không cùng mẹ thì khác máu tanh lòng.Em không nghe người ta nói sao.Ai bảo là khác máu.Chúng em cùng chung dòng máu.Anh chả biết gì cả.Chồng em cùng bố hiểu chưa.Anh toàn nói linh tinh cả thôi.Say rồi thì về trước đi.Đoàn thực tiễn.Tiếng súng trên tầng hai vang lên.hai trăm người va chạm nên cây chín.Các quán ngáo bỏ chạy.Một đêm cầm xuống đất nền.Ngồi xuống.Đứa nào đeo kim cương doji đưa tất cả đi.Đứa nào mà lệch bố bắn bỏ mẹ đấy.Phường và các bạn bị bắt quy đầu.Coi nhanh tay ấn tin nhắn cho phòng.Anh ơi.Cứu em với.Ở đây chúng nó có súng.Thấy tin nhắn của phương anh lo lắng gọi ngay cho phương nghe thấy chuông điện thoại một tên to lớn toàn bích phương.Bảo liền.Đưa máy đi.Ái chà.Đồng hồ nhấn dây chuyền.Toàn là đồ có giá trị cả thôi.Bỏ ra đi.Chúng mày tuổi gì mà nói chuyện với tao.Lũ khốn này.Vừa dứt lời thì ăn ngày một cái tát vào mặt.Mặt của câu đó lên.Để bố mày nói cho mày biết.Bố mày từ con chó nhớ con dành.Mày nhìn mặt mày cũng giống chó thật.Con đ* này.Mày muốn chết đúng không.Một thằng khác đến nói nhỏ.Đi thôi quán này không được đâu cho anh em mình nhắn thằng nào đâu mà anh sẽ như thế.Quán này có thằng đó nó cứ làm đi.Đi nhanh đi.Nếu như không muốn mất xa.Lúc này thì tiếng vỗ tay từ ngoài cửa.Một người đàn ông mặc vest đen.Lịch làm.Gương mặt đẹp trai giống như tài tử điện ảnh.Môn rồi.Câu nói cảm ánh mắt của người đó được và mất của tôi.Tôi như bị rung động trước một người đàn ông.Trên đường về phòng phẩm sản xuất ngành.Bấm chuông điện thoại vang lên.Sao rồi.Về mày giúp bà mẹ nuôi ổn cả chứ.Tao không muốn dính dáng đến và ta nữa.Tao sẽ nhận cơ hội này tách khỏi và ta.Điều gì khiến mày thay đổi như thế.Tao có mục đích của chính mình rồi.Hình ảnh phòng phẩm cd.Phương lặng nhìn người đàn ông mặc vest đen trong quán bar.Tất cả sẽ là một vòng xoáy nghiệt ngã đau đớn của số phận.Ánh mắt cương quyết của người đó cùng với dáng vẻ lạnh lùng.Miệng kể thuốc lá khiến cho tôi cảm thấy.Anh ta rất nghèo.Nhân viên chưa hết đám người ra ngoài chỉ còn tôi ở lại.Sơn sở hai đi thẳng ra mà không thèm để ý gì đến tôi cả.Tình bạn lúc nãy bắt nạt rồi chưa kịp mở lời thì từ phía sau một người cầm dao cứa vào cổ của hắn.Mẫu bánh để mặt trời.Tôi thấy hắn ta lão đỏ.Còn tên cầm đầu của hắn thì quỳ gối xin xỏ.Trọng tài sai rồi anh tha lỗi.Cơ sở hai ngồi co ro ở góc phòng.Những người này thật ghê rợn.Tên để xăm trổ tên thì mặt sau.Nhắn tin khác cuối đầu van xin.Anh ta có vẻ rất kiếm lời.Tôi thì sợ đến nỗi người cứ run lên bần bật.Tên kiểu chết không thể nhắm mắt làm cho tôi cứ bị ám ảnh.Một tên khác là bị kề dao vào cổ.Cơ sở hai chùa tài.Vừa dứt lời thì từ phía sau một bàn tay to lớn bên chặt mắt của tôi lại.Anh ta còn thì thầm vào tai của tôi.Không thấy.Sơ đồ sở hơn đấy nhóc à.Chắc phải trả giá cho những hành động ngu dốt đó của chính mình.Hình ảnh người đàn ông lần lượt bị cắt cổ gây ám ảnh lấy tôi.Tôi thấy hoa mắt.Thế rồi mờ dần.Có lẽ là tôi sắp hết.Phường ngã ngửa ra sao.Người đàn ông áo đen ôm gọn cô vào lòng.Một tên mặt sao cúi đầu.Anh thích con bé này không.Để em sắp xếp nhé.Tao không có thói quen ngồi với trẻ con.Đưa nó ra ngoài đi.Có lẽ nó đi cùng với bạn đi.Vâng ạ.Phòng vừa vào đến cửa quán bar.Anh nhìn thế sơn đang đức phương rồi like.Phương.Phương ơi.Sao vậy.Phòng hết hải chạy lại.Con đã xong rồi.Nhất thế này.Tôi không biết.Có lẽ là cô ấy hoảng sợ quá.Không biết.Là sao vậy.Anh có phải là người yêu của nó không thể.Tên xấu hổ cuối mặt.Vòng đất phường từ tay của sơn rồi với cô lên xe về mặt của phương lại càng tái đi phòng nha.Làm đứt tay của cô.Anh xin lỗi.Quan điểm một.Tải nhạc của phương.Bố cậu vô cùng tức giận khi thấy con gái về nhà trong tình trạng say khướt.Ông lại trút giận lên mẹ của cô.Đấy.Có nghìn đi.Đứa con gái yêu dấu của cô suốt ngày say xỉn.Ăn chơi chắc chắn.Có làm bài tiết kiểu gì thế.Thì ông cũng là bố nó đi.Không không giải được nó thì lại giải đi.Tại sao chuyện gì cũng đổ lên đầu tôi thế.Nó là mẹ nó.Nhưng mà nó cũng là con của anh cơ mà.Tên là mặt của ngài tuyên bố mẹ cãi nhau mà khách ngắn.Tôi mệt mỏi đứng lên đi thẳng lên lầu bố tôi quá lớn.Đứng lại đấy.Bố còn chưa nói xong.Ngồi yên đó đi.Con mệt quá.Có gì để ngày mai nó đi bố.Càng ngày càng hỗn láo.Con gái gì mà hư hỏng như vậy.Còn đứng trên hành lang nhìn thấy phương đi lên cố vấn cười tươi khi nhìn thấy anh.Cảm ơn anh đã đưa em về nhé.Thế có chuyện gì xảy ra vậy.Nói cho anh biết được không.Anh có thể nào chia sẻ cùng em không.Có những thứ.Không thể chia sẻ đâu anh ạ.Tôi lặng lẽ bước vào phòng rồi nhớ lại khoảnh khắc có người chết mà chạy vội vào phòng rồi nôn ói.Điểm đến tôi không dám ngủ người cứ run cầm cập.Tôi sợ.Thực sự rất dở.Lần này thì tôi mặt dài sang phòng của phòng.Anh ơi.Anh ngủ chưa.Anh chưa.Anh đang xem đá bóng.Xem xem cùng của anh nhé.Sao không ngủ đi.Muộn rồi đấy.Em không ngủ được.Sao thế.Em sợ ma.Phòng nghe xong thì cười xoa.Vậy thì anh sẽ sang phòng em xem.Xem xong em ngủ là vừa nhé.Vậy anh sang lùn nhé.Phường ngủ trên giường cách làm lật qua lật lại.Còn không thì ngồi ở ghế cảnh giường xem tivi.Phường tân lý tây quốc phòng khiến cho anh ngạc nhiên.Sao vậy.Em vẫn chưa ngủ được à.Em tận mắt nhìn thấy.Người đã bị giết.Nhưng mà lại không thể làm gì khác à.Thôi em ngủ đi.Đừng có nói linh tinh nữa.Em nói thật đấy.Em rất sợ.Anh ở đây đừng có đi đâu nhé.Anh biết rồi.Anh sẽ ở đây.Phòng của nhà tại quế phường.Điện thoại của phòng lại giao linh.Tin nhắn đến.Còn yêu.Con thích con gái đó rồi sao.Mà không thích điều đó được.Con hiểu chứ.Phòng đứng bật dậy nhìn xung quanh mồ hôi bắt đầu toát ra.Vòng vội vã kéo hết rèm cửa lại điện thoại lại reo lên.Con gà đây à.Mày hiểu nhầm rồi đấy.Mẹ bé.Con còn trẻ.Có tránh bản năng dùng đầu.Nhưng mà con nên nhớ.Nó sẽ chẳng bao giờ thích cả như con đâu.Chỉ có mày mới là người mãi mãi yêu con.Con yêu à.Vòng quay sang nhìn phương.Anh chợt suy nghĩ.Nếu như mình có được cô ấy thì chắc chắn.Sẽ không để tuột mất cô ấy dù chỉ là nửa bước.Không để thứ gì đó nhìn như ngọn nến trần lên.Mùi hương lan tỏa khắp căn phòng.Phường sai người.Nóng nóng quá.Phân biệt giày cởi bỏ quần áo ngày trước mặt của phòng.Ánh mắt của phòng như một con thú.Chuẩn bị lao đến đức còn mùi một cách hèn hạ.Tưởng mất của phòng.Hắn như muốn ăn tươi nuốt sống phương.Hằng hấp dầu từ mái tóc của phương cho đến làn môi.Và nhắm mắt bệnh hoạn của phòng.Như thật sự đang rất thèm khách vừa.Phương à.Anh thích em.Lúc này thì tiếng tại cửa phòng khiến cho phòng đức vội sau tấm rèm cửa.Là mẹ của phương.Đâu có phải mệt mỏi sau khi cãi nhau với bố phường.Bà nhân vật.Cái mùi gì mà hấp thế nhỉ.Mà sao lại đặt đến rồi đi.Phương.Sao mà ngồi sai thế con.Bàn thờ dài rồi thổi tắt ngọn nến.Còn nắm tay về mặt trời cũ.Ngày hôm sau tôi đọc báo thế có cuộc hỗn chiến trong quán bar khiến ba người chết.Hoàn toàn không thấy nhắc gì đến người đàn ông cầm đầu.Có lẽ là họ đã dùng tiền để chạy để tất cả.Tôi thấy như vậy thì thật sự hoang mang.Đang đọc báo thì tôi cảm thấy mất của tôi mờ dần.Cố gắng rồi mất thì không mỉm cười để lên bàn một chiếc bánh mì ốp trứng bày biện đẹp mắt.Anh làm cho em sao.Sao nào.Em ăn thử đi.Nhìn đẹp như thế này đi em thật sự là không nhớ anh đâu.Đúng là có những thứ nhìn đẹp quá thì lại chẳng muốn ăn nhỉ.không nghìn trường trường và phương.Khi thấy cô đang cúi đầu nhìn món đồ ăn ngon đẹp mắt.Mẹ của phương đi xuống.Để bánh ra.Đừng ăn đồ của nó.Nó bỏ độc hại chết còn đây.Kiểu mà.Sao mày nói như vậy anh không là người tốt mà.Sao có thể hại còn được.Giờ để còn cũng là em gái của anh ấy.Còn đi.Ai cũng bảo là người tốt cả.Cái con khỉ.Biết nó là ai đâu mà tốt.Tổng tức tối.Nhưng vẫn cố gắng mỉm cười.Ông vẫn từ trên cầu thang bước xuống.Của tôi ngay đi.Vô lý vừa thôi.Càng ngày tôi càng cảm thấy có ích kỉ nhỏ nhen quá rồi đấy.Ảnh chế từ nhỏ nhen.Thế từ hồi có người phụ nữ nào chấp nhận chồng mình.Cặp kè con này đến con khác.Đáng yêu thế.Là còn rước con dơi về nhà.Anh bảo tôi phải sống sao đây.Tôi cũng là con người.Đâu có biết đâu chứ.Tìm tôi với anh mà rỉ máu đi.Thôi được rồi.Nếu như anh không chán chết tôi rồi thì chúng ta li hôn đi.Cô không cần phải hồ tôi.Cứ tưởng tôi không dám à.Còn cởi đồ đi thẳng lên phòng.Brad càng tức giận.Phải rồi.Bây giờ anh có con trai rồi.Muốn tống cổ tôi đi chứ gì nữa.Anh nói đi.Tài sản của anh anh sẽ cho ai.Đừng có nói cho thằng quân rồi kìa nhé.Đúng đấy.Nó là con trai tôi.Bà xem.Con gái của bà đi.Con gái con đứa gì suốt ngày ăn chơi rượu chè be bét như thế giới đạt mặt bằng chưa.Con đứng trên phòng hút thuốc.Nghe tiếng như thế anh ta cười phá lên.Tất nhiên.Của cải của mày và con gái của mày.Tất cả.Đây là của tao rồi.Thằng chó chết.Điện thoại của phòng lại giàu lên.Còn yêu.Về bên mẹ nào.Hôm nay con mệt.Con ốm sao.Hai đêm quà quá sức.Lại còn có cả ảnh còn ôm ấp còn bé.Hay là để mẹ về thẳng cho nó nhé.Mày nhưng mà làm như vậy.Âm mưu trả thù của máy có thực hiện được không.Nhưng mà chắc gì nó đã dám nói vào mấy.Hay là nó nghỉ.Có một người anh trai đang thèm nó đến nhỏ dãi.Không nhiều lời nữa.Mai cho con mười phút.Có mặt ở đây ngay.Bà ta nói xong thì tắt máy phòng nhiễm chắc rằng.Anh ta vội vã đến chỗ của bà mẹ nuôi.Đến nơi rồi anh ta thấy bà đang nằm trên giờ cùng với chiếc váy mỏng tang.Phân tử từ đi đến bên cạnh.Anh nhìn sang phía bạn ấy thế thấy con dao gọt hoa quả.Vòng đeo tay cơ chế con dao.Rồi nhanh chóng đâm liên tiếp vào người ta.Mở bắt đầu tuôn ra.Bà tao không kịp phản ứng chiều ở được vài tiếng rồi ngất lịm đi.Tại biệt thự nhà ông vinh.Bố gọi cho đến nói chuyện.Phương này.Có lẽ là lần phẫu thuật này sẽ làm ít rất nhiều.Bệnh của bố quá nặng rồi con ạ.Bốn sao công ty này cho anh con quản lý.Toàn bộ đất đai bên bất động sản.Bố mẹ để lại cho con.Con thấy như vậy có được không.Tuổi bố thôi.Mơ thấy thế nào thì cứ làm như vậy đi.Còn không có hứng thú với chuyện này đâu anh con từ nhỏ.Đã chịu quá nhiều thiệt thòi mà nó là con trai.Việc tiếp quản công ty thì nó sẽ làm tốt hơn.Thế con nào mà chả là con là bố.Phương à mong con hiểu cho bố nhé.Luật sư đến thì tôi đứng dậy bước ra ngoài.Bố tôi luôn tìm kiếm một đứa con trai bên ngoài bởi vì duyên số hay sao mà chưa có cô nào có con trai.Bên ngoài thì ôm cũng có vài cô con gái rồi vãi đó chính là lý do tôi chán gia đình này.Mẹ uống rượu vào mỗi tối.Bà cứ uống say để đỡ phải chịu cảnh ngồi ngóng chồng về.Tải nhạc của mẹ nuôi xong anh ta dùng tay của bà giúp con dấu vào tờ chuyển nhượng tài sản.Trên danh nghĩa anh ta là con nuôi hợp pháp ba ta giàu có nhưng luôn khép kín.Chế căn nhà mà bà ta thường hẹn không đến lúc là một căn nhà to nhưng bên ngoại ô hẻo lánh và kín đáo.Phong cảnh gạch đào đất ngay chồng căn nhà rồi chôn và ta xuống sau đó từ từ.Xi măng và lát loại gạch thế rồi thản nhìn ra về trên đường về anh ta ghé vào quán rượu.Tương ứng giống như cái mất hồn tôi thấy mà ngồi ở bên hiên nhà buồn ba tôi xoa vai của bà.Ông thanh sẽ cho nó tất cả đúng không không có.Bộ nồi xe cho con nít đời thôi còn công ty cho anh phòng tiếp còn mai.Cười ngạo nghễ.Cảm xúc của mẹ cả đấy trong ta dám chứ.Mày sẽ đòi lại quyền lợi cho con kia mà.Dù sao thì sau này còn cũng đi lấy chồng anh phong là con trai về tiếp quản công ty đã quá hợp lý.Còn gì nữa trời à mày ngu thì có vừa thôi còn à tôi nghe mẹ nói như vậy thì.Thức dần vùng vàng lên phòng viết vài bộ quần áo giờ đi xuống.Con đi chơi vài hôm đấy đi đâu đấy nhà tôi đang có chuyện.Bố mẹ hôm nào mà không cánh áo con quá chán cái cảnh này lắm rồi đây này.Đang đi học à phương phương.Tôi đặt chuyến bay đến khu nghỉ dưỡng ninh vân bay tại nhatrang bờ về dịch bệnh nên mỗi người phải đau khổ.Trên chuyến bay có đặt hàng ghế thường ra ngồi cạnh một người đàn ông đầu bóng lộn anh ta.Tại một cô gái chân dài cô gái ôm hôn anh ta cứ như là chỗ không người vậy tôi làm họ được.Anh ta nhìn sao anh ơi lỡ đi chuyến này về em sinh được con trai cho anh.Tại sao nghỉ thì có thưởng chứ sao tôi nghe đến đó cũng đoán mb.Mối quan hệ của họ uống nước cô gái đó rồi đi từ người đàn ông đối diện nhìn tôi chằm chằm.Tôi vội vàng nhìn xuống dưới xem là mình có ở hàng chỗ nào không.Đợi anh.Anh nhìn gì mà mất lịch sự như vậy.Người yêu mới của đứng gì.Đau bụng nhìn con gái khác chằm chằm như thế.Không biết xấu hổ à.Tôi đoán sao đức cầu tràng anh ta đang chơi face.Cách làm bờm đúng là vô liêm sỉ.Cô gái đó bước vào mắt cứ dán chặt vào chiếc nhẫn kim cương trên tay.Anh à.Làm divina có bé quá không.Hay là anh đổi nhận khác tràm đi.Tôi thấy anh ta đã nhầm mất ngủ.Con có tất cả nhà bên tay.Đến sân bay cam ranh.Tôi đón xe về khách sạn tôi thấy đôi trai gái đó lên một chiếc xe đắt tiền khác tôi chọn ninh vân bay.Chuyến du lịch này một khu nghỉ dưỡng ở ngoài đảo xa mở điện thoại thì thấy mười ba cuộc gọi nhỡ.Sơn tôi vừa mở máy đã thấy anh ta gọi tí.Anh gọi cái gì mà lắm thế.Khách sạn từ hôm qua đến giờ em không liên lạc gì với anh cả.Anh có phải là đàn ông không vậy.Miệng của anh luôn nói yêu thương tôi.Thế nhưng lại bỏ chạy khi thấy tổ bị bắt nè.Anh không cảm thấy nhục nhã sao em không thấy được chúng nó có số nhà.Ai mà không sợ chết.Thôi nha.Anh hẹn quá rồi đấy.Em đang ở đâu vậy.Anh đón em đi chơi.Tôi ở xa lắm.Tắt máy đi.Trên đường ra bến cảng thì tôi lại nhìn thấy cô gái cùng với người đàn ông đó tay nắm tay.Tôi thầm nghĩ.Tôi không nhớ là họ ở cùng khu với mình sao.Tôi thở dài bước tiếp.Vừa bước được vài bước thì nhìn thấy hai mẹ con ăn xin ngoài cả.Đứa trẻ bám vào váy cô gái bản này.Chị đẹp ơi.Xem phim vài đồng đi.Mấy ngày nay.Mẹ con em đói quá rồi.Buông ra đi.Đổi giờ bọn này bận hết cả cái của tao.Thế giới hai người họ cứ như vậy đứt qua cô gái kia vẫn không ngừng làm bàn.Người đàn ông bắt đầu bực mình.Em im lặng tí đi.Đau đầu thật đấy.Ngày làm việc của đại hội chi bộ.Rửa mặt rồi lão đá bước theo sau.Tôi đi đến và cho họ vài trăm tiền trong túi giờ nói với đứa trẻ.Cố gắng lớn nhanh nhé.Đi làm kiếm tiền nuôi mà.Tuyệt đối.Không được làm những chuyện bất ngờ.Dạ vâng ạ em hiểu rồi.Em cảm ơn chị ạ.Hai mẹ con cảm ơn tôi rối rít rồi giờ đi tôi mỉm cười nhìn họ đi khuất.Trên cano cầu lớn.Mở quý khách nhanh chân lên à.Vâng tôi đến ngay đi.Là đôi trai gái này tôi thở dài đúng là oan gia ngõ hẹp.Đó là nhà không thôi anh à anh nhìn xem nước đoạn này sang quá.Cách làm bờm cười ngất mồm cái nào không sang đâu nói thừa.Cô gái nhà bên lời tôi nói.Còn tôi cái hình mặt liền như thế khiến của ta khó chịu.Này em gái.Em có được ăn học không vậy.Tất nhiên là có.Ít nhất em cũng biết.Nước biển từ trước đến nay vẫn là màu xanh trà.Quốc gia đình nổi tiếng từ người đàn ông giật tay.Đến đời tôi và họ sẽ sang hai cân đối diện nhau.Cô gái vừa vào phòng đã bài một đống đồ.Anh thích em mặc màu gì nào.Gì cũng được.Vậy thì đợi em tắm nhé.Có tính trần hôn lên môi của người đàn ông.Anh ta cứ bỏ khẩu trang.Đứng rót rượu.Thế giới bên kia.Phường cửa bản đồ.Mà không để ý đến cửa sổ.Anh ta nhìn thấy cơ thể của phường thì liền nhất mồm.Body hoàn hảo đấy.Tớ thay đồ bơi rồi đi ra ngoài khởi động.Bất giác nhìn thấy cô gái bên kia.Đang nhờ nhân viên chụp ảnh.Của ta đang hướng nào trên tấm lưới.Anh à.Chúng ta cho cùng nhau nhé.Người đàn ông đó mặc bộ quần áo đen xì.Anh ta quay lại đeo kính.Tôi nhận ra anh ta.Chính là người đàn ông mặc đồ đen đã làm tôi rung động không đó.Tôm miệng đứng nhìn.Còn anh ta nhìn vào tôi ngay trên cây cầu giữa biển.Chúng tôi nhìn nhau trong tiếng gió vừa vừa.Anh ta đi ngang qua tôi sẽ nói khác.Nhóc đạp chỉ.Nhanh lớn anh chờ.Buổi tối hôm đó tại nhà của phương.Phòng hồi trước bức ảnh phóng to của gia đình phương.Gương mặt của anh ta làm lễ.Ông vấn bố của phương đi ra vốn vay của phòng.Sao còn chưa ngủ thế.Hôm nay.Con thấy không được khỏe.Có tâm sự gì sao.Bộ sách làm phẫu thuật rồi.Có lẽ lần này là nhích dưới nhiều.Mô hình phòng.Nhưng mà bố có thể xảy ra điều gì.Thế còn sẽ thấy bố gánh vác gia đình này.Chăm sóc cho mẹ và em thấy bố nhé.Bố yên tâm đi.Bố không sao đâu.Con người ta ai rồi cũng có những lúc đối mặt với khó khăn.Và còn cũng như vậy.Còn kể chuyện này cho bố nghe nhé.Khi xưa còn có quen một đứa bạn.Lúc lên năm tuổi.Thì nó phải ra đường kiếm anh.Để nuôi sống người mẹ bị tâm thần.Hồi nãy em cho nó mua bánh mì thừa.Chiếc xúc xích đã hết hạn.Đến nổi mốc xanh mốc đỏ.Nhưng mà cậu bé đó vẫn phải ăn.Bởi vì cô ấy muốn sống và muốn được tồn tại.Thế rồi có lần một cái nhà giàu đi chiếc ô tô đắt tiền.Đi nhanh quá chốc cậu bé.Gửi tiền hắn và đồng là.Anh không nhất không cho mà còn.Công việc về nhớ lại.Bảo vệ đâu.Sao để ăn mày vào đây về.Chúng mày làm ăn thế này.Nó bảo chiều chúng mày đuổi hết.Nhà hàng cao cấp như thế này để cho anh mày lộng hành như vậy.Khi đó lúc trẻ đứng xung quanh cười.Trung làm đồ ăn thừa trên tay vào cậu bé ăn mày đó.Bạn của con chạy đề.Tình người đàn ông đó bảo lái xe dưới lại.Để cho bọn họ trêu chồng.Bàn học còn tụt cả quần cậu bé ra để làm thú vui.Cho đám trẻ nhà giàu.Khi đó chỉ có duy nhất cô gái nhỏ đến quá.Sao bố lại làm như vậy.Còn không thích nữa.Sao bố lại bắt nạt bạn ấy.Bà nói như thế chưa đổ sao.Lưỡi trẻ là ném đồ và bạn của con.Khi đó của bác ăn mày đó.Được cô gái nhỏ channel.Dù cho chị là đứa trẻ.Nhưng mà nó biết đâu vẫn có những tấm lòng lương thiện hơn cả trời xanh.Ông vẫn chân tay buôn đôn nhìn phong.Bạn của con là ai thế.Câu chuyện này bố biết.Tất nhiên phổ biến.Bởi vì bố.Chỉ là cánh đàn ông tồi đó.Còn tôi.Chính là cậu bé đó.Phỏng vấn tay run run với lấy chiếc điện thoại trong túi.Tiêm phòng đã thẳng vào người.Vẫn khiến cho ông gục xuống.Cơn đau tim của ông lại tái phát ông ông được rồi.Mình ơi.Ai trả.Biết rồi vợ sao.Bà ta lên chùa rồi.Nhà này chỉ còn mỗi bố con ta thôi.Akhông.Bây giờ chỉ còn lại tao và mày thôi tên khốn.Phòng giấm trần nền đầu cầu bính.Mai trà đá với người nghèo.Mày sung sướng lắm sao.Nếu như hôm đó.Mày không chào chúng nó giữ tao lại.Thì mẹ tao chứ không phải đi tìm tao.Bảy chứ không biết đang nằm ở chế biến giảm trên đường.Mày đánh chết.Nhưng mà không ngờ mày không chết.Mặt càng ngày càng giàu có.Tao hình ông trời đã không có mắt.Ông với lấy điện thoại.Vòng đá vàng chiếc điện thoại rồi dán lên bàn tay của mình.Mày chết đi.Còn con gái của mày có lưng với tao.Thì tao sẽ chăm sóc nó thật tốt.Trên đời này thì không ai tốt với con gái của mày bằng tao đâu.Yên tâm đi.Không được đâu mà con tàu.Thế thì phải cố gắng mà sống.Để bảo vệ con mày đi.Vòng loại ròng từ chất bẩn vẫn lên trên lầu cao của căn nhà.Thám tử sau đây mạnh ông ấy ngã xuống đất chết tức tưởi.Cô gái giúp việc đi lên lau dọn hiện trường và được hàng cho phòng vào tay.Cô cứ đi đi.Ở đây tôi lo.Dọn dẹp cẩn thận đấy.Tam giác mãi gọi cho tài lịch sử lớp sáng đến nhà ông với.Mở trên đúng như ý nguyện của cậu.Tài sản đất đai để lại cho phương.Còn công ty thì qua cầu.Tốt lắm.Tế công an lo lót cho tốt đấy tôi biết rồi sao bấm số gọi cho phương.Tên những thuê bao anh ta thở dài.Cô gái của tôi.Em đang ở đâu vậy.Bây giờ thì không ai có thể cản anh đến về em nữa đâu.Đêm đến bầu trời đầy sao.Tôi ngồi uống rượu một mình thì thấy có hai người đàn bà.Đang diều cô gái lúc sáng ra cano.Thế cô gái kìa tay chân đầy máu tôi sẽ có lãi do có ý nghĩa hay sao mà bị nặng như vậy.Tôi đứng dậy đi đến giờ rồi.Chuyện này sao vậy.Hai người đàn bà kia không phải nhân viên của khu nghỉ dưỡng.Họ không mặc đồng phục mà chị mặc đồ màu đen.Cô gái cởi truồng cầm cập như kiểu lo lắng sợ sệt điều gì đó.Cuối không mày bị xước tay mà.Chúng tôi đưa cô ấy đi chứ.Tôi thấy có chiếc thuyền khác đến họ được gọi sàng chiếc thuyền đó.Người đàn ông vượt tốc như con gái mặc đều mít xào.Tôi đã từng gặp trên quán bar.Đưa tay ra đỡ cô gái.Lúc này có tao hết liền.Cứu tôi với.Tuổi trẻ giảm nhu cầu.Thế nhưng không có chiếc thuyền nào cả.Tôi đứng bất ngờ.Tiền mặt xạo nhấc bổng có gái kìa rồi ném xuống dưới biển.Tôi hát lên.Dừng lại.Tuổi sửu quá ôm mặt đốm đốm không biết phải làm thế nào cả giờ đến nỗi chảy cả nước mặn từ phụ.Người đàn ông áo đèn quàng tay vào cổ tôi.Đêm rồi.Đừng làm ồn như vậy chưa.Tôi thích toàn tasha thì lại bị anh ta kéo lại gần.Anh ta đưa tay lau nước mắt trên má của tôi.Anh làm ơn đi.Giúp cô gái đó với.Quay thử trúng tuyển đấy.Cô gái đi cùng của anh đấy.Tôi nhận ra anh ta.Tưởng chỉ đạo tiền mặt giáo kìa.Anh tài việt gặp được cười.Anh không thích trẻ con.Nhưng mà có lẽ thử một lần chơi lớn xem sao nhỉ.Sơ đồ lót của em chắc khoảng ba mươi sáu nhỉ.Anh ta mỉm cười nhưng không có chuyện gì.Nhưng mà anh mất thì vẫn lạnh tanh.Tôi bất giác bỏ chạy.Anh đã đổi thay.Đón được tài tôi tôi hát lớn.Suốt ngày đi.Tránh xa tôi ra.Nụ hôn này bọn chết người.Từ khóc khi bị ảnh toàn giữ chặt như vậy.Cứ để đêm nay anh viết nhóc thử xem sao nhé.Chúng ta đúng là có duyên thật đấy.Anh nói gì thế tôi ra đi.Người đàn ông đó để tôi già giữa cây cầu gỗ bắc giữa hai căn biệt thự giữa biển tôi cắn vào tay anh ta càng.Tiếng anh lại càng phá lên cười giống như một kẻ điên.Thú vị đấy.Đúng là trẻ con.Ngoan đi.Nếu không thì anh sẽ làm cho em bị thương đấy.Chú bỏ tôi ra đi.Tôi muốn về nhà.Tôi vừa nói vừa khóc nức nở.Nếu không thì sao.Hãng đàn guitar của tôi xuống.Rồi ngay dưới đại dương hình mùng.Anh ta hôn thẳng lên môi tôi.Hương thơm trên người của anh ta là thứ khiến cho tôi ám ảnh nhất.Tôi dậy rồi.Nhưng vẫn không thể nào chống cự lại.Người đàn ông vạm vỡ cao to này.Lúc này thì tôi quát nền.Này.Anh không nghe tôi nói gì sao.Không thả đấy.Anh ta cởi bỏ chiếc áo choàng ngủ bằng lụa màu đen của anh ta.Đang làm gì thế.Bụng to ra.Mẹ ơi cứu con với.Chiếc váy ngủ của tôi bị tụt xuống anh ta lúc này hôn lên khắp cơ thể của tôi.Em sẵn sàng chưa.Làm ơn đi.Cho tôi về nhà.Ảnh ai thế tôi không bị.Tôi không quên anh.Còn hay sao nhỉ.Làm ơn đi.Người đàn ông đó cứ như vậy đi vào cơ thể của tôi.Xóa đi lớp màng mỏng manh đó.Về mặt thỏa mãn.Còn phương tay buông xuôi.Miệng mỉm cười chua chát.Thì những nước mắt thì lại không ngừng tuôn rơi.Anh được cô chưa.Cấu trúc chiếm hữu tùy cho bằng được.Có những trường trường và anh ta rô bốt vai.Thế nào.Thích đúng không.Người đàn ông thấy phương bật cười.Cứ cười như điên như dài.Anh toàn mặt.Rất thích.Phương gửi chồng nước mắt thấy như vậy anh ta liền xua tay.Đi.Đi nhanh.Phương đứng dậy.Gió thổi làm mái tóc của cô vào nhà.Cùng với những giọt nước mắt.Câu hỏi lại.Nhìn người đàn ông đó đành nhắm mắt suy nghĩ.Anh có thể cho tôi biết tiền không.Ít nhất thì tôi muốn biết tên.Người đập phá được con gái của tôi.Vương ngọc minh.Anh ta nói rồi châm thuốc hút bước đi thẳng.Phương quay đi.Vừa đi vừa lau nước mắt.Lần đầu của cô gái nhỏ là cùng với một người xa lạ.Anh ta chỉ có được tranh đã dừng lại.Một kẻ vô cùng khó hiểu.Anh ta thường chế còn không hề biểu lộ cảm xúc trên gương mặt.Phượng vào trong phòng đóng cửa lại rồi tựa lưng vào cánh cửa không lớn.Người đàn ông mặt sau đi ra phía sau mình anh ta cúi đầu.Nếu như cầu thế.Tôi sẽ bắt cô gái đó về cho cậu.Cứ để còn bé đòi ăn đi.Hôm nay tao chơi hơi nhiều thuốc thế nên kích thích vẫn còn.Để nó yên.Nó còn nhỏ.Và tao không thích trẻ con.Vâng.Cuộc gặp gỡ đèn đỏ diễn ra nhanh chóng.Người đàn ông đó thậm chí còn chẳng nói là nhìn cô gái nhỏ.Anh ta hoàn toàn không quan tâm đến.Hôm sau khi tôi mở điện thoại sau cả một đêm không ngủ.Cuộc gọi nhớ từ mẹ nhiều đến nỗi.Không hiểu hết được về dồn tin.Kênh sữa mẹ thì mất của tôi mờ dần đi.Con à.Về nhà ngay đi.Bộ còn.Ông ấy mất rồi.Nghe đến đề chiếc điện thoại của tôi rơi xuống.Không suy nghĩ nhiều tôi vội vàng chạy ra càng trở về nhà.Đám tang chưa xong.Nó còn tôi chưa kịp định thần.Thay đổi tên công ty trên đà phá sản.Mở cổ phiếu của công ty đều đã bán cho người khác.Các cổ đồng bầu đấy mà còn tôi để đòi nợ.Vũng tàu tin bố mày.Đưa tất cả tiền trong mấy.Bây giờ mới chết nhưng phải tuyên bố phá sản là sao đây.Trả tiền lại đi.Đúng đấy.Trả lời đi.Họ làm vào giặt áo của tôi vào mạng ngay giữa đám tang.Còn bước ra.Anh thảo lê.Các người làm gì vậy.Chứ không phải là nhà tôi đang có ta làm sao.Cút khỏi đây.Còn đồng nào nữa tôi sẽ báo của bạn đi.Nói xong về phòng quay lại xóa đầu của tôi.Em vào nghỉ ngơi đi.Mọi chuyện cứ để anh lo.Tôi gạch nhà rồi ôm mà quay vào mẹ tôi gục ngã ngất ngay tại chỗ.Tôi ngồi nhìn quan tài rồi lắc đầu.Không thể nào đâu bố.Bố không chừng nào phá sản như vậy được.Tại sao lại bán hết cổ phần.Vậy thì tiền ở đâu.Mà tại sao lại không nói gì với con cả.Bố đang hỏi.Để lại tài sản cho anh cơ mà.Còn bước giả ôm đầu phương tựa vào vai của anh ta.Bình tĩnh đi em.Chắc là bố có nỗi khổ riêng đi.Tôi bán toàn bộ đất đai mà có để lại trả nợ.Những ngày này.Phòng luôn bên cạnh tôi.Giúp mày còn rồi chạy vải mọi nơi.Chợ đêm cái đêm trước khi dọn đi.Hôm đó tôi đang ngủ.Bơm giường tôi có cảm giác như có ai đó đang nằm trên người của tôi.Tôi mở mắt.Nhưng rất mơ hồ.Tuổi dậu mắt thì thấy phòng đang nằm trên cơ thể của mình.Tôi giật mình bật dậy.Anh làm gì thế.Anh đã ôm chầm lấy tôi.Phượng.Lấy anh đi.Anh sẽ cho em tất cả.Anh nói cái gì vậy bỏ ra đi.Mẹ ơi mẹ ơi kiểu lúc này tôi chạy vào.Không mày làm gì con tao vậy.Anh ta trưởng mắt giờ nói làm cái mà đàn ông và đàn bà cần làm đây.Mày điên à.Mà là anh trai của nó đấy anh trai nào.Chồng bà thuê tôi giờ làm con trai còn ta thôi.Bây giờ thì lão tà chết rồi đồng nghĩa với việc tôi cũng hết trách nhiệm tôi nhìn mặt sẽ nói.Thủy ảnh á.Bố tôi tiếng anh để làm gì.Đi mà hỏi mấy.Anh chịu thôi.Chuyện này là thế nào thế.Mẹ không biết ngay từ đầu đã thấy có gì đó không ổn rồi cái thằng khốn này.Mày dám mở đến còn tàn như vậy mà từ nào đến tắt đảng ta thì anh ta đầy nhát ra sàn.Bà đang cảm thấy mừng đi bơi với con gái của bạn được tôi để ý đến phương.Lại đi với anh anh hứa sẽ không để cho em thiệt thòi đâu.Tránh xa mà còn già anh cũng phải để đi khốn à.Làm sao mà khốn bằng cái thằng cha già đó được.Em không thoát nói khoảng đâu nói xong anh ta nên bỏ đi mất.Tôi ngồi thụp xuống khóc tại sao trên đời lại có những con người khốn nạn đến như vậy.Bố tôi phải cho anh ta.Có điều gì rất khó hiểu tôi không thể nào để mà sống trong căn nhà đáng sợ này nữa tôi quay sang giờ.Chúng ta đi thôi phải rời khỏi đây thôi.Nhưng mà mình biết đi đâu hả con nếu đi chơi ở lại không hỏi cho bố con.Nhưng mà mẹ cũng không đành lòng bỏ giờ mấy nhưng mà mẹ à.Chúng ta không thể nào số máy là đây được còn tìm được.Không hiểu cho mẹ con mình thôi buổi tối hôm đó tôi và mẹ tôi dọn đồ.Bắt một chiếc taxi rồi đi mà con rồi nuối tiếc khi phải rời xa nơi đây trước đây.Là đứa con gái từ nhỏ đến lớn chỉ biết ăn sung mặc sướng cũng không phải đắn đo suy nghĩ chuyện đời quá nhiều.Nhưng mà từ bây giờ này giờ phút này cuộc đời của tôi đã khác cũng không còn là con.Ngây thơ hồn nhiên như trước ta phải mạnh mẽ phải thay bố chăm sóc cho mẹ.Quý vị và các bạn.Như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong tập đầu tiên của bộ truyện này có thể nói là anh xa vừa đọc vừa cảm thấy nó.Hết cả gai ốc bởi vì màu sắc của bộ truyện này rất khác so với những bộ truyện tình yêu trước đây mà chúng ta đã từng được.Hi vọng đây sẽ là một cơn gió là giúp chúng ta có thể thay đổi không khí một chút nói về người đàn ông.Hãy lập phong này thì tao nghĩ là trong tương lai không biết là.Khi nào mà anh ta sẽ tìm gặp được mẹ con của phương và gây nên những điều nguy hiểm gì đến cuộc đời của cô nữ.Cuộc đào tẩu của hai mẹ con họ khiến cho ra cảm thấy vô cùng hồi hộp và lo lắng bên cạnh đó người đàn ông.Áo đen đầy bí ẩn kia là ai xin mời quý vị và các bạn cùng bao giờ lắng nghe vào hai mươi mỗi buổi tối trình cành tre.Để có thể tiếp tục theo dõi những diễn biến hấp dẫn của bộ truyện này và vẫn như thường lệ nếu như mọi người cảm thấy thích hợp.Ngày hôm nay thì đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sang cũng như tiếp nhé cảm ơn mẹ. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com