Truyện Ngắn Đời Thực Hố Đen Cuộc Đời Phần 1 - Diễn đọc Mc Tâm An-hwpcc4f_

truyện ngắn Đời thực hố Đen cuộc Đời phần 1 - diễn đọc mc tâm an-hwpcc4f_

Amazing bến chào tất cả quý vị khán thính giả đang cùng nhau lắng nghe trên kênh đọc truyện bụi phố rất vui khi được gặp lại tất cả.Mọi người vào buổi trưa ngày hôm nay ngày hôm nay thì tâm anh sẽ gửi tới cho quý vị một bộ truyện rất mới của tác giả.Có tựa đề màu đen cuộc đời.Quý vị và các bạn thân mến câu chuyện vô cùng là hấp dẫn và lý kỳ bởi vì kể về một cô gái đã.Bố mẹ bán.Khi mặt tròn mười sáu tuổi cuộc đời của cô ấy ra sao mà người mua cô ấy có đối xử tốt với cô ấy hay không.Xin mời quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi những tình tiết sẽ được mà gửi tới cho người bị ngày sau đây.Và quý vị khán thính giả thân mến cũng như thường lệ sau khi lắng nghe xong chuyện thì quý vị đừng quên.Ủng hộ tâm an bằng cách like chia sẻ và bấm đăng ký kênh rất nhiều và ngay bây giờ chúng.Cùng nhau lắng nghe tập một của bộ truyền hố đen cuộc đời tác giả nguyễn phương qua giọng đọc của tâm hồn.Khi tôi viết những dòng chữ.Này cũng là những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời con đ* lầm lỡ lúc này đây.Có lẽ khi nhìn thấy tôi mọi người sợ hãi.Chồng chẳng khác nào một con quái vật.Người ta ông tèo như nấm sưng.Tóc của tôi cũng rụng gần hết rồi.Khuôn mặt biến dạng đôi mắt vốn to hơn người bây giờ lại lùi ra xa.Thối rửa từng mảng một.Chẳng thấy mày mày giấu viết xinh đẹp trước kia nữa quả thực chính là một con cóc vừa bẩn.Đầy chắc chắn là cái giá phải trả trước cuộc đời của một kẻ chuyên đi phá hoại.Làm tan nát hạnh phúc gia đình của người khác.Tôi sinh ra một tỉnh miền trung quê tôi nghèo lắm con trai còn được đi học cao chứ.Gái bình thường thì học đến lớp chín là nghỉ rồi nhà tôi có sáu anh chị em tôi là chị cả.Cho nên học xong lớp chín cũng không thi cấp ba nữa tôi ở nhà phụ bố mẹ làm nông.Nhà tôi có mấy sào đất ở trên đồi vừa nuôi bò vừa trồng cam.Tôi mua cam bố mẹ tôi toàn hái xong đưa xuống thành phố bán cho được giá.Đi một chuyến vài ba hôm mới về.Tôi là chị lớn trong nhà nên bị cắt cử lên đùi trong cam.Khi đó tôi mười sáu tuổi tôi trở mã bước vào thời kỳ dậy thì người ở quê mưa nắng.Nhưng được cái trời phú cho làn da trắng và dáng người cao dòng trong lành.bảy anh thanh niên cũng đánh tiếng nhưng bố mẹ tôi bảo rằng .Để tôi ở nhà phú ông bà thêm vài năm sau đó mới cho đi lấy chồng.Tôi thì nói thật.Là tôi không thích trai làm vừa đen vừa thu kể lại hay có thói ra trường.Tôi vẫn mong một ngày nào đó được lấy chồng thành phố và lãng mạn ngày kia.Bố mẹ tôi buồn lại tôi phố không biết làm sao mà quên được một nhà nghe bảo là giàu có.Có thằng còn bị hâm bảo bố mẹ tôi nếu tôi mà lấy thằng hâm hấp ấy thì cho.Mẹ tôi chăm chiều mà lúc ấy chẳng chịu lớn lắm đồ mua cả mạng cả nhà tôi luôn đấy chứ.Bố mẹ tôi ngày có tiền thì sướng lắm chẳng hỏi ý kiến của tôi liền đồng ý ngay.Khi ông bà trở về nhà kia cũng theo lên đặt tiền cưới hỏi.Tôi có đồng ý hay không thì cũng vô ích.Tôi chỉ biết nuốt nước mắt.Thay bộ quần áo.Sao đỏ theo họ về phố.Tôi chưa đủ tuổi.Nên chẳng có cưới xin cỗ bàn gì.Lúc đi hai người không quên dặn dò tôi.Là những làm tròn bổn phận của một người làm dâu làm vợ.Nhất định phải nhẫn nhịn.Bằng mọi cách nghe lời người ta.Người ta nói sai thì cũng phải chịu.Cơm nước giặt giũ dọn dẹp nhà cửa thì.Tôi phải chủ động mà làm hết.Tính tôi vốn dĩ như một nhát hiền lành.Hiển nhiên là không có chút ý tứ phản đối.Tôi lặng lẽ lên xe rồi đi.Trên chuyến xe lắc lư tôi ôm tròn chiếc ba lô và một túi lớn đổ đình kình.Tôi cố gắng.Thu người lại.Bánh xèo từng vòng lan đi.Cũng như tuần tập cảm xúc lần đầu xa quê hương .Tôi bối rối nghẹn ngào.Phía sau mẹ tôi có mấy đứa em cứ đứng nhìn theo chiếc xe.Dần dần nhỏ lại.Mất hút đi theo những cuộc khói mờ.Tôi mỉm cười trong nước mắt.Từ đây có tiền mấy đứa tôi của bố mẹ tôi.Chắc là không còn khổ nữa.Cuộc sống họ cũng bước sang một trang mới.Hình nền tôi nghĩ rằng.Tôi nên vui.Nhà chồng tôi dưới phố giàu lắm.Nhà em ở tiệm vàng hay ở miếng đất đắc địa hai mặt tiền của thành phố.Lại chỉ có duy nhất một thằng con trai.Thằng chồng tôi nó không phải là chỉ hâm hấp đâu.Mà nó còn giống như bị khùng vậy.Giống như điên đấy.Suốt ngày cười hè hè.Và miệng lúc nào cũng chảy nước miếng.Lúc nào trên cổ.Cũng phải còn một cái khăn để thấm.Vừa nhìn thấy nó.Tôi suýt chút nữa không đứng vững.Tôi lên lầu cất đồ.Nó chạy theo phía sau của tôi ngồi nghịch lên tiếng.Vợ.Vợ.Tôi muốn bước thật nhanh nhưng bị ánh nhìn sắc như dao của mẹ chồng và cái hoa nhà của bà làm cho tôi.Tình.Tôi vội vàng quay lại đỡ lấy thằng chồng kia.Để em đỡ lên.Thằng ngốc với nghề trồng.Cũng nhảy tót lên cổ của tôi và bác tôi cõng.Bà miệng hôn nhau rằng.Rồng rắn lên mây.Cụ mày đã quen với mấy công việc bê vác nặng nề.Nên khó khăn lắm.Tôi cũng bế được nó lên trên phòng.Đi đến cửa tân hôn.Cái chữ hỷ thật to trên cửa nóng lạnh.Làm cho tôi trói cả mắt.Tôi biết tối nay.Tôi phải làm gì.Nhưng cũng may thằng chồng rồi ngày kia.Hàm răng hắn sẽ không làm khó tôi.Ít nhân tối sẽ không bị đánh đập.Hay là hành hạ.Cho cô khi tôi chỉ cần dỗ nó vài câu cũng xong xuôi.Nhưng mà tôi không hề biết có một chuyện kinh khủng đang chờ tôi.Khi màn đêm buông xuống.Đêm tân hôn.Chồng tôi không xuất hiện.Người xuất hiện chính là bố mẹ chồng tôi.Mẹ chồng tôi lúc này mới lên tiếng.Mày phải phục vụ bố chồng mày.Đến khi nào có thai thì thôi.Tao không thể để ông ấy có vợ bé bên ngoài.Vì vậy chỉ có thể nuôi vợ bé trong nhà.Mày ngoan thì cái gì mày cũng có.Mày không chỉ có tiền mà mày được ăn ngon mặc đẹp.Sinh con tuổi không thích.Mày có thể rời khỏi đây.Bố chồng tôi lúc này mới xoa xoa lên tóc của tôi.Con tàu ngoan.Phục vụ bố bố thương nhé.Tôi lúc này chống cự mạnh mẽ nhưng sức của một con bé mười sáu tuổi.Không đủ để đấu lại với một người đàn ông cao to vạm vỡ.Cường mặt sắt lại hàm răng nghiến chặt.Như muốn ăn tươi nuốt sống.Đội trần của tôi bị đôi bàn tay kia giữ chặt.Người đàn bà mà tôi tưởng vàng đó là mẹ chồng tôi.Phải giữ lấy cổ lấy chân của tôi bị chửi.Những câu tục tĩu.Thỉnh thoảng bà ta lại đánh vào bắp giò trắng gần của tôi.Bởi vì tôi đang gãi rùa.Lão già khốn nạn kia lao bảo tôi.Mạnh mẽ và tàn bạo.Miệng tâm vì những câu chửi rủa.Xem lẫn những tiếng viên từ.Ừ bệnh hoạn.Viện lão nấu miếng trên cơ thể trinh trắng của tôi.Nút chỉnh khuôn miệng đang bật máu của tôi.Đôi mắt của tôi chợt như.Trắng dã.Hàm răng nghiến chặt.Quán nhậu nghĩa đôi môi của mình.Tôi không còn sức mà giãy dụa nữa.Tôi không còn đủ cảm giác để mà đau đớn.Thậm chí ngày lúc đó.Tôi không còn đủ sức để hình.Kết quả tú đang còn quả trên cơ thể của tôi.Ông ta đang nhào nát cặp vú của tôi.Nệm từng hồi một cách nham nhở.Vào sâu thẳm tận cùng của nỗi đau đớn trong tôi.Giày phúc đỏ.Tôi cứ tưởng tôi đã chết rồi.Từng giọt máu gì ra.mười cách giúp môi của người đàn bà đó.Con này.Vẫn còn trình cửa.Hai vợ chồng khốn nạn đó sau khi đồng tâm cưỡng bức.Hủy hoại đi đổi con gái của tôi xong.Thì cũng chẳng thèm đoái hoài nhìn thôi dù là một lần.Gã chồng thỏa mãn ngồi xuống bàn.Uống một ngụm nước.Toàn bộ béo lúc này.Bộ bài của lão đắc ý.Vậy nhá.Còn đứa thầy tôi đền trinh cho ông rồi.Ông đừng có đòi hỏi gì tôi nhá.Lão già lúc này mới cười dâm tặc.Gái trinh nhưng cần bạn.Nhạc có dễ đậu thai không.Thằng này kiểu gì cũng phải kiếm một đứa nối dõi chứ.Chưa cái thằng bỗng.Là không ổn rồi.Bà kiếm đứa nối dõi.Cũng là để chăm sóc cuộc sống sau này của thằng bố.Cho nên.Bố mà làm cho tốt.Biết rồi.Bà con kia.Còn nằm đấy ăn vạ đấy à.Đi tắm đi.Mày mà dám sản tháng mày cứ liệu hồn.Thằng bống đang nằm ngủ bên phòng.Mày tắm xong thì nhớ sang mới đó với nó.Còn phòng này là phòng để hành sự.Còn xong việc.Thì mày vẫn là vợ của thằng bỗng nghe chưa.Ngoài cửa sổ giông bão gần vũ.Cây cối bạn mình còn lưng chống đỡ từng đợt mưa tát.Giống như ngày hôm nay một thân một mình tôi tàn tạ.Quần áo bị xé nát.Khắp người toàn là thương tích.Có lẽ đến ông trời cũng đang khóc hả xót thương cho chính cuộc đời của tôi.Người ta nói.Lần đầu nó giống như một cái gì đó rất thiêng liêng.Là cột mốc đánh dấu mình.Đã trở thành đàn bà.Nhưng lần đầu của tôi.Chắc là chỉ có sự nghi ngờ nhất.Đến đáng kinh tởm.Toilet tấm thần giờ này.Đã đau đến không đi được vào nhà tắm.Dứt khoát mở nước lạnh buốt rửa sạch đậu bắp.Tuy rằng là ngày mùa hè.Thì những cái lạnh giá bất thường.Vẫn làm cho tôi không tự chủ được mà đánh một cái rùng mình tôi nghiến răng nghiến lợi.Trong lòng tràn lên một tia lửa giận khủng khiếp.Cà vạt đến các người.Nhất định phải trả giá.Sau khi tắm xong.Mặc bộ bà ba màu trắng.Cũng đợi chờ mái tóc thôi ẩm ướt.Tùy theo chỉ dẫn của bộ giao khốn nạn kia sang phòng bên cạnh.Đã chồng hâm hấp vô dụng.Đang nằm ngủ trên chiếc giường lớn.Chất đầy thú bông.Dù biết ngoài trời mưa gió rào rào.Nhưng nó đang ngủ rất ngon lành.Dưới ánh đèn ngủ vàng ấm áp.Khuôn mặt của thằng võ kia.Hiện lên một cách hiền lành vô tội.Tủ lạnh gần.Tôi nghĩ rằng.Dạo này cầm tao đâm cho nó một nhát.Rồi tôi kết liễu cuộc đời mình ở đây.Những lúc này thằng bống.Lại tỉnh dậy.Mở mắt mơ màng nói với tôi.Vợ.Cái gì.Bỗng muốn sờ ti.Mẹ.Thường cho vẫn chờ.Tuyệt đối không được.Tôi đột ngột quá lớn.Khiến cho thằng bỗng giật mình khóc.Vợ.Vợ làm bỗng sợ.Nếu như anh không nghe lời của tôi.Tôi sẽ không nói chuyện với anh.Thằng bửu nghe xong lúc này vội vàng lắc đầu.Không không.Bỗng nghe mà.Bộ nhớ.Bỗng hứa.Vợ đừng có giận.Tuổi cưới chùa cát.Nghĩ có khi lấy một người chồng như thằng bống cũng tốt.Ngoan biết nghe lời đầu óc vô tư đơn giản.Vợ cũng giống như người mẹ vậy.Lúc này.Tủ lạnh nghĩ và thường nó.Nhưng dù tròn như vậy.Trong thâm tâm của tôi.Vẫn cầm hẳn bố mẹ thằng bỗng.Hận mỗi ngày hơn mỗi giờ mỗi phút.Quẹt thẻ vậy.Thận không thể nào ăn thịt uống máu bọc trống.Quà bảy ngày ở đây.Tôi nghe mấy người giúp việc kể chuyện.Thì biết được rằng lão già khốn nạn này.Ngoài tiệm vàng hiện tại là chủ của một công ty lớn.Chuyên sản xuất đồ gỗ.Cũng là nhân vật có tiếng tàn nhẫn vô tình.Cầu thủ đã rời khỏi giang hồ.Vẫn để lại tiếng tăm không nhỏ.Lão chưa từng bao giờ biết nương tay là gì với kẻ thù luôn luôn hả thủ rất tàn độc không có chú.Biểu tình.Người ta đồng thời không biết bao nhiêu câu chuyện về lão.Thật có giả có.Nhưng chung quy chế quy về hai chỗ đáng sợ.Họ coi lão như một con dã thú máu là.Không có lòng thương người.Tôi biết.Từ lọt vào động quỷ.Cho nên tôi chỉ biết chấp nhận.Phục vụ lão và mong có một ngày sẽ cao chạy xa bay.Nhưng đôi khi chỉ vì những trò quái đản của não.Mà tôi không biết được.Tôi có chút phản kháng.Giống như hôm nay.Bộ béo mẹ chồng tôi đi lễ chùa.Cũng đem theo bóng đi cùng.Sau khi ăn xong tôi đang cùng chị giúp việc dọn dẹp bàn ăn.Tôi vẫn thích làm mấy việc vặt này.Bỗng nhiên tại nhà tiến lão già đó.Từ phòng tắm vọng ra.Con dâu đâu.Làm cái khăn trong phòng vào đây.Theo phản xạ tôi liền làm theo thật nhanh.Lão béo đang không mặc gì.Vừa nhìn thấy tôi.Đã kéo tôi vào.Sau đó ẩn trước cửa lại.Lão già khốn kiếp.Dùng sức sẽ tan bộ quần áo tôi đang mặc trên người.Đột nhiên một vật dị thường thô bạo.Tiến bộ thân thể của tôi.Từ đầu đến hết lên phan thiết.Lão béo nhân cơ hội để bịt miệng của tôi.Lần đầu tiên.Tôi bị khai phá phía sau.Lão biến thái lại dùng sức.Đem cả cây dương cụ già.Điều tay thọc vào.Nước mắt của tôi dạo dạo chảy xuống.Lúc này thực sự.Chỉ mong tôi được chết thôi.Lúc này.Lão mở bịt miệng của tôi.Sao bỏ qua tuổi.Dậy đi.Nào con dâu.Randy.Tôi không tài nào phát ra một chút âm thanh.Lão thức dậy liền tiếp đánh vào mặt của tôi.Tôi bị đánh thường người thử lạnh một tiếng.Lão tử phía sau rút ra một cái roi.Nhắm ngay bỏ tôi và đánh tới tấp.bảy cái bút.Phải rồi rơi xuống trên eo của tôi lúc này giải giá quýt đỏ.Lão già đến gần tôi.Mặc cho tôi nhé trái lẽ phải.Chỉ hướng đưa người dưới không đúng.Mà đáng tiếc.Một trận rồi cất vào bên trong bắp đùi.Lại thêm một soi bên hướng bột bắp chân đánh xuống.ba tỷ của tôi coi chặt.Càng có thể cảm nhận được cơn đau đớn chảy ra chất gì.Thủy từ đầu đến không chịu được.Lão già này mới dừng tay.Lại lấy chồng hộp lúc nãy già một món đồ chơi cỡ lớn hơn.Và tôi nhận ra được hành động của nắng.Muốn dùng tay che hạ thế của mình lão chặn nhanh kéo tay tôi về phía của mình.Hai chân của tôi to lại theo phản xạ.Lão khốn nạn này nâng mông của tôi lên.Thử khổ nạn kia đã ẩn ở bên trong.Cho đến khi chỉ có thể nhìn thấy phần đáy.Thì lão mới thôi tôi lần này bị đau đến không muốn sống nữa.Ông giết tôi đi tôi đi.Bởi vì em qua bướng bỉnh.Nói đi lần sau sẽ không tái phạm nữa sẽ nghe lời của tôi.Nếu không tôi sẽ cho em sống không bằng chết.Biết chưa.Em ở trên giường em phải đi một chút nói đi nói em là con đ* của anh.Bằng không em sẽ chết.Tôi lúc này nghĩ càng không muốn chết.Tôi nghĩ đến bố mẹ nghĩ đến gia đình đến mối thủ mà tôi cần phải trả tôi cả.Đời sống nhận định tôi phải sống cho nên tôi nhẫn nhịn và mở miệng.Em là con đ* của anh.Bắt đầu từ lúc này tôi nhận ra một điều muốn làm việc lớn trước hết phải nhẫn nhịn.Ý kiến cho lão béo không đề phòng và tin tưởng tôi từng bước từng bước mười chế tinh thần và tài sản.Của não.Để mấy lão ra ngoài không có nhà tôi về phòng.Thằng bống làm hôm nay nó đi vắng tự nhiên tôi lại cảm thấy nhớ nó trước kia.Lần bị lão béo cưỡng bức tôi về phòng toàn nén khóc mỗi lần tháng bỗng thấy thôi.Điều an ủi tôi vỗ nhẹ vào vai của tôi.Vợ ơi vợ đừng khóc những lúc ấy tôi lại có nuốt nước mắt vào tim.Cười với nó cũng kéo thằng bỗng lại nằm cạnh mình ôm lấy nó hơi ấm của nó.Bà bầu mặt xua tan bớt đi cái lạnh lẽo và tổn thương trong lòng của tôi những lúc rảnh rỗi.Tôi cũng vậy thằng bỗng hát mấy bài đồng dao.Hãy kể cho nó làm ba câu chuyện ngày tôi còn bé tôi chả biết rằng thằng.Anh có biết có hiểu hay không nhưng những lúc nhiều vậy tôi mới biết hóa ra tôi.Vẫn còn được làm một con người đàng hoàng.Những điểm này không có thằng bỗng.Chắc chắn.Lại là một đêm trắng dài.Tôi nhớ lại lời nói của lão béo lúc chiều.Cũng nhận ra sở thích của lão biến thái và cuồng dâm bạo loạn.Tôi lại là đứa chả có kinh nghiệm trong mấy vấn đề này.Vì vậy mới khiến bị sinh ra chán ghét.Lúc này một ý nghĩ lóe lên trong đầu của tôi.Tôi muốn.Đã bị mờ mắt bởi đam mê thể xác.Tôi nhớ đến cái ipad của thằng bỗng từ láy g.Lên mạng chậm rãi.Gõ từng chữ.Phim sex.Mặc dù thấy những cảnh trên đó.Thật sự khiến người ta buồn nôn.Nhưng tôi đang cố gắng xem người ta làm tình như thế nào tên gì như thế nào và chơi tư thế như thế nào.Tất cả đều khắc sâu trong đầu của tôi.Tôi muốn mình lên giường thật mỹ.Nhiều lao tao mong muốn.Tôi xem đến nỗi ngủ quên lúc nào không hay.Phải đến tận hai mươi ba sáng.Nó khốn nạn với quay về.Tôi bị tiếng.Con chó sủa làm cho tỉnh giấc.Tôi nghe lão đang làm nhà với chị giúp việc.Thì ra đêm qua.Lão già này đi hát với mấy ông bà.Chồng khuôn mặt đỏ gay quần áo.Các hàng đang còn say.Lão loạn soạn bước vào phòng.Không đóng cửa.Tôi đứng một bên quan sát hết.Tôi vội vàng xuống nhà và pha chất lỏng một cốc nước chanh muối.Sao đỏ lên phòng thay một bộ đồ.Trong tủ có hai chiếc váy dây màu đỏ mấy hôm trước lão mua cho tôi.Nhưng tôi nhất định không mặc.Hôm nay tôi phải đem ra phải sử dụng.Lão béo đang trần truồng nằm trên giường.Nghe tiếng cửa mơ.Liên mừng rỡ nhìn ra.Tôi uốn éo gợi dục.Rồi đưa tay lên tắt đèn trong phòng sau báo nhanh chóng để cốc nước chanh muối lên bàn.Tôi tiến lại gần lão cố tình cuối người xuống.Để nói nhỏ một chút.Bố bố say rượu rồi.Để còn giúp bố cạo gió nhé.Sau đó uống một cốc nước chanh muối cho tỉnh táo à.Lão béo dễ nhìn gật đầu.Tôi vừa đưa tay xoa xoa lên thái dương của não.Lão đã kéo tuổi xuống hai tay giật mạnh chiếc váy của tôi.Tuổi ất mùi cười.Để đáp lại láo.Bằng cách cho tay xoa nhẹ nhẹ lên ngực quần áo.Lão béo lần đầu tiên thấy tôi chủ động.Có chút không tin vào mắt của mình.Lão ta im lặng vài giây để quan sát thôi.Để con giúp bố nhé.Nắm lấy tay của mình chỉ xuống phía dưới.Em hôn nó đi.Em chưa làm vậy bao giờ.Em cứ làm đi.Tôi chần chừ nhưng nghĩ đến kế hoạch kia.Tôi đành phải làm liều độc miệng của tôi lên đó.Hôn nhẹ nhàng vài cái.Đọc cuốn hạn kia sung sướng đón nhận cảm giác đã lâu lắm rồi không có.Hát lim dim đôi mắt và tận hưởng.Bản năng chỉ dẫn.Tôi đã làm một cái chuyển động nhẹ nhàng.Vàng không cần lá phải dậy rồi.Cả cơ thể cao lớn nằm đè lên cơ thể của tôi.Hai bàn tay cô giáo nâng lấy cặp mông của tôi.Giả sức xoắn.Đuổi trần tròn giải của tôi.Gác lên vai quần áo.Lão chèn vào giữa.Hải trần của tôi.Cầm kỳ thứ dơ bẩn càng cứng tìm đến cửa động.Lão như một con thú điên.Không ngừng.Luận động cơ thể của tôi.Tốc độ càng lúc càng nhanh giường gỗ không ngừng vang lên những tiếng kẹo kéo.Tôi giả vờ tên gì để che lấp đi âm thanh nức nở.Thống khổ và nỗi căm hận.Đặc quyền của lên trong lòng của mình.Hôm nay vì sự chủ động của tôi.Bà lão rất nhanh bị hạch.Lão số lên.Đẩy mạnh bụng tôi lên người quần áo.Mỗi một động tác rất tức cười.Tự hiểu.Là lão đang leo tới đỉnh cao nhất.Tôi nghe thấy tiếng của lão rèm gì.Rồi khi một dòng khí bắn sâu vào trong người của tôi.Tôi mới nghe rõ nè.Tiếng của lão gọi tên của tôi.Bài anh yêu em.Anh yêu em hơn mụ béo gấp trăm gấp nghìn lần.Chỉ cần em chịu sinh con cho anh.Cái gì anh cũng chiều em hết.Tôi cười khinh bỉ và lên tiếng.Mẹ em ở quê bây giờ đang ốm.Em muốn gửi cho bà ít tiền thuốc thang.Nhưng mà.Em không có tiền.Em tin anh.Cho em ra tiệm vàng.Hai công ty làm nhé.Muốn kiếm tiền để phụ giúp gia đình.Em là người của anh.Không cần phải vất vả như thế.Lão bảo nói xong lao đao đứng dậy bật điện.Mở tủ lấy ra và đưa cho tôi một phong bì dài cổ.Em cầm về.Mai em gửi cho mẹ nhé.Nếu mà thiếu tiền đấy.Em cứ nói với anh.Lỡ mai mẹ chồng biết.Thì.Thì phiền phức lắm mà.Nhà này là của anh.Mũ bảo ấy có quyền gì.Em cứ cầm đi.Tôi cấm phòng bì chồng tay.Cũng không quên bố thí cho lão bé một nụ hôn và kiếm cớ chuẩn nhanh về phòng.Nhưng có một điều tôi không ngờ rằng.Mọi chuyện.Điều không thể nào qua được mắt diều hâu của bộ béo.một tự do.Tạo gắn camera trong phòng.Hôm sau mổ tức tốc trở về thừa dịp bố chồng tôi ra ngoài giải quyết việc tạm tính sổ với rồi.Lúc tôi bị gọi đến phòng.Trong phòng ngoài bà ta ra thì còn có hai người đàn bà khác đang ngồi trong đó.Hai người thay tôi.Thưởng cho cô ta mười cái tát.Xá lợi dụng lúc tao đi vắng.Để mà quyến rũ bố chồng.Tao còn bọn rút tiền cái con nữa kìa.Mày có trăm triệu.Được ăn.Được nuôi cơm miễn phí.Lại còn tham vọng muốn làm bà hoàng như.Dạ vâng thứ ba.Tôi sợ hãi nhìn hai người kia đang tiến lại gần tôi.Tôi xem mặt mụn.Và sau đó em to lên.Mẹ không thể làm thế với con.Nếu như bố biết.Bố không bao giờ tha cho mẹ.Cứ tự nhiên.Ta sẽ đấu với thằng già vô ơn bội nghĩa đó.Lúc còn trẻ.Ai cùng lão xông pha.Bây giờ giàu có một tí lại định phổi tay à.Không dễ dàng vậy đâu.Những tiếng búp vàng lên.Tôi vừa đau lại vừa sợ.Ôm mặt khóc.Bộ kia không hề thương hoa tiếc ngọc càng xuống tay một lần so với một lần lại càng mạnh hơn.Sau khi nhận đủ mười cái tát.Mặt của tôi lúc này sưng tấy lên.Máu ở khóe miệng chảy ra.Cảm giác đau rát lan ra toàn thân.Tôi nghiến răng chịu đau.Cử nhẫn nhịn và ăn vài cái tát.Tôi lại giả vờ yếu đuối tôi lão béo kia.Tuổi trẻ ghép vợ chồng họ.Đang nằm trong kế hoạch của tôi mà.Tôi phải làm chứ.Cứ để đó.Sau này tôi sẽ tính.Cả gốc lẫn lãi.Không thiếu một cái.Tuổi bước trở về phòng.Bỗng lúc này đang ngồi trên giường lấy ipad ra chơi điện tử.Tôi mệt mỏi nằm xuống giường.Lúc này bỗng không trời nữa.Mà ngẩng mặt lên nhìn tôi.Nó nhìn tôi.Sau đó nhìn mặt của tôi thấy có vài giọt máu từ khóe miệng chảy ra.Lúc này.Nó mới khóc rống lên.Cậu bé nhỏ làm sao thế này.Vợ bé nhỏ sắp chết rồi à.Tuổi cười chua chát.Giá như nó không bị hâm chắc là cả đời tôi không khốn nạn đến mức này.Tôi không sao.Tôi bị ngã thôi.Mẫu đưa vợ đi bệnh viện nhé.Để để bỗng gọi mẹ.Tôi đưa bàn tay bé nhỏ của mình vội vàng chụp lấy bàn tay của nó.Không cần.Đi lấy khăn.Là một ít nước ấm.Chụp cho tôi nha.Nó lúc này hiểu ra được tôi muốn nói làm gì.Đón khách hàng mặc ấm nhẹ nhàng xoa ở những chỗ bị đánh.Dáng điệu cẩn thận từng li từng tí.Nhưng sợ rằng sẽ làm cho tôi đau.Tuổi thần tài gắt gao ôm lấy nó.Đúng là một đứa ngốc.Buổi tối tôi không xuống dưới nhà ăn cơm.Cũng chính là nó.Làm giỗ mẹ.Lấy cho tôi hai cái bánh.Tôi không đói và tôi không muốn ăn nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của nó.Tôi lại không nỡ làm cho nó thất vọng.Cố gắng lắm tôi nốt ruồi được hai cái bánh.Tuổi vẫn như mọi ngày.Khi kể lại câu chuyện cho nó.Để cho nó dễ ngủ hơn.Bên ngoài kia lại có tiếng gõ cửa.Tôi bảo nó nằm im.Để tôi ra xem đó là ai.Làm bộ béo khốn nạn.Vẫn còn chưa ngủ.Tìm đường đi.Bộ béo bất lợi của tôi.Trên mặt lộ rõ gần sanh.Cơn giận của bộ xông thẳng đến thôi.Bước nhanh mấy bước.Điểm đến chỗ của tôi.Khí thế của mỗi ấy dường như là muốn bóp chết rồi.Không còn cách nào khác.Tôi đành lùi về phía sau.Mua chuỗi tay bắt tay của tôi.Còn tưởng là muỗi chuẩn bị đánh tôi.Tôi liền lập tức cúi đầu xuống.Để che cái mặt đi.Bông hoa ăn mẹ bây giờ cần vợ con làm giúp mẹ chút đi.Nếu không.Mẹ đầu đường đi chết đi.Còn có thương mẹ không.Toán.Vợ đi với mẹ đi.Tôi biết không thể nào chống lại được mũi ấy nên cứ đứng chôn chân ngoài cửa phòng.Bộ cao tốc của tôi bắt tôi đứng dậy.Hướng tích cực phòng của một.Chân trần của tôi một chút xíu được cũng không có.Chỉ cần dùng một chút lực toàn thân sẽ đau đớn đến sum vầy.Chỉ có thể phối hợp.Đi sát heo xào lăn.Bộ khốn kiếp ấy.Tôi không theo kịp.Thủy liền đánh tôi.Thêm nhà cứng rắn có ma sát với làn da làm bật ra một vài vết máu.Bộ kéo tôi đến trước gương.Mày nhìn mày đi.Cái áo của mày khi mà dám phản kháng lại tao.Lão già đó không có tao ấy.Thử hỏi có ngày hôm nay hay không.Hôm qua dám đánh cho mày số tiền lớn.Hôm nay lại sắm nạt nộ tao.Tội của mày.Tao phải xử.Mẹ à.Mẹ thật là ác độc.Nụ cười gần và kêu hai người giúp việc kéo tôi ở nhà tắm suối nước.Tôi bị nước lạnh sôi vào những vết thương.Bây giờ rất là đau nhức.Chẳng biết đã qua bao lâu.Tôi ở trong nước lạnh khiến bản thân có một điều tráng bánh.Giống như ăn phải thuốc độc.Dường như đã được siêu thoát.Khỏi hiện thực.Phục hồi tinh thần trở lại.Tôi mới phát hiện.Mình đang nằm ở trong phòng.Bà mụ già kia cuối đầu.Nhìn thẳng vào mắt của tôi.Tao cho mày cảm nhận cực khổ.Mày tưởng rằng mày đã kết thúc à.Đây chỉ là bắt đầu mà thôi.Trò chơi hai tao chưa có dùng tới.bảy mươi tám chống lại tao.Vỗ tay.Bên ngoài lúc này đi tới có hai người đàn ông.Khuôn mặt béo tròn.Bà.Bạn muốn làm gì tôi.Không đợi tôi phản ứng hai người thuộc hạ của bà ta bắt đầu động tác.Một người từ trong túi lấy ra một chiếc dây thừng.Bắt lấy hai tay của tôi.Và sau đó trói chặt lại.Người còn lại.Đêm mở vali.Chồng đó.Có một số món đồ những thứ đồ mà tôi không biết.Tôi không biết mục đích của họ.Lòng muốn làm gì tôi.Áo quần của tôi lúc này bị xé rách da.Bọn chúng dùng cái kẹp vào đầu ngực làm cho tôi đau buốt.Dùng một thứ gì đó rất dài.Để nhất ở phía dưới sau đó lại dùng một đoạn dây thừng.Quấn xung quanh người của tôi.Ở tình trạng hai tay bị trói ở sau lưng.Cái gì tôi cũng không thể nào làm được tôi chỉ biết cắn răng chịu được những đầu bò cùng vụ có lẽ.Anh xài thật rồi.Nếu biết người đàn bà.Kinh khủng đến như vậy.Chắc chắn.Tôi đã không hiểu rồi.Tôi suy nghĩ tiêu cực lúc này đây chỉ có con đường chết mà thôi chỉ hi vọng sau khi tôi chết đi.Bố già độc ác kia còn có một chút lòng trắc ẩn.Tùy tiện một chỗ bạn đem chôn tôi.Không bao giờ không ai biết được tôi đã xảy ra chuyện gì.Tôi tình nguyện mất tích và tôi không muốn những người thân trong gia đình tôi nhìn thấy tôi đang phải chịu.Tủi nhục này nghĩ tiêu cực là vậy tôi cố dùng sức cắn lưỡi.Không đợi tôi cắn mổ béo ngăn lại và tìm lại ở bên má sau đó.Một miếng lẻ lớn vào miệng của tôi tôi dùng ánh mắt cầu khẩn bà ta.Tuổi sửu và bà để cho tôi chết đi bắt đường sỉ nhục tôi tuổi sửu.Bảo cho tôi được chết.Tao chỉ muốn khiến mày sống không bằng chết con vài con không biết điều.Thân tàn ma dại.Đã rời khỏi ngôi nhà này rồi.Bên ngoài lúc này có tiếng gõ cửa của bỗng mẹ ơi trả vợ cho con.Mẹ trả vợ cho con.Con đi về đi.Để mẹ trả cho con.Không được còn đợi vợ của con.Mũ bảo có chút tức giận bộ tuy tàn ác nhưng trong tâm có lại rất thường bỗng.Chưa thấy một từ chối nó bao giờ.Có lẽ lần này tôi sẽ được thiếu mua báo lấy trong tủ ra một bộ đồ cũ.Phía trước mặt của tôi và bắt bọn kia cởi trói cho tôi hai thằng đó miễn cưỡng đồng ý.Tôi cần bộ quần áo mặc vào người bộ nhẹ nhàng ra mở cửa cho tôi.Tôi đứng không vững.Tôi dựa vào người của bỗng cũng không biết có phải lúc này nó trở nên thông minh đột xuất hay là không.Nó ghé vào vai và dịu túi vẻ về tới phòng nó mang hòm thuốc đến.Chậm rãi bởi thuốc lên những vết thương và làm cho tôi cảm nhận được có một chút hơi ấm quanh đây.Chút hơi ấm cuối cùng của tình người trong một cái độc ác quỷ.Tôi không muốn nó bị tổn thương và cũng biết hiện tại không đủ sức để đấu lại.Cho nên.Tôi nói dối nó.Tại vợ hư.Nên bị mẹ đánh.Bỗng đừng có giận mẹ nhé.Bỗng không thích mẹ đánh vợ đâu.Lần sau mẹ đánh vợ.Là.Mẫu xe dream lại.Bông hoa nào đi ngủ nha.Vậy.Bột nhôm vợ nhé.Có thể hôn vợ một cái được không.Nó nhìn tôi một cách tội.Máng nước lòng làm chồng mất.Lại càng khiến cho sự đáng thương ấy trở nên đáng thương mười phần.Làm cho tôi nhìn thấy nhất thời.Bạn mềm lòng.Tôi bất đắc dĩ thở dài.Và gật đầu.Nó dần dần hôn lên môi của tôi một cái.Khiến cho tôi bật máu tươi.Động tác hôn của nó hết sức vụng về.Chỉ biết dùng nhiều sức lực.Khiến người khác đau đớn.Mà không cảm thấy thoải mái.Tôi sẽ đẩy nó ra chủ động hôn lại nó.Rốt cuộc nhìn không được vươn tay kéo khóa quần của nó xuống.Cẩn thận hồi cường của nó.Được quần trong bao bọc.mười bảy hình dáng cùng với màu sắc tuyệt đẹp.Nó theo phản xạ lấy tay che đi.Đồng.Xấu hổ lắm.Tôi cười giả vờ bán dẫn kéo mặt của nó.Vậy thì ngủ đi.Trên đời này.Lại có người ngây thơ như bỗng.Nó mềm nhũn nằm trong lòng của tôi ngây ngô.Vậy hai chúng ta ngủ thôi.Nó ở bên đã chìm vào giấc mộng.Nhưng tôi không thể nào chợp mắt được.Tôi nhìn trần nhà trống trơn không biết chính mình nên suy nghĩ cái gì.Kỳ quái là tôi không khó.Điều mà tôi không thể nào dự đoán được.Là ý nghĩ ngu xuẩn trong kế hoạch của tôi.Mà tôi tự cho là thông minh.Ngày hôm nay đã bị phá hoại triệt để.Ngay cả tồn tại nhiều hơn một ngày.Cũng không thể.Cuộc đời này của tôi coi như xong.Tôi nhịn không được.Mà nhẹ giọng cười rộ lên rất là thú vị.Nhân sinh thật như một tấn hài kịch tràn ngập những điều bất ngờ.Tuổi cưới càng lúc càng lớn.Thậm chí phạm đến vết thương trên mặt.Vào tận sâu trong ngực của tôi đang đau đớn vô cùng.Tôi biết bản thân của tôi.Không thể nào đấu lại được với bổ béo.Cho nên ngày hôm sau.Tôi không dám hé răng nữa rồi.Về chuyện ngày hôm qua.Lão béo không để ý tới tôi.Nền chắc cũng không biết.Chỉ có khi đêm xuống.Khi mà nó ngủ say.Lão mới gọi tôi qua phòng.Long nuốt nước bọt.Mở máy cúc áo của tôi.Trong nháy mắt áo ngủ của tôi trễ xuống.Đột nhiên thấy một mảng xanh tím.Lão có cần hoài nghi.Sau đó dừng tay lái.Tiếp đó liền chậm rãi dán ống tay áo của tôi lên.Viết tắt trên mặt của tôi chạy qua một ngày không còn nhìn thấy rõ.Chỗ bị rách trên mặt ở sau tóc.Cũng được chè khô.Mà không bị người khác phát hiện.Những dấu vết trên người bị đánh.Lại chứ qua thời gian mà dần dần hiện ra.Dùng thử.Mà ghi lại sự bảo hành từng phát sinh trên người của tôi.Lão không có ý định làm tình.Lão tức giận.Đẩy tôi xuống giường.Nói đi.Nói.Ai đánh em.Em.Em bị ngã.Làm bộ béo đúng không.Tại sao bộ đánh em.Nói đi.Nói.Tuổi nghề giàu rất dở.Lắc đầu liên tục.Không.Không phải tự em làm.Con bố béo khốn kiếp.Cái loại đàn bà không biết đẻ.Còn bày đặt kén ăn tức ở với người khác.Em có đau không.Em không đau.Tin ảnh.Xin anh đừng nói gì.Là do em không nghe lời bà ấy.Em đang bị như vậy.Lão béo lúc này mới giết lên.Được lắm.Để em giúp anh nhé.Chuyện kỳ anh quên đi.Vậy thì giúp anh khẩu giao đi.Em đau đớn như thế.Anh không nhẫn tâm đâu.Tôi trấn an cảm xúc kinh tởm của lão béo.Nhẹ nhàng cởi quần của lão già.Nhìn thoáng qua cái cọc tiêu của lão đang đứng thằng chỉ muốn chém một nhát dao.Đầu óc của tôi dù con vẫn tuổi đến đâu gặp loại tình huống này.Vẫn là không khỏi đỏ mặt và lúng túng.Muốn hạ quyết tâm rồi.Giờ lại đột nhiên có hơi do giờ.Bàn tay làm sao không thể nào đặt xuống.Lão béo trở tôi giải thoát cho mình.Mà tôi lại chẳng mất.Nhìn cải lương hay.Chưa có chịu phản ứng.Gạo lứt người một phát.Đưa chính mình có trong tay của tôi.Hãy còn đang say rượu.Tôi muốn buông tay ra.Thì lại bị não tốn lấy.Luận tưởng dục nhỏ kia tường và cấm thịt vẫn ít.Đủ loại cảm xúc nói không rõ kể không tường.Đánh ốp đầu não của tôi.Nay trung quốc khoảnh khắc động chạm.Tôi cố gắng chỉ phối cảm xúc đè nén sự xúc động trên khuôn mặt của mình.Tân cổ nhớ lại mấy bộ phim mà tôi đã từng xem.Và cũng bắt chước làm y nguyên như vậy.Lão béo dường như bị trúng vào điểm mẫn cảm.Không ngừng sim gì.Tôi không kịp phản ứng để rời tay.Lao động bán lên cánh tay của tôi.Thỏa mãn xong xuôi.Lão quay ra ngủ say tôi chỉnh lại quần áo.Thiệp hồng sửa đi sửa lại cái cánh tay đó.Nhưng.Tiểu sử.Nhờ nhớt giáp t giải kia.Không chịu biến mất.Tôi làm cách xào bỗng một chút.Nó giống như là thiên thần trong sáng và thánh thiện tôi không muốn làm với bọn nó.Chợ rủ sự tàn khốc của cha mẹ nó.Đến nay điều khiển cho tôi run rẩy.Nghĩ đến nó buồn ngồi chăm sóc cho tôi.Lại làm cho tôi cảm thấy hạnh phúc.Đó chính là như vậy.Cho tôi cảm nhận cùng lúc ở trong địa ngục lẫn thiên đường.Sáng hôm sau từ bị tiếng chửi rùa.Tiếng đồ đạc bị ném vàng lên đánh thức tôi dậy.Lúc này bỗng cũng mở mắt nhìn tôi.Lại nữa rồi.Tao thì bỗng.Đánh nhau đấy.Từ mỉm cười nghĩ đến cái cảnh hai kẻ khốn kia đang tàn sát lẫn nhau.Biết đâu không chừa.Hộp kích động quá mà đâm chết nhau không chừng.Rồi tôi sẽ cố gắng yêu thương võng chăm sóc cho nó những ngày tháng sau này.Tôi và nó nhẹ nhàng đi lại gần cửa phòng của bố mẹ nó.Tiếng bộ báo lúc này hát lên.Mày bị một con đ*.Mở bài sinh sự với tao.Tao có phải là người.Mà không bạn có một con chó vàng bên đường không.Mày đánh đi.Mày đánh nữa đi.Tiếng đánh đi kèm với tiếng của lão béo rào thép.Giống như tiết lợn.Đang vang lên thật lớn.Bỗng tỉnh hoàng khóc giống lên.Mọi người trong nhà lập tức thì kinh độc.Chạy bộ vào cửa.Và dưới nền đất.Có một trận hỗn độn.Giấy tờ lúc này rơi là ta.Bình hoa chậu sứ vỡ ra từng mảnh một.Mộ báo trên trán đã sưng một cục to.Vẻ mặt của bà giữ tốt.Bảng cầm ghế.Độc đáo chồng.Lão béo lấy tay quên một cái vậy mà tay đẩy máu.Thằng bống lúc này đứng thép vào tôi thấy quá nhiều máu.Mà nó mà khóc lên.Mùa bão nhìn tôi căm giận và hét lớn.Bạn có muốn chết không mày không màu đưa thằng bảo vậy không.Tôi quay sang nói với mấy người giúp việc.Mọi người giúp tôi.Cảm nhận bố mẹ chồng tôi nhé.Từ chậm rãi bước đi.Bỗng nhìn tôi.Và ngoan ngoãn bước theo phía sau của tôi.Sau cuộc chiến long trời lở đất.Vợ chồng lão béo cả hai đều bị thương.Nhưng lại không bị bệnh viện.Mà chị gọi bác sĩ riêng đến để chăm sóc.Mộ báo phòng cho phép tôi đặt chân đến cửa phòng của mình.Chỉ có chỗ là hai qua với mẹ của nó.Còn lão béo dễ nhìn là chọn tôi.Lão bị vợ đánh.Nền trong lòng bị trọng thương.Lúc này cả vùng kín cũng bị vậy.Nên không làm gì được tôi.Tôi biết vậy càng cố ăn mặc hở hang một chút.Tôi muốn dài vỏ não muốn trở lại bứt rứt và khó chịu.Ta càng thêm cam ghét bộ béo hơn.Tôi hỏi lão béo ăn cái gì để tôi tự tay xuống bếp nấu cho não.Dĩ nhiên là lão rất hài lòng.Lão không đếm được công ty cho nên thư ký của lão thường xuyên đến để trao đổi công việc.Người này chị mới ngoài hai mươi ba hai mươi bốn tuổi.Bộ dáng cao lớn tuấn lãnh.Tóc ngắn màu đen.Áo sơ mi màu trắng.Thoạt nhìn sạch sẽ và lưu loát.mộta mỗi lần đến phòng lão béo.Thường bị đuổi tôi ra ngoài.Và mắt tôi đóng cửa lại.Cho nên tôi nghĩ.Đây là một người rất quan trọng với áo.Nhưng tôi lại phát hiện ra một điều.Cậu thanh niên này.Rõ ràng trong mắt.Rất lạ cầm phần lão béo.Tôi mở mắt trừng trừng đọc lại tin nhắn gần nhất dài lát.Bỗng tôi đứng phắt dậy như bắt được sao cứu mạng.Cả người của tôi run rẩy không thôi.Đi con đường thanhthanh đột nhiên xuất hiện trước mắt.Vợ ơi.Vợ bé nhỏ ơi.Bụng có lẽ không thấy rồi.Nền nó gọi tôi dậy.Chờ một chút nhé.Mai đang muốn hóng gió.Tôi bảo ngay đây.Tuổi vội vàng xóa tin nhắn rồi đi vào bên trong giường nằm cạnh nó.Làn da lạnh hát của tôi khiến cho nó co rút lại theo bản năng.Những ngày sau đó nó lại run giày xám tới dùng hai tay nắm chặt lấy tay tôi.Đem nhét vào trong lòng của nó.Lại cố gắng duỗi thẳng chân gần như vùi đầu vào chân.Mới miễn cưỡng chạm tới chân của tôi.Nhẹ nhàng đặt chân của mình.Lên đôi chân lạnh lẽo của tôi rồi lên tiếng.Sưởi ấm cho vợ bé nhỏ này.Chẳng phải khác đấy.Từ điển cảm thấy độ lạnh lẽo khắp người.Đang nhanh chóng biến mất.Chẳng hồng tàu.Tôi nói dối nào béo rằng tôi muốn ra ngoài.Để gửi ít đồ về quê.Làm béo dĩ nhiên là không từ chối thôi.Nhờ taxi thì dẫn tôi rất nhanh chóng đã tìm ra được địa chỉ mà vũ đưa cho mình.Một ngôi nhà cũ kỹ ở cuối còn phố.Tôi gõ cửa.Vũ mặc áo thun và ra mở cổng cho tôi.Đầu tóc còn hơi rối nhìn qua có vẻ như anh vừa mới ngủ dậy.Có phải tôi đến quá sớm được không.Không phải đâu cô vào trong đi.Tôi tôi dậy và theo chân vũ vào nhà.Ngôi nhà này bên trong không có gì đặc biệt.Một căn phòng khách nhỏ.Chỉ có một chiếc tivi.Một giá giày ở trong góc phòng.Và trên giá sách đơn sơ mấy cuốn sách.Thậm chí bàn ủi nước chả có gì.Từ phòng khách liền xông thẳng xuống bếp.Dầu trong cùng là phòng ngủ của vũ.Chỉ có một tủ quần áo và một chiếc giường nhỏ.Từng bước vào phòng ngủ có một chút chột dạ.Tại sao lại bảo đây.Vũ không nói gì.Anh ta đầy chiếc tủ quần áo check sang một góc tay đập nhẹ nhàng ba cái lên tường.Sau đó bấm công tác.Tôi kinh ngạc há hốc mồm.Bên trong là một căn phòng khác được bố trí giống như một thư vòng có bàn ghế giá sách giường tù.Trên giá sách là mấy cuốn sách về tâm lý tội phạm.Còn có mấy cuốn sổ khánh giày.Chắc chắn là viết tay.Bên ngoài máy cuốn sổ này có yêu thích viết về bỗng.Lão liệu.Bà bảng nhân vợ của lão.Đặc biệt hơn là trên tường.Là một tấm bảng đen ghi rõ ràng về sơ yếu lý lịch của lưu béo trong từng mốc thời gian.Nơi này là tự tay tôi thiết kế tôi là người đầu tiên nhìn thấy nó.Tôi muốn.Tôi muốn.Nhà lão lưu béo.Khuynh gia bại sản.Sống không bằng chết.Chứ không phải có ý muốn giết lãnh.Như vậy thì quá nhẹ nhàng.Cô hiểu chứ.Nhưng mà hiện tại.Tủ lạnh chưa có khách.Vậy.Phải làm gì bây giờ.Muốn hạ gục lãnh này phải nắm được tài liệu làm ăn phi pháp quần áo.Vì ở thế giới ngầm này.Lão là một tay.Nhưng tiếc.Là lão hồ ly luôn ngụy trang quá tốt.Tôi chỉ giống như một tên sai phạm trong công ty.Tôi muốn lắp camera theo dõi từ xa trong phòng quần áo.Để xem xổ số.Lão để ở đâu.Xem những hoạt động của não khi về nhà như thế nào.Nhưng.Vốn không có cơ hội để thực hiện.Cái này tôi có thể làm được anh cứ đưa cho tôi tôi sẽ tìm cách.Vũ cẩn thận lấy trong hộp bàn ra một vật nhỏ.Đây là camera tối tân nhất.Tôi đã quan sát phòng của lão rồi cô tìm cách nhét ở dưới giường phòng là được.Ừ tôi biết rồi.Cô đi về đi kẻo có người nghi ngờ đấy.Chúng ta hạn chế liên lạc với nhau.Nếu không có chuyện gì quan trọng.Đừng liên lạc.Tôi biết rồi.Tôi trở về nhà.Trong lòng dù rất nóng nhưng lại chưa dám hành động này bình thường ở trong phòng nó béo.Thì ông ta cũng không rời đi đâu.Trà dù tôi có ở trong đó cũng không có cơ hội để làm gì.Nếu muốn có cơ hội chỉ đợi lão ta đi tắm để trứng ở khoảng thời gian trống duy nhất.Lão béo ăn cơm xong thường sẽ đi tắm.Nhưng giờ đây bỗng đang còn thức.Nền chứ không làm gì được.Tôi tính toán sau đó quyết định.Trà bống uống một lượng nhỏ thuốc ngủ.Ngày sau đó mí trên mí dưới của nó liền bắt đầu nhìn không được mà đánh vào nhau.Tôi nhìn nó.Cái gọi mấy tiếng bởi vì nó ngủ rất sâu.Cho nên vẫn duy trì nguyên tư thế như cũ không có một chút động đấy.Giống như một con vật ngoan ngoãn.Mái tóc của tôi bây giờ gội đã khô.Tôi xã tùng giống như lòng tờ vậy khiến tôi nghĩ muốn đưa tay lên vuốt về.Tôi lắc đầu mấy cái cho tỉnh táo.Không được mềm lòng nhất định là không được mềm lòng.Sau đó thu hồi tay về dứt khoát đứng lên tăng phòng của lão béo.Tôi gõ cửa.Lão béo giờ mở cửa.Tôi đứng ở cửa cởi hết quần áo dài người trần truồng bước vào trong.Lão béo đứng nhì và đó.Tuổi cao lão vào và đóng cửa lại hôn thật sâu.Lão ta cũng đáp lại rồi.Tôi từ từ.Đẩy lão ấn xuống giường.Đúng như dự đoán của tôi bị bệnh sạch sẽ của lão này.Lại bắt đầu đẩy tôi ra.Anh đi tắm sang phòng bên đợi anh nhé mấy bữa nay anh ăn chay anh nhớ mùi.Của em quá.Em cởi quần áo rồi.Bây giờ anh lại đẩy em đi.Tàu.Vụ tại ở trong phòng này còn em thì không.Vậy là anh không xem trọng em rồi.Không phải đâu vòng này.Tôi giả vờ thút thít khóc là bé bị tôi làm cho rối bời lúc này mới miễn cưỡng lên tiếng.Thôi được rồi.Ở đây cho anh tắm nhé nhớ không được động vào bất cứ ứng món đồ gì trong này đấy nếu.Hậu quả em sẽ biết.Ảnh giết đẹp nhớ chưa.Tuổi cố gắng bình tĩnh mỉm cười một cái.Em rõ rồi.Lão béo đi vào trong tôi cẩn thận nhìn sau lớp kính phát hiện rằng lão đã bước vào bồn tắm.Sao đỏ từ mốc là một vật nhỏ.Được giấu trong túi của mình.Hình như suy tính tốt nhất vào dưới giường ngày sắp mét góc phòng mục đích của tôi đã đạt được.Bây giờ tôi chỉ mong không phạm sai lầm.Tôi nằm úp mặt xuống gối giả vờ nhắm mắt ngủ say.Annabelle tắm xong cũng không mặc quần áo chỉ quấn khăn tắm ngang bụng.Ánh mắt của lão ta thèm thuồng đắm đuối nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống cặp mông của tôi vậy.Tôi lắc đầu sau đó quay lại nhìn lão.Sao anh nhìn em lâu thế.Em xinh thì anh phải nhìn chứ sao trong em lúc này.Ngon quá gợi dục lắm.Lão béo tiến về phía của tôi.Tôi miễn cưỡng hồng lão.Lão đưa lưỡi vào bên trong để cho tôi mút chấm chấm.Tôi ước gì có dũng khí cắn cho lão đứt lưỡi nhưng mà tôi không thể nào làm được.Chỉ có thể đến bất tiện trong lòng.Thời tiết thổ nhĩ kỳ của lão ta.Lão chỉ tay xuống phía dưới sau đó nói bằng giọng thu hiền.Liếm nó đi.Bất cứ lúc nào lão béo cũng có thể điều khiển tôi về trước tới giờ tôi chưa từng dám nói không với.Tôi nghỉ lãng một chút rất dịu dàng ngoan ngoãn quỳ xuống.Và liếm đồ vật cứng rắn quần áo.Không biết vì quá tức giận.Hay là vì sao mà đột nhiên lãnh đẩy tôi xuống giường.Chồng nháy mắt dùng xích trói chặt tôi ở bốn góc giường.Tôi bắt đầu hoảng hốt.Anh định làm gì em thế.Tại em ra đi.Bởi vì em không nhiệt tình.Anh nói rồi không nhiệt tình phải bị trừng phạt.Em chăm sóc lại nói cho đàng hoàng đi.Nó đã nhịn đói quá lâu rồi.Cũng bắt đầu mất kiên nhẫn rồi.Tôi thật không ngờ có một ngày.Bản thân của tôi lại rẻ mạt như lúc này.Giống như một con chó thì đúng hơn.Mà có khi con chó nó còn sướng hơn tôi.Ngoại trừ mấy câu này tôi không tìm thấy sự khác nhau để hình dung về chính mình.Nhưng lại chỉ có thể chịu được sự sắp xếp này của lão ta.Nếu không tôi chỉ có một con đường.Đó là chết.Tôi mất đi ý chí sống còn.Nghe lời của lão tôi ngồi xổm xuống và liếm vật kìa.Dù thời gian không ngắn tôi mới làm cho phía dưới cô giáo hoàn toàn cứng lên.Lão đi vào thân thể của tôi từ phía sau tôi nói như vậy không được nhưng lão không để ý.Sao vậy lần nếm trải thống hồ tôi đau đến mồ hôi đầu.Đang suy nghĩ mông lung.Tôi bị động tác thu lỗ quần áo.Một lần nữa làm cho khó chịu cùng cực.Tôi chỉ có thể cố gắng bịt chặt miệng của mình.Để không phát ra âm thanh.Lúc đó rốt cuộc toàn diện là tôi đang đau đớn.Thần trí của tôi dần trở nên mơ hồ.Và không thể nào thích ứng với cơ thể cuồng nhiệt kia.Lần này hành hạ tôi chắc chắn nhạc kết thúc ở đây lão béo cuối cùng cũng.Cởi xích cho tôi.Tôi chậm rãi bỏ xuống mép tường.Cái loại đầu đến hết sức kinh khủng này.Phối hợp với đầu đến từ bắp đùi.Và từ phía sau khiến cho tôi rên lên thành tiếng.Người đàn ông cầm thú kia sau đó lại ngủ tiếp đi.Xung quanh hoàn toàn tỉnh nào.Tôi đau đầu nhìn lão đầy tâm phấn.Tôi tiếp tục rớt xuống giường dùng tư thế khá buồn cười con người giống như đang bò vậy.Bỗng lúc này bị chuốc thuốc ngủ đang ngủ say.Tôi lặng lẽ vào trong nhà tắm.Cứ như vậy đầu óc của tôi trống rỗng.hai đến ba phút.năm phút.Bởi vì thật sự rất đau.Cả buổi mới phát hiện ra nước quá nóng vội vàng đưa tay điều chỉnh lại nhiệt đồ.Hôm đó đã để lại cho tôi.Những gì trứng thật đáng xấu hổ.Tôi đã sốt tôi đã choáng váng đầu tôi bị tiêu chảy và sau đó liên tục chảy ra máu.Tự nhiên cưỡng tắm rửa sạch sẽ.Nhưng tôi không dám ngủ trên giường bởi vì tôi sở tôi làm bầm ra giường.Tôi đánh buộc lòng mình năm tạm dưới nền nhà lạnh lẽo một hôm.Mai tỉnh dậy sau đó tính tiếp.Sáng hôm sau khắp người của tôi đau âm nhưng tôi vẫn cố gồng mình lên.Để cho bỗng không phát hiện ra thực trạng của tôi.Tôi sợ nó lỡ miệng nói với ngủ báo mọi chuyện lại càng thêm rắc rối.Ba ngày hôm nay lão béo vẫn như cũ không có gì thay đổi.Mụ vợ của lão cũng biết và ốm đau bệnh tật.hai con giận hờn não.Hai đang chuẩn bị một âm mưu gì phía sau vẫn luôn ở trong phòng riêng của bà.Còn vũ vẫn bặt vô âm tín không hề liên lạc với tôi.Cho đến một tuần sau tôi nhận được tin nhắn của bố.Gặp nhau ở nhà tôi.Thế rồi tôi lại tìm lý do để bước ra ngoài.Lần này.Tôi gặp cờ vũ trong căn nhà bí mật.Sau đó vũ lên tiếng nói với tôi.Đại bàng gãy cánh rồi.Ai mà biết được một tin rất quan trọng.Lão khốn kiếp đó.Chính xác là buôn heroin.Toàn có chuyến hàng đêm nay sẽ được giao dịch.Cái thiết bị anh đưa cho em.Cũng được quay một góc tài liệu.Để đối phó với một người nhất định.Là hắn rất dở.Mình phải làm cái gì đó.Hắn đang che giấu cái gì.Mình sang vui cái đó.Thủ của chúng ta.Nhất định sẽ không được.Tôi nghe xong ánh mắt nhiều bắt được một que diêm trong đêm tối.Vậy bây giờ.Em phải làm gì.Anh đi xử lý em không cần phải làm gì.Em yên tâm đi.Sáng nay.Chúng ta sẽ xử lý nốt.Dạy bé con nằm mơ.Cũng không nghĩ được.Anh và em sẽ làm đâu.Sau này cũng không cần em làm mấy việc.Ảnh xét xử lý em không cần phải làm gì đâu em yên tâm sáng mai sẽ là thời điểm tốt.Lão béo có nằm mơ cũng không nghĩ được là anh và em làm sau này anh cũng cần em làm mấy.Mấy việc đó anh đành phải nhờ em.Đừng vì bỗng.Em vì báo thù mà tồn tại thật sự không thể tính nói chuyện yêu đương cứ theo kế hoạch mà làm anh ạ.Vậy em chờ tin của anh nhé.Đừng để lộ ra tâm tình gì.Sau chuyện này em sẽ có một tương lai tốt đẹp tiền bạc tài sản và một cuộc sống bình dị.Tôi thật sự không nghĩ tới người này dễ nên suy tính thay mình quá nhiều nhất thời tôi cần.Thích tấm lòng.Em cảm ơn anh em đi về đi đợi tin của anh nhé.Đèn đỏ từ một mình đi đi lại lại trong phòng lâu đến mất ngủ cả đêm tôi.Tính chồng cũng không biết chỉ sợ rằng anh cảm truyền nhưng mà một đêm này không chợp mắt không chỉ.Tôi đâu có một vũ vui mừng vì sắp báo được thù còn có cả lão béo.Sáng hôm sau trời cho đến trưa cũng không có tiền cổ vũ.Tuổi sốt ruột mặc áo khoác muốn ra ngoài tìm anh vừa ra khỏi phòng.Tôi liền bắt gặp lão béo đi đâu đấy.Còn con ra ngoài có chút việc.Người mà đều có mạng cả có người một khác trước còn rất tốt một sắc sau thì mất đi.Mấy cái chuyện xui rủi này ai mà không chế được.Nếu không bị xe tông bị thứ gì đập trứng.Kẻ thù giết hải mấy cái chuyện phát sinh ngoài ý muốn nhiều như vậy.Không phải đều không tránh khỏi được tao có cần phải vội vàng đi tìm người như vậy không.Con con chỉ đi có chút việc thôi à.Bây giờ con phải đi với bố con dâu ngoan à hôm nay bố có lịch đi xem người ta đấm bốc trên võ đài.Trận đấu mới cho anh luôn muốn con đi cùng để xem vừa hai lại.Con ở ngoài này đi luôn cho vui nào.Lời nói này khiến tôi có chút sửng sốt tôi trước giờ rất nhạy cảm thăm giờ chồng rộng.Lão béo này tôi lắm không sót một điểm nào nếu là trước kia tôi sẽ rất vui vẻ với thái.Quần áo.Điều này chứng tỏ rằng kế hoạch lấy lòng tin của tôi đang từng bước tiến về phía trước.Những lúc này.Bột nghiền.Tôi lại nghĩ đến câu nói.Chắc chắn có gì đó không bình thường thì lấy.Những phút của.Không làm thế nào được đành phải nghe theo sự sắp đặt của lão béo.Tôi miễn cưỡng đi theo cùng với áo.Sàn đấu này nằm dưới lòng đất.Phải đi xuống bằng một đường hầm dài.Bên ngoài được bao che mười một quán karaoke cực sang trọng.Sàn đấu quả thật là như nào nói.Cổng nhà.Đang còn lắp đèn ở chồng khóc.Mới toanh.Quanh đài này tuổi ô môi.Ngọn đèn không chói mắt hướng lên đài.Chắc chắn để tránh để cho quyền thủ bị phân tán tinh thần và sức lực.Lão béo được rồi ngồi trên khu vực khách quý.Tôi lúc này một mực lo cho vũ.Không để ý đến mấy chuyện xung quanh.Chỉ mấy ngọn đèn trên sàn đấu đồng thời sáng lên.Đám đồng rộ lên tiếng huýt sáo đinh tai nhức óc.Cùng với những tiếng là hết tục tĩu.Tội hiếp dâm.Nhìn đài thi đấu gần nhất.Chẳng quà thì tùy ngừng hẳn lên.Thực sự tỉnh hải.Trên sàn đấu hai người đàn ông cởi trần đang đứng giữa đài một tay vạm vỡ trường một mét chín.Cơ bắp cuồn cuộn.Ảnh hồng hà hoạt động cổ.Và tới trình.Giống như cố ý gây áp lực cho đối thủ.Mà người còn lại.Dáng dấp thư sinh nhỏ con.Chỉnh lại vũ.Tôi nhìn vũ trên kia.Thoạt đầu là kinh nhạc rừng suốt.Sao đỏ trong lòng của tôi rất đau.Tôi có dự cảm không lành.Tại sao anh lại ở đây.Lão béo lúc này.Nắm chặt lấy tay của tôi.Sao thế.Cháu khuôn mặt.Lại như thế kia.Tôi thả lòng người.Những đôi tay của tôi không có trước xe giống mà trở nên lạnh lắm.Không sao.Em thì đang nghĩ người trên đài rất quen.Có gặp qua bài lần rồi.Cậu ta là vũ.Thư ký của anh.Sao thế.Em lo.Em lo cũng đúng thôi.Phiên bản đấu này có một quy tắc không có trọng tài.Sống chết bất kỳ.Kẻ đứng người nằm mới kết thúc trận đấu.Ra khỏi đài kẻ thua cuộc.Đã thanh toán mà giải rồi.Vậy vì sao.Vũ lại tham gia thi đấu trên võ đài.Bởi vì anh muốn như vậy.Nếu bình yên rời khỏi được sàn đấu này.Nó sẽ có một khoản tiền lớn.Muốn tạo điều kiện cho nó kiếm tiền thôi.Mà thân tàn ma dại.Còn đỡ đấy.Phần đa số.Là không thấy sát cơ.Tôi bắt đầu không thể nào không chế được bản thân của mình cả người của tôi run lên bần bật.Vì sao họ lại độc ác như vậy.Đây đâu phải là xã hội tối cổ đâu rồi những người thân trong gia đình họ không đi tìm họ hay sao.Không thấy được sự mất tích của họ là đánh nghi ngờ hay sao.Lúc này một gã thiếu niên mặc áo ba lỗ màu vàng leo lên tay cầm một cái chuông to.Lan can để mở mạng và các bạn.Tâm an vừa mới gửi tới tất cả quý vị và các bạn tập một của bộ truyện này cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều cảm ơn tác giả.Nguyễn phương đã đồng hành cùng với tâm an trong buổi trưa ngày hôm nay trên kênh đọc truyện bụi phố.Và đúng là sau khi lắng nghe chỉ là tập một của bộ truyện này thôi mà ăn cảm thấy rằng nữa.Đời người cô gái này.Thật sự là rất buồn.Một cô gái tên là mai.Ý nghĩa của nó là ngày mai.Nhưng mở cuối lại chưa tìm thấy ngày mai của mình.Và trong cái này.Ngay đầu câu chuyện thì cô ấy cũng nói rằng là.Cô ấy đang thân tàn ma dại.Là cuối đăng kể về cái cuộc hành trình của mình khi mà bị bán vào gia đình này.một trăm triệu để đổi lấy một mạng người.Điều giảng những người cha người mẹ của cô ấy có hàng ngày đang nghĩ về cô ấy hay không.Tại sao lại có thể vứt bỏ đứa con của mình mới mười sáu tuổi.Để có thể sống ông dùng như vậy.Đúng là một mảnh đời bất hạnh đúng không quý vị.Và tâm hồn sẽ gửi tới cho quý vị những tình tiết mới nhất của câu chuyện này vào buổi trưa ngày mai trong tập.Không biết được rằng là cuộc sống của cô ấy sẽ ra sao khi mà gặp được vũ.Một chàng trai cũng có một mối thù rất sâu đậm.Với lại vợ chồng nhà ông báo.Và chúng ta sẽ chờ đợi quý vị nhé.Còn bây giờ thì cho phép tầm hàng tìm được chào tạm biệt tất cả quý vị chúc quý vị có một ngày làm việc thật là nhiều niềm vui.Thật là nhiều hạnh phúc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com