Truyện Ngắn Hay 2021 Duyên Mỏng Như Tơ Phần 6 Sự Thật Phơi Bày - Mc Tâm An

truyện ngắn hay 2021 duyên mỏng như tơ phần 6 sự thật phơi bày - mc tâm an

Tình cảnh chào tất cả các vị thần tính cả đang cùng nhau lắng nghe trên kênh đọc truyện bụi phố ta mát lại gặp lại tất cả quý vị vào khung giờ phát.Quen thuộc rồi và chúng ta sẽ cùng lắng nghe tiếp tập sáu của bộ truyền duyên mỏng như tơ của tác giả a nan.Có gì mà các bạn thân mến ngày hôm nay công an sẽ bật mí cho quý vị một tình tiết vô cùng làm tuyệt vời bởi vì tội ác.mười bảy cô gái tên là mệnh của chúng ta chính là cô gái tên là khuê đã dùng mọi cách để quyến rũ cậu hai.Và đã giết chết người tình của cậu ấy và cả quyên và cả tuyến để chết trong tài của bạn.Một công thức việc nhưng lại vô cùng xảo quyệt và toàn chán đúng không ạ và quyết định làm tính giá thành đến chúng ta hãy cùng lắng nghe xem.Liệu rằng bạn phải trả giá và khi mà cái sự thật này phát hiện thì gia đình của bà lý sẽ giải quyết bất và sào giá ưu đãi.Tùy theo dõi cái gì là mình chả thấy mến cũng như thường lệ sau khi lắng hay xong chuyện thì quý vị đừng quên ủng hộ cho tao ăn.Cách làm chia sẻ của bấm đăng ký kênh tâm anh xin cảm ơn quý vị rất nhiều văn hay bây giờ xin mời quý vị cùng đến với tập sáu.Của bộ truyền viên mỏng như mơ tác giả a nan qua giọng đọc của tâm hát.Vợ chồng cậu ba khánh đến căn nhà tạm bợ của nghĩa.Nhưng lại không thấy anh ta đâu cánh cửa khép chặt niềm thật là nghĩa không đi đâu hết.Anh đang ngồi trong nhà nghe tiếng gõ cửa đĩa mới chưa vội vàng mở ta.Quan sát bên ngoài qua một khe hở nhỏ không chỉ có vợ chồng xuân anh ta thấy cậu hai.Đèn led nút theo dầu để nói về con người của cậu hai chỉ có hai từ để hình dung đó chứ.Tàn nhẫn nghĩa giết chặt tay thành nắm đấm quai hàm bánh ra khi tức giận.Nhưng anh chả muốn giết chết cái tên người đàn ông đó chuyển đã quá đau khổ rồi.Cả đời không thể nào quên được nghĩa muốn làm gì đó giúp cô nhưng lại cảm thấy mình quá vô dụng.Đến tận bây giờ vẫn để cho anh ta nhớ nghĩa điều chỉnh.Tâm trạng sau đó mở cửa để gặp vợ chồng của xuân sợ vợ à.Cậu đến đây có việc gì thế à thấy mặt của anh ca xuân mừng lắm cô mới cần thiết xin.Nghĩa này hôm trước tôi đến thăm mộ chị xuyến.Tôi nghe thấy tiếng hát của chị ấy trong khu vườn này xin hãy cho tôi biết có điều gì anh giấu tôi.Chắc là mỡ nghe nhầm rồi mợ xuyến đã không còn trên cõi đời này nữa.Không phải chị ấy vẫn còn sống mỗi đêm trăng tròn vợ xuyến thường về.Linh hồn máy không siêu thoát được cứ lành vụ án quanh cái bờ sông này nghĩa chắp tay sau.Vừa đi vừa làm bầm như một người mất hồn sườn lắc đầu lia lịa không chấp nhận sự thật lời anh ta vừa nói.Chị xuyến vẫn còn sống cho đến niềm tin cuối cùng cô cũng bị dập tắt như vậy.Chuẩn cảm thấy nóng mặt cậu khánh bắt đầu đỡ vai của vợ an ủi.Em cần được nghỉ ngơi chúng ta đi về thôi xuân chưa từng bò cô chạy lại.Cái tay của nghĩa có phải anh sợ cậu hay biết nói dối đúng không anh đừng lo .Tôi bảo cậu khánh sẽ không để anh ta làm hại anh mợ xuyến chết rồi ai cũng biết điều đó.Tôi chỉ là một người bình thường xin hỏi vợ muốn tôi tìm đáp án gì chứ.Nhưng mà chị tôi chưa chết mà tại sao lại không có ai tin tôi.Lúc này cậu ba khánh sẽ ôn bài của xuân.Nhìn cô như thế này cậu rất là đau lòng sườn mà khóc lên cô không muốn tin.Ngày nào cũng mong chờ để được gặp nghĩa.Cuộc đảo tưởng rằng đảng ta sẽ nói với cô rằng chị xuyến còn sống.Chỉ ít đó là động lực giúp cho cô có thêm dũng khí mặt tiếp tục sống trong ngôi nhà này.Em đừng buồn nữa em hãy nghĩ đến con và phấn chấn lên.Cháo còn người cùng nghĩa bé lên một tia kinh ngạc anh ta nhìn chăm chú vào cái bụng phẳng lì của xuân.Nghĩa giả vờ đi qua đi lại.Thì thấy người lấp ló sau bụi cây kia.Ảnh cá lúc này mới lên tiếng bởi vì người lấp trong bụi cây kia bây giờ đã không còn nữa.Đêm trăng tròn ở bờ sông.Mở tuyến sẽ về.Cậu khánh tiểu xuân vào nhà.Suốt cả đoạn đường không nghe câu nói gì.Cậu biết vợ hi vọng nhiều an ủi.Cũng chỉ giúp dần mười ngoài nhất thời.Về lâu về dài.Cậu lại sợ giảng cô cứ suy nghĩ như vậy.Mà thành bệnh mất.Có chuyện rồi à.Có chuyện gì thế mận.Cậu bà khánh như mày hỏi.Còn bạn đi vội vàng kể lại.Bà má mở quyền mới qua.Họ muốn đưa cô ấy về.Nhưng mà mãi không về mọi cứ đời đời sống thời tiết ở đây à.Mặc kệ cô ta .Cậu ơi.Cậu đứng ra quyên quyên vài câu đi.Dù sao hai người cũng là vợ chồng.Để mặt ba má cô ấy à.Shin lúc này cũng lên tiếng.Bởi vì xuân là một người hiểu chuyện.Cha mẹ nào cũng thương con họ sang nhà là muốn tốt cho quyên.Cô ta nên rời khỏi ngôi nhà này chắc là sẽ ổn hơn.Chắc hàng bà lý của muốn đuổi quyền về rồi.Cô ta bây giờ đã hết giá trị.Nên bị hắt hủi không thương tiếc.Sơn biết cậu khánh còn giận cô ta nhưng lại không muốn cậu tuyệt tình như vậy.Cậu khánh viết thử tài đánh nghe lời của xuân nói.Lúc này tiếng là hết của quyền vàng vọng khắp nhà.Bà lý ngồi trên ghế thông do uống trà của quyên nhìn con như vậy.Mất cảm thấy xót xa.Hai người mới biết quyền phải thay sáng nay.Bà lý cho người sang báo nên vội vàng qua đây.Tình cảnh của con gái họ nhà chồng.Không được yêu thương như thế.Hai người đến nãy giờ.Tao thấy cậu bà khánh quan tâm gì đâu.Còn bà lý.Thì đã sớm trở mặt.Con gái của tôi.Sẩy thai mấy hôm nay rồi.Không nghe bà nói cái gì.Hôm nay bà lại đúng đúng kêu người.Tuổi con gái của tôi về.Là cưới làm sao.Con gái của anh chị quý hóa quá tôi không dám giữ lại.Tự hỏi xem.Con mình nó đã làm những cái gì.Bà quyền nói một câu.Bà lý đắp lại một câu chẳng nể nang ai.Cậu bảo khánh bảo xuân về phòng nghỉ ngơi trước.Cậu đi giải quyết chuyện của quyền.Tuần hơi mệt.Nên còn bận cái gì tay cô.Nó có phải tàu tí.Em bị mỡ quyền nghi ngờ.Quyến rũ cậu hài đứng bờ.Chẳng hiểu sao.Mở ấy lại nghĩ được như thế.Em làm cái gì.Để cho người ta hiểu lầm sao.Hôm qua cậu hai giận em.Làm vài việc tổng kho thấp.Nên mới có đem vào phòng.Thế là mở quyền nhìn thấy.Mọi người nhớ em mà.Xuân không còn tâm trạng để hai con bận nói chuyện.Lại kiểu ghen tuông mù quáng của quyền.Trước sau gì cô ta cũng bị cậu hai hất cẳng thôi.Còn bạn thấy xuân không hỏi.Bạn im lặng.Nó mày nhìn cô chằm chằm.Việc cậu khánh cưới thêm vợ ba.Mã quyền hôm nay mới biết.Họ chỉ trích cậu bỏ rơi mẹ con quyên.Nên mới sảy thai.Bà lý không hạt mặt quyền trước mặt gia đình của cô ta niềm hay và lên tiếng.Con gái của anh chị bản tính lẳng lơ.Có chồng rồi mà còn tư tưởng đến người đàn ông khác.Đứa con đấy.Không phải là con của thằng khánh.Cái gì.Có thật không quên.Mà.Còn biết là con sai rồi.Nhưng mà xin cho con ở lại đi.Con không muốn về.Quên đăng lại đòi ở lại bởi vì cô ta muốn trả thù mối thủ mất con.Cậu hai và đàn bà kia vẫn còn tự do tự tại ngang nhiên qua mặt cô.Quyền hạn lắm đến khi nào nhìn thấy họ trả giá thì cô ta mới chịu về.Cậu bà khánh vừa xuất hiện.Làm cho quyên mừng rỡ.Chỉ có cậu nói bà lý mày nghe thôi.Qatar ở chiêu sinh xong.Cậu ơi em hối hận lắm.Em xin thề từ nay em sẽ ăn thuận à.Quét dọn đồ về đi.Tôi mong cô sau này sống không thẹn với lòng mình.Đây là trước thành ý cuối cùng của tôi.Cậu bảo khánh đưa cho quyền một cái hộp tràng xứ.Bên trong là vòng vàng lúc cưới hai bên gia đình cho.Túy quyền không thiếu thốn gì.Nhưng mà cậu vẫn đưa hết.Giữ lại.Cũng chả đùm.Nhưng mà quyền vòng tay không nhận.Của tao hết đường rồi.Ai cũng muốn đuổi của tao về.Trận quyền nhớ tới một người.Đúng rồi.Cô xuân.Nhất định xuân sẽ giúp cô ta.Quyền lúc này chắc chắn lắm đang ngồi dưới đất liền vậy.Chạy hết hết sảy.Ai nấy đều bất ngờ với hành động của quyên.Chậu cảnh lúc này vội vàng đuổi theo.Của ta chạy rất nhanh chạy hết.Để không bị bắt lại.Sao lúc này đang nghỉ trong phòng đột nhiên thấy quên mở cửa xông vào.Của ta chụp lấy vài của xuân khẩn thiết.Mùa xuân ơi ở lại đi.Tôi sẽ nói cho vợ biết.Ai đã viết tiếp tuyến.Tôi nói thật đấy.Xuân còn chưa kịp trả lời.Thì cậu bao khánh đã đuổi đến kịp.Cậu kéo tay của quyền ra khỏi người của xuân.Tranh thủ lúc bà lý chưa tới.Cô ta lại tiếp tục này nhỉ.Tối nay ra bờ sông.Tôi sẽ nói cho cô nghe hết mọi chuyện.Của giúp tôi ở lại lấy đi.Được rồi.Tôi sẽ giúp cô.Nhưng cô hãy nhớ.Những lời vừa mới nói đấy.Tôi chỉ lấy tính mạng của mình ra để.Tuần à.Tôi cảm ơn mở.Sẵn đã đồng ý giúp quyền.Cậu ba khánh hiểu tại sao cô làm như vậy.Đánh vào tâm lý luôn muốn tìm ra nguyên nhân cái chết của chị gái mình.Quyền đã tìm đúng người.Bà lý và ba má của cô đã đến.Họ tiền quyết đưa cô ta về.Ca cổ khánh một lần nữa lại da mặt.Tạm thời cứ để cô ta ở đây.Ổn định tinh thần và hôn.Đợi khi nào bình tĩnh lại.Rồi chúng cả tính tiếp.Nhưng mà.Bà lý lúc này không hiểu tại sao con trai lại thay đổi đột ngột như vậy.Quyền lúc này thì mừng rỡ.Cảm ơn rối rít.Bà má của tao quyền cỡ nào.Cũng không thay đổi được nên đã tức giận ra về.Quyền thợ vào.Thoát khỏi mớ rắc rối do cậu hạnh phúc mang lại.Chính ảnh tàu suối bà lý đuổi quyên.Âm mưu ngăn cản của ta gây sự.Sao anh không nghỉ ngơi được.Vì cô đang suy nghĩ về câu nói của quyên.Lúc gặp nghĩa anh ta có nhắc đến đêm trăng tròn ở bờ sông và khi nãy.Quyên có bảo rằng tối nay hẹn của đó.Còn lại chị xuyến bị hại ở bên bờ sông.Cô rất mong trời nhanh tối.Cái thời khắc sự thật sắc mười bảy.Xuân hồi hộp vô cùng.Còn cậu ba khánh thì dặn dò cô.Đừng có quá kỳ vọng ở một người không đáng tin cậy như quyền.Sợ cô hy vọng càng nhiều.Thì thất vọng lại càng nhiều.Xuân này.Tôi có lời này.Muốn nhắn nhủ với em.Cậu nói đi à.Sản xuất biết ơn cậu bà khánh chỉ cần việc có muốn thì cậu sẽ làm theo.Như chuyện của quyền lúc nãy vậy.Cô chưa nhờ vả.Thì cậu đã tự đứng ra và dàn xếp tất cả mọi chuyện.Cờ bạc hàng kiểu gì để cho xuân ngồi xuống.Bàn tay ấm áp sẽ vuốt ve bộ của cô.Em bây giờ ấy.Không phải một mình nữa.Tuổi mậu nam sau này.Trước khi làm việc gì.Em hãy nghĩ đến đứa bé trong bụng đừng có đi đâu một mình khi không có tôi.Tôi lo lắm.Em sẽ cẩn thận vì con mà.Hôm nay tâm trạng của em không tốt.Em làm ảnh hưởng đến cậu rồi.Tìm hiểu bản thân của mình hơn ai hết.Tính cách của phần nóng vội.Nhiều lúc cô hơi bướng thích tự làm theo ý của mình.Này có còn rồi cô phải bỏ đi những tính xấu ấy.Cậu hành nói không sai tí nào cậu chỉ muốn tốt cho hai mẹ con.Chuẩn thì thường cậu không biết để đâu cho hết.Cô nép người bằng ngực của cậu.Cảm nhận hơi ấm từ người cậu truyền sang.Cậu khánh như con nít được cho kẹo vậy.Cười tươi rói.Hồng nền tắc của xuân.Em mà cũng biết làm nũng sao.Cậu lại trêu người ta nữa rồi.Lúc nào em cũng thế này.Thì hay biết mấy.Đáng yêu lắm.Cậu khánh phát ra tiếng cười trầm thấp hai tay ôm chặt lấy xuân.Thời gian trôi qua cậu cứ mặc kệ như vậy.Cậu cũng đang mong chờ diễn biến của tối nay.Vợ cậu ngồi một lát.Thì đã ngủ rồi.Dạo này xuân thiếu ngủ lắm.Hai mắt của cô thâm quầng cảm thấy rất thương.Cậu ngồi im không dám đổ đầy.Vì sợ rằng cô thức giấc.Làm điểm tựa để cho mẹ con xuân.An tâm mà ngủ ngon lành.Chập tối nhà bà lý trong đèn sáng trưng sang nhà lớn không thấy một bóng người.Nhìn vào có phần lạnh lẽo.Trong lúc ăn cơm tối.Quyền có để lại ám hiệu cho xuân.Bởi vì có mặt cậu hai phút rồi đó nên cô ta không dám nói gì.Nháy mắt trần xuân nhìn ra phía cửa.Xuân thì hiểu ý.Nên ăn cơm xong về phòng ngồi đợi.Cậu khánh sẽ đi cùng với cô.Nhưng ai canh trường tụi hay bây giờ.Nhớ mai anh ta âm thầm theo dõi lại bài chờ tiếp.Cậu khánh bây giờ ý chụp xuân.Hay là em nhớ còn bận giúp đi.Em thấy thế nào.Soạn nghe xong thì lắc đầu.Cậu ạ.Trực giác mách bảo em rằng.Mạnh không phải là người tốt.Em đi ngồi nói sao.Công ty hải sản về của cậu hai và con mận ngày hôm qua xem giống như là những kẻ trộm dạ vậy.Hay là tối nay cứ để em đi một mình đi cậu sang trường anh ta được không.Tuyệt đối không được tôi không thể nào để cho em mạo hiểm như thế được.Lập tức lên tiếng phản đối chỉ với hai người họ không thể nào cùng lúc đối phó với cục tiền rối rắm này.Suy nghĩ đến nghĩa anh ta có thể tin tưởng được.Của muốn nhiều nghĩa giúp chồng lúc cậu bà khánh thì tỉnh nghĩa thì phải bên quyên tình hình.Bất ổn cô ta ăn tối xong cũng về phòng nhưng mới ngồi xuống thế đã bị ai đó dùng.Đánh từ phía sau quên chưa kịp trở tay khi bị đánh liên tiếp mấy cái.Mắc kẹt ở cổ họng mày mày dám.Tại sao tôi lại không dám chứ cô nghĩ rằng tôi sợ cô giáo.Còn bạn cầm thanh gỗ dính máu cười thâm hiểm đó chính là người tình trong bóng tối của cậu hai.Còn bạn tên thật là huy nhà nước nghèo đến nỗi không có lấy một đồng ba má nó.Đáp án toàn cho bà lý lần đầu tiên đến đây mận để ý cậu hạnh phúc rồi.Nó thông minh nhưng đầy tham vọng ước muốn chim sẻ hóa phượng hoàng với sự tình đẹp và khả năng quyến rũ đàn.Nó đã thành công khiến cho cậu hay chết mê chết mệt hai người lén lút gặp nhau.Âm thầm bà lý không cho phép cậu hai con lại biết người làm đó là điều trị nhục bởi vì.Khinh thường cái thân phận thấp kém của đánh người làm còn bận tràng dài gì để cho bà lý biết nó còn.Đường cho cậu hai đối phó với bà ta lại đến khiến phải làm dâu thì mọi thứ.Đổi so với âm mưu của nó khiến tốt bụng nên ai nấy đều yêu quý nó sợ cậu hai giờ.Đêm ngày đêm tìm cách để cản trở nó là người chủ mưu về giờ cái chết của xuyến.Không một ai biết bộ mặt thật của nó chở cậu hai hôm nay một lần nữa nó ra tay với quyên.Lại mất tích làm như sau không nhìn cô ta nằm gục dưới đất.Vĩnh biệt.Xưởng tàu thay nói rồi nó vùng thành gỗ lên không một chút cảm xúc.Những câu đầu của quyên.Một phát chí mạng.Nó thùng thảo từng lối đi trong ngôi nhà này thật ẩn phát hiện không ai biết.Xuân và bờ sông đúng rồi nhưng lại không thấy quen đâu.Nguyễn đức bảo đắt đỏ dài để quan sát.Nhiệm vụ của anh ta là đảm bảo an toàn cho xuân.Hai người đợi hơn một tiếng đồng hồ.Nhưng không thấy mặt mũi của quyền đâu.Chuẩn bắt đầu hoài nghi.Hay là cô ta đã bị lừa.Bỗng có tiếng bước chân dồn dập.Xuân vội mừng khi thấy không phải là quên mà chính là cậu bà khánh.Cậu có vẻ hốt hoảng.Cô ta chết rồi.Cậu vừa nói cái gì cơ.Quyền chết tuổi sau.Người làm phát hiện của bà chết trong phòng.Tôi nghĩ.Ai đó đã biết được.Chúng ta hẹn nhau ở đây.Ninja tay trước rồi.Chuẩn thẳng thuốc đi theo cậu ba khánh về.Ý nghĩa của ra khỏi chỗ nấp.Đêm nay anh ta muốn chờ quên tới sau đó đối chứng mọi chuyện.Với những gì mà cô đã biết.Như vậy.Quán nước của xuyến có thể giải bảy hết được.Nào ngờ kẻ chủ mưu đã cao tay hơn giết người diệt khẩu.Cái đó tao đã đáng sợ xem mạng người như con giáp.Thi thể của quyền được hiện ra.Phần đầu bê bết máu.Xuân nhìn thấy thì một miệng nôn khan.Có thật sự ám ảnh khi nhìn vào đó.Còn bà lý thị hoàng sở.Không biết chuyện gì đang xảy ra trong ngôi nhà này.Của cái chết tức tưởi ngay trong phòng.Ai tắm nhanh như này ra tay như thế.Bà mà giận với những người đang chứng kiến.Khổ ngày được đồn bậy bạ ra ngoài.Cứ nói rằng là mở quên tự tử.Bạn có biết đứa nào lẻo mép.Thì bảo châu theo đi hầu hạ con quyên.Nhớ chưa.Thì ra đây là cách bảo tàng xử lý mọi chuyện.Suy nghĩ đến chuyện của chị xuyến.Sắp là bà lý đã từng làm như vậy khi mà chị cô bị hại.Đều có lý do hoàn hảo hết.Cậu bảo khánh tận tỉnh đến phút cuối.Cho người đi thông báo với bà mẹ của quyền.Chỉnh tay của cậu lâu đi vết máu trên mặt của cô ta.Còn thay bộ quần áo mới sạch sẽ.Trước khi đặt vào quan tài.Tôi không cho xuân ra ngoài.Sáng tôi là cứ ở trong phòng khóa cửa cẩn thận.Khi nào cậu gọi thì mới được mở cửa.Xuân nhà lời của cậu ở yên một chỗ.Mọi thứ đều đảo lộn hết.Bởi bị người giết quên không phải là cậu hai.Vậy.Còn ai đáng sợ hơn anh ta nữa đây.Mợ ơi.Tiếng gọi làm cho xuân giật thót tim.Cô châu mày hỏi vọng ra.Ai đấy.Là em à cậu ba dặm nấu cháo cho bữa ăn thêm em nấu xong rồi.Chuẩn bất giác rùng mình.Khi nghe giọng của con mận.Cô cũng muốn ăn nên kêu nó đem xuống.Bên ngoài phòng con mận nhìn vào đầy hôm khác.Nó vẫn chưa chịu đi.Mọi người bận rộn nó đám tang cho quyên nhất môi cười.Trạm thảo tiền tài thường phước.Nhưng bên trong vẫn chưa được một âm mưu tàn độc.Nó muốn hôm nay.Làm giỗ của quyên và xuân.Đỏ đỏ nhất định.Tao để cho xuân ăn hết chén cháo đấy.Dạ thưa mở cậu ba có dạng phải kêu vợ ăn cháo à.Mở ăn một ít thôi.Mở phải nghĩ đến đứa bé chứ ạ.Em cứ để đấy đi lát tôi ăn.Để trước cửa nhà em ở.Nó nghe xong thì hung hăng chặt chém cháu ngày trước cửa.Tuần đã bắt đầu cảnh giác với nó rồi.Chắc hẳn đã nhìn ra được điều gì bất thường.Nó bảo đi tìm cậu hai.Ngày nhóm bên ngoài không có động tĩnh gì.Xử lý mở cửa ra.Cô nhìn xem cháu còn nóng.Thường nước mũi bàn khoản.Sơn đem chén cháo đặt lên bàn rồi nhìn chăm chú.Chả chết oan vì chén thuốc bổ khiến cho quen sảy thai.Còn quen chết vì muốn nói ra sự thật.Của ta dùng cả mạng sống.Tiểu lãnh ngôi nhà này.Cuối cùng vẫn bỏ mạng.Theo lời của cậu khánh.Thì suốt buổi tối cậu hai không hết ra khỏi phòng.Anh ta được loại khỏi danh sách tỉnh ghi.Trong ngôi nhà này.Có ai đó đã cùng phê với cậu hai.Ai được nghỉ.Sản xuất nghĩ đến người tên là huy.Có tám chất điểm đang ở quanh quẩn đâu đây.Sườn có biết suy đoán của mình có đúng hay không.Cô phải đi tìm đáp án ngay bây giờ.Phía bên trái cầu.Là sát nhà bà lý cho người làm ở.Rong rêu bám đầy tường cũ kỹ.Phần mềm theo ánh sáng từ chiếc đèn dầu.Tìm đến phòng của con ma.Tất cả đều tập trung ở nhà lớn.Để lo đám tang rồi.Nên không có ai bên trong.Cục đẩy cửa bước vào.Căn phòng tỏa ra một mùi thơm dễ chịu.Soạn lục trong tủ quần áo tìm kiếm.Ngoài mấy bộ quần áo cổ tròn thì còn hai chiếc áo lụa rất đẹp.Đây là vải lụa cao cấp.Và chỉ có những người giàu mới mua được.Sân khẩn trương mở hết các căn còn lại.Cục phát hiện thì một đôi bông tai vòng tay bằng vàng quý giá được cất trong một chiếc hộp nhỏ nằm.Trốn tù.Từ đâu mà bận.Có nhiều trang sức như vậy.Xuân cẩn thận.Đẩy chiếc hộp về chỗ cũ.Cô long hôm đứng lên.Thì nghe tiếng động.Em bị điên hả em rất có đang làm gì.Chúng ta đang gặp phiền phức lắm rồi đấy.Cậu muốn để cô ta đi tìm vợ chồng cậu khánh.Để nói ra hết sự thật hay sao.Em phải chặn đường thôi.Cậu không sợ em bị thương.Mà lại còn trách móc em.Những loại tôi không tán thành cách làm việc của em.Dù hận cô tô.Cũng không bao giờ được ra tay.Em có biết rằng.Em đã quá nóng vội hay không.Phần nghe tiếng đập thình thịch người lồng ngực của mình.Quan điểm thờ lớp sau tủ quần áo.Quả nhiên là con mập.Nó đang cùng với cậu hay tranh cãi.Sườn cảm giác xung quanh toàn là sự giả dối.Cô thử xem nó như chị em ruột.Đối đãi với nó không khác gì người nhà.Còn kể cho nó nghe hết về chuyện của gia đình cô.Hóa ra.Cô bị nó tẩy não.Mà không biết.Đáng sợ thật đấy.Tiếng cãi nhau nghe càng ngày càng rõ.Son mac chuẩn trường áp suất mình vào tường.Cô không thể để cho bọn họ phát hiện ra cô đang ở đây.Tỉnh tử đang cận kề ngay giờ phút này.Em hãy thu dọn quần áo rời khỏi đây đi.Tôi đã sắp xếp nơi ở cho em rồi.Em không đi.Khi nào cậu mới chịu rồi đi cùng em chứ.Tôi không đủ kiên nhẫn để luôn chiều em đi.Em nghe lời đi.Lần này thì cậu hay bực bội vì cách hành xử của con mận.Nó tự ý hành động mà không hỏi ý kiến của anh.Để ở dưới lấy hậu quả khó lường.Bà mã quyền sắp đến.Còn các cậu khánh nữa.Họ sẽ không để cho cô ta chết là nước nhiều vậy.Chắc chắn sẽ cha tìm tới cùng.Kỳ này bà lý cũng không giúp được đâu.Nếu lôi ra những chuyện trong quá khứ nữa.Thì anh ta không tránh khỏi liên quan.Còn bạn rảnh nghe theo lời của cậu hai.Bước chân vào cửa.Đột nhiên nó im thin thít.Nó ra hiệu cho cậu hai đừng có lên tiếng.Còn xuân đang nín thở cầu nguyện.Khoảng cách giữa họ chỉ bằng năm bước chân.Còn bạn từng bước từng bước tiến về phía tủ quần áo.Trên tay là con ram sáng bóng.Tay của xuân đầy mồ hôi.Cuộc có thể nhìn thấy cái bóng trên nền nhà đang tiến lại gần cô.Cậu hai đem cánh cửa khép lại.Chặn đường lối duy nhất của xuân.Sơn giống như một con thỏ vậy.Đang bị vây hãm.Bởi đầy sói.Nguy hiểm cận kề.Bà mã quyền hốt hoảng đi ngay trong đêm đến nhà bà lý.Họ mới gặp con lúc sáng cách đây mấy tiếng đồng hồ.Tỷ lệ người con gái mình tự tử.Giống như là đùa vậy.Biết như vậy.Đã không cho quyền ở lại.Cậu bảo khánh lòng mọi thứ liền trở về phòng xem xuân thế nào.Ai ngờ lại không thấy cô đâu.Cậu vừa giận vừa lo lắng cho cô.Nền nhất quyết đi tìm cô.Về phần của xuân.Khi cận kề cái chết.Cô chỉ còn cách tự lực mà chống trả.Con tàu đang dần trở về phía của cô.Cánh tay con vật như một sợi dây ma quái buôn dài.Khoảnh khắc mặn đối mặt sắc tiến.Con bật đâu rồi bạn ơi.Tiếng của rỉ dùng lúc này gọi rất to khiến cho hai kẻ chỉ ngồi giật mình.Cậu hay nhìn qua khe cửa.Ảnh tao mày nói khẽ.Bận.Em đã hỏi xem.Bà ta tìm làm gì.Tôi ra cửa sau đây.Giải thưởng cổ.Này này.Nhất định phải trốn đi ngay trong đêm nay đấy.Cậu hài dứt lời phóng ra cửa sổ nhanh như cắt xuân thờ vào bình tĩnh lại còn bận lúc này.Mới nhất con dao một túi sau đó giờ mở cửa.Ngáp ngắn ngáp dài mệt mỏi.Tìm con đấy à.Ừ bà kêu mày nãy giờ mày lại trốn về phòng đi ngủ sao.Còn buồn ngủ quá nên con lén về chợp mắt một tí mà.Nó khóa trái cửa phòng đi theo dì dung nhìn chìa khóa trên tay mà nó mỉm cười đắc ý.Căn phòng khôi phục lại sự yên tĩnh ban đầu.Sơn từ từ bước ra khỏi chỗ này.Cô bé cửa phòng đã quá rồi chỉ còn cách trèo qua cửa sổ giống như cậu hài kỳ nãy.Xuân nhanh nhẹn là qua ô cửa nhỏ.Cổ tích đất của cách an toàn.Thì ra là cô.Âm thanh trầm đục như gọi hồn khiến cho xuân lạnh toát cả sống đừng.Cậu hãy tưởng tượng đứng trước mặt xuân.Còn khoanh tay nhìn cô một cách hàng nghìn.Anh.Anh cũng với con mận.Tiết chị xuyến có đúng không.Cô cũng thông minh nhỉ.Biết được không ý.Đổ ma quỷ độc ác độc.Chuẩn tiết nền đầy cảm phấn.Người đàn ông đối diện cười phá lên.Anh ta chỉ cần hai bước.Đã khống chế được xuân.Đem tay của cô ghi chặt ra phía sau.Ảnh định giết tôi.Nhiều cách mạng đã làm với chị xuyến trước gì.Xuân không phản kháng hai dãy rùa.Có biết rằng mình không đấu lại anh ta.Bản tính quật cường chỗ giấy.Cô không hề sợ hãi.Mai con mỉm cười nhìn cậu hai phúc.Anh tạo bất ngờ trước thái độ của xuân.Cụ mạnh mẽ hơn tôi nghĩ đấy.Tạm thời cách mạng quyền này của cô.Tôi giữ lại cho cô.Đi.Ảnh giết người không đường tay.Anh cần giữ lại tôi.Cậu hai đang có một âm mưu khác và trước sau gì cũng bị bại lộ.Chỉ bằng có chồng tay tài sản.Anh ta sẽ cùng mệnh.Cao chạy xa bay.Tính toán đường đi nước bước tỉ mỉ và cẩn thận.Sân chính là người mở đường cho anh ta.Vậy nên tạm thời.Sẽ không giết cô.Chuẩn bị ảnh và bịt mắt dẫn đi.Chỉ cần cô có ý định phản kháng.Thì còn dài bên hông sẽ xuyên qua ngủ.Cuộc không biết anh ta dẫn mình đi đâu.Nhưng đường đi rất là gặp người.Có đoàn cô sẽ trượt chân.Vì cô vẫn phải đá.Đi nhanh lên.Tiếng người đằng sau gầm gừ.Xuân không thấy đường nên đi rất chậm.Khiến cho anh phát bực bội.Có mất tích chắc chắn là cậu bà khánh rất lo.Cậu sẽ đi tỉnh công hay lập tức.Lúc này chỉ bị cậu hải bắt ở ngoài phòng có con ma.Xuân lạnh nhanh trí.Tháo chiếc vòng tay để lại.Cả đoạn đường cứ cách vài mét.Cô lại để lại ám hiệu.Cậu bé khánh thông minh lắm.Cô tin rằng cậu nhất định sẽ lần theo dấu vết đó.Tôi bị trật chân rồi.Nhảm nhí.Cũng muốn gặp chị mình sớm rồi có đúng không.Tôi nói thật đấy.Tôi không đi được nữa.Ai cho tôi ngồi ở đây tôi nghỉ một chút thôi.Xuân nho nhỏ than vãn.Nhưng mà cậu hai lại không tin.Anh ta cảnh sát lắm.Con tàu có chữa cổ hồng của cô.Sân ngồi phịch xuống.Cô chạm vào lớp đất ẩm xung quanh toàn là cây cối.Cô đoán anh ta đang muốn lên núi.Và chiếc nhẫn cuối cùng trên tay của cô.Đã được cô bỏ lại.Mày quá cũng vì trời tối nên cậu hai không thấy được hành động của cô.Anh ta ngồi xổm xuống.Nhìn vào chân của cô đăm chiêu.Ban đêm sương lạnh thấm vào từng thớ thịt trên người của xuân.Nhưng với cô hai bây giờ cũng lạnh lẽo hơn.Nó thấm vào tận xương tủy.Ảnh các cấp do cảnh cáo.Đứng lên đi tiếp.Đừng có thử giới hạn của tôi.Xuân nhà lời chống tay ngồi giấy hai người tiếp tục bước đi.Cậu bà khánh tìm xuân khắp nơi nhưng không thấy.Tìm cậu cậu như muốn vỡ tung.Cậu rực nhớ trước đó.Xuân nói tàng cung nghi ngờ con mệt.Cậu bé tìm đến chỗ của nó.Nhà bà lý sau một đêm phát sinh đủ chuyện.Hai đứa con trai cùng với con dâu không thấy ở đâu.Ba má của quyền một mực đòi thưa kiện gia đình của bà.Vì gia đình của bà đã giết con của họ.Mọi thứ đang rối tung rối mù.Đã tìm thấy vợ chồng của thằng khánh chưa.Dạ chưa thứ ba.Cả cậu hai cũng không thấy à.Một đám ăn hại.Đi gọi thằng nghĩa sang đây.Bà lý sôi máu chửi cám một mình bà ta không xoay sở nổi tình hình này hai đứa.Sai của bà đều biến mất bà tao đang lo có khi nào cậu hai là âm thầm làm chuyện gì đó.Lý đương nhiên là thương con ruột hơn cậu hay chỉ là phận chóng nếu như con trai của bà có mệnh hệ gì.Chắc chắn bà không sống rồi bà lý là người hiểu tính của cậu hay nhất anh ta thâm độc lắm.Sau khi vụ án giết xuyến thì bà lý lại càng sợ hơn đám thành liền.Khởi nghĩa đến để cùng với bà lý đi tìm nhưng ngành tao cũng biến mất không rõ lý do.Xuân lúc này mơ màng tỉnh dậy thì thấy cô đang ở trong một cái hàng nhỏ.Có tiếng nước chảy róc rách tay chân của cô bị trói chặt khiến cô không thể nào cử động được.Xinh vãi l** còn đi ngồi dậy còn chưa dùng sức đã bị đạp ngã lăn ra đất.Trở lại trên tay cầm một ít thức ăn sườn liếc mắt nhìn cô thầm nghĩ chắc hẳn là con lợn.Hai người họ phối hợp rất ăn ý với nhau đến các cậu ba khá là người trong nhà.Không thể nào nhận ra ăn đi cậu hãy ném.Xôi trước mặt của xuân sau đó hết cảm nói anh trói tôi như thế.Làm sao mà tôi ăn được đừng có nói nhiều không ăn thì thôi.Nếu như tôi chết thì xem như kế hoạch của anh thất bại anh dễ dàng bỏ qua tài sản như vậy tao.Thái xuân nói có lý anh ta cởi dây trói ở cổ tay cho cô hai mắt không rời khỏi.Người của xuân một giây một phút nào mỗi cử chỉ của cô đều được anh ta chú ý.Xuân cũng không làm gì khác ngoài việc ăn hết hết rồi có thực thì mới vực được đạo.Phải cầm cử để trở cậu ba khánh đến cứu cổ còn bận lúc này đức.Ngoài cánh cửa chỉ cần có người tới thì nó báo với cậu hàng ngày.Xuân ăn xong thì đòi uống nước từ đêm qua tới giờ có khát khô cả cổ hiện.Cô biết mình có giá trị nên mới đòi hỏi như vậy nếu không phải đem qua cô đã coi.Mất rồi cậu hai gọi con mận vào trong giám sát còn anh ta sẽ đi lấy nước cho chồng uống.Nó thấy xuân cả người nhấn nhá thê thảm.Lúc này thì liền bật cười thích thú.Để cho vợ sơn cực khổ thế này.Tội thật.Mở cái yên tâm đi xong việc.Em cho vợ.Tiểu thoát sớm.Hai người đã giết chết chị xuyến như thế nào.Cô không ngại mà kể cho tôi nghe chứ.Được thôi.Nếu như họ muốn nghe.Em sẽ kể tưởng thật chi tiết cho vợ nghe.Con mệnh ngồi vắt vẻo trên cành lá.Như đang kể chuyện vui.Nét mặt của nó cười cười.Tuyển rất thích ngắm trăng vào cái đêm trăng tròn định mệnh ấy.Đền cô vô tình phát hiện cậu hai và con mập đang ve vãn với nhau.Cô đã sớm biết cậu hai không phải là người chồng chung thủy.Những cô đã chọn gà cho anh giống như bát nước đổ đi vậy.Cậu hai muốn xuyên bỏ qua cho anh ta một lần còn hứa sẽ không dây dưa gì với con mận.Nào ngờ lời anh ta nói chẳng đáng tin.Chuẩn bị đánh ngất rồi bỏ trong bao tải.Cậu hai bác xuyến ra ngoài bờ sông.Còn sợ chưa đủ nặng.Anh toàn lấy thêm các.Thêm đá.Trộn chung với cái bao chứa được xuyến.Còn mệnh phụ anh toàn ném cái bao ra sàn.Hai người họ đứng trên bờ cười khoái chế.Nếu như không phải tiếng gõ kẹo của người chăn vịt nào đấy mang lên.Thì hai người họ còn dùng đá ném thèm xuống nữa.Còn bạn kể tới đó thôi xuân hết thở không thông.Những diễn biến sau khi đó vào cột hay bỏ đi.Thì hoàn toàn khác.Quên những gì họ đã nghĩ.Xỉn chưa chết.Cô may mắn được nghĩa cứu sống.Anh để cô ta trong căn nhà gỗ của mình.Ý nghĩa bảo vệ xuyến không cho phép ai hai cô nữa.Hàng ngày anh ta chỉ quanh quẩn trong vườn mít để chú ý từng người sa vào.Hôm nào bà lý sai đi đòi nợ.Nghe đóng kín hết cửa dạng xuyến tưởng có đi đâu.Cứ yên đời anh ta về.Những ảnh tác không thể một tay che trời.Hôm đó tiếng hát của xuyến khi nhìn thấy cậu hai.Cách làm kinh động mọi người.Nghĩa nhanh chóng đưa xuyến đến nhà cô ruột.Của anh ta ở bên kia sông xin ở tạm.Vì vậy nên cậu hai mới không phát hiện ra.Trong bộ dạng của vợ kìa.Thật là đáng thương.Còn bận lúc này ngồi xuống bên cạnh xuân nghiêng đầu nhìn cô.Nó chỉ mới mười bảy tuổi thôi.Nhìn đã quá ghê gớm.Mưu kế đầy người.Sơn tấu hải tài tập phía sau.Nên nãy giờ nó không biết.Tay của cô đã được cậu hai mở giày trói.Sườn cúi đầu tỏ vẻ đau đớn.Còn bạn thấy như vậy lại càng thích thú hơn.Nó ghé sát vào gương mặt xinh đẹp và nói với xuân.Ôi xúc động quá đi mất.Mở sẽ gặp chị gái của mình.Rất là nhanh.Quyền cũng là do cô giết chứ gì.Có đúng không.Cô ấy hả.Đốm.Là tôi viết đấy.Nó cười phá lên.Nhưng chỉ một giây sau đó.Đã bị xuân đấm thẳng vào mặt.Quá bất ngờ trước hành động của xuân.Nó mở to mắt nhìn cô phải chớp lấy thời cơ để thoát khỏi đây.Tuần đại mặt tiền đá dưới chân hướng thẳng vào người nó.Ảnh tuổi tuất.Đánh chết.Mày dám đánh tao.Còn bạn lúc này chống trả.Hai chân của xuân vẫn còn bị trói nên cũng muốn đứng lên cũng rất khó uống được mái tóc dài của con.Cuộc đối đầu nó xuống đất tiếng là hết chích chòe vang rồi.Xuân.Em đây rồi.Cậu cậu ơi.Cậu bé khánh bên ngoài nghe tiếng còn bận nên mới biết chỗ mà chạy vào cậu khẩn trương không chế còn mệt.Nỗi buồn vãi quyết liệt.Thả tao ra chả ra.Cổ quái là độc ác.Người như cô phải bị trừng trị thích đáng.Cậu bé khánh không nói nhiều.Đã tát vào mặt nó một cái thật mạnh.Đến nỗi nó đã mất đi.Cậu vội vàng cởi dây trói cho xuân.Hai vợ chồng nhìn nhau và rơm rớm nước mắt cậu không ngừng hôn lên tóc của cô.Hai tay lau đi vết bẩn trên mặt sau đó dọc dung dẻ.Cách làm máy quá.Cuối cùng tôi cũng tìm được em.Cậu bảo khánh đem giày thường chó còn bận vào gốc cây sau đó đỡ dần đứng lên bọn họ bây giờ.Trước khi cậu hai phút ngoài lại.Chuẩn bị thương ở chân nên bước đi cứng nhắc cố nén đau không để lộ ra mặt cơ bước theo.Bác khánh.Đi được một đoạn.Tôi mới để ý rằng.Chân của cô bước đi thất thường.Chân của em bị làm sao thế kia bị thương ở đâu có đúng không.Đêm hôm qua em bị trật chân à.Em lên đây tuổi cậu mà em.Cậu bé khánh ngồi xổm xuống để cho xuân nằm lên lưng của cậu.Đường lối rất khó đi cây cối chán um tùm.Cậu khánh dùng tay cầm hết chúng qua một bên.Để không đủ chống xuân.Tìm được xuân cậu mừng không kể xiết.Chỉ sợ chậm một giây thôi sẽ không bao giờ được gặp cô nữa.Cậu hai quay trở lại.Thì thấy con bất lực.Bị trói vào gốc cây.Tàu hoàng hôn.Chạy vào trong hang.Quả nhiên là xuân đã được cứu.Ảnh toàn ném chảy nước sau đó đuổi theo.Đoàn người nhà bà lý của men theo đường núi hướng về phía này cậu ba khánh chỉ cần qua hết con đường nhỏ đằng trước.Làm giác mạch hở.Đứng lại.Cậu hai phúc lúc này đã đuổi kịp.Trên tay của anh ta cầm một thanh gỗ dài.Xuân đang ở trên lưng cậu khánh.Thì thành cô ấy vùng tới.Cậu ngồi đấy qua một mình.Chuẩn hát lớn.Đừng mà.Kèm theo tiếng hét của cô.Là âm thanh viên gì của cậu khánh.Phần lưng của cậu bị thành gỗ đập trúng.Mạnh đến nỗi cậu của.Mày mò đến tận đây.Đúng là rất giỏi.Anh dừng lại đi.Đừng có để bản thân của mình không thể quay đầu.Cậu khánh lúc này đau lắm.Chán trải đầy mồ hôi.Phần mềm lấy cậu mà thút thít.Cục đau đớn giống như mình bị đánh trúng vậy.Cậu khánh cổng bốn tuần bị bất cứ tổn thương nào.Cậu đấy cô già.Cậu hai phúc hoàng tài như đang xem kịch vui.Lần này thành cỗ to tướng.Anh muốn cái gì.Anh cứ ngắm bảo tôi.Để cho cô ấy đi.bảy m đấy à.Đến nước này rồi tao không để đứa nào thoát hết.Từ lâu ta đã muốn nhổ đi cái cây trồng mắc.Mày có hiểu cái cảm giác đó nó khó chịu như thế nào không.Anh ta cởi truồng chắc.Giọng điệu trách móc hết như cậu khá là người có lỗi.Mỗi bước chân nặng để tiến giải.Gương mặt u ám không chút cảm xúc.Tổ hai quỷ một chân ngồi xuống bên cạnh vợ chồng xuân.Anh ta trồng rất đáng sợ.Chắc mày cũng biết.Hai chúng ta không phải là anh em ruột rồi nhỉ.Tôi chỉ mới biết đấy thôi.Còn anh.Chắc là anh đã biết từ lâu.Đốm.Tao không ngốc.Nên tóc sớm nhận ra sự phân biệt trong cách đối xử của má.Bà lúc nào cũng quan tâm mày.Chỉ cần mày nói gì.Bà ta hiểu rằng rắp nghe lời.Còn tao thì sao.Mày thấy rồi đấy.Tao chỉ là con bù nhìn.Chồng cái ngôi nhà này thôi.Hải tặc gửi to vào mặt của cậu khánh.Cậu chưa bao giờ xem anh ta là người ngoài thậm chí là rất yêu thương.Nhiều lúc bị xa lánh.Nhưng tình cảm anh em vẫn không thay đổi cậu luôn luôn muốn những điều tốt đẹp nhất.Sẽ đến với anh trai của mình.Vì thế nên lúc bà mất.Tài sản cậu khánh đều không nhận.Tiền bạc chỉ là phù du ký cậu muốn chính là tình cảm gia đình.Có những người trong đầu.Chỉ nghĩ đến lợi ích.Đến ham muốn cá nhân.Bà bỏ quên hai chữ gia đình.Đối với cậu hai.Những thứ xa hoa trụy lạc mới là thứ mà anh ta theo đuổi.Vậy nên bằng bất cứ giá nào.Đều phải có được.Xuân thấy cậu bà kháng đau lòng.Mà lực bất tòng tâm.Tôi muốn bảo vệ cậu giống như cái cách mà cậu luôn luôn bảo vệ cô.Lợi dụng lúc người đàn ông nguy hiểm kia oán trách cậu khánh cô đã lần mò.Nhặt được một hòn đá to bằng bàn tay.Chỉ cần anh ta mất cảnh giác.Bộ sẽ bùng nó lên.Bỗng nhiên mặt đất rung chuyển.Tiếng ầm ầm từ trên cao đổ về.Cả ba người đều hoàng loan.Cậu bà khánh nắm lấy tay của xuân hội thúc.Lợn nuôi rồi xuân nào mau chạy đi.Cậu tựa vào người em rồi đứng lên đi.Chúng ta phải đi cùng với nhau.Mẹ kiếp.Cậu hai chửi thề một tiếng rồi vội vàng chạy thoát thân trước.Ảnh tao không màng tôi đứa em trai đang bị thương khá nặng.Xuân khẩn trương.Đợi cậu bảo khánh đứng lên.Cậu nhất định không chịu đi một mình.Thân hình cao lớn của câu.Hồng dễ dàng để cho xuân đỡ được.Cậu đây này nhỉ cô.Tuần nào.Mặc kệ tôi.Em chạy nhanh đi.Hãy bảo vệ con của chúng ta.Tôi xin em đấy.Cậu.Em không đi.Mẹ con của em không thể thiếu giúp cậu được.Làm ơn.Làm ơn đừng bỏ em một mình.Chuẩn không.Tuổi nước mắt tèm lem.Bằng ý chí mạnh mẽ của câu nói của cô.Cậu khánh phần lưng đau đến vụn vỡ đã cố gắng đứng dậy.Âm thanh ẩm mỗi lúc mỗi lần.Xuân không cần biết sắp tới bọn họ phải đối mặt với điều gì.Cô chỉ cần cùng cậu khánh an toàn là đủ.Trong lúc nguy cấp.Con người ta luôn làm những điều tưởng chừng như không thể.Cậu khánh cảm giác đau đớn trên lưng không sáng bằng nỗi đau trong trái tim của mình.Nên cậu nhất định phải sống.Hai người bước chân không khiến.Chạy đua với cơn thịnh nộ của thiên nhiên.Đoàn người của bà lý thấy bất thường.Thì đội tất cả chạy xuống núi.Chỉ có một con đường duy nhất.Miền tổ hai đã sắp mặt bọn họ.Thấy anh ta.Bà lý liền chất vấn.Thằng khánh đâu.Con đã làm gì nó.Con trai của bà ấy à.Chắc hẳn là bị lớp đất đá kia.Chôn vùi rồi.Tránh ra đi.Cậu hài hước tài của bà lý.Chạy bạt mạng.Dường như cái chết đuối càng tàu rất đáng sợ.Ấy vậy mà mạng sống của người khác.Thì anh ta lại xem như cây cỏ vậy.Lòng người lạnh lẽo đáng sợ hơn loài thú dữ.Bà lý lúc này sợ hãi nhìn phía trên núi.Con trai của bà.Đang ở trên đó.Bà phải đi cứu còn thôi.Không chỉ có mỗi bà lý muốn cứu cậu khánh.Mà đánh người làm cũng muốn giúp cậu.Bọn họ mặc kệ nguy hiểm bất chấp đã chạy lên núi.Còn xuân chỉ biết cùng với cậu ba khánh.Chạy về phía trước.Cô không dám quay đầu nhìn ra sau.Cậu bà khánh lúc này đã dần cạn kiệt sức.Mùi của cậu tải nhật không nói nên lời.Cậu cố gắng lắm rồi.Nhân bản thân không thể nào chống đỡ được.Cậu thêu thảo lên tiếng.Xuân à.Tôi.Tuổi thường em rất nhiều.Em bé.Em biết cậu ạ.Cậu thức định cậu đừng nói gì nữa.Tôi sợ mình.Không có cơ hội.Nói chuyện với em được nữa.Tuấn tân cổ.Lúc này cậu nói những lời đó làm cho cô đau.Nếu phải đánh đổi mười năm còn lại để cứu cậu khánh.Thì công nguyễn đánh đổi.Chuyển bài của xuân nặng trĩu.Cũng sắp không chịu được nữa rồi.Xuân hoàng loạn vô cùng.Cô gào thét trong tuyệt vọng.Cậu ơi cậu đừng bỏ em.Cậu không được bỏ em.Tôi.Cậu khánh chỉ nói được một chữ rồi sau đó im bặt.Cả cơ thể của cậu đổ nhào về phía trước.Sản rẻ.Kẹo cậu đứng lên.Hết cách rồi.Cô liền quỳ xuống sau đó đỡ cậu khánh trên lưng của mình lê từng bước kéo đi.Khát vọng sống mãnh liệt.Đạo thôi thúc bước trần của xuân.Và đám người của bà lý.Cuối cùng cũng tìm được vợ chồng của xuân.Cô mừng rỡ cầu cứu.Giúp tôi.Giúp tôi với.Bà thanh niên sớm lại nữa cậu ba khánh trên vai còn xuân thì được bà lý dìu đi.Ông trời đúng là không tuyệt đường người.Cậu khánh và xuân.Thoát chết trong gang tấc.Chạy đến chân núi.Xuân mai ngoái đầu nhìn lại.Vài viên đá đã rơi trúng chân của cô.Quả rồi.Mọi thứ đều bỏ lại ở phía sau.Cô không còn sức nữa.Mí mắt của cô đang dần khép lại.Vì phần của cậu hải phú.Sau khi chạy khỏi khu vực đồi núi anh ta không biết phải đi đâu.Về nhà lúc này chắc chắn.Sợ bị bà lý thẳng tay xua đuổi.Hết cách.Anh ta đáng đến khó thở.Ở đó có phòng riêng cất giữ tài sản là bấy lâu nay anh ta rảnh ruộng đó.Sau khi thoát ra.Anh ta mới sực nhớ đến còn bận.Lúc đó vội quá.Nên chị kịp mở dây trói cho nó.Không biết vào vụ sạt lở đó.Nó có chạy thoát hay không.Anh đang tính nhận lại ba má ruột.Gia đình giàu có thế kia.Nhất định không để anh ta chịu khổ.Nghĩ là làm liền.Cậu hãy đem hết tài sản của mình ngồi đò qua bên kia sông.Còn cậu khánh bị thương nặng phần lưng thì bầm tím ở mắt.Phải bằng bỏ hạn chế cử động.Chuẩn nghỉ ngơi vài hôm thì đi lại được.Cô không kể sáng tối.Lúc nào cũng bên.Chăm sóc cho cậu khánh.Mong chờ vết thương của anh mau lành.Còn cậu thì chả muốn nằm mãi trên giường.Em ngủ một chút đi.Cả ngày bận rộn cũng mệt rồi.Cậu khánh không nỡ nhìn xuân bận rồi chốc lát lại thầy thuốc rồi nấu thuốc cho cậu.Cô tự tay làm hết luôn cả việc nấu ăn sao cho hợp khẩu vị của cậu xuân cầm lấy bàn tay.Cảm âm mỉm cười từ lên tiền cậu máu khỏe mạnh.Em muốn lên tỉnh chơi ở nhà chán lắm đợi tôi đi đứng bình thường em.Cái gì tôi cũng chiều hết cậu khánh viết phần chỉ nói như vậy để động viên.Thôi - ảnh biết rằng cô còn buồn trong lòng lắm có quá nhiều người phải chết oan ức.Cậu hai của con mận họ vẫn chưa trả giá nhưng sớm muộn sẽ gặp báo ứng thôi.Bà lý đành phải cố giải thích với bà má của quyền con bận mất tích nên không có nhà.Đối chứng nhờ xuân nên bà ta mới biết là nó đã giết quên bà ta như già đi mấy tuổi.Tóc bạc nửa đầu nhiều thứ khiến cho bà lý phải suy nghĩ nhất là về cậu hai.Thì già bao lâu này đứa con này đã sớm nhận ra rằng bà không phải là mẹ ruột của mình.Bà lý ngẫm lại bản thân của mình chưa từng đối xử tệ bạc gì với anh ta.Đến cả việc tiếp tuyến cũng bảo chè giúp cho anh ta đêm đó anh ta đến.Của bà lý cầu xin bà đứng ra giải quyết dù dựng lên một màn kịch rằng xuyên bị trượt chân.Dẫn đến tình nồng mà chết trong gỗ còn tải kia không hề có cái khác nào tất.Chỉ là tự lên để lừa mọi người mẹ đứng ngoài sân.Ngắm nhìn người phụ nữ đang ngồi trong nhà may vá anh ta nhấn mãi mà không thấy chán còn bẽn lẽn cười.Nghĩa chưa từng nghĩ thậm chí không dám nghĩ tới một ngày mình lại được tự do ngắm xuyến thì phải.Anh ta xuất thân bình hàm đi ở trong nhà bà lý chẳng có tương lai nghĩa là người sáng giả thật.Bà lý giao cho việc gì cũng làm hết năm đó nhà bà ta xây thêm gian nhà bếp.Được kêu của phủ từ đó anh ta mới gặp xuyến xuyến thương người lắm cô hai.Bà lý nấu thức ăn đem chia cho đám thờ và người làm bà lý đã quy định ngoài những người.Gia đình ta thì tất cả đều ăn cơm thừa canh cảm mỗi bữa cơm chỉ có rau luộc lấy nước làm cảnh.Ăn uống còn thảm hơn con chó bảo ta nuôi.Đa số người làm nhà bà lý.Để đến ở để cắn ở.Đâu ai dám đòi hỏi gì nhiều.Chó cái gì là ăn cái đó.Nghĩa là thanh niên trai tráng.Ăn uống không đủ.Cộng thêm làm việc nặng nhọc nên sức khỏe suy yếu.Mua máy ảnh tại bị mấy.Như vậy gắn tường leo lên mái nhà phụ lợp ngói.Chẳng may trượt chân ngã xuống mấy viên ngói vỡ tan tành.Thế là anh ta lại bị bà lý kêu người lôi ra đánh.Nghĩa sống cô độc hai mươi mấy năm.Lần đầu tiên trong đời anh ta được một người đứng ra giúp đỡ.Tuyến tìm bà lý nương tay.Tao còn lén đưa cho nghĩa ít thằng thuốc bổ.Nội tâm của nghĩa bắt đầu dao động kể từ ngày đó.Biết mình không xứng với xuyến.Hai người họ khác nhau một trời một vực.Vậy nên chỉ dám thương xuyến trong thầm lặng.Anh nghĩa ơi.Tôi đã xong rồi anh vào mặc thử xem có vừa không.Tiếng gọi của xuyến làm cho nghĩa giật mình.Anh ta thoát khỏi những hồi tưởng trong quá khứ.Sao đỏ bước vào nhà.Đĩa cẩm cái áo.Tàu đỏ rằm xoài.Cô xuyến khéo tay quá.Trời trở lạnh rồi.Anh lên mặc nhiều áo vào cho ấm chứ.Màn hình.Tôi bảo với anh bao nhiêu lần rồi.Đừng có gọi tôi như thế.Nghe kể lắm.Nhưng mà.Xuyên thở dài lắc đầu.Kỹ thuật có thấy nghĩa tôn trọng mình một cách thái quá.Cô không thèm nói chuyện với anh ta nữa.Bỏ xuống bếp phụ vô cùng nghĩa nấu ăn.Nghĩa chỉ biết im lặng nhìn theo.Sau khi được nghĩa cứu từ dưới sông lên.Đứa con của xuyến đã mất.Thần trí của cô lúc tỉnh lúc mơ.Cô không nhớ gì về bản thân hay gia đình.Nhiều đêm cô bật khóc nức nở đòi con.Ảnh về giỗ rảnh cô.Có mấy thủy khóc.Anh ta không còn quyền để giữ khuyến mãi bên cạnh mình.Vì vậy.Anh đã tính đến việc tìm gia đình cô.Khi biết em gái xuyến cả cho cậu khánh.Anh ta vừa mừng vừa lo.Anh sợ rằng xuân sẽ bị cậu hai tháng hả.Nên đã nhiều lần tìm cách giúp cô.Thấy rõ bộ mặt thật của anh ta.Nhưng mà bên cạnh cậu hai còn có tuần.Nó là một người không dễ dàng đối phó.Cậu khánh có đến gặp nghĩa một lần.Chính là cái đêm ở xuân mất.Anh ta kể cho cậu nghe hết tất cả mọi chuyện.Cậu khánh kiều nghĩa về nhà cô ruột.Bảo vệ xuyến cần cẩu.Sẽ đi kiểu xuân.Đợi mọi việc ổn thỏa.Thì để hai chị em họ gặp nhau.Sau đó.Anh mới bỏ vườn mít đến chỗ xuyến.Đã đợi được ba ngày rồi không biết được tình hình bên cậu khánh bây giờ ra sao.Quý vị và các bạn thân mến tập ăn với gửi tới cho tất cả quý vị và các.Tuần sáu của bộ truyện duyên mỏng như tơ tác giả nam và cảm ơn tất cả quý vị rất nhiều đã đồng hành cùng.Màn trong chuyên mục đọc truyện trên kênh bụi phố và tâm an cảm thấy rằng là sau khi lắng nghe xong tập sáu.Cảm thấy vô cùng hồi hộp và hấp dẫn đúng không ạ bởi vì cô gái tên xuyến của chúng ta.Đã được nghĩa cứu thoát chết.Bảo cô ấy đang mất đi cái chỉ nhớ.Bà.Không biết rằng bản thân của mình là ai và ngày mai thì tao sẽ gửi tới cho quý vị tập cuối của bộ truyện này.Quý vị hãy cùng với tập đoàn chúng ta cùng chú ý theo dõi để xem liệu rằng.Ở + hai phút.Sẽ bị trừng trị như thế nào và có bận nữa chắc chắn là có mặt đã thoát khỏi.Cái vùng núi đó.Và sẽ tìm cách để trả thù tập cuối sẽ vô cùng hấp dẫn tìm và quý vị chúng ta cùng chú ý theo dõi.Còn bây giờ cho hết hàng thì để chào tạm biệt tất cả quý vị chúc quý vị một ngày làm việc thật nhiều niềm vui thật nhiều hạnh phúc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com