Truyện Ngắn Mình Từng Yêu Thương - NgoẠi TruyỆn - Mc Anh Sa Diễn đọc

truyện ngắn mình từng yêu thương - ngoẠi truyỆn - mc anh sa diễn đọc

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với chuyên mục truyện dài kỳ được phát sóng đều đặn vào hai mươi mỗi buổi tối trình.Ngày hôm nay thằng xa sẽ mang đến cho quý iv phần ngoại truyện vô cùng hấp dẫn của bộ truyền.Mình từng yêu thương của tác giả vân.Quý vị và các bạn thân mến phần ngoại truyện ngày hôm nay sẽ khiến cho vui vẻ cảm thấy vô cùng thỏa mãn.Bởi vì chúng ta sẽ được đến với những tâm tư tình cảm của nhân vật nam chính.Từ khi mà anh ấy còn bé.Những mâu thuẫn xung đột trong gia đình của anh ấy.Để rồi dẫn đến hai năm du học tại mỹ.Bao giờ chúng ta sẽ biết được giây phút đầu tiên thanh rung động với mình như thế nào.Trao đổi yêu cầu ra sao.Cái đồ của cái gì mà toàn lần đầu tiên mà anh gặp lên không phải là lần gặp nhau trong lớp học.Đó là một lần khác.Vậy thì giây phút đó diễn ra như thế nào.Xin một cái việc của anh xa trường ta đi tìm lời giải đáp của tập truyện ngày hôm.Và vẫn là một thông báo cần thuộc.Sau khi lắng nghe xong quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh để ủng hộ anh sáng về ý kiến.Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhớ.Con gái bây giờ sẽ là nội dung chi tiết của phần ngoại truyện.Bùi chu.Mình từng yêu thương tác giả vân qua phần đọc của ánh sáng.Rời khỏi người tôi.Thiếu nằm xuống bên cạnh.Cháo tôm chặt vào lòng.Đặt lên trán tôi một nụ hôn nhẹ nhàng.Ô nhiễm rồi.Có mệt không.Tôi lắc đầu xấu hổ.Vừa vào trong lồng ngực rắn chắc của anh.Cả nhà lên phận của anh tôi nói.Có.Nhưng mà thích .Anh làm như vậy thì vui vẻ nhóm người lên nhìn tôi.Ánh mắt xảo quyệt cùng với lời nào đó mà em.Thêm nghỉ tí đi.Lát nữa làm tiếp.Ở.Không hả gì hết.Cũng đến lúc em nên sinh con cho anh rồi đấy.Ngày tôi còn bé.Tôi sinh ra cho một gia đình thứ gì cũng không thiếu cả.Hai người ta nói.Sinh ra đã ở vạch.Người đời nhìn vào sẽ mong muốn có một cuộc sống sung túc giống như tôi.Không phải lo lắng về tiền bạc.Thích cái gì thì có cái đó.Dù cho đất đến đâu thì cũng sẽ được người lớn mua cho.Những đồ ai biết được rằng.Tôi chỉ ước là mình được sống một cuộc sống bình thường.Sinh ra trong một gia đình bình thường.Tràn ngập tình yêu thương chứ không phải là mỗi ngày.Đường nhìn bố mẹ chiến tranh lạnh.Ông ngoại của tôi là chủ tịch của công ty thời trang elise.Bởi vì con duy nhất mình mẹ tôi là con.Nên sau này khi mẹ lấy bố.Ông ngoại đã giao công ty lại cho bố mẹ tôi quản lý.Gia đình nhà nội tôi làm kinh doanh bình thường.Cũng được coi là khá giả.Nhưng so với gia đình bên ngoài thì có lẽ chỉ bằng một phần rất nhỏ.Được biết bố tôi ngày còn trẻ.Có yêu một cô gái tên là tui.Đã xác định hôn nhân .Nhưng lại chia tay bởi vì sự xuất hiện của mẹ tôi.Không phải là bố tôi thay lòng đổi dạ.Cũng không phải là bỏ hàng vật chết mà lấy mà.Mà là mẹ tôi tranh bố với người ta.Xin lỗi mà tôi vừa từ nước ngoài trở về.Nhận chức phó tổng trong công ty.Còn cô tuyết là cấp dưới của mẹ tôi.Ngày đầu tiên khi mẹ gặp bố là lúc thanh tâm.Mang đến đón cô tuyết ra về.Cũng chán vừa về cử chỉ nhẹ nhàng quan tâm bạn gái và vẻ ngoài bánh bao của bố.Mà mẹ đã đem lòng thích bố ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy.Không quan tâm bố đã có người yêu.Còn sắp lấy người ta làm vợ.Mà tôi nhất quyết vẫn muốn tự tạo ra những cơ hội.Như vô tình gặp lại bố.Dần dần bộ công còn mặn.Nhưng nếu như chỉ dừng lại ở mức yêu thầm một người thì không nói.Lần này mẹ lại muốn bố chia tay cô ta.Muốn được hẹn hò yêu đương với bố.Đương nhiên là bố tôi không đồng ý yêu cầu vô lý đó.Nền đất thẳng thừng từ chối.Và giữ khoảng cách với mẹ.Bởi vì là con một.Là được sinh ra trong một gia đình quá giàu có.Được ông bà ngoại luôn chiều từ bé.Nên từ trước đến giờ những gì mà mẹ nó.Thì chưa có gì mà mẹ không có cả.Có lẽ cũng chính vì điều đó.Mà nhất định phải gửi bộ cho bằng được.Zona dùng cách nào cũng muốn bố.Trở thành chồng của mẹ.Minecraft để một người đàn ông chung thủy như bố bỏ cô tuyết rồi đồng ý lấy mà.Địa chỉ có thể vì hai tử trách nhiệm mà thôi.Chuyển về.Mẹ quyết định dài mới để cả hai phát sinh quan hệ nam nữ.Đến khi mà có anh thiên.Lên apple phải lấy mà.Bắt em bố chia tay cô tuyết.Bố tôi cũng vì trách nhiệm và bãi trong bộ.Trách nhiệm với cuộc đời của mẹ.Mà đồng ý lấy mẹ làm vợ.Cho những hồn nhiên không thể có tình yêu.Sẽ chẳng mấy ai có được hạnh phúc.Khi nghe ông bà ngoại kể lại chuyện ngày xưa của bố mẹ.Giờ là con trai của mẹ nhưng mà tôi vẫn không thể nào chấp nhận được.Những gì bạn làm với bố trước.Mà là một người rất tử cào.Lúc nào cũng muốn kiểm soát người khác làm theo ý của mình.Còn bố tôi dù không yêu mà.Nhưng vẫn luôn cố gắng làm tròn trách nhiệm của một người chồng.Một người cha.Dù không thể có tình cảm với mẹ.Xem những bộ lùn chăm sóc mẹ và các con hết lòng.Chưa một lần nặng lời hay lớn tiếng với mà.Nhưng cũng chính vì bố còn vương vấn tình cũ.Vì mẹ không thể nào có được tình yêu của bố.Và cho đến khi tôi tám tuổi.Bố mày bắt đầu có những cuộc cãi vã.Chiến tranh lạnh thì ngày càng nhiều.Khi đó thì anh thiên đã mười tuổi.Còn quỳnh mới chỉ hơn hai tỷ.Khi đó còn bé.Hai anh em tôi mỗi lần thấy bố mẹ lớn tiếng.Kể lại bé thấy em gái chạy vào trong phòng.Đóng kín cửa lại.Anh thiên thể hiện đó là một người anh cả.Ôm hai đứa em vào lòng như thế an ủi và bảo vệ.Mua biết mỗi lần bố mẹ cãi nhau.hai nghìn tuổi đều rất buồn.Nên bỏ luôn cố gắng kiềm chế cảm xúc được không gây gổ với mẹ.Nhưng ngược lại.Mày cứ đề nghị bộ máy.Làm bố không thể nào chịu được nữa.Mà thường xuyên không trở về nhà.Mỗi bữa cơm gia đình chưa có bốn mẹ con.Lắm hôm mẹ cũng mải mê công việc.Không để ý đến chúng tôi.Lại giao hết cho người giúp việc chăm sóc.Công chứng về những cuộc cãi vã của bố mẹ.Lớn lên trong hoàn cảnh gia đình không hạnh phúc.Mà tôi tự hiểu rằng.Sau này rồi thế nào đi chăng nữa.Cuốn sách phải lấy người mà mình yêu thương.Bởi về hôn nhân không có tình yêu thì không thể nào hạnh phúc.Không những thế.Còn ảnh hưởng đến quá trình trưởng thành của các con.Những năm tháng tuổi thơ đó.Anh em chúng tôi cứ như vậy tự chăm sóc yêu thương đùm bọc lẫn nhau.Dần dần cũng chẳng còn quá bận tâm đến việc bố mẹ như thế nào nữa.Hay là phải đợi cơn bố mẹ về cùng anh.Em gái của tôi về còn nhỏ chưa hiểu chuyện.Nhiều lần con bé vẫn cứ nhõng nhẽo đòi bố mẹ.Có khi còn muốn cả gia đình phải cùng nhau đi chơi.Mỗi lần còn đòi bố thì vẫn luôn đồng ý đưa gia đình tôi đi đâu đó.Nhưng bố mẹ thì mãi mãi không thể nào tự nhiên.Zona gần em trước mặt có còn như thế nào.Thì cũng không hề thoải mái.Còn nhớ ngày trước ở cạnh nhà tôi là một gia đình có ba người.Họ có một đứa con gái tên là lan.Ít hơn tôi một tuổi.Nhìn gia đình của họ vui vẻ hạnh phúc.Quay sang nhìn lại gia đình của mình.Tôi cảm thấy có một chút trải lòng cùng với tuổi thân.Cũng bởi vì hai nhà gần nhau.Lan thì lại lạnh lợi hay bắt chim.Khách sang nhà chơi cùng ba anh em chúng tôi.Nên tôi cũng có tình cảm với làn như với em gái của tôi.Nhưng mà so với vị trí em gái trong lòng tôi.Chị lan vẫn cảm hơn một chút.Mà việt nam hay nói với mẹ tôi và bố mẹ của ta già.Rất thích tôi.Và sau này muốn làm vợ của tôi.Nên người lớn hai bên cũng vui vẻ.Cửa hàng.Coi như một lời hôn ước.Khi đó còn bé chưa hiểu thế nào là tình yêu.Mà còn bé cũng có biết gì đâu.Cứ tưởng là chơi với nhau thân thiết hơn những người khác giới.Coi đó là tình cảm.Đến năm tôi mười bốn tuổi.Mua đất không thể nào chịu đựng thêm được tính cách của mẹ.Mà cũng vào thời điểm đó.Tìm hiểu phát hiện bố có con riêng với người yêu cũ.Cô ấy kém tôi có một tuổi thôi.Lúc đó gia đình của tôi như rơi vào bế tắc.Bố có còn gì.Không chỉ một mình mà sợ.Mời tất cả anh em chúng tôi cũng không thể nào tin nổi.Người bố mà tôi luôn kính trọng.Nhưng rồi lại cũng có con riêng.Biết là bố không phải có tình cảm với mà.B tại sao.Còn có gì mẹ thêm hai đứa con nữa.Khi đó tôi giận bố lắm.Cảm giác nhiều hoàn toàn mất niềm tin vào con người.Mất niềm tin vào tỉnh thân.Cuối cùng thì bố mẹ quyết định ly hôn.Ba anh em chúng tôi sống cùng với ma.Dù không muốn thì những tháng ngày sau này chúng tôi sẽ phải sống trong gia đình không trọn vẹn.Trước khi bổ dọn ra ngoài sống và hạnh phúc của bố.Muốn coi ba anh em chúng tôi lại nói chuyện.Bố biết là các con sẽ chết bố.Mở về không cho các con một gia đình trọn vẹn.Nhưng mà bố tin sau này khi có còn đủ trưởng thành.Đồng hồ quyết định ngày hôm nay của bố.Có thể là các con sẽ không tha thứ cho sự ích kỷ của bố.Nhiệm vụ cũng không muốn cơ mai cãi nhau với mẹ.Để rồi ảnh hưởng đến các con.Về đến bố mà quyết định dừng lại ở đây.Bố không mong gì nhiều cả.Chỉ mong đợi các con sau này sẽ khôn lớn thành người.Dù chúng ta không sống cùng mái nhà.Nhưng mà chỉ cần các con nhớ đến bố.Cần bộ.Thì bất cứ lúc nào cũng xuất hiện trước mặt các con.Tôi và anh thiện không nói gì không phải bởi vì ghét bố.Mail.tpb.Có nói thêm gì cũng không thay đổi được quyết định ly hôn của bố mẹ.Như em gái tôi còn nhỏ.Vẫn chưa hiểu chuyện.Khi nghe tuyên bố sẽ gửi đi.Nó khóc lóc ôm chặt lấy bố.Bố ạ.Bố không cần chống còn nữa sao.Bố đừng đi được không.Bố làm với chồng con đi.Có phải là bởi vì con không ăn thì nên bố không cần con nữa không.Con hứa.Sau này con sẽ ngoan mà.Bố tôi ôm con bé vào lòng vỗ nhẹ lên vai của nó.Các con của bố rất ngoan.Bố không bên các con.Nhưng mà nếu như các con nhớ bố thì bố sẽ đến ngay thôi.Con ở với mẹ có các anh phải ngon đấy.Không được khóc nhè đâu.Nhưng mà con muốn ở với bố cơ.Con muốn bố mẹ ở cùng với nhau.Ở cùng với chúng tôi ăn cơm.Nhìn em gái như vậy thì tôi cũng đau lòng lắm.Tôi và anh thuyền đi lại giữa còn bé.Anh thiên bảo.Đừng khóc nữa.Em muốn gặp bố.Hải anh.Sẽ đi cùng với em mà.Nhưng em không chịu đâu.Muốn ở với bố.Quỳnh.Em phải ngon.Nếu không sau này anh sẽ không dẫn anh đi gặp bố rồi.Con bé dù không muốn nghe.Nhưng mà anh thì bảo không dẫn được gặp bố thì để đến khóc mếu máo rồi.Em sẽ ngoan.Nhưng mà anh hứa phải cho anh đi gặp bố đi.Ảnh hứa.Bomba chấm tôi vào lòng một lúc thật lâu rồi cũng rời đi.Nhìn thấy bóng dáng bố lên xa khuất dần.Lúc này thì anh thiên ôm hai em vào trong lòng.Cùng nhau khóc một trận thật lớn.Khóc rất lâu.Trong ngày hôm đó tôi sống khép mình hơn.Không giao lưu với bạn bè.Cuộc sống chỉ xoay quanh việc từ nhà đến trường.Bố tôi rất giữ lời hứa.Hàng tháng đều dành thời gian đến thăm và anh em tôi.Đưa chúng tôi đi chơi.Có một lần về muốn anh em trong nhà làm quen với nhau.Bố tổ chức một cuộc đi picnic.Để chúng tôi gặp đồng.Một người em cùng bố khác mẹ.Cứ nghĩ là sẽ gừng gạo xào cách không thích nhau.Nhưng rồi một thời gian chúng tôi dần hiểu nhau.Cũng bởi vì có tình thân máu mủ cho nên rất nhanh chóng thần quan.Dần dần thì yêu thương nhau giống như anh em cùng bố cùng mẹ vợ.Mẹ tôi biết chuyển bài trống tôi còn lại thân thiết với thằng thiện ngăn cấm.Nhưng mà chúng tôi vẫn mặc kệ.Chuyện của người lớn không liên quan đến thế hệ sau như chúng tôi.Chỉ cần mấy em tôi thật tâm yêu thương đối đãi tốt với nhau mà thôi.Chị tôi học đàn bà đại học.Anh thiên mặc cho sự ngăn cản của mẹ.Một mình sang thái lan du học.Thay vì đi anh nhưng mà sắp xếp tổ chức.Ốm cùng thời gian lắm đó.Gia đình lan chuyển sang hàn quốc để sinh sống một thời gian.Ngày mà lên đi tớ chẳng có gì lưu luyến hay là một nếu kéo cả.Cũng chẳng cảm thấy mất mát hay thiếu thốn điều gì.Mở cho cứ bình thường đến một cách bất thường.Thì làm gì còn bảo với tôi.Khi nào em về nữa.Anh phải lấy em làm vợ đi nhé.Thì mọi chuyện cứ để đến lúc đó rồi tính đi.Biết đâu là khi em quay về bên cạnh đã có ai đó rồi thì sao.Không có đâu.Em đợi anh đấy.Hoàng nhất.Phải đợi em đấy.Tôi không nói gì cả.Đưa ra một nụ cười như lấy lệ.Chào tạm biệt gia đình của họ giờ đi.Hai năm sau thì tôi tốt nghiệp đại học công chọn đi mỹ để du học.Mẹ thấy tôi cũng giống anh thiên.Nhất quyết không chịu đi ảnh thì mệt.Nếu mà còn cứ khăng khăng đi mi.Mày chơi không chịu cấp cho cần một đồng nào đâu.Giả vờ.Con cũng không cần.Con rối tay chân có sức khỏe.Con sẽ tự kiếm tiền bằng sức lực của con.Nghe tôi trả lời như vậy thì mẹ tôi tức không còn nói nữa.Làm cho tôi muốn ra sao thì ra.Trước ngày đi mỹ.Không hiểu sao tôi lại có tâm trạng đến quán cà phê.Chọn một góc khuất ít người chú ý.Tôi hỏi muốn đi cà phê trung nguyên.Khi nhân viên phục vụ mang đến.Ban đầu thì tôi còn mà nhìn xa xăm ra bên ngoài.Không chú ý đến nhìn.Nhưng khi vừa nghe được giọng nói thánh thót nhẹ nhàng.Tôi biết giá không tự chủ.Mà nhìn cô nhân viên đó.Cô gái nhìn tôi lời ra một nụ cười nhẹ nhưng lại rất có sự thu hút.Cà phê của anh đi à.Ừ.Cảm ơn em.Khi cô ấy xoay người định rời đi tôi gọi với theo hỏi.Em bao nhiêu tuổi rồi.Mà đã đi làm về.Nghe tôi hỏi như thế em ấy quay lại trả lời tôi.Nhưng mà nụ cười lúc nào cũng nở trên môi không ta.Em sắp là sinh viên năm nhất là.Em đi làm thêm thôi à.Vậy sao.Vâng ạ.Nếu không còn việc gì nữa.Em xin phép đi làm việc.Sau khi anh ấy đi vào trong rồi mà tôi vẫn đưa mắt nhìn thấy bóng dáng.Như có một sức hút khiến cho tôi cứ muốn nhìn mãi vậy.Cũng vì vậy mà tôi ngồi lại quá.Uống hết cốc cà phê này đến cốc cà phê khác.Ngày tôi đi mỹ.Trước khi rời khỏi nhà mẹ bảo với tôi.Nếu như bây giờ con thay đổi ý định thì vẫn còn kịp đấy.Con không thay đổi.Mà ở nhà giữ gìn sức khỏe.Con đi đi.Nói rồi thì tôi cũng rời đi.Mẹ tôi không ra sân bay tiễn tôi mà chỉ có bố em gái vào.Bố bảo đến thì sang đó thiếu thốn tiền bạc thì cứ nói với bố.Bố sẽ gửi sao.Cũng không quên giúp tôi giữ gìn sức khỏe.Hoàn thành tốt nhiệm vụ sớm ngày trở về.Tôi cảm ơn bố.Ô tô mỗi người mấy giây rồi cũng bước vào trong.Rảnh đến mỹ tôi vừa học vừa làm.Cuộc sống ban đầu có hơi khó khăn.Nhưng mà thỉnh thoảng bố vẫn gửi cho tôi ít tiền.Tôi nhảy bố lên chị nhận hai ba tháng đầu.Về sau thì lấy lý do là mình độ tiền tiêu xài.Để từ chối không nhận tiền từ bố nữa.Ở bên này nhiều lúc cảm thấy rất cô đơn.Nhưng mà tôi lại thoải mái.Bởi vì không phải nghe theo sự sắp đặt của mẹ.Hay là những lời cầu nhỏ mỗi khi tôi làm trái ý.hai năm đi mỹ.Là hai mươi lăm ở tôi không về thăm nhà lấy một lần.Không phải vì tôi không nhớ nhà.Cũng không phải vì không đổi tiền vé mà về.Bàn về không muốn về rồi mà lại giáo huấn tôi đủ điều.Mà tôi thấy đâu còn là trẻ con nữa.Hyundai.Mẹ cứ nhắc mãi đến chuyện hồ nước của tôi vào.Tôi còn rất trẻ.Tôi chưa muốn lập gia đình.Mà cũng có thể là vì chứng kiến cuộc hôn nhân của bố mẹ.Khiên cho tôi cái ám ảnh mãi không thôi.Hơn cả như thế nữa.Tôi nhận ra tình cảm của mình dành cho lan không phải là tình yêu nam nữ.Xa nhau thời gian khá dài.Nhưng mà tôi không bao giờ cảm thấy nhớ đến làn.Dù chỉ là một cái thoáng qua.Ngày tôi trở về nước.Báo hiệu trưởng trường đại học kinh tế ngoại.Muốn tôi đến giảng dạy cho các em sinh viên.Mặc dù tôi không thể có ý để về nước sẽ làm giảng viên.Nhưng bởi vì bác hiệu trưởng.Là người quen bên nhà nội.Vậy là bác ấy nói tôi chỉ cần vào dạy mười hai tháng.Đợi đến khi bác ý tìm được người thích hợp.Thì có thể nghỉ việc.Thế là tôi có miễn cưỡng đồng ý.Khi mẹ biết tiền tôi đi dạy.Lên mắng cho tôi một chữ.Bà nói bài ba đồng lương giảng viên làm được chuyện gì lớn.Thế giới bắt tôi về công ty gia đình để làm việc.Đương nhiên là phản đối.Bởi vì tôi không phù hợp với ngành nghề của công ty.Cũng không muốn làm việc dưới quyền của.Thế là tôi và mẹ lại cãi nhau.Cuối cùng thì tôi quyết định dọn ra ngoài ở riêng.Lựa chọn mua một căn chung cư bình dân để ở.Cũng là để tìm cho việc đến trường làm việc.Ngày đầu tiên làm giảng viên.Khi vừa bước chân vào đến cửa lò.Cả lớp quản trị kinh doanh nhìn tôi ngạc nhiên.Đứa nào đứa nấy mắt chưa nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.Tuy nhiên mặt lạnh lùng đứng chào cả lớp.Chồng nào chắc là thấy được niềm tin.Nên cũng biết điều.Không dám ho hẹn nữa.Vừa vào lớp chưa được bao lâu thì một em sinh viên vội vàng chạy đến.Lúc em sinh viên x lần đầu lên.Tôi thật không dám tin.Chúng tôi lại có cơ hội gặp lại nhau.Phim hài mắt chúng tôi giao nha.Tôi biết đó không phải là gặp gỡ.Mà là tương phùng.Em cũng nhìn tôi vài giây rồi ổn định là chào tôi.Cứ nghĩ rằng em cũng nhận ra tôi.Nhưng mà dại một thời gian thì mới biết.Em không nhớ gì đến tôi cả.Có lẽ là tôi không có ấn tượng gì với em.Cũng có lẽ về lượng khách hàng em gặp quá nhiều.Nên em không thể nào nhớ ra tôi.Trong lúc giới thiệu thì biết được em tên là linh.Nghe giọng em nói tôi cũng đoán ra.Em là người hà nội.Nhưng vẫn cố hỏi là quê em ở đâu.Bên em trả lời tôi rằng em ở hà tây.Bởi vì em là lớp trưởng.Tôi dễ dàng có được thông tin liên lạc với em.Hôm nào về nhà tôi chủ động nhắn tin chào trước.Vừa là để trò lướt facebook.Vừa là để gửi tài liệu.Vàng cũng là muốn em kết bạn qua zalo với tôi.Tôi chọn một bức ảnh mà mình chụp máy bay khi vừa đặt chân đến sân bay của mỹ.Từ trước đến giờ từ rất ít khi chụp ảnh.Ngày đó lấy điện thoại ra chụp là bị cảm thấy.Mình giống như chiếc máy bay đấy vậy.Cô đơn một mình giữa khoảng không rộng lớn.Được một tháng từ nói với bác hiệu trưởng rằng.Mình muốn tiếp tục công việc.Bác thấy nhanh như vậy thì vui lắm.Nhưng mà tôi chỉ được mấy giải duy nhất một lớp thôi.Thời gian còn lại ở nhà tôi dành cho công việc riêng của tôi.Không hiểu vì sao đối với em.Tôi luôn muốn chiều rộng làm mọi thứ.Luôn có một cái gì đó cứ thôi thức tôi tìm hiểu về em.Bảo vệ em.Cũng chính vì vậy mở lớp.Đối với em lúc nào cũng có phần thiên vị hơn.Không phải về em là lớp trưởng.Mà là vì.Người đó là em.Tôi tìm hiểu biết được hoàn cảnh của em.Lại càng thường hình nữa.Nhưng mà đó không phải là sự thương.Từ trước đến nay tôi chưa từng nghĩ.Em mở lời nhờ ai giúp đỡ.Nhưng khi biết em khó khăn phải đi làm thêm nhiều công việc.Tôi chủ động liên hệ với bản cũ.Xin cho em vào một trung tâm tiếng anh.Tiền lương của chồng chi trả cho em chồng đó.Có một phần nhỏ là tiền tôi bỏ thêm vào.Bởi vì muốn em có lương nhiều hơn.Ngày đầu tiên em nhận lương.Em như vậy mà vẫn còn nhớ mời tôi đi uống.Ngoài miệng thì tôi từ chối.Nhưng mà em lại thích kiên trì.Thế là tôi cũng đi.Khi cả hai ngồi trong quán nói đủ thứ chuyện.Bật giá tôi thấy hai đứa như kiểu.Đang hẹn hò.Những ngày tháng sau đó chúng tôi ngày càng nói chuyện nhiều hơn.Dần dần thì việc nói chuyện về như một thói quen không thể thiếu mỗi ngày.Nhưng hôm đang ngồi làm việc có tin nhắn đến.Tôi lập tức nhìn điện thoại xem người đó có phải là em không.Cây thủy là của người khác.Cứ chiều tôi cảm thấy hụt hẫng.Bán đi một thời gian em không thường xuyên nói chuyện với tôi nữa.Trên lớp thì lại cứ tránh né.Không dám nhìn đến rồi nhiều chứ.Tôi không hiểu đại nam gặp vấn đề gì.Biểu hiện như vậy.Về nhà tôi chủ động hỏi em thì em nói.Thời gian này em bận ôn thi.Không để ý điện thoại.Vì kết quả học tập của em tôi đương nhiên phải để cho em có thời gian học bài.Nhưng mà vừa đặt điện thoại xuống chưa được bao lâu thì em đã nhắn đến.Và cứ như thế chúng tôi nói chuyện đến đề một.Buổi sáng hôm sau lên lớp về bài tập cả lớp không ai làm được.Mà ngày hôm qua em vào.Làm đã làm xong.Tôi để cho em lên bảng chữa bài.Thế nhưng ai ngờ đâu.Em cũng chưa làm được.Tôi có chút không hài lòng bởi vì em nói dối.Nhưng mà rồi nghĩ đến tối hôm qua em dành thời gian nói chuyện với tôi.Tài khoản của tôi lại công lên nhìn em.Bài văn về mặt nghiêm túc nói được bàn cầu vàng ròng.Tôi để cho em về cho.Tự mình chứ bài.Em cũng rất biết ý.Về nhà còn nhắn tin xin lỗi vì đã nói dối.Chớp mắt một cái đã gần hết một năm học.Một ngày em bày tỏ tình cảm với tôi.Nhận được tin nhắn.Nhưng tôi không trả lời ngay.Càng không biết phải nói sao với em cả.Không phải là tôi không thích em.Mà khi đó tôi chưa hoàn toàn hiểu rõ được tình cảm của mình dành cho em.Là tình yêu hay là bình thường.Mà đối với chính hãng.Tôi cũng sợ em không xác định được tình cảm của mình.Sợ rằng em về thói quen hàng ngày mà lầm từ.Đó là tình yêu.Tôi cần thời gian cho cả em và tôi.Cho cả hai có thời gian chỉnh lý.Khi đó cũng không ít thành viên nhắn tin tỏ tình.Nhưng mà đều là ẩn danh.Riêng chỉ có thảo là cứ nhắn tìm suốt.Tôi xem xong cũng nhắn từ chối vài tin.Giờ làm ngơ không trả lời lại nữa.Mấy ngày sau đó em không nhắn cho tôi.Tôi cứ cầm điện thoại lên rồi lại bỏ xuống.Cũng không có tâm trạng tập trung vào việc gì cả.Cuối cùng cũng đợi đến ngày họp lớp để gặp em.Khi ta bước vào em không ngừng đầu nhìn tôi.Tôi cũng về vậy mà để lớp đứng rất lời mới cho các em ngồi xuống.Càng bước lên trên thông báo.Tôi nhận ra là em đang rất mất bình tĩnh.Đến cả bản thân tôi khuyên em ổn định tâm trạng trong lồng ngực.Nhưng mà tôi cũng đập rất mạnh khi đứng gần em.Cát bụi cuối đời máy thì cũng có lúc em nhìn đến tôi.Tôi vừa đọc lại tin nhắn của em vừa nghĩ về chuyện giữa chúng tôi.Lớp nói lớp bàn cái gì thì tôi cũng không mấy chỗ tầm cả.Khi ra về tôi chứ em lại nói chuyện.Mặt đối mặt.Là muốn biết được tâm tình của em rõ hơn.Tôi muốn chắc chắn.Em yêu tôi hay chỉ là thích nhất thời.Tôi không sợ người khác bàn tán về tình yêu thầy trò.Cũng làm nổi.Chúng tôi đều trên mười tám tuổi.Độ tuổi để tìm hiểu sự lựa chọn của.Nhưng mà em vẫn chưa tốt.Tôi muốn đợi một thời gian nữa.Muốn cho em hiểu xót về tình cảm em dành cho tôi.Không phải muốn làm em buồn.Nhưng khi em khóc.Tôi rất muốn đưa tay lau đi những giọt nước mắt.Lăn dài trên khuôn mặt của em.Nhưng cuối cùng tôi lại không làm gì cả.Cứ đứng chôn chân một chỗ.Mà nhìn em chạy ra khỏi lớp.Lúc này tôi nhận ra.Hình như là mình đã lỡ một tay khỏi thứ gì đó rất quan trọng.Trái tim cũng như vậy mà ngồi liền.Đó có phải là yêu không.Trước ngày lớp đi du lịch mấy hôm.Gái gọi điện bảo với tôi rằng em bị ốm.Chắc có thể sẽ không đi cùng với lớp.Tôi nghe tin em ốm thì tôi nóng lòng muốn đi thăm em.Trên đường đến phòng trọ tôi không quên mua một ít thuốc cùng với cháo nóng.Nhìn thấy em mặt mày ảnh hồng.Mất thì còn thiếu chặt lại.Cả người đứng tựa vào cánh cửa như không còn sức.Mặc kệ em đuổi tôi về.Tư vấn trước gan lì bước vào phòng em.Nói mới thì mới chịu ăn cháo rồi uống thuốc.Tôi chỉ muốn nói chuyện vài ba câu với em.Vậy mà em cứ hùng hổ lên nói.Tôi đã không yêu rồi thì vì sao lại còn có quan tâm.Để cho em ảo tưởng thêm như thế.Lúc tay chạm vào người em thì cả người nóng như lửa đốt.Tôi vừa lòng cho sức khỏe của em.Vừa chở làm em kích đầu.Nên chỉ biết nhỏ giọng nói chuyện đều bình tĩnh hơn.Nhưng mà em lại cứ một mực cáo tôi muốn đợi tôi về.Khi tôi muốn nói tôi cũng yêu em.Thế là em lại mất đi.Thấy như vậy thì tôi nên gọi xe đưa em đến bệnh viện.Không quên gọi báo cho hồng một tin.Không đến bệnh viện thấy tôi ngồi bên cạnh giường cứ chăm chăm nhìn em.Con bé đi lại nói nhỏ với tôi.Linh có sao không.Bị sốt cao.Mệt mỏi quá nên ngất đi.Bác sĩ có tiêm và truyền nước rồi đấy.Đôi khi nào linh tỉnh dậy.Thì chúng ta có thể về.Vâng.Nhưng mà sao thì biết mà đưa lên đến viện vậy.Tôi không giấu giếm gì cả.Trả lời ngắn gọn.Tôi đến phòng trọ thăm em ấy.Em và hùng là bạn thân.Có nói chuyện giữa chúng tôi em cũng có kể cho hồng nha.Con bé nghe tôi nói đến thăm em thì lên ba.Chắc là bây giờ lên cũng chưa tỉnh lại ngay đâu.Thầy ra ngoài nói chuyện với em một chút được không.Tôi không muốn để em lại đây một mình tôi nói.Cứ có chuyện gì em cứ nói ở đây đi.Vâng.Hồng cứ ngập ngừng vài giây rồi nói tiếp.Em có nghe linh kể.Nó tỏ tình với thầy.Nhưng mà bị thầy từ chối.Ừ.Em không biết thì thế nào.Chế linh mấy ngày vừa qua nó buồn lắm.Em thấy thầy cũng quan tâm nó.Thế tại sao.Không thì yêu nó à.Lên vẫn còn trẻ.Mở trang nam đã là năm cuối của các em.Như vậy là thầy đang lo cho việc học của linh sao.Nhưng mà em cảm thấy.Thầy từ chối nói như vậy.Tìm khiến cho việc học của nó bị ảnh hưởng.Nếu như thì cũng có tình cảm với mình.Vậy thì tại sao không nói cho nó biết.Còn nếu như không.Thế thì nên giúp khách hàng.Đừng để lên mông lung về tình cảm của thể như thế nữa.Em thì rất muốn thấy và hình thành một đôi à.Thế có phải nên suy nghĩ nhiều hơn về nhanh không.Chuyện của tôi và hình tôi sẽ tự giải quyết.Cảm ơn em nói ra quan điểm nhé.Vâng.Tôi nhìn đến gương mặt mệt mỏi của em đang say giấc.Bàn tay không tự chủ được.Cũng không quan tâm là hồng đang đứng ở đây.Cứ như vậy mà nắm lấy bàn tay của em.Khi tôi ra ngoài mua thuốc gì.Lúc quay lại đã thấy em tỉnh lại.Con đang ngồi nói chuyện rất mạnh miệng với hùng.Nào là bảo tôi không có mắt thẩm mỹ.Gọi tôi là ông.Giờ còn nói sẽ không yêu tôi nữa mà đi tìm thằng khác.Tôi nghe được đương nhiên là không vui tí nào cả.Lên tiếng cắt ngang câu chuyện của cả hai.Em quay lại nhìn tôi rồi lập tức tránh né.Khi phòng bệnh còn mỗi hai chấm thôi.Em vẫn làm bộ như không có chuyện gì cả.Tôi bảo thì lại còn chỗ.Cuối cùng vẫn là bị tội.Bắt ăn hết đĩa hoa quả gọt sẵn.Từ bệnh viện trở về.Tôi không yên tâm khi em ở một mình.Cũng may là không muốn ở lại với em nên tôi đỡ lo lắng.Mấy ngày đó.Có phải nhắn tin đến nhắc em ăn.Vợ uống thuốc đúng giờ.Và cũng không quên nhắn tin cho hồng hỏi về tình trạng của em.Thế rồi đến hôm đi hạ long lúc đầu chỗ cho hồng ngồi bên cạnh em.Lúc em tựa đầu vào vai của tôi ngủ say giấc.Cảm giác chồng tôi bình yên đến lạ.Đã rất lâu rồi tôi không biết thế nào là hạnh phúc.Thế nào là muốn được yêu thương.Thế em còn mất mặt đi làm ngơ.Cố tình ngồi cách xa ta ra.Không cần phải nói thì cũng biết là bởi vì em ghen bất hảo.Không muốn em khó chịu thì cô ấy đưa điện thoại cho em xem tin nhắn.Nhưng mà em đưa tay ra rồi lại rút tay về.Nói rằng không muốn xem.Nhìn biểu hiện đó của em được không nhịn được cười.Lúc đến khu vui chơi tôi ngồi một góc quan sát mấy đứa trời đổ hết.một nghìn xăng em thì mặt mày tán.Lúc vừa kết thúc một trò chơi.Đã chạy đến thùng rác mà nôn thóc non thảo.Tôi liền nhanh chóng đi lại gần em.Một tay đưa ra cho em có chỗ bán vững.Một tay thì vuốt sau lưng của em.Nhìn em cứ l** máy nhiều.Tôi không cảm thấy bận gì cả.Mai chị cảm thấy rất lo cho em thôi.Em vừa mới ốm dậy.Sức khỏe vẫn còn chưa tốt.Vậy mà đã chơi mấy trò cảm giác mạnh như thế.Trong lúc này thì vẫn nhìn thảo từ đâu xuất hiện.Tôi không vui trả lời rất thái đồ.Thế còn bé mặt mũi cũng hơi nghịch ra bởi vì sao.Tôi nhỏ giọt lại hư.Không thích là không thích.Nói bao nhiêu lần mà còn bé đó vẫn không chịu từ bỏ.Cơ mà có thời cơ là xin đến chỗ tôi.Một hai lần tôi có thể coi như không có chuyện gì bỏ qua.Nhưng quá nhiều lần.Khiến cho tôi cảm thấy phiền phức.Giống như buổi chiều hôm ấy khi đến chơi ở công viên.Cả một đám cưới bộ bàn ghế trường kỷ.Người cần đứng gần thì chả thấy đâu cả.Người không cần thì cứ nếu tài khoản vài không biết ngại rồi.Gà mặc bikini.Mặc dù không quá nổi.Nhưng mà tôi lại không hết.Lúc đó chỉ muốn lấy một cái áo khoác vào người của em thôi.Bắt em đi thay đồ.Nhưng mà về không phải là người yêu.Thì lấy quyền gì để bắt em làm theo ý của mình.Chẳng lẽ lấy tư cách là thầy giáo.Bt cả lớp sẽ nhìn tôi và anh mất gì đâu.Nhìn em chơi đùa cả người thì út xuống.Đừng nói chỉ là lo cho em bị ốm lại.Mà tôi còn rạo rực lên cái cảm giác muốn đọc chín.Không thể muốn ăn mặc thế kia mà đùa với các bạn.Tôi ngồi đó nhìn chăm chăm về phía của em.Chỉ mong sao lớp nhanh chóng kết thúc cuộc đời.Buổi tối đến.Đang ở trong phòng một mình buồn chán.Đứng bên cạnh cửa sổ nhìn ra phía ngoài thì thấy thấp thoáng bóng dáng của em vào.Đang dắt tay nhau đi dạo.Tôi đến ra khỏi phòng muốn đi đến cho em giả vờ là tình cờ gặp mặt.Cả ba người cùng nhau đi dạo biển được vài phút thì hôm cố ý để em vào người của tôi rồi nhanh chóng.Nói đi.Thế em có muốn chạy theo hồng tôi giữ em lại.Tôi muốn cùng em nói một số chuyện.Tôi đã suy nghĩ kỹ.Không xác định rõ được tình cảm trong lòng của tôi.Vợ không muốn bỏ lỡ một người.Tôi quyết định bày tỏ lòng mình với em.Muốn comment trở thành một đôi.Em vui vẻ đồng ý.Tố cáo em ôm vào lòng.Không tự chủ được mà hôn lên môi em.Nụ hôn đầu tiên là dành cho em.Và cũng từ đây thì chúng tôi chính thức trở thành người yêu.Về đến hà nội thì tôi và em bắt đầu hẹn hò.Giống như những cặp đôi yêu nhau khác.Trên lớp để vận dụng đúng cường vị thầy trò.Về nhà thì chúng tôi là người yêu.Tôi đưa em đi ăn.Đem đi chơi xem phim dạo phố.Nhiều lúc còn cùng với em đi học.Chúng tôi cùng với nhau trải qua những ngày tháng vô cùng hạnh phúc.Em đánh thức trái tim ngủ quyền trong ngực tôi.Mang đến cho tôi rất nhiều niềm vui.Đường một thời gian về không muốn em ở trọ một mình.Tôi ngồi muốn em cùng sống với tôi.Không phải là vì có ý đồ gì không đứng đắn.Mà là vì an ninh khu trọ của em không tốt.Em là con gái.Ở đó thì rất nguy hiểm.Và lại chung cư của tôi vẫn còn thừa phòng.Em dọn sang ở cổ.Thì cũng không có bất lợi gì cả.Nhưng mà ai biết.Ở với người yêu.Ngày ngày nhìn thấy em lượn lờ trước tầm mắt.Mà tôi thì lại là một thằng đàn ông sinh lý bình thường.Làm sao có thể nhận được máy ở cổng nhà với em.Mấy ngày trước đó em lại còn hớn hở khoe với tôi.Có thằng nhóc bằng tuổi học cùng lớp khác đang tán tỉnh em.Em có từ chối.Nhưng mà thằng nhóc đỏ không thể bỏ qua.Vẫn kiên chỉ nhắn tin thả thính em.Ngoài mặt thì tôi giả vờ như không quan tâm.Nhưng mà trong lòng thì gần lồng lộn cả lên.Em xinh đẹp như vậy tài giỏi như thế.Sao có thể tránh được những người muốn yêu em đi.Tôi im im tự mình tìm hiểu xem cái thằng nhóc đó.Là cái thằng nào mà cả gan tán tỉnh người yêu của tôi đến như vậy.Thì khi gặp thằng nhóc đó.Thế nó chả có gì đặc biệt cả.Sao về ngoại hình chắc chắn là thua tôi.Nên tôi rất tự tin thằng nhóc nó sẽ không thể nào cướp mất người yêu của tôi.Ấy thế mà em thấy tôi làm ngơ không quan tâm.Lên cô ấy nhắn tin nói chuyện với nhóm đó nhiều hơn.Lại còn cố ý cười khúc khích.Đốm nút home trên lớp có thời cơ bắt nạt em.Chỉ là muốn nhìn thấy vai một tí.Thế mà về nhà thì lại giận dỗi không chịu ăn.Tôi phải mở cửa kéo em ra thì mới chịu ngồi xuống.Những bộ rằng đợi em tốt nghiệp thì hai đứa sẽ tiến xa hơn.Nhưng mà mấy hôm nay.Em làm tôi hèn quá.Làm cho các tính chiếm hữu trong người của tôi trỗi dậy.Nên tôi không muốn đợi em nữa.Lập tức để em hoàn toàn trở thành người con gái của tôi.Xem còn dám trêu chọc tôi nữa không.Ngày hôm đó chúng tôi chính thức là của nhau.Mở cho một đoạn tình cảm mới.Ngày hôm sau em cũng không liên lạc với thằng nhóc kia nữa.Ngày ngày thì em cùng với tôi đón bình mình mỗi sáng.Và nằm trọn trong vòng tay.Mỗi khi bóng đèn buông xuống.Cùng tôi nấu ăn cùng nhau làm những việc như những đôi vợ chồng khác.Đến một ngày khi tôi thấy bức ảnh đại diện facebook do tự tại em chụp cho tôi.Thế có nickname là làng nhắc đến.Không cần phải nói chắc là cũng biết đó là lan.Người mẹ tôi muốn tôi kết hôn.Bởi vì từng có khoảng thời gian chơi thân với nhau nên tôi rất lịch sử trả lời tin nhắn.Biết được của ta sắp chuyển về trường mình.Tôi cũng không quan tâm.Vì sao cô ta lại được nhìn còn nhỏ hơn.Làm giảng về như vậy.Em hỏi tuổi của ta là ai.Tôi chỉ nói là bạn cũ.Em nói lại giống người yêu cũ.Tôi nói đó là chuyện từ rất lâu.Tôi không biết phải giải thích sao cho em hả.Chưa có thể mở nói đôi ba câu.Đợi đến khi thích hợp thì sẽ nói rõ hơn.Có bắt đầu từ khoảng thời gian đó.Công việc của tôi ngày một bận rộn hơn.Không phải là vì việc dạy học ở trường.Mà làm việc công việc làm thêm cho một tập đoàn lớn.Và cũng là lúc mà anh thiền quay trở về nước.Hai anh em chúng tôi muốn góp vốn mở một công ty.Lúc này thì em cũng rơi vào đợt thực tập.Vốn là muốn tự mình giới thiệu công ty cho em.Nhưng cứ sợ em hỏi về thân thể.Mà tôi và mẹ thì lâu nay có rất nhiều chi.Không thể có tiếng nói chung.Vậy nên tôi vẫn chưa muốn em biết về gia đình của tôi.Tôi nhớ cô mai giới thiệu cho em vào công ty lê hải.Tôi cũng có nói với đăng.Tôi đi đến em.Không được để cho nhân viên trong công ty gây khó dễ với em.Đang đường nhìn là sẽ không từ chối và cũng tạo cơ hội cho em kết thúc kỳ thực tập sớm hơn thời.Đến ngày lễ tết.Tôi vẫn như mấy năm vừa rồi không về nhà ăn tết cùng với mà.Giờ là năm nay cũng vẫn cứ cô đơn một mình.Đợi em về quê ăn tết sớm rồi lại lên với tôi.Nhưng mà khi anh thấy tôi lại một mình.Lên bảo tôi về ăn tết cùng với em.Tôi vui còn chẳng hết.Sao có thể từ chối.Được sự đồng ý của mẹ em.Tôi đưa em về nhà bố mẹ.Cũng nhân cơ hội này muốn ra mắt cô chủ.Gia đình của em rất bình thường.Những ngày tết cả nhà quây quần đầm ấm bên nhau.Làm bánh chưng rồi trang trí nhà cửa.Tôi mới cảm nhận được đúng cái gọi là không khí của ngày tết.Không giống như nhà của tôi.Tết cũng giống như ngày thường.Chả có gì đặc sắc cả.Buổi tối khi chúng tôi đi dạo trên sườn đê.Câu hỏi về gia đình của em.Lúc đó tôi biết là em không muốn nhắc.Nhưng rồi em vẫn từ từ kể cho tôi nghe.Em khóc khi nhắc lại ngày xưa khiến cho tôi cũng quạt lòng.Em cũng giống như tôi.Có khoảng thời gian không hạnh phúc.Nhưng rồi gia đình của em vẫn trọn vẹn.Vẫn sống vui vẻ bên nhau.Con gia đình của tôi thì mãi mãi không thể.Em là con gái mà vẫn có thể mạnh mẽ vượt qua khoảng thời gian khó khăn đen tối đó.Vtvhai cửa gì.Tôi là một thằng con trai lại không thể nào mạnh mẽ chấp nhận sự thật.Tự lau nước mắt cho em tôi nói lời xin lỗi.Bởi vì khiến chàng nhắc lại chuyện cũ mà đau lòng như vậy.Cũng vì tổ chức bản thân.Sao không gặp em sớm hơn yêu em sớm hơn.Như vậy thì em đã có thể có một hạnh phúc thêm nhiều.Tôi cần phải em hứa hẹn ngày sau đợi khi em tốt nghiệp ra trường.Thì chúng tôi nhất định sẽ lấy nhau.Em biết.Phải là vợ của tôi.Tôi không quan tâm liệu là mẹ có chấp nhận hay không.Tôi chỉ cần một người vợ.Đó là em.Trở về hà nội lại bắt đầu những ngày tháng bận rộn.Không chỉ riêng em mà còn cả tôi nữa.Dành thời gian hướng dẫn đoán cho em.Ben thông minh.Nên tôi chẳng cần phải nói nhiều thế em cũng tự hiểu.Thời gian này thì tôi vì phải xài vốn.Và cũng vì công ty vừa mới mở.Nên tôi phải đến công ty.Coi như hôm ấy một mới trở về nhà vậy mà em vẫn thức đợi tôi.Đã trải qua mấy tháng không thấy em hỏi đến làn.Bỗng nhiên một ngày em hỏi tôi về cô ta.Tôi không thể nói cho em biết.Lan là vị hôn thê mà mẹ sắp xếp cho tôi từ bé.Tôi chỉ có thể nói em tin tưởng tôi.Và tôi chỉ yêu duy nhất mỗi mình em.Đôi khi nào có cơ hội.Thì giải thích chè rõ hơn.Bởi vì công ty chưa đâu vào đâu cả.Và cũng chưa biết phải bắt đầu từ đâu để nói cho em biết thân thế của tôi.Tôi đang đợi giải quyết dứt khoát với là.Thì xin hãy cho em biết tất cả về tôi.Một ngày.Hẹn gặp lại anh để nói chuyện.Vừa gặp thì cậu ta đã tươi cười mà nói.Lâu lắm rồi mới được anh mới đi ăn đi nhé.Mặc dù làm công trường thế nhưng tôi rất ít khi để cô ta có cơ hội gặp tôi.Hôm nay.Chỉ có một mục đích là nói rõ còn đi.Nên tôi không vòng vo đi thẳng vào vấn đề.Sau khi cô ta nghe tôi nói muốn hủy hồng.Thì cứ khóc lóc xin lỗi tôi suy nghĩ lại.Tôi nói mình đã có người yêu.Không thể nào yêu người khác.Và chúng tôi cũng sắp đính hôn.Mong rằng có thể hiểu được mà từ bỏ ý định.Lan nổi rất nhiều chị.Vợ cũng nhắc lại chuyện xưa như mong rằng tôi đồng ý.Nhưng mà cuối cùng thì tôi vẫn kiên quyết từ chối.Không thay đổi được ý định của tôi.Của thanh niên khóc.Dù có nặn ra một nụ cười mà bà.Vậy em chúc phúc cho anh nha.Để nhanh thay đổi ít.Em vẫn sẽ luôn đợi anh.Anh sẽ không thay đổi đó.Vậy.Em có thể ôm anh lần cuối được không.Tôi không hề muốn.Nhưng mà về giữ thể diện cho cô ta nên đã đồng ý.Vậy mà lúc ốm tôi thế lát lại còn cố tình để mua cái in đậm vết son trên áo.Mặt mày thì tỉnh bơ cho bà.Xin lỗi nhé.Để dọn dẹp lấy áo của anh mất rồi.Không sao đâu.Tôi không muốn ở lại với cô ta.Nói xong thì cũng rời đi.Trở về nhà thì thấy em đã ngủ say.Tôi vào phòng tắm rửa tay giặt quần áo tránh cho em nhìn thấy.Giờ lại hiểu nhầm.Tôi luôn về em mà để ý từng tình tiết nhỏ nhặt.Không muốn em buồn trở lại suy nghĩ lung tung.Về mà em lại không phải tôi mà suy nghĩ sâu xa đến một lần.Khi tôi còn mải mê với công việc.Chỉ cần đợi một thời gian nữa thôi.Có thể kể cho em mọi chuyện.Nói cho em biết về thân phận của tôi.Chờ một cuộc sống đủ đầy.Do chính đồng tiền mà tôi kiếm đủ.Thế là buổi trưa hôm đấy trở về nhà.Em lại bảo muốn chia tay.Em nói chúng tôi không hợp.Tôi đương nhiên là không thể nào chấp nhận cái lý do vớ vẩn đó.Chúng tôi rất hợp nhau.Từ những điều nhỏ nhất.Chưa từng về chuyện gì mặc cái bát tiên.Vậy mà em bảo nó không hợp.Có quá vô lý không.Thế rồi em nói thời gian qua về tôi không quan tâm.Nên em đã yêu người khác.Em nói là em không muốn lấy người như tôi.Bởi vì tôi làm giảng viên nghèo khó không có từ.Buồn cười nhỉ.Tôi cố gắng bận rộn trong thời gian qua.Nói về tương lai của hai đứa.Clip từ page mình đã dành thời gian cho em ít đi so với chứ.Nhưng không phải là không quan tâm.Không phải là không để ý đến cảm nhận của em.Em coi thường tôi nghèo không có tiền cho em cuộc sống đầy đủ sung túc.Vậy em có biết hay không.Ở nhà ngủ.Tôi sẽ vì em mà làm nhiều hơn những gì em cần.Chỉ cần em ở lại bên tôi.Em nói với tôi là em đã yêu người khác.Em có biết được tôi đau như thế nào không.Em mở hàng với tôi đủ thứ.Ngày trước nỗi không cần giàu có.Chỉ cần thơ ở bên em.Thế mà giờ đây.Quay ngoắt một trăm tám mươi độ giường bỏ tình cảm của tôi.Tôi không có quyền ngăn cấm ước muốn của em.Tôi chỉ muốn biết.Em còn yêu tôi không.Vậy mà em nói em không thể nào đợi tôi được nữa.Xem trở về phòng được mấy phút ngắn ngủi.Từ đó hội vàng kéo vali diesel.Tưởng baby.Em ở trong phòng trước của em để làm gì.Giờ tôi không đồng ý thì em cũng sẽ gửi đi.Ngoài việc để em đi.Chúc phúc cho em.Vậy thì thôi còn có thể làm gì khác đi.Lại một lần nữa tôi chơi vào tình cảnh chia ly.Khiến cho tôi hoàn toàn mất niềm tin vào tình yêu.Có một người như em xuất hiện trong một khoảng thời gian không quá dài.Nhưng lại trở nên thân thuộc đối với tôi.Đó không còn gọi là thân thuộc nữa.Mà là tình yêu hỏa tình thân.Rảnh kết như một gia đình vậy.Để rồi đến một ngày em buông tay rồi đi.Muốn bước ra khỏi cuộc đời của tôi.Siêu nhân lý do chúng ta không hợp.Kiếm cho bản thân của tôi không thể nào chấp nhận.Sau cùng thì em lại nói em không muốn đi một người làm nghề nhà giáo.Bởi vì nhà giáo tình nghèo.Em cần một người lo cho em cuộc sống đủ để hơn.Chẳng nhé ở lại bên cạnh tôi.Tôi không thể nào cho em cuộc sống đầy đủ sao.Làm giảng viên của em cũng làm với m là.Cuối cùng cũng phải vậy.Em lại muốn buông tay.Tôi đợi ngày em tốt nghiệp.Đời nhà em đi làm sau đó sẽ cầu hôn em.Mấy người em trước ngày cưới.Cùng với em ôm bó hoa sen đẹp nhất bước vào lễ đường.Nhưng còn chưa đợi ngày em tốt nhỉ.Trang bác chủ động nói lời chia tay.Tôi vẫn giữ lời hứa về em trong tim.Còn em thì lại không muốn cùng tôi thực hiện lời hứa đó.Phải chàng bất cứ một mối quan hệ nào trên đời.Cũng đều có kỳ hạn.Huống chi là một cuộc tình.Tôi chỉ có thể nhường lại quyền bước tiếp với em cho một người nào đó trong tương lai.Mà em cảm thấy phù hợp.Sau khi chia tay nhau.Nhà em bảo vệ đồ án tôi không đến.Ngày em tốt nghiệp tôi đứng chồng đảm đồ n gốc.Để nhìn em mặc trên người chiếc áo cử nhân.Cầm trên tay tấm bằng đại học.Mày sắp làm không hề dễ chịu.Tôi rất muốn biết em chia tay rồi có chút gì là buồn bã không.Có chút gì là áy náy hay không.Hay là cảm thấy vui.Khi không còn quan hệ với tôi nữa.Ngày em đi singapore tôi đến sân bay nhìn thấy bóng dáng của em.Nếu như không chia tay.Thế hôm nay tôi đã cùng em đi du học.Em nói là em đã có người khác.Vậy thì người yêu của em đi.Tại sao người ta không đến.Tại sao không cùng với em để đi thi.Em đi rồi mà tôi vẫn ở lại đây.Cảm giác cô đơn của mấy năm về trước lại ùa về trong nỗi nhớ.Tôi đến công ty lê hà.Muốn biết ai là người yêu của em.Thế nhưng suốt cả một tuần tìm hiểu rồi xem lại camera trong thời gian em thực tập.Em không thích với ai.Quan hệ với mọi người có giữ khoảng cách.Như vậy nghĩa là em không yêu ai trong công ty lê hải.Ai cũng có thể là người khác.Nhưng mà em lại nói dối tôi.Cùng lúc đó thì hùng nhắn đến hỏi tôi.Tại sao ngày em đi du học tôi không đến tết.Nghe thông báo hỏi như vậy tôi đoán chắc là em vẫn chưa nói chuyện của chúng tôi cho gia đình biết.Tôi xem tin nhắn nhưng không trả lời.Bởi vì không biết phải nói sao cho đúng.Mặc dù chúng tôi chia tay.Nhưng mà tôi vẫn coi hồ như một người em.Vậy coi bố mẹ của em giống như bố mẹ tôi về.Chồng vì thế mà ngày trước.Biết tin gia đình của em còn nợ nần.Tôi đã lấy ra một khoản tiền không nhỏ.Giúp gia đình của em trả nợ.Giờ nhớ bố đứng ra đặt đơn hàng thiết kế.Cung cấp đồ nội thất giúp tôi.Vé mà làm nhiều điều như vậy.Không mong gì khác.Chỉ mong em vui vẻ mà sống.Không phải lo lắng mà thôi.Một tháng kể từ ngày em đi.Robot bản thân phải quên em đi.Nhưng mà tôi lại càng nhớ.Những đêm làm việc về mệt mỏi.Một mình một bóng cô đơn trong chính căn nhà của mình.Kết nối nhớ em lại càng khắc sâu hơn.Yêu càng nhiều thì càng khó quên cũng càng dễ hình.Cuối cùng thì tôi quyết định sang singapore.Không phải là để nếu cáo.Mình là muốn biết em sống ra sao.Ban đầu chỉ là muốn nhìn em một chút thôi.Nhưng mà càng nhìn thì lại càng nhớ.Càng nhiều thì càng không muốn quay về.Tần suất tôi ở lại singapore mỗi lúc một nhiều hơn.Mặc cho công việc ở công ty bận ra xào.Vấn đề cho một mình anh thiện lò hết.Tôi chỉ có thể làm việc qua máy tính giúp anh ấy.Nếu như số lượng công việc quá tải.Thì mới đành phải về.Nhưng giờ cũng nhanh chóng quay lại singapore.Tôi không thể nào để em nhìn thấy tôi.Cứ như thế âm thầm quan sát hoạt động hàng ngày của em.Theo em đến trường.Thêm đi làm.Giờ này đợi em toàn tầm trở về nhà.Có những lần thế em nhìn những đôi tình nhân khác rồi bật cười.Giờ có bao nhiêu nước rừng nước mắt.Tôi muốn biết ở trong lòng của em lúc đó nghĩ đến ai.Nhiều đến đoạn tình cảm của chúng tôi.Hay là nhớ đến người đàn ông khác.Em đã từng nói rất yêu tôi.Nhưng rồi bỗng lạnh lùng quay lưng rời đi.Nói những lời tổn thương tôi.Bỗng nhìn bỏ rơi tôi giữa hỗn độn nhớ quên.Nói thẳng ra là em tàn nhẫn với chính tôi đi.Không ít lần tôi muốn chạy đến trước mặt em mà hỏi rằng.Lời hứa những năm tháng thành sườn đó của em với tôi.Phải chăng chỉ là thoáng qua.Hay thật sự đã hết yêu tôi sao.Nhưng rồi nó lại không làm được.Tôi không thể nào đối mặt với em.Sợ rằng phải nghe thêm những lời nói tàn nhẫn tới em nữa.Và rồi cứ như vậy.Lại thêm hai cái tết nữa tôi không về ăn tết cùng với gia đình.Cùng với em ở lại đất nước này.Nhưng lại không phải là ăn tết cùng nhau.Như năm vừa qua.Còn bên nga.Thẩm thấu.Thời gian cho đề cổng hết hãy nằm du học.Ngày trở về nước tôi đi cùng chuyến bay với em.Xuống sân bay.Em một mình không gửi ra đón.Không có người nhà cũng không có người đàn ông kia đâu.Chỉ có tôi luôn ở phía sau dõi theo em.Tư tưởng thử quên em đi.Cứ tưởng rằng thời gian có thể xóa nhòa tất cả.Nhưng mà hai mươi lăm giải vỏ đó khiến cho tôi hiểu ra rằng.Điều gì tôi cũng đều làm được.Ngoài trời.Phải quên em.Cho dù em không còn yêu tôi nữa.Tôi vẫn mãi mãi yêu em như vậy.Đoán chắc em nhất định sẽ vào công ty lê hải xuyên.Tôi yêu cầu làm không được nhận em vào làm mà phải giới thiệu em sang công ty ht.Và đúng như dự định.Em chính thức trở thành nhân viên của công ty.Sau thời gian đó cuối cùng thì chúng tôi cũng có cơ hội đối diện với nhau.Bởi vì muốn biết em gặp lại tôi sẽ biểu hiện như thế nào.Muốn xem thử.Khi biết tôi đã thành đạt.Chỉ còn nuối tiếc muốn quay lại với tuổi hai mươi.Mà tôi đã đến tham dự buổi họp.Về mà em thử trốn tránh không muốn nhìn đến tôi.Tôi cứ chăm chăm nhìn vào em mới.Còn nói những lời không hay để khám trẻ em.Cố tình nói dối là cuối năm nay sẽ lấy vợ.Nhưng mà em cũng chẳng vừa đâu nhé.Còn bảo rằng mình sắp lấy chồng.Từ điển tí.Nhìn em như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.Cả buổi hôm đó tôi bực bội không thôi.Nhưng mà vẫn cố tỏ ra vui vẻ.Uống rượu có mấy đứa học sinh.Lúc ra về thì em chủ động hỏi tôi hai năm qua sống thế nào.Chả nhẽ tôi lại nói thẳng ra với em là hai năm qua tôi như thằng điên đi theo em sang singapore sao.Nhưng mà rồi tao trả lời bình thường.Em lại hỏi đến làn.Tôi không hiểu vì sao em nhắc đến cô ta.Cần giờ thời gian quà lan lùn nhắc đến.Quan tâm hỏi han tôi.Nhưng mà tôi cũng chỉ trả lời qua loa.Bà nói bệnh.Hôm nay em nhắc đến cô ta là có ý gì vậy.Chả liên quan gì đến rồi mà cứ hỏi như thế.Nói chuyện với em vài cơ.Mà phân nửa.Dbm đọc cho phát điện.Bực bội chúng tôi chọn cách im lặng.Tôi lái xe đưa em trở về chung cư.Kem chính thức ký hợp đồng với công ty thì tôi mới bắt đầu xuất hiện.Bà cứ như thế chăm chỉ ngày ngày đến công ty làm việc.Bởi vì muốn nhìn thấy em.Nhưng mà em thì cứ thở trốn tránh.Tôi là muốn xem em trốn được đến bao giờ đây.Trong công ty đồn tôi sắp lấy vợ.Và tin tức đó là do tôi bảo thành chuyển đi.Chủ yếu là từ nguồn biết thái độ của em như thế nào thôi.Mặc cho em có còn yêu tôi hay không.Và cũng không cần biết.Em sắp lấy chồng là thật hay giả.Tôi muốn bắt đầu lại về.Ngày đi công tác tôi muốn ra nhanh thiên.Đừng bắt em phải đi cùng tôi.Thành có biết chuyện của chúng tôi.Tình hình trước khi đến đó là em thì có bạn với tôi.Tối nay anh muốn ngủ một mình.Hay là muốn ngồi cùng với người đàn bà.Tôi làm ngơ không trả lời thành lại nói tiếp.Trả lời em đi chứ.Nếu không thì em coi như anh muốn ngủ một mình đấy nhá.Tôi không thích ngủ một mình.Ok.Như vậy thì đơn giản thôi cứ để em sắp xếp.Buổi tối hôm đó thành đưa chúng tôi đến một khách sạn.Như đã sắp xếp từ trước.Khách sạn chỉ còn duy nhất một phòng chống tội thuê.Em thì không muốn ở cùng tôi.Nhưng mà em nghĩ tôi sẽ để cho em ngủ ngồi một mình sao.Em nằm mơ.Tối nay.Em nhất định phải ngủ cùng với tôi.Sau khi tắm xong quay trở ra.Từ thành đại lánh mang đến cho tôi hai viên thuốc.Nhìn qua đã biết là thuốc gì.Tôi cảm thấy hơi lưỡng lự.Nhưng rồi cũng bỏ vào nước của em.Trong lúc tôi đang nói chuyện điện thoại với quỳnh thì em đi xa.Em yêu nước hỏi tôi có uống không.Nhưng sao tôi có thể uống được.Trong đó có gì tôi là người hiểu rõ.Đợi đến khi thuốc phát huy tác dụng.Thì nhìn em khó chịu tôi chỉ cảm thấy.Mình đúng là hơi vô sinh.Nhưng mà vì người đó là em.Tôi cũng cảm thấy không thoải mái cho lắm.Lại còn có ý đặt điện thoại quay lại cảnh cả hai.Em chủ đầm ôm tôi hôn tôi.Tôi biết đó là vì tác dụng của thuốc.Nhưng mà hơn hai năm tôi đã phải nghỉ.Giờ đây em ở trước mắt rồi thì làm sao tôi có thể tự chủ được.Mặc cho sáng ngày mai tỉnh dậy.Em có hình tôi hay là ghét tôi như thế nào.Thì tôi cũng không muốn từ bỏ cơ hội này.Nhưng mà điều tôi không ngờ nhất là trong lúc m mà.Em luôn miệng nói là còn rất yêu tôi.Em bảo là em không thể có người yêu.Em chỉ là nói dối tôi thôi.Thế rồi em lại mà nhiều chắc tôi rằng tôi phản bội em.Chắc tôi không nói thật xuất thần tràn bé.Chắc tôi đi yêu người khác.Bây giờ lại còn muốn lấy vợ.Nhìn em như vậy tôi đau lòng lắm.Không hiểu vì sao ngày trước em lại chủ động chia tay.Nhưng mà tôi lại vui hơn bởi vậy em vẫn còn yêu tôi.Cả đêm hôm đó tôi muốn em hết lần này đến lần khác.Cũng vậy em uống gần hết cả chai nước.Mà lượng thuốc còn lại khá nhiều.Hình nền.Em cứ đòi tôi mà.Buổi sáng hôm sau nhìn em ngủ ngon như vậy.Tôi chỉ muốn ôm em mãi trong lòng ngủ một giấc.Nhưng vẫn phải dậy để đi gặp đối tác.Ngồi trao đổi về hợp đồng mà tâm trí lại nhớ đến bóng hình của em đang ở trong phòng.Xong việc.Tôi lập tức quay về khách sạn.Thì cũng vừa lúc em rảnh gì.Nhìn thấy tôi thì em đã trách móc.Nhưng cũng không phải là gay gắt nhiều rồi nhỉ.Biết rằng em sẽ không nghe lời ở lại cạnh tôi.Nên tôi mới phải dùng video để ép buộc em ngoan ngoãn nghe lời.Ở lại hạ long cùng với em thêm hai ngày nữa.Tôi đem đi chơi.Tìm lại cảm giác yêu đường trước kia của hai người.Sau khi trở về hà nội thì quan hệ chúng tôi cũng ngày một tốt hơn.Em thường xuyên qua nhà cùng tôi nấu ăn.Cơm tối làm chuyện đó.Ngồi lại cạnh tôi.Coi như hôm nhìn em là nút bỏ dậy muốn lấy điện thoại để xóa video.Mà tôi không nhịn được cười.Tôi nghiêm giọng nhắc nhở.Dài một tí.Mà em đã sợ hãi trèo lại lên giường rồi ngoan ngoãn nằm xuống cạnh tôi.Nhưng rồi đến một ngày không hiểu vì sao mà em lại lá tránh tôi.Tôi gọi đến thì em lấy lý do bận.Sức khỏe không tốt mà từ chối.Đâu phải là chỉ muốn làm tình với em đâu.Tôi chỉ muốn cùng em ăn cơm cùng em xem phim.Rồi ôm em ngủ.Cũng là hạnh phúc lắm rồi.Đến một ngày thì tự nhiên hồng nhắn tin đến chết tội bội bạc.Đây yêu em rồi lại còn qua lại với người yêu cũ.Tôi còn đang không hiểu là mình có người yêu cũ từ bao giờ.Bộ bàn ăn như thế nào.Mà để bị nói như vậy.Không bà là tôi qua lại với anh.Con bé không nói rõ cho tôi biết chuyện gì.Nó bảo là tôi gặp ai mà đổi chứ.Giải thích rõ ràng về.Lúc này thì tôi bắt đầu hiểu ra nguyên nhân em chia tay tôi.Là bởi vì em hiểu nhầm tôi và lan.Để hôm sau đến công ty tìm em nói chuyện đó.Vậy mà tôi đã nghe tin em muốn nghỉ việc.Đương nhiên là tôi sẽ không chấp nhận.Sẽ không để cho em có cơ hội.Hay là bất kỳ lý do nào mà rời bỏ tôi một lần nữa.Buổi tối.Tôi gọi em đến nhà.Nhưng mà em bực dọc không chịu.Không còn cách nào khác.Tôi đang lấy video đó ra rồi em.Cuối cùng thì em cũng chịu đến.Gặp em tôi không tự chủ được mà kéo em ôm vào lòng.Mặc cho em khánh cởi mở hồn em rất là.Vừa giận vừa mất bình tĩnh khiến cho tôi làm những chuyện điên rồ.Cho dù em đang khóc lóc phản kháng ra sao thì tôi cũng không quan tâm.Chưa muốn giải thích gió mở chuyện về.Về mà lại vô tình làm cho em tổn thương.Khi nghe em nói em hối hận vì đã yêu em.Tim tôi như vỡ ra từng mảnh.Đứng nhìn em nước mắt ướt cả mặt mà giờ đi.Xem giờ đi tôi lại một lần nữa sợ mất em vô cùng.Tôi vội vàng chạy đuổi theo phía sau.Kéo em trở về chung cư.Ôm em thật chặt trong lòng.Mặc xem cảnh tù đến chảy cả máu.Lúc đó thì tôi không hề cảm thấy đau và vết thương.Mà đang ở trong tim.Đâu bởi vì em không.Đâu bởi vì tôi đã làm tổn thương em.Sau một hồi cùng với em giải đáp mọi thắc mắc.Tôi chỉ có thể xin lỗi người con gái của tôi.Bởi vì đã để cho em chịu nhiều thiệt thòi như vậy.Nhưng mà tôi đảm bảo.Đa phần đều còn lại tôi sẽ bảo vệ em.Yêu thương em.Sao không để cho em phải rơi nước mắt một lần nào nữa.Chúng ta cùng nhau bắt đầu lại.Em nhé.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là chúng ta vừa cùng nhau lắng nghe xong phần ngoại truyện của bộ truyện này.Và đối với riêng cá nhân của ánh sao được khi mà những phần ngoại truyện nói về tâm tư tình cảm của nhân vật nam chính.Luôn cảm thấy rất thích thú không biết là cái gì và cơ bản như thế nào mọi người có cảm nhận gì về thực hiện cuối cùng này.Vàng cũng như là những cảm xúc của mọi người khi mà đồng hành cùng với anh sạc từ đầu cho đến cuối cùng của bộ truyện này.Mọi người hãy chia sẻ bằng cách để lại bình luận ở phía biên giới.Vẫn như thường lệ sau khi lắng này xong.Thế quý vị đừng quên dành tặng cho anh sắp về ý kiến.Một thao tác rất đơn giản.Nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh.Và đó sẽ là động lực giúp tránh xa về kiếp đều đặn gửi đến những tập trung.Để chúng ta có thể gặp lại nhau vào hai mươi mỗi buổi tối.Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com