Truyện Thực Tế Hay Hơn Cả Chữ Yêu Phần 3 - Mc Anh Sa Diễn đọc

truyện thực tế hay hơn cả chữ yêu phần 3 - mc anh sa diễn đọc

Anh sẽ rất vui mừng được gặp lại quý vị và các bạn già của trấn thành bây giờ là hai mươi tối và chúng ta lại được gặp.Phát sóng quen thuộc này đến với chuyên mục truyện dài kỳ trong buổi tối ngày hôm nay để chúng ta sẽ tiếp tục đến với.Ba của bộ truyền hơn cả chiếu đến từ tác giả hạ long.Quý vị và các bạn thân biển làm hình và làm tiền vốn là con ra thế nhưng mà giờ đây thì hai người họ phải kết hôn.Bởi vì đó là gì nguyên cuối cùng của người âm của nam anh muốn nhìn thấy cháu của mình thành ra lập.Trước khi mất.Và cuộc hôn nhân không thể có tình yêu này bắt đầu này sang rất nhiều những thành huống hài hước thú vị.Vậy thì những tình huống đó đã xảy đến như thế nào đến sự nghiệp và các bạn hãy cùng với anh ta đến với.Tập truyện này các bạn hãy dành một chút ít thời gian anh ta cũng khiếp.Chia sẻ hoặc là những phần nút đăng ký kênh nhé.Rất cảm ơn sự ủng hộ của mọi người.Sao hai mươi tuổi vẫn có thể gặp lại vào mười hai.Chơi trên kênh channel.Con nào sau đây không được quay về các bạn chưa được lâu hơn nữa chúng ta cùng nhau đến với nội dung chi tiết của tập ba bộ truyền.Hơn cả chưa yêu tác giả hà long có phần tuyển thẳng của ánh sáng.Tôi cần bảo tài một vết dầu bơ còn dài rất sang năm đi vào nhìn thấy tôi đang bị.Điểm của vết thương lại thì lắc đầu nhưng không biết lấy giúp cái băng gạc rồi quấn lại giúp tôi.Dòng suối thành bảo đeo găng tay vào làm tiếp cứ nhìn anh đi ra ngoài ấm ức phát khóc.Đành phải cố nhịn xuống cái đồ vô tâm người ta như thế cũng không nó hỏi tôi có đau.Hay là gì không vậy do đáng ghét nếu bức tường thôi mà làm gì căng như thế.Không ngon thì cố mà ăn đi nhé mặc kệ không ăn được thì thôi tôi cứ làm.Như vậy là nước mắt rồi làm tiếp sau hơn một tiếng đồng hồ thì hộ trong bếp tôi không nấu được.Một món mặn một món xào và món canh.Không cần biết mặt nhận ra sao biết là về cơ bản đã hoàn thành bữa trưa của chúng tôi bắt.Vào lớp một giờ chiều cả hai người an và chàng ai nói với ai câu nào cả món thịt kho thịt.Món canh từ quả nhà thế nhưng mà lần vẫn cứ mặc nhìn rồi ăn không lên tiếng phủ.Tất cả những gì tôi không làm hay chưa làm đến nơi đến chốn anh đều lên tiếng.Hãy chỉ bảo thế nhưng mà riêng chuyển nấu ăn.Tổng hai mươi.Anh đều không có ý kiến vẫn ăn ngon miệng đổ hai bát cơm thì đứng dậy.Hôm nay có nhiều vậy ăn xong cho anh để bắt vào bồn rửa trước rồi đi ra phòng khách tôi không thể ăn .Được những đồ mạnh nấu nên cũng nhanh chóng đứng lên dọn dẹp nhìn để thức ăn trên bàn còn nhiều.Nhắn nhầm nhưng không ăn được nữa mà để lại thì ai ăn tối cầm lên định đồ đi thì tiếng.Vàng lên đồ ăn không nên phí phạm như vậy.Nhưng mà bận thế này thì ai ăn được để lại tối ăn tiếp không ăn được thì cố mà ăn.Em không ăn được đâu vậy tự nấu sao cho vừa miệng mà anh đi em chưa đi à.Không biết quý trọng đồng tiền mồ hôi của người khác làm sao tôi biết ngay mà mai mà mẹ tôi.Có thể cho tôi để trang trải học phí và mùa linh tình.Chưa mà lấy tiền của anh thì tôi rồi.Đồ khó tính là còn keo kiệt nữa.Tôi bán hàng trong lòng còn chưa hả giận thì anh đã nói tiếp.Khi nào tự kiếm được tiền thì hãy phòng phí.Còn bây giờ.Đang dùng tiền của người khác thì phải tiết kiệm.Ảnh.Anh nói quá đáng rồi đấy.Em còn chưa dùng đến đồng tiền của anh thơ.Em đang dùng tiền của bà mẹ thì cũng như vậy thôi.Vào phòng.Lấy cái thẻ ngân hàng đưa cho anh.Không.Đây là của ba mẹ em cho.Mang ra đây.Anh quá đáng vừa thôi chứ.Lâm nhìn năm anh nước mắt bắt đầu dầm giấm.Ở mức nói không nên lời.Nhưng mà anh vẫn không buông tha.Giọng nói lạnh lùng lại văn bản hoàng lê.Có mang ra đây không.Năm anh.Đợi một tí .Tấm hình thật đi vào trong phòng lấy cái thẻ ngân hàng ra đưa cho lên rồi tiếp tục công việc dọn dẹp không thèm nói thì.Gì nữa.Con lần sau khi cầm cái thể cũng đi về phòng ngay.Tôi rửa bát xong thì lại tiếp tục cầm của gồm đồ cho vào máy giặt hôm nay nhìn thấy cái áo trắng không.Bỏ vào máy phải lấy ra vỏ.Chứ không lát nữa mất công phải làm lại.Cơm ra ghê gớm kìa.Thật đúng là còn phát xít chứ không phải người.Mở người khác không thích lời.Tôi vậy đó tôi lại hồi hộp lau nhà và bếp.Làm hết thì tôi định không vào phòng của lần đầu.Tôi không muốn vào đó để lâu đâu.Nhưng mà nghĩ đến mình phải lao đầu vào làm mà có người ngủ ngon.Tôi không cam tâm.Tôi mở cửa đi vào không thèm gõ cửa.Cánh cửa mở ra đập thẳng vào mặt của tôi.Lệnh giác nhàn nhã nằm trên giường đọc sách.Cứ tưởng là lâm đang ngủ.Tình không phai.Nhưng mà dù không ngủ.Tôi có muốn quấy rầy cho bõ tức.Lâm nhìn thấy tôi vào cho anh bỏ quyển sách xuống rồi nói.Vào mà không biết gõ cửa.Em quên.Đem ra ngoài tối nay.Dở hơi.Giờ mà có người bóc lột hành hà.Người dở hơi như vậy đấy.Đó là vi phạm quyền lao động.Có quyền đó.Sao không.Vậy thì đưa giấy chứng nhận bị hâm giờ ra đây thì mến cho.Không có thế là nhiên mà làm đi.Làm cho sạch vào.Không sạch tối nay nhịn đói.Tôi ghét lắm.Nhưng mà cũng không cái lại được đành phải im lặng.Cố lên làm anh.Không sao đâu ngày mai đi học rồi.Sợ thoát nhanh chóng khỏi nỗi khổ này.Tôi sẽ nhớ mãi kỳ nghỉ trăng mật khẩu máy này.Tôi chả có tài gì ngoài việc nhớ lâu và thụ dài cả.Roma.Anh hành tây như thế nào.Thế chỉ cần có cơ hội.Anh sẽ phải trả tôi gấp nhiều lần như vậy đấy.Tôi lo xong đánh răng hoài thì làm lại nói.Đánh nhà vệ sinh cho anh.Cái đó thì anh tự làm đi em không làm.năm phút.Không làm.Có làm không.Em không làm.Có thể làm được những gì khỏi giường thì nhanh chóng vứt đồ đó chạy về phòng đóng chặt cửa lại.Lâm ở ngoài gõ cửa ngoài nhưng mà to nhất quyết không mờ.Tiên lãng một lớp cho cứ tưởng là anh bỏ cuộc.Thay mặt tại một tiếng.Cửa phòng của tôi mở toàn.Tôi hốt hoảng.Nhưng mà không chạy đi đâu được nữa cứ đứng ở giữa nhà.Mãi một lúc sau thì miệng lớp tám.Anh.Anh làm cách nào mà vào được vậy.Em có chồng rồi mà.Em quên đây là nhà của anh à.Có làm không.Nhưng mà em làm hết mọi việc rồi.Việc đó anh tưởng làm không được à.Muốn nhờ người khác làm.Thì phải biết ăn nói cho dễ nghe.Nhưng mà đấy là phòng của anh.Ở nhà này không phân biệt của riêng ai cả.Đi làm ngay.Clash dạo này sao càng ngày càng khó chịu như vậy.Tự làm việc đó có sao đâu.Cứ phải bắt người ta làm.Anh được ở chỉ cần mất làm như trâu như bò từ nãy đến giờ.Mà phải làm sạch sẽ.Ngày nào cũng lâu lâu chùi.Có ma nào ngó ngàng đến đâu.Nhưng mà xem chừng mình mà càng với cái áo này thì cũng không được.Cố gắng chịu nhún nhường tí đá.Từ những đôi mắt ngây thơ vô số tội từ cửu hướng về lâm sự nổi.Em mỏi chân tay lắm rồi.Lại còn ăn ít nữa bây giờ em không có sức để làm gì cả anh làm giúp em nhé.Hôm khác em làm được không.Định trốn việc.Em hỏi thật đấy có tay anh chả nói muốn nhờ thì phải ăn nói nhẹ nhàng còn gì nữa.Hôm nay tha cho đấy.Ngày mai làm tiếp.Cảm ơn anh trai nhé.Lâm đang bình thường định quay đi.Thế nhưng mà nghe tôi cảm ơn thì mặt của anh đang đang sát khí nhìn tôi không chớp mắt.Tôi không biết là lại chuyện gì nữa đây.Lâm đi lại gần tôi tóm tay của tôi nắm chặt lại.Gần nhà.Vừa nói gì đó.Thì em nói cảm ơn.Cảm ơn anh.Ôi thôi chết rồi.Bảo sao lại như vậy.Tôi biết là mình nhớ mồm rồi thế nên cười cười làm hoa rồi nói.Em quen miệng ấy em xin lỗi.Lần sau thì em sẽ chú ý hơn.Bài phan thì mới nhớ.Phải đá.Bản gì chứ.Mày đừng có phần em làm việc nhà nữa đấy.Lâm không để cho tôi nói hết câu đã nhanh chóng cúi xuống.Hôn lên môi tôi.Tôi bị bất ngờ.Nhưng vẫn nhớ để mang anh ra.Thế nhưng lại không đủ.Càng về thì anh lại càng dồn tôi vào góc tường hôn sâu hơn.Tôi để trán cuối cùng buồng thông cánh tay bởi vì mày.Anh mới rời đôi môi của tôi.Mặt nghiêm chỉnh sửa nói.Cảnh cáo lần thứ hai.Không có lần thứ ba rồi đi.Tôi cứ đứng đợi ở đấy nhìn anh đi ra khỏi phòng.Không nói được thêm gì cả.Mãi một lúc sau thì mới bình tĩnh lại đi đến giường nằm xuống.Nhưng mà cũng không thể nào ngủ được.Bởi vì vẫn còn cảm giác nụ hôn dài lúc nãy.Rõ là ghét lắm.Nhưng mà sao lại có chút gì đó ngọt ngào nơi đầu lưỡi.Tìm vẫn còn đập thành thạch chưa trở lại bình thường.Nhưng mà nhớ đến lúc tranh cãi về tiền bạc.Kể lại việc em giận lây lan.Làm tan nhanh cảm xúc mới chốt rồi đó.Tôi là màu đỏ gặm nhấm về những ngày còn bé.năm hai mảnh tôi nhưng chưa bao giờ anh dành cái gì của tôi cả.Anh không chịu tôi bên tôi.Cái gì cũng cho tôi hết.Vậy mà sau bốn năm anh đi học về.Và gần hai năm anh đi làm.Đã thay đổi quá nhiều.Tiền vàng quan trọng như vậy sao.Hình ảnh bây giờ đã không còn là lâm của ngày trước nữa.Nhưng những gì tôi nghe tôi thấy.Cho anh nói chuyện với bà và ông.Là sao.Hay là anh còn có suy nghĩ gì khác.Hết ba ngày nghỉ thì lại phải quay lại bệnh viện bởi vì lịch làm việc đã kín.Tôi thì cũng đi học trở lại.Sáng nay thì hai đứa ăn sáng xong.Lúc chuẩn bị đi thi ảnh các dạng tôi.Buổi trưa thì em tự về nhà.Anh không đón em được đâu.Em biết rồi.Buổi trưa về chịu khó nấu cơm ăn.Không được gọi đồ ăn ở ngoài.Không được nhịn.Anh thích kiểm tra camera đấy.Vâng.Tôi vừa giải cho xong.Đỡ phải dài dòng lắm chuyện.Tối hôm qua cho đến hôm nay tôi đâm ra ghét anh.Không còn muốn nhí nhảnh như mọi lần nữa.Lúc trên xe.Tôi thắt dây an toàn vào người xong thì đợi anh nổ máy đi.Nhưng mà anh lại chưa xuất phát ngày.Mở chồng về già lấy cái thẻ đều cho tôi.Em cần viết hè này để chơi trong việc học và mọi thứ trong nhà đi.Em không cần.Em bây giờ là vợ anh.Em học tập quán xuyến việc nhà dần đi.Cầm lấy.Tôi biết tỉnh làm không thích nói nhiều.Và cũng chẳng muốn nuôi cò.Nên đưa tay cầm thẻ.Nhưng mà không vui tạo nào cả.Cả một đoạn đường dài từ nhà đến trường không thấy im lặng cho đến lúc tôi xuống xài cũng như vậy.Đưa vào trường đưa lái xe rồi đi thẳng.Nhưng mà lúc chuyển về chỗ ngồi chồm lớp thì anh nhắn tin đến.Chưa về đừng có quyền làm việc nhà đấy.Làm xong học bài trước đi.Bữa tối anh đưa qua mẹ ăn cơm.Không làm đúng.Thế hình phạt nặng hơn.Tôi cũng chả nhắn lại.Coi như không biết.Và em cũng không nhắn thêm nữa.Buổi học nhanh chóng kết thúc.Cô nàng bạn thân của tôi kéo kéo áo cho hỏi chuyện.Kệ đi chứ.Có chồng đẹp trai vui không.Có cái khỉ gió gì đâu mà kể.Tao đang chán như con gián thì.Biết thế chả lấy chồng nữa.Sao vậy.Anh lâm trông hiền lành.Có vẻ yêu chiều mà như vậy cơ mà.Từ bé đến giờ.Mày thích cái gì mà không cho mày đâu.Mày cứ đang đá hai cái nghỉ chứ gì nữa.Cái gì cơ.Tao mà cái được mồm ở mỹ.Học lắm nói toàn chứ.Mở toàn chứ.Cây lớn bắt nạt bé.Bắt đầu làm đủ thứ việc.Nhà thì có việc gì ngoài ba cái việc nấu cơm lau nhà.Giờ thì đã có máy móc rồi.Có phải như mọi người quê mới làm đủ thứ việc.Mày kêu cái gì nữa.Làm mấy cái việc bật này.Tao làm cả đời.Mày lại còn nói như thế.Thôi.Có chồng rồi.Bớt cái tính tiểu thử đi.Mày thì cái gì cũng tốt.Chỉ có cái là lời và hai cái thôi.Chồng đã hiền còn giỏi như vậy.Cố mà chồng làm.Không gái nó khiến mất đấy đừng có đùa.Tao chả thèm đó.Con nào khiêng đi tao trả bằng quái.Gớm nhỉ.To mồm ngờ.Lúc đấy có mà thật đấy đừng có mà không nói với tụi này đi nhé.Nhạc chế.Mày nói chuyện với mày.Muộn rồi.Trở về đi.Mày chở tao đi.Nhưng mà làm cái gì mà bộ như vậy từ từ đấy.Hai con chửi nhau trên chiếc xe máy.Về đến cùng chung cư tôi chỉ kịp vẫy tay nó rồi chạy bến nhanh lên nhà.Tôi thích gặp trong phòng rồi cắm cơm rồi cho quần áo vào giặt nhớ đến cái tin nhắn dài của lầm.Hợp cầm máu.Nhưng vẫn phải là bởi vì sợ các hình phạt như hôm trước.Vợ mới còn bảo sẽ phạt nặng hơn.Trong lúc chờ cơm chín tôi đi lau nhà và bàn ghế.Dựa vào bếp nấu ít thức ăn.Làm xong đói bụng nên cùng có hai bát cơm liền.Dọn dẹp xong xuôi tôi vào phòng ngủ một giấc.Chiều nay có phải học.Nên tôi ngủ một phát đến bốn giờ chiều.Làm hết việc rồi nên tôi bỏ bày ra họp bờ với em vào tối nay qua mẹ tôi ăn cơm.Được về với bà mẹ và ông nền thích lắm.Tôi học bài đến sáu thì thấy anh về.Tôi biết.Những kiểu trong phòng.Lát sau nghe tiếng gõ cửa rồi anh đi vào nói.Em thay quần áo đi rồi mình về nhà mẹ.Vâng ạ.Làm về phòng tắm rửa.Hôm nay hơi bận về có mấy cái màu liên tục.Anh đứng sút hầu như cả ngày bây giờ chỉ muốn nghỉ ngơi.Nhưng mà nghĩ đến ai đó lại phải cố gắng.Tắm xong cũng thoải mái hơn ra khỏi phòng thì thấy làm anh đã ngồi đợi sẵn.Mình đi thôi vâng ạ.Ba mẹ tôi và ông nội thấy hai đứa về ăn cơm thì vui lắm.Nhất là ông.Hôm nay ôm ăn ngon miệng và nói cười suốt.Có điều trong câu chuyện của ông toàn nhắc đến chúng tôi mau sinh con thì mới hai mươi tuổi sinh gì.Còn những hai năm học nữa tôi thấy ông đã nói chuyện đó rồi bà ba mẹ tôi cũng.Thà lại nhắn tiếp mẹ thấy các con nên sinh sớm thì tốt hơn.Dạ vâng ạ con cũng tính như vậy à tôi nghe anh vâng nhẹ như thế thì vội vàng phản đối.Ấy.Không được đâu mày ơi.Con vẫn còn đi học cơ mà muốn gì thì phải đợi con ra trường đã chứ thế đi.Sinh con được không sao cả.Thôi con không đồng ý đâu thế cả nhà cứ tính như vậy đã cho ta.Còn có ngày rồi mà cuống lên thế thì con phải nói trước con học xong đi làm với có con.Chứ còn không có kiểu vừa đi học vừa vác bụng bầu đâu thôi thôi ăn đi không nói chuyện với con.Ông nội thấy hai mẹ con cứ thế nhắc đến chuyện này là ý như rằng tranh luận gay gắt.Ông thở dài thườn thượt rồi nói đến khổ cái nhà này ít người mua.Nói tình trò đùa chết mà cũng khó khăn như vậy cái thân già này cũng chẳng sống được bao lâu nữa không biết đến.Xuống gặp ông bạn già có được nhìn mặt đứa chắc không đây.Cả nhà nghe giọng của ông buồn buồn vang lên thì có ai nói gì cả.Hai vợ chồng ôm kha biết con gái của mình cứng đầu có nói nữa ốm chỉ giờ thèm thôi.Lại bộ loa lên thế nên tạm thời im lặng chờ thời cơ nói còn mình sau.Không khí có bà trầm trầm thì tiếng của âm vang lên an ủi.Ông ơi đưa vợ con vào năm cuối thì chúng con sẽ cố gắng kiếm chắc chồng nhé.Con tính cả rồi khi ra trường là vợ còn xinh và cũng học xong.Mọi việc đều hài hòa.Ông xem con tính như thế đã ổn chưa.Để xem nào.Còn em anh đang học dưới năm mươi hai.Tính đến lúc đó còn hơn một năm nữa.Cũng hơi lâu đấy.Nhưng mà thôi thì thế cũng được.Có mặt để nhanh tiến độ.Để chồng sớm có chat thì vẫn là tốt nhất.Dạ vâng ạ.Còn xe lưu ý.Ông ăn thêm món này đi.Buổi tối ông ăn món này rất tốt cho tiêu hóa đấy à.Cảm ơn con.Mấy đứa mình đi.Người hết cả rồi đấy.Dạ vâng ạ.Ăn xong thì tôi đã ôm vào phòng nói chuyện rồi bóp trên bóp tay chồng.Còn anh thì ở ngoài nói chuyện với ba mẹ.Lâm nhìn bóng dáng của vợ và ông vào phòng thì nói với bà mẹ vợ.Bà mẹ.Tấm thẻ này con xin gửi lại cho ba mẹ.Con cảm ơn ba mẹ đã luôn lo lắng cho vợ con.Nhưng mà từ nay có con rồi.Con xin làm tròn trách nhiệm của một người chồng.Ba mẹ thấy tiền là còn nhé.Mẹ biết là hai đứa còn nhiều khó khăn bước đầu cũng cần nhiều chi phí.Con làm anh lại chưa học xong.Cứ để ba mẹ phụ với con đi.Dạ vâng ạ.Con nào được cho vợ con.Ba mẹ đừng lo lắng quá.Thôi bà.Con nó đã nói như vậy rồi cứ tin rồi đó.Có làm anh cũng cần phải trưởng thành hơn.Sau này còn gánh vác cầm kỳ.Vâng ạ.Con cảm ơn ba mẹ.Đi làm cả ngày cũng mệt rồi.Hai đứa con về nghỉ sớm đi.Còn cũng không cần chiều cao bá quát được.Dạ vâng.Vợ chồng ông khanh nhìn con rể hài lòng.Ông vui và yên tâm với con gái của ông đã có được một người chồng biết lo lắng là toàn.Một người đàn ông tiên kể cho con gái ôm dưa cả đời.Về đến nhà hai đứa chui vào phòng ngủ.Tôi thấy làm hôm nay cũng không nói gì thêm.Cũng không kiểm tra việc tôi làm như mọi ngày.Mày im lặng về phòng đóng cửa ngủ sớm.Là thật đấy.Nhưng mà thôi em làm cũng tốt.Được phải nghe lại nhảy đau hết cả đầu.Những ngày sau đó thì công việc vẫn diễn ra như một lập trình.Tôi cứ tưởng đi học là thoát cảnh làm việc.Thế nhưng vẫn còn vất vả hơn.B đại học về vẫn phải lao đầu vào làm.Mệt muốn giá cả người.Lâm chỉ có mỗi việc đi làm về là xong.Anh không hề nhúng tay vào giúp tôi gì cả.Đến bữa có khi còn phải mời vào ăn cơm.Càng ngày càng thấy ghét.Không có chút tôn trọng tốt bụng nào so với trước đây cả.Công ty ông nội thì tôi không nhìn đâu.Tôi làm cũng khá lên rồi cho nên.Lầm không còn quát mắng và bắt tôi làm đi làm lại nhiều lần nữa.Cùng bớt sẽ sói tôi hơn.Nhưng mà giờ thì chúng tôi là ít nói với nhau hơn trước.Vậy mà cũng nốt nhé.Hết thời hạn một tháng rồi.Nhưng mà tôi không muốn ngủ cùng với anh.Nên lấy lý do từ chối.Và là một điều đã lâm cũng chẳng ép tôi.Nhưng theo công tố.Chắc là năm cụm sống tôi.Chả hề thiết hà.Vợ cũng quyền đề cái cậu cùng vun vén tình cảm cùng nhau.Tối nay lúc đó.Có ba tôi thì nói như vậy thôi.Một tuần sau hai bên vẫn sống trong im lặng.Ít chàng trẻ hơn bởi bây giờ thì tôi cũng quen với việc nhà.Có điều chuyển nấu ăn ngon vẫn là việc mà tôi cần thời gian để học thêm.Nhưng mà nấu đơn giản cho có bữa.Thế tôi vẫn có thể cắn đánh được.Tối nay thì hai đứa chuẩn bị ăn cơm thì mà chồng của tôi đến bước vào nhà tôi thấy bà cầm theo cả túi.Còn chưa kịp hỏi han gì thì bà đã nói trước.Ba mẹ giận nhau thế nên mẹ sang ở với hai đứa vài ngày có được không.Mà.Có chuyện gì từ từ nói à.Bà ngoại ăn cơm với tuổi con đã.Ừ.Lồng đèn tiếng.Mẹ ơi.Thứ ba mẹ có chuyện gì mà giận nhau sao.Không nhắc đến ông già đó nữa.Bực bội quá.Anh à để mẹ ăn cơm đã.Có gì lát nữa nói sau.Bài hát nghe còn giàu nói cờ có vài người lớn.Phim hài long.Thế mà cái thằng con mình với bà thằng già cứ trời còn mãi mãi.Mai thì nó cũng phải lớn và trưởng thành hơn chứ.Bài hát ngồi ăn cơm.Kê giường có làm sao phải mặc dầu dầu muốn thừa còn dầu nên nói.Năm anh này.Thế mày có đi vài hôm có tiền không con.Mà.Lúc nào mẹ muốn thì mà cứ sang đây ở cùng với chúng con được mà.Còn trẻ còn nấu ăn không ngon.Không hợp ý của bà thôi.Việc đó không quan trọng.Mẹ sẽ dạy con.Dạ vâng ạ con cảm ơn mẹ.Thế thằng lâm có hay bắt nạt con không.Được không mẹ.Anh ấy thương con lắm.Bài hát vui vẻ gật đầu.Còn em đang nhà miếng cơm thì dân làng ngạc nhiên.Bờ kè với tính cách của nam anh sẽ gạo lên nói xấu anh nói trước mặt của máy ảnh.Trước đây lần nào mà có người bình thì làm hình nói xấu và mắt ngày.Thế mà hôm nay là biết nói tốt cho anh cái đấy.Không trả thù mình đã bắt nạt hờn tháng qua nhà.năm nghìn làm anh không có phải nói dối gì cả.Mà cảm xúc nói chuyện với mà anh rất tự nhiên.Làm tiếp tục ăn thì bằng hết lại lên tiếng.Làm anh.Lát nữa mẹ ở phòng nào vậy con.Giá phòng này à.Nhân ăn xong còn dọn phòng cho mày nhé.Còn không có ai ở thế nên chỉ cần thay ga gối cho mày là được.Không cần cầu kì đâu.Dạ vâng.Bình thường thì còn không muốn phiền anh lầm làm việc.Nên con lấy phòng đó học bài.Đồ đạc cũng hơi bừa bộn.Để con dọn dẹp sạch sẽ chết à.Ừ cũng được.Bằng cách nhìn thấy còn giàu có về đúng đúng thì đoán chắc như lời bà thông già nắm bắt tình hình.Điều cần giờ đi rửa bát thì cầm túi đồ đi vào phòng để trước.Thế có cả quần áo rồi đổi tới sách vở như kiều ngồi luôn ở đây.Tế bào càng nghĩ suy đoán của mình và bà thông gia là đúng.Bà đóng cửa phòng lại đi ra ngoài coi như không biết gì cả.Ngồi ngoài phòng khách nói chuyện với con trai thì lâm hoài.Ba mẹ ruột của có chuyện gì vậy.Con đêm hỏi mấy.Dạo này không hiểu sao nữa.Mà.Từ trước đến giờ bà mẹ có nặng lời với nhau bao giờ đâu.Thế mà bây giờ ba của mày.Dở chứng là như vậy đấy.Thôi mày bớt giận đi.Ngày mai là ba sang đón mạng ngay mà.Lần này á mà dành cho cả tuần.Cho biết mặt.Bà nói gì cơ.Thế bạn ở đây cả tuần.Thì sao.Mẹ nuôi con đến giờ này.Ở đây một tuần.Làm cái gì mà nhảy dựng lên như vậy.Được không.Chỉ còn có phải là như thế.Ý anh là thế nào.Lương không có ý như vậy.Mà làm gì ba đồng ý để cho mẹ vào đây lâu như vậy được chứ.Giờ còn bà triệu sao hai đứa cháu cường.Nếu một tuần rồi đấy.Với cả chuyện kìa là màn hình vẫn chưa sẵn sàng.Gỡ bỏ cô ấy sẽ khó chịu.Lại còn đang giận anh ghét anh bấy lâu nay nữa.Bằng cách nhìn thấy con trai nhăn nhó thì biết ngay là hai đứa này.Có điều gì đó.Càng phải làm cho ra nhé.Bà tỏ ra giận dỗi rồi nói.Thôi được rồi.Công thức để ngoài sang nhà anh trai của con.Dù gì cũng chỉ có thằng phần này là thường mà thôi.Kiểu mà.Không phải như vậy đâu.Không phải cái gì.Ý của anh quá rõ ràng rồi còn gì nữa.Mà con không có.Tôi dọn phòng xong đi ra thì nhìn thấy mặt chồng đồng đồng đứng dậy đòi đi về.Vội vàng hỏi hàn.Mẹ ơi.Có chuyện gì vậy à.Thôi.Cứ để mẹ về đi.Mà không dám ở lại nữa.Có chuyện gì mà lại giận dữ vậy chứ.Nó không muốn ở đây thì mày về thôi.Tôi thấy bà khăng khăng đòi đi bằng đường thì quay ra khỏi lên.Có chuyện gì vậy anh.Làm mẹ hiểu nhầm ý anh.Cứ tưởng là anh không muốn cho mẹ ở đây thế nên giận dỗi bỏ về đấy.Tôi thì không quen an ủi người già cho mấy.Bình thường trước đây ở nhà ai cũng chiều tôi.Toàn lượng tôi nên hôm nay thế mà chồng giận dỗi như vậy.Tôi không biết nên làm gì cả.Tôi nhìn anh rồi lại nhìn mẹ chồng.Sau vài giây đánh đò của nó sao cho bà nguôi giận.Mẹ ơi.Anh lâm không có ý như vậy đâu.Anh ấy thương mạnh nhất đấy.Con không cần phải bàn nó.Không phải là con mình đâu.Mà thôi mà đừng giận nữa.Bây giờ thì mày có mệt rồi mà cứ về phòng nghỉ sớm thì đã.Con ngủ cùng với mẹ nhé.Bài hát làm đồ tròn như vậy để con dâu ngủ cùng với con trai.Để nhanh có cháu.Chơi như thế này thì có mà chết à.Bà bực bội nhìn thằng con rồi nó với con dâu.Thôi.Mày cũng qua anh ngủ một mình rồi.Con cứ về phòng hai vợ chồng mà ngủ đi.Dạ vâng ạ.Con về phòng ngủ đi.Mà tự vào được.Dạ vâng.Tôi nhìn mặt chồng đi về phòng của mình mà cảm thấy ngao ngán.Bà này không cho mình ngồi cùng thì giờ phải làm sao đây.Tôi cứ đứng tần ngần ra đấy thì giọng của làm nhẹ vàng lên.Vào phòng đi.Bây giờ thì còn cách nào được nữa.Mà có cách thì cũng.Không dám làm khi có bảo đâu.Tôi nhìn anh rồi cũng gật đầu theo anh chiều về phòng.Anh có phòng làm việc riêng nên phòng ngủ chỉ có cái giường ngủ to.Và có thêm hai cái ghế.Với một cái bàn để uống trà nhỏ.Không có ghế sofa.Chán thật đấy.Tôi là người đến trường.Thôi thì trước sau gì cũng phải thế này thì kệ đi.Mỗi đứa là một gốc vài hôm thôi mà.Tôi với cái gối đệm nằm xuống thì lâm đình tiến.Thời gian một tháng em xin cũng đã qua cả tuần rồi đấy.Anh nghĩ hôm nay thực hiện là một đấy.Thế hôm nay em thực hiện cùng anh cũng được mà.Nói được phải làm được đấy.Biết rồi.Tôi cứ nghĩ làm quen nhưng mà không anh vẫn nhớ.Thực hiện ngày tháng vùng đất từ đây đi.Được thì được không được thì giải tán.Nghĩ như thế cho nhà đầu.Nên tôi nằm xuống.Lâm chưa ngủ nên bảo tôi.Em ngủ trước đi.Anh đọc sách một lát.Anh cứ đọc đi.Ừ.Lâm cầm quyển sách đọc thẻ nhớ không được chữ nào vào đầu cả.Lần thứ hai nằm cùng vợ rồi.Mà vẫn cứ trốn sang kiểu gì.Tìm thì lại cứ bất thường.Rõ ràng lắm cứ mỗi lần gần cô tim anh lại đập loạn.Ngồi máy cũng không nhập được tên.Nhìn sang thì thấy là mình đang lướt facebook nhắn tin với ai.Cứ cười cười một mình không thèm để ý đến người đàn ông bên cạnh.Lâm để quyển sách sang một bên và nằm xuống nhưng mà không thể nào ngủ được.Đội tuyển tin nhắn cơ vang lên liên tục.Là nhìn thấy vợ cứ cười khúc khích thì cảm thấy khó chịu liền lên tiếng.Muộn rồi đấy đi ngủ thôi.Anh cứ ngủ đi.Lát nữa em ngủ sâu.Muộn rồi.Còn ngắn nhất cho hay về.Bạn em.Lâm đến lần trước có người làm anh nói có cảm tình với bạn lớp trường.Và cấu tạo cũng thích câu thì hỏi thử.Lớp trưởng nhắn tin à.Sao mà vui vậy.Toàn viết hải thế.Lâm nhìn và vui mừng trên khuôn mặt của lam anh sang nói chung thì anh lại cảm thấy bực bội trong lòng.Càng ngày ở trên lớp với nhau nói chuyện chưa chán thì sao.Về đến nhà đêm rồi còn nhắn tin như vậy.Nấm ngứa mắt đưa tay cấp cho làm bài một cái gió đầu dựa vào.Không lo học hành đi.Ở đấy suốt ngày chát chít.Họp mặt cảm liệu hồn đấy.Ấy.Đâu em.Sakura một tí là đánh em thế.Em nói chuyện với ai mặc kệ em chứ.Em cứ học giỏi là được rồi.Cứ mà nhắn tin như thế.Học làm sao được.Nay.Bà đấy giúp em nhiều lắm đấy nhé.Môn toán kỳ này em tiến bộ hơn nhiều rồi.Anh đừng có mà đánh giá người ta kém gì.Cấu tạo giúp em giúp kiểu gì thì ngày nào rảnh rỗi bà ấy cũng cả mà.Thêm giờ vào lúc dài trời chỗ mà vẫn lên thư viện ngồi học với nhau những buổi chiều đấy.Từ lần sau buổi chiều không phải họp thì về nhà làm việc cấm thì làm thành anh.Em đi học chứ lang thang gì mai em vẫn làm việc nhà ổn thỏa.Anh vừa phải thôi chứ.Học kém cũng nổi bây giờ có người chịu giúp trò cũng nói.Ảnh biển à.Nói cái gì đấy.Thì không có gì tối mai buổi tối về anh dài.Bây giờ đi ngủ đi em không cần không đến lượt em phản đối.Tôi nghe xong ghét quá không thèm nói nữa quay sang bên này nhắn tin tiếp cho xanh.Tức là bạn lớp trường.Mặc cái áo giả vô lý kìa nhưng đang hăng say nhắn tin thì lâm đột ngột quay sang ba điện.Cho tôi xem búp bê ôm chặt tôi vào người rồi nói có ngủ không tôi sợ lên làm.Yêu thì chết trên nền nhẹ nhàng vào ngủ thì ngủ nhưng mà đưa máy em vào bạn ấy.Cầu đá không người ta lại được đấy mặc kệ.Chỉ một câu thôi bỏ ra anh xem nào không bỏ tôi.Nói càng bị nhầm ôm chặt lại khó chịu mà ngại lắm thì nên có sai rồi.Nhưng mà lần vẫn cứ không buồn tôi lại xuống nước em không nhắn nữa bò.Ra đi.Cứ như thế này thì ai mà ngủ được.Từ sau trở đi có nhắn với cậu ta nước không không nếu vi phạm.Vì sao.Tìm tùy anh xử lý.Được.Vậy thì buông anh ra đi cho em ngủ chứ.Như vậy có ngủ được rồi cái áo điên này.Không ôm chặt nữa.Nhưng mà âm nhạc thì tôi cũng không ngủ được.Xoay sở mới thì lại nói.Không ngủ thì thức đêm sáng đi.Nhưng mà làm như thế này cho em ngủ sao được chứ.Tập dần đi.Tập thì cũng phải từ từ chứ.Thế hôm nay coi như là vui đâu.Cố gắng nhắm mắt.Đếm cừu đi.Một con người mà có mấy thái độ.Lúc nóng lúc lạnh.Lúc thì lại hâm hấp bực bội cả người.Viettel cho được.Tôi xoay người lại với anh cho anh lại nằm sát hơn.Đầu thì giúp vào hóng cổ tôi nữa.Tôi cảm giác nhột nhột và có cảm xúc là.Mua hàng đảm bảo gái của tôi.Lại càng làm cho tôi có cảm xúc hơn.Vòng tay ôm qua người tôi chặt hơn một chút.Thêm một chút nữa.Nhưng mày quá chỉ dừng lại ở đó thôi.Tìm tôi đập loạn hơn bao giờ hết.Đó là tôi và anh chưa phải tình yêu nam nữ.Mà hôm trước và hôm nay tôi rất có cảm giác và hành động của anh.Kể ra cũng là thật đấy.Ở lớp quý mến sang là thế.Thế nhưng đứng trước sau.Tìm tôi không dùng gì như thế này.Trời ạ.Làm anh.Cái này là sao chứ.Tôi không dám đổ đầy nằm im trong vòng tay của anh.Đêm nay đi mới muộn có hai con người mới chìm vào giấc ngủ.Buổi sáng hôm sau thì bà ngát dành gõ cửa phòng con trai.Thiếu lâm cũng vừa mới dậy.Mở cửa bà nhìn thấy còn dầu vẫn còn nằm trên giường thì mỉm cười rồi nói.Hai đứa dậy đi.Bà bầu ăn sáng xong rồi đi.Vâng ạ.Lâm quay lại giường đây này lam anh.Làm anh dậy thôi.Em muốn ngủ lắm em buồn ngủ lắm đấy.Dậy đi.Đêm qua mấy mùa mới ngủ được.Em muốn ngủ thêm tí nữa.Nhanh lên.Muộn rồi kìa.Tôi vào rồi ngồi dậy rồi giật mình nhớ ra là mẹ chồng đang ở đây.Vội vội vàng vàng bò xuống giường.Thiếu lâm giữ tài trở lại.Em đi đâu đấy.Cậu chế.Mèo đi.Thế mà em lại ngủ quên mất.Thì sao.Em dậy muộn mà lại cười cho.Rồi em còn chưa nấu ăn sáng nữa.Bà đấu cả rồi.Em đi làm về sang đây rồi gian sáng.Bản đồ sông cả giữa.Ừ.Làm thế làm anh chả nói chả rằng gì đi vào nhà vệ sinh.Thì cảm thấy lạ.Bình thường chỉ có anh thì có lười biếng nhắn nhỉ.Lươn nào lắm.Tên những cây có người lớn ở cùng thì biết ý ra trò.Tiến bộ trông thấy.Lở miệng cười rồi vào phòng thay đồ.Ăn sáng xong thì lâm chấn anh đến trường.Lúc xuống xe thì anh dặn dò.Trưa nay không bền cho anh đón em nhé.Thôi không cần đâu.Em về cùng với cái ảnh cũng được.Nó cũng đường về nhà mình mà.Chưa ăn cơm với mẹ cho nghỉ sớm đi.Đêm qua ngủ muộn rồi đấy.Em làm xong thì em ngủ cũng được.Để chiều dạy làm cũng được.Bây giờ vào lớp đi.Vâng.Lâm đến bệnh viện thì cùng lúc diệp vấn cùng đến.Diệp vân thượng hải quay trở lại làm việc chính thức.Con đã biết gió giờ giấc đi làm của lâm.Nhưng lại không biết là mình đã có vợ.Bởi vì đám cưới làm không mời ai.Ngoài mấy lãnh đạo của bệnh viện.Diệp vui mừng hồi trong lòng khi nhìn thấy anh.Nhưng không dám tỏ về ra ngoài nhiều.Nên dịu dàng đi lại cho anh coi như trùng hợp.Anh cũng mới đếm sao.Em đi làm đã quen chưa.Diệp vui lắm.Bởi vì từ ngày chính thức trở thành đồng nghiệp của anh cho đến bây giờ.Anh không còn về lạnh lùng xa cách nữa.Mà cũng không còn tâm hồn lạnh nhạt nhiều lúc trước đây.Còn là thực tập sinh.Ai thèm trả lời.Mọi người đây ai cũng thân thiện.Gần gũi giúp đỡ em nên em cũng có anh ra.Vậy thì cố gắng lên nhé.Vâng ạ.Anh ơi.Khi nào có ca mổ ăn sáng đi theo học hỏi với nhé.Ừ.Em cảm ơn anh.Long đi thẳng về phòng làm việc của mình.Còn diệp vân giá sản phẩm trực của nhân viên.Lâm hôm nay còn phải quatar.Bây giờ một cuộc họp.Vậy mà giờ này việc vẫn còn chất cao như núi.Vẫn còn cảm cuối làm việc.Thì lúc này anh trường trưởng khoa sản đang tim anh rồi.Đi thôi chú ơi.Sắp muộn giờ rồi đấy.Vâng đợi em một lát.Lúc nào tao cũng thấy chú lắm việc như vậy.Giảm bớt cho mấy cậu kia đi.Vâng ạ em xong rồi đây.Trên xe trường vừa lái xe vừa hoài linh.Money.Anh thấy con bé dệt vần.Hình như là thích chú hay sao ý.Không có đâu anh.Cô ấy hỏi em vấn đề chuyên môn thôi.Cơm chịu khó học hỏi lắm.Anh bài tình trường trải qua nhiều rồi.Nhìn cái biết ngay.Chú mày là cái gì ngồi bỏ mẹ giải.Người ta đang thích chú mày đấy.Có vợ rồi cẩn thận đấy.Không thể gia đình hỏng bét.Em không để ý đâu.Cứ kệ người ta.Ở đây công việc là hàng đầu cho mấy chuyển thành tình đó em cũng chả để tìm được.Thế thì anh mới nói cho cẩn thận.Gái nó thích chỗ mày ở cái điểm đó đi.Đàn ông đẹp nhất là lớp học chuyên tâm làm việc.Và đối xử hòa nhã với mọi người.Bài chú bài hai điểm này thì có thừa.Anh nhắc chú như vậy vẫn lên cẩn thận.Chị gái nó mà ra tay thì khó thoát lắm đấy nhé.Vâng.Em biết rồi.Giờ cuộc họp xong thì hàng em lại quay trở về bệnh viện.Buổi chiều có kmột thấy nền diệp vân cũng đi cùng với lâm sản phẩm bộ để học hỏi thêm.Cô ta giúp làm chuẩn bị mọi thứ rất thành.Cho một kết thúc thành công ai cũng vui mừng.Lúc xong thì lâm nói.Anh thấy em học nhanh đấy.Dạ vâng.Cũng nhờ anh chị giúp em với ạ.Em thể hiện tốt như thế này thì.Trái ngành đứng mổ chính thôi.Em cũng rất mong được đến ngày đó.Thôi.Em về mấy phòng bệnh kia xem kiểm tra họ như thế nào đi.Dạ vâng.Buổi tối hôm nay thì lâm về muộn hơn mọi ngày.Cũng phải một.Lập dàn ý cho đề sau hai người cũng chạm mặt nhau.Giờ con chào lâu rồi cũng lên xe đi về.Mặc dù cô ta muốn nói chuyện với em nhiều lắm.Nhưng vẫn phải kiềm chế.Bởi vì vẫn biết tỉnh làm không thích số sàn mang thích người con gái thằng mình dịu dàng và khiêm tốn.Vậy nên muốn anh trở thành của riêng mình thì phải cần nhiều thời gian hơn nữa.Lâm lái xe về nhà thì nhìn thấy mẹ và làm hàng đã nấu cơm xong xuôi.Hai mẹ con không biết nói chuyện gì mà cứ giấu giếm như vậy không biết.Anh vào trong bếp nhìn thì hai người vẫn hăng say nói nói cười cười.Lâm lên tiếng chào mẹ thì cả hai người mới quay ra.Bài hát vội dục con dâu.Ấy.Làm nước về rồi đấy.Con xem và lấy đồ cho chồng con tắm rửa rồi ăn cơm đi.Dạ vâng ạ.Tôi đâu có làm mấy việc này bao giờ.Nhưng mà nghe mà chồng nói như vậy thì vẫn phải theo anh về phòng.Đâm vào phòng rồi để đồ sau bàn đi vào trong phòng tắm.Tuổi ngồi cứ đòi hoài chưa biết làm sao.Tranh nổi vòng xa.Em mở tủ lấy đồ cho anh đi.Anh mặc bộ nào.Em cứ tự chọn đi.Tôi mở cánh cửa tủ thì mới nhìn thấy sự ngăn nắp là như thế nào.Bà xã anh suốt ngày mắng tôi vừa về đường thường.Bài thơ vui về vợ không thành nắp thật đấy.Nhìn cái tủ quần áo của anh tôi lại nghĩ đến tủ quần áo của tôi.Mỗi lần tìm thứ gì là muốn bởi tùng lên mới thấy.Đang tìm cái quần chíp thì lại nghe tiếng anh dũng.Em xong chưa.Đợi một tí.Tắm cái gì mà nhanh như vậy.Mới vừa vào.Tôi làm bầm nhưng cũng nhanh chóng cầm đồ sang cho anh.Tôi gõ cửa bảo anh tho tay ra mà lấy thì lâm lên tiếng.Em mang vào cho anh đi.Anh đưa tay ra lấy đi.Thì không cho em để luôn ở ngoài đấy nhé.Nhanh lên.Quá đáng.Em mặc kỳ anh đi.Em có thể ra khỏi phòng xem mày có biết không.Đây cầm lấy đi.Tôi mở khóa cửa rồi đưa tay cầm đồ vào trong chơi nhất quyết.Không thỏ cả người vào.Cái lão già chết tiệt.Hơn một tí thì người thân sau gáy.Đang vẫn thầm trong lòng.Nên không để ý.Lâm mở toang cánh cửa.Rồi nhanh như một cơn gió.Thế là về một cái cả người chui tọt vào trong phòng tắm.Là toán nên vội nhắn tin mất lời.Tay chân có khoảng tiết mồ.Lần thấy tôi như vậy thì cười ha ha.Tôi sau một hồi là hết mà không thấy anh làm gì tiếp theo.Chuyện nghe thấy tiếng cười ngày càng to thì vội dừng động tác rồi mở mắt ra.Nhìn lầm vẫn mặc nguyên bộ chưa tắm gì cả.Tôi điên quá trời vào.Anh bị điên à.Sao lại đến.Tưởng được chiêm ngưỡng cơ thể của anh hay sao mà la hét như trái nhà thế.Tôi thèm vào.Ảo tưởng sức mạnh.Vtvsáu cho nhắn miễn phí.Lâm vừa nói vừa đưa tay cởi từng cúc áo tôi hốt hoảng sợ nói.Đồ điên em không có nhu cầu nhé.Nhưng mà anh có lòng.Anh đừng có điên.Ai bảo anh điên em có nói mãi thế.Không đi mà chưa tắm.Không ra mà lấy đồ đi lại còn bày đặt.Em là vợ anh cơ mà.Mang quần áo vào trường cũng được chứ sao nữa.Việc này bất cứ một người làm vợ nào cũng nên tự nguyện làm.Chứ không phải có thái độ nhà em được.Thái độ của em thì sao.Anh cứ làm mấy hành động tiền rồi.Đêm dầu gì.Tình yêu vừa nãy đi.Đúng là chập mạch.Tắm nhanh đi em ra trước đây.Lớp bốn chiều vợ thêm tí nữa nên kéo tay lại.Khuôn mặt thì giả vờ nghiêm túc rồi.Online đi tắm giúp anh đi.Anh bị dở hơi.Đấu giá hơi chỗ nào đâu.Anh có còn nhỏ bé gì nữa đâu mà sướng.Nhanh lên đi không mẹ rồi.Mà biết tụi mình ở trong này có khi lại vui chứ.Đột biến thái.Em dám nói biến thái.Em đau quá bỏ ra đi.Chưa tắm bao giờ thì tắm cùng đi.Không đâu.Em không tắm đâu anh điên.Đây là trong phòng tắm có hai cà điên đang phun vòi nước vào nhau kêu gào chỉ cho.Công lý ở ngoài có bà già đang ngồi chờ ăn cơm.Nhưng bà già này dù phải chờ đợi cũng không buồn đâu nhé.Mà lại còn rất vui.Tôi bị lâm cầm vòi sen phun ướt hết cả thế nên vô cùng tức tối.không nghìn nữa.Đằng nào cũng biết hết cả từ đầu đến cuối như chụp thế này.Nhảy lên người có anh ôm cho ớt luôn một thể.Rồi tôi lại đầy cho anh nhé và bồn tắm.Nhưng mà nó dài nhanh lắm kéo tôi nhá theo cùng.Thế là tôi nằm gọn trên người có lão ấy.Giáng tiên.Đang nằm trên người lão già.Tôi đấm cho mấy phát.Thế mà nó cứ mặc kệ cho tao đánh.Tôi đánh đến mỏi tay thì làm đột ngột giữ tay tôi lại.Cho bốn nghìn đặt mỗi mình vào môi tôi tôi bất ngờ nên cứ đơ ra vài giây sau đó thì.Vội vàng buông tay để anh ra nhưng mà lại bị anh giữ chặt lại giọng nói rất nhẹ vang lên.Để em nào bỏ ra đi làm không.Để tôi nói hết câu đã lại khóe môi tôi lần nữa là vợ chồng mà cứ như thế này ấy nhưng mà sao.Cũng không có phản kháng lần được lâu chỉ sau vài giây cố gắng chống cờ cũng để mặc cho lần làm điều mà.Tìm tôi đang loạn nhịp muốn dứt ngay ra ngoài bởi vì hôm nay anh mạnh giận hờn.Lần phạt tôi tan nát nhà lưng tôi cho tôi làm cho tôi giật mình vội vàng để anh ra.Bất tử nói.Em ra ngoài đấy.Tao nói xong chạy vội ra khỏi phòng mặc cho lâm.Vì bị từ chối đột ngột vẫn còn gây ra đó tôi thay vòi bộ quần áo rồi sấy tóc.Sau đó đi nhanh ra ngoài rồi ăn cơm cùng với mà chồng lúc này thì lâm cũng tắm xong.Dg nghĩa là những hành động của lam anh anh mỉm cười và cũng không biết vì sao lúc đó mình chỉ muốn.Cô ấy là làm ra những hành động như vậy anh không rõ tình cảm của mình dành cho nam anh là như thế nào.Chỉ biết muốn làm cho cô ấy tất cả mọi việc mà không cần biết về sau ra sao.Buổi tối hôm đó ăn xong thì lâm vào phòng làm việc còn mà chồng và con dâu thì đi dạo.Bài hát hai ngày nay để ý hai đứa cứ có cái gì đó chưa tự nhiên cho lắm vào.Hai đứa từ trước đến nay nhờ anh em thân thiết đồng nhìn bảo kết hôn là kết hôn ngày chưa từng trải.Cảm xúc yêu đương như những đứa trẻ khác.Nên chắc phải cần có thời gian.Tên những bản thiết nhỉ.Hai đứa nó phải có tình cảm thì mới chấp nhận hi sinh.Với bà hiểu tính con trai của bà.Nó mà không yêu cuối còn bé thì không đời nào nó lấy làm vợ đâu.Có điều hai đứa đều cố chấp và ngu ngơ không nhận ra.Mình đã dành cho nhau tình cảm hơn mức anh em rồi.Chắc bà và bà thông gia phải tìm chất xúc tác thôi.Hai mẹ con đi một lúc lâu thì bằng hết nổi với con dâu.Con này.Chồng con là người hay nói.Nhưng mà nó không có ý thì cả đâu.Con đừng để bụng đấy.Dạ vâng hà còn không nghĩ gì đâu.Anh ấy cũng là muốn tốt cho con thôi à.Tính nó mà biết chứ.Yêu ai quý hai mới nói nhiều thôi.Bình thường thì không nói gì đâu.Vâng ạ.Ngồi nghỉ một lát thì hai mẹ con lại quay về.Trên đường về nhà bà lại cần dặn còn dầu mấy về của phụ nữ.Đàn ông ấy mà.Hậu cần sự quan tâm của phụ nữ.Giờ chỉ là những cử chỉ nhỏ nhặt thôi.Nhưng mà đối với người mình thường thì đó là cả một hạnh phúc con à.Vâng ạ.Đừng có xài rồi mà cần nhận đây nhím.Khi đàn ông nói chán.Bà ra ngoài bây giờ cảm rất nhiều dễ dàng nhé.Phim tình cảm vợ chồng đang hôm nay.Có bất cứ việc gì thì nhất định phải bình tĩnh ngồi lại nói chuyện.Bàn bạc rõ ràng thì mới đi đến quyết định.Nếu như chưa thực sự.Tự tin giải quyết.Thế nên nhớ là ba mẹ và anh chị vẫn ở bên cạnh các còn hỗ trợ.Dạ vâng ạ con nhớ rồi.Là mày giảm trước như vậy.Con cũng đừng suy nghĩ quá nhiều nhé.Vâng thưa mẹ.Hai mẹ con nói chuyện đến đây thì cũng là lúc về đến nhà.Mẹ chồng vào phòng ngủ nên tôi cũng đi về phòng của lâm.chín rồi mà anh chưa về phòng.Trang vẫn đang làm việc.Tôi làm vệ sinh cá nhân xong thì leo lên giường nằm ngủ trước.Đang thoa một ít kem dưỡng thể.Thì thấy sàn gọi đến.Vừa mới nói được mấy câu thì thấy lầm về lại phòng.Tôi có mặt kìa anh vẫn vui vẻ nói chuyện.Chiều mai tớ dành đi cùng cầu lên thư viện.Ừ.Nhớ.Biết rồi.Ngày mai gặp lại nhé.Tạm biệt.Làm nhà xong thì hỏi từ ngày.Em nói chuyện với cậu lớp trưởng.Danh hài thế.Anh cứ như thế phù thủy.Hôm qua nhất thế nào.Em quên rồi à.Tôi nhớ hôm qua có hứa với làm không nhắn tin cho chàng nữa.Nhưng mà hứa như thế thôi chứ còn thực hiện hay không là ở tôi.Tất cả cũng vô lý.Bạn bè người ta mà cứ cấm đoán không chấp nhận được.Bà bảo dạy tôi học.Mà lúc nào cũng chuối muối và công việc.Có giúp gì cho tôi đâu mà tôi phải nghe lời chứ.Cái đó còn phát xít.Tôi nhìn anh thêm vài giây thì lên tiếng trả lời.Em nghe lời anh còn gì nữa.Có nhắn tin cho người ta đến.Em vừa gọi cho ai đấy.Thì anh cấm không cho em nhắn tin.Em đã làm đúng anh nói đi.Em đâu có gọi đâu.Đây là người ta gọi đến cho em chứ.Giỏi đấy.Lại còn cái nữa.Chứ không đúng á.Từ nay không nhắn không gọi.Cũng không được nghịch điện thoại của ta nữa.Sao anh không cấm em nghỉ học luôn đi.Còn phải gặp người ta nữa.Anh đúng là điên.Bọn em học cùng nhau.Anh cứ như thế có phải là dư thừa không.Em cái gì.Nói đúng quá không nói được nữa.Được.Lên giường đi ngủ.Em đang nằm trên giường đấy.Anh bị ngáo.Làm anh.Em mà còn dám hôm nữa coi chừng anh đấy.Tôi nhìn cái mặt dẫn đến thảm của anh mà buồn cười quá.Từ trước đến giờ toàn là tôi cái ở mấy tuổi thua thôi.Bây giờ ông già này không nói được tôi nữa tôi sướng gì đâu ý.Tranh thủ mấy khi có cơ hội thắng trận oanh đẹp như vậy.Có phải trả mấy món nữa cô mới được.Chụp hình mặt lên giơ tay.Sao thế.Đền cây lớn bắt nạt bé là sao.Đây không việc gì phải giàu có.Thích thì cho vài phát ngày.Chồng người ta giỏi giang ra ngoài đấu đá thì kìa.Hơn một tí vệ sức khỏe to lớn bắt nạt vợ.Đàn ông gì mà kém cỏi.Em có thích làm nhà không.Em nói đúng quá anh thích một.Này thì ngột này này thì ngột này.Anh đúng thật là.Tập hơn một tí là cấp độ người khác như vậy.Có biết đánh vào đầu thì sẽ không thông minh không.Thế cũng không thông minh sẵn rồi.Có đánh vài cái nữa cũng chả sao đâu.Ảnh đúng là điên.Good là gì.Hai đứa quay ra đánh nhau túi bụi.Chăn gối thì ném tung cả lên.Đang chiến đấu hành xài thì nghe tiếng gõ cửa rầm rầm.Cả hai dừng lại và lâm bước xuống giường ra mở cửa.Vừa mở cửa.Mẹ chồng của tôi đi hẳn vào phòng.Nhìn thấy giường chiếu loạn hết cả lên.Tóc tay chúng tôi tvoc hỏi.Hai đứa làm cái gì mà giờ nghĩ thế.Linh.Con đánh con bé.Con.Nhìn thấy làm giúp em cũng chưa nói hết câu.Cho nhan đề này cho anh một vụ mới được.Giảm cấp tôi mấy cái đầu hết cả đầu.Tuổi mão thì nói với mẹ chồng.Mẹ ơi.Con không ngủ cầu vai lấy được.Còn không biết ở bệnh viện ai làm gì anh ấy về nhà lại trút giận lên người con.Mày nhìn đi.Anh ấy đánh sưng cả đầu của con đây.Bài hát nhìn đống lộn xộn trên giường là thế con dâu.Trồng rau đắng thường.Mà không biết là vì hai đứa vừa nãy vò đầu bứt tài nhau nên mới như vậy.Bài hát quay sang con trai rồi mắng té tát.Lên.Làm cái trò gì vậy.Mày không biết được còn bây giờ hư đốn thì phải.Cả mà.Con không có đánh vợ con đâu.Không đánh.Không thích như vậy à.Mày mà không sang đây.Có định làm gì nói.Bằng chứng rõ ràng như vậy là còn cái này.Mẹ ơi.Con không có thật mà.Bài hát nghe tiếng con dâu khóc thảm thì lại càng điền tí.Bà lấy tay đập vào người có lần.Xin chào lão ái.Van xin mãi mình.Thế nhưng bà không tha cho.Đánh mỏi tay.Bài hát xịt thẳng vào mặt của con trai.Mày đúng thật là.Làm cho bài tức chết rồi.Đại học cơ sở gia công ở đâu.Các anh của mày hay là bạn của mày.Chưa bao giờ hành động như vậy cả.Quá mất mặt đàn ông nhà họ phan.Mẹ ơi.Con chỉ đùa với vợ còn thôi chứ đánh gì đâu.Bài chưa gì phải nghe con nói đó chứ.Là con trai nữa.Mày nhìn đi.Cái đúng chiến trường kia.Con ơi là con.Bột bột mấy tiếng.Kiểu máy đóng con.Biết đầu rồi đấy.Đánh như thế chả đau quá.Thế mày đánh con nhà tao không biết đâu.May mà còn làm càng nữa chết với mẹ đấy.Bây giờ thì cho con bé đi.Dạ vâng ạ.Nhận biết là mình có nói gì bây giờ thì mày cũng không đứng về phía của mình.Tên vâng dạ cho xong.Lúc mở cửa cho mày về phòng thì thấy là màn hình vội vàng phi xuống giường chạy theo mà.Nhưng làm nhân tài tóm lại được đóng sập cửa lại.Lâm la màn đám cưới bạc lên giường.Giờ mình cũng làm theo.Anh khổ cả người lên người có cố giữ chặt hai tay thành viên đạn sẽ nói.Em giỏi lắm ráng giờ cho với mẹ của anh bhai anh nhé.Ai bảo anh cứ bắt nạt em làm gì.Anh đã nói rồi không nói nữa.Lại còn cố tình chọc tức anh à.Cũng tại anh cả thôi.Có nhưng em khi nào đâu.Thế hôm nay nhường rồi là còn hơi xa như vậy.Đã thế.Đừng trách anh nhé.Anh.Anh định làm gì chứ.Làm gì thì biết ngày thôi.Lần cuối xuống hôn tôi khi cô nói vừa xếp.Anh vừa hôn vừa cắn mũi tôi làm tôi đau đến.Tôi bực bội cố gắng hết sức hết anh ra rồi ngồi rất liền.Em đau quá.Cho chưa.Ai bảo hư như vậy.Em đau thật đấy đánh cũng đầu mà bây giờ cũng đau nữa.Em không chơi nữa đâu làm thế nào mà nhăn nhó mặt yêu thì biết là mình làm vợ đầu.Nên không trêu nữa.Nằm nghiêng xuống bên cạnh chống tay vào thái dương nhìn vợ rồi bảo.Terence tao có dám như vậy nữa không.Tôi bực mình làm dịch ra xa và không thèm trả lời lâm.Thế lại hỏi.Có dám nữa không.Không thèm đúng là quá quá lại đây anh ôm.Em không lại đâu.Nằm lại đi.Em không làm.Không ngon lại cắn cho một phát đi.Tôi nhớ mất liền quay người lại dùng tay đấm tùy thuộc vào người của anh.Nhưng mà anh cũng chẳng phản đối.Cũng không tránh mặc cho tôi đánh chán tay thì thôi.Tôi đánh thêm vài cái nữa thì làm cũng không bị kiến nhờ mặt lên giờ hỏi không đó.Hết dần hết đau chưa tôi hỏi một đằng trả lời một nẻo như thế.Tôi đứng chờ vài phát nữa rồi vào không biết đau thêm đánh tiếp.Có đánh khi nào thì hết đau hết giận thì thôi đồ điên điên.Được.Còn hơn là đồ ngốc tàu tôi lại bị anh mắng thế nên quay ra hơn rối.Không thèm nói nữa.Suốt ngày cứ mạnh ngốc vợ ngố.Lớp tôi vẫn được liệt vào danh sách học tốt chứ có phải giống như hồi cấp hai mặt trời đầu.Lúc nào cũng cứ nghĩ người ta trẻ con do ghen sao thế lại dối á.Tớ không ngố mà chỉ hơi ngốc tí thôi.Ảnh cụ già đi.Anh ráng cười đểu quá anh chết đi đang dùng tay đánh thì bị nấm mồm lại hồn gấu nhỉ.Sau vài động tác chống cự yếu ớt tôi đã nằm im chịu trần một hai lần đầu va chạm thì ngại ngùng.Chưa bây giờ bốn mươi lăm lần thì cũng toàn thời cả hai hôn nhau và hôn sâu hơn nhưng mà cũng chỉ dừng là.Đây thôi sau vài phút thì cả hai hồn hèn buông nhau ra rất xấu hổ kéo cái chàng trùm kín.Rồi quay sang một góc anh vân tay kéo cái chăn ra rồi nói xấu hổ gì.Quay sang đây anh ôm ngủ em ngủ đi anh cứ làm bên đó đi.Không nghe lời anh làm lại đi nhé.Thương anh nói như vậy thì ngoan ngoãn nằm sát vào người của anh rồi nhắm mắt đi ngủ tôi.Dành tôi thì ngủ ngon còn ai đó không ngủ ngon tí nào cả cho mai lên sau này anh.Bảo đàn ông khổ nhất là nằm bên vợ mà không được làm gì.Quý vị và các bạn thân mến như vậy là anh xài vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập chuyển ngày hôm nay.Nói là hai bà mẹ của lâm và lâm anh qua là hai người phụ nữ vô cùng tâm lý khi mà họ biết rằng.Hai người này đến với nhau cuộc kết hôn của họ không hề dựa trên cơ sở là tình yêu trên hình chắc hẳn là họ.Không thể nào mà nảy sinh tình cảm với nhau được và việc dọn đến sống cùng trong căn nhà này đã phần nào làm.Xúc tác khiến cho họ có cơ hội để mà cọ xát với nhau để nảy sinh tình cảm chúng ta hãy cùng chờ đợi xem.Là dần dần để họ sẽ dùng động và yêu nhau như thế nào nhé và để biết được những diễn biến mới nhất nào xảy đến trong.Chuyện tình yêu này thì quý vị và các bạn hãy gặp lại anh sa vào hai mươi mỗi buổi tối trên kênh chợ tình nhưng mà người cảm.Đọc truyện hấp dẫn và thú vị thì cũng đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh nhé cảm ơn mọi người rất nhiều con.Giờ tháng sau xin kính chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm thật ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com