Truyện Thực Tế Qua Mùa Bão Giông Phần 9 Gặp được định Mệnh - Mc Anh Sa

truyện thực tế qua mùa bão giông phần 9 gặp được định mệnh - mc anh sa

Xin được miễn gửi lời chào đến quý vị và các bạn những khán giả của chợ tình vào buổi tối ngày hôm nay thì tôi mới quay về cùng với anh ta.Điểm với tập chín của bộ truyền qua mùa giông bão của tác giả an ninh.Quý vị và các bạn thân mến sau khi trốn thoát khỏi người chồng nghiện ngập thì giờ đây thả hơn cùng với gia đình của cô.Bắt đầu một cuộc sống mới tại mảnh đất thủ đô.Con đã bắt đầu vào làm việc tại một công ty lớn công chính tại nơi này cô đã lọt vào mắt xanh của một vị tổng giám đốc.Đọc truyện ngày hôm nay sẽ có rất nhiều tình huống thú vị giải đến giữa cả hai người bên cạnh đó sẽ có sự xuất hiện.Nhân vật mới một cô gái hứa hẹn sẽ mang đến những tình huống vô cùng kịch tính và hồi hộp cho tập truyện này.Vậy thì cô gái đó là ai xin một cái gì mà các bạn của anh ra đến với nội dung tập chín của bộ truyền qua mùa giông bão.Sau khi lắng nghe xong thì quý vị đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký kênh điều hòa.Tao cũng như kiếp trở thành cảm ơn sự ủng hộ của mọi người còn ngay sau đây sẽ là nội dung chi tiết của tập chín mươi bốn.Nội dung báo tác giả qua giọng đọc của ánh sáng.Nói rồi cô quay gót đi bước chân loạng choạng suýt ngã bởi vì đứng một chỗ quá n.Cánh cửa vừa khép lại thì ai đó trong phòng công khóe môi thành một nụ cười rất đẹp còn khó hơn vừa ra khỏi.Đã đến mạng gót giày.Vừa đi vừa tầm rùa đúng là đồ tiểu nhân đổi chất vật lý có một tí thôi mà.Người ta đứng cả buổi trời như thế dựa vào là chưa đọc xong.Về đến phòng kinh doanh có hết một thời cho thật bình ổn rồi đi lại nói với chị đồng nghiệp kế về.Chị ơi.Tổng giám đốc bảo phải xem xét hỗ trợ đã em đợi mãi không được thế nên về làm việc à trễ nha.Em nói sao lại thế hồ sơ ý xét duyệt qua email rồi cơ mà.Bây giờ chỉ cần ký nữa là xong thôi ra hơi ngỡ ngàng nhìn chị đồng nghiệp rồi nói.Thế chị em có biết đâu.Sếp bảo sao thì em làm y như vậy thôi em về thuật lại y chang như vậy nó chỉ đấy.Vừa nói đến đây thì điện thoại trên bàn của chị đồng nghiệp đổ chuông tôi nghe đi.Vâng thưa tết tết rồi chị ấy qua tràng khả hân tổng giám đốc bảo em lên.Lúc này anh ấy bận chưa kế bây giờ ký xong rồi sợ hơn há hốc miệng.Xong rồi chị tại sao lúc nãy tổng giám đốc lại nói như thế nhỉ.À thế em là nhân viên mới lại xinh xắn anh ấy trêu đấy thế thôi đi đi em.Tạo hình lại một lần nữa lê đôi chân nhức mỏi là cầu thang máy bấm lên tầng mười miếng.Ngừng rùa trả thù thì có nhiều cái nỗi gì sau tiếng gõ cửa.Lắng nghe tiếng nói vọng ra mời vào .Chào tổng giám đốc tôi đi lấy hồ sơ bằng lái à đúng ra thì cả hyundai.Chanh tẩm bột chiên.Nhưng mà nghĩ lại đây là cơ hội việc làm tốt tôi sẽ cố gắng kiếm học bổng để du học.Đến lúc đó thì sẽ không phải ngày ngày giáp mặt với thằng bằng này nữa.Thôi vậy.Bây giờ có chịu khó nghỉ một chút cũng không sao xa hơn quyết định nốt mấy câu định nói vào trong lòng.Chân ra bộ mặt dịu dàng vốn có.Khôi nguyên đang ngồi trầm từ trước chấp giấy tờ bà này và ngước mắt lên nhìn khi nghe cả.Nổi anh ta gật đầu rồi chỉ vào chiếc ghế đối diện.Thế muốn nói sẽ hơn ngồi xuống cô nhá.Tổng giám đốc muốn tôi ngồi xuống à không uyên gật đầu.Tôi không muốn mang tiếng là người thủ đô bạn đã nhận tiền đâu.Đây đúng là một câu đã điều tra linh em gái của cô.Không mở quán chè đi mà.Tức không chịu được.Người đâu ngoài cái đẹp trai và giàu thì chả được cái gì cả.Chép nhạc trẻ con.Cả hình bực bội.Này anh.Anh bực cái gì thì nói ra đi.Kỷ niệm như thế thực khó chịu lắm.Lúc này thì mất của khôi nguyên lên vài tiếng hát nhìn rồi quay về bình thản ban đầu.Tôi làm sao.Rõ ràng là trong quán trà sen là tôi sai.Bởi vậy tôi đâu phải anh.Nhưng mà tôi đã xin lỗi.Thời trang trung tâm mua sắm.Em tôi nó dài.Lỡ nói anh là tảng băng.Mà tôi thấy là anh cũng lạnh lùng có khác gì cảnh bằng gì được đâu .Mà làm gì mà anh chấp nhận chuyện đó chứ.Khôi nguyên tắc ngành đời cô.Tôi quên rồi.Xã thuận hà hóc miệng.Anh quên.Vậy mà hồ sơ đã duyệt qua email.Cũng mất rồi đứng được cả tiếng đồng hồ như thế.Tôi vừa về đến phòng thì lại bắt quay trở lại đây.Bây giờ bắt tôi ngồi đây làm gì nữa.Ngồi ngắm anh à.Tôi không có rảnh nhé.Khởi nguyên ngày xong công khỏe môi cười.Ánh mắt lại nền vài tia thú vị.Tôi không bắt cuộc đời.Là cô tự nguyện chứ.Tôi cũng không rảnh bảo cô ngồi ngắm tôi đâu.Tôi mười con người bởi vì có vài vấn đề cần hỏi.Về hồ sơ xin việc của cô.Hồ sơ xin việc của tôi.Phường nguyễn du truyện kể già tập hồ sơ xin việc của triệu khả hân.Trong đó có một tờ sơ yếu lý lịch.Và đơn xin việc.Anh ta chỉ vào mục sở thích và nói.Người ta viết sở thích là đi du lịch.Hay sở thích kinh doanh.Có ai như cô thích đọc truyện của tác giả an nhiên bao giờ ở đâu.Cả hình người nhái.Có cái anh này hay nhỉ.Tôi thích gì thì tôi biết đấy thôi.Cũng phải thôi.Người nhà anh thì chắc chẳng bao giờ hiểu được cái hay của truyện cho chị liền biết đâu nhỉ.Anh làm sao mà bằng được anh hùng trong truyện của ngài.mười lăm tỉnh là còn nặng tình.Mang lại càng không thể nào bằng soái ca trịnh minh hoàng.Trong ba lần đỡ nhiệt.Hay là rắn khan viếng chồng chỉ yêu mình em.Người ta vừa đẹp trai ga lăng lại giàu có.Đặc biệt.Yêu vô cùng sâu đàn.Những người như thế.Phụ nữ chống rồi không thích mới lạ.Cả hơn cứ thao thao bất tuyệt nói về sở thích đọc truyện của mình mà không hề để ý mặt của vị tổng giám đốc nào.Đèn kiệt.Hai đứa mày cao lại.Tao vô cùng khó chịu.Anh ta thử lại một tiếng rồi phone dài chứ.Vớ vẩn.Khả hân đang say sưa nói thì như bị dội một gáo nước lạnh tiêu nhiều cho nói.Đúng rồi.Người lạnh lùng như anh thì làm sao mà hiểu được những câu chuyện sâu sắc.Và những người đàn ông tuyệt vời đó.Anh thì cũng giàu đấy cũng đẹp trai đấy.Nhưng mà chả có tình người gì cả.Lạnh cứ như là bạn ở nam cực thế kỷ.Thì nói với anh về tình yêu trong truyện của chế thanh niên.Cho tôi nói vào đầu gối còn vui hơn đấy.Thế thôi tao về làm việc đi.Chào tổng tám.Nói rồi thì khả hân cảm thấy nhẹ nhõm hẳn.Cô đứng dậy ôm chồng giấy tờ.Cúi chào người đàn ông trước mặt quay lưng đi thẳng.Cô không thể để ý đến ánh mắt của khôi nguyên.Đã chuyển từ khó chịu sàng thất vọng não nề.Bữa cơm trưa tại công ty hôm ấy.Khả hân cáo già làng là một góc.Bà kể cho con gái câu chuyện sáng nay chưa kịp nói.Không thể diễn tả nổi khuôn mặt của gia đình lúc đó.Từ đỏ tía dành trắng nhờ rồi tại mến.Tên miền từ trưa tới chưa.Gia đình hả khúc nhạc nhìn.Chị nói cái gì cơ.Tổng.Tổng giám đốc.Là cái áo tảng băng đỏ.Xa hơn vội vã biết mình anh gái là.Bài bé cái miệng thôi.Đang ở nhà ăn công ty đấy.Gia linh gật đầu thế nhưng não bộ dường như vẫn chưa kịp nhập thông tin vào.Con lắc đầu mấy cái mền để nhập dữ liệu và lót thông tin.Rồi út khang bột ngọt nước ngọt đám.Vậy anh ta bắt chỉ đứng cả buổi.Sao lại bảo là chưa xong.Sau đó thì chị vừa về đến nơi thì lại bắt đi lên.Sợ hơn nghe xong gật đầu như bổ củi.Gia linh thở dài nói.Chết em rồi.Chị thì chẳng qua chỉ là chơi với mỗi bầy sâu.Trị căn nhà này mà còn bị như thế.Còn em là đầu sỏ.Trưởng lão tà như thế.Ôi trời ơi.Em không dám nghĩ nữa đâu.Em chết chắc.Làm sao để trị.Gia linh vừa kêu than và nhắn tin mất lắc đầu ngoài người.Đến khi đầu ngừng lắc thì mắt mở ra.Cô bé trân trân nhìn người trước mắt.Việc lập ban.Dạ tổng giám.Sơn ngồi đối diện với gia đình nên không biết là ai đang đứng sau lưng của mình.Chưa bao giờ có thể đánh mất bình tĩnh như vậy.Cơ hội mới đầu lại giật mình nhìn thấy hoàng khôi nguyên.Kênh chàng tổng giám đốc khiến cho hai góc truyền của cô sưng đỏ với đứng cả buổi sáng trên đôi giày cao gót.Đứng cả anh ta là trưởng phòng nhân sự á châu và cô thư ký thảo my.Cả hai đều vô cùng xinh đẹp và khả hân.Cũng đang gặp ở buổi phỏng vấn.Nhìn thấy anh ta khả hân vừa đứng dậy cúi chào.Dàn chào tổng giám đốc và hai chị ạ.Mọi người xuống ăn chưa.Phương uyên nhìn có gật đầu.Đúng lúc này thì thả mình lên tiếng.Thỉnh thoảng.Tổng giám đốc vẫn xuống đây ăn cùng với các nghìn tiền.Để xem chất lượng bữa ăn như thế nào.Mọi người ăn uống tốt thì mới làm việc tốt được.Trả hân nhạc nhìn.Trên đời này có việc tổng giám đốc tốt như vậy sao.Trước đây có làm ở xưởng giày.Đến nhà quản đốc hai tổ trưởng.Thì cũng chả bao giờ ăn với công nhân.Sau này thì phải đang yêu cô thỉnh thoảng mới ghé quà thôi.Có nghĩa là tổng giám đốc thì phải ăn ở những nhà hàng sang trọng mới đúng.Huống hồ.Một kẻ đến cả lời nói chẳng mất tiền để mua.Nó cũng tiết kiệm tối đa nhà anh ta.Tại sao có thể quan tâm đến người khác được.Thiên đường của nốt những lời ấy vào trong.Cô cũng chỉ như những người nhân viên ở đây.Đây là người làm công ăn lương.Nên chị làm tốt bổn phận của mình là được.Không nên tham gia những chuyển của lãnh đạo.Thế nên ngày tháng mới nói cuộc khởi đầu.Vâng ạ chúc mọi người ngon miệng.Toàn gia đình từ nãy đến giờ thì vẫn ngơ ngác không nói được câu gì.Cho đến khi khởi ngồi xuống giật giật tay áo.Giờ mình mới giật mình nhìn lên.Thì lại không thấy ảnh bằng di động đầu nữa.Chị đấy khả hình đang ngồi ngay ngắn trước mặt mình và cười nói.Làm sao thế.Ăn đi.Gia đình tiếp tục à.Nhưng mà chả có gì ngon miệng.Với tâm trạng thất vọng loca.Chị cả hình chẳng làm gì còn bị đứng sưng phù và gót chân.Mình thì không biết bị để kiểu gì nữa đây.Đúng là cái miệng làm tội cái thân.Cứ mãi suy nghĩ mà ra linh không để ý rằng.Phương uyên của và ái châu và thảo mi.Chọn bài nhảy sắt cho trẻ em cô đang ngồi.Học cùng ăn và trò chuyện vui vẻ.Có nên để ý thấy hai cô gái cứ liên tục gấp thức ăn cho khôi nguyên.Nhưng mà hình như anh ta không thích thì phải.Từ từ ăn được.Ai cho cười nói.Anh tự ăn được sao không dám.Trâm anh cứ như gái mới về nhà chồng đấy.Hay là thức ăn không hợp khẩu vị.Để em gọi cho anh khác nhé.Phương uyên hơi mỉm cười.Không đâu.Bởi vì các cô gặp nhiều quá.Từ đó biết gấp gì nữa.Cả hình trộm nhỉ.Đã đẹp trai lại còn giàu cũng thích thật nhỉ.Phụ nữ đại học cơ sở thích trả lời.Nhưng mà cô không hiểu.Họ thích anh tạo điểm gì.Ngoài nhiều tiền và cái đẹp má già.Anh ta chỉ là một tảng băng lạnh giá không hơn không kém.Quá tiết kiệm lời nói và nụ cười.Những điều tối thiểu trong giao tiếp.Chẳng cần tiền để mua.Tôi yêu một người như thế thì nhàm chán và vô nghĩa chết đi được.Có lẽ họ chịu nổi tiền của anh ta mà thôi.Cả hình cưới mày suy nghĩ mà không để ý rằng.Giờ anh đã ăn hết từ lâu và đang lấy lại tay của cô.Chị khả hân.Chị khả hân.Tôi nghĩ cái gì mà than thở thế.Các hình ảnh lên nhìn ra lệnh.Sao cơ.Em ăn xong rồi.Tất cả chúng ta lên phòng thôi.Gia đình hạt nhân nói.Cái gì mà chị đã ăn đâu.Hay là chị bị ốm.Cài đặt gốc trên đầu quá à.Thế để em ra mua dầu bóp cho chị nhé.Cả hình vội chùa tay.Thôi chứ không sao đâu.Chỉ là hơi đau đầu một tí thôi.Chứ không muốn ăn nữa.Chúng ta đi thôi.Hết rồi để cho gia đình yên tâm.Cơ hội hút thêm mấy tỉa cành.Rồi cấp khiến đi lên phòng kinh doanh.Tranh thủ chợp mắt một lát.Cả buổi chiều hôm đó trôi qua khá nhẹ nhàng.Chị em của cô đều không bị khôi nguyên gọi lên phòng tổng giám đốc.Khiến cho gia đình thắc mắc.Chị khả hân.Chỉ có nghĩa là trứng rồng báo.Bầu trời thường bình yên như vậy không.Khẩn cấp nhảy vào đầu của em.Vừa vừa cái mồm thôi.Có thể là anh ta không chưa biết trẻ còn nhiều.Giờ mình biết ngồi.Trẻ con gì chứ.Em đã hai mươi ba tuổi rồi đấy nhá.Nói xong thì hai chị em vui vẻ đi ra nhà xe.Tả hình bóng ngạc nhiên khi nhìn thấy một chiếc túi nhỏ chèo trước xe của mình.Cô vội vàng mở ra thì thấy một lọ dầu bóp.Là ai thế nhỉ.Cả hai đều mắt nhìn ra lần rồi nhìn qua nhà xe.Nhìn thấy ai cũng đang hối hả lấy xe ra về.Gia đình nói.Hàng ngoại hình hoài nhé.Chắc là đắt đỏ lắm rồi.Mà thôi cứ kệ đi chị.Ai có lòng tốt thì mình cứ nhận thôi.Chắc là chị ở hiền gặp lành đấy.Ngày đầu tiên đi làm.Tôi đã gặp tổng giám đốc lạnh như băng.Khiến cho trị sưng phồng cả chân.Nhưng mà hiền nó có người tốt mua thuốc thoa trần đỡ đau như thế.Như vậy là vui rồi còn gì nữa.Thực ra trong phòng kinh doanh thì ai cũng biết trên khả hân bị đau bởi vì có đi khập khiễng.Vào đến phòng có còn tháo hàn cả giày da lô gió phần gót chân sưng đỏ.Nhưng mà không có ai có lòng tốt giúp cô đấy.Thật đúng là ngại quá chị em có câu vui vẻ về nhà ăn cơm chuẩn bị đến trung tâm học.Bữa cơm tối hôm đỏ ông phải tầm nhìn hai cô con gái cười nói.Thế nào hai cô công chúa ngày đầu tiên đi làm sao rồi.Trả hân cười đáp cũng vui bố mà mọi người nhiệt tình với chị em của con lắm.Sợ hơn và gia đình đều không nhắc đến tảng băng bởi vì sợ bố mẹ lo lắng hai chị em cô chỉ nói.Chuyện vui thôi anh thấy sơn cũng đang chuẩn bị xin đi học một lớp đại học tại chức để đi làm.Em cảm thấy cuộc đời của mình giành thực sự hồi sinh những gì đã quà tưởng như một cơn giông bão.Gió mưa đã gọi sạch mọi bụi bẩn.Buồn dance.Ánh nắng mặt trời cùng với anh cầu vồng sau giông bão chiều xuống gia đình của cô khiến cho cuộc đời của.Lấp lánh những tia hi vọng mới những chồi non mới lại nhô lên đẹp đẽ và tươi sáng.Ăn uống xong xuôi thì hai chị em đến trung tâm học tiếng và ổn định chỗ ngồi thì cả hình và dài.Đang nghe tiếng bàn tán xì xào này.Cái bọn mày biết tin gì chưa ngày hôm nay lớp chúng ta có thể giảm mỡ đi nhé.Mà tao nghe nói thì chị dậy có một buổi thôi.Chủ yếu là nói chuyện hướng nghiệp cho bọn mình.Một người khác xen vào ở trung tâm có thông báo ngoài bạn đấy thôi.Ai nói là tổng giám đốc công ty gì to lắm đấy vừa giàu vừa đẹp trai đi du học hàn quốc về đây nhé.Một chỉ vừa đến tất cả vào ngày ai đẹp trai đâu.Ở đâu đấy có vợ chưa sợ hơn và gia đình không quan tâm mấy chuyện y sau đó nên không hay.Lại thường đi muộn nên ít đọc bảng thông báo.Cá cảnh chị đi học tiếng thường đã có gia đình chỉ có vài ba người là chưa lập gia đình nên cứ hay tục nằm.Ba bàn tán này nọ và thường ngồi bàn cuối về rồi đến sau nhưng mà hai chị em.Lựa chọn ngồi bàn đầu để nghe giảng rõ hơn trong lúc đang đợi giáo viên.Trả hân và gia đình tranh thủ xem lại từ vựng hôm trước và nhìn qua bài hôm nay trong giáo trình.bốn nghìn tiếng bàn tán im bặt.Tải hình ảnh lên.Một bóng dáng cao lớn bước vào.Lò thị xã đựng lớp hôm nay.Thế nhưng mà hết rồi.Không chỉ có mà cả em gái của cô cũng run rẩy như anh à.Chưa bao giờ chị em cô hận khi chọn của bản đầu như giây phút này.Quả đấm máu oan gia ngõ hẹp mà.Anh ta quả đúng là thiêng.Người đâu mà sáng giờ đá gà.Chưa ăn cơm cũng gặp.Giờ đến tối cứ tưởng là thoát được cũng chạy không được thế là sao hả trời.Giờ mình cúi xuống lầm bầm.Trẻ.Người thiên có kiểu này đến khi nào mới ngồi sau này chuối đây cả hình dáng nhà em gái.Trật tự đi.Cái mồm toàn nói vừa lên trên.Đang ngồi bàn đầu đấy.Gia linh invest.Ngồi thẳng lưng da và nghiêm túc.Cả buổi học hôm đó thì hai chị em cô là được dịp tốt cả mồ hôi.Khi mà về thầy giáo mà không cảm xúc kia bắn tiếng hàn như gió.Ai đi ngang qua không nhìn kế.Kể trước cứ tưởng là một tài tử hàn quốc nào đó.Đang diễn thuyết về bộ phim mới mang ta lại là nam chính.Những học viên ngồi phía dưới nhà thì ý.La bàn tán về độ đẹp trai của thầy giáo thì nhiều.Thi thoảng đâu đó lại vang lên tiếng cười khúc khích nho nhỏ.Mà ông cha ta nói quá không sai tí nào.Các tỉnh về trà có đầu thai sang kiếp khác.Thì cũng không thể nào bỏ được.Nhưng khả hình cũng phải công nhận một điều rằng.Hoàng khôi nguyên rất giỏi.Anh đang phát âm rất chuẩn.Và giảng giải những nghĩa rất dễ hiểu.Đặc biệt những vấn đề hướng nghiệp được anh ta đưa ra.Tả một không khí tranh luận sôi nổi và hào hứng.Anh ta quả là một người có sức hút.Không chỉ bằng vẻ ngoài vô cùng đẹp trai.Hai cái trước dành tổng giám đốc nhiều tiền lắm quyền.Vậy còn bằng một trí tuệ siêu vi.Chỉ có điều anh ta quá lạnh lùng.Lạnh đến mức khó ưa.Chào buổi học ngày hôm đó thì chị em cô chỉ ngồi im lặng lắng nghe mà không có ý kiến gì cả.Cho đến khi kết thúc thì gia đình cũng vội gái tài của chị rồi nói.Chị khả hân.Về nhanh thôi.Thế nhỡ anh ta gọi lại thấy mùi đấy.Thế là chị em cô lại chen lấn trong đám học viên đề ra về.Còn vị tổng giám đốc họ sẽ liếc nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé kia.Công khỏe môi cười.Khi tất cả các học viên đã về hết.Khôi nguyên mở nguồn điện thoại.Gọi cho cậu trợ lý hải minh.Bữa tiệc kết thúc chưa.Đầu dây bên kia thợ vào đá.Tổng giải sếp à.Mồ hôi ướt hết cả tuổi rồi.Mà nói cho sếp biết nhé.Tôi chỉ làm con tốt cho sếp nốt lần này nữa thôi.Mẹ xếp xoài tôi cứ chóng cả mặt đi.Khởi nguyễn nhất ngồi cười.Thế tôi đã bao giờ để cho cậu chịu thiệt chưa.Hải minh cười đá.Tôi biết là sếp khởi tôi.Nhưng mà sếp tán ai yêu ai thì lại lên đi.Giải thế cờ thả mì đổ khổ thế này.Mày xếp lại việc của tao như thế.Đa dạng phân này sức khỏe thoát đi.Khởi nguyêncông khóe môi cười rồi đó.Tôi đã không thích.Đố ai ép.Rồi rồi.Thế bây giờ ông tướng ở đâu để tôi đến rước nhé.Trung tâm dạy tiếng hàn ở đường ít.Tôi sẽ đến đó làm gì thế.Giải tiếng.Đường xe bên kia mất tiền mười giây đài loan thông tin rồi à lên một tiếng cười nói.Tôi hiểu rồi.Dạ vâng.Thêm mười phút nữa có mặt nhé.Ok.Tắt điện thoại.Anh chàng tổng giám đốc đẹp trai lớn hướng đi lên phòng đào tạo của trung tâm.Đưa một phong bì dày cho giám đốc chồng tầm rồi nói.Tôi có chút quà cho trung tâm.Tiền anh thay bóng đèn cho phòng ba trăm lẻ hai tôi vừa đứng lớp.Loại bóng đang dùng chói mắt quá.Học viện nhìn bạn sẽ lo mất.Ảnh hưởng đến kết quả học tập đi.Giám đốc trung tâm nhạc nhìn.Thay cả các phòng cũng đầu đến tuần này tiền đâu thưa tổng giám đốc.Chưa kể là hàng năm.Anh rất muốn vào đây.Cầm đồ.Thay mỗi phòng ba trăm lẻ hai thôi.Các phòng khác không cần.Số tiền còn lại thì anh đưa cho thầy giáo đánh ra đứng lớp tối nay.Bị tôi chỉ mất trôi.Ông giám đốc trung tâm cười rồi nói.Anh đúng là quá chiều đáo.Được anh đứng lớp là vinh dự cho cả trung tâm.Và tất cả các học viên mà.Ai lại làm thế chứ.Khuyên gật đầu chào giám đốc trung tâm.Rồi quay lưng gia cầm.Ngồi lên chiếc xe đã đổi sáng rồi đi về biệt thự họ hoàng.Vừa bước vào phòng khách sạn hoa lộc lấy được trang trí cầu kỳ theo phong cách cổ điển châu âu.Hoàng khôi nguyên đã nhìn thấy hai vị phụ huynh ngồi nghiêm nghệ đang đợi mình.Con chào bố mẹ con mới về à.Bài thuốc lan nhìn con trai mèo mai nói.Anh vẫn còn nhớ đường về nhà sao.Anh bôi tro trét cháu vào mặt bố mày như vậy đủ chưa.Đã bảo là tối nay gia đình thảo mi sang dùng bữa tối.Bàn chuyện cưới xin cho hai đứa.Tại sao lại không có mặt.Điện thoại cũng không gọi được sao thế.Khởi nguyên thản nhìn ngồi xuống rồi nói.Từ bao giờ.Bố mày lại cho mình cái quyền can thiệp vào việc cá nhân của con người.Còn chưa.Và cũng sẽ không bao giờ yêu thảo mi đâu.Bài thuốc lan dần giữ bắt đền.Em ngay đi.Cho mày ăn học trường thành.Bây giờ quay lại cả bố mày như thế.Thế còn thảo mi có cái gì không đủ.Vừa xinh đẹp khéo léo rõ ràng.Ra thế thì lại đàng hoàng.Khối thằng thèm nhỏ dãi mà chả được.Mày chơi cái gì chứ.Khu vườn đứng bật dậy.Mà thích thì tự đi mà lấy đi.Con không lấy.Vừa nói khôi nguyên vừa bước về phía cầu thang lên tầng hai.Bà thu lan huyền thoại trở lại.Đứng lại đây.Học tôi giải thích kiểu nói chuyện của loài đầu đường xó chợ như thế.Khôi nguyên vẫn giữ nguyên tư thế ngoài đường về phía của mày rồi nói.Còn nhắc lại một lần nữa.Con có thể nghe lời bố mẹ nhiều việc khác.Nhưng mà tiêu chuẩn yêu đường cưới xin.Trị tuyệt đối không.Con yêu ai lấy hai là quyền của con.Không ai can thiệp được à.Bố mày thích tự đi mà lấy.Trái tim con không bao giờ tồn tại cái tên triệu thảo mi.Và đây là lần cuối cùng có nói điều đó.Bà thu lan dần thiếu đập bàn rồi bắt đền.Còn với chả cái.Mày muốn lại tức chết rào.Mày có tin là ngày mai mày khóa luôn tài khoản ngân hàng rút cổ phần hóa công ty không.Mà cứ làm nếu như bạn muốn.Nói xong từ hoàng khôi nguyên không lên lầu nữa đi thẳng ra cửa.Bác sĩ đang nói vòng theo.Khuya rồi đấy.Con đi đâu vậy.Về nhà của con.Anh ta đi thẳng ra xe rồi la phút để trước còn mất giận dữ đến ngỡ ngàng của bà thu lan.Bà đang ngồi xuống bậc rõ.Đấy.Ông xàm đi.Còn với chả cái.Giờ đang ở đâu không biết.Nói chả có rửa nghe cả.Ông hoàng trí khôi thời dài một tiếng.Thế tính nó là như thế đấy.Bà càng giàu thì nó lại càng ghét thôi.Bài thuốc lan nhớ mày nói.Hay là có khi nào đó yêu con bé nào rồi không.Tôi phải điều tra mới được.Nó mà lấy con thảo mê thì có phải là lợi trăm đường không.Con bé lại còn khéo léo như thế.Ông chỉ huy trưởng từ đã.Bà cứ từ từ cái đá.Đừng có điều tra dịch vụ.Đến tay nổi hồng bế cả đi.Hoàng khôi nguyên chưa hội lái xe về biệt thự riêng.Mở gọi cho hải mình đến quán bar.Vợ nhìn thấy khói nguyên thì phải minh cầu nhau nói.Này anh.Anh định ế vĩnh viễn thì kế một mình đi.Kéo theo tôi làm gì thế.Để tôi còn đi tìm vợ chứ.Đã khuya như thế rồi.Là con dao quán và ngắm cái cô này ổn áo.Thật đúng là không hợp với tôi tí nào cả.Hay là anh đợi câu thẩm mỹ.Hải minh nói một tràng dài như vậy.Cho đến khi ngừng lên thì bắt gặp ánh mắt tìm từ sâu không đáy của khối nguyên thế là yên bình.Là trợ lý nhưng cũng là bạn thân nhất của khối nguyên nên hài minh hiếu.Cứ mỗi lần anh bàn im lặng uống rượu.Tức là cậu ta đang có chuyện gì đó cần tâm sự.Lần này thì không nguyên cả gan trốn khỏi bữa tiệc lớn của gia đình họ hoàng và họ chịu.bốn giấy được chuẩn bị rất tỉ mỉ và công phu.Thế nào thì có bị hai vị phụ huynh trong một trận ra hồn.Chắc là đang chán đời lắm đấy.Nhìn khôi nguyên cái nó hết cốc này sang cốc khác.Hải minh chị yên lặng ngồi nhìn.Khi bị tổng giám đốc tiền nâng cấp dựa theo nằm nền đến miệng.Hải minh vội giảng lấy.Nay.Thế cậu muốn hỏng dạ dày à.Nói đi.Ông bà triệu lời ca bài quốc sao.Khôi nguyên gật đầu.Thời gian ra một tiếng rồi nói một câu không liên quan.Lại hải đăng thế nào rồi.Hải mình uống sạch lại dấu trên tay.Sai sai cái gì chịu nổi.Sau khi hãng và luật tồn tại đất bình dương để tìm bà diễn đàn và kubo.Thì hắn giống như một thằng điên.Lên cơn nghiện mà không có tiền.Cải cách nhà trọ cũng phải tầm thì lại thấy toàn là không khí.Lego đến quỷ lại bọn xã hội đen để truyền thuốc.Thế lại bị chúng dần cho một trận thân tàn ma dại.Bây giờ thì chắc là nó về ăn bán bà già còn có đoàn người tàn tật nhà nó trên gia lai.Chắc là không dám làm gì nữa đâu.Khương uyên nhìn vào những ánh đèn đủ màu sắc phản chiếu đang nhảy nhót trên tường.Sôi nổi.Tiếp tục theo dõi.Hải minh ngọc nhìn nói.Thế cậu có rảnh rỗi quá không thế.Tôi nghĩ là giờ có nút gan hùm.Nó cũng không dám ảnh đầu.Xuống bình dương thì sợ công an và bọn xã hội đen.Đi tìm gia đình khá hơn thì chả biết đâu mà tìm.Cũng chẳng dành tiền bạc giống như xưa nữa mà đi.Phương uyên vẫn nhìn vào khoảng không trước mặt rồi nói.Không có gì là chắc chắn cả.Cái loại chó cùng rứt giậu như nó.Càng út nhiều.Càng dễ lên còn chảy.Cứ cắm một chút để gia lai.Không được lời lòng.Đừng để cho nó lại gần gia đình cô ấy một lần nữa.Cô ấy và những người thân khổ như vậy là quá đủ rồi.hai mươi.không khôi nguyên.Tôi thì vốn không tin vào tiếng sét ái tình.Nhưng mà lần này thì có lẽ phải tìm thôi.Chứ chẳng lẽ cầu thực sự yêu chưa khả hân sao khôi nguyên.Ra một nụ cười như có như không.Tôi có thể nói đùa với người nào khác.Nhưng mà đã bao giờ tôi được gần với cậu chưa.Hải minh xem câu hỏi đó chính là câu trả lời.Hơn ba mươi năm sống trên có xàm trần.Thế có đến hai mươi lăm năm.Cậu làm bạn với khởi nguyên.Từ khi hải minh thuộc thế giới người nghèo.Còn khôi nguyên thuộc thế giới giàu sang.Đến giờ đây cả hai đều có cuộc sống sung túc.Thiên nhiên trong lòng cậu trợ lý.Vị tổng giám đốc này không chỉ là cấp trên.Lập bản thân thiết.Mà còn là ân nhân nữa.Hài minh vẫn còn nhớ như in tuổi thơ cơ cực của chính mình.Trong khi các bạn đồng trang lứa được ăn ngon mặc đẹp.Được em bán rất yêu.Cậu bé đã phải bươn chải cùng với mẹ kiếm ăn qua ngày.Cầu không được học mầm non.năm tuổi đã cùng với mẹ rong ruổi khắp các con phố.Từ nhỏ cho đến lớn của thủ đô.Để bán vé số.Buổi tối đến thì bán nước chè xanh.Mỗi lần đi ngang qua trường mầm non.Cậu chỉ biết thèm thuồng nhìn vào.Những chiếc xích đu.Cầu trượt trong đó là cả một thế giới diệu kỳ.Mở cậu bé hải mình mơ ước.Được vườn đến.Thế nhưng không thể.Tuy nhiên.Chẳng bao giờ cậu dám mở miệng đòi hỏi hay mày nha với mẹ.Bây giờ mới năm tuổi.Nhưng mà cậu hiểu.Trình bày của mẹ là cả một gánh nặng chiếu trên.Hài minh không biết bố mình là ai.Cậu chỉ biết đến mà cùng với những người dân lao động trong xóm nhà lá nghèo nàn ở ngoại ô của thủ đô hà nội.Mỗi người một nghề.Đều xong rồi và bẩn hàn như nhau.Hình nền rồi thèm được đi học lắm.Nhưng mà phải mình chỉ biết.Nuốt nước bọt đứng nhìn các bạn đồng trang lứa.Tung tăng trong bộ đồng phục.Cùng với bố mẹ đến trường.Thế rồi một hôm.Cậu + mẹ đứng trước cổng trường mầm non quốc tế.Đây là ngôi trường dành cho con của các nhà giàu có.Nên giờ tan học toàn là xe ô tô đưa rước.Có bạn đi xe của nhà trường.Có bạn thì được tài xế riêng của gia đình đến đón.Chính vì vậy.Giờ tan học đề thường tắc đường.Nên hai mẹ con hải mình mắc kẹt lại.Đang nóng ruột về xếp vé số vẫn còn nguyên.Facebook nguyễn hải minh nhìn thấy.Một cậu học sinh rất khôi ngô.Nhất là đôi mắt bạn ấy sáng lắm.Sáng có nghĩa là ánh sao vậy.Chỉ có điều hòa hải mình cảm nhận.Nó có nét gì đó hơi buồn trong đôi mắt.Bạn ấy được tài xế riêng đến đón và đưa ra xe.Lúc đình hàng quà mẹ còn hải mình.Bà ấy chợt dừng lại.Và nhìn thấy mình đang cầm xấp vé số trên tay.Người tài xế thể dục.Cầu khởi nguyên.Đi về thôi.Khi những cậu bé đó vẫn nhìn hải mình sẽ nói với chú tài xế.Chỗ mua hết sức với số đó đi.Người ta sẽ ngạc nhìn.Cậu còn bé như thế.Mua vé số để làm gì.Tuy nhiên cậu bé tên khôi nguyên không để tâm đến câu hỏi của tài xế quay sang hải minh rồi nói.Chiều mai đời tôi đây.Nói xong thì kệ bà ấy bước lên xe ô tô đời người tài xế.Ông tài xế cũng dần giáp làm theo.Mua hết toàn bộ vé số và lên xe chiếc xe nổ máy và lên ngồi vào dòng người tấp nập trên phố chiều.Mẹ con của hải mình cứ ngỡ ngàng đến sung sướng bởi vì không ngờ hôm nay là bán hết về sống anh đi.Vậy buổi chiều hôm sau.Hài minh dự đúng rồi hẹn đời không yên trước cổng trường mầm non quốc tế dùng mạng cầu cho rằng.Người giàu họ nói như thế nhưng mà họ sẽ quên ngày thôi thế nhưng phải mình là một mực tin vào lời.Khuyên nói một điều đặc biệt nữa là chồng tập về số mà hồi nguyên mùa hôm qua có một tờ trúng giải.Không biết là người giàu có như cậu ấy có hết lên vì sung sướng với số tiền đó không.Chính vì vậy hôm nay hai minh đến sớm hơn và mong ngóng khởi nguyên tan học sớm một chút để báo tin vui.Lần này thì vẫn là người tài xế đã đến đón khối nguyên vừa ra đến cùng hai mươi.không.Khôi nguyên đã mất tìm kiếm nên vẫy tay chào gọi khôi nguyên tố ở đây.Phương uyên gật đầu tiên là hãy minh giao lên chúc mừng cậu nhé.Cậu vẫn giữ tờ vé số giải nhất chứ nó được rồi.Ánh mắt của khởi nguyên láy lên một tiếng nhạc nhìn rồi biến mất.Cậu bé quay sang người tài xế.Tập về số đo độ dài người tài xế vội vàng đi lại xa lấy ra tập vé số mới mua.Hôm qua đây thưa cậu chủ.Ngày hôm qua tôi vẫn để nguyên ở đây hai mươi ngạc nhiên.Thế cậu không xem kết quả ngày hôm qua sao.Trong này có một tờ trúng giải nhất đi không nguyên tập vé số cho hải minh.Cậu cầm lấy đi.Từ nào được giải nhất cậu đi nhận giải đi.Hải minh hải hóc môn.Cô.Cô nói cái gì cơ sao lại là tôi chứ là cậu chống giả cơ mà cả một đống tiền đấy.Tôi cho cậu đi.Cầm lấy số tiền đó mà đi học đi cậu thích đi học đúng không.Hài minh ngọc nhìn đi học.Cậu chào tôi sao.Nếu như cậu thích.Hài minh hết hàng đến mức nói không nên lời.Cậu.Tớ.Tôi thích đi học chứ.Phường nguyễn quay sang người tài xế.Chú à.Mua hết được về sớm hôm nay cho họ đi.Người ta sẽ là mồ hôi trên trán rồi lại nằm giáp làm theo.Vài ngày hôm sau.Không hiểu sao không huyền biết chỗ ở của bạn còn hỏi mình.Bà đòi bố mẹ đưa hải minh vào nhà cậu làm giúp việc.Còn hỏi mình cũng được đi học tiểu học.Từ số tiền trúng vé số đó.Và cũng chính từ đây.Họ trở thành bạn của nhau.Chỉ có một điều mà thôi ấy hỏi mình không giải thích được.Là khôi nguyên rất ít cười và ít bạn.Ở cái tuổi đó ai cũng muốn trả lời với bạn bè và vui vẻ cười đùa trong những trò chơi.Trong khi đó thì hồi nguyền thường thu mình lại.Và đó cũng là lý do vì sao tình bạn của họ lại càng khiến cho đến tận bây giờ.Nghĩa là những năm tháng đó.Hài minh không bao giờ thấy xúc động.Những người nói không nên lạnh lùng khó hiểu.Nhưng mà phải mình hiểu đằng sau đôi mắt tưởng chừng như vô hồn ấy là tao một tấm lòng ấm áp.Đằng sau cái vẻ lạnh lùng ấy là cả một trái tim đồng hồ.Trần hoàng khôi nguyên đã tạo nên hãy minh của ngày hôm nay.Vì thế những gì mà khôi nguyên đã nói với hải minh.Nhất định không phải là đùa cợt.Đang mải mê suy nghĩ.Hài minh không thể để ý anh bạn của mình đã uống gần hết chài hình đen xì.Hài minh vượng giật lấy liệu trên tay khởi nguyên.Thôi.Uống như thế đủ rồi đấy.Đi về thôi.Không ăn vẫn cứ ngồi không nhúc nhích.Ánh mắt thì nhìn xa xăm.Không sao đâu.Vẫn tình.Hai miếng đất nền.Nếu như cậu yêu cô ấy.Thế có phải hành động chứ.Không phải là người đi uống rượu đi.Không nên dừng lại động tác giúp đỡ.Rút ra một giấc năm trăm.khôngđ đặt lên bàn.Rồi cũng phải mình ra xe trở về biệt thự riêng.Hài minh nói đúng.Khi yêu chúng ta không nên im lặng.Mơ về anh đấy im lặng một lần.Nên đắp một lần bỏ lỡ em.Triệu khả hân.Ngày hôm sau thì cả hơn và gia đình đến công ty được khánh sớm.Bởi vì là nhân viên mới.Nên hai chị em luôn bằng nhau cố gắng gần mẫu để tảng băng kìa để soi mói.Lúc này thì phòng kinh doanh mới lác đác vài người.Vừa ngồi ấm chỗ thì hai chị em cô lên thấy trợ lý của tổng giám đốc bước vào.Cô chú khả hân và cô châu gia linh đã đến chưa nhỉ.Khả hân vừa đứng dậy.Tôi là chưa khả hân.Có việc gì không ạ.Hải minh cười tươi.À.Có một chút thay đổi nhỏ về nhân sự.Tổng giám đốc và quyết định của chiều dài mình sẽ chuyển sản phẩm thị trường.Còn cô chưa khả hân vẫn tiếp tục ở lại phòng kinh doanh.Gia linh mọi thắc mắc.Tại sao hôm qua tôi vừa được phân vào đây cùng với chị khả hân.Hôm nay lại chuyển sang phòng thị trường là sao ạ.Hải minh giải thích.Hôm qua là ngày đầu tiên các cô đi làm.Và cũng là ngày tổng giám đốc trở về sau đợt công tác.Nên vẫn chưa ổn định nhân sự.Hôm nay thì tế bào sắp xếp lại.Phòng thị trường đang thiếu người.Cô thi đại học ngành marketing.Sen đỏ hợp chuyên ngành hơn.Còn có khả hân thì học về quản trị kinh doanh.Ở lại đây là hợp lý.Bây giờ thì cô thu xếp hàng đó cùng tôi nhé.Gia linh nhìn hình đầy lo lắng.Tải hình phố lần của em.Chị thấy là anh trợ lý của tổng giám đốc nói như vậy là đúng đấy em làm đúng chuyên ngành mới có thể phát huy được năng lực.Chả phải đó là ước mơ của em còn gì nữa.Chị em mình phải ăn mừng mới đúng đấy.Cái thằng đó biết đâu em có nhiều ý tưởng sáng tạo.Công việc sẽ tốt hơn.Nhưng mà em không muốn xa chỉ đâu.Sợ hơn cười đá.Ôi trời à.Cái con bé này.Làm cái gì mà lấy chồng đến nơi đấy.Phòng thị trường các đề có mấy bước chân.Xa xôi gì đâu.Em làm cái gì là sinh ly tử biệt không bằng ấy.Mai em ở đây nhìn chị lắm thì càng nhanh chán thôi.Thôi chụp hết tờ giấy sáng tạo của nhân tài gia đình đây.Thế thôi đi đi.Cho người ta đợi đấy.Gia linh vừa tuổi thân vừa hậm hực đi theo hải minh.Có nên dọn dẹp lại bàn làm việc.Cũng vừa hai đến giờ làm.Đến giờ cơm trưa thì ra lệnh kéo thả hình lại một góc rồi nói.Chị ạ.Em nghĩ là cái áo tảng băng đó.Dùng chính sách để chia giá trị em bằng với nhau đấy.Là sao chị không hiểu.Này nhá.Để hai chị em mình cùng một phòng.Thấy tinh thần đoàn kết của chúng ta sẽ khiến cho lão khó để cả hai người một lúc.Vì thế.Nó phải chia lìa hai chị em.Mỗi người một nơi rồi về cao chỉ bắt nạt chứ sao nữa.Tôi chỉ nhớ câu chuyện bó đũa hồi cấp một trường đại học không.Tả hình cô vào đội của em.Thôi đi cô nương.Xem phim cổ trang cho lắm vào.Tưởng tượng linh tinh.Chị thấy quyết định của tổng giám đốc là hoàn toàn đúng.Không có gì sai cả.Phù hợp chuyên môn của cả hai chị em.Chỉ có một người đàn ông hơn ba mươi tuổi.Lê thành đạt nhanh ta.Có già thế như vậy.Tớ không chấp nhận mấy câu ngốc xít của em đâu.Gia đình tròn mắt ngạc nhiên.Sáng nay chị uống nhầm thuốc à.Sao lại đi bánh cho người ta thế.Sợ hình bắt đầu.Chị không bênh cho người ngoài.Mà chỉ đứng về phía lẽ phải thôi.Chúng ta vào đây để tìm kiếm cơ hội du học.Chị nghĩ là cứ làm tốt công việc của mình.Thế không ai trách được gì mình cả.Em không nói nữa đâu em đi ăn cơm đi.Sợ mình không biết nói sao cho em hiểu.Cũng đành cúi đầu ăn cơm gia linh là như vậy đấy cô bé vẫn còn trẻ con.Sợ hơn thì lại thương em nên hai người nhện.Tuy nhiên gia đình không giống như các tiểu thư con nhà giàu.Cô bé vẫn thường xuyên nghĩa sau mỗi lần như vậy.Và khi thấu hiểu rồi thì sẽ chủ động nói chuyện lại với chị.Và quả đúng là như thế.Sau khi ăn xong xếp cơm thì gia đình ruột già nói.Chị khả hân.Chân của trẻ đỡ đau chưa.Đỡ rồi.Mà công nhận là lọ giấy tốt thật đấy.Hàng xịn có khác.Thôi vài lần là đỡ ngày.À đúng rồi.Tối nay có hội chợ hàng giảm giá cho trung tâm thương mại đi.chín giờ học xong chưa mình qua đó xem có đồ thì hợp không nhé.Màu đỏ đường vấn đề cả người.Trung tâm thương mại cũng không xa chỗ mình ở chỗ lắm.Để nha chị.Em học marketing qua nó không sai tạo nào.Thuyết phục chị hoàn toàn rồi đấy.Ok con hương.Buổi chiều hôm đó hả còn đang say sưa làm việc.Thì lại thấy anh trợ lý của tổng giám đốc bước vào.Xin lỗi mọi người một chút.Tập phẩm kinh doanh đều ngẩng đầu lên.Có việc gì vậy trợ lý hải minh.À.Công ty của mình có hợp đồng ở nhatrang.Tổng giám đốc sẽ vào đó cùng với tôi và một vài người nữa.Trong đó phòng kinh doanh sẽ có một người.Là cô chưa khả hân.Xà phòng nghe đến đây thì im lặng.Nhưng có thể nghe được tiếng thở của từng người vậy.Có lẽ đó là phút giây cho sự ngỡ ngàng sửng sốt.Và một chút tiền tỉ.Và cũng là giây phút để thông tin kịp truyền đến tai mọi người.Và tất cả cặp lót dữ liệu.Xà phòng chụp nhau nhào cả lên.Ông.Đi nhatrang.Khả hân mày thật đấy.Mới vừa vào làm việc đã có cơ hội tốt nhất.Duy chỉ có cả hình máy vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra.Nền laptop.Anh có nhầm không thế.Tôi mới vừa vào chưa có kinh nghiệm gì cả.Xà phòng kinh doanh ngoài korea.Coi đây là chưa cả hơn nữa không.Dạ không.Nhưng mà tôi.Nếu như có ý kiến gì.Tôi lên gặp sếp tổng nhé.Còn nếu như không.Về chuẩn bị đi.Ngày mai khởi hành.Nói xong thì anh ta quay lưng đi thẳng.Khi mà bấm lương của trợ lý hải mình đã khuất hẳn màn hình vẫn cứ đứng ngẩn ngơ.Như không tin vào những gì mà mình vừa nghe thấy.Chị đồng nghiệp ngồi bên cạnh kéo tay của cô.Sợ hơn.Làm sao thế.Cô đơn hàng mắt ngỡ ngàng nhìn chị ấy.Trẻ.Em không hiểu gì cả.Em mới vào công ty được vài ngày.Lại cùng sếp để ký hợp đồng.Thế nhỡ đâu có chuyện gì không kịp ứng phó thì em làm sao đây.Em cứ yên tâm đi.Em có phải là người đưa ra quyết định đâu.Sếp mới là người ký hợp đồng.Chắc là sếp muốn em đi học hỏi thêm kinh nghiệm đây.Tính của sếp là như vậy.Alo tin cho nhân viên mới.Em không biết là tiền hay là một chiêu thức hành hạ mới đi.Zara mà biết thì lại là toán lần lượt xem.Chị động nghiệp cười rồi nói.Có thể là sếp nhìn thấy hả em sự cần cù.Hay là một năng lực tiềm ẩn nào đó.Mai em lại xinh xắn nữa.Muốn đưa em đi vừa làm bộ bạn cho công ty.Vừa để cho em học hỏi thêm đấy.Nhưng mà chị ạ.Vấn đề là em chưa bao giờ để kết hợp đồng cả.Huống hồ công ty của mình quá lớn.Em có thể áp lực.Chị vô phố vào vai thả hình rồi nói.Không sao.Cứ có sếp đổi ok.Em đi với sếp đã học được rất nhiều thứ.Mà ngồi trên ghế nhà trường chưa được học đâu.Yên tâm đi.Có vẻ như anh ta là thần tượng của cả các công ty này.Cưng à điện xếp thầy bà tiên hoàng khôi nguyên thì mất của ai nấy đều sáng rực cả lên.Miệng thì cứ kể quên cả trời đất.Giống như mấy cô tuổi teen nói về mấy lần thần hàn quốc.Hỏi mà biết chị em có ghét cay ghét đắng.Gọi anh ta là tảng băng.Thì có khi là sẽ bơm vào khả hân và gia đình rồi thả cho cá mập ăn mất thôi.Vì thế nhà chị đồng nghiệp nói cô cũng cười vui và xem như mọi chuyện không có gì.Giờ khỏi phòng kinh doanh.Hài minh đi lên phòng tổng giám đốc.Nhưng mà vừa đến cơ à.Anh đã cực lại về tiếng hát phát ra từ bên trong.Phỏng vấn cách âm.Mà thằng hưng vẫn lọt già.Chứng tỏ tiền hết kìa phải vô cùng kinh khủng.Hải minh hội vàng mở cửa.Bởi vì là khôi nguyên có chuyện.Và điều quan trọng là không thấy thảo my.Ngoài ban thư ký phim ngoài.Vừa bước vào chưa kịp nói câu gì.Hài minh đã nhìn thấy giấy tờ trên bàn khôi nguyên bị nám vùng vãi xuống sàn.Anh bản vẫn điểm nhìn ngồi trên ghế.Đứng bên cạnh.Triệu thảo mi.Đầu tóc thế giới oppo.Nước mắm làm.Anh nói đi chứ.Sao người đi của anh vào nhatrang không phải là em.Có phải anh mấy con bé đó không.Nó thì có cái gì hơn em đâu.Ảnh của bí ẩn.Nó có chồng có con rồi không đấy.Phương uyên vẫn ngồi im trên ghế mất niềm tin nhắn.Đôi môi mấp máy.Nhật giấy tờ lên.Thảo mi hết lớn.Anh trả lời em đi.Khôi nguyên từ từ mở mắt.Nhìn thảo mi bằng những tia lạnh lẽo.Một.Để cho có bag.Nhật giấy tờ.Bao giờ khỏi phòng của tôi.Còn hai.Nghỉ việc đi.Nhìn thấy ánh mắt lạnh hơn bằng của hoàng khôi nguyên.Dễ nhìn là chiều thảo mì sờ đến tái cả mặt.Cơn giận của anh ta có thể khiến cho cô nghỉ việc như chơi.Cô ta lặng lẽ cúi xuống nhặt được giấy tờ vùng hóa trên sàn.Xếp lại gọn gàng.Rồi quay người bước đi.Nhìn thấy hài minh đứng ở cửa.Thảo mít giải.Tôi sẽ không để yên chuyện này đâu.Hải mình tưởng như đã quá quen với kiểu ghen tuông vô lý của thảo mi.Dành cho anh bạn khôi nguyên.Nên nhún vai và chia tay ra phía cửa ra hiệu tiện khách thảo mê dấm ảnh gót giày lên nền.Và đi ra ngoài.Cô ta vừa giáp vào nhà vệ sinh nữ để trang điểm lại.Thì cũng vừa lúc khả hình gõ cửa phòng tổng giám đốc.Mời vào.Nhận ra giọng nói của hoàng thùy nhung.Xã hương nhẹ nhàng xoay nắm cửa bước vào.Giảm chào tổng giám đốc.Chào trợ lý hải minh hà.Khôi nguyên lần đầu vào trong bài mất lái nền vài tiên hạc nhìn rồi nhanh chóng biến mất.Có việc gì sao.hai mươi.không thấy khả hân thì ho khan mấy tiếng rồi nói.Vậy xin phép tổng giám đốc tôi đặt vé máy bay cho công ty vào ngày mai.Chèo có cả hình nhé.Nói xong anh chàng trợ lý trộn ngay lập tức.Không nguyên chỉ vào chiếc ghế đối diện.Tế bào khả hân ngồi xuống.Truyện cổ đại em về.Anh ta nhắc lại câu hỏi.Tìm tôi có việc gì.Sợ hơn ruột giả đá.Cựu tổng giám đốc.Tôi mới vừa đi làm được hai ngày.Liệu đi ký hợp đồng lớn như vậy.Công nguyên công khóe môi cười rồi nói.Trên thương trường.Nếu những loại cọ xát.Nghĩa là chấp nhận thất bại.Có nên xem đây là cơ hội chứ không phải là khó khăn.Nhưng mà tôi không hiểu vì sao anh không bảo những người nhiều kinh nghiệm đi.Để khả năng thành công cao hơn ạ.Khuyên giải thích.Vậy tôi hỏi cô.Người ta bảo tuổi trẻ là tương lai của đất nước.Người ta đang muốn trả hóa đổi thành cán bộ.Bây giờ cứ đưa những người giàu kinh nghiệm đi ký kết hợp đồng.Thế thế hệ trẻ đến khi nào mới trưởng thành.Đến khi nào thì mới đủ sức lực thay thế cho lớp người đi trước.Sở hành nghề trồng chè điểm bạch.Cô im lặng bởi như chưa bao giờ anh ta nói nhiều như vậy trước mặt cô.Và điều quan trọng là anh ta nói không sai từ nào cả.Thảo nào hoàng khôi nguyên có sức hút đến như vậy.Hóa ra không chỉ anh ta đẹp trai hay giàu có.Mà còn bởi vì anh ta có một cái đầu ưu tú nữa.Nhìn thấy cả hình của đầu im lặng.Hoàng khôi nguyên lại tiếp tục phủ đầu.Vậy có cần lý do gì nữa không.Cô không nằm trong diện phụ nữ mang thai.Hay là đang cho con bú.Không thể để công tác được.Và lại nếu như đã học kinh doanh và đam mê kinh doanh.Thì phải biết dấn thân vào thương trường.Biết cách tìm tòi và khám phá.Biết linh hoạt trong tư duy.Mở vào hai ngày thứ hai giờ đồng hồ.Được cử đi công tác thì vẫn cứ gọi là một cơ hội.Chị đồng nghiệp ấy nói quá không sai đứng trước hoàng khôi nguyên.Sẽ học được rất nhiều điều mà sách vở trên ghế nhà trường chưa được giảng dài cô ruột già nói.Vậy đi có lâu không ạ.Bởi vậy tôi có con nhỏ cũng tội nghiệp cho thằng bé.Hoàng không uyên khẳng lại vài giây cảm giác có cái gì đó nhói lên trong lồng ngực giữa anh thấy.Ra một tiếng xong việc sẽ về sẽ hơn gật đầu.Dạ vâng tôi hiểu rồi cảm ơn tổng giám đốc lưu ái tôi xin phép đi làm việc à.Phim gật đầu rồi dõi theo bóng dáng bé nhỏ có khả hân đi ra phía cửa buổi trưa ngày hôm đó sau khi.Cô thuật lại câu chuyện gia linh mở to mắt ngạc nhìn cái gì cơ.Nhà tranh.Ủa thủy chết biết làm sao bây giờ đây là chị xin nghỉ ốm đi.Chị nghĩ là nói đúng đi đây là một cơ hội cho chị học hỏi và lại chị đang khỏe mạnh bình.Như thế này bỗng nhiên lăn ra ốm thì ai tin là nữa việc của cả công ty nữa.Lỡ gì mà lỡ.Công ty đồng như thế này thì thiếu gì người đi thành chỉ.Có phải là đi thi hoa hậu đâu mà bà phải đi cho đúng người.Ký hợp đồng thì biến đổi số lượng người đổ ban về là được và lại chị báo ốm được xuất.Không được có những người đang khỏe mạnh bỗng nhiên đột tử thì sao đây.Xã xuân vội bịt miệng em gái cái mồm đi toàn nói linh tinh cả thôi.Xem giải đấu cờ tướng.Cô ba con bé xíu có đứa mẹ nói như thế rồi à.Không ý của em là có người như thế ai dám rồi chị khả hân xinh đẹp.Làm chứ.Chị lại em thấy nhatrang thì sao quá.Mà chị lại hiền như thế em cứ nói.Có khảo ai bảo với con hương là chị hiền nào.Nói chuyện với anh trợ lý bào tầm mấy người đi cùng nữa cơ em làm cái nhà anh ta sắp giết người diệt khẩu đến nơi.Gia đình bày ra phải mặt nhăn nhó rồi nói.Thôi được rồi thế bảo trọng nhé.Tt buổi tối ngày hôm đó.Trong khi hai cô gái xinh đẹp tung tăng vào trong tâm thương mại và vô tư mua sắm đồ hạ giá.Thế có một vị tổng giám đốc nào đó về biệt thự gì.Đóng chặt cửa.Cầm ipad.Rán rán leo lên giường như đang làm việc xấu.Anh ta nhẹ nhàng vào google và bấm sáu chứ.Truyện của tác giả thanh niên.Ngày lập tức trên màn hình hiện lên một loạt các kết quả.Anh đang ngủ nghỉ đọc đến quên cả thời gian.Để xem mặt mũi của anh hùng hai xoáy cải trạng minh hoàng.Dọn khẳng viên ra làm sao nó khiến cô gái kỳ điều đức.Đưa cả họ vào một sở thích trồng hồ sơ xin việc của mình.Đến hai giờ sáng.Vị tổng giám đốc ấy dài thái dương.Câu mày suy nghĩ rồi lại lên google bấm dòng chứ.Làm thế nào để trở thành soái ca.Tất nhiên là lần này có cần một nghìn lẻ một kết quả.Chiến tranh chàng đẹp trai hoa cả mắt.Sau một hồi lớp ipad.Hoàng khôi nguyên ném nó sang một bên.Nằm tách lên giường và phun ra hai chữ.Vớ vẩn.Buổi sáng ngày hôm sau gia đình đưa khả hân ra sân bay thì đã nhìn thấy khôi nguyên và hải minh đời sống ở đó.Hải minh thì vẫy tay.Trả hân.Bọn anh ở đây.Có nghĩa là chỉ đi vài ngày nên cầm theo một chiếc túi nhỏ đường vài bộ đồ và đồ dùng cá nhân.Cô tạm biệt gia linh.Em về cẩn thận nhé.Nhớ bố mẹ trong quần bò giúp chị đi.Chị yên tâm đi.Cô bảo sẽ ngoan mà.Cần dạo bước là hai người đàn ông phía trước giờ hỏi.Tên những người khác đâu à.Hải minh ngạc nhiên.Còn người nào nữa đâu.Chỉ có ba chúng ta thôi.Em cứ tưởng là các phòng ban khác cũng có đại diện đi chứ.Trời ạ.Đi ký hợp đồng chưa có đâu có phải là đi diễu hành kéo cả đoàn đi làm gì.Thôi đi vào đi sắp đến giờ rồi đấy.Trong lúc chờ hải mình làm thủ tục phương uyên nhìn khả hân.Cô đi máy bay lần đầu tiên hay sao mà chưa lên mặt là tám mét thì kỳ.Dạ không ạ.Tôi đã từng đi một lần rồi.Anh đâu biết khi nghe hài minh nói chỉ có ba người đi cô đã rất run.Cô cứ tưởng là nhiều người khác nữa nên rất tự tin chưa mà biết thế này thì giàu cho xong.Đồ ngốc có khả hân bây giờ toàn những hình ảnh không được trong sạch cho lắm.Đơn xin nghỉ không lương thực hình bấm giật mình bởi một giọng nói ấm áp vàng lên.Đừng có nghĩ linh tinh.Đi thôi.Khả hân còn chưa kịp tiêu hóa của vườn a thì một bàn tay thật ấm đã nắm lấy tay của cô kéo về phía.Cả hơn chỉ kịp ơi lên một tiếng rồi cứ như thế.Bước theo thân hình cao lớn trước mặt một cách vô số.Cô trưởng ý sáng tác biết mình nghĩ linh tinh à.Ngồi trên khoang vip của máy bay.Chẳng hiểu vì sao gian dối thế nào.Mà cả hình ảnh ngồi ngay cạnh tảng băng.Còn hải mình thì ngồi phía đối diện.Có hết nhìn mây trời thì lại lời tạp chí sẽ đọc.Cuối cùng thì hai mí mắt của cộng đoàn kết cáo nhau là lúc nào không hay.Cô chỉ có cảm giác mình tựa vào một vật gì đó ấm thần thơm và rất dễ chịu.Uy tín của cô tiếp viên hàng không thông báo máy bay sắp hạ cánh.Có hình tròn mở mắt và giật mình.Bởi vì cái vật dễ chịu ấy chính là bờ vai của khôi nguyên.Cô hốt hoảng lớp.Xin lỗi tổng giám đốc.Tôi.Khuyên nếu mà nhìn cô rồng ảnh ra bên ngoài.Xe đi nụ cười công khoảng mồi hấp dẫn.Khi ba người vừa bước xuống sân bay.Bất ngờ từ phía sau truyền đến một giọng nói.Anh khôi nguyên.Cả ba người cùng giật mình quay lại.Chiều thảo mì khoác lên mình nguyên một cây hàng hiệu chiều nào.Tủ quần áo kính mắt và túi xách bước đến.Anh yêu.Anh bất ngờ không.Em xin bố đi theo anh đấy.Khùng nguyễn xếp chút nữa thì buồn nôn trước những đề uống à ông bảo của thảo mi.Ngay đến cả hải mình cũng khó chịu ra mặt.Của thảo my.Mặc dù đây không phải là công ty.Nhưng mà chúng tôi đang đi kiếm hợp đồng cho công ty.Phim con đừng có xưng hô lung tung như vậy được không.Sao lại là lùn.Chả phải tôi và anh khôi nguyên là thanh mai trúc mã.Sắp đến.Số gạo thổi cơm chung thành vợ chồng sao.Lung tung cái gì.Lần này thì đến cả hoàng khôi nguyên cũng không thể nào thờ được nữa anh nói.Cô bị hoang tưởng à.Thảo mi vụ tín đến khoác lấy tay của anh.Anh.Anh làm sao thế.Chả phải cách đây mấy hôm.Hai bên gia đình chúng mình tổ chức tiệc công bố việc này rồi sao.Hoàng khôi nguyên giãy nảy lên như đỉa phải vôi.Giúp tôi của mình ra lạnh lùng nói.Có bị thần kinh à.Bố mẹ tôi và bố mẹ con ăn tối.Liên quan gì đến tối.Tôi và cô là thanh mai trúc mã thì có đấy.Nhưng mà còn vợ chồng thì không bao giờ.Cô có bị điên không thế.Bà lại tôi đang đi công việc.Cứ tưởng đây là sàn diễn thời trang nước ý.Ăn mặc kiểu cách gì đi theo là sao thế.Thảo mi nhìn ngắm những thứ mình khoác lên người rồi ít sát cả hình.Em thấy là đi ký hợp đồng.Cần phải đẹp và sang trọng như thế này.Em hợp với những đổi như vậy.Không như một số người.Mặt bị ngứa giả tiền.Em ghét mấy cái đồ rẻ mặt lắm.Sợ anh biết là của tao đang ám chỉ mình.Chơi có tốt không.Bộ váy này cô và gia đình đã được chọn máy.Chân trời mới.Bởi vì giá của nó gần năm trăm.không.Cửa sắt đức tài.Thế mà dám nói là chê là rẻ mà.Những chuyện nãy giờ rõ ràng không liên quan đến cô.Nhưng mà nói đến chuyện ăn mặc này.Là đang đá xéo cô.Xả hàng cuối mệt dài trên nền đất.Mất dạy vô tình biết rằng đồ giả hàng hiệu.Đính đá sang trọng của thảo my.Tuy nhiên khả hân hiểu rằng.Có những kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng như cô ta.Còn có những người sinh ra vốn nhập muối như cô.Nhưng mà muối có giá trị riêng của muối.Mỗi người đều có giá trị của bản thân.Không phải gì khiến có phải hạ thấp mình trước thảo mì cả.Hai người họ có yêu nhau.Hai lấy nhau.Thì cũng chả liên quan đến cô.Nhưng mà cái thái độ kính kiểu của cô ta.Khiến cho khả hân chẳng chưa tạo nào cả.Hoàng khôi nguyên thì nhắn nhầm không muốn nói với thảo my.Đi thẳng ra xe về khách sạn.Trên đường đi thảo mì lĩnh thắng hỏi hết cái này đến cái kia.Siêu nhân mà khôi nguyên cũng không thèm đáp lại.Chiến trường không khí trong xe hơi ngột ngạt.Họ dừng lại trước một khách sạn làm sao khiến cho khả thần phải bột miệng xuýt xoa.Đẹp thật đấy.Ngay lập tức thì thảo mỹ biến mồi.Với những người như cô thì đây là thiên đường.Còn với chúng tôi.Chỉ là bình thường thôi.Khởi nguyên liếc nhìn thảo mi.Cô không nói.Chạy nó cầm đồ.Tự đăng ký phòng đi.Sao lại như thế.Một.Là tự túc mọi thứ.Còn hai.Tự đi về.Bị làm cho bé mập.Thảo minh đức dẫn đi chứ.Phương uyên bảo hải mình ở cùng một phòng.Thảo mi và cả hơn mỗi người một phòng.Đặc biệt là phòng có cả hình có hướng nhìn ra biển.Chỉ cần kéo rèm cửa có thể ngắm bình mình hay hoàng hôn trên biển.Mọi thứ thu vào tầm mắt đẹp nhưng mà.Thảo mi nói đúng.Với những người như cô thì đây quả là chốn thiên đường.Mọi người có mấy tiếng để tắm rửa ăn trưa và nghỉ ngơi.Buổi chiều ngày hôm đó thì vô cùng với khôi nguyên và hải minh đi đến địa điểm ký kết hợp đồng.Bb thảo mi mẹ ngày mai điếc cả tai.Thiếu niên hoàng khôi nguyên mặc kệ cô ta muốn làm gì thì làm.Và thế là cô à cúng ông ảo diện nguyên cả một cây hàng hiệu đi cùng.Bên phía đối tác là ba người đàn ông chồng rất lịch lãm.Vợ nhìn thấy đại diện của công ty eco.Người đứng ở giữa vụ đưa tay về phía khôi nguyên.Công ty trách ai lên nay đánh dấu mấy nhân kế với bọn tôi hay sao.Nó có đến hai kiểu nữ thế này.Một người thì sắc sảo mặn mà.Một người thì thuộc lữ đoàn tràng thi kìa.Trong khi xả hàng đỏ bừng mặt thì thảo mì nở ra một nụ cười tươi rói.Cảm ơn ông đã quá khen à.Người đàn ông đó liếc nhìn khả thần rồi chia tay vào phía trong.Mời vào.Hoàng phương uyên lúc này mới lên tiếng.Công ty chúng tôi đâu cần phải dùng mỹ nhân kế.Mà là do chúng tôi may mắn sở hữu những người đẹp có tư duy.Đánh đề.Đó là một cách nâng cao địa về công ty trước đòn khách bác của đối tác.Họ đã bảo rằng công ty roeders việt nam đưa người đẹp đi ký hợp đồng tiêu hoàng không.Cho rằng nhân viên của công ty mình không chỉ đẹp mà còn có trí tuệ xuất sắc.Trong cả buổi ký kết hợp đồng ngày hôm ấy.Mơ nước thật xa hơn khẳng định.Lời của chị đồng nghiệp nói hoàn toàn đúng.Ở hoàng khôi nguyên có những điều để học mà cô chưa được biết trên ghế nhà trường.Mọi việc diễn ra suôn sẻ hơn cả sự mong đợi.Sợ hơn chỉ là người ngồi ghi chép.Và giống như khối nguyên đã nói.Cái mà có được chính là học hỏi kinh nghiệm.Mọi thứ.Đều nằm trong dự đoán của anh ta.Buổi tối ngày hôm đó bên đối tác mở công ty cô một bữa tiệc nhỏ.Chúc mừng cho sự hợp tác của cả hai bên.Địa điểm tổ chức là một nhà hàng vô cùng sang trọng trong khu resort.Từ ngoài đi vào.Đèn nháy độ sắc màu rằn.Tạo nên một không khí lung linh huyền ảo như trong cổ tích vậy.Trong khi chị thảo mê lộng lẫy như nàng công chúa.Với bộ đầm đuôi cá lấp lánh.Tóc uốn cầu kỳ.Chị cả hình lại giản dị tự nhiên nàng lọ lem.Với bộ đầm bó sát phần trên.Thế giới giàu có xếp li khả kín đáo.Vừa tôn dáng lại vừa nữ tính.Cô trang điểm nhẹ nhàng.Để tóc xa ngàn lần.Và trong không gian đó.Cô cảm thấy mọi thứ trở nên xa lạ.Cảm thấy mình ngượng ngùng và thừa thay.Sau khi lãnh đạo hai bên phát biểu và đi chụp rừng.Sợ hơn cảm thấy máy bay.Nên có đi dạo hồ bơi phía sau nhà hàng.Tranh thủ gọi điện thoại về nhà.Mọi việc vẫn ổn.Cô bảo vẫn ngoan ngoãn.Giờ anh nghĩ chắc ngày mai sẽ về.Baby hợp đồng đã ký kết xong.Hình nền đã hứa sẽ mua thật nhiều quà cho cô bò vào mọi người.Vừa tắt máy để cả vẫn quay người định đi vào trong.Bố như là nhìn thấy thả mì đứng ngay phía sau lưng.Tao không nói không rằng.Đây khả hân xuống hồ bơi.Khiến cho cô nhất thời không chiều rộng được chuyện gì đang xảy ra.Cảm ơn chị kịp là lên một tiếng thì cả người nước xuống dưới hồ.Hoạt hình ben mười.Thậm chí là người rất giỏi.Lúc học sinh cô đã từng nhiều lần tham dự các cuộc thi bơi cấp thành phố.Cướp tình.Thế nên cô không quá lo lắng.Dầu giây phút bất ngờ có giải tài để bơi vào bờ.Thế nhưng ngay lập tức.Chiều thảo mỹ lao xuống hồ.Giờ cố gắng dìm khẩn xuống.Cô ta vừa nhấn đầu khả hân vừa nói.Tao nói cho mày biết.Anh khôi nguyên là của tao.Vàng vĩnh viễn.Mày không được đụng đến thằng ấy.Có hình lúc này vẫn đủ tỉnh táo để hiểu mọi chuyện.Nên giăng tay cô ta ra rồi nói.Con điên à.Chuyện quanh ta có liên quan gì đến tối.Thảo biến rằng.Sao lại không liên quan.Nếu như mày không xuất hiện tại người ta chọn tại nhatrang mày hiểu chưa.Người xứng đáng ở bên anh ấy chỉ có thể là tao thôi.Không phải là cái loại mọi người như mày đâu.Xã hương càng cố gắng ngồi lên thảo mi lại càng nhấn xuống mọi người đang tập trung dự tiệc nên khu vực hồ.Rất vắng.Giờ hơn trưởng nghỉ không lấy một người bơi giỏi lại chết đuối một cách lãng xẹt như thế này vì thế cô cô.Hết lớn.Cứ vẫy tay không cứu tôi với.Tháng mười vội vàng một tay bịt miệng một tay thì nhân đổ xuống.Không chết thì cũng cầm đi đừng bao giờ nghĩ đến việc ở bên không huyền.Pin và người cố gắng rằng tay của thảo my vừa thở vừa nói.Chị điên à ghét anh không hết ở bên cơ quan gì.Tạo mail chưa kịp trả lời thì nhìn thấy một số bấm người lỗ nhỏ xuất hiện bên cạnh hồ bơi.Có một bóng dáng cao lớn quen thuộc hoàng khôi nguyên vừa nhìn thấy hoàng khôi nguyên thì thảo mi đã hết.Ảnh của nguyễn sơn ngã xuống hồ bơi một mình em không kéo giấy lên được.Bưởi hoàng không nguyên lập tức là xuống cùng lúc đó là hân cảm thấy hay.Của mình nặng chiếu là người từ từ chìm xuống.Kết quả phân hoàn toàn rơi vào trạng thái vô thức tên hoàng khôi nguyên như một con rái cá là hút vào.Kéo cô lên rồi nhanh như cắt anh xài tay đưa cô vào vợ.Thảo mi thị trường hùng anh thơ nguyễn còn em.Tây nguyên đến ngày cần một cái nick mất dành cho cô ta cũng không thèm.Tự nhảy xuống từ bơi lên đi chiều thảo mi tức giận không làm được gì.Đành phải đánh bằng bạch vào nước rồi bơi vào bờ không nguyên cùng với mọi người đã.Đã hơn nên bơ anh vội với chiếc áo khoác của mình vừa cởi già trước lúc nhảy xuống trời lên người của cô rất lớn.Gọi cấp cứu.Khuyên bé khả hân đặt lên nền gạch trong tư thế người đầu ra sau người hưng yên sang trái trong lúc.Gọi cứu phương uyên liên tục mất mái mồi.Hoạt hình anh xin em đi tỉnh lại đi.Lúc này thì mọi người trong bữa tiệc đã dồn ra bể bơi.Bên phải cùng đối tác cũng có người đưa áo khoác cho thảo my.Khi nhìn thấy cấu tạo úp xuống và đặc biệt có phải phóng viên đã nhận tài chụp được một số bức ảnh quý.Quý vị và các bạn thân.Đến như vậy là chúng ta phải cùng nhau lắng nghe sông tập chín của bộ truyện này và với tình huống cuối cùng khép lại tập chuyển nhà.Nay thì cá nhân em xa có một cảm giác vô cùng lo lắng không biết là mọi người có suy nghĩ giống anh ta hay không.Đó là khi mà hoàng khôi nguyên cứu được khoản lên bờ thì đã có một vài phóng viên chụp.Tải được những bức ảnh quý giá nếu như điều này nếu như thông tin về khả hân lan tràn trên.Các mặt báo về thì khả năng lại hải đăng người chồng cũ của cô sẽ tìm được cô là một.Rất cao liệu rằng điều đó có xảy ra hay không thì xin mời quý vị và các bạn gặp lại anh sa vào hai mươi buổi tối ngày mai.Chợ tình trên mạng có thể đến với những diễn biến hấp dẫn và gay cấn nhất của bộ truyện này và nếu như quý vị và các bạn cảm.Bộ truyện hấp dẫn thì đừng quên dành tặng tránh xa với kiếp một nút like chia sẻ và đăng ký kênh nhé cảm ơn nhiều.Mọi người bên cạnh đó thành sau cũng có một là thông báo đến quý vị và các bạn hiện tại ngoài việc xuất hiện trên cành tre.Ảnh thánh gia công đọc truyện ở trên kênh chị dậu và đây cũng là một nơi gửi đến quý khán thính giả như.Chuyển về đề tài tâm lý xã hội tình cảm tình yêu lãng mạn và đến với mọi người yêu mến giọng đọc còn xa thì mọi người có thể và.Mình chị dậu để lắng nghe thêm những tác phẩm được thể hiện qua giọng đọc còn xài nhất cảm ơn sự ủng hộ của mọi. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com