Vợ Hai Phần 5 Âm Mưu Trong Buổi Tiệc - Truyện Ngắn Hay Mc Anh Sa

vợ hai phần 5 Âm mưu trong buổi tiệc - truyện ngắn hay mc anh sa

Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở lại với kênh chợ tình bây giờ là hai mươi tối và ánh sáng sẽ tiếp tục là người đồng hành cùng với.Chuyên mục đọc truyện.Buổi tối ngày hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau đến với tập năm của bộ truyền vợ hay đến từ tác giả diễm quỳnh.Quý vị và các bạn thân mến tập chuyện này chúng ta sẽ được giải đáp rất nhiều những thắc mắc ví dụ như là về nhân vật thám.Cô gái này vừa mới xuất hiện.Và giờ đây đã trở thành người giúp việc trong gia đình có bóng đá.Chúng ta sẽ biết được lý do vì sao cô ấy lại xuất hiện ở căn nhà này mục đích là gì.Bài cúng bài tập chuyện này sẽ có một biến của vô cùng bất ngờ xảy đến sẽ có một án mạng xảy ra trong gia đình có bóng đá.Vậy thì lần này người bị nhắm đến là ai.Bắt kẻ đứng đằng sau vụ việc lần này là người như thế nào khi xem một cái về hãy cùng và anh sẽ đến với nội dung tập truyện này.Sau khi lắng nghe xong thì quay về hãy dành một chút ít thời gian để ủng hộ anh sạc cũng như tiếp bằng cách nhấn like chia sẻ và.Facebook trần thị quỳnh nga vẫn có thể gặp vào mười hai mỗi buổi trưa trình cảnh chỉ rồi.Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người rất nhiều còn bây giờ thì chúng ta cùng nhau đến với nội dung chi tiết của tập năm bộ truyền.Tác giả diễm quỳnh qua giọng đọc của ánh sáng.Hiện trường mắt đề giỏ rồi sau đó giờ đi.Chuyển cho mọi người cũng dần tàn ra làm việc hành lúc này mới quay lại cùng với cái đĩa.Giờ thăm đền nhà trên chữa trị vết thương.Về đến phòng tiến hành màu trắng lấy thuốc sát trùng.Cậu út và tài tàn ác thật đấy.Nhận biết thường dài ngắn trên người đều thì máu có những số còn rách cả áo sơ mi bên trong da thịt.Những vết bầm tím nhiều vô kể.Chỉ là một chiếc áo thôi.Đâu đến nỗi đánh người thừa sống thiếu chết như vậy mỗi lần bôi thuốc lên vết thương thì thắm đều nhà.Cách ngâm muối.Yến rằng triệu đồng.Cái này nhìn như vậy thì cũng cảm thấy xót xa.Người hầu ở nhà dưới trước kia nói hiền dịu dàng tốt bụng.Chẳng qua là bị ép buộc phải nói dối giấy ông hà quyền thế đến nhà ông bà còn phải đền anh.Thì nhớ người thấp cổ bé họng nhưng họ nào dám nói xấu được lúc mà hạnh còn ở nhà dưới.Không biết sự thật về hiền là do cô không quan tâm đến trên nếu như để ý nhiều thì chắc chắn sẽ biết.Căn phòng im lặng chị toàn là mùi thuốc nam hàng không biết lý do gì mà hiền đã đánh thắng tàn .Vì vậy nếu như chị về một chiếc áo rách thì cũng chỉ là vài các bạn tài.Đằng sau chuyện này chắc hẳn phải có điều gì đó nhưng mà thấy thắm trong tình trạng này.Cô cũng không muốn hỏi và có lẽ là thắm cũng ngại nói ra.Chữa trị vết thương xong cái thắm chỉ cúi đầu cảm ơn hàng rồi giờ đi.Lúc thẩm để được xa rồi.Hàn quốc quay sang giỏi đa.Đời này.Còn có biết vì sao mà mà cả ghét thằng như vậy không.Nó vừa đến để được hai ngày đã gây thù gì với cả đâu cái đang nghe mở hỏi như vậy.Mặt của nó quay sang chỗ khác như thế đã biết chuyện gì đó nhưng lại không cho cô biết cái đã theo hạng ba.Lâu nay chẳng lẽ cô lại không biết tính nó sao cứ mỗi khi có chuyện gì đó liên quan đến cô thì nó dấu nhé.Chẳng bao giờ nói cả lần này cũng như vậy nhìn vào mặt của nó thì biết ngày.Chắc chắn là có chuyện không hay.Quảng cáo tại cây đà ép nó nhìn thẳng vào mắt của mình sẽ hỏi sao thế.Con có chuyện gì giấu mà sao cái đã nhắn chậm mất nhanh chóng bắt đầu rồi đánh.Dạ không.Con nào có giấu mở chuyện gì đâu hàng thời dài tự hỏi vì sao cái con này cứng đầu.Nó tưởng là làm như vậy có nhìn không ra sao nó càng giấu càng dễ bị lộ hàng cầm tay cái.Con không nói.Thì cũng sẽ có người nói cho mà biết.Chỉ là sớm hay muộn thôi.Nhưng mà vẫn muốn nghe tới chính mình của con.Cái đài nghiêng đầu sang chỗ khác không dám nhìn thẳng vào cô.Đôi lông mày của nó cao đài.Nó cứ gặm nhấm từ môi giới đến nỗi đỏ lên toàn cả biết rằng.Đánh cho một hồi mới dám mở lời.Còn nói.Mở được bất ngờ nhé.Hàng gật đầu.Từ lúc vào làm dâu nhà này đã có biết bao nhiêu chuyện làm cô bất ngờ .Đâu phải mỗi một lần đâu.Cài đặt hít một hồi thật sâu căng lồng ngực rồi nói.Những người hồi trong nhà nói cái tháng mới đến đây.Nó định dụ dỗ cậu tuấn.Nó hay làm những hành động thân mật với cầu.Mở cả biết được.Mở kiếm cỡ cai sữa đêm à.Chuyển cả buổi sáng.Cũng là do mẹ cả làm.Mục đích là giặt cái thắng thôi.Cái đã nói sông lo sợ cô sẽ buồn lòng.Sẽ không vui.Nhưng mà trái lại với suy nghĩ của nó.Hàng không thể máy may quan tâm đến.Thậm chí là cô còn bật cười.Cây đàn nhiều góc nhìn cô.Chó mất dạy nhìn mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Mặc quần áo bắt đầu biển xanh.Chừng nào nghỉ có việc buồn quá đầu óc không được tỉnh táo.Nasa lên đưa tay lên trán cô uống thử.Rồi sau mới chán của mình.Chán của cô có được ăn nóng vẫn bình thường cơ mà.Thế mà lại cười như vậy.Chẳng nhẽ súp quá đến nỗi.Quên hết cả hiện tại.Cái đài lo lắng rồi nó hỏi.Vợ ơi.Mở đường bùn.Ảnh hưởng đến tinh thần của mẹ đấy.Không sao đâu.Mở còn có con ở đây cơ mà.Con sẽ luôn bên cạnh chăm sóc cho mà.Mở đừng buồn nhé.Nó nói mà nước mắt cứ dừng dừng lại khoai mì.Nhìn vào mặt sốt sắng của nó mà cảm thấy tội.Anh mỉm cười rồi lắc đầu đá.Vậy còn có nghĩ rằng cậu tuấn sẽ làm chuyện có lỗi với em ở không.Cài đặt đánh đầu suy nghĩ một hồi rồi nói.Còn ngồi trước là cầu sẽ không làm như vậy đâu.Cậu yêu vợ nhiều lắm mà.V-light một nghìn cái thắm.Nó không phải là hạng người muốn trèo cao đâu.Con cũng đừng quá lo lắng.Cô giải thích.Cây đàn nhỏ đáp lại.Con hiểu rồi thương vợ.Con sẽ không nghi ngờ linh tinh nữa.Hãy mỉm cười hài lòng rồi không nói thêm gì cả.Cái nào cũng tự hiểu chuyện.Mình lo lắng là không cần thiết.Đau bụng sườn thay đổi nét mặt.Không còn như trước mà hí hửng hơn.Anh nhìn nó lắc đầu cười.Lớn già đầu rồi.Vậy mà tâm hồn vẫn giống như một đứa trẻ con lên ba vậy.Chẳng qua là nó lo cho cô quá mới đâm ra như vậy.Sợ hay đáng yêu của nó chẳng biết đến bao giờ mới bỏ được.Đêm muộn.Tất cả căn phòng trong nhà đều đóng kín cửa.Không còn đèn sáng.Cái gì chỉ có ánh đèn dầu leo lét đêm khuya ở đằng sau nhà dưới.Lợi ích người qua lại.Bóng một người đàn ông nhà dài trên nền cỏ dài.Anh ta đi nhanh đến nhà kho.Tuyển sàn xe tăng lên không ngừng.Phía xa xa.Nơi cánh cửa gỗ nhà kho bò hoàng thấp thoáng bóng dáng.Của một người con gái.Vừa nhìn thấy anh.Cô gái kia vội vẫy tay ra hiệu.Anh chạy đến cho cô.Để cái đèn dầu sang bên cạnh ôm chầm lấy cô.Hai người mừng rỡ khi được gặp lại nhau câu hỏi.Lâu rồi không gặp anh.Em nhớ anh nhiều lắm.Chàng trai mỉm cười mãn nguyện.Nhìn gương mặt của người con gái đối diện facebook nhà máy tính.Anh cũng nhớ em nhiều lắm.Mà hôm nay bị mất cả đánh có sao không.Có nhìn xuống những vết thương trên người.Ở đâu cũng thấy vệt máu đỏ thẫm quà đồng bằng.Anh thấy như vậy đau lòng khôn xiết.Ngành sao tay lên những vết thương đó.Thử thách chính mình.Anh xin lỗi.Đã không giúp được gì cho em cả.Để cho em chịu nhiều thiệt thòi.Lại còn bị đánh nhau như vậy.Thật là đáng trách.Anh không ngừng trách mất bản thân đã không bảo vệ được cô khiến cô bị thương nào.Cô đưa tay đặt vào má của anh.Ánh mắt tràn đầy yêu thương trìu mến rồi nói.Anh đừng tự trách chính mình nữa.Em không sao đâu.May mà có mười hai vào cân nhanh.Lại còn giúp em bôi thuốc.Bây giờ đỡ rồi.Anh đừng rơi vào bản thân của mình nữa nhé.Chàng trai ấy gật đầu giờ ông trần có vào lòng thủ thỉ bên tai.Không lâu nữa đâu.Chỉ cần vài tháng nữa thôi.Khi mà anh có đủ tiền.Chúng ta sẽ rời khỏi đây.Đến một nơi mới xây dựng gia đình.Đến lúc đó.Em chứ không còn chịu khổ nữa.Giờ anh chàng toàn trên bầu trời cao.Trong không gian yên tĩnh không một bóng người.Có một tình yêu đôi lứa thảm thiết.Được ánh trăng chứng giám.Sáng sớm bên ngoài thật ổn á.Tiếng bước chân người chạy rầm rầm không ngớt.Giọng của cái đào ngoan ngay mà chó cả tay.Hai người trong phòng đọc sách.Nhưng lại không thể nào chú tâm bởi những âm thanh hỗn tạp ngoài kia.Cây đa là gì mà là to như vậy chứ.Nó đứng ở nhà bếp mà vang tận đến nhà trên.Hãy nghe thấy cười thầm lắc đầu rồi nhẹ nhàng lật từng trang sách.Đột nhiên bên ngoài vang lên âm thanh của tấm bản lề.Hàng giật mình ngẩng đầu lên nhìn thì thấy cái thắng.Bước vào.Trên tay còn cầm một bát cháo nóng hổi.Nó đặt bát cháo bình cảnh cô chưa nói.Mở hài.Mày ăn đi cho nóng.Dứt lời thì thầm của hai người đánh rời khỏi phòng để hàng đã hồ lên tiếng.Vết thương có con đã đỡ chưa.Cây thấm gật đầu rồi đá.Cảm ơn m.Nhớ ơn của mợ còn đỡ hơn nhiều.Dạ thôi mà ăn đi cho nóng.Dạo này con tự tay nấu để tạ ơn mờ.Bây giờ thì còn xin phép.Còn còn phải có việc.Thế giờ thì nói nhanh chân rời khỏi phòng chẳng nhìn lại phía sau.Anh định hỏi thêm mấy câu mà nó đã đi mất.Clip nhìn bát cháo nóng trên bàn đánh ăn một miếng.Máy đào từ bên ngoài dòng sông chảy vào.Chạy được điện cho hành.Nó hết sức thở hổn hển.Chắc là đi một quãng đường xa đến đây.Mồ hôi trên trán như nhảy.Mở khi nãy còn nghe thấy tiếng nó quát ngoài kia.Vậy mà bây giờ lại chồng không còn sức sống.Cài đặt tay lên ngực thở dốc phải cái.Nó đứng chôn chân tại chỗ ngồi lâu.Lấy lại sức rồi nói.Mợ ơi.Bệnh sáng chưa.Để con đi nấu cho vợ nhé.Hãy nhìn nó mệt nhọc có mệt theo.Có nhà rồi đá.Bệnh rồi.Cách đăng nhạc nhìn rồi liếc xuống bàn.Nó nhìn thấy trên bàn có một bát cháo nóng.Chắc là khi nãy có người mang lên.Thế nhưng mà chẳng ai bảo có nói một tiếng.Làm nó cứ tưởng là mời cho ăn thịt gà cực tốt chạy lên phòng.Thế rồi cái đàn nói.Từ sớm đến giờ còn bận mà quên.Không nấu đồ cho mới.Mai mang cháo lên cho vợ về.Con chẳng thấy ai nói tiếng nào cải.Là cái thấm bằng điện đấy.Tham nội mất cảm ơn mờ.Việt nam giúp đỡ ngày hôm qua.Vậy mới nấu cháo.Cái gật đầu hiểu ý.Hãy nhìn ra bộ dạng mệt nhọc của nó công thường.Không biết vì sao mà từ sáng sớm này.Nó đã chạy vội lên quanh khắp nhà.Để nói được có dễ thì không thấy đâu cả.Ban đầu còn tưởng nó để hóng chuyện.Hóa ra tất bật giữa nhà.Cảnh sát một cấp nước mát đưa cho cái đàn rửa hỏi.Từ sáng đến giờ con cứ làm gì mà vất vả nhưng.Cả mấy người ngoài kia nữa.Cài đặt uống thành cốc nước rồi nói.Giải bài này nữa.Là điểm đến mừng thọ của ông chủ rồi.Bạn còn phải chuẩn bị thật tươm tất.Từ hôm nay.Chứ không nhận sách ngày xưa là không kịp.Hàng lúc này sự nhớ ra.Chỉ vài ngày nữa để lễ mừng thọ của ông bà về mà cô lại quên mất.Cái đầu mà không nhớ thì cô cũng quên khuấy đi.Hàng suy nghĩ rồi nói với đề.Thế mọi người chuẩn bị đến đâu rồi.Xong hết cả chưa.Chưa đâu mà.Còn nhiều chuyện chưa làm lắm.Từ sáng đến giờ làm điều có một tí.Cái để mở shop chó.Vừa nấu ăn chuẩn bị cho lễ mừng thổi mở chạy.Cái đang nghe như vậy thì vui lắm.Có thêm hạnh giúp thì công việc sẽ nhanh hơn.Lễ mừng thọ mà để cho hàng nấu thì ngon phải biết.Cái này nhanh chóng sửa soạn cho hàng rồi cùng cô xuống nhà dưới phổ việc.Cậu tuấn hôm nay không đến trường.Lễ mừng thọ của thầy sắp đến nền cầu có phải làm gì đó để chúc mừng.Là một đối cậu lại chẳng gió thầy thích cái gì cả.Từ nhỏ đã không hay nói chuyện với ông.Lớn lên lại đi du học.Chẳng mấy chuyển quả cam này cũng chả rảnh đâu.Mấy năm trước có rảnh nhưng mà cậu thấy thề không được hài lòng cho lắm.Cậu đi đi lại lại máy không giấy xa.Cứ nghĩ đến còn bù thì chắc sẽ hỏi được.Thế rồi đột nhiên cậu nhớ đến bà xui.Ở bên cạnh thầy bao nhiêu năm chẳng biết gió thầy thích gì.Hỏi bà chắc chắn sẽ già.Thế nhưng mà cậu nhỏ.Tôi không muốn nói chuyện với bà vợ vì nhiều lý do.Và rồi có quyết định tự mình là một món quà.Nhưng mà nhớ đâu không vừa ý thì sao đây.Câu cá đánh lô máy.Nhớ đến lời hứa và hạnh.Dẫu sao thì đây cũng là dịp tốt để nói chuyện cũng như thực hiện lời hứa.Vậy là còn một mình đến phòng của bài duyên.Đứng trước cửa phòng.Còn ngại không dám gõ cửa.Cứ nghĩ đến chuyện đối diện với bà thì có cảm giác gì đó rất là.Ngày thường thì lạnh lùng khô khan không quan tâm là thế.Chỉ khi đổi mặt rồi mới.Bản thân không thể nào dũng cảm.Cậu cứ đứng yên như vậy trước cửa trường một lúc để đấu tranh tư.Cái này từ đầu lên tiếng phá tan bầu không khí tĩnh lặng.Cậu tuấn.Cậu đứng trước cửa phòng bà làm gì vậy.Chào cờ không vào trong đi.Bà có bên trong phòng đấy à.Bazan ở trong phòng nghe thấy tiếng của cái đã bảo cậu tuấn đứng bên ngoài.Thế nhanh chóng chỉnh trang lại đầu tóc.Quần áo chỉnh tề đón tiếp cầu.Xong xôi đậu đỏ bà nội vòng xa.Tuấn đi hả con.Vào trong đi.Bố đang ở đây.Cậu tuấn cho mày nhìn cái ta chẳng hiểu sao miệng của nó lại to như vậy.Cài đặt biết là mình đã lo chuyện bao đồng.Cúi đầu xuống nhanh chóng chuồn đi.Brazil đã nói như vậy thì cậu cũng không còn cách nào khác.Đành phải bước vào bên chồng.Vợ nhìn thấy cầu bà gì vui không kể xiết.Ba cười thật tươi.Nụ cười rạng rỡ chào đón cầu.Bạn nhanh tay kéo cái ghế bên cạnh cho cậu ngồi xuống.Cậu tuấn biết ý của bà.Nhưng mà lại ngồi chiếc ghế đối diện.Khoảnh khắc đó.Brazil bỗng dưng cảm thấy nhói lòng.Thế mà vẫn mỉm cười.Dẫu sao thì đây cũng là lần đầu tiên cậu đến đây.Nhất định phải để cho cậu cảm thấy thoải mái.Chưa cần cậu mở lời trước bà duyên đã từng tiến.Con đến để tìm vừa có chuyện gì sao.ba nghìn cầu bằng ánh mắt tràn đầy hi vọng.Khuôn mặt rạng rỡ hơn bao giờ hết.Thấy bà niềm nở như vậy thì cậu có mấy ngày.Cậu không thể nào giả vờ vui vẻ trước người mà mình không thích.Câu nói.Nếu điều vẫn lạnh lùng xa cách.Tôi đến đây là có việc muốn nhờ gì.Bà già vui vẻ rồi đá.Chuyện gì vậy còn cứ nói đi.Nên xuất được một sản xuất.Cậu tuấn chần chừ bán đầu máy mới nói.Triển là sắp đến lễ mừng thọ của thầy.Tôi muốn tặng thầy một món quà nhưng không biết nên tặng gì.Giải giúp tôi được chứ.Bà lên nghe như vậy em mới suy nghĩ một hồi rồi nói.Vậy sao còn không tặng thầy một chiếc giày đi.Vậy à.Bài sinh vật đầu rồi nói tiếp.Thì có còn mấy tháng này chừng cái đầu đi lại không được như trước nữa.Ba cái gai có mấy là gái trẻ.Cũng không tốt cho lắm.Đi lại khó khăn.Còn tám triệu mấy một chiếc giày là hợp lý nhất ở đây.Cậu tuấn ngày rằm thì im lặng suy nghĩ.Đúng là mấy tháng này trên thấy không được tốt.Tặng cho thấy một chiếc giày để đi.Chắc là thế sẽ vui.Cậu bỗng nhiên mỉm cười.Cao đẳng y là cái gì đó hay ho.Bà duyên thấy cậu vui như vậy cũng vui theo.Lần đầu tiên vào cảm thấy hai mẹ còn cần thiết như vậy.Chỉ có điều những điều của cậu khi nói chuyện vẫn xa cách.Rồi còn cả việc xưng hô nữa.Cậu vẫn gọi bà bằng gì thay vì bằng bô.Nhưng mà dẫu sao có tiến triển như vậy cũng là tốt lắm rồi.Hỏi xong chuyển thì cầu cũng không còn gì để nói.Bầu không khí giữa hai người màu trắng chồng xuống đến đáng sợ.Chẳng ai nói với ai câu gì.Cậu tuấn luôn né tránh ánh mắt của bà.Nút nhìn sang hướng khác.Chẳng lẽ cuộc trò chuyện chỉ đến thế này thôi sao.Rồi đột nhiên cậu tuấn lên tiếng hỏi.Mặc dù có một chút ngượng ngùng.Nhưng mà cũng không thể nào mà như vậy được.Tôi nghe hàng nói mấy ngày nay.Sức khỏe của dì không được tốt.Vậy thì bây giờ thì thế nào rồi.Bà gen a đến một tiếng rồi cường nói.Sức khỏe của bộ dạo này cũng không tốt lắm.Nhưng mà con đừng lo.Mọi thứ vẫn ổn cả.Cậu tuấn gật đầu rồi không nói gì thêm.Brazil nhìn cậu mỉm cười.Thế ra là hàng rút bà có thể nói chuyện với cậu.Bài thương nhớ là cô sẽ không thuyết phục được câu.Bởi vì từ bé cầu đã rất cứng đầu.Nhưng mà còn nói là bà đã lo xa.Cậu tính giờ đây đang ngồi đối diện với bà.Chỉ là vài câu giao tiếp đơn giản.Nhưng mà xấu sao cũng tốt hơn là không có.Hai người ngồi nói chuyện trong phòng khoảng tầm một lúc lâu sau.Thế cậu mới nhớ ra còn có chuyện chưa giải quyết.Cầu từ từ đứng dậy rồi nói với bà.Bây giờ có muộn rồi.Thì nghỉ ngơi đi.Còn còn có công việc phải giải quyết.Con xin phép đi trước à.Bài sinh nhật đầu đồng ý rồi nói.Còn cứ đi đi.Cậu tuấn cúi đầu rời đi.Cô vừa đi được vài bước thì bà đã điền tiếng cần giờ.Hay là một người tốt con phải biết trân trọng.Đừng để lỡ đến lúc mất rồi thì hối hận không kịp đâu.Cậu tuấn một nghìn đứng khựng lại.Bà đang có ý nhắc nhở cậu hay sao.Hay là còn cô ấy thì sao.Câu trần trường một hồi rồi nói.Yên tâm đi.Con sẽ không để cho hành xảy ra chuyện gì đâu.Buồn là còn sẽ làm được.Bà vừa nói vừa cười nhìn về phía cầu rất ngờ được cầu tuấn giờ đi.Brazil ngồi trong phòng nhìn thấy bóng của cậu khuất dần sau cánh cửa lấp đầy.Trong lòng của bà biết rõ mọi chuyện sẽ không dễ dàng như cậu nghĩ.Nhưng mà với thành phần này thì bài chẳng thể nào giúp gì được.Chỉ có thể đứng bên ngoài căn dặn còn mọi chuyện ra sao thì còn tùy thuộc vào người trong cuộc nữa.Từ khi biết sắp đến ngày mừng thọ của ông bá nghề làm trong nhà luôn tất bật từ sáng đến tối.Nhưng mà có vẻ như lần này chị không được to như những lần khác quy mô cũng trẻ tầm vừa phải mà.Vì sao năm nay ông bá lại làm nhỏ như thế anh cũng phải giúp mọi người một tay công trình về những nguyên liệu.Cần thiết cho bữa chiều nay tất cả đều phải được sẵn sàng cho đến khi tiệc mừng thọ thêm xa.Trong khi tốt nghiệp nghề nghiệp ấy hiền vẫn tất thành thời ngồi ăn bánh uống trà trong ngày mai.Điểm đến của tôi ở trong phòng không làm đèn thì cũng là anh chơi chẳng làm nên tích sự gì cả.Bên ngoài thì lùn nhắc nhở cổ vũ mọi người làm việc đấy nhưng mà thực chất đó chỉ là bộ mặt giả tạo che.Thiên hạ biến bản thân thành một người con dấu cho toàn trong mắt người khác.Cô út.Cậu út đầu lên đây tao bảo.Cô út đứng bên ngoài nghe thấy tiếng hiền gọi tới tức chảy vào.Cây giảng vâng vâng dạ dày của nó nghe ngọt sớt đi dạ vâng ạ.Mở cả gọi con sao.Hiền nhấp một ngụm trà nóng rồi hỏi.Thế lễ mừng thọ của thầy đến đâu rồi tốt chứ.Giờ thì mở tốt lắm mà có thể mở hai nữa nên mọi chuyện vô cùng suôn sẻ.Thế mhai cũng nhúng tay vào á hiền giật mình đặt chén trà xuống bàn.Làm nước bánh cà ra ngoài rồi nhìn chút ngạc nhiên hỏi út lần đầu lên về mặt tình dành.Nếu điều thích châm chọc sẽ nói dạ vâng ạ.Mở hành nghề sắp đến lễ mừng thọ của ông chủ thì lập tức đi làm ngay.Thế đồ bảo mở hài sắp xếp phần nguyên liệu thức ăn đãi khách chắc là muốn lấy lòng ông chủ đấy mà.Em nghe xong nhà mất lời tàu và nghi ngờ im lặng suy nghĩ một hồi chưa vào.Lại gần đây mà bảo.Cậu út nhà trần để đến gần hiền cô ta thì thầm vào tai cô út cái gì đấy tàu nhỏ.Nghe xong thì bật cái nút có phải bị ám sát.Nhưng rồi nhanh chóng vâng già chạy đi.Khi nào lại trong phòng tiếp tục thú vui tao nhã của mình.Sau đó nữa sau nụ cười đắc thắng.Chất đều có từ khi nãy nói với cái nút cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì cả.Về phía hải.Cứ lúc nào cũng bận rộn dưới bếp.Không giống như hiền.Chỉ đứng yên một chỗ chỉ đạo.Mở cô cũng làm phụ với mọi người.Những người ngồi trong nhà không cho cô độc đến bất kỳ thứ gì.Hội chợ cô thân phận cao quý.Mà làm chuyện của kẻ thấp hèn.Nhờ công chúa hay cậu chủ nhìn thấy.Thì có phải là bị có chết không.Anh biết vậy nền cũng không giúp gì nhiều.Cái gì tự làm được thì làm thôi.Còn chuyện chuẩn về những món ăn đãi khách.Đều do một tay cô lựa chọn.Kết quả bóng đá toàn là những người quyền cao chức chồng.Làm sao có thể cho bọn họ dùng món ăn thưởng dần được.Về đang tuyển lựa chọn nguyên liệu rất khó khăn.Anh cũng khá băn khoăn trong việc này.May mà có bản quyền giúp đỡ.Nên rồi cũng nhanh chóng hoàn thành.Cho đến tối muộn có vấn đề hệ trong bếp làm những chuyện còn dang dở.Trong khi đó người hầu để đi ăn cơm hết.Đang loay hoay làm việc thì một.không một cánh tay chắc khỏe.Ông nước áo của cô từ đằng sau.Chỉ cần người thấy mùi hương bạc hà nhà trên người.Cô cũng đoán ra được đó là ai.Anh mỉm cười rồi dịu dàng đáp.Cô không đi ăn cơm hay sao mà còn đến đầy thế.Cậu tuấn thừa cầm vào vai của cô rồi hỏi.Tôi biết là tôi.Hàng vừa tải cẩu ra khỏi người mình rồi từ từ quay đầu lại.Có khách hàng đầu.Mái tóc dài xanh hàng nào cũng theo chiều mà vương trên gò má hồng của cô.Hàng cá.Cô là chồng tôi.Tất nhiên là tôi phải nhận ra cầu chứ.Mà cũng không đi ăn tối đi.Nếu không là không có sức khỏe mà làm việc đâu.Hãy nói những điều các phần của trái.Cậu tuấn phát sơ đồ của câu một cái rồi nói.Em có nói tục.Chẳng phải là em cũng cho anh đi thôi.Anh ngồi suy nghĩ một hồi thì gật đầu tán thành.Cầu cười.Game ngày thường có thông minh như vậy.Thế mà chỉ sau vài giây không để ý đến thôi.Mà đồng đã cưới nhiều truyền kỳ.Cậu đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi hỏi.Tôi có cần tôi giúp gì không.Hàng lắc đầu rồi đá.Không cần đâu.Em làm xong cả rồi.Câu bắt đầu hiểu ý.Mấy ngày nay có lo chuẩn bị cho lễ mừng thọ của thầy.Mà chồng hậu hát quá.Cơm cũng không chịu ăn đúng bữa.Cậu nhìn cô mà xót xa.Hai người thôi tròn lại.Mấy thứ lặt vặt trong bếp.Rồi đến nhà trên đã ăn cơm.Bên trên nhà bây giờ không còn ai cả.Mọi người đều đã về phòng hết.Chỉ còn lại hai người.Trong bữa cơm cầu kè.Hôm nay tôi đã nói chuyện với dì rồi đấy.Công an như vậy thì liền buồn đưa xuống lần đầu lên giỏi.Thật như vậy sao.Hai người nói chuyện gì vậy.Cầu cấp cho cô miếng thức ăn.Nét mặt cũng không vui cho lắm câu nói.Cho hỏi là gì.Nên tặng quà gì vào lễ mừng thọ của thầy.Ngoài ra thì không nói gì nữa.Hàng nhìn nét mặt của cậu chỉ gật đầu không đáp.Chắc là khi đối diện với bà duyên cậu cảm thấy ái ngại lắm.Dẫu sao cũng là cuộc nói chuyện sau mấy chục năm không làm sao được chứ.Nhưng mà thấy nhớ điều của cậu khi nói về bà.Chắc là cuộc trò chuyện không mấy vui vẻ.Hàng im lặng không nói gì thêm.Cô có muốn bảo cậu còn tâm bà hơn.Nhưng mà với tình hình này thì chắc phải đợi thêm một thời gian nữa.hai nghìn cầu.Về không được vui lên rồi sang chủ đề khác.Batico đang tăng thì cho thì vào lễ mừng thọ đi.Cô tuấn nhìn cô im lặng suy nghĩ một hồi rồi cười tinh quái đã.Bí mật.Cô bé ngồi nhìn cầu.Nghĩa là đồ cần thiết phải bí mật như vậy đâu.Đằng nào thì cả nhà đều sẽ biết.Vậy mà còn làm sao giải bí mật.Con gái thì nghĩ như vậy thôi.Nhưng mà thấy cậu bùi hơn cô cũng mừng.Cuộc trò chuyện của hai người nhanh chóng kéo dài hơn.Với nhiều tiếng cười nói vui vẻ.Khuya mụn.Thắm vẫn phải đứng bên cạnh ngôi nhà hoàng ở nhà sau đời người đó.Cô đứng ở đây đã được hơn nửa tiếng rồi.Nhưng mà vẫn không thấy người đâu cả.Ánh trăng ngày càng mờ đi.Ngọn đèn dầu cũng không còn sáng nhiều chứ.Sữa ngày càng lạnh khiến cho thắm bất giác rùng mình.Hai tay ôm lấy bàn tay xuýt xoa.Sao hôm nay anh đến muộn thế nhỉ.Đã nói là điểm này.Hẹn nhau nhà khoa cơ mà.Thắm sao hai lòng bàn tay vào nhau.Từ pháp và hơi nóng liền rồi tự hỏi.Cô có hẹn với người yêu của mình trước cửa nhà kho bỏ hoang.Hôm qua thấy hai người đó khác nhau nhiều vậy.Thế nhưng mà không hiểu sao hôm nay đời máy.Chẳng thấy ai cả.Một mình đứng giữa nơi vắng vẻ như vậy.Thì thảm cũng cảm thấy sợ.Nhưng mà vẫn cố gắng đợi thêm chút nữa.Nhớ đâu có bỏ đi rồi mà anh ta đến thì lại nước hàn.Lúc này thị trường ngày một dày đặc.Thảm cầm ngọn đèn trên tay soi đường.Hình như ở phía xa xa trong làn sương mờ ảo.Thấp thoáng bóng dáng một người nào đó.Tuyển sinh trên cò con chó giảng hơn.Tắm xong đền hướng về chỗ có bóng người.Vui mừng khi nhận ra.Đó chính là người yêu của mình.Anh ta chạy đến chỗ tắm hơi thở có phần gấp gáp giờ hỏi.Em đợi có lâu không.Tôi tôi xin lỗi.Bởi vì không thể đến đúng giờ.Bởi về công việc còn nhiều quá.Thắm gật đầu hiểu cho anh.Giờ lấy vạt áo nào để những giọt mồ hôi còn lấm tấm trên trán.Than đá.Không sao.Anh đến đây là mừng lắm rồi.Nhưng mà anh ăn cơm chưa.Em có mang cơm đến cho anh đây.Anh ta lắc đầu rồi cầm lấy cặp lồng cơm trên tay có thắng mở ra bắt đầu ăn.Tắm của bên cạnh.Nhìn mà cảm thấy thương vô cùng.Phần làm tôi tớ.Đồ có được ăn sung mặc sướng giống như chủ đâu.Toàn phải ăn sau.Ăn cơm thừa canh cặn.Nhìn thấy anh làm việc vất vả rất bận như vậy đến tận khuya mới xong.Mà hắn cảm thấy đau lòng.Đợi đến khi anh ăn xong rồi thì thầm mới hỏi.Vậy thành khi nào tính đến chuyện rời khỏi đây.Anh đặt cặp lồng cơm sang bên cạnh.Nét mặt trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó rất xa xôi.Nhìn vào đôi mắt của anh.Chồng có thể thấy nhiều nỗi buồn.Tâm sự chất chứa chồng đó.Tầm vài phút sau thì anh nói.Em cố gắng đợi anh thêm một vài ngày nữa.Chứ công việc thế này anh không đi được.Với lại tiền cũng chưa đủ nữa.Em đợi được không.Thăm nhà xong thì về mặt buồn hiu.Ánh mắt phảng phất sửu ướt.Lần nào hỏi thì câu trả lời vẫn là như vậy.Garena cũng chỉ biết gật đầu đồng ý.Không đồng ý.Thì biết sao bây giờ.Cái nghèo cái khổ đeo bám những người bệnh cùng này.Mấy đời cũng chẳng rất là được đấy.Số phận đã định như vậy thì phải biết sao.Tấm kìm nén nước mắt vào chồng.Cố gắng mỉm cười để anh không phải lo lắng thằng nói.Anh đã nói như vậy.Em sẽ đợi thêm một vài hôm nữa.Dù sao thì đây cũng đâu phải là lần đầu tiên.Đợi thêm vài ngày nữa cũng được có sao đâu.Anh biết là tháng buồn nhưng mà không thể làm gì hơn.Phận làm công ăn lương thì chỉ có như vậy.Anh ôm thắm vào lòng an ủi.Không sao đâu.Chỉ còn vài ngày nữa thôi.Vài ngày nữa thôi.Thắt chặt đầu đồng ý.Hai người nói chuyện với nhau trường một lúc nữa.Thế anh phải quay trở về làm việc.Tắm nhìn thấy bóng của anh xa dần rồi dọn dẹp cặp lồng cơm.Đêm nay không vui như thầm nghĩ.Vẫn giống như những hôm nào.Tắm một tay cầm cặp lồng cơm.Một tay cầm ngọn đèn dầu chuẩn bị ra về.Bất thình lình một bóng người tao tò chắn trước mặt.Xin chào thăm giật mình đánh rơi cả tập lồng trên tay.Tam sơn sun về mặt thì hút hoàng.Ảnh mất ảnh nền phượng hoàng.Giọng nói công nhất quá rồi nói.Cậu tuấn.Sao.Sao cổ đây trở lại đây.Cậu tuấn đứng trước mặt của thắng.Giày dép thảo rừng bình thản miệng cười rồi nói.Tôi không ngờ là hai người quen biết nhau đấy.Cái thảm thiết làng không nhúc nhích một bước.Nó không biết là cầu đã đứng ở đây từ khi nào và nghe được gì.Tắm trắng là ánh nhìn của cậu.Chẳng dám nhìn thẳng cuối gần mặt xuống.Cậu tuấn thi thử lòng sở của nó nên nói.Tôi sẽ không nói với ông đâu.Nhưng mà lần sau cẩn thận đấy.Nếu như bị người khác bắt gặp.Hậu quả thật khó lường.Thăm nhà cậu nói như vậy thì lập tức ngẩng đầu lên nhìn.Trong nhà ông bá cấm người làm không được yêu nhau.Bởi vì ông sợ vợ yêu vào nên là công.Tên thắng bây giờ không dám cho ai biết.Này bị bắt.May mà cậu tuấn tốt bụng không nói vừa.Tam quy đầu cảm ơn cầu.Đội ơn cậu nhiều lắm đợi ăn cầu.Cái thảm cứ cúi đầu cảm ơn cậu máy.Câu chuyện gật đầu đưa tay ra bảo nó dừng lại.Tất cả chỉ có như vậy thôi.Thế nhưng khi thu lại trong tầm mắt của cái nút thì lại theo một diễn biến hoàn toàn khác.Nhà đất sau bụi cây gần đó.Nhìn cậu vào cái thắng.Hay mất của nó nhiều lại.Theo dõi không bỏ sót khoảnh khắc nào cả.Nét mặt của nó như đang suy diễn một viễn cảnh trong đầu.Chẳng hiểu sao ở cái nơi khỉ ho cò gáy.Bỏ hoàng ít người qua lại thế này.Mà nó cũng đến.Để rồi bắt gặp cảnh tượng trước mắt.Không cần biết tiếp theo sẽ ra sao.Chị coi được có một nửa thôi thì nó đã ba/bốn càng chạy đi.Còn phải hỏi là chạy đi đâu sao.Chắc chắn đến cho cô hiền mất nào rồi.Vừa đặt chân lên nhà trên thì nó không chạy nữa.Mà thẳng lưng đi.Bởi vì nó biết là mình sắp được khen thường.Cô út đi nhanh hơn trên dãy hành lang dài lê thê.Đứng trước cửa phòng.Nó nhìn vào trong thì thấy cô hiền đang nằm trên giường.Tay phải quạt.Thế là nó bước vào trong.Vừa nhìn thấy cái út hiền đã đón ngày được.Chắc là nó mới phát hiện ra điều gì đó mới đến lời khuyên như vậy.Khi ngồi dậy chàng trai đổi tóc giỏi.Sao thế.Lại phát hiện ra chuyện gì sao.Nếu như là mấy cái tiền việt.Tao không có hứng thú để ngày đầu.Mặt hình nền tự hào rồi nói.Còn đảm bảo với vợ nhé.Con nói xong.Mở giải thích cho mà xem.Huyền vẫn tỏ ra không quan tâm lắm đến chuyện của cái út.Nhưng mà vẫn gật đầu nghe nó nói.Cậu tiến gần về phía cô thì thầm to nhỏ bên tai.Em nghe xong thì một.không trốn mất nhạc nhìn.Một dòng điện chạy dọc sống lưng khiến cho hiền tỉnh táo hơn bao giờ hết.Cô ta nở nụ cười để hiểm ác.Cây bút nói xong thì lôi lại.Nhìn nét mặt của hiền.Nhưng mà hình như cô không còn tâm đến.Nó đưa tay lên gái đâu.Thế chẳng lẽ chuyện đó không đủ hấp dẫn với mặc cả sao.Đột nhiên thể hiện đứng dậy tiến đến bàn trang điểm.Lấy ra một chiếc vòng tay bằng ngọc xanh lấp lánh đẹp mắt.Cô út nhìn mà có hàm.Thảo hiền bao nhiêu năm rồi mỗi lần trang điểm đậm và đồ trang sức.Nếu chỉ muốn đeo lên người nhưng mà không được.Thế mấy chục phòng lấp lánh đó.Đạo hàm lắm chứ muốn lắm chứ.Phim nhìn vẻ mặt hớn hở của nó mà cười thầm.Có đánh đúng vào tâm lý của nó.Huyền cầm chiếc vòng tay bằng ngọc đỏ đưa cho cái nút vừa nói.Đây.Mở cho mày đấy.Chiếc vòng này hiếm lắm nhé.Chỉ có mỗi mình vợ có thôi.Chuyển bài cho biết có ích lắm.Bây giờ thì mày giúp mở thêm một việc nữa.Thế chuối vòng sẽ hoàn toàn thuộc về máy.Lúc này cái nút mắc cỡ lớn lên nhìn chiếc vòng.Bây giờ thì nó hoàn toàn bị chi phối.Ai nói gì nó cũng nghe kìa.Mắt của cái nút không rời khỏi và lấp lánh phía chứ cứ vâng vâng dạ dạ nghe lời.Phim thiên mỉm cười thì thầm vào tai của nó.Nó gật đầu lấy chiếc vòng đeo tay của hiền rồi tức tốc chạy đi.Cô ta ở lại mất thì đó sao.Hai tay nắm chặt lại đằng đằng sát khí.Không biết là ngày mai sẽ có chuyện gì xảy đến nữa.Thời gian trôi đi thật nhanh.Lấy một cái đã đến lấy mừng thọ của ông bá.Mới sáng sớm.Khi tiếng gà gáy đầu tiên vang lên.Mọi người đã phải thức dậy chuẩn bị mọi thứ.Bàn ghế tiếp đáy sách sắp xếp cẩn thận ở sân trước.Nhà bếp nước mùi hương của món hàng.Người hồ cả chải tấp nập ngược xuôi.Chồng yêu thương những người có quyền.Danh tiếng.Giờ đến.Tên định mọi thứ đều phải chuẩn bị từ chức.Ảnh của cây đào trong phòng chàng trang quần áo đầu tóc thật gọn gàng để đón tiếp còn khách.Xong xuôi đâu đó thì hàng mới rời khỏi phòng ra bên ngoài sân trước.Lễ mừng thọ.Ông hà thể dục của cô hiền cũng cao đến.Nền cách tốt nhất để không sang gia truyền.Thế có phải giữ khoảng cách với cậu tuấn.Cô luôn đứng cách xa cậu tuấn không dám lại gần.Chế quần quần xàm khách có cần gì thì bảo người làm đi chuẩn bị.Ngày hôm nay có mặt công hà đi.Nên hiền được nước lên mặt.Cô ta lúc nào cũng đề kế bên cầu.Cùng với câu nói chuyện với mấy ông quan lớn.Anh đứng ở xã nhìn thấy mà cảm thấy ghen tị.Thi thoảng thể hiện có liếc nhìn có một cái tao về thượng lưu lắm.Nhưng mà hạnh phúc là không quan tâm.Cái đang nhìn qua anh cô hiền nhưng mà không thấy nút.Ngày thường thì nó hay đi cày bên hiền một bước chẳng rời.Thế mà hôm nay trong một ngày quan trọng như thế này.Không thấy mặt mũi đâu cả.Cái đà thấy nghe cái tay của hiền rồi nói nhỏ.Vợ ơi.Còn không thấy cái nút đâu cả.Ngài đã nói như vậy thì anh cũng đưa mắt nhìn xung quanh.Quả là không thấy cái nút thật.Hàng suy nghĩ một hồi rồi căn dặn.Con đi xuống nhà bếp.Kiểm tra xem nó có ở đấy không.Nếu không.Hãy kiểm tra những món ăn đãi khách.Tuyệt đối không được bỏ sót bất kỳ chỗ nào cả.Cài đặt vòng dạ rồi lập tức chạy đến ngày.Hiền là một người đầy mưu mô và toan tính.Nên chuyển qua ta để cho buổi lễ diễn ra suôn sẻ là điều không thể.Bé út không có bên cạnh.Chắc chắn có vấn đề.Huống hồ gì hạnh lại đảm nhận việc chọn món ăn cho buổi lễ.Có thật không cho người xuống nhà bếp mới là lạ đấy.Cái đang nghe theo lời của hạnh xuống bếp kiểm tra.Mà đúng nhà hàng sẽ đoán.Cô út.Đàn bà nuốt làm chuyện gì đó mờ ám chồng.Canada lớp bên ngoài cửa chưa vội vào bình chồng.Nó đứng ở ngoài quan sát chờ cho đến khi cái nút giờ trò xong.Xông vào bắt tài trần nhà.Coquelin nút theo nhìn ngó xung quanh.Nó nhìn lướt qua nhiều món ăn trên bàn một lượt.Sau khi xong bước dạo đầu.Út thực hiện bước tiếp theo.Nó lấy cho người già một lọ nhựa nhỏ bên trong đựng thứ hàng gì đó màu đỏ.Hình như là một.Thế ra là cái út muốn phá hỏng buổi lễ mừng thọ đi mà.Cái nào đứng bên ngoài mà đường huyết.Tức tối.Con người không có nhân tính.Chuyển để hãm hại người khác.Vì cái nút vừa để đổ bột ớt vào món ăn thì cái nào từ bên ngoài không hồ sông vào.Tay trống hồng.Mặt tivi led.Hài mất trần trần nhìn vào út rồi bắt lớn.Này.Mai đánh cho cái gì và mấy món ăn đấy.Cái đầu mặt mày giữ tên hùng hàng.Làm cho cây út không biết trả lời như thế nào.Nói nhanh chóng giấu là thuốc vào trong tay áo rồi đá.Tao có làm gì đâu.Tao chỉ muốn xem đồ ăn chuẩn bị đến đầu thôi.Giờ đi báo cáo với mở cả xem đã xong hết chưa thôi.Cài đặt hai tay chấp sau lưng tiến gần đến chỗ út.Nói nhanh tay giật lấy cái lò đằng sau của cái nút.Trang chủ ngọc nghĩa.Nó mở to mắt ngạc nhiên.Nhìn cái lò cho đáy đều.Cách kiểm tra thức ăn kiểu gì.Lại phải cho thêm vào vậy.Tao nhớ đồ ăn được chuẩn bị kỹ lưỡng lắm rồi cơ mà.Đầy đủ xanh về nữa.Mắc mớ gì phải cho thêm như thế.Út bị đóng thóp.Mặt mày biến sắc.Ánh mắt cứ trào đảo láo liền không dám nhìn thẳng.Chống chế.Thì tao thấy nhà bếp nấu ăn nhạt quá mới cho thêm gia vị.Tao là có yếu tố như vậy còn gì nữa.Nhưng mà đã kịp làm gì đâu.Mày đã cướp rồi đấy.Tải đài gật đầu hiểu ý.Tuổi mậu tuất cho vào chồng thức ăn chỉ là ước mơ.Hơn nữa ta cũng kịp thời ngăn chặn không gây ra vấn đề lớn.Cái đưa mắt nhìn ra bên ngoài.Chuyện này nếu như làm lớn cũng không hay cho lắm.Và lại cũng chẳng có gì to tát.Cài đặt wi-fi lừa mất cái ô.Rồi ra hiệu cho nó rồi đi.Facebook nhanh chân chạy ra khỏi bếp còn đau thì vẫn còn ở lại kiểm tra các món ăn một lần nữa.Rồi mới rời khỏi.Đã đến trước cửa hàng liền thì thầm to nhỏ báo là những gì đã xảy ra trong bếp.Hàng gật đầu hiểu ý và đúng như những gì cầu đoán thì hiền chắc chắn có mưu đồ.Có nhìn hiền.Cô út cũng đang nói gì đó với cô ta thế rồi đột nhiên quay sang nhìn chăm chăm vào hàng.Nhà văn hữu cười đầy ẩn ý.Không rõ ý của cô ta đang muốn nói đến điều gì đây.Huyền cuối đầu chào mấy ông quan lớn rồi đi đến chỗ hàng.Cô ta cười nói mà hai thông minh quá tôi đã bí mật làm như thế nào.Mà cũng bị mở đón trả được mở quả thực rất cao tay đấy hiền nói.Bình tĩnh tự tin và không hề phủ nhận chuyện mà mình làm trong câu tao hôm nay khác lắm.Không giống như ngày thường hiền thật nhìn đến đáng sợ nhìn cô ta không có vẻ gì hoảng loạn.Khi bị bắt gặp làm chuyện xấu cả phải chăng.Tôm hải sống lưng nên hiền với dương oi tắc quá như vậy nên vấn đề nghiên cho hỏi.mười hai sao vậy.Tôi nói không nghe rõ sao.Tất nhiên là từ ngày thủy mà còn ngày rất gió tôi chỉ là thắc mắc vì sao.Mà lại không cảm thấy sợ với những gì mà mình gây ra nhà.Hãy nói những điều đấy đây rồi.Huyền vẫn không mảy may quan tâm chút nào cô ta nói nếu như vậy thì mới đi nói với thầy vô đi.Giờ cậu tuấn nữa tôi cũng chẳng quan tâm tới đâu sao có mang tiếng ác rồi.Tìm được đúng không bình thường nhưng mà tôi không biết là hậu quả đằng sau nó là gì đâu.Tiền diễn ra rất suôn sẻ dường như không có chuyện gì bất ổn xảy đến hiền thì vẫn vui về tết ta còn khó.+ cầu không gây sự và hàng nên cô cũng yên tâm làm việc đến khi dùng bữa.Người làm bắt đầu dọn đồ bãi biển lên bàn.Bàn ông bà ngồi làm bạn to nhất ở đó chỉ có ông hà cầu và một việc còn.Chuyện tình quan này rất có tiếng đàn lễ giao lưu bên ngoài hơn nữa.Còn rất khó tính ông bá phải mất rất nhiều thời gian và công sức mới mở được ông tài chiếu cố.Buổi lễ mừng thọ này cũng là để ông bà nhân dịp bàn chuyện làm ăn với ông ta.Đồ ăn được người làm mang lên.Cái thảm tài bằng một bát canh nóng cẩn thận đi từ bi.Được không bị đội lên người của khách.Nó đi đến cho bạn lớn thận trọng từng bước.Thì ngượng một vật nào đấy nhá đường nó.Xin chào bác tài nó đang cầm trên tay đồ hết vào vị khách đang ngồi bạn lớn.Độ vỏ ai không đổi đi đúng vào người còn lớn.Trượt ván trượt khỏi tay của cái thắm rơi xuống đất.Vỡ thành nhiều mảnh.Âm thanh phát ra thu hút sự chú ý của mọi người.Và tất cả hoạt động đều dừng lại.Về quán kia bí đỏ hết đồ ăn lên người.Mặt mày tối sầm lại.Chồng mày nhăn nhó.Chắc là đang tức giận lắm.Ông bà cũng hoảng loạn quá vội lấy khăn lau áo rồi nói.Ừ không sao chứ.Về thăm dùng sở quỳ lạy dưới đất vàng xỉn.Còn xin lỗi không.Bởi vì con không cẩn thận mới chia tay.Mong ông lớn bớt dần à.Về còn đó vẫn không nói gì cả.Ông bà đứng bên cạnh vẫn có thể thấy ông ta đang vô cùng tức giận.Ông hải được nước đục thả cầu quay sang quán.Mày làm ăn như vậy.Người đâu.Mang con này ra nhà sau đánh vào mười giờ cho tao.Hãy nhanh chóng chạy đến lên tiếng tìm giúp thắng.Nhưng mà hiền đã vội nói.Ông hường.Từ giờ cô ta cũng không có ý định chia tay làm đồ thôi ông là con lớn.Trước chuyện nhỏ như vậy làm gì.Dứt lời thì hiền quay sang nói với cô út.Con nó đi chuẩn bị cho con lớn đây.Một bộ trang phục mới đi.Nhớ là trọn bộ tốt nhất trong nhà của mình nhé.Lời hẹn nói ngọt ngào nhẹ nhàng như sắp mất vào tay.Về con lớn kia mặc dù rất tức giận.Nhưng mà nhìn những người khách khác cũng đang nhìn mình.Nhôm bác bà xuống nước đến như vậy rồi.Cũng không muốn làm lớn chuyện.Ông ta gật đầu rồi theo cái nút vào trong thay đồ.Huyền quay sang nói với mọi người.Chỉ là một sự cố nhỏ thôi.Mọi người tiếp tục dùng bữa nhé.Nói xong thể hiện quay sang nhìn thấy mình cười đầy ẩn ý.Hành động đó của cô ta không thể nào có nổi mất hàng.Chuyện này.Chắc chắn của tao có nhúng tay vào.Ông bà bây giờ mới có thể thở phào nhẹ nhõm.Ông ta ra hiệu cho người làm tiếp tục làm việc.Rồi mất bảo cái thắm luôn vào bên chồng.Tiếp tục đã tiếp quản.Sau sự cố đó cái thẩm không được bằng b.Cũng không được có mặt ở nhà trên.Mặt ở đằng sau phụ giúp những việc nặng nhọc.Trong khi mọi người cười nói vui vẻ trên nhà.Thì thầm một mình đi xách nước.Gánh nước.Gánh thùng nước đến gần giếng thì đột nhiên có bóng người đứng chắn trước mặt.Cái thẳng lần đầu nhìn lên.Hiện đang đứng trước mặt mình cười đắc ý của tao hỏi.Sao lại xuống dưới này làm việc.Không lên trên nhà phù mhai mươib hay sao.Cái thắng lần này nghe trường cứng lắm.Không nhẫn nhịn như lần trước nữa.Nó đập thùng nước xuống.Tiêu chảy nước vàng tung tóe ra ngoài.Văn tả và chân của mẹ kế.Kẹo mút thì nhảy cứng lên rồi hết.Con điên này.Mày làm cái gì vậy.Mày không thấy là nước bẩn hết lên cả người là chân của mợ xào.Cây thắm chẳng quan tâm.Mặc quần áo cực cần cần trừng mắt nhìn cái nút.Nó quay sang cười khẩy rồi đá.Nhờ ơn phước của mời cả đấy.Có phải xuống dưới nhà dọn dẹp.Mở cà đúng là một người lương thiện.Lại còn xa mặt giúp tôi trước mặt của còn lớn nữa.Nhưng mà nói giả tạo lắm mà biết không.Về thăm nói mà đay nghiến vào từng câu từng chữ.Khi nãy.Nhưng mà nó đang vừa về.Không phải là cái nút giờ trời.Gạch chân của nó.Làm gì có chuyện.Tất cả đều là do hiện một tay sắp đặt.Khẩu khí của thám hiểm này lớn lắm.Chắc là anh giang hồ.Phim vẫn cười với nó về mà.Không hề tỏ ra tức giận.Cô nói.Ấy.Có lại nghĩ xấu cho người tốt rồi.Mb chỉ về không muốn còn bị ông có trách.mười rúp còn.Cớ sao lại như vậy mới như vậy chứ.Đúng là làm ơn mắc oán.Huyền thoại giải kể lại cùng nào.Nên mặc không được vui cho lắm.Bé thắm nhìn vô cùng trước mắt.Các trường thi đánh thường gì cả.Toàn là giả tạo thôi nó đá.Mà nói nghe như tôi đang đùa thôi chứ người tốt về nhà.Thôi.Mở đừng có giả vờ mèo khóc chuột nữa.Tôi ngán ngẩm lắm rồi.Bạn muốn hỏi tôi.Cứ làm đi.Đâu cần phải giấu diếm thế đâu.Nếu như ông trời biết chuyện này là do mình gây ra thì sẽ thế nào đây.Ừ đúng rồi.Con cá sấu tấn nữa.Có khi nào cậu lại bỏ mở để lấy thêm người mới thì sao nhỉ.Sắc mặt của hiền đột nhiên thay đổi.Ánh mắt đầy tức giận nhìn chằm chằm về phía của hắn.Cái thảm thế như vậy thì hay lắm.Thiên càng giận nó càng vui.Hiền cố gắng giữ bình tĩnh của thanh đá.Chỉ sợ đến lúc mày chưa nói được.Thế đã không còn sức để thở nữa rồi.Rất lời thì hiền cùng với cái nút giữa đi.Cây thơm vẫn nhìn theo bóng cô ta hầm hợp.Kể từ ngày về đây làm việc đến giờ.Không có ngày nào nó không gặp những chuyện như vậy.Chẳng hiểu là nó đụng chạm gì đến hiền.Mà lại bị đầy rồi như thế.Dẫu sao thì ngày hôm nay nó cũng đi rồi.Nên có làm phật lòng cũng chả sao cả.Thế rồi thì thảm tiếp tục làm việc của mình.Chiều tà.Lễ mừng thọ cùng kết thúc.Những việc khác dần dần tàn ra.Chỉ còn một mình ông hào lại.Ông ta nói lâu rồi chưa gặp con gái.Nên muốn ở lại thêm chút nữa.Ông bà cũng không có ý kiến gì cả.Bấm trở lại uống trà nói chuyện.Sau khi dọn dẹp xong xuôi.Người làm đề xuống hết nhà dưới.Ngay cả nhà bếp cũng không có người.Ở phòng khách tỉnh nói chuyện vui vẻ ông già.Vang lên không ngừng.Ông bà có đồ ăn biển khan biểu hiện hôm nay của hiền rất tốt với ông hà.Đấy.Hôm nay nhờ có cái hiền.Mà buổi lễ diễn ra tốt đẹp.Có được một người con dâu xinh đẹp như vậy tôi đúng thật là có phúc lớn.Ông già nghe xong cười lớn nhìn con của mình gật gù tỏ vẻ hài lòng.Ôm đá.Đây là dòng quá nổi thôi.Cho cái hiền nó làm gì giỏi đến mức đó.Nó chỉ được cái nhanh mồm nhanh miệng.Trình bày cây khác đoàn lắm đấy.Hai người nhìn nhau cười nói vui vẻ.Nhìn thấy nét mặt của hiền còn bộ đăng ký lắm.Trong phòng riêng chỉ có cậu tuấn và hàng không lên tiếng.Cô đừng nhắc phía sau cầu nhưng cũng không dám gần quá.Sơn hà lời nói này nói nọ.Cứ tưởng rằng im lặng sẽ yên phận.Thế nhưng mà thật không ngờ ông và quay sang nhìn về phía cô.Ông ta nhìn thấy một lượt rồi quay sang hỏi.Ông bán này.Kêu có phải là vợ hai của thằng tuấn không.Ông bà đưa mắt nhìn hàng rồi đá.Đúng rồi.Nó tên hàng vợ hai của thằng tuấn đấy.Ông và gạch đầu rồi nhìn chằm chằm về phía hàng.Cô không dám nhìn thẳng khi biết né tránh hồng ta.Bởi vì anh mất gồm tài nhìn cũng giống như thế.Đang dò xét điều gì đó.Ông ta nói.Tớ còn tưởng vợ hay mà ông cứ cho thằng tuấn là ai cơ.Hóa ra cũng chỉ là một người con gái bình thường.Không có thể nổi trội cả.Ông ta vừa nói vừa chép miệng mấy cái.Hãy nghe chồng không giấu nổi khinh bỉ.Đúng là có một dòng máu có khác.Từ thái độ cho đến cách nói.Rất thích đá đểu người khác.Tôi cần định quay xa nói đối cho hai thì có đá vôi lên tiếng.Thiếu nữ cho tôi.Tôi nói điều này với em.Con gái giờ xuất thân thế nào.Cao xanh hay bệnh tim.Thế thì về nhà chồng.Đều thuận theo nhà chồng.Chăm lo cho thấy vua và chồng.Sinh con nối dõi thì ai mà chẳng giống nhau.Cho dù xuất thân cao sang đến mấy.Mà không làm tròn bổn phận.Thì cũng chẳng khác gì những kẻ tầm thường.Hãy nói rồi nick nhìn hiền.Ông hàng nghe xong in mạch không dám hó hé nữa lời.Anh có ý nhắc đến chuyện sinh con trước mặt của mọi người khiến cho hình ba mặt.Trên cậu tuấn lấy vợ mới về cô hiền không thể sinh con.Ai mà chẳng biết.Bây giờ thì bị hàng đã sáng như vậy.Chỉ có nước độn thổ thôi.Hàng thì không muốn đổi có vòng hà.Chúng ta nổi giận rồi di chuyển ảnh hưởng đến xưởng gạo.Nên đành rút lùi.Con không làm phiền mọi người nữa.Còn còn có việc ở nhà dưới còn xin phép đi trước à.Rất là thể hàng quay người bỏ đi.Cây đàn thì như vậy cũng nhanh chân chạy theo.Ra khỏi phòng.Có cảm thấy thoải mái.Không cần phải nhìn sắc mặt của ai cả.Cài đặt heo sau dấu hỏi.Vợ ơi.Bây giờ thì mình đi đâu mà.Hàng suy nghĩ một hồi rồi nói với cái đà.Chủ nhật xuống bếp làm thế nào đi.Cái đang giặt đồ.Hai người nhanh chóng để xuống bếp.Vừa đi đến cửa thì tiếng đồ với từ trong phát ra.Khiến cho hai người giận mình.Anh nhanh chóng chạy vào bên trong.Có thấy cái thắm đang nằm vật dưới đất đau đớn còn quay.Bên cạnh là một bát chè lênh láng khắp nơi.Hai nhanh chóng chạy đến bền đưa cái tháng dài.Hoàng màn chào hỏi.Thảm của sao vậy.Thăm vật vá dùng hết sức của mình chỉ vào mắt trẻ bên cạnh rồi nói.Chồng.Chồng chả có độc.Hài ngọc nhìn bất chè rồi quay sang thúc giục cái đàn.Để.Gọi điện thoại thì làm đến đề nhanh lên.Cây đàn hoàng sơn gặp gỡ rồi chạy đi ngay.Anh để trao đổi cô thắm đặt vào tay của mình.Vừa lau máu ở khóe miệng vừa nói.Cố gắng lên.Thế là sắp đến rồi.Cầm cự được đến lúc đó đừng bỏ cuộc nhé.Tắm nằm trong tay của hạnh hơi thở gấp gáp.Nếu không ngừng trào ra máu.Nó đâu để đến mức nằm yên bắt đầu.Hàng thì hoảng loạn thực sự không biết nên làm thế nào.Cũng chẳng biết lấy gì cầm gửi trong lúc đợi thầy lang đến.Chè hạt sen táo đỏ này là rau câu chuẩn bị.Những việc khác chồng để mừng thọ.Điều đó anh đều bình thường cả.Nhưng mà tại sao đến khi thẩm anh lại có được.Hạnh zone giờ nói.Cố lên.Thế là sắp đến rồi.Mặc dù rất đau đớn nhưng mà thấm vẫn mỉm cười lắc đầu sẽ nói.Đừng trông mong vào ông ta.Sẽ chẳng có lợi ích gì đâu.Hàng gấp đầu mất lòng lành vấn đề rồi đá.Cô không được bi quan như.Cô nhất định phải cố gắng không được bỏ cuộc.Nhanh thôi.Cô sẽ được chữa khỏi thôi.tám chỉ đáp lại cô bằng nụ cười khổ.Thảm hướng mắt nhìn về phía bắc trà bằng vỡ trên sàn.Ánh mắt đầy oán hận.Thế giới một nghìn nó thổ hết máu ra rất nhiều.Mẫu đỏ dán đề lòng bàn tay của hà.Cô hoàng loạn hết lên.Có ở ngoài đó không.Gửi đâu giúp tôi với.Hàng vừa hát vừa khóc.Cô bây giờ không thể nào kìm nén được cảm xúc nữa.Nước mắt không ngừng lăn trên má.Thêm những câu đau khổ cho nói.Mở đừng khóc.Tôi không thể nào cầm cự được nữa.Tôi chỉ muốn mở biết.Cậu tuấn thường mở nhiều lắm.Nền.tám càng nói càng thấy hết nhiều hơn.Thành lập tức kiểu nó dừng lại.Đừng nói nữa.Để suốt đấy đừng bỏ cuộc đấy.Thèm nhìn cô.Đánh mất để hi vọng mong chờ hoàn thành ước nguyện trước khi chết.Thắng cầu xin.Bà.Mở giúp tôi một việc được không.Hàng gật đầu rồi ghé sát tai nghe thầm nói.Nói xong.Nó mỉm cười nhìn cô đầy chiều mến.Thế giới nó chuyển trường mà.Toàn thân giật liên tục không ngừng.Mẫu từ hốc mắt chảy xà.Cái lúc mà hàng cố níu giữ nó lại.Thì cũng là lúc nó trút hơi thở cuối cùng.Cảnh tài nắm lấy tay của cô dần buông thông.Giờ mất đi hoàn toàn sức lập rơi xuống đất.Thần chết thật rồi.Tìm không còn được nữa.Nó chết không nhắm mắt.Ánh mắt đầy oán than và căm hận.Nước mắt của hàng không ngừng rơi xuống.Ôm chặt cái xác của tháng vào lòng tức giận.Bên ngoài tiếng nói tiếng bước chân dồn dập trên hành lang vọng đến.Cài đặt để thông báo của ông bà chủ.Dầu gội có thể lành đến.Nhưng mà khi họ đến nơi chị nhìn thấy thảm cảnh trước mắt.Anh ôm cái thắm toàn thân dáng để máu tươi.Ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không tính là.Phải chứng kiến cảnh tượng đó đều hoang mang tột độ.Bà duyên thì đứng không vững ship nữa ngã quỷ.Bàn về bản viết tay của người hầu thân cận không kìm nén được đau thường cậu tuấn nhanh chóng chạy.Nguyễn hạnh chưa hỏi han.Em có sao không.Hàng lắc đầu không dám đứng dậy rồi ra hiệu cho thấy lan kiểm tra.Không thể làm nhanh chóng để đến sau một hồi kiểm tra thì ông nói.Cô tái chế bởi vì bị chống độc trong trẻ mọi người ai nấy đều ngạc nhiên.Ông báo hỏi lại.Làm gì có truyền trong chả có được chứ.Tất cả mọi người đi đâu ăn chè và không sao cả.Bây giờ ông lại nói có độc là sao vậy thì đang nhanh chóng giải thích.Ý của tôi là cô ta ăn những thứ kể với táo đỏ có trồng chè hạt sen mới sinh ra truyền bị ngộ độc.Độc tính quá cao thổ huyết mà chết.Không khí im lặng bao trùm toàn bộ căn phòng không ai nói với ai câu gì họ nhìn cái thắng.Nhìn cái chết tức tưởi không nhắm mắt của nó vừa thương vừa sờ ôm hà thế ông bá hoàng mà anh không biết làm.Nào đành nói thôi thì đây cũng là chuyện gì cứ xảy ra không ai mong muốn cả.Truyện tranh hàn coi như cái thăm xổ số.Hay là ta làm đám tang chôn cất cho nó đàng hoàng tử tế để nó được yên nghỉ.Ông bà ấy nhìn ông hà rồi quay sang nhìn vợ mình.Brazil cũng gật đầu đồng ý với lời nói của ông hà ông bà nói.Spider mà còn dám ra ngoài.Sáng sớm đem nó đi chôn cất.Thầy lang nhà ông có thể về được rồi đấy.Tài năng gật đầu rồi xách túi ra về mấy người hầu trong nhà vào rạp chiếu phim cái xác.Ai lại gần nó cũng thích được à lúc này thì từ hài hước mất của nó.Máu chảy ra hơn nửa còn chuyển trường lên trông rất đáng sợ lúc được cái xác đi ra ngoài qua cho.Hiện tượng chiếu phủ trên đầu tụt xuống khiến cho toàn bộ mặt tám ảnh của nó đều.Chăm chăm pa cô cảm thấy ân oán hận đều ở trong đó ông bán sang người nhanh chân.Sập nhà bếp trên ngày hôm nay diễn ra tuyệt đối.Không được đồn thổi ra ngoài.Nếu không sẽ bị cắt lưỡi hay là người duy nhất có mặt ở bếp và bên cạnh cái thắm.Nó còn hấp hối cho đến khi nhắm mắt.Chồng của thích thì như vậy.Anh mất giải đề rất nhiều.Toàn thân cứng đơ.Như khúc gỗ chắc là cô đã giúp lắm đấy mà người trong nhà dần tả đi.Cầu bà hạnh vẫn còn ở dưới.Các bạn thân mến như vậy là anh sang vừa mang đến cho quý vị và các bạn tập chuyển nhà hôm nay và có thể nói là sự ra đi của thỏ.Quá đột ngột chúng ta vẫn còn chưa biết được người đàn ông phản động về tháng mỗi đêm ở nhà hoang là ai cả.Sự ra đi của thắm lần này thì anh sang nghĩ rằng quý vị cũng có cùng cảm giác vàng sa.Chúng ta đều nghi ngờ rằng người gây ra tội ác lần này chính là hiền vậy thì chúng ta cùng chờ đợi xem.Có phải là sự thật hay không và nếu đúng là như vậy thì cố gắng sẽ bị lật mặt như thế nào giữa mối quan hệ và các bạn hãy gặp là em sa vào.Bây giờ mỗi buổi tối trên kênh chợ tình nhé và sau khi lắng nghe xong thì quý vị cũng đừng quên nhấn like chia sẻ và nhấn vào nút đăng ký.Ngoài ra thì vẫn có thể cảm với ánh sáng và mười hai mỗi buổi chiều trên càng chị dậu cảm ơn mọi người rất nhiều. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com