23 Ta Chông Chênh Giữa Tuổi Thanh Xuân - Tâm Sự Đêm Khuya

23 ta chông chênh giữa tuổi thanh xuân - tâm sự Đêm khuya

hai mươi ba tuổi.Đã ra trường.Phải đi làm hơn một.Cũng biết được cái mười vì của cuộc đời.hai mươi ba tuổi.Bạn bè xung.Đã bắt đầu tính đến chuyện lập gia đình nhỏ.Vẫn vui vẻ với tuổi trẻ.Đi công việc.Tả cái nhận xét.Nhảy cô đơn.hai mươi ba tuổi.Mỗi sớm mai thức dậy.Điều đưa tay tìm lấy chiếc điện thoại.Qua.Có tin nhắn.Một cuộc gọi của ai không.Những màn hình chỉ có mỗi cái bản mặt đang cười tươi rối.Mà lộc có chút hụt hẫng.hai mươi ba tuổi.Đi làm.Từ sáng đến tối.Về lười biếng nằm dài trên di.Thả lỏng.Cho cơ thể điện thoại.Lấy trần phúc chứ.hai mươi ba tuổi.Cầm điện thoại cũng nước nước.Trượt trượt điên cuồng.Em chả biết đang làm gì.Chắc không cần những tin nhắn yêu thương .Hoàng tâm tình người ấy nữa.Tự do.Mình được tự do.Mình đọc thư.Vui vẻ.hai mươi ba tuổi.Hẹn hò với cô bạn thân.Hai đứa layla tại.Tác dụng các khách hàng quán ăn.Quãng đường.Cười hớn hở.Kể cho nhau nghe những chuyện trên trời dưới đất.Có khi.Lại im lặng trầm mặc.Ngắm nhìn dòng xe cộ.Vui phút trên đường.hai mươi ba tuổi.Bắt gặp những đôi tình nhân thông dâm dạo phố cô nàng ôm chặt lấy người yêu.Sáng bừng hạnh phúc.Tình yêu thật lạ.Cũng mong họ mãi mãi hạnh phúc như vậy.hai mươi ba tuổi.Lặng lẽ hơn với những quán cà phê yên tĩnh.Gọi cho mình một ly cà phê sữa.Chăm chú đọc một cuốn sách trên tay mặc cho những ồn ào tấp nập ngoài kia.hai mươi ba tuổi.Tuổi chả có ai hò hẹn đành phải thui thủi ở phòng.Đọc sách chán chế đại lý laptop ra viết những câu chuyện không đâu không cuối.Bình nước nhật.Trong những ngày độc thân .hai mươi ba tuổi tôi nhận xét rằng.Sau mỗi ngày làm việc năng lượng bên ngoài được trở về ngôi nhà thân thương cùng gia đình.Có đủ cả ba.Giận anh chị em.Ăn một bữa cơm tối nhưng sao quá khó.Vậy mà lúc trước.Cách chặn thị trấn chờ.Hóa ra hạnh phúc có từ những điều bình dị như thế hai mươi ba tuổi.Đã đủ lớn để nhận ra.Tóc ba miền ngày thêm nhiều sợi bạc.Rất nhăn trên trán ba mẹ mỗi ngày thêm nhiều.Tẩy men chẳng mong gì.Chỉ mong sao ba mẹ mãi.Khỏe và bình an.Chỉ vậy thôi.Lòng cả an nhiên rất nhiều.Tuổi hai mươi ba chẳng còn áo ước được đi thật xa nữa.Chỉ mong có một ngày trọn vẹn.Trở về nhà.Cùng những người thân thương.Bởi hai mươi ba tết chúng trên giữa tuổi thanh xuân ấy rồi. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com