4 ThỨ KhỔ ĐỜi NgƯỜi Ai CŨng SẼ GẶp Vượt Qua Rồi Thì BiỂn RỘng TrỜi Cao - Audio Pháp Hay.-shxae

4 thỨ khỔ ĐỜi ngƯỜi ai cŨng sẼ gẶp vượt qua rồi thì biỂn rỘng trỜi cao - audio pháp hay.-shxae
Bến cũ.Thuyền về bến cũ sầu trăm ngả.Củi một cành khô lạc mấy dòng.Huy cận.bốn sự thật của loài.Bài học thứ.Khổ đế.Khi nghiên cứu về đạo phật.Các nhà học giả ai cũng ra công tìm hiểu tứ diệu đế.Tứ diệu đế là bốn sự thật nói về con người của đạo phật.Đó là bài pháp đầu tiên của ngày.Thuyết giảng cho năm anh em kiều trần như.bốn sự thật của con người mà đức phật giảng dạy.Là bốn điều rất cần thiết cho con người.Gì vậy mọi người ai cũng cần phải thấu hiểu.Nếu không thấu hiểu bốn sự thật này.Thì con người sống trong đau khổ mà cứ mãi chịu trong đau cổ.Đức phật người đã thấy biết bốn sự thật đau khổ nè.Rất rõ ràng.Nên muốn giúp cho con người thấu hiểu.Giờ biết rõ ràng thân phận của mình.Là một khối đau cổ.Chồng bốn sự.Có sự thật thứ tư là phương pháp chỉ thẳng đường lối tu tập làm chủ bốn sự đau khổ của kiếp.Là xin giả.Bệnh trĩ.Đạo phật bắt đầu chú tập từ chỗ khổ đau.Đến chấm dứt khổ đau.Tức là bắt đầu thu thập bằng cách triển khai chi kiếm chạy thoát.Nhờ có triển khai chi kiến hiểu biết.Nên mới có cách thức liên tục lý bất thiện pháp .Hàng ngày dùng chiếm chạy thoát.Nên việc xã các chướng ngại pháp rất dễ dàng.chín xã chướng ngại pháp dễ dàng.Ninh hiệp bảo vệ tâm bất động không còn khó khăn nữa.Sau khi giữ gìn tâm bất động được trọn vẹn.Thì tâm luôn luôn bám sát trên tứ niệm xứ.Thời gian suốt bảy ngày đêm.Thì tông có đủ đạo lực làm chủ.Sinh già bệnh chết.Khi tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự.Tức là tâm thanh tịnh.Khi tâm đất thanh tịnh.Kỳ tâm nhập tứ thánh đế.Rất dễ dàng.Không còn khó khăn và mệt nhọc nữa.Do nhờ tu tập đúng như vậy.Nương tử phẩm phu đến chứng quả thận dễ như trở bàn tay.Khi nghiên cứu.Chúng ta phải bắt đầu từ chân lý thứ nhất.Chân lý thứ nhất đã xác định con người là một khối đau khổ.Điều này không ai dám phủ nhận đủ.Cho nên có người khổ đau từ lúc nằm trong bụng mẹ.Chỗ đứng khi trí.Rồi lại tiếp tục tái sinh vào bụng mẹ nữa.Giải như vậy sự khổ đau mãi mãi.Không bao giờ về.Từ đời này kiếp đời khác như một vòng tròn khổ đau không có lối thoát ra.Nhưng may mắn thay.Chúng ta nhớ ơn đức phật.Người chiến giải đường lối tu tập để có người thoát ra khỏi vòng tròn đau khổ .Nhưng có mấy ai đã hiểu biết như vậy.Vậy cố gắng thoát ra khỏi vòng tròn đau khổ.Con người ai cũng sợ khổ.Ai cũng muốn thoát khổ.Nhưng họ không muốn lìa.Không muốn xa ác pháp.Gì thế.Họ luôn luôn cứ lập.Sống cho nhá.Thường làm khổ mình khổ người.Dạ khổ chúng sinh.Dục chính là nguyên nhân sinh ra muôn vàn sự đau khổ.Gì thế con người tu tập.Thì cô tô.Mà cứ mải mê ôm dục hư trong lòng không muốn về.Tôi như vậy.Làm sao giải thoát được khỏi quý gì.Tôi mãi không đạt được kết quả giải pháp.Rồi chỗ đó là con đường của đạo phật khóa tu.Sự thật con đường giải thoát của đạo phật không phải khóa tu.Mở khó hay dễ.Điều là gió có người.Nếu những ai muốn thoát khổ thì tu hành thức dễ dàng thoát khổ.Họ chỉ cần lý do.Clip đồng tâm của mình.Thì ngay đó là có giải thoát liền.Chứ đâu phải ngồi lim dim như con có công điểm khởi như thiền tông trung quốc.Cho nên những ai không muốn sống đi chụp đi ráp.Là những người còn ham muốn sống trong đau khổ.Những người còn ham muốn sống trong rừng.Thì rất khó tu tập theo đường lối của đạo phật.Dù có tube.Cũng không giải thoát.Bởi chính họ còn ưa thích gì.Trần lý thứ nhất đức phật đã xác định rõ ràng.Có người là một khối đau khổ nhiều tranh cãi.Nếu người nào còn thức sống trong đau khổ.Không muốn buông bỏ mọi sự đau khổ.Thì con đường đạo phật họ không thể đi được.Giải cứu.Dù đạo phật có đến với họ vẫn làm vua.Có người hỏi.Có người là một khối khổ như thế nào.Xin chỉ rõ cho chúng con hiểu.Xin quý vị hãy lắng nghe.Cái khổ thứ nhất.Thân con người là một khối khổ.Khổ từ khi còn nằm trong bụng mẹ.Còn là một bào thai.Bụng mẹ giống như một nhà tù.Giờ chỗ thai nhi nằm.Như một chuồng cọp trong nhà tù rất chật chội.Gì vậy thai nhi xoay trở rất khó khăn.Nhất là nơi thai nhi nằm toàn là nước nhờn nhất bẩn thỉu huế.Đó là nơi bất tỉnh nhất trên trần gian này.Thế mà có người trước khi sinh ra.Không ai tránh khỏi bị giam mình trong ao tù bất tỉnh này.Đó là cái khổ thứ nhất.Cái khổ thứ hai.Thì suốt hai phải chui qua một cái cửa quá chậm.Thân người phải kéo nhẫn dài ra.Già nhờ người đỡ đẻ.Tức bà mụ kéo ra.Cho nên khi qua cửa này đau đớn vô cùng.một + mười một.Đó là cái khổ thứ hai.Cái khổ thứ ba.Thì ra khỏi bụng mẹ.Miệng-mũi đều đầy nhất nhau.Nên bà đỡ phải mốc miệng-mũi làm cho sạch đờm nhớt nên rất đau khổ.Thai nhi là khóc thét lên.Đó là cái khổ thứ ba.Cái khổ thứ tư.Cơ thể khi giao tiếp khí hậu bên ngoài.Nên gửi lạnh run rất là khổ sở.Đó là cái khổ trúc.Cái khổ thứ năm.Cơ thể mới sinh ra.Giống như một cục thịt để đâu nằm đó nên bài tiết một chỗ.Cơ thể nằm trên nước tiểu và phân của chính mình.Rất là hôi thối.Gì vậy ngứa ngáy rất khổ sở.Đó là cái khổ thứ năm.Cái khổ thứ sáu.Cơ thể mới sinh ra.Giống như một cục thịt không lăn lộn trường bò đực.Nên bị mỏi và đau nhức khó chịu.Đó là cái khổ thứ sáu.Cái khổ thứ bảy.Khi cơ thể trường bò.Nếu không người trong nôi.Thì khi trường bò trên giường dáng.Thương bị rơi xuống đất nền đau đớn vô cùng.Đối là cái khổ thứ bảy.Cây khổ chú tám.Khi cơ thể mới biết được.Thì đứng lên té xuống liên tục.Mà mỗi lần té là đau đứng.Đó là cái khổ thứ tám.Cái khổ chứ chín.Khi cơ thể mới biết đi.Đi được vài bước.Điền tuyến.Giờ mỗi lần tế.Điều bị đau đớn khổ sở.Đó là cái khổ thứ chín.Cái khổ thứ mười.Mỗi lần mọc răng.Là cơ thể bị bệnh nóng sốt bất an khó chịu.Đó là cái khổ thứ mấy.Cái khổ thứ mười.Cơ thể sinh ra bị tật nguyền tay chân không bình thường hoặc nguồn.Đó là cái khổ thứ mười.Cái khổ thứ mười hai.Trí óc đừng đổ muce.Không nhớ thường quên trước quên sau.Nên không được đến trường học hành.Đó là cái khổ thứ mười hai.Cái khổ thứ mười ba.Ham chơi không thuộc bài.Bị thầy cô giáo đánh.Đó là cái khổ thứ mười ba.Cái khổ thứ mười bốn.Theo bạn hư thân mất.Sinh ra trộm cắp đánh nhau.Nên bị tù tội.Đó là cái khổ thứ mười bốn.Cái khổ thứ mấy.Khi lập gia đình.Hai vợ chồng thường thấy cãi vã đánh nhau.Đó là cái khổ thứ mười lăm.Cái khổ thứ mười sáu.Vợ chồng sinh con đẻ cái phải nuôi bò ngâm.Đối lập cái khổ thứ mười sáu.Cái khổ thứ mười bảy.Khi con cái bẩn đâu phải cho uống thuốc ăn cháo đi bác sĩ.Đôi khi phải ở lại bệnh viện.Đổi lại cái khổ thứ mười bảy.Cái khổ thứ mười tám.Cơ thể già yếu đi đứng không vững vàng thường trung rẫy.Đối lại cái khổ trước mười tám.Cái khổ cho mười chín.Không tự ăn uống được.Con cái phải đút từng muỗng cơm hay cháo.Đó là cái khổ thứ mười chín.Cái khổ thứ hai mươi.Khi cơ thể sắp chết không chỗ nào không đau.Đó là cái khổ thứ hai mươi.Trên đây là hai mươi cái khổ.Khi có thằng con người.Cho nên đức phật dạy làm người khổ.Chỉ khi nào chấm dứt không còn là người làm chúng sinh nữa.Thủy mới hết khổ.Những muốn chấm dứt làm người làm chúng sinh.Thì phải làm sao.Phải theo đường lối bát chánh đạo của phật giáo tu tập.Thì mới chấm dứt mọi khổ đau này.Vậy xin mời quý vị hãy nghiên cứu tập sáu.Phật giáo không bị ảnh hưởng bất cứ một giáo pháp nào của ngoại đạo thì sẽ rõ.Trường giang.Sống trưởng trường giang buồn.Đi tìm.Con thuyền xuôi mái nước song song.Thơ của huy cận.Bài học thứ hai.Tập chín.Tập đếm.Là để thứ hai trong bốn thế mà đức phật đã xác định.Đó là nguyên nhân sinh ra muôn sự đau khổ của con người trên hành tinh.Vậy nguyên nhân sinh ra đau khổ con người trên hành tinh thì như thế nào.Tập đi.Là lòng tham muốn của con người.Dạy làm người.Có hay không có lòng tham muốn không.Không ai dám bảo rằng.Con người không có lòng tham muốn.Cho nên.Con người.Ai cũng có lòng tham muốn cả.Ta muốn gì.Hội thảo mít mà thôi.Nhưng làm con người bảo rằng.Không tham mưu.Lạch tray.Không đúng.Chính vì lòng tham muốn mà có người phải chịu khổ vô vàn cay đắng.Bởi gốc khổ của con người là lòng tham muốn.Cho nền đức phật dạy.Lòng tham muốn của con người.Là nguyên nhân sinh ra quân sự khổ đau.Lòng ham muốn nghĩ là một sự thật.Nói là bản chất của con người khi còn ở trong bụng mẹ.Nền đức phật gọi nó là chân lý thứ hai.Con người sinh ra từ làng.Nhưng chủ động để đi tái sinh.Lại.Dục tức là lòng tham muốn có con người.Siêu nhân đạo phật là đạo diệt gì.Người còn làm gì.Thì không thể tu theo đạo phật.Trường mọi người ngồi im lặng bất động.Thủy tâm hay lăng xăng nghĩ ngợi điều này thế kia.Đó là cho lòng dục của con người.Gửi gì.Phật dạy.Người mới tube.Cách dùng giấy kiếng vậy tho.Để hàng thì ly.Đi bất thiện pháp.Đi dục đi bất thiện.Là thấy nhi có giải thoát liền.Quý vị cứ làm thử xem có đúng như vậy không.Người nào siêng năng trong từng phút từng giây.Ly dục li bất thiện pháp.Thì người ấy.Luôn luôn ở trong tâm bất động.Trâm lùn bất động.Nhạc chín đầu.Cho nên chứng đầu của phật giáo đâu phải khó khăn.Nếu biết cách tu tập thì chứng đạo một cách rất dễ dàng.Ở đời.Người ta thường bảo.Lòng ham muốn có con như.Nhạc túi tham không đáy.Đúng.Lòng ham muốn của con người.Thăm biết bao nhiêu cũng không hết ham muốn.Có cái này thì ham muốn cái khác.Một.Ham muốn ăn.Món ăn mì món ăn khế.Tao muốn ăn thứ này đến thứ tư.Tình hình thức ăn thì thì.Người ta chế biến đủ loại.Bước vào gian hàng buôn bán thực phẩm.Không biết bao nhiêu mặt hàng ăn uống.Hay.Ham muốn mặc quần này áo kia.Trên đường bước vào cửa hàng buôn bán quần áo.Thì mặt hàng mấy mặc đủ vậy đủ màu.Gà bông hoa đủ kiểu.Bạn.Ham muốn nhà ở.Có nhà này thì ham muốn nhà khác.Nhà giật cấp xong thì thấy nhà người khác sang đẹp hơn.Tỷ lệ sinh tâm ham muốn.Bởi vì.Sự khác muốn biết sao cho vừa lòng ham muốn.chín₫ ham muốn không biết dừng thì sự khổ đau sẽ không bao giờ.Bún.Ham muốn danh làm ông thì bà kia.Cách làm được ông này bà kia thì lại ham muốn làm ông bà lớn hơn nữa.Cho nên lòng ham muốn không bao giờ cùng.Năm.Hạt bốn lợi của cải tài sản tiền bạc.Nhiều bao nhiêu cũng không đủ.Có một trăm thì muốn có một triệu.Khi có một triệu.Thì lại ham muốn có một tỷ.Đó là lòng ham muốn.Không bao giờ đủ.Sáng.Ham muốn dâm.Bao nhiêu vợ cũng không đủ.Khi có bạn bè thì lại muốn bà kia.Cho nên gặp phụ nữ thì nó say mê không bao giờ buông bỏ đi.bảy.Ham muốn nhậu nhẹt rượu chè say xỉn không bao giờ biết giận.Heo đất con người rượu chè say xỉn trở thành kẻ giết người một cách dễ dàng.Trong xã hội ngày xưa cũng như ngày nay.Biết bao nhiêu người say xỉn giết người không gớm tay.tám.Ham muốn xe cộ.Có xe này đời xe khác.Trong nhà năm mươi ba chiếc xe mà còn muốn xe khác nữa.Chính.Ham muốn đi chơi du ngoạn nơi này nơi khác.Đi không biết bao nhiêu chỗ mà vẫn còn muốn đi.Ham muốn có nhiều người phục vụ làm tay sai lính hầu người hạ.Thế mà.Chưa vừa.Còn muốn mọi người phục dịch mình nhiều hơn.mười một.Ham muốn mình là con người có tài có đức hơn người.Nhưng khi có tài có tâm.Thì lại muốn hơn nữa.Thật là lòng ham muốn biết sao cho vừa.Cho đủ.mười hai.Ham muốn làm thầy thiên hạ.Muốn ai cũng tôn xưng mình là thầy.Cho nên tu hành chưa làm chủ xin chào.Bệnh chết.Mà đã rời bỏ chỗ ẩn cư tu hành để tiếp xúc vật tử.Lập chuối to phật lớn làm trụ trì ngôi chùa này.Chính xác kia.Niệm phật đường nào.Bài học thứ ba.Nhiệt độ.Nhiệt đới là một trạng thái tâm vô lệ.Tâm vô lậu có nghĩa là tâm không còn tham sân si mạn nghi nữa.Khi thân tâm không còn tham sân si mạn nghi nữa.Là tâm đã giải.Nhiệt đới.Có nghĩa là dịp hết mọi sự khổ đau.Tức là diệt tận gốc đau khổ.Trạng thái chấm dứt mọi cổ đổ.Đó là tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự.Tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự.Là một sự.Đi mỗi người dù chưa tu tập một pháp môn nào cả.Nhưng vẫn có trạng thái tâm này.Nếu chúng ta cứ ngồi lại im lặng và lắng nghe.Chiếc nhẫn ra liền tâm bất động đó.Mặc dù tâm bất động chỉ hiện tiền trong một phút giây.Rồi bị cắt niệm lăng xăng hiện ra.Làm mứt tâm bất động đó.Tâm vô lậu này.Là một sự thật của con người.Nền đức phật gọi nó là chân lý thứ ba trong đạo phật.Chân lý thứ ba của phật giáo.Là một sự thật nên đức phật chỉ thẳng cho chúng ta biết.Để hộ chị.Và bảo vệ chân lý này.Một chân lý để giúp con người thoát ra khỏi con đường đầy đau khổ.Để giúp con người chấm dứt luân hồi.Dạ không còn đi tái sinh nữa.Sau khi nghiên cứu kỹ về chân lý thứ ba của phật giáo.Chúng tôi mới thấy đạo phật rất tuyệt vời.Những cái tên là đạo giải thoát.Đúng vậy.Giúp ai biết giữ gìn và bảo vệ chân lý này.Thì giải thoát nghi liền tại chỗ không phải cần có thời gian tu tập.Xin quý vị vui lòng lắng nghe chúng tôi.Mỹ phẩm cho quý vị nhận ngay liền chân lý thứ ba.Không có khó khăn.Nhất là không cần phải tu tập.Mời quý vị dẫn nhận ra chân lý một cách dễ dàng.Bởi chân lý không phải bên ngoài quý chị.Mà nó là tâm quý chị.Bây giờ.Xin quý vị ngồi im lặng.Rồi lắng nghe tâm của quý gì hiện ra.Một trạng thái bất động.Thanh thản.Ănn.Giá vô sự.Trạng thái đó là chân lý thứ ba.Khi nhận ra chân lý thứ ba rồi.Chúng ta mới thấy sự giải thoát của phật giáo.Là chân.Không rủ người.Không dối.Khi nhận ra chân lý thứ ba.Nếu ai muốn được giải thoát.Thì cố gắng giữ gìn.Và bảo vệ chân lý đó.Thì thân tâm không còn đau khổ nữa.Khi nhận ra chân lý thứ ba.Mở xem thường không năng nổ chuyên cần siêng năng tube.Bảo vệ.Và giữ gìn.Thì cuộc sống luôn luôn đau khổ.Như một người chưa biết đạo.Chúng tôi xin nhắc lại quý chị.Trần lý thứ ba rất quan trọng trong sự tu tập đi trên đường giải.Người nào muốn cầu giải.Thì chỉ cần nhận ra chân lý này.Khi nhận ra chân lý này.Chỉ cần biết sống với nó là trứng nào.Cho nên.Chứng đạo của phật rất đơn giản.Dễ dàng.Không mấy khó khăn chút nào cả.Bởi vậy.Chúng ta đến với nhau.Là đến trước sự giải thoát nhiều.Không phải chờ tôi tập năm mươi hai mười năm.Quý vị cứ nghe chúng tôi nói cái gì cứ làm thử xem.Thì sẽ thấy ngay liền giải thoát.Bài học thứ tư.Đậu đế.Đậu đế đó là một chương trình giáo dục đào tạo người tu chính quả vô lậu.Đâu có tên riêng gọi là.Bát chính đạo.Tức là tám lít tuhu.tám lớp tiểu học như sau.Một.Trứng kiến.Hay.Chấm tư duy.Chánh ngữ.Bún.Chính nhỉ.Năm.Chính mạng.sáu mươi chín tin tức.bảy.Chấm điểm.Chán.Trần đình.Giám đốc du học thì được phân chia ra làm ba cấp như sau.Đắp mộ.Du học dưới luật gồm có năm lớp.Từ lớp chín kín đến lớp chín bạn.Cách thầy tu học thiền định gồm có hai lớp.Từ lớp chánh tinh tấn đến lớp chánh niệm.Cấp ba.Du học tuổi tam minh.Gồm có một lớp tráng định.Như trên đã trình bày.Nhậu đi.Là một chương trình giáo dục đào tạo những bậc tu chứng thành quả a la hán.Đó là một sự thật.Chắc không dùng lời dối người.Xin quý vị định vị.Quả la hán là cao siêu vi diệu.Nó chỉ là một trạng thái tâm vô lậu.Trần anh gửi tu chứng quả a la hán.Không thích gì mọi người.Yên tâm họ thì khác hơn.Vì họ không còn ham muốn bất cứ một vật gì trên thế gian này.Nhất là họ không tiền dựng bất cứ một người nào.Tất cả ác pháp đến với họ.Không cần làm cho họ dao động tâm.Hồi sống rất thanh thản.An lạc và vô sự.Lúc nào cũng có một niềm vui trong lòng.Nhất là thể hiện nụ cười qua khóe mắt.Trên môi.Chân lý thứ tư của phật giáo là một sự thật.Gì thế.Những phát ban đầu tu học không ở trong chân lý thứ tư.Tức là.Ngoài chương trình giáo dục đào tạo của bát chính đạo gì.Lập pháp môn của ngoại đạo.Xin quý vị lưu ý.Nghỉ đi.Giáo pháp của đức phật đã bị pha trộn rất nhiều giáo pháp của ngoại đạo.Nếu quý vị không cẩn thận.Sữa tươi giàu các cấp tưởng rãi của các vị tổ sư thiền tông độ trung quốc.Các nhà tu hành chưa đến nơi đến chốn.Dì chín lợi mà đem ra chạy người tu tập.Nhưng kết quả chẳng đi đến đâu.Hình trai vô tình mà lừa đảo người khác.Như quý vị ai cũng biết.Chạy thừa dạy tu tập nhất tâm bất loạn.Còn thiền tông vị.Biết vọng liền buông.Xét cách thức tu tập của các pháp trị chó rằng là ức chế ý thức.Trong khi đức phật dạy.Ý làm chủ ý tạo tết ý dẫn đầu các pháp.Thế mà đại thừa và thiền tông.Lại chạy ngược lại của đức.Gia bảo rằng nó thành lời dạy vô ngôn của phật.Niêm hoa vi tiếu.Vậy chúng ta tu theo phật nên tin.Hãy tìm các tổ sư trung thu.Từ khi phật giáo trung quốc truyền sang của việt nam.Làm cho phật giáo việt nam không còn phật giáo việt nam nữa.Những gì cúng bái tế lễ.Đến những việc tu tập thiền định đều dập khuôn theo phật giáo trung quốc.Vậy mà.Các tu sĩ phật giáo việt nam lại thành gì.Pháp môn ngoại đạo mang nhãn hiệu phật giáo.Những pháp môn tu học hiện giờ của phật di.Được pha trộn rất nhiều giáo pháp.Của ngoại đạo.Như kinh pháp hoa dại.Dù chó tạo một tội hương núi cả.Diệu pháp liên hoa tùng máy hàn.Đối là chính sách ngoại đạo lừa đảo phật tử thứ nhất.Kinh nói dối.Du khách tạo tội hơn núi cả.Diệu pháp liên hoa tùng máy hàn.Làm gì có chuyện tạo tội ác làm khổ người.Mà tụng kinh hết tuổi bao giờ.Chỉ có những người phật tử ngu ngốc mới tin những lời dạy như vậy.Trong khi đức phật dạy.Các con tự thắp đuốc lên mà đi.Ta không cứu khổ các con đi.Thế em ở đây chỉ có tụng kinh pháp hoa dài bán hàng.Là tội ác như núi sẽ tiêu tan.Như vậy chúng ta tự hỏi.Có một người trộm cắp.Cướp của giết người.Chỉ có về nhà ngồi tụng niệm dài bác câu kinh pháp hoa.Thì công an không bao giờ bắt vào tù.Nếu công an không bắt giam những kẻ trộm cướp của giết người như vậy.Vì thế gian này sẽ ra sao.Quý vị cứ suy ngẫm đi.Nếu nhà nước không đặt ra pháp luật.Bắt giam cầm những kẻ làm ác gây rối trật tự an ninh.Thị xã hội này ra sao.Nếu ai cũng tụng kinh pháp hoa.Rồi mặc tình vui lắm.Gây ra đau khổ cho người.Mà cũng có pháp luật trừng trị.Thì đất nước đó là đất nước là.Chứ không phải là một đất nước thanh.Vô trộm cắp cướp của giết người.Mà có chư phật chư bồ-tát gia hộ.Thì còn ai dám.mộtkhông tuổi gì.Nếu có sự giao hữu như vậy.Thì ai cũng muốn đi ăn trộm ăn cướp giết người.Để làm giàu sung sướng hơn.- ra làm kiếm từng đồng từng chắc quá vất vả.Tục ngữ dân gian có câu.Một đêm ăn trộm bằng ba năm làm.Ba năm làm vất vả khổ sở vô cùng.Mới có được một số tiền như vậy.Thế mà chỉ mới bằng người đi ăn trộm trong một.Kỹ thuật là làm nghề ăn trộm sung sướng biết mấy.Phải không thưa quý vị.Nếu ai cũng nghĩ như vậy.Thì thế gian này.Toàn là những người ăn trộm.Thị xã hội này.Sẽ còn gì.Rủ đây con người hiện lương sống sẽ ra sao.Người ta cứ dựa vào kinh pháp hoa.Dù chốt tạo tội hương núi cả.Diệu pháp liên hoa tùng mấy.Kinh đại thừa giải câu này làm cho những người sống có đạo đức trong xã hội.Hội chẩn còn lòng tin vào những kinh sách.Chỉ cần cầu cúng tụng niệm kinh pháp hoa rồi đi ăn trộm ăn cướp.Thì sẽ có chư phật chư bồ-tát của đại thừa.Chỉ giao.Thì báo với tội ác giết người cướp của như núi nhưng.Sẽ đều bị giết.Không có một chút khuyết nào đến với họ.Cho nên kinh pháp hoa.Là một loại kim dung tuấn những kẻ làm ác quỷ có thấy không.Kinh vô lượng quang.Kinh di đà.Kinh kim cang bát nhã.Kinh tâm kinh bát nhã ba la mật.Kinh đại bát nhã.Kinh thập vương.Kinh pháp bảo đàn.Kinh đại bảo tích.Kinh hồng danh.Kinh vu lan buồn vân.Tất cả những quyển sách gần đây là những tinh chất tưởng do các vị tổ sư trung quốc ngồi trong mát ăn bát.Giết cha để mua tiền phật tử.Nhất là những phật tử bị lừa đảo.Thì tốn công sức và tiền của rất nhiều trong việc tụng niệm cầu cúng.Và bỏ tiền trên những loại kinh sách này.bảy bán khắp nơi.Chồng các chùa đại thừa và thiền viện đều có cửa hàng buôn bán những loại kinh sách.Những loại kim sách này hiện giờ được tính ra.Và phổ biến rất.Khắp mọi nơi.Nhất là tiếng gì.Còn chữ hán.Thì chỉ có trong chắc chùa cổ xưa.Nếu chỗ nào không có những bộ kinh sách này bằng chữ hán.Thì được xem là chùa mới cấp sao.Đem những cuốn sách này áp dụng vào sự tu tập thì bị ức chế từ.Hướng dẫn các trạng thái tử.Còn không thu tập những pháp này.Thì lại tụng kinh niệm chú.Cầu thang được chưa.Chư bồ-tát.Tỷ lệ rước vào mê tín lạc hộ mù quá.Trình xách tay hải dương.Xin quý phật tử lưu ý.Vô lòng ham to cầu giải.Mà không đúng lời dạy của đức.Nên quý vị phải gánh chịu những hậu quả của.Bởi nhân nào quả nấy.Cho nên trước khi tube.Phật giáo.Quý vị nên chọn một vị thầy đã tu hú.Làm chủ sinh già bệnh chết.Rồi luôn luôn thân cận bên người thưa hỏi cho kỹ lưỡng.Những pháp tu hành.Rồi sao mới tutu.Chứ đừng vội nghe đâu đó thì rất nguy hiểm.Kinh sách đại thừa và thiền tông.Là kinh sách phật giáo.Là tư tưởng của người trung.Vậy quý vị cần nên cảnh giác.Những kinh sách này sẽ không chứ quý dị đoạt được cứu cánh nhất.Nó toàn là những tin rất tư tưởng khổng tử.Già lão dấu của người trung.Như quý vị đều biết phần nhiều kinh sách này.Là do kiếm tưởng giải của các tổ trung quốc giết cha.Các tổ trung quốc là những người không có kinh nghiệm tu tập làm chủ.Scenes.Bệnh chích.Nên sản sinh ra các loại pháp môn.Biết vọng liền buông.Chuẩn điểm thi.Niệm.Bảng lai diện.Chuyển tiền.Dạ yến tấn thành.Còn kinh kim cang đại thừa vậy.Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm.Đốt toàn là những pháp môn ức chế ít.chín chỗ ý thức không còn khởi nghiệp.Trong khi đức phật dạy.Chỉ dẫn đầu các pháp.Vậy cưng sách đại thừa và thiền tông dạy nghiệp ý thức.Khi còn ý thức ở đâu mà vẫn cách pháp.Music.Phim sex của các tổ sư trung quốc.Và những lời phật dạy trong kinh sách nguyên thủy thì rõ ràng là hai đường lối tu tập khác nha.Mà còn cháy nhau một trời một vực.Do sự sai khác.Của những loại kinh sách.Người đời thường gọi là kinh sách này là kinh sách phát triển.Thì nói đến kinh sách phát triển.Là người ta biết ngay kim này.Do người sau biên soạn.Rồi gắn danh phật.Để dễ lừa đảo những người khác.Khi chúng ta bắt đầu đọc những tin nè.Thì câu giao hàng đầu tiên như sau.Để đánh lạc hướng mọi người lầm tưởng kinh sách này là phật thuyết.Đó là một lý do các tổ sư trung quốc sợ người ta phát giác những kinh giải.Nên mới dùng những câu này.Để lừa gạt những người dễ tinh.Chứ làm sao gặp được những người tu chứng.Như thị nhã giang nhỉ.Tượng phật xá vệ quốc.Kỳ thọ cấp cô độc diễn giữa kỳ đà.Xét đến cùng chúng ta thấy rất rõ những kinh sách này không nằm trong bát chánh.Già như vậy.Nói là giáo pháp của ngoại đạo dán nhãn hiệu đạo.Để đánh lửa phật tử.Xin quý phật tử hãy lưu ý.Để tránh những tà pháp này.Đạo phật của những pháp môn riêng biệt độc lập một mình.Không giống bất cứ một pháp môn nào của ngoại đạo.Nên ngoại đạo mút lòng pháp môn của mình vào giáo pháp của đạo phật rất khó.Vì người nào tú tập làm chủ sinh già.Bệnh chết được.Thì họ đều phát hiện ra những pháp môn của ngoại đạo.Như hiện giờ chúng tôi đang giặt.Lật tẩy sự giả dối của kinh sách đại thừa và thiền tông trung quốc.Mẫu nhẫn là cứu phật giáo.Làm cho mọi người phát hiện sự mẫu nhẫn phật giáo một cách dễ dàng.Chúng tôi đem ví dụ để quý vị dễ hiểu.Một đàn bò đang ăn cỏ trên một cánh đồng.Thì ai cũng thấy toàn là bò.Nhưng trong lòng bò lại có hai con dê.Như vậy quý vị có nhận ra hai con dê không.Bò khác d.Thì làm sao giống bò được phải không quý vị.Cho nên những con dê dễ bị phát hiện giữa bầy bò.Mà ai thấy bếp cũng dễ dàng.Kinh sách đại thừa và kinh sách thiền tông cũng vậy.Nhìn vào là người ta nhận gây ra.Đâu là kinh sách bát chánh đạo của phật giáo.Giải đấu là kinh sách đại thừa và thiền tông.Của các tổ sư trung quốc.Cho nên hai loại tinh sách này không thể lường gạt ai.Giáo pháp của phật giáo có tiêu chuẩn cụ thể rõ ràng.Là bát chánh đạo.Còn kinh sách của các tổ thì không có.Truyền hình chúng ta cứ dựa vào bát chánh đạo.Thì gốc pháp nào cũng ngoại đạo uống rượu tẩy mặt thật của nó ra.bốn thiền của ngoại đạo và bốn thuyền của đạo phật khác xa nhau.Từ cách tôi.Đến cách nhập định.Muốn nhập bốn thuyền của đạo.Thì phải tu tập các pháp.Giới luật.Tứ chánh cần.Tứ niệm xứ.Sau khi tu tập sông tứ niệm xứ.Thì mới nhập được bốn thì.Để nhập các.Thì ngoại đạo không có.Chỗ đứng các cách nhập ổn định.Đi ngoài đảo cũng không có.Tùy tên bốn thiện có giống nhau.Nhưng cách thức tu tập thì không giống nhau.Vì chỗ này người ta dễ làm lạt tới thiền của phật.Dạ tứ thiền của ngoại đạo là một.Hiểu như vậy là yêu xa.Hiểu không.Dì phước thiền của phật giáo bắt đầu thu thập bằng cách ly.Đi bất thiện pháp trồng pháp môn tứ trấn.Ngoài đảo không có phép luôn.Sau khi tứ chánh cần tôi tập trung.Thì tâm quý vị sẽ bất động.Thanh thản an lạc và vô sự.Khi tâm được ở trong trạng thái này.Thì quý vị sẽ tu tập tứ niệm xứ.Sau khi tu tập tứ niệm xứ bảy ngày đêm chuyên rồng tâm bất.Thì lúc mấy giờ tứ thần tốt xuất hiện nơi thương tâm của quỷ.Nhà của tứ thần tốc.Nguyễn ngọc được tứ thánh.Nếu không có chứ thật tốt thì cứ thấy định chỉ đứng ngoài cửa chứ không thể nếm được mùi vị thiền định của phật di.Phần này ngoại đạo không bao giờ biết.Gì thế.Chung cư ức chế ý thức để không còn điểm khởi là thành tựu.Thành tựu nhất kinh sách đại thừa và thiền tông vô phân biệt.Những người tu theo pháp môn.Chị trở thành những người loạn thần kinh.Không mặc quần áo đi ngoài đường phố nơi đông.Thì quyền nghĩ sao về những người này.Họ có phải là những người loạn thần kinh.Phần này chúng tôi sẽ giải rõ để giúp cho quý vị hiểu biết một cách tường tận tứ thánh định của phật giáo.Dạ tứ thân.Cúng ngoài.Sợ thiện.Dưới cây hồng táo.Lúc biết giờ đức phật còn bé theo cha đi dự lễ hạt điều.Theo phong tục ngày xưa.Lễ hạ điền là buổi lễ tổ chức rất long trọng do nhà chua và nhân dân tổ chức.Đến nhà chưa là người xuống ruộng cày đầu tiên.Kiếm chờ một năm mưa thuận gió hòa.Lúc bấy giờ đức phật ngồi dưới đây hồng táo để tránh nắng.Nhưng để tu tập dơi dục reaction.Tiếng nhật sư thiền.Siêu thị này chắc chắn là sơ thiền của ngoại đạo.Vì lúc bấy giờ đức phật còn là một cháu bé ngây thơ.Chỉ biết bắt chước người lớn.Như chu cha.Chào các quan trong triều được luật sư ngoại đạo dạy tu tập bốn thì.Do tư duy điều này chín chắn.Nên chúng tôi xác định bốn thiện này của ngoại đạo.Vì lúc bây giờ đức phật chưa tu chính đạo.Gì thế.Không thấy gọi bún thiện thì là của đạo phật.bốn thì thì là của luật sư trong đức.Xin quý phật tử cần lưu ý.Và quan tâm đến những điểm sai khác nhau trong bốn ngày của ngoại đạo và của phật giáo.Mà chúng tôi chỉ sợ.Để quý vị hiểu biết tường tận pháp nào đúng giờ pháp nào sai.Bắt đầu của phật giáo.Phật pháp nào của ngoại.Những học giả nghiên cứu đọc đến đoạn kinh thì.Thì phải xem xét cho kỹ.Thì sờ thiện của ngoại đạo.Dịch số tiền của đức phật.Là hay thất môn triết khôngmột pháp môn.Chứ đừng nghe tên sơ thuyền thì cho cả hai pháp này làm.Sơ thiện của máy đậu cũng bảo.Ly dụ xmas mới nhập sơ thiền.Viết sơ thiền của phật giáo cũng bảo như vậy.Những ly dục giáp phát có nhiều cách.Siêu thị của loài đậu đi dục đi bất thiện.Bằng cách tu tập ức chế ý thức.Không cho ý thức khởi nghiệp.Kỹ thức không thử nghiệm thì cho đó là nhập sư thầy.Đó là một sự sai khác.Dạy cách tu tập không giống nhau chút nào cả.Siêu thị hàn quốc.Tu tập cũng gọi.Đi dục li bất thiện pháp.Những cách thức li dược lý bất thiện pháp.Không giống như sơ thiền của ngoại đạo.Bởi ly dược lý bất thiện pháp của.Là phải bắt đầu sống đúng với luật của phật đã dạy.Nếu chết luật chưa sống đúng.Thì dù tôi như thế nào cũng không đi được đi bất thiện pháp được.Cho nên người ta không hiểu biết.Vì không ai hướng dẫn chỉ vậy những sự sai khác trong tu tập sơ thiền của phật giáo.Vật của hoài đạo.Người ta đâu hiểu rằng.Sư thiện của phật.Dịch sơ thuyền của ngoại đạo là hai pháp môn.Vậy cách thức tu tập cũng khác xa như chúng tôi đã nói ở trên.Vì chúng tôi đã nói ở trên bắt đầu tôi tập sơ thiền của phật giáo.Là phải sống đúng với luật.Thì sống đúng với look.Là đã ly dị clip phần thô.Thí dụ.Giải pháp phần thô đã đi.Thế giới luật mới sống nghiêm chỉnh.Cầu giấy luật chưa sống đúng nghiêm chỉnh.Thể dục giả phát tô chưa.Dục giải thích thôi chưa ly thì dù ta tui pháp môn nào.Cũng bị ức chế ý thức hết.Chính chủ này là điều quan trọng.Một quý vị phật tử cần nên lưu ý.Nếu không lưu ý những điều quan trọng này.Dù quý vị có tham tu cũng chịu không công mà thôi.Như chúng tôi đã nói.Muốn ly dược lý bất thiện pháp.Thì quý chị nên lấy giới luật.Làm pháp đầu tiên.Rồi tế đó.Mi tu tập pháp môn tứ chánh cần.Ngân ác diệt ác pháp.Chân thiện.Tăng trưởng.Đi là hết thứ hai trong khi tu tập đi dù đi bất thiện.Vậy chứ chị sơ thuyền cứu hộ.Không có pháp môn này có đúng như vậy không.Thưa quý.Khi tôi tập pháp môn tứ chánh cần.Dân nhân s và diệt các pháp.Nên tâm bất động.Thanh thảo.Vô sự.Gì thế.Tắt luôn luôn bám trên tứ niệm xứ.Tu tập đến thì pháp nhập sơ thiền của ngoại đạo cũng không có.Như vậy chúng ta thấy.Sư thiện cũng phải đạo phật sư thiền của phật không giống nhau quá rõ ràng.Khi tâm bấm trình tứ niệm xứ bảy ngày đêm.Thị tâm có đủ đạo lực.Động lực đó gọi là tứ thần tốc.Tứ thần tốt gồm có.Một.Kinh tấn như ý tứ.Hay.Định như ít.Bà.Tuổi như ý tục.bốn.Dục như ý tớ.Tu tập đến đây.Hàng giả có định.Như ý ý.Thì mới nhập được bốn thiền của phật giáo.Vậy chứ chị bốn thiền của phật giáo và bốn thuyền của ngoại đạo.Không giống nhau chút nào cả.Thuyền cũ mày cậu muốn.Không cần định như ý.Gì pháp tu tập của ngoại đậu không có định như ý tứ.Mà chỉ có một pháp duy nhất.Làm ức chế ít.Làm cho ý thức không khử niệm.Trời bão đó là ly.Đi app.Bây giờ quý vị đã hiểu sơ thuyền của đạo.Luật sư thiền của ngoại đạo.Chân thì giống nhau.Những pháp tu tập để nhập vào bốn thiền thì khác nhau một trời.một giờ.Cho nên đức phật ngồi dưới cây hồng táo tu tập sơ thiền.Đó là sư thiền của ngoại đạo.Còn đức phật tu tập sơ thiền trước đội bồ đề.Lê sơ thiền của đạo phật.Vì sơ thiền dưới cội bồ đề.Để cho đức phật truy tìm pháp môn tu từ.Để nhập được sơ thiện.Vì lý do này chúng tôi mới nói ra.Đạo phật có đường lối tu tập riêng.Không bị ảnh hưởng dù bất cứ một phát môn nào.Cũng vậy đâu.Không vô biên xứ từ.Đức phật rồi bỏ cung vàng điện ngọc.Vợ đẹp con thư.Liền đi tìm một chú sĩ ngoại đạo nổi tiếng nhất bây giờ.Nhập được đỉnh không vô biên xứ tưởng.Zitu sĩ ngoại đạo này có tên là alaska panama.Đức phật đến thọ giáo với ngày.Dạ được hướng dẫn tận tường.Chẳng bao lâu sao đức phật đã chứng nhập được không vô biên xứ tưởng.Sau khi trứng nhập không vô biên xứ tưởng.Ngày nhìn lại tấm mình vẫn thấy tâm tham sân.Si mạn nghi.Còn nguyên vẹn.Nền đức phật đến từ giã nghị thầy đã hết lòng truyền dạy cho mình.Ngày sinh tự giải đi nơi khác.Để tìm pháp nào tú tập giải thoát làm chủ bú sướng khổ đau.Shin.Dạ.Bệnh chết.Sau khi nghe được người đệ tử của mình xin từ giã.Hình ảnh alaska kurama hết lời khuyên ngăn đức phật ở ở.Nhưng đức phật một mực xin đi tìm một vị thầy.Mong sao giờ chạy tu tập được giải thoát mọi khổ đau của bản thân.Và sau này có thể giúp đỡ mọi người tu tập làm chủ sinh già bệnh chết.Sư tử phi phi tượng xứ.Nghi thức phật trời khỏi đạo tràng của alara kalama.Trời dưới sông hằng tìm đến đạo tràng yunica lemon butter hợp đậu.Ở đây.Đức phật cũng được gì thầy này sẵn sàng chỉ vậy.Đức phật tu tập chẳng bao lâu.Mình nhập được định phi tưởng phi phi tượng xứ.Bệnh phi tưởng phi phi tượng xứ.Là một loại đỉnh cao nhất của ngoại đạo lúc mấy giờ.Nên các vị thần ngoài đầu.Có ai tu đạt được thì định này.Nhưng chỉ có đức phật nỗ lực tu tập trong một thời gian ngắn.Mà ngày đó nhập được một cách dễ dàng.Khi nhập xong định phi tưởng phi phi tượng xứ.Thì đức phật được ngài atacama pasta.Chia cho nửa tòa để cùng lãnh chú.Tùy đức phật nhập được phi tưởng phi phi tưởng xứ.Những cảm nhận tâm mình vẫn còn tham sân si mạn nghi.Gì thế.Đức phật sinh tự giải gì thì đã tận tình hướng dẫn tôi.Để đi tìm một vị thầy dạy tube.Làm chủ sự sống chết.Và chấm dứt luân hồi.Từ vị thầy này đến vị thầy khác.Nhìn đến đầu các vị thì đều tu tập rèn luyện thần thông hơn là chú ý đến giải quyết mọi sự cố.Đau của kiếp người.Gì thế.Đức phật đi tìm mấy giờ gặp một số thu sĩ tôi tập khổ hạnh.Để làm chủ sinh già bệnh chết.Nhà thế đức phật liền nhập vào số những người tu sĩ này tôi.sáu mươi lăm khổ.Được mỗi người chỉ cho.Đức phật đến gặp một số tu sĩ ngoại đạo đang tu tập cổ hạnh để làm chủ sinh già bệnh chết.Ngày nhập vào nhóm tu sĩ tu khổ hạnh.Bệnh chí tu tập suốt sáu năm.Vì ăn quá ít.Nên cơ thể ngày kiệt quệ.Ngày không còn đứng dậy đi tới lui như bình thường được.Trí nằm thở thoi thóp trợ chết.Một cô bé chăn dê trong thấy thương hại.Đơn chắc một bát sữa đem cúng dường đổ cho đức phật của.Nhờ bác sữa mà đức phật hồi phục sức khỏe.Thì sức khỏe hồi phục.Nhảy tư duy suy nghĩ.Hữu hạnh không mang lại sự giải thoát.Mà còn làm thêm khổ đau.Từ suy nghĩ này.Bắt đầu đức phật từ bỏ khổ hạnh.Rời xa nhóm tu sĩ khổ hạnh.Giờ hướng về dòng sông nin.Tìm nick yên tĩnh tu hành một.Dưới cội bồ đề.Trước mặt là dòng sông ni liên.Mặt nước lặng lờ tôi về một chân trời vô định.Tin tức cây bồ đề.Ngày thấy đây là nơi tu hành rất lý tưởng.Vì thế ngài phát đại nguyện vĩ đại.Nếu không thành đạt.Thì nát xương dưới cội bồ đề.Khi phát bị xong.Ngày âm thầm lặng lẽ một mình một bóng tu tập theo sự tư duy của.Mà không cần nương tựa vào giáo pháp của ngoại.Mỗi lần muốn ly chụp dsa.Thì ngài lại tư duy cách thức tu tập như thế nào để không ức chế ít.Duy pháp tu tập của ngoại đạo đều bị ức chế ý thức.Do tư duy suy nghĩ như vậy.Đến ngày từ nghĩ ra pháp tu tập nhân ác và việt pháp.Siêu thị.Giá tăng trưởng thiện pháp.Nỗ lực tú tập hàng ngày không biến trễ.Vì thế ngài cảm thấy tâm mình liên tục li bất thiện pháp rất.Nước ngoài tiếp tục tu tập cho đến khi tâm rất tự nhiên bất động.Thanh thảo.An lạc và vô sự.Dò kết quả này.Ra cổng với sự siêng năng cần mẫn tu tập.Nên ngày đặt tên phương pháp tu tập này là.Tứ trấn.Tức là bốn pháp chân chính cần phải tu tập hàng ngày.Bởi vậy giáo pháp của đức phật do ngài tu tập theo suy nghĩ tư duy của nhà.Mà sản sinh ra các pháp.Các pháp này do chính từ nhà.Là cha đẻ của.Nên chúng tôi nói rằng.Phật giáo có đường lối riêng.Không bí ẩn.Sơ thiền dưới cội bồ đề.Khi đức phật tu hành khổ hạnh không tìm ra được sự giải thoát.Nên ngại từ bỏ khổ hạnh và rời bỏ kết vị ngoài đầu tu khổ hạnh.Gì bổ thận không mang đến sự giải thoát.Mà còn khi tạo ra sự đau khổ nhiều hơn.Những loại dưỡng thì chạy thể dục.Mà chạy theo em.Thì bao đời hết khổ.Giờ tư duy như vậy.Đêm ngày bỏ đi.Và tìm đến một cội cây bồ đề.Dưới bụi cây bồ đề mát mẻ.Có một tiếng đã to.Mặt hướng ra sông đi liên.Thật là nơi tu hành lý tưởng.Trọn đời tu hành yên tĩnh sông.Ngày quyết định sống ở đây cho đến khi tu hành thành chính quả.Khi có chỗ ở tốt cho sự tu hành.Nhảy bước đi tìm một phương pháp nào tube.Để được giải thoát hoàn toàn.Thẻ nhớ lại lúc còn bé theo chu cha làm lễ hạt điều.Ngồi dưới cội cây hồng táo bắt chước vô cha tôi tập sơ thiền.Bây giờ.Ngày cũng lấy phương pháp sư thiền đó ra tu tập.Nhân ngày lễ tư duy tu tập sơ thuyền ly dục giáp như vậy.Nước giấy tâm.Cố gắng giữ gìn tâm không giọng nữ.Thì làm sao đi được đi ấp được.Tự đặt ra câu hỏi.Rồi ngài lại tiếp tục tư duy suy nghĩ.Dũng.Là lòng ham muốn của mình.Mà lòng còn ham muốn là còn đau khổ.Cho nên phải dứt trừ lòng ham muốn.Viết chữ lòng ham muốn bằng cách nào.Câu hỏi được đặt ra.Những câu trả lời chưa có.Nên ngài đã tiếp tục tư duy.Trung tâm ta thường hay bị chướng ngại do các phát bên ngoài tác động vào làm cho nó khổ đau.Những đối tượng bên ngoài phần đông đã phá.Nên thì chúng ta tác động dầu thân hai tâm.Đặt chúng ta thấy bớt ăn gì.Như vậy mục đích ly dục lisa.Còn nghĩa là.Ngăn ngừa lồng dục bên trong.Tức là không cho khởi lên lòng ham muốn.Nếu nó có khởi lên lòng ham muốn.Thì tới quán xét tư duy việt nốt nghi liền.Như vậy.À mới có pháp tu tập rơi dụng lipit.Chưa nổi đi dục giáp pháp.Thì chỉ là lời nói suông thì đâu có phát hành.Cho nên nói.Ly dụ xmas.Mà không có pháp tu từ.Thì biết ly dục giáp pháp như thế nào.Một câu hỏi mà ngoại đạo không thể trả lời.Mà có chỉ uống nước và bảo rằng.Thầy tổ xưa nay.Điều vậy sao thì tôi tập vậy.Như thầy tổ vậy.Chẳng niệm thiện niệm ác bản lai diện mục thiện tim.Biết vọng liền buông.Biết vọng không theo.Tham thoại đầu.Tham công án.Niệm phật nhất tâm.Sổ tùy chỉnh quán hoàng tịnh vân vân.Đó là những phương pháp xưa này cho thấy tổ từng dạy các đệ tử tu tập như vậy.Lại đi dục live.Ly dục giáp như vậy.Làm sao đi được thì áp được.Làm sao đúng pháp thành của phật giáo được.Bởi vậy.Khi đức phật ngồi dưới cội cây bồ đề tư duy về các vị thầy hoài đậu dạy tu tập sơ thi.Điều nói ly dục lisa.Nhưng kỳ thực là không có pháp đi dục lisa.Mà chỉ có pháp ức chế ít.Kiếm chỉ thức không cần niệm khởi.Gì thế.Tâm tham sân si mạn nghi.Combo giờ ly và diệt nó được.Cho nên kinh sách đại từ.Dịch chính sách thiền tông dạy không bao giờ tôi tập chín đậu làm chủ.Xin chào.Bệnh chết đi.Thì quý diện nghiên cứu kỹ lại.Thì giáo pháp của phật dạy.Ví dụ xmas.Các pháp môn tu tập hẳn thôi.Giới định tuệ.Lập phương hướng xác định đường lối tu tập theo phật giáo từ thấp đến cao.Nếu ai chưa tôi giới mà tôi định là tôi sai pháp của.Nếu ai chưa nhập được định mà bảo mình có trí tuệ là người này lừa đảo người khác.Căn cứ vào giới định tuệ.Mà chúng ta biết được người tu đúng hay tu sai pháp vợ.Biết được người tu theo pháp phật.Hãy tùy theo phá hoại đạo.Đó là chúng ta chỉ căn cứ vào.Giới định tuệ.Mà còn biết sai đúng như vậy.Huấn này chúng ta căn cứ vào bát chánh đạo.Thì phát muốn loại đậu.Không thấy lửa phật tử.Nhờ đó.Kinh sách đại thừa.Dịch kinh sách thiền tông.Không cần dối trá lừa người khác được.Chính sách đại thừa và kinh sách thiền tông rất khôn ngoan.Muốn biến kinh sách của mình thành những lời phật thuyết.Nên chúng dựng lên bộ sử ba mươi ba vị tổ sư ấn độ và trung hoa.Trước giờ thì chị.Đức phật chỉ di chúc.Các thì chị kêu.Sau khi ta tình.Hãy lấy giới luật của ta làm thì.Đừng lấy ai làm thì.May mắn thay cho đời sau.Giờ có lời dạy của đức phật như vậy.Bạch tuyết phật tử không bị lầm mưu kế gian xảo của đại thừa và thiền tông trung thu.Vào đầu kinh sách đại thừa cuốn sách nào cũng có câu này giới thiệu.Như thị nhã vân nhất thời phật tại khá mệt.Kỷ thọ cấp cô độc viên giữa kỳ đà.Đọc câu này ít ai để ý nên cứ lầm tưởng kinh sách này.Do phật thuyết.Cho nên từ xưa đến nay.Còn biết bao nhiêu người học tu theo kết tổ trung thu.Mà cứ ngỡ mình tôi theo.Thật là tội nghiệp.Tứ trấn.Khi tu tập sơ thiện ly dục đi.Đức phật đã thấy rõ các pháp môn của ngoại đạo.Toàn giải quyết chế ít.Chứ không vậy sở tâm ly ruột đi apple.Nên đức phật theo sự tư duy của mình tu tập.Từ đó đức phật dùng đi kiếm quán sát vào tâm của mình trước tỉnh táo.Từng phút.Tử vi.Tắt ý đến ngân.Da diết lòng ham muốn.Nhiều chế ra pháp tu hành như vậy.Mà lòng tham muốn càng lúc càng trẻ.Cảnh nghĩa ra.Cuối cùng tâm dục lần lượt bị diệt ma.Về ấp pháp của tu tập như vậy.Mỗi khi có áp nào tác động do thương tâm.Thì đức phật liền quán sách tư duy nhân.Giao diện asus đó ngay.Nhờ có phương pháp tu tập hàng ngày như.Nên thương tâm đức phật trở nên bất động thanh thản.An lạc và chú sự.Do kinh nghiệm tu tập từ bản thân của mình.Nền đức phật tự đặt phương pháp tu tập nè.Có một cái tên rất phù hợp.Tứ trấn cần.Một cái tên rất tuyệt vời mà không có một tôn giáo ngoại đạo nào trong thời bây giờ có pháp môn này.Pháp môn.Được sinh ra từ đức phật.Cho nên người nào tu thiền theo phật giáo.Muốn ly rượu đi áp pháp.Điều với tu tập tứ trấn.Gì vậy xin quý vị đừng hiểu rằng.bốn mươi chín ngày đức phật ngồi dưới cội bồ đề là tu tập bốn.Tức là.Từ sơn.Nghĩ thiển.Tam thế.Dạ tứ thiền của ngoại đạo.Sự thật đức phật tú tập ngân ác diệt ác pháp.Xuân thiện tăng trưởng thiện pháp trồng pháp môn.Tứ trấn.bốn mươi chín ngày dưới cội bồ đề.Đức phật tư duy suy nghĩ theo dự kiến chạy của mình.Nên tự sáng tạo ra pháp môn tu tập đi dục life.Đúng pháp.Nên thân tâm được giải thoát hoàn toàn.Đó là nhờ pháp môn.Tứ chánh cần.Tứ niệm xứ.Sau thời gian thu thập tứ chánh cần.Đức phật cảm nhận thân tâm mình.Tham sân si giảm bớt thấy rất rõ ràng.Dệt chặng thái tâm bất động thanh thản an lạc vô sự rõ ràng hơn.Vào mũi nhì đức.Càng tăng thêm thời gian dài ra trạng thái đó.Lúc mấy giờ.Đức phật thích tâm bình trước lạ lùng.Rảnh luôn cảm nhận toàn thân tâm của mình.Trong hơi thở xa.Dạ khi thử dầu từ kênh này sang kênh khác.Không thấy mục niệm nào xen vào.một cáp nào khởi ra được.Nhất là các pháp bên ngoài.Công tác động vào được thân tâm.Giờ chẳng thấy nè.Đức phật không cần phải nhân việt.Giảng pháp.Người chồng pháp môn tu tập tứ chánh cần.Thi tu tập pháp môn tứ chánh cần.Thì đến dục dành điện áp phát cởi liên.Còn bây giờ thì khác xa.Tầm không có mục niệm ác thể dục khởi lên một cách rất tự nhiên.Chứ không phải còn gò bó cha công tu tập như ngày xưa nữa.Giấy kết quán xét thân thọ tâm pháp nè.Từ ngày này sang ngày khác.Chỉ duy nhất có một cảm nhận quan sát trên toàn thân.Khi trạng thái này xuất hiện.Thì sự tu tập tâm bất động của đức phật.Rất dễ dàng.Giờ thoải mái.Suốt thời gian còn lại hơn bảy ngày.Chồng bốn mươi chín ngày tu tập dưới cội bồ đề.Đức phật thích rõ tâm mình có một cảm nhận trên thân quán thân như vậy.Không có một trăm điểm nào khác nữa.Trong suốt bảy ngày đêm.Mà đức phật tưởng chừng như trong một thời gian rất ngắn hơn một phút.Ở trạng thái tâm đi kéo dài cho đến khi tâm vô lậu hoàn toàn.Giờ tâm vô lậu hoàn toàn.Nên mới có đầy đủ tứ thần túc.Đó là lúc chứng đạo giải thoát.Từ trạng thái thu thập tam kỳ.Đức phật mới đặt cho nó một cái tên đúng nghĩa.Quán bốn chỗ của nó.Tứ niệm xứ.Bởi vậy.Pháp môn tứ niệm xứ.Chỉ có đạo phật mới có.Còn tất cả các tôn giáo khác.Đều không có pháp môn này.Tại sao lại gọi là tướng niệm xứ.Tứ niệm xứ có nghĩa là bốn nơi dùng để quán sét.Nó gồm có.Một.Thân.Thân là phần cơ thể đầu mình hai tay và hai chân.Hay.Thỏ.Là các cảm thọ của thân và tâm.Bạn.Tâm.Lập phần sáu thức tiếp xúc sáu -.bốn.Phát.Là thân thọ tâm.Dạ cháu trần đang xung quanh chúng ta.Trong bóng đêm.Chỉ cần quán xét một nơi.Đặt quán xét tất cả bốn nơi.Cho nên mới gọi là tứ niệm xứ.Tứ niệm xứ.Là một phương pháp tu tập lớp thứ bảy cách làm đốt chánh niệm.Chồng bát chính đạo.Lớp thứ bảy là lớp tu chứng đạo của phật giáo.Ngoài pháp môn tứ niệm xứ thì không có pháp nào tu chứng đạo giải thoát được.Loại đậu không bao giờ có pháp môn tứ niệm xứ.Cho nên.Ngoại đạo không có ai tu chính nào giải thích.Nhờ có pháp môn tứ niệm xứ.Bên ngoài đậu không thể lừa dối vợ tử.Lấy phát mồm của mình cho là pháp môn của phật được.Trước khi nhập diệt.Ngày để ghi chú.Sau khi ta nhập diệt.Các chị tùy theo.Đại lý dưới.Giáo pháp của ta.Bài làm thầy.Giáo pháp mà đức phật đã di chúc ở đâu.Lập pháp môn.Tứ niệm xứ.Lịch trình tu tập của đức.Từ những pháp môn ngoại đạo đến tứ thiền của phật giáo.Từ một thái tử giàu sang tột đỉnh.Nhưng đứng trước bốn nỗi khổ của kiếp người.Xin chào.Bệnh trĩ.Đức phật nghĩ đến thân phận mình.Giờ mỗi người khắp trên thế gian.Không ai tránh khỏi bốn sự khổ đau này.Đức phật từ bi.Làm sao cứu.Cứu gia đình mình.Và mỗi người.Thoát ra bú sữa đau khổ này.Chính vì những khổ đau này.Mà những tôn giáo ra đời dạy con người tu tập thế này hay thế khác.Để mong thoát khổ.Nhưng ngoại đạo tu toàn pháp môn ức chế ít.Thì không làm sao làm chủ bú sự khổ đau này.Những tôn giáo ra đời để giúp con người thoát khổ.Nhưng lại không biết pháp tu.Nên cứ nghĩ tưởng sinh ra pháp này phát.Nhưng cuối cùng không có pháp nào tu tập giải thoát được.Không giải thoát được.Các tôn giáo mới nghĩ ra cách ăn muối tinh thần của mọi người.Bằng cách giữa lưng vào thần thánh tưởng để an ủi tinh thần.Do nghỉ tưởng như vậy nên mới chạy người cúng bái.Tụng kinh niệm chú niệm phật để cầu siêu.Thoát lên thiên đàng thấy cực đã.Nhờ có siêu thoát lên thiên đàng hay cực.Thì không còn xin già bệnh chết.Tức là không còn tái sinh vào cõi thế gian này nữa.Hình thức tu hành của các tôn giáo.Đại thừa mật tông và thiền tông.Cho chúng tao thấy quá rõ ràng.Các tôn giáo này đang tìm cách tránh né trốn trại bốn sự đau khổ.Bằng cách tạo ra cảnh giới thiên đàng và cực lạc tưởng.Đó là những cảnh giới tưởng do tưởng tạo ra.Nên nói là cảnh giới không có thật.Vì thế những người theo các tôn giáo nào.Tu tập chỉ hoài công vô ích.Thường sống trong ảo ảnh.Rồi đầy đau khổ lại càng đau khổ.Giờ cứ mãi tiếp tục tái sinh luân hồi từ kiếp này sang kiếp.Không bao giờ chấm dứt.Thật là đau khổ và tổn thương thay cho các tôn giáo.Cứ ngỡ rằng có chư phật từ bi.Đức mẹ mất cái đón nhận chúng ta về cõi thiên đàng.Cực lạc.Hình ảnh mà chúng ta thường gặp đức mẹ hiện ra hay chưa phật giáo.Đều là hình bóng tưởng do từ lòng tin không di chuyển của chúng ta.Nên tưởng bluetooth.Giúp chúng ta thỏa mãn lòng trinh.Các tôn giáo không có người tu chứng đạo làm chủ bú sự đau khổ.Nên không biết lối nào thoát.Họ giống như cuộn chỉ rối.Vì thế những tôn giáo loanh quanh tìm kiếm ngoài những pháp tụng kinh niệm phật cầu khấn.Lạy lễ sám hối ăn hiền ở làng.Điểm ông phát ra bốn xương khổ đau.Nhưng những pháp môn này có giải quyết được những gì đâu.Khổ đau này chồng chất lên khổ đau kỳ.Chúng ta hãy cứ nhìn xem cách bật tôn chúc hòa thượng thầy tổ của chúng ta.Không tin vị nào trước khi chết mà không bệnh khổ.Không đi nhà thương.Không đi bác sĩ.Không chích thuốc uống thuốc gì.Nhìn chung những tôn giáo ra đời trên thế gian này.Đều có chung một mục đích như nhau.Đó là mục đích giúp người thoát ra bốn mươi khổ đau này.Nhưng tử sư đất đai.Hầu hết các tôn giáo trên hành tinh này.Điều xây dựng cho mình một thế giới siêu hình ảo tưởng giải thoát.một đứng vạn năng ban phước cứu khổ loại người.Hiện giờ nếu chúng ta chịu khó xem xét lại tất cả các tôn giáo trên hành tinh này.Thì chúng ta biết rất rõ không có một vị giáo chủ nào làm chủ sự sống chết như đức phật.Họ trí toàn sống trong ảo tưởng.Ra dáng người tu hành cũng đều trong pháp tưởng.Cho nên biết bao nhiêu người tube.Nhưng không có ai thoát ra bốn sự đau khổ.Trước.Chúng ta nhìn thấy trong cuộc đời này.Dù người theo tôn giáo.Thì không theo tôn giáo.Vẫn chịu chung số phận xin giả.Bệnh chết như nhau.Còn có công tu tập hơn một chút.Thì lót dầu định không tưởng.Định không tưởng chẳng có lợi ích gì cho loại.Nhập vào điểm này sẽ trở thành cuộc đá gốc cây.Còn ngược lại đạo phật dạy chúng ta sống bình thường như bao nhiêu người khác.Mở tâm luôn luôn bất ổn.Không có một tác phẩm nào.hai mươi mốt hoàn cảnh khổ nào.Làm chết tâm chúng ta dao động.Sống bình thường mà lại phim.Vì thế người thế gian không thể so bị sống được như chúng ta.Bưởi độc phật là một tôn giáo rất tuyệt vời.Không cần phải ngồi thiền nhập định từ ngày này sang ngày khác.Không cần ngồi thiền dưới gốc cây cục đá.Chỉ cần sống như một người bình thường.Nhưng làm chủ thân tâm một cách cụ thể rõ ràng.Khi tăng ham muốn ăn muốn ngủ ham muốn tiền.Ham muốn sắc dục.Ham muốn nhà lầu xe hơi ham muốn làm ông này bà kia nhân dân.Thì người tu hành theo phật giáo đều làm chủ thân tâm mình.Muốn ăn thì phải ăn đúng giờ.Muốn ngủ thì cũng phải như vậy.Chứ không được ăn ngủ phi thời theo thiền tông trung.Đói ăn khát uống mệt đi ngủ.Như vậy chúng ta thấy rất rõ thiền tông trung quốc không làm chủ ăn ngủ.Thì làm sao làm chủ sinh già bệnh chết.Phải không quý vị.Đạo phật không giống như các tôn giáo ngoại đạo.Khi một người bước chân vào đạo.Thì phải sống làm chủ ăn ngủ trước tiên.Rồi sau đó tiếp tục tập ngăn chặn và diệt những thói quen tật xấu khác.Cho nên người tu hành theo đạo phật.Võ lâm chủ tịch cái dục và các.Chồng thì hỏi đang sống bình thường như mọi người.Kích dục và ác pháp đến trí huệ.Thì hỏi vùng chiến hiểu biết liền tống cổ dục và ác phát ra khỏi trung tâm.Với một nụ cười hồn nhiên trong sáng như một người vô sự không rưỡi.Một việc gì trên thế gian này.Di tích cả pháp thế gian là pháp khổ đau.Cho nên gửi túi.Phật giáo là người tìm sự giải thoát ngay liền trong cuộc sống hàng ngày.Chứ đâu phải cần nhập thức ram mình ở.Người tu theo phật giáo.Hàu sống không tách lìa xã hội loài người.Phải dầu nó giàu núi mới tôi tập được như các thùng rác.Khi chưa có đạo phật.Nên đức phật bắt chước ngoại đạo.Bỏ cung vàng điện.Cha già vợ yếu con thơ.Vào rừng núi tu tập.Đó là một cái sai hết.Mà các tôn giáo đều nằm chung số phận.Sau khi đã.Phật ra đời làm sáng tỏ vấn đề này.Nên mới có câu.Phật pháp không ly thế gian pháp.Cho nên người tu theo phật giáo.Pháo cùng sống chung nhau trong một xã hội loài người.Mà tâm họ không lưu ý đến sự sống của ai.Họ chỉ biết sống và giữ gìn tâm bất động của họ mà thôi.Cho nên tắm họ luôn luôn không phóng.Xin quý vị lưu ý lời dạy của đức phật.Ta thành chánh giác.Là nhờ tâm không phóng.Còn bây giờ anh biết vì sao.Ở trong thức.Mở để tâm phú giật chạy tứ tung.Chị có biết không.Tu tập như quý vị biết chừng nào xong.Rất uổng phí một đời tu hành của chị.May mắn thay trên hành tinh này còn có một người.Người ấy là ai.Phật thích ca mâu ni.Xà bông năm bài mẹ tôi.Tất cả giáo pháp của ngoại đạo.Diện chẩn của giáo pháp chào của ngoại đạo tu tập làm chủ bốn sự đau khổ của kiếp người.Nền đức phật đành ném bỏ tất cả.Rồi lặng lẽ ngồi một mình dưới cội bồ đề để truy tìm ra một đường lối riêng.Độc lập không bị ảnh hưởng.Không dây mượn một pháp môn nào của ngoại.Nếu một người tu theo phật di.Mà không hiểu điều này tức là không hiểu phật giáo.Như chúng ta biết.Hiện giờ mỗi người khắp nơi trên thế giới hội đều tu theo phật dạy.Nhưng sự thật họ đang tu theo pháp môn của ngoại.Nguyễn thị có thấy điều này không.Phụ tùng chó phật giáo có tám mươi bốn ngàn pháp môn.Truyền hình pháp môn nào của ngoại đạo cũng đều là của phật giáo.Những lời dạy này của ngoại.Xin quý vị lưu ý đừng để bị lừa đảo.Phật của giáo pháp.Ngoại đạo của giáo pháp của ngoại.Cho nên người tu hành theo phật di.Cần phải lưu ý đừng để thiền tông.Giải thơ.Lừa gạt của chị.Bảng tóm đi.Đường lối tu tập của phật giáo.Đức nhẫn nhục.Trước tìm một người muốn tôi theo phật giáo.Còn trong chiếc áo người cư sĩ.Thì hằng ngày với two tập đức hạnh nhưng bản nhân quả.Sống không làm khổ mình khổ người.Vợ cũ tất cả chúng sinh.Muốn sống đạo đức như vậy.Chị định lý năm đức của phật giáo mà làm nền tảng cho sự sống.Một.Đức hiếu sinh.Hài.Đức ly tâm.Bạn.Đức trung thủy.Bún.Đức thành thật.Năm.Đức minh mẫn.Tùy bút sống đúng được năm đứng hạng nhì.Thì phải học tập.Để biết cách sống với mọi người.Bằng sự thể hiện đức hạnh nhẫn nhục.Bởi vì trong cuộc sống thường chung đụng với mọi người.Nên có nhiều ác pháp xảy ra.Bác sĩ ra trường mang đến sự khổ đau cho đời người.Muốn ngăn chặn những sự đau khổ này thì phải diệt trừ ác phát.Áp thấp đầu tiên.Thì chỉ có đức hạnh nhẫn nhục mới diệt trừ được mà thôi.Nghĩa phát được diệt trừ thì trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta.Mới có sự bình an yên vui.Trong cuộc sống dù gặp muốn chàng ác pháp như thế nào.Thì đức hạnh nhẫn nhục.Sự giúp cho quý vị có và mọi nỗi khổ đau.Gì vậy.Hàng những là hàng đầu.Trong sự tu tập theo phật giáo.Đó là phong cách sống cao thượng hơn mọi người.Quý vị cần nên nhớ điều đó.Người sống dưới đất những gì.Là sống không làm khổ mình khổ người.Quý vị có thấy điều này.Ai sống được với đức nhẫn nhục.Là nâng cao sự sống của mình ngang hàng với những thánh nhân.Bởi.Muốn làm tháng.Mà không sống được với đức nhẫn nhục.Thì không thấy làm tháng được.Những bậc thánh hơn người là những người biết sống với đất dẫn dụ.Tùy thuận bằng lòng.Trong cuộc sống.Nếu ai biết sống nhẫn nhịn.Là người biết sống đem lại sự an vui cho mình và mọi người.Vì đức hạnh dẫn dục luôn luôn không làm khổ mình khổ người.Sống hạnh nhẫn nhục như thế nào.Một.Người ta chửi mình.Mình không nên chửi lại.Đó là hình ảnh ẩn dụ.Người ta đánh mình mình không nên đánh lại.Đó là hạng những gì.Người ta nói dối không thật.Nhưng mình không nên chỉnh sửa sai những điều đó.Chị chỉnh sửa sai những điều đó.Người ta sẽ xấu hổ xin thù quá.Bố.Người ta nói nặng lời với mình.Những lời nói thô lỗ.Mình có nên nặng lời và dùng những lời nói thô lỗ chứ họ.Vì dùng những lời nói qua lại chị.Chẳng khác nào như chửi mắng nhau.Đó không phải là đức hạnh những gì.Nhầm.Người ta nói xấu mình nhưng mình không nói xấu lại.Đó là đức hạnh những.sáu.Người ta hay tranh luận hơn thua với mình thì mình nên tránh.Không nên chất lượng hơn thua giết họ.Về chất lượng hơn thua như vậy là thiếu đức nhẫn.bảy.Người nói đúng nói sai mình chỉ biết làm thinh không nói đúng sai nói phải nói trái.Mặc dù chúng ta biết rất rõ đúng sai phải trái.Nhìn không phê phán ai cả.Đó là thành ngữ chục.Thắng.Người ta cho mình ăn cái gì thì mình ăn cái ấy.Không chê dở.Pate ngon.Đó là hạng những gì.Đức tùy thuận.Bản thân sống ở đời ai cũng biết tùy thuận lẫn nhau thì làm sao có sức bực mình.Tức giận.Buồn.Củ đao nhân dân.Gia đình vợ chồng không biết tùy thuận lẫn nhau.Thì không chán cơm không lành cành không ngọt.Lúc nào cũng sống trong cảnh bất an.Xã hội mọi người biết tùy thuận nha.Thì không tranh đua hơn thiệt cao thủ.không số đo giàu nghèo sang hèn.Thì không bao giờ có xung đột và chiến tranh.Thị xã hội sẽ có trật tự an ninh.Đức.Thủy thủ.Là một đức hạnh giúp cho loài người sống bình an yên vui.Gì thế.Nó có một giá trị rất lớn cho đời sống con người cùng sống chung nhau trên hành tinh này.Dùng danh từ tùy thuận thì người ta hiểu nghĩa một cách lờ mờ.Không sâu sắc bằng chúng ta đưa ra những hành động cụ thể tùy thuận như.Một.Kinh sách đại thừa dạy cúng bái cầu siêu cầu an.Vậy mình cũng nên tùy thuận.Tuấn điểm cầu siêu.Cầu an.Để quý thầy đại thưởng.Nhưng mình sẽ dùng pháp ghi rõ.Đi bộ.Biện pháp tu từ.Thì có ai biết đâu.Hi.Minh tùy thuận ngồi thiền như các thầy bên thiện đông độ.Nhưng mình cứ tu theo pháp môn của phật dạy ly rượu áp thấp thì có ai biết đâu.ba.Tùy thuận nhưng không bị lôi giáp phát.Có một người mời chúng ta đến ăn chỗ.Chúng ta sẵn sàng đến bạn.Trong bữa ăn dọn lên toàn.Thực phẩm thịt cá.Mỗi người đều cầm đũa ăn ngon.Chúng ta cũng vậy.Lễ toàn ăn rau cải.Chứ không thể ăn một miếng thịt nào cả.Đó là khi chúng ta tùy thuận với bạn bè.Nhưng họ không hiểu mình là người giữ gìn đức hiếu.bốn.Người sống với đức hạnh tùy thuận.Là người biết sống hòa hợp với mọi người.Mà không làm khổ mình khổ người.Đức hạnh tùy thuận.Là một hành động súng đạo đức trong muôn ngàn hành động sống đạo đức khác.Không làm khổ mình.Khổ người và khổ chúng sinh.sáu.Ai sống biết tùy thuận là biết đem lại sự an vui cho mình.Cho người trong cuộc sống.bảy.Người biết sống trong gia đình cũng như ngoài xã hội.Điều phải lấy đức tùy thuận mà sống.Thì gia đình trong ấm ngoài em.Còn xã hội thì có trật tự an ninh.tám.Trong xã hội bộ người ấy cũng biết sống tùy thuận.Thị xã hội ấy là thiên đàng.Chính.Người biết sống tùy thuận.Là người luôn luôn có nụ cười trên môi.Tôm hùm họ lúc nào cũng thanh thản an lạc.Dạ thường hoan hỷ với mọi người.mười.Người biết sống vì thuận là người ít bệnh.Tai nạn.Cuộc sống thường được an vui hạnh phúc.Bởi vậy.Đức tục.Là một đức hạnh cao thượng đối với mình với người không bao giờ à.Của anh.Đức bằng đồng.Bằng đồng là mục đích hạng xã tân cao nhất trong phật giáo.Gì có bằng lòng tâm mới có an vui.Bằng lòng.Tức là vui là.Chứ không phải bằng mặt.Nghĩa là vui lòng trước.Mà sau lưng thì không vui.Bằng lòng ở đây.Lại vui lòng chấp nhận mọi ý kiến và việc làm của người khác.Không có chút gì còn chướng ngại trong lòng.Bằng lòng.Tức là chấp nhận và vui vẻ.Một người luôn luôn giữ gìn được tấm bằng lòng.Thì người ấy sống không còn chúc gì đau khổ trong lòng.Cho nên cuộc sống chung đụng với mọi người.Mà người biết sống với đức hạnh bằng lòng.Thì người ý không còn bị những áp làm đau khổ.Không còn bị các chướng ngại pháp làm khổ đau.Tấm này.Trong xã hội loài người mà mọi người ai cũng đều biết sống đối xử với nhau bằng những hành động.Thân miệng ý.Luôn luôn thể hiện đức hạnh.Những.Tùy thuận và bằng lòng.Thì thế gian này yên vui và hạnh phúc biết bao.Thấy biết rõ ba đức hạnh những nhục.Tùy thuận và bằng lòng đi.Sẽ đem lại sự lợi ích rất lớn cho loài người.Cho nên chúng tôi thường ước nguyện sao cho mọi người.Thấu hiểu sự sống của mọi người rất quý báu vô cùng.Ước mong mọi người.Hết gì sự sống chung nhau trên hành tinh này.Mà diệt trừ lòng ích kỷ nhỏ hẹp của mình.Để sống vì mọi người.Sống vì mọi người không phải là lời nói suông mà bằng cái hành động.Sống vì mọi người là sống vì sự sống của mình.Giày của những người khác.Để cùng nhau xây dựng một xã hội bình an yên ổn.Bằng tình thương cho nhau chân.Bà đức hạnh này.Là ba đức hạnh của người tại gia.Trần quý chị quốc kỳ khác trong tim.Chị những lời dạy này là để cho những người đại gia.Có một lối sống cao thượng.Sống vì yêu thương mình và mọi người.Đạo phật.Là một tôn giáo dạy đạo đức cho con người.Sống như thế nào để được bình an yên vui.Và hạnh phúc.Chứ không phải dậy thần thông biến hóa tàng hình kêu mưa gọi gió.Nhân dân.Mà cũng không phải dậy cầu cứu.Tụng kinh.Niệm chú hoặc niệm phật cầu thang.Cho nên mục đích của đạo phật ra đời.Là chị cho con người sống sao cho xứng đáng làm con người.Nhất là những người còn sống tại gia đình.Phải đối xử với ông bà cha mẹ cô bác.Anh chị em trên zing.Như thế nào.Để không làm khổ mình khổ người và chúng sinh.Tức là phải biết đem sự sống đạo đức hòa hợp cùng mọi người.Phải biết nhẫn.Tùy thuận và bằng lòng trong mọi nghịch cảnh.Còn shin phần người xuất gia.Thì hãy xem phần tiếp nối vậy sao.Chúng tôi sẽ giảng dạy từng pháp môn tu tập và ghi tránh hạnh trong giai đoạn mới bắt đầu.Từ người tại gia cho khỏi nhà thiết.Để trở thành người xuất gia.Bị dị bắt đầu dầu chùa trước khi xin xuất gia thì phải pháp tu.Học phát nào trước pháp nào sau.Trong khi đó.Lấy được một vị thầy tu chứng đạo hướng dẫn.Giờ phải cố gắng siêng năng lần lượt tube.Tu tập với đoạn kết quả ở pháp này sông.Thì mới tập ở pháp.Nước chưa có kết quả thì tu tập chừng nào có kết quả.Thì mới tu tập pháp môn cao hơn.Về giới luật cũng vậy.Thế giới luật đức hạnh thì giữ trọn vẹn.Thì mới giữ gìn giới luật đức hạnh khác.Chứ không phải ôm đồm tất cả giới luật mà giới nào cũng vi phạm.Pháp tu tập cũng vậy.Sách nào phải tu cho sông pháp lý chứ không phải pháp nào cũng tube.Cách nào cũng tươi.Là tu tập trung trung.Tôi như vậy.Chẳng có kết quả gì trước cổng con tu tập.Mà còn phí thời gian vô ích.Hạnh ăn uống.Khi đã xuất gia thì người tu sĩ cần phải ghi nhớ và giữ gìn đức hạnh ăn uống.Người xuất gia không được ăn uống phi thời.Cho nên người xuất gia là người đã buông bỏ tất cả những gì của thế gian.Chỉ còn ba in một.Để sinh cơm sống hàng ngày.Chỉ có một bữa một chai mà thôi.Cho nên ăn uống phi thời ngày hai bữa.Là không đúng hạnh người xuất gia.Hiện giờ quý thầy tu theo phật giáo thì nghỉ.Nhưng ăn uống phi thời.Thì được xem như quý thầy không làm chủ cái ăn của mình.Ăn uống mà không làm chủ.Thì còn làm chủ trì được thân tâm này.Bởi phật giáo dạy ly ly.Mà không đi được dục ăn.Thì làm sao ly được phục vụ.Ăn mà không làm chủ được.Thì ngủ làm sao làm chủ.Ăn cũng là một may như trấn thành của phật giáo.Thế mập quý thầy không làm chủ được cái ăn.Thì quý vị đi tu theo phật giáo để làm gì.Quý diễn nghiên cứu lại kỷ những vai như tránh hạnh này của phật.Những hoa mini chính hãng.Điều nằm trong các bộ giới luật của phật giáo.Những hoài nghi đức hạnh về ăn uống.Mà trong kinh sách phật thường nhắc đi nhắc lại rất nhiều.Quý vị nên đọc một trăm giới chúng học chồng đó sẽ dạy những mai như tránh hạnh của một người tu sĩ.Còn ở đây.Chúng tôi xin nhắc quý vị về ăn uống.Nếu quý vị không tu tập làm chủ được cái ăn uống.Thì quý vị đừng mong làm chủ sự sống chết.Trong giai đoạn đầu tiên.Mới bước vào tu tập.Người hướng dẫn quý vị tôi tóc làm chủ xin chào bệnh chết.Sẽ lưu ý cách sống của quý.Nếu cái gì ăn uống phi thời không giữ trọn ngày một bữa.Thì quý vị bị loại ra khỏi vòng tube.Người hướng dẫn sẽ không chấp nhận.Dạ không vậy quý vị tôi tập dù bất cứ một pháp môn.Ăn mà không làm chủ được cái ăn.Cứ chạy theo ăn uống ngày hai bữa.Thì quý vị nên về đời sống thế gia.Youtube tập phạm giới như vậy có ích là.Không làm chủ cái ăn mà mỗi tu tập làm chủ sự sống chết.Chỉ có khác nào quý vị nằm mơ.Cho nên trước đi.Quý phái tập làm chủ cái.Muốn làm chủ cái.Thì quý vị phải có nghị lực và gan dạ quyết tâm thả chết.Chứ không để vi phạm về giới không nên ăn phi thời.Có quyết tâm như vậy.Thì quyết việc ăn ngày một bữa dễ dàng không có khóc.Khi nào ăn ngày một bữa.Thì quý vị tiến tới tu tập phá hương trầm.Thủy pin du ký.Đây là một giai đoạn khó khăn hơn.Giai đoạn ăn uống.Giai đoạn này không khó nếu cái gì.Chịu khó siêng năng đi trên.Hay đi kinh hạnh phúc.Thân hành đi.Thì sẽ đạt được kết quả mong muốn.Ngủ nghỉ.Là một ngoan nhi tránh hạnh của phật giáo.Người nào muốn thông suốt thì phải nghiên cứu tập sáu.Giới đức thánh tăng và thanh ni.Dò tu viện chơn như biên soạn.Thì sẽ hiểu rõ.Nếu quý vị ngủ mà không làm chủ được.Thì nên trở về đời sống thế gian để ăn ngủ cho thỏa.Trong sự tu hành làm chủ sự sống chết.Mà không làm chủ được ăn ngủ thì con đường tu theo phật giáo không.Quý vị đề xuất nuôi chứ.Thì hay hơn.Hạnh ngủ nhỉ.Đến với đạo phật.Về đời sống hàng ngày.Chúng ta cần phải khắc phục cho được hạnh rủ.Hạnh ngủ trong giới tu sĩ được xem là khó nhất.Nếu chúng ta không đề cao cảnh giác.Thì chúng ta sẽ dễ rơi vào khuôn trần thùy niên du ký vần oan.Những ai thường đi cát tuyền.Thì sẽ gặp những tu sĩ ngồi gục xuống vẫn lên như con gà ngũ sắc.Nhất là buổi tối lúc chín đến mười:không.Vào buổi khuya vào lúc hai.Quạt hút gần xả thiền bốn:năm giờ gần sáng.Một người quyết chí tu tập.Thị trường biết kinh thành gần như suốt đêm ngày.Còn những người lười biếng thì ít đi kiếm hàng nên ngồi đâu ruột đó.Thế giờ một thuyền đi.Thấy các trường sinh đi kinh hành.Là biết tu tập đúng pháp.Còn thấy các thiền sinh tuh.Mà ngồi nhiều thì biết đó là tôi sai phát.Tại sao vậy.Do đi kinh thành nhiều.Mà các thiền sinh phá được hôn trần thùy niên du ký ngoan không.Con người rất tỉnh táo.Con thuyền sinh ngồi nhiều là những thiên sinh lười biếng.Cho nên tu hành không phải chỗ ngồi.Mà cũng không phải chủ hết vọng tưởng.Bà chủ tâm tịnh.Biết rõ từng tâm niệm của mình để xã.Dàn ý tất cả các niệm chướng ngại pháp làm tâm bất an.Giá cả đi hết các niệm chướng ngại pháp.Nên tầm bất động thanh thản an lạc và vô sự.Mục đích tu hành là phải tâm luôn luôn lúc nào cũng phải tỉnh giấc sáng suốt.Không bị hôn trần thùy liên tấn công ngồi đâu ruột đó.Cho nên.Đi kinh thành là một phương pháp phá khuôn trần thụy miên đệ nhất.Nếu ai tu hành.Mà lười biếng đi kinh thành.Thì thầy khuyên những người ấy.Đừng dạy đời anh vũ cho thỏa.Còn ở trong đạo bà ngủ như vậy.Thì có đức hạnh của người tu sĩ.Phật giáo.Bùi kiến thành có hại phá.Một.Đi kinh hành như người đi bình thường.Đi.Mình biết từng bước đi.Đi kinh thành với tập tin người vô sự.Không nên đi nhanh.Mà cũng không nên đi chậm.Hay.Đi kinh hành theo pháp thân hành niệm.Mỗi hành động bước đi đều phải tác ý trước khi bước đi.Khi không bị hôn trầm thủy nên vô kế hoàn không.Thì các ý trong đầu.Tuấn khi bị hôn trầm thủy men du ký dẫn quang không.Thì nên tác ý là tiếng nói như quyền.Khi mới bước chân vào chùa tu tập.Thì nên thu tập các pháp đi kinh thành thì cho dù nguyễn.Nếu chương trình tu tập bảy mươi lăm chứng đạo.Thì nên đi chân thành suốt năm năm liền.Dạ hai mươi lăm cuối.Mới có người chúc.Tu tập như chị mới thấy chứng đầu của đạo phật đâu phải khó khăn.Chỉ có siêng năng mà thôi.Cho nên người nào muốn chứng đạo thì nên đi kinh thành.Vì thiếu kinh thành nhiều tâm mới tỉnh táo.Nhờ tâm tỉnh táo.Mà không có trách nhiệm ác pháp nào sang giàu được.Vì thế tâm sẽ bất động thanh thản.An lạc vô sự.Phá được hôn trần thùy liên trại du ký.Điều ngờ đi kinh hành.Quý vị nhớ cho.Để khi tube.Đừng đến xuân tâm lười biếng.Mà uống phí một đời tu theo phật giáo.Hạnh đọc thơ.Độc cư là một đức hạnh dùng phòng hộ sáu.Mắt.Tai mũi miệng.Thân ý.Người tu sĩ không phòng hộ mắt tai mũi miệng thân ý.Thì tâm luôn luôn phóng giật theo sáu chữ.Do tầm phóng giật thì làm sao tâm thanh tịnh.Sửa đức phật dạy.Ta thành chánh giác.Là nhờ tâm không phóng xạ.Nếu muốn tâm không phóng.Kỹ năng phòng hộ sáu căn cho chặt chẽ.Phòng hộ sáu căn chặt chẽ.Thì chỉ có hành động cư là để nhất phát.Gì thế.Người tu sĩ phạm vào giới hạn động cơ.Là phạm giàu tội rất nặng.Tôi không còn tu tập được nữa.Tùy theo phật giáo sức cấm kỵ nổi.Thích nói chuyện là phóng.Mà phóng giật là đi ngược lại đường lối tu tập giải thoát của phật giáo.Cho nên những người phá hạnh độc thân.Là những người tu tập theo phật giáo đại thừa thiền tông.Vậy nên trở về đời sống tiếp tục làm người cư sĩ còn tốt hơn.Sống chiếc áo tu sĩ.Mà đi nói chuyện với người này người khác thì không đáng là người tu sĩ phật giáo.Xin quý thầy lưu ý cho.Đi tu rồi là phải giữ gìn tâm thanh tịnh.Lê quý.Lấy con thích nói chuyện.Đi tu thì phải cho đúng người tu sĩ.Còn không tu thì thôi.Chứ đi tu mà thích nói chuyện.Thì mất ý nghĩa thanh tịnh tu hành theo phật giáo.Tóm lại.Khi bước chân vào đường tu tập giải thoát.Thì quý vị phải nhớ kỹ những điều cần thiết không nên để vi phạm.Một.Không nên ăn uống phi thời.Hi.Không nên ngủ nghỉ phi thời.ba.Phải nghiêm khắc giữ gìn trọn vẹn hạnh đọc thư.Đó là ba điều mà người tu sĩ nào vi phạm.Thì bị loại trừ ra khỏi đoàn thể tăng trơn.Ba đức hạnh này là giai đoạn tu tập thứ nhất.Nếu giai đoạn thứ nhất này tu hành chưa xong.Thì đừng mong tu tập những giai đoạn kết.Xin quý vị lưu.Như quý vị đều biết khi đức phật đi tu.Thì ngài đã từng tu tập cũ hạnh.Cho nên ăn ngũ không có phim.Khi đến dưới của cây bồ đề tu tập.Thì ngài giữ trọn vẹn đọc cư một trăm%.Vì lúc mấy giờ của năm anh em triệu chứng như cùng tu tập với đức.Từ khi thấy đức phật bỏ khổ.Nên năm anh em triệu chứng như xa lánh phật.Không cần đến thư hỏi điều này.Gì cát.Giờ có nhân viên đó.Nền đức.Mới sống trọn vẹn hạnh đọc thư cho đến khi chứng đạo.Đọc kinh.Là một phương phòng thủ.Mất tay.Mũi miệng thân ý tuyệt vời.Nó giúp cho người tu sĩ giữ gìn sáu căn trọn vẹn.Không tiếp xúc với bất cứ một người nào.Nhiều đó.Tầm với trứng.Do kinh nghiệm thu.Nên khi tôi chứng.Đức phật đã truyền bố như sau.Ta thành phật giáo.Là nhờ tâm không phóng xạ.Tí không phải nhờ hạnh đọc thứ sáu.Bởi vậy.Hành động cư rất quan trọng.Trong sự tu tập theo phật giáo ví dụ của thầy cô.Quý vị đường xem thường hạnh động từ.Thì con đường tu tập của quý vị chẳng có kết quả.Dạ cũng chẳng đi về.Thật là uổng công tu tập.Xin quý vị cứ nghỉ lái xe.Tứ trấn cần.Như chúng ta ai cũng bị.Khi đức phật đến cội cây bồ đề tu tập với pháp môn đầu tiên là pháp sư thiền của ngoại đạo.Ngồi dưới cội bồ đề.Về rứa này lúc còn bé ngồi dưới cây hồng táo.Tu tập đi dục liet nhập sơ thi.Theo pháp môn thiền của ngoại đạo.Nhưng đức phật không thu tập hành pháp theo lối ly dục giáp pháp của họ.Bà hạnh theo pháp giờ sáng kiến ly dục giác pháp của mình.Đừng biến pháp thành trì thành những hành động.Nhân ái.Việt á.Xin thiện tăng trưởng thiện pháp.Hàng thì đến từ cánh một.Đến căn hai.Từ canh ba đến càng tư.Trăm năm.Từ tượng hình này sang thì thế.Đến khi tâm bất động.Thanh thản an lạc và vô sự hoàn mỹ.Thì đức phật để tâm tự nhiên kéo dài bảy ngày đêm.Sau khi ở trong trạng thái này suốt bảy ngày đêm rồi chị.Thì biết mình.Đạt chính nào.Lúc mới tube.Tâm còn chướng ngại thách thức nhiều.Đời sống.Nền đức phật nhanh và diệt các pháp đó.Không lúc nào rơi nhỉ.Nhưng khi các pháp đó không còn nữa.Thì đức phật cảm nhận tâm bình bất động thanh thản an lạc vô sự luôn luôn đang.Hình bốn chỗ của thân.Thỏ tâm và pháp.Gì thế.Ngày gọi trạng thái tâm đó là phát môn tứ niệm xứ.Do tự tử tube.Mà đạo phật mới có những pháp môn tứ chánh cần.Giải pháp môn tứ niệm xứ.Trong các phát mùng căn bản nhất của phật giáo đầu tiên chúng ta sưu tập.Thường nghe thấy pháp môn tứ chánh cần.Dạ tứ niệm xứ.Gì thế ngoại đạo không làm sao có được hai pháp môn này.Chỉ có đạo phật mới tìm thấy.Hai pháp này có.Để cho đức phật tử tu tìm cha.Trở lại chứng tiền tôi tập của đức.Khi tu tập đến đi đức phật thấy giai đoạn tu tập sơ thuyền đầu tiên theo kinh nghiệm bản thân của mình.Thì không giống ngoại đạo chút nào cả.Nền đức phật liền đập cho phát hành này cái tên tứ chánh cần.Tứ chính cần là bốn điều cần phải siêng năng tu hành hàng ngày.Không nên biến chỉ.Gồm có bốn điều cần nên thu tập như sau.Một.* các tác phẩm.Hay.Diệt các fan.Bạn.Xin các huyện.Bún.Tăng trưởng các biện pháp.Một cái tên mà xác định được sự tu tập sơ thiền của phật giáo.Gì vậy.Đức phật còn gọi phát môn chứ chính cần thì.Viết một cái tên rất gần thiền định.Định tư cũ.Tức là phương pháp tu tập sơ thiền.Muốn tôi tập sơ thuyền thì không phải trên pháp sư thiền mà tube.Mà phải thu tập trên pháp môn tứ chánh cần.Trời đến tứ niệm xứ.Dì tôi tập chứ gì.Nên ngoại đậu không bao giờ có phương pháp tu tập thiền định theo kiểu này.Đến đây quý chị để thấy rõ từ sơ thiền của ngoại đạo.Để trở thành tứ trấn cần của phật giáo.Vật giá.Để làm đảo lộn tất cả pháp môn tu hành của ngoại đạo.Làm cho chúng điên đầu nhất là kinh sách đại thừa và thiền đông độ.Đang bị dao động mạnh bởi sóng gió tứ chánh cần.Đi tu tập theo giáo pháp của đức phật.Thì quý vị nên nhớ phải tu tập tứ chánh cần.Đó là những phát đầu tiên đánh vào cơ quan đầu não của học sinh tử luân hồi.Cho nên.Những đòn đánh ngân ác diệt ác.Như sấm sét như vũ bão.Thì mới mong nhân.Dịch dịch áp được.Thì tu tập phải đem hết ý chí dũng mãnh.Kiên cường trang giả.Đánh đòn nhau với chính xác.Ra đầy đủ sức mạnh thì mới mong nhân và việc được các.Chết đuối tập điều gì cho lý có.Thì không bao giờ quét sạch hôn trầm thùy miên du ký và ngoan không.Quý vị tôi.Thì phải thật tốt.Tôi cho đúng pháp.Lấy đi kinh thành cho nhiều.Tu mà ngồi nhiều thì chính trả lười biếng.Thì tu hành chứ vậy chẳng đi đến đâu cả.Chi phí công suất và mức thời giờ về.Trong các môn tứ chánh cần của phật.Lại bắt môn ngân ác diệt ác pháp tuyệt vời.Nếu không có pháp ngôn ngữ.Thì mọi người tube.Điều bị ức chế ý thức.Xin thiện tăng trưởng thiện pháp.Câu này không có nghĩa là vậy chúng ta đi làm việc từ thiện.Đi làm phước giúp người bất hạnh trong xã hội.Mà dậy chúng ta nên sống không làm khổ mình khổ người và tất cả chúng sinh.Vậy sống không làm khổ mình khổ người.Nhạc cụ tất cả chúng sinh.Thì phải sống như thế nào.Chiều chồng phát mồm tứ chánh cần.Phật dạy.Xinh thiện tăng trưởng thiện pháp.Tìm pháp ở đây có nghĩa là tâm bất động thanh thản an lạc vô sự.Chứ không có nghĩa thiện đơn thuần.Hàng thì giữ gìn và bảo vệ tâm bất động.Thì đó là những điều toàn thiện chức thiện.Chuyện đó mới thực sự là chị.Truyện không làm khổ mình khổ người và khổ tất cả chúng sinh.Bởi phát hiện tâm bất động là thiện cứu cánh.Đó là chân lý của phật giáo.Nếu ai từng sống với nó.Đã gửi chứng đạo.Cho nên chứng đạo của đạo phật.Làm chứng đạo một cách dễ dàng.Không tốt khó khăn mệt.Chút nào cả.Tứ niệm xứ.Khi tôi.Tứ trấn cần phụ thuộc.Thì không còn áo khoác tới đuôi nữ.Chị đức phật cảm nhận được tâm bất.Thanh thản an lạc và vô sự.Nếu kéo dài trạng thái này ra.Thì cảm nhận như tâm đang quan sát bốn chỗ.Thân.Thỏ.Tâm.Theo nhịp hơi thở ra rõ ràng một cách cụ thể.Cảm nhận được tầm quan sát bốn chỗ này.Nên cản quán sát tâm.Thì càng lúc tâm trạng bất động.Thay thế đức phật cứ để tự nhiên cho tâm thường xuyên quan sát bốn chỗ nào.Nhờ thường xuyên quan sát bốn chỗ này trên thân.Nên tâm ở trong trạng thái bất động dễ dàng.Tâm càng ở trạng thái mất.Thì tâm trạng thanh tịnh.Và kéo dài từ ngày này sang ngày khác.Đó là.Giá trị xuất hiện.Khi điện jaki xuất hiện xung.Thị định rác khi xuất hiện.Quy định giác khi xuất hiện xong.Thì kết tiếp một trạng thái khinh an giang.Khi xi nhan de kỳ xuất hiện sông.Thì hỉ rất chi xuất.Khỉ jaki xuất hiện xung.Thủy tinh tấn rác khi xuất hiện.Khi tin tức chat tri xuất hiện.Thị xã giáp chi xuất.Thị xã jackji xuất hiện sông.Thì chắc.Hấp rác gì xuất.Khi cắt pháp zj xuất hiện xu.Thì tứ thần tức xuất hiện.Đến.Đức phật đã hoàn tất pháp môn tứ niệm xứ.Mục đích quả tâm vô lậu hoàn.bốn thì.Khởi đầu đức phật tu tập sơ thiền của ngoại đạo nhưng do sáng kiến biết sáng tạo ra những pháp tu.Bé ly dục đi làm chủ sinh và bệnh trĩ.Thích là làm chủ thân tâm.Giờ cuối cùng đức phật thành tựu tâm vô lực.Bằng phép mồm tứ niệm xứ.Chứ không phải nhập sơ thiền theo pháp môn của ngoại đạo.Khi đức phật thành tựu pháp môn tứ niệm xứ thì ghi trên trạng thái tâm vô lậu của tứ niệm xứ.Đức phật đã tìm thấy tứ thần tốc.Khi có tứ thần.Đức phật liền dùng ngay câu trạch pháp giác chi.Âm ly dục life.Trứng.Dạ chú thiền thứ nhất.Nhập sơ thiện.Một trạng thái hỷ lạc.Vali du học sinh.Giấy tờ.Giấy tờ.Thích thì thân tâm đức phật nhập vào một trạng thái sơ thiền.Top năm chi thiền hiện ra rõ ràng.Một.Chấm.Hai từ.Ba nhất tâm.bốn.Khỉ.năm lần.Sau khi nhập xong sơ thì.Đức phật xuất ra khỏi sư thiền.Liền về trạng thái tâm vô lực.Khi ở trong trạng thái tâm vô lệ.Đức phật liền dùng câu trạch pháp giác chia.Diệp tầm tứ chứng và chú thiền thứ hai nhập nhị thì.Một trạng thái hỷ là.Gia định sinh.không.không tứ.Nổi tiếng.Nhất tâm.Makitech song thân tầm đức phật liền nhập dầu nhị thiên.Sao thức ngưng hoạt động hoàn toàn.Chỉ còn có một trạng thái hỷ lạc gia đình của nghị thuyền sinh ra.Gồm có.Khỉ cho định sinh.Hay.Lạc gia định sinh.Bà.Nội tĩnh nhất tâm tức là tỉnh giáp vào nội thân tâm.Sau khi nhập xong vậy thì.Đức phật liền xuất ra khỏi nhị thì.Bằng định như ý tục.Giờ trở về trạng thái tâm vô lệ.Khi ở trạng thái tâm vô lậu đức phật liền dùng trận pháp giác chi.Ly hỷ chú xả chánh niệm tỉnh.Thân cảm sự lạc thọ.Mà các bậc thánh gọi là xã niệm lạc chú.Chứng giãn chú thiền thứ ba.Nhạc.Làm.Tức thì thâm tâm đức phật nhập tâm thiện.Muốn nhập được thì thứ ba thì dùng định như ý tục.Chuyện lạ.Xã các loại tưởng hỷ lạc.Các loài khỉ lạc tưởng khi nhập vào gì thiền do định sinh.Khi xã chỉ lập tượng đó thì giàu trọn vẹn được tam thiên.Ở trạng thái nghỉ thiền và tam thiền và tứ thiền.Thì sáu thức vị.Nên không còn hoạt động.Gì thế.Chúng ta muốn xuất ra khỏi hay nhập vào dị thiền tham thiền và tứ thiền.Đều phải dùng định như ý.Dùng đỉnh như ý ý.Là phải sử dụng trạch pháp giác chỉ.Trả lại.Chả khổ.Diệp thủy ưu đãi cảm thọ trước.Trứng gà chú tìm thứ tư.Phong vũ.Không lẽ.Xã niệm thanh.Chả là.Sở cũ liệt sĩ lưu và xã niệm thanh tịnh luôn.Như vậy.Nhập tứ thiền là xã tất cả các cảm thọ.Sở các cảm thụ.Thì phép tỉnh chỉ hơi thở.Trần anh.Muốn nhập tứ thiền còn có một câu chạch phát giác chia rất tuyệt vời.Tỉnh chỉ hơi thở.Nhập.Tứ thiện.Đạo phật.Rất tuyệt vời là làm chủ được hơi thở.Cho nên.Muốn nói thử là nó thở muốn nói gì.Để nó dùng thử.Làm chủ được hơi thở là làm chủ được mạng sống của mình.Cho nên.Tứ thiền của đạo phật.Là một phương pháp muốn dừng hay muốn thở đều nhập vào tứ thiền. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com