Đọc Truyện Đêm Khuya _ Lũ Quét _ Truyện Ngắn Cảm Động Về Thầy Cô Giáo _ Vov 244

Đọc truyện Đêm khuya _ lũ quét _ truyện ngắn cảm Động về thầy cô giáo _ vov 244

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Mời các bạn cùng thưởng thức một tác phẩm mang tên.Dũng.Người đàn ông ngồi sau lưng bé ống luồn đựng mật ong.Đường ven suối hướng về lái sông đầu của con thác nhạc có.Thảm sát để quán.Bước đi cặp kiếm gương mặt rám nắng có vết sẹo dài bên má làm cho anh ngoan giả hư.Cái tuổi cận ba mươi.Trời mới hoàng hôn mà trên bãi sông ánh đi.Đèn măng xông đã sáng.Tiếng máy phát điện nổ sản sạch tiếng người lao xao ồn ào.Đây là giờ người đào vàng tạm rời bà lên bờ đốt thổi cát bụi.Nhặt nhạnh những vẩy vàng thành quả của một ngày tăng gần tăng sức tay ủi đất đá dưới sông.Họ tràn vào quán.Mua bán đổi.Nhậu.Và kho truyện.Những người bán hàng xong chảy nilông bảy hẳn lên.Có người từ thượng nguồn mang ba mươi ba chút kỳ đà về bán.Một số khách bốn.Phát hiện ra người đàn ông bám lấy những ảnh xua tay lắc đầu.Bước nhanh về phía căn nhà cuối bãi.Có tiếng máy khâu sành sạch vọng ra.Đó là nhà thầy lộc văn bình hiệu trưởng trường phổ thông cơ sở xã.Thái bình bước ra sân đón giọng vui vẻ.Ừ kim hỏa.Mật ong.Bà ơi mật thơm quá à.Để tao đỡ cho .Thầy giúp người đàn ông.Bé xuống.Nhìn những mặt đầy thơm vào nhà.Lòng thầy non xúc.Cảm thương càng quý anh hơn.Một con người vượt lên bất hạnh mà sống.Hàng nụ cười cũng méo trả.Cười mà nhưng.Khác với những người đang đái vàng buôn bán kia họ dùng hộp hối hả tẩy giới từng đống đất đá.Đáy sông.Để tìm vàng.Ồn ào cái có nhau.Giành lấy những đặc sản quý để kiếm lãi.Hỏa lặng lẽ sống một mình trong rừng sâu.Đào ao thả cá nuôi ong trồng cây.Không bảng đến cơ sở.Tìm vận may đang sôi động.Các bạn.Xâm nhập tao này.Nhưng không phải tự dưng anh làm vậy.Đấy là tình một câu chuyện dài.tám lần.Quả tốt nghiệp cao đẳng sư phạm.Được phân về trường phổ thông cơ sở một xã sát biên giới.Anh chăm chỉ soạn giáo án dạy dỗ tận tình chu đáo.Được cháu yêu.Phụ huynh tính nhỉ.Biết anh đang hoàn thành nghĩa vụ ở nơi xa xôi nhất.Có nguyện vọng về gần quê giúp đỡ gia đình.Thái bình có ý định đặt vấn đề với phòng giáo dục .Tin hỏa về làm cốt cán trò trường mì.Thì tai họa khủng khiếp xảy ra.Một trận lũ quét bất ngờ trong đêm đã cuốn phăng bố mẹ.Cùng mấy đứa em hỏa đang tập trung trên giấy.Thu hoạch lúa.Nhận được tin dữ hỏa tức cấp về.Nhưng chẳng còn gì nữa.Đánh lửa cây đỗ ngổn ngang như một bãi chiến trường.Mà đau đớn bỏ đi lang thang trong rừng.Cả bản đồ đi tìm.Không chịu về nhà dựng cái trời trên rẫy sống như một ẩn sĩ.Thái bình đêm nào cũng lên ngủ lại lựa lời khuyên sang an ủi.Nhưng không làm sao cho hoạt trở lại bình thường.Thầy cho các em học sinh lên giúp hoa.Kiểu ngô trồng sắn đào ao thả cá.Cũng để anh khuây khỏa nguôi ngoai.Rồi thầy tự lên trưởng hỏa xuống phòng giáo.Xin bảo lưu cho anh.Tưởng bị loạn trí bị trầm cảm chẳng còn rắn hồi được nữa.Nhưng không.Dần dần hỏa hồi phục thần kinh sức khỏe cả lên.Phải biết rõ nguyên nhân dẫn đến lũ quét.Là sao phá rừng khai thác rừng bừa bãi.Làm cho rừng không đủ sức ngăn lũ.Nền thề không đốt giấy mà ngày ngày chăm chỉ trồng cây trên khu đồi.Khu dãy của nhà.Như trước đây chẳng chỉ trồng người.Anh làm việc đó để thực hiện mong muốn của cha.Làm trang trại.Làm việc.Trên đất được giao.Chờ vợ nỗi đau tiếc thương những người ruột thịt.Những kẻ gỗ bảo lâm.Thì chẳng đếm xỉa gì đến chuyện lũ quét bảo vệ rừng bảo vệ môi sinh môi trường.Bất chấp lệnh đóng cửa rừng.Tìm kiếm các loại gỗ quý như đinh hư.Lắc hoa trường mật chào chị.Nhỏ thì để cả cây.Ván cho xuống khe cánh bạc.Rồi kéo ra sông.Họ nhà lúc bà con thu hoạch xong lúa giấy đổ ra sông ra bãi tìm vàng.Rừng tắm trẻ với hành động.Một số người trong đó có cả cán bộ xã bị họ lợi dụng đồng loãng.Hợp thức hóa.Chở bao chuyến để chở gỗ gửi xe có.Để xuôi.Quả theo dõi huyết áp.Họ cưa mấy cây gỗ lát quý ở trên nền đá đổ kha.Đã kịp báo cho kiểm lần biết.Thực ra.Ảnh xuống nói với thầy bình thì báo lại cho công an phụ trách địa bàn.Công an và lực lượng kiểm lâm phối hợp bắt giữ hai.Ngày khi nó vừa kéo ra cửa khe.Đồng.Việc ấy lại thêm tai họa cho anh.Khổng lồ sau cái bàn gỗ kia bị bắt giữ.Hỏa xuống rồi lấy nữ.Đang vừa đi vừa nhắn ngược nhìn xu.Và phải hòn đá.Một tiếng hoạt như sẽ phải.Gửi anh bị nhấc bổng lên.Ném mạnh sang một bên.Mạch đập và đáp.Một chân.Kẹt vào gọng kìm.Bằng hai thanh gỗ trắc cứng như sắt.Mắt hoa lệ.Mẫu đầm đìa.Mà bạn mũi cố sức kéo cái chân vịt.Càng kéo càng bị giết.Đau đến giá mồ hôi nước.Quả biết là bị mắc vào bẫy thú.Kẻ nào lại đặt bẫy ngay trên cái lối đi xuống suối của mình.Bẫy thú hai mươi bảy người.Chúng muốn hãm hại mình chứ.Hoàng yến chặt răng cố gượng dậy.Lý sức.Cấp cứu.Bỗng trời đất chao đảo.Quà tặng cuộc sống.Không cần biết gì.Có những ngón tay mềm mại ấm nước nhẹ trên đầu trên.Mở mắt.Một khuôn mặt trái xoan với đôi môi hình trái tim đổi mạng là chăm hiện lên.Hỏa lắp bắp.Garena.Sao lại ở đây.Anh hỏa tỉnh rồi.Anh hỏi tỉnh rồi chị mai ơi.Lần sau lên mắt giống lệ.Nói cho họ hay.Hai cô bé đi lấy măng nghe tiếng kêu cứu.Phát hiện ra anh.Anh được đưa về trạm xá cấp cứu.Mày có chị mai là bác sĩ trung tâm y tế huyện nền công tác xử lý kịp thời.Vết thương trên đầu trên mặt.Cá sấu.Nhưng không ạ.Nhỏ nhất là cái chân.Không khéo hỏng.Phải đưa xuống bệnh viện huyện thôi.Nghe luyện nói cùng đi theo trăm.Làm các thủ tục cho họ vào.Quả chuối đây đây.Bảo không việc gì phải đưa đi viện.Cứ bôi mật gấu bỏ lá thuốc ít ngày là khỏi.Quả từ chối vì quả không muốn ai thương hại mình.Billion là cháu gái ông nữ tài ba.Phó chủ tịch xã.Tiếp tay cho bọn lâm.Nhưng khôn ngoan thoát tội.Trước đây khi còn đi dạy.Hỏa đã để ý đến cô.Những ngày về hè về tết hỏa thường rủ mấy bạn trai đến nhà cô.Thổi khèn thổi sáo những điệu hát gọi bạn tình suốt thucanh.Và sóng tỉnh như suối mùa xuân dân để khỏi mắt.Lúng túng.Khi thầy giáo trẻ khỏe mạnh tuấn tú.Trái còn hải sản.Những thành người mới hẹn nhau một lần bên suối chưa kịp trao nhau nụ hôn.Những lời thề thốt.Thì tai họa tập đếm.Chiếc thuyền gắn máy đuôi tôm trở ngoài trời bản xuôi dòng lắm tao về thị trấn trong buổi sáng.Trời.Phải được đặt nằm trên cái sạc tre lát sàn bông êm ái.Người lái sẽ khéo léo điều khiển.Cho thuyền quạt.Không biết sắp để mà.Linh ngồi cạnh hoa.Lo lắng nhìn hòa thiếp đi trong giấc ngủ nặng nề.Viết thường gặp mất máu nhiều đã làm cho anh kiệt sức.Làm xong các thủ tục cho hòa nhập vi.Đừng có thể về.Những cô xin ở lại chăm sóc hoa.Anh ấy còn ai nữa.Ngoài tấm thân đang bị giày vò bị đau đớn.Hỏa không muốn sự có mặt của cô.Lúc nào anh cũng giục cô về.Lời nói có vẻ.Khó chịu.Củ miếu máu.Anh em trong bản như bạn trong nhà.Tại sao anh không muốn em ở lại với anh.Em có điều gì không phải với anh sao.Trở lại.Chừng nào anh lành vết thương đi lại được.Không.Hỏa nhắn gửi lên.Bao người đang đợi cô ở trạm xá cô về đi.Mạng hỏa nói sao thì nói liền vẫn ở lại.Những ngày bên cô.Cảm nhận được sự quyến luyến yêu thương chân thành đồng cảm sâu sắc.Từ trái tim nhân hậu ấm áp.Quả không kìm giữ được bộc bạch với cô mối nghi ngờ chú cô là kẻ đã bày trò tập bảy.Nhìn không ngờ ông ấy lại tham lam ác độc thế.Chả trách ông bảo cô không nên đưa hòa xuống bệnh viện cho nhiều khi.Cứ để lại cho.Dùng thuốc dân tộc.Chữa sẽ khỏi thôi.Ông già muốn cho hỏa năm dưỡng bệnh càng lâu càng dễ hành động nào.Trong thâm tâm còn muốn khóc hoài trở thành kẻ suốt đời tàn tật để trả thù việc giới hạn cho ông.Thái bình.Hỏa chữa vết thương cho dừng cũng là để chữa cho mình.Vết thương trong tâm can không dễ để liền sẹo.Vận động viên an ủi.Mang đến niềm vui.Bù đắp tổn thất mất mát.Chào anh.Nên nhân cơ hội liền có giấy đi học trung cấp y tế.Đã chủ động bố trí cuộc gặp hôm nay.Nào ngờ khi chị na vợ thầy.Buông tay áo đăng mai cũng liền mang đi.Và mấy thứ đổ ngắm lên.Hỏa thay đổi thái độ.Vội vàng đến bên bế lấy xài một ống mật vào.Cái này em biếu thầy chị.Còn lại nhiều chị na đổi cho em các thứ em ghi trong giấy.Thôi em phải về.Tuổi đến nơi rồi.Quả bằng nhanh ra ngoài cửa.Cách thẳng.Mày ở lâu trong rừng biến thành con hươu con nai rồi đấy.Thầy quay xăng lên.Đừng chắc làm gì nó vốn không phải vậy.Chả biết nó nặng lòng với em lắm.Những nỗi đau quá lớn.Làm con tim đó hóa đã mất rồi.Có nhịp.Mới tỉnh táo được thế.Khổ cho nó.Hoạt liên tiếp giáng xuống.Gần đây nó càng buồn càng ít tiếp xúc với mọi người.Vì chuyện ông ba chú của em.Đã chạy chọt thoát.Chỉ bị xử phạt hành chính.Đàm tùng tác ngoài sông.Gạt nước mắt.Cố làm sao phải tự nhiên mở túi lấy cuốn sách.Em hiểu mà.Em định đưa cho hòa cuốn sách này.Em về huyện tập huấn mua được.Rừng hỏa đi rồi.Em nhớ thầy.Thái bình cầm cuốn sách rút qua dòng chữ ngoài.Các loại thuốc nam.Cách trồng và chế biến.Thầy chẳng xa.Ấy.Cái thứ này nó cần lắm đây.Đang nhờ tao hỏi mua.Nhưng.Thầy chào học cuốn sách cho nè.Gìn giữ lấy.Vài hôm đổi được hàng.Thầy cùng em mang vào cho nó.Chào tận tay nó thì hay hơn.Ba ngày sau trời còn mờ sương.Các thứ vào cho họ.Men theo con đường.Suối gần hai tiếng họ đến trang trại của hòa.Nhạc sàn bé nhỏ đơn sơ dựng trên khu đất khá bằng phẳng.Bú để dập bóng các loại cây trái.Trước nhà có mảnh vườn trồng rau trồng hoa.Chữ hiền chèo những giỏ phong lan hoa tím hoa vàng.Xôi xoài.Nhà xây chuồng gà ken dài cọc nứt phòng trốn cáo.Đảo ong treo giày trên cây.Nhìn cười này thấy rõ chủ nhân là người vừa có đầu óc tinh tế vừa lãng mạn.Trần trần chức vụ.Thái bình cất tiếng hỏi rừng không nghe thấy tiếng kim hỏa táng.Thấy clip giải chốt để vào.Chắc anh hỏa ở dưới ao cá hoặc chỗ thả bò trong thung lũng.Ta xuống đó coi thầy.Hai gửi mắt gửi lên cầu thang đặt xuống máy.Rồi quay trở lại.Men theo lối mòn trong rừng vào thung lũng.Đợt đột ngột dừng bước.Chăm chú lắng nghe.Rừng sâu tích là.Nêu rõ tiếng sóc nhãn vỏ hạt dẻ trong gốc cây.Tìm suối.Sách dưới trung dũng.Có âm thanh gì là lạ khiến đôi tay con gái tính nhảy cực căng lên để phân tích bản.Có ai đánh vàng dưới suối.Chả lẽ cô kim hoa.Làm ra hiệu cho thấy bình bước khẽ.Chưa thấy rõ người nhưng đã thấy khúc suối nước màu vo gạo lần đầu trải.Gió xào ai đó đã sống mọi người đánh vàng.Là một cách lén.Không muốn cho ai.Anh gửi xóm sáng bước lại gần xem kẻ nào chơi trò ma ám ảnh.Có kiếm được vàng hay đào hố hoạt tổ mai.Con người như muốn bật ra khỏi.Nhận xác mái tóc quăn của lưu kim hoa.Anh không để ý đến xung quanh.Không phát hiện.Thái bình và liền đứng phía sau.Vòng lắc chậm hơn.Đây bác được nhấc lên.Ánh vàng lóe sáng dưới mặt trời.Vành.À ơi.Những hạt vàng bằng hạt gạo.Có hạt lớn bằng hạt thóc hạt ngô nếp lá hoa cả mắt.Từ sáng đến giờ.Mới có phải tiếng đồng hồ.Được nhìn thấy vàng hẳn là hòa đã phát hiện được cả kho.Và khai thác từ lâu.Oh la la.Đá hai mặt dạ hai lưng.Anh ta đã đánh lừa liền đánh lửa thái bình.Đánh lửa bà con và cả vong linh bố mẹ anh toàn nữa.Lợi dụng lòng tin của tân bản.Ảnh thằng ngụy trang còn hơn cả con kỳ nhông con cáo trong rừng.Mấy năm nay.Nhìn làm con chim tử quy.Gửi trái tim và tiếng gọi.Khắc khoải nồng nàn.Vậy mà nhiều mưa xào rồi xuống cục than hồng chẳng còn tiền nữa.Ở đâu tai phone đằng trước.Giảm nám đằng sau ảnh tập quỷ quái tồi tệ còn hơn cả công chúng phải bà của mình.Lên đỉnh xông đến hết nóng vàng xuống suối.Vọng cổ kim lại.Quê mình bước như người vô hồn theo con đường mòn bên suối.Không phải bù.Hớt hải chạy.Gãy cầu đá cựa sắt.Cổ chân.Quy định chạy ra cửa suối nơi người ta bắt đầu cắm thẻ đảng vàng gọi mọi người vào trong thung lũng.Cả tỉ vàng cần phải chia đều cho mọi người cùng hưởng không thể để cho một kẻ tham lam.Nghị quyết hết.Đang làm ra về giả nhân giả nghĩa chè mắt thiên hạ một mình vẫn đầy túi.Cái đầu nghĩ thế.Cái chân đang cố bước nhanh hơn thì nghe tiếng chặt cây tre.Cách bờ suối trước mặt.Lan rừng chân nhận ra chúng mình nữ tài ba.Ông ta đã hạ xong một cây mai cần.Lại trẻ nhỏ đặc rồi.Bằng bắp tay.Đẳng phát.Tỉnh ngộ.Tìm hiểu trang hay là ông gạch.Để thay can ban đảo vàng.Cô lập tức dừng lại.Ý định bảo tin trong thùng lũng có vào bay biến.Mình làm thế khác nào.Cáo và chuồng gà.bảy đường cho hổ về bắt chữ.Những kẻ ngư nữ tài ba đánh hơi thấy vàng.Thì chả mấy chốc.Thung lũng nasa.Nữ tuổi ba mươi lăm thế liền ngạc nhiên trở hỏi.Mày không đi làm à đi đầu trong rừng ra.Vào thăm thằng hỏa à.Này.Mày cứ dính vào cái thằng bị quỷ ám ấy rồi sẽ khổ đấy con ạ.Câu nói như mũi kim châm vào lòng nhìn làm công nghệ thở.Cô lặng đi xuống suối.Cảm thấy đã khuất tầm nhìn.Cô trải như nào về bàn.Trước lúc đi học nhìn đến chào vợ chồng thầy bình.Thấy bảo hôm đó buồn quá.Nên khi lên bảo vệ.Thầy cũng lặng lẽ quay lên nhà hòa.Đội hỏa về chào các thứ.Tôi muốn hỏi chào sản nhé.Xong cơ sở sự thật.Là ánh trăng lừa dối thầy.Lừa dối mọi người.Thì thất vọng quá.Thầy không thể tin.Quả là người như vậy.Thôi thì cứ coi như mình chưa biết gì.Từ từ sở xét xem sao.Thầy rất thông cảm với liền và tán thành quyết định của cô.Em đi.Vừa để nâng cao năng lực chuyên môn vừa để nuôi ngoài nỗi.Nỗi khổ tâm.Nhưng lùn không thể nuôi không thể quên được mà.Ban ngày bận rộn công việc học hành không còn thì giờ vẩn vơ.Điểm đến hình bóng hòa lại hiện lên với sáng.Khổ tóc bạc.Những đôi mắt.Sa mạc đầm ấm chân tình.Thẳng thắn.Lỡ lên nghị lực phi thường.Đôi mắt ấy đã cuốn hút liền từ khi hòa còn là chàng giáo viên trẻ tuổi tuấn tú.Đôi mắt ấy đang thẩm tra gì.Sao nỡ ra đi.Mà không nói cho họ biết.Đã yêu nhau.Thì phải tin nhau chứ.Quả đâu có làm những việc phi pháp.Làm người ai chẳng muốn giàu sang.Phát hiện ra vàng ai mà chẳng tìm cách lấy cho được.Biết đầu quả chỉ lấy một ít chi phí cho việc trồng rừng làm với ac.Lập tức tiếng nói khác.Những câu hỏi khác cự giải nhanh.Vậy thì hà cớ gì anh trả không cho mình và thầy.Những người đã hết lòng giúp đỡ anh ta vượt qua nỗi đau beat.Mình yêu thương anh ta lắm lắm.Sao anh ta tỏ vẻ hờ hững.Còn tìm cách lẩn tránh.Là vì lý do gì.Đây nửa năm nay mình ra đi anh ta chẳng thèm nhắn nha.Thăm hỏi lấy một lời.Chẳng lẽ lũ quét.Đã quét đi cả tâm tính.Trái tim hóa đá thật rồi sao.Hay vì hận chú mình.Mà quay lưng lại với mình.Nếu thế thì thật nhỏ nhen ích kỉ.Không dám cho mình phải bận tâm xài rất thế này.Không.Gửi em trong truyện trầu cau thất vọng.Tình hóa thành đá trong rừng sâu.Mà vẫn gửi lòng vào nước trầu.Không thể tin hỏa đắm mình trong đau thương mất mát.Đến hóa thạch cả tình yêu.Hỏa chẳng đã cái sinh cho rừng giao cho cá vẫy vùng xây tổ cho ong làm mật.Tình yêu cũng tựa như cánh rừng tươi tốt.Tình yêu cũng có hoa thơm trái ngọt.Có ong bay bướm sao.Suối reo chim hót.Những vở cải trắng độc sâu hại.Nó cũng bị chặt phá đốn ngã.Không bằng sao gì.Mà bằng sự lừa dối tráo trở mình phải nhẫn tâm.Tả bằng cả sự hèn yếu thiếu kiên chỉ chín chắn.Thiếu niềm tin.Và khi đó.Nó sẽ bị kẹt.Bị lũ ống lũ.Tàn phá.Cũng chính vì thế mà nghỉ tết.Nhìn quanh quẩn ở nhà không đi đâu.Cô không muốn đối mặt với sự thật.Đã thấy cái bụng đáng nghi ngờ.Điểm tin và hy vọng.Vẫn còn ấp ủ trong lòng.Nếu để mất nó thì chẳng còn gì nữa.Nhưng xuân về muôn hoa đua nở.Chim cả vườn hót rộn ràng khiến cho con tim rạo rực.Không thể ngồi yên được.Cù chính nhà thái bình.Thật không mày.Thầy cùng vợ con về quê ngoại ăn tết.Người mẹ bảo anh hòa xây đập xây mương mở chàng chảy làm ăn lớn.Được các cán bộ trẻ mới.Bầu bổ sung ủy ban xã ủng hộ mạnh lắm.Niềm cảm xao động.Thử.Anh ta đang xây vỏ bọc cho mình mà nhiều vàng thế.Rảnh mà thế lấy lòng ai chẳng được.Mong cho trắng quà tết trở lại trường.Nhưng về trường cô lại tự trách mình.Sao không tìm hiểu cho ngọn ngành cảm cá.Tại sao cán bộ trẻ khủng hộ anh ta.Nhà nước đang khuyến khích làm kinh tế hộ mở trang chả làm ăn lớn.Anh ta làm giàu chính đáng bằng nghị lực và quyết tâm của mình cơ mà.Tao câu hỏi là.Quý thảo tâm can lên.Và tây tình yêu cứ xôn xao lay động trước gió.Nhìn cũng như giữ.Bún chả.Không để lũ cuốn trôi.Đi kiếm khách về tới ký túc xá.Cổ phần thưởng nhắn lên nhận quà.Đừng buông vội ba lô chạy lên.Ung thư bảo.Có thể bình trên quê về họp đến thăm.Nhưng chị đi vắng thì gửi lại qua.Gói quà được dán kỹ.Mang về ký túc hồi hộp mở ra.Một tờ báo cuối tuần của tỉnh cấp tư.Kèm theo gói gì vuông vức.Gói bằng giấy bạc.Ngoài còn bọc bao bóng.Mở tờ báo.Bên trong kẹp tờ giấy học trò ghi ngắn gọn mấy dòng.Thầy gửi em tờ báo có bài về hả.Và gói cao hoặc tự chế biến từ những dược liệu trong cuốn sách của em.Có tác dụng bồi bổ.Sức khỏe bổ máu bổ thần kinh và não đã được kiểm chứng.Hỏi nhờ thầy mang đến cho em.Trên này mọi chuyện đều tốt đẹp.Chúc em khỏe học tập tốt.Về phục vụ tốt cho bà con.Để mở tờ báo xem chàng đầu in đậm dòng chữ.Chuyện vui trên bản cấm.Viết bài là một bức ảnh chụp toàn cảnh bản cám.Một bạn có có diện mà.Con đường vào bản được mở rộng.Cổng chào dựng lên cỡ bài sắp với.Đây là một bản ghi chép mà phần nội dung in trăng sau.Liên khúc tình.Ngoài bức ảnh in trang nhất.Trưng bày còn in bức ảnh một chàng thanh niên đứng bình còn đi.Ngắm dòng nước chảy theo kênh bê tông vào thung lũng lúa xanh rờn.Đi tiểu khó.Anh hỏa.Đúng là lưu kim hoa.Một lúc kinh khoảng mới mẻ với khuôn mặt rạng rỡ.Tóm tắt ngắn gọn ghẽ.Đầm áo phông bó sát thân hình khỏe mạnh.Không còn vết sẹo dài trên má.Nhìn đọc như nuốt lấy từng chữ.Bài báo kể cho.Quả đặc phải nỗi bất hạnh như thế nào.Khi sinh đổi tư kể cả tình yêu để lao trồng rừng làm việc.Rồi từ vốn rừng và lợi nhuận tích lũy từ trồng trọt chăn nuôi.Cộng thêm số cảng vụ.Bố mẹ anh có một góc cất giữ trong cái chai.Đưa theo bên mình bị lũ cuốn trôi.Vỡ.Rắn xuống suối.Anh đào.Mở rộng ao cá may mắn phát hiện ra.Anh bỏ cả vào việc xây đập xây mương và vận động bà con vào thung lũng làm ruộng.Chấm dứt nạn chặt phá rừng gây tai họa cho gia đình.Đặt bao nhiêu sân ga.Thung lũng tình yêu lại chủ động tưới tiêu.Núi tốt bởi mười.Mới qua một mùa giải.Mà đời sống bà con đã khởi sắc trong thấy.Nước mắt liền ở xa.Anh ấy.Ánh trăng không bằng ánh lửa.Anh không muốn buông trôi tình yêu vào trăm sao mà cuốn nó bảo lửa.Ngọn lửa của trái tim rực cháy.Hoàn cảnh đau thương bằng biến thành sức mạnh.Cảm giác tình yêu.Tập trung ý chí quyết tâm hồi sinh sự sống.Mang lại màu xanh.Tình yêu và hạnh phúc.Không chỉ cho tim mình.Trái tim ảnh đầu có hóa thạch.Nó được nữa ấy trưởng.Cô đặc thành cao.Vậy mà mình cứ nghĩ nhờ nghĩ xấu về anh.Suốt cả năm không thèm về để cho tình cảm luôn.Nguy cơ lũ quét tài sản.Tờ báo úp vào mặt.Đỉnh nước ngầm.Rồi cô chúc buổi sáng lau sạch nước mắt.Ngẩng lên khỏi má đỏ ửng.Cảm thấy làm sáng mắt lành tinh khiết từ thông dụng sang phổi về tràn ngập trong. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com