Đường Về Nhà Xa Lắm _ Đọc Truyện Đêm Khuya Đài Tiếng Nói Việt Nam _ Truyện Về Tâm Lý Xã Hội Vov 339

Đường về nhà xa lắm _ Đọc truyện Đêm khuya Đài tiếng nói việt nam _ truyện về tâm lý xã hội vov 339

Xin mời các bạn nghe bùi đọc truyện đêm khuya của đài tiếng nói việt nam.Các bạn thân mến.Nhà thơ chế lan viên từng nói.Khi ta ở.Chỉ là nơi đất ở.Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.Bình yên.Trong bối cảnh hiện nay.Sống lâu và sống cùng với một vùng.Cũng chưa chắc đồng nghĩa với sự gắn bó với thương yêu với tỉnh người.Có những nơi.Sống mãi giữa những bon chen chèn ép.Những thương thân tủi phận.Người ta chỉ thêm hoài nhớ mảnh đất quê hương.Mà ngày một ra tôi vội vã.Trong chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay.Chúng ta sẽ cùng trải nghiệm những đắng cay đất lạ qua truyện ngắn.Đường về xa lắm.Của nhà văn phạm duy nghĩa.Đền trước ngày cưới hà nội.Đến gần sáng vẫn chưa chợp mắt.Gió lùa vào vặt lá cỏ ở cháy nhà lật mặt.Tổng chuối khô sao sát đập ở trong nước.Chính phủ rừng trong nhà.Gió thổi ào ào.Tiếng gió có tiếng vần lau qua lá lửng.Tiếng chim chiu chít trong vòng cây lùn cọp.Và nếu như có cả tiếng mõ lắk.Của các châu con bảo nào đó lạc trên đổi xa.Bên kia thung lũng trồng ngô.Chắc sẽ khảo dữ lắm .Và xóa sẽ tuổi giống mấy dải đồi bạt ngàn bồ đề.Ngày mai xa rồi chẳng biết có khi nào lại được trèo lên đỉnh đồi và lau như trượt tuyết.Xuống thung lũng nữa nhỉ.Chắc là đến tết.Bây giờ là tháng mười ban ngày còn nắng ấm.Mùa thu đổ vàng xuống những trái đổi khai đúng rừng đêm trời đã lạnh rồi.Bữa ăn lúc tối khả đừng người.Bé nhỏ của anh xóm đến chia vui.Cả hai đứa bạn cùng lớp đại học báo chí với hiền.Cũng tử thị xã vào.Nhà một con lợn hai mươi lăm cân thổi xôi.Lúc anh phải thắp đèn trải chiếu ra sân mới đủ chỗ ngồi.Ánh sáng và tiếng cười nói xua đi cái tĩnh mịch tùm.Của miền rừng.Ông dần nâng chén rượu cao sọc.Mừng cho ông bản ngâm cóc.Cháu hiền tốt nghiệp đỗ thủ khoa lại được nhận công tác ở hà nội.Việc này làm danh giá cho cả làng.Điểm sàn làng chàng nói nhiều nhất.Nào là nhờ có thím trước kia vận động.Ông bà ngầm mới đi học đại học.Ngay từ chiều.Chỉ hiện ra đầu bếp bổ quả gấc lấy hả thổi xôi.Thím đã bảo.Thôi cháu vào nhà chơi với các bạn đi để người khác làm.Hôm nay cháu là công chúa mà.Từ lâu thím đã đoán số mày thế nào cũng xinh.Tiền vừa ngượng vừa tức.Em không thích được chú ý.Không thích sự ồn ào .Làm biên tập ở quả báo trên được phân công chuyên trách chàng văn hóa văn nghệ cùng tuấn anh và lan.Tuấn anh là trưởng ban biên tập đầu cạo trọc râu ria xồm xoàm.Lúc nào cũng.Bận mải lo chuyện buôn bán hơn là báo.Anh ta gần như khói trắng trang báo cho hiền.Truyện thư gửi đến.Thấy không động đến chính trị là.Anh ta bảo.Còn chất lượng nghệ thuật nữa chứ.Hiền ngạc nhiên hỏi.Lần đầu của máy tính nhưng mặt cười.Tuấn anh bảo.Nghệ thuật vừa phải thôi.Muốn nâng cao chất lượng thì chịu khó đi lại với thằng viết có tên tuổi.Nịnh nó gửi bài thường xuyên cho.Con gái chúng mày mới làm đậu lòng chúng nó được.Tao thì chịu.Mà tao cũng biết.Một hôm tuấn anh gõ bút lên bàn bảo yên.Này.Sơn tùng yêu cầu.Từ nay mỗi tháng phải có cho báo ít nhất mười bảy ký đấy.Hiền chịu trách nhiệm quản này.Nếu không kiếm ở đâu được bài.Ký hiệu mã vạch.Đem thân mình lấp lỗ châu mai.Truyện kiều.Anh.Em còn đang trong thời gian tập dượt.Làng hết mạch biểu ngồi.Chị đừng khiêm tốn quá.Thủ khoa báo chí cơ mà.Làm việc trường một tháng hiền thấy lan là người không thể hòa hợp.Cô ta kém hơn ba tuổi tóc nhuộm vàng dược thân hình tròn chính trắng trẻo như con búp bê.Tên đầy đủ là bế mình làm.Từ ngày em đến làm.Lan có ý gồm những vẫn tỏ ra khinh khỉnh.Chẳng gì cô ta cũng là người hà nội.Lại có hai tập thơ đã xuất bản.Để tỏ ra là nhà thơ.Lan luôn tìm cách trau chuốt tu đập con người mình.Hôm nào cũng mặc váy ba tầng xoắn tí.Vai khoác túi ngủ sà báo kính đèn hắt lên đầu môi tô son hồng bóng nhảy.Mười ngón tay lấm tấm mũ trắng.Trần thị ngắn nhưng để tặng phong cách nghệ sĩ.Khi đi cố bước thật nhanh.Cái tên linh lan được rút gọn thành ly lan.Làm bút xóa.Đến đâu được ai giới thiệu.Đây là nhà thơ trẻ bế linh lan tức liên lạc.Tức thì đầu gạt gạt mắt nhau.Tùy chỉnh sang.Khách lẻ thờ ơ.Gió từ một cây bút đang trên đà nổi cồn nổi váng.Có lần nói chuyện với viên tuấn anh cười khùng khục.Bé linh lan ơi bé linh lan có mà bé lên giường.Tí lên giường là biệt hiệu lành báo làng văn đặt cho nó.Bé lên giường.Hiền trần.Ừ.Vì nó ngủ với nhiều thằng ngủ cho vui ngủ để cho có thằng lăng xê thổi phồng tên mình trên báo.Tóm lại nhiều mục đích.Tuấn hàng buôn một chàng.Ban ngày.Mọi thứ bị lãng quên.Nhưng cứ đêm về.Nỗi nhớ quê thẩm thì chợt đến.Kỷ niệm thời thơ ấu lại trở về.Nhớ về thời thơ ấu.Huyền nhớ nhất mùa đông.Mùa đông với bếp lửa đắp bằng đất.Gác bếp đen sỉ bồ hóng.Và những cột bơm vàng bóng ám khói.Thế thì đầu về là muốn sà vào cái bếp rừng rực lửa viết xóa tận hưởng.Hơi nóng bốc lên từ những cặp của trái đỏ lừ.Mùa đông quỳnh bếp lúc nào cũng nồng đã hơi trầu của mẹ.Mẹ vừa nhai vừa nhổ quét trầu và tro bếp.Đêm nằm ngủ bên mẹ.Cảm âm giấc mơ cũng thoang thoảng hương trầm ấm xử cay nồng.Nhớ đến mùa đông là nhớ đến những buổi chiều chăn bò trên đồi các căn gió rét.Cô ấy bố mẹ chắc bóp dành dụm mãi.Mới mua được một con bò cái.Giao cho hiền chăn thả.Phía sau nhà.Mênh mông đổi rừng đồng bãi.Trời.Cứ theo tiếng món nước cốt của bà.Mở các thần từ đời này sang lũng khác.Đi đến đâu đốt lửa sưởi đến đấy.Đút lá nữa không.Thích nhất là đốt giả khô.Ở những nương lúa vừa.Lửa bốc rồi chỉ run rẩy lùi cả tay và lửa.Suốt mùa đông hai bàn tay khô hẳn lúc nào cũng ám khói khét lẹt vàng khè.Nhà có con bò là tài sản quý giá nhất đền hiền thương bỏ lắm.Lùn nó mũ cảnh sát.Đến mùa đông dương xỉ lên.Tiền thích có vào má đám đông ấm mềm.Và ngày nào cũng gần tay trong đó.Viết ra những con ve n máu căng tròn.Một đêm gió rét vào lúc gần sáng yên nghe thấy một tiếng thở đau đớn.Vùng dậy chạy ra chuồng bò.Intel chuẩn lên.Trình khoảng đất nổi nóng.Một chú bé tí xíu ít nền đang nằm chúc đầu trên hay khoe chân.Con bảo mẹ mày biết liếm vào lớp lông.Và lỗ mũi đầy nước trắng của đứa con vừa ra đời.Điểm đến đâu còn bé nhưng khỏe quán phổng phao đến đó.Bố rạch đuôi b.Thuốc lên mừng rỡ.Bị cái.Ông vào bếp nổi lửa đun nồi cháo để bỏ mẹ ăn cho lại sức.Con mẹ mang cái chậu ra đợi hứng nhau thai bò.Những hình đó cả nhà vui như tết.Hiền và em út huệ hăm hở lên đồi chuối giúp vào cả các khay lũng rộng ra.Hai chị em chặt ngọn cây chít và vạt cỏ lá tre nền chặt một bao tải.Còn một bao nữa.Gửi đầy lá ngải lá sung có nhựa trắng để bỏ ăn có sữa.Hàng ngày cho bà bầu uống nước vo gạo và muối và rải rơm vào chuồng để hai mẹ con nằm đỡ lạnh.Chỉ ít ngày con đề đã cứng cáp bốn chân đúng đợt nhảy nhé.Có lúc vẫn trí nó có giỏ chạy quanh đổi mấy phòng.Rồi phóng bút xuống thung lũng.Chồng vàng thăng long.Như một chú hươu con.Cũng chẳng những ngày thơ ấu ấy.Các món ăn được mở rộng ra thế giới xa xôi.Nhờ những cuốn.Nhà có ông chú làm trưởng phòng văn hóa huyện.Có rất nhiều so.Ông vui tính.Kích cho các cháu mượn chuyện về đọc.Ngày đông mưa phùn giá rét.Nghỉ hè rực rỡ nắng tràn.Theo vết chân bò các thủy trên ngàn.Cũng là những ngày hết chìm đắm trong xứ sở của anh mà tốt xe uber cách tẩm màn.Speaking jack london.Bảng b ngồi đọc sách.Cô bé ước mơ trở thành nhà văn nhà báo có lần để lạc mất bỏ chặn núi.Bỉm sau tìm.Lùn nó bật màu xơ xác bốn chân gầy sút cứ bẩn bật run.Tháng ngày dần trôi.Tiền học hết cấp ba ở thị trấn.Em huệ cũng lớn đỡ chị làm lương lấy củi chăn bò.Con bò đẻ thêm một chú bi được nữa.Hiền thì đỗ đại học báo chí.Cả nhà cả họ mừng.Vừa vui yên vượt thấp phạm lo vì bố mẹ tính truyện bán bò lấy tiền cho hiền ăn học.Trước ngày hiến về nhập trường khoảng nửa tháng.Nhà xảy ra chuyện đau buồn.Hôm đó lúc nhà ăn cơm tối xong.Có con rắn trắng tinh bé tí tử đâu bảo vào trong nhà leo lên chân ghế cái huệ đang ngồi.Con bé hát lên cái giấy đồ.Con rắn rơi nhẹ xuống nền.Có lẽ.Chết luôn.Giả thật.Không biết là điềm gì.Mẹ mẹ.Các con rắn ra vườn lầm bầm.Nửa đêm về sáng chó sủa.Bố hỏi cả nhà dậy.Ông vừa nghe thấy tiếng lịch.Show bảo sóng trường bò.Liền đó là tiếng gửi huỳnh huỵch chạy lên lưng lý.Xông nhà.Ánh đèn pin sáng xanh của bố đi một vòng trong chuồng bò.Tỷ hiện nay bảy phụ xuống.Trước mắt hiền con bảo mẹ nhã phật trên đất run rẩy.Mong bị bó chặt bằng dây cao su buộc cách lên cái sóng truồng cao nhất.Mùng nó bị kẻ trộm dùng dao quét đi một tảng thịt lõm xuống sâu ngắn đỏ lòng.Con bé lớn hết gửi máu mẹ nhớ nhé.Còn còn bên nhỏ không hiểu sao đã thoát ra ngoài dẫn luật sư.Trên tổ lá cỏ.Bố vẫn bình tĩnh.Còn mẹ và em huệ lao vào chuồng ôm lấy con bò bằng giãy chết gạo lên.Trong đêm tiếng khóc vọng vào núi ngày thật thê thảm.Quần khốn nạn.Đánh giày mổ sớm mà.Chỉ để ăn một bữa thịt mà đang tâm giết cả con bò.Buổi sáng hôm về hà nội ngập trường.Đi quán hương lúa vàng hoe.Nghĩ đến cái chết đau đớn của con bảo mẹ.Nước mắt hiện trào ra.Không lau kẹt suốt dọc đường.Tiền không quen được cuộc sống ở hà nội.Không gian rẻ xa.Tiết kiệm hết mức.Những ngôi nhà chung cư bị dồn thịt bởi bốn bức tường.Thiên nhiên khan hiếm lư thừa cây cối bên đường.Gọi là một chút xanh tươi để hít thở.Sợ nhất là luồng giao thông cứ như suối lũ chảy suốt ngày đêm nhiều tắc đường ngoài nhóm.Mới từ chỗ làm ở nội thành về đến nhà trọ ở phía sau đường nguyễn trãi.Mỗi lần qua đường là một lần thót tim.Hiền đã tập đi xe máy trên đường hà nội.Từ ngày còn là sinh viên.Nhưng sau một lần bị tai nạn yên chỉ dám đi xe buýt.Từ chỗ hiền thuê trở đến điểm đỗ xe buýt phải đi bộ mất mười lăm phút lại phải chuyển xe.Mới đến được chỗ làm.Buổi trưa kênh ghế nằm nghỉ ngay trong phòng làm việc.Vì sao tính ở lưng yên mua một cái chiếu trải nằm dưới gầm bàn.Chẳng riêng gì hiền nhiều người khác ở quả táo cũng thế.Tuấn anh tưởng cùng bạn bè ra quán uống rượu cả trưa đầu giờ chiều mấy lần gặp về phòng.Tranh thủ kéo ghế nằm ngủ một lúc.Đặt cả hai chân đi giày lên mặt bàn.Nhà tận cầu giấy lên buổi trưa anh ta phải nghỉ ở lại.Chỉ bấy linh lan về đi.Vì có nhà gần.Cuộc sống cứ tạm bợ mãi như thế này sao.Tiền vàng mang.Thì một cái sườn để ngả lưng như ở nhà quá chừng.Quan hệ giữa huyền và lan ngày càng tồi tệ.Kiên cố tránh và trả.Cú thu mình vào vỏ.Chỉ làm luôn tìm cách chọc ai vào.Đôi lúc hiền chưa quen việc.Làm không góp ý với.Mà đi nói với người khác.Mô tả phản với tuấn anh.Cứ bảo là giỏi.Ừ nó vào việc mới biết là thật giả.Thủ khoa báo chí.Ôi giờ chỉ lý thuyết suông.Gặp tổng biên tập.Làm bóng gió với ông ta.Từ ngày các chú nhận thêm gửi về chỗ cháu cháu làm việc thấy tự tin hơn hẳn.Có lần hiền thật thà.Chỗ này mình chưa có kinh nghiệm.Lan bảo mình biết với.Đám cưới.Vẫn điệu nhất nè.Về đây làm phải sống thật với nhau đừng khiêm tốn quá thành giả giả tạo.Người ta bảo chị giỏi lắm cơ mà.Từ đó.Khi một mực im lặng.Buồn thì ra hồ gươm ngồi hoặc gọi điện nói chuyện với anh hoàng.Tiến sĩ ở một viện nghiên cứu.Anh quý hiếm như em gái thỉnh thoảng lại nhắc nhở.Em làm văn chương báo chí.Nếu muốn yên thân thì phải cẩn thận đấy.Con người bây giờ độc ác lắm.Hôm nay nó khen mình.Ngày mai nó sẵn sàng xuống lại đánh đập mình nha.Tử bé sống nội tâm cảm nghĩ.Dằn vặt chỉ vì một câu nói bâng quơ.Một hôm em đi công tác ở tỉnh miền núi về.Mua ở tòa soạn viết bài về ngày hội văn hóa.Vừa diễn ra trên đó một tuần.Thầy tuấn anh phải hiền đến cầu tạp bolt.Bàn thờ.Ôi một tuần trên ấy mà như sống khác loài người.Heo hút buồn vắng chết khiếp.Mày mở thị xã có mạng để giải sầu.Về đến hà nội mới hoàn hồn tình thật.Không thể hiểu làm sao người ta lại sống được ở miền núi.Yên lặng lẽ đến ngồi sang máy vi tính mặt nóng san cổ họng đắng.Tuấn anh nói gì.Hồ cốc.Mày thì cũng từ nhà quê lên đây vương tôn quý tộc gì mà đi chơi vùng cao.Buổi tối hiền tưởng vào internet hoặc đọc sách báo để cập nhật thông tin.Khi thấy có tờ báo dành cả một trang in bài viết về lan với nhà nè.Lena.Vầng trăng trinh bạch đúng mầm.Tiền dưỡng sức.Tác giả bài viết là đàn ngỗng.Lyra là vầng trăng trinh khiết nhúng nằm trên cánh đồng thi ca đương đại.Hành trình của chị là cuộc ráo riết tìm kiếm đáy cùng bản thể.Tìm cách sửa móng những con chip những vi mạch tinh xảo trong cõi tâm linh thẳng rối.Thư chị đến dồn cương cứng xúc cảm thần bí linh diệu.Và âm thầm tung phá cửa đạp từ thẳm sâu vô thức.Lột bỏ sim áo ngôn ngữ và chối bỏ những ràng buộc bởi lớp nghĩa nổ tiên.Tái bản thể lyra hiện lên nguyên thủy thiêng liêng trên trắng đến nghẹn ngào đau.Trên đầu trang là ảnh nhà thơ trẻ bé linh lan đang đút một ngón tay vào miệng ở nè cười.Làm nổi tiếng quá.Mình sống cạnh nhọn thái sơn lâu ngày mà không biết ư.Tiền vàng mang.Ngày hôm sau xin hỏi mượn một người trong cơ quan tập thơ của lan có nhan đề nno.Cả buổi tối nằm đọc.Tập thể hình vuông giấy rất trắng bì abốn có hình lan mm.Nhìn thẳng thấy mặc quần nhìn nghiêng thấy mặc váy.Miền nữa thấy hình như không mặc gì.Thơ làm rất.Lúc chữ súng ship vón cục thành đống có lúc tùng thẳng.Tại sao điều hành nghề.Mỗi chữ xa xỉ một dòng.Chẳng phối thanh chẳng hiệp vần cơ xả xích ngắt dòng.Vèo vèo hết mấy chục trang.Thứ này xem bằng mắt thì buồn ngủ hay hay còn.Tìm thấy lần thả cẩn thận.Không hiểu.Hiền băn khoăn.Hôm sau đến cơ quan hỏi phó tổng biên tập.Ông chỉ nói.Làm thơ như cái lan hiện nay có nhiều đứa.Mấy hôm sau tình cờ khiêm gặp đàn lắm.Ông ta là giảng viên đại học cần có nốt ruồi sáng mắt.Rảnh lên một sợi dây.Vẫn nói.Dạy đời.Thơ trẻ hiện đại đòi hỏi một cách đọc khác.Muốn hiểu nó cần một sự thay máu chẳng tư tưởng quan niệm.Gửi như em chân ướt chân ráo ở miền núi về giảng chưa tiếp cận được.Xấu hổ buồn bự.Tiên gặp tuấn anh.Trà này quen xổ tít.Biết đâu sẽ nói.Y như rằng.Anh tài tập một.Dắt tử trà lúa mới để ở bàn quay lén.Văn chương bây giờ.Giống như chuyện hoàng đế cởi truồng của anđecxen.Một thằng vô hai.Yêu thằng khác chả biết cách gì nhưng giật mình cũng hô theo là hai tuổi.Làm thơ kiều ấy mỗi tuần tao sản xuất được vài tập.Cái thằng đàn nấm thuộc họ trâu bò.Ăn theo ngày lại biết gì.Phim bí mật xoạc như ngát như người mất hồn.Cơn mưa đêm quả khủng khiếp quá.Cứ tưởng.Lại thấy ba bốn người đàn ông lực lưỡng súng lại đánh mình.Sư tử.Bản gậy tre.Làm đang ngồi trong góc bàn máy vi tính.Đọc bài gửi qua email của cộng tác viên.Hạnh.Đứa con gái chuyên sửa màu phát ghét ai thì thầm gì đó với lan.Làm làm.Ngây thơ quê mùa chết là.Còn ngu còn bị đánh nữa.Hiền xẩm mặt.Biết lại đứa đang nói chuyện gì.Bà hiền ngu thật.Ai bảo hiên thức mấy đêm liền viết bài báo về thơ hiện đại.Để ngày tết.Xuất hiện một lũ người quay lại bao vây trừng chỉ thiên.Ngủ mơ về thực tiễn cách tân văn.Tự vũ trang bằng đôi ba kiến thức lý luận lỗi thời.Tâm tư còn chưa rút.Những ngư quy kiểm biển rừng.Vũ thị hiền cho rằng trào lưu trường phái nào muốn ra đời.Cũng cần có một nền tảng tư tưởng và hệ thống quan niệm thì phá.Một kẻ nào đó có tên lâm hà đã quăng ra mặt báo những dòng như vậy.Văn chương chỉ là trò chơi.Hấp vàng hot bạc được của đức ai đâu mà cứ phải lôi nhau ra cắn xé.Đời đã lắm chuyện mệt mỏi lắm rồi.Tuấn anh ngồi viết phiếu biên tập chap một.Làm bật cười không hiểu có ý gì.Vẫn chưa tuấn anh cho hiền sai một tin nhắn của số máy là nhảy vào trước cái gì động rất xe.Tin nhắn gồm bảy chữ.Vũ thị hiền.Thương thay biển núi.Tuấn anh bảo.Tao vừa nói chuyện với hai sếp.Thì ra máy chắc ông ấy cũng nhận được tin nhắn này.Tầm lúc nãy gọi điện cho tao bảo.Bên bảo nó cũng nhận tiền nhiều thế.Mắt hiền cụp xuống rưng rưng.Tuấn anh cười.Đừng đa cảm quá.Làm báo phải bản lĩnh.Đứa nào nói gì mặc nó.Mày chửi mày nghe.Kệ mày.Thấy hiền phòng đáp anh tán gái cái đầu trọc.Liếm bộ giảm màu hồng.Rồi đập chiếc mũ lưỡi trai vào vai hiền.Thân tình như nói với bạn trai.Nghĩ ngợi làm đếch gì.Già chỗ ngã tư đằng kia ảnh đãi mày món gió bò làm vài quay rượu nữa là quên hết.Hiền lắc đầu.Kiên lương thưởng ra đủ.Liền trước xe số mười bốn chạy tuyến cổ nhuế bờ hồ.Khi ngồi cả buổi trưa trên ghế đá cảnh hồ.Không ăn uống.Lòng buồn vô hạn.Lấy điện thoại ra.Định gọi cho anh hoàng lại thôi.Anh ấy có vợ con rồi yên không muốn phiền.Lúc sáng.Anh ấy nói chuyện qua điện thoại với hiên gần nửa tiếng đồng hồ ăn ổi.Anh đọc mấy bài báo ấy rồi.Em chẳng có gì sai.Những thời rút kinh nghiệm.Coi đó là một tai nạn nhỏ em ạ.Những chuyện như thế là bình thường.Rùng mình vẫn còn nhiều người tốt mà.Lúc nghỉ làm để ý nha.Rồi cười với hạnh.Cứ tưởng gió nội dung đồng.Thế mà đã cặp với thằng cha hoàng nhanh thật.Nhiều người đi lại quanh hồ quá.Hiền muốn khóc mà không dám.Rắn như ở nhà.Kiên sẽ lên đổi lên rừng.Xung quanh chỉ có cỏ cây.Tha hồ mà khóc.Chuyển đổi sau nhảy.Có một cây đa to.Lúc nó có một góc khung nhôm kín đáo như căn phòng nhỏ.Hồi bé có lần ở trường bị cô giáo mắng yên truy về cây thuốc đó ngồi khóc tại buổi chiều.Để mẹ phải đi tìm.Lúc vẫn.Thì nghĩ đến đủ thứ kể cả việc treo cổ lên cây.Thầy lao đầu xuống tùng lũng.Nhưng không hiểu sao.Cứ đến với rừng nghe tiếng rì rào ấm áp của nó.Hiền.Thấy vậy cả nỗi lòng.Con người có lúc độc ác.Nhưng cây cối lúc nào cũng hiền.Đang nghĩ ngợi vớ vẩn kiên nhận được tin nhắn điện thoại của tuấn anh.Tối qua tao vào công viên.Gặp online ôm lão lâm hà.Cái thằng cha viết bài đánh máy đó.Quá xa còn lan cặp bồ với lão ấy.In chìm trong mộng.Giấc mơ ngập ngoài lộn vụn.Nhìn thấy mình chăn bò.Vẫn con bò lông vàng cánh gián ngày trước.Tỉnh giấc.Em thấy lòng trống rỗng.Chẳng buồn chẳng vui.Lúc chiều.Có người rủ hiền tối đi nhá xem chương trình ca nhạc đặc biệt.Hiền thở.Em chả bao giờ xem ca nhạc.Thế em thích cái gì.Nhìn hiền như nhìn một vật lạ.Em chỉ thích ở nhà đọc sách.Ảnh chế cười nhạo.Không nói gì.Ông bạn đi cùng buông lại một câu.Lúc cả hai đã lên xe.Thương thay biển núi.Thương thay miền núi.Thương thay miền núi.Những nước mặt đỏ bầm sáng nở.Những cái nick nát nước.Những ánh nhìn như thuốc vào lưng.Những chuỗi cười để lên nhau rơi loảng xoảng.Thương thay miền núi.Ừ cũng.Cái đất nước này.Tựa lưng vào miền núi mà đi lên.Sao.Khổ nhục vì bảy luận thơ.Nghe lời tuấn anh hiền viết thêm bài nữa.Như tiếng sỏi rơi xuống lòng giếng cả không có phản hồi.Chỉ có một tin nhắn.Lại theo gió mây tìm.Quả báo nặng lạc trôi vào máy điện.Cuộc kháng nhiều người.Vũ thị hiền là con ma rừng.Hiền dậy mở cửa đi ra ngoài.Gần hai mươi bốn giờ đêm.Mấy căn phòng trọ cùng dãy im lìm.Mỗi phòng chỉ vài mét vuông.Lùn ngõ vắng vợ đánh điện.Khu nhà chung cư án ngữ trước.Phơi ra những chủng tộc.Lủng lẳng áo quần đung đưa cánh.Một con chuột to xù run run hít đất bên trên cái cống ngầm.Đuôi chổi lông chờ mấy đốt sần sùi.Đặc quánh một thứ không gian dùng sẽ.Sẵn ra được.Ngày mai lại phải nín thở.Đi qua cái làn đường nguồn nhục những người thích ngồi cười xe.Lại bắt xe buýt hai lần mới đến được tòa báo.Lại phải đi nhẹ nói khẽ phải liên tục cảm ơn xin lỗi.Phải trau chuốt ngôn từ thì tiếp xúc những người quan trọng.Lại ăn tranh thủ ngủ vội vàng.Đắp mặt bon chen.Vì một cái đi xa vời mà thực ra nên không hiểu nó là cái gì.Công danh tiền bạc.Thiên điểu không ham hố.Em chỉ thèm được sống thoải mái tự nhiên.Thèm có thiên nhiên tươi xanh.Có không gian để hít thở.Những đi đâu bây giờ.Trở về quê hương.Để dân làng xì xào họ hàng thất vọng.Nghị định đổi đối thân thương lại rưng rưng muốn ủa về tây bắc.Nhưng chân đã bước ra khỏi cửa.Rồi.Đường lên đèo dốc.Thăm thẳm khói sương.Mỗi lần nghĩ đến ngược xuôi hà nội lại rùng mình.Đường về xa lắm.Các bạn vừa nghe truyện ngắn đường về xa lắm của nhà văn phạm duy nghĩa.Qua giọng đọc phương.Sound.Biên tập viên văn nghệ có đôi lời bình luận.Từ các bạn.Truyện đường về xa lắm của nhà văn phạm duy nghĩa.Xoay quanh nhân vật hiên một cô gái miền núi tốt nghiệp thủ khoa báo chí.Cuộc đời hiện của đoạn đầu khá quen thuộc.Sinh viên nghèo vượt khó.Trụ lại được ở thủ đô.Vinh danh cho cả dòng họ phân vân.Có đi.Mọi chuyện sau những ồn ào còn lại là những chuyên không biết chia sẻ cùng ai.Lấy bối cảnh một tòa soạn báo.Hưng yên phụ trách chuyên trang văn hóa văn nghệ.Làm việc cùng với nhà thơ trẻ bế linh lan.Trưởng ban tuấn anh mải buôn bán hơn bảy vợ.Đường về xa lắm.Các loại bình góp không đẹp lắm trong giới văn chương báo chí.Ở đó.Không phải chuyển các ngành nghệ thuật.Mà là truyện tranh giấu với nhau để lăng xê tên tuổi.Sự bể phái yếu kém về chuyên môn.Đối với hiền.Một người chân chất thật thà.Tự tin và sự học và sự độc của mình.Thế giới ấy xa lạ.Bạn độc ác đến nhường nào.Chuyện đan xen giữa quá khứ và hiện tại.Sữa làm quê lam lũ và phố thị phồn hoa.Để làm một sự tương phản giữa hai không gian và thời gian.Còn thiên.Chập chờn giữa hai biển xa lạ.Như tỉnh như mê.Truyện kết lại lưng chừng.Như một sự rụt rè hụt hẫng.Đi về đâu để trở về.Thật khó để sống với cái nghèo cái đói.Nhưng còn khó hơn khi sống ở một nơi thiếu tình người.Những câu hỏi đấy.Rồi hiền sẽ phải trả lời một cách rất khó.Nhưng không phải hôm nay.Khi đường về xa lắm.Chương trình đọc truyện đêm khuya hôm nay do biên tập viên nguyễn hà thực hiện tin tưởng ở đây.Hình ảnh.Các bạn. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com