Ba Lần Lỡ Nhịp - Tập 1 - Truyện đời Thực Cực Hay 2020 - Mc Anh Sa

ba lần lỡ nhịp - tập 1 - truyện đời thực cực hay 2020 - mc anh sa

Anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả những khán giả của chuyện tình vào khung giờ phát sóng quen thuộc.hai mươi giờ mỗi tối.Ba ngày hôm nay thì chúng ta sẽ cùng nhau đến với một bộ truyện mới được mang tên.Ba lần đổi.Quý vị và các bạn thân mến bộ truyện của chúng ta kể về một mối tình chênh lệch tuổi tác.Giữa một cô nữ sinh mười bảy tuổi.Và một anh chàng giám đốc hai mươi chín tuổi.Lần đầu tiên gặp gỡ thì cô đã gọi anh là chú.Hình ảnh lại rung động với vẻ ngoài ngây thơ và đáng yêu ấy của cô.Thế nhưng mối tình đầu này lại mang đến cho cô quá nhiều nỗi đau.Và đây cũng chính là vấp ngã đầu đời.Khởi đầu cho một cuộc đời đầy sóng gió của cô sau này.Bây giờ xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung chi tiết sự đầu tiên của bộ chuyển ba lần lỡ nhịp tác.A niên qua phần diễn đạt của anh sa.Vương thủy.Em đố anh đuổi kịp em đấy.Hình ảnh đôi trai gái đuổi bắt nhau trên cánh đồng cỏ lau.Cường tiếng cười giòn tan của cô gái.Quả thật.Đẹp như một bức họa tình yêu.Cô là phong thủy.Một nữ sinh mới mười bảy tuổi.Cái tuổi đẹp nhất nhiều ước vọng nhất.Cô là con gái đầu lòng cho một g.Có hai chị em gái vào một cậu con trai út.Mẹ là giáo viên cấp hai.Bố là chủ một xưởng mộc.Còn anh là doãn tuấn.Vốn là bạn làm ăn của bố cô.Anh hơn cô đến mười hai tuổi.Có một điều lạ lùng là anh và cô .Tình cùng ngày cùng tháng.Chỉ là cách nhau mười hai năm.Tuấn là con trai trường của một gia đình khá giả.Bố mẹ là dân kinh doanh có tiếng tăm ở trong vùng.Sao anh còn một cô em gái.Anh gặp cô khi thủy mới mười hai tuổi.Lúc đó.Anh cùng bố đến xưởng gỗ.Đặt một số bàn ghế cho công ty.Cô bé với hai bím tóc dài.Nước da trắng hồng lần môi trường chín dễ thương vô cùng.Anh đã người ngốc trước nụ cười hồn nhiên của cô bé.Đến nỗi tiếng chào chú của thủy.Khiến cho tuấn giật mình.Kể từ ngày đó chẳng hiểu sao một chàng trai mới tốt nghiệp đại học chuẩn bị tiếp nhận công ty của gia đình.Lại có hứng thú với xưởng.Lực thế anh lấy cớ đến sửa xe.Tiến độ đến đâu.Khi tiếng anh lại lấy lý do đến xem.Màu vecni đã phù hợp chưa.Nhưng thực ra.Là chỉ để nhìn thấy cô bé dễ thương ấy.Ngày bàn ghế được giao cho công ty.Anh ngẩn ngơ tiếc nuối.Bởi sẽ không được gặp cô bé nữa.Và cũng chả biết kiếm lý do gì để đến xưởng mộc nữa.Vậy là sau bao nhiêu đêm trằn trọc.Anh lại lò dò tới bất chuyện với bố của cô.Chỉ vì.Cháu thích nghiệm .Cô bé đi học.Anh đang đợi trước cổng trường rồi tạo ra những cuộc gặp gỡ tình cờ mỗi lần thanh hà.Cứ như thế cho đến khi cô bước vào lớp mười.Tuổi mười lăm.Đẹp tựa trăng rằm.Làn da hồng hào ngày xưa.Bây giờ nó là như trứng gà bóc.Mái tóc đen dài xõa ngang lưng.Đánh mất bầu trời trong trẻo.Như làn nước mùa thu về.Bên cô.Anh luôn thấy vui vẻ khi hỏi cùng tiếng cười giòn tan ấy.Trong ngày sinh nhật lần thứ mười lăm của cô.Cũng là sinh nhật thứ hai mươi bảy của anh.Tuấn chào cho cô báo hồng nhung đỏ thắm và nói rất khó.Thủy.Anh yêu em.Có mở to mắt ngạc nhiên.Chú.Sao sao chú lại nói.Ảnh gửi hình.Em không bỏ được cách gọi đó sao.Thủy vẫn ngày thơ đã.Nhưng mà.Chú là bạn của bố cháu mà.Tuấn nhẹ vuốt mái tóc của cô rồi nói.Bạn kinh doanh thôi mà.Vả lại tình cảm.Có bao giờ tính tuổi đâu.Thủy rủ là con gà nhưng được sống trong tình cảm yêu thương nuông chiều từ bé.Nền quốc chưa hiểu thế nào là tình yêu.Những bức thư tỏ tình của các cậu bạn trong trường luôn được cô đọng rồi cất đi chứ chưa bao giờ trả.Nhưng với chú tuấn thì lại khác.Cô thích nhìn ánh mắt đăm chiêu của chú.Thích nụ cười rất hiền của chú.Cái đẹp ở người đàn ông trưởng thành.Khiến trái tim của thầy.Nhân lên những âm vang rất khỏe.Có lẽ vì thế.Tình yêu đầu đời của cô chính là chú.Cô cảm nhận được thấy rằng.Khi gặp chú.Mặt mình sẽ nóng ran.Tìm được nhanh hơn và đôi khi.Tẩy trần lại luống cuống.Đó là cảm xúc mà khi ở cạnh các bạn trai.Thủy không thể nào cảm nhận được.Nghe lời tỏ tình ái.Cô chỉ biết gật đầu.Rồi áp khuôn mặt đỏ bừng của mình vào lồng ngực ấm áp của tuấn.Thời gian thấm thoát thoi đưa.Họ đã yêu nhau hai năm trời.Đó là một tình yêu trong sáng của tuổi học trò.Mỗi sáng mỗi chưa.Mỗi chiều.Đằng sau chiếc xe đạp điện của cô nữ sinh thủy.Trên đường đến trường.Đâu là chiếc xe máy của anh chàng tuấn phòng trà.Lịch làm với đôi mắt ấm áp.Làng nuôi mồm.Messi cần công lên.Cũng biểu đón cuộc trái tim bao người con gái.Anh luôn tôn trọng cô không đi ngang hàng.Để có thoải mái nói cười với bạn bè.Anh cứ âm thầm đi sau cô như một sự bảo vệ chở che.Bởi bố mẹ cô rất nghiêm khắc.Nền của bảng anh không thể công khai tình yêu đó.Dù vậy tình cảm mới trái lồng.Chẳng kém cạnh gì những cặp đôi khác.Những buổi chiều tan học sớm.Anh và cô thường rong ruổi trên khắp các nẻo đường quê.Cánh đồng cỏ lau này luôn là điểm hẹn lý tưởng.Để rồi sau mỗi buổi chiều.Họ lại bệnh viện lưu luyến tạm biệt nhau.Tuấn đuổi kịp thủy.Nắm chặt tay cô rồi đỡ cô ngồi xuống một mô đất nhỏ giữa cánh đồng cỏ lau.Ảnh quét mồ hôi trên trán của cô rồi nói.Em chạy như vậy không mệt sao.Thấy cười giòn tan.Có anh giả mới mệt đấy.Tuấn cười lớn rồi nói.Ái chà.Dám ghẹo anh.Vậy chắc anh phải cưới vợ.Chào đến khi tóc.Còn đi họp phụ huynh nhỉ.Thủy nháy mắt đáp.Thế anh định khi nào cưới vợ đấy.Tuấn nhìn cô bằng ánh mắt thật sự.Xấu như không thấy đấy.Khi nào.Em đủ lớn.Thế rồi anh nhẹ nhàng.Đặt mua của mình lên môi của cô.Một tay anh giữ lấy gái cô một tay luôn vào mái tóc của người con gái anh yêu.Đôi môi của anh trượt trên đôi môi của cô.Trời đất như chao đảo.Túi xách đôi môi.Ôm lấy cổ tuấn.Mình đón nụ hôn nồng nàn ấy.Họ hôn nhau say đắm mãnh liệt.Mặc kệ gió rì rào trò chơi.Mặc kệ mây khúc khích rượt đuổi nhau.Mặc kệ mặt trời đảo.Chụp ảnh mình cưới trên trời.Đến khi thủy cảm thấy hơi thở như khó khăn hơn.Tuấn mới lưu luyến rồi đôi môi người yêu.Anh còn tranh thủ nhãn mà người yêu rồi mới thì thầm nói.Anh đợi em làm vợ anh.Thẻ đỏ mặt nói.Anh đợi lâu vậy không chán sao.Tuấn ôm lấy cô áp mặt có vào ngực của mình.Anh chỉ sợ.Em chán lão già này thôi.Chị cười giòn tan.Thế chúng ta ngáo tài nhé.Sẽ không bao giờ xa nhau chịu không.Tuấn bật cười trước cử chỉ đáng yêu của cô.Anh dương ngón tay đan chặt vào tay cô.Một tay kéo của bảo gần.Thơm lên trán cô rồi sẽ nói.Anh sẽ không bao giờ xa em.Không bao giờ.Thì ôm chặt lấy anh rồi nói.Bố em kể rằng.Về mà em mê nghệ sĩ cải lương.Nên đặt tên em là thủy.Nhiều người nói tên của em buồn và sẽ mau nước mắt.Nhưng em không thấy như vậy.Lúc bé.Em được bố mẹ yêu thương.Lớn lên được anh yêu thương.Vậy là em hạnh phúc lắm rồi.Tuấn xúc động trước suy nghĩ nghiêm túc của thủy.Anh nói rất nhiều.Thủy à.Cuộc đời còn rất dài.Ngày tháng còn rất nhiều.Nhưng có một điều sẽ không bao giờ thay đổi.Đó là.Anh sẽ yêu em đến hơi thở cuối cùng.Thì nhìn thẳng vào mắt anh và cũng thấy được sự si mê đắm đuối trong đó.Cô thảo thể nói.Nhưng em muốn thi đại học.Em muốn trở thành giáo viên như mẹ.Có được không ạ.Tuấn bấm mẹ chán của cô.Được tất nhiên là được.Anh luôn ủng hộ mọi sự lựa chọn của em miễn là em hãy nhớ rằng.Đằng sau mỗi bước em đi.Luôn có anh là đủ.Thể thực sự cảm thấy mình may mắn là một cô gái mới lớn.Cô không nghĩ mình lại có được một tình yêu chân thành và trọn vẹn đến thế.Cô đã từng xem phim đọc truyện.Và thấy tình yêu được thường bồng bột nên dễ đổ vỡ.Thiên đường với tuấn.Cô lại có một niềm tin mãnh liệt.Cô yêu anh bằng tất cả sự vụng dại và đam mê của tuổi thanh xuân đẹp đẽ.Còn anh lại luôn trân trọng.Nâng niu cô như một bông trinh nữ thuần khiết trắng trong.Chỉ sợ nếu mạnh tay một chút.Phim những cánh hoa sẽ rời.Mặt trời sắp.Tuấn lại lưu luyến.Tập tối rồi.Để anh đưa em về nhé.Thì bỗng nhìn anh ruột giải đáp.Anh tuấn.Còn một tháng nữa là đến sinh nhật thứ mười bảy của em.Cũng là sinh nhật lần thứ hai mươi chín của anh.Em.Sẽ tặng anh một món quà đặc biệt.Tuấn vuốt nhẹ mái tóc người yêu.Rất mấy sợi tóc lò vào vành tai của cô và nói rất khó.Anh đợi em.Bấm anh và coin hàn trong ráng chiều chạng vạng.Mặt trời bỗng đỏ rực như máu nhuộm đỏ cả một vùng trên trời.Vẫn với gương mặt đỏ ở.Đang rón rén dắt xe vào sân.Tôi giật mình khi nghe tiếng của bố.Thủy.Sao về muộn vậy.Thế còn chưa kịp trả lời đã nghe tiếng anh là anh của cô em hải.Ái chà em biết rồi.Chị lại đi gặp anh tuấn.Thủy vụ đưa tay bịt miệng của em lắm lời nói nhỏ.Tuổi này đừng không đòi điện thoại xem thần tượng hát nhé.Hạnh gỡ tài chỉ cười xòa rồi cố ý nói to.Chị gặp lại anh tuấn cùng lớp để hỏi bài chứ gì.Em biết thừa.Chị sinh học vừa thôi.Buổi tối cũng không biết đường về kìa.Lúc này thì có phì cười.Hạnh quả là con bé nhà nguyện.Nó thầy cô hai tuổi nên học cùng trường.Chẳng khó khăn để biết chuyện cô và anh.Những việc con bé chưa được dùng điện thoại.Nền cô cao cỡ để giao kèo với hạnh.Đi xe vietcombank vào những buổi chiều có hạn tuấn.Bởi vì nó mê thần tượng hàn quốc nền cờ bằng anh mới có những buổi hẹn hò bình yên như chiều nay.Là hai chị em rủ.Nhưng tính tình hạnh hoàn toàn trái ngược với cô.Trong khi thi.Những ảnh mà nhẹ nhàng.Dịu dàng.Ân cần chu đáo.Thì cô em lại chích.Chưa thấy người đã nghe tiếng.Chị cậu em trai đạt là có tính cách ôn hòa khá giống cô.Thì vội vàng rửa tay rồi lên phòng thay quần áo và nhanh chân chạy xuống phòng ăn.Chỉ cần nhìn thấy nụ cười trìu mến của mẹ.Cùng những món ăn mẹ nấu là bao mệt mỏi trong cô tiểu tan hết.Bữa cơm đầm ấm gồm những câu chuyện vui vẻ hàng ngày.Luôn khiến cho cô thêm yêu gia đình bé nhỏ này.Bố cô vừa ăn xong liền hỏi.Thủy.Con định thi vào trường nào đấy.Cô vừa lấy khăn lau miệng vừa trả lời.Dạ con sẽ thi vào trường đại học sư phạm.Còn muốn làm cô giáo giống như mà.Bố cục nhìn con gái với ánh mắt trìu mến.Nhưng không kém phần mềm khác.Bố mẹ luôn tôn trọng quyết định của con.Những năm cuối cấp rồi.Con chú ý giữ gìn sức khỏe.Lo lắng học tập.Không để ý những chuyện lên tới nghe chưa.Lần sau về muộn quá thì phải gọi cho bố.Bây giờ đường xá phức tạp lắm.Bố cho con dùng điện thoại để liên.Chứ không phải dùng vào việc vớ va vớ vẩn đầu đi.Thế hơi chột dạ.Nhưng rồi nhanh chóng nhìn miệng cười.Bố yên tâm.Con sẽ đỗ đại học trong năm nay mà.Bố cục người.Ừ.Bố mẹ tin tưởng còn.Hai chị em cô thu dọn bát đĩa rồi lên phẩm học bài.Ngồi vào bàn.Hình ảnh nụ hôn ban chiều lại quanh quẩn trong tâm trí cô.Thì bất giác chạm tay lên môi mình và bật cười.Hạnh thấy chị ngồi nghiêng góc lại chiều gặp.Nay.Cô giáo tương lai nghĩ gì đấy.Thủy giật mình.Không chỉ vì giọng của em gái bất chợt vang lên mà còn bởi câu nói ấy nhắc nhở cô.Về lời hứa với bố mẹ.Thủy từ bé đã là đứa con ngon.Nên cô luôn ý thức rằng việc học phải đặt lên hàng đầu.Cô không muốn bố mẹ thất vọng.Nhưng cũng không ngờ.Trái tim của mình lại lỗi nhịp sớm nhỉ.Vì thế cô luôn tự nhắc mình phải dung hòa cả hai thật trọn vẹn.Vậy mà nhiều khi trái tim lấn át lý trí.Khiến cho cô lại ngồi suy nghĩ vẩn vơ.Trái ngược với không khí đầm ấm ở nhà của tôi.Bữa ăn nhà tuấn đơn điệu với những câu chuyện hàng hóa.Học hỏi kinh doanh.Mẹ anh chẳng bao giờ có thời gian nấu ăn.Bởi bảo quá bận rồi.Tất cả đều dành cho người giúp.Ăn tối xong ôm vĩnh.Bố của anh ngồi uống trà cùng vợ là bàn.Ơn chị trước ghế sofa đối diện rồi nói với con trai.Còn ngồi xuống đấy.Bố mẹ có việc muốn nói.Tuấn quá hiểu chuyện bố mẹ sắp nói ra nên anh ngồi xuống và đi thẳng vào vấn đề.Bố mẹ.Còn đã từ bỏ ngành thiết kế mà mình yêu thích.Để học ngành quản trị kinh doanh theo ý của bố mẹ.Con cũng đã không chọn cách sống tự lập mà mình thích.Để sống cùng bố mẹ và em gái.Nhưng riêng chuyện cưới vợ.Mồm bố mẹ tôn trọng sự lựa chọn của con.Tuấn đã quá đau đầu với những lần nói chuyện.Nên anh quyết định mở lời trước khi nghe những mệnh lệnh từ bố của mình.Trong khi bạn an lộ rõ vẻ tức giận.Thì ông vĩnh vẫn điềm nhiên uống trà và thông thả nói.ba tuần nữa.Còn bé trúc sẽ về nước.Cũng sắp đến sinh nhật lần thứ hai mươi chín của con.Bố mẹ muốn hai bên gia đình nói chuyện về hôn ước từ nhỏ của hai đứa.Tuấn công mày nói.Của nó sao vậy.Vậy là đến cả việc con lấy vợ bố mẹ vẫn quyết định can thiệp đến cùng sao.Bạn ăn lên tiếng.Con đường tượng ngoài thời gian ở công ty còn làm gì bên ngoài mà bố mẹ không bị.Con bé thủy.Chỉ là đứa nít ranh.Gia đình đó làm sao mà sướng với chúng ta.Sao mà sao được với cái.Tuấn trầm ngâm một lúc rồi nói.Nếu bố mẹ mất còn cưới người khác ngoài thủy.Còn sẽ đi khỏi nhà này.Bạn lúc này đặt mệnh tích trà xuống bàn.Mày nói sao.Mày bỏ tất cả để cho con bé.Vậy từ ngày mai.Mỗi tài khoản ngân hàng của mình.Sẽ bị khóa.Mày ra đi tay trắng.Mà tiêu diệt tình yêu được không.Tuấn kiên định gật đầu nói.Còn chấp nhận.Bã mía mai.Mày nghĩ là trên đời này sẽ có đứa con gái nhà nghèo yêu mày không phải tiền sao.Tuấn nhìn mẹ nói.Vậy trước khi.Bà ngoại cũng nghèo.Không lẽ mẹ cưới bố con cũng vì tiền sao.Mẹ anh lúc này tiến mặt nhện cả giọng nói.Dám cãi lời mẹ.Vĩnh tỏ rất điềm tĩnh hơn nói.Thôi thôi không cãi nhau nữa.Tóm lại sinh nhật lần này con phải có mặt ở nhà.Tuấn bất lực trước sức ép của bố mẹ.Anh thử giải đáp.chín giờ.Còn có hẹn với bạn ở quán bà rồi.Hồng vĩ.Vẫn bình thản nói.Được.Bữa tiệc của gia đình bắt đầu từ sáu chiều.Tân biết anh đi đâu cũng sẽ có tai mất của bố mẹ theo dõi.Anh không lo cho bản thân mà chỉ sợ phiền lụy đến thủy.Nhưng nếu bây giờ anh cứ cố chứ.Cố giảm cân.Thì với một con cáo già trong ngành kinh doanh như bố anh.Chắc chắn cô và cả gia đình cô sẽ không tránh bị liên lụy.Vì vậy anh chọn cách điều hòa.Để mọi chuyện dịu lại.Anh xin phép lên phòng làm việc.Tới mười một khuya anh xong việc vào mười điện thoại.Nhìn nụ cười rạng rỡ của thủ.Ở trên màn hình.Lòng anh nhẹ nhõm hẳn đi.Anh luôn tin cô.Tin vào tình yêu của cô bởi vì thủy quá thánh thiện.Lúc này sợ cô đang bận họp nên anh nhắn tin.Vợ yêu của anh đang làm gì vậy.Thì cũng vừa hoàn thành xong bài tập ôn thi.Nhìn cười đọc tin nhắn của anh rồi trả lời.Ai là vợ anh chứ.Em vừa học bài xong.Anh đang làm gì vậy.Phía bên kia rồi bấm cuộc gọi video nhưng thấy không dám nghe nên tiếp tục nhắn tin.Em không nghe được đâu.Lữ bố mẹ biết thì.Tuấn bật cười khi nghĩ đến gương mặt lúng túng của cô lúc này.Anh nhanh tay trả lời.Anh cũng vừa làm xong việc.Vợ yêu ngủ sớm đi.Nhớ giữ sức khỏe để còn làm cô giáo.Học sinh này sẽ theo cô suốt đời.Cô tưởng tìm cười.Chào anh rồi giữ nguyên tâm trạng lâng lâng em ấy ấy.Chìm vào giấc ngủ.Cuối cùng ngày sinh nhật của anh và cô cũng đến.Gia đình anh trang hoàng đẹp đẽ.Quần khách đến với đủ các mối quan hệ làm ăn.Tuấn chả hỏi cứ cẩm mỹ.Lòng nóng như lửa đốt.Và mất thì liên tục liếc đồng hồ.Trước đi cùng với bố mẹ trên chiếc mercedes bóng loáng.Cô là thanh mai trúc mã của anh.Của anh ba tuổi.Rất xinh đẹp và kiêu sa.Cô mới du học ở úc về.Chúc bạn tuấn tử bé.Anh còn nhớ.Ngày đi du học.Cô bé khóc nức nở đòi tuấn phải đi theo.Với anh.Chúc chị là của em gái bé nhỏ.Cưỡng như trang em gái của anh vậy.Nhưng chụp lại không nghĩ thế.Ngày đó của bé yêu cầu tuấn hứa sẽ lấy mình làm vợ.Giờ mới chịu lên mấy bài sàng ốp.Anh cũng chỉ nghĩ.Đây là trò đùa trẻ con nên hứa đại cho xong.Không ngờ sau mấy năm gặp lại.Trong bộ váy body màu đỏ.Để lộ làn da trắng sứ và ba vòng hoàn hảo.Câu đầu tiên có nói với anh.Khiến tuấn giật mình.Anh tuấn.Em trở về làm vợ anh đi.Tổ chức cười lớn.Cái con bé này.Chẳng giữ ý tứ gì cả.Chụp nhõng nhẽo nói.Anh tuấn đã hứa với con rồi mà.Còn đi học mấy năm.Chị đổi mỗi ngày này thôi.Tuấn lúc này cưới vợ.Chúc.Em càng lớn càng xinh đẹp đấy.Chấm hỏi mọi người vào trong.Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi.Tiệc sinh nhật hoành tráng diễn ra.Ai cũng vui vẻ.Trưa chủ nhật bữa.Trị nấm lòng tới nhà thủy.Gia đình trúc và tuấn trò chuyện rôm rả nhất là khi nhắc tới hạnh phúc hai đứa.Chồng ánh mắt ngập tràn hạnh phúc của trúc.Và vẻ điềm tĩnh lạnh lùng của tuấn.Đốm tám:bốn mươi lăm.Điện thoại của anh reo lên.Anh đứng dậy xin phép mọi người ra ngoài nghe điện thoại.Thực ra.Địa chỉ là cuộc gọi ảo anh tự đặt địa lý cưới sang mà.Mấy phút sau.Tuấn chiều vào chào mọi người rồi nói.Dạ con xin phép được đi tổ chức sinh nhật cùng nhóm bạn thân à.Không khí bộ nhìn lắng xuống.Mà anh tỏ vẻ không vui.Bố anh bình thạnh gật đầu.Còn chút đứng bật dậy nói.Anh tuấn trần bì với.Tuấn cười.Em ở đây với mọi người đi.Toàn con trai đi nhậu với nhau.Em đi theo không tiện đâu.Mẹ của trúc kéo tay con gái rồi nói.Tỉnh nói đúng đấy.Vả lại hai đứa đã cưới nhau đâu.Không phải để cho anh tuấn thoải mái chứ.Chụp lúc này phụ kiểu ngồi xuống.Tuấn cúi chào mọi người rồi phóng xe đi.Đúng lúc ấy ông vĩnh.Sẽ nước mắt ra cửa.Một bóng người vội bước chân về phía cầu.Lên xe love vào màn đêm.Vì đã bị theo dõi rất nhiều lần nên tuấn không khó phát hiện ra.Cái đuôi đang bán sau xe mà.Anh vẫn bình thản phóng xe đến một quán bà trong thành phố.Người ta nhìn thấy cậu ấm họ doãn với chiếc áo sơ mi trắng xám và quần âu đen.Vừa huýt sáo vừa đi vào quán bar nhộn nhịp.Một chốn ăn chửi rằng ở nơi đây.Anh vui vẻ cho hỏi mấy người bạn.Vỗ vai ông chủ quán bà rồi thì thầm gì đó.Chị thấy ôm chặt đầu và cười rất tươi.Khoảng mười lăm phút sau đó.Người ta thấy một chàng trai cao ráo với đôi mắt thâm tình.Chồng chiếc áo sơ mi tối màu.Để ở cúp cổ để lãng tử.Ra khỏi quán bar bằng cửa sau.Nhảy lên một chiếc xe phân khối lớn.Lò hút đến nhỏ của thủy.Còn tại tư gia.Ông vĩnh vẫn nhận được các bức ảnh của cậu con trai từ xa ngồi nhậu với bạn bè trong quán bar.Và chẳng có một bóng hồng nào cả.Khi vừa đến nhà người yêu tuấn đã nghe tiếng nói cười vọng ra.Bữa tiệc sinh nhật của thủy.Luôn đầm ấm và vui vẻ như vậy.Nghe tiếng chuông cửa.Thủy vụ chạy giấc.Thái tuấn.Cùng ngạc nhiên nói.Sao anh không gọi điện thoại.Anh vào nhà bố mẹ em dễ nghi ngờ lắm.Tuấn nhìn sâu vào đôi mắt của cô.Anh có chuyện muốn thưa với bố mẹ.Cùng ngạc nhiên nói.Chuyện gì vậy à.Tuấn cường.Em bắt trộm của em đứng mãi thế này sao.Muỗi cắn đỏ trên anh giờ này.Cho anh vào nhà đi.Thì mở cổng.Tò mò nhìn tuấn rất server.Thế anh không đi chiếc xe quen thuộc như thường lệ.Con ngạc nhiên nói.Anh đi xe của ai vậy.Anh muốn xem.Xe của anh bị thủng lốp đang sửa cô bé.Vào đến nhà.Bữa tiệc đã sắp tàn.Mấy người bạn thân của thủy chuẩn bị về.Hậu cung là gì tuấn nhưng vẫn tỏ ra không quen biết.Bố thì ngạc nhiên khi thấy anh.Tuấn.Cậu đến có việc gì sao.Dạ cháu tới dự sinh nhật của thủy.Nhưng bận quá nên đến hơn mụn.Bố cục người lớn.Cậu biết ngày sinh nhật con bé sao.Quý hóa quá.Thôi đã đến rồi thì ngồi đi.Bố thúy trò chuyện kinh doanh với anh rất vui vẻ.Nhưng những người bạn trên thương trường.Anh cũng bình thản đáp chuyện cùng bố của cô.Được một lát.Anh nghiêm túc nói.Chưa hả bác.Hôm nay cháu đến đây muốn thư một chuyện à.Bố thì lúc này hơi nhíu mày hỏi.Cậu có chuyện gì sao.Dạ cháu muốn xin phép hai bác.Chào chỗ tìm hiểu em thủy.Bố cùng ngạc nhiên.Cậu bảo sao.Nó vĩnh cửu cách nhau đến mười hai tuổi đấy.Vả lại.Nó còn đang đi học cơ mà.Chị cảm giác mình đang run lên.Tuấn chết.Không thèm bàn bạc với cô một tiếng.Lần này thì hay rồi.Coi pháo của bị nhốt luôn trong phòng không biết chữ.Hai tay của cô lúc này đang chặt vào nhau.Thiệt cuối gần mà.Không dám ngẩng lên nhìn bố.Tuấn ngồi bên cạnh.Dường như cảm nhận được sự run rẩy của cô.Nên sẽ đưa bàn tay của mình nắm chặt tay cô.Bàn tay của anh rất ấm.Nhưng vẫn chưa khiến cho thủy vững tâm.Cô tô.Bốt cổ xưa này rất nghiêm khắc.Vợ ơi luôn tin tưởng và cô.Niềm tin ấy quá lớn.Nhiều khi khiến cô thấy áp lực.Sẽ khiến ông thất vọng.Tiếng của tuấn hoàng lê.Dạ cháu biết.Cháu đã dõi theo em thủy mấy năm trời.Nhưng nay em đã mười bảy tuổi.Đã bước vào độ tuổi làm người lớn.Nên cho bú.Được đàng hoàng.Tìm hiểu em.Như những người trưởng thành.Cháu xin lấy danh dự của mình ra đảm bảo với hai bác.Sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học tập của thủy.Cháu luôn ủng hộ con đường sự nghiệp của em ấy.Chỉ mong hai bác cho phép cháu qua lại.Và nếu em rảnh.Thì thi thoảng.Chở em đi dạo cho khuây khỏa là được à.Cháu đã sang tuổi hai mươi chín.Tình cảm hoàn toàn chín chắn.Chứ không có ý định bông đùa đâu ạ.Thủy sẽ giúp làm thái độ của bố.Cô thủy bố mẹ mình đang nhìn nhau rồi cùng con xuất chúng.Những lúc này trên khuôn mặt của anh chỉ có hai chữ.Thành phần.Mấy phút trôi qua.Mà thủy dài dằng dặc như cả thế kỷ.Tiếng của bố vàng lê.Khiến cho cô giật mình.Chúng tôi biết cậu là người tử tế.Gia đình cậu cũng đàng hoàng.Nhưng con bé còn dại dột lắm.Về nó lại nhõng nhẽo phiền cậu thôi.Dạ không ạ.Thủy rất trong sáng và thánh thể.Cháu thật lòng với em ấy.Tải lịch đồ của bố khiến thủy ngỡ ngàng.Không sao.Cuộc sống này có thêm người bạn như cậu.Quả là một may mắn với con bé.Chúng tôi không chắc chắn về duyên phận của cậu và con gái tôi.Nhưng tôi tin vào tứ kết của cô.Tuy nhiên là bậc cha mẹ.Chúng tôi không muốn cậu và nó.Vì tình cảm mà ảnh hưởng đến học tập.Còn bé cần một công việc tử tế trong xã hội.Tôi và cậu là bạn làm ăn.Bây giờ cậu tìm hiểu nó.Tôi muốn cậu hiểu rõ những gì vừa nói.Tuấn gật đầu đáp.Dạ vâng.Cháu chắc chắn sẽ được em ấy học tập thành tài.Hai bác cứ yên tâm mà.Đến lúc này thủy vẫn không thể tin nổi.Mình đã được phụ huynh đồng ý công khai mối quan hệ với anh.Có cửa hết nhìn bố mẹ.Rồi lại nhìn sang tuấn.Đến kỳ thấy anh sẽ chạm tay vào mặt của mình.Cô mới để ý mình đã khớp tự bao giờ.Thì lúc này nghẹn ngào nói.Con cảm ơn bố mẹ.Con hứa sẽ không làm bố mẹ thất vọng luôn à.Bố mẹ của cô cũng cười.Vậy là cô con gái của họ đã lớn thật rồi.Tuấn cũng tranh thủ luôn.Dạ hôm nay cũng là sinh nhật cháu.Chính sách ipad.Chào cháu đưa em đi dạo một chút.Cháu hứa sẽ đưa thủy về sớm.Được sự đồng ý của bố mẹ vợ tương lai.Anh lúc này chở cô ra cánh đồng cỏ lau quên thu.Những điều khiển cho cô bất ngờ.Làm mứt anh và cô thường ngồi tâm sự.Hôm nay rực sáng.Những ánh đèn đủ màu sắc.Và một sân khấu nhỏ nhỏ ấm cúng.Ở giữa.Làm một chiếc bàn.Hai chiếc ghế tạo theo phong cách cổ điển.Cô thực sự ngỡ ngàng trước sự chuẩn bị của tuấn.Đang đứng hình.Bỗng anh quỳ xuống trước mặt của cô.Thủy à.Làm vợ anh nhé.Lần này cô ngỡ ngàng đến trường sa.Cảnh này có mới chỉ được thấy trên phim hay những tác phẩm ngôn tình.Vậy mà.Nó đang diễn ra với chính cô.Thiệt.Những giọt nước sung sướng và hạnh phúc.Cuộc khởi kiện đòi về chia tay để anh đeo nhẫn.Chiếc nhẫn được làm rất tinh xảo.Không quá phô trương mà tinh tế.Phía sau viên đá sáng lấp lánh.Là hai chữ t được khắc tinh tế.Đây là hai chữ cái viết tắt tên của anh và cô.Một khung cảnh lãng mạn như giấc mơ khiến cho thủy nghẹn ngào không nói nên lời.Chỉ biết ôm chặt lấy anh mà khóc.Tuấn vừa lau nước mắt trên khuôn mặt khả ái của khu vực i.Lại khóc nhè rồi.Ai không biết lại từ.Anh bắt nạt vợ đi.Cô lúc này mặt mũi tèm nhem nữ.Mà vẫn bật cười nói.Tại anh cả đấy.Không nói trước với em gì cả.Lữ bố mẹ con trò dục cấm không cho gặp nhau nữa thì sao.Từ lúc này âu yếm nhìn cô.Vợ anh muốn công khai tình yêu của chúng ta.Và anh tin.Tình cảm của mình sẽ thuyết phục được bố mẹ vợ thôi.Anh đúng là tự tin quá nhỉ.Mà sao bố em lại không nhìn ra.Bộ mặt thật của anh chứ.Cái gì mà bộ mặt thật.Chẳng phải anh quá đẹp trai sao.Em có muốn nhìn bộ mặt thật của anh cơm đây này xem đi.Thôi thôi đi.Anh khôn thế toàn trêu em thôi.Tuấn cáo của lại gần mình hơn.Vuốt mái tóc đang bay trong gió của cô.Hôn nhẹ lên đó và nói thật khỏe.Thủy à.Chỉ khi bên em.Anh mới chân thật nhất thôi.Thì lúc này ngước nhìn anh.Ánh mắt thẳm sâu đắm đuối như nước.Khiến cổ nhớ chết chìm trong đó.Coi như bơi trong biển tình yêu mà không tài nào thoát ra được lúc này đây.Thủy chỉ muốn được bên anh.Nghe nhịp tim của anh.Hỏi cường những nguyên dương của nhịp đập trái tim mình.Chỉ cần ngồi cạnh anh bình yên bên anh.Ngành nổi thủy anh cười.Là thủy hạnh phúc lắm rồi.Cô cứ nhìn anh ngốc như thế.Cho đến khi cảm thấy.Môi của mình man mát thường thơm.Anh đang chạy mất của mình và mút cô.Cần người của cô như có dòng điện chạy qua.Cái run rẩy của cô càng khiến cho tuấn mạnh bảo.Thủy như đêm cùng anh.Không gian như lắng đọng.Thời gian như ngừng lại.Chỉ có cô và anh với ngọn lửa tình đang từ từ trái lê.Bàn tay không an phận của tuấn.Từ gái trượt xuống eo của cô.Kính cường lực bị điện giật.Cô bắt đầu run rẩy nhiều hơn.Hô hấp trở nên khó khăn hơn.Tuấn bắt đầu lưu luyến rồi mỗi cô rồi hôn xuống.Anh hồn rất nhẹ rất em nhưng cũng đủ khiến cho thủy thủy trao đào.Anh định cáo thì ngồi xuống ghế thì cô lại nắm chặt tay anh.Áp lên ngực của mình.Đôi mắt của tuấn hiện lên một tia ngưỡng hàng.Có thấy ít hầu của anh bắt đầu lên xuống.Cô hiền là anh khát khao.Nhưng vẫn luôn nhẫn nhịn.Để giữ gìn cho cô.Tay của cô bắt đầu cởi từng cúc áo sơ mi của tuấn.Giọng anh lúc này đã trở nên khẩn đặc.Cô vẫn im lặng.Chỉ sợ mở miệng nói ra điều gì đó lại làm mất đi cái không gian tình yêu đẹp đã này.Lúc này.Thì có thể nói với anh.Tuấn.Em yêu anh.Tuấn lúc này nhìn cô rồi nói.Thủy à.Em em không sợ sao.Cuộc đời.Nhấn anh cũng đều vào tay em.Cuộc đời em bị trói vợ anh rồi em còn sợ gì nữa.Món quà sinh nhật này.Em tặng anh được không.Nhưng mà.Anh chỉ muốn giữ gìn cho em thôi.Tuấn à.Em biết.Anh đã vì em mà làm rất nhiều.Em cũng muốn ràng buộc gì cả.Chị muốn em thuộc về anh thôi.Kể cả nếu sáng ngày mai.Anh không cần em nữa.Vẫn rời xa em.Em cũng sẽ không.Lời của cô chưa kịp nói xong thì đã bị đôi môi của tuấn nút tròn.Lần này anh hôn mãnh liệt cháy bỏng.Tuấn hồn đến quay cuồng trời đất.Sau khi giây phút cao trào qua đi cả hai người ngại mồ hôi nhưng lại hạnh phúc ngập tràn.Anh ôm chặt lấy cô.Một lúc sau mới chịu nằm sang bên cạnh.Sẽ hôn lên môi cô.Rồi ngồi.Lấy khăn nhẹ nhàng lau cho cô.Giọt máu đỏ thẫm thấm vào chiếc khăn và chảy ở trên đùi của cô.Khiến cho anh thêm trân quý người con gái này.Tuấn nguyện suốt đời.Sẽ ở bên che chở cho cô.Và không bao giờ rời xa.Anh lại hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của cô rồi nói khẽ.Em có mệt lắm không.Cường em rất hạnh phúc.Có giúp đầu và vòng ngực của anh.Vậy là cô đã hoàn toàn thuộc về anh một cách trọn vẹn.Dưới bầu trời lấp lánh ngàn sao với hai trái tim cùng chung một nhịp đập.Hướng về nhau.Tiếng của tuấn vang lên.Cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.Em à.Sắp đến giờ giới nghiêm rồi.Lúc này có mới để ý đã gần mười một giờ đêm liền gồm ngồi dậy.Tuấn ôm cô.Hôn say đắm.Giờ mới đỡ cô lên xe trở về nhà.Thành phố đêm hè sáng rực ánh đèn.Hai tâm hồn yêu nhau vẫn bên cạnh nhau.Hai trái tim ấm nóng vẫn cùng chung nhịp đập mặc chân ngoài kia.Cuộc sống còn lắm shopee.Chiếc xe của tuấn.Giường ở trước cổng nhà thờ.Đất nước đồng hồ đã điểm mười một đêm.Vậy mà đôi trai gái.Vẫn dùng rằng trước cửa.Tuyển thợ mũ bảo hiểm cho thủy vuốt mấy sợi tóc lò của cô.Thơm lên trán người yêu rồi nói.Em vào nhà trước đi.Cơm anh đi rồi em mới vào cơ.Cứ như thế này mãi sẽ bị phụ huynh mắng đi.Mùa nào.Sáng ngày mai anh sang đưa tới trường nhé.Dùng dằng mãi một.Thủy mới chịu vào mở cổng.Tuấn nhìn theo cho đến khi có vào phòng khách giờ mới quay lại cổng sau của quán bar.Khoảng mười lăm phút sau.Người ta lại thấy tui.Chồng bộ quần áo ban đầu lên chiếc xe chở về nhà.Trong khi đó.Thủy vừa bước chân vào phòng khách.Đang nghe tiếng của bố.Huế.Còn lại đây.Lúc này thì cứ giật mình.Dạ.Con cứ tưởng là bố mẹ đã ngủ rồi chứ.Con xin lỗi đã về nhà hơn một.Nói rồi có tỏ ra nhanh nhẹn đi lại ghế dù người vẫn đau ê ẩm.Bố của nhấp một ngụm trà rồi nói.Con yêu tuấn lâu chưa.Dạ cũng khá lâu rồi.Nhưng mà bố yên tâm.Còn vẫn là học tập đầy đủ.Bố của nhẹ nhàng nói.Bố mẹ tin con luôn ý thức được rằng thời đại này cần phải học.Đây là con đường duy nhất.Bền vững nhất.Nếu còn muốn sau này.Có cuộc sống vững vàng.Chứ không có bằng cấp.Sau này buôn bán cũng vất vả lắm.Chỉ bằng cứ có công việc ổn định.Con gái.Còn phải lo gia đình nữa con hiểu không.Dạ vâng con hiểu.Bố mạng internet.Mẹ của nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.Bố mẹ tin con.Nghĩa là con cần hiểu.Và làm tốt công việc của mình.Chứ không phải là buông lỏng bản thân.Con gái.Cần phải biết giữ gìn.Còn nhớ.Cổ đại rất khó.Trong lòng bỗng giấy lên một nỗi lo sợ mong manh.Dạ vâng con biết rồi.Còn xin phép lên phòng ạ.Bố mẹ của cô gặp đầu.Đừng thức khuya quá đi.Con chào bố mẹ rồi lên phòng tắm tát.Những dấu hồng xanh đỏ trên cơ thể.Sau cuộc ân ái đã nhất của rằng.Cô đã là người đàn bà của anh.Quốc hội mặc bộ quần áo kín đáo để che đi rồi soạn sách vở chưa ngày mai.Leo lên giường nằm bên cạnh của em hả.Đã ngủ từ bao giờ.Tuấn về đến nhà.Đã mười một giờ hơn.Ông vĩnh vẫn đang ngồi đợi anh ở phòng khách.Tuấn.Lại đi.Lúc này thấy anh giả vờ nha sai rồi nói.Bố mẹ hả.Cần uống hơi nhiều.Hai người tha cho con đi.Ông vĩnh nghiêm mặt nói.Từ bao giờ.Con có cái kiểu nói chuyện sức xử như thế.Gia đình chúc tới chúc mừng sinh nhật của con.Một con muốn đi là đi.Tới quán ba đàn đúm đến tận khuya.Bây giờ.Con chưa đến bê tha như vậy sao.Bạn ăn tiếp lời.Người ta đi với ma thì mặc áo giấy mà.Con nhà tử tế.Người kế nghiệp gia đình doãn tuấn.Tụ tập những nơi như thế.Đúng là bất ngờ.Tin nóng mặt nói.Còn nhắc lại là nhóm bạn tổ chức sinh nhật cho con.Và chúng con cũng không chơi bời gì cả.Vả lại con đã xin phép đàng hoàng.Chứ không tự ý.Còn nữa.Mẹ bảo con đi với ma.Ai là mai chứ.Hay là trong mắt của mẹ.Con nhà nghèo không phải là người trần nhà.Mẹ cũng tưởng xuất thân nghèo khó.Mạng quên rồi sao.Còn lớn rồi.Có thể tự ý thức và chịu trách nhiệm với hành động của mình.Bố mẹ đừng ép còn quá.Bạn ăn lúc này đây.Mạng không bao giờ cho phép còn bé tí.Bước chân vào nhà.Mẹ chỉ chấp nhận cái chút thôi.Con dâu nhà họ doãn phải có học thức.Môn đăng hộ đối.Từ lúc này chán nản nói.Vậy thì bạn đi mà lấy.Còn chuyện họp thức.Chưa biết ai hơn ai đâu.Con xin phép.Lúc này anh chỉ hỏi đi lên phòng.Định sự gọi video cho thủy nhưng cô bé đã ngủ rồi.Chị thấy một tin nhắn được gửi đến máy của anh.Cách đó một lớp.Anh về nhà chưa.Em buồn ngủ quá nên ngủ trước đây.Chúc anh ngủ ngon.Yêu anh.Tuấn lúc này bật cười.Sẽ hôn lên khuôn mặt trên màn hình điện thoại.Chỉ cần nhìn thấy nụ cười hồn nhiên ấy.Bao nhiêu bạo dâm với anh đều vô nghĩa.Những ngày sau đó.Thủy bận rộn với kì thi cuối cấp.Nên họ cũng ít thời gian ở bên nhau.Chị gặp lúc cô đến trường.Hay lúc tan trường.Hoặc qua điện thoại.Công ty của tuấn cũng chuẩn bị cho mở chi nhánh mới ở đà nẵng.Nên anh phải bay vào đó.Để ổn định tình hình.Ngày thi đại học gần kề.Thủy tràn đầy hy vọng trước một kỳ thi tốt.Cô học hành rất chăm chỉ.Tuấn thì lùn động viên cô.Nền thủy vững tâm lắm.Buổi sáng ngày thi đầu tiên.Có mặc bộ đồng phục học sinh rồi xuống nhà ăn cơm.Mẹ cô đã chuẩn bị sẵn một phần sôi.chín đ.Cùng những miếng thịt hầm thơm nức mũi.Thủy hấp ngồi ăn món xôi vừa thích để chuẩn bị đi thi.Chị nhường cô vừa sẵn một miếng thì dạ dày bỗng cuộn lên một cơn buồn nôn.Cô bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc lùn tháng.Nhưng chỉ ra toàn nước thôi.Mẹ của vụ chạy theo hốt hoảng nói.Con làm sao thế.Dạ.Con không biết.Hãy dạo này thức khuya nên dạ dày có vấn đề mà.Con ổn không có đi thi được không thấy.Chắc không sao đâu mà.Con ngồi nghỉ ngơi một chút là đỡ thôi.Hôm qua còn cũng thế này.Nhưng chỉ một tạo cho nó khỏi mà.Mẹ cút mẹ sống lưng con gái rồi nói.Con đừng cố quá.Nếu không khỏe.Thì sang năm thì lại không sao cả đâu.Con lắc đơn nguyễn huệ.Không được.Sao như thế được mà.Trả lại.Thì mười lăm tiếc lắm.Cô không muốn bố mẹ thấp.Không muốn cố gắng cả một năm trời bị uổng phí.Và không muốn anh lại đợi cô lâu thêm nữa.Vì thế thì cố gắng mạnh mẽ bước ra ngoài.Tuy nhiên vừa đến được bàn ăn.Thì có thể đầu óc của mình quay cuồng.Đất trời chao đảo rồi đến kỳ.Cô rơi vào trạng thái vô thức.Không biết gì nữa.Đến khi tỉnh dậy thì có thấy.Mình đang nằm trong bệnh viện một mình.Từng giọt nước biển đang được truyền từ từ vào người.Sau mấy giây trấn tĩnh.Cô vội vàng bật dậy.Giám sát nhìn xung quanh nhưng không thấy ai cả.Coi nhìn ra bên ngoài cửa sổ.Nữ mùa hè rực rỡ.Chắc là chưa lắm rồi.Vậy là có.Lỡ mất kể thấy quan trọng rồi.Thì bật khóc nức nở.Cánh cửa phòng mở ra.Đây là phòng yêu cầu.Nên chỉ có một mình cô.Vị bác sĩ bước vào nhìn con gái trên giường.Khẽ thở dài một tiếng rồi nói.Cháu thế nào rồi.Bác sĩ à.Cháu làm sao vậy.Bố mẹ cháu được.Có phải cháu không đi thi được nên họ giận cháu rực.Vị bác sĩ cười nhẹ rồi nói.Không phải đâu.Bố mẹ rất lo lắng cho cháu.Mẹ cháu về nhà lấy ít đồ.Còn bố cháu thì phải đóng viện phí.Bác cũng vừa có kết quả xét nghiệm.Nên vào đi.Xem cháu giặt sao.Có thể vào nói.Cháu làm sao vậy bác.Vị bác sĩ ngạc nhiên nói.Cháu không biết là mình có thai sao.Thì lúc này hát miệng.Bác sĩ nói gì cơ.Cháu có thai.Cháu có thai ba tuần chưa có tim thai.Nhưng chắc chắn đã vào tử cung rồi.Lúc này thì nước mất cô rời lại trả.Vậy là cô đã vi phạm lời hứa với bố mẹ.Có phải làm sao đây.Đứa bé này là kết quả tình yêu ngọt ngào.Nhưng lại khiến cô trở thành đứa con hư đốn.Bôi tro chất chiếu vào mặt bố mẹ của cô.Gia đình cô xuân anh.Không có giờ.Những luồng trong.Và được mọi người tôn trọng.Bây giờ cô có bồ.Lấy gì để gột rửa đi.Clip mãi mới nói được.Bác sĩ à.Có phải giờ mới có kết quả.Nghĩa là bố mẹ cháu chưa biết đúng không.Vị bác sĩ gật đầu rồi nói.Cháu không muốn bố mẹ biết sao.Thủy nức nở cầu xin.Tiểu sử.Xin bác đừng nói với bố mẹ cháu.Nếu không.Cháu bật cả gia đình cháu.Không thể nào chịu nổi mất.Đúng lúc ấy thì cánh cửa phòng lại bật mở.Bố của thủy lo lắng bước vào.Nhìn thấy ông.Cổ ở khóc.Tuổi thân.Tình hận và xót xa.Mọi cảm xúc đều vỡ òa.Khiến cô chỉ biết khóc.Cùng bố với nhiều sợi tóc bạc đi lại ôm lấy con gái bé bỏng rồi nói.Đến thì còn không sao rồi.Bố cô không hiểu hết cảm xúc của cô lúc này.Ông cho rằng con khóc vì lỡ để thi.Uống nước nhìn bác sĩ.Đôi mắt lo lắng nổi.Bác sĩ à con gái tôi.Vị bác sĩ nhìn sạc có ánh mắt cầu cứu của thủy rồi nói.Cháu bị thiếu máu do thiếu sắt.Có thể việc học hành căng thẳng quá.Gia đình cần bổ sung dinh dưỡng cho cháu nhé.Bị mất chị cứ tờ giấy siêu âm.Kể một đơn thuốc bổ rồi đưa cho bố của cô.Thì lúc này thở phào nhẹ nhõm.Bố cô đi ra ngoài mua thuốc.Vị bác sĩ ra khỏi phòng thì điện thoại của thủy văn lê.Là tuấn.Chắc anh nghĩ cô thi xong.Nên lúc này gọi cho cô.Có bấm nút nghe.Em nghe đi.Em thấy thế nào rồi có nhớ anh không.Đã cố bình tĩnh nhưng không hiểu sao khi nghe giọng của anh nói.Thì không thể nào kiềm được.Một tay của cô ôm chặt ngực.Tiếng.Không kìm nén được mở bật lên.Giọng của tuấn hút hoàng.Làm sao vậy.Có chuyện gì nói anh nghe.Tuấn tắt điện thoại.Chuyển sang cuộc gọi video.Anh nhớ cô đến tiền giải và lo sợ bố mẹ anh sẽ làm tổn thương cô.Các anh đi đà nẵng.Còn gì.Lại nghĩ việc này anh có quyền được biết.Cô không muốn ràng buộc anh.Việt quốc tự nguy.Giờ đây.Tôi muốn nghe ý kiến của anh.Thủy run rẩy bấm nút nghe.Có thấy anh đang ngồi trong văn phòng.Chuyển thể của đang nằm trên giường trong bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình.Hai mắt sưng húp thì hốt hoảng tột độ.Có chuyện gì xảy ra vậy em.Thủy đức lửa nói.Tuấn à.Em.Em có thai rồi.Cùng nước nhìn tuấn.Thế chồng mất của anh có chữ c.Ngạc nhiên.Anh và cô cứ nhìn nhau như thế.Đồ ngốc của thủ lúc này mới được đụng hoạt.Có lẽ.Đã quá ảo tưởng và tình yêu này rồi.Gia đình anh danh giá như thế.Đâu thể nào chấp nhận một đứa con dâu nghèo nàn.Không bằng cấp và học hành dang dở như cô.Cuộc không có điểm gì xứng với anh.Người thứ tình yêu thuần khiết của mình.Cột xay rồi.Nhưng cô không có quyền trách anh.Bởi vì đây là sự lựa chọn của cô.Thủy đã mường tượng ra cả.Anh và gia đình anh sẽ đưa cho cô một giấc tiền.Vợ yêu cầu cơ.Bỏ đứa bé.Hoặc là đi thật xa.Để sinh xong rồi họ sẽ lấy mất đứa con đó.Giống như trong những câu chuyện ngôn tình.Hay những bộ phim tình cảm tâm lý.Chỉ mới nghĩ đến những hình ảnh đó thôi.Cô đã rùng mình lạnh toát sống lưng.Vì thế cô không muốn nghe những lời đau đớn đó nên đã cố gắng nói một cách rành mạch nhất.Không sao đâu anh à.Là em tự nguyện.Em bé.Gia đình anh sẽ không chấp nhận.Em chưa có công việc.Lạnh lùng.Học hành chưa đâu vào đâu.Anh không phải khó xử đâu.Em tự biết phải làm gì.Nói rồi có cố nặn ra một nụ cười.Nước mắt trực làm già.Cô cũng không chờ tuấn trả lời mà vội vàng tắt máy.Lúc đó có mới ở khớp nức nở.Cuộc khóc cho cái dại dột của mình.Giờ không biết ăn nói sao với bố mẹ.Học hành thì dở dang.Tương lai mù mịt.Cuộc khóc cho tình đầu dang dở.Cô đã tự vẽ ra một viễn cảnh.Của máy lều tranh.Cùng hai trái tim vàng.Mà đời thực chẳng bao giờ có.Giờ thì hết rồi.Hết thật rồi.Tình yêu ấy tựa như một đóa quỳnh nở vội trong đêm.Rất thơm nhưng chóng mặt.Khớp chén chè.Thế mới để ý nãy giờ có mấy cuộc gọi nhỡ của tuấn.Cô vội tắt nguồn.Dù gì thì im lặng.Còn hơn nghe lời cay đắng.Thì ngủ thiếp đi đến khi tỉnh lại trời đã về chiều.Có mệt mỏi ngồi.Giật mình thấy bạn ngồi trên ghế cạnh giường bệnh.Mà.Mẹ của cô vuốt nhẹ mái tóc con gái.Nhìn đôi mắt sưng húp của con.Mở sắp ra vô cùng rồi nói.Không sao đâu.Làm sao chúng ta làm lại nhé.Thúy lại khóc.Con xin lỗi.Con xin lỗi mà.Hai người theo đuổi hai suy nghĩ khác nhau.Một người mẹ đau xót nhìn đứa con gái ngoan ngoãn.Giờ sao nằm đây.Khóc sưng mắt vì lỡ để thi.Còn đứa con thì lại ăn.Vì lỗi lầm với bố mẹ.Đến đầu vì tình đầu dang dở.Mẹ thủy lau nước mắt cho con rồi nói.Sao điện thoại của con.Không liên lạc được vậy.Dạ.Chắc là máy của con hết pin mẹ à.Ừ thôi ăn cháo đi.Mẹ để trong bình giữ nhiệt vẫn nóng đi.Chắc sáng giờ chưa ăn gì đói lắm rồi.Ở đây một đêm.Ngày mai ổn định lại về.Đừng suy nghĩ gì cả nhé.Thủy súp.Nước mắt đã qua anh việt.Đến cuối cùng.Gia đình vẫn là nơi duy.Ôm ấp vỗ về cô.Thì đón bắt chéo tử mẹ xúc từng thìa cháo thơm ngon ăn.Có biết bây giờ có phải đối mặt với tất cả.Có anh về cả đứa bé trong.Dù sau này có ra sao.Cô cũng không bao giờ bỏ con.Bản năng làm mẹ trong lòng cô gái mười bảy tuổi.Thật mạnh mẽ.Cô chỉ lo sợ.Khiến bố mẹ của mình đau lòng.Còn gia đình của tuấn nhận đứa bé hay không.Thì đây vẫn là kết quả tình yêu đầu tiên.Đẹp đẽ của cô.Là con của cô.Vì vậy.Có phải khỏe.Ăn uống sầm suối trong lúc mẹ về nhà.Thủy mới mở nguồn điện thoại.Có thấy hàng chục cuộc gọi nhỡ của tuấn và một loạt tin nhắn.Tại sao tắt máy.Ảnh nền điện thoại đi.Em nói linh tinh cái gì vậy.Em có thai.Ảnh vui mừng còn không hết.Ai bảo em phải đi đâu.Năm nay không thi thi.Em và con sẽ khỏe mạnh.Sinh con rồi.Nếu em muốn đi thi đại học.Anh vẫn ủng hộ em.Anh lấy vợ chứ không phải gia đình anh lấy đâu mà em lo chứ.Thủy à.Anh van xin em đấy.Đọc xong những dòng tin nhắn.Mặt cầu lạnh nhẹ đi.Nhưng không phải vì tủi thân mà là vì hạnh phúc.Vậy là cô hiểu sai anh rồi.Cô đã làm cho anh lo lắng.Bố nhìn con nở một nụ cười rồi bấm gọi video.Biểu diễn bên kia giật nhàng bắt máy.Sao bây giờ em mới mở máy.Anh đang đặt vé máy bay để về đây.Vì em tưởng.Anh không cần em nữa.Sao lại không cần.Em có biết là anh lo lắng lắm không.Ai bảo anh không nói gì cứ im lặng như thế.Cứ nhìn người ta trầm trồ.Làm em cứ tưởng.Em cho anh nói thì sao.Để kịp điện nói gì đâu.Lúc này thì thủy mới nghĩ lại.Đúng là cô có cho anh cơ hội để nói đâu.Cô cứ nói một hơi dài rồi tắt máy.Thủy đỏ mặt nhưng vẫn cố cãi cùn.Ai bảo anh cứ nhìn em chằm chằm làm gì.Là nó cứ từ từ.Em lớn rồi.Làm mẹ rồi đấy.Bây giờ còn để trí tưởng tượng bay cao bay xa như thế.Anh nhìn là bị nhạc nhỉ.Mừng quá không nói nên lời thôi.Hiểu chưa.Thì lúc này phải cười rồi nói.Em lớn rồi mà.Tuấn chạm nhẹ lên má của cô ở trên màn hình.Anh xin lỗi vì lúc này lại không ở cạnh em.Chi nhánh ở trong này mới thành lập nên chưa ổn định.Một tháng nữa anh mới xong việc.Nhưng mà em yên tâm.Anh sẽ không bao giờ xa em.Anh về đến thưa chuyện với bố mẹ em nha.Để bầu to mặc váy cưới không đẹp đâu.Lúc này thì có khóc.Những giọt nước mắt thì nhiều lần thành rồng.Cuộc đời này có nợ anh quá nhiều.Cuộc sống quá ưu ái cho cô xin gặp được anh yêu anh.Vợ sinh con cho anh.Tôi thấy lòng bình yên ấm áp đến lạ.Giọng của tuấn lúc này sắp sáng nói.Sao lại khóc nữa thế.Anh có bắt nạt em đâu.Em mặc.Con nó khóc theo bây giờ.Vì em vui.Cảm ơn anh nhiều lắm.Trời cảm ơn huệ dưới đây.Chúng ta sắp là vợ chồng rồi.Em đừng có nói lúc chưa giận anh đang tháo nhẫn ra rồi đấy.Thì lúc này giữa ngón tay đeo nhẫn.Như lời khẳng định rằng.Quốc không bao giờ quên anh.Cũng như tình yêu của họ.Tuấn vừa nghiêm mặt nói.Tốt.Bây giờ việc của em anh ngủ thật tốt.Đợi chồng em về.Hiểu chưa.Thủy gạch đầu cười nói.Em biết rồi.Tắt điện thoại một lúc l mà thấy cứ ngỡ mình đang mơ.Tay của cuộc khi chạm lên môi và cười mà.Vậy là anh sẽ không xa mẹ con của cô.Anh sẽ trở về làm chú rể của cô.Cùng cô xây dựng một mái ấm.Lúc này thì mẹ của thủy bước vào.Thế con gái ôm điện thoại cười như.Hốt hoảng nói.Thủy.Có làm sao thế.Không phải chỗ nào à.Thấy mẹ dừng dừng nước mắt ôm lấy mình.Thủy giật mình.Cô đang đắm chìm trong tình yêu ngọt ngào.Nhưng hình như.Mẹ của quốc đại tướng qua các vấn đề tâm lý.Cảm nhận bờ vai run run của người mẹ hiền.Còn lại ân hận xót xa.Nhưng trước sau gì bố mẹ cũng bị.Bây giờ có cần bình ổn sức khỏe.Chưa tuấn trở về.Nghĩ của nói với mẹ.Con không sao đâu.Còn buồn nên mở truyện cười trên mạng rất.Thế hai đang cười thôi mà.Chả bốc.Là mẹ hết rồi.Còn cứ làm những gì mình thấy thoải mái đi.Ừ như thế cũng tốt.Ngày hôm sao thủy xuất viện về nhà.Hạnh và đạt trợ chị bù.Nên cứ ríu rít kể đủ thứ.Nằm nhà mãi cũng chán thì lên mạng tìm xem có việc gì để làm.Thế một công ty may cần tuyển nhân viên.Số điện thoại thủ tục hồ sơ.Bởi vì ngoài bằng tốt nghiệp cấp ba thì cô chưa có bằng gì cả.Nhà thủy có một chiếc máy mài lúc nhờ mẹ cô vẫn thường mấy đồ cho mấy chị em của cô.Đồ mẹ mày xéo lắm.Bạn nào cũng khen.Vì thế.Thị trường sim mẹ học ma.Để tự may đồ mặc ở nhà vợ mai cho mấy em búp bê nữa.Nghĩ về cô liền xuống xin phép bố mẹ.Bố mẹ à.Bây giờ có ở nhà cũng buồn.Vài suy nghĩ linh tinh.Còn muốn xin vào làm ở công ty may mặc.Trước huy khoa.Cũng để kiếm thêm tiền trang trải cuộc sống.Năm sau còn có thể thi lại.Bố của cô nhìn con gái với ánh mắt ngạc nhiên.Ông không nghĩ đứa con bé bỏng.Lại có suy nghĩ tự lập như vậy.Thủy giống mẹ của quá.Ngày trước xưởng gỗ nhà ông làm ăn khấm khá lắm.Ông muốn giúp bà về sớm hơn.Nhưng mà vẫn mười một.Muốn học hành có nghề nghiệp ổn định.Giờ mới lấy chồng.Bây giờ.Thủy lỡ kỳ thi đại học mà lại sợ phiền lụy đến bố mẹ.Nhưng ông cũng xót xa.Khi con gái của mình.Tớ muốn bước vào đời.Thôi.Còn cứ ở nhà nghỉ ngơi đi.Nhà mình không giàu.Nhưng không cần nghèo đến mức.Không phải bươn chải như thế.Làm ở công ty cực lắm.Phải may theo dây chuyền công nghiệp.Sức khỏe của con như vậy không chịu nổi đâu.Mẹ cô cũng gật đầu.Đúng đấy.Con không cần phải nghĩ đến việc kiếm tiền.mười bảy tuổi còn ăn.Cứ nghỉ đi.Buồn thì đi chơi đâu đó cũng đủ.Đang nghỉ hè mà.Rủ hai em về quê đi đâu đó đi.Bố mẹ còn lo cho các con được mà.Nhưng thủy hiểu bây giờ có đâu chỉ lo cho một mình cô.Cô còn phải lo cho đứa bé trong bụng.Dù nhà tuấn có giàu cỡ nào.Họ có chấp nhận mẹ con cô thì thủy vẫn muốn có vốn liếng của riêng mình.Lúc này có quả quýt.Không sao đâu.Kiến thức của con cũng khá vững.Nên năm sau đến trước kỳ thi.Cần ôn lại vẫn có.Còn không thấy mất sức đâu.Trời cũng nhiều rồi.Còn muốn đi làm.Mẹ cũng thường dạy con cách may rồi nên bố mẹ cứ cho con đi.Còn hứa nếu mệt thì con sẽ nghỉ.Sợ còn căng thẳng.Bố mẹ thủy đồng ý phúc toàn.Công ty cách nhà của mười cây số nên ngày hôm sau cô bắt xe buýt tới phỏng vấn.Vì công ty may công nghiệp.Theo dây chuyền lại đang tình người.Chồng cùng anh nhện biết cắt may.Nền quản lý nhận công ngay.Vậy còn căn dặn.Vừa làm vừa học những chị em có kinh nghiệm.Cô vui vẻ cảm ơn.Rồi chuẩn bị bắt đầu công việc mới từ ngày hôm sau.Mấy ngày đầu vì chưa quen việc nên còn làm hơi chậm.Nhưng thủy vốn ngoan ngoãn chịu khó.Nền các chị ở đây chị bảo rất tận tình.Quân nhanh chóng làm quen với công việc.Ở công ty.Thủy quen với vân.Chỉ hơn cô ba tuổi.Nhà khách công ty năm cây số thôi nhưng đi cùng tuyến xe buýt với cô.Vườn đã giúp đỡ cô rất nhiều nên dần dần hai người hay trò chuyện thân thiết.Cô ấy cũng là người duy nhất ngoài tuấn.Bitcoin đang mang thai.Vì thế vườn giúp của làm việc nặng.Trong tuần đầu tiên đi làm.Thì không thể nói với tuấn về việc mới của mình.Cho đến một hôm.Đang giờ ăn chưa.Tuấn gọi video.Vậy cô không giấu được nữa.Anh ngạc nhiên thấy cô đang ngồi trong nhà ăn của nhân viên.Cô lúc này dọn ra trả lời.Em.Em đi làm công nhân may.Tuấn lớn tiếng nói.Em nói gì cơ.Sao lại đi làm.Anh bảo em chỉ cần ăn no ngủ ngon chưa anh về cơ mà.Cô lúc này hơi giật mình.Một phần vì anh nói to ở đây lại đông người.Vài người quay lại nhìn cô.Một phần về chưa bao giờ có thấy anh bực bội như thế.Tuấn cảm nhận được điều đó nên nhẹ giọng nói.Anh xin lỗi.Nhưng anh không muốn em vất vả.Anh lo được cho hai mẹ con mà.Em có vất vả đâu chỉ ngồi may thôi.Anh yên tâm đi không mệt chút nào cả.Tuấn ngào nhắn cuối cùng người yêu cứng đầu rồi nói.Chán xem không đi chơi.Đi làm làm gì.Bây giờ đang hè cơ mà.Thì bật cười nói.Người già nói chuyện sao giống nhau thế nhỉ.Anh nói cứ y hệt bố mẹ em.Tuấn chào mào.Đấy em thấy chưa em bướng quá cơ.Anh bảo chỉ cần em thấy thoải mái là được cơ mà.Anh đúng là không giữ lời.Anh nói như thế vì anh lo cho em.Ăn uống có đảm bảo không.Còn có mệt không.Anh đâu có lo cho em thôi đúng không.Em nói hay chưa.Anh lo cho con cũng là lo cho em mà.Không có em thì làm sao mà có con đi.Thế thái độ hết hoảng của tuấn cuộc cười lớn rồi nói.Em đùa thôi mà anh làm gì mà cuống lên thế.Em đi làm thế này sẽ gặp gỡ nhiều người có thêm bạn mới em vui lắm.Ăn uống cũng được.Em có nhắn nhầm gì đâu.Thôi được rồi.Anh chịu thua.Miễn em vui là đủ.Nhưng mà không được làm quá sức đâu đấy.Anh về.Em ở gần.Ảnh phật đẹp.Anh yên tâm em xăng hai ký rồi.Anh mà về.Em sẽ thành thùng phi di động.Từ lúc này bật cười.Nói được là làm được đấy nhé.Anh sẽ dùng vòng tay để kiểm chứng.Cô lại gật đầu những câu chuyện của hai người ngày nào cũng diễn ra vui vẻ như vậy.Thấm thoát thoi đưa.Cô đã đi làm được ba tuần.Sáng sáng bắt xe buýt.Chiều chiều lại cùng vân ra bến trường sa.Có hôm mẹ sự cố đói còn bất cầm theo thức ăn.Bữa trưa.Bữa trưa của cô vân lại thêm phong phú.Cả ngày.Chỉ cần cảm nhận được sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong bụng.Bé đã được tám tuần.Nghe tin thời rõ rồi.Cô vui lắm.Cách chấm bánh nhỏ trên màn hình siêu âm.Khiến của thủy thiên liêng vô cùng.Những từ kết quả siêu âm đều được thì rất cẩn thận.Cũng đã gần đến ngày anh trở về.Hôm nào tuấn cũng gọi và câu cuối cùng của anh luôn là.Anh đang cố gắng làm việc ngày đêm để sớm trở về với mẹ con em.Thì không nhắn gì cả.Nên gia đình cũng không biết là cô mang bầu.Lòng của cô luôn vui vẻ đón chờ ngày gặp lại anh.Còn tuấn anh nhớ thủy đến phát điên.Lần đi đà nẵng.Một phần vì công việc một phần cũng để tránh xa sự cố ý nghĩa của chúng.Và sự thức dục của gia đình.Nhưng anh nhớ thủy không chịu nổi.Giờ cô lại mang bầu con của anh.Tuấn sẽ đối mặt với tất cả.Để bảo vệ tình yêu của mình.Buổi trưa hôm đó vừa ăn xong.Thủy nhận được một cuộc gọi của tuấn.Nhưng hôm nay anh không gọi video.Em đang ở đâu đấy.Em mới ăn trưa công ty xong.Sao hôm nay anh không gọi video.Không muốn nhìn thấy em nữa à.Không muốn thấy anh còn muốn nghe vợ nói sao.Anh đang ở bên ngoài.Chỗ này không có internet.Thì ra là thế.Em mới đi khám hôm qua đấy.Bé con đã có tim thai.Và phát triển khỏe mạnh lắm.Dù không nhìn thấy cô nhưng tuấn vẫn nở một nụ cười ấm áp.Ánh mắt hoen đỏ về giúp đỡ.Giọng nói lộ rõ về cưng chiều.Anh nhớ em quá.Anh sẽ có một món quà bất ngờ cho mẹ con em.Thật không.Anh sắp về chưa.Đợi anh.Về nhận quà nhé.Điện thoại đã nhất là thủy vẫn đứng đó cười rạng rỡ một mình.Cả buổi chiều hôm đó.Thì không tập trung được vào việc gì.Có một chút hồi hộp một chút trong nhóm.Cụ mày buổi chiều chị quản lý ít đi kiểm tra.Nếu không cho cô sẽ bị trừ lương vì tội cứ lừa đĩnh.Cô lừa định đến mức lắp sai cả kiềm mây.Đang luống cuống thì có vân khắc phục giúp cô.Vừa làm vừa cười nói.Khiếp em today.Yêu thế này mà anh tuấn không cảm được mấy lao về ngay.Chắc là anh ta của vấn đề nhỉ.Khi đoạn mạch nối.Đ* vì em chưa quen nên.Thôi đi cô tô còn lại gì nữa.Nãy ăn chưa xong anh chị nói chuyện tôi nghe cả rồi.Em thông minh học nhanh thế.Một tuần đã may vào.Làm gì có chuyện rất say kim.Sao rồi trang sắp về nên mong đúng không.Chị đấy cứ trêu em.Thôi thôi xong rồi đấy.Làm cẩn thận.Kẻo bị thường đi.Quản lý mà thế.Dễ bị mắng lắm đấy.Cô cảm ơn rồi tập trung vào công việc.Nhưng lòng vẫn có chút cảm giác rất là.Linh cảm thấy một điều gì đó không thể nào diễn tả nổi.Thịt mọi thứ sang một bên để hoàn thành công việc.Lúc này suy nghĩ cũng chẳng được gì.Chị thêm rắc rối.Thanh lam.Cô và vân lại ra bến chờ xe buýt.Ngồi trên xe mà lòng của cô nôn nao lắm.Cô không hiểu mình đang làm sao nè.Chia sẻ quyền thuộc lao trên con đường mà ngày nào cũng đi về.Không hiểu sao hôm nay có thấy cái gì đó rất là.Phía trước chẳng biết là có chuyện gì.Mà người ta xuống giúp đỡ.Shocking tới.Cô càng thấy mọi người đổ về phía để nhiều hơn.Giao thông tắc nghẽn.Thủy thủy có cảnh sát giao thông.Tới đầu đạt và hướng dẫn mở lượng đường.Mấy người ngồi trên xe bắt đầu sốt ruột bàn tán.Chuyện gì thế nhỉ.Tắc đường rồi có cảnh sát kìa.Hình như là tai nạn đấy.Xe tải và xe máy thì phải.Đã muộn thế này bằng tắc đường chán thật.Ngồi một lúc.Thì bỗng thấy hơi chóng mặt và buồn nôn.Có lẽ giờ có đói bụng lại ngồi lâu trên xe mùi xăng khiến cho cuộc kháng chiếu cuộc gọi sang.Nói.Chị ạ.Em thấy buồn nôn quá.Em xuống xe một tí cho thắng.Ừ.Hay là em bị trúng gió rồi.Chị thấy mặt em xanh xao quá.Em cũng không biết.Chị thấy chóng mặt.Em xuống nhé chị.Vân vội nhân cô rồi nói.Thôi dưới có tai nạn em bầu bí không lên xuống.Lỗi nhìn thấy thì không nên đâu.Để biết vẫn lo cho mình.Bản tính lợi nhuận gan.Nền gạch đầu ngồi xuống.Chị nhận được một lúc cô lại không chịu nổi.Tay bịt miệng nôn khan.Gần vỗ vỗ vào lưng của cô.Lo lắng nổi.Khó chịu lắm sao.Phim bác tài trên xuống đi em không chịu nổi nữa rồi.Vân liền dịu thủy lên chỗ tài xế nói qua về tình trạng của cô.Bác tài thế.Cục đã quen với cô gái này.Nghe thấy thì gật đầu nói.Chắc là đường đang tắc.Một lúc nữa thôi thì xong đấy mà.Khi nào rảnh người ra thì bác gọi lên đường đi đâu xa đấy nhé.Trẻ gật đầu cảm ơn bác tài rồi cùng vẫn đi xuống đường.Đến nơi cô thích thở liên tục.Chưa bình ổn lại.Rồi sau đó liên việt hà ngồi.Đang quan sát xung quanh.Cô bấm sữa người.Khi nhìn thấy chiếc xe quen thuộc bị đánh bộ.Cách chiếc xe tải gây tai nạn một đoạn.Bỗng nhìn.Sống lưng của cô lạnh toát.Thủy vụ đứng bật dậy.Vân liền giữa thạch cốt dừa nói.Em làm gì thế.Mới xuống lại định lên xe à.Không.Em em đi lại đằng kia xem thế nào.Em điên à.Bầu bí không được nhìn tai nạn.Lỡ có chuyện gì thì sao.Dường như có điều gì đó thôi.Thủy một lần nữa lệnh gỡ tay.Chạy lại chỗ mọi người đang sớm.Cảnh tượng trước mắt thật kinh hoàng.Chiếc xe bị vỡ nát phần đầu.Viết văn một đoạn xa.Còn như lúc trước của chiếc xe tải.Máu chảy ra đỏ mối cả một đoạn đường.Người bị nạn đã mất.Các cảnh sát và người dân đang đắp chiếu lại đó.Khói hương nghi ngút.Cảnh sát giao thông đang dẹp đường để lưu thông có hai đồng chí đang dùng thước dây đo đạc vùng tai nạn.Cùng chỗ chiếc xe bị hấp vàng.Một đồng chí khác đang chụp ảnh làm tư liệu.Chủ nhật của cô đập thình thịch.Có thấy mặt của mình nóng ran dù sống lưng lạnh buốt.Những tháng sau của triều đình thân mến như vậy là chúng ta vừa nắng hai trăm tập đầu tiên của bộ truyện ba lần lỡ nhịp.Nguyễn thị và các bạn thân mến đây là một bộ truyện có diễn biến nó nhẹ nhàng hơn.Tuy nhiên vẫn mang đến cho chúng ta một chút cảm xúc gì đó đặc biệt là khi nghe xong tập đầu tiên thấy anh sang tin chắc là rất.Nhiều khán giả của chuyện tình đâu đó chúng ta sẽ nhớ về mối tình đầu của mình.Đặc biệt là những rung động đầu đời tình cảm của học sinh trưởng.Ở đâu đó có một chút bồng bột một chút ngây thơ và cũng để tích núi.Và bây giờ khi nghe xong tập đầu tiên thì dương như là cặp đôi nhân vật nam nữ chính của chúng ta sắp phải đối mặt với gì.Vậy thì nhận thấy rằng trở thành thì sao sau khi lắng này xong việc đầu tiên thì mọi người có cảm nhận gì về thơ.Nhân vật nữ chính trong bộ truyện này.Giờ có hai trăm số quý vị và các bạn sau khi nghe xong tập đầu tiên thì lại đột nhiên nghĩ phải mối tình đầu của mình.Tình yêu thời học sinh của quý vị và các bạn như thế nào mọi người có thể chia sẻ bằng cách bình luận ở bên dưới và chú.Hãy cùng chiều đội xem diễn biến tiếp theo của câu chuyện này sẽ như thế nào.Với tiêu đề là ba lần lỡ nhịp thì anh xa tin chắc là đây chỉ là mới là vấp ngã đầu tiên của thủy mà thôi.Cảm ơn tất cả những lý do của chợ tình đã đồng hành cùng với anh sao ở tập đầu tiên này.Vẫn như thường lệ nếu như mọi người cảm thấy thích bộ truyện này thì đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký kênh nhé.Còn bây giờ thì anh sang xin chào tạm biệt và chúc tất cả quý vị và các bạn một đêm ngon giấc. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com