Ba Lần Lỡ Nhịp - Tập 5 - Truyện Tâm Lí Xã Hội 2020 - Mc Anh Sa Diễn đọc-

ba lần lỡ nhịp - tập 5 - truyện tâm lí xã hội 2020 - mc anh sa diễn đọc-

Xin chào tất cả những cảnh đánh giặc của triều đình rất vui được gặp lại quý vị và các bạn vào khung giờ phát sóng hai mươi.Mỗi tối hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau đến với tự ngắt của bộ truyền ba lần lỡ nhịp.Các bạn thân mến ở tập truyện này thì một mắc xích lớn nhất sẽ được giải đáp.Đó là sự thật đằng sau cái chết của tuấn.Đây không phải là một vụ tai nạn đơn thuần mà đứng đằng sau đó là một âm mưu có liên quan đến một nhân vật mới.Đã được hé lộ ở tập truyện này bây giờ thì xin mời tất cả quý vị và các bạn đến với nội dung chi tiết của tập năm bộ chui.Ba lần lỡ nhịp tác giả thanh niên qua phần diễn tập của anh ta.Khoảng mười lăm phút sau chỉ có mặt của bạn là vào tù lấy vào của thủy rồi nói.Nói được từ chối đâu rồi.Nhìn những dấu vết trên ngực của thủy chỉ sắp xảy đến đầu đớn nhìn khuôn mặt đều dẫn đánh mất.Thật của bạn.Thủy đang nắm chặt chiếc điện thoại có dòng tin nhắn của minh hoàng chỉ lúc này tự trách mình.Tại sao tao lại ngu thế không biết hôm qua ở đấy ổn ảo quá tao nghe giọng nói không rõ.Chị biết là bố chở nặng nên hốt hoảng quay về.Về đến nhà thì chẳng có chuyện gì.Tao đã nghi rồi.Thế những không kịp nữa.Nói dùm chị bấm điện thoại gọi cho mình được bên kia mãi một lúc sau mới ngày mấy.Chị đấy à.Sáng giờ cuộc gọi tới có việc gì không.Mày có còn là con người nữa không sao mày lại làm việc tồi tệ như thế thì mình lúc này.Lại một lúc rồi mới cất tiếng.Thủy chưa chồng tớ chưa vợ chứ không ngủ được với nhau phải nói cái gì cơ.Sao mày ngu như thế.Người chứ có phải là động vật đâu nó cứ khác giống là ngủ được với nhau à mày có hiểu hai chữ tình yêu không.Vì nó chưa bao giờ yêu cái loại súc sinh như mày cả.Mình cười trong điện thoại rồi nói đó không phải là việc của cậu.Chị à hay là cậu bé ăn sao.Tốt nhất.Cậu nên biết thân biết phận đi mày bị thần kinh à.Tao thèm đếm xỉa gì tới cái loại như mà .Tao sẽ kiện mày tội cưỡng bức.Kiếm đi.Có bằng chứng không.Tất cả chỉ chứng minh một điều.Thủy tự leo lên giường chứ không thể bị khống chế.Tôi còn đoạn băng ghi hình sắc nét lắm.Cô ấy không hề phản kháng.Muốn xem không em gửi cho.Chỉ lúc này đến người.Nó đã dựng lên một vở kịch không có chỗ sở.Đầu tiên là kế điệu hổ ly sơn dụ chi ra khỏi nhà hàng rồi trước thuốc cho thủy mê man.Rồi thực hiện hành vi thú tính mà cô không thể nào phản kháng.Phận gái nghèo hai người làm được gì đây.Chưa kể gia đình hắn lại có thế à.Củ nghiến răng nói.Mà.Bảy sẽ chịu quả báo thôi.Mình lúc này nhất mà.Ừ.Tôi đang chờ đi.Cúp máy rồi chị vẫn hậm hực.Cô ôm lấy thủy đang ngồi như một kẻ vô hồn nói.Thủy à.Xin lỗi nha.Tại tao không tốt.Không bảo vệ được mà.Thịt lắc đầu mất mấy môn.Không đó.Đặt báo không giữ được mình.Tổng sai rồi .Thật có lỗi với mình hả.Hì hì.Thì vốn là một cô gái luôn rõ ràng trong tình cảm.Đã rất khó khăn để quốc gạt bỏ mọi mặc cảm đến với mình hoảng.Phi nhung giờ đây.Chụp hình cô đang rất đau đớn khi phản bội minh hoàng.Cheapest nền vỗ về cô rồi nói.Thủy à.Hãy cho đi là một tai nạn đi.Tao không nói mày không nói.Thị minh hoàng sẽ không biết đâu.Mạch quên đi.Mày sẽ làm được mà.Bây giờ tao đưa mày đi ăn.Mở khóa.Để tao lấy phấn trẻ thì mấy viết này đã.Chồng thì chỉ có trẻ đi những dấu vết hoàn lại kìa.Tìm mới ngẫm nghĩ những điều cô ấy vừa nói.Quên ơi.Có còn làm được gì khác sao.Nhưng cũng không quên được.Sổ đỏ.Cảm giác bị chà đạp khiến của thế kia tưởng chính mình.Có muốn chết đi cho xong.Những hình ảnh minh hoàng lại hiện lên trong đầu của cô.Anh sẽ thế nào nếu trở về không thấy cô.Và gia đình của cô.Phải rồi.Cần một gia đình bố mẹ cô.Con trai của cô nữa.Cô không thể nào chết được.Thì lúc này mất mấy đôi môi.Tao sẽ nói chuyện với hắn để chấm dứt mọi chuyện.Chỉ cách đấu tráp.Ừ.Rồi chúng ta sẽ vào đà nẵng.Mọi chuyện sẽ rơi vào quên lãng thôi.Thì bấm máy gọi.Mình ngay lập tức bắt máy.Thủy à.Nhớ anh rồi sao.Anh đã nói là em sẽ tìm anh mà.Cuộc khổ nạn cần tức giận.Tôi gọi điện nói với cậu một việc.Tôi cảm ơn cậu đã dành tình cảm cho tôi suốt những năm tháng qua.Việc tối qua.Coi như tôi đã tiến hành trên những chờ đợi của cậu.Từ giờ phút này trở đi.Tôi và cậu như chưa hề quen biết.Hãy coi chuyện tồi tệ cô đã làm với.Lịch sự chấm dứt tình bạn giữa chúng ta.Nếu cậu cần tìm đến tôi.Tôi sẽ chết ngay trước mắt của cậu.Mình lúc này ngạc nhiên nói.Em nghĩ kỹ chưa.Em không cho anh cơ hội thật sao.Ảnh hứa.Sẽ không bao giờ lừa gạt em.Thủy lắc đầu nói.Tôi không nói hai lời.Nếu như ngoại tôi.Chị và cậu ra.Còn có người biết chuyện tối qua.Tôi sẽ gạt bỏ tất cả sĩ diện.Để sống chết với cậu.Nếu cậu cả con như.Còn muốn tôi về tình bạn cũ.Tôi xin cậu đừng lại đi.Nói dối có tắt máy.Của mệt rồi.Thực sự quá mệt mỏi rồi.Có cần nghỉ ngơi.Thủy không đi ăn cùng chi mà nói bạn trở về nhà.Chị đã động viên rất nhiều.Nhưng cô vẫn chưa thể nào nguôi ngoai.Nghĩ đến cảnh mình đặt những dấu hôn lên cơ thể của mình.Giờ vào trong cơ thể của cô.Cô chỉ muốn nôn ra dẹp hết.Quần áo vào nhà tắm dùng sữa tắm kì cọ đến mấy lần.Vẫn thế nhớ.Cô lặng lẽ leo lên giường đi ngủ.Khang viên đã đi học lớp chuẩn bị cho hành trang vào lớp một.Mỗi mẹ con ở nhà.Thế con gái vừa về đã vội đi làm.Đã biết ngày có chuyện.Tính của thủy xuân hay ít nói.Trừ khi bạn tự tìm hiểu.Mẹ của vuốt mái tóc của con gái nói.Thủy à.Con chó chuyện gì vậy.Tối qua mẹ thấy tin nhắn của con gửi về.Sẽ ngủ ở nhà chị.Nhưng mà mẹ gọi lại thì không được.Thể giật mình nói.Con nhắn tin cho mẹ sao.Nhìn thấy mất con gái sướng.Mẹ cậu hoảng hốt nói.Kìa.Có chuyện gì sao.Hóa ra mình đã lấy điện thoại của cô nhắn tin cho mẹ cô rằng sẽ ngủ lại nhà chi.Sáng nay có gì đọc tin nhắn của minh hoàng.Rồi không còn tâm trí.Để ý đến những chuyện khác nữa.Hắn ta quá nham hiểm.Mẹ của thủy thế còn thức thì.Nên biết ngay đã có chuyện chẳng lành.Play viettel giờ nói.Kìa.Nói cho mẹ nghe đi.Đã có chuyện gì sao.Thực ra nãy giờ những lời quan tâm của mẹ đã khiến cho thủy hoàng lắm.Tính của không giả vờ đó.Không thật lòng đâu mà cố tỏ ra bình thường được.Biết không thể nào giấu được.Thủy nức nở kể lại mọi chuyện.Cuộc sống không giới tính.Mẹ ơi.Bây giờ có phải làm sao đây.Mẹ của bạn hoàng xót xa cho đứa con gái mới bước vào đời đã chịu bao trái ngang.Chính bản thân bà cũng không nghĩ.Cuộc đời đứa con bé bỏng hiền lành lại lắm đau khổ đến thế.Ôm con vào lòng bà mẹ giọng nói.Tội nghiệp con gái của mẹ.Sao lại khổ như vậy con ơi.Hai mẹ con cứ thế ôm nhau khóc.Một lúc sau.Mẹ cô lau nước mắt vừa nói.Thủy à.Đằng nào mọi việc cũng xảy ra rồi.Còn cực.Có xuống cũng không thể nào thay đổi được sự thật đó.Thảo mẹ cho con cứ vào đà nẵng học tập.Thi cử.Rồi mọi chuyện.Sẽ chuẩn lãng quên thôi.Thủy gật đầu bị mất đã sưng đỏ.Chị cũng nói như vậy.Con sẽ cố gắng.Con xin lỗi mà.Mẹ đừng buồn nhé.Mẹ của lắc được nhà vuốt tóc còn gái rồi nói.Không phải lỗi của con.Có được suy nghĩ nữa.Mẹ của lúc nào cũng như vậy luôn bao dung và vị tha.Với đôi vai tình cờ cùng trái tim vĩ đại ấy.Bà đã đun che chở cho cô trực mở bão rừng.Nghỉ ngơi thêm mấy ngày.Cô và chi cùng vào đà nẵng.Cả hai quay trở về với cuồng quay của công việc.Ngày thi đại học đến.Thủy tự tin bước vào phòng thi.Cô tiên những nỗ lực của mình sẽ đạt kết quả tốt.Cô và minh hằng vẫn nhắn tin qua lại.Anh bảo công việc đã khá ổn.Chỉ là toàn mọi việc để có yên tâm thi cử.Chuyện của mình cũng tạm lắng xuống.Hắn cũng không liên lạc với thủy nữa.Sau mấy ngày thi cử căng thẳng.Chiều hôm ấy thì đến nhà hàng với tâm trạng khá nhẹ nhõm.Mới sáu giờ tối mở quán đã khá đồng tháp.Chị bận túi bụi nói.Thủy à.Mày đến rồi đấy à.Thi cử xong rồi thì lo phụ tao nhé.Thực ra là từ khi nhà hàng được chuyển sang tay của minh hoàng anh đã khôi phục lại việc kinh doanh.Việc đi khách của các tiếp viên không còn diễn ra nữa.Anh đã hỏi phép nơi đây.Thành một nhà hàng cung cấp các dịch vụ giải trí lành mạnh.Vì thế thủy và chi phải làm quen với nhiều điều mới mà.Nơi này vẫn nhộn nhịp nhất là vào buổi tối bởi người dân đà nẵng sống thân thiện và rất cởi mở.Thường thích ở những nơi đông đúc.Minh hoàng đã trở lại thực đơn.Mở thêm mạng ẩm thực nền thu hút rất nhiều du khách nước ngoài muốn thưởng thức những đặc sản chứ.Nơi đây.Tối nay như thường lệ.Thủy đi kiểm tra một lượt.Từ nhà anh.Khu vực quán bar cho đến các phòng hát thường và các phỏng vấn.Cô đơn cẩn thận mọi không như thế để khách hàng hài lòng mỗi khi đến đây.Quen và yêu minh hoàng.Cô đã học được rất nhiều từ phong cách kinh doanh của người đàn ông ấy.Sau khi kiểm tra khắp mọi hạng mục.Khu vực vip luôn được kiểm tra kỹ lưỡng hơn.Tìm ở từng phòng.Bật điện kiểm tra từ thảm trải sàn đến bàn ghế sofa.Và cả hệ thống đèn nháy hệ thống âm thanh dàn karaoke.Khi đến phòng vip cuối cùng vừa bước vào thì với tay chạm công tắc đèn chiếu sáng.Nhưng có thích kiểu gì thì làm cũng không sáng.Cô bắt đầu lo lắng.Đã gần đến giờ khách đến.Những người có tiền luôn chọn phỏng vấn.Đèn đóm kiểu này có chiết khấu chưa.Mấy ngày bận thi cử nên không đến quán.Không nghĩ gì lại tắt chết như vậy.Cô vội lấy điện thoại để bật đèn pin tìm công tác của hệ thống đèn nháy.Định bụng kiểm tra xem.Nếu cũng không sáng thì gọi thợ đến.Nhưng cô vừa bật đèn pin bỗng giật thấp mình thấy một người đứng ngay trước mà.Nụ cười của minh hoàng khiến trái tim của cô muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.Thiếu chút nữa của đã chết liền.Thế mà người đàn ông ấy cứ tưởng tìm đứng cười có chết không.Anh còn cười được à.Làm em hết cả hồn đấy.Mình ở bình thạnh đi lại bật cầu dao điện vào công tắc đèn chiếu sáng.Hóa ra anh ngắt cầu dao.Ngồi đây đợi cô.Remix tỉnh cô cẩn thận sẽ đi kiểm tra phòng.Khi căn phòng đã sáng rõ.Minh hoảng lao đến ôm cổ rồi nói.Có nhớ anh không.Thẻ nhớ đến phát điên.Anh nói đi một tháng mà tặng ba tháng mới trở về.Nhưng chợt nhớ ra nãy giờ cửa phòng vẫn mở.Thì vội đẩy anh ra rồi nói.Em chưa đóng cửa.Mình hương thơm lên trán của cô.Kệ đi.Thì vội quay sang đóng cửa rồi nói.Anh này.Mặt càng ngày càng dài ra đi.Anh chưa rõ chết em chứ yên sao.Mình hoảng ôm chặt cố vào lòng.Chặt đến mức có nghe rõ cả nhịp đập trong trái tim của anh.Bật anh không dây.Vì sao mà theo đuổi em được.Em thi xong rồi đúng không.Anh mới về lúc chiều nhớ em quá.Cô tranh thủ hít hà mùi hương cơ thể của anh.Còn anh thì hôn lên mái tóc của cô.Cũng nhớ anh lắm.Cả tỉ tỉ lần qua mơ thấy anh về.Giờ đi giấc mơ ấy đã thành sự thật.Cô lại cứ ngỡ là mình đang mơ.Em cứ lo.Là anh không về.Sợ lắm.Đến trường mơ cũng sở.Minh hoàng vẫn ôm chặt cô.Mật có vào ngực của mình.Chẳng phải là anh đã về nguyên vẹn đi sao.Đầy đủ.Không thiếu bộ phận nào.Thì lúc này bật cười nhìn anh rồi nói.Bây giờ mà anh còn đùa được.Đúng là vẫn vô sỉ như thế.Mình hoảng cười rồi nói.Đúng rồi vẫn vô sỉ.Vẫn yêu em như thế.Nói rồi anh đặt đôi môi của anh lên môi cô.Mời anh vẫn mềm và thơm như vậy nụ hôn vẫn ngọt ngào và mãnh liệt.Anh hôn cô đến quay cuồng.Đến quên cả trời đất dường như thế gian chỉ còn tồn tại tình yêu của họ.Mọi nhớ nhung đều được lấp đầy mọi cách trở đều được xóa nhòa bởi nụ hôn cuồng nhiệt.Suốt đêm ấy cô bé anh lăn qua lăn lại cho mệt lử.Đến khi điện thoại của cô giáo lên thì mới bừng tỉnh và nhớ ra mình đã đi kiểm tra phòng vip.Từ chập tối cho đến tận bây giờ.Minh hoàng cầm điện thoại và nói.Là trí gọi ảnh tắt nhớ vợ lần đầu tiên anh gọi cô là vợ khiến cho.Đưa mít mỹ gì.Vì chị gọi đến lần thứ hai không được.Chị chưa biết anh về.Chắc nó là và đang đi tìm em khắp nơi đấy.Vừa bấm nút nghe giọng chị đã vang lên.Mày đang ở đâu thế có chuyện gì sao.Sao chuyện của mình chỉ cần thủy về trễ là khi đã cuống cả lên có sợ.Tỷ lệ gặp chị.Nhiều chi thì đã bớt đi cảm xúc dằn vặt.Lần này có cười rồi nói không tao đang ở trong phòng vip với anh minh hoàng.Chị lúc này giao lên.Cái gì anh ấy về già cả hai cùng về à.Thì nhớ mày nói.Cả hai nào.Chim lặn mất mấy giây như kiểu bị nói thế thì còn chưa hiểu sao bạn cô là im lặng.Tìm minh hoàng đã ghé sát vào loa điện thoại nói.Gì kiến văn về rồi nhưng mà bận thay anh giải quyết mấy việc ở công ty.Lát sẽ tìm em sau đấy.Lần này thì đến lượt thủy tròn mất ngon nhất.Hết nhìn vào màn hình điện thoại lệnh nhìn xác nụ cười bí ẩn của minh hoàng.Là sao nhỉ.Trong khi chị ở đầu dãy bên kia.Đang đỏ bừng mặt.Để trong căn phòng vip.Vẫn diễn ra một màn chất vấn.Minh hoàng.Là sao.Có chuyện gì nói cho anh nghe xem.Minh hoàng lúc này mới nằm xuống cạnh cô ôm cô vào vòng ngực săn chắc của anh nói.Sao là sao.Thì họ yêu nhau em không thấy sao.Chế kiến tiếng.Đến bạn thân còn không bi.Anh nói sao cơ.Chip và kiến vân yêu nhau.Ừ.Có gì không được à.Không phải là không được.Chị em chỉ thấy bất ngờ thôi.Thảo nam thế cái gì.Thỉnh thoảng đi ra ngoài.Em hỏi thì mặt cứ đỏ bừng không chịu khai.Mà em cũng vô tâm.Mà sao họ quen nhau được nhỉ.Mình hoàng vuốt tóc của cô.Kiến văn quen chi khá lâu rồi.Cô ấy hãy đến đây bàn công việc với anh cơ mà.Nhưng yêu thì mới khoảng hơn ba tháng thôi.Trước chuyến đi lào ấy.Về anh cứ quản lý em nhiều lần cô ấy chờ anh ở bên ngoài.Nên tìm người tâm sự thôi.Thì lúc này bất giác đỏ mặt nói.Vậy là nhờ chúng ta mà họ đến được với nhau anh nhỉ.Ừ đúng rồi đấy.Trong khi chúng ta say sưa ở phòng vip số một thì họ ở phòng vip số hai nhà bên cạnh.Trà chắc là kén văn cũng không tồi nhỉ.Thì lúc này đấm vào ngực của anh.Anh còn nói.Anh làm hư em.Đêm nào cũng làm em mệt chết đi được.Minh hoàng hôn lên làn môi đã cứng đầu của cô rồi nói.Thế hôm nay em mệt à.Anh còn nói nữa.Minh hoàng cười vuốt mấy sợi tóc lò của cô.Thời gian quà em vất vả quá.Nghĩ lại những ngày qua lòng của cô chợt nhói lên.Nhiều chuyện đã qua cô không muốn nhớ.Giờ đây chỉ một câu quan tâm của anh.Khiến cổ xót xa.Sống mũi lại cay.Thế có trầm ngâm minh hoàng cái ôm chặt cô hơn.Có anh đây rồi không sao cả.Ừ chỉ cần có anh thì mọi thứ sẽ ổn thôi.Giờ đây anh là cả bầu trời che chở cho cô.Là bờ vai vững chãi để cô nương tựa.Là tấm lưng che chắn cho cô vượt qua mọi bão giông.Nếu anh biết chuyện cô đã phản bội anh.Dù hoàn toàn là không cố ý.Mình hỏi sẽ ra sao.Thảo nào chị yêu kiếm văn mà không dám nói.Còn lại bạn cô cũng lo sợ.Ý nghĩa của ý đã từng làm ngày một ngày hai liệu có quên đi đi.Kiếm vần dấu cấp bản lĩnh chấp nhận.Thì vẫn còn có gia đình của anh ấy.Cẩm thủy.Dù có không làm nghề đó.Những chuyện với mình như một vết như khó phai.Bất giác một dự cảm bất an m hồ bấm len lỏi trong trái tim yếu đuối của cô.Những ngày sau đó.Để quay trở lại với cuộc sống nữ hoàng.Chồng sự chiều chuộng của minh hoàng.Chi và kiến văn cũng công khai dính nhau như sam.Người như chi xứng đáng được hạnh phúc như thế.Thì cũng mừng cho bạn.Dạo này có được minh hoàng triều quá xinh hư.Thì cứ ăn rồi ngủ như heo.Nhiều hôm chín sáng.Chị lại mãi mới chịu dậy đi ăn sáng.Có hôm minh hoàng đợi cô mình yêu cả tiếng đồng hồ trên giường.Tự có bỏ bữa sáng.Anh đang phải gọi là sẽ nuôi cô ra ăn sạch sành sanh ngay tại phòng trọ.Thì mới làm quần bò rách.Thế nhưng không hiểu sao vừa ra khỏi nhà vệ sinh.Cô bỗng thấy người cứ nôn nao khó chịu rồi quỷ xuống rồi bảo vô thức.Cuộc tình dậy nhìn xung quanh là một màu trắng xóa.Thì mới làm ở nhận ra mình đang ở bệnh viện.Clip sang bên cạnh.Minh hoàng đang nắm chặt bàn tay của cô.Vậy lần đầu tiên có thấy hai mắt của anh đỏ hoe.Tỉnh rồi sao.Em thấy trong người thế nào rồi.Của những mảng một cái rồi nhìn anh.Sao em lại ở đây thế.Mình hoảng hốt mấy sợi tóc của cô.Sao em ngốc thế.Không lo giữ gìn sức khỏe gì cả.Em mà làm sao sẽ biết sống thế nào đi.Thì lúc này ngạc nhiên nói.Em thấy mình có bị làm sao đâu.Em ăn được ngủ được còn hơn cả trước kia chứ sắp thành heo quay rồi đấy.Mình hỏi đáp bản tay của cô vào má mình rồi nói.Ngọc hà.Em có thai đấy em không biết sao.Anh nói gì cơ.Em có thai.Ừ thai được năm tuần rồi là con của chúng ta.Thì lúc này sữa người.Sợ quá không nhận ra nhỉ.Không hề có cảm giác ngán ngẩm gì cả chị thèm ngủ thôi.Những điều có lo sợ.Không phải là việc có thai.Mở cô không.Đây là con của ai.Là của minh hoàng.Thầy thằng khốn ấy.Ngày đó vì quá hoảng loạn và đau đớn.Nên cũng không sử dụng biện pháp phòng ngừa.Giờ đây nghe bốn chữ.Con của chúng ta.Thốt ra từ miệng của anh.Cơ bụng thấy hoang mang.Nếu đó là con của minh hằng.Thì đấy là hạnh phúc lớn.Bởi tình yêu của cô và anh đã đơm hoa kết trái.Nếu đó là con của anh.Cảm giác dằn vặt trong cô cũng vừa đi.Còn ngược lại nếu đi không phải là con của anh thì cô không chỉ đã phụ bảng anh.Đức phản bội anh.Mở con để cuộc đời của mình xuống vực sâu không đấy.Thấy ảnh mất thần của thủy.Mình hoàng lego giờ nói.Thủy à.Làm sao thế.Em đang ở đâu à.Cơ mà.Em cùng sao.Còn có khỏe mạnh không anh.Chưa nghe được tim thai nhưng anh bi.Còn anh thì vẫn khỏe chứ.Anh chỉ buồn là.Anh buồn chuyện gì.Anh buồn vì giờ lại phải ăn chay.Anh lúc nào cũng được.Mình hoảng hôn lên môi của cô rồi nói.Từ giờ.Em lo bồi dưỡng đi nhá.Em không phải làm gì cả.Chỉ cần giữ gìn sức khỏe thôi.Lát anh sẽ đi mua sữa và đồ bộ cho em.Anh thuê người chăm em nhé.Nhớ anh bận không đến được thì.Lần này đến lượt thủy cười.Soái ca à đây có phải là lần đầu em mang thai được.Em tự biết phải làm gì mà.Anh cứ để em tự thân vận động.Còn có chi nữa anh lo gì.Nhưng mình hoảng cứ cuống cả lên.Trường bộ dạng của anh thật buồn cười.Nhìn mà anh lo.Em làm việc lắm.Phải ăn đủ bữa.Ngủ đủ giấc và lo tĩnh dưỡng.Thủy lúc này gật đầu.Em biết rồi nhưng hôm nay có kết quả thi đại học.Anh mở mạng ra giúp em đi.Mình hoàng vuốt nhẹ mái tóc của cô.Em chỉ cần vui vẻ.Ở bên anh và con là được.Có cần thiết đi học nữa không.Anh sợ em căng thẳng quá.Thì lắp đồ đá.Anh hứa rồi mà.Nếu anh không cho em đi học để lấy bằng.Thì em sẽ rời khỏi anh.Em không muốn mình là cái bóng của anh.Em tự biết giữ gìn mà anh nhé.Được rồi.Nhưng em phải hứa không được làm gì quá sức đấy.Thì đồng ý với anh.Mình hoảng mở mạng.Lòng cầu chúc cô gái ương bướng này trượt đại học.Những kết quả đúng như thể dự đoán dùng mấy năm không động đến sách vở.Nhưng thủy đã đậu vào đại học kinh tế với số điểm khá cao.Nằm trong top mười của khoa.Có sung sướng reo lên.Tay ôm chầm lấy minh hoàng rồi nói.Em đỗ rồi.Em đỗ đại học rồi.Mình hoảng khác thương cô.Ừ.Vợ anh giỏi quá.Nick dài nói.Ai là vợ anh chứ ai thèm lấy anh.Bây giờ vẫn còn cứng miệng cả.Không phải vợ.Làm mẹ của con anh được chưa.Thật ra nếu được khoác lên bộ váy cô dâu đứng cạnh anh.Cậu vui lắm chứ.Nhưng giờ đây mọi chuyện chưa đâu vào đâu.Cô không dám mơ đến thành phần.Cô chỉ cần anh bên cô là đủ.Thì giúp đỡ vào ngực của anh.Minh hoàng.Anh có vui không.Sao em thấy anh khóc.Ảnh vui chứ.Anh mong chờ đứa con này lắm.Ảnh khác về hạnh phúc.Và vì anh thương em vất vả thôi.Thì chị báo cho bố mẹ về kết quả đại học chiều chưa hề nói về chuyện có thai.Những ngày tháng sau đó.Mình hoàng lại càng chiều chuộng cô.Điều ấy nhiều khiến cô vợ để nỗi lo lắng kia.Nhưng cũng khiến cho cô cảm thấy bất an.Nếu đứa bé không phải là con của anh cuộc không biết mình sẽ phải làm gì và sống ra sao.Thủy mang thai đến tháng thứ tư.Bác sĩ bảo đó là bé gái.Cuộc vui lắm.Vậy là cô đã có đủ cả trai lẫn gái.Thì rất khỏe mạnh chồng suốt thời kỳ nền minh hoàng cũng rất vui.Anh mua đồ thứ đồ bổ dưỡng chất đầy tủ lạnh.Vậy còn sắm cả đồ sơ sinh khi bé mới được sáu tháng trong bụng.Nhìn anh ngắm nghía những hình ảnh siêu âm.Và cả những bộ đồ xinh xắn.Cảm xúc hạnh phúc dâng ngập trong lòng của cô.Có lẽ.Ông trời đã ưu ái cho cô.Giá mà thời gian mãi dừng lại ở những tháng ngày ấy.Tối hôm ấy thì đang ngồi nghỉ trong phòng quản lý thì chi chạy vào rồi nói.Tuổi à.Có chị nào muốn gặp mày.Đang đợi ở phòng vip số một.Chị ngạc nhiên.Ở đây chẳng có quen ai đâu nhỉ.Mà trông thế nào.Hay là bạn học của tao ở trường.Chỉ lắc đầu đá.Không.Chồng có phải nhiều tuổi hơn tao và mày mà ăn mặc sang trọng lắm.Nhìn phúc hậu cực kỳ.Mày cứ vào đó xem đi.Có gì nháy máy cho tao nghe chưa.Thì lúc này bụng đã gần tám tháng thuộc hệ nào đi vào phòng vip số một.Quả như chi miêu tả.Người phụ nữ này rất xinh đẹp phúc hậu và sang trọng.Vừa thấy cô chị ấy mỉm cười nói.Chào cô.Cô là thủy đúng không.Dạ vâng chào chị.Tôi là thủy đấy.Còn chị là.Người phụ nữ vẫn giữ nụ cười ấy rồi nói.Tôi là vợ của anh minh hoàng.Tỉnh này đến địa điểm cần người.Hai tay của cô run rẩy bám vào thành ghế.Nhưng một giây sau cuộc khởi nghĩa nói.Chị ạ.Có phải là chị nhầm lẫn gì không.Chị nhầm minh hoàng nào đó không.Người phụ nữ ấy giữ vẻ bình thản cho nói tiếp.Kể tên minh hoàng có thể là nhiều.Nhưng hoàng gỗ thì chắc là chỉ có chồng của tôi thôi.Lúc này thì tán hết cả mặt.Mình hoảng đã có vợ sao.Vậy ra những tháng ngày qua.Cô đã trở thành con giáp thứ mười ba.Phá hoại hạnh phúc gia đình họ sao.Khổng lồ.Có bị lừa.Đến giờ phút này.Cô vẫn không thể nào tin nổi những gì mình vừa nghe được.Mình hả.Đã dựng lên một màn kịch hoàn hảo như vậy.Thể run rẩy.Cuốc chờ đợi một màn đánh ghen.Một màn cầu sẽ cắt tóc.Sách ướt như trên mạng vẫn đưa tin.Những người phụ nữ ấy vẫn đứng yên như thế.Thầy cô ấy thuộc giới thượng lưu.Chợ có kiểu đánh ghen văn minh hơn.Có ai đứng trước nhân tình của chồng.Mà không tin lên đâu.Ngày tận thế.Cô cũng sẽ phát điên.Kim anh hoàng có người khác.Thì những đi lại là vợ của anh.Ngoài đau đớn như ai đó đục khoét trái tim của cô ra thì cô còn làm được việc gì đâu.Cứ nghĩ đến cảnh.Hậu hôn nhau làm tình với nhau trước một căn phòng sang trọng.Thủy không thể nào thở nổi cô bất giác đưa tay ôm bụng.Đúng rồi.Cũng phải bảo vệ đứa bé nó là con của cô chỉ của mình cô thôi.Bây giờ điều quan trọng là cũng không muốn mất đứa bé.Chậm nộp thì nhắm mắt chiều đợi cô ấy ra tay thì người phụ nữ ấy lên tiếng.Cô đừng sợ tôi sẽ không làm bất kỳ điều gì ảnh hưởng đến cô và đứa bé.Tôi đến đây chỉ muốn nói chuyện với cô muốn giúp đỡ cô mang thai và sinh đẻ bình an thôi.Lần này cô lại ngạc nhiên chị ta muốn giúp cô giúp tình nhân của chồng sao.Tại sao trẻ muốn giúp tôi.Đánh lại già.Chị phải căm hận thù mà đúng chứ chị toàn lắc đầu đáp.Ông ngồi xuống đi.Có bầu mà đứng như thế sẽ mỏi chân đấy thì vẫn đứng người ngốc như thế tôi chưa biết phải làm.Tiếp theo.Thì cửa phòng bật mở.Mình hoàng chạy vào giờ nói.Điệp lan.Để làm gì có ích.Hóa ra.Vợ anh tên là diệp lan.Cái tên rất đẹp lực này chị ấy lắc đầu đáp.Mình hỏi.Anh đừng hiểu nhầm em không làm gì cô ấy cả.Em chỉ muốn đến đây giúp cô ấy thôi.Anh đã nói gì với em.Em quên rồi sao.Cô ấy không cần em giúp.Đang làm có ý sợ đấy.Thì lúc này lặng nhìn hai người.Họ rất xứng đôi đều đẹp đã giàu có.Chứ không như cô.Mình hoảng nhìn sang cô túm lấy vài câu rồi nói.Đừng sợ.Rảnh nói đã.Thì lúc này mới để ý nãy giờ mình đang khóc.Gạt tay anh giọng nhẹ đi.Mình hỏi.Nói cho em biết đi.Đây có phải là vợ của anh không.Mình hoảng vẫn nhìn cô.Ánh mắt đầy những tia phức tạp.Bây giờ anh đang mang thai.Xúc động như thế.Để anh đưa em về.Chị lắc đầu nói.Em không sao cả.Em hỏi anh một lần nữa.Đây có phải là vợ của anh không.Thủy à em bình tĩnh đi.Cô làm sao có thể bình tĩnh được.Của lau nước mắt.Nhìn thẳng vào ánh mắt đang hẳn lên những tia đỏ của anh rồi nói.Bây giờ em hỏi anh lần cuối.Anh chỉ cần trả lời có họ không.Chị ấy.Có phải là vợ của anh không.Mình hoàng kiệt đập đá.Diệp lạc.Là vợ anh.Như vậy là đúng rồi.Cô là kẻ thứ ba.Phá hoại hạnh phúc gia đình của họ.Thì lúc này mất giáo hỏi nhìn anh.Người đàn ông có yêu thương vô cùng.Vậy hóa ra là bấy lâu nay.Anh lừa dối tôi sao.Mình hoảng chữ t cô nói.Không phải anh không lừa em.Anh đã từng hỏi em cần tìm hiểu về cuộc sống của anh hay không.Nhưng em lại không muốn.Sau đó.Anh không dám nói.Vì sợ em sẽ rời xa anh.Thi à.Lúc này có gạt tay anh xa lắc đầu đáp.Tôi hiểu rồi.Đàn ông các anh.Chỉ muốn có thêm chứ không muốn bớt đi.Nhưng anh tìm nhầm người rồi.Tôi trước đây quyết không bán thân.Thì giờ đây.Cũng không muốn là người phá vỡ hạnh phúc gia đình của người khác.Từ nay.Tôi vẫn.Chấm dứt đi.Nói rồi quay sang diệp lang.Chị diệp lan.Tuổi trẻ.Chồng chị quá hoàn hảo trên cả thương trường lẫn chân tình yêu.Kiếm tôi không nhận ra một cái hồi nào cả.Nhưng mà chị yên tâm đi.Tôi không biết ngoài tôi ra còn bao nhiêu cô gái bị lừa.Nhiều tuổi hơn với chị.Chắc chắn.Tôi sẽ gửi xa trưởng chị.Diệp lên nhìn cô nhìn rất lâu rồi nói.Anh ấy là chồng tôi.Nhường chúng tôi không giống những cặp vợ chồng khác.Cô lúc này khá bình tĩnh đáp trả.Hai người cưới nhau bao lâu rồi.Bốn năm rồi.Cô cười chua chát.Vậy chắc chị cũng làm mẹ rồi đúng không.Diệp lần vẫn không ngẩng mặt lên giọng run run.Chúng tôi không thể có con.Tôi không thể nào sinh con được.Từ lúc này sướng người.Đó là nỗi đau lớn nhất của một người phụ nữ.Nhưng rồi cô chợt hiểu ra rằng.Hóa ra.Vợ anh ta không thể có con.Nên anh ta cần đứa bé.Niềm vui khi biết cô mang thai.Là vì lý do đó.Hoạt hình cho bé.Lúc nãy cô đau đớn nhìn minh hoàng rồi nói.Vậy giờ.Anh tiếp cận tôi là bị đứa bé là sao.Bị hai người cần con sao.Mình hoàng vẫn giữ tay cô không chịu buồn.Thủy à.Bình tĩnh đi.Anh xin em.Mọi việc không như em nghĩ đâu.Thì nhìn anh.Người đàn ông này mới sáng nay còn dụng có ăn sáng.Còn phát sữa cho cô uống cần được đứa bé trong bụng của cô.Thế mà giờ đây.Trước mắt cô.Anh là một kẻ lừa tình.Thôi được rồi.Anh không cần nói nữa.Các người được rồi đấy.Phải hiểu thế nào cho đúng đi.Ảnh có vợ.Chị ấy không tỉnh nào sinh con.Đi tìm người xinh thế.Chẳng phải là như vậy sao.Tôi không hiểu.Ngoài kia thiếu gì đấy mà anh vào đây chọn tôi.Anh đưa tôi lên đỉnh hạnh phúc.Lệnh ném từ xuống vực sâu.Hay là bởi vì.Tôi không thích trang điểm.Nên anh nghĩ gái quê.Chất phát dễ lừa.Vậy thì anh thành công rồi đấy.Tôi nói cho anh biết.Tôi sẽ không bao giờ để vợ chồng ăn cướp đứa bé.Nó là con của tôi.Mãi mãi chỉ là con của tôi thôi.Mình hoảng bất lực nhìn cô rồi nói.Thủy ạ anh không cướp con.Anh tiếp cận em cũng không phải vì cái gì cả.Chỉ vì.Anh yêu em thôi.Chỉ thích ngồi nói.Yếu tố ấy.Người thủ đoạn nhất anh.Mà có tư cách nói tiếng yêu của tôi sao.Đúng là tôi quá ngu ngơ.Đi để anh rất muốn mà không biết.Anh nói gì tôi cũng tin.Tưởng giờ.Nếu anh còn tìm đến tôi.Tôi thể tôi sẽ biến mất khỏi trái đất này.Nói dối cô lạnh lùng quay đi.Trái tim đau như bị ai đó cầm lên sẽ thành trăm nghìn mà.Hết rồi.Của vợ ảnh hết thật rồi.Chị bước ra khỏi căn phòng ấy.Căn phòng chứa bao nhiêu kỉ niệm giữa cô và anh.Những nụ hôn nồng cháy những pha kích tình nóng bỏng.Đóng cánh cửa lại.Cô cũng khép chặt trái tim của mình.Bước chân nặng nề không nhấc lên nổi rồi đột ngột ngã khỏi sớm.Mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi khiến cho thủy hiểu rằng cô đang ở bệnh viện.Câu hỏi sở tay xuống bụng.Cảm nhận bé còn vẫn đạt.Có thể vào nhẹ nhõm.Đang định ngồi dậy thì có nghe giọng của chi vọng vào từ phía cửa.Minh hoàng anh về đi.Thủy lúc này đang mất bình tĩnh.Có gì em báo anh sau.Chị ạ.Nhìn cô ấy một chút thôi.Minh hoàng.Em đã nói rồi.Bây giờ nó chưa ổn định tinh thần.Nếu có vấn đề gì xảy ra với mẹ con nó.Thì đến nhìn nó thôi.Anh cũng không còn cơ hội đâu.Nghe em anh về nghỉ đi.Em ngồi đấy cả đêm qua rồi còn gì.Anh ta ở đây cả đêm sao.Cô đã ngủ suốt đêm như.Giọng của minh hoàng lại cất lên.Vậy tỉnh em chăm sóc cô ấy.Có chuyện gì nhớ gọi ngay cho anh nhé.Em nói chuyện cho cô ấy hiểu giúp anh được không.Thế rồi cô lại nghe giọng của chi nói.Được rồi.Để nó ngồi rồi em nói.Trở về đi.Chắc nó sắp tỉnh rồi đấy.Cô không nghe anh nói gì nữa.Chắc anh đã già về.Phẩy.Hiệu quả anh là trường của diệp lan họ mới xứng đôi chứ không phải là cô.Lúc chị trở vào thì giả vờ như mình vừa dậy và không thể nghe thấy cuộc trò chuyện vừa rồi.Chị ạ.Con của tao có sao không.Đôi mắt của chi bắt đầu đỏ lên.Có lẽ bạn cũng đã lo lắng cho thủy cả đêm qua.Cô ấy ngồi xuống ghế cạnh giường vuốt mái tóc của thủy rồi nói.Thủy à.Còn khỏe.Mày thấy sao rồi khá hơn chưa.Tối qua mấy lần tao lo quá.May mà có.Cô hu.Người mà cô ấy muốn nhắc đến là anh.Vì sự có tổn thương nên chị mới bỏ lỡ những câu nói.Thủy tượng cười đáp.Mạnh tàu lớn lắm.Không chết được đâu mà lo.Chị vội bịt miệng cô lại.Tuổi thôi cái mồm mày.Thôi.Ảnh cho cháu đi.Nhưng mà chán này ai đưa đến thế.Lưu này đồ ăn của cô đều do minh hoàng chuẩn bị.Có hôm anh mua nhưng hầu như toàn anh xắn tay vào bếp.Nhìn dở quá không muốn liên quan gì đến an toàn nữa.Chị ngập ngừng một lát rồi nhiệt miệng nói.Tao nấu đấy.Mẹ anh xem có ngon không.Thịt giật đầu cầm bát cháo.Chả hiểu sao nước mắt rồi lại chả nhỏ tôm tôm cả vào.Mua cháo quen thuộc quá.Của nhớ anh nhớ không chịu nổi.Nhớ đến quận thất tìm vàng.Sao anh lại có thể lừa dối cô.Mà cũng tại cô cô.Cô không chịu tìm hiểu.Tư thế lao vợ anh như thiêu thân.Anh ta nói đúng.Đã bao giờ có hỏi về chuyện gia đình vợ con của anh đâu.Bây giờ thì hai rồi thủy à.Cô đã tự hại mình rồi.Nhìn thấy cô như thế.Chị vội đặt bắt tránh sang một bên.Ôm lấy cô.Thủy à.Không sao cả đâu.Quảng cáo tao mà.Mày đừng xúc động quá mà ảnh hưởng đến con đấy.Thì lắc đầu nói.Trẻ.Không thể nào chịu nổi.Tại sao mọi thứ lại như thế.Tại sao.Tại sao anh ấy lại lừa dối tao.Chị lau nước mắt cho bạn.Mày bình tĩnh đi.Có muốn nghe tao kể chuyện không.Ở đằng nào cũng không thể là gì của nhau nữa dần vật liệu có ích gì.Nếu không tìm hiểu.Rồi sẽ thêm tò mò.Rồi suy nghĩ.Rồi đau đớn.Cục gạch đầu nghe chi kể.Tàu từng hỏi tiến toàn để minh họa.Anh ấy nói gia đình minh hoàng rất nổi tiếng trên thương trường.Nhưng lại khá phức tạp.Tự nhiên.Mình hoành đã tự mình gây dựng cơ nghiệp.Chứ không ngờ và bố mẹ.Nhất quyết không chịu tiếp quản công ty gia đình.Lúc tối.Mình hoảng đã kể cho tao nghe cả rồi.Bài nghĩ và điệp lan vốn là thanh mai trúc mã.Được hai bên gia đình hứa hôn tử bé.Cả hai đều du học ở pháp trở về.Nhưng chưa bao giờ anh ấy yêu diệp lan cả.Cả hai cưới nhau về gia đình bắt ép.Bản thân của anh ấy không phải là người chịu nhún nhường.Nhưng đúng vào thời điểm đó.Bố anh ấy bị một kẻ tiểu nhân hãm hại.Xịt mất cả cơ đồ.Thì bố của diệp lan ra tay cứu.Bố của minh hoàng sau đó mắc bệnh ung thư.Em mong muốn anh ấy sẽ cùng với diệp lan bước vào lễ đường.Giảm âm anh thừa kế gia sản.Để muốn thực hiện nguyện vọng của bố.Vì muốn những ngày cuối đời của ông được vui vẻ.Nên anh ấy đã nhắm mắt cưới diệp lan.Dù không có tình yêu.Minh hằng.Còn thề với tao là chưa bao giờ đụng đến diệp lan.Và cô ấy cũng rất cao thượng.Không bao giờ được phép tài nhí.Cả hai sống chung một nhà nhưng lại ngủ riêng.Vì còn sống ở châu âu nhiều năm.Nên họ rất tôn trọng quyền tự do của nhau.Thủy ngày không xuất một từ.Nước mắt của cô tùng như súng.Có cười xót xa.Bản tin câu chuyện bịa đặt đó sao.Nếu vậy.Địa chỉ tao đến tìm ta để làm gì.Chị lại tiếp tục.Anh ấy không bị đơ.Vì chính kiến vân và diệp lan tối qua cũng xác nhận như thế.Học cùng tao đưa mày vào đi.Diệp làng sợ mai xảy ra chuyện gì anh cứ khóc.Và luôn miệng nói xin lỗi.Cô ấy chỉ tìm mày để giúp đỡ thôi.Vì cả hai người họ đã quyết định rằng.Sau khi bố anh ấy mất đi.Thế hai người sẽ ly hôn.Bố anh ấy đã mất cách đây một năm rưỡi.Nhưng diệp lan muốn làm tròn bổn phận của người con dâu nên xin để tang bố chồng chơi hết hai năm ba tháng.Cô ấy đã soạn đơn xin ly hôn rồi.Mình hoảng cũng kể về mày.Nên cô ấy mới biết là mày sắp sinh.Cô ấy chỉ định đến động viên và giúp đỡ mày thôi.Không ngờ.Chị tốt như vậy sao.Không phải là họ bày mưu tính kế để cướp con của cô sao.Nhưng nếu như thế.Liệu có thể vui vẻ sống của minh hoàng.Chị tao càng tốt.Cô lại càng thấy mình xấu xa.Nếu của không xuất hiện.Biệt đội lửa gần rơm lâu ngày cũng bán.Họ sẽ nảy sinh tình yêu.Cô không thể vui vẻ.Khi gia đình người ta chia lìa như thế.Dù không còn tình thì họ vẫn còn nghĩ.Huống hồ đứa bé trong bụng của cô.Bản thân cô cũng chưa xác định được là con của ai.Có nghìn chi nói.Dù sao họ cũng là vợ chồng.Dù sao thì tao cũng là kẻ thứ ba.Trẻ.Đời không phải là ngôn tình đâu.Tôi không thể nào đúng sâu hơn được nữa.Chị lúc này vẫn nhẹ nhàng nói.Thủy.Mày nên hiểu.Rồi mày xuất hiện hay không thì họ vẫn ly hôn.Vì giữa họ không thể có tình yêu.Những quyết định vẫn là ở mày.Làm sao mày.Điệp lan không yêu minh hoàng chứ.Chứ không trả lời cô chỉ khẽ thở dài.Thì lại nói.Một người đàn ông như anh ấy.Biết bao cô gái say đắm.Diệp làm không nói ra.Không có nghĩa là chị ấy không yêu.Vì nếu tao không xuất hiện.Biết đâu một ngày nào đó mình hoàng sẽ cảm động trước tình yêu của diệp lan.Dù động lòng.Tao không thể nào chấp nhận điều đó được tao đau lắm.Chị lúc này sợ bạn căng thẳng.Nên vỗ lưng cô chú nói được rồi không nói nữa.Ăn đi kẻo cháu tao đói đi.Tay cầm bát cháo lên rồi nói.Chị ạ cảm ơn mày đã luôn ở bên tao nhé.Chị giặt mấy sợi tóc lò của cô vào tay rồi nói.Thôi.Mày không phải cảm ơn tao có ăn cho khỏe chưa đề ra một công chúa xinh đẹp khỏe mạnh cho tao làm mẹ nuôi.Là được rồi.Bật giá thủy nói chị ạ tao muốn về nhà.Ở đây.Đau đầu quá.Phải chỉ có về nhà của mới thấy thoải mái được rồi bố mẹ cô lại phải mang tiếng.Một đứa con gái chưa chồng mà lại hai lần chưa đề.Dữ liệu trên thế giới sofa này còn chốn nào bình yên hơn gia đình sáng hôm sau.Gọi điện thoại nói chuyện với mẹ tất nhiên là cô không kể chuyện minh hoàng mẹ cô người phụ nữ.Tình tạo ấy vẫn luôn bao dung cho mọi lỗi lầm của cô.Về đi với mẹ rồi mẹ chăm cầm cái ạ sự cân lại khổ như thế.Sao lại cứ chịu đựng một mình như thế chứ.Giờ bé đã hơn tám tháng rồi lại còn học hành làm việc nữa.Thì lúc này cây trẻ hay mất mẹ cô đầu bếp.Chị trước đây hai hôm thôi.Con gái mẹ đang sống cuộc đời của một nữ hoàng được chiều chuộng yêu thương.Mẹ.Con không sao đâu.Còn chi nữa mà.Cô ấy chẳng còn như xem em bé đều rất tốt.Mẹ có gật đầu nói.Cũng may là có nó.Vậy khi nào con về.Còn phải xin bảo lưu kết quả học tập đã.Trở lại.Còn không biết bố.Không sao đâu bố con sẽ không mắng đâu.Thì lúc này dương dương nói.Con xin lỗi bố mẹ.Con chưa làm được gì.Chỉ làm khổ bố mẹ thôi.Lại có an ủi.Con lùn ở con gái ngoan của bố mẹ.Không được suy nghĩ linh tinh nghe chưa.Trò chuyện với mẹ lùn giúp cô thấy nhẹ nhõm hơn.Có thương bố mẹ cả một đời vất vả.Luôn phải chịu điều tiếng về cô.Nghỉ ngơi thêm vài ngày thì tới trường đại học xin bảo lưu kết quả.Vì cô có bầu nên thủ tục được giải quyết khá nhanh chóng.Thực ra cô cũng không có ý định học tại đà nẵng nữa.Nơi đây đã chứng kiến quá nhiều kỷ niệm buồn vui.Vợ quan trọng là cô không muốn có bất kỳ điều gì liên quan đến mình hả.Ngày có ra bến xe về nhà.Chị cứ khóc mãi.Cuối cùng cũng phải vỗ về bạn.Thôi mà.Mạnh mẽ đầu rồi.Tao có đi luôn đâu mà khóc như thế.Chỉ được nửa nói.Nhưng mà.Tao thương mày thương cháu của tao.Cứ tưởng nào vào đà nẵng để đổi mới thay đổi.Ai ngờ.Thì ôm lấy bạn nói.Thì đúng là đợi tao đã thay đổi còn gì.Tao có thêm một cô công chúa xuân này.Được sống sung sướng.Có tin tin.Lâm chấn khang vẫn và bố mẹ này.Chỉ lúc này vẫn sụt sùi.Ừ.Mày nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.Thủy gạch đầu.Coi nhìn căn phòng trọ một lượt nữa rồi kéo vali gia cầm.Vừa ra đến cổng khu chợ ô tô quen thuộc dừng ở bên đường.Phim bước chân của cô khẳng lại.Mình hoảng đứng đó chụp ảnh về đi nhiều.Rồi nét đẹp trai vẫn còn.Những khúc hát hành đi.Để ảnh đưa mẹ con em về nhé.Thì lắc đầu nói.Cảm ơn lòng tốt của anh tự lo được.Ảnh nền về với chị diệp lan đi.Kìa.Phim em.Cho anh được lo cho mẹ con em đi.Thì vẫn kiên quyết nói.Tôi không cần.Chúng ta nên buông tay nhau đi.Cảm ơn anh.Thời gian qua đã giúp đỡ tôi.Nói rồi cô gái tay anh ra.Minh hằng nhìn cô.Ánh mắt ấy suốt đời cô không quên.Có đau đớn có giận vậy.Có tiếc nuối.Anh sẽ không bao giờ buông tay em.Dù em có đi bất cứ được.Anh sẽ luôn đứng đằng sau dõi theo em.Cô cầm đáp lời anh.Quay lưng với một chiếc xe rồi ngồi lên.Bởi lúc này chỉ cần quay lại nhìn anh thôi.Cô dẫn làm vợ mà ôm anh mà hít hà mùi hương trên cơ thể của anh.Có lẽ vì cô đã đi như thế.Nền thủy đã chẳng bao giờ hiểu được.Những ngày sau đó.Mình hoàng đã sống như thế nào.Những lúc ấy cũng không muốn hiểu nữa.Cô có muốn gây ra bi kịch chất gia đình của anh.Thành phố quê hương.Đón cô bằng cái nắng nhàn nhật cuối đơn.Những cảnh cây chổi lá in hằn trên nền trời như một bức tranh buồn.Vừa bước vào cổng.Thủy thủy bố đang tỉa cây ở trong sân.Người đàn ông tóc đã lốm đốm bạc ngạc nhiên nhìn cô.Thủy à.Con về đấy à.Nói rồi ông nhìn xuống cái bụng nặng nề của cô.Biển bắt đã cay cay.Cô run run nói.Bố à.Con xin lỗi.Bố cục vẫy tay rồi nói.Tòa nhà đi con.Vào đến nhà cô thấy mẹ cùng lễ tang và chịu đạt.Đang ngồi ở phòng khách.Bố cô ngồi xuống ghế nói.Tại sao lại như thế con.Bất ngờ mẹ của quỷ xuống.Là lỗi của tôi.Tôi không biết dạy con.Con hư tại mẹ.Cứ trách phạt tôi đi.Nhìn mẹ.Bao nhiêu mạnh mẽ của cô tan biến.Cúc quỳ xuống bên cạnh mà.Cục cức đánh con gì.Bố đừng trách mẹ nữa.Bố cô mất cũng đảo hay gì nói.Đứng dậy cả đi.Mọi chuyện lỡ rồi.Phát ơi check ai có được gì đâu.Còn cháu của mình cả thôi.Mẹ dìu cô đứng lên.Nhưng vừa ngồi xuống ghế.Đã nghe giọng của lệ thành cất lên.Chị vẫn chưa.Chị có cần liêm sỉ không.một khanh vẫn chưa đổi sao.Mà còn tìm bôi tro trấu của cái nhà này nữa.Thế cúi đầu im lặng.Phải.Cô chỉ biết làm khổ người khác.Gia đình của cô xưa nay trong sạch.Một khang nguyễn.Giờ lại thêm đứa bé này.Những cuộc có muốn như vậy đâu.Thủy chưa biết trả lời thế nào tìm mẹ cô lên tiếng.Thì à.Đến phòng nghỉ đi con.Còn thanh.Đi vào phòng bạn nói.Cô nàng để bước lên phòng.Khoảng một tiếng sau có thấy thành bước vào mặt còn bé đỏ hay.Chị ạ.Thì nhìn em thì nói.Ừ sao vậy em.Thành đã tốt nghiệp đại học và đang làm kế toán cho một công ty khá lớn.Con bé ôm chầm lấy chị rồi nói.Em.Em xin lỗi.Em không biết.Em sai rồi.Thì đó là mẹ đã nói sự thật cho thành nha.Ngày trước về con bé còn nhỏ còn dại dột.Bây giờ nó đã lớn đã chín chắn và hiểu chuyện hơn mẹ cốm mới bộc bạch mọi chuyện.Cuộc khiêu vũ lương cần bé rồi nói.Không sao không sao cả đâu.Đừng khóc xấu gái đi.Hai chị em ôm nhau cả khóc cả cười.Rồi những ngày sau đó.Gia đình cô quay lại không khí vui vẻ như xưa.Khang việt rất vui khi có em gái.Suốt ngày cô cậu xoa bụng mẹ rồi nói.Mẹ ơi.Bao giờ thì em ra chơi với con hả mẹ.Thì cười nói.Sắp rồi sản viễn có thương em không.Có chứ mà.Còn sẽ đưa em đi chơi công viên và cả ăn kem nữa.Có gia đình có con trai.Thủy cũng vui hơn nhiều.Tâm trạng của cô vui vẻ chiều đón đứa con thứ hai.Mình hoàng vẫn gọi nhưng có đều không nghe.Có lẽ cô và anh đã không thể nào đi chung một con đường nữa.Hôm ấy thì chuyển dạ bố mẹ đưa cô vào bệnh viện.Thành được khoảng viên đi học rồi cũng tất cả chạy vào.Đến phòng sinh của đau quằn quại.Không hiểu sao lúc này có muốn có anh ở bên.Lúc này cô lại mong rằng đây sẽ là con của anh.Nhưng không thể cùng anh đi hết cuộc đời.Không thể cùng anh sống hết những năm tháng còn lại.Nhưng cô vẫn mong rằng sẽ giữ lại được giọt máu của người đàn ông cô yêu.Vệ sinh lần thứ hai nên mọi thứ dễ dàng hơn.Kinh nghe tiếng còn khó.Thuốc trào nước mắt.Dù đau đớn.Nhưng cô vẫn cố gượng dậy nhìn khuôn mặt bé con.Cô y tá đứa bé lại chết thôi.Nhìn khuôn mặt tựa thiên thần của con.Có hiểu rằng giữa mình và minh hoàng đã thực sự không còn gì nữa.Ngoài đôi mắt to tròn giống cô.Những đường nét trên khuôn mặt của đứa bé đều giống y hệt của mình.Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên gò má của cô.Vậy là cô và anh đã thực sự chấm dứt.Tội nghiệp con bé nó không biết mặt bố đẻ.Với lại càng không biết.Hoàn cảnh để nó ra đời.Lại là một vụ cưỡng bức.Của những chân chân đứa bé.Dẫu sao đây cũng là con của cô.Bố nó có khốn nạn cỡ nào.Thì nó cũng hoàn toàn vô tội.Mà thế này hóa ra lại hay.Anh và cô sẽ không có bất kỳ một mối liên quan gì đến nhau nữa.Lục lại cùng mâm giờ.Đề sẽ là con của anh.Nhưng làm sao có thể quên được.Khi ngày ngày trứng kín giọt máu giống anh lớn dần lên.Vừa được chuyển về phòng bệnh sau sinh kinh ngạc nhiên khi thấy minh hoàng cùng với chị đang ở đó chở cô.Hai người là ở đây.Túi cầm tay cô rồi nói.Thủy à.Mày mệt lắm không.Để tao bấm cho.Tao gọi hỏi bác gái đi.Chỉ đưa con cho ai chi.Của bạn được lâu rồi nói.Cháu ngoan của dì yêu quá cơ.Đất nước ấy đưa bé được chi đặt vào vòng tay của minh hoàng đang rất sẵn.Đó là giây phút trái tim của thủy.Như bị ai đó bất ngờ.Vì anh quay lưng về phía cô.Nền thủy không biết được trâm anh lúc này thế nào.Anh sẽ cảm thấy ra sao khi mình là người đổ vỏ.Chụp hình.Anh đã mầm non đi bán này nhiều lắm.Giờ còn không giống anh anh sẽ nghĩ sao.Chị nhìn ra thái độ của thủy.Cô ấy khẽ vũ bảo linh của cô rồi nói.Mày nghỉ ngơi đi.Để tao cho đứa bé cho.Chị đưa mắt nhìn bóng lưng của minh hoàng.Bỗng dưng ý giờ sao cô đơn đến thế.Chị ghé sát vào tai cô thì thầm nói.Anh ấy ngày nào cũng đến hỏi tao về mày đấy.Tao không từ chối được.Thôi đằng nào con bé.Cũng là con của thằng khốn đó.Mình hoảng sẽ buông tay thôi.Mày đừng suy nghĩ nhiều quá.Chị giặt đồ.Anh đang bế đứa bé ra phía cửa và cho bú bình.Giá như cô và anh có thể là một gia đình.Giá như anh chưa có vợ.Vậy cô không bị cưỡng bức.Giá như có thể sinh con cho anh.Những cuộc sống này.Đồ thể tồn tại hai từ giá như.Cô đã bước vào một giấc mộng đẹp.Và giờ là lúc tỉnh mộng.Thủy.Mày phải trở về với thực tại thôi.Mình hoảng bế bán một lúc rồi quay lại.Trong anh vẫn thản nhiên như không có chuyện gì.Thủy.Em nghỉ ngơi đi.Ngày mai tiêm vắc xin phòng viêm gan b cho con sông.Anh đưa hai mẹ con về nhà nhé.Chẳng lẽ.Minh hoàng không nhận ra.Có một tia hi vọng chợt lên nói trong lòng của cô.Nhưng rồi cô gái đi.Anh là chồng của diệp lan.Trăm ngàn lần cuối nhắc cho mày nhớ điều đó.Vậy đi không phải là con của anh.Đó là một sự thật mà cứ phải đối mặt.Cuộc không thể nào ích kỷ giữ anh cho riêng mình.Vì thế của lắc đầu nói.Cảm ơn anh.Tự vệ được.Chị nhìn minh hoàng khẽ lắc đầu ra hiệu.Tìm hiểu.Bạn muốn tốt cho cô nhưng cô không thể làm việc trái với đạo đức.Mình hoảng hiểu ý của chi.Anh sợ thủy căng thẳng nên nói.Được rồi.Em đừng suy nghĩ nhiều cả mệt đấy.Anh về đi.Và sẽ đến thăm mẹ con của em sau.Anh quay đi nước mắt của cô mới chả ra.Khu vực đầu vào vai nước nở.Tao không làm.Tao không thể.Chia tay vỗ nhẹ lương cô rồi nói.Đừng khóc nữa.Mày mới sinh đấy.Nếu không thể nên duyên.Thì vẫn có chút tình nghĩa.Mày đừng đuổi người ta đi như thế.Anh nghĩ thăm thì thâm có sao đâu.Im lặng.Cô không muốn nhắc đến anh nữa.Ngày hôm sau.Thủy xuất viện về nhà.Tụ đỏ mình hoàng lại đến.Vì đã gặp anh mấy lần nên bố mẹ cô rất niềm nở.Thành lần đầu gặp minh hoàng cũng có thiện cảm.Con bé chạy vào phòng cô rồi nói.Bạn chị đẹp trai thật đấy lại đi siêu xe nữa.Anh ấy thích chị đúng không.Chị cười đã.Thôi đi cô.Thấy trai đẹp là sáng cả mắt lên.Thành cười lớn.Đẹp trai giàu.Nhưng mà không phải là gu của em.Ai nhỉ chắc phải hơn chị tận mười tuổi nhỉ.Thịt giật đầu đá.Ừ anh ấy hơn chị mười tuổi.Mà sao em lại không thích kiểu người như thế.Em thích mấy anh trẻ một chút.Kiểu lãng mạn một chút ấy.Mà nhìn qua em biết ngay là anh ấy thích chị rồi.Trái tim của cô như bị ai đó có một cái rất mạnh.Đau lắm nhưng không thể nào tránh được.Lục của chưa biết trả lời thế nào thiết minh hoàng bước vào thành hiểu ý đình chào anh rồi đi ra ngoài.Chị ạ.Em có mệt lắm không em vất vả quá rồi.Thịt khác rồi đáp.Có phải tôi sinh đã lần đầu đâu.Anh từ đà nẵng ra đây mới vất vả chứ mình hoảng lúc này ngồi xuống ghế.Cô bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương rồi nói.Thủy.Em có thể xưng hô với anh như trước kia được không em đừng lạnh nhạt với anh như thế được không.Lắc đầu đá.Mình hỏi.Anh và tôi giờ là hai cuộc sống khác nhau hai con đường khác nhau anh đừng như thế nữa.Mình hoảng vẫn nhìn cô ánh mắt xót xa ấy như hàng ngàn mũi tên đâm xuyên vào tim của cô.Đầu điểm khó thở.Thủy định mất máy đôi môi mấy lần mà không thể nào thốt ra lời minh hoàng rồi không nhận ra cô.Những câu chuyện nào để anh nuôi con người khác được.Cô không có quyền làm như thế anh lên trở về với đúng vị trí của anh nghĩ thế thì hết mười hai.Đâu rồi nói.Bình hoàng.Anh không nhận ra sao.Đứa bé không phải là con của anh.Ánh mắt của anh như tối lại anh kiệt đối đáp.Anh biết.Tình nhạc nhiên nói.Anh biết mà sao vẫn còn đến đây.Minh hoàng lại nhìn cô bằng ánh mắt sư thẩm ấy khi ở bệnh viện lần đầu.Con anh đã biết được không phải là con của anh.Phẩy.Một người tinh tế như anh rất có thể không nhận ra.Những cô không hiểu.Biết rồi sao anh vẫn muốn ở bên cô.Nước mắt rừng khung ảnh mặt vào trong nhìn đứa bé đang say ngủ.Mình hỏi.Nếu đã biết.Tưởng tìm tôi nữa.Minh cảnh lắc đầu nói.Anh không biết trong thời gian anh đi làm đã xảy ra chuyện gì với em.Nhưng anh chắc chắn.Em cũng yêu bố của đứa bé.Bởi vì sau đó.Em vẫn toàn tâm toàn ý ở bên cạnh anh.Cho đến khi diệp lan tìm đến em.Em không biết nói dối.Không biết giả vờ.Thủy à.Điều đó không phải là con của anh.Nhưng còn là do em sinh ra.Chicken em sinh ra.Thì vẫn là con của anh.Em hiểu không.Không hiểu tấm lòng của anh cao thượng đến đầu rộng lớn đến đâu mà có thể nói ra những lời ấy.Nhưng anh càng như thế có càng không thể nào tha thứ cho mình.Mình hả.Anh đừng cố chấp nữa.Đây là con của tôi với một người đàn ông khác.Anh hiểu không.Bây giờ anh nói như vậy.Sau này.Làm sao anh chấp nhận một đứa bé không hề giống với mình được.Mình hoảng vẫn bình thản nói.Khánh nguyễn.Cũng không phải con anh.Nhưng anh vẫn yêu nó đi thôi.Lắc đầu nói.Đứa bé này.Xổ số khánh vĩnh được.Cảnh viễn là con của tôi.Và người tôi yêu.Nhưng anh ấy đã.Cẩm ly.Cô không muốn nhắc tới nỗi đau ấy và lạ.Những ngày đến việc có bị cưỡng hiếp.Mình hoàng có thể giết người không chừng.Mở cô cũng không muốn dính líu đến anh nữa.Đền cô nói.Tình hình bây giờ chúng ta dừng lại đi.Anh đừng bao giờ tìm đến tôi nữa.Nếu khùng.Như tôi đã nói.Tôi sẽ ra đi.Mình hoảng xuất ra nhìn cô.Thôi được rồi.Em nghỉ ngơi đi.Anh quay lưng đi thật rồi.Hết thật rồi.Có lẽ anh và cô có duyên gặp gỡ nhưng không có phận vợ chồng.Có thể yêu nhau nhưng mãi mãi là hai đường thẳng song song.Không bao giờ thất nghiệp.Minh hoàng.Ảnh hạnh phúc nhé.Những ngày sau đó anh không đến tìm cô nữa.Dù trong lòng vô cùng khó chịu nhưng thủy vẫn chấp nhận.Hiệu quả nhanh là bên cạnh diệp lang.Dù đau nhưng cô vẫn thật lòng mong họ hạnh phúc.Bởi cả hai đều là những người quá cao thủ.Đứa bé được mang họ mẹ vương an.Thì muốn con có một cuộc đời bình yên.Không nhiều nước mắt như cô.Chém miệng để bác cũng ngon.Cứ ăn cứ ngủ.Bỏ lại hai đứa con của cô biết thân biết phận.Nên ít quấy khóc lắm.Anh cả khác viễn lại rất thương em.Nên thủy cũng dần vơi bớt đau thương.Khi anh ăn được ba tháng.Vào một buổi tối vừa lót con vào năm.Chị thủy nghe tiếng xe máy rẽ vào sân.Chắc thành đi với bạn và quên đóng cửa.Chị vừa ra.Thì bỗng khựng lại.Trước mặt của cô là mi.Anh ta trông vẫn hào hoa như thế.Cậu đến đây làm gì thế.Những trường nào được câu trả lời thì thủy lại há hốc miệng khi nhìn thấy cô gái đứng sau minh.Đó là chút thì.Cô gái đã từng yêu tuấn.Đại mỹ nam không gặp.Cô ấy vẫn xinh đẹp kiêu kỳ.Vừa thấy thủy.Chụp thì ngay lập tức lao đến tắt quốc vào mặt của cô rồi nói.Vương lệ thủy.Tại sao người đàn ông nào tôi yêu cũng xinh sáng đến như thế.Trước đây là tuấn.Trở lại làm minh.Có tải gì mà vẫn được đàn ông sao như thế hả.Thì bị bất ngờ không tránh kịp.Mình cũng ngỡ ngàng không can ngăn được.Trực tiếp quất.Chúc gì.Làm cái gì đấy.Chụp thì giận dữ nhìn mình sẽ nói.Ảnh vẫn còn thương hoa tiếc ngọc sao.Ảnh quyền.Tuấn đã chết như thế nào sao.Còn yêu nó đúng không.Mình rất lên rồi nói.Em im đi có được không.Chụp thể hát lên.Tôi không im.Anh nên nhớ.Chúng ta sắp thành vợ chồng rồi đấy.Thì viết thiệp cưới.Nhìn thấy tin nó.Tôi đã ngồi nhựa.Không ngờ.Trái đất nhỏ như vậy.Thì lúc này mới định thần lại được giữ lên tiếng.Xin lỗi.Đây là nhà tôi.Chuyển hai người ra ngoài cãi cọ đi.Bố mẹ tôi trả rồi cần được nghỉ ngơi.Đúng lúc ấy có lẽ rất ổn nào nên anh khóc ré lên.Giật mình hoảng hốt chạy vào nựng con.Nhưng cô vừa dùng được con bé ngủ.Thì lạnh cả sống lưng.Khi thấy mình đang đứng nhìn chằm chằm vào đứa bé.Đứa bé này là.Từ hoảng sợ đến run rẩy.Chắc anh ta đã nhận ra cô bạn rất giống mình.Đây là cầm của tôi.Mình nhìn cô rồi nói.Còn em.Nhiều đứa bé giống anh có phải.Mắt anh bị làm sao thế.Đây là con của tôi và bạn trai của tôi.Làm sao mà được giống anh được.Mình cưới nhau rồi nói.Chẳng lẽ.Tuấn đội mồ sống lại sau.Em yêu anh.Có phải lấy chúng ta.Coi cách lên rồi nói.Anh em đi.Tôi bỏ anh.Chẳng có liên quan gì hết anh ra ngoài đi.Vì sợ con bé thức dậy.Nên mình cũng lặng lẽ ra ngoài.Vừa ra đến cửa.Thủy sữa người kia thấy thế đứng đó từ bao giờ.Ánh mắt căm phẫn của cô ta nhìn xoáy vào thủy.Rồi lại nick vào phía trong.Thủy sợ đến tất cả mồ hôi.Tôi đã bảo hai người đi xe ngoài đi.Cả bài lúc này cùng tác phẩm khách ngồi.Thì mới lên tím.Hai người tìm tôi có việc gì thế.Trước khi trả lời cô.Mời cưới.Thủy khác cười rồi nói.Chúc mừng hai người.Quả là đẹp đôi.Lúc này thì cả thi và minh đều đồng thanh nói.Đứa bé đó là.Lắc đầu đáp.Hai người nghe rõ đi.Đó là con của tôi.Chúc thi.Trước là tôi yêu anh tuấn.Những dẫn chứng khẳng định.Giữa tôi và minh không có bất cứ gì cả.Và đứa bé này cũng chả dính dáng gì đến hai người.Nên phiền cả hai cũng nhắc đến chuyện này nữa.Bây giờ khuya rồi mười hai người về cho.Đậu đỏ của đứng lên ra hiệu tiện khó.Mình vẫn lưu luyến nhìn vào căn phòng đã đóng cửa một lá.Giờ mới cùng chúc thì ra về.Đám cưới xa hoa của họ diễn ra một tuần sau đó.Tất nhiên.Thì không đến dự.Cô cũng không cần nhìn vào thiệp cưới.Nhưng đám hiểu của gia đình trâm anh thế phiệt như thế.Ai mà chẳng hay.Chụp thì là con gái đầu lòng của công ty thời trang trương thị nổi tiếng.Còn minh là con trai trưởng của công ty nội.Toàn thị lừng danh.Đám cưới rình rang ấy đang lên báo chí dần dần.Sự giàu có và chịu chơi của hai bên gia đình được bàn tán xôn xao.Khoảng một tuần sau đó.Cũng vào một buổi tối.Vừa dọn dẹp xong.Thủy nghe tiếng là nhà của một kẻ say ở phía ngoài sân.Thủy.Em ra đi đi ra đi.Lúc này thành và đạt đều không có ở nhà.Hai cái đứa này lâu nay cứ quên đóng cửa.Cô không biết ai đang đi vào nên nói vọng ra.Ai đấy.Vừa ra đến phòng khách.Hình ảnh đập vào mắt của cô là minh đàn sạch khí.Mặt thì đỏ bừng.Mất anh ta đục ngược.Quần áo xộc xệch.Có vẻ anh ta đã uống khá nhiều.Chắc phải anh ta mới cưới vợ.Có tưởng là họ đang đi hưởng tuần trăng mật chứ.Cô đang đứng như trời trồng tiếng anh ta lại là nhà nói.Thùy anh.Em quên giọng anh rồi sao.Trả lời đi.Đứa bé là con của anh đúng không.Tại sao em không nói sớm.Em biết.Anh luôn nhớ đến em mà.Thì lúc này hốt hoảng trước thái độ của mình.Ngựa hắn ta làm cản thì sao.Cô vợ chiếc kéo trên bản mây của mạng gần đó.Chiến thắng của minh rồi nói.Ảnh cút ngay khỏi nhà tôi.Nếu không.Tôi sẽ là lên tôi sẽ sống chết với anh.Mình tuấn cưới khởi nói.Em là đi.Là to lên.Em dám đâm anh sao.Thủy mà anh biết luôn dịu dàng nữ tính.Đến con sâu còn không dám giết cơ mà.Em đi tắm đi.Càng nói.Mình càng ghé sát vào người của cô.Khiến thủy càng run sợ mà lùi.Đúng lúc đó mẹ có chạy xuống.Có chuyện gì vậy.Cho cậu nhỏ của tôi.Ở đây không tiếp người say.Cậu bé đi.Mình lúc này chuyển tầm mất sang mạng của cô thái độ có chút thay đổi nói.Xin lỗi bạn.Cháu chỉ muốn đến đi để hỏi thủy cho rõ ràng.Được bạn có phải là con của cháu hay không thôi.Mẹ của cứng giọng nói.Phải thì sao.Không phải thì sao.Cậu mình.Để mình cậu trước đây là bạn học của thủy.Nên tôi khuyên cậu hãy tránh xa con bé.Cậu đã có gia đình rồi.Cậu ninh chữ tự trọng chứ.Vừa dứt lời.Thì đến nghe tiếng giày cao gót đi vào nhà.Chúc thì không nói không rằng.Lao vào tất thủy giết liền.Tôi đã cảnh cáo của thế nào.Đừng động vào người đàn ông của tôi.Chán sống rồi sao.Thế giới có tao quay sang mình rồi nói.Còn anh nữa.Dùng mỡ quá rồi à.Loại chửa hoang đến hai lần như nó.Mà anh vẫn thèm à.Ảnh nền nhớ.Vì đó là tuấn có chết đấy.Mình lúc này túm lấy cổ áo của chú thì sẽ nói.Của em đi.Vì cô mà thằng chó nó mới chết.Nhưng mà nó đánh chết.Chụp thì lúc nãy gạo lên.Ăn cơm đi.Gửi cho anh.Là con khỉ kìa chứ không phải là tuấn.Minh tuấn cười gần giờ nói.Những câu không ngờ đúng không.Lưu thủy.Lực đó.Tôi chỉ là một thằng sinh viên đại học.Cô không hề biết gia thế nhà tôi.Nên đã thuê tôi đâm chết cô ấy.Nhưng mà người tính không bằng trời tính.Bức ảnh cho tôi tôi thả đâm chết thằng chó ấy.Chứ không thể nào hạ thủy được.Rồi hắn ta nhìn sang cô nói tiếp.Thủy à.Em thấy không.Chẳng có ai yêu em như anh đâu vì em.Nhận xét người đấy.Chiếc kéo trên tài thủy rơi xuống đất cũng kéo theo cả trái tim nhiều thương tổn của cô xuống đáy vực sâu.Thấy run run giờ đói.Vừa nói cái gì cơ.Ai đức tuấn.Anh nói đi.Con người đã làm gì anh ấy mình lúc này ngước đôi mắt đỏ ngồi nhìn cô sẽ nói.Là anh đấy.Bị bảo vệ em đấy.Nếu không phải là anh thì người chết hôm ấy là em chứ không phải là tuấn.Trái tim cô như bị ai đó đừng đi đem lại cho nghe nhạc máu ai đó nói cho cô đấy là.Thủy không khóc mà đau rất đau.Người đàn ông đầu tiên của cô người mà cô yêu hơn cả mạng sống của mình người luôn dịu dàng yêu thương.Người đàn ông ấy cũng đã vì cô mà ra đi mãi mãi.Đầu đường đến không thể nào hít thở nỗi đau giằng xé con tim cô đã sáu năm rồi.sáu mươi lăm.Kể từ tết này có nhìn thấy anh làm bất động dưới bánh xe tải người lái xe đã bỏ đi.Bảo mẹ con cu mà đi.Đã sáu năm rồi.Con trai của cô và anh đã vào lớp một mỗi lần nhìn thấy con tôi như được an ủi rằng.Anh vẫn còn đi.Chồng hình hài của khang vĩnh sáu mươi lăm nỗi đau tưởng chừng như lắng xuống đáy sâu tâm.Nay lại bùng lên dữ dội đục khoét trái tim của cô.Những cảnh nóng của triệu tình thân mến như vậy là quý vị và các bạn về công vãng sanh trải qua tập năm của bộ.Hiện nay và là những khán giả nào lắng nghe xong phần cuối của tập bốn thấy cái mặt ra có hỏi và quý vị và các bạn.Mọi người có cảm giác giống như sau hai mươi thực ra lúc đó sẽ có một cái cảm giác là cái chi.Tính nó có liên quan đến minh bởi vì câu nói của anh ta khi nói với tôi rằng là sau này rồi em sẽ hiểu được là tất.Những gì anh làm đều là vì em thì về câu nói đó nó khiến xanh có cảm giác đó và đã hỏi mọi người vẫn tin là rất.Khán giả cũng có cảm giác giống như sa và quả thật là đến cuối thập chuyện này thì cái điều mà chúng ta lo sợ nó là sự.Bác còn một chi tiết nữa ở tập truyện này mà xuất tinh là rất nhiều những thính giả sẽ cảm thấy thắc mắc đó là lúc mà.Chúc thì thuê minh để giết thủy từ khi anh phát hiện ra cái người đó là thủy thì anh hoàn toàn có.Không giết cô và cũng không cần phải giết cả tuấn thực ra lúc đầu thì xanh có cái cảm giác đó.Có cái suy nghĩ rằng là nếu như thế thì anh ấy không không cần phải giết thủy và cũng chả cần vì không xếp thuyền.Lại quay sang viết tuấn nhưng mà sao nó thì sao lại bắt chuyển sang nghĩ là có thể là về tình yêu vì cái tình yêu.Điên cuồng của người đàn ông này dành cho cô gái này cho nên là anh ta trở nên căm phẫn và quyết định ra.Thay đổi tuấn còn những cái nick nào của chợ tình thì sao mọi người có cảm nhận giống như sau hay không hay là mọi người.Những suy nghĩ khác những cảm nhận khác thì mọi người có thể chia sẻ bằng cách bình luận ở phía biên giới và nếu như mọi người không.Không muốn bỏ lỡ là những phần tiếp theo của bộ truyện này thì mọi người đừng quên nhấn like chia sẻ và đăng ký.Cảm ơn mọi người rất nhiều con bây giờ anh ra xin chào tạm biệt và hẹn gặp lại tất cả quý vị và các bạn ở tập tiếp theo của bộ truyện này. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com