Blog Radio 642 - Em đi Bỏ Lại Cuộc Tình-zh6lxp

blog radio 642 - em đi bỏ lại cuộc tình-zh6lxp
Bạn.Nghe blog radio trên website và tên youtube blogradio.vn.Hãy dẫn đăng ký và nhận thông báo thì không bỏ được những chương trình mới nhất nhé.Bạn thân mến.Tình yêu đôi khi như trò đuổi bắt một người mà biết chạy trốn.Một người cứ mãi trông theo bạn có thể trốn chạy quá khứ.Bỏ lại cuộc tình.Nhưng không bao giờ trốn tránh được thì đối diện với trái tim mình.Trong chương trình của tuần này.mười bảy làng nghe truyện ngắn.Lời hứa của tuổi trẻ.Của tác giả duy linh.Tháng ba rồi mà vẫn còn tuyết.Kỳ cục.Tôi nói hậm hực.Chị mệt không.Năm nay lạnh tài hết mọi năm ngày mọi người bảo thế tùng vừa cười vừa nói.Tôi vừa xuống sân bay pearson lần đầu tôi đặt chân đến toronto mà thực ra là lần đầu từ bắc.Phản ứng của tôi không giống như hầu hết mọi người.Chắc gì thảo thức cũng chẳng gọi nhỡ.Tục ngữ thì chắc chắn là không rồi.Một cô gái đã từng đến paris và santorini du lịch một mình ít khi thấy bỡ ngỡ với điều gì chết.Đặc biệt là một đất nước mới lại càng không.Tôi đang bực chính mình.Tôi đã loay hoay trong sân bay có tiếng đồng hồ.Vì đánh rơi mọi giấy tờ tùy thân.May mắn cuối cùng đã tìm lại được ở cuối thông tin.Chưa hết.Khi ra khỏi sân bay và các tùng.Tôi lại những ngành nhận ra mình tiền xài mã bưu điện của nhà trọ tại toronto .Việc này quá tệ.Chị cảm tưởng như đã mình rơi ở hồng kông lúc quá cảnh.Tập thể.Dùng dẫn tôi đi quanh sân bay.Có hỏi han cách quay lại phòng làm thủ tục nhập cảnh để đổi thông tin.Cuối cùng cũng xong nhưng việc này là mất thêm một giờ nữa.hai mươi mốt từ nhìn chằm chằm vào những giọt nước nối đuôi nhau.Chỉ giải trí cửa kính xe ô tô.Tùng bắt xe đưa tôi về nhà trọ.Trước đó tôi đã từ chối khi tùng vào sẽ đến đón.Nhưng tôi thích dựa vào.Phụ tùng là người rất đặc biệt với tôi.Tủy sống cách toronto cả trăm cây số.Mất hai giờ để cậu tớ trước sân bay trong khi sân bay chỉ cách chỗ tôi sẽ chở có mười lăm phút lái xe.Chị không thích nơi này.Quá nhiều nhà cao tầng.Cây cối và ổn đã.Chị đã sử việt nam và tới đây.Vậy mà nó chẳng tốt hơn là mấy.Tôi lại càng làm mùa xuân và mùa hè rất nhiều cây cối hơn em cam đoan đấy.Tìm là người đầu tiên của chị thôi mà.Tùng trần an.Sau đó cậu quay ra nói chuyện với anh tài xế người dkda.Anh nhập cư tới đây khi còn nhỏ giờ đã trưởng thành và kết hôn có con cái ảnh đã lưu.Kể chuyện anh thích canada cứ nào và vì sao anh hạnh phúc khi ở đây.hai mươi bốnh.Chúng tôi đã nói chuyện với nhau ba tiếng đồng hồ.Tục gọi bác thái sở tế.Học sao tôi đang quá mệt.Tôi có cảm giác mình không được điềm tĩnh và dễ chịu như thường ngày .mười chín bay cùng với vải từng mắc sai lầm tại sân bay.Khiến tôi hơi bực dọc nhưng dù là gì thì tôi cũng không quan tâm.Tôi đã từng nói chuyện với nhau khá lâu như mọi khi giữa chúng tôi là những câu chuyện không hồi kết.Tôi nhớ có lần chúng tôi đi bộ năm vòng công viên thống nhất.Sau đó ngồi uống nước mía ven hồ ba mẫu.Nói chuyện hơn bốn tiếng đồng hồ không hết chuyện.Với lại lâu rồi tôi không gặp cậu ấy.Khoảng năm tháng.Từ ngày tùng qua canada.Trước khi đi chị đã gặp sơn.Chị đã nói chị yêu sơn.Thế rồi sao.Nói xong chị có muốn lấy một cái không.Chung kết tinh nghịch.Chị quá già cho những việc ngành gì đó.Chị nói ra chỉ để quên thôi.Những năm tháng quá dài và mệt.Tôi yêu sơn người mà chỉ thích tôi.Hoặc là thích tôi yêu cậu ấy.Một người chín buổi sáng thức dậy tôi đều thở dài thườn thượt.Và một túi nhắm.Nước mắt lại trào trực.Một người đọc được thế giới kỳ lạ của tôi.Rồi từ từ nó nơi đó.Để lại tôi với đơn độc và khổ đau.Một nửa thời gian trong hành trình đau khổ của tôi.Trung ở đó.Cô ấy có một chuyện tương tự.Cô ấy chịu nghe tôi nói.Chúng tôi quen nhau tình cờ và không có bạn chung.Không chỉ có.Điều quan trọng nhất là cậu ấy quá trẻ so với tôi.Để chúng tôi có thể là gì khác ngoài chị em.Mọi lý do hoàn hảo để tôi có thể kể chuyện của mình.Chị kể chuyện tôi cứ gặp sơn là về lại khóc.Dù từ hồi tôi năm tuổi đến gần ba mươi tuổi.Bố mẹ tôi còn chưa có dịp được chứng kiến.Huyết chị bị rút ngoài nhà rồi.Tù nhân.Toàn thân run cầm cập giữa trời tuyết năm độ c.Em đang trong.Chị cứ gõ cửa xem.Bác có số của ai trong nhà không.Làm thế nào mà chị út mình bên ngoài được thế.Bà chị mặc ấm không.Có lạnh lắm không.Tùng trả lời gần như ngay lập tức.Tuổi tùng chẳng giải quyết được.Cậu đặc chủng cách đây cầm một trăm cây số.Những từ không biết nhắn ai khác.Đây là ngày thứ năm ở toronto.Bài thơ tình chưa quen một ai.Chị vào nhà được chưa.Năm phút sau tùng nhắn lại.Chưa hiểu.Không ai ở nhà rồi.Tại chị đóng băng rồi.Tại thấy trời có tuyết nên ra ngoài quay lại để gửi sơn.Rồi không may cửa sập vào bị khóa trái luôn.Tùng vẫn nhắn hỏi lại tôi thế nào.Không quên đề xuất và giải pháp.Bình thường dù hay bắt nạt nhưng tôi lại quý tùng hơn ai hết.Bất kỳ khi nào có việc gì.Người đầu tiên tôi nghĩ đến vườn là tùng.Những lần không vui.Tùng cũng là người đầu tiên tôi tâm sự.Tôi gọi cho cậu ấy.Hợp nếu có thể thì gặp mặt.Dường như giữa chúng tôi có một quy tắc ngầm về sự hiện diện.Còn với sơn.Tôi vẫn cập nhật tình hình tại toronto cho anh ấy.Những giống như anh chẳng mấy quan tâm.Hầu hết mọi tin nhắn sơn điều trị độc và không thì trả lời.Một lần.Tôi đã cứu khỏi nhưng anh không nghe máy dù anh còn online.Tùy đun tình cảm với sơn lâu rất lâu.Nhưng phải đến những ngày cần sang salon tô từ mười tám đối với sơn.Tại anh chỉ vũ vài tư lệnh nhạc nói anh biết.Tôi đã hiểu mình chẳng có chút vị trí nào trong lòng anh.một trăm km.Alo chị tới chưa.Chị đang ở trước cửa nhà em này.Chị đứng yên đó nhé.Em không được post lên đang chạy bộ từ trường về.Sắp tới nhà rồi đợi em một tí thôi.Tôi tính ở cùng chơi vì lời hứa từ trước.Chúng tôi có quy ước gặp nhau mỗi tháng.Lần trước cậu ấy đón tôi ở sân bay.Còn lần này đang là nghỉ lễ.Tôi sẽ yên tâm tận hưởng vùng làng quê này.Đi đảm bảo sẽ không nơi nào có tư vấn.Từ chăm sóc tôi như một đứa trẻ.Nói ra thì hơi buồn cười nhưng đúng là thế.Tôi cảm tưởng mình đã tăng hai kg sau ba ngày xuống cho cậu ấy chơi.Tôi hai đèn nhiều chưa thay đồ việt nam.Nên cậu ấy nấu phở làm sinh tố mua kem và trà.Không thể hết được từng cũng dẫn tôi gặp mấy người bạn việt nam ở trường.Toàn tuổi nhất kém cho cả chục tuổi.Bị khùng đó mưa suốt.Lâu lắm rồi em mới muốn ra ngoài chơi mà lại mưa.Em đã tính hôm nay chúng ta đi shopping môn đấy.Tùng tiếc ngẩn ngơ.Từ nhà đi chị làm biếng đi lắm.Tuổi nào ngạn.Tôi phải thích ở nhà mấy chỗ đường lúc thực sự khiến tôi mệt.Dùng nước ngoài điên thường thích mấy chỗ tụ tập đông người.Thế là chúng tôi cùng nhau xem và chương trình truyền hình.Rồi lại nói chuyện phiếm.Hai đứa cười giòn tan.Bởi như ý tưởng điên rồ của nhau.Chị luôn muốn vào nhà đi.Rồi chị ngủ đâu hỏi sai rồi em phải hỏi tiền đâu chị bỏ nhà đi chứ có tiền thì thiếu gì.Ngủ chỉ có kể cho mẹ chị với em không.Hả thì cũng có chị bảo có một em đón con ở sân bay.Thầy hôm nay hai đứa mình lần lượt gọi video call về cho hai mẹ đi.Tôi cười trừ.Nếu mẹ biết tôi qua nhà tùng chơi ba ngày hai đêm.Dù hoàn toàn trong sáng.Nghệ sĩ viết tôi mở.Là một đứa trẻ không sợ trời đất chỉ sợ mẹ tôi không bao giờ dám cho người mẹ nghiêm khắc của mình.Chuyện tôi đi chơi qua đêm từng du lịch một mình qua nhiều nước khi học ở châu âu.Chuyện lâu lâu thì cũng nhậu nhẹt ít thì hoặc thỉnh thoảng chơi poker với chúng bạn.Hết ba ngày ở nhà cùng trở về tôi thực sự muốn ăn nhờ ở đậu nhà tủ mãi.Nghĩ đến chuyện lại quay về toronto vật lộn với việc xin việc thật mệt và nghĩ chuyện nấu cơm thật ngay.Tôi đã nộp đơn rất nhiều chỗ với gần ba mươi cuộc phỏng vấn và một số nơi còn được kết quả.Dường như vẫn chưa có hồi kết cho hành trình xin việc của mình đã gần bốn tháng trôi qua và từ gần như tuyệt vọng.Sau những ngày tháng tuyệt vọng rồi thị trấn an và rồi dưới đây tuyệt vọng lại quay lại tiền.Cặp túi tôi ứng tuyển vào công việc bán thời gian thu ngân và phục vụ bàn gì đó.Tôi chưa từng có kinh nghiệm một đống thành tích học hành hoặc kinh nghiệm sáng giá tại các công ty tại việt nam.Hãy giải thích chứng chỉ cũng không giúp ích gì trong tình huống này.Dạo này tôi với tùng ít nói chuyện.Tôi còn quá bận để sinh tồn.Cậu đi học ba ngày.Bà đi làm bốn ngày còn lại để kiếm tiền trang trải học phí cho kỳ tới cuộc sống này.Ai cũng bận rộn với những lễ riêng.Đức dạ dày bạn sẽ yếu bạn sẽ chẳng có thời gian để tâm sự với chuyện thất tình phải tán sắc thì mới bảo tàng.Bật đèn mười clip hài trên youtube.Vì lúc đó tìm chẳng còn khỏe mà ngồi đâu hãi não chẳng có tỉnh táo để nghĩ nhiều thật sự.Nói thì việc xin việc.Hành trình khiến tôi mệt mỏi.Nhưng cũng từ luyện sự dũng cảm và vì của tôi.Sự tích cảm giác mình có thể đánh đổi bất cứ điều gì để có được một công việc.Tôi khao khát một sự bắt đầu ở đất nước này hơn bất kỳ điều gì.Dù làm gì hay ở bất kỳ tỉnh nào.Tôi sẵn sàng rời otdo để có công việc như mong muốn.Đến tận bây giờ nhiều lúc tôi còn hỏi chính mình.Rượu mày ở đây làm gì.Dù trong thâm tâm tôi không ân hận.Điều chúng ta không làm mới đánh ân hận mà phải không.Nhưng tương lai bờ hồ thực sự làm tôi bối rối.Đặc biệt là lúc này.Túi xách hành lý check in thủ tục tại sân bay.Tổng đảo như muốn khóc.Nhưng không một giọt nước mắt.Tôi quyết định sang một đất nước khác.Một lần nữa.Chẳng nuối tiếc điều gì nhìn từ cứ tận gần ở sân bay mãi.Mày có thực sự không hối tiếc gì không phương.Tao youtube quá.Sao mày không nói với cậu ấy là mày đi.Đi làm gì giữa bọn tao vốn không nên có gì bắt đầu và kết thúc.Vì khoảng cách vì hai nghìn bảy trăm chín mươi lăm cây số đó khoảng cách có thể lấp đầy được.Còn khoảng cách bốn tuổi là không thể tao không muốn cùng khổ và tao cũng mệt mỏi rồi.Đến tao giờ cũng không cứu nổi chính mình.Cho chính sự sống của mình.Tôi chính thức lên máy bay.Bắt đầu một cuộc trốn trại mới.Vì cái tôi luôn làm từ bé đến lớn.Tất cả cuộc điện thoại đều vào voice mail.Tình ngỡ của ấy đến khách đi.Từ nhớ điệu cười giòn tan của cô ấy.Từ nhỏ cô ấy hay đi lạc được.Tôi nhớ cô ấy luôn cười tít mắt khi có đồ ăn ngon.Tôi nhớ cô ấy trước triết lý.Tình nhỏ tuổi luôn lắng nghe tôi.Tôi nhớ cô ấy có hàng nghìn ý tưởng luôn cuốn tôi vào những câu chuyện của cô ấy.Chứ không chỉ nhớ cô ấy.Tôi nhớ cả chúng tôi nữa.Tôi biết vì sao cô ấy kể mọi chuyện với tôi.Cô ấy đừng nói tôi đặc biệt.Vật lý do thực sự đơn giản hơn thế nhiều.Tuổi nhỏ hơn tuổi bốn tuổi.Ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau.Cô ấy đã khẳng định mối quan hệ của chúng tôi không thể là gì hơn chị em.Chị không bao giờ yêu người kém tuổi hả.Không biết được.Tình yêu thì có thể có ngoại lệ.Những tuyển tập mẫu thì không.Ý là lịch sử chị chưa thích ai kém tuổi.Tình yêu mà nhiều xác suất thống kê về.Chúng ta gặp nhau tình cờ trong một quán cà phê.Hôm đó tôi đang làm việc.Tôi xem bài tarot cho khách uống cà phê.Công việc bạn thân yêu thích của tôi.Con quấy đi xem bói ta rốt cùng các em cô ấy trong những ngày mà tôi nghĩ cô ấy đã chân trong công việc.Tình cảm và cả những dự định tương lai.Thời điểm đó tôi đang đăng ký bài hóa học sau đại học ở canada nhưng chưa chính thức chọn trường.Cô ấy thì đang đợi điểm cho chương trình định cư của cô ấy.Chúng tôi đều tính sang toronto.Bảo thanh hải năm ngoái dù cuối cùng chúng tôi được không đi vào thời điểm đó.Nhưng chúng tôi đã quen nhau.Thời điểm chúng tôi gặp.Tôi vẫn nhập nhận trong cuộc chia tay với bạn gái cũ.Thực ra người chấp nhận là tôi.Bị bạn gái cũ chủ động chia tay tôi để bắt đầu mối quan hệ mới.Chỉ là tôi chưa đặt tình cảm của mình xuống được.Tôi và phương có nhiều điểm chung cùng nhà thế mà cô ấy mở lòng hơn với tôi.Chúng tôi luôn lắng nghe nhau.Tôi muốn coi phương là một người đặc biệt.Cô ấy thông minh.Và luật kế toán trong mọi quyết định của mình.Cô ấy tưởng như biết tất cả mọi việc.Điều đó đôi khi khiến tôi cảm thấy khó chịu.Lúc tôi đã cảm nhận về cô ấy không bao giờ biết tỏ ra yếu đuối.Chị sẽ mãi thôi nói chuyện như thế.Đến em còn thích bạn gái mình yếu đuối.Đàn ông nào cũng thế thôi.Chỉ có thể hạ thấp bản thân để kiếm một kẻ kém cỏi được.Chị sẽ luôn hoàn thiện bản thân hơn nữa để có được những người tốt hơn nhiều thế loại đàn ông không.Tốt hơn để kiếm được phụ nữ có đẳng cấp mà cứ dậm chân tại chỗ mùng mấy em bánh bèo thì chị cũng không cần.Quẩy cứng đầu đến khó chịu.Nhưng tôi không biết nói gì hơn.Cô ấy nói đúng.Tớ một ngày.Lần đầu tiên tôi thấy tìm tôi nói là khi cô ấy nói về sơn.Sơn là chủ đề yêu thích của cô ấy.Tôi không hiểu sao cô ấy thích sao đó là những nỗi đau như thế.Quý nhất sơn thường xuân.Nhưng tôi không quan tâm lắm.Được thì tôi thực sự thấy tôi không muốn nghe cô ấy nhắc đến tên gà đó.Và tôi đã ích kỉ môn nếu quấy khóc.Thì đó là vì tôi yêu tôi sẽ không để cô ấy khóc.Quế lại gửi tôi mấy bài cuối về.Lần nào cũng có sơn chồng đó.Sau này chị hãy viết gì đó về em nha.Cô ấy lại bận.Và không thể tới sinh nhật tôi.Đã là tháng sáu của ấy qua được vài tháng và đang bận kiếm gì.Chỉ sống được ngày nào.Ngày nào cũng.Em sẽ sắp xếp tổ chức sinh nhật theo lịch của chị.Cô ấy buồn gì đó.Tôi không hiểu được.Cô ấy gọi là khủng hoảng tâm lý.Không sao đâu.Việc sẽ ổn thôi.Của em đây mà.Cô ấy thèm ăn đồ ăn việt nam.Ngày nào cũng xem skinfood.Vậy ngày nào cũng thành thật với tôi về việc nhớ nhà.Xuống đây với em.Hôm tới em nấu phở cho chị ăn.Quạt miến lươn.Chị thích món nào.Cô ấy đang tuyệt vọng và thất.Những ngày tháng này thật sự khó khăn với cô ấy.Đừng.Hôm trước chúng ta đi hai bác trời.Cô ấy bỏ đi.Cho một đoạn thơ của từng viết trước khi tôi đi canada.Vậy đã nói trần.Chúng tôi có một mối quan hệ kỳ lạ.Phật quẩy vui vì giữa chúng tôi.Không có một mối liên hệ nào.Gặp nhau tình cờ.Không thành trung.Không biết nhà nhau.Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều đủ để biết tất cả về nhau.Nhưng đồng thời cũng không biết gì về nhau.Và khi tôi đã biết nhà của cô ấy ở toronto.Tuổi bỏ đi.Mở mặt tôi một mình.Từ yên tâm.Chính sách không để em một mình.Cô ấy đang nhìn tôi cười và nói với tôi như thế thì chúng tôi ở công viên thống nhất.Chị đã hứa không để em một mình.Nhưng.Có những lời hứa tuổi trẻ mà ta mãi không thể thực hiện được.Trong bức thư cô ấy để lại khi trời toyota.Toronto hôm nay bao tuổi.Bạn vừa lắng nghe truyện ngắn.Lời hứa của tuổi trẻ được gửi đến từ tác giả zoley.Liệu cô ấy có đi tìm cô ấy.Liệu cô ấy có dừng lại sau những cuộc chạy trốn.Câu chuyện với cái kết còn bỏ ngỏ để mỗi tác giả đều có thể lấp đầy nó với một cái kết như mình mong đợi.Nếu yêu thích rock radio bạn hãy nhấn like xe và để lại bình luận cảm nhận của mình nhé.Bạn có thể gửi những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình.Bằng cách truy cập vào website.Blogradio.vn đăng nhập và gửi bài cuộc gọi đến lock radio + vnexpress.Vn.Blog radio được phát hành hàng tuần tại website và kênh youtube blogradio.vn.Đừng quên đăng ký và nhận thông báo để không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Chương trình được thực hiện bởi hàng ngang có giọng đọc tt xanh.Xin tạm biệt và hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com