Blog Radio 644 - Anh Có đánh Rơi Nhịp Nào Không

blog radio 644 - anh có đánh rơi nhịp nào không

Vậy chắc là nghe blog radio trên website và youtube video.vn hãy nhắn tin.Tí về nhà thông báo đi không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Bạn thân mến và một ngày đẹp trời.Trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó.Bâng khuâng tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không.Khi tình yêu bắt đầu điều anh mong ngày sau sẽ đơn phương.Chồng lúc tây đô của tuần này mười bảy lần nghe truyện ngắn chuyện như mới bắt đầu được nghỉ tới từ.Giải đề thi linh.Thêm một đêm dài tôi trằn trọc không sao ngủ được tôi nhìn điện thoại.Màn hình hiển thị mười hai:ba mươi bốn cậu ấy vẫn đang online chắc giờ này.Tuổi đang vui vẻ chuyện trò với một cô gái nào đó.Nghĩ đến đây mắt tôi cay cay và tiếng chuột nhoi.Tôi cứ nhìn chấm tròn sang bên cạnh ảnh đại diện về giúp của cậu ấy rồi suy nghĩ miên man.Bảy loso.Tôi dậy mở tủ lạnh.Một lon bia tôi cần chút gì đó đang đắng để quên đi cảm giác khó chịu trong lòng.Chưa ngủ sao.Cô bạn thân ở chung nhà tiến tới tủ lạnh ban đầu có ý định lấy chai nước.Nhưng lại đổi ý lấy một lon bia.Tôi lấy lấy thầy.Tớ đánh thức cậu à không tự dưng từ thấy khác nên dậy sao lại.Yêu một mình thế.Đi từ uống cùng cậu.Và chúng tôi ngồi xong âm như bình thường vẫn vậy tôi nhìn điện thoại.hai:mười chín cậu ấy vẫn chưa ngủ.Ngày lúc này tôi rất muốn nói với cậu ấy rằng.Em đừng thức nữa.Nick facebook em cứ sáng như thế chị làm sao ngủ được.Tôi cũng muốn nói rằng.Em đừng quên chia tay nữa có em ở đó chị không tập trung làm việc được .Nhưng có những điều người ta chẳng thể nói ra chỉ có thể giữ lại ở trong lòng tôi không dám.Một chút cao ngạo con gái không cho phép tôi mở lời.Túi quần bò lợn vào các phòng.Đã là lần thứ ba.Cuộc tình này cũng giống như bia.Người yêu đơn phương như kẻ nghiện bia biết là đắng mà vẫn cứ say mềm.Nói theo cách mà tôi vẫn hay đùa nhảy theo tiền một bài nhạc trẻ thịnh hành thì là gì.Cứ đâm đầu.Chờ đợi một điều không thể.Một người không bao giờ nhớ đến mình định chỉ là kẻ đần.Này cậu nói xem.Trong khi cả thế giới đang nháo nhào vì đại dịch corona.Thì hai đứa mình lại say bét nhè vì cô đơn quá.Thế có dở hơi không.Cô bạn thân cảm thán.Pizza lúc buồn vẫn có người cùng khóc cùng say.Cậu với tớ chưa hẳn đã cô đơn.Chị lý.Bia ngon phải có bạn hiền.Khủng long.Của bạn từ lon bia lên.Cụ bà lan của tôi đến cách một cái rồi uống tiếp.Tôi nhìn cô ấy.Sư thầy vô cùng cảm kích.Trong lòng tôi rất rất khó chịu.Nhưng chẳng biết tỏ bày cùng ai.Hà nội những ngày này sao mà lạnh đến thế.Trái tim này sao lại trống rỗng đến vậy.Thì ra cô đơn thật đáng sợ.Nhất là vào những đêm đông .Mày vào lúc này tôi còn có cô ấy ở bên.Tôi trầm ngâm đấy.Ngày xưa bọn mình cứ bảo với nhau rằng.Thích một người là mỗi sáng thức dậy.Ngày đầu tiên tao nghĩ tới vào mỗi tối trước khi đi ngủ.Vì cuối cùng ta nhớ về chính là người đó.Thế mà bây giờ.Thích một người.Làm buổi sáng mở điện thoại.Người đầu tiên ta xem trên face.Vào mỗi tối trước khi tắt máy.Vì cuối cùng ta tìm trên messenger là người đó.Gớm yêu rồi phải không.Dạo này thấy cậu ngày nào cũng tô son.Vì mấy hôm nay cô ấy hay tôi quá.Cậu vẫn thích thằng nhóc đó hả.Tổng cô bạn có chút ái ngại.Tớ chẳng hiểu nữa.Biết là không nên.Nhưng vẫn cứ động lòng.Ngớ ngẩn.Nhưng cái bọn đang yêu thì có khuyên gãy lưỡi cũng không tỉnh ra đi.Uống tiếp nào.Face.Ngớ ngẩn thật.Dùng động không đúng người.Quan tâm không đúng truyện.Tao cũng.Người nhận lấy tổn thương vẫn là bản thân mình.Thôi thì đầy mượn bia giải sầu.Say hết đêm nay chị đêm nay thôi.Tôi thức dậy lúc trời đã quá trưa.Đâu vẫn còn ông ông.Anh qua loa cho xong bữa tôi chuẩn bị đi làm.Hôm nay tôi mặc một chiếc váy đơn giản.Nhìn mình trong gương tôi chợt nhớ tới câu hát.Biết anh thích màu trời.Em đã bơi hỏi chọn màu áo xanh.Tuấn mạnh thùy cùng bàn.Thích màu xanh dương.Tôi muốn không phải kiểu con gái bánh bèo.Nhưng gần đây thường xuyên gặp cậu ấy ở chỗ làm nên tôi điệu đà hơn một chút.Ai chẳng muốn xuất hiện trước mặt người mình thích trong tám vệ sinh đẹp và tự tin.Cô ấy giúp anh hỏi là mảng marketing.Một người phóng khoáng và sáng tạo như cậu ấy luôn có những ý tưởng độc đáo.Những người theo dõi fanpage facebook và instagram của quán mỗi lúc một tăng.Nhất là các thành ngữ.Có lẽ một phần do content tốt và ảnh minh họa đẹp.Những ảnh đó để cho cậu ấy chứ.Còn một phần.Hình như các fan nữ nói.Cơ quan có rất nhiều trai đẹp.Trước đây thỉnh thoảng cậu ấy mới ghê quá.Nhưng sau này hầu như ngày nào cũng có mặt.Bị điện từ hay bối rối bởi càng lúc tôi càng thích cậu ấy còn cậu ấy thì dừng nghỉ.Chẳng hay biết gì.Đã hơn một năm kể từ lần đầu tiên tôi đặt chân tới trên fifa.Quán cà phê sách trên đường ven hồ tây.Cũng chính là nơi tôi làm hiện tại đó là một ngày mưa.Giai điệu biết đi trên radio như điềm báo cho những điều tồi tệ sắp đến.Rồi đã thức suốt nhiều đêm để hoàn thành bàn thảo cuốn sách riêng của mình.Cũng là chừng đó đêm.Tôi khóc sưng mắt khi bị người yêu đá.Hoặc là tôi đã anh ta gửi giữa chúng tôi xuất hiện người thứ ba.Thông thường sẽ phải chờ vài tháng mới có kết quả thẩm định bản thảo.Thế mà mới chỉ vài hôm.Tôi đã nhận được lời từ chối của đơn vị phát hành.Trong khi còn đang suy nghĩ về việc xếp hạng sửa bàn thờ như thế nào.Thì chị trưởng phòng yêu cầu gặp riêng tôi.Dạo này tinh thần em có về không tốt.Em thường xuyên đi muộn.Làm việc không tập trung.Còn đây em nhìn xem.Chị ấy đưa ra một xấp giấy và bao.Đây là những lỗi sai cơ bản.Bất cứ biên tập viên nào cũng biết.Em đã có kinh nghiệm.Tại sao vẫn mắc phải.Tôi nhìn đúng mức đồ chơi trên bàn thảo.Buồn rầu nói xin lỗi.Em cũng biết công ty gần đây kinh doanh không tốt cần cắt giảm nhân sự.Chị đánh giá cao năng lực của em.Nhưng có lẽ em cần thời gian để nghỉ ngơi em hãy bàn giao công việc trong hôm nay chị rất tiếc.Chị trưởng phòng mới về công ty được vài tháng.Có vẻ không ưa tôi.Thì ghé đâu chúng tôi không hợp tuổi nhưng cũng không chết chị ấy được.Bất kỳ lý do gì thì tôi cũng đã làm sai.Bài viết phải chịu trách nhiệm cho những sai lầm đó.Bị người yêu cắm sừng bị sếp cho thôi vì.Bị từ chối bản thảo tối đúng là một kẻ thất bại.Thanh lam.Tôi ủ rũ lang thang ngoài phố.Tả cơn mưa làm tâm trạng tôi càng thêm xấu.Giữa lúc không biết phải đi đâu.Thì tôi thấy một quán nhỏ có cái tiền cái là.Twenty five.Tuổi quyết định kế vào đó.Gọi một cốc capuchino nóng.Để xoa dịu cõi lòng và tự mình gặm nhấm nỗi cô đơn.Twenty five có nét gì đó cổ điển.Không gian và cách bài trí quán bằng lại cho người ta cảm giác ấm áp.Dễ chịu.Từ những người yêu sách mà nói.Đây chính là thiên đường.Tôi đắm mình trong tiếng piano du dương.Tâm trạng bất quán phần đào.Chàng trai ngồi bên cây đàn piano thu hút ánh nhìn của tôi.Dù tôi chỉ thấy bóng lưng cậu ấy.Từng ngón tay thuôn dài lướt nhẹ trên phím đàn.Đẹp mê hồn.Ấn tượng đầu tiên thường kim vào tâm trí mỗi người.Kiến sau này cứ nhớ tới cậu ấy.Trong đầu tôi lại xuất hiện hình ảnh đó.Phải thật điên rồ.Kỳ nước thấy tấm biển tuyển nhân viên trong ngày cưới.Tôi đến tới gặp chủ quán.Dạ anh cho em hỏi.Quán mình còn tuyển nhân viên không ạ.Anh chủ quán gật đầu không biểu lộ chút cảm xúc nào.Em muốn làm part time tại quán.Chụp hình một chút từ nói tiếp.Em thích sét và biết pha cà phê.Em cũng thích mèo nữa.Tùy bút về chú mèo lông xù như biết rõ địa vị của mình chút ở ngoài ngoài đuôi.Chiều hãy bỏ đi.Không hề giữ chút thì diễn nào cho tôi.Tôi hồi hộp đợi câu trả lời.Hơi nghi ngờ quyết định chóng vánh của mình.Buổi sáng nay.Từ vẫn còn là một biên tập viên có chút tiếng tăm.Thế mà bây giờ.Tôi sắp sửa thành một nhân viên tại quán cà phê nhỏ.Tôi chợt nghĩ tới line chín mươi tám.Game cổ điển tư tưởng chơi lúc rảnh.Cứ mỗi khi tao nghĩ mình đã giải quyết hết đống hỗn độn.Thì một mớ rắc rối khác lại ập đến.Chồng là chín mươi tám.Người chơi được quyền anh đu.Nghĩa là lùi lại một bước.Nhưng trong cuộc sống.Một khi đã quyết định điều gì.Chúng ta đâu thể quay ngược thời gian để lựa chọn lại.Khi nào em có thể đi làm.Ảnh chụp ảnh thầy vẫn vui vẻ lạnh lùng ban đầu.Ngay bây giờ.À không.Ngày ngày mai.Được từ chiều mai em có thể bắt đầu.Anh ấy gọi một chị nhân viên tới trao đổi với tôi kỹ hơn về công việc.Ngoài việc phục vụ thông thường.Anh chủ quán còn giao cho tôi nhiệm vụ chọn lọc và nhiều các đầu sách hay về quán.Anh nói qua đảo của tôi và anh khá hợp nhau.Sau này tôi có mang tới quán.Đặt ở góc riêng của mình.Trên một chiếc bàn nhỏ.Các từ báo tạp chí và vài cuốn sách có hình chuyện của tôi.Chồng không ra nhiều sách như này tôi lại thèm khát được thấy tên mình trên bìa một cuốn sách.Khi mới đến.Tôi vô cùng thích thú với cuốn trên safari.Có thiết kế giống những cuốn sách chồng các bộ phim ma thuật.In dòng chữ hãy viết vào đây mọi điều bạn muốn.Tôi thích vào đó.Tôi sẽ hoàn thành cuốn sách riêng của mình.Tại đây.Chủ nhân của santafe là một anh chàng điển trai.Về người lãnh đạo nhưng cuốn hút.Tôi rất có thiện cảm với người con trai ấy.Có lần anh bảo vì dáng vẻ tôi khi đó giống một người anh quen.Nên anh nhận tôi không chút đắn đo.Tôi nghĩ người anh nhất thì có lẽ là bạn gái cũ.Rất lâu sau này tôi mới biết.Ngủ quên đó chính là anh.Anh bảo rằng.Trong cuộc sống ai cũng có lúc tuyệt vọng và bị tắc.Như thế bị cả thế giới quay lưng.Tôi khi đó có chút gì giống anh khi khởi nghiệp thất bại.Tệ hơn là.Ngay cả cô ấy anh cũng không giữ được.Cô ấy là em họ của anh.Có lần tôi hỏi cậu ấy về cái tên trên free fire.Phải chàng tiên quản chứa được ước mơ của anh ở tuổi hai mươi lăm.Cô ấy mở bài trên ti minutes của michael learn to rock.Bảo rằng nghe bài này tôi sẽ hiểu.Tôi chìm trong những giai điệu trầm buồn mà lòng trùm xuống.Twenty five minutes too late.Trong cuộc sống.Ai cũng có những tiếc nuối phải không.Tôi có thói quen viết nhật ký hàng ngày.Những chàng viết nhắc tới cậu ấy ngày một nhiều thêm.Mỗi lần thấy cậu ấy là tin từ lỡ một nhịp.Theo cách nói thịnh hành của giới trẻ thì là.Acool đứng hình mất năm giây.Cô ấy đẹp trai quá.Ở cậu ấy luôn chốt dài năng lượng tích cực.Khiến mọi người cảm thấy dễ chịu và muốn ở bên cạnh cậu ấy lâu hơn.Lúc rảnh rỗi tôi thường chơi game online trên điện thoại.Có lần thấy tôi thức tối vì đồng đội quá ta.Cô ấy lại gần tôi.Chị cũng chơi game này à.Youtube.Tôi trả lời mắt vẫn sáng ở màn hình.Để em chưa cùng chị nhé.Từ đó chúng tôi thường chơi game cùng nhau.Cô ấy chơi game size.Cấp độ xếp hạng cao.Chơi cùng cậu ấy.Kỹ năng ghi âm của tôi đã tiến bộ lên nhiều.Chồng kim luôn có một người bảo vệ và chở che khiến tôi thấy xao xuyến đến là.Không chú.Chỉ là tôi thích chơi game cùng cậu ấy thôi.Chỉ là game thôi mà.Cả ngày hôm nay tôi chỉ nghe bài.Giải thích may i love you.Được dưỡng tâm trạng của tôi.Tôi chẳng thể rời mắt khỏi cậu ấy được.Trái tim tôi làm sao thế này.Gần đây tôi vẫn nghĩ về cậu ấy nhiều hơn.Cô ấy thích doraemon.Vào trên tay file down hình vẽ khuôn mặt chú mèo máy.Với nhiều biểu cảm sinh động.Những hình vẽ ấy phản ánh tâm trạng tôi.Hình như tớ thích cậu ấy mất rồi.You make me shine shine shine.You make me friend hihihi.Phim like love in time.Whenever you near me.bảy sai của watford sao mà giống tâm trạng của tôi đến vậy.Today status trong game là tên bài hát.Hồi trước đây fall in love with you.Từ hôm sau ở quán.Cười gì mở đúng bảy đó.Có khi nào cậu ấy biết tôi thích cậu ấy rồi không.Cô ấy có bạn gái rồi.Dù sao cũng chỉ là cảm xúc.Không thích cậu ấy nữa là được mà.Buồn cái gì trước.Hình như cậu ấy và bạn gái đã chia tay.Chúng tôi đã không nói gì với nhau suốt một thời gian dài tôi không chủ động nhắn tin.Còn cậu ấy lúc nào cũng im lặng.Guitar bao nếu một người con trai thích bạn.Anh tài sẽ chủ động.Còn ngược lại.Thì bạn đừng chờ đợi nữa.Vì trong lòng anh ta không chỉ có bạn đâu.Có lẽ đúng vậy chuyện tình yêu vốn là thế.Đâu phải mình cứ tốt với người ta là người ta sẽ yêu mình.Tình yêu là những rung cảm từ con tim.Chứ không phải xuất phát từ sự cảm kích hay biết ơn.Trái tim thì luôn có những lý do và lý trí chẳng bao giờ hiểu.Chị đi nhiều đêm.Tôi chỉ biết lặng lẽ nhìn facebook cậu ấy mà chẳng nói gì.Và những nỗi buồn tự đến.Tôi tìm quên trong cảm giác say.Bị hôm nay cô ấy không tôi quán nhưng tôi không có thời gian tìm hiểu lý do.Vì con vật làm sôcôla cho ngày valentine rồi quyết định tỏ tình.Bởi vài ngày trước.Có người đã thành công trong việc làm công tác tư tưởng với tôi.Em đang có tâm sự phải không thấy tôi ngần ngừ ảnh chụp gắn vào.Nhìn em là anh đoán ra rồi.Em lúc này có chút gì giống anh khi trước.Dùng thế nào vậy.Tôi tò mò hỏi.Điều ngốc nghếch như nhau.Em có bao giờ nghĩ rằng.Nếu em bị lỡ chuyến xe.Có thể sẽ phải chờ rất lâu mới gặp được một chuyến xe khác không.Đôi khi lỡ hẹn một giờ.Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm.Tôi bột miệng đọc câu thơ của buổi sáng.Có khi có lâu hơn.Anh đã để lỡ mất người con gái anh yêu.Có hối hận rất nhiều.Thôi em làm việc đi đến giờ anh gặp đối tác rồi.Những lời anh nói khiến tôi như tỉnh ngộ.Tôi luôn đặt mình vào vị trí của một người chị tuyền chào rằng mình phải chăm sóc cậu ấy.Nhưng thực ra cô ấy đã đủ trưởng thành để tự chăm sóc mình.Tôi luôn thiếu tự tin vì mình nhiều tuổi hơn và bổ xung quanh cậu ấy có nhiều cô gái xinh đẹp.Tôi chỉ là một cô gái bình thường đã mang nhiều tổn thương.Tự yêu và không dám mười lòng với bất cứ ai vậy mà cô gái ấy lại rung động trước người.Điện xung động nhất.Dùng biết làm sao được.Tình yêu là chuyện của con tim dù lý trí nói gì là vẫn luôn mặc kệ.Tôi vừa viết vào cuốn truyện.Vừa hồi hộp suy nghĩ trong đầu những lời mình đã nói.Tổng chữ ngay ngắn dần hiện lên trang giấy.Hôm nay tôi sẽ tỏ tình mà là không phải tôi đang đơn phương.Cánh cửa quán vật vờ.Trái tim tôi giật.Những rủi giống như trái bóng bị xì hơi rồi vô cùng hụt hẫng.Cậu ấy không đến một mình.Cậu ấy đi cùng người yêu cũ.Mà không.Chắc là họ đã quay lại với nhau.Thịt gốc từ thịt ngỗng.Gửi như cậu ấy sao có thể để ý đến tôi chứ.Cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng.Nhưng tôi đâu có tư cách gì để ghen.Tôi mãi mãi chỉ là người đến sau.Tình yêu với tôi và nói.Giống như tên của bộ phim mà tôi yêu thích.Far away love tình yêu xa đến thế.Tôi không muốn ở lại quán thêm một giây nào nữa.Thấy cậu ấy ở bên bạn gái tôi thật rất đau lòng.Tôi xin về sớm.Bảo là mình không khỏe chẳng buồn cẩm thiệu món quà valentine.Bản đồ cũng còn có ý nghĩa gì nữa đâu.Sex người vô tâm.Chỉ bằng check bình lục.Nếu không nói sao lòng cứ muốn sai.Sữa tươi chỉ muốn say.Thật sự chỉ muốn say.Thật tốt vì bạn thân từ có ở nhà.Cậu có hay lòng với hiện tại không.Cuối hè.Trong khi đặt đồ nướng lên bếp.Bạn tế bào không nên uống rượu xương.Để chuẩn bị đồ nhắm đi cùng tôi sang âm.Không.Từ thi mấy năm mới đỗ đại học.Rồi mất thêm bốn mươi lăm để tốt nghiệp.Bố mẹ ở quê phải lo cho các em.Tự làm bao nhiêu việc mới đủ tiền trang trải học phí.Ông.Từ đã làm gì cuộc đời mình thế này.Cầm tấm bằng loại giỏi để đi làm một công việc mà người chẳng có bằng cấp có khi còn làm tốt hơn.Có gì không ổn sao cậu thích trên file mà.Không cậu ơi.Tôi coi những ước mơ rất lớn lao.Tôi cảm thấy mình đang lãng phí thời gian.Tự như một chú chim nhỏ lung tung đôi cánh thì bay đi thật xa.Vậy mà lại ra mình ở nước ta hiện nay.Những câu nói đúng.Đã có tình cảm với nó.Santafe thân thuộc và gần gũi.Như ngôi nhà thứ hai của tớ về.Ước mơ của cậu là gì.Là viết một tác phẩm dành được giải nobel.Làm ở trên file cũ có thời gian để viết mà.Nhưng từ muốn làm công việc đúng với ngành mình học.Định vị ước mơ khi còn là nữ sinh văn khoa.Từ muốn làm ra những cuốn sách thật hay.Sự nghiệp tình yêu.Cứ đều đã thất bại.Ngay cả cuốn sách của riêng mình từ cũng chưa thể hoàn thành.Tớ chẳng còn tin vào bản thân mình nữa.Nếu có thể quay về quá khứ.Và thay đổi những việc mình đã làm.Kỹ thuật tốt.Thôi uống đi nào.Rồi ngày mai mọi chuyện sẽ ổn.Sẽ ổn mà đừng lo.Ai cũng có những câu chuyện của riêng mình.Hạnh phúc giống nhau nhưng nỗi đau thì mỗi người một khác.Ngày đó.Tình cờ gặp người yêu hẹn hò với nữ đồng nghiệp.Rồi mới biết họ đã phải lòng nhau.Cài đặt tv.mười chín tôi cũng thấy họ đẹp đôi.Tôi hèn nhát.Điền chợ thích buông tay.Hãy nói đúng hơn.Đời tôi biết cuộc tình này hết rồi.Có nhiều kéo cũng vô ích mà thôi.Chẳng cãi vã chẳng đánh ghen.Chúng tôi chia tay trong yên bình.Dù trái tim tôi chẳng chút nào bình yên.Nhưng biết làm sao được.Có những người rất quan trọng với ta.Nhưng ta lại chọn cách lặng lẽ rời xa.Lặng lẽ rút lui khỏi cuộc sống của họ.Lặng lẽ tùy mức có thể bỗng dưng một ngày nào đó.Họ chợt nhớ ra ta.Thì mới phát hiện là ta đã biến mất tự bao giờ.Có lẽ họ sẽ không biết được.Chúng ta đã giành giật đến thế nào.Khi phải chọn lựa giữa việc ra đi hay ở lại.Tiếp tục cố gắng hãy buông bỏ cảm xúc của mình.Và họ đều biết rằng.Cho coi những khoảnh khắc.Họ vô tình làm tan nát trái tim ta.Đó là lý do tao từ bỏ.Chẳng ai có thể cứ mãi nhìn về phía một người không thương mình.Chẳng ai muốn mình trở thành một trong vô số lựa chọn của người khác.Nếu đã biết người chẳng thuộc về ta.Hải tứ chi ta cứ phải bận lòng.Thật nực cười.Một người chuyên viết những câu chuyện tình yêu như tôi.Đại sự tổn thương và trần tin vào tình yêu.Cần đi đọc lại nếu gặp người ấy cho tôi gửi lời chào.Nếu em không phải một giấc mơ.Khi khoảng cách chỉ còn năm bước.Tôi thấy tình yêu sao mà đẹp quá.Nhưng tình yêu đẹp chắc chỉ có trong phim ảnh và tiểu thuyết mà thôi.Tôi từng nghĩ trái tim mình sẽ chẳng thấy rung động thêm một lần nào nữa.Cho đến khi tôi gặp cậu ấy.Nhưng có lẽ tôi.Lại một lần nữa.Facebook vào thứ tình cảm này.Chị nghỉ làm thật à.Tôi không nhìn cậu ấy chỉ gật đầu.Lúc này tôi đang bận chút về chú mèo.Thầy cho lời từ biệt.Mỹ yên tâm.Không có tao vẫn có người chăm sóc tốt cho mày.Là vì em.Không cậu bé.Không phải lúc nào em cũng là trung tâm của vũ trụ.Thế còn cuốn sách của chị thì sao.Chị sẽ hoàn thành nó.Nhưng không phải bây giờ và không phải ở đây.Đừng đi.Muộn rồi.Tôi quay người bỏ đi.Văng vẳng bên tai là câu hát quen thuộc.Boy.I missed your kisses all the time.Message undefined minutes to read.Tôi rời khỏi trên tivi.Không phải để trốn tránh thực tại bởi vì một đối diện quá khứ.Tôi đã được nghi ngờ bản thân.Tính thích phạm tới mức muốn vào nghề.Ta chẳng còn đủ tự tin để viết.Tôi đã quên mất niềm tự hào khi được là sinh viên văn khoa.Quên mất rằng tôi đã nỗ lực nhiều như nào mới có thể học đại học ngã ở đâu thì đứng lên ở đó.Tôi không thể cứ hẹn nhớ mãi được.Tôi sẽ tìm lại chính mình.Tất nhiên là tôi vẫn sẽ đến chơi free fire.Với tư cách là một vị khách quan.Dù trong lòng vẫn rất buồn.Vì lại thêm một câu chuyện tình giang sờ nhìn tôi nghĩ khoảng thời gian vừa qua.Kẻ thù cho tôi bình tĩnh.Bài tìm lại niềm tin vào bản thân.Cảm ơn trên tivi.Và những người bạn để giúp tôi vượt qua khủng hoảng tuổi trẻ.Nơi ấy là một phần thanh xuân của tôi.Cảm ơn cậu ấy vì đã giúp tôi học được cách yêu thương và trân trọng chính mình.Tôi quay lại với công việc biên tập sách.Trước đó.Tôi sẽ cùng cô bạn thân từ phú quốc dạo chơi đuôi ngày.Nhưng đó là chuyện của vài tuần nữa.Có lúc này tôi đang thơ thẩn ngắm hồ tây.Tôi yêu hà nội yêu hồ tây.Yêu những phút giây lặng thảm khi lang thang ngoài phố.Những lúc ấy lòng tôi thấy dễ chịu vô cùng.Chị đừng viết những kết thúc buồn nữa.Tôi quay về phía giọng nói quen thuộc là cậu ấy.Em có rất nhiều thứ chị viết à.Chuyện của chịu khám và luôn thiếu mảnh ghép cuối cùng.Bằng cách gì cơ.Hạnh phúc.Tôi im lặng.Cô ấy tiếp.Em sẽ giúp chị viết nên những happy ending.Xin lỗi vì đã để chị chờ lâu đến vậy.Chị không đơn phương đâu.Tôi vẫn đều đặn.Chưa kịp phản ứng gì.Cà phê hơi đắng.Chị phải cho thêm ít đường vào.Hả.Cô ấy cười.Nụ cười ngọt hơn cải đường.Cũng chính nụ cười ấy đã khiến tôi nhiều đêm mất ngủ vì tương tư.Sẽ là một kết thúc có hậu cho chuyện tình đơn phương của tôi nhỉ.Còn câu chuyện của chúng tôi.Có lẽ mới chỉ đang bắt đầu.Và cô ấy sẽ cùng tôi viết chữ.Bạn gửi lắng nghe truyện ngắn chuyện như người bắt đầu của tác giả hà thị linh.Điều yêu thích lớp lido.Hãy nhấn like và để lại bình luận của bạn nhé.Người bạn gửi những tâm sự sáng tác của mình đến chương trình.Bằng cách truy cập vào website blogradio.vn đăng nhập và gửi bài.Natri thu được khách hàng tuần tại website và kênh youtube blogradio.vn.Đừng quên nhấn đăng ký và những thông báo đi không bỏ lỡ những chương trình mới nhất nhé.Chương trình được thực hiện bởi hàng nha quá rộng đầu ti ti.Xin tạm biệt hẹn gặp lại. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com