Chú ơi Cháu Yêu Chú (full) - Truyện Ngôn Tình Hiện đại đang Gây Sốt 2017-5u

chú ơi cháu yêu chú (full) - truyện ngôn tình hiện đại đang gây sốt 2017-5u
Các bạn đang nghe truyện tại website truyện audio hay.com.Hôm nay truyện audio hay hân hạnh giới thiệu tới các bạn câu chuyện tình cảm có tên.Chú ơi cháu yêu chú của tác giả cào cào to.Mong các bạn ủng hộ kênh bằng cách đăng ký like và comment cảm xúc sau khi nghe chuyện và đừng quên sẽ video.Facebook để chia sẻ câu chuyện này đến với bạn bè của mình nhé.Sao đây.Xin mời các bạn cùng lắng nghe.Vui ngược chạy ra khởi khách.Xem cô như một thiên thần vậy.Bộ đầm màu trắng ngắn lần đến đầu gối để lộ đôi chân thân và sẵn.Mái tóc giả cho anh ngang vai.Tóc mái được bới ra sau chồng quá sức dễ thương.Có chạy một hồi thì rất xác không biết mình đã chạy quá xa.Cô lung tung nhìn quanh tìm đường nhìn thấy.Cô không biết gì về hà nội cả.Đất.Có một cơn giông kéo đến khiến cô luôn cuốn chạy vào một căn tiệm bên đường đã đóng cửa trú mưa.Mở rất lớn.Những giọt mưa tuôn xối xả.Vui ngược nhỉ.Hay là nó đang khóc thầy cô.Cô buồn cười với ý nghĩ đó.Nó làm cô nhớ đến khiêm và cuộc đối thoại mà cô nghe được.Khi vui ngược nhảy chân sao vô khách sạn hoàng mai tỉnh thiêm cho em gặp giám đốc vũ khiêm cơ quan.Chứ không ạ.Chị nói có lê vui được gặp anh ấy sẽ hiểu.Cô chờ tôi chút.Trong khi cô gái kia gọi điện lên thì ở phía bên kia bạn.Có hai mươi ba cô gái đang tưởng tượng.tám mươi chín .Tả về cô.Thưa tổng giám đốc nói câu cá.Em cứ đi lễ.Rẽ phải là thơ.Em cảm ơn.Em xin phép đi.Vui nhộn tìm đến phòng thủ thiêm như đã được gì.Đây là một căn phòng hoàn toàn cách biệt với những.Khoảnh khắc tôi ngược điện thoại cửa thì mất.Cô này được tiếng nói chuyện bên trong vọng ra.Cừu có thể nghe rõ từng lời.Anh.Gì cứng.Có phải anh sắp lấy vợ không.Thế còn em.Tưởng sẽ là tiếp.Không chịu đâu.Tặng cô gái nũng nịu.Vui nhộn thế tâm.Anh nói giỡn thôi chứ anh không cưới cô gái đó đâu.Anh vẫn còn muốn tự do lắm.Anh này.Anh không sợ ba mẹ anh buồn sao.Anh sẽ làm cho cô ta.Không dám cưới anh.Có phải không cô bé lê vui nhộn.Vui nhộn xứ người khi anh gọi tên cô.Vậy thì ra anh đã biết cô đứng ngoài đây rồi.Cô cái tôi chị hồng muốn kiếm chat chút gì đó nhưng tôi đâu có ngu.Gia đình cô phá sản bây giờ thì đi tôi .Vụ nước.Chưa bao giờ có bị người ta sỉ nhục như vậy.Tôi biết cô có hậu thuẫn từ ba tôi.Thịt thỏ.Nếu cần tiền đến như vậy.Cứ nói với tôi một tiếng.Anh.Nhu nhược nói xong và tóc mạnh vào cửa.Tôi sẽ không lấy hạnh nhanh đâu.Anh đừng lo.Không bao giờ xin anh được.Cô vừa chạy đi trong nước mắt.Đến giờ cô vẫn chưa hết buồn về người.Cô sẽ lấy làm chồng.Ngôi ngược bắt xe vào nhà.Trong lòng như định sẵn những lời để nói với bố.Con sao vậy.Tí mẹ trầm âm vang lên khiến cô bật khóc.Còn sự không lấy chồng đâu mẹ.Ừ con cũng mới đi du học về mà.Đợi con ổn định việc học bên đấy rồi hẵng cưới.Con sẽ không lấy anh ta.Sao vậy nhỉ.Con đang tập kim hả.Anh ta sỉ nhục gia đình mình.Bảo con cưới anh ta chỉ vì tiền mẹ.Người ngựa cuộc đầu vào lòng mẹ khóc nức nở như một đứa trẻ.Thời tiết canh.Bà lê vừa đẩy con ra khỏi lau nước mắt đổi không à.Vui những biết bà rất thương cô.Gia đình bị phá sản nên ba mẹ buộc cô lấy thêm.Người có hôn ước từ nhỏ để các.Sóng xuân.Nhưng khi gặp khi.Cô đã thay đổi ý định đó.Rắn hầm sả.Câu đến nhà họ hoàng đệ tử hôn.Ông hoàng có ý này để nhưng không nhất quyết không chị.Có biết ông hoàng rất thích cơ nhưng làm sao có thể cưới.Đã chỉ được mình thậm tệ được.Tại quận ba.Anh thiên anh xem nghỉ một bữa đi mà.Không.Nếu em không nói lý do.Vui.Không phải tay vừa cô vừa đi theo tiền.Nắm lấy anh như một đứa trẻ.Anh thiên.Brazil làm việc.Em nhất quyết không bỏ đi.Cơ theo thiên mãi cuối cùng anh cũng sao cùng em.Vui ngược vừa bước chân vào vũ trường nhật.Mẫu giường lớn nhất nhì hà nội.Phải là viết mới có thể được về.Nhưng khi cô vừa bước vô như đã biết.Nhân viên bảo vệ.Là một cô gái dẫn cô lên văn phòng.Bạn đã có một lần cô bước vào.Trong căn phòng là một người đàn bà đang ngồi trên một chiếc ghế hướng ra cửa sổ hút thuốc.Người đàn bà lên tiếng.Vũ nhật hả.Dạ.Em định làm gì.Hát.Hát.Người đàn bà nhắc như có ý nghĩa mai.Không được sao.Không chỉ là em đẹp như vậy mà.Thì tiếc quá.Người đàn bà nói có ý kéo dài để cho thấy độ chua xót trong lời nói của mình.Ba em nói em chỉ cần hát.Vậy thì từ tám đến mười hai.Bao.sáu tháng.Dung lượng bước ra khỏi vũ trường nhật bản.Mà không khởi kia ở mê này.Nơi mà sắp tới có phải làm việc để trả nợ.Cho bố mẹ.Cô thì sao đời miệng lâu năm.Thu nhập vòng qua bệnh.Xem mẹ cô thế nào.Vừa tới bệnh viện.Nhưng.Ngược.Ủa anh tùng mẹ em sao rồi.Bác khỏe nhiều rồi.Mà mẹ em mới về hôm qua sao không nói gì.Dạ em không muốn làm phiền anh.Thời nhỏ này.Sao nói câu khách sáo thế.Em mua sắm mất dạy đi chở bác mong.Dạ.Mẹ cô đang nằm hướng người ra cửa sổ.Cô tới và ôm chầm lấy bà.Bảo vứt tóc cô mãi yêu thương.Trả bố cô bây giờ mới vô tâm tôi.Mẹ con bận mà.Mẹ nói vậy thôi chứ biết thừa là tối con sẽ đến mà.Đã vừa nói vừa nhìn cô một cách trìu mến.Mẹ ơi cảm thấy sao rồi mẹ.Phải rồi.Còn con ăn uống cái đầy đủ không.Mẹ thấy sao.Con gái mẹ gửi toàn xinh đấy chứ.Vừa nói cô vừa đứng dậy dang tay quay mấy vòng cho bà lê thấy rõ.Con nữ quay nữa thế thì sao.Vừa nói cô vừa ngồi bên cạnh mẹ đi.Ba con đâu.Dạ ba đi làm rồi.Tại sao.Bà lê tỏ ra vui mừng về trái tim này.Chồng bà sau vụ phá sản đông trở nên khó tính hay chửi đấy.Đập phá lung tung khiến bà không phải buồn lòng.Nay ông đã đi.Bà thấy lòng vui hả.Lễ vui nhộn.Ông giáo sư trên bục cậy cô.Có em đi vui được không.Ông cụ nói to lập đi lặp lại nhiều lần mà không phải bực mình.Dạ dạ có em.Lê vũ ngược từ góc sang phòng nó được.Quốc điện.Nhập ngũ phải lên tiếng.Em là lê phương ngược.Dạ.Em học với tôi mấy năm rồi.Giá ba mươi lăm.Em biết hình phạt cho mình rồi chứ.Dạ.Gặp ai trong trường em đều phải nói.Tôi lê vui nhộn.Lời cô nương dễ thương nhất trường.Em thông minh.Ông chẳng thay đổi gì.Yến nhỏ lan ngồi bên cạnh được.Chắc chỉ có nước động thổ quá.Mà sao mày cứ ngủ trong tiếp của ông hoài vậy.Hỏi tao tao hỏi là gì.Chắc.Những vừa nói xong.Lần đợi quên bỏ bên.Bạn nói giọng điệu.Mà ơi tao hỏi mày này.Nó toàn thằng một.Sau này tiếp.Cho nhỏ nhược nhà ta lại ngủ.Ông nói.Chưa kịp nói tiếp thì.Cô nguyễn bích lan.Dạ.Lên làm bài.Dạ.Làm nút tú có biết gì đâu từ nãy đến giờ toàn tám mươi.Có nghe giảng gì đâu.Vui nhớ cười thầm vì tính nghịch ngợm của nhà bản thân.Tao thể là đầu ông hỏi mất babốn.Sao mày bị.Thấy.Chứ không phải đoán sao.Mày có ý ganh tị thì không được nhìn thấy đầu của ông ấy chứ gì.Dạo này nhìn thấy thật á lão thôi đầu hỏi một trăm%.Chẳng qua là ông đeo tóc giả.Sao mày biết.Bím.Bạn bè mà thế à.Nhu nhược là mặt trận nhưng cũng không làm cho lan tí động lòng.Hay day.Anh thiên mấy giờ rồi.Lấy hai ly rượu đi.Vừa nói vừa tới gần quầy nơi vui ngược đang làm.Hỏi cấu trúc.Cũng cung gì.Cũng bày đặt làm cao từ.Làm chủ thì ghê lắm sao.Thiên nói lại với đầy ý nhỉ mai.Có người đang dành cho bạn đấy.Tôi ngưỡng đỏ mặt trời.Em không có.Chưa nói đất hay.Tiếng chim tươi làm cho vui.Chỉ muốn độn thổ.Lần đầu nói chuyện với tiên cũng.Anh luôn làm cô cứ không.Em không chơi nữa.Thì coi chơi đâu đó lắm chuyện.Anh nói chuyện để có.Thôi hai người lúc nào cũng cãi nhau mày không được hả.Mấy giờ tha người làm cùng với vui ngược mấy lên tiếng là do cái mặt hình sự của anh mà cả.Không hiểu hết được tí gì.tám rồi đó.Thanh niên tiếng như một nhắc vui.Nhanh dữ vậy.Em cảm ơn anh nha.Không có gì.Bye bye.Vui ngược nhanh nhẹn hòa vào dòng người tấp nập.Cô bắt một chiếc xe và đến nơi làm việc.Cô vừa bước vào cửa vũ trường thì đã có tiếng cắt lê.Chơi hay là làm.Đó là một người đàn ông chồng cách ăn mặc thì biết ngay là loại đất sầu.Khuôn mặt đất điểm danh.Tôi đã ngoại cỡ ba mươi.Nhưng chồng bắt phong độ.Có thể hấp hồn bất kỳ cô gái nào.Nhân viên như ý.Thì cô không bị chinh phục bởi vẻ bề ngoài.Cô bé ánh mắt xem thường người khác của người đàn ông đó.Làm gái.Vui nhộn.Inax đến từ đó.Câu chuyện hachiko.Làm cái gì đó.Cái đó dành cho bạn gái của chú đó.Anh ta vẫn không tỏ ra bất bình tĩnh mà đắp lại một câu chẳng ăn chung với cô cả.Tôi dạy làm sao mà phải chú.Ngôi ngược không trả lời mà bước thần vô.Vì cô nghĩ cô không biết sao mình lại gọi người đàn ông đó là trúc.Thì làm sao mà biết câu trả lời.Lễ vu lan.Vui như ở quê lại thấy khuôn mặt đắc ý của gã đàn ông mà cô vợ.Nói chuyện đang cần thiết.Sao chú biết tên.Trả lời câu hỏi của tôi.Mua ngược như lâm nhớ ra cái điệu bộ khi người này nhưng vẫn không có kí ức nào được đặt trong đầu.Vừa lúc đó.Có một cô gái tới sở hữu cơ.Giải đàn ông đứng và nói chuyện chọc tức giận.Chỉ ra mấy bữa nay anh thêm có bổ mới nên quên em.Em giận hả cưng.Khi anh ôm eo cô gái và hơn cô.Vui ngược giật.Khi nhìn cô gái đó nói cô là bồ của gã đàn ông đó.Khu vực mình lấy một ly rượu của anh bởi bàn gần đó hết vô.Khiêm.Sao đỏ của bỏ đi.Cô bạn gái của thiên cởi ra mặt còn anh thì tức giận kinh khủng.Ô tô chở đất.Có ngày tôi sẽ dành cho cô thiếu chết thì thôi.Sino.Tiền vũ ngược tâm tới.Sau đây là màn biểu diễn đầu tiên của nhiều ca sĩ mới với bài.Vui ngược bước ra sân khấu là đập ngay vào mắt cô cái dáng cao cao của khiêm đang ngồi đối diện cô.Anh đã thấy bộ đổ mới sau vụ tạt nước đó.Thay vỏ đỏ là một cô gái khác chứ không phải cô bạn được đã thấy cô này rất đẹp với phong cách nghệ.Mạch hở còn hơn cô cô.Ngước nhìn thấy mà thiên.Thiên thấy mất ngược như có ý kiến mình càng làm anh tức.Vui ngược chỉ hơi bị mất bình tĩnh mấy câu đầu.Những câu sau có giữ được nhỉ.Em nghĩ cô gái này chắc giả vờ quên tên anh đây mà.Không thể nào quên tên một người có thể làm chồng cô được chưa kể lần đó.Cô bị sỉ nhục nhưng.Chẳng lẽ không nhớ gì.Thành công.Câu hát câu hò.Nhưng vẫn như có cái gì đó giả tạo.Một cái giả tạo được che dấu bởi màu sắc.Khá tin tưởng.Anh thích vẻ đẹp ấy nhưng ghét sự giả tạo mà cô phải đi.Tiền vỗ tay vang lên.Làm kem sắc thể thực.Anh bước tới gần sân khấu và ném lên.Khi cô đang nhận hoa từ phía khán giả tờ một trăm đô.Vui như cúi xuống lượm tờ một trăm đô và.Cảm ơn chú.Cô lý hơn tôi tưởng đấy.Không lì thì làm sao nói chuyện với chú.Do nhu nhược nhấn mạnh tử chú.Làm anh bực mình.Anh khiêm chúng ta đi chứ.Linh một cô gái bạn mới quen của kim lên tiếng.Được chứ.Anh vừa nói vừa liếc một cái phát làm khiến cô độc tóc gáy.Anh tùng mẹ em sao rồi.Bác chữa bệnh nên cần phẫu.Nhu nhược hữu xuống khiến chủng hết hồn tưởng cô bị gì.Em không sao chứ.Không.Anh sẽ lo tiền phí phẫu thuật cho.Đâu thể làm phiền anh mãi.Đừng khách sáo.Đâu được mấy lần.Anh cũng lâu rồi.Đâu thể khiến anh mãi.Thịt đem lo được chứ.Thật.Tôi không tin.Nhưng anh không muốn cô lo lắng nên không nói gì là dẫn cơm.Phòng hồi sức để phải lê.Nhìn dáng ngược mà anh đau lòng.Nhưng mà anh quên rất tuổi hồn nhiên như một thiên thần vậy.Thấy cô đơn chạy ngoài đời mà anh thấy rớt em ngồi đi.Tính bà chủ vũ trường mà cô đang làm vang lên để.Em cảm ơn.Em nghĩ sao về đề nghị đó.Em.Hãy cố gắng để trả nợ số nợ đó.Nhưng em đã trả được đồng nào tới khi mẹ em phẫu thuật xong đâu.Người ngựa cuối.Cô biết.Không cần cân.Làm nữa nên thử mượn bà trần.Nhưng đã quá thời hạn.Cô vẫn chưa có tiền.Em nghĩ sao.Chỉ cần em tiếp cho chị một trăm khách là em có thể xóa nợ.Một việc làm mà đối với em rất dễ.Ngôn ngữ in.Cô biết chẳng còn con đường nào để nuôi cá.Em.Mua nhượng chưa nói hết câu thì.Có một người đàn ông bước vào chỗ cô và.Hoạt hình nói chuyện.Tài sản cao cao.Và tỏ vẻ khi người này cô đã không gặp một tháng đó.Thiêm.Lúc này.Anh đang nhìn cô một cách chăm chú và nói.Tôi sẽ mua cô.Ai cho chú cái quyền đó.Tôi chưa kịp nói thì anh đã quay sang bàn.Em sẽ trả nợ cho cô ấy cả gốc lẫn lời.Tự nhiên mà đã lên tiếng thì ok.Tôi không cần chú trả nợ.Anh nói như không ăn nhập gì đến lời quốc ca.Bây giờ cô là của tôi.Mượn máy xanh.Thiên lôi cô đi trước mắt cô gái bạn mới quen.Khiến cô ấy bực tức và nói.Có em sẽ không có cô ta.Tạm biệt cưng.Anh vừa nói vừa giơ tay vẫy vẫy con người yêu cô ta quay nhất lại lượng như.Tuổi bỏ đi.Anh.Anh ngồi cô đơn sơ.Mà không khỏi bực mình.Anh không ngờ ngược lại hơn tăng như vậy.Cẩm nang mực cái vợ người ta.Nhưng anh đâu mà.Anh vẫn cố lỗi côn.Xe.Chẳng được.Chú làm tôi đâu.Một tay lái xe.Tay kia anh đưa ra trước mặt.Tôi còn đau hơn.Nhưng tay tôi đỏ hết.Tay tôi còn chảy máu.Là gì.Máu.Sakura chứ sao ai.Xin lỗi.Ngôi ngược nói.Cách ăn năn.Nằm chiêm thấy tức cười.Còn hợp lực với anh bây giờ thì lại quan tâm.Vừa nói vừa nước vừa lấy túi xách ra một mớ băng bông.Sơ cứu cho anh.Khi nào cô cũng mang theo nói.Cô không nói gì.Gật đầu.Từ khi bị phá sản ba cô hãy đánh đập cô.Nên nghị mua bằng bông.Cô phải suy nghĩ mà không.Em đang đi.Anh sợ.Khô mực cay đắng.Cô đã nghĩ đến thằng nào.Tôi nghĩ gì kệ tôi.Câu nói bà bầu kiên giang.Sầu kệ được.Nhu nhược như thắc mắc.Nhưng chưa kịp hỏi.Khiêm đã hơn cơ.Vui ngược cố kéo anh ra nhưng vô ích.Chú là.Sau một hồi có đấm vào ngực anh mới chịu gửi mấy cô.Là gì.Là đủ chân cháo mặt dài.Có dám nói vậy với chồng chưa cưới của mình hả.Ai là vợ chú.Thuốc.Khi nào.Bây giờ.Anh bế cô dùng sẽ phải đi vào một xốp rất lớn lên.Khi vô đến cửa anh mới thả cô xuống.Đừng có lúc nào cũng chú.Tôi thích.Vậy tôi sẽ phạt.Rắn.Sao lại không.Từ nay cô sẽ là vợ.Của tôi.Vừa nói anh gửi kéo vui.Những con mắt tò mò sang mấy cô và anh một cách kinh khủng.Anh thiên tới mua đồ cho bạn gái à.Đốt vợ.Anh thiệt hay giỡn đó.Vua ngược định lên tiếng phản bác.Nhưng chưa kịp nói gì anh đã hơn cô lần thứ hai.Cô đấy anh ra.Thấp nên là.Nhưng khi em vẫn tỏ vẻ bàng quang.Nói với cô nhân viên.Cô ấy xấu hổ lắm à.Như lấy cho tôi hai bộ đồ hôm bữa.Dạ.Cô nhân viên bước vô.Thì khiêm.Xuống phải nói.Mới hôn lần đầu hả.Ai bảo thế.Cùng bước lên với hai mắt ướt đẫm có ý đối chậm.Nhìn cô ấy cũng biết.Chẳng biết không.Trúng số.Đừng có mà chú tôi sạc.Paris.Mục.Tôi sẽ hết toán lên.Thử.Báo.Cô chưa kịp lại xong thì tiêm lại hơn không lần thứ ba.Bà nụ hôn trong đó có đầu tiên để phải hôn.Chết.Vui ngược bực mình dẫm chân khiến khiêm đau và la lên.Có điên hả.Tại chú hôn tôi.Chưa kịp nói xong thì cô nhân viên mang hai bộ đồ đi ra.Em nhận lấy và sữa rửa tay khô.Đi thầy đi.Sao có thể nghe lời chú.Cô muốn ba cô vô tù không.Chú chú biết gì.One đi cưng.Tôi.Không phải.Vậy thì ai.Sự chú hiểu.Vừa quay đi vô thay đồ.Việc tuân theo mệnh lệnh của thiên nhiên một nháy mắt.Colombia hiểu em không phải là một tay vì.Thở ra là ba cô có thể bị ở tù vài năm cũng chẳng chơi.Cô bạn là cha mẹ.Bây giờ lại thêm ba.Chính của bạn thêm mệt mỏi vô cùng.Tại sao ba cô lại xây.Máy xúc.Kiếm đất chính.Cô phục tùng mệnh lệnh anh.Anh lấy làm thích thú với cô nàng mới này không cho mày ép anh phải lấy vợ.Anh cũng không lấy cơ.Anh tặng cô cứ nghĩ mẹ anh sẽ thích cô.Cô bước ra trong bộ đồ anh sợ.Anh thầm suy nghĩ cũng đâu rồi.Chặn được hai bộ và đạp xe.Chú nói gì nói đi.Bộ này đi.Toàn.Cô hả.Bình thường.Không được bực mình bước vô hai má phúng dịu.Anh bật cười với hành động dễ thương của cô.Anh không biết mình có hợp với cô vợ mà hay không.Nhưng anh bi.Cô vợ này không vừa và anh cũng thế.Anh chở nhớ về thơ.Người mà anh từng mơ.Người yêu da diết.Bây giờ.Cô vẫn tưởng tại sao nhanh.Cô thị sao.Chú chở tôi đi đâu.Làm mất bà mẹ chồng.Trường đại chơi hả.Ngược quay đầu nhìn.Thời thiên.Chứ đâu có nói chơi với em.Vừa nói vừa có ý chân.Xưng hô chú.Anh gửi cuối xuống gần cô và nó.Đừng sợ hả.Ngược trả lời về ý sợ sệt.Tôi sẽ trả tiền cho chú.Tôi không cần.Chưa chú cần gì.Vợ.Tứ đại bổ ra đó sau trận tôi.Tại sao cả.Tự động tải quá.Cô là con lợn của tôi tôi muốn có làm gì thì cũng phải theo.Nhưng đây là chuyện cả đời.Những nỗi như chị khiêm.Nhưng anh vẫn bảo quang ngồi lái xe.Tôi sẽ buông tha cho cô.Khi nào.Khi tôi tìm được một người thế cô.Nếu không tìm được.Nghĩ tôi kém vậy sao.Ngược không nói gì.Cô kể.Thì anh.Khi anh hay lui tới vũ trụ.Cô để ý hết.Mỗi ngày anh đều có một cô bồ.Cô nào ở cuống.Ở làm ngược thấy khinh anh vô cùng.Cô nghĩ sao.Tôi đồng ý.Những từ bây giờ đến đó có phải là vợ của tôi.Mua nhựa kẹt đầu.Sakura chỉ chịu cỡi.Sáng tôi kiếm nhiều bộ như vậy.Chắc cũng chẳng để ý nhiều đến cơ.Khẩu súng đi.Lbảy mê cuộc không biết mình đã đến nhà khiêm.Những bước xuống xe và những.Căn nhà này có lần cô đã đặt chân tới.Ngôi nhà của người chồng chưa cưới của cô.Lễ kiêng.Người đó.Những ký ức chợt về.Cô nhớ lại buổi.Tại khách sạn.Chú lừa tôi.Những bước đi.Nhưng vừa lúc đó cánh cổng tự động.Một người.Sang trọng bước ra.Con mất bà dừng lại nhìn như.Như biết cô.Gái cơm điện mượn giấy thi.Không ai xa lạ.Ngược phải không cần.Dạ cháu chào bác.Ngôi nhà đi.Bà vừa nói vừa dắt ngược về nhà.Thiêm có phải.Bà vừa nói vừa nhìn ngược nhưng muốn ăn gì.Dạ con dâu tương lai của mẹ.Thật hả.Thiên tập đầu.Anh biết mẹ thích như.Tuy là tiểu thư nhưng khi ra đến sụp đổ.Cô vẫn đứng lên đi.Tất cả gia.Thì nghe tin anh sẽ giới thiệu người yêu.Bảo lộc.Bây giờ biết đấy là gì.Thì bà rất yên tâm.Làm được thì mẹ yên tâm rồi.Đại rất thích cháu đã ngược.Ông.Từ đầu đi xuống.Hôm nay là ngày vui của cô.Nhưng cả ba lẫn mẹ nhược điểm không tới sự à.Ruột có phần tủi thân.Cơ thể bị lạc lõng giữa đám bạn của kiên.Anh nhớ bạn bên nỗi ngược không nhớ nổi một người trong số những người.Em đã giới thiệu.Em có vẻ rất vui.Nấu giả tạo hay là.Thật thì ngược không biết.Có thấy ghi âm à bởi quá.Ngược.Em đỡ khi lên tàu đi.Nó say quá rồi.Vừa quen vừa sang thì thấy khiêm đang ngủ trên vai cùng một người đàn ông.Tửu lượng kém mà.Tham.Thằng này nay nó nói bất tử đó mà.Em đã được không.Những bức.Sao ai cũng khen thưởng con gái vậy nhỉ.Được nhầm nhà gì.Vậy thôi anh về nhé.Lệnh nhìn đểu.Chỉ cần thêm và ngược trong ngôi nhà mới mà cô và kim đã đã.Cô thấy sao mà chẳng trải qua.Chức năng của kiêm lãnh được thấy em.Nhìn lỡ miệng bảo làm được.Google gắng kiểu khiêm lên mấy bậc tam cấp.Nhưng gửi đến cửa phòng thì khi em bị.Mỏi tay cô.Và nằm sóng soài ngoài cửa.Được thấy bực mình quá chừng.Cô lấy chân đá thảo khiêm.Better.Có bị một cánh tay ôm.Khiến cô bé xuống.Còn anh hỏi ông chồng của cô thì ra từ nãy đến giờ anh giả bộ.Chú bị gì vậy.Muốn ôm.Chu kì quá.Nhược cơ cánh tay của khiêm đang ôm eo cô ra.Chứ đừng nói là chú ngủ rồi đó không.Chú giải bộ sao.Thiên không nói gì mà chỉ ôm cô.Chúc cải lương cô ngủ một cách ngon lành.Ngược thử thách sở cười với hoàn cảnh này.Cô kêu mãi không thấy khiêm dạy lấy điện thoại di động ra gọi cho kiên.Anh cũng bật cười với hoàn cảnh của nhật.Sau một hồi lấy vai anh cũng chả được khi em lên phòng.Chú dậy đi chưa thật rồi.Tránh ra.Vừa nói ý kiêng vợ vứt cái vối khô ngược ngược không phải vừa.Cùng điểm lại.Thì anh không động tĩnh gì.Có điểm tới gần giường và ngó xuống mặt kiêm.Anh ngủ ngon như một con cún vậy.Dưa bở.Cặp tóc gấp đôi lại.Lăn trên ngón tay.Cô lấy tác phẩm người hoàn thành của mình vái lên vô tai mũi.Bật của kiên.Khiến anh hứa của mình nhưng không vậy.Bực mình quá làm nhiều lần.Kiếm tức khí.Anh kiếm hiểu xuống.World cup.Được đẩy anh ra nhưng vô vọng.Bàn tay anh cứ nhiều thế.Sao chú bạo lực quá vậy.Gọi anh đi cưng.Chú buông tôi ra.Chim không nói gì.Bãi biển hoài đức.Những thế lại về thái độ khiêm nhưng cô không nói gì.Mới vừa hôn người ta xong khởi tạo ra chẳng có chuyện gì.Ngược thấy thiên cơ mình nhưng mà.Có gì ăn chưa.Xem tử nhà tắm đi ra với cái đầu ướt sũng.Xin người cứ quấn mỗi chiếc thân.Sao chú ăn mặc như kia.Vừa nói những người lấy tay che mặt.Kia gì.Nhịn đói và chị vô cái thân đang quấn mấy người kia.Chú đây thích đó cháu thấy tiền thì sao.Chồng giọng ngang ngược thì đó đa phần là có ý trêu cô.Giận lắm nhưng biết làm gì trong khi anh quá đẹp trai.Chú không đi làm sao.Nghỉ ở nhà với vợ.Được không nói gì.Cô nàng lẳng lặng đi vào.Chị có biết đời nào khiến chị ở nhà thì cô trước.Khiếm đi theo cờ vô trang luôn.Có gì ăn chưa vợ yêu.Đừng gọi cháu như vậy.Chưa gọi sao.Ngược nước.Vì thấy cô quá trẻ con.Sấy tóc dùm tôi đi.Phim vừa nãy vừa đưa cái máy sấy ra.Tiger.Sao tôi phải làm.Đó là nghĩa vụ của một người.Anh có tai xanh không làm.Người ta muốn vợ là ma.Anh ngoan ngoãn như một con mèo.Ngồi ngay ngắn trên ghế cho anh được sấy khiếm thấy vui vì không ngờ đứa trẻ cảnh sát hai.Anh thấy mình như trẻ lại thì ở bên thụy.Suốt một tháng trời thì khi em đi công tác bên sing.Ngược thì sao mà nhớ anh thế.Nhớ giọng nói cử chỉ điệu bộ tới tất cả.Hôm nay là ngày kiêng kị nước.Những câu khẩu hay biết gì.Nếu không có thư ký của kim loại báo cho câu hai.Anh không thường xuyên gọi cho cô.Bà có.Chỉ là để lúc cô ngủ rồi gọi chị để nói.Anh muốn ôm vợ yêu quá.Nhận biết với anh thiếu gì cô.Anh gọi cho cô chỉ là cái lễ.Và một người chồng phải làm.Bà thôi.Lực lượng sắp tới nhưng không tìm ra cái chìa khóa đâu.Bắt đầu mưa.Hạt mưa cảm to dần.Ngược đứng nép bên bờ tường trời mưa.Tớ tưởng tao đủ sao mưa không tải.Nhưng ngược combat phát mà chỉ đứng cần tư.Cô đến đủ để hơi.Của mưa xào bào ngư.Làm cho người cô đơn bất.Đừng để cho hạt mưa cả lên đôi chân bé của nhật.Giữa cảm thấy cảm giác này.Chi tiết hậu quả là cô sẽ bị cảm rất lạ.Mẹ cô thường bạn.Nếu cơ bản.Thế mẹ sẽ thức suốt đêm.Dược liệu mẹ thức suốt đêm lại lo cho cô.Được không muốn làm mẹ buồn nên cô hứa là sẽ không làm nữa.Nhìn cô thèm cái cảm giác này.Nền đã phá bỏ.Cô tự nhiên.Mẹ ơi.Con xin lỗi mẹ.Chim để tự lâu.Anh không sao xe vô nhà mà đứng bên kia đường.Anh không vô.Vì anh đang mải ngắm một cô gái dưới mưa trước cổng nhà mình.Từ tuổi trẻ.Động tác của cô ảnh đẹp không bỏ sót.Khi trời bắt đầu tạnh mưa.Khi em bắt đầu cảm thấy cô vợ à.Trẻ con.Anh lái xe tới gần ngược.Trâm cô lúc này không khác gì một con cần được sưởi ấm.Chú về lâu chưa.Lúc này khi em đã xuống và người cười.Thiêm không nói gì.Kiếm được cảm thấy.Chắc anh đang giận ai đó.Nên cô không hỏi nữa.Anh luôn như vậy.Đi mới có một tháng mà đã quên vợ rồi.Mong cho anh sớm quên để cô.Giải toán nhận biết.Kiên không bao giờ.Giá của cô gái.Những cách chiên cá.Cô đã nhiễm.Tên mũi bắt đầu dở chứng rồi.Nhưng khi.Bất cứ phải giấy tóc.Nấu mì cho anh ăn chim ăn xong không thể giúp cô rửa.Mà còn ngủ đi khi đọc báo.Từ lúc về.Anh chỉ toàn ra lệnh cho cô.Từ được rồi.Hỏi han sức khỏe ở đâu.Giữa cuối công vận tải.Mà làm theo một cách bắt buộc.Rửa mặt xong.Chỉ collagen dựng.Lúc này.Em đã về phòng làm việc của mình.Bực bội vì biết chắc anh lại thức để làm việc cho xem.Có một vòng tay lại ngược dạy.Anh đi làm đây nhé.Nhưng không đói mà chỉ vẫy cái tay tao tìm hiểu.Em cũng không muốn để ý tới thái độ của cô.Anh khiêm bên công ty xây đường bảo hộ cần tập tài liệu vài hôm cô thư kí của tiền ấy.Tôi đưa cho cô rồi.Đâu có hôm qua anh bảo cần nên em đưa lại cho anh rồi.Kim đập tay lên trán như để quên điều gì đó.Anh mải suy nghĩ về thông tin bà trưng.Người bạn hồi đại học cho hay.Thử thách gì việt nam.Không biết có còn nhớ anh.Như anh nhớ cô không tiến sĩ mỹ.Chỉnh sửa.Xe về nhà lấy tập hồ sơ.Anh thấy nhà cửa mở như lúc anh đi.Vậy chả lẽ ngược không đi học vừa bước vô nhà anh thấy.Ngược nằm sóng soài trên nền cần sa lông.Kim tới và bé conan.Anh sợ chán cô thì biết cậu đang rất nặng.Thế mà anh vô ý quá chị lại nghĩ đến thủ.Cưng sao rồi.Những mở mắt ra những thiên.Không sao đâu.Làm chi sẽ khổ.Hai tôi đưa em đi bệnh viện.Không.Những nói dối lắm áo khiêm.Chỉ là vợ yêu dấu của tôi sợ bệnh viện.Được không nói gì.Hiền đi tí nên cũng không trả cô nữa.Anh biết anh cũng rất cần.Cô bị.Hay tin người bị bệnh bà hoàng điện tới chất vấn con trai mình.Cô bé sao rồi.Đỡ rồi mẹ đừng lo.Bà.Nói sang vấn đề khác lạ khiến khó chịu.Hai con và nó đi đâu đó chơi đi.Cân nặng bận ngập đầu mà còn chơi với cả bởi cái gì.Gửi tên tuổi đi hưởng tuần trăng mật luôn.Khởi đi.Còn không có yêu nó hả.Em không lấy.Chiến bảo.Tình thế giới.Thì ra trong lòng con trai bà vẫn không quên được hình ảnh.Người con gái đó.Mẹ được suy nghĩ lung tung.Để khi nào những đồng phục sẽ đi.Trần hiểu.Dạ bà hoàng an tâm.Đã nghĩ như em sẽ lấy được tình cảm của con trai bà thôi.Không sớm thì muộn.Vợ yêu xem ai đến thăm cưng này.Chú khỉ con đừng có gọi như vậy.Nhớ quay sang thì bất ngờ.Người đến thăm cô là bà hoa.Khiêm.Sao gọi chồng bằng chú.Dạ con sẽ từ từ sữa.Bà hoàng ngồi nhìn ngược.Khiêm con làm gì con bé mà nó về dữ vậy.Kiểm dịch.Thì ngược đã nhanh nhẹn.Mẹ ơi chú ấy bắt nạt con đó.Vừa nãy những vừa là lời giới thiệu.Cô bé.Anh rất thương mẹ.Đại bàng hoàng biết thương cô.Đợt này chắc anh bị bào.Động vật sắp một trận.Trong lòng của thấy vui hơn.Anh đâu thèm ăn hiếp một con nhỏ chứ.Cưng đỏ để tao mình quá không.Có trời mới biết những kích cỡ nào.Nhưng khiêm đối lại một câu khiến cô ngậm bồ hòn luôn.Đang làm ra về sau khi đã quy.Xong đầu vào đấy vụ hưởng tuần trăng mật mới với khiêm.Anh đã đồng ý đi pháp một.Wanna one.Hay bị ra.Không chịu đâu đừng có ép.Thêm bực mình bỏ chén cháo xuống bàn.Nhưng nhớ lại lời mẹ nói anh phải chăm sóc nhiều thật kỹ.Anh đi ăn bánh tráng cháu lên.Cưng ăn đi mà.Anh nấu dở quá.Giờ cũng ăn.Sao anh không ăn.Đây là cháu dành cho người.Cái đó là do anh đặt ra.Anh sợ phải đối diện với sự thật.Nấu dở chứ gì.Tôi sẽ ăn cho cô xem.Song.Anh ăn một hũ.Mở bản đồ.Anh đến chạy vô toilet.Ngựa cười quá chị.Bùi.Quét đặc.Phải không chồng yêu.Chắc.Quá nè.Tốt cho em đâu cưng.Chúng ta đang ngoài ăn đi.Khiêm như một lấp liếm để đỡ quê.Mẹ bảo tôi không nên ra ngoài.Anh không nghe lời cô.Đến bên tủ đồ lấy ra một mớ nào là khẩu trang.Thành bao tay và kính.Từng theo bộ đó ra đi.Không.Cô nói vào.Mở lên.Tôi muốn tự làm hay là để chồng yêu dấu.Nghiệp vụ tiểu tân theo.Khi biết lịch mà làm tới thì kiếm sẽ làm thật cho xem.Sau khi thay đổi xong.Ngược đã thấm mệt.Cơ hội xuống giường để.Khiêm quấn đeo đeo gì đó.Chật quá.Vậy thì đeo khẩu trang thôi.Tưng bừng mặt lên nào.Gì nữa đây.Cái kính này tối quá sao không thấy đủ.Không thấy thì anh bế đi.Cái gì đấy.Kem chống nắng tôi bị dị ứng.Hết toán lên.Thiên thiên phải bịt tai lại.Anh lấy hai.Sạch nước em thấy trên người.Bắt đầu.Không biết đâu để đi.Như vậy sao dám gặp ai.Khi nào mới.Có một ngày.Ngược.Trả lời.Anh liền lấy khăn chà qua lấy cô như một xác ướp.Tập bảy tôi không đi với khuôn mặt lại đâu.Kiểm ngư không nghe cô.Em bé ngược lên xe.Cô đơn nhà hàng.Những bức xuống thì đã bị người ta nhờ.Quê quá coach.Tại sao.Sao lại lên xe.Cầu số đề.Gì vậy cưng anh đói lắm rồi.Không xuống là không xuống anh mua đồ về nhà ăn.Anh muốn ăn ở đây.Nhưng vẫn cố diện giọng nói với người.Nhưng khi em không chịu nhiều ngược thuốc gì động ra khiêm biết ngược lại lấy mẹ ra.Nên để mua về nhà ăn.Sao chữa ăn nhiều thế.Ai bảo không ăn chậm.Nhưng đây.Của tôi.Cứ ăn đi.Khiêm với tay bút mực nhũ từ câu của.Xanh tony.Tụi anh luôn.Ở mãi thế nhỉ.Vẫn còn chưa ăn xong.Anh lấy một cái mũi và ngồi tới gần cô rồi lúc anh.Nhuộm tóc nên làm.Khi thấy tim cứ ăn của cô.Đồ cũ đại lãnh chứ mấy bữa nay anh đủ kiên nấu dở qua có ăn được gì đâu.Xem cũng thế.Anh lo chăm trào ngược nên cũng không để ý mình lắm.Thế thôi.Nín đi anh để cho.Vừa nói đi.Ngược miền.Phiên âm.Cười chiến lược đào.Khi cô gái trẻ con.Đèn đi.Dantri.Nhà ra.Dở quá.Trẻ con lắm.Không biết đâu.Vậy nhắm mắt lại đi.Nhưng không hề biết cô đang bị lừa.Trong khi tiêm.Trẻ con như cô.Của anh.Lại công an.Dân vũ.Sách.Khi đã bị.Cắm cho anh một.Bài vở tay.Chó chửa không ngờ chú tính online.Thôn không thể làm đầy bụng tôi đâu.Thì đen.Coi như là.Ba chú lợn.Nhạc đỏ trường sơn.Xinh tươi quá.Đầy uy lực luôn phải không chứ.Đây.Ở lại real.Khi nói về.Tây ninh cần nhìn.Nó chỉ di động của anh theo.Máy ảnh mắc cười ngược nhảy thì anh đang nghe.Điện thoại cái bị nhỏ của cô làm.Các chiến anh liên tục cười khi anh đang nói chuyện với cô bồ.Anh.Hết.Nhưng đừng làm nữa nếu không muốn anh thích em.Ngực bự.Khi nhắc đến tự kỷ.Đến bây.Tưởng bây giờ.Cô đã bị đánh chấn lộ mất nụ hôn đầu rồi.Thiên thật buồn khi thấy cô bỏ đi lên.Anh khiêm.Anh không nghe thấy em nói gì sao.Gì.Tuần sau anh có rảnh không.Không anh bận xàm body.Anh sang đó hả.Cho em theo với.Không được.Anh đi lấy vợ.Bỏ cô ta.Mẹ đang theo dõi.Em còn không biết sao việc cắt đuôi máy bay thám tử đó đối với anh là chuyện.Chỉ là anh không muốn thôi.Liên khúc này thật mà.Để trái tim thấy sự giả dối của cô kiểm thử biết nè.Cũng không thể biện minh.Sao em lâu thế.Chú chở có một tí mà làm như già đi mới.Giám đốc.Em là con rùa.Anh là con.Hỏi chậm nhất yêu nhất.Chảnh nhất cho những con.Chậm tiêu nhất thế giới.Tìm tuổi lớn chính ngược đãi.Cái gì.Tưởng bao nhiêu tuổi rồi mà trông.Con chó.Anh chưa nghe tới con thỏ.Và chậm tiêu cả.Thực ra anh hiểu.Câu nói của nhật.Ngược và khiêm rời nhà ra sân bay.Chú.Những cách lên.Chèo tay kiên.Đừng gọi như vậy người ta cười anh đó.Khiếm thính người hồi củ khoai với anh.Họ đang anh đi muôn nơi.Có chuyện gì xảy ra không.Vậy chúng muốn sao.Gọi anh đi.Không hiểu.Nhược thị.Mặc tử quay đi.Thiên cầm tay.Bảo cô quay mặt về phía anh.Chú định làm gì.Vậy anh đi.Thật.Anh.Không.Anh.Khuôn mặt kiếm đã khuyến nghị.Chiến của sợ quá.Gọi anh đi.Không anh.Cuối cùng.Nhiều cũng gọi được được.Để tiền biết.World cup.Nhưng anh không tìm lại được đôi môi quyến rũ đã làm.Mà ngược gọi sanchu từ anh quá dễ.Anh.Anh.Em không nói gì.Anh quay mặt đi chỗ khác.Anh đi được không thích anh làm như thế.Em biết cuộc sống.Di tích đền trần.Lần nào hôm sự ổn.Thế cả mỹ phẩm trang.Những câu chúc tết và.Tin tức quá có thể làm nên.Kiếm khiêm không.Mặt mũi nào.Mọi người quay lại nhìn đôi vợ chồng mới cưới.Nguyễn khiêm.Thằng minh.Tại vì cô ấy vui quá khứ để sống hôm đấy mà.Em vừa nói xong.Thì thấy cánh tay mình đấu điểm lên.Chiến biết nhược vợ.Đánh bài.Anh không giận đâu.Em là một con cún dễ thương mà.Ngược không nói gì.Cần thêm thịt gửi về chiến thắng của mình.Sau một hồi tức thấy ghê.Những đã ngủ ngon.Vợ yêu.Ngược dự sự.Cơ thể kim đang đứng trước mặt mình.Đến rồi.Em có định đi xuống không.Không thì sao.Thì anh bế em xuống.Đổ đất.Người sắt.Em đã đến ngược lên mỗi xuống.Ngoan nha cún viêm sụn mũi.Kiếm việc làm.Sao bảo kiếm tôi với cô.Anh có.Cô đã thích anh.Không.Em có định xuống không hay là.Đừng nghĩ là em muốn anh bế em xuống đi.Kiểm tra cô xuống.Hai người bắt xe.Khách sạn.Em đừng có nghe.Như vậy.Trẻ em.Ngược nhảy lên nhảy xuống tấm.Những người chỉ biết tới nó là gì.Game vui.Nhạc vui.Anh cũng không biết vì sao.Tối rồi đi ăn gì đi chứ.Lại chú xuống cái là.Anh nhiều mũi cơm.Phải thật nhẹ.Những trận mất lên.Thôi.Chiều con cún của anh.Chúng ta sẽ đi ăn.Diện tích vui vui vẻ.Cô đã thân hân.Còn xa lạ như trước nữa.Em ăn từ từ thôi.Anh không nhớ em một việc không.Em cần nhớ sao.Anh bị xù hả.Không.Anh chứ không ngờ em lại nhớ thôi.Ngày mai chúng ta sẽ đi chơi.Để anh chiều em như.Những người trong quốc hội nguyên quá.Như thiên thần vậy.Anh bảo cô.Khác nhau.Mấy giờ rồi.sáu giờ.Trai nổi tiếng đó đi.Không thì cậu.Anh dậy thay đồ đi rồi còn đi.Ngược.Anh khéo cô xuống dùng ôm người nước sau lưng tôm.Tiếp.Đúng ba mươi phút.Trong lúc chờ khiêm công nhân nghe bài hát mà cô thích nhất.Em hát hay quá.Vậy anh dậy đi.Thì ra từ.Bây giờ kiếm giả bộ ngủ.Không.Anh muốn ôm em.Những bực mình bỏ đi.Chạy mười phút để tân trang.Nhược thủy.Giá rẻ tiền.Nét mặt cười.Đừng cười anh.Chồng anh chả giống thường ngày tí nào.Sao không giống.Anh thường ngày lịch sự kinh khủng nhưng bây giờ thì.Nhiệm vụ chạy vô toilet.Nhìn mình trong gương đúng là tiền khủng thật.Bây giờ chúng ta đi đâu.Những.Tụi anh không nói gì.Kiếm dẫn cô đi khắp nơi đến gần.Thiên chỉ xà gồ mạ điều bao giờ.Nhớ cố lên với vẻ ngạc nhiên.Buồn cười.Như anh muốn nhìn lỡ của viết lại làm mặt nạ.Thịt chết em muốn ăn cái kia.Địa chỉ tay về phía bên đường.Đứng đó anh đi mua cho.Kiếm chạy qua bên đường ngôi sao con.Anh quay lại đứa cháu cô.Cái gì vậy.Em không trả lời.Mắt anh còn giới thiệu cái gì đó.Nhớ quê.Thì biết đấy.Một cô gái rất đẹp.Cứ nghĩ chắc khi em lại thích cô ta rồi.Nhưng cũng đừng quá đến nỗi.Trước mặt cô tô.Ngược em đến khách sạn trước.Anh đi gặp cô gái đó hả.Ngược lượng nước mắt nhìn anh.Kiếm không tạo ra gì cả.Em nghĩ sao thì tùy.Cô ấy quan trọng hơn em hả.Anh không nói mà nhìn ngược sự đến chính.Cô ấy quan trọng hơn bất kỳ người con gái nào.Kể cả em.Đúng.Dũng.Chạy cầu chạy.Khớp lâu không nhỉ.Cu là cái gì kia chứ.Chỉ là một món đồ trong tay thiêm không hơn không kém.Tại việt nam.Bố mẹ sao rồi.bốn mươi cái gì.Khóc.Ông cụ mặt xuống mà khóc.Nhiều cây xanh lại tùng và thiên.Hai anh mẹ em sao rồi.Thiên tới ôm chầm lấy cô và nói.Bác đi đến một nơi rất xa.Em à.Ngược lạnh người.Mấy hôm kia cô đi paris.Còn giận phải lo cho bản thân mình nữa.Sao lại có chuyện này được.Con nước lên đã khóc trong vòng tay thiên.Anh ôm cô thật.Cô buồn và muốn chia sẻ nỗi lòng này với một người.Nhưng nghe sao xa vời quá.Người đó không thuộc về thế giới của cô.Anh đang vui vẻ với một người con gái khác.Tiền đưa cô về nhà để.Cô làm gì đấy.Tự bước vô cơ.Ngược thi có một cô gái rất đẹp đang ngồi ở ghế sa lông.Nói chuyện với khiêm.Cô gái này khác những cô gái mà nhuộm đã gặp.Nhìn thấy gì tôi hình cô gái này.Cô ta quá sắc sảo.Cô gái đứng dậy và mỉm cười với ngược.Cô là vợ của anh thiên.Nhật không nói gì mà chỉ gật.Em nhìn chằm chằm vô thiên một cách đáng sợ.Tôi đã thuộc.Bạn của kiên.Từ nay sẽ ở đây.Tôi thấy đau đầu lắm.Chỉ muốn ngủ thôi.Thiền thích ý nên bảo tay khỏi người tôi và nói.Em đi được không.Nhưng không nói gì mà chỉ gật đầu.Bước lên xe.Khiêm không khởi nghĩa mất trước cảnh đó.Câu cá chửi.Coi như vậy về thách đó hả.Khách của anh chứ không phải khách của tôi.Kiến thức là.Anh kéo ngược xuống thì cô đang đi lên.Kiếm rắn cô xuống bạn ạ.Cô có thái độ gì vậy.Ngược không trả lời cô đã qua mười bảy rồi.Cô thấy vậy.Điện tới kéo ngược ra khỏi tay khi em nhìn anh không chịu buông.Thực đứng ở xa thấy hết.Cước gửi thăm lần này chắc cô sẽ dành lại được thiên.Khi gặp hiểm ở paris cô không tin vào mắt mình đúng khi em là người mà cô rất muốn quên.Nhưng thật không dễ.Kim loại ảnh đã có vợ.Có buồn lắm thế là hết.Hết.Nhưng khi chứng kiến cảnh ngược và anh cãi nhau cô cởi thầm.Câu nói đi.Cơm hả.Bốc.Nhảy lambada.Khu đầm đỏ cần được nghỉ.Kim hoàng.Chẳng lẽ anh đã quá mạnh tay.Anh chạy đến thì thiên đã bế được lên.Thẻ nhớ.Ngược em không sao chứ.Tình thiên liên tục kêu.Nhưng vẫn không được đáp lại mà chỉ có sự im lặng tuyệt đối.Anh không ngờ.Kim loại quả tàn nhẫn nhưng.Nhiệt.Em đừng buồn nữa.Em muốn về.Không khí bệnh viện ngọc ngạn.Đừng mà ngược bệnh của em cần được điều trị nếu không.Em tự biết bệnh của mình.Tùng tức lên.Em không biết gì hết cả.Nghiệp nhớ lại.Cô biết tin bị bệnh.Sẽ không.Thấy được gì nữa.Điều quan trọng.Bạn có muốn làm nhất là về nhà.Ngôi nhà mà tại đó có khi.Em muốn về nhà thêm.Em điên rồi.Từ khi em vô viện tới dở cơ thấy mặt anh ta đâu.Chắc anh ta đang vui vẻ của cô gái tên tục gì đó.Nhược bật khóc.Tạo ảnh ak.Đã biết cô không muốn nghĩ mạng.Anh xin lỗi.Tôi đứng.Anh trở về.Ngôi ngược được tùng tiểu lên.Anh chở cô về nhà mà lòng buồn rười rượi.Thế làm.Hi vọng.Em đeo kính vào.Ngược lại cái kính tùng đưa.Và đeo len.Theo em xuống ở đây được rồi.Tủ không nói gì chỉ biết tuân theo.Ngược đi bộ về tới nhà.Từ khóa.Cứ đứng bên ngoài trời.Trong khi sở khiêm.Có lấy điện thoại di động và gọi skin.Alo.Alo.Alo.Nói gì đi chứ.Em đi.Em đang ở cửa nhưng không có chìa khóa.Sau hơn hai mươi phút.Thì thiên cũng xuất hiện trước mặt cô.Em khỏe chưa.Rồi.Em không nói gì nữa.Anh mở cửa cho nhiều vô.Vẫn vậy.Chị khác.Không.Nấm căn phòng mà cô đã không có mặt một tháng.À thiên lên tiếng.Căn phòng cuối hành lang còn sống anh gia thụy.Cũ của anh ở.Ngược chịu.Cô nói được gì bảo hiểm không.Sagota.Gửi giúp đó.Thì có tiếng xe chạy vô tâm.Một cô gái xinh đẹp với bộ đầm trắng bước vào.Anh yêu.Xem nè.Vừa nãy cô gái vừa quen một.Để khoe bộ đầm mới được không nói gì đi.Tổng của cô.Lúc đó thấy vậy liền lên tiếng.À nhưng.Mình có thật đồi một ít đồ cho anh thêm đó xíu nữa mình sẽ vô phòng cho.Những căn mỗi bước lên.Dạy làm.Ảnh của đi.Ca cổ cô gái khóc.Văn phòng của cô giáo thì.Dược tan nát cõi lòng.Cô nàng nổi da gà.Cả thiết bị.Cô biết em không bao giờ.Là của mình cả.Nhược cần có sao không.Tiếng nói vang lên khiến nhiều tỉnh ngủ.Khu vực dậy nhận ra đó là bà hoàng.Khi cô vô viện bảo tàng là người đến thăm cô nhiều nhất.Cần không sao đâu mẹ lần sau được đi xa thì con nữa.Tả bố cô.Nói rồi bà gói yêu về.Hữu cơ.Bà hoàng và nhược ngồi trong phòng nhìn ra cửa vẫn.Nắng chiếu vào mắt làm được như mày.Định thử tao đó hả.Những mối lo.Nhìn ra một nơi xa xăm nào đó.Cách lưu.Cơ hội nhìn mãi tới khi khiếm kêu cô xuống ăn cơm.Ngược anh đi nhờ cậy quá.Vừa nãy thuộc với các trào ngược một ít rau xào.Tôi ăn đủ rồi.Cô về rồi nên từ nay có nấu cơm.Còn cô ta.Cô ấy là khách.Được không nói gì rồi bỏ lên phòng.Cuộc sống khiến cô cảm thấy quá nhục nhã.Kiên lên phòng thì thấy ngược đang ngồi nhìn ra cửa sổ.Cô không để ý đang đang đứng gần cô.Cô thích mưa.Không.Sao hôm đó cô không ít tranh vô mà.Mà để cho nó thấy cái gì.Ngôi ngược im lặng một hồi rồi nói.Tôi thích cảm giác đó.Khi bảo hạt mưa buông xuống chân.Mẹ tôi.Nhìn một hồi cô ấy.Mẹ không thích tôi làm như thế.Đã sợ có bị.Không nói gì thêm.Khuyên chỉ đứng cạnh.Nhưng muốn hiểu hơn.Cần gửi lãi suất.Thoáng qua luôn hiện diện trong tâm trí anh.Ngược đi ngủ đi.Dưới quê lại vĩnh khiêm.Khi nào thì anh trả tự do cho tôi.Kiếm không nói gì.Ca nhạc lên giường đi ngủ.Dược liệu.Kéo thiên di.* sức của cô đầu có thể kéo.Cổ tích mình nhảy lên người anh ngồi.Khi nào.Em không nói anh nằm úp mặt xuống để tránh mất.Hỏi của cô.Anh là đời tôi.Cô nhảy lên chiếc ghế sa lông.Ngồi đối diện với giường và.Khiêm.Em ghét anh lắm phải không.Không.Em không thích.Phải không.Giải.Em rất anh nên mới đòi ly dị phải không.Không.Anh được tài lắm không.Có.Anh có đẹp trai không.Khó.Anh dễ mến không.Nói thật lòng đó.Khó.Vậy em có yêu anh không.Chần chừ một lúc cô nói.Không.Dạy anh sẽ suy nghĩ lại lời đề nghị của em.Là sao.Tiền qua người lạ.Anh không nói gì thằng cứ im lặng tràn mua văn phòng.Từ khi nhận xuất hiện trở về căn nhà này.Huyền vẫn vậy.Lạnh lùng vô cảm.Nhưng có phần quan tâm đến cô đơn.Có lần nghe tin nhiều bị té.Anh lâu nay về thì tục gọi điện.Đã không biết mình đang học.Một người luôn coi công việc lên đầu.Mà lại bảo.Chỉ một cú điện thoại.Cô ấy đâu rồi.Channel.Anh đỡ cô ấy lần đó.Tiền chạy vô lên đầu.Kỳ thực đang ngồi trên giường.Uống nước hướng ra cửa sổ.Em không sao chứ.Không.Đồ chay.Không mà.Sư tử.Chị tiên đã nâng cái chân phải của cô lên sản xuất.Anh nhìn gì vậy.Tải bị bệnh viện.Em đã nói không sao mà.Em đi thật rồi.Nếu để bệnh sau này.Em không muốn đi.Chân em là có bị sao thì em chịu.Em buồn quá.Em là vậy đó.Chuyển đổi điện thoại ra.Một lúc sau thì bảo hoàng cùng một người thân già già bút gỗ.Mẹ được bác sĩ đến giờ nè.Nghiệp vụ chuyên môn cho bác sĩ khám.Nhìn khuôn mặt lo lắng của bảo.Khuôn mặt đông bank của thiên đàng.Áp thấp.Elsa và anna.Hiện tại đơn và world cup.Em sao vậy.Tôm nướng.Lại một người lo lắng.Nụ cười mãn nguyện khi mời bảng hoàng hiện rác.Bạn.Con trai bà đã có tình cảm với nhiều cả cô cũng vậy.Thực ra mặt khi bảo hoàng bảo tiên chửi tục là đà lạt chơi.Có biết ở bà hoàng rất cô từ lâu.Nhưng chỉ không nói ra thôi.Đã để cô là con của bạn bà nên.Không sợ gì cả.Nhanh lên.Tiếng chim đang lên làm việc bực cả mình.Đây là lần thứ mấy anh nói câu đó chứ.Anh chỉ đứng đó mà chả làm gì hết.Sao anh không làm.Anh là chồng em là vợ.Bài bốn phận của vợ làm gì.Công nghệ quá nhiều nào.Cho chồng từ cơm nước giặt giũ giấc ngủ vệ sinh.Có lần anh đi làm về muộn mà không chịu tắm.Những bực lắm vì anh rất vui.Lúc nào cũng thú ngủ anh cứ lấy ba cái.Đã có quy định.Sáng ra.Anh nằm ôm cơm luôn.Không biết mình đã tạo.Đã tạm quản chết.Đến lúc chịu phạt anh ta chỉ muốn nhận.Thật đó nếu là một nụ hôn của những.Bảo anh mình vẫn thế.Chụp ảnh quen.Nhưng anh ngồi tù hết sao không chịu.Bảo mẫu.Thiên mấy vô được nhà tắm.Anh chị nước vô cùng ướt hết.Lúc đó anh nghĩ rằng.Tắm chung.Vợ có nghĩa vụ.Giải toán cho chồng.Tại đà lạt.Em dậy đi.Chúng ta đi chơi chứ không phải như em đâu.Để suốt ngày khi ngủ.Gửi nói thiên địa lấy chân tiểu kiều vừa mềm của ngược đang ngủ.Chuẩn không buồn đái.Mặc cho anh làm gì thì làm.Cô đã quá mệt rồi.Tượng bà cô được lên vận động nhiều ảnh hưởng lắm.Cô nàng nhưng không ngủ mà miên man suy nghĩ.Ngược lại đi.Hết chân để đến tay.Vợ yêu.Bây giờ.Tiền đã là vô được cái mềm ngược lại.Cô không nói gì.Làm mất nhẫn cưới.Động lực của mình được ai đó đến.Conan còn ai trồng khoai đất này.Tiền để cô đơn.Nói đi chơi không.Bỏ em xuống.Đi không.Các bạn làm nghề gì.Chú ơi cháu yêu chú bạn rất say.Chị tao bac.com.Xin mời các bạn nghe tuyết cầu thủ.Đã bảo không đi mà.Vậy anh đợi em đi.Những khoảnh ai trước thiên tử giám lắm.Khu vực mình với sự quan tâm quá mức của anh.Điện thoại thay đồ.Đi chơi với anh.Em đem theo cái gì.Về quê.Làm gì.Anh quê em.Xấu như ma.Là để quay về.Thời tiết trẻ em.Những nói và bước đi chứ.Điểm dạy theo.Thôi.Vì anh là một cảnh đẹp sang gia lâm.Nên anh sẽ quay dùng tí cô nương nương sinh thái này.Vừa nói anh vừa nhìn người ta vẻ mình là một quý tộc chính.Em đang ăn mà quay gì xấu lắm.Em không muốn.Sự tích.Vừa nói ngược vừa đẩy vào máy bay bao xa.Em xấu hay không anh tự biết.Nhưng em thấy xấu hổ.Vì sao.Bữa nào đi của chị tay có một đám người ta nhìn tôi và thiêm.Trạm xăng.Người ta ghen tị với em.Mãi mãi không.Em đi đâu nãy giờ.Mặt em sang quá.Không sao đâu.Bây giờ mình đi đâu hả anh.Những món ăn sang vấn đề khác sau khi mình phải lo.Nhưng anh vẫn yêu.Nếu cảm thấy vui lắm.Vui gửi tiền quan tâm đến cô rồi.Em có bị sao không vậy.Không chỉ sở hữu tí thôi.Bữa nào đi khu vực người ta khiêng đỡ nắng.Anh thấy em lại.Thì có chuyện gì rồi.Đâu có.Anh dẫn em ra xe đi.Cô cảm thấy tải cho tiên cảm giác bất an.Sinh ngày hôm nay có luôn đi cạnh anh.Mời anh đi xa một chút là cô gái.Google không thấy anh.Nếu em có bị gì thì nói với anh nhé.Em bị gì mẹ anh lo lắng lắm đấy.Những bất ngờ.Còn anh thì sao anh có lo cho cô không.Thì anh sợ được anh ra nên anh mới quan tâm tới cô vậy.Nếu nói vợ anh bị bệnh gì.Anh sẽ bảo cô.Nhưng không muốn nghĩ đến quá đau lòng.Em bị đau hả.Anh có quan tâm tới em không.Sao em hỏi vậy.Chỉ ra từ trước đến giờ.Nếu không có mẹ thì anh vẫn lạnh nhạt với em.Tiền không nói gì.Anh cũng phát hiện ra trạm này em thích quan tâm đến cô.Bất kỳ đang làm gì.Cũng nhờ thầy cô.Chỉ cần những cô cách chữa.Khi bị thương.Trong lòng em đau nhói.Ngược thôn vĩ dạ.Em nghĩ anh không nói tức là đồng ý rồi.Anh không quan tâm cô.Điểm cấu tạo ra các ý nghĩa lý thuyết được khởi đầu.Làm sao có cái sữa không thích ngược được.Anh đi dạo một mình sau khi sinh dịch vụ.Có vẻ được bảo hành.Chắc mặt trăng hơn.Uống ông lo lắng vô cùng.Cảm nghĩ sao anh lo lắng thì anh không biết.Mỹ phẩm mình thức dậy.Không thấy tiền đâu.Cô liền đi tìm anh.Cậu đi khắp nơi hỏi thăm cũng không phải là anh đâu.Tôi đi dạo một vòng xem có gặp anh không.Người khuyết tật sau để nhớ được vị của đà lạt.Cũng được lên.Không khí vẫn thế chẳng thay đổi.Chỉ có tính là cô đây.Đi một vòng.Nhược thị bằng ai đó sống khiêm đang đứng bên đường nhìn ra một cái hồ.Địa điểm tuổi trở lại.Những nụ cười của cô tóc ngay.Kim lá thư.Đang ôm lấy anh âu yếm.Một google chả là gì.Chỉ là quá ảo tưởng thôi.Một người bệnh.Chỉ có quyền gì.Ngược đau lòng bà đi.Thiên cảm thấy khác.Các web.Nụ hôn của thủ không.Thì anh thích thú cảm nhận cảm nhận nữa.Thì anh mới yêu cô.Anh chủ nhật để đó.Không phải anh luôn nhớ đến ngôi sao.Sao không phụ mà.Hình ảnh cô luôn hiện ra nhanh quả dứa.Anh ngủ xuống khiến tục thấy khó chịu.Anh hết yêu em rồi sao.Im lặng khiến tôi sợ.Sự cơ điều mà cô không muốn nói là sự thật.Chẳng anh đã yêu nhiều.Không.Của cô nữa.Anh.Ngập ngừng anh nói.Anh vừa nhận ra có một người con gái khác đã ngự trị trong lòng anh từ lâu.Chỉ là anh không nhận ra thôi.Nhược thủy không.Kiên đập đầu.Anh phải cảm ơn tụi cô đã cho anh biết.Anh đã thay đổi và nhận ra tình cảm của mình.Anh nhận ra điều ấy khi nào.Hồi nãy chị em hôn anh.Thực vật khác.Tính câu đã làm cô thất bại.Gửi và bảo đi để.Yêu một mình.Anh đi bộ tới khách sạn.Nhưng không thấy được đâu.Anh đi tìm cô.Nhưng không thấy.Anh như điên lên khi đồng hồ đã bốn sáng không biết cô đang ở đâu.Em đi đâu vậy.Anh lo cho em quá chừng.Hiệp định từ bước vô.Trời người em lạnh nhất.Anh vừa nói vừa mới có lên d.Em muốn ăn bột.Bột.Em đang bị bệnh mà.Chỉ có anh nghĩ em đi bệnh thôi.Em nằm đi cấm cầm có đi đâu đấy nhá.Cứ đi.Nói là làm.Mua những bước xuống giường thì cô đã nay và lòng thêm.Cô chợt nhớ ra hôm đó do buồn quá cô đi lang thang.Trận bay bị té nên chân không cử động được biết hôm nay vẫn thế.Đã nói mà bướng.Sao anh tốt với em thế.Từng là cháu yêu bà.Anh nói thẳng thắn đi.Thấy khuôn mặt hình sự của cô kiếm tích người mới trả cơ.Anh mua em về nên em là của anh.Anh làm gì là chuyện của anh.Anh thấy sắc mặt cười ngược thay đổi nên không nói gì thêm.Tôi biết vậy đã làm cô đau khổ.Ngược đến giờ uống thuốc rồi cưng.Vừa nói anh vừa đẩy cửa vào.Anh bực mình khi thấy cái giữ chồng đã.Chắc.Trốn anh đi chơi rồi.Anh đặt nước và thuốc xuống bàn.Thì có một tờ giấy được ghi lại và để tên của nhật là anh.Tay anh đun khi đọc bức thư.Không ai.Siêu nhân của bức thư là ngược.Anh biết mình đã làm tổn thương cô.Tiệm gội đầu hà nội tìm được.Nhưng anh đã lưu cùng các thả nổi nhưng vẫn không tìm thấy cô.Tìm thấy mẹ mày.Tác giả gửi xuống dưới salon nhìn lên trần nhà.Anh nhớ cô gái gấm ơi.Em đang ở đâu.Anh hết lên trong tim.Em thấy đỡ hơn khi về nhà.Nhìn anh thấy nhớ khogiasi.Bưu điện hữu cơ play.Tại nơi này.Làm gì anh cũng bắt gặp hình ảnh quen thuộc của cô.Tối nào anh cũng xem đi xem lại đoạn phim quay không.Xem bài hát của đến.Nếu anh nhận ra.Tôi không phủ nhận được anh thích cô thổ lộ về cơ.Chị cô đâu ra đi như vậy.Ngược nguyên đi.Em không biết là anh lo lắm không.Ngôn ngữ biết liền gửi ngay ngắn trả tùng chích thuốc.Tùy đã thành thói quen.Nhưng nguyễn thị.Thì bị chích.Em nghĩ sao về lời đề nghị của thiên.Im lặng.Cô bé thiên đất lo cho cô.Hôm từ đà lạt về câu mất ngay tại nhà thiên.Chị tình.Người yêu của tiền được cô bảo việt.Tiền lo lắm chỉ vì chuyện đó mà tìm.Anh không lo cho cô.Nhiều khi biết thân phận của nhược là em gái của anh.Cô đã bao dung hơn.Giải nghĩa vụ bất ngờ với cái tin này.Thiên là anh cùng cha khác mẹ của cô.Em tại tao lại nghịch mày hả.Anh ơi.Dự đoán.Ngược giáo thiên.Đấy định làm gì nữa đây.Cho em xuất hiện đi.Không em còn yếu lắm.Em đỡ rồi mà sửa đổi.Không cần nhau gì nữa.Anh.Hay anh cho anh được về đi em chăm sóc da.Tỉnh lại.Còn công việc của em.Khi nào.Em sẽ thân.Sau một hồi năn nỉ thêm có được ông xã về nhà.Đã một tháng.Thiên nhiên biến thành con người khác suốt ngày rượu chè.Ông hoàng bà hoàng lo lắng.Đã có nên nói sự thật cho anh trai bà rằng.Những cách yêu anh.Cô đang ở đâu không.Khiêm còn dậy đi.Mẹ.Con yêu mẹ.Con đứng lên đi.Mẹ con suýt nữa.Quá đau lòng.Hồi phục bỏ đi.Tiên lãng tử lại nhảy rất nhiều.Ông bà và những biểu hiện khi nghe khiêm bị tai nạn.Anh nhân.Thằng kiên nó sao rồi.Nó chỉ bị sai thôi.Tôi vô trong đó được không.Anh chị vô đi.Bảo tàng đẩy cửa bước cơ.Con bảo bây giờ.Ông buông thả mình không cần tăng độ như trước nữa.Thiêm.Cần in ra trang điểm hyundai.Em không trả lời.Anh vẫn chân chân nghỉ ra sao.Không để ý lắm đến khi anh bật dậy.Kim na ra.Anh đã thấy người chắc chắn là cô.Anh đâu thể ngờ.Anh tới gần.Nguyên liệu phương pháp dịch ra.Ông lấy tay bị mất cô lại.Ngược bị bất ngờ bị mất.Cứ nghĩ ngay đến giờ của thiên.Anh thiên đừng làm bệnh nữa đã biết là mắt em đang đâu mà.Hiền bất ngờ buông tay xuống.Người đàn ông tên thiên có quan hệ gì với cô sao.Cuộc gọi anh thân thiết như vậy.Thấy ngượng không trả lời.Ngược với nắm lấy tay anh.Anh thiên.Trao đổi chúng ta không thể chứ.Kiên đau lòng.Anh nhớ ơn thầy cô.Hình ảnh bệnh cô vui quá.Ngược bất ngờ.Giọng nói này là của anh.Cô đã luôn nghĩ tới.Bất tử khi cô đang làm gì.Anh yêu.Giọng nói và sờ tìm anh.Khu vực tìm được anh.Cô chỉ thấy mờ mờ tới sáng quen thuộc của anh thôi.Nhưng cũng rất vui.Những điểm quy đỏ của phụ tá.Thì anh đẩy cô ra.Cô đúng là gái.Có chồng rồi mà còn tư tưởng đến nước.Chỉ ra cô bảo tôi để theo cái cảnh tiên thiên nhiên gì đó à.Chưa kịp nói gì thì bị anh cho bộ bàn tay.Cô gái gửi xuống đất.Thiên bảo đi.Bảo và người chứng kiến.Đã bất ngờ khi thiên cách.Giải bảng điểm chạy tới bên.Tôi rất vui khi gặp lại.Cô không thể nào nghe có lời bà về với không đi.Kiểm định lượng anh đâu có thể bỏ qua cho anh.Như vậy chiến dịch nghĩa.Cô đang còn là vợ của anh sẽ có chuyện ra ngoài.Thang điểm chạy đến nội-điện sau một hồi tìm kiếm anh đã tìm được tùng.Đảo hải được địa chỉ của nhiều hơn một gửi tiền nhà nghỉ.Điểm đến đúng địa chỉ và bán được về với lễ cô đang lá với anh.Tiền thấy bất mãn nhưng không thể quyết định được.Nhìn theo anh về mà làm buồn bã.Cô cứ lên đi.Sao anh nghĩ giống như thế không phải anh đã có cuộc đời sao.Tôi muốn hành hạ cô.Đã là người của tôi thì không được qua tay thằng đàn ông nào khác.Anh nói gì.Không phải cô có quan hệ với thằng cha đó thì sao.Bóp.Yến bất ngờ nhiễm các anh.Dù sai.Tôi muốn xem.Hiền vẫn chờ sẽ chạy với tốc độ nhanh.Nếu anh không dừng tôi nhảy.Nghiệp vụ giặt là.Những cô kịp lấy lại bình tĩnh và đội tuyển sẽ bước ra.Xem biển số theo và nắm tay côn.Muốn ngủ đây để tải khổ giảng gia đảm bảo chạy.Cô làm trò gì vậy.Anh mô tơ ra.Tôi không buồn.Cô phải theo tôi về.Những cô lấy tay lỡ tay anh ra.Cô nhìn thấy mờ mờ ảnh.Xác định sau.Bò húc.Cầm tay anh.Dạ để em ra khiến khiến bị ngã bật như.Cần ngược thì đã ngã chúng chiếc xe đang lao tới.Kiếm hút noãn anh lao tới.Ngược nằm bất tử.Ngược mở mắt nhìn anh đi nè.Anh đang gạo lên trong đau khổ.Tiếng anh đã hại cô mất rồi.Anh là đời tôi.Nếu em gái tôi có chuyện gì tôi sẽ không tha cho anh đâu.Vừa nói trên vừa nắm lấy anh khiêm.Chồng ráng để thất thiểu của khiêm mà thiên buông anh lo.Anh vừa nói gì cơ.Anh với cô ấy là.Tôi là anh cùng cha khác mẹ với nó.Kiếm vào đầu ngồi xuống.Anh đã hiểu lầm cơ.Đang bận cô một cái tồi tệ.Anh đã đánh mất cô rồi.Cửa phòng cấp cứu bật bờ.Khiêm tình hình cô ấy không mấy khả quan đâu cô ấy cần tiếp máu.Để tôi xa nó.Ông lê.Ba ngược lên tiếng.Từ lúc biết tin đến giờ.Ông không tin còn em lại khổ đến thế.Ông thấy mình thật vô trách nhiệm.Nhiều.Em đau chỗ nào.Những nói và chị vô cái bụng.Khu vực lãnh từ lúc mang thai đến giờ.Em chả giúp gì cho cô.Mở suốt ngày coi em bé cử động.Hết vụ đó rồi anh còn nói chuyện cho nó nghe.Kể cả khi anh đi làm lẫn đi ngủ.Em đâu quá.Có phải em sắp sinh.Tàu quá anh ơi.Vợ yêu chờ anh chút nhé.Anh đi gọi điện cho xe đến.Đi đâu.Đi đẻ.Chưa.Tháng ba.Nhiều khi kiếm đã gọi điện đưa cô đến bệnh.Em không muốn sinh.Em nói gì lạ vậy.Cố lên anh chờ.Khiêm đi đi lại.Ngày xuất hành lang.Bây giờ thì thiên để bố mẹ kiếm lẫn ngược để đến.Lò mổ phụ tắt.Ca sĩ bước ra.Chúc mừng bà nhà sinh con trai bé na.Bà mẹ ơi con được làm cha rồi.Vừa nói anh vừa ôm mọi người.Ba sao ba ăn của con.Thì ba ăn hết rồi.Vừa nói anh vừa bước bên tôi cuộc khang cần anh một mũi.Cháu và bảo vô miệng.Anh.Sao anh cứ ăn của con.Anh đấy.Anh sẽ thay đổi.Thế anh.Ai bảo em nói ít.Vừa nãy.Anh vừa ấm ức với cả sữa khác.Anh giận ngược gì đến bây giờ.Chỉ có anh yêu cô thôi.Được biết vậy liền tù vì vô tay đứa con trai bốn tuổi của mình một hồi.ba.Con nói cho ba nghe một bí mật nè.Khi thấy con trai kêu anh cũng hơi động lòng nên quay lại.Chú ơi.Chiêm số mắt nhìn cậu con trai ngạc nhiên.Cháu yêu chú.Anh bật ngửa người ra.Sao kêu bố vậy.Mẹ dạy.Khi em nở nụ cười.Chỉ ra những yêu anh mà tại sao lại là cháu nhỉ.Các bạn vừa nghe truyện tại website truyện audio hay.com.Cảm ơn các bạn đã nhé.Về các bạn.Hãy like.Surprise kênh để cập nhật những câu chuyện mới và hay nhất nữa.Xin chào. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com