[cỰc Hay] Hố Đen - Phần 5 - Truyện đời Thực Rất Hay - Mc Anh Sa

[cỰc hay] hố Đen - phần 5 - truyện đời thực rất hay - mc anh sa

Xin chào tất cả những thính giả của chợ tình hôm nay anh sẽ rất vui được gặp lại tất cả quý vị và các bạn vào khung giờ phát.Quen thuộc hai mươi giờ mỗi tối.Và tối nay thì chúng ta sẽ cùng nhau đến với tập cuối cùng.Tập truyện mà tất cả chúng ta đều mong chờ của bộ truyện hố đen chúng ta sẽ biết được kết thúc nào dành.Cô gái đã từng có một quá khứ như nước.Làm nghề mại dâm.Và anh chàng tải phim.Con trai của một tập đoàn giàu có.Bây giờ thì chúng ta sẽ cùng nhau đến với nội dung chi tiết của tập cuối cùng bộ truyện.Hội đen tác giả nguyễn thu hương qua phần diễn đạt của ánh sáng.Live vừa nói vừa ôm lấy bà liên khớp lớn.Cuộc gọi lên khóc nức nở tiếng khóc ai oán.Thương tâm khiến cho ai cũng phải xót xa.Bản in vừa khóc vừa nói đại bi.Mẹ biết mà.Lại xin lỗi sau khi rời khỏi bệnh viện ông thành trở về khách sạn.Trường dạy thiết kế của mình dặn dò nói điều tra trong mấy năm qua họ đã.Trải qua những gì vâng ạ ông thành nửa đầu sơ kế tại sao vợ ông lại.Ông đến như vậy dù gì tình nghĩa vợ chồng bao nhiêu năm vậy mà lại hận ông.Thế.Thằng hổ đang ngồi hút thuốc thì một thằng chạy vào báo cáo ảnh hổ.Tìm được rồi.Ở đâu một nhà kho cũ ở ngoại thành dẫn tao đi.Nhận được thông tin xong thì vội vàng rời đi từ hôm qua đến hôm nay không nhận được thông tin gì cả.Lòng nóng như lửa đốt xe dừng trước cửa nhà kho cũ kỹ.Một mùi ẩm mốc khó chịu chuyển đến khiến cho thằng hổ buồn nôn mẹ kiếp.Chỗ này tưởng thật anh ạ im đi ở đâu thằng đàn em thằng hổ chỉ vào bên trong.Ở trong đấy thằng hộp bước nhanh về phía cửa cánh cửa vừa được mở.Hình ảnh một người con gái khỏa thân nằm co ro dưới nền đất lạnh làn da trắng bóc.Cũng trở nên thâm tím tái nhật nó hoảng hồn bước nhanh về phía trước ngực.Lấy người con gái kia lại gương mặt nhợt nhạt của thư đập vào mắt nó lại cộng thêm hai .Viết thường siêu dài trên má những vết máu trên gương mặt đã khô chồng đến đáng sợ.Thằng hồ vội cởi áo mặc vào chất thư bé thư đến thẳng bệnh viện.Nó nhìn thư đang nằm trên giường bệnh.Dò vết thương trên mặt rất sâu lại cộng thêm không được đưa đến bệnh viện kịp thời nền không.Xử lý vết thương ngày được nó nhìn thư mà thương.Thời điểm không liên lạc được với thư nó lo lắng đến.Ruột gan cũng cồn cào.Nhìn thấy tôi như thế.Nó hận.Nó tự nhủ.Nhất định sẽ giúp thư trả thù.Thời điểm thư tỉnh lại cũng là hai ngày sau.Nó giật mình ngồi bật dậy.Là hết tâm.Khiến cho y tá chạy vội vào.Bật tôi làm sao thế này.Cô bình tĩnh lại đi đừng đụng vào mặt.Trên mặt của cô có hai vết rách rất sâu.Mỗi bên mặt mũi.Cô đừng động vào cào những trùng đấy.Thương nhà y tá nói thì tay ngưu ngủ đi.Mặt nó nghịch ra mật mở lớn miệng thì lấp.Nói gì cơ.Tôi bị khùng.hai mươi sáu mỗi.Đúng vậy cô bình tĩnh đi.Ngày tái khẳng định chắc nịch.Thượng ẩn người vài giây.Cầu đỏ cười như điên dại.Khiến chị ta sợ hãi .Thằng hổ đúng lúc ấy.Vừa vặn mở cửa bước vào.Nó nhìn thấy tôi như vậy.Liền chạy vào ôm lấy thư.Bình tĩnh lại đi.Mọi chuyện sẽ ổn thôi.Vụ thuốc giả.Tại sao.Tại sao lại như thế.Bình tĩnh đi.Anh sẽ giúp em trả thù.Nhất định là như thế.Lúc này thứ vòng tay ôm lấy thằng hổ khóc lớn.Cả cuộc đời nó chưa bao giờ cảm thấy thảm hại như thế.Chưa bao giờ nó thấy cuộc đời nó bỗng nhiên sự sụp đổ trước mắt.Gương mặt xinh đẹp của nó cũng bị hủy hoại.Đánh mất nó thần rõ những tia máu nghiến răng nói.Thủy.Tàu nhất định sẽ trả.Thậm chí.Tao sẽ trả gấp mười lần như thế.Những ngày sau đó.Tùng vẫn đều đặn đến bệnh viện thăm mẹ con của cô.Mặc dù nhiều lần đến đều bị cô từ chối.Thì ngượng anh vẫn rất kiên trì.Đến mức mẹ cô cũng phải lên tiếng.Thằng tùng đều vứt con ở cách lòng như vậy.Có nên cho nó tên một cơ hội.Mẹ đừng nói nữa.Con đã quyết định rồi.Bản tin thầy cô nhất mực giữ nguyên quyết định.Liên thở dài một tiếng rồi im lặng không nói gì.Ly thờ dài xoay người đi ra ngoài.Nếu ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.Chắc cô sẽ phát điên mất.Cô vừa ra đến ngoài hành lang thì không mai.Và vào một người phụ nữ khiến cho cô nhất thời không đứng vững.Cô nhìn người phụ nữ đang ngồi dưới.Vội vàng đỡ dậy rồi nói.Cháu xin lỗi.Bật không sao chứ à.Ừ không sao không sao.Người phụ nữ ý thích hình sushi tay trả lời cô.Sau đó một mạch đi thẳng.Có nhìn thấy tờ phiếu trả kết quả của người phụ nữ đó.Thụy điển nhật lên.Ung thư máu.Bà chửi hiện lên trước mắt cô.Khiến cho cô càng thêm ngạc nhiên.Hóa ra bắc ấy bị ung thư máu.Bảo sao gương mặt lại thích thường đến vậy.Cô đuổi theo để đưa lại kết quả cho bác ấy thì đã không kịp.Bác ấy đã rời khỏi bệnh viện tử lâu.Thằng hưng từ phía xa trông thấy cô liền gọi lớn.Chị ly.Về làm thủ tục xuất viện.Ừ chị về ngay đi.Sau khi cô vừa xuất viện về đến phòng trọ.Thì anh lại một lần nữa tìm đến.Ảnh sina.Hãy cho anh một cơ hội đi.Em đã nói là anh về đi.Đừng để cả hai phải khó xử như thế.Đừng tốn thời gian.Dành cho em nữa.Cũng đừng rùng mình với tình cảm này nữa.Ảnh hãy buông bỏ.Để tâm mình được thoải mái đi.Anh lặng người đứng nhìn cô.Ánh mắt u buồn.Làm sao mà anh có thể thoải mái được.Khi không được ở bên cạnh em chứ.Để nhìn anh mỉm cười.Cô từ từ gỡ tay anh đăng bán ở cổ tay mình.Dứt khoát rời đi.Suốt từ đầu đến cuối.Kiều vẫn chỉ lặng lẽ đứng bên ngoài.Một màn chứng kiến hết thảy mọi chuyện.Từng ngày cứ như vậy.Kiều không biết rằng trái tim mình đã rung động bởi tùng.Nhìn bóng dáng tùng cô đơn bước đi.Trong lòng kiều cũng cảm thấy không thoải mái.Từ tận sâu trong trái tim của kiều truyền đến một cảm giác vô cùng khó chịu.Mày không định cho anh một cơ hội sao.Không cần.Đề nghị.Tìm được hạnh phúc mới đi.Mày vô tình như vậy sao lý.Thế mày muốn nói sao đi.Tôi mệt rồi.Tao rất mệt.Mày để tao yên đi.Máy đúng.Có không giữ.Mất đừng tìm.Kiểu bậc môi nói rồi cũng xoay người rời đi.Mặc kệ cô vẫn đang ngồi trong nhà.Sau vài ngày tìm hiểu.Ông thành vẫn chưa có quá nhiều thông tin về mẹ con của cô.Ngoài một thông tin mới.Là cô bị đuổi khỏi trường.Biết tin cô bị đuổi khỏi trường đại học.Ông thành hội lái xe đến trường cô để gặp ban giám đốc nhà trường.Sau khi nghe được toàn bộ câu chuyện mà bắt giám đốc kể.Âm thanh lên đứng bật dậy lao đao lùi về phía sau vài bước.Những lời nhà trường vừa nói.Đều là sự thật sao.Đúng vậy.Chúng tôi có căn cứ mới làm như vậy với amply.Mong gia đình thông cảm và hiểu cho.Ông thành bước ra khỏi phòng giám đốc nặng nề.Ruột của.Mấy năm quà đã xảy ra chuyện gì.Biến cố gì lớn đến mức.Để đứa con gái của ông phải đi làm đi.Đi làm cái nghề mà cả xã hội này khinh bỉ.Nguyền rủa.Ông thành bước ra khỏi phòng giám đốc mà nặng nề.Giật.Mấy năm qua đã xảy ra chuyện gì.Biến cố gì mà lớn đến mức.Để đứa con gái của ông phải đi làm đi.Đi làm cái nghề mà cả xã hội này khánh bể nguyễn du.Ông thành cuộn chặt hai tay lại thành nắm đấm.Cứ nghĩ đến đoạn video.Cô bị tung lên mạng.Khiến cho ông càng thêm tức giận.Ôm lạnh giọng nói.Đi đến chỗ mẹ quan họ đi.Vâng ạ.Chiếc xe ô tô đen vừa đỗ trước cửa khu trọ của cô.Ông thành bước xuống xe.Ông không kìm chế được cảm xúc của mình xông thẳng vào bên trong nhà.Để làm gì.Đi đang nằm trong phòng.Nghe tiếng nói của cô đang lớn tiếng với ai đó.Có nên mở cửa ra ngoài xem.Hình ảnh ông thành đập vào mắt của cô.Hai năm đã trôi qua.Nếu như nỗi mẹ con cô lên thác xuống ghềnh.Khó nhập cực khổ.Thì ngược lại.Nhìn ông lại vuốt cũng không được.Bất quá còn phong độ hơn cả trước đây.Bạn nói.hai mươi lăm quả.Nuôi dạy con kiểu gì mà để cho con đi làm lễ như thế.Bà nội.Người như bà cũng xứng đáng làm bạn đó sao.Ông thì biết cái gì mà nói.Ông đi khỏi đây.Phim od.Bà đừng tưởng tôi không biết gì.Bà mẹ nó.Bật không lo được cho con đến nơi đến chốn.Lại để cho nó phải đi làm cái nghề.Mặc cả xã hội khinh bỉ.Âm thanh cân chưa kịp nói rất cơ.Lý từ trong bếp đi ra.Trên tay cầm con dao gọt hoa quả.Cô chỉ thẳng vào mặt ông thành.Ánh mắt đầy tức giận nói.Ở chỗ ông đến đi.Ông.Màu biến khỏi đây.Biến khỏi cuộc sống của mẹ con tôi.Nếu ông không rời khỏi đi.Đừng chết từ vô tư.Thấy thái độ giận dữ của lê.Ông thành nuốt nước miếng nhẹ nhàng nói.Bỏ ra xuống đi.Chúng ta bình tĩnh nói chuyện nhé.Dì vẫn bỏ ngoài tai những lời ông thành nói.Cô vẫn chết thẳng giao về phía ông thành giọng nói ngày càng lạnh.Tôi bảo là ông cút đi.Đừng bao giờ xuất hiện.Trước mặt mẹ con tôi.Ông.Code.Cút đi với người đàn bà đó.Không xứng đáng làm bố của tôi.Những lời nói của lê như mũi dao nhọn khuất sâu vào trong trái tim của ông.Khiến cho ông vô cùng đau khổ.Con gái ông.Đứa con gái mà ông hết mực yêu thương.Nồi nướng bao nhiêu năm trời.Giờ đi.Lại đứng trước mặt ông.Chị giao về phía của ông.Thậm chí không tiếc những lời mắng chửi ông.Sao còn lại.Thấy ông thành giơ tay lên định đánh mình.Dịch cúm con dao gọt hoa quả vùng loạn xạ.Lưỡi dao vô tình sét qua cổ tay ông thành.Tôi nhìn ông thành.Khóe miệng nhất lên nở một nụ cười nhạt.Đoàn xuân thành.Ông hỏi tôi tại sao đi làm đĩa.Chẳng phải là do ông ban cho tôi sao.Hỏi tại sao bạn con tôi lại xa như vậy à.Tất cả là do ông.Là nhớ ôm cả đấy.Nhìn mẹ con tôi như thế nào.Không phải lòng không.Không thỏa mãn không.Ông thành một tay ôm lấy cổ tay còn lại đang chảy máu.Hai đầu lông mày nhíu chặt lại hỏi cô.Đừng nói cái gì vậy.Bố không hiểu.Nhìn thấy thái độ như không biết gì của ông thành.Liệt cười ngặt nói.Đến lúc này.Không cần tỏ ra là mình vô tội không biết gì sao.Ông đã quên.hai năm trước.Bảo mẹ con tutu.Mang theo toàn bộ tài sản.Cùng với người đàn bà đó.Bà để lại cho ba mẹ con của tôi.Toàn bộ số nợ ngân hàng của công ty.Ngân hàng tịch thu nhà.Xe.Đất đai.Cái gì cũng bị tịch thu cả.Mẹ con tôi một cái mái che mưa cũng không có mà ở.Sự bây giờ ông hỏi.Làm lại con tôi làm gì mà khiến cho tôi phải đi làm đĩa à.Phải trả nợ cho ông đấy.Vì để cho mẹ tôi một mái nhà.Để chắc chắn hơn.Không phải đi trại cải tạo.Để cho nó được tiếp tục đi học.Vậy để cho tôi.Cũng được đi học.Từng bước phải lựa chọn con đường này.Ôn thi.Có ai thích là một con đ* không.Hết nhảy này sang ngày khác.Hết đêm này đến đêm khác.Ngủ với bao nhiêu người.Tôi cũng không cần đếm nổi nữa rồi.Thậm chí.Bây giờ.Ba của con tôi là ai.Tôi cũng không biết.Hãy nằm quạt.Uống không biết bao nhiêu chén rượu.Bao nhiêu đêm say cứ trở về nhà.Ngày tôi là một cô sinh viên.Còn đêm đến.Tôi là một con đ*.Con đừng nói như thế nữa.Mở linh vừa khóc vừa ôm lấy cô.Con gái bà đã quá khổ rồi.Con gái bà đã hy sinh quá nhiều rồi.Đầu.Bạn đau lắm.Lòng của bà dường như bị người ta đục khoét một khối.Đau đớn khó chịu.Liên ngập ngừng một lúc.Cô đưa tay lên quên hai dòng nước mắt.Chậm rãi nói từng câu từng chữ.Chính.Mới là người khiến cho tôi đi làm đ*.Lịch âm.Cả đời này tôi hận ông.Tại sao anh không chết đi.Chết quách đi chứ.Live vừa nói vừa đẩy mẹ korea.Trên tay vẫn cầm con dao nhọn nó nhanh về phía của ông thành.Bà lên nhìn một màn trước mắt.Hoảng sợ chưa kịp hôn lớn.Đừng mà.Xong xuôi công việc.Tuần vừa về đến nhà liền thấy mà anh ngồi đợi trong phòng khách.Sao con về muộn thế ăn uống gì chưa.Con ăn rồi mẹ ăn gì chưa.Mẹ ăn rồi.Mẹ.Có chuyện này muốn nói với con.Cùng em mà anh nói xong liền mệt mỏi ngồi xuống ghế.Bàn ăn nhìn thấy anh ngồi xuống.Chậm rãi lên tiếng.Còn cũng không còn trẻ nữa.Lại muốn còn lập gia đình.Tôi nhìn mẹ dứt khoát nói.Mẹ ơi.Nhưng mà con vẫn chưa muốn.Tử nhảy ba con ma.Gia đình chỉ còn hai mẹ con mình.Mẹ muốn bế cháu rồi.Mẹ mình không nói việc này đã.Con chưa nghĩ đến đâu.Anh nói rồi dứt khoát đứng dậy.Không kịp để cho mẹ anh nói thêm câu gì mà an nhìn bóng dáng của anh rồi đi liền thôi.Lại một tiếng bà cũng chẳng biết là còn bao nhiêu thời gian nữa nếu tìm được người có tai phone.Báo mới tiến hành phẫu thuật được còn nếu không.Bà chỉ sợ.Còn chưa nhìn thấy anh lập gia đình thì đã phải nói tiếp ra đi.Tại bệnh viện cánh cửa phòng cấp cứu vừa được mở ra đã vội chạy nhanh về phía.Ca sĩ.Bật chị à kết quả thế nào rồi người đàn ông ấy có bị gì không.Cụ mày là vết thương không sơ chế là do vết thương dài nên mất máu nhiều gia đình cứ yên tâm.Nghe bác sĩ nói xong thì ba lít thể vào nhóm bà quay sang nhìn cô.Từ lúc đến bệnh viện đến giờ cô vẫn ngồi im một chỗ như vậy cái đầu nhỏ cuối gầm xuống dưới.mười đầu ngón tay bấu chặt vào nhau.Bà lên nhìn cô mỉm cười nói qua rồi.Ông ấy không sao con cũng nên nghỉ một chút đi.Liền ngước đôi mắt đỏ ha nhìn mẹ cố định mở miệng nói gì đó nhưng của họ.Nghẹn đắng khiến cái gì cũng không thể nói ra.Thằng hưng đứng bên cạnh kéo tay cổ đề về em điều trị bệnh.Mai rồi lại vào nhé bà lên suốt cả đêm hôm ấy ngồi bên cạnh chăm sóc.Dù gì cũng là vợ chồng bao nhiêu năm hơn nữa người khiến ông thành bị thương.Chính là con gái của bà con gái bà đang chịu quá nhiều tổn thương và áp lực chính phủ.Tâm lý cũng không được ổn định mà biết cô không cố ý làm như vậy chỉ là do có bất kỳ.Xuất bản thân thằng hưng vừa đưa cô về đến cửa.Thì gặp tùng tùng nhìn thấy cô về liền ôm chầm lấy cô vào lòng hết lấy.Hướng dẫn nhạc trên mái tóc.Em đừng tự hành hạ bản thân mình nữa hãy để cho bên cạnh.Chăm sóc trẻ em.Được không.Lee đưa đến nhìn tùng.Gương mặt người con trai này.Cuộc không biết đã khắc ghi vào trong lòng tử cung.Cô nhìn anh rất lâu.Mấy ngày nay.Anh gầy đi trông thấy.Gương mặt cũng không còn rạng rỡ như trước.Tất cả đều là vì lo lắng cho cô.Chị linh.Chị cho anh tùng một cơ hội đi.Nghĩ mấy ngày hôm nay.Mất ăn mất ngủ với chị đi.Cô nhìn anh hồi lâu.Sau đó chậm rãi lên tiếng.Em làm cái nghề đó.Mà anh vẫn muốn bên em sao.Anh vẫn muốn.Đặt bàn thờ.Bố của đứa bé là ai.Em còn không biết.Nhưng mà anh không quan tâm điều đó.Vậy còn bố mẹ của anh thì sao.Anh sẽ giải thích với họ.Chỉ cần em đồng ý.Kể chuyện gì cũng sẽ có cách giải quyết thôi.Lên nhìn anh hồi lâu.Ánh mắt cô cẩn thận thâm rõ tâm tư người đàn ông đang đứng trước mặt mình.Bất quá.Một chút gian dối trong ánh mắt.Cũng không có cô nở một nụ cười nhẹ rồi nói.Anh.Sẽ phải chịu trách nhiệm.Với những lời nói của mình.Tổng kết của nói như vậy liền bật cười sung sướng.Anh ôm lấy cô chặt hơn giống như sợ cô sẽ biến mất ngay lập tức.Kiểu đứng trên nhà.Chứng kiến toàn bộ mọi chuyện.Trong lòng bỗng nhiên truyền đến cơn đau đến nhói lòng.Sáng hôm sau ông thành tỉnh dậy.Một tay chống xuống giường lấy đề ngồi gì.Bà lin thấy vậy liền lên tiếng.Ông đừng có ngồi dậy nằm xuống đi.Nếu không sẽ ảnh hưởng viết thường đi.Ông thành nhìn thấy phải tiết lo lắng trong mắt bà.Thì lại yên tâm nằm xuống.Nhìn gương mặt mệt mỏi của bà liên.Chứng tỏ cả đêm qua.Bà đã ở bên cạnh chăm sóc cho ông.Nghĩ đến điều đó.Cơ mặt ông thành bỗng giãn ra vài phần.hai mươi lăm quà.Ruột cũ.Đã xảy ra chuyện gì.Những loại cây nói là như thế nào.Ông thành đột nhiên lên tiếng.Phá tan bầu không khí trong phòng.Bà lin lúc này thở dài một tiếng.Sau đó đem hết thảy mọi chuyện trong hai năm qua.Kể lại cho ông thành nghe.Không sót một từ nào.Âm thanh nghe xong thì đi từ ngạc nhiên này.Đến ngạc nhiên khác.Mặc dù vết thương vẫn còn đau.Thế nhưng vẫn không thể ngăn được.Sự tức giận của ông đang chuẩn bị bọn phát.Mẹ kế.Thằng khốn đấy.Bin thấy ông thành tức giận liền vội vàng hỏi.Không chửi ai vậy.Bình tĩnh lại đi.Tôi chửi thằng em trai của bà đấy.hai năm trước.Bác sĩ phát huy.Chồng gửi tôi có nguy cơ.Mắc bệnh hiểm nghèo.Vì vậy.Tôi phải đi sang mỹ điều trị.Việc không muốn lại con của bà lo lắng.Nên tôi mới im lặng rồi đi.Trước khi đi tôi cũng dặn dò thằng long.Ở nhà giúp tôi lo cho mẹ con của bà.Còn vấn đề công.Phải đóng cửa.Là do tôi làm thủ tục từ trước đó rồi.Sau đó chuyển sang mỹ.Để tôi dễ dàng quản lý và phát triển.Cuộc đời tôi chỉ có một mình bà.Chưa bao giờ trong lòng tôi làm điều gì hổ thẹn với bà và các con cả.Vậy mà.Động vật khốn kiếp.Nhầm thành nói xong bà liên mới vỡ lẽ ra mọi chuyện.Hóa ra tất cả đều là do em trai của bà dàn dựng.Vì muốn chiếm đoạt tài sản nên đã rắp tâm làm hại mẹ con của bà.Để ba mẹ con bà trở nên khốn khổ như ngày hôm nay.Ông thành bảo thư ký đưa cho ông tập hồ sơ.Sau đó ôm liền đưa tập hồi xưa đỏ cho bà liên.Samsung.Prin mới hiểu rõ hết mọi chuyện.Giấy trắng mực đen mọi thứ đều rõ ràng trước mắt bà như thế.Hóa ra.Người đàn ông trước mặt bà đi.Cũng đã phải âm thầm chịu đựng bao nhiêu đau khổ.Vậy mà.Bà mẹ con bà lại một mực ông đến như vậy.Bà lin cầm lấy tay của ông thành.Vừa khóc vừa nói.Tôi xin lỗi.Tôi xin lỗi.Tất cả.Cũng là vì chúng ta đã hiểu nhầm thôi.Thôi tôi hiểu mà.Cúp lại cho tôi.Không nói mọi chuyện rõ ràng ngay từ đầu.Vậy nên cực khiến mọi chuyện xảy ra như ngày hôm nay.Còn chuyện con ly.Đợi khi nào đã bình tĩnh lại.Tôi sẽ nói chuyện với nó.Tại sân bay hàn quốc.Hàn quốc được mệnh danh là nơi có rất nhiều các bác sĩ nổi tiếng về phẫu thuật thẩm mỹ.Thằng hổ lựa chọn một bệnh viện có tiếng nhất tại hàn.Để đưa thư sang đó.Nó và thương ngồi trước mặt bác sĩ.Hồi hộp chờ câu trả lời.Vị bác sĩ sau khi cẩn thận xem xét vết thương trên mặt của thư thì lên nói.Hãy viết gạch trên gương mặt của cô rất sâu thay đổi gương mặt.Những người viết dạo này cũng không thể nào xóa được hoàn toàn.Vậy được bao nhiêu phần trăm.bảy mươi%.Thằng hổ cẩn thận quan sát.Sắc mặt của thư.Quả nhiên trong ánh mắt thường xuất hiện vảy tia thất vọng.Nền vỗ vai thư nói.Thôi không sao đâu.bảy mươi% cũng là được rồi.Còn hơn là không có chút hi vọng nào.Em có tiến hành làm đi.Mọi chi phí anh sẽ lo.Sáng sớm hôm sau nhận được điện thoại của bà liên.Conan tức tốc đến bệnh viện.Sau khi nghe ông thành nói hết mọi chuyện.Đẩy mất cổ xuất hiện một tin ngạc nhiên rồi nhưng chóng biến mất.Thì không nói không rằng.Đứng dậy đi ra ngoài.Tôi lặng lẽ ngồi xuống ghế đá bên ngoài khuôn viên bệnh viện.Có thời gian một tí.Trần.Nhìn vào khoảng không trước mặt.Hóa ra người khiến gia đình có như vậy lại chính là người cậu ruột của cô.Hóa ra.Bao nhiêu năm nay.Cô đã hận nhầm người.Hỏi già.Bố của trước giờ chưa bao giờ muốn rời bỏ mẹ con cô.Mọi chuyện đều do một tay người cậu của cô dựng lên.Lên nhìn tay mình.Nở một nụ cười chua chát.Chính bản tay nữ.Đã cẩm sao đừng bố cuộc.Cô run run đấm mạnh tay vào thành ghế đá.Tùng hội nắm lấy cổ tay cô cô vào lòng.Tưởng người và người tù.Cuộc khóc lớn.Của bạn.Hận chính bản thân mình.Hận mình bất hiếu.Hận mình vô dụng.Hận cuộc đời trớ trêu đến như thế.Kìa.Điều khó.Em sẽ thoải mái hơn.Nếu như thế.Em cứ khóc đi.Tiếng khóc của ly ngày một to hơn.Từ đầu đến cuối.Tùng vẫn ở bên cạnh vỗ về an ủi.Cho đến khi cô bình tĩnh lại.Cô mới thở dài một tiếng.Nhìn tùng rồi nói.Bây giờ.Em đi làm thế nào đi.Anh thực sự muốn nghe lời khuyên của anh không.Anh nói đi.Xem tất cả.Nếu như em đã biết rõ mọi chuyện rồi.Hãy vào nói chuyện với bố em đi.Giày nhỏ hai mươi lăm.Cả nhà chắc cũng nhiều chuyện muốn nói.Em đừng ngại.Bố em cũng biết mọi chuyện rồi.Ở mỹ chỉ là đang chở em thôi.Nhưng mà.Em đã gây tổn thương cho bố.Em.Đúng là ngốc.Bố em không để bụng đâu.Ở mỹ cũng cảm thấy có lỗi với em cơ mà.Tiếng khóc của ly ngày một to hơn nữa.Từ đầu đến cuối cùng vẫn ở bên cạnh vỗ về an ủi cô.Cho đến khi cô bình tĩnh.Cô mới thở dài một tiếng.Nhìn tùng sửa nói.Em muốn gặp bố.Phần mềm cười dẫn cô đến phòng bệnh.Đứng ở bên ngoài nhìn vào bên trong.Bố cô đang nằm ở đó.Nỗi đau hai năm qua đối với cô.Chưa thể nào nguôi ngoai ngay được.Thì những giờ phút này.Khi biết được tất cả sự thật.Nhìn thấy bố của mình.Đang nằm ở đó.Đôi tay.Thế nhưng giờ phút này.Nhìn thấy bố của mình đang nằm ở đó.Đôi tay.Vẫn bị băng để vết thương.Nhìn ôm thở đều đều trong giấc ngủ.Cô vẫn cảm thấy xót xa vô cùng.Người đàn ông mỹ.hai mươi lăm quà.Cũng đã phải chịu rất nhiều tổn thương.Một mình đơn.Chống chọi với bệnh tật.Có lẽ giờ phút này.Dù muốn hay không.Đối với cô.Gia đình vẫn là điều quan trọng trên hết.Có cần phải nhìn về tương lai của mình.Quá khứ.Có lẽ.Nên để lại ở phía sau.Những ngày tháng sau đó có lẽ là chuỗi ngày hạnh phúc nhất đối với cô.Được ở bên cạnh gia đình.Và hạnh phúc hơn.Là được ở bên cạnh tùng.Suốt một tháng vừa qua.Chính là một tháng hạnh phúc nhất đối với cô.Anh ở bên cạnh.Chăm lo cho cô từng chút một.Từ giấc ngủ.Chờ đến bữa ăn.Anh đều đặc.Chăm sóc ân cần.Kiểu ngồi bên cạnh cô.Ánh mắt hướng về phía của tùng rồi nói.Đấy.Mày đồng ý với anh tùng sớm như thế.Có phải tốt hơn không.Cuộc cười cười nổi sau đó như chợt nhớ ra điều gì.Ừ mày nói đúng.Đáng lẽ tao nền đồng mỹ sớm.À mà dạo này không thấy phì phèo điếu thuốc nữa.Tay giả.Kiều thoáng ngạc nhiên nhìn cô.Hãy mở chuột đỏ lại.Hút nhiều cũng không tốt cho sức khỏe.Vậy nên.Tao bỏ luôn rồi.Ừ đúng đấy bảo là tốt rồi.Đừng có rút lại nữa nhé.Bỏ rồi mới dễ có người yêu được.Con điên nó vớ vẩn không.Kiều khi trời có một tiếng sau đó vẫn chăm chú nhìn về phía của tùng.Làm sao kêu có thể nói sao.Có bỏ thuốc là vị tùng đi.Mỗi lần cầm điếu thuốc.Kiều lại nghĩ đến tùng.Chính vì điều đó.Kiều quyết định thầy thuốc.Cũng chẳng biết từ lúc nào mất lòng cừu đã thầm cảm mến anh.Bạn lúc này từ bệnh viện trở về vẫn văng vẳng bên tai lời nói của bác sĩ.Xin lỗi bà.Hiện tại vẫn chưa tìm được người hiến tuổi thích hợp với bà.Trình bày chưa thím vài ngày nữa.Chúng tôi nhất định sẽ cố gắng.Tôi còn bao nhiêu thời gian nữa.Nếu mười lăm ngày nữa không tìm được người có tuổi thích hợp.Thì lúc ấy.Trợ giảng trường hợp xấu nhất sẽ xảy ra.Tôi hiểu rồi.Bàn ăn ngồi trên ghế sofa.Thở dài.Cả một đời lận nổi vì gia đình vậy mà đến cuối đời.Bà chỉ mong được nhìn thấy con trai lập gia đình.Mong một lần được nhìn mặt cháu.Có như vậy bảo mới yên lòng nhắm mắt ra đi.Đã bấm máy gọi cho tùng nhiều cuộc.Nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút dài.Không liên lạc được với từ bã nên gọi đến cho công ty.Cậu tùng có ở trên đó không.Giá mấy ngày hôm nay.Tổng giám đốc không lên công ty.Sao lại như thế.Không có chị không tin thì nó đi đâu được điện thoại thì không nghe máy.Ngày lập tức bán liền trước người đi điều tra.Bàn ăn ngồi trên ghế sofa trong nhà thở dài.Cả một đời lặn lội về gia đình vậy mà đến cuối đời.Bà chỉ mong được nhìn thấy con trai lập gia đình.Mong một lần được nhìn mặt cháu.Coi như vậy.Báo mới yên lòng nhắm mắt ra đi lúc này bà cầm mấy điện thoại gọi nha.Trợ lý của mình điều tra đến đâu rồi chưa ba mấy hôm nay cậu thường không.Công ty làm việc hai mươi bốn/hai mươi bốn đều ở bên cạnh cô gái ấy.Cậu có tư liệu chưa có chứ bà.Đem đến đây ngay cho tôi mười phút sau một người đàn ông mặc áo đen xuất hiện.Ngày tại phòng khách của nhà bà.Ôm ta compose up ảnh trên tay đưa cho bà bà an cầm xấp ảnh trên tay.Xem đi xem lại hồi lưu thì khóe miệng nở một nụ cười và hôm sau.Người đi mua ít đồ về thì thấy một người phụ nữ ăn mặc vô cùng sang trọng cả người toát lên một.Khí chất.Khiến cho người đối diện cảm thấy kính để bội phần thấy bà an cứ nhìn chằm chằm về phía live.Kiều liền tiến lại gần hỏi bác sĩ mai ạ.Lúc này giật mình quay sang nhìn kiều từ đầu đến cuối rồi chợt dừng lại chiếc túi đồ sữa.Bà bầu kiều đang xách trên tay.Cháu còn trẻ như vậy mà đã có bầu giờ dạ không ạ cháu mua cho bạn cháu.Ước gì mai ạ bác đang tìm một người quen thôi thấy cô bé thằng kia.Giống người quen của bác.Nhưng nhìn kỹ thì không phải vậy à.Đó là bạn cháu đi ạ nghe kiều nói bà vân hơi nhíu mày.Ngập ngừng vài giây bạn chỉ vào túi sữa bầu kiều đang xách trên tay rồi nói.Thế sữa bầu này là cháu mua cho bạn cháu.Bạn.Thoát nick ánh mắt về phía cô và tùng.Sau đó lại quay sang nhìn kiêu mỉm cười nói.Bạn cháu còn trẻ như vậy mà đã có con rồi.Vất vả đấy.Hai đứa phải thực sự cố gắng nhá.Vâng cháu cảm ơn bác.Bác có cần cháu giúp gì không.Mà thôi không cần đâu.Bạn của bà không có ở nhà.Thành ra lại hẹn sắc buổi khác.Tôi cảm ơn cháu nhé.Vâng ạ.Bạn ăn kẹt đường mỉm cười với kiều rồi lên xe rồi đi.Kiều bỗng cảm thấy người phụ nữ vừa rồi hình như không đơn thuần chỉ là hỏi đường.Còn đang mải mê suy nghĩ.Thì cô bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng của lê.Đang ơi ấy gọi cô từ phía sau.Này.Nhìn anh nằm mà lắm thế.Còn tao chờ sữa đó email cả rồi đây này.Gớm.Trai nó phải nhìn tao chứ.Mày làm cũng như tao thèm trai lắm.Ly cũng tinh nghịch đáp lại.Thèm trai thì có gì sai.Thèm gái mới sợ kìa.Kiều phì cười trước câu nói của bạn.Cả hai bỗng chợt lặng im.Nhận ra rằng.Đã bao lâu rồi họ không cười đùa thoải mái như thế.Đã bao lâu rồi họ mới có thể bình tân ngắm nắng chiều yên ải nhiều hôm nay.Bỗng một bàn tay chỉ đến.Đỡ lấy túi đồ trên tay của kiều.Của lúc này mới nhận ra từng cũng đang có mặt ở đây.Tôi nhanh chóng nở một nụ cười.Trẻ đi chút bối rối.Anh tưởng cũng ở đây à.Dạo này hai người dính nhau như sam ấy nhỉ.Tối nay ở lại.Ăn cơm tối cùng bọn em nhé.Thế thì anh cũng không khách sáo nữa.Mày nói trước nhé.Anh ăn nhiều lắm đấy.Liên hệ thế thì liền nói.Không sao đâu anh cứ ăn thoải mái đi đừng ngại.Ăn xong rửa chén là đủ.Thì nói xong thì kiều cũng bật cười ha hả.Cùng lúc này lặng im không nói.Ngồi xem lại.Đôi mắt thâm trầm nhìn cô âu yếm.Lúc này trúc phòng khách.Bà an vừa ngồi trên ghế sofa.Vừa chậm rãi mở một túi hồ sơ.Bật cẩn thận đọc có một lần.Khóe mắt bỗng giật liên hồi.Hai tay vô nách tập tài liệu.Bà lạnh lùng cầm điện thoại lên gọi ngay cho con trai của mình.Còn về nhà ngay.Mẹ có chuyện muốn nói với con.Có chuyện gì thế mà.Lát nữa còn về được không.Bây giờ còn có chút việc.Về ngay.Nếu không muốn loại đột biến của ta.Cần chú ý để cho từng nói dứt câu bà đã lạnh lùng tắt máy.Cùng lúc này đón chắc.Mẹ mình đã biết về đi.Trong lòng cảm thấy vô cùng bất an.Nhưng anh vẫn tỏ ra bình thản vui vẻ như không có chuyện gì.Nhìn cô vợ kêu đang loay hoay trong bếp.Đôi tay khéo léo thái từng thớ thịt.Chụp chụp lại đưa lên.Quẹt vội những sợi tóc lòa xòa hai bên má.Khuôn miệng nhỏ xinh cứ cười nói liên hồi.Giờ phút này.Anh bỗng thấy tim mình.Như vừa trùm xuống một nhịp.Anh có thể giữ mãi được nụ cười này.Trên môi của cô không.Bệnh ra anh rút điện thoại từ trong túi.Lặng lẽ lưu lại khoảnh khắc ngọt ngào này vào máy.Khoảng mười nở một nụ cười đầy kiến đi.Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa.Anh cũng sẽ nhất quyết.Bảo vệ cô.Nghị định đi anh cũng liền lên tiếng nhẹ nhàng nói.Hôm nay chắc là bọn em phải tự rửa bát rồi.Sao thế anh bận gì à.Ừ.Công ty có buổi họp khẩn cấp.Chắc anh phải đi ngay đây.Anh xin lỗi nhé.Không sao đâu anh cứ đi đi.Xong việc nhớ ăn tối đấy.Kiều cũng mỉm cười chào anh rồi quay sang nhật tiếp mới giàu trâm rùa.Tùng cười cười hôn lên trán của cô.Sao đỏ phóng xe về nhà thầu.Về đến nhà bà an đã ngồi chờ anh sẵn ở phòng khách.Ngồi xuống đi.Vừa ngồi xuống ghế tổ đã kiên quyết nói.Mẹ ơi.Mẹ không được đụng đến cô ấy.Bạn nhìn anh lúc lâu.Khuôn mặt đỏ bừng bừng tức giận quát lớn.Mày nói cái gì cơ.Không được đụng đến.Điểm mày ý về làm vợ à.Còn chưa để cho tổng lên tiếng.Bạn anh đã tức giận nói tí.Tổng.Mày nghĩ sao mà lại quay lại với hạng người như thế.Mẹ nuôi mày bao nhiêu năm nay.Để bây giờ mày định hủy hoại thanh danh của các gia đình này sao.Chuyện nó làm đi.Cả thành phố này biết.Cả cái đất nước này cũng biết.Mẹ hỏi mày một lần nữa.Định lý đi về làm vợ sao.Cuối cùng tự như mày nghĩ đâu.Cô ấy là do bất đắc dĩ.Do hoàn cảnh.Hoàn cảnh cái gì.Cứ khó khăn là đi làm tí à.Có anh có học.Đánh đề con giải thích đã lại bình tĩnh đi.Cô ấy không phải người như mày nghĩ đâu.Bảo anh im lặng nhìn anh.Hai tay bà run run bán vào ghế.Gia đình bà đã vất vả bao nhiêu.Xây dựng nền công nghiệp này.Trong giới kinh doanh.Không ai là không biết đến.Bà làm sao có thể chấp nhận.Có một người con dâu từng là một con đ*.Người ngoài nhìn vào họ sẽ đánh giá gia đình bà như thế nào đi.Bản ghi âm giọng nói.Tốt nhất.Có nên chấm dứt mối quan hệ này đi.Đừng để mọi chuyện đi quá xa.Mẹ đã nói là làm.Cota tuyệt đối không bao giờ được.Đặt chân vào ngôi nhà này.Tùng nhìn mẹ đôi lông mày nhíu chặt.Trái tim quặn đau.Nhưng vẫn kiên quyết nói.Còn yêu cô ấy.Còn tuyệt đối sẽ không để ai làm hại cô ấy cả.Kể cả là nó mang thai đứa con của người khác.Con vẫn chấp nhận sao.Đốm.Chicken.Cô ấy đồng ý ở bên cạnh con.Thì dù thế nào.Cần cũng chấp nhận.Bảo anh là người.Ánh mắt lúc nãy như rơi vào hố sâu tuyệt vọng.Đứa con trai và yêu thương núi nướng bao nhiêu năm.Đứa con trai là niềm tự hào của cả gia đình bà.Đứa con trai.Trước một lần trái ý của bà.Thế mà từ lúc nào.Lệnh mù quáng về một người con gái như vậy.Thấy con trai mình đứng dậy chuẩn bị rời đi.Bạn đánh bất đắc dĩ nói.Rủ mẹ có chết.Cũng sẽ không bao giờ đồng ý.Cho con vợ nó đến với nhau.Đây là ghi chú.Mẹ đã chuẩn bị sẵn.Cần tự xem.Bác sĩ nói bệnh không cần nhiều thời gian nữa.Ước nguyện cuối cùng của mẹ trước khi chết.Lệ thủy con lập gia đình.Vợ con.Tuyệt đối không được cưới nó.Vợ anh để cuốn sổ khám bệnh trên bàn rồi đi thẳng lên phòng.Tượng cầm lấy cuốn sổ.Anh như chết lặng sau khi đọc xong kết quả.Cả người như một pho tượng ngồi im trên ghế không đúng.Tải nhạc của lê.Tiểu thuyết cô đang đứng bên ngoài hành lang.Tìm bằng chiếc áo khoác mỏng nhẹ nhàng khoác lên vai cô.Mày vào ngủ đi.Bên ngoài gió lạnh không tốt đâu.Mày chưa ngủ à.Kiểu đứng tựa lưng vào thành lan can hờ hững trả lời.Ừ.Tài khoản google.Cần mày.Từ lúc chiều về.Tao không thấy anh tùng gọi.Tao cũng muốn gọi nhưng không thấy anh ấy bắt máy.Tàu.Tao lo lắm.Chắc là anh ấy bận công việc thôi.Mày đừng nghĩ nhiều quá.Ánh mắt của cô nhìn vào khoảng không trước mặt thời dài rồi nói.Kiều.Tàu.Có dự cảm không lành.Kiều lúc này im lặng không đáp.Châm đầu của cô thoáng qua hình ảnh của tùng.Cô cũng đứng đó.Đôi mắt sẽ ngước lên nhìn về phía xa xăm.Lặng lẽ thở dài.Sáng sớm ngày hôm sau là đã trở mình thức giấc.Cô theo thói quen với lấy chiếc điện thoại trên đầu giường mở ra xem.Trong lòng cô đột nhiên hắn vài nhịp khi không thấy cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn nào từ anh.Trong lòng li đột nhiên cảm thấy không thoải mái.Cả ngày hôm ấy của cậu rất vô cớ.Kiều nhìn thấy hành động lạ thường của cô không nhịn được lên tiếng.Mày hôm nay lên cơn à.Sao cứ gửi mãi thế.Tao hỏi mày ăn hoa quả không mày cũng gắt gỏng.Mới bầu bí mà đã như thế rồi.Đến lúc gần đẻ thì ai khổ được mấy.Liên hệ câu nói thì liền thuận lợi.Có hít một hơi thật sâu.Sao đỏ từ từ thời gian.Ổn định lại cảm xúc của mình thời dài rồi nói.Xin lỗi mày nhé.Hôm nay.Tao không được ổn.Có gì thì nói ra đi cho thoải mái.Lên nhìn ra bên ngoài.Ánh mắt có chút phức tạp.Cô giáo diệu một nữ.Cuối cùng cũng lên tiếng.Thịt gà.Từ hôm qua không thấy anh tùng liên lạc.Tao lo quá nên mới như thế.Thế mày gọi cho anh ấy chưa.Tao gọi rồi nhưng mà thuê bao.Vậy nên lại càng lo lắng hơn.Không biết là anh ấy có gặp chuyện gì không.Nếu mày đã lo lắng như vậy.Thì đến công ty lấy tìm thử xem.Tao cũng định như thế.Nhưng mà ngại.Ngại cái gì.Mày bảo là bạn có hẹn từ chứ.Chứ mày cứ ở nhà đứng ngồi không yên.Tâm trạng không tốt.Ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng đấy.Cua gạch đầu đồng tình.Sau đó vội vã thay quần áo bước ra khỏi nhà.Lần đầu tiên.Cô đến công ty của anh.Vì vẫn còn ám ảnh chuyện video lần trước.Nên có cẩn thận mang khẩu trang che kín mặt.Rồi bắt một chiếc taxi rồi đi.Xe dừng lại ở phía trước một tòa cao ốc.Của nước mắt lên nhìn tòa nhà cao bốn mươi tám tầng.Cứ đi đi lại lại ở bên ngoài.Chồng làm không khỏi lo lắng.Lại không dám bước vào.Sợ rằng sẽ có người nhận ra cô.Nghĩ ngợi một lá.Lý quyết định chọn một chiếc ghế đá ngay phía hàng cây gần đấy ngồi chờ.Cho đến khi anh thanh sơn.Thế nhưng chờ mãi.Giữa dòng người tân sở tấn.Vẫn không thấy bóng dáng của anh đâu.Bước chân.Cô đã chờ hơn hai giờ đồng hồ.Lúc này mới thấy anh vội vã bước ra khỏi cổng.Cụ vui vẻ.Định chạy lại gọi.Thì lại nhìn thấy tiếng quất lớn.Tùng.Đứng lại đó.Mẹ chưa nói chuyện sau với con.Tưởng thời đứng lại ảnh cách lên.Mẹ à con đã nói với mẹ rồi.Mẹ hãy để con tự quyết định hạnh phúc của mình được không.Mẹ muốn con được hạnh phúc.Nhưng mà không thể nào chấp nhận.Có một người con dâu làm cái nghề như nước như vậy.Mẹ hả.Cô ấy đã làm lại từ đầu rồi.Chẳng còn yêu nhau.Để cho chúng còn cơ hội được không.Vậy còn muốn lại chết thì con mới vừa lòng đúng không.Bạn không để trước giọng nói hết cơ nên bỏ đi chứ.Cô nước đằng sau yuki vừa vạn nghe được cuộc nói chuyện của hai mẹ con anh.Đôi vai mảnh khảnh của cô.Tựa vào gốc cây.Từ từ trượt xuống.Một giọt nước mắt.Lăn dài trên má.Cuối hiệp một.Cố gắng anh.Không cho tiếng nấc trào lên.Lê ba.Mình đã ngồi đó có bao nhiêu lâu.Cô chỉ biết cho đến khi.Hai bàn chân truyền đến một trận tê giải mới tử đứng lên.Đôi mắt vô hồn.Cô chậm rãi lê từng bước nặng nề.Bóng lưng của cô gái nhỏ bé.Dưới ánh đèn đường.Càng trở nên cô đơn đến lạ.Một cơn gió thổi đến.Cuốn theo nước lá xào xạc trên vỉa hè.Thổi vào lòng cô lạnh buốt.Bỗng từ phía bên kia đường.Tiếng một người đàn ông cất lên.Anh chồng.Nhìn kìa.Hình như là con ly.Thằng chọc ngẩng đầu lên.Nhìn theo hướng thằng đánh em chỉ.Miệng cũng theo đó mà hỏi.Được con đi đâu.Đằng kia kìa anh.Mày lái xe tất cả vỉa hè đi.Xe thằng trọc vừa đi xe vào vỉa hè.Thằng trọc hạ cửa kính xe ô tô gọi lớn.Ly.Lead anh lương thưởng đi bộ.Nghe tiếng gọi có giật mình nhìn xung quanh.Thằng chọc thò tay ra ngoài cửa kính xe vẫn.Ở đây này.Cô ngạc nhiên khi nhìn thấy thằng trọc.Ăn trộm.Lên xe đi tao đưa mày về.Dạ em tự về được rồi.Lên đi.Không làm cho anh thì không cần để mặt anh nữa à.Linh mở cửa xe bước lên.Của người im lặng một gốc trên xe.Thằng chọc nhìn cô nhíu mày hỏi.Sao thế.Vừa khóc đấy à.Không làm đi nữa thì phải vui chứ.Khóc lóc cái gì vậy.Anh làm sao mà hiểu được.Con gái chúng mày đúng là khó hiểu.Lúc còn làm thì khóc vì tủi thân.Đến lúc được chuộc ra rồi thì cũng khóc.Đàn bà như chúng mày đúng là khó hiểu.Thằng cháu vừa nói xong đã bị cô rất lấy cánh tay.Ánh mắt của cô kinh ngạc nhìn nó.Anh nói gì.Anh bảo là ai chụp em ra.Thằng chọc thoáng chột dạ.Tao có nói thế à thằng đàn em đang lái xe không hiểu chuyện gì nhờ nhắc phụ họa.Đúng rồi anh vừa nói có người chụp nó ra đấy thằng trọc lương thằng đệ.Gõ đầu năm mấy cái tức giận nói cái thằng ngu này.Nuôi chúng mày tốn cường tốn gạo.Anh nói rõ đi ai chụp em ra.Tao không nói được.Mà thôi mày xuống xe đi tao còn đi có việc giờ không tiện đưa mày về nữa đâu.Nói đi anh không nói em không xuống đâu con trai thế nhỉ.Thôi được rồi thằng tùng chuột mày với con kiều ra chứ sao nó giận tao không.Nói gì với mày.Mà thôi lỡ rồi mai về đừng có bảo là anh nói đấy nghe chưa hai tay của cô.Đang nắm lấy cánh tay thằng chồng liền buông ra một lúc rất lâu sau mới.Lại bình thường từ lúc gặp thằng trọc xong trong lòng cô càng trở nên rối bời.Cuộc cứ nghĩ là rất thằng trọc đơn phương chấm dứt hợp đồng ngắn hạn lần.Nghĩ đến việc là do anh chưa cô và kiểu ra hóa ra trước giờ mọi thứ.Anh vẫn lặng lẽ làm cho cô như vậy dù bất cứ lúc nào anh cũng vẫn lặng lẽ bên cạnh cô.Dù không được cô đáp lại anh vẫn không một lời oán trách nghĩ đến những việc.Đã làm cô thấy mình mắc nợ anh nhưng cô lại không biết báo đáp anh như thế nào.Khi mẹ anh cương quyết không bao giờ chấp nhận một người con dâu có quá khứ dơ bẩn như cô.Cô vẫn trông chờ điện thoại từ anh một ngày hai ngày ba ngày.Rồi một tuần trôi qua tùng vẫn không liên lạc gọi thì vẫn thuê bao.Trong hoàn cảnh này cô cũng không oán trách anh.Mà ngược lại có cảm thấy thương anh vô cùng.Cô cảm thấy.Mình có lỗi khi phải làm cho anh khó xử.Đang ngồi thẫn thờ thì chuông điện thoại vang lên.Là số điện thoại là.Hi vọng cuộc gọi này là của tùng.Nhưng không.Đường dây bên kia vang lên.Là tiếng của một người phụ nữ trung niên.Cuộc bình tĩnh trả lời.Alo.Cô là đi phải không.Vâng ạ.Tôi muốn gặp cô để nói chuyện.Dạ nhưng mà bác là ai.Tại sao lại muốn gặp cháu.Chuyện này cũng không cần quan tâm.Nhưng.Không để đi nói hết cơ.Bật tắt đèn gần giọng nói.Đúng ba giờ chiều nay.Có đến quán cà phê xx.Đại bàng số ba cạnh cửa sổ.Tôi sẽ đợi cô ở đấy.Nói xong đường dây bên kia tập mấy.Ánh mắt của cô vẫn thời nhìn xa xăm.Dường như cô cũng đã bắt đầu đoán ra.Kiều lúc này ngồi bên cạnh tò mò hỏi.Ai gọi mà mày đợi người xa thế.Lão tùng gọi à.Không.Thế là ai.Là một người phụ nữ.Hay là vợ mấy ông khách thì mày đánh ghen à.Mày điên à.Không phải đâu.Thôi mày mặc kệ tao.Xem người ta hẹn mày ở đâu.ba chiều tại quán ít.Hay là để tao đi với mày nhé.Vùng biển thế này đi một mình tao không yên tâm.Thôi không cần đâu.Tao tự đi.Chẳng phải là hôm đấy.Mày không bận còn gì.Mày có chắc là không sao không.Không sao thật thôi tao mệt rồi tôi muốn nghỉ ngơi.Ừ thế thôi tao ra ngoài có tí việc đi.Nói xong kiều vội lấy chiếc túi xách rồi quay người rồi đi.Ly nằm những người ngẫm nghĩ về người phụ nữ vừa nãy.Thế rồi còn lại nhớ đến tổ.Cô thúy là cho anh.Nước mắt của cô thấy nhau rơi xuống.Chẳng mấy chốc.Trị bệnh chuỗi gửi cũng ướt nhẹp cả đi.Tại hàn quốc.Sau khi phẫu thuật xong.Từ được ra viện nhưng do vết sẹo quá sâu.Nên không thể nào xóa mờ đi được.Hai vết sẹo tùng gây ra cho thư vẫn còn in hằn trên má.Tự nhìn mình trong gương.Hai mắt để thù hận.Hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm.Miệng thì không thôi làm bẩn.Thằng tùng.Con dơi.Những gì chúng mày gây ra cho tao.Tao sẽ trả lại gấp bội.Ngày nào tao còn sống.Thì chúng mày đừng mong mà sống yên ổn.Thằng hồ thấy vậy liền vỗ vai thư an ủi nói.Em yên tâm.Chuyện này anh sẽ giúp em trả thù.Cứ im lặng nhiệt miệng cười rồi phải vào điếu thuốc.Thỉnh thoảng lại đưa cặp mắt phát ra lửa nhìn xa xăm.Cụm đến ba chiều.Ly vội vàng bắt xe đến chỗ hẹn.Vừa mới mở cửa xe.Cục hít một hơi thật sâu.Địa lý lại bình tĩnh.Rồi tiến vào bên trong quán.Có nhìn đến bàn số ba cạnh cửa sổ.Trước mắt cô là một quý bà đang ung dung ngồi ngắm nhất lịch cà phê.Người phụ nữ trung niên này khá quen.Hình như cô đã gặp ở đâu đó rồi.Cô lục lại trí nhớ.Chỉ ra bà ấy là người đã làm rơi phiếu xét nghiệm in dòng chữ.Ung thư máu.Quy trình lại quần áo rồi tiến đến trước mặt bảy.Cúi đầu lịch sự chào.Cháu chào bác ạ.Cơm rán.Bà ta đưa cặp mắt nhìn cô tỏ vẻ khinh bỉ nói.Của ngồi xuống đi.Dạ.Bác là ai sao lại muốn gặp cháu à.Tôi là mẹ thằng tùng.Nghe điện đi.Cô đã phần nào đó sẽ được lý do mà bà ta muốn gặp cô.Vâng ạ.Vậy bác có chuyện gì muốn nói với cháu ạ.Đương nhiên rồi.Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề.Tôi muốn coi.Buông tha cho con trai của tôi.Không.Phải nói là con liên biến mất khỏi cuộc sống của nó đi.Cháu vẫn không hiểu những gì bắc nói.Cũng không hiểu hay là cố tình không hiểu.Tôi không muốn có một đứa con dâu.Làm cái nghề mặt hạng nhất cô.Bà ta nhìn mà.Khiến cổ họng của cô cứ nghẹn.Mở ta sỉ và cô.Còn nữa.Đứa con trong bụng của cô.Chắc gì đã là cháu của tôi.Cô đã nằm biết bao nhiêu người.Bây giờ vỡ lẽ lại đến bám víu của nó sao.Nó ngu.Nó bị cô là mở mắt.Nên mới như thế.Còn loại đàn bà như cũ.Còn lâu mới qua mặt được tôi.Bác à.Cháu không hề có ý gì ở đây cả.Cháu thật lòng yêu anh tùng.Cục cưng miệng đi.Cô bảo có phải nghĩ như thế nào cho đúng đây.Kích thước của suốt đời ăn bám đàn ông như cô.Không đáng để người ta tôn trọng.Chứ đừng nói đến chuyện làm dâu.Có hiểu không.Cùng nghe rõ từng câu bà ta nói.Lặng im.Mặc cho bảo ta ra sức tỉnh ạ.Cô làm cái nghề này thì chắc chắn bố mẹ cô cũng là loại không ra gì.Có sẵn sàng im lặng cho bạn ta nói gì thì nói.Nhưng khi đụng đến bố mẹ của cô.Thì cũng không thể nào chịu được.Uống nước mắt lên nhìn bà ta rất đắt.Bác muốn chửi cháu như thế nào cũng được.Đừng xúc phạm bố mẹ cháu như thế.Nếu không muốn người khác nói mình như thế thì đừng làm.Có cần tiền lắm đúng không.Được rồi.Tôi sẽ cho cô tiên.Số tiền này.Sẽ đủ nuôi sống bản thân cô cả đời.Cô cầm lấy rồi nhanh chóng cút đi.Cháu không nhận số tiền này đâu.Nếu bác đã nói như thế.Từ đây.Cháu sẽ chấm dứt với anh tùng.Cô cũng được lắm.Đã làm cái trò này còn sĩ diện sao.Tư tưởng loại người như cô.Sĩ diện bị chó tha lâu rồi chứ.Nếu vậy thì tốt.Còn không đừng trách tôi ra tay á.Nói xong bà ta đứng dậy bỏ đi.Không kịp trước có phản ứng gì.Cô chỉ biết ngồi đó ôm mặt khóc.Họp do số phận trên người cô.Tùy bà ta cứ chửi con xúc phạm cô đến mấy.Thì cô vẫn không thể oán trách.Bởi một con đ* như cô đầu đá.Để xã hội này tôn trọng.Nghỉ rồi cô mật khóc nức nở.Mấy người ngồi bằng xung quanh.Không ngừng chỉ trò bàn tán về cô.Cô định quay mặt đi ra ngoài thi tiếng nói chanh chua ở phía sau vàng lên.Con đ*.Là con tuyết.Người mà có xem là bạn thân ở trường suốt bao năm qua.Giờ lại chửi mặt.Sẵn sàng lên giọng tỷ và cô.Cô đưa cặp mắt đỏ ngầu nhìn tí.Mày có câm mồm đi không.Hôm nay tao lại được gặp người nổi tiếng rồi đây.Hay là mày cho tao xin chữ ký nhé.Nói rồi nó đưa cho một ngòi bút vào một quyển vở.Một đứa bạn đi theo nó lên tiếng.Tuy.Mày rửa trứng à.Mày không sợ nó là mừng rồi của mày sao.Tập quên.Tao quên nó là đi.Bọn nó lấy đó làm trò vui.Nên ra sức cười hả hê vào mặt cô.Hai tay cô nắm chặt thành nắm đấm.Còn tuyết đưa vẻ mặt kênh kiệu nói lớn.Mày ngủ với chồng người ta.Để giờ có bầu nên vợ người ta đến dằn mặt mày đúng không.Mở mày cũng không nên ở đây đâu.Tao sợ ở đây một.Thì không khí sẽ bốc mùi lên.Được cái thứ dơ bẩn rẻ tiền với mày đấy.Tuyết.Ngậm mồm lại đi.Tao không im đấy.Hay tao bảo bố tao sẽ cho mày cái nhà trên núi để mày sống nhé.Chứ tao sợ mày ở đây người khác sợ khó thở đó.Nói xong nó giả vờ hết mấy tiếng vào mặt cô.Lý chạy đến túm lấy cổ áo tui.Gửi cho nó vài cái bạt tai.Bọn bạn đi cùng tuyết chị dám đứng ngây người ra chứ không ai dám can ngăn.Mai còn để tao gặp thì đừng có trách tao đấy.Tết nằm giữa sàn tay ôm mặt khóc thét lên vì tức giận đi vừa ra đến cửa vậy.Lấy một chiếc taxi rồi ra chỗ bờ hồ.Con ngựa mặt lên trời già sức hết lớn.Cuộc họp thương cho số phận của mình.Cùng ngồi một lúc lâu lại thẫn thờ.Trở về nhà.Vừa về đến nhà đã thấy bóng dáng của kiều.Hốt hoảng chạy đến bên cô.Mày đi sao lâu về thế.Có biết cả nhà lo cho mày lắm không.Tao không sao.Bố mẹ mày có hỏi.Nhưng mà tao nói mày đi với từ.Nên họ cũng yên tâm.Bố mẹ tao được.Đưa thằng hưng đi mua ít đồ rồi.Mà xã hội trong mày ốp hát thế.Người ta làm gì mày à.Không không có gì cả.Có chuyện gì thì mày cứ nói ra đi.Mày có xem tao là bạn không đấy.Mày lấy cho tao ly nước đi.Kiều vội vàng lấy ly nước đưa cho lê.Uống đi.Ly cẩm ly nước uống cực một hơi.Rồi kiều có sang hỏi.Nào bây giờ mới kể tao nghe xem.Hôm nay.Tập vừa gặp mẹ tùng.Cái gì.Thế.bảy có biết mày là.Biết.Bản thân em cho tao cục tiền.Dự báo biến khỏi cuộc sống của tùng.Thế mày định thế nào.Còn thế nào nữa.Có ai lại đi chấp nhận một đứa dơ bẩn như tao làm dâu không.Vả lại mấy hôm nay.Tổng cũng không liên lạc gì cho tao cả.Tao nghĩ.Chắc anh ấy.Lê chi nói hết câu thì bị kiểu nhất lời.Tao không nghĩ tụi là người dễ từ bỏ như thế đâu.Chắc lại nghĩ đang bận việc gì đó thôi.Tao cũng nghĩ kỹ rồi.Tao sẽ tự nuôi con.Chứ không dính dáng gì đến tông nữ.Mày định như thế thật sao.Tao đã quyết định rồi.Thôi bây giờ tao muốn nghỉ ngơi.Tôi mệt rồi.Nội dung của đề kiều xuân hoài đóng sập cửa lại.Mặt trước kiểu đứng ở bên ngoài gọi cửa.Mở cửa đi.Kiểu im lặng thở dài quay đi.Chồng độ kiều ngay lập tức lễ lên một suy nghĩ.Cô vội vàng bắt xe đến công ty của tùng.Mặc dù bản thân kiều.Cũng có tình cảm với tùng.Nhưng việt hương ly.Vì người bạn suốt hai năm trời kể cạnh cô.Có sẵn sàng làm mọi việc để giúp ly có được hạnh phúc.Khi đến công ty của tùng.Kiểu chỉ dám đứng đợi ở bên ngoài.Khoảng ba mươi phút sau thì thấy từng bước ra.Cô vội chạy đến trước mặt anh ngập ngừng nói.Anh tùng.Sao em lại đến đi.Ly ổn chứ.Nó vẫn bình thường.Chỉ là.Sao thế.Lịch xảy ra chuyện gì sao.Chúng ta tìm chỗ khác nói chuyện đi.Ở đây không tiện.Đường gì.Em lên xe.Từ thứ kiểu đến một quán cà phê gần đó.Ở đây khá yên tĩnh.Tuồng tò mò hỏi chị.Em nói rõ anh nghe xem nào.Hôm nay.Mẹ ảnh đến gặp gì đấy.Em nói sao cơ.Vâng.Bạn ấy được chọn là một số tiền.Bảo nó phải rời xa anh.Từ khi về nhà đến giờ.Nó cứ thuận thôi.Thủy nói như thế em không chịu được.Đến gặp anh.Cảm ơn em.Cảm ơn đã nói cho anh biết.Mà sao dạo này anh không tin làm gì cứ nói thế.Công ty cũng nhiều việc.Nên anh không đến gặp ly được.Hiện tại sức khỏe em ạ anh cũng không được tốt.Nên anh cũng không có thời gian.Em cố gắng giúp anh chăm sóc ly.Khi nào xong việc.Anh sẽ đến gặp cô ấy.Vâng.Thôi cũng trễ rồi.Em về xem nó thế nào đi.Tại sân bay.Thư và hồ trở về nước.Tuy đã phẫu thuật nhưng cũng không khó khăn để nhận ra thư.Mới tóc dài mềm mượt của nó cũng được cắt ngắn đi.Đủ để che hay vết sẹo trên má.Ánh mắt nóng rực phóng ra là.Chồng đầu nó chỉ có hận thù.Lần này trở về nước để lên kế hoạch trả thù ly và tùng.Đồng hồ.Để có tiền đập đá phá ke.Chơi gái và nuôi đàn em.Nó chủ yếu buôn bán ma túy.Bây giờ thứ là người của nó.Mở con thư lại rất có kinh nghiệm làm gái lâu năm.Nên chúng nó quyết định.Mở một động chứa.Mở con thư.Lại xuất có kinh nghiệm làm gái lâu năm nên chúng nó quyết định.Mở một động chứa hành nghề mại dâm.Vừa bước xuống máy bay hai ba thằng đàn em của thằng hồi nhanh miệng nói.Đại ca mới về.Một thằng ngạc nhiên khi thấy thư nó thốt lên con thư này cũng được đấy nhỉ.Giờ ráng bà trùm rồi đấy bây giờ mặt mũi mày thế kia cũng không đi khách được nữa đâu đi theo.Lợi phục vụ cũng đủ cho mày sống qua ngày đấy bốc một tiếng cái tát đau.Những người làm cho nó ngã lăn ra giữa sàn thằng hồi trưng mắt quất.Thích thằng chết tiệt này mày thích chết phải không.Em xin lỗi đại ca nó bây giờ là thứ xạo tao sẽ lấy thử làm.Tối mai nhớ cư xử phải đấy mang vali ra ngoài cho tao.Đừng để tao phải điên lên cái mạng của mày cũng khó mà giữ được đấy nghe rõ chưa.Vâng đại ca em em xin lỗi chị.Còn thức không thèm để ý thứ mấy chuyện vừa xảy ra trước mắt nó giết một hơi thuốc rồi nhìn ra cánh.Xe ôtô miệng nó bận chặt nghịch lên một nụ cười đều.Lâu lâu lại lẩm bẩm tao đã về rồi.Xe ô tô đang đậu trước cửa nhà kiều bước xuống xe của nhẹ nhàng nói.Nó ở trong phòng anh vào xem thế nào đi em đi có tí việc.Từng bước đến cánh cửa đưa tay gõ nhẹ lên nghe tiếng gõ cửa.Nghĩa là kiều nền cục phát lớn tao đã bảo để tao yên rồi cơ mà.Là anh đi.Mở cửa cho anh đi nghe thấy tiếng của anh hồi hộp.Nhớ anh cô chỉ muốn chạy đến và ôm lấy anh để cho thỏa nỗi nhớ mong nhưng cũng vì yêu.Nên cô không muốn anh phải khó xử của chị nằm ở phía trong nói vọng ra.Đến để làm gì.Anh về đi.Tôi không muốn gặp anh.Em đừng như thế.Mở cửa cho anh đi.Anh muốn nói chuyện với em.Nhưng tôi không có gì để nói với anh cả.Anh đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi.Anh đi đi.Anh yêu em thật lòng.Hãy để anh chăm sóc và bảo vệ mẹ con em được không.Những ngày vừa rồi không được gặp em.Là có lý do của mình.Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.Ảnh tượng không bao giờ từ bỏ.Nhiệt độ.Sẽ không từ bỏ.Nghe thấy những lời từng nói nước mắt của cô thi nhau chảy đầm đìa.Có cố gắng cắn vào tay.Để không thốt lên tiếng.Có yêu anh.Yêu anh nhiều lắm.Nhưng vì hoàn cảnh.Nên cô không cho phép mình ích kỷ như vậy.Rồi cô lại nghĩ đến mà anh.Cụ thường cho bà ấy.Mặc cho bà ấy cân bằng nhiệt.Thấy xúc phạm cô đi chăng nữa.Cô cũng không hiểu oán trách.Bởi cô hiểu rằng.Hiểu.Nỗi khổ tâm của bà.Sự sống của bà mỗi ngày mỗi nhắn đi.Ý nguyện cuối cùng đó là nhìn thấy đứa con trai mà bà yêu quý.Lập gia đình.Vệ sinh cho bà đứa cháu.Còn cô.Cô lại không có đủ tư cách để làm vợ anh.Còn đứa con trong bụng.Chắc gì đã là của anh.Chẳng có người mẹ nào đủ rộng lớn.Để trước một người phụ nữ.Cực quá khử chữa bệnh như cô.Và làm dâu trong nhà.Cảm nghĩ.Cô lại càng khóc lớn.Công an không để phát ra tiếng.Giường của cô đã cắn chảy máu cả tay rồi.Ở phía bên ngoài.Tường đứng chờ cánh cửa mở ra trong vô vọng.Bỗng một bàn tay to ấm áp đặt trên vai của anh.Anh quay đầu lại thì thấy bố của lê.Bác ấy vỗ vai anh rồi nhẹ nhàng nói.Tùng.Bây giờ con cứ về đi.Truyện cẩm ly cứ để bán.Những bác ơi.Cháu yêu lyrics.Dù thế nào đi chăng nữa.Cháu vẫn sẽ đợi lì.Bác beat.Cháu cứ về đi.Bộ lúc này chuông điện thoại của từng vang lên.Là số điện thoại để bàn tích vội vàng nghe máy.Alo.Đổi xe bên kia luôn rẻ lập bác nói.Đội chủ nhà ngay đi.Bà chủ đang ăn thì lăn ra.Tôi đã gọi xe cấp cứu.Họ đang trên đường đến đây.Được rồi.Tôi sẽ về ngay.Tắt máy tuần vội vàng chào bố đi rồi lái xe đi ngay.Lên không nghe thấy tiếng thùng nữa.Không gian cũng trở nên im lặng.Có đứng dậy mở cửa ra.Thì thấy bố cô đang đứng ở đấy.Bố cục đeo cặp mắt âu yếm nhìn đứa con gái tội nghiệp của mình.Thấy bố.Cổ điển ôm lấy ông.Khóc nức nở.Chẳng mấy chốc.Chiếc áo sơ mi của ông cũng ướt sũng.Hồng khẽ vuốt nhẹ vào đầu cô và nói.Khóc đi con.Khóc cho nhẹ lòng.Đứa con tội nghiệp của bố.Buồn thật sự có lỗi với con.Có lỗi với ba mẹ con của con.Bây giờ con phải làm sao đây.Sao ông trời lại trêu ngươi như thế.Kiếp trước.Cẩn thận cây doanh nghiệp chướng.Để bây giờ.Biết đâu được như thế này.Thế còn như thế.Ông thành đau đớn.Không cầm được nước mắt.Kiều đứng lặng bên ngoài nhìn thấy một màn trước mắt.Cô cũng không biết nước mắt mình đã rơi từ lúc nào.Thủy li được bố ôm vào lòng như thế.Cô lại nhớ đến hoàn cảnh của mình.Nhớ đến người bố đã qua đời.Khi cô mới năm tuổi.Lại của cô vì không chịu được cảnh nghèo khổ.Mà đã đi tìm một người đàn ông khác.Để lại cô cho bà ngoại.Ngoại của cô cũng đã già.Nên không thể chăm lo mãi cho cô.Việt kiều mười bảy tuổi.Một lời giới thiệu của một người hàng xóm nên thành phố để xin việc làm.Vì bà ngoại của cô đâu ốm chỉ mi.Nên cũng sớm qua đời.Cô đồng ý lên thành phố.Kiều xin làm cho một quán cà phê bình dân.Lương cũng chỉ ba triệu mỗi tháng.Khi không có khách.Cô phải giúp việc nhà cho chủ quán.Cũng không khác gì là một con ở.Đầu lớn hơn.Ơn chủ quán thấy cửu xinh đẹp.Lại là gái mới lớn.Tỷ lệ ở quê như cô thật sự rất xinh.Giá rẻ lại trắng trẻo.Mỗi lần bà vợ có việc đi ra ngoài.Thì ông ta lại tìm cách được quấy rối kiều.Nhiều lần ôm còn gọi cô vào phòng.Lấy cớ là dọn dẹp phòng ớt.Kiều bị ông ta ném mạnh rất giường.Ông ta cần mạnh tay sẽ tất cả chiếc áo của đàn bà.Với sức mạnh của ông ta.Kiều không thể nào chống cự lại được.Hôm đó chồng lúc hoảng hốt.Cô với lấy cái lọ hoa nằm trên bàn trang điểm.Đập thẳng vào đầu không ta.Ông ta điên lên đỉnh đưa tay đánh cô.Thì bà vợ nhau vào.Thấy cảnh tượng trước mắt.Bà tôi không nói không rằng chạy lại tưởng tóc của kỳ.Lối ra ngoài.Thỏa sức mà đánh.Bà ta.Đổi kiểu đi ngay sau đó.Tiền lương của cô.Cũng không trả lấy một đồng.Cụ thể đi lang thang.Nghĩ đến cuộc đời của mình.Thì cô chỉ còn biết chọn đến cái chết.Tôi đi lang thang một hồi thì đến bờ sông.Lúc này đột nhiên phút thoáng qua một suy nghĩ.Quy định nào mình nhảy xuống nước.Vì một bàn tay nắm lấy tay cô kéo trở lại.Người đó không ai khác.Chính là chồng.Biết được hoàn cảnh của cô.Chọc mới đưa cô về.Rồi để cô làm tại quán bà của anh ta.Đan nguyên mang nhớ về quá khứ.Thì dòng suy nghĩ của cô lại bị cắt ngang.Thằng hưng chạy đến kéo lấy tay cô mà nói.Chị kiều.Mẹ có mua đồ cho chị đấy.Chị bảo xem đi.Kiểu như người rồi bước đi theo hưng.Ghi âm thanh đặt ly xuống gối.Thích gì đã ngủ say.Ông ngắm đứa con bé bỏng của ông nằm ngủ một lúc.Ôm lại nhớ đến những nỗi đau mà li đã chịu đựng.Không chịu được sự tức giận.Ông đi ra ngoài rồi lấy điện thoại.Gọi cho ai đó với nội dung.Tìm hiểu tình hình của thằng long cho tôi.Càng nhanh càng tốt.Nói xong ôn tập mấy.Khoảng một tiếng sau.Một người đàn ông lạ mặt đến và đưa cho ông một tập tài liệu.Ôm cơm tập tài liệu rồi nhanh chóng phóng xạ đi.Thì ra.Là ông đã cho người tìm hiểu về cụ ruột của lê.Người đã đẩy vợ con ông vào đường cùng.Nghị định.Lòng nhưng đau nhói.Nỗi hận thù trong âm lại càng dâng lên.Ông cùng với năm mươi sáu người đàn ông to lớn để đến một sòng bài ở trung tâm thành phố.Biết là lòng đang ở bên trong.Âm thanh ra lệnh cho người có bên trong sòng bài.Bị mất và bắt sống lâu rồi đưa lên xe trở về nhà.Hiện tại thì ông chỉ thuê được một căn nhà nhỏ.Để ba mẹ con dê sống tại.Đợi không giải quyết xong vấn đề của long.Mới đưa mẹ quan họ.Trở về căn nhà cũ.Trong lúc mọi người đang ăn tối.Thì âm thanh trở về.Theo sau là một nhóm người đang bắt giữ lòng.Ông thành ngồi xuống ghế rồi ra lệnh cho nhóm người kia.Tháo bị mất của lòng già.Ôm làm rồi mất rừng ngước lên nhìn cả gia đình ông thanh.Ôn tập hội vàng chắp tay quy lại dưới chân của âm thanh.Em sai rồi anh tha lỗi cho em.Ông ta vừa nói vừa bò đến chỗ âm thanh mở van tim.Âm thanh chương mất rồi đặt vào ngực.Khiến ông toàn nằm ngay ra giữa sân nhà.Ôn tập quay sang phía bà linh nói.Chị ơi.Xin chị giúp em.Chị nói giúp em với anh rể đi.Em biết là em sai rồi.Chị có chị mới giúp em được thôi.Nếu không anh ấy sẽ giết chết em.Prin nhìn ông long với ánh mắt khinh bỉ.Bật tín đến chỗ ông ta rồi tắt mạng có mặt ông mấy cái.Mắt bị đỏ ngu.Tải bài chỉ thẳng vào mặt ông ta mở chữ.Michael sheen.Mày còn gọi tao là chị sao.Thật là nực cười.Tao còn tưởng là mày đã chết rồi đấy.Mày có biết vì mày.Mở gia đình tao suýt nữa.Hình ảnh không.Mày có biết hai năm qua.Tao đã sống cực khổ như thế nào không.Tao không hề có đứa em nào như mày.Tỏi của chém mày ra trăm mảnh đi nữa.Cũng không rửa hết mối nhục này.Con gái của tao.Chị ạ.Anh biết là em có lỗi.Sai rồi.Em không muốn chết được chị ơi.Bây giờ nhìn ông ta thật thảm hại.Ông ta chỉ biết quỳ lạy van xin.Brin bỏ ngoài tai.Mặc cho ông ta ôm lấy chân của bà cầu xin tha thứ.Bà liên quay sang phía kiều.Giao hữu đưa thằng hướng ra ngoài.Bông ly từ dưới bếp đi lên.Trên tay.Cầm một con dao.Có tiến đến chỗ của ông long.Tay cô run run đưa thằng cấm sao vào mặt ông ta.Cô vừa khóc vừa chửi.Đồ khốn.Ông còn là người không.Vì ôm.Mở hai năm qua.Sống trong thù hận.Tôi hận chính người bố của mình.Xịt nữa.Tôi đã hại chết bố của tôi.Bây giờ.Cầu mong tha thứ sao.Hai năm qua.Sống không bằng chết.Chỉ vì quá túng thiếu.Mở tôi phải làm cái nghề.Bị xã hội khinh rẻ.bảy.Đứa con trong bụng của tôi.Tôi cần không biết bố nó là ai.Bảo thôi phải tha thứ cho lỗi lầm của ông sao.Lục lại từ khó khăn.Đến xin ứng giúp đỡ.Thì ông đã làm gì.Mất mẹ tôi ra sao hả.Lương tâm của ông.Bị chó tha rồi hay sao.Hôm nay.Tôi nhất định phải giết chồng.Giết chết.Khi thấy con dao trong tay.Mật ong tái xanh.Hút hoàng quỳ lạy van xin.Cậu sinh con đừng làm như thế.Cậu sao.Ông xứng đáng làm cậu của tôi sao.Thật là kinh tởm.Vừa nói vừa cười.Nước mắt thi nhau chảy đầm đìa.Tiến lại gần ông ta.Cô định đâm con dao vào người của ông long.Thì bị âm thanh ngân lại.Dừng lại đi.Đừng dại dột như thế.Vì lúc này ôm bố khóc nức nở.Ông thành ôm lấy ly.Ông đưa mắt ra lệnh trước người xử lý ông nội.Ngày lập tức nhóm người đó mang ô long lên xe.Ở bên ngoài.Chỉ còn là tiếng khóc van xin trong vô vọng của ông lo.Bản in chỉ biết ôm mặt ngồi khóc.Bà vẫn không thể tin rằng.Chính em ruột của bà đã hại gia đình bà thế thảm như thế.Một thời gian sau.Âm thanh của đại lý lại được công ty và cả căn nhà cũ của ông.Cuối cùng.Gia đình ông cũng trở lại như xưa.Thằng hưng vừa về đến nhà nó đã vui mừng reo lên.Nhà của con chửi con đã rất nhớ nó.Ừ.Nhà của con đấy máu vào đi.Mọi người ai nấy đều phấn khởi.Khi cuộc sống đã trở lại như cũ.Còn về phần kiều gia đình lê quyết định.Nhận kiều làm con nuôi.Nhưng với ly.Từ sâu trong ánh.Cô luôn chất chứa một nỗi buồn.Có lẽ.Nó sẽ theo cô đến suốt đời.Đang lên mạng suy nghĩ.Thiết bị kiểu vỗ vai.Con điên.Vào nhà đi.Ở ngoài này gió lắm đấy.Tao không ngờ mày lại to như thế đấy.Ừ.Bây giờ nó cũng là nhà của mày rồi.Tại động chứa.Thử đang giam giữ hơn hai mươi cô gái độ tuổi từ mười lăm đến ba mươi.Để chuẩn bị tiến hành vận chuyển sang trung quốc.Những cô gái này đều có hoàn cảnh khó khăn.Sống của những vùng quê nghèo khó.Cứ lấy cớ làm môi giới việc làm liên kết với công ty ở nước ngoài.Nhưng thực chất là lừa đảo để buôn bán gái mại dâm.Từ còn âm thầm cho người tìm hiểu về tình hình của lý.Hiện tại thì cuộc sống của leesin.Cô cũng bắt đầu hòa nhịp với cuộc sống thực tại.Ngày ngày mong chờ đứa con trong bụng cô phát triển.Mặc dù ở thời điểm đó.Cuối cùng mong sự có mặt của đứa bé.Nhưng với bản năng của một người mẹ.Cuộc không cho phép mình làm hại đứa con.Đang ngày một lớn trong bụng của cô.Về phía tường.Tuy anh không thể trực tiếp đến thăm cô.Nhưng hai ngày.Anh vẫn thương lái xe đến.Đứng trước cổng nhà cô.Thỉnh thoảng anh cũng nhắn tin hỏi han.Nhưng đáp lại chân tình đó chỉ là một sự lặng im.Bên ngoài của cố tỏ ra rất lạnh nhạt với từng.Nhưng thực chất bên trong.Cô lại cảm thấy hạnh phúc.Khi được anh quan tâm.Đang lang man thì chút điện thoại lại vang lên.Thấy số lạ.Cô hơi giật mình.Cô bắt máy.Chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã lên tiếng.Chào cưng.Em còn nhớ anh không.Chúng ta đã từng có khoảng thời gian rất vui vẻ bên nhau.Anh là ai.Tôi không quen anh.Em quên nhanh thế.Hay là để tôi nhắc cho em nhớ nhé.Đồ khốn.Của vội vàng tắt máy.Rồi chứ số điện thoại đó vào danh sách đen.Cô bắt đầu lo lắng.Người cô nóng bừng lên.Mồ hôi bắt đầu tựa ra.Chuông báo tin nhắn vang lên.Lại là số nhà.Tại cầu giấy.Từ từ mở tin nhắn.Với nội dung anh tùng đây.Em đến địa điểm x.Anh có chuyện muốn nói.Đọc xong tin nhắn của cảm thấy hoang mang.Không biết mình có nên đến đó hay không.Đánh đau một hồi lưu.Cô quyết định đi đến chỗ hẹn.Vừa chạy ra đến cửa đã thấy kỳ.Tỷ lệ ơi có vẻ hoang mang nên kêu thomo.Mày định đi đâu thế.Ông trùm hẹn gặp tao.Hãy để tao đi với mày nhé.Thôi không cần đâu.Tao cũng muốn gặp ông ấy để giải quyết dứt điểm mọi chuyện.Thôi được rồi.Mày đi đi.Cẩn thận đấy.Có gì gọi tao nhé.Nói xong đi lên chiếc taxi rồi đi ngay.Khoảng mười lăm phút sau.Chồng lúc kiều đang tưới cây ở trong vườn.Tìm thấy chiếc xe của tùng đậu ở ngoài cổng.Cô nghĩ thầm.Hai người này đến để nhìn nhau thôi sao mà mới tí đã về rồi.Cuộc hội vàng chạy ra mở cổng.Thủy tùng đang đứng tựa lưng vào cửa xe.Kiều ngọc nhiên hỏi.Hai người đi xong anh về thế.Em nói thế là sao.Thì ý em và con ly bảo anh hẹn gặp nó ở quán ít sao rồi.Từ sáng đến giờ anh có liên lạc gì với ly đâu.Mặt kiều lúc này bắt đầu biến sắc của lo lắng cho ly giọng nói.Cũng được rồi con này bị lừa rồi.Kiểu vừa nói dứt câu.Cả hai người lập tức lên xe đi đến chỗ hẹn lý đến đời nhưng vẫn không thấy tùng.Cô cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ của lực trong túi xách lấy điện thoại ra gọi cho anh thì giàu.Mỏi chân chùa vàng liền con chó mày đến rồi đấy à tao đợi mày hơi lâu.Liên lạc nhìn khi quay lại thì nhìn thấy thư ánh mắt của nó nhìn cô như muốn.Tươi nuốt sống của lắp bắp nói.Mặt mày đúng tao là thứ đấy.Nhưng mà bây giờ là thứ sẹo lâu rồi không gặp nhỉ dạo này mày có.Sống tốt đấy.Nhưng mà đừng sớm vui mừng tao sẽ không để mày sống yên đâu con à mày.Mày hỏi nó tao định làm gì sao thì mày cứ thử nghĩ xem tao làm gì.Chỉ ra mày giả mạo anh tùng để lừa tao đúng không.Bây giờ muốn nghĩ sao mày nhìn tao đây này nhìn thấy cái sẹo trên mặt tao đi.Nó vừa nói vừa bóp lấy cầm của ly được xách lên mặt nó.Chính vì bảy m tạo thành ra như thế này đấy nó mọc ra trong túi lấy một con dao.Sách lên mặt lì một tay túm lấy tóc cô nó cười tỏ vẻ đắc thắng rồi nói.Bây giờ thì quỳ dưới chân tao xin tha thứ đi hay là để tao dành cho mày mấy đường chơi.Tiền rồi tao ra mày nghĩ tao dễ buông tay cho mày thế sao.Vậy thì mày cứ trả lời đi.Bây giờ tao cũng không cần gì để mất nữa rồi nếu tao có chết.Thì tao cũng sẽ ăn mày cả đời.Ơ hay mày đang thách thức tao sao.Thử đưa dao rạch một đường nhỏ ở mặt ly.Mổ bắt đầu chảy ra.Đi đâu đớn dùng chân đập mạnh vào bụng của thư.Khiến nó nằm ngã xuống nền đất.Tôi nhanh chóng bỏ chạy.Khi chạy đến cầu thang.Cô vẫn còn hoảng sợ.Nên đã xưa ý chụp chân lần từ trên cầu thang xuống.Trước mắt cô chỉ là một mảnh đen.Quên hết đi.Giữa sàn nhà.Bắt đầu xuất hiện lần máu.Máu chảy ra từ âm đạo.Vừa lúc đấy kêu và tùng chạy đến thì đã thấy lì nằm trên một vũng máu.Cây thủy tùng đến.Từ chỉ dám đứng núp sau cánh cửa.Ánh mắt đỏ ngầu với tức gì.Nó chỉ biết nhìn anh bế ly.Mực không làm được gì.Tại bệnh viện.Đi tỉnh dậy thì đã thấy mọi người đang ngồi xung quanh.Cùng ngạc nhiên hỏi mẹ.Sao còn lại ở đây.Con của con.Con của con sao rồi.Kìa.Cần bình tĩnh nghe mẹ nói.Cái thời đó.Không còn nữa rồi.Mở âm ly vào lỏng nhẹ nhàng an ủi cô.Nói gì cơ.Lại nói dối.Con của con vẫn còn.Có muốn gặp bác sĩ.Thủy cung như thế.Tùng không cầm lầm anh chạy đến bên cô.Anh xin lỗi.Shin.Vì đã không bảo vệ được em.Ảnh bầu mang con về lại đây cho tôi.Bình tĩnh anh nói.Đứa bé.Không còn nữa rồi.Phải chấp nhận sự thật.Đừng tự giày vò bản thân mình như thế.Tôi không tin.Tất cả.Tất cả đi đi.Đi ra ngoài hết đi.Tôi muốn ở một mình.Một mình lý trong phòng.Cô dâu.Khóc đến khăn cả tím.Có nhìn mình trong gương rồi cười như điên dại.Đến khi được về nhà.Cô bắt đầu sống khép kín không nói chuyện với bất cứ ai.Bố mẹ cô thi thoảng.Lĩnh mang đồ ăn ra vào.Có hỏi thì cô cũng chỉ đưa cặp mắt vô hồn nhìn xa xăm.Vì thương con.Ông thành quyết định mời bác sĩ tâm lý cấp tiến để điều trị cho cô.Sau một tháng điều trị.Tinh thần của cô cũng dần dần cải thiện.Cô bắt đầu sống lạc quan hơn.Nói chuyện nhiều hơn.Cô còn đăng ký các khóa học online.Suốt thời gian điều trị.Tùng đô là người bên cạnh.Anh cũng chính là người truyền cảm hứng cho cô.Vì vậy gia đình nhà lý rất biết ơn anh.Hôm đó.Tom và cả nhà đi ăn tối xong đang ngồi trò chuyện ở phòng khách thì qh hải chạy vào.Mọi người.Biết tin gì chưa.Mọi người có phải tò mò.Nguyên nhân miệng hỏi.Chuyện gì mà con hốt hoảng như thế.Mọi người ạ.Mở tivi lên xem tin tức đi.Liễu mày khó chịu nói.Có gì mày nói thẳng ra đi.Con thư và thằng hồ vừa bị công an tóm đi.Ngày.Hai đứa tụi nó buôn bán khối lượng ma túy lớn.Và còn buôn người qua biên giới nữa.Lần này.Chúng nó đi tù mọt gông rồi.Nói xong kêu lên cười sung sướng.Điểm lặng.Dường như.Cô đã biết trước được kết quả.Nền cũng chẳng ngạc nhiên hãy tỏ ra vui mừng.Bây giờ lê có thể sống một cuộc sống hạnh phúc.Nhường về phía tường.Mà anh đang nằm ở bệnh viện.Để chữa trị.Nếu không có người hiến tủy.Chắc chắn sẽ không thể kéo dài thêm sự sống.Anh quyết định sẽ đem lại sang mỹ điều trị.Nhưng việc công việc ở công ty còn chưa được giải quyết.Nên anh chỉ có thể để lại sang đó.Cùng một bác sĩ ở việt nam.Khi biết tin này.Lê cũng muốn làm gì đó để giúp đỡ tưởng.Coi như trả ơn anh.Vì đã nhiều lần giúp đỡ cô.Có quyết định xin bố mẹ sang mỹ để đi du lịch một thời gian.Nhường lý do chính là có muốn sang bên đấy để thay tường chăm sóc máy ảnh.Ngày cô đi.Mọi người đều có mặt đông đủ để chia tay cô.Tùng vội vàng chạy đến ôm lấy cô khẽ nói.Anh sẽ đợi em về.Cô chỉ nhìn anh mỉm cười rồi kéo vali đi vào bên trong.Tại mỹ.Ngày nào lý cũng đến bệnh viện để chăm sóc cho bản thân.Lúc đầu thấy cô.Bạn tỏ ra rất ghét.Còn không ngoại lệ dùng những từ cây độc để sỉ và cô.Có đến để làm gì.Cháu.Cháu chỉ muốn thay anh tùng chăm sóc bác thôi à.Tôi không cần.Của mày cút khỏi đây đi.Không muốn không khí ở đây bị cô làm cho ô nhiễm.Bác không cần.Nhưng cháu vẫn sẽ ở đây.Tôi nói một câu không hiểu sao.Phận làm gái như cô.Đúng là mặt dài thật đấy.Mặc cho bạn liên tục mắn nhất.Nhưng cô vẫn không từ bỏ.Bác à.Cháu cháu vừa mới nấu.Bác ăn đi cho nó nhà.Bà ta lên ném mạnh tôi cháu xuống sàn nhà.Bác sĩ bình đông.Ma đuổi có tạo ra khỏi đây.Câu cuối đầu thu dọn đồ dưới sàn.Chất giọng nói.Cháu để cho bà ấy về nhà rồi.Từ đây.Cháu sẽ ở lại đi chăm sóc cho bác.Cô đi ra ngoài mua cho bà an tô cháo khác.Mặc cho bà ấy có tức giận cỡ nào đi nữa.Thì cô vẫn ở lại chăm sóc.Ngày nào cũng như thế.Cô vẫn mặt dài đến bệnh viện.Có hôm thời tiết đẹp.Có muốn đưa bà ấy ra ngoài đi dạo nhưng bà ta lại nhất quyết ở trong phòng.Cô chỉ còn cách bế bà ấy lên xe lên rồi đấy đi.Cứ như thế cho dù bạn có đồng ý hay không đồng ý.Thì đi vẫn làm theo cách của cô.Hôm đó.Đúng vào nhà ly có việc bận.Nên cô không thể đến bệnh viện.Bạn đứng chồng cú sút.Thực chất bà vẫn muốn lì chăm sóc.Nhưng vì lòng tự trọng nên bà ấy lúc nào cũng gây khó dễ cho cô.Đi vội vàng đến bệnh viện còn không kịp ăn uống gì.Vừa thấy cô đến bà ta lại bắt đầu sưng xỉa.Tôi còn tưởng có đi luôn rồi chứ.Làm mừng hụt.Sao cháu phải đi.Chỉ là hôm nay chồng có việc bận nên đến muộn thôi.Bác đã ăn uống gì chưa ạ.Không cần quan tâm.Để cháu lấy sữa cho bác nhé.Của đốm là mặt giấy đi.Cô mang ly sữa đến cho bà.Bỗng tím dạ dày của cô kêu lên.Bạn phải cười nói.Cô không ăn hay sao.Mà để dạ dày dẻo thế kia.Dạ.Cháu đi vội quá nên chưa kịp ăn gì.Tuổi bảy trăm tuổi.Lấy dàn tạm đi.Dạ thôi cháu không sao ạ.Không mà nổi ngã đâu ra đấy ai lo cho tôi.Nghe bài hát nói vậy vì mừng thầm giờ đến tủ lấy bánh.Đang ăn thì bà ấy lên tiếng.Ly này.Cô ngạc nhiên đáp.Từ mắng chửi của như thế.Cô không hận tôi sao.Dạ không ạ.Cháu cũng quen rồi.Nhưng mà vì anh tùng đã nhiều lần giúp đỡ cháu.Nền chỗ thích biết ơn anh ấy.Vì sao lại biết ơn nó.Cái rồi nick kể hết mọi sự việc cho bạn ăn nghe.Sing a song.Bảy cũng vỡ lẽ ra nhiều điều.Bây giờ bà nhìn cô bằng ánh mắt thương cảm.Hơn là khinh bỉ.Bà cũng dần dần mở lòng với em.Tỷ lệ cuối mật.Nước mắt rưng rưng.Bà vội cầm lấy tay cô nhẹ nhàng an ủi.Xin lỗi.Bạn đã nói những lời không khai đối với cháu.Dạ không được à.Cháu đáng bị như thế mà.Cháu nghĩ cả đời này.Chỗ chị sống trong tủi.Chữ không bao giờ ngóc đầu lên được.Hai bác cháu đang ngồi nói chuyện thì bác sĩ đến.Vui vẻ nói.Hiện tại đã có người hiến tủy.Đó là một bệnh nhân bị chết não.Đây đúng là một kết quả tốt cho bà đẻ.Bạn anh như không tin vào những gì bà đang nghe thấy bà quay sang nói với cô.Cháu có nghe thấy.Họ vừa nói gì không.Nói lại cho bác nghe xem nào.Vâng.Có người đồng ý viết thư gửi cho bác rồi đấy.Đây là sự thật.Ba không nghe nhầm đó à.Thế bác sĩ khi nào tôi có thể ghép tủy.Nếu sức khỏe ổn định thì ngày kia sẽ tiến hành cấy ghép.Bà nhớ ăn uống điều độ.Giữ tinh thần thoải mái.Khi ca phẫu thuật mới hiệu quả được.Vâng.Cảm ơn bác sĩ.Bác sĩ đi ra ngoài.Bạn đưa cặp mắt nhìn ra cửa sổ.Rừng rừng nước.Miệng bà không ngừng lẩm bẩm.Được sống rồi.Cuối cùng.Cũng được sống rồi.Linh ngồi cạnh bà nghe thấy bà nói như thế.Có mới vỡ lẽ sa.Khi cần người ta nằm cận kề cái chết.Thì họ luôn phải đấu tranh.Để giành lại sự sống.Họ khao khát được sống.Bí mật của.Chỉ vì quá tuyệt vọng.Mở suýt nữa đã tìm đến cái chết.Ly thời gian.Thấy bà an vui vẻ cô quay sang hỏi chuyện.Bác à.Để cháu bảo tranh tùng biết chuyện này nhé.Không cần đâu.Bạn muốn sau khi phẫu thuật rồi mới nói cho nó bị.Bây giờ công việc bên đấy cũng được.Bác không muốn nó phải lo lắng thêm.Vâng ạ.Cảm ơn cháu nhiều lắm.Bây giờ có cháu ở bên cạnh.Cũng coi như là an ủi cho bác.Ngày hôm đó chỉ có một mình đi và bác sĩ minh.Trước khi vào phòng phẫu thuật.Bạn cầm chặt tay cô khẽ nói.Đợi bác ở đây nhé.Vâng.Cháu sẽ đợi.Bắt cố gắng lên nhé.bốn cô y tá kéo chích dưỡng đi thẳng vào bên trong.Cánh cửa phòng cũng được khép lại.Đã bốn giờ trôi qua.Y tá thì liên tục chạy ra chạy vào.Từng giây từng phút trôi đi.Lê bắt đầu cảm thấy lo lắng.Hai bàn tay của cô bấu chặt vào nhau.Khi trời sẩm tối.Cánh cửa phòng phẫu thuật.Cũng được mở ra.Quần áo đến như một mũi tên.Bác sĩ võ mai cô sẽ gửi nhà.Không sao rồi.Giá phẫu thuật thành công rồi.Bạn được đưa đến phòng hồi sức.Cô cũng vội vàng chạy theo.Nhìn thấy bà ấy hồng hào trở lại.Cô thở phào nhẹ nhõm.Cả mấy hôm liền.Của đức túc trực bên cạnh bà ấy.Sau một thời gian điều trị.Cuối cùng bà cũng thoát khỏi tay tử thần.Trước khi trở về nước.Bật gọi báo cho tùng.Hôm nay mẹ sẽ trở về việt nam.Còn dẫn thêm của vợ tương lai cho con nữa đấy.Nhớ ra sân bay đón bạn nhé.Vợ gì cơ ạ.Mẹ muốn cưới thì cưới cô ấy.Con sẽ không bao giờ được nghỉ lấy vợ.Lần này mẹ quyết định rồi đừng có cãi.Không để đừng nói thêm bà đã vội tắt máy.Ba mỉm cười nói với ly.Đây này.Bác biết thần tượng đã rất yêu cháu.Bây giờ.Bác cũng mệt.Không ngăn cấm hai đứa nữa.Bác cũng rất biết ơn cháu.Trong những ngày vừa qua.Có lẽ.Bạc đã sai khi chưa tìm hiểu mọi chuyện rõ ràng.Vâng cháu hiểu mà người bạn nào cũng sẽ hành động như bác thôi.Cháu đúng là một cô gái tốt chỉ tiếc.Ông trời đã quá bạc bẽo với cháu bàn ăn thở dài rồi nắm lấy tay cô.Về thôi.Tải sân bay gia đình cũng đã đứng đợi ở đấy ốm thành nhìn thấy tùng.Vẫy tay ra hiệu tôm cháu cũng đến rồi đấy à.Vâng ạ hôm nay mẹ cháu cũng phải nước nên cháu ghé đón đấy vừa nói.Kiều đã nhảy cẫng lên vẫn ly ở đây này.Vì thấy người con gái đi bên cạnh mà anh chính là lee anh bắt đầu thấy lo lắng.Cũng thấy kỳ lạ khi thấy hai người họ trở nên thân thiết thành vội vàng chạy đến ấp úng nói.Mẹ em.Sao hai người lại cùng nhau thế bạn nhìn lại cười rồi lắc đầu nói.Con lê đã cứ bám mẹ suốt đấy.Thế mẹ bảo vợ tương lai của con.Ở đây sao trả bố nhà anh tưởng ở anh còn kiên quyết không đồng ý cơ mà.Vậy thôi không đồng ý thì thôi nhá tuần mỉm cười gãi đầu thấy li đang vui vẻ bên gia đình.Bước chậm đến bên cô ôm lấy cô nhẹ nhàng nói cảm ơn em.Anh rất nhớ em bây giờ thì không sao nữa rồi kìa.Em đồng ý làm vợ anh không lịch gối mặt gật đầu.Có nhìn tùm không chỉ là xúc động mà còn là cả biết ơn.Giống như tất cả mọi người đều chà đạp xúc phạm đến cô thì anh vẫn luôn.Người đứng ra bảo vệ che chở cho cô họ ôm lấy nhau.Cả hai đều bật khóc những giọt nước mắt của hạnh phúc những ngày tháng tăm tối.Cô cuối cùng đã khép lại quý vị.Như vậy là chúng ta vừa khép lại tập cuối cùng của bộ truyện này bảo có tất cả những yếu tố mà anh.Đã từng chia sẻ ở phần cuối của tập trước những yếu tố mà bản thân anh sau cảm thấy là chưa được hợp lý.Thì nhìn chung đây là một bộ truyện khá hấp dẫn cốt truyện cũng rất là lôi cuốn người nghe.Ngày hôm nay thì sao cũng sẽ không nói quá nhiều về những gì mà mình cảm nhận về câu chuyện này nữa về.Nhưng ở tập trước sau cũng đã nói gần hết rồi rất may là câu chuyện này là một câu.Có kết thúc có hậu và như sau đã từng chia sẻ thì ra rất thích những câu chuyện có kết thúc có hậu.Biểu tình tại sao trước khi lắng nghe xong toàn bộ nội dung của câu chuyện này quý vị và các bạn có cảm thấy.Có những cái điều gì muốn chia sẻ không có điều gì mà quý vị và các bạn cảm thấy chưa hài lòng chưa thỏa đáng và con.Gì mà học là điều gì mà quý vị và các bạn cảm thấy hài lòng và thích ở trên này thì mọi người có thể.Giải bằng cách bình luận ở phía biên giới và nếu như mọi người cảm thấy.Kết lại thì mọi người vẫn thấy đây là một bộ truyện hấp dẫn thì mọi người có thể nhấn nút like chia sẻ và đăng ký kênh.Sao cũng như ban biên tập của chuyện tình cảm ơn mọi người rất nhiều và anh xin hẹn gặp lại tất cả quý vị và các bạn ở bộ truyện mới. audio truyện - audio truyen - truyện audio - truyen audio - truyenvietaudio.com